Bẫy Tình - Lam Bạch Sắc [ 41 Chương ]

Thảo luận trong 'Hiện đại' bắt đầu bởi Tiên Tử, 27/11/16.

  1. Tiên Tử

    Tiên Tử Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,762
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    [​IMG]

    Bẫy Tình

    Tác giả : Lam Bạch Sắc
    Converter : ngocquynh520
    Editor : ShaoranCỏ , cereniti và Socnau
    Nguồn: diendanlequydon.com


    Giới thiệu :


    Một người là lính mới trong làng giải trí

    Một người lại đang cầm quân cờ trong tay , tỉ mỉ bố cục cạm bẫy trước mắt

    Khi con mồi vô tình chạm lưới , liệu có bao nhiêu phương cách thoát khỏi ?!

    *******************************************

    Anh nhẹ nhàng tách hai chân cô, môi mỏng lạnh lùng in trên mí mắt người bên dưới , từng cúc áo được mở ra , chứng tỏ sự ràng buộc giữa đôi bên .

    Khách sạn , sâm banh , hợp đồng. . . . . . "Phải chăng là tình yêu ?!" . Thanh âm run rẩy quan sát người phía trên , đầu lông mày rậm rạp cùng với ánh mắt đen thẳm ngước xuống nhìn cô

    "Không sai , đây chính là yêu . . . ."

    Ranh giới giữa giàu nghèo , tai tiếng và nổi tiếng , có chăng phải trải qua sự lừa lọc ?!

    Quy tắc trò chơi liệu có thể quay đều tới đâu ?!

    Vinh hoa , phú quý , đi cùng là một đường thẳng song song , hay chéo ngang cả đôi đường ?!
     
  2. Tiên Tử

    Tiên Tử Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,762
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Chương 1


    Những ngôi sao thưa thớt trên bầu trời dần biến mất cùng ánh trăng , Tư Gia Di vui vẻ đi tìm Phó Dĩnh

    Trước đó Phó Dĩnh còn khoe với cô rằng đã lấy được vé mời xem lễ trao giải liên hoan phim từ Quý Khả Vi . Khoảng mười phút nữa sẽ chính thức bắt đầu , Tư Gia Di lúc này thở phào chạy tới , khán đài bấy giờ tràn ngập người ngồi . Phó Dĩnh nhìn thấy cô , không ngừng kêu lên :"Mặt của cậu sao rồi ?!"

    "Phó đạo diễn vừa mới gia tăng thêm màn tát tai vào trong kịch bản" Đây là chuyện thường ngày như cơm bữa , cô tiếp tục trình bày :"Đã bôi thuốc rồi , chắc ngày mai sẽ hết sưng"

    Phó Dĩnh nghe thấy , trong lòng chua xót lẫn lộn , tỉ mỉ quan sát , sau đó thở dài:"Hay là cậu xin chuyển về làm việc bên trong hậu trường giống như tớ đi , không sợ phải khổ cực nữa"

    Tư Gia Di chỉ mỉm cười , trong lòng trở nên do dự . Lúc này , đột nhiên khán giả yên lặng lạ thường

    Mọi người nhìn về phía khán đài , liên hoan phim chính thức khai mạc , khó trách mọi người nín thở chờ đợi ngày này

    "Cô ấy so với chúng ta vào trễ hơn đến nửa năm , làm sao có thể leo lên vị trí như thế ?!" Lời nói có chút thương tâm , lấn át phía sau là tiếng reo hò của fan hâm mộ

    ***

    Lễ hội liên hoan phim diễn ra rất thành công , theo sau là buổi tiệc chúc mừng một dàn ngôi sao lớn nhỏ , chỉ mới mười phút mà cô đã muốn rời khỏi đây

    Chưa đầy bao lâu trời đã đổ cơn mưa , bao nhiêu cảm xúc dâng trào vì thần tượng của mình , các fan hâm mộ bắt đầu la to tên nữ diễn viên An Khả . Quý Khả Vi đại diện công ty , đứng lên đưa ly kính rượu mọi người

    Tầng cao nhất ở buổi tiệc này cực kỳ sang trọng , có thể nhìn thấy mưa rơi ngoài cửa , bên trong toàn là rượu ngon , kèm theo các món ăn thượng hạng . Phó Dĩnh chậc chậc cảm thán:"Chừng nào thì cậu mới được đại diện công ty để bước lên thảm đỏ như những ngôi sao kia đây ?! Hay là đem những người cản trở trước mắt đạp cho một phát , không chừng có thể thay thế vị trí !"

    Người ta có câu , "Tam Vô Sản" , vô cường lực , vô đạo , và vô kim chủ , cả ba thứ này cô đều không có —— Tư Gia Di uống xong ly rượu sâm banh trong tay , cầm lấy túi xách:"Sau này có những buổi tiệc như vậy , đừng kéo tớ đến đây nữa , thế này khác nào tự mình chịu đựng kích động"

    [*] Vô cường lực : hay còn gọi là do kinh tế của công ty khó khăn , không đáp ứng nổi việc dùng tiền lăng xê diễn viên

    [**] Vô đạo : thiếu người dẫn dắt vào chốn nghệ thuật , hay còn gọi không có đạo diễn nâng đỡ

    [***] Vô kim chủ : không có ông chủ chống lưng

    Phó Dĩnh hậm hực đuổi theo.

    Hai người không mang theo dù , lại đón không được xe , chốc lát đã ướt sũng

    Một chiếc taxi cách đó không xa lái tới , cô kéo Phó Dĩnh chạy đi . Người bị kéo vô cùng lo sợ , trên miệng lắp ba lắp bắp:"Này , cậu kéo chậm một tý , coi chừng xe !"

    "Két ——" Tiếng thắng xe dừng lại , Tư Gia Di sợ hãi dừng ngay giữa lộ

    Ánh đèn pha xuyên thấu màn mưa chiếu vào trên người cô , Phó Dĩnh vội vàng kéo Gia Di về , nhường đường cho xe qua

    Xe chậm rãi chạy qua các cô , ngừng hẳn lại . Cửa xe hạ xuống , họ nhìn thấy được. . . . . . là Quý Khả Vi ?!

    Càng không thể tin chỉ vài lần gặp mặt cùng với Phó Dĩnh , Quý Khả Vi đã lịch sự mời họ lên xe:"Đã trễ thế này , không đón được xe ?! Đi đâu ?! Tôi tiễn các cô một đoạn"

    Gia Di và Phó Dĩnh thoáng chốc thành kẻ quá giang

    Thì ra trên xe vẫn còn một người.

    Người đàn ông trẻ tuổi , ngồi ở đàng kia đang ký văn kiện , khuôn mặt thờ ơ không thèm nâng lên . Không khí trở nên nặng nề , người như Phó Dĩnh gặp phải trường hợp này cũng biến thành cẩn trọng , một bên ngồi nghe Quý Khả Vi khen ngợi:"Tôi và công ty các cô PR hợp tác làm ăn cũng được mấy lần , hơn nữa kế hoạch của cô khiến cho người ta ấn tượng sâu sắc !"

    Phó Dĩnh lễ phép mỉm cười , quay đầu hướng phía người ngồi kế bên , giới thiệu:"Vâng , đây là bạn em , Tư Gia Di !"

    Tư Gia Di vừa định đưa tấm danh thiếp của mình cho Quý Khả Vi , đột nhiên người đàn ông trầm mặc ban nãy đưa mắt nhìn lên . Ánh mắt vô cùng . . . . . .

    Người đàn ông nhận lấy tấm danh thiếp .

    "Tư-Gia-Di ?!" Hắn đọc tên cô , chậm chạp , trầm thấp , mang ít nghi hoặc

    Ba người phụ nữ trong xe đều tỏ ra sửng sốt

    Người đàn ông cùng Gia Di trao đổi danh thiếp . Phó Dĩnh liếc thấy tên tuổi anh ta ở trên danh thiếp , nhất thời đôi mắt trợn tròn , lưỡng lự lặng lẽ nghiêng đầu , đối mặt với Tư Gia Di , phát âm ngầm trên miệng , ý bảo : Diêu Tử Chính ?!

    Là thật ư ?! Không ngờ bọn họ lại có cơ hội gặp được nhân vật truyền thuyết - Diêu Tử Chính.

    ***

    Cầm tấm danh thiếp trên tay , cô đang phân vân không biết xử trí thế nào ?!

    Phó Dĩnh đề nghị cô tự đề cử mình , nhưng cô không có dũng khí tiến thêm một bước

    "Anh ta chính là người có quyền lực địa vị xã hội , từ phẩm chất cho đến nguồn tài chính đều hội tụ đầy đủ . Một ông chủ lớn phía sau hậu đài , từng nâng đỡ không ít nghệ sĩ trở nên nổi tiếng . Đây là một cơ hội tốt , cậu nhất định không được bỏ qua !"

    "Chờ tớ hoàn thành vai diễn hiện tại rồi tụi mình nói sau"

    Một miếng bánh khổng lồ , một cạm bẫy to đùng đang rình rập , phải chăng nên suy nghĩ kỹ ?! Phần diễn của cô cũng gần xong , cuối cùng phải đến studio một chuyến , tiếp đó thực hiện nghĩa vụ lính mới , bưng trà , rót nước , đưa bánh ngọt . Khi cô mở cửa phòng đi vào , còn chưa kịp hiểu chuyện gì , đã nghe đạo diễn khen ngợi:"Mấy ngày trước cô diễn không tệ !"

    Tư Gia Di mỉm cười nói cám ơn

    Nhân viên công tác cầm hoa vào phòng , mùi hương ngày càng gần hơn , hướng phía Gia Di đi tới . Cô đem thức uống đưa đến cho người nhân viên , trên mặt vui vẻ vô cùng:"Đến đây , uống chút đồ uống !"

    Nhân viên làm việc cười tủm tỉm:"Đang tìm cô đấy !" . Nói xong liền đem hoa đưa tới

    "Tìm tôi sao ?!"

    "Công ty không cho người bên tiệm hoa vào đây , tôi đến để hóa đơn này cho cô ký nhận"

    Tấm thẻ cắm trong bó hoa tươi , Tư Gia Di vừa ký nhận vừa mở thẻ ra ——

    Diêu Tử Chính

    Nét chữ vô cùng cứng cáp
     
  3. Tiên Tử

    Tiên Tử Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,762
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Chương 2


    Gần đây Tư Gia Di nhận hoa đến mỏi tay

    Vai diễn kỳ này so với lần trước mà cô thể hiện , tốt hơn rất nhiều . Nếu trước phải diễn vai tình nhân , luôn bị ăn tát cả ngày , thì kịch bản mới hoàn toàn ngược lại . Lúc nghỉ ngơi vô tình nghe được người ta bàn tán về mình :"Một nghệ sĩ nhỏ mà cũng được khán giả quan tâm gửi hoa đến tận đây sao ?!"

    Đợi các cô gái đi khỏi , Gia Di mới từ phòng vệ sinh bước ra , nhìn mình trong gương . Nghệ sĩ nhỏ , nghe ra có vẻ châm biếm . . . . . .

    Sau khi hoàn tất công việc , đến gần rạng sáng , cô mới lái xe về nhà . Xe dừng ở đầu đường chờ đèn đỏ , Gia Di vô tình nhìn về bó hoa bên cạnh

    Lần này nhận được là hoa Tulip . Mùi thơm cùng dục vọng rất giống nhau , tiếc là chỉ nở rộ thơm nồng vào ban đêm . Cô suy nghĩ thật lâu , đèn đường chớp đến mấy lượt , mới phục hồi tinh thần . Lấy điện thoại di động ra , ấn vào một dãy số , cử chỉ lén lút như một tội phạm , trái tim đập liên hồi

    Tấm danh thiếp cùng số điện thoại , đã xem qua nhiều lần , trong đầu sớm khắc ghi

    Thật không may , đã khuya thế này chắc là đối phương tắt máy , hoặc giả đã ngủ . Trông mình rất buồn cười , chỉ mới đây thôi còn muốn nhanh chóng nổi tiếng , bây giờ trong đầu cạn hết ý chí .

    Gia Di tự giễu cười , lần nữa khởi động xe

    Khi vừa về đến nhà , cô leo lên giường , chìm trong giấc mộng , lại nghe được tiếng chuông điện thoại rung . Nhận lấy , chỉ nghe đầu dây bên kia hỏi :"Là ai ?!"

    Một hồi lâu cô mới kịp phản ứng , lập tức ngồi thẳng dậy:"Diêu tiên sinh"

    ". . . . . ."

    "Tôi là Tư Gia Di !"

    Hắn trầm mặc làm cô không khỏi hoài nghi , rốt cuộc có nhớ đến mình hay không ?!

    Hắn nhẹ giọng nở nụ cười :"Hoa đẹp chứ ?!"

    ***

    Gia Di nhanh chóng xoay trở , hỏi rõ thắc mắc bấy lâu:"Lúc nhận được bó hoa đầu tiên của anh , tôi rất muốn hỏi tại sao ?!"

    Hắn trầm ngâm một chút.

    "Tôi mới vừa xuống máy bay" Khôi phục ngữ điệu lạnh nhạt . "Như vậy đi , buổi tối cùng nhau ăn cơm"

    Cứ như vậy chuyển đổi đề tài.

    Cứ như vậy cúp điện thoại

    Cả ngày hôm nay cô như người mất hồn , tâm trí rối rắm , cứ lo lắng đến cuộc hẹn hôm nay . Không biết phải quay đi quay lại mấy lần , khiến đạo diễn tức tối mắng to :"Về sau có chọn diễn viên thì cũng nên mời người chuyên nghiệp một tý !"

    Trước đó không lâu ở cảnh đầu tiên , cô còn làm cho nhân viên hậu đài phải rơi nước mắt , khen ngợi không ngớt . Tình cảnh đổi lại bây giờ thật khác xa , gương mặt nhỏ nhắn chỉ biết cúi đầu nói lời xin lỗi đạo diễn

    Cuối cùng cũng hết phân cảnh của mình , thời gian cơm tối cũng sắp đến , Tư Gia Di lấy điện thoại di động ra xem , nữ trợ lý đồng thời bước tới :"Cùng mọi người đi ăn tối thôi"

    Không thấy cuộc gọi của Diêu Tử Chính , Gia Di liền cất điện thoại , chuẩn bị theo đoàn người ra ngoài . Nữ trợ lý thấy hai tay cô trống trơn , giả vờ kinh ngạc:"Hôm nay cô không nhận được hoa sao ?!"

    Gia Di gượng cười , không biết đáp trả thế nào , người kia đột nhiên sửng sốt.

    Cô nhìn theo tầm mắt của nữ trợ lý , trên mặt có chút ngạc nhiên ——

    Hoa của cô đã được đưa đến

    ***

    Kịch bản trong phim có một phân đoạn về màn đua xe , trước đây đoàn phim đã từng ngỏ lời xin được tài trợ chiếc xe thể thao sang trọng , nhưng vì đối phương lấy cớ là hàng đắt giá , nên đã cự tuyệt không cho

    Vào giờ phút này , chiếc xe đó dừng ngay trước mặt bọn họ

    Khi tất cả mọi người đều lo chú tâm nhìn vào chiếc xe , chỉ có đạo diễn nghi ngờ nhìn về Gia Di , tầm mắt ông theo bóng lưng cô , quan sát đến người đàn ông bên cạnh

    Tư Gia Di đi tới bên cạnh chiếc xe , còn chưa kịp nói chuyện , đã thấy Diêu Tử Chính giở cốp xe , cầm lấy bó hoa đưa qua cho mình . Hắn chậm rãi mở cửa xe , mời cô bước vào

    Nhìn thấy Gia Di chần chờ , hắn bật cười :"Yên tâm , tôi sẽ không đem em đi bán !"

    ***

    Chỉ mới bước đến cửa phòng ăn , đã nghe tiếng nói từ xa vọng tới:"Tôi rất ghét những loại ông chủ cậy mình bỏ tiền đầu tư , tự mình quyết định diễn viên"

    "Đây chẳng phải nguyên lý cơ bản từ hồi xa xưa đến giờ ?! Người ta có tiền , có người thích sưu tập tem , bỏ tiền tổ chức party , có người thích thú chim cảnh , muốn chứng tỏ mình hơn kẻ khác , cũng có dạng người thích vung chi phiếu để nuôi tình nhân . Phẩm giá của một diễn viên thời nay khác xa rồi , trước mặt ông chủ của mình đáng mấy đồng tiền chứ ?! Tôn nghiêm ư , chắc không có . Giống như chúng ta , chân chính bồi dưỡng nhân tài , chuyên chú cho dòng điện ảnh , cuối cùng có được bao nhiêu ?!"

    Tư Gia Di đứng yên bất động , lúng túng quay đầu nhìn vào cặp mắt Diêu Tử Chính , hắn chỉ mỉm cười ý bảo đi vào bên trong

    Hai vị khách mời khi nãy còn đang tức giận , nhìn thấy Diêu Tử Chính bước vào , tất cả đều cười lên:"Diêu tiên sinh , bận rộn rồi , cuối cùng cũng được gặp mặt !"

    "Đến trễ , thật có lỗi . Tôi tiện đường nên dẫn thêm người đi theo , không ngại chứ ?!" Diêu Tử Chính hướng về phía Gia Di giải thích , muốn giới thiệu với cô :"Vị này là. . . . . ."

    Thật ra thì hắn không cần giới thiệu , Gia Di sớm đã nhận ra

    Bởi vì tâm trạng không tốt , nguyên cả buổi ăn này cô nuốt không trôi , nói chuyện cũng ít đi , đầu óc thất thần . Diêu Tử Chính thì ngược lại , hắn chậm rãi mở miệng :"Đạo diễn Bành thật quá lời , người bận rộn nhất đáng ra phải kể đến ông . Kịch bản tôi đề cử chắc ông vẫn chưa có thời gian xem qua ?!"

    "Nghe nói nguyên tác kịch bản nói về em gái cậu ?! Tử Chính , thật không giống tác phong công tư phân minh của cậu"

    Nhà sản xuất vừa trêu ghẹo vừa nhạo báng nói , đạo diễn Bành nghe xong bỗng dưng tỉnh ngộ :"Diêu Á Nam là em gái cậu ?!"

    Tư Gia Di giật mình buông lỏng tay , chiếc đũa rớt xuống đất

    Diêu Tử Chính chủ động cầm đôi đũa lên , bất chợt nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn đứng bật dậy:"Xin lỗi , tôi muốn vào nhà vệ sinh một lát"

    ***

    Diêu Á Nam. . . . . .

    Diêu Á Nam. . . . . .

    Tư Gia Di rửa mặt , nhíu mày đi khỏi nhà vệ sinh

    "Không sao chứ ?!"

    Nghe được giọng nói truyền đến , Gia Di chợt ngẩng đầu —— Diêu Tử Chính đang đứng ở phòng đối diện

    "Xin lỗi , tôi có chút khó chịu , muốn đi trước" Cô lách qua hắn , cũng không quay đầu lại

    "Biết Á Nam là em gái tôi , em ngạc nhiên sao ?!"

    Lời hắn nói khiến cô đứng yên tại chỗ.

    Người đàn ông này , như biết rõ trong lòng cô đang nghĩ gì . Gương mặt lúc nãy không hề biến sắc , bây giờ lại cố ý vạch trần , làm cho Gia Di có chút sợ hãi . Cô điều chỉnh lại biểu cảm trên mặt , mới dám quay đầu nhìn hắn :"Tôi chưa từng nghe Á Nam nói qua mình có anh trai !"

    "Chẳng qua vì muốn che giấu thân phận , thật ra khi đó chúng tôi sống ở khu nhà ổ chuột !"

    Khu nhà ổ chuột ?!

    Người đàn ông ăn mặc cầu kỳ , ưu nhã đi về phía cô , bộ dáng hắn ta rõ ràng hưởng thụ cuộc sống an nhàn , ngồi tít trên cao chỉ tay năm ngón , một người luôn toát lên vẻ sang trọng

    Gia Di có chút sợ sệt , lặng lẽ lui về phía sau . Cô cố tìm một lý do trả lời , ít nhất không phải nhìn vào đôi mắt sâu thẳm đối diện :"Lâu rồi không có cơ hội gặp lại cô ấy , phiền anh thay tôi chào hỏi cô ấy một tiếng"

    ***

    Cụt hứng bỏ về giữa chừng trong bữa ăn tối lần trước , Gia Di lại nhức đầu nghĩ tới

    Tinh thần quay phim trước đó phải nói rất tệ , ước chừng vai diễn còn bị thay thế .

    Nhưng mà lần này đạo diễn cực kỳ chăm sóc cho cô :"Thế nào , tâm trạng không tốt ?!" Nói xong liền bắt trợ lý của mình đưa qua một ly nước trà

    Tư Gia Di rối rắm vừa mừng vừa lo , ngẩng đầu lại thấy nhân viên ôm một bó hoa đi về phía mình , tâm tình tiếp tục sa sút . Ngược lại vị đạo diễn cười tươi như hoa , còn khen hoa hồng trắng đẹp:"Diêu tiên sinh hàng ngày đều gửi hoa tới , thật là có lòng !"
     
  4. Tiên Tử

    Tiên Tử Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,762
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Chương 3


    Rốt cuộc cô cũng hiểu vì sao đạo diễn Trương niềm nở vui mừng đến thế

    Chỉ bằng việc nhận được hoa từ Diêu Tử Chính , đạo diễn đã nâng cô lên tận trời xanh , giá trị của cô có thể so sánh bước lên một bậc

    Nên nói Diêu Tử Chính quá mạnh về tài chính , hay do bản thân cô tội nghiệp ?!

    Những lần nhận hoa sau , Gia Di đều nhờ người trả về

    Mặc dù vậy đạo diễn Trương vẫn chưa hết hy vọng , cách ngày tổ chức lễ ra mắt phim , ông vẫn nói bóng gió thăm dò:"Trước mắt thì phần hậu kỳ đã chuẩn bị xong , nhưng tôi cảm thấy phần diễn của cô vẫn còn gượng gạo , về sau nên học hỏi nhiều . Mấy ngày nay các nhà tài trợ cũng rút đi bớt , tiếc là . . . . . . Tôi làm đạo diễn nhiều năm như vậy nhưng cũng không mấy nổi tiếng , vả lại tài chính còn bị thiếu hụt , nếu như có thể lôi kéo những nhà đầu tư . . . . . ."

    Cô nhất định đã để đạo diễn thất vọng

    Tự mình sai người gửi trả lại hoa , Diêu Tử Chính cũng không liên lạc hỏi , hắn hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của cô .

    Sinh hoạt cứ lặng lẽ trôi qua , Gia Di vẫn duy trì công việc như cũ . Mặc dù mức độ phủ sóng vẫn không có gì tiến triển , nhưng bản thân cô cảm thấy thỏa mãn

    Cô và trợ lý riêng của mình đã làm việc chung từ khi bắt đầu tốt nghiệp đại học , hiện tại người đó sắp phải lên chức làm mẹ , tạm thời nghỉ đẻ . Công ty đến giờ vẫn chưa tuyển người trợ giúp , mọi việc bây giờ cô phải tự thân vận động .

    Nhìn vào trong gương có thể thấy phía đối diện , hai người con gái kia cùng lắm chỉ mới độ tuổi đôi mươi , đã cả thợ trang điểm cùng trợ lý bên cạnh . Khoảnh khắc tiếp theo , Tư Gia Di bắt đầu nghiêm túc suy tư về lời đề nghị của Phó Dĩnh , chuyển việc về sau hậu trường , sẽ là lối thoát duy nhất . . . . . .

    Điện thoại di động chợt vang lên , kéo cô trở về thực tại , đầu dây bên kia lo lắng thông báo:"Về công ty ngay !"

    "Sao vậy ?!"

    "Đừng hỏi nhiều , anh bảo em về ngay !"

    "Nhưng em đang quay quảng cáo"

    "Tạm thời xin phép trước !" Nói xong liền cúp điện thoại .

    Gia Di không hiểu lý do tại sao , đến khi chạy về mới biết thì ra nghệ sĩ nổi tiếng nhất trong công ty đang gặp tai nạn , ngược lại muốn cô thay thế . Sau khi trang điểm và chọn quần áo xong , Gia Di bị người đại diện đẩy lên xe

    "Lúc anh mang Na Na đi thử kính , đạo diễn Trương bước tới hỏi thăm em" Kinh Kỷ Nhân lưu loát nói

    Tư Gia Di sửng sốt thật lâu:"Đừng nói là đạo diễn Trương . . . ."

    Trên mặt cô hoảng sợ nhiều hơn mừng rỡ , Kinh Kỷ Nhân cũng không để ý , tiếp tục phối hợp nói:"Bộ phim này khác với vai diễn lần trước , mặc dù nữ chính lúc đầu là . . . . . ."

    Cô thất thần , trong đầu cũng không muốn nghe tiếp

    ***

    Đã không thể giúp người ta lôi kéo nhà tài trợ , lại có thể ngang nhiên nhận được vai diễn . Kinh Kỷ Nhân còn khẩn trương hơn cả Gia Di , vừa đến trường quay đã mời các nhân viên hút thuốc , còn phải vội vàng giải thích tình huống cùng cô

    Đạo diễn Trương đảm nhiệm chức vụ lớn nhất , ngoài ra còn có thêm giám chế Bành . Mặc dù đạo diễn Trương chỉ mới lấn sân vào giới điện ảnh , nhưng nhờ có giám chế Bành hướng dẫn , khác nào hổ mọc thêm cánh . Chọn một vai diễn thôi mà đã thấy hai nữ minh tinh khác đứng chờ ngoài cửa

    Cô là người cuối cùng quay thử , vào vai Phí Văn Lệ trong 《Gone with the Wind》 , diễn xuất ở phân cảnh này bắt buộc hốc mắt của người diễn viên phải đỏ , nhưng tuyệt đối không được rơi lệ . Tư Gia Di từ trong phòng bước ra , cắn cắn vành môi , Kinh Kỷ Nhân thấy vậy vội vàng tiến lên:"Thế nào rồi ?!"

    Đạo diễn Trương từ cánh cửa đi về phía Gia Di , nói nhỏ bên tai cô:"Thay tôi cám ơn Diêu tiên sinh"

    Nói thế nào , nói rằng tại sao hắn ta lại giúp ông sao ?!

    ***

    Vừa mới thực hiện phỏng vấn xong , Gia Di cùng người đại diện lên xe , chế tác đã gọi điện đến :"Nhà tài trợ mở một bữa tiệc , chẳng may cô Gia Di có thời gian tham dự không ?!"

    Diêu Tử Chính. . . . . . Tên người này vọt ra trong đầu , cô theo bản năng cự tuyệt:"Thật ngại quá , tôi còn một show quảng cáo đang chờ . . . . . ."

    Lời còn chưa dứt đã bị Kinh Kỷ Nhân ngăn lại

    "Vâng , được chứ . Cô ấy đang rãnh . Đương nhiên là có thời gian !" Người đại diện thay cô hồi đáp

    Để làm cho chế tác vui lòng , Kinh Kỷ Nhân kéo cửa xe lên , quay mặt , hướng phía Gia Di dạy bảo:"Giới nghệ sĩ không nhất thiết phải xinh đẹp , diễn tốt là có thể nổi tiếng ngay được , quan trọng là cơ hội , cô hội đấy . Bà cô à , em cũng đã 25 tuổi rồi , còn muốn ngu ngốc tới khi nào đây ?! Em tưởng ai cũng được như Lâm Chí Linh , Lý Băng Băng , đến năm 30 còn có cơ hội bước lên thảm đỏ ?!"

    ***

    Một bữa cơm tối từ 7 giờ cho đến 9 giờ , vẫn chưa thấy Diêu Tử Chính xuất hiện , Tư Gia Di thở phào nhẹ nhõm.

    Ngồi cùng bàn ăn còn có một nữ nghệ sĩ nổi danh mời rượu , khiến người ta nhân đôi niềm vui . Kinh Kỷ Nhân kề tai nói nhỏ với Gia Di , ý bảo muốn cô học hỏi

    Uống rượu đến đỏ mặt tai hồng , Gia Di xin phép đi vào phòng vệ sinh . Cánh cửa trước đó vốn đã đang đóng , phút chốc tạo ra khe hở , cô đẩy cửa đi vào , lại nghe giọng nói men say:"Diêu tiên sinh đúng là bận rộn , tiệc đã gần tàn mới thấy mặt cậu ?!"

    Giọng nói trầm tĩnh , lành lạnh như hồ nước sâu yên tĩnh cất lên:"Tôi tự phạt mình ba ly !"

    Tư Gia Di cầm tay cánh cửa , cứng đờ đứng ở nơi đó

    ***

    Lo lắng , bồn chồn , Kinh Kỷ Nhân vội vàng gởi tin nhắn cho cô:"Em chạy đâu rồi ?! Người quan trọng nhất của bữa tiệc cũng đã tới , em mau quay trở lại đi !"

    Tình thế tiến thoái lưỡng nan khiến Gia Di khó lòng suy nghĩ , câu cú tin nhắn rely hết sức bực tức:"Táo bón trong toalet , đợi em lát nữa !" Quay đầu đi

    Cánh cửa lúc này chợt mở ra , Gia Di trở nên sửng sốt

    Đối diện với người đang hướng mình mỉm cười , hắn ta không nói lời nào , đưa tay kéo cô:"Thậm chí còn có người đến trễ hơn tôi !"

    Người bị kéo tay trầm mặc giãy nãy trong lòng

    Hắn nắm chặt hơn:"Cũng nên tự phạt ba ly ?!"

    Trong khoảng thời gian ngắn , Gia Di như thấy được biểu cảm trên khuôn mặt Kinh Kỷ Nhân , nháy mắt ý bảo chấp nhận đi . Còn tầm mắt của đạo diễn Trương giống như đang nhìn hai người yêu đương giận dỗi . . . . . . Cô nhìn ly rượu đưa tới trước mặt , không quá do dự , nhận lấy , ngửa đầu uống

    Ba ly . . . . . . Đâu chỉ là ba ly ?!

    Cô say choáng váng bị Kinh Kỷ Nhân nhét vào trong xe , cái đầu ong ong , tựa hồ nghe hắn hỏi:"Nhà em ở đâu ?!"

    "Nhà em là do anh tìm , chẳng lẽ còn không biết sao ?!" Vừa quát vừa sẵn giọng cáu kỉnh

    Không biết qua bao lâu , xe ngừng lại

    Gió đêm từ từ thổi , Gia Di bắt đầu thanh tỉnh , chống tay ngồi dậy , nhìn áo tây trang được đắp trên người .

    Thương hiệu này , không phải của Kinh Kỷ Nhân . Kích cỡ này , càng không thể nào

    Tư Gia Di kinh ngạc nghiêng đầu , thấy chỗ phía sau tay lái là một khói thuốc mịt mù

    Hắn đang hút thuốc

    Diêu Tử Chính đang hút thuốc

    Thấy cô tỉnh dậy , hắn chỉ nhàn nhạt nhìn qua chiếc gương , liếc cô một cái . Tâm tình cô giống như bị đâm vào ngay chỗ hiểm , thần kinh chợt căng thẳng , quay đầu kéo cửa xe

    Hắn nghiêng người tới , đè tay cô lại

    Động tác thật nhanh , khiến tay hắn còn vương cả mùi thuốc lá . Chưa kịp trở tay đã nghe hắn nói:"Tiễn em về nhà , cũng không nhận được một lời cảm ơn , trước khi đi cũng không muốn chào tạm biệt , Tư Gia Di , em nên học lại một ít lễ phép tối thiểu !"

    Cô nghẹn họng không nói lời nào

    Mùi thuốc lá cách cô rất gần , có chút nồng , cô cố gắng bỏ qua cảm giác đàn áp này:"Cám ơn , tôi phải đi trước . Như vậy được chưa ?!"

    Thật lâu sau Gia Di mới biết , trầm mặc chính là phương thức biểu đạt từ chối của hắn . Thời khắc đó cô giống như bị một động vật xâm chiếm lãnh thổ , miệng không đắn đo:"Kinh Kỷ Nhân đâu ?! Vai diễn của tôi còn chưa nhận được , anh ta đã liền gấp rút bán tôi cho anh ?!"

    Hắn nhíu mày

    "Diêu tiên sinh , nếu như anh nghĩ có thể tùy tiện lấy được mọi thứ . . . . . ."

    Hắn hung hăng dập tắt điếu thuốc , hôn cô

    Không kiên nhẫn nâng gáy cô , tiếp tục hôn
     
  5. Tiên Tử

    Tiên Tử Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,762
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Chương 4


    Nụ hôn này chẳng phải hoàn hảo , thậm chí có phần dã man , miệng cô đầy mùi rượu , hơi thở của hắn toàn mùi thuốc lá , kết hợp cùng nhau còn mang theo cảm giác kinh tởm

    Khi môi và lưỡi của hắn chuẩn bị tiến sâu vào phía bên trong , cô nhanh chóng dùng sức đẩy hắn ra , kèm theo là một cái tát.

    "Bốp" một tiếng , âm thanh cực kỳ vang dội , khiến người đàn ông có phần sửng sốt . Nhân cơ hội này Gia Di mở cửa xuống xe , chạy một mạch như điên

    Càng chạy cô càng phát hiện khung cảnh xa lạ xung quanh , hai bên đường yên tĩnh lạ thường , dù cho là có đèn đường cũng khiến người ta cảm thấy âm u

    Cô không biết mình nên đi đâu , cho đến khi phát giác cái bóng của mình bị che phủ bởi một hình dáng khác , mới ý thức được là do đèn pha phía sau chiếu vào . Khoảng cách ngày một càng gần , trái tim cô không ngừng cuồng loạn.

    Xe lái tới gần , cửa kính chậm rãi hạ xuống , Diêu Tử Chính xem như không có chuyện gì xảy ra: "Lên xe !"

    Cô bắt đầu đi về phía trước

    "Trừ phi em muốn ở đây cả đêm !"

    Cô càng chạy nhanh hơn

    "Hoặc là em mất đi vai diễn này"

    Bước chân cô chậm lại

    "Đây chính là cơ hội duy nhất để em bước chân vào giới điện ảnh"

    Cô đứng yên bất động . . . .

    ***

    Diêu Tử Chính đưa Gia Di trở về nhà , cũng không hành động vượt quá khuôn phép . Trên xe im lặng một cách đáng sợ , khi cô mở cửa xe xuống , hắn đột nhiên mở miệng:"Mới vừa rồi ăn một cái tát của em , một ngày nào đó tôi nhất định sẽ đòi lại cả vốn lẫn lời"

    Thanh âm bình thản nhưng uy hiếp tột cùng , động tác của Gia Di hơi khựng lại , Diêu Tử Chính chậm rãi tới gần

    Khuôn mặt bình tĩnh lúc này trầm mặc cùng với giọng nói như cũ:"Đây chính là cơ hội duy nhất để em bước chân vào giới điện ảnh" Ngữ điệu như một tấm lưới bao phủ lấy cô , khiến cô không thể cử động , tâm tình có chút rầu rĩ

    Bàn tay anh dọc theo gương mặt nhỏ bé , từng đốt ngón tay di chuyển nhẹ nhàng như đang phác họa đường cong phía dưới của bức tranh vẽ , cuối cùng dừng lại môi cô

    Nhìn cánh môi mím chặt cùng với dáng vẻ cự tuyệt , Diêu Tử Chính cong lên khóe miệng , kèm theo nụ cười lạnh lùng là động tác thu tay:"Hẹn gặp lại !"

    ***

    Lâu lắm rồi Gia Di mới gặp phải ác mộng như hôm nay , nháy mắt giật mình thức dậy , tâm trí giống như đang tự bảo vệ mình , dễ dàng quên đi nội dung trong mộng , chỉ còn sót lại hình ảnh , Diêu Á Nam ở trong bão tuyết cười nói với mình : Cám ơn . . . . . .

    Rốt cuộc thì cô cũng hiểu , cái nụ cười đó luôn làm cô cảm thấy quen thuộc , đến đau lòng

    ***

    Nhận được kịch bản , thử buổi ghi hình , hóa trang nhân vật , họp mặt trong buổi quảng bá . . . . . . So với một người diễn viên quanh năm suốt tháng phải chạy show , thì một người diễn viên chỉ có bằng nửa ấy thời gian cho công việc , bận rộn tức là đồng nghĩa với hạnh phúc

    Điển hình là nam nữ chính trong phim của đạo diễn Trương , hình ảnh gần đây của bọn họ tràn ngập bài viết trên các mặt báo

    Vì để đuổi kịp tiến độ quay phim , ở buổi họp báo sẽ lấy luôn phân cảnh khách sạn năm sao . So với tất cả các tên tuổi lớn , kinh nghiệm hành nghề của Gia Di chỉ có thể diễn tả bằng hai từ tăm tối , như vậy càng làm cho giới truyền thông chú ý

    Tư Gia Di không phải lo lắng về vấn đề này , dù sao đạo diễn Trương cũng giống như cô , ông ta chân ướt chân ráo lần đầu bước chân vào giới điện ảnh

    Đèn flash lóe lên , các nhà báo tiếp nối đặt ra câu hỏi , người phụ nữ ngồi ngay bên cạnh vị đạo diễn từ đầu đến cuối chậm rãi trả lời , ứng phó trông rất tự nhiên ——

    Ngồi trong phòng làm việc , Diêu Tử Chính tắt tivi , cầm hộp điều khiển bóp chặt , bờ môi ẩn nụ cười nhẹ

    ***

    Sau khi buổi họp báo kết thúc , mọi người lập tức đi đến trường quay . Ở phân cảnh của ngày thứ nhất Tư Gia Di vào vai diễn trọng tâm . Đây là tòa nhà cao nhất của thành phố , cô buộc phải nhảy lầu vì liên quan đến môi giới chứng khoán

    Để tạo cảnh quay như thật , Gia Di phải hóa trang thêm nhiều vết thương trên mặt . Cùng trợ lý đi bằng thang máy thông lên sân thượng , nhìn vào gương mặt của Gia Di , thợ trang điểm có chút bất mãn:"Tôi cảm thấy chưa được tự nhiên cho lắm , để tôi hóa trang thêm cho cô !"

    Thang máy đi lên lầu cuối phòng ăn , thợ trang điểm chuẩn bị lôi hộp dụng cụ hóa trang ra , cô muốn ngăn cản , nhưng "Bíp" một tiếng , cửa thang máy chậm rãi mở

    Không nghĩ ở nơi này có thể gặp được Quý Khả Vi

    ***

    Mặc dù Quý Khả Vi đeo kính và đội cả mũ , Tư Gia Di vẫn nhận ra

    Nếu như không phải là Quý Khả Vi nhận ra mình , cô cũng không muốn miễn cưỡng chào hỏi.

    "Thật không ngờ gặp chị ở đây !"

    Gia Di lịch sự hàn huyên , Quý Khả Vi ngược lại giống như tức giận:"Không gì là không thể"

    Khi cửa thang máy khép lại , gần như chỉ còn một khe hở nhỏ , cô tình cờ nghe được Quý Khả Vi nói:"Trước đây tôi chưa bao giờ nghĩ , miễn cưỡng cho người ta đi nhờ xe , lại tự mình rước họa ?!"

    Âm lượng mạnh mẽ không lớn không nhỏ đủ để Gia Di nghe thấy . Trước câu nói kỳ lạ kia , cô nhanh chóng đưa tay chặn cửa thang máy . . . .

    Cửa thang mở ra

    "Ý chị là gì ?!" Cô cau mày hỏi

    ***

    Quý Khả Vi nhàn nhạt liếc nhìn Tư Gia Di

    Mang theo gương mặt hóa trang cùng y phục xốc xếch đối diện với Quý Khả Vi , quả thật cô quá tầm thường

    "Làm người quan trọng nhất chính là biết điều , biết rõ mình đứng ở đâu . Mong muốn cướp đồ người khác thì đừng trách người ta nói mình đê tiện !"

    Rốt cuộc Tư Gia Di cũng hiểu rõ điều mà Quý Khả Vi ám chỉ , cô cố gắng đè nén cảm xúc giận dữ , hỏi rõ lần nữa:"Rốt cuộc chị muốn nói gì ?!"

    "Rất đơn giản , loại chuyện giả vờ đi nhờ xe hôm đó khiến cho người ta ngán ngẫm"

    Hồi tưởng lại thời điểm Quý Khả Vi mời Phó Dĩnh và mình lên xe , trông cô ta thật nữ tính , thì ra chỉ là diễn kịch , Gia Di thoáng chốc bật cười .

    Thợ trang điểm nhìn sang Quý Khả Vi tỏ vẻ không hiểu , ánh mắt lướt về phía Gia Di , chỉ nghe thấy thanh âm cao ngạo:"Tôi rất rõ cân lượng của bản thân , nhưng mà không thể khước từ người đàn ông đó ra sức cam tâm tình nguyện vì mình !"

    Hoàn cảnh xung quanh phòng ăn cùng với khúc nhạc dương cầm càng khiến sắc mặt của Quý Khả Vi trắng bệch

    "Ý cô là . . . . ?!"

    Thật đáng thương , rõ ràng là mình đã nói thẳng ra , thế mà cô ta vẫn cố tỏ ra ngớ ngẩn . Cảm giác rắc muối lên vết thương người khác , cũng không tệ:"Rất đơn giản , bản thân kém cỏi không buộc nổi người mình yêu cũng đừng trách sao người khác cướp được !"

    Phó Dĩnh thường nói trong lòng cô giống như một con thú đang ngủ đông , khúm núm quá lâu dễ dàng nội thương . Kể từ năm đó , vì can thiệp vào chuyện của Diêu Á Nam , cuối cùng kết quả không như mong đợi . Cô thật chưa từng thử qua , không ngờ cảm giác này lại sung sướng đến vậy

    Quý Khả Vi vừa định tát vào mặt Gia Di thì chợt bị vịn tay lại:"Diêu tiên sinh từng nhận của tôi một tát nhưng anh ta cũng không nói gì , chuyện này chắc cũng không cần phiền chị thay mặt đâu nhỉ ?!"
     

Chia sẻ trang này