Âm Mưu Nơi Công Sở - Ni Mạt Tiểu Ngư [ 40 Chương ]

Thảo luận trong 'Hiện đại' bắt đầu bởi Administrator, 26/11/16.

  1. Administrator

    Administrator Administrator Thành viên BQT

    Tham gia ngày:
    7/4/15
    Bài viết:
    737
    Đã được thích:
    38
    Điểm thành tích:
    28
    [​IMG]

    Âm Mưu Nơi Công Sở

    Tác giả: Ni Mạt Tiểu Ngư
    Dịch giả: Phùng Ngọc Hương
    Công ty phát hành: Đinh Tị
    Nhà xuất bản: NXB Thời Đại


    Giới thiệu:


    Tô Duyệt Duyệt là một cô gái ngây thơ, trong sáng, tính tình thẳng thắn, vui vẻ, cởi mở và đặc biệt rất lạc quan, yêu đời. Cô tốt nghiệp từ một trường đại học danh tiếng và vào làm cho một công ty tư nhân được hơn một năm.

    Thế rồi một lần tình cờ cô có cơ hội trúng tuyển vào một doanh nghiệp nước ngoài được xếp hạng trong top năm trăm doanh nghiệp mạnh nhất thế giới do tạp chí tài chính của Mỹ bình chọn -Tập đoàn JS. Cô làm việc ở Công ty công nghệ thông tin JSCT của khu vực Hoa Đông thuộc Tập đoàn JS, với vai trò là một chuyên viên Quản lý hợp đồng.

    Ngày đầu tiên đi làm, cô vô tình “đụng” phải anh chàng nói lắp Doanh Thiệu Kiệt và bắt đầu chuỗi ngày dở khóc dở cười khi gặp phải “oan gia”. Bắt đầu công việc mới, cô hoàn toàn bị choáng ngợp bởi môi trường làm việc chuyên nghiệp với guồng quay chóng mặt, những người đồng nghiệp gọi nhau bằng cái tên tiếng Anh lạ lẫm, và người sếp trực tiếp vừa tài năng lại đẹp trai và dịu dàng Tống Dật Tuấn. Nhưng đằng sau lớp vỏ ngoài xa hoa hào nhoáng ấy, những con người ngày ngày vẫn gặp nhau cười cười nói nói ấy thực sự ẩn chứa những suy nghĩ và âm mưu gì?

    Cùng với thời gian, những bí mật dần dần được hé mở, và Tô Duyệt Duyệt cũng đứng trước sự lựa chọn giữa tình cảm của cả hai chàng trai, một người mà cô rất ghét nhưng gần gũi, một người mà cô rất thích nhưng lại xa xôi. Câu trả lời sẽ có trong những trang sách cuối cùng của Âm mưu nơi công sở.

    Có những lúc, tình cảm con người cũng giống như đang đứng trên một đường ranh giới. Nếu không có ai kéo đi, tình cảm đó vẫn mãi chỉ nằm ở bên này lằn ranh mà không thể tiến thêm hoặc có được bất cứ sự chuyển biến nào…

    Cạm bẫy và thòng lọng là hai nhân tố không thể thiếu ở nơi công sở. Là chính mình mới là điều quan trọng nhất.

    Anh và cô, hai con người, hai mảnh đời, nhưng… “Giữa chúng ta còn có một hợp đồng vô kỳ hạn, dù em có đi tới chân trời góc bể, ông trời cũng sẽ thương tình cho anh gặp lại em.”
     
  2. Administrator

    Administrator Administrator Thành viên BQT

    Tham gia ngày:
    7/4/15
    Bài viết:
    737
    Đã được thích:
    38
    Điểm thành tích:
    28
    Chương 1: Gặp Phải Anh Chàng Bất Lịch Sự Có Tật Nói Lắp


    “Đừng xem tôi chỉ là một con cừu, sự thông minh của loài cừu thật khó tưởng tượng, trời có cao tới đâu, tình cảm cũng vô cùng dạt dào…”

    Nhạc chuông điện thoại reo liên hồi, chủ nhân của nó vẫn không có ý muốn nghe, ngửa cổ sục ọc ọc mấy tiếng: “Phù…”

    Một đám bọt kem đánh răng nổi trên bồn rửa mặt, khuôn mặt vừa tỉnh ngủ nở một nụ cười xấu xí trước gương, một chút bọt kem dính bên mép, từ trong cổ họng phát ra vài câu tinh nghịch: “Số máy quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau.”

    Ôi dào, chủ nhà lại muốn đòi phòng đây mà, vội vàng cái gì chứ, đợi Tô Duyệt Duyệt này ổn định công việc rồi hãy nói. Cầm khăn bông lau mặt, Tô Duyệt Duyệt lôi điện thoại từ túi áo ngủ, mở ra xem mấy giờ, bỗng kêu lên một tiếng ngạc nhiên: “Không phải à, hoá ra là Mèo con!”

    Nhanh chóng ấn vào nút gọi lại, đầu dây bên kia vang lên lời trách móc của Mèo con: “Duyệt Duyệt, cậu sao thế, gọi mãi mà không nghe điện, mình sắp đến dưới tầng nhà cậu rồi.”

    “Cậu biết rồi mà, chủ nhà cứ thúc mình trả phòng, ông ta nói con trai ông ta sắp lấy vợ, căn nhà mới mua sẽ nhường cho vợ chồng anh ta sau khi kết hôn, vì vậy họ sẽ quay về căn phòng nhỏ này. Đúng là những kẻ chuyên ăn bám bố mẹ, mình sẽ không chuyển, không chuyển là không chuyển.”

    “Được rồi, được rồi, người ta kết hôn, ăn bám bố mẹ thì có liên quan gì đến cậu, cậu cũng có phải tổ trưởng tổ dân phố đâu!”

    “Tổ trưởng tổ dân phố gì chứ! Mình chẳng phải tổ trưởng tổ triếc gì cả, mình muốn trở thành nhân viên cấp cao của doanh nghiệp nước ngoài.”

    Tô Duyệt Duyệt điều chỉnh điện thoại ở chế độ loa ngoài, thay quần áo đã chuẩn bị sẵn trong nhà vệ sinh chật hẹp, không ngờ “tõm” một tiếng, chiếc di động bị ống tay áo gạt rơi vào bồn cầu.

    “Thôi chết rồi!”

    Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, khuôn mặt Tô Duyệt Duyệt chiếu rọi trong hố nước dưới bồn cầu, còn giọng nói của Mèo con chìm xuống làn nước “trong như gương” kia, chỉ còn lại tiếng kêu đầy thương tiếc của Tô Duyệt Duyệt: “Điện thoại ơi là điện thoại, mày ra đi thật thảm hại!”

    Chiếc điện thoại này đã ở bên Tô Duyệt Duyệt một năm rưỡi rồi, cô đã mua nó trước khi đi làm lần đầu tiên, lúc đó thật ngượng ngùng khi đếm số tiền “bóc lột” từ bố để trả tiền mua điện thoại, nhưng đó cũng là số tiền cuối cùng bóc lột của bố, từ đó về sau, cô bắt đầu tự lập, tự kiếm tiền nuôi bản thân.

    Không mất cái cũ làm sao mua được cái mới, Tô Duyệt Duyệt tự an ủi mình, cuối cùng đành dùng đũa gắp “xác” điện thoại ra. Một lúc sau chuông cửa vang lên, Tô Duyệt Duyệt lập tức chạy ra cửa, nheo mắt nhìn qua “mắt thần” gắn trên cửa, Mèo con đã tới nơi. Đôi lông mày cong cong trên khuôn mặt xinh đẹp hơi nhíu lại. Cẩn thận mở cửa, Tô Duyệt Duyệt liền cướp lời chuộc tội: “Báo cáo mỹ nhân Mèo con, điện thoại di động vừa hy sinh, không phản ánh tin tức kịp thời, xin lỗi!”

    Mèo con tên thật là Trương Nhân Diệu, bạn thân nhất thời đại học của Tô Duyệt Duyệt, khi còn đi học đã yêu anh chàng đẹp trai cùng trường hơn hai khoá, không ngờ anh chàng đẹp trai đó là một “đại gia tiềm ẩn”, vừa tốt nghiệp, người nhà đã cho anh ta một khoản tiền để mở công ty thiết kế, thêm vào đó, anh ta lại rất có năng lực, đợi Mèo con tốt nghiệp, bèn cầu hôn cô. Thế là, Mèo con vẫn chưa đi làm đã trở thành một bà chủ đích thực.

    Mọi người ngưỡng mộ Mèo con nhưng cũng đố kỵ với cô. Khi kết hôn, Mèo con mời tất cả bạn cùng phòng song chỉ có mỗi Tô Duyệt Duyệt đi, còn mừng phong bì một nghìn tệ. Mèo con biết Tô Duyệt Duyệt làm gì có tiền, vừa đi làm lại phải chi tiêu vô số khoản, như mua sắm quần áo, thuê nhà, ăn uống… tổng cộng tiền lương cũng chỉ có một nghìn tám trăm tệ, vì thế, Mèo con khẳng định, Tô Duyệt Duyệt là một người bạn tốt, nên duy trì mối quan hệ bền lâu.

    Hôm nay, bạn thân đi ký hợp đồng làm việc với một doanh nghiệp được xếp hạng trong top năm trăm doanh nghiệp lớn mạnh nhất thế giới do tạp chí tài chính của Mỹ bình chọn, tất nhiên cô tình nguyện làm tài xế một chuyến, để mang lại cho bạn một chút sĩ diện. Khi Tô Duyệt Duyệt phỏng vấn xong, Mèo con hỏi kết quả ra sao, Tô Duyệt Duyệt chỉ khiêm tốn trả lời: “Nói trước bước không qua”, rốt cuộc giờ cũng trúng tuyển, vậy thì không cần phải khiêm tốn nữa rồi.

    “Di động hy sinh ở đâu vậy?”

    Thấy Tô Duyệt Duyệt nhăn mũi làm mặt hề, Mèo con liền quan tâm đến chiếc di động của bạn. Chỉ thấy đôi mắt một mí híp lại thành một đường chỉ sau cặp kính gọng đen, tay chỉ vào nhà vệ sinh, nói: “Bồn cầu.”

    “Bồn cầu?!”

    “Xong rồi, đã trục vớt lên rồi, nhưng chỉ còn là cái xác.”

    Mèo con đang định an ủi bạn nhưng Tô Duyệt Duyệt lại chỉ quan tâm đến việc của mình, đi vào phòng ngủ. Ở nơi chỉ có một phòng khách và một phòng ngủ này thì phòng ngủ tương đối gần cửa chính. Tô Duyệt Duyệt cầm túi trang điểm, trong đó đựng đồ mỹ phẩm đã mua một năm rưỡi nay, cơ bản đều là loại rẻ tiền, chỉ có hai loại là hãng cao cấp, lại chính là đồ Mèo con tặng. Bởi vì Mèo con nói, kem lót và nước tẩy trang tiếp xúc với da mặt nhất nên phải dùng loại tốt, cao cấp, vì vậy mà trong túi trang điểm đơn giản của cô cũng coi như có thêm được hai bảo bối.

    “Kỹ thuật trang điểm của mình đã tốt hơn rất nhiều, phải không?”

    “Cũng tạm được.”

    Mèo con không dám tâng bốc kỹ thuật trang điểm của Tô Duyệt Duyệt, tuy nhiên để làm hài lòng một cô gái có lòng tự tôn cao như cô thì không thể phản bác thẳng thừng, mỗi lần chỉ dám góp ý vài lời: “Hôm khác mình sẽ dẫn cậu đi mua một chút phấn đánh mắt tối màu.”

    Mèo con ngại không dám nói phấn đánh mắt màu xanh lam này càng khiến khiếm khuyết duy nhất trên gương mặt Tô Duyệt Duyệt - mắt một mí - nổi rõ hơn. Nói thực, trời sinh ra Tô Duyệt Duyệt đã là một mỹ nhân, mũi thẳng, khuôn mặt trái xoan tinh tế, hàm răng trắng muốt ẩn sau đôi môi hồng. Duy chỉ có đôi mắt một mí, nếu ở thời cổ đại, hẳn sẽ là một đại mỹ nhân, nhưng đầu thai ở hiện tại thì đó là sự đáng tiếc.

    Nguồn ebooks: http://www.luv-ebook.com

    Thực ra, Tô Duyệt Duyệt cũng biết mình mắt một mí, vì thế mới lợi dụng bị cận thị để đeo một chiếc kính gọng đen nhằm che đậy khuyết điểm này. Bây giờ, Mèo con nói cần mua phấn đánh mắt mới, cô thầm nghĩ cũng hợp lý, làm việc cho một doanh nghiệp nước ngoài, ăn mặc, trang điểm cũng cần chững chạc hơn một chút, tránh để người khác coi thường.

    Hồi lâu sau, Tô Duyệt Duyệt cũng trang điểm xong, tháo sim ra khỏi điện thoại, gói vào trong giấy ăn để vào túi, nói với Mèo con: “Đi thôi!” Sau đó hai người cùng đi đến nơi cần đến ngày hôm nay, toà nhà Tổng bộ khu Hoa Đông Tập đoàn JS.

    Toà nhà Tổng bộ khu Hoa Đông Tập đoàn JS nằm ở khu vực phồn hoa nhất của thành phố A, nhìn cách ăn mặc, trang điểm, tốc độ đi lại của cán bộ công nhân viên nơi đây đủ thấy không thua kém gì Trung Hoàn, Hồng Kông. Mèo con vừa đỗ xịch chiếc Smart lướt nhanh như bay của mình lại, Tô Duyệt Duyệt đã vội vã xuống xe, chưa kịp chỉnh sửa lại áo khoác, một cơn gió lạnh bất ngờ thổi ào tới, khiến cổ áo lật tung.

    Mèo con ở phía sau nên không nhìn rõ sự bối rối của Tô Duyệt Duyệt, chỉ thò đầu ra ngoài nói to: “Mình đi dạo một vòng gần đây, lát nữa sẽ gọi điện cho cậu.”

    Tô Duyệt Duyệt vẫn chưa kịp gọi Mèo con dừng lại, chiếc Smart đã biến mất không chút dấu vết. Đúng thật là, lẽ nào cô ấy đã quên mất chiếc di động của mình vừa “hy sinh”?

    “Gọi điện thoại, gọi điện thoại cái gì chứ?”

    Tô Duyệt Duyệt lẩm bẩm trách móc hai câu, cúi đầu kéo lại cổ áo, sải bước đến cổng phía nam của toà nhà. Bỗng đập “thịch” một cái vào một vật rất lớn, gọng kính cũng bị lệch đi, mãi mới chỉnh lại được, Tô Duyệt Duyệt nhìn kĩ, thì ra “vật to lớn” kia là một người đàn ông cao tầm một mét tám, phong thái rất tự nhiên, tuy màu da hơi giống sắc đồng cổ nhưng đeo thêm một cặp kính với nửa gọng màu đen bóng đã làm tăng thêm vẻ lịch lãm của anh ta. Nhưng Tô Duyệt Duyệt không quan tâm, một người đàn ông va phải một người phụ nữ như cô mà không thèm xin lỗi, cô bực tức xả một hơi: “Đi đứng kiểu gì thế, sao lại va vào tôi vậy hả?”

    “À, tôi, tôi, tôi, không…”

    Anh chàng này rõ ràng bị tật nói lắp, Tô Duyệt Duyệt lại không chịu thua, một lần nữa đánh giá kĩ một lượt anh chàng đẹp trai trước mặt, nói không chút khách khí: “Va vào người ta mà vẫn không thèm xin lỗi?”

    “Tôi, tôi…”

    “Tôi làm sao, không có liêm sỉ à?”

    Bởi vì còn phải đi ký hợp đồng lao động nên Tô Duyệt Duyệt không muốn đôi co với anh ta thêm nữa, coi như mình xui xẻo đụng phải bức tường đi, cô lướt qua vai người đàn ông rồi đi thẳng, bỗng nghe thấy có tiếng người gọi lớn: “Cô à, cổng bên của toà nhà đang sửa, phiền cô đi cổng chính ở mặt phía đông.”

    Hả? Mình đi sai cửa rồi.

    Tô Duyệt Duyệt nhanh chóng quay người, vẫn nhìn thấy anh chàng kia đứng trơ tại chỗ, giơ tay chỉ mặt phía đông nói: “Cổng ở đằng, đằng kia.”

    Đằng kia, đằng kia, không biết là có phải cố ý trêu mình không. Tô Duyệt Duyệt lườm anh chàng đẹp trai một cái, sải bước vượt qua trước mặt anh ta, đi về hướng cổng phía đông, anh chàng sững sờ trố mắt nhìn rồi cũng đi về hướng đó.

    Tô Duyệt Duyệt đã từng đến đây mấy lần, tuy cổng bên đang đóng để kiểm tra, sửa sang nhưng bên trong toà nhà không có gì thay đổi. Toà nhà Tổng bộ khu Hoa Đông Tập đoàn JS có mười cầu thang máy, trong đó có hai cầu thang để chở hàng, tám chiếc còn lại có tới sáu chiếc có thể dừng lại ở bất kỳ tầng nào, hai chiếc trực tiếp đi thẳng tới tầng mười tám trở lên. Căn cứ vào cơ cấu tổ chức của Tập đoàn JS, hai mươi lăm tầng của toàn bộ toà nhà là văn phòng làm việc, tầng mười tám trở lên là văn phòng làm việc của Tổng bộ khu Hoa Đông, tất cả những tầng bên dưới, ngoại trừ một số tầng cho các đại lý thuê, còn lại được phân cho các công ty nhánh, hầu như mỗi công ty nhánh đều có vài tầng độc lập và các nhà xưởng của công ty nhánh đều ở ngoại ô hoặc ven thành phố.

    Tô Duyệt Duyệt sẽ làm việc cho công ty Công nghệ thông tin JSCT của khu vực Hoa Đông thuộc Tập đoàn JS. Trước cầu thang máy, cô đứng đợi cùng với hai người nữa.

    “Anh Doanh!”

    Cửa thang máy bằng kính, Tô Duyệt Duyệt nhìn rõ anh chàng mất lịch sự ban nãy đang đứng trước một cầu thang máy khác ở phía sau mình, một cô gái ăn mặc thời thượng, đi giày cao gót đứng bên cạnh gọi anh ta.

    Anh Dâm[1]!

    [1] Trong tiếng Trung, từ “Doanh” đọc là /yíng/, Tô Duyệt nghe thành /yín/, nghĩa là “Dâm” nên gán cho anh ta cái tên này.

    “Phụt!”

    Tô Duyệt Duyệt bụm miệng cười, không ngờ con người không có liêm sỉ, ngay cả cái tên cũng thấy “dớ dẩn”. Nhưng vẫn may anh ta không phải cùng một tầng lầu với mình. Cũng không biết tại sao toà nhà của Tập đoàn JS lại xuất hiện những người có tố chất như vậy, may mắn, mình không liên quan gì đến anh ta, nếu mình phải làm việc với người đàn ông như vậy, cộng thêm việc khinh thường anh ta, nhất định mình cũng sẽ coi thường chính bản thân mình.

    “Chào buổi sáng!”

    Gớm, nhìn thấy gái đẹp, nói năng nhanh nhẹn hẳn. Thang máy vừa tới, trước khi Tô Duyệt Duyệt bước vào trong, còn khinh khỉnh nhìn theo bóng dáng của anh chàng mất lịch sự kia, chửi thầm.
     
  3. Administrator

    Administrator Administrator Thành viên BQT

    Tham gia ngày:
    7/4/15
    Bài viết:
    737
    Đã được thích:
    38
    Điểm thành tích:
    28
    Chương 2: Tập Đoàn Js Đồng Nghĩa Với Tập Đoàn Gian Thương


    Lên đến tầng mười sáu, Tô Duyệt Duyệt ngồi chờ ở phòng tiếp đón, nhìn thấy trên giá sách có tạp chí mới liên quan đến Tập đoàn JS, cô bước lại xem, lật bừa mấy trang, uống thêm một ít nước ấm. Thực tế, nhân viên lễ tân phục vụ rất chu đáo, chỉ xét về khía cạnh được phục vụ tận tình trong khi chờ đợi đã đủ khiến người ta có cảm giác đây là tác phong của một công ty lớn. Tô Duyệt Duyệt xưa nay làm việc trong doanh nghiệp tư nhân, tuy thỉnh thoảng tiếp xúc với doanh nghiệp nước ngoài nhưng có thể nhận thấy rõ sự khác biệt rất lớn giữa doanh nghiệp tư nhân với doanh nghiệp nước ngoài, chẳng hạn doanh nghiệp nước ngoài hàng đầu như Tập đoàn JS này, rất nhiều chi tiết trong cách bài trí của họ đã phản ánh nền văn hoá doanh nghiệp được kế thừa gần trăm năm nay.

    Khoảng mười lăm phút sau, Tô Duyệt Duyệt được một cô gái trẻ đưa đến phòng họp nhỏ bên cạnh phòng Nhân sự, tiếp đó, cô gái trẻ nói: “Cô Tô, tôi là Amy - HR officer[1] của JSCT. Chúng tôi đã xem hồ sơ của cô, đây là hợp đồng của chúng tôi, mỗi mẫu ba bản, cô ký xong, chúng tôi sẽ đóng dấu, sau khi hợp đồng có hiệu lực, công ty sẽ lưu lại một bộ, cô giữ một bộ, một bộ nữa giao cho Cục Nhân sự.”

    [1] Human Resource officer: chuyên viên nhân sự.

    “Vậy để tôi xem xem sao.”

    Tô Duyệt Duyệt nhận bản hợp đồng lao động, cẩn thận xem xét, có hai khoản quan trọng nhất, thứ nhất là nơi ghi tên người nhận tài khoản, thứ hai là tiền lương.

    “Cái gì?! Ba nghìn năm trăm?!”

    Đôi mắt một mí của Tô Duyệt Duyệt bỗng mở to hết cỡ, cô đẩy gọng kính màu đen trên sống mũi, muốn nhìn cho thật rõ nhưng con số ở trước mắt kính kia vẫn không thay đổi: ba nghìn năm trăm tệ, đầu dòng còn có hai chữ: trước thuế.

    Chẳng phải đây là doanh nghiệp trong top năm trăm doanh nghiệp hàng đầu thế giới vừa mạnh vừa có tiền sao? Tại sao tiền lương lại chỉ có như vậy? Tập đoàn JS, tập đoàn Jianshang[2], đã lừa gạt tình cảm của mình, sức lực của mình. Tô Duyệt Duyệt đang bay bổng trong những giấc mơ về tương lai, bỗng chốc sự hưng phấn đó như từ trên cao tít trượt thẳng xuống đáy. Ban đầu, cô tràn đầy hy vọng vác thân đi phỏng vấn, chưa cần nói phải qua “năm cửa chém sáu tướng”, còn phải xin nghỉ để đi phỏng vấn bốn lần, mỗi lần đều được chứng kiến đối thủ cạnh tranh của mình bị quét từng nhóm, từng nhóm như lá rụng mùa thu. Nếu sớm biết tiền lương chỉ có vậy, Tô Duyệt Duyệt đã không cố gắng chen lấn tàu điện ngầm, rồi đi xe buýt cả chục cây số chỉ để tranh giành vị trí “chuyên viên quản lý hợp đồng Công ty nhánh PT Tập đoàn JS trong top năm trăm thế giới.”

    [2] Jianshang: phiên âm tiếng Trung, có nghĩa là gian thương. Ở đây, Tô Duyệt Duyệt muốn nói Tập đoàn JS là viết tắt của Tập đoàn gian thương.

    Còn nữa, hôm nay cô đã đặc biệt để Mèo con lái chiếc Smart của cô ấy đưa cô tới đây, giờ cô ấy mà biết cô đã nỗ lực hết sức chỉ để giành được món tiền lương thấp như thế này, chẳng phải sẽ cười cô thối mũi sao?

    Nguồn ebooks: http://www.luv-ebook.com

    “Cô có vấn đề gì không?” Amy thấy dáng vẻ bần thần của Tô Duyệt Duyệt, bàn tay cầm bút nắm chặt lại thành nắm đấm thì bất giác hỏi, giọng nói rõ ràng là đã vô cùng ngạc nhiên.

    “Tiền lương là ba nghìn năm trăm tệ trước thuế phải không?”

    Tô Duyệt Duyệt vẫn ôm một chút hoang tưởng là mình cầm nhầm hợp đồng thì Amy lại khẳng định một lần nữa, chắc như đinh đóng cột: “Cô Tô, trong hợp đồng đã viết rất rõ rồi.” Móng tay sơn vẽ kiểu Pháp lưu lại vết mờ trên bản hợp đồng, sau ba nghìn năm trăm tệ còn viết “tiền thưởng cuối năm là hai tháng lương, căn cứ vào sự đánh giá thành tích thực tế cuối năm để thẩm duyệt. Công ty trợ cấp chi phí đi lại mười lăm tệ một ngày, tiền ăn mười tệ một ngày, những phúc lợi khác căn cứ vào thông báo cuối năm để cấp phát”.

    “Khi phỏng vấn, tôi điền vào mức lương hy vọng là năm nghìn tệ, ở đây khác xa với mức lương kỳ vọng mà tôi đã điền.”

    Tô Duyệt Duyệt cuối cùng cũng chịu không nổi mà nói thẳng ra, song trước sự chất vấn của Tô Duyệt Duyệt, Amy lại không hề tỏ ra lo lắng như cô tưởng tượng, ngược lại, cô ấy cầm lấy hợp đồng, nhìn một lượt, nói thẳng tưng bằng giọng hách dịch: “Cô Tô, tiền lương tương ứng với giá trị của vị trí đó, nếu cô còn thắc mắc, tôi có thể mời quản lý tới nói chuyện với cô nhưng…”

    “Vậy phiền cô mời Quản lý Tiêu lại nói chuyện với tôi.”

    Tô Duyệt Duyệt nghĩ dù sao cũng đã đến rồi, “đập một cái bình vỡ thì vẫn chỉ thu lại được những mảnh vỡ mà thôi”, phải trực tiếp nói chuyện với lãnh đạo, vì thế chưa đợi Amy nói xong, cô liền ngắt lời một cách thô lỗ, cũng coi như tỏ rõ thái độ không hài lòng. Ban đầu, khi công ty nhánh có tên là PT trực thuộc Tập đoàn JS phỏng vấn đã nói rằng cần người tới làm ngay, vì thế cô sau khi biết mình đã trúng tuyển, đã rất kích động, xin nghỉ việc luôn, ai ngờ họ lại lừa gạt tình cảm của mình, thủ tục đã làm xong hết, cũng đã kiểm tra sức khoẻ rồi, hỏi lương bao nhiêu, thấy cũng xấp xỉ kỳ vọng của mình, nào ngờ giờ ký hợp đồng lao động chính thức mới thấy trên giấy trắng mực đen ghi rõ số lương là “ba nghìn năm trăm tệ trước thuế”. Trước thuế, vẫn là trước thuế, đừng coi thường chữ “trước” nhỏ bé, chênh lệch không ít đâu nhé!

    Amy đờ ra một lát, nghĩ cô gái đeo kính trước mắt này thật lợi hại, chẳng qua Amy chỉ nói thế cho có lệ thôi, ai ngờ cô ta lại muốn gặp Quản lý Tiêu thật, cô bĩu môi một cái, thong thả đứng dậy, nói: “Cô đợi nhé!”

    Amy rời khỏi căn phòng họp nhỏ bé.

    Căn phòng họp này không có cửa sổ, điều hoà mới vừa bật lên, ngột ngạt, khó chịu vô cùng, Tô Duyệt Duyệt xem lại bản hợp đồng lao động, trong lòng cảm thấy bức bối. Cô không phải mới vừa chân ướt chân ráo ra trường, may mắn đã từng làm việc ở hai công ty, nói thế nào thì cũng đã có một năm rưỡi kinh nghiệm làm việc chứ chẳng chơi. Hơn nữa, vị trí cô ứng tuyển không phải là chuyên viên quản lý hợp đồng sao? Trên hợp đồng viết rõ rành rành tiêu đề bằng tiếng Anh là “Specialist”, “Specialist” có nghĩa là chuyên gia chứ còn là gì nữa. Lúc trước, khi nói với bố mẹ cô muốn đổi việc, cô còn khoe khoang một hồi, nói đây là một công việc tốt thuộc doanh nghiệp trong top năm trăm doanh nghiệp hàng đầu thế giới, nhất định sẽ là một doanh nghiệp ba cao: lương cao, phúc lợi cao, danh tiếng cao. Lúc đó, bố mẹ còn khen cô có năng lực. Bây giờ thì ngược lại, không phải cô dát vàng lên mặt mà là đắp bột, làm cho da mặt mình dày thêm lớp nữa.

    Mà không biết công ty trả bao nhiêu tiền lương cho người trúng tuyển cùng đợt với cô nhỉ? Ban đầu khi phỏng vấn, công ty nói muốn tuyển hai người, Tô Duyệt Duyệt nghĩ, nếu mình có thể nói chuyện với Quản lý Tiêu, có lẽ sẽ giành được một chút quyền lợi gì đó chăng.

    Nhưng Quản lý Tiêu mà Amy nói tới mãi vẫn chưa thấy lộ diện, ban đầu Tô Duyệt Duyệt còn cảm thấy khó chịu, nhưng hai mươi phút sau, trong lòng bỗng sinh nghi: “Liệu có phải cô ta đang đùa bỡn mình hay không?”

    Đúng lúc đó, một người phụ nữ trung niên mặc váy màu xám đẩy cửa bước vào, khuôn mặt đẫy đà, xem ra rất dễ gần. Tô Duyệt Duyệt vẫn còn đang quan sát, người phụ nữ trung niên đã giơ tay ra, nói: “Chào cô, tôi là Ella Xiao, tổng phụ trách quản lý lương của bộ phận Nhân sự. Ban nãy, Amy nói với tôi, cô có chút thắc mắc về hợp đồng, tôi nghĩ chúng ta có thể ngồi trao đổi với nhau một chút.”

    Thấy Quản lý Tiêu đưa tay ra, Tô Duyệt Duyệt cũng đứng dậy bắt tay.

    Quản lý Tiêu bỗng nhiên đưa mắt nhìn Amy, Amy hiểu ý vội đóng cửa lại. Tình thế lập tức trở thành hai đối một, nói thực, do phải chờ đợi và tình thế bất ngờ thay đổi, cơn bực tức ban nãy đã nguội đi đáng kể. Đặc biệt là bàn tay ấm áp, đầy khí chất cùng giọng nói nhẹ nhàng của Quản lý Tiêu thực sự đã khiến nỗi bực tức trong cô đã nguội lạnh hoàn toàn.

    “Chắc cô thắc mắc về tiền lương.”

    Quyền phát ngôn của Tô Duyệt Duyệt bị Quản lý Tiêu - người ở vị trí chủ động - cướp mất, những lời kìm nén trong họng bỗng nghẹn lại, cô đành nói: “Là thế này, trước tôi có viết trong cột “nguyện vọng lương” là năm nghìn tệ, nay quý công ty lại trả tôi ở mức ba nghìn năm trăm tệ, có vẻ quá ít so với nguyện vọng của tôi, công ty tôi hiện đang làm cũng trả tôi ba nghìn tệ, còn có nhiều phúc lợi, tính ra còn cao hơn quý công ty một chút.”

    Những lời Tô Duyệt Duyệt nói là thật, bởi vì làm công việc xuất nhập khẩu trong doanh nghiệp tư nhân đó, căn cứ vào quy tắc thoả thuận ngầm trong công ty, lương cơ bản của mỗi người tuy chỉ có một nghìn sáu trăm tệ nhưng bù lại, có không ít phúc lợi thông qua hình thức khác như hoá đơn để tính thêm.

    “Cô Tô, tôi nghĩ chắc đây là lần đầu tiên cô làm việc với doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài, mấy lần phỏng vấn trước, vì tôi đang bận họp tại Bắc Kinh nên không kịp tham dự. Về vấn đề phúc lợi và vấn đề tiền lương của công ty chúng tôi, tôi nghĩ mình có nghĩa vụ phải giải thích rõ ràng cho cô hiểu.”

    Quản lý Tiêu lật đến phần lương trong bản hợp đồng, giải thích với Tô Duyệt Duyệt: “Tập đoàn JS của chúng tôi ở Trung Quốc đã gần hai mươi năm rồi, có thể coi là một trong những doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài xuất hiện tương đối sớm. Trong vòng năm năm gần đây, Tập đoàn JS của chúng tôi hằng năm đều giành được danh hiệu doanh nghiệp tốt nhất trong ngành, vì sao có được điều này?”

    Quản lý Tiêu cười một cách ôn hoà, đôi môi đó tuy không quyến rũ, cũng không mê hoặc người khác nhưng lại phác họa một sự bình tĩnh và vững vàng khiến Tô Duyệt Duyệt vô cùng khâm phục. Cô thầm nghĩ: “Khí phách của bà ta hơn hẳn chị giám đốc công ty cũ của mình. Đúng là doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài, khí chất của con người cũng khác.”

    Tô Duyệt Duyệt vẫn còn đang khâm phục đã thấy Quản lý Tiêu giải thích tiếp: “Bởi vì Tập đoàn JS của chúng tôi không chỉ chú trọng tiền lương của nhân viên mà còn chú trọng đến sự phát triển của nhân viên, hằng năm, chúng tôi đều bồi dưỡng cho nhân viên có tiềm năng, cuối năm, giữa nhân viên và cấp trên có sự đối thoại sâu sắc, sự đối thoại này không chỉ đơn thuần là phản hồi của cấp trên đối với thái độ làm việc một năm của cấp dưới mà còn là lúc để cấp dưới thoải mái biểu đạt suy nghĩ của mình với cấp trên. Cô Tô, tôi đã làm việc cho Tập đoàn JS được mười năm, trong mười năm này, tôi đã thấy rất nhiều nhân tài ưu tú như cô phát triển rất tốt trong các chi nhánh công ty của Tập đoàn JS. Cô vẫn còn trẻ, tất nhiên, đứng ở góc độ cá nhân mà nói, lương của cô thực sự không cao, nhưng tôi tin cô nộp hồ sơ vào công ty của chúng tôi không phải chỉ vì tiền, đúng không? Người trẻ tuổi, ý chí chiến đấu sục sôi, không nên chỉ vì một chút không hài lòng về vấn đề tiền bạc tạm thời mà bỏ qua cơ hội nâng cao bản thân mình.”

    Lời nói này đã đánh trúng tâm khảm của Tô Duyệt Duyệt, còn nhớ trong buổi họp hướng dẫn lập nghiệp trước khi tốt nghiệp đại học năm đó, thầy quản lý sinh viên trong trường đã nói những lời hết sức sâu sắc, chỉ tiếc lúc đó, cô còn trẻ, không hiểu chuyện, muốn phát huy tinh thần dân tộc, nhất định phải vào doanh nghiệp tư nhân, kết quả là liên tục đụng phải “đá lớn”, lúc đó cô mới phát hiện doanh nghiệp tư nhân làm việc “đúng kiểu tư nhân”, người trong nhà chẳng cần làm việc mà vẫn được thăng chức, tăng lương, còn người ngoài làm việc thừa sống thiếu chết, cuối năm mới được tăng thêm hai trăm tệ. Nếu không phải trình độ tiếng Anh của cô không đến nỗi tồi, may mắn tốt nghiệp một trường nổi tiếng, e rằng làm đến mấy năm cũng không có được mức lương ba nghìn tệ.
     
  4. Administrator

    Administrator Administrator Thành viên BQT

    Tham gia ngày:
    7/4/15
    Bài viết:
    737
    Đã được thích:
    38
    Điểm thành tích:
    28
    Chương 3: Học Hàn Tín Chịu Nhục, Chịu Khổ Để Hoàn Thành Nhiệm Vụ


    Tô Duyệt Duyệt vẫn còn đang suy nghĩ, Quản lý Tiêu đã đưa bản hợp đồng đến trước mặt cô, nhẹ nhàng nói: “Người khác thì không nói tới, chỉ nói đến Giám đốc bộ phận Quản lý hợp đồng Kevin Song - Tống Dật Tuấn, anh ấy làm việc tại JSCT sáu năm mà giờ đã là giám đốc bộ phận rồi. Mọi người đều phải trải qua giai đoạn bắt đầu, không nếm trải gian khổ sao có thể thành công được đây? Hơn nữa, cuộc khủng hoảng kinh tế hai năm trước cho đến nay tình thế vừa mới tốt hơn một chút, tiền lương tất nhiên sẽ không cao như ý muốn. Đến cuối năm, cô có thể nói chuyện với Kevin, anh ấy là một Giám đốc bộ phận rất dễ gần, tôi tin anh ấy sẽ giúp cô sắp xếp ổn thoả mọi công việc.”

    Nói thật, Tô Duyệt Duyệt có ấn tượng vô cùng sâu sắc đối với Tống Dật Tuấn. Khi cô đến phỏng vấn, anh ta đã từng xuất hiện một lần với tư cách là Giám đốc bộ phận. Tô Duyệt Duyệt đặc biệt thích giọng nói của anh ta, cuốn hút y hệt người dẫn chương trình trên tivi. Tất nhiên, khí chất và cách ăn mặc của Tống Dật Tuấn cũng rất có “phong cách đàn ông kiểu doanh nghiệp nước ngoài”. Áo sơ mi và cà vạt đều được là lượt phẳng phiu, bộ com lê vừa vặn làm nổi bật thân hình cao ráo, đẹp trai hoàn mỹ, ống tay áo đính khuy hình logo của công ty, mùi nước hoa thoang thoảng làm tôn thêm khí chất của anh ta. Tô Duyệt Duyệt chưa bao giờ gặp người nào như vậy trong công ty cũ, rốt cuộc lãnh đạo và đồng nghiệp trước đây của cô đều liệt vào kiểu “không cần chú ý tiểu tiết”.

    “Thế nào?”

    Tô Duyệt Duyệt vẫn còn trầm tư, Quản lý Tiêu đã lên tiếng. Tô Duyệt Duyệt bắt đầu dao động, dao động rất lớn, cô đã xin nghỉ việc rồi, nếu chưa xin nghỉ thì còn dễ nói, giờ gạo cho vào nồi đã nấu chín một nửa, hậu quả của việc nếu không tiếp tục nấu tiếp sẽ là thất nghiệp, lại phải tiếp tục con đường tìm việc gian nan.

    Phòng của chủ nhà đến hạn phải trả rồi, cho dù cô có tài giỏi đến đâu, cuối cùng vẫn phải chuyển đi, tìm phòng mới lại phải trả một phần ba tiền đặt cọc, phòng của chủ nhà ban đầu là thuê qua tay cô bạn học, tất nhiên giá cả cũng rẻ hơn rất nhiều, bây giờ với cái giá như vậy thì không thể tìm nổi căn nhà nào khác. Nếu giờ cô không có việc làm, e rằng sau này đến phòng ở cũng không thuê nổi mất.

    Trong sách ngữ văn chẳng phải đã từng nói rồi đó sao? Một khi trời xanh đã giao trọng trách nặng nề cho bất kỳ người nào, nhất định sẽ khiến nội tâm của họ đau khổ trước nhất. Ngày xưa cũng có Hàn Tín[1]chịu nhịn nhục để người khác bước qua người nên bây giờ cô cứ làm việc tại JSCT trước đã, nếu thấy ổn sẽ tính tiếp, sau này công ty có phương hướng tốt nhất định sẽ xem xét, cân nhắc cô.

    [1] Hàn Tín: còn gọi là Hoài Âm Hầu, là một danh tướng bách chiến bách thắng, một trong “tam kiệt nhà Hán” thời Hán Sở tranh hùng.

    “Được, tôi ký.”

    Nghĩ đến lời dạy của người xưa, nghĩ đến Hàn Tín, Tô Duyệt Duyệt bỗng nói từ “ký” một cách sảng khoái. Nhắm mắt ký thôi, quả nhiên, dưới nụ cười tươi như hoa của Quản lý Tiêu, ba bản hợp đồng lao động đã được ký kết xong xuôi. Quản lý Tiêu hài lòng nói với Tô Duyệt Duyệt: “Hoan nghênh cô chính thức gia nhập JSCT!”

    “Cảm ơn!”

    “Thứ Hai tuần tới, khi cô đến công ty, Amy sẽ làm thẻ nhân sự và danh thiếp cho cô, đồng thời cũng sẽ đưa cô đến văn phòng mới.”

    “Ồ, vâng.”

    Quản lý Tiêu giao hợp đồng lại cho Amy, chào tạm biệt Tô Duyệt Duyệt một cách khách khí, thậm chí còn mở cửa cho cô, Tô Duyệt Duyệt nghĩ mình đã trở thành đồng nghiệp của Quản lý Tiêu thì điều này mình nên tự làm mới đúng, vì thế cô vội vàng tiến lên trước, nói: “Cứ kệ tôi.”

    “Mà này, Tiểu Tô, cô có tên tiếng Anh không?”

    Tiểu Tô?

    Bỗng nhiên có cảm giác thân thiết hơn hẳn, Tô Duyệt Duyệt lập tức nói: “Khi còn đi học, mọi người gọi tôi là Sue.”

    Sue, giống hệt họ của cô[2], Tô Duyệt Duyệt cảm thấy rất hay, chỉ là không mấy khi dùng đến, bây giờ thuận theo văn hoá doanh nghiệp, sẽ “giao” cái tên này cho họ vậy.

    [2] Trong tiếng Trung, Tô đọc là /su/, đọc lái ra là Sue.

    “Này, Amy, khi làm thẻ nhân sự, nhớ đưa tên này vào.”

    “Tôi biết rồi.”

    Tô Duyệt Duyệt hít một hơi thật sâu khi ấn nút thang máy, rời khỏi tầng lầu của công ty nhánh PT thuộc Tập đoàn JS, bắt đầu từ tuần sau, mình sẽ làm việc trong doanh nghiệp thuộc top năm trăm doanh nghiệp hàng đầu thế giới này, không dễ dàng đâu, tuy bị dao động mạnh nhưng cuối cùng cô vẫn phải chấp nhận kết quả tàn khốc, vốn ban đầu định thương lượng với Quản lý Tiêu nhưng lại bị bà ta thuyết phục rồi. Ôi, không còn cách nào khác, ai bảo mình yếu thế, ai bảo mình chuộng hư vinh, bị vẻ ngoài hào nhoáng của họ đánh gục.

    “Keng!”

    Thang máy dừng lại, cửa mở ra, Tô Duyệt Duyệt liền bước vào.

    “Ơ?!”

    Thật trùng hợp, trong thang máy lại là anh chàng mất lịch sự đó nhưng đi cùng anh ta còn có một người nước ngoài. Anh ta đi từ tầng trên xuống, Tô Duyệt Duyệt nghĩ bên trên có lẽ là người của tổng bộ khu Hoa Đông, hiện tại cho dù anh chàng mất lịch sự này có phải đang nịnh bợ người nước ngoài hay không, cô cũng không nên tính toán với anh ta làm gì.

    Nguồn ebook: https://www.luv-ebook.com

    Anh chàng “mất lịch sự” nhìn thấy Tô Duyệt Duyệt liền chủ động nở nụ cười, người nước ngoài bên cạnh cũng cười với cô, khuôn mặt cau có của Tô Duyệt Duyệt đã dãn ra, cô cũng cười đáp trả.

    Một thang máy ba người, cũng không biết là cười cái gì, chỉ biết mọi người đều đang khoe nụ cười của mình, Tô Duyệt Duyệt hơi bĩu môi, trong lòng chắc mẩm đây là một trong những văn hoá doanh nghiệp: cười ngốc nghếch.

    Sau khi thang máy xuống đến tầng cuối cùng, Tô Duyệt Duyệt bước ra, tuy sự việc chỉ xảy ra trong vòng mười mấy giây nhưng nó thực sự rất ngột ngạt. Tô Duyệt Duyệt chỉnh trang lại quần áo, từ xa đã nhìn thấy Mèo con đang tiến lại hỏi han rất thân tình: “Duyệt Duyệt, ký rồi chứ? Bao nhiêu tiền?”

    “Suỵt… suỵt…”

    Mắt một mí quả là nhỏ, nháy liền mấy cái mà Mèo con vẫn không nhìn ra, cho đến khi mặt cô đỏ bừng, vội vã bước tới trước mặt Mèo con, khẽ trách móc: “Nói nhỏ chút, đây là toà nhà tổng bộ của người ta đấy.”

    “Ồ, đúng đúng, chúng mình lên xe rồi nói.”

    “Phải rồi, sao cậu quay lại vậy?”

    “Mình phóng đi rồi mới phát hiện ra không có chỗ đỗ xe, đi loanh quanh rồi quay trở lại. Hơn nữa, mình bỗng nhiên nhớ ra cậu không có điện thoại di động nên ở đây đợi cậu.”

    Hai người cứ thế đi về hướng nam, bãi đỗ xe phía nam của toà nhà là nơi để khách tạm dừng chân, tiếng đầu thu phí mười tệ, tiếng tiếp theo sẽ thu tám tệ, Tô Duyệt Duyệt cảm thấy hơi ngại nhưng Mèo con lại không để ý, đứng đợi Tô Duyệt Duyệt lên xe, anh bảo vệ thu phí nhìn thấy người đẹp Mèo con liền ân cần, niềm nở, hỏi: “Về rồi à?”

    “Vâng!”

    “Sau này nhớ đến nhiều vào nhé!”

    “Tất nhiên rồi, bạn tôi sau này sẽ làm việc tại đây mà.”

    Nói xong, Mèo con kéo Tô Duyệt Duyệt ra khoe khoang, anh bảo vệ ngó đầu vào trong, cuối cùng cũng nhìn rõ khuôn mặt sau cặp kính gọng đen đó, dường như vẻ mặt anh ta có chút tiếc nuối nhưng ngay lập tức gượng gạo cười, nói: “Nhìn qua đã biết là một cô gái tài năng rồi.”

    Hừm, nhìn qua đã biết là một cô gái tài năng, Tô Duyệt Duyệt “hừ, hừ” vài cái, “cô gái tài năng” chẳng phải là không có nhan sắc hay sao? Anh ta đúng là “trông mặt bắt hình dong” rồi.

    Trên đường lái xe về, Mèo con hỏi Tô Duyệt Duyệt: “Nói đi, rốt cuộc là bao nhiêu tiền?”

    “Đừng nhắc đến nữa, nhắc đến mình lại tức, lại buồn bực.”

    “Buồn bực cái gì, không phải là top năm trăm thế giới sao? Vừa nãy mình đã quan sát kĩ lưỡng một lượt rồi, người ra người vào tòa nhà đó đều mặc đồ hiệu, không phải là hàng xa xỉ phẩm thì chí ít cũng là đồ cao cấp.”

    “Thật sao? Mình không hiểu nhiều về hàng cao cấp, dù sao thì…” Tô Duyệt Duyệt mím môi, tiếp tục nói: “Lương của mình có ba nghìn rưỡi, còn là trước thuế nữa.”

    “Ba nghìn rưỡi, trước thuế? Một phần tư của chiếc túi Gucci, còn là hàng giảm giá nữa.”

    “Này, đừng so sánh tiền lương của mình với túi xách xấu đến nỗi không lọt vào mắt ấy.”

    “Ồ, vẫn may, mình biết cậu không thích Gucci vì thế mới nói tới Gucci mà.” Mèo con rất hiểu Tô Duyệt Duyệt, để tránh mâu thuẫn, họ thường xuyên đem những đề tài không làm ảnh hưởng đến tình cảm của hai người ra để nói.

    “Ôi, mình phải tìm phòng đây.”

    “Cậu nghĩ thông rồi sao, không làm bà tổ trưởng tổ dân phố nữa à?”

    “Xem cậu nói kìa, mình chỉ thấy không quen thôi, đường đường là một đấng nam nhi mà lại để bố mẹ sống ở căn hộ cũ, còn mình sống ở nhà mới. Mỗi lần ông chủ nhà đến thu tiền đều khoe khoang trước mặt mình con trai họ tài giỏi như thế nào, mình thấy, đây không gọi là tài giỏi mà là quá tài giỏi.” Tô Duyệt Duyệt cố ý kéo dài giọng, biểu đạt sự khinh thường.

    “Được rồi, hiện nay những người có thể dựa vào đồng lương để mua nhà không nhiều, cậu đừng lải nhải nữa.”

    “Cũng đúng, giống như đồng lương của mình, cứ cho là không ăn, không uống, một năm cũng chỉ đủ mua vài mét vuông đất.” Tô Duyệt Duyệt nghĩ may mắn cô không phải là đàn ông, ngày nay đàn ông đều phải lo mua nhà, nếu không muốn phụ nữ trong xã hội khinh thường, từ nay về sau sẽ là thời đại của những con người thức thời. Cứ như cô đây, mặc dù trong mắt coi thường những cô gái cả ngày ngồi không ăn bám nhưng ít nhiều cũng muốn tìm một người đàn ông có thể cho mình một chỗ ở, bất luận chỗ đó rộng hay hẹp, thậm chí giống “ổ chuột” cũng được.

    Bởi vì Tô Duyệt Duyệt muốn tìm phòng trọ nên Mèo con đi cùng cô, tìm hơn nửa ngày trời, phạm vi càng lúc càng lớn nhưng mục tiêu lại càng lúc càng nhỏ. Không biết có phải do giá nhà quá cao, cao đến mức không thể tưởng tượng nổi, một phòng ngủ, một phòng khách đã phải mất hai nghìn rưỡi, Tô Duyệt Duyệt đếm đầu ngón tay tính toán, nếu là hai nghìn rưỡi, có lẽ hằng ngày cô phải nhịn ăn nhịn uống thì mới đủ trả tiền phòng. Vì thế, cô cần phải nhìn xa hơn, Mèo con nhìn thấu tâm lý của Tô Duyệt Duyệt, chủ động đưa ra ý kiến tìm ở vùng ngoại ô, tiền thuê có rẻ hơn thật nhưng đi làm lại vất vả hơn. Nơi cô đang ở hiện giờ, mỗi ngày tới toà nhà của Tập đoàn JS làm việc không nói là đi tàu điện ngầm, mà đi bằng ô tô cũng mất ít nhất hơn một tiếng đồng hồ, nếu chuyển ra ngoại ô, chẳng phải ít nhất cũng phải mất gần hai tiếng hay sao.

    Thời gian làm việc của Tập đoàn JS là chín giờ, thế có nghĩa là cô phải ra khỏi nhà từ lúc hơn bảy giờ, trước khi ra khỏi nhà, cô còn mất ít nhất nửa tiếng đồng hồ để trang điểm, nói như vậy là phải dậy từ khoảng hơn sáu giờ rồi.

    “Duyệt Duyệt, hay cậu cứ ở chỗ mình, chỗ mình có phòng trống, từ nay về sau mình sẽ đưa đón cậu đi làm hằng ngày.”

    “Ấy, ai lại làm thế!” Tô Duyệt Duyệt xua tay, không thể sống ở nhà Mèo con được, toà nhà tráng lệ của hai vợ chồng người ta, mình đến đó làm gì? Ý kiến này mà Mèo con cũng có thể nêu ra, cũng là vì cô ấy có lòng tốt, Tô Duyệt Duyệt cần phải dập tắt ngay lòng tốt đó khi nó mới manh nha.

    “Vậy phải làm thế nào đây? Thứ Hai tuần sau cậu mới bắt đầu đi làm, vẫn còn một tuần nữa, cậu phải cố gắng tìm cho bằng được đi.”

    “Lên mạng tìm, đúng rồi, lên mạng tìm, trước đây, một đồng nghiệp của mình cũng lên mạng tìm, dù sao mạng của mình cũng trả cước thuê bao tháng, ở nhà tìm còn hơn là đốt xăng dầu của cậu trên đường.” Tô Duyệt Duyệt đang nói lý do của mình, bỗng nhiên vỗ đùi kêu lên: “Trời ạ, mình còn phải mua điện thoại di động nữa.”

    Bị Tô Duyệt Duyệt làm cho giật mình, Mèo con vòng tay lái vào làn đường dành cho người đi bộ, sau khi mắng khẽ Tô Duyệt Duyệt vài câu, cô liền đưa cô bạn đến chợ điện tử gần nhà để mua điện thoại. Tô Duyệt Duyệt không để ý đến kiểu cách của điện thoại, chỉ cần có thể gọi điện, nhắn tin là được. Sau khi cô nhét thẻ sim của mình vào di động mới, bèn lên mạng tải ngay bài hát Đừng coi tôi chỉ là một con cừulàm nhạc chuông. Mèo con hỏi tại sao cô lại trẻ con như thế? Đã hai mươi lăm tuổi đầu rồi, vẫn còn dùng bài hát trong phim hoạt hình Cừu vui vẻ và Sói xámlàm nhạc chuông.

    Tô Duyệt Duyệt không đồng ý, dù là bao nhiêu tuổi, con người cũng đều phải lạc quan mà sống. Chỉ số áp lực của thành phố A tuyệt đối đứng hàng đầu thế giới, muốn thoi thóp sống được trong thành phố này mà không có chút lạc quan theo chủ nghĩa tinh thần AQ, con người sẽ rất dễ sầu muộn và sớm già cỗi.

    Buổi tối, Tô Duyệt Duyệt mời Mèo con đi ăn quán, tuy không có gì cao sang nhưng họ đều rất vui vẻ, Mèo con tuy ở nhà được chiều chuộng vô cùng, song đi ăn cùng Tô Duyệt Duyệt, dù là ăn ở quán bình dân, cũng thấy rất hạnh phúc.

    Có một người bạn như Tô Duyệt Duyệt thật sự rất tuyệt vời, cô không thể tìm đâu được người thứ hai.
     
  5. Administrator

    Administrator Administrator Thành viên BQT

    Tham gia ngày:
    7/4/15
    Bài viết:
    737
    Đã được thích:
    38
    Điểm thành tích:
    28
    Chương 4: Trang Hoàng Tinh Tế Đồng Nghĩa Với Trang Hoàng Tinh Giản


    Sau khi ăn tối xong, Tô Duyệt Duyệt bảo Mèo con về nhà trước, trời đã tối, tuy tình hình trật tự trị an của thành phố A không tồi nhưng một người phụ nữ một mình lái chiếc Smart trên đường cũng dễ khiến người khác chú ý. Lúc ăn cơm, ông chồng giàu có của cô ấy đã hai lần gọi điện thoại đến hỏi, Tô Duyệt Duyệt tự biết ý tứ, vì thế mà giục Mèo con về nhà.

    Đến khi quay trở về căn phòng thuê, cô nhìn thấy bên trên cánh cửa có dán một tờ giấy liền bóc xuống, mang vào trong phòng xem, bên trên đó chỉ viết vài chữ: “Đọc được gọi điện cho tôi ngay. Kí tên: chủ nhà.”

    Tô Duyệt Duyệt nghĩ, cô rốt cuộc cũng chỉ là khách thuê phòng, tuy trong lòng chửi mát nhưng thực sự cũng rất đồng tình với chủ nhà. Cô bèn dùng điện thoại mới gọi một cuộc cho họ, sau một hồi thương lượng, chủ nhà tự biết mình huỷ bỏ hợp đồng trước, liền cho Tô Duyệt Duyệt trì hoãn thêm nửa tháng, đồng thời miễn tiền thuê nhà trong nửa tháng này. Tô Duyệt Duyệt sau khi tắt điện thoại thì vô cùng vui sướng, may mắn lúc đó con mắt của cô đã nhìn xa trông rộng, ký vào bản hợp đồng, nếu không, có khi cô phải ngủ trên phố, uống gió Tây Bắc[1] cũng nên.

    [1] Gió Tây Bắc: gió khô nóng, hay còn gọi là gió Lào, là loại thời tiết tương đối nguy hiểm.

    Từ chín giờ đến mười hai giờ đêm, Tô Duyệt Duyệt chỉ chăm chăm lên mạng tìm phòng, giá phòng quá đắt đỏ, cuối cùng Tô Duyệt Duyệt đành từ bỏ ý định tìm thuê nhà ở khu vực Trung Hoàn nơi cô đang sống, khó khăn lắm mới tìm được một căn nhà chỉ có một phòng với giá một nghìn bảy trăm tệ ở ngoại ô cách chỗ thuê hiện tại mười lăm kilômét về phía nam.


    Xem thông tin do công ty môi giới cung cấp, thấy ngôi nhà rất hợp với mình, cô lập tức liên hệ với họ, bên môi giới nói hiện ngôi nhà vẫn chưa có ai thuê, Tô Duyệt Duyệt vui sướng vô cùng. Đây là một tiểu khu mới xây được năm năm, có thể coi là tiểu khu mới, trên mạng nói lúc trước, đây vốn là nơi chôn rác, vì vậy mà giá bán và tiền thuê ở mức trung bình. Tô Duyệt Duyệt nghĩ, nơi chôn rác cũng không phải là nghĩa địa, không có gì to tát cả, chỉ cần giá cả phải chăng là được rồi. Nhưng sau khi trả một nghìn bảy tệ, số tiền còn lại của cô càng ít ỏi hơn.

    Tô Duyệt Duyệt cầm giấy bút, cẩn thận tính toán một chút, giá tàu điện ngầm khoảng mười hai tệ, nếu như vậy, phí đi lại của cô coi như không dư ra đồng nào. Xem ra sau này càng phải nhịn ăn nhịn mặc rồi, bố mẹ tuy không cần đến tiền của cô nhưng mỗi quý Tô Duyệt Duyệt cũng gửi về nhà một nghìn tệ, ngoài ra cô còn giúp đỡ một đứa trẻ ở vùng núi, tiền mua sách vở, chi tiêu lặt vặt, tiền ở cũng khoảng sáu trăm tệ. Tô Duyệt Duyệt nghĩ, mình đã nhất thời nông nổi chọn Tập đoàn JS, vậy thì phải dũng cảm gánh vác thôi. Thực ra, cho dù không đến Tập đoàn JS, căn phòng này cũng phải trả cho chủ nhà, vẫn là đi tìm nhà thôi.

    Ngày hôm sau, Tô Duyệt Duyệt dậy sớm để đi xem nhà, khi người môi giới đưa đến đó, ngay lập tức cô đã thấy thích tiểu khu này, bởi vì nó mới được xây trong năm năm, bên trong đều là toà nhà cao thấp đan xen, Tô Duyệt Duyệt nghĩ một nghìn bảy trăm tệ cũng không phải là đắt.

    “Cô Tô, chúng ta vào xem thôi.”

    Tô Duyệt Duyệt nghĩ, môi giới nói ngôi nhà được trang hoàng một cách tinh tế, cũng không biết trang hoàng tinh tế ra sao, đến khi bước vào phòng, cô mới tỉnh ngộ: trang hoàng tinh tế chính là trang hoàng một cách tinh giản.

    Hình dáng của căn phòng tương đối đẹp, buồng ngủ ở hướng nam nhưng không có điều hoà cũng không có giường, ở giữa chỉ để một chiếc đệm rộng khoảng một mét tám, sát tường đặt một chiếc ti vi nhỏ, Tô Duyệt Duyệt đẩy gọng kính xem xét một cách cẩn thận, không biết đó là ti vi nhãn hiệu gì? Nhà máy sản xuất ra nhãn hiệu này dường như đã đóng cửa từ nhiều năm trước, tám mươi phần trăm là được mua với giá thanh lý.

    Lừa đảo, đây tuyệt đối là lừa đảo! Treo đầu dê bán thịt chó mà. Tô Duyệt Duyệt quay mặt, nhìn chằm chằm vào người môi giới, khiến người này tuy da mặt dày cũng phải sợ hãi, chột dạ hỏi: “Cô Tô, cô nhìn tôi chằm chằm làm gì?”

    “Trang hoàng tinh tế! Trang hoàng tinh tế! Ha ha ha ha…”

    Tô Duyệt Duyệt bỗng cười phá lên, cười đến nỗi người môi giới cảm thấy e ngại, hoảng hốt dò xét người thuê phòng trước mặt, ai ngờ Tô Duyệt Duyệt đi vòng qua anh ta, tới thẳng buồng vệ sinh, cuối cùng, cô bỗng đứng khựng lại, quay đầu nói: “Nhà của anh có trang hoàng tinh tế không?”

    “Nhà của tôi?”

    Người môi giới đứng đờ ra, tại sao tự dưng lại nói đến nhà của mình. Tô Duyệt Duyệt lại chậm rãi hỏi: “Khi anh lấy vợ cũng trang hoàng tinh tế thế này sao?”

    “Cô, cô nói vậy là có ý gì?”

    “Nói thực nhé, trong toàn bộ căn phòng này, có một chiếc bàn, bốn chiếc ghế, một chiếc ti vi, một chiếc đệm, một chiếc tủ đựng quần áo, một bồn vệ sinh, một nhà bếp, một buồng tắm, một chiếc máy giặt lồng đứng, một chiếc tủ lạnh mini một cánh, còn có…”

    Tô Duyệt Duyệt lấy tay chỉ từng chỗ, cuối cùng chỉ vào mũi mình, người môi giới có phần tò mò, những thứ có trong căn phòng được trang hoàng tinh giản này, cô gái đứng trước mặt mình đã liệt kê ra hết rồi, còn có gì nữa?

    Không ngờ Tô Duyệt Duyệt tiếp tục nói: “Một củ hành, một tên môi giới đen thui!”

    Tô Duyệt Duyệt lại chỉ tay vào người môi giới, anh ta lập tức nói: “Cô nói cái gì?! Nói nhiều như vậy chính là không muốn thuê nữa phải không?! Căn phòng tôi giới thiệu này rất được ưa chuộng, không muốn thuê thì đừng thuê nữa!”

    “Một nghìn rưỡi, một nghìn rưỡi tôi sẽ thuê, nếu vượt quá con số này, tôi sẽ không thuê!”

    “Đi, cô đi mà thuê với cái giá một nghìn rưỡi đi, một lát nữa tôi còn có khách muốn xem rồi.” Người môi giới hạ lệnh đuổi khách, Tô Duyệt Duyệt đánh mắt, đi ra khỏi cửa, tìm một chỗ bên cạnh, đặt túi xuống, ngồi lên phía trên.

    “Cô làm gì vậy?”

    Người môi giới nhìn thấy tư thế của Tô Duyệt Duyệt, lập tức hỏi một cách cảnh giác, Tô Duyệt Duyệt ngồi xuống, nói: “Không có gì, chỉ muốn xem xem căn phòng này của anh được ưa chuộng ra sao.”

    “Này, cô ăn no dửng mỡ à?”

    “Anh nói đúng đấy, tôi ăn no dửng mỡ, đang không có việc gì làm đây.”

    Tô Duyệt Duyệt cố ý làm bộ dạng lười nhác, người môi giới cũng không để ý, chỉ chửi mát rồi bỏ đi. Tô Duyệt Duyệt nghĩ, căn cứ vào tình hình này, khả năng có người đồng ý thuê với giá một nghìn bảy là rất ít nhưng nếu giá trong vòng khoảng một nghìn rưỡi, cô vẫn có thể muốn thuê. Bình thường, cơ hội để xem ti vi không nhiều, về vấn đề máy điều hoà, dù sao hiện nay cũng là mùa đông, cô có một chiếc quạt gió ấm mua ở siêu thị, vốn đặt trong phòng tắm, nếu thực sự chuyển đến đây, có thể đặt vào chỗ cần sử dụng nhiều hơn, về những thiết bị khác trong nhà, cô sẽ xem đồ đạc nào vẫn dùng được thì sẽ sử dụng. Duy chỉ có chiếc đệm này, cô vẫn cần phải đóng thêm một khung giường.

    Sự thực đã chứng minh, điều Tô Duyệt Duyệt câu nệ là đúng, trong vòng một ngày, môi giới đưa sáu người đến thăm phòng, ai xem xong cũng đều không muốn thuê, họ chỉ chăm chăm nhìn Tô Duyệt Duyệt, khi xem phòng xong, nếu không chửi vài câu thì cũng quay mông đi thẳng. Vào lúc rảnh rỗi, chủ nhà căn hộ đối diện đi qua ngó nghiêng, thấy Tô Duyệt Duyệt ngồi đó thì hỏi có phải cô muốn tìm người không, Tô Duyệt Duyệt trả lời không, cô đến để thuê nhà. Người này nói mới chuyển đến đây nửa năm, căn phòng này hình như đã để thông tin ở công ty môi giới từ rất lâu rồi mà chưa có ai thuê. Tô Duyệt Duyệt hỏi căn phòng này có phải có điều gì không thoả đáng không, chủ căn hộ đối diện nói, phòng rất tốt, chỉ là không biết tại sao không ai thuê, bà đã từng gặp chủ nhà một lần, anh ta có hai căn phòng ở tiểu khu này, căn phòng này trước đây anh ta đã từng ở, bây giờ chuyển tới ở căn phòng kia.

    Tô Duyệt Duyệt nói cảm ơn, tiếp tục ngồi đợi, cho đến hơn năm giờ, người môi giới lại đến, hạ giá: “Một nghìn sáu trăm.”

    Tô Duyệt Duyệt kiên quyết nói: “Không hai giá, một nghìn rưỡi!”

    Nhìn thấy người môi giới quay lại tìm mình, cô biết mình tuyệt đối có thể giành được căn phòng này, quả thật không ngoài dự liệu, cuối cùng cô cũng thuê được căn phòng với giá “một nghìn năm trăm tệ” kèm điều kiện “trả ba tháng một lần cộng một tháng tiền đặt cọc”, người môi giới gọi điện thoại cho chủ nhà nhưng đối phương nói mình đang làm việc không có thời gian, vì thế hợp đồng thuê nhà do môi giới giải quyết.

    Đến thứ Sáu, Tô Duyệt Duyệt cuối cùng cũng chuyển đến đây, công ty chuyển nhà là cô tự tìm thuê nhưng hôm nay, do bận giám sát đám công nhân vì sợ họ làm lộn xộn đồ đạc của mình nên đã quên mất việc trả tiền, Mèo con liền trả giúp cô. Sau khi chuyển xong, Tô Duyệt Duyệt chợt nhớ ra, mới trả tiền Mèo con, Mèo con nói: “Cậu chuyển nhà, đổi việc, mình đã chẳng tặng được quà gì, đây là điều mình nên làm.”

    Cuối cùng Tô Duyệt Duyệt vẫn không thể lay chuyển được ý nghĩ của Mèo con, đành mặt dày nhận vậy.

    Cuối tuần, Tô Duyệt Duyệt đã mua được khung giường, thế là chuyển nhà, đổi việc, một loạt sự việc đã được làm trong vòng một tuần. Ban đêm, Tô Duyệt Duyệt ngồi bên cửa sổ thông gió, nhìn ngắm ánh trăng cao vời vợi, tự nhủ không biết đến bao giờ mình mới mua được căn phòng như thế này.

    Lúc đó, con người ta chắc không còn cảm giác cô độc, phiêu bạt nữa.
     

Chia sẻ trang này