Bản Tình Ca Buồn - Tạ Trang Trang [ 21 Chương ]

Thảo luận trong 'Hiện đại' bắt đầu bởi Hinh Hinh, 14/12/16.

  1. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    [​IMG]

    Bản Tình Ca Buồn

    Tác giả: Tạ Trang Trang
    Dịch giả: Thu Trần
    Type: vu_ngoc_hoa, AnAn_3004


    Giới thiệu



    Bản Tình Ca Buồn - Phải đọc mới biết yêu không có nghĩa là hạnh phúc!

    Một cô gái sinh ra và lớn lên suốt 17 năm với những điều bí ẩn xung quanh thân phận của mình. Cô chỉ biết mình là một con nha đầu trong một gia đình quý tộc giàu có, ngày ngày chịu sự đối xử tàn nhẫn của biết bao con người.

    Thiếu gia của gia đình quý tộc ấy luôn được vây quanh bởi hàng tá cô gái xinh đẹp, thường tỏ ra kiêu ngạo nhưng có lúc đối xử với cô một cách tình cảm lạ thường.

    Lại một chàng trai khác cũng đào hoa không kém, chàng trai này luôn bên cô gái ấy, mong muốn giúp cô tìm lại tình yêu và tìm lại quá khứ mà cô đã vô tình đánh mất.

    3 người họ bị xoáy vào một cuộc tình không rõ trắng đen, không rõ người chiến thắng kẻ thua cuộc. Có những lúc tưởng chừng cô gái biết chắc tình yêu đích thực của mình nhưng rồi cô lại bất chợt nhận ra một tình yêu khác sâu nặng hơn. Điều trớ trêu hơn nữa là khi cô lầm tưởng mình đã nhận ra tình yêu đích thực của mình thì một lần nữa cô lại thấy mình thức dậy chất vấn liệu đó có đúng hay không? Nhưng điều họ không ngờ đó là tất cả đều nằm trong một âm mưu của 1 người đàn bà.

    Câu hỏi đặt ra là tại sao cô gái ấy luôn dằn vặt về tình cảm của mình?

    Điều gì ngăn cản cô đến với người cô yêu?

    Ai thực sự là người thiếu gia kia đã đem lòng yêu?

    Người đàn bà quyền lực kia là ai mà có thể thao túng cuộc đời của 3 con người ấy?

    ***

    Truyền thuyết kể rằng, vì người yêu phải đi xa nên nữ thần Venus không kìm được những giọt nước mắt đau đớn. Những giọt nước mắt mang theo cả tình yêu nồng nàn thấm sâu vào lòng đất. Và năm sau, ở nơi những giọt nước mắt rơi xuống mọc lên những bông hoa xinh đẹp. Loài hoa ấy có tên là tử la lan, vẻ đẹp vĩnh hằng.

    ***

    Cho tới tận phút cuối cùng em vẫn không thể quên được anh ấy.

    Nhưng em càng không quên được anh! Em không bao giờ có thể nắm tay anh ấy quay lại quá khứ nhưng em cũng không thể mãi giẫm lên cái bóng của anh để đi đến tương lai

    Tình yêu là hơi thở

    Em không thể ngừng yêu anh

    Cũng như không thể ngừng thở. Cho dù có bị tổn thương…
     
  2. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 1: Hai Ác Quỷ Trong Một Sinh Mệnh


    Tan học.

    Tôi cắp cặp sách nhẹ nhàng đi theo Hạ Thất Lăng. Anh là tín ngưỡng, là ánh sáng mặt trời, là toàn bộ sinh mệnh của tôi.

    Mặt trời mỗi ngày đều lên cao, chiếu những ánh sáng ấm áp và rực rỡ xuống mặt đất. Nhưng trong khoảng khắc đứng dưới thứ ánh sáng lung linh ấy, tôi chờ cho anh ta bước vào những khe hở của ánh sáng để mà lãng quên. Một năm ba trăm sáu lăm ngày đều bắt đầu một vòng tuần hoàn lặp lại như vậy.

    Mười bảy năm nay, tôi vẫn cô đơn và âm thầm bước theo bi kịch đau thương của thời thơ ấu, chưa từng hoảng loạn, cũng chưa từng chạy trốn.

    Bởi vì nhiệm vụ của tôi chính là: âm thầm theo sau Hạ Thất Lăng, không buồn bã cũng chẳng phản kháng.

    “An Thanh Đằng, cô đứng lại cho tôi!”, phía sau tôi bỗng vang lên một giọng nói đanh thép.

    Thì ra là Y Tùng Lạc. Cũng giống như Hạ Thất Lăng, Y Tùng Lạc cũng là một đại thiếu gia trong trường Yên Đằng chúng tôi. Họ đều là những quý tộc không ai sáng bằng, những hotboy đẹp trai nhất và cũng ương ngạnh nhất trường. Tuy nhiên giữa họ có một sự khác biệt lớn, Y Tùng Lạc trong các cuộc họp biểu dương xưa nay đều ngồi trên bục cao lạnh lùng, khinh thường nhìn tất cả mọi người bên dưới. Trong khi đó, Hạ Thất Lăng lại nghiêng đầu để lộ nụ cười chứa đầy bí hiểm với đám đông, một nụ cười làm biết bao trái tim thổn thức nhưng không ai có thể đoán ra được nụ cười ấy ẩn chứa điều gì.

    Duy nhất một điều trong mắt họ, người khác chỉ là con sâu cái kiến, chỉ có bản thân họ là tôn quý mà thôi.

    Tôi ngoảnh đầu lại nhìn anh ta rồi lại lặng lẽ bước theo cái bóng của Hạ Thất Lăng.

    “An Thanh Đằng!”, tiếng hét dữ dội như một chiếc roi da quất mạnh vào da thịt tôi. “An Thanh Đằng, cô thật sự không còn nhớ gì sao?”, anh ta chẳng khác gì một con sư tử đang điên cuồng vì tức giận, mở to đôi mắt hằn rõ những tia máu đỏ tươi.”

    “Không nhớ”, tôi co rúm người lại, rụt rè đáp.

    “Cô muốn chết hả, dám quên cả tôi sao?”, ánh mắt chất chứa đầy sự phẫn nộ dừng lại trên người tôi, chẳng khác nào muốn thiêu đốt da thịt tôi. “An Thanh Đằng, đã nhớ lại chưa?”

    “Không nhớ nổi”, tôi ôm lấy cánh tay đầy những vết thương của mình, lặng lẽ lắc đầu.

    “An Thanh Đằng, cô là đồ ngốc! Dám quên cả tôi à!”, giọng anh ta như tắc nghẹn lại, tiếng quát dần dần trầm xuống, chơi vơi nhưng vẫn khiến cho người khác phải kinh hãi.

    “An Thanh Đằng, em hãy nói là em vẫn nhớ... mau nói đi... anh sẽ đứng yên ở đây cho em lừa gạt...”, anh ta bật khóc như một đứa trẻ, tha thiết nhìn tôi.

    Sự ngây thơ, sự dịu dàng của anh ta khiến cho tâm hồn tôi như bị trăm ngàn cái roi da quất vào.

    Tôi nghĩ thầm trong bụng, trong suốt mười bảy năm cuộc đời tôi chưa từng có người con trai nào tên là Y Tùng Lạc xuất hiện, vậy mà tại sao vừa bước vào trường Yên Đằng là anh ta lại bám lấy tôi, ám ảnh không chịu buông tha.

    “Tôi không nhớ nữa!”, mặc cho anh ta điên cuồng chất vấn nhưng câu trả lời của tôi trước nay vẫn là như vậy, chưa bao giờ có sự thay đổi.

    “An Thanh Đằng, sao cô đi chậm thế hả?”, Hạ Thất Lăng quay đầu lại gọi tôi. Sau đó, anh ta lại xoa xoa tay vào bức tường trên hành lang và tiếp tục nói chuyện điện thoại với ai đó bằng một giọng rất ấm áp...

    “Vâng, tôi đến ngay đây!”, tôi nhấc cặp sách lên, lảo đảo đuổi theo anh ta, bỏ mặc Y

    Tùng Lạc chơ vơ ở đó, nước mắt chan hòa.

    Gió thổi mạnh khiến cho những vết thương của tôi càng thêm đau buốt. Thế nhưng, Hạ Thất Lăng, người đi trước mặt tôi kia không hề quay lại nhìn tôi dù chỉ một lần.

    Đúng vậy, Hạ Thất Lăng trước mặt tôi chính là người mà tôi vẫn luôn mê muội theo gót. Anh ta không hề quan tâm đến sự sống chết của tôi, từ nhỏ đến lớn, đều để mặc tôi tự sinh tự diệt.

    Nhưng may mà, tôi đã không phụ lòng mong đợi của thời gian, cuối cùng cũng trưởng thành thành một thiếu nữ hồn nhiên và phóng khoáng.

    Hạ Thất Lăng luôn ném tôi vào những khe hở của thời gian để quên lãng. Vậy mà cứ mỗi khi có ai đó đối xử tốt với tôi là anh ta lại nhe nanh múa vuốt chạy đến gây sự với họ.

    Anh ta ích kỉ như vậy đấy, thứ mà bản thân mình không thích cũng không chịu cho người khác động vào.

    Cái mà anh ta cần chính là một con búp bê, một con búp bê ngoan ngoãn, một con úp bê hiền lành, một con búp bê không tùy tiện nói cười.

    Và tôi chính là con búp bê vô hồn đó.

    Tôi, An Thanh Đằng chẳng có thứ gì hết, có chăng cũng chỉ là một niềm tin cả đời phục dịch bên anh ta mà thôi. Vì vậy, bao nhiêu năm nay, kẻ có bệnh ưa sạch sẽ là Hạ Thất Lăng đã cho phép một linh hồn âm thầm dật dờ phía sau anh ta.

    Mùa thu đã đến gần, vạn vật đang bắt đầu xao động. Từ ngọn cỏ bé nhỏ cho đến những cây cổ thụ cao lớn trong ánh sáng vàng rực rỡ đều dùng sắc thái của mình để tô điểm cho cái mùa thu xao xác ấy.

    Lá bắt đầu rụng, báo hiệu sứ mệnh của mùa xuân và mùa hạ đã kết thúc, một hành trình dài không mục đích lại bắt đầu. Những trái cây sai trĩu cành đu đưa trong gió thu nhè nhẹ, vẫy vùng trong ánh mặt trời như muốn sà vào lòng mẹ đất. Điều khó chịu nhất mà mùa thu đem lại cho con người chính là sự khô ráp của làn da. Gió bắc bắt đầu thổi, làn da trên khuôn mặt trở nên nứt nẻ, chỉ còn sót lại vài vùng da mềm mại run rẩy trong gió mưa, hoang mang chờ đợi ngày dài kết thúc.

    Mặt của tôi cũng như vậy đấy, chỉ có điều vùng da khô của tôi tập trung ở xung quanh môi. Những mảnh da khô nứt nẻ bám đầy xung quanh miệng tôi, hết năm này qua năm khác đều tái diễn như vậy. Ban đầu, tôi thường dùng bàn tay thô ráp của mình liên tục bóc những lớp da khô xung quanh môi. Thế nhưng bây giờ, tôi cảm thấy việc đó thật vô ích. Một khuôn mặt có non nớt đến mấy cuối cùng cũng không thể miệt mài hướng mãi về phía mặt trời và mỉm cười ngốc nghếch.

    Mỗi một linh hồn tồn tại trên đời này đều không thể không cân nhắc về thời gian.
     
  3. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 2: Hai Ác Quỷ Trong Một Sinh Mệnh


    Tôi là An Thanh Đằng, một người giúp việc không hề nổi bật trong nhà họ Hạ, một loại người thấp hèn đến mức không thể thấp hèn hơn.

    Tôi và Hạ Thất Lăng từ nhỏ cùng lớn lên. Nhưng, đứng sau lưng anh ta, tôi mãi mãi vẫn chỉ hèn mọn như vậy. Mỗi khi ở bên cạnh Hạ Thất Lăng, tôi chỉ chú ý đến việc đi theo anh ta, bởi vì anh ta rất cao, nếu không chú ý sẽ mất dấu ngay tắp lự.

    Nói cho bạn biết một bí mật nhé, một bí mật chẳng phải là bí mật: Hạ Thất Lăng có mái tóc màu bạc, long mày cũng màu bạc, không hề nhuộm, mà là bẩm sinh. Bởi vì anh ta chính là sự kết tinh của tà ác và nhân đạo. Mặc dù những chuyện này không mấy rõ rang nhưng tôi cũng biết được ít nhiều.

    Vì vậy, tôi thường nhìn thấy thím Lan quản gia nhà họ Hạ nhìn theo bóng của Hạ Thất Lăng lẩm bẩm: “cũng mãy là thiếu gia vẫn khỏe mạnh.”

    Hạ Thất Lăng đứng từ trên cao nhìn xuống, chẳng khác gì một hoàng tử của thế giới phép thuật vừa bước nhầm vào thế giới trần tục, mặc dù vậy, trên người anh ta vẫn tỏa ra một sự kiêu ngạo ngất trời, khiến cho người khác pải cung kính ngước nhìn, mãi mãi không bao giờ thay đổi.

    Cũng giống như tôi vậy.

    “Thanh Đằng, mau thay áo cho thiếu gia!”, saukhi ăn sáng xong, thím Lan Liền gọi tôi.

    “Vâng”, tôi mang bộ đồng phục rất đẹp của trường Yên Đằng đến bên cạnh Hạ Thất Lăng. Anh ta dang rộng hai cánh tay và vẫn ngồi im trên ghế, mặc cho chúng tôi thay áo giúp anh ta. Tất cả những điều này anh ta đều đã quen rồi, tất cả những điều này chúng tôi cũng đã làm quen tay lắm rồi.

    Hạ Thất Lăng, một quý tộc cao quý như vậy, đâu dễ để cho người thường khinh thường nhờn?

    Tôi cẩn thận đóng những khuy áo lại cho anh ta, bẻ cổ áo ra ngay ngắn, kéo thẳng vạt áo xuống, đeo ba chiếc khuyên bằng đá vào tai trái và buộc chặt dây giày cho Hạ thất Lăng.

    Biến hành vi mặc quần áo đơn giản thành một trật tự công việc nặng nhọc là đặc quyền của những người có tiền, còn đối với những người nghèo như chúng tôi, chỉ cần qua loa là đã hài lòng lắm rồi.

    “Bối Nhi, mau chào tạm biệt anh Lăng và chị Đằng đi nào!”, thím Lan bế Bối Nhi đang ngồi ăn bên bàn ăn lên, mỉm cười nói.

    “Vâng, tạm biệt anh Lăng, tạm biệt chị Đằng”, Bối Nhi vừa liếm sữa bò quanh miệng vừa bi bô.

    “Ừ, Bối Nhi ở nhà ngoan nhé!”, vừa nói dứt lời, Hạ Thất Lăng liền chìa mặt về phía Bối Nhi, cô bé ngoan ngoãn đặt lên mặt Hạ Thất Lăng một nụ hôn tạm biệt.

    Trong con mắt của anh ta, tất cả mọi người đều là những sinh vật cấp thấp, duy chỉ có anh ta là cao quý nhất. Còn Bối Nhi chính là một vật cưng duy nhất được anh ta yêu thương. Ngoài ra, tất cả chí là những đồ vật thừa thãi trên đời.

    “Thơm cả chị Đằng nữa cơ!”, thơm lên má Hạ Thất Lăng xong, Bối Nhi đột nhiên chớp đôi mắt to, trông thật đáng yêu nhìn về phía tôi.

    Điều này khiến cho tôi cảm thấy bối rối. Bạn biết đấy, nhiệm vụ của tôi chỉ là theo sau Hạ Thất Lăng, không buồn bã cũng chẳng phản kháng, lặng lẽ sống hết cuộc đời thấp hèn của mình. Tiếp nhận sự yêu mến của một thiên kim tiểu thư nhu Bối Nhi không thuộc về phạm trù chức trách của tôi.

    Mặc dù con bé chính là vật cưng mà chính tay tôi đã tạo ra cho Hạ Thất Lăng, một vật cưng duy nhất.

    Trước sự mong đợi này, tôi chỉ có thể khiến cho con bé thất vọng mà thôi. Thậm chí, ngay cả một nụ cười, tôi cũng không thể dành cho con bé được.

    Bởi vì, từ nhỏ đến lớn, quyền hạn duy nhất của tôi cính là thu mình trong góc nhà và mỉm cười với bản thân. Xin lỗi nhé Bối Nhi thân yêu của chị…

    Hai năm trước, sự xuất hiện của con bé khiến cho tâm hồn của tôi lần thứ hai bị chà đạp, bị chà đạp tàn nhẫn, không có gì có thể khiến cho người ta cảm thấy tan nát trái tim hơn thế nữa. Cái thứ đồ vật trong suốt, long lanh như thủy tinh ấy đã vĩnh viễn tan biến trong cuộc đời của tôi.

    Tôi đã bị bỏ vào trong một hang sâu của vận mệnh, vĩnh viễn không được luân hồi.

    “An Thanh Đằng, đi thôi!”, Hạ Thất Lăng đeo cặp lên vai, bước ra khỏi phòng khách hoa lệ nhà họ Hạ.

    “Vâng!”, tôi cũng đeo cặp sách lên và nhanh chân bước theo anh ta.

    Đặt chân vào ngôi trường Yên Đằng của con cháu các gia đình quý tộc là chuyện cả đời này tôi không bao giờ dám mơ tưởng đến, bởi vì tôi chỉ là một người giúp việc thấp hèn của nhà họ Hạ, nhỏ bé và thấp hèn đến mức không thể nhỏ bé và thấp hèn hơn được nữa. Nhưng hiện giờ tôi đang nhận được sự chiếu cố của thượng đế. Xét cho cùng công lao đề thuộc về Bối Nhi.

    “An Thanh Đằng, mười bảy năm nay, cô luôn gặp sự khinh bỉ của thời gian, thế nhưng cô vẫn lớn lên điên cuồng như vậy khiến cho tôi cảm thấy rất hài lòng!”, bước ra khỏi cửa nhà họ Hạ, Hạ Thất lăng đột nhiên quay đầu lại, nhếc khóe môi lên, để lộ ra nụ cười chất chứa sự gian ác, ba chiếc khuyên tai bằng đá lấp lánh trên tai trái của anh ta khiến cho anh ta nói như vậy là có ý gì.

    Mái tóc màu bạc óng ánh làm nổi bật khuôn mặt trắng ngần, mọi thứ trước mắt tôi dường như đều đang tỏa sáng.

    Vẻ đẹp của anh ta, mãi mãi đều như vậy, hoàn toàn rất tự nhiên.

    Thế nhưng, sinh vật hoàn mỹ trước mắt ấy chính là một vì tinh tú trên bầu trời, xa xôi vô cùng, chỉ có thể ngắm chứ không thể chạm tay vào.

    Không sai, tôi chính là cây dây leo kiên cường, không chịu khuất phục, chỉ cần cho tôi một cành cây trơ trụi để tôi bám vào và miệt mài sinh trưởng là thứ dây leo xanh mướt ấy sẽ không ngưng sinh sôi trên mặt đất. Không bao giờ chịu khuất phục trước mùa đông giá rét.

    Chẳng mấy chốc đã đến trường rồi.

    Đặt cặp sách vào trong lớp học, tôi liền chạy lên cửa thoát hiểm ở tầng thượng. Bởi vì nơi đó có Y Tùng Lạc đang ngồi, tôi phải đến chào hỏi anh ta.

    Có như vậy anh ta mới không bắt nạt tôi nữa. Xét cho cùng thì anh ta và Hạ Thất Lăng đều là những công tử, mỗi người xưng bá một phương, tôi không thể đắc tội với bất kỳ người nào.

    Cửa thoát hiểm ở tầng bảy thường vắng bóng người qua lại, nhưng Y Tùng Lạc lại thích ngồi đây mỗi ngày để chờ tôi đến chào hỏi. Nếu như làm như vậy có thể khiến cho anh ta cảm thấy cân bằng tâm lí thì tôi sẵn sàng giúp đỡ. Tôi hỏi anh ta vì sao lại thích nơi này, anh ta nói bởi vì ở đây tương đối u ám, có thể nghe thấy tiếng những linh hồn đang giương nanh múa vuốt.

    Nghe thấy vậy, toàn thân tôi như nổi gai ốc. Chỉ có điều, ở nơi đó quả thật là u ám, cái cầu thang đi xuống phía bên trái trông có vẻ ẩm ướt, chỉ nhìn là biết chẳng có mấy người qua lại.

    “Chào…an..anh!”, leo lên bảy tầng lầu khiến cho tôi như muốn đứt hơi vì mệt, vì vậy giọng nói có phần đứt quãng.

    “Ừm”. Y Tùng Lạc ngồi dựa lưng vào tường, nghe thấy giọng nói mới từ từ ngẩng đầu liếc nhìn tôi, mặt mày không chút biểu cảm. “Không có việc gì thì đi đi!””

    “vâng”, tôi gật đầu, quay người bo đi, nhưng thỉnh thoảng vẫn quay đầu lại nhìn anh ta. Tôi cũng không biết rốt cuộc là chuyện gì nữa.

    Y Tùng Lạc và Hạ Thất Lăng là hai người ở hai thế giới khác nhau, thế nhưng họ lại có rất nhiều điểm tương đồng. Ví dụ như: cả hai đều là những người rất kiêu ngạo, là những thiên tài luôn đứng nhất nhì trong trường, có cuộc sống vô cùng hoàn hảo và rực rỡ ánh hào quang.

    Chỉ có điều, Y Tùng Lạc có mái tóc màu vàng óng ả, còn Hạ Thất Lăng lại có mái tóc màu bạc lấp lánh. Y Tùng Lạc đeo khuyên trên mũi còn Hạ Thất Lăng lại đeo khuyên tai.

    “An Thanh Đằng, cô thật sự không còn nhớ gì về tôi sao?”, còn nhớ lần đầu tiên bước chân vào trường Yên Đằng, không biết anh ta đã hỏi tôi bao nhiều lần câu ấy.

    “Tại sao em lại quên tôi?” Tại sao..”” sau mấy trăm lần lắc đầu, cuối cùng anh ta cũng tin rằng tôi nói thật. Nhưng bỗng nhiên lúc ấy, tôi nhìn thấy trong mắt lạnh lung và kiêu ngạo kia, những giọt nước mắt trong suốt và long lanh thi nhau tuôn rơi.

    Trong khoảnh khắc đó, tôi biết rằng, đó chính là thứ khiến cho con người ta cảm động nhất, là thứ báu vật mà tôi muốn nắm bắt nhất trong cuộc đời này.

    Một Hạ Thất lăng vô tình dường như không được ông trời ban tặng cho món quà này.

    “An Thanh Đằng đã không còn nghe lời, đã vậy tôi sẽ dùng lá khô trong rừng để thiêu rụi cô ta”. Y Tùng Lạc nhấc bổng tôi lên, dễ dàng như nhấc một con búp bê vậy” những năm tháng tuổi thơ, lá khô trong rừng…”

    Anh ta hung hãn dồn tôi vào góc tường, sau đó thảnh nhiên cho tay vào túi quần rồi quay người bỏ đi.

    Tôi đáng bị thiêu cháy, tôi vốn nên bị chon vùi trong trận mưa gió mười năm trước.

    Nếu như không phải là Hạ Thất Lăng thì sự oán giận của tôi đã đổ ập lên cả thành phố, không ai có thể may mắn thoát khỏi.

    Đã mười năm rồi, ngay cả tấm lòng bao la của ông lã thời gian cũng không thể chứa đựng hết nỗi đau thương nặng nề trong tôi….
     
  4. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 3: Kí Ức Bị Lãng Quên


    Một Y Tùng Lạc luôn kiêu ngạo tại sao luôn có vẻ gì đó thật cô đơn mỗi khi ngồi bên cửa thoát hiểm? Tôi phải làm sao để cho anh hiểu được đây? Anh biết không, tôi đã rất cố gắng để nhớ lại, nhưng thật sự trong đầu tôi không có chút ấn tượng nào về hình ảnh của anh cả.

    Thực sự không phải tôi cố tình làm vậy, xin hãy tha thứ cho trí nhớ ngu xuẩn của tôi!

    “Y Tùng Lạc…”, sau một hồi đắn đo, tôi cũng lấy hết được dũng cảm để quay lại chỗ anh ta. Đầu dựa vào tường, Y Tùng Lạc ném cái nhìn hung hãn về phía tôi khiến cho tôi bỗng chốc cảm thấy mình như đang run rẩy vì sợ hãi, “tôi…tôi…nghĩ rằng anh đã nhận nhầm người rồi..”

    Anh ta hung dữ trợn mắt nhìn tôi, sau đó rít lên: “cút!”

    “Thật sự là anh đã nhận lầm người rồi, tôi hoàn toàn không phải là An Thanh Đằng mà anh từng quen biết!’, mặc dù rất sợ nhưng tôi vẫn quyết định phải nói cho rõ ràng.

    ‘Cút ngay!”, lần này anh ta phẫn nộ thực sự, cơn giận dữ trogn mắt anh ta như muốn thiêu rụi tôi, “Một An Thanh Đằng không nghe lời như cô, phải gặp mặt mỗi ngày một lần là đủ lắm rồi!”

    Bộ dạng của anh ta khiến tôi sợ phát khiếp, vội vàng lui về phía sau, không may trượt chân ngã phịch xuống đất.

    ‘Cút mau!”

    Tôi vội vàng ngồi dậy, hai tay nắm chặt lấy váy của mình rồi vội vàng bỏ chạy.

    Tại sao lại thành ra như vậy? Tôi chẳng qua là có ý tốt, không muốn giương mắt nhìn anh mãi ôm một kí ức đau buồn, mãi ngồi đó khóc lóc thảm thương…

    Hãy tha thứ cho tôi, cho dù có cố gắng ra sao, ánh mắt da diết của anh vẫn chỉ như một lời độc thoại thê lương bên nấm mộ trống rỗng của thời thơ ấu của tôi.

    Nó bị chôn vùi ở nơi đó, tôi biết đi đâu để tìm ra tấm bia khắc tên nó đây?

    Trước đây tôi thực sự có quen biết Y Tùng Lạc sao? Tại sao tôi chẳng có chút ấn tượng nào vậy nhỉ? Kể từ khi lớn khôn đến nay tôi chưa từng bị mất trí nhớ bao giờ mà.

    “An Thanh Đằng, tôi nói cho cô biết, không có chuyện gì thì đừng có chạy đi lung tung!”, vừa đến chân cầu thang tầng ba, Hạ Thất Lăng ở đâu bỗng đứng sững trước mặt tôi. Ánh mắt đầy sự ác độc càng trở nên sắc nhọn bên cạnh những chiếc khuyên tai bằng đá lấp lánh, ánh mắt ấy như đang đâm sâu vào tâm hồn yếu đuối của tôi.

    Phía má bên trái của Hạ Thất Lăng luôn bị mái tóc màu bạc che khuất, ánh mắt vô cùng sâu sắc, tôi chưa bao giờ có thể bước vào thế giới nội tâm của anh ta. Đó là một sư mệnh vô cùng gian khổ, e rằng tôi có dùng cả đời này cũng không thể nào hoàn thành được.

    “Thiếu gia…”, tôi cắn chặt môi, mi mắt cụp xuống, nhìn xuống đôi giày vải trắng dưới chân đã rách nát. “Tôi có thể hỏi một câu được không?”

    Ánh mắt sắc lạnh của cậu ta quét ngang qua người tôi, chẳng cần tốn sức cũng có thể hủy diệt tôi bất cứ lúc nào. Tôi vốn đã rất nhỏ bé, lúc này lại càng giống như một làn khói mỏng manh, dù cố gắng thế nào cũng khó mà giữ được thể xác của mình.

    “Nói đi!”, từ miệng của Hạ Thất Lăng đột nhiên thốt ra âm thanh trầm lắng, thực sự khiến cho tôi cảm thấy sợ hãi.

    “Vâng….tôi trước đây đã từng quen biết Y Tùng Lạc sao? Anh ta thường xuyên nói những điều kì quái với tôi, nhưng tôi lại chẳng có chút ấn tượng nào…”, tôi xoa xoa những ngón tay, không biết nên đặt chúng ở đâu nữa.

    “Hừ, cô bớt mơ mộng hão huyền đi! Có biết Y Tùng Lạc là ai không? Anh ta chính là công tử đời thứ hai của tập đoàn tài chính Y thị đấy! Sản phẩm của các công ty con của tập đoàn đó đều được xuất khẩu sang Âu Mỹ. Cô nói xem, cô chỉ là một người giúp việc thấp hèn nhà họ Hạ, liệu có quan hệ gì với công tử tập đoàn tài chính xuyên quốc gia đây?”. Hạ Thất Lăng nhìn tôi bằng nửa con mắt, trên mặt hiện rõ hai chữ “khinh bỉ”.

    “Tôi…”

    “Tôi nói cho cô biết, đừng có mà chạy linh tinh nữa! Tôi quay đầu lại mà không thấy cô đâu thì đừng trách tôi không khách khí!”

    Hài, ngoài việc cười như mếu, tôi còn biết làm sao được nữa đây?

    Đúng vậy, tôi chính là linh hồn sau lưng anh, là bóng ma sau lưng anh. Rời khỏi cái bóng sau lưng anh, tôi sẽ tan biến trong những ánh mắt lạ lùng. Cảnh vật bên ngoài có rực rỡ, tuyệt diệu đến mấy đi chăng nữa, tôi cũng không có quyền được chậm lại bước chân để chiêm ngưỡng.

    Được thôi, tôi sẽ chuyên tâm làm bóng ma thuộc về anh, vĩnh viễn dật dờ sau lưng anh.

    Một người ưa sạch sẽ bẩm sinh như anh, trước nay chưa từng chê bai tôi đã là may mắn lớn của tôi rồi, tôi còn có thể mong ước điều gì nữa chứ.

    “Bây giờ cô lập tức về lớp cho tôi!”, nói xong Hạ Thất Lăng cho tay vào túi quần, quay người bỏ đi. Ánh sáng mặt trời dịu dàng buổi sáng len lỏi qua những khe hở ở lan can, chiếu rọi lên bộ đồng phục mới tinh của anh, phản chiếu lên tấm lưng thẳng kiêu ngạo của anh…thứ ánh sáng dịu dàng và chói lóa…Trong khi tôi vẫn còn chưa hết hoảng hốt thì bóng của Hạ Thất Lăng đã biến mất ở đầu hành lang rồi.

    Tiếng khóc lóc bị giấu kín trong biển hoa

    A.

    Trong lớp học, tôi ngồi ngay sau lưng Hạ Thất Lăng.

    Vì thế, không có lúc nào ngẩng đầu lên là không nhìn thấy mái tóc bạc lấp lánh của anh, mái tóc mềm mại như lớp lông vũ, chói mắt như ánh huỳnh quang nhưng lại vô cùng kiêu ngạo và lạnh lùng, khiến cho người khác đã trót nhìn vào là không sao rời mắt ra được. Dáng ngồi của anh ta rất kênh kiệu, lưng thẳng, đầu hơi nghiêng, hai tay khoanh trước ngực, chẳng khác gì một đại lão gia đang ngồi ghế nghe giảng.

    Điều này khiến cho tôi cảm thấy rất khó xử, bởi vì thân hình cao lớn của anh ta đã che kín hết nửa cái bảng đen trước mặt tôi. Vì thế, mỗi lần nghỉ giải lao, lúc anh ta chạy ra ngoài nói chuyện yêu đương với người khác chính là thời khắc vui vẻ nhất trong ngày của tôi. Cuối cùng thì bảng đen cũng thuộc về một mình tôi, tôi có thể thoải mái ghi chép rồi!

    Tan học, Hạ Thất Lăng bảo tôi về nhà trước vì anh ta phải đi hẹn hò, hẹn hò với một cô gái xinh đẹp nào đó.

    Anh ta nói xong, tôi lập tức gật đầu, đeo cặp lên vai và một mình đi trên con đường về nhà. Bao nhiêu năm nay, tôi đã sớm quen với việc này. Anh ta thoải mái trêu hoa ghẹo nguyệt, tôi thờ ơ không quan tâm…đây dường như đã trở thành một khế ước ngầm giữa hai chúng tôi, không cần bất cứ ai phải lên tiếng chỉ bảo.

    Hạ Thất Lăng thích nhất là phá hoại tình cảm của người khác. Cứ nhìn thấy cô gái xinh đẹp nào thân mật với bạn trai của mình là y như rằng anh ta tìm mọi cách chen chân vào, cướp đi người thương của người ta.

    Hoàn toàn không thèm đếm xỉa gì đến Bối Nhi, món quà mà tôi đã dùng cả tuổi thanh xuân của mình để tặng cho anh ta.

    Cảnh vật trong nhà họ Hạ vẫn đẹp đẽ như vậy. Sau một ngày được tắm rửa bởi ánh mặt trời, cây cối, hoa cỏ trong vườn như xanh tươi hơn, khắp nơi cảnh vật đều đang tràn đầy nhựa sống.

    Đi qua con đường rợp bóng cây, trước mắt trải dài là một biển hoa màu tím biếc. Trong gia đình họ Hạ này có ai yêu thích loài hoa tử la lan này đến vậy nhỉ? Là phu nhân, lão phu nhân hay là Hạ Thất Lăng? Cũng không biết nữa! Từ nhỏ tới lớn tôi chỉ thấy người ta trồng toàn hoa tử la lan ở đây mà thôi.

    Tháng năm, hoa tử la lan nở rộ, mùi thơm nhè nhẹ quyện vào không khí, phảng phất trong khu vườn. Cho dù có mệt mỏi đến đâu, chỉ cần về đến đây là tôi lại cảm thấy tinh thần sảng khoái, dễ chịu. Tuy nhiên, biển hoa tử la lan tươi đẹp này lại khiến cho tôi rơi vào cảm giác lo sợ vô cùng tận.

    Suốt mười bảy năm nay, mỗi năm vào nửa đêm một ngày nào đó, tôi lại nghe thấy tiếng khóc thê lương của một người phụ nữ, tiếng khóc ấy vọng lại từ khu vườn hoa ngoài cửa sổ.

    Tiếng khóc ai oán như tiếng kêu của một con chim oanh bị gãy cánh, khiến cho người nghe cảm thấy sởn gai ốc, chẳng khác gì đang chìm trong một con ác mộng, một cơn ác mộng chưa bao giờ từng thôi xuất hiện trong cuộc đời tôi. Thế nhưng, khi tôi hỏi người trong nhà họ Hạ về chuyện này, ai nấy đều nói rằng chưa từng gặp chuyện như vậy, nếu như tôi lại nhắc thêm lần nữa, thể nào họ cũng nói tôi bị mắc bệnh ảo tưởng.

    Nói thực lòng, tôi cũng rất mong đó chỉ là bệnh ảo tưởng. Nhưng mỗi lần vào lúc nửa đêm, những dây thần kinh đang bị kéo căng như dây đàn của tôi luôn mách bảo tôi rằng đó không phải là sự thật! Tiếng khóc tuyệt vọng và ai oán ấy vô cùng chân thực, vang vọng giữa biển hoa mênh mông. Tôi còn nhớ rất rõ đó là vào ngày mùng 7 tháng 7 hàng năm.

    Ngày mùng 7 tháng 7 vĩnh viễn.

    Biển hoa mênh mông yên ắng bên ngoài cửa sổ rốt cuộc chôn vùi sự si tình hay đang tố cáo sự vô tình của một ai đó? Có lẽ sự oán hận ấy rất nặng nề, thế nên nó mới vang vọng suốt mười mấy năm nay.

    Năm nay, liệu tiếng khóc ai oán ấy có còn tìm đến? Lần này nhất định tôi sẽ không còn ngốc nghếch sợ hãi trốn trong chăn mà run rẩy nữa.

    Bởi vì, tôi đã trưởng thành, tôi sẽ bắt đầu mở ra bức màn bí ẩn của căn nhà lớn này! Bởi vì mẹ đã không còn ở bên tôi nữa, cho dù là chuyện gì cũng chỉ có một mình tôi đối mặt. Năm nay, cho dù có sợ hãi đến thế nào đi chăng nữa, tôi cũng sẽ dũng cảm bước vào vườn hoa dưới ban công đó, cũng cảm đi tìm tiếng khóc thê lương bị người đời lãng quên kia.

    “Cọt kẹt…cọt kẹt…”, chiếc xích đu đu đưa trong khoảng sân trước nhà, là Bối Nhi, cô bé đang chơi xích đu! Lúc này, thím Lan không có ở đó, cô bé đang ngồi trên xích đu chơi một mình, yên lặng ngồi trên xích đu, dường như trên tấm lưng bé nhỏ kia lúc nào cũng có thể mọc ra một đôi cánh thiên thần và bay vút khỏi tầm mắt của tôi.

    Tôi đứng trên bậc thềm đá cách cái xích đu không xa, âm thầm ngắm nhìn mọi thứ trước mắt.

    “A chị Đằng về rồi!”, Bối Nhi đột nhiên ngẩng đầu lên. Nhìn thấy tôi, cô bé mừng rỡ ra mắt, nhảy tót xuống khỏi xích đu rồi chạy ào về phía tôi.

    “Vâng, chào Bối Nhi tiểu thư!”, tôi cúi đầu chào cô bé rồi xách cặp sách lên, đi vào trong nhà.

    “Chị Đằng ơi…”, tôi vừa mới nhấc bước liền phát hiện ra tay của Bối Nhi đã nắm chặt lấy vạt áo đồng phục của mình. Tôi liền quay đầu lại, bắt gặp đôi mắt to tròn long lanh của cô bé. Cô bé rụt cổ vào trong chiếc áo khoác nhung màu hồng phấn, nhìn tôi một cách vô tội. Bộ dạng của Bối Nhi thật đáng yêu! Nhưng, dù sao tôi cũng chỉ là một người giúp việc của nhà họ Hạ, một người giúp việc thấp hèn, một người sống thoi thóp suốt bao năm nay chỉ bởi vì cố gắng giành lấy cho mình một chỗ đứng trong đời.

    “Có chuyện gì vậy, Bối Nhi tiểu thư? Tôi còn có rất nhiều việc phải làm nữa!”, tôi nói bằng giọng lạnh lùng rồi quay người định bỏ đi.

    “Chị Đằng, đừng đi mà!”, lại một lần nữa cô bé nắm chắc lấy vạt áo của tôi, không, lần này còn nắm chặt hơn.

    “Tiểu thư chơi một mình đi, tôi còn rất nhiều việc, rất nhiều việc phải làm đấy!”. Mặc dù vẫn đứng nguyên ở chỗ cũ nhưng ánh mắt của tôi đã hướng ra tận bể phun nước phía xa kia và chìm sâu vào sự trống vắng.

    Đôi mắt đen nháy ấy lại lần nữa xuất hiện, đôi mắt đã soi mói tôi suốt mười bảy năm nay lại xuất hiện.

    B.

    “Chị Đằng ơi, cho chị cái này này!”, Bối Nhi một tay tóm lấy áo tôi, một tay lôi từ trong túi ra một cái thạch vị dâu màu hồng phấn đưa cho tôi. Cô bé còn nhón chân lên, giơ cao cái thạch lên như là để tôi có thể lấy một cách dễ dàng hơn.

    Cô nhóc này rất thích ăn thạch hoa quả, ngày nào cũng ôm cả đống thạch ngồi ăn một mình trong phòng khách. Mỗi lần Hạ Thất Lăng chìa tay xin, cô bé đều nhanh tay nhét nốt cái thạch cuối cùng vào miệng, đôi mắt ngây thơ vô tội nhìn Hạ Thất Lăng.

    Thế nhưng bây giờ cô bé lại nỗ lực để dành cho tôi một cái. Chỉ đáng tiếc là tôi không thích mấy thứ đồ ăn mềm mềm này. Trong trí nhớ của tôi chỉ có hai màu đen trắng, làm gì có thứ màu sắc sặc sỡ của những viên thạch này?

    Tất cả những màu sắc khác đều là thừa thãi.

    “Tôi không thích mấy thứ này, cô để lại mà ăn!”, nói xong, tôi gỡ tay cô bé ra khỏi áo, quay phắt người lại, đi vào căn nhà sang trọng của nhà họ Hạ.

    Thật đáng ghét, đôi mắt ấy lại xuất hiện rồi, hình như nó đang âm thầm ẩn hiện ở đằng sau một bục cửa sổ hình tròn nào đó.

    “Chị Đằng…”, cô bé thật là cứng đầu, tôi vừa mới bước được một bước, cô bé đã chạy theo bám lấy tôi. “Chị Đằng ơi, chị chê bẩn phải không? Vậy em lau giúp chị nhé!”, nói xong, cô bé liền lấy vạt áo nhung của mình, cố sức lau cái thạch trên tay. Đất bẩn trên cái thạch đã làm vấy bẩn lên áo của Bối Nhi…

    “Không thích là không thích, có lau cũng vô ích thôi!”, thực lòng không chịu nổi nữa, tôi đành đẩy cô bé ngã nhào ra đất, sau đó hung dữ gào lên.

    “An Thanh Đằng, cô làm sao thế hả?”, đột nhiên một tiếng quát rất lớn vang lên trước mặt tôi, tiếng quát vô cùng lạnh lùng, lạnh tựa như nước suối mùa đông vậy.

    “Hu…hu…chị Đằng đừng chê mà…em có thể lau sạch nó cho chị mà!”, Bối Nhi nước mắt chan hòa nhưng vẫn cố gắng lau sạch cái thạch trong tay.

    “Bối Nhi đừng khóc nữa, để anh Lăng xem nào!”, Hạ Thất Lăng quỳ xuống bên cạnh Bối Nhi, kiểm tra thấy không bị thương liền phủi bụi đất trên quần áo cho cô bé.

    ‘Bối Nhi ngã có đau không?”, nghe thấy tiếng khóc, thím Lan ở trong nhà chạy ra. “Không sao, Bối Nhi, chúng ta vào nhà đi! Vứt cái này đi!”, Hạ Thất Lăng ném cái thạch mà Bối Nhi đã lau mãi từ nãy đến giờ ra xa, nó lăn, lăn ra rất xa để cuối cùng nằm gọn dưới chân một người.

    Khi ông ấy nhấc chân lên thì cái thạch đã nát bét rồi.

    Là ông ấy, chú Minh, người giúp việc riêng của lão phu nhân. Người đàn ông lớn tuổi lưng còng ấy đã vô ý dẫm nát cái thạch mà Bối Nhi đã cố công lau sạch.

    “Hu…anh Lăng ơi, đó là cái Thạch em để dành cho chị Đằng mà, nó bị chú Minh dẫm nát hết rồi! Hu…u…”

    “Bối Nhi, cái đó không quan trọng, không cần phải lấy lòng người khác, chỉ cần anh Lăng thương em là đủ rồi! Những người khác đều là thừa thãi!”, nói xong, Hạ Thất Lăng ôm Bối Nhi đi qua bậc thềm đá vào nhà.

    Nước mắt, nước mũi tèm lem, cô bé dang rộng hai tay, vùi đầu vào cổ Hạ Thất Lăng mà khóc.

    “Thanh Đằng, nếu như con thật lòng yêu thương Bối Nhi thì vĩnh viễn đừng bao giờ tiếp cận cô bé…hãy cẩn thận đôi mắt tà ác ấy, chúng luôn nhìn chằm chằm vào người nhà họ An ta đấy!” , đó là lời của mẹ dặn dò tôi lúc đang hấp hối.

    Đôi mắt soi mói sau lưng tôi suốt 17 năm qua, thế nhưng tôi vẫn không biết được đôi mắt ấy thuộc về ai?

    Là thím Lan hay là chú Minh lưng còng?...Cũng không biết nữa.

    Mẹ ơi, con phải làm sao đây? Sao mẹ không nói nốt cho con biết?

    “Thanh Đằng, sao vừa nãy cô có thể đối xử với Bối Nhi như vậy? Cô bé là người thân nhất của cô cơ mà!”, thím Lan phẫn nộ nhìn tôi rồi sau đó lắc đầu bỏ đi cùng chú Minh.

    Chỉ còn lại mình tôi đứng đó, cúi đầu bần thần.

    Không sai, Bối Nhi chính là báu vật quý nhất của tôi, là tâm huyết cả tuổi thanh xuân của tôi.
     
  5. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 4: Ác Mộng Tái Sinh


    Mấy ngày nay, tôi thấy thật bất an, luôn cảm thấy sau lưng có một thứ bẩn thỉu gì đó đang theo sát mình. Là một cái miệng đầy máu với những chiếc răng nanh sắc nhọn đang nhe ra? Là đôi mắt kì dị đã theo sát tôi suốt mười bảy năm nay? Tôi không sao nói rõ được!

    Những lúc lau sàn dưới phòng khách tầng một, tôi thường cảm thấy có những cơn gió lạnh ào đến, dường như có hàng nghìn hàng vạn những tia sáng lạnh lẽo đang xuyên qua lưng tôi vậy. Thế nhưng mỗi lần quay đầu lại tôi vẫn chẳng phát hiện được điều gì, chỉ thấy những người giúp việc khác đang bận rộn với công việc của mình hoặc là nụ cười của thím Lan lúc đang tưới nước cho hoa trong vườn, kinh hoàng nhất vẫn là những khi quay đầu lại nhìn thấy chú Minh đang lôi từng cái túi màu đen to đùng từ trong phòng lão phu nhân ra. Tôi nghĩ có lẽ đó là những túi rác thải sinh hoạt.

    Mẹ từng nói với tôi rằng: “Đằng Nhi, hãy làm cho tốt bổn phận của mình, rồi yên bình mà sống tiếp. Cố gắng yêu thương người mình nên yêu thường, đừng quay đầu lại để nhìn đôi mắt khủng khiếp ấy…Đó chính cách chuộc tội tốt nhất cho gia đình họ An chúng ta”

    Tại sao mẹ lại nói như vậy?Tại sao chúng ta phải chuộc tội bằng cách hi sinh bản thân mình, đặt mình ở địa vị thấp hèn trong gia đình giàu sang của người khác? Là do nhà họ An ta đã gây thù chuốc oán với người ta hay đã đắc tội với dòng tộc của ai đó?

    Tôi biết những điều mẹ nói xưa nay chưa bao giờ sai. Dưới sự hun đúc của thời gian, mẹ đã trở thành một người phụ nữ sâu sắc, chuyện gì cũng hiểu nhưng không tùy tiện nói ra. Nhưng chẳng nhẽ người nhà họ An cứ hết thế hệ này đến thế hệ khác phải mang trên mình cảm giác thấp hèn, tội lỗi mà sống hay sao? Không thể, tuyệt đối không thể!

    Cho dù có chuyện đó đi chăng nữa, tôi cũng sẽ kết thúc cảm giác chịu tội của nhà họ An này tại đây.

    Bởi vì, tôi muốn Bối Nhi của mình được sống sung sướng, sống vui tươi…

    Tôi muốn cô bé phải sống cao quý hơn bất kì người nào!

    Tôi muốn yên bình sống qua ngày nhưng vẫn không thể tránh khỏi sự trêu cợt của vận mệnh.

    Những ngày gần đây, tôi ngủ không được yên giấc, thường xuyên nằm mơ thấy ác mộng! Mỗi lần như vậy toàn thân tôi lại đầm đìa mồ hôi, bừng tỉnh giấc trong sự hoảng loạn, để rồi sau đó ôm chặt lấy cánh tay, đưa mắt nhìn lên trần nhà mà âm thầm rơi lệ.

    Cơn ác mộng khó khăn lắm tôi mới thoát ra được lại lần nữa tìm đến tôi!

    Bừng tỉnh sau cơn mơ, ánh sáng bàng bạc từ mặt trăng bao trùm mặt đất, những vệt máu đỏ hằn trên hai chân, còn cả chiếc mặt nạ phát ra tiếng cười hăng hắc treo trên tường kìa nữa…hết đợt sóng này đến đợt sóng khác cứ nối tiếp đổ ào lên người tôi.

    Đó là, một khuôn mặt dâm ô mà tôi không sao nhớ ra được, cho dù có vò đầu bứt tai thế nào cũng chỉ là một bức tranh trống rỗng, ấn tượng duy nhất của tôi về khuôn mặt ấy chính là cái nốt ruồi trên mép trái, một cái nốt ruồi rất gây chú ý.

    Tại sao, tại sao giờ tôi lại mơ thấy giấc mơ này?Tôi còn nhớ năm tôi tám tuổi, sau khi mẹ đi chùa xin cho tôi một tấm bùa trừ tà, từ đó tôi không còn mơ thấy giấc mơ này nữa. Nhưng giờ đây, kể từ sau khi Y Tùng Lạc xuất hiện, cơn ác mộng năm xưa lại tìm về.

    Lẽ nào, trên người anh ta có ẩn chứa đoạn kí ức mà tôi đã đánh mất, thế nên khi khuôn mặt khôi ngô dưới mái tóc vàng rực rỡ ấy xuất hiện đã đánh thức những hồi ức đầy sóng gió ấy trong tôi?

    Nhưng, tại sao suốt mười bảy năm nay tôi chưa từng cảm thấy kí ức của mình bị gián đoạn? Hơn nữa mỗi lần dò hỏi Hạ Thất Lăng đều một mực gạt đi?

    Trong đó có điều bí mật khó nói hay sao? Hài, tôi có vò nát đầu cũng không nhớ lại được điều gì.

    “An Thanh Đằng, cô làm sao thế hả? Mắt đỏ lựng, chẳng có chút sức sống gì cả!”, tôi lơ ngơ suốt chặng đường, mãi cho đến khi nghe thấy tiếng của Hạ Thất Lăng sát bên tai mới chợt bừng tỉnh, hóa ra chúng tôi đã ra đến tận bến xe buýt.

    Cái tên này đi học lúc thì đi bộ, lúc ngồi xe buýt, lúc lại tự cưỡi xe máy, khi thì ngồi xe hơi sang trọng của nhà. Cụ thể đi đến trường thế nào đều phụ thuộc vào hứng thú của cậu ta cả! Rất rõ ràng, hôm nay cậu ta muốn ngồi xe buýt như đại đa số dân thường.

    Ngẩng đầu lên, tôi nhìn thấy một đôi mắt lạnh lùng đang quay lại nhìn mình.

    Tôi chăm chú nhìn vào đôi con mắt lạnh lùng ấy hồi lâu, sau đó hơi nheo mắt lại nhìn về hàng cây xa xa ven đường, thờ ơ nói: “Không có gì”

    Nào ngờ, Hạ Thất Lăng vẫn không chịu buông tha, anh ta nắm lấy cánh tay tôi, lạnh lùng nói: “Nhìn vào tôi và nói lại xem nào!”

    Tôi không dám nhìn vào anh ta, cứ chạm phải ánh mắt sắc nhọn, lạnh lùng của anh ta là tôi lại cúi đầu, bần thần xoa xoa những ngón tay. Mấy tờ bài tập phát ngày hôm qua không biết tự lúc nào đã bị tôi vò nhăn nhúm trong lòng bàn tay. Cuối cùng, anh ta cũng không làm khó tôi. Bỏ tay tôi ra, anh ta kiêu ngạo ngẩng cao đầu, yên lặng đứng chờ xe buýt đến. Tôi có thể nhìn thấy những chiếc khuyên trên tai trái của anh ta, những chiếc khuyên đang phát ra ánh sáng lấp lánh đến chói mắt.

    “Hey, chào Tiểu An!”, đột nhiên, một người đàn ông trung niên tay cầm túi công văn từ đối diện đi đến, cười thân mật chào hỏi.

    Tim tôi chợt run rẩy, lập tức núp ra sau lưng Hạ Thất Lăng, tay tóm chặt lấy vạt áo đồng phục của anh ta.

    “A, chào thầy Trương ạ!”, một cô gái đứng sau lưng Hạ Thất Lăng mỉm cười, vẫy tay chào người đàn ông kia. Nhìn bộ dạng cô ấy có vẻ như học sinh lớp năm, lớp sáu gì đó.

    Người đàn ông đi đến bên cạnh chào hỏi cô học sinh, sau đó đưa tay lên xoa xoa đầu cô bé.

    Mỗi nụ cười, mỗi cử động của ông ta đều khiến cho tim tôi như co giật. Tôi càng cố nép người vào sau lưng Hạ Thất Lăng, dường như đã nép hẳn vào trong chiếc bóng của anh ta vậy.

    “Bài thi của em rơi rồi này!”, đột nhiên, một cánh tay to vươn ra bên cạnh chiếc giày Nike kiểu mới của Hạ Thất Lăng, là tay của một người đàn ông.

    “ha ha, của em này!”, ông ta nhặt tờ bài tập của tôi lên, mỉm cười đưa cho Hạ Thất Lăng.

    “An Thanh Đằng, bài của cô kìa! Còn không mau…”, quát mấy lần mà không thấy tôi có chút phản ứng nào, Hạ Thất Lăng chuẩn bị quay người lại nổi trận lôi đình. Nhưng cái mà anh ta nhìn thấy chính là người đang cắn chặt môi, nước mắt lưng tròng, khuôn mặt ương ngạnh, người đó không ai khác chính là tôi.

    Cái nốt ruồi đen bên mép đó càng ngày càng tiến sát gần tôi. Cái nốt ruồi đen mà tôi chỉ bàng hoàng nhận ra trong giấc mơ ấy giờ đây đang hung dữ hiện ra trước mặt tôi.

    “Bỏ xuống! Đừng chạm vào đồ của tôi!”, thứ âm thanh từ trong tim ấy hung hãn lao ra khỏi cổ họng.

    Lúc này, xung quanh vang lên tiếng xì xầm của những người đứng chờ xe khác, họ cảm thấy bất bình thay cho người đàn ông kia, cho rằng bây giờ người tốt khó làm, làm việc tốt còn bị chó điên cắn phải! Ngay cả một người lạnh lùng như Hạ Thất Lăng cũng ngạc nhiên đến mức đặt bàn tay trắng ngần lên trán tôi, kiểm tra xem tôi có sốt hay không.

    “Cô chắc chắn là cô không bị bệnh đấy chứ!”, anh ta nghiêng đầu nhìn tôi.

    Thế nhưng, giọng điệu của tôi vẫn vô cùng kiên quyết: “Để đồ của tôi lại chỗ cũ, tôi sẽ tự nhặt lên!”

    Câu này vừa nói dứt miệng, đám đông liền cảm thấy vô cùng khó hiểu, ai nấy đều nghi hoặc nhìn tôi. Người đàn ông kia càng há hốc mồm ngạc nhiên, liên tục lấy tay đẩy gọng kính trên sống mũi cứ như thế nó sắp rơi xuống đất đến nơi.

    Hạ Thất Lăng cuối cùng cũng không nhịn được nữa. Anh ta giật phắt tờ bài tập từ tay của người đàn ông kia, lôi tôi xềnh xệch vào trong góc nhỏ đằng sau trạm chờ xe.

    Không nói nhiều lời, anh ta giơ bàn tay ra tát lia lịa vào mặt tôi, những cái tát không quá mạnh nhưng cũng chẳng nhẹ nhàng gì. “An Thanh Đằng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nói!”

    Không thèm để ý đến mệnh lệnh của anh ta, tôi chỉ cúi đầu, âm thầm rơi lệ.

    Hóa ra, cái khiến cho tôi sợ hãi đến tận xương tủy và luôn tìm cách né tránh ấy lại chính là cái nốt ruồi ở trên khóe miệng, là cái nốt ruồi trên khuôn mặt hung hãn sau lưng tôi.

    Người đàn ông đó chẳng qua chỉ là một “khúc đệm” ngoài ý muốn xen vào giữa cuộc đời tôi, nhưng sự xuất hiện của ông ta lại đánh thức sự hoảng loạn đã chìm lắng từ rất lâu trong lòng tôi.

    “Hạ Thất Lăng, tôi đã từng bị mất trí nhớ đúng không?”, tôi ngẩng đầu, mắt nhạt nhòa lệ nhìn chăm chăm vào Hạ Thất Lăng.

    Anh ta thở dài, đút tay vào túi, hướng mắt về phía xa rồi lạnh lùng nói: “Đừng nghĩ ngợi lung tung, dũng cảm đi về phía trước, không ai có thể ngăn cản bước chân trưởng thành của cô đâu…”

    Tôi ôm chặt lấy cánh tay mình, quỳ phịch xuống đất, nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi: “Thất Thất, tôi đã đánh rơi con ngươi của mình trong quá khứ…bao nhiêu năm nay, tôi đã ngốc nghếch để mất chúng ở trong quá khứ như vậy…”
     

Chia sẻ trang này