Ai Muốn Tình Sâu Lầm Vào Phù Hoa - Lam Bạch Sắc [ 85 Chương ]

Thảo luận trong 'Hiện đại' bắt đầu bởi Hinh Hinh, 14/11/16.

  1. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    [​IMG]

    Ai Muốn Tình Sâu Lầm Vào Phù Hoa

    Tác giả : Lam Bạch Sắc
    Conver: ngocquynh520
    Editor: Nhật Dạ Ena + tiểu an nhi + sandy huynh + Thiên Kết + Lăng Tử Nhi + Diệp Thanh Trúc
    Beta: Thiên Kết


    Giới thiệu


    N năm sau, vào ngày họp mặt bạn học cũ, do lâu ngày mới gặp lại nhau không biết là ai kích động đề nghị chơi trò “Ai là bạn tốt”.

    Ngày còn đi học hai người vốn không thân thiết lại bị ghép thành một đôi, quả thật chính là một vụ tai nạn.

    Hỏi: “ Tên của cô ấy là gì?”

    Đáp: “Nhậm Tư Đồ”

    Hỏi: “Ngày sinh nhật?”

    Đáp: “ Không biết.” …… ngày 11 tháng 10.

    Hỏi: “Biệt danh của cô ấy ở trường?”

    Đáp: “Không biết.”………Đồ Đồ Tai To.

    Hỏi: “ Từng đảm nhiệm chức vụ gì ở lớp?”
    Đáp: “Quên rồi!”…..Lớp trưởng môn Tiếng Anh.

    Hỏi: “Minh tinh mà cô ấy thích nhất?”

    Đáp: “ Năm đó minh tinh nào nổi tiếng nhất? Vương Phi? Tôi đoán là Vương Phi!”…….. Clark Gable.Cô ấy vĩnh viễn chỉ thích Clark Gable – Loạn thế giai nhân.

    Hỏi: “Cô ấy thích nhất phim điện ảnh nào?”

    Đáp: “Tôi thật sự không nghĩ ra, cho qua.”………Đã nói rồi mà.

    Hỏi: “Trời ơi! Tôi đã mở đường tha cho cậu qua 5 câu rồi, câu kế tiếp không được cho qua nữa đấy. E hèm! Trong 3 năm học cùng nhau, cậu có làm chuyện gì có lỗi với cô ấy không? ”

    Đáp: “ Làm ơn đi, tôi với cô ấy nói chuyện còn chưa tới mười câu, làm sao làm chuyện có lỗi với cô ấy chứ?”….. Chỉ có buồi lễ tốt nghiệp, đêm đó người che mắt, hôn em chính là tôi.

    Hỏi: “Tư Đồ, cậu thật đúng là xui xẻo, khi không lại rút trúng chung đội với tên tiểu tử thối này! Tôi cũng không nhẫn tâm thay cậu hỏi vấn đề cuối cùng này!”


    Đáp: ╮(╯▽╰)╭

    Hỏi: “Thời Chung, cậu lo mà giải quyết hậu quả đi, bây giờ cậu có muốn trả lời với cô gái đáng yêu này không, chung quy cậu có chép đáp án của lớp trưởng không?”

    Đáp: “ Mình nghĩ………….bọn các cậu đều chép đáp án của cô ấy, mình không có, môn Anh Văn từ trước đến nay mình đều nộp giấy trắng.”……….. Anh yêu em.
     
  2. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    CHƯƠNG 1:


    Edit: Nhật Dạ Ena

    Chẳng qua đó chỉ là một buổi chiều thứ sáu rất bình thường, nhưng khi Nhậm Tư Đồ đến phòng khám tâm lý thì lại gặp một bệnh nhân có chút không bình thường.

    Thật ra vào tuần trước ngay từ lúc nhận chức, Nhậm Tư Đồ đã nhận được bệnh nhân này từ phòng bệnh khác chuyển tới đây. Ông cụ Tần Tuấn Vĩ này mắc chứng thích “trộm vặt”. Mặc dù gia cảnh rất khá giả, nhưng ông cụ thường không khống chế được mà có hành động trộm vặt đồ của người khác. Người nhà ông cụ đối với hành vi bất thường này lại tỏ ra xem thường, thậm chí còn tìm cho cụ Tần một tài xế đặc biệt phụ trách đi theo sau ông. Ông cụ chân trước vừa mới trộm đồ, người tài xế liền theo sau đếm tiền bồi thường cho chủ cửa hàng. Cho đến một lần người tài xế nhất thời mất tích, ông cụ đang trộm đồ bị người ta bắt ngay tại trận, sau đó ông còn bị đánh rất thảm. Lúc này, người nhà ông cụ mới nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề, liền cưỡng bách đem ông đến bác sĩ tâm lý.

    Thật ra, từ lúc nhận chức đến nay Nhậm Tư Đồ đã gặp qua rất nhiều loại bệnh nhân, bệnh án của vị Tần tiên sinh này cũng không coi là kỳ lạ. Có điều là ông cụ là từ bệnh viện danh tiếng nhất cả nước chuyển tới, cho thấy các vị “danh sư” ở đó cũng đã bó tay.

    Xế chiều hôm đó, ông cụ Tần đến rất đúng giờ, đẩy cửa vào vẻ mặt ông đặc biệt hăng hái, lúc này đang mùa đông, ông cụ mặc một bộ quần áo thể thao bình thường, chân mang đôi giày thể thao, bên ngoài khoác chiếc áo lông cừu loại đắt tiền, trên cổ cũng choàng chiếc khăn cùng loại. Từ lúc Tần Tuấn Vĩ vào cửa Nhậm Tư Đồ cũng không bỏ qua bất cứ cơ hội nào quan sát ông, chỉ thấy ông cụ đem áo khoác ngoài và khăn quàng cổ tùy ý ném lên ghế salon, rồi ngồi xuống, lại rất nhẹ nhàng cẩn thận vuốt phẳng nhưng nếp nhăn trên bộ đồ thể thao, rất dễ nhận thấy ông cụ xem bộ đồ thể thao rẻ tiền này như bảo bối, sự tương phản này làm cho Nhậm Tư Đồ cảm thấy rất thú vị, người thường sẽ rất khó tin được người như vậy lại có tật xấu không sửa- trộm vặt.

    “Buổi chiều tốt lành.” Bác sĩ Nhậm Tư Đồ mỉm cười liếc ông cụ một cái, đặt tay xuống cạnh điện thoại trên bàn, định gọi người mang nước trà vào.

    Tần Tuấn Vĩ liếc nhìn cô bằng ánh mắt khinh thường, lại nhìn xung quanh phòng bệnh bày trí rất đúng tiêu chuẩn: “Bác sĩ, tôi nói trước với cô, tôi chưa bao giờ ngồi ghế nằm như cái ghế đó, nhìn cứ giống như đang bị các người giải phẫu…..”

    Nhậm Tư Đồ nở nụ cười vô cùng gian xảo: “ Ông muốn ngồi thế nào thì cứ tùy ý, đừng xem nơi này là phòng bệnh, cứ coi như tới đây cùng bậc vãn bối trò chuyện một chút thôi.”

    Ông cụ lập tức trả lời một cách mỉa mai: “Trò chuyện? Trò chuyện với cô cũng thật là đắt quá rồi, đừng cho là tôi không biết ở đây thu phí một giờ là bao nhiêu.”

    Tuy nói như vậy, nhưng sau đó ông cụ Tần vẫn ngồi nghe bác sĩ Nhậm Tư Đồ hướng dẫn, cũng không khách khí mà trò chuyện lớn tiếng, hiển nhiên ông Tần trước đây cũng một thời “tung hoành”, Nhậm Tư Đồ nghe ông chia sẻ rất vui vẻ.

    Tần Tuấn Vĩ lúc trẻ có một thời gian dài làm nghề ăn trộm, ông cảm thấy không có gì đáng xấu hổ mà phải giấu giếm chuyện này, thậm chí còn cảm thấy đó là đoạn thời gian oanh liệt trong cuộc đời, giọng nói mang theo một thứ hoài niệm sâu sắc ông nói với cô: “Cô có biết hay không, lúc ấy có một dòng xe của Đức mới được nhập khẩu vào, thiết kế khóa vô cùng tinh vi, không ai có khả năng mở được, tôi chỉ nghiên cứu ba ngày ba đêm liền mở được, năm đó trong giới tôi được gọi là ĐỆ NHẤT TINH ANH”.

    Nhậm Tư Đồ ngồi đối diện ông cụ, hết sức chăm chú lắng nghe, vừa nhìn trước cửa phòng khám gởi tới kết quả bệnh án của ông Tần: do hoài niệm hư vinh thời trẻ cộng thêm trong lòng trống trải nên phát sinh hành động nghiện trộm cắp. Thời trẻ tung hoành đầy kích thích giờ lại an nhàn quá mức dẫn tới sự tương phản mãnh liệt, tạo ra sự chênh lệch trong lòng bệnh nhân, làm người bệnh có ý muốn trộm cắp nhằm lấy lại sự tự tin năm đó.

    Sự tích oanh oanh liệt liệt đã nghe đủ, NhâmTư Đồ bắt đầu đặt câu hỏi: “Tần tiên sinh, ông có thể kể về gia đình của mình cho tôi nghe một chút không? Nghe nói ông và con trai sống cùng với nhau, tình cảm của hai người tốt chứ?”

    Sắc mặt Tần Tuấn Vĩ nhất thời biến sắc, sự đắc ý trong mắt ông khi nảy như sụp đổ. Rõ ràng ông không muốn nhắc tới đứa con trai này.

    Nhậm Tư Đồ cầm bút viết vào sổ ghi chép “Nguyên nhân từ gia đình” năm chữ ngắn gọn súc tích. Nhưng khi cô ngẩng đầu lên chờ ông cụ trả lời tiếp thì ông cụ lại hung hăng nhìn cô rồi bất chợt đứng dậy : “Cô rốt cuộc có chữa được hay không vậy? Những vấn đề này các bác sĩ trước đây điều hỏi cả rồi, tôi trả lời cũng không dưới nghìn lần, đừng có ở đây phí thời gian.”

    Ông cụ Tần ôm đồm áo khoác và khăn quàng cổ định rời đi, cô theo phản xạ đứng lên định mở miệng giữ lại, vừa hay lúc ông cụ đặt tay lên nắm cửa mở ra thì thấy bên ngoài có người định gõ cửa.

    Người đó chình là tài xế của ông cụ Tần.

    Người tài xế trong tay cầm điện thoại, thấy cửa đột nhiên mở ra, hơi sửng sốt, lại nhìn thấy ông cụ tay cầm áo khoác định rời đi. Anh ta nhìn lướt qua vai ông Tần ánh mắt nghi ngờ dò hỏi Nhậm Tư Đồ: “Tần lão gia, ông định đi sao?”

    “Cậu sao lại tìm cho tôi một bác sĩ không có chút tài năng gì vậy?”

    Ông cụ hướng tới người tài xế oán trách, rồi lại muốn cất bước đi ra ngoài, người tài xế lộ vẻ mặt khó xử, chặn ở cửa ý không muốn cho ông cụ đi: “Nhưng anh Thời Chung gọi điện thoại tới hỏi ông tối nay có muốn cùng anh ấy ăn cơm tối không, sau khi tan việc, thuận đường sẽ tới đây đón ông cùng về.”

    Tần Tuấn Vĩ chợt dừng bước chân.

    Từ góc nhìn của Nhậm Tư Đồ, cô có thể nhìn thấy đường cong trên gò má của ông cụ căng ra, thể hiện rõ ràng sự căng thẳng, xem ra người con trai này chính là tử huyệt của ông cụ.

    Nhậm Tư Đồ đang suy nghĩ nháy mắt trở nên hứng thú, ông cụ lật lọng: “Ai nói tôi phải đi?”

    Đem áo khoác ném lại salon. “Tôi còn chưa trò chuyện với bác sĩ xong,”

    Cô khách khí nhìn về phía Tiểu Từ (tài xế) gật đầu một cái, Tiểu Từ liền hiểu ý lui ra ngoài, lúc này ông cụ đã nhàn nhã tréo nguẩy ngồi trên salon.

    Tần Tuấn Vĩ không tự chủ mà nhìn về phía cửa số trong mắt hàm chứa vui mừng, cô nhìn theo tầm mắt của ông, nơi xa xa kia là tòa nhà cao chọc trời bởi vì phản xạ ánh mặt trời mà vô cùng chói mắt.

    Đó là tòa nhà mới khánh thành- Offices, cô cúi đầu suy tư, thuận thế đổi đề tài:” Con trai Tần tiên sinh làm việc ở Offices đó sao?”

    Mặt dù ông cụ đã khôi phục vẻ mặt ngạo mạn nhưng ánh mắt đã bán đứng chủ nhân của nó.

    Xem ra đây hẳn là một bệnh nhân thú vị, Nhậm Tư Đồ không khỏi cười thầm.

    ****

    Qua những trao đổi buổi đầu tiên, Nhậm Tư Đồ đã cố gắng phá bỏ những phòng bị trong lòng ông cụ, cố gắng vui vẻ trò chuyện với ông cụ đến lúc tan tầm. Cô thu dọn đồ đạc định về trước, ai ngờ Mạc Nhất Minh lại chọn ngay lúc này gõ cửa.

    “Như thế nào? Ông cụ kia gây khó dễ sao?”

    Nhậm Tư Đồ ngược lại ngạc nhiên hỏi: “Không phải anh đang nghỉ phép sao? Sao lại quay lại làm việc?”

    Tuy nhiên Mạc Nhất Minh nhàn nhã cất bước đến bàn làm việc của cô, ý tại ngôn ngoại mở miệng: “ Nghe nói Tôn Dao hôm nay trở về nước?”

    Cô vừa nghe thấy anh mở miệng muốn “điều tra” liền cười: “ Em cũng chuẩn bị đi đón cô ấy, cùng nhau họp mặt ăn tối.”

    Mạc Nhất Minh nghe được, mặt dài ra hớn hở giống như con chó nhỏ vẫy vẫy đuôi nịnh bợ: “Anh đưa em đi nhé!”

    Nhậm Tư Đồ vội vàng lấy túi xách đứng dậy, vòng qua phòng làm vệc lấy cái áo khoác treo trên giá. "Cô ấy sớm biết anh sẽ như vậy nên đã dặn em không cho mang anh theo.”

    Lúc này không cần quay đầu lại cũng đoán được Mạc Nhất Minh đang treo lên vẻ mặt dọa người, bởi giọng nói trầm thấp của anh ta vang lên: “Cô ấy cứ như vậy mà ghét bỏ anh sao?”

    Lúc này cô mới quay đầu lại nhìn vẻ mặt của Sớ Nhất Minh. Ôi!!!!! Vô cùng thối nhaaa!

    Mạc Nhất Minh lấy bằng trước cô 4 năm, anh rất có khả năng kiềm chế tính khí, trước đến giờ không ai dám xu nịnh, đút lót, có thể nói anh là một vị lương y. Cô suy nghĩ một chút, khóe miệng giương lên muốn nói gì đó rồi lại nuốt xuống, thở dài: “Lần sau đi, anh coi như lần này là chị em họp mặt, lần sau, lần sau nhất định mang anh theo. Được không?”

    Mạc Nhất Minh lúc này mới chầm chậm đứng dậy đi tới trước mặt Tư Đồ, đưa cho cô một hộp quà tinh xảo: “Lúc nghỉ phép anh đi du lịch, có mua một món quà, em thay anh đưa cho cô ấy.”

    Nhậm Tư Đồ do dự nửa giây, một tay nhận quà, tay kia với ấy áo khoác: “Vậy em đi trước.”

    Mạc Nhất Minh gật đầu thỏa hiệp.

    Nhậm Tư Đồ vừa mặc áo khoác vào vừa đi ra cửa, Mạc Nhất Minh đủng đỉnh bỏ hai tay vào túi quần, lạnh lùng đưa mắt nhìn cô, nhưng cô đột nhiên dừng lại làm cho anh sửng sốt.

    Thấy Nhậm Tư Đồ đứng ở cửa, khẩn trương lục tung túi xách tìm kiếm cái gì đó, anh không khỏi thắc mắc. “Sao vậy?”

    Cô cũng không quay đầu lại, cứ lúi cúi tìm đi tìm lại trong túi xách. “Ví tiền của em, không biết để ở đâu, tìm hoài không thấy……”

    ***
    Vào đông, mặt trời lặn rất sớm, trên bầu trời ánh chiều tà bao phủ tạo nên một mảng ấm áp. Chiếc xe màu đen bóng loáng chở ông cụ Tần chậm rãi dừng lại bên ngoài tòa nhà Offices.

    Tần Tuấn Vĩ ngồi ở ghế sau, bắt đầu kiểm tra thành quả mình vừa “tiện tay” trộm được- ví tiền của bác sĩ Nhậm Tư Đồ. Haha….bất cẩn bất cẩn haha….

    Tiểu Từ ngồi ở ghế lài, xuyên qua kính chiếu hậu nhìn vẻ mặt hớn hở của ông cụ, bất đắc dĩ lắc đầu thở dài.

    Ông cụ Tần đếm xong tiền mặt lại bắt đầu đếm tới chi phiếu, lúc này cửa xe bên kia mở ra, một người đàn ông trẻ tuổi nét mặt trầm tĩnh ngồi vào bên trong.

    Người đàn ông khoảng hai bảy, hai tám tuổi đôi mắt sắc lạnh như hàn tinh, trên người mặc bộ tây trang tối màu, vest ngoài đã cởi ra vắt hờ bên tay, thậm chí cúc áo trên cổ cũng mở ra để lộ bộ ngực rắn chắc, so với thời tiết giá lạnh bên ngoài càng thêm nổi bật, càng phát ra khí chất đơn độc lạnh lùng.

    Từ trên người anh chỉ có đôi găng tay là gợi cho người nhìn cảm giác mùa đông đang tồn tại, sau đó anh đem găng tay cởi ra, lộ những ngón tay thon dài tuyệt mỹ như một tác phẩm nghệ thuật, không chỉ những ngón tay, thân người anh cũng rất cao lớn, ghế ngồi sau xe vốn vô cùng rộng rãi, nhưng vì đôi chân dài kia mà lại trở nên chật hẹp.

    Ông cụ Tần nhìn con trai ngồi bên cạnh, vui mừng lộ lên hết cả trên mặt, cũng không có ý đem ví tiền giấu đi, chỉ hững hờ cầm trên tay: “Sao hôm nay xuống sớm vậy?”

    Người đàn ông không thèm trả lời, lúc này anh so với khí trời đông ngoài kia còn lạnh lẽo hơn, lạnh nhạt lên tiếng với Tiểu Từ: “Lái xe.”

    Chỉ hai từ ngắn gọn liền cắt lời của Tần Tuấn Vĩ, anh rõ ràng không muốn nói chuyện vời ông cụ. Mặt ông bỗng nhiên cứng đờ trong chốc lát, lặng lẽ cắn răng, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa cũng không để ý tới người bên cạnh nữa.

    Nhìn hai cha con đang chiến tranh lạnh, xem nhau như không khí, Tiểu Từ bất đắc dĩ liếc nhìn họ rồi thuần thục cho xe nổ máy.

    Người đàn ông trẻ tuổi nhàn nhạt cuối nhìn văn kiện, ông cụ Tần nghiêng đầu nhìn khung cảnh nhàm chán đơn điệu ngoài cửa số, bên trong xe không khí vô cùng bức bách khó xử, nhưng rất nhanh ông cụ liền tìm được trò chơi mới để giải trí- tiếp tục lật đi lật lại nghiên cứu ví tiền vừa “tiện tay” trộm được.

    “Thật không ngờ tới cô gái này còn trẻ tuổi mà lại có con trai lớn như vậy….” Ông cụ lật lật cái ví săm soi tấm hình trên đó tự nhủ.

    Trong ảnh Nhậm Tư Đồ đang ôm hôn một đứa bé trai tầm bốn-năm tuổi, cô cười thật rạng rỡ, thằng bé hết sức đáng yêu nhưng vẻ mặt lại cực kì lạnh lùng.

    Người đàn ông nghe vậy, theo phản xạ mà nhìn thoáng qua tấm ảnh, chỉ là nhìn thoáng qua một chút rồi anh lại vùi đầu vào văn kiện. Nhưng đột nhiên như có thứ gì xẹt qua đầu, níu chặt lấy tim anh, người đàn ông cứng đờ, một lần nữa nhìn vào tấm hình.

    Ông cụ Tần chưa kịp phản ứng ví tiền trong tay bị con trai giật mất, ông bất mãn trợn mắt, thằng con này muốn làm khó dễ ba nó sao?: “Con…”

    Định phản kháng lại nhưng thấy con trai đang kinh ngạc nhìn chăm chăm vào tấm hình ông liền cứng miệng.

    Anh đang nhìn cô gái trong hình và đứa bé trai có vẻ mặt lạnh lùng kia, nhìn không chớp mắt, nhưng dần dần vẻ kinh ngạc mất đi thay vào đó là nỗi mất mát bao phủ.

    Ông cụ không khỏi nghi ngờ kêu lên: “Thời Chung?”

    Bị ông cụ kêu một tiếng, Thời Chung như bừng tỉnh, anh nhớ lại lúc nãy vì kích động mà giật lấy ví tiền, nhanh chóng khôi phục lại vẻ lạnh nhạt, đem ví tiền trả lại cho ông cụ.

    Tần Tuấn Vĩ cứ ngỡ mình vừa bị ảo giác, Thời Chung lần nữa vùi đầu vào văn kiện, trước sau như một không để ý đến chuyện bên ngoài.

    Chẳng qua là không ai thấy được, bàn tay anh đang nắm chặt lấy văn kiện đến nỗi những khớp xương nổi lên trắng bệch.


    P.s: Ena mới tập edit nên tiến độ rất rất chậm, 1 chương truyện dài trung bình khoảng 4-5 trang word Ena làm trong khoảng 2-3 ngày lận nên mọi người thông cảm nha! Ena sẽ cố gắng nhiều hơn. Có gì sai xót mọi người nhắc nhở dùm Ena với nha! [​IMG][​IMG]
     
  3. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    CHƯƠNG 2.1:


    Edit: Nhật Dạ Ena

    Nhậm Tư Đồ cho xe dừng bên vệ đường trước cổng nhà trẻ, nhìn những đứa bé chen chúc nhau đi về phía cổng trường, cô cố gắng xuyên qua đám trẻ đang nhốn nháo để tìm hình bóng một cậu bé. Nhưng chưa đợi cô tìm được thì cánh cửa bên ghế lái phụ đã mở ra, cậu bé trưng ra gương mặt vô cảm ngồi vào xe, đem cặp sách đặt lên đùi, lạnh lùng ném cho cô hai chữ: “Lái xe.”

    Nhậm Tư Đồ nhíu mi lại, nhìn về phía tên nhóc con, không ngờ rằng tên nhóc này cũng đang nhăn mặt nhìn lại cô. Nhìn vẻ mắt nó kìa, oa…oa tên nhóc này cũng có vẻ mặt đau khổ như vậy nha! Haha…Không đợi Nhậm Tư Đồ mở miệng hỏi, nhóc con đã nói: “Con đang thất tình…”

    “Cái gì?” What? What? Nhậm Tư Đồ còn tưởng cô đã nghe nhầm. Loại đề tài này không phải là dành cho người lớn sao? H đó? Sao lại phát ra từ tên nhóc con miệng còn hôi sữa này chứ? Aaaa…thật là làm cho người ta có cảm giác không chân thật nha.

    “Lý Duệ, bạn ấy đem cây bút máy và tẩy con tặng toàn bộ đưa cho tên Lâm Sâm kia. Thật không thể hiểu nổi cái tên đầu gỗ kia thì có cái gì tốt chứ?”

    Lý Duệ, cái tên này cô đã nghe tên nhóc nhắc qua hai ba lần rồi, còn “cái tên đầu gỗ” thì…

    Nhìn dáng vẻ tên nhóc vừa trải qua đoạn tình cảm “sâu sắc” “đau thương” tại “nhà trẻ”, Nhậm Tư Đồ suy nghĩ không biết rốt cuộc là nên dạy dỗ lại tên này hay là an ủi nó đây? Suy đi nghĩ lại một lúc, cuối cùng cô vuốt vuốt đầu nhóc con: “Không việc gì cả, sau này con sẽ tìm được người tốt hơn.”

    Tên nhóc này thật là, mới vừa rồi ưu ưu phiền phiền, giờ lại xem như không có chuyện gì. Khi Nhậm Tư Đồ dắt cậu bé tời nhà hàng nhóc con liền bị thức ăn ngon mê hoặc. Cái gì gọi là thất tình lúc nãy đều bị vứt ra sau đầu. Cậu bé đang thật vui vẻ ngồi trên bàn cầm thực đơn gọi món.

    Trước đây, bọn họ thường xuyên đến nhà hàng này, những món ăn ở đây đã rất quen thuộc, không cần nghĩ cũng biết tên nhóc này thích ăn cái gì, như nhớ ra điều gì quan trọng cậu nhóc quay sang hỏi cô: “Tôn Dao chừng nào mới đến?”

    Nhậm Tư Đồ đang trò chuyện với Tôn Dao qua tai nghe, nghe cậu bé hỏi như vậy, mới ngẩng đầu lên: “Cô ấy đang bị ký giả bám theo, khi nào cắt đuôi được đám chó săn đó mới có thể đến đây được.”

    “Đợi đã, con phải gọi Tôn Dao là dì có biết không? Gọi thẳng tên như vậy không lễ phép.”

    Nhóc con “À” một tiếng coi như đã hiểu, rồi cúi đầu lật lật thực đơn, lại không nhịn được nhỏ giọng ngập ngừng ngẩng đầu lên nhìn Nhậm Tư Đồ: “Nhưng Tôn Dao bảo con gọi cô ấy là chị, vậy rốt cuộc thì con phải gọi như thế nào?”

    Nhậm Tư Đồ bị cậu nhóc hỏi ngược lại như vậy thì nghệch mặt ra, cô hiện tại đã gần 30 tuổi, theo pháp luật thì không nói làm gì, nhưng trên danh nghĩa tên nhóc là con nuôi của cô, trước giờ nó luôn gọi thẳng tên cô, cô cũng cảm thấy quen rồi chưa từng sửa lại….

    Nhậm Tư Đồ đang suy nghĩ nên xử lý về cách xưng hô như thế nào cho phải thì cửa phòng ăn bị người khác đẩy ra. Trên mặt Tôn Dao đeo kính bản lớn che cả nửa khuôn mặt hấp tấp chạy vào.

    Tôn Dao tháo kính mát ra, thân mật ôm vai Nhậm Tư Đồ: “Chờ có lâu lắm không?”

    Nhậm Tư Đồ liếc mắt nhìn đồng hồ đeo tay: “Tốc độ cũng không tệ, chỉ mười lăm phút liền cắt đuôi được đám chó săn kia, nhanh hơn nhiều so với lần trước nha.”

    Tôn Dao nhìn cô cười cười, đảo mắt nhìn tên nhóc Tầm Tầm đang cúi đầu nhìn thực đơn, khóe mắt không kiềm được mà cong đến híp lại, đạp giày cao gót bước thật nhanh “Vụt Vụt Vụt” liền tới bên cạnh nhóc con, càng nhìn càng muốn ôm thằng bé vào lòng: “Ai da, bảo bối, nhớ con muốn chết luôn, cho Tôn Dao hôn một cái nha!”

    Cánh tay mập mạp của Tầm Tầm vội vàng giơ lên che khuôn mặt của mình lại: “KHÔNG”

    Nhậm Tư Đồ buồn cười ngồi nhìn một lớn một nhỏ dằng co với nhau, thấy vẻ mặt cậu nhóc hết sức kiên quyết, Tôn Dao sửng sốt một chút, rồi lại cười cười nói: “ Vậy đổi lại cho Tầm Tầm hôn dì, chịu không?”

    Tầm Tầm ngẩng khuôn mặt non nớt lên nhìn Tôn Dao, âm thanh hết sức đáng yêu lại nghe ra rất nghiêm túc, kiên quyết nói: “Nam nữ thụ thụ bất tương thân.”

    Tôn Dao bị lời nhóc con làm cho sững người kinh ngạc, thân người ngửa ra sau, tròn mắt nhìn lên nhìn xuống đánh giá Tầm Tầm: “Oa xem kìa nó còn biết nói cả thành ngữ nữa chứ, ai dạy con nói như vậy?”

    Tầm Tầm trong lòng rất hả hê nhưng vẫn giả vờ trầm mặt, Tôn Dao ném ánh mắt “hỏi thăm” về phía người nãy giờ ngồi xem kịch vui- Nhậm Tư Đồ, cô liền khoát tay biện minh: “Mình không có dạy nó cài này nha! Ha..ha…”

    Liên tiếp bị một người khác phái từ chối đến 2 lần, trong đời Tôn Dao từ trước đến nay chưa từng trải nghiệm qua, không sao, cô không gấp, ung dung lấy từ trong túi xách ra mấy tờ giấy, chậm rãi quơ quơ trước mặt Tầm Tầm bé nhỏ. “Con xem đây là cái gì?”

    Tầm Tầm chỉ vô ý nhìn thoáng qua, bỗng nhiên hai mắt chợt tỏa sáng, Tôn Dao thấy vậy hả hê nhìn Nhậm Tư Đồ đang nhíu chặt hàng lông mày. Sau đó đưa gò má mình sát khóe miệng của Tầm Tầm.

    “Chữ kí và vé xem biểu diễn Tôn Dao đều lấy giúp con, con xem phải cám ơn Tôn Dao như thế nào đây?”

    Sợ mình ra ám hiệu không rõ ràng Tôn Dao thậm chí còn giơ tay lên chỉ chỉ vào mặt mình.

    Lúc này Nhậm Tư Đồ không nhịn được mà đưa mắt nhìn xem rốt cuộc Tôn Dao đang cầm cái gì, thì ra là ảnh và chữ kí của nữ ca sĩ mới nổi, còn có cả vé xem biểu diễn. Nhưng trước giờ cô chưa từng nghe tên nhóc này nói thích cô ca sĩ này nha? Không khỏi tò mò ngồi nhìn hai người một lớn một nhỏ đang thương lượng.

    Nhưng chỉ một giây sau, Nhậm Tư Đồ thấy Tầm Tầm khôi phục lại vẻ mặt buồn buồn.

    “Lý Duệ chạy theo chơi với tên đầu gỗ kia rồi, cô ấy đâu có chơi với con. Con không thèm đưa vé này cho Lý Duệ.”

    ***
    Nhậm Tư Đồ mới từ miệng Tôn Dao biết được, cô bé Lý Duệ thích cô ca sĩ này, tiếc thay khi Tầm Tầm bé nhỏ tìm được ảnh có chữ ký và vé xem biểu diễn thì cô bạn nhỏ đã chạy theo người khác.

    Trên đường về nhà, Tôn Dao xem qua thông báo lịch trình của ngày mai xong quay sang an ủi Tầm Tầm đang “thất tình”.

    “Chuyện tình cảm xưa nay vốn thiên biến vạn hóa, không có gì to tát cả. Bất quá tuần sau Tôn Dao và Nhậm Tư Đồ cùng con đi xem biễu diễn. Con phải tin tưởng vào bản thân mình, mất đi con là tổn thất lớn nhất trong đời cô bé đó.”

    Tầm Tầm lặng lẽ gật đầu, nhưng hiển nhiên đối với những lời Tôn Dao nói nhóc không thể nào hiểu rõ hết, mặc dù mang tâm trạng mất mát đau thương, cậu bé không quên ngẩng đầu hỏi Nhậm Tư Đồ.

    “Thiên biến vạn hóa là có ý gì?”

    “Nghĩa là…rất nhiều việc, không thể biết được tương lai sẽ diễn biến như thế nào.”

    Nhậm Tư Đồ suy nghĩ một chút, sợ mình giải thích không rõ rãng, cô đưa ra ví dụ.

    “Giống như trời đang trong xanh, đột nhiên lại đổ mưa lớn, chúng ta hay nói là thời tiết thất thường.”

    Tầm Tầm là đứa trẻ đặc biệt thông minh, ham học hỏi. Vào ngày chủ nhật Nhậm Tư Đồ dắt nhóc đi xem biểu diễn, lúc ấy trời đang sáng sủa, đột nhiên mây đen kéo đến rồi bắt đầu mưa, Tầm Tầm thấy vậy liền bất đắc dĩ lắc đầu, đầy tâm trạng. “Thời tiết thật thất thường mà.”

    P.s: Chương quá dài, sợ mọi người chờ lâu Ena ngắt chương không biết mọi người có đồng ý không? Haylà hết 1 chương post 1 lần luôn!!! [​IMG]
     
  4. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    CHƯƠNG 2.2


    Edit: Nhật Dạ Ena

    Nhậm Tư Đồ nghe vậy liền phì cười, theo thói quen đưa tay xoa đầu cậu nhóc. Xoa xoa mi tâm, lúc này mới nhìn về nữ minh tinh đang đứng trên sân khấu hào quang rực rỡ- mới biết cô đã ngủ gật từ đầu tiết mục tới giờ.

    Nhậm Tư Đồ ngồi ở hàng ghế VIP đối diện với bầu trời đêm bao la, dường như có thể nhìn thấy những hạt mưa bụi ngày càng nặng hạt, nhưng cho dù trời đang mưa cũng không ngăn được niềm đam mê nghệ thuật, tiếng hát càng thêm hưng phấn, chói tai. Nhậm Tư Đồ không có tâm tư nghe ca nhạc chỉ lo lấy túi da che mưa cho Tầm Tầm. Thật may sân khấu cuối cùng cũng mở rộng mái hiên (loại mái hiên di động) ra , bằng tốc độ nhanh nhất các nhân viên cũng tận lực mở rộng tấm che ngăn cho khán giả không bị ướt.

    Nhậm Tư Đồ từ nhỏ vốn không yêu thích thần tượng, cộng thêm tối qua có bệnh nhân đòi tự sát náo loạn cả đêm, cô cũng thức trắng cả đêm, bây giờ dĩ nhiên chỉ muốn ngủ một giấc, nào có hứng thú nghe tình ca như tên nhóc kia. Nếu cô ca sĩ kia hát những ca khúc cover cũ cô còn có ấn tượng, ngược lại bên kia Tầm Tầm nghe rất say sưa, thỉnh thoảng có ca từ không hiểu cậu nhóc quay sang hỏi Nhậm Tư Đồ: “Tại sao cô ấy lại hát [hứa với em từ nay về sau không xếp hàng trong đêm]?“

    Nhậm Tư Đồ sắp bị tên nhóc ngây ngô này làm cười đến chết, bật cười giải thích: “Cô ấy hát là hứa với em từ nay về sau không bồi hồi trong đêm.”

    Tên nhóc này suốt ngày trưng bộ dạng “tiểu đại nhân” giờ lại ngoan ngoãn gật đầu, bừng tỉnh hiều ra vần đề “À!” một tiếng, nhìn thật đáng yêu.

    Buổi biểu diễn kết thúc thì sân khấu trở nên vô cùng hỗn loạn, không ít người bị ướt sũng thét lên chạy tán loạn tứ phía tránh mưa, Nhậm Tư Đồ dẫn Tầm Tầm đi khắp nơi tìm WC. Dọc theo đường đi hòa vào tiếng người nói nói cười cười chính là nghe Tầm Tầm cao giọng hỏi đi hỏi lại.

    “Đã tới chưa? Đã tới chưa? Con muốn “xuỵt xuỵt”, nhanh lên nhanh lên không nhịn được nữa rồi!”

    Lúc này Nhậm Tư Đồ thật muốn gọi cho cái người giữa đường thất hứa mà oán hận, Tôn Dao trước đây là khách quý nơi này tới lui nhiều lần, lại quen rất nhiều ca sĩ ở đây, đương nhiên sẽ nắm rõ đường đi như lòng bàn tay, nếu như Tôn Dao ở đây, Nhậm Tư Đồ sẽ không phải mang theo Tầm Tầm chạy loạn khắp nơi như vậy

    “Mau lên mau lên con nhịn không nổi nữa…nhịn không nổi nữa…”
    Tiếng kêu cứu của cậu nhóc làm cho Nhậm Tư Đồ không còn tập trung được nữa, cô cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang đỏ bừng vì kìm nén, cắn răng trực tiếp ôm Tầm Tầm chạy về phía trước.

    Cuối cùng cũng tìm được WC, Nhậm Tư Đồ đứng bên ngoài nhà vệ sinh dựa vào vách tường mở miệng thở mạnh từng hơi.

    Nhậm Tư Đồ cảm thấy rất muốn mắng Tôn Dao, dám bỏ boom mình! Hừ...nhưng vừa lấy di động ra thì đúng lúc có cuộc gọi đến. Nhậm Tư Đồ vừa nhìn thấy tên người gọi hiển thị trên màn hình thì trong lòng lộp bộp một tiếng, cuống quít bắt máy.

    Đầu dây bên kia âm thanh của đối phương vô cùng nứa nở: “Bác sĩ Nhậm…”

    Cô nghe giọng nói liền cảm giác được tâm tình đối phương không ổn định, nhất thời hô hấp cũng nghẹn lại.

    Bệnh nhân là phụ sản đang trong thời kì cho con bú, chồng lại bỏ đi nên mắc chứng hậu sản uất ức có khuynh hướng tự sát, mẹ bệnh nhân không thể làm gì khá hơn là đem về nhà chăm sóc, tối hôm qua cô ấy lại để lại di thư trốn nhà đi, người mẹ chạy đôn chạy đáo suốt đêm, tìm kiếm hơn nửa thành phố, cuối cùng cũng tìm được cô ây đang ngồi ở trên nóc nhà trọ - ngôi nhà trước kia khi cưới cô ấy và chồng đã sống.

    Chỉ hai mươi tư giờ không gặp, cô ấy lại sinh ra tâm trạng bi quan, Nhậm Tư Đồ chỉ có thể khuyên nhủ qua điện thoại, nhưng cô ấy càng nói càng kích động.

    “Chính tôi trông thấy hắn cùng con đàn bà đó trong siêu thị, tại sao họ lại có thể hạnh phúc như vậy chứ? Trong khi con của tôi, nó chưa tới một tuổi… hắn sao có thể …..Tại sao có thể…….”

    “Tối qua không phải chị đã hứa với tôi là không suy nghĩ lung tung nữa sao?” Nói tới đây Nhậm Tư Đồ ý thức được rằng bây giờ cô tuyệt đối không được buông lời trách cứ cô ấy, vì vậy liền dừng lại nói lảng sang chuyện khác.

    “Bây giờ chị ngoan ngoãn vào nhà đợi tôi, đừng đi đâu hết, tôi lập tức qua đó với chị.”

    Thời gian cấp bách, Nhậm Tư Đồ phải nhanh chóng tới đó, nhưng mà còn Tầm Tầm thì sao? Không thể làm gì khác hơn Nhậm Tư Đồ đành nhắm mắt chạy vào nhà vệ sinh nam.

    Ở bên ngoài nhà vệ sinh người xếp hàng nhiều đến nổi chặn hết cả cửa ra vào, nước chảy cũng không lọt. Cô không còn cách nào khác hơn là cố gắng chen vào trước ành mắt kinh ngạc của……rất nhiều người đàn ông.

    Nhậm Tư Đồ cúi đầu liều mạng nói: “Thật xin lỗi, xin nhường đường một chút…ngại quá….”

    Cô lúc này hoàn toàn không nhìn thấy, cái đầu thấp bằng nửa người trưởng thành đang len lỏi bên hông linh hoạt chạy ra ngoài, một lớn một nhỏ cách nhau 1 hàng người đang xếp hàng không hề nhìn thấy nhau.

    Khắp nơi đều là người, Tầm Tầm một đường thoát ra ngoài, ngẩng cái đầu nhỏ lên nhìn tứ phía cũng không thấy bóng dáng của Nhậm Tư Đồ đâu.

    Gương mặt cậu bé ngày càng chồng chất lo âu, vừa nhìn xung quanh, vừa đi về phía trước không cẩn thận đụng phải một người.

    Tầm Tầm đụng trúng là một người đàn ông cao lớn, người đàn ông thấy cậu nhóc giống như đang tìm người, không khỏi tò mò ngồi xuống, ân cần hỏi: “Người bạn nhỏ, sao lại đứng một mình ở đây?”

    “Đang chờ mẹ.” Tầm Tầm không quá chú ý tới đối phương, vừa nói vừa nhìn xung quanh, tầm mắt xẹt qua mặt người đàn ông đầy cảnh giác.

    “Con bị lạc mẹ à? Chỗ này nhiều người, chú dẫn con qua bên kia trống trải cho dễ nhìn.” Người đàn ông giơ tay chỉ cánh cửa cách đó không xa. Gần lối ra quả thật rất ít người, nhưng đối diện cánh cửa là đường lộ, dưới cơn mưa như trút nước những chiếc xe xếp thành hàng chờ thông đường.

    Trong đó có một chiếc xe, kính xe màu đen không thể nhìn thấy bên trong, đôi mắt lạnh lùng của người đang ngồi bên trong vô tình liếc qua cửa sổ lại bị hình ảnh của hai người đàn ông một lớn một nhỏ cuốn hút.

    Cho đến khi giọng cửa người phụ nữ từ ghế sau vang lên: “Thời tiên sinh?” Chủ nhân của đôi mắt kia nhất thời thu lại tầm mắt.

    “Ngại quá, mời anh tới nghe tôi biểu diễn, rốt cuộc một ca khúc cũng không nghe được còn phải phụ trách đưa tôi đến lễ chúc mừng…..” Giọng cô ca sĩ vang lên dịu dàng ngân nga ngọt ngào như đang hát.

    “Không sao.” Người dàn ông chỉ nhàn nhạt phun ra hai chữ, liền đưa tầm mắt ra ngoài cửa xe, khi thấy cách đó không xa người đàn ông dang tay ra bế đứa bé ánh mắt của anh trở nên căng thẳng, vô thức nắm lấy nắm cửa, thoáng cái đã xuống xe đội mưa chạy một mạch ….

    Cũng trong lúc đó, Tầm Tầm nhìn người đàn ông trước mặt dang tay với mình, vội vàng lui về sau.

    “Mẹ tôi có dặn không được đi cùng người lạ.”

    Người đàn ông bị câu nói của cậu nhóc làm cho nhất thời kinh ngạc. Tầm Tầm ngửa đầu nhìn lại đối phương ánh mắt kiên quyết trên mặt viết rõ ràng hai chữ “Từ Chối”. Hai bên đang giằng co thì Tầm Tầm đột nhiên bị một lực mạnh từ phía sau kéo lại.

    Cậu bé hoảng hồn, sợ hãi ngẩng đầu lên nhìn người đang ôm mình------

    Thì ra là Nhậm Tư Đồ

    Tầm Tầm lúc này mới bình tĩnh lại, bĩu môi oán giận: “Mẹ chạy đi đâu vậy?”
    Nhậm Tư Đồ lúc này mới buông cánh tay đang ôm Tầm Tầm ra, kéo cậu bé ra phía sau lưng hướng tới người đàn ông trước mặt gật đầu một cái, liền kéo Tầm Tầm đi mất.

    Nhóc con được Nhậm Tư Đồ dắt đi một đoạn xa không nhịn được tò mò quay đầu nhìn về phía người đàn ông khi nảy.

    “Hắn sẽ lừa trẻ con, bắt cóc đem bán sao? Lỡ chúng ta nghi oan cho người tốt thì sao?”

    Mặc dù biết không nên truyền bá những ý nghĩ đáng sợ cho trẻ con, nhưng Nhậm Tư Đồ theo bản năng mà thốt lên.

    “Thà giết lầm còn hơn bỏ sót.”

    Tầm Tầm nghe rất chú tâm, trịnh trọng “À” một tiếng, liền quay sang hỏi.

    “Lời này là có ý gì?”

    Nhậm Tư Đồ không có thời gian trả lời, cô lúc này đang chạy tới lối ra, nhìn xung quanh, trừ một hàng xe đang ngăn ở giữa đường, còn lại rất nhiều người che dù đi qua đi lại nườm nượp. Mà nơi đỗ xe rất xa, cách cửa cô đứng cũng phải đi mươi phút mới tới, bây giờ mà đi lấy xe, chắc chắn sẽ toàn thân ướt sũng. Nhậm Tư Đồ chỉ có thể oán thầm: Cái người nào thiết kế sân vận động này cũng thật là mất nhân tính.

    Nhậm Tư Đồ lại nghĩ đến bệnh nhân đang chờ mình, khuôn mặt cũng lộ ra vẻ nóng nảy, mà trước mắt cô có một chiếc xe trong hàng xe ngoài kia người đàn ông ngồi ở hàng ghế sau trước sau như một vô cùng lạnh nhạt, đang nhìn cô chăm chú ——

    Thời Chung đang nhìn cô không hề chớp mắt, dường như cả thế giới của anh lúc này chỉ tồn tại một hình dáng- là cô. Lúc đầu ánh mắt đó mơ hồ mang theo cảm xúc không xác định, đến khi anh cố nheo mắt lại nhìn qua màn mưa, cho đến khi chắc chắn rằng bản thân không nhìn lầm, anh bỗng dưng quay đầu lại, nhìn xung quanh xe một lượt, liền gần như căng thẳng lên giọng hỏi tài xế.

    “Chiếc ô để ở đâu rồi nhỉ?”

    Không đợi tài xế kịp phản ứng,nữ minh tinh bên cạnh nghi hoặc hỏi. “Anh phải xuống xe sao?”
     
  5. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    CHƯƠNG 3:

    Edit: Nhật Dạ Ena


    Tài xế rất nhanh tìm được một chiếc ô lớn màu đen, xuống xe vòng qua phía cửa ghế sau che cho anh, Thời Chung nhẹ giọng ngăn cản: “Không cần, để tôi.”
    Dứt lời anh thuận tay cầm lấy cái ô, mở cửa đi xuống xe. Anh hành động lưu loát trầm lặng không phát ra một chút âm thanh, cô ca sĩ ngồi bên kia không hiểu chuyện gì đang xảy ra, không nhịn được mà ngó ra ngoài cửa sổ. Muốn xem thật ra là thần thánh phương nào mà có thể “thỉnh” được người đàn ông cao ngạo* này ra đón tiếp? Nhưng mà cô thật sự không được diện kiến vị “thần thánh” kia, đều là tại cái thân hình cao lớn của Thời Chung chắn hết cả tầm mắt cô. Chỉ có thể thấy Thời Chung cầm chiếc ô đứng nguyên một chỗ mấy giây, rồi như cố lấy hết dũng khí ra đi về phía trước, bóng dáng anh và chiếc ô đen to lớn hòa vào nhau tạo một loại cảm giác u ám lạnh người, bước chân cũng không nhanh không chậm rất vững chải.
    (Ena: thật ra trong bản covert là người đàn ông “chanh hỏi chảnh” nhưng mình thấy không thích hợp nên sửa lại:D)
    Phía bên kia, Nhậm Tư Đồ đang chuẩn bị ôm Tầm Tầm chạy vào trong màn mưa từng bước từng bước, không ngừng chân____
    Không biết từ đâu xuất hiên bóng đen cao lớn và bóng chiếc ô chồng lên nhau chặn trước mặt cô.
    Đối phương mặt dù thân hình rất cao, nhưng lại cầm chiếc ô rất thấp vừa vặn che đi nửa gương mặt, chỉ lộ ra đường cong sắc bén, khóe môi hơi chếch lên và chóp mũi thẳng tắp.
    Đối phương còn chưa lộ mặt thì Tầm Tầm vốn đang vùi đầu vào hõm vai Nhậm Tư Đồ quay lại, tầm nhìn của cậu bé so với cô thấp hơn một chút liến thấy rõ mặt đối phương.
    “Chú Gia Ngôn!” Tầm Tầm vui vẻ kêu lên.
    Lúc này, người đàn ông nâng cao cái ô lên, làm lộ ra ánh mắt tươi cười rạng rỡ, sau đó rất tự nhiên dang cánh tay ra ôm lấy Tầm Tầm từ trong ngực Nhậm Tư Đồ.
    Cách chỗ ba người không tới năm bước, Thời Chung đang đứng bất động tại chỗ.

    ***
    Bên này Tầm Tầm hết sức phối hợp ôm lấy Thịnh Gia Ngôn, gân cổ: “Sao giờ chú mới đến, biễu diễn đã kết thúc rồi còn đâu.”
    Lúc đầu Tôn Dao chuẩn bị bốn tấm vé cho Nhậm Tư Đồ, Thịnh Gia Ngôn, Tầm Tầm và Tôn Dao, trước khi buổi diễn bắt đầu, Thịnh Gia Ngôn và Tôn Dao giống như có hẹn trước rất ăn ý gọi điện thoại báo sẽ đến trễ, rốt cuộc một người giờ cũng chưa xuất hiện, người kia thì đợi biễu diễn kết thúc mới chịu ló mặt______

    Nhậm Tư Đồ vừa mới cúp điện thoại của bệnh nhân, đang tìm Tầm Tầm trong toilet đúng lúc Thịnh Gia Ngôn gọi đến hỏi buổi biễu đã kết thúc chưa còn nói sẽ lập tức tới ngay. Cũng may anh gọi tới nếu không cô cũng không biết tìm ai giúp mình đưa cậu nhóc này về nhà.

    Nhóc con trước giờ đối với người khác luôn lạnh nhạt, Thịnh Gia Ngôn là một trong số ít những người thân thiết được với vị tiểu đại nhân này. Thịnh Gia Ngôn theo thói quen véo mũi Tầm Tầm, cậu bé cũng không tránh mà nhìn anh cười hì hì.

    “Chú hộ tống con về nhà.”

    Nghe Thịnh gia Ngôn nói với Tầm Tầm như vậy, Nhậm Tư Đồ thuận miệng bổ sung: “Hiện tại mẹ phải chạy đến chỗ bệnh nhân, con về nhà với chú Gia Ngôn được không”

    Thịnh Gia ngôn vốn có tâm với cô, trước sau luôn suy tính hết sức chu đáo, chờ cho cô dặn dò Tầm Tầm xong, anh nhét chìa khóa xe vào tay cô.

    “Xe của anh dừng bên phải cách cửa sân vận động 500m, em lấy đi trước đi.”

    Chỉ một câu nói của Thịnh Gia Ngôn, Nhậm Tư Đồ cũng hiểu mình đã nhận rất nhiều ân tình của anh, chỉ là….hai người vốn không đi cùng một con đường. Cô vội bước ra ngoài cổng, suy nghĩ một lát cô dừng lại, đem chìa khóa xe trong túi ra đưa cho anh.

    “Xe của em ở khu A4, rất dễ tìm, em đi trước….”

    Dứt lời Nhậm Tư Đồ chạy như điên vào trong mưa, nhưng chớp mắt liền bị Thịnh Gia Ngôn kéo lại, cô ngơ người nhìn anh thì đã bị anh nhét chiếc ô vào tay.

    “Coi chừng bị cảm.”
    Giọng nói thật dịu dàng~

    Cô vội gật đầu xong liền vọt vào trong mưa, bời vì chạy quá nhanh nên Nhậm Tư Đồ đụng phải người đàn ông khác đang cầm chiếc ô màu đen. Anh ta đứng sững như một bức tường cứng rắn, cô bị đụng đau cả vai, lại chỉ lo lắng nói: “Xin lỗi! Thật xin lỗi…”

    Người nọ dường như không nghe thấy, chân cũng chỉ khẽ ngừng 1 giây, cũng không thèm liếc qua cô, cứ như vậy lạnh lùng lướt qua, kéo cánh cửa xe bên cạnh ngồi vào____động tác anh lưu loát liền mạch, Nhậm Tư Đồ không kịp thấy rõ mặt đối phương như thế nào thì bên tai vang lên tiếng đóng cửa “Phanh”

    Cô cũng không có thời gian để ý nhiều, chỉ ngẩng ra một chút liền co chân chạy như điên. Mà chiếc xe kia chỉ khép chặt cửa dừng tại chỗ, im hơi lặng tiếng.

    Bên trong xe, nữ minh tinh thấy Thời Chung một mình trở lại, không nhịn được cười giễu: “Còn tưởng “thiếu gia” người xuống tìm người quen đó.”

    Thời Chung không lên tiếng trả lời, tầm mắt dán chặt vào người đàn ông phía trước đang ôm đứa bé rời đi, trong mắt lóe lên tia u ám rồi biến mất. Nữ minh tinh thấy thế, thầm thở dài~ thật may dù sao cô ta cũng là nhân vật của công chúng, nếu bị người ngoài nhìn thấy mình qua lại cùng thương gia cũng không phải là chuyện tốt. Bỗng dưng anh đột nhiên quay đầu lại, ánh mắt lạnh băng chạm vào mắt cô khiến cô nhất thời không thể che giấu được xúc cảm, làm cô ta giật mình.
    “Chu tiểu thư, cô muốn giao dịch như thế nào?”

    Anh quăng ra một câu như thánh lệnh không giải thích được hàm ý trong đó. Nữ minh tinh nhất thời sửng sốt.

    Lúc cô ta đang suy nghĩ còn chưa biết nói thế nào chỉ lặng lẽ theo dõi biểu cảm của anh thì anh lại thong thả bổ sung.

    “Cứ ra giá đi.”

    ". . . . . ."
    Lúc này ngay cả người luôn tự nhận bản thân từng trải, kinh nghiệm đầy mình như cô ta cũng phải ngây dại.

    Thiên hạ đồn đại nhà tư bản này không gần nữ giới, độ nghiêm trọng của bệnh này khẳng định cao đến mức “an toàn”, cô ta mới chấp nhận đặt quan hệ với anh, thấy anh cũng không có gì gọi là bài xích. Chẳng lẽ tin đồn là giả? Tuyệt đối là giả, nhìn anh phong độ, trẻ tuổi tuấn lãng như thế, lại mang chút hời hợt cuốn hút, khó lòng khiến phụ nữ không sinh cảm tình, nhưng nhìn xuống….. (Ena: chị đang nhìn chỗ ấy ấ[email protected]@ )

    Anh như vậy lại mở miệng kêu cô trực tiếp ra giá?

    Loại chuyện một khi đã quyết thì không thể hối hận, cuộc trao đổi này làm cho nữ minh tinh căng thẳng tay rịn mồ hôi…. Dùng sắc đẹp giao dịch với người này quá là tầm thường, chỉ khi đối mặt với đôi mắt kiên định thâm sâu trước mắt cô mới biết mình không phải là đối thủ của anh. Cổ họng run rẩy, không phát ra được lời nào.

    Thời Chung nhếch đôi môi mỏng, tiếp tục nói: “Đem cái CD của cô ** cùng với cục trưởng Lý bán cho tôi.”

    Nữ minh tinh vốn còn đang run rẩy ở trong cổ, lại bị giáng thêm một đòn mạnh mẽ, làm cô ta hô hấp cũng khó khăn.

    Ánh mắt của anh ta vẫn bình thản nhìn cô ta.

    Ánh mắt ấy như có thể xuyên thấu tất cả, nhưng nữ minh tinh vẫn cố ngụy trang tới cùng: “Cái gì cục trưởng Lý?”

    Anh không nhìn cô ta nữa, chậm rãi xuyên qua kính chắn gió phía trước, ánh mắt vô định nhìn trời mưa như muốn tìm bóng dáng của ai đó đã sớm biến mất từ lâu, âm thanh cũng trở nên mờ nhạt hơn.

    “Có những chuyện, cô biết, tôi biết, tôi cũng không muốn nói ra quá rõ ràng, hiểu không?”

    “…………”
    “…………”
     

Chia sẻ trang này