Bá đạo: Chớ chọc tổng giám đốc nóng tính - Tịch Nguyệt Sướng Sướng - [199 chương]

Thảo luận trong 'Hiện đại' bắt đầu bởi Hinh Hinh, 2/1/17.

  1. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    [​IMG]

    BÁ ĐẠO CHỚ CHỌC TỔNG GIÁM ĐỐC NÓNG TÍNH

    Tác giả: Tịch Nguyệt Sướng Sướng
    Editor: Cua Rang Me, Gaumapdethuong​

    Beta: Jenny trương​



    Giới thiệu

    Kết hôn với cô, chỉ vì buộc cô ở bên người, mà cô hiện tại, còn chưa có tư cách làm vợ của anh…...

    Hàn Đông Liệt, cậu chủ chín đời đơn truyền của nhà họ Hàn, hai mươi bảy tuổi khỏe mạnh vậy mà chưa bao giờ đụng đến phụ nữ, nghe đồn anh ta là... gay! Thiệt hay giả?

    Bị cha mẹ bức bách đi tham gia "Bữa Tiệc Tuyển vợ", lại gặp vị hôn thê đã biến mất mười lăm năm!

    Người phụ nữ chết tiệt, cô không phải đã chết sao? Vì sao lại sống sờ sờ đứng ở trước mặt anh?

    Đêm đó, cô phá hỏng bữa tiệc của anh, còn là người phụ nữ chanh chua tuyên bố: "Tôi muốn giải trừ hôn ước với anh!"

    Cái gì? Muốn đoạn tuyệt quan hệ? Không có cửa đâu cưng...

    Bắt cô! Bức cô! Đùa nghịch cô! Uy hiếp cô! Không sợ cô không ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ!

    Cho đến một ngày, anh phẫn nộ bóp lấy cổ cô, ép hỏi: "Nói, mười lăm năm nay cô đã làm gì? Tại sao người chết lại biến thành người sống, tại sao phải trở lại bên cạnh tôi? Rốt cuộc của cô là gì?"

    Tuy nhiên, lúc anh tiến gần đến sự thật, lại phát hiện cô thật ra là...

    ... ...... ...

    Âu Thiển Thiển, một tổ chức bí ẩn, vì đạt được mục đích không từ thủ đoạn!

    Chỉ vì một lời hứa, cô sử dụng một loạt các loại thủ đoạn quyến rũ anh, xếp đặt thiết kế anh, thậm chí...

    Nhưng bận việc cả buổi, vậy mà phát hiện anh là ... gay!

    Cô cầm chặt thái độ "Không nhận thua" "Không cúi đầu" "chưa đến phút cuối chưa thôi" cạn tào ráo máng với anh! Ý đồ khiến anh chuyển "giới tính"

    Nhưng, ăn cô xong lau sạch, lại ăn, lại lau sạch, tại thời điểm đó, cô mới phát hiện, người đàn ông này anh ta...
     
  2. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 1: Không Có Hứng Thú



    Cái gì? Gay?


    Âu Thiển Thiển giật mình nhìn vào tài liệu “S” của nhiệm vụ lần này! Cô thực không thể tin được người đàn ông mê người chết không đền mạng kia lại là gay? Thiệt hay giả? Cô không phải hoa mắt chứ?

    “G——A——Y!” Đúng vậy, xác thực là từ gay!

    “Ha ha… Thú vị!” Âu Thiển Thiển nhẹ nhàng mỉm cười, xinh đẹp động lòng người! Mà viên đá quý màu đen đính trên khóe mắt trái của cô, cũng bởi vì cô cười mà biến thành chợt tối chợt sáng, nhấp nháy lên ánh sáng bí ẩn.

    Hai con ngươi nhìn chằm chằm vào tài liệu trong tay, đôi mắt linh hoạt di chuyển xung quanh, nhìn vào thông tin được bôi đen:

    Hàn Đông Liệt, tên tiếng anh là King, 27 tuổi, chín đời đơn truyền của nhà họ Hàn, tổng giám đốc tập đoàn Hàn Thiên, rất giàu có, công ty con trải rộng toàn cầu, nghe nói hắn có giao tình sau đậm với một vị quan lớn cấp cao, còn có thủ lĩnh hắc đạo, làm việc từ trước đến nay đều lôi lệ phong hành (quyết định nhanh chóng), tuổi còn trẻ nhưng lại có sức ảnh hưởng rất lớn đến toàn bộ ngành công nghiệp, là nhân vật làm cho người nghe tin đã sợ mất mật. Nhưng nghe đồn, năm nay 27 tuổi khỏe mạnh, nhưng chưa bao giờ chạm qua phụ nữ, lời đồn của hắn lại càng thêm bay múa đầy trời, nói hắn là … gay!

    Cô mỉm cười xem hết tờ thứ nhất, lật tư liệu đến tờ thứ hai, trên trang giấy đơn giản màu trắng có hai hàng chữ màu đen:

    Nhiệm vụ: Sinh con trai cho Hàn Đông Liệt!

    Tiền thưởng: 1 tỷ

    Nhìn thấy hai hàng chữ, nụ cười trên mặt cô dần dần tiêu tan, hai con mắt của Thiển Thiển khép lại, trong đầu hồi tưởng lời nhắc nhở của người nào đó, không ngừng lướt qua, một lần lại một lần:

    “Hứa với tôi… Nhất định phải sinh con cho Hàn Đông Liệt… Vô luận như thế nào nhất định phải sinh con cho hắn… Hứa với tôi… Cầu xin cô hứa với tôi…”

    Vì cái gì? Vì cái gì rõ ràng là hai sự tình khác biệt, lại có thể ngoài ý muốn mà trùng hợp? Đây là vận mệnh sao? Là số mệnh sao? Cô nhất định dây dưa không rõ với người đàn ông này sao?

    Mắt mở to quay đầu nhìn bầu trời xanh thẳm… Cô biết rõ mình đã không còn là chim có thể bay lượn tư do như trước…



    Trong khi đó, tại văn phòng tổng giám đốc tập đoàn Hàn Thiên ở Đài Loan.

    “King, cậu rõ ràng là thích phụ nữ, sao ở nước ngoài nghe tin đồn cậu là gay? Chẳng lẽ cậu thật sự muốn giữ cái kia để làm đồng tử? Cô độc sống quãng đời còn lại?” Giang Minh Húc đặt cà phê ở trên bàn, tò mò hỏi.

    Hàn Đông Liệt ngồi ghế chủ tịch hội đồng quản trị, bưng cà phê, khuôn mặt lạnh lùng nói, “Cậu và cha tớ giống y nhau, luôn đặt phụ nữ ở ngoài miệng, phiền chết rồi!” Kết hôn gì, sinh con gì, hắn không hề có hứng thú.

    Giang Minh Húc bất đắc dĩ nhún vai, lắc đầu nói, “Ai… Thật không rõ cậu vì cái gì không chạm phụ nữ, 27 tuổi còn là một xử nam, sức chịu đựng của cậu cũng thật quá mạnh! Chẳng lẽ cậu đã từng bị tổn thương? Hoặc là chưa tìm được tình yêu đích thực? Hay là lỡ “thề non hẹn biển” với người nào đó?”

    Nghe hắn lải nhải không yên, mắt lạnh lẽo của Hàn Đông Liệt đột nhiên quét về phía hắn, ánh sáng lạnh như băng trực tiếp đâm vào tim của hắn.

    Giang Minh Húc bị hù rùng mình một cái.

    “Cậu đừng dài dòng, chuyện của tớ còn chưa tới phiên cậu hỏi, hủy bỏ bữa tiệc ngày mai đi!” Bố già chết tiệt, lại sắp xếp bữa tiệc tuyển vợ, hắn mới không đi!

    Giang Minh Húc có chút buồn rầu, một bên là cấp trên của hắn, một bên là cấp trên của cấp trên, hắn nghe bên nào cũng không ổn? Hắn rất nhanh vận chuyển đại não, vắt hết óc nghĩ biện pháp, rốt cục hắn nghĩ ra kế sách hay vẹn toàn đôi bên.

    Hắn cười mờ ám nhìn Hàn Đông Liệt, nói, “King, cậu đối nghịch với lão gia như vậy thật sự quá không sáng suốt rồi! Tớ cảm thấy, cậu kỳ thật có thể theo ý của lão gia, có thể tùy tiện chọn một người phụ nữ ở bữa tiệc lấy về nhà, cùng lắm thì xem như mua về nhà một cái bình hoa, bày ở trước mắt của lão gia, lão gia nhìn xem thoải mái, cậu cũng được tự do vui vẻ, không tốt sao?”

    Nghe hắn nói, Hàn Đông Liệt trầm mặc, ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng cũng lộ ra nụ cười tà!

    Chỉ cần không sinh con, kết hôn cũng không có gì lớn!
     
  3. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 2: Dành Riêng Cục Cưng



    Buổi tối ngày hôm sau.


    Trong đại sảnh của buổi tiệc đứng đầy thiên kim tiểu thư, Hàn Đông Liệt một thân tây trang màu bạc đứng phía trước bên cạnh tháp champagne, chung quanh hắn không có một bóng người, chính xác mà nói, không người nào dám đến gần. Hắn giống như một ông vua cao quý, cao ngạo đứng tách biệt, giống như một tảng băng lạnh lẽo.

    Đột nhiên, một người phụ nữ xinh đẹp mặc lễ phục màu đỏ can đảm đi về hướng hắn, cô cầm lấy ly Champagne trên tháp Champagne, cử động hướng hắn, ỏn ẻn vừa nói, “Xin chào, em là Anna, ngày hôm qua mới từ nước Anh trở về, thật vui khi nhìn thấy anh!”

    Hàn Đông Liệt gương mặt lạnh lùng, hai con ngươi lạnh lùng buông xuống nhìn về phía cô, không ngừng dò xét.

    Anna thấy hắn nhìn mình, trái tim đột nhiên nhảy lên rất nhanh, hai gò má cũng lập tức ửng hồng.

    Anh ấy thật là một người đàn ông cực phẩm, chẳng những có tiền có thế, hơn nữa ngoại hình thật tốt, nhất là cặp mắt kia, lạnh như băng mang theo cuồng ngạo, nhìn từ góc độ của cô từ dưới hướng lên, đôi mắt nửa nhắm nửa mở thần bí kia, giống như dụ hoặc người ta rơi vào vực sâu.

    Anna thẹn thùng cúi đầu xuống, ngại ngùng mà nói, “Liệt, bởi vì em từ nhỏ đã sống ở Anh, đối với Đài Loan rất không quen thuộc, không biết anh có thể, đưa em đi tham quan một vòng quanh đây không?”

    Liệt? Hàn Đông Liệt nhìn chăm chú vào cô, cũng không trả lời, chỉ là hai hàng lông mày không ngừng nhíu chặt.

    Đợi không được câu trả lời của hắn, Anna hiếu kỳ ngẩng đầu, nhìn thấy vẻ mặt của hắn có chút tức giận, nghi hoặc mà nói, “Liệt, không được sao? Liệt? Liệt? Liệt…”

    Hàn Đông Liệt ánh mắt treo trên người cô đột nhiên dời đi, lạnh lùng nói bốn chữ, “Minh Húc, tiễn khách!”

    “Vâng, King!” Đứng cách đó hai mét Giang Minh Húc lắc đầu, người phụ nữ ngốc này đã out rồi!

    Chậm rãi bước đến trước mặt Anna, đem tay phải ưu nhã hướng về cửa chính duỗi ra, chậm rãi tiễn khách, “Anna tiểu thư, xin vui lòng!”

    “Tại…. Tại sao?” Anna nhìn nhìn Hàn Đông Liệt, lại nhìn người đàn ông tên Minh Húc, hoàn toàn không rõ tình huống, bỗng nhiên, bốn phía truyền đến tiếng bàn tán xì xào, làm cho cô bừng tỉnh.

    “Nhìn xem, lại có một phụ nữ ngốc đi đến ngần King, thật sự là không biết lượng sức!”

    “Đúng vậy, đúng vậy, cô ta dám gọi tên của King, thật sự là vô tri, đáng đời bị đuổi đi.”

    “Đúng vậy, khắp Đài Loan có người nào không biết tên của King là một điều cấm kị, đây là biệt danh độc quyền dành riêng cho cục cưng của hắn (ý nói chỉ có vợ hắn mới được gọi tên hắn)… …, thiếu chút nữa đã quên rồi, cô mới từ Anh quốc trở về, ha ha a…”

    “…”

    Nghe tiếng cười nhạo xung quanh, gương mặt xinh đẹp của Anna trắng bệch, âm u. Cô gắt gao cắn môi dưới, để ly Champagne trong tay xuống bàn, hất đầu đi như chạy ra ngoài cửa.

    Không biết, cô thật sự không biết! Ngoại trừ biết rõ hắn là tổng giám đốc tập đoàn Hàn Thiên, cô căn bản cũng không biết hắn còn có tên tiếng anh là King, cũng không biết hắn ghét nhất người khác trực tiếp gọi tên “Liệt” của hắn, càng thêm không biết hắn đã từng công khai, “Liệt” cách xưng hô này… Là hắn dành cho vợ yêu tương lai của hắn.



    Một hồi xôn xao qua đi, buổi tiệc chậm rãi khôi phục không khí ban đầu, những thiên kim tiểu thư tận mắt nhìn thấy sự lạnh lùng của Hàn Đông Liệt, ánh mắt đều trở nên cực nóng, bọn họ yêu tính cánh lạnh như băng này của hắn! Hơn nữa mỗi người trong lòng tự phỏng đoán, buổi tiệc đêm nay ai sẽ là người may mắn được hắn chọn trúng, và ai có thể chinh phục trái tim của tổng giám đốc lạnh như băng này?

    Sóng nhỏ vừa mới dẹp yên, thì một cơn sóng lớn khác đánh ập tới…

    “Rầm ——” cánh cửa chính hơn hai mét màu trắng bị người dùng sức đẩy ra, một người phụ nữ mặc lễ phục màu trắng bắt mắt đứng tại cửa ra vào.
     
  4. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 3: Vị Hôn Thê Bí Ẩn



    Người phụ nữ với khuôn mặt trắng nõn, đôi mắt sáng như hai viên kim cương, vẻ đẹp thanh lịch. Lông mi cong dài nhỏ hiện lên “Ngược lại chữ bát (八)” phẫn nộ cau chặt, kiểu tóc chẻ giữa hai bên che khuất một phần gò má của cô, làm cho ngương mặt tròn nhìn có vẻ như dài nhỏ, mà viên đá quý màu đen đính trên góc mắt trái của cô, chợt sáng chợt tối, lóe sáng bí ẩn.


    Cô mở đôi chân thon dài, mạnh mẽ bước tới, đi nhanh đến chổ Hàn Đông Liệt. Đứng ở trước mặt của hắn, cô không nói hai lời, gọn gàng, nâng cao tay tát cho hắn một cái.(vuốt râu hùm hắc hắc)

    “Bốp ——” thanh âm vang dội quanh quẩn bên tai tất cả mọi người, không khí yên lặng cả kinh.

    “Hàn Đông Liệt, anh xứng đáng với tôi sao? Rõ ràng đã hứa hôn với tôi, còn ở nơi này hiển nhiên tổ chức “Buổi tiệc Tuyển vợ”, anh vội vã tìm một mối quan hệ mới như vậy sao?”

    Cô phát ra giọng nói kinh người, làm cho yến hội náo nhiệt bỗng nhiên yên tĩnh!

    Vị hôn thê? Hàn Đông Liệt rõ ràng đã có vị hôn thê? Hơn nữa ngay buổi tiệc do Hàn Gia an bài đột nhiên xuất hiện, hơn nữa trước mặt cả ngàn khách cho hắn một bạt tai?

    Chuyện gì đang xảy ra? Vị hôn thê bí ẩn này rốt cuộc là thần thánh phương nào?

    Hàn Đông Liệt ngạc nhiên khi nhìn thấy cô, các biểu hiện lạnh lùng ban đầu lập tức bị phá vỡ, “Cô là……”

    Không đợi hắn nói xong, cô mượn ly Champagne của Anna để lại, dùng sức hất vào khuôn mặt đẹp trai của hắn, hét to “Hàn Đông Liệt, tôi cho anh biết, đừng tưởng anh có tiền có thế thì không đem phụ nữ để vào trong mắt! Hôm nay, tôi Âu Thiển Thiển ngay ở chỗ ngày trịnh trọng tuyên bố, tôi muốn giải trừ hôn ước với anh, từ nay về sau, anh đi đường anh, tôi đi đường tôi, chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt, cả đời không qua lại với nhau!”

    Âu Thiển Thiển cầm trong tay ly đế cao trống trơn dùng sức đập xuống mặt đất, như là cách chứng minh bọn họ đoạn tuyệt quan hệ, sau đó thừa dịp hắn vẫn còn sững sờ, rất nhanh quay người, đi nhanh về cửa chính!

    Gương mặt trắng nõn của cô bởi vì tức giận mà càng thêm trắng bệch, đôi mắt đau buồn nhấp nháy long lanh những giọt nước, vẻ mặt đau xót gần chết! Nhưng không ai nhìn thấy đôi môi run rẩy của cô khẽ cong lên nụ cười tà đắc ý.



    Như bão tố vừa đi qua còn lại tàn dư của nó, tất cả mọi người ở đây đều kinh ngạc nhìn Hàn Đông Liệt, tuy trong lòng bọn họ có ngàn vạn nghi vấn, nhưng ai cũng không dám mở miệng, lặng im một mảnh…

    Giang Minh Húc thấy hắn ngơ ngác sửng sốt, cẩn thận kêu một tiếng, “King…”

    Nghe được thanh âm, Hàn Đông Liệt lập tức hoàn hồn, vội chạy ra ngoài cửa, nhưng bên ngoài là đêm đen như mực sớm đã không có một bóng người, chỉ có ánh sao trên bầu trời đang không ngừng lóe sáng!

    Là cô ấy! Cô ấy đã trở về, không hiểu sao cô biến mất mười lăm năm, vốn tưởng cô đã chết, lại có thể không báo trước đột nhiên xuất hiện!

    Người phụ nữ chết tiệt, mười lăm năm hận cũ tăng thêm thù mới, thời điểm này nên tính toán rõ ràng rồi chứ!
     
  5. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 4: Sớm Đã Đi



    Sáng sớm, cao ốc tập đoàn Hàn Thiên.


    Hàn Đông Liệt ngồi trong văn phòng của tổng giám đốc, hắn nhìn trên máy vi tính những tấm ảnh chụp, đôi mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm hình ảnh nhỏ nhắn xinh xắn của Âu Thiển Thiển. Trong đầu nhớ tới tối hôm qua cô dùng ánh mắt nhìn mình, chẳng biết tại sao, tâm lại có chút bối rối.

    “Cốc cốc cốc…” Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên, quấy nhiễu suy nghĩ của hắn.

    Hắn nhẹ nhàn nhíu mày, lạnh lùng mở miệng, “Vào đi!”

    Cánh cửa nhẹ nhàn mở ra, Giang Minh Húc mang một vẻ mặt bất cần đời đi tới.

    “Điều tra được chưa?” Hắn hỏi.

    Giang Minh Húc đặt văn kiện trong lên bàn, cười nói, “Bởi vì thời gian có hạn, cho nên vẫn chưa tra được toàn bộ tư liệu Ân tiểu thư mất tích mười lăm năm trước, nhưng là đã tra được nơi ở hiện tại của cô ấy.”

    “Ở đâu?”

    “Đài Bắc… Lam gia!”

    Lam gia? Hàn Đông Liệt trong đầu tư liệu đang nhanh chóng tìm tòi: Lam Hạo Thành, chủ tịch tập đoàn Lam Thị, năm nay sáu mươi hai tuổi, vợ chết sớm, không có con cái, nghe nói hắn gần đây bí mật nhận một cô con gái nuôi, chẳng lẽ…

    Hàn Đông Liệt đột nhiên “Tang” từ trên ghế đứng lên, khí phách nói, “Đi, đi bắt người!”

    ※※※

    Biệt thự Lam gia.

    Bên ngoài hàng rào sắt màu trắng đậu khoảng mười chiếc xe màu đen Limousine, Hàn Đông Liệt dẫn đầu từ chiếc xe màu bạc Bentley đi ra, coi thường tòa biệt thự theo phong cách Châu Âu hiện đại này, tiêu sái hiên ngang đi tới, hơn hai mươi vệ sĩ theo sát phía sau, trực tiếp xông vào…

    “Tổng giám đốc Hàn? Nơi này thật ít khách đến, nhất là khách quý như cậu đây, Lam gia không biết cậu hôm nay lại đột nhiên đến thăm, thật sự đón tiếp không chu đáo…..” Lam Hạo Thành từ thư phòng đi ra, mặt đầy dáng tươi cười nhìn vào phòng khách vệ sĩ đứng thành hai hàng, lại đảo mắt, nhìn xem khuôn mặt lạnh lùng của Hàn Đông Liệt, trên trán lập tức thoát ra một loạt mồ hôi.

    Không phải chưa từng thấy trường hợp như vậy, chỉ là nhân vật này lại là Hàn Đông Liệt, điều đó thực sự khác biệt.

    Hàn Đông Liệt nghiêm mặt, quét mắt nhìn kiểu dáng đại sảnh theo phong cách Châu Âu, lạnh lùng nói, “Minh Húc!”

    “Vâng!” Đi theo một bên Giang Minh Húc nhận được lệnh, vội vàng cười cùng tiến tới bên cạnh Lam Hạo Thành nói, “Lam tiên sinh, tôi nghĩ sáng nay ông đã đọc báo đã thấy báo chí đưa tin rồi, tổng giám đốc Hàn của chúng tôi cùng Âu tiểu thư có chút ít chuyện hiểu lầm, cho nên chúng tôi hôm nay đột nhiên đến thăm là muốn cùng Âu tiểu thư giải trừ cái hiểu lầm nho nhỏ này, ông xem, có phải hay không nên kêu Âu tiểu thư ra gặp mặt?”

    Lam Hạo Thành dùng khăn tay không ngừng lau trên trán đổ đầy mồ hôi, khó xử mà nói, “Thiển Thiển sáng sớm hôm nay đã đi rồi!”

    “Đi rồi hả? Đi đâu vậy?”

    Lam Hạo Thành do dự một chút, nói, “Sân bay, con bé nói sự tình đã xong xuôi rồi, cho nên phải về Canada!”

    “Canada?” Hàn Đông Liệt rít lấy mấy chữ này, người phụ nữ chết tiệt, muốn chạy? Muốn đoạn tuyệt quan hệ? Không có cửa đâu cưng! Nếu hắn không bắt được cô, thì hắn không gọi Hàn Đông Liệt.



    Sân bay Đài Bắc

    Âu Thiển Thiển nhìn xuống cổ tay đeo đồng hồ 8:45, còn có 15 phút đồng hồ cô lên máy bay rồi. Cô quay lại nhìn hướng cổng vào sân bay, vẻ mặt lo lắng cùng bất an.
     

Chia sẻ trang này