Biến Yêu Thành Cưới - Lục Xu [ 97 Chương ]

Thảo luận trong 'Hiện đại' bắt đầu bởi Lạc Tử, 29/12/16.

  1. Lạc Tử

    Lạc Tử Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    1/6/16
    Bài viết:
    1,258
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Giới tính:
    Nữ
    [​IMG]

    Biến Yêu Thành Cưới

    Tác giả: Lục Xu
    Truyện nằm trong series Bad Girl của tác giả Lục Xu
    Thể loại: hiện đại, ngược, HE
    Nhóm dịch/edit: Sahara, Cà Chùa Ép, Chilli Mai, Ý lu bu, 4ever 13lue
    Chỉnh dịch: Sahara
    Độ dài: 97 chương
    Nguồn: saharavuong.wordpress.com/lu%CC% ... CC%A3c-xu/

    Giới thiệu


    Mỗi đôi vợ chồng đều có một nguyên nhân kết hôn mà người khác không biết.

    Anh có người anh yêu, cô cũng có mối tình đầu của cô.

    Khi “tình yêu đích thực” xuất hiện trong cuộc hôn nhân có “mưu tính trước” này, bọn họ nên làm như thế nào đây?

    Sau khi Cố gia đoạt quyền, anh trở thành thiên chi kiêu tử, cô nói ra một bí mật kinh thiên động địa, ai sẽ bị tổn thương?

    Đánh mất rồi mới biết quý trọng, rốt cuộc thì một cuộc hôn nhân cần nhất là thứ gì?

    Nhiều năm sau anh quay về, cô có thể không nắm tay anh được không?
     
  2. Lạc Tử

    Lạc Tử Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    1/6/16
    Bài viết:
    1,258
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 1: Hôn Nhân Không Tình Yêu


    Dương Cẩm Ngưng vừa ngáp vừa lấy bài, liếc mắt nhìn mấy vị phu nhân ba phía, ai cũng tinh thần phơi phới, thời gian chơi mạt chược càng dài, bọn họ lại càng hào hứng. Nếu như không cẩn thận, nhưng còn vận son, thì vẫn có thể biểu diễn trò hay trên bàn mạt chượt. Dương Cẩm Ngưng lấy ra một con bài chưa lật, cười đến uyển chuyển, lật bài lên.

    “Tam thiếu phu nhân thật đúng là gặp vận may!” Lời nói bình thường, nhưng giọng điệu đó giống như vừa được đổ vào thêm một hũ giấm chưa, thế nào cũng không nghe lọt.

    “Chỉ là may mắn thôi!” Dương Cẩm Ngưng đành phải cười phụ họa theo. Chơi mạt cùng với bọn họ đã nửa năm, nhưng lúc nào cô cũng như mới chơi, toàn thua, cô thật muốn bóp chết mình đi!

    “Ai cũng nói sòng bạc này rất được, tình trường đều…” Ngô phu nhân che miệng, không dám nói tiếp.

    Bởi vì Dương Cẩm Ngưng lại vừa lấy bài.

    Cô lại thắng, thắng cũng chẳng vui vẻ gì, chỉ đưa tay lên day trán: “Đau đầu quá, chơi đến đây thôi!”

    Mọi người đương nhiên đều ậm ừ đồng ý, còn nói có việc phải làm.

    “Tam thiếu phu nhân vẫn nên quan tâm tới tam thiếu gia một chút, hồ ly tinh bây giờ rất ranh mãnh, chỗ nào cũng nhúng tay nhúng chân vào được, dù sao cũng nên dụng tâm nhiều một chút. Tôi thấy, sau này không nên lôi kéo tam phu nhân tới đây chơi mạt chược cùng chúng tôi nữa, có lẽ tam phu nhân còn có nhiều việc phải làm hơn.” Lâm phu nhân hí hoáy nghịch móng tay, màu lục và trắng đan xen thành một khối, tạo nên một sự tao nhã rất đặc biệt, đáng tiếc lại không phù hợp với kiểu trang điểm hôm nay của cô ta.

    Hóa ra mọi người đều biết quan hệ giữa cô và Cố Thừa Đông không tốt. Cô nhếch môi: “Người đàn ông này, quản quá nhiều cũng vô nghĩa, vẫn nên tự giác.”

    Bỏ lại bàn mạt chược, Dương Cẩm Ngưng một mình bỏ đi.

    Cô cũng không hề để ý vì sao người khác biết quan hệ giữa cô và Cố Thừa Đông. Kết hôn hơn hai năm nay nhưng số lần cô và anh gặp mặt muốn ít bao nhiêu có bấy nhiêu, mặc dù không đến mức chỉ có thể đếm được trên đầu tay, nhưng đối với một cặp vợ chồng vừa mới kết hôn như vậy thì quả thực là đáng lo ngại. Cho dù đang trong thời kì tân hôn, Cố Thừa Đông cũng thẳng tay mặc kệ vợ rất lâu không về. Chính xác mà nói, cho tới bây giờ, Cố Thừa Đông cũng vẫn quen với việc rất lâu không về nhà.

    Mà cho dù thật sự Cố Thừa Đông có hồng nhan tri kỷ ở bên ngoài, cô cũng nhất định sẽ hiểu chuyện mà rộng lượng thành toàn cho bọn họ. Chẳng phải đấy cũng là một phẩm chất tốt sao?

    Có điều, với tình cảnh ngày hôm nay, xem ra cô lại mất đi một hoạt động tiêu phí thời gian rồi. Dù cô không thích mạt chược nhưng dù sao gì việc này cũng giúp cô tận dụng hết phân nửa thời gian buồn chán.

    Quay về biệt thự, cô lại như thường lệ, ă, tắm, ngủ. Người làm trong biệt thự vốn đều bị cô cho nghỉ việc, chỉ còn lại hai dì lớn tuổi, một người thu dọn phòng, một người nấu cơm ba bữa cho cô. Người làm mà Cố gia phái tới, cô không thể đoán biết được ai là mật thám. Cho dù là người ở đâu, nếu biết quan hệ giữa cô và Cố Thừa Đông thì cũng không tốt. Không bằng cứ như bây giờ, tự do tự tại, cô và Cố Thừa Đông không can thiệp tới cuộc sống của nhau. Cô thích như vậy.

    Cô nằm ở trên giường một lúc, cơn buồn ngủ ập đến. Bỗng nhiên ánh đèn chớp nhoáng chiếu vào trong phòng.

    Dương Cẩm Ngưng trong bóng đêm khép chặt mí mắt, kéo chăn chùm lên, ngăn cản ánh sáng.

    Giờ này còn lái xe về nhà không cần suy nghĩ nhiều cũng biết là ai. Ông chồng nhiều ngày không gặp của cô rốt cuộc cũng nhớ tới người vợ cưới hỏi đàng hoàng ở nơi này. Như ngạn ngữ nói thì cô dù sao cũng chính là người vợ duy nhất mà Cố Thừa Đông quang minh chính đại lấy về nhà, một cuộc hôn lẽ khiến toàn bộ thành phố Mạc Xuyên khiếp sợ, lên tất cả các đầu báo lớn nhỏ, nào là hai người quen biết thế nào, gia thế ra sao, phí tổn đám cưới, kiểu dáng áo cưới, địa điểm tổ chức hôn lễ, đến khách mời nổi tiếng…

    Người phụ nữ nằm dưới tấm chăn khẽ nhếch miệng lên cười. Cô một mình ở đây, thật chẳng khác nào một phi tử ở lãnh cung đang chờ hoàng thượng đến ân sủng, không thì cũng giống một tình nhân được bao nuôi chỉ cần ngoan ngoãn ở trong cái lồng giam này chờ chủ nhân tới là được.

    Về góc độ tiền bạc mà nói, cô thực sự là không có tổn thất gì.

    Có gì có thể so sánh được mới chuyện đại sự ăn no mặc ấm này chứ!

    Cô suy nghĩ càng nhiều, ý nghĩ càng rõ rệt, ý muốn giả bộ làm như không biết anh đã về càng bị tan biến.

    Người đàn ông đó cũng không bật đèn, rất quen thuộc mà đi tới phòng tắm, mở cửa phòng tắm đi vào trong, chốc lát sau, tiếng nước chảy đã vang lên.

    Mỗi lần Cố Thừa Đông trở về, chuyện đầu tiên anh làm đều là tắm. Đó là việc tẩy rửa hết mùi đàn bà trên người đi. Dù sao suy nghĩ như vậy cũng ít nhiều khiến trong lòng cô vui vẻ. So với việc bản thân cô không nhớ tới anh, thậm chí muốn chọc tức anh, thì suy nghĩ kia có thế khiến cô cảm thấy cân bằng.

    Cửa phòng tắm mở ra, hình như người mở rất cố sức. Cơn buồn ngủ của cô bị đánh đuổi, cô thật chán ghét cái lí do của anh.

    Chăn bị ai đó kéo xuống đến ngực.

    “Hóa ra còn chưa ngủ.” Giọng nói của anh mang theo ý mỉa mai, “Chờ anh?”

    Thật sự đúng là coi cô như phi tử đang chờ anh ta trở về?

    “Đúng vậy, chờ anh.” Cô đã sơm biết, muốn không cho đối phương được như ý thì chỉ có thể kích ngược trở lại.

    “Vậy chúng ta thực đúng là có thần giao cách cảm rồi!”

    Vốn dĩ Cố Thừa Đông về nhà không có báo cho cô biết trước.

    Cô hừ lạnh một tiếng, không đáp lại.

    Có điều, Cố Thừa Đông chui vào chăn, cơ thể mới tắm xong còn ẩm ướt, cho nên chạm vào người cô khiến cô khẽ run lên một chút. Cô không có thói quen lõa thể lúc đi ngủ nhưng lại mặc đồ ngủ khá mỏng. Thói quen này từ ngày mai có thể sửa được rồi, bởi vì Cố Thừa Đông thò tay vào trong áo ngủ của cô, khẽ bật cười trong bóng đêm.

    “Thực ra, anh không cần miễn cưỡng chạm vào tôi.” Giọng nói của Dương Cẩm Ngưng vang lên trong bóng đêm, không lớn, nhưng đủ để cho người nọ nghe rõ.

    Anh cũng không muốn kết hôn, những ngày kết hôn đối với anh như một trò trào phúng. Anh là một người trầm ổn như vậy, luôn luôn cất giấu rất kỹ tâm tình của bản thân, vậy mà trước mặt cô lại có thể để lộ ra sự không hài lòng của bản thân, có thể thấy, đối với cuộc hôn nhân này anh không hề ưng ý.

    “Anh cho rằng những lời này nên là do anh nói.” Ánh mắt anh trong bóng đêm dường như vẫn sáng như vậy, anh ghé vào bên tai cô nhỏ giọng nói. Nếu không tính nội dung câu nói, thì cách nói ấy thật sự rất giống tình nhân nói chuyện với nhau.

    Cô không thích anh chạm vào mình như vậy, có điều cô cũng chẳng phải là liệt nữ gì cho cam.

    Lúc Cố Thừa Đông đè cô dưới thân, cô vẫn không hề giãy giụa, không hề đẩy ra. Số lần anh có yêu cầu về việc này không quá nhiều, cô mà cự tuyệt thì đúng là rất tàn nhẫn. Chuyện đó và chuyện cô có yêu người đàn ông này hay không không liên quan, cô cũng không có ý định chung thân thể của một người đàn ông. Đây đúng là một cái lập luận kỳ lạ. Cô tình nguyện chia sẻ địa vị của người đàn ông này với người phụ nữ khác, cũng không thể chấp nhận chia sẻ thân thể anh ta với người phụ nữ khác, cô cảm thấy như vậy rất bẩn thỉu. Nhưng hiện tại cô là người vợ danh chính ngôn thuận của anh, cho nên cô phải nỗ lực hoàn thành nghĩa vụ của mình một chút.

    Cuộc sống vật chất mà cô được hưởng thụ cũng có thể nói vào dạng xa xỉ, vì vậy cô càng không thể vô liêm sỉ mà cự tuyệt anh được.

    Quần áo của cô đã sớm bị xé rách, người đàn ông thận trọng này trong chuyện ấy lại chẳng khác cầm thú là mấy. Hơi thở ẩm ướt phả lên người cô, nửa xa lạ, nửa thân thuộc. Cô cực lực đè nén sự chán ghét trong lòng xuống, nếu không cô cũng không dám chắc sẽ gây ra chuyện gì.

    “Cố phu nhân, xin mời thả lỏng cơ thể một chút! Mặc kệ em muốn chống đối anh thế nào, cũng không cần phải làm giống như con cá chết ngoài biển như thế.”

    Trong lúc cô còn đang muốn phản bác thì anh đã tiến về phía trước, nhất thời hiểu sai hành động của cô lúc này: “Trẻ nhỏ dễ dạy!”

    Áp lực bị dồn nén dưới đáy lòng trong cô lúc này bị đẩy lên ùn ùn, cô đưa tay lên trượt trên tấm lưng trơn bóng của anh, từng nơi móng tay cô đi qua đều để lại một vết xước.

    Một chút đau, một chút ngữa ngáy khiến người đàn ông dườn như càng bị kích động, động tác thân dưới mỗi lúc càng mãnh liệt.

    Trong bóng đêm, tiếng nỉ non của người phụ nữ và tiếng thở dốc của người đàn ông hòa trộn một cách ăn ý, nhẹ nhàng mà khuấy động bóng đêm trầm tĩnh.

    *

    * *

    Ánh nắng yếu ớt chiếu vào trong phòng. Người phụ nữ nửa thân trần năm trên giường vừa mở mắt, cảnh đầu tiên nhìn được là tán cây ngoài cửa sổ bị ánh nắng chiếu vào chớp động, giống như một cái phếu lớn tinh luyện toàn bộ ánh nắng thành vô số mảnh vỡ thủy tinh rót vào trong phòng, rồi hội tụ một cách nhu hòa trên tấm ga trải giường. Cảnh đẹp trước mắt, nếu như không có cánh tay đàn ông đè nặng trĩu đè trên người cô thì còn hoàn mỹ hơn!

    Cô nhấc cánh tay kia ra, cẩn thận đặt lên ngực cùng chủ nhân của nó, dịch chuyển người sang chỗ khác. Cô hơi nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Một người lớn rồi sẽ có rất nhiều những ham muốn biến thái, ví dụ như cô thích nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ trước khi rời giường, cho dù là ánh mặt trời ảm đảm hay cây côi tiêu điều cũng đều khiến cô cảm thấy lạc thú.

    Người đàn ông trên giường nheo nheo hai mắt, nhìn người phụ nữ dưới ánh ban mai nhu hòa. Ánh nắng chiếu vào làm nổi bật lên đường nét mềm mại trên người cô, khuôn mặt thuần khiết giống như một đám mây trắng trôi trên bầu trời cao xanh trong trẻo, đồ trang sức nhã nhặn…

    “Tỉnh rồi?” Cô thu hồi ánh mắt, nghiêng người nhìn người đan ông bên cạnh.

    Bọn họ bốn mắt nhìn nhau trong một tích tắc ngắn ngủi, cô laajo tức chuyển ánh mắt đi chỗ khác.

    Giường chiếu bề bộn, vừa nhìn liền biết đêm qua xảy ra chuyện gì. Cô lại trộm liếc thân thể mặc quần áo của anh, thấy vết tích trên lưng mà giật mình nhưng lại khiến cô tìm lại được chút sảng khoái.

    “Hôm nay không có việc sao?” Còn có thể nằm trên giường lãng phí thời gian, cô vốn dĩ muốn hỏi anh hôm qua có phải bị cái gì kích thích hay không, nhưng thấy vết thương đầy người anh cô cũng không trêu vào nữa.

    Cố Thừa Đông cài lại khuy áo trên người, động tác thong thả đến cực hạn, mặt buông xuống, hàng lông mi dài khẽ động, mấy sợ tóc lòa xòa trước trán. Cho dù bộ dạng có mất hứng thế nào nhưng dưới ánh nắng sớm này nhìn cũng rất phấn chấn.

    Thực sự là đẹp muốn chết! – Đây là nhận xét của một phu nhân nào đó đã nói hôm diễn ra đại hôn lễ của hai người.

    Dương Cẩm Ngưng cúi đầu cười, ánh mắt vô tình rơi vào tấm ga nhăn nheo, tâm trạng tốt lên khá nhiều, chí ít cô cũng không phải chịu tổn thất gì.

    “Còn muốn anh giúp em mặc quần áo?” Người đàn ông mỉm cười.

    Cố Thừa Đông vô cùng thích thú bộ dạng này của cô: “Lát nữa đi thăm ông nội đi!”

    Động tác mặc quần áo của Dương Cẩm Ngưng hững lại một lát: “Ừ.”

    Sớm đã biết.

    Nếu không phải là ông nội thì anh sẽ chẳng hạ mình tới biệt thự với khuôn mặt không hài lòng này của cô.
     
  3. Lạc Tử

    Lạc Tử Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    1/6/16
    Bài viết:
    1,258
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 2: Không Hề Thích Hợp


    Cố gia là một đại gia tộc, con nối dõi đại gia tộc đương nhiên có rất nhiều. Thế nhưng thế hệ thứ hai của Cố gia lại không làm được việc gì trên thương trường, cho nên đời thứ ba bắt đầu lên nắm quyền. Có quyền lợi tất sẽ có phân tranh. Ngoài giới rất quan tâm tới chuyện tranh quyền đoạt vị của đời thứ ba nhà họ Cố, con cháu đời thứ ba nhà họ Cố cũng không khiến mọi người thất vọng. Trưởng tôn Cố Hoài Đông bốn năm trước bắt đầu tiếp quản xí nghiệp gia tộc, lại còn kết hôn với con gái độc nhất của Lâm thị – Lâm Kỷ Tiểu, cho nên càng củng cố được địa vị của mình. Từ lâu Cố Hoài Đông đã được ngoại giới tin rằng sẽ là người thừa kế sản nghiệp Cố gia. Nhưng sau khi Cố Thừa Đông về nước, Cố lão gia đã trịnh trọng giới thiệu đứa cháu thứ ba của mình, còn sắp xếp anh vào làm ở xí nghiệp Cố thị. Chuyện người nối nghiệp tiếp tục đi vào con đường mù mờ.

    Hiện nay ở Cố thị đã chia là hai phe: thái tử đảng và tam thiếu đảng!

    Có điều hiện tại Cố lão gia vẫn còn đó, dù hai phe có tranh chấp thế nào cũng chưa thể phân thắng bại.

    Dương Cẩm Ngưng ngồi trên xe Cố Thừa Đông, ngẩng đầu đánh giá người đàn ông vừa xa lạ vừa quen thuộc này: “Thân thể ông nội có phải…”

    Cố Thừa Đông liếc mắt nhìn, cô tự giác im miệng.

    Nếu như không phải ông nội thân thể không tốt thì anh sẽ không đưa cô về Cố gia. Cha mẹ Cố Thừa Đông là người biết nhìn xa trông rộng, hiểu rõ chuyện tranh chấp trong nhà, từ lâu đã chuyển ra khỏi biệt thự nhà họ Cố, tìm một nơi bồng lai tiên cảnh xa rời thế sự. Cho tới nay ở Cố gia chỉ còn chi thứ hai và chi thứ tư. Chi thứ hai chỉ có một cô con gái, vốn không có cơ hội tranh đoạt. Đích tôn và chi bốn hiện giờ quan hệ không tốt, tứ thiếu gia Cố Kế Đông tuy rằng tỏ ra biết điều, nhưng sống chung dưới một mái nhà, mâu thuẫn tất nhiên khó tránh khỏi.

    Lúc hai người bọn họ tới Cố gia, tất cả mọi người đã đến đông đủ. Ngay cả người trước giờ không thích tranh giành như Cố Thúc Quân và Phương Không cũng đã tới.

    Dương Cẩm Ngưng thấy bọn họ thì liền tới chào: “Bố, dì!”

    Mẹ ruột của Cố Thừa Đông sớm đã qua đời, người bên cạnh Cố Thúc Quân hiện giờ là vợ hai của ông do chính Cố lão gia làm chủ hôn. Hai người tính tình tương đồng, hơn nữa Phương Không lại không thể có thai, sau khi kết hôn vời Cố Thúc Quân rất an phận, hai người tương kính như tân, một mực hòa thuận.

    Cố Thúc Quân vỗ vai Cố Thừa Đông: “Tính mạng không nguy hiểm, hôm qua bác sĩ Lương đến kịp thời. Ông vừa mới tỉnh, con và Cẩm Ngưng vào xem đi.”

    Dương Cẩm Ngưng vừa rồi đứng bắt chuyện với Phương Không, bây giờ mới cùng Cố Thừa Đông lên lầu hai.

    Lúc bọn họ vào phòng, Cố Hoài Đông và vợ vừa đi ra. Bốn người chạm mặt không biểu tình gì, chỉ lướt qua nhau.

    Bác sĩ Lương vẫn còn ở trong phòng, dặn dò mấy điều cần phải chú ý.

    “Sức khỏe của ông nội tôi…” Cố Thừa Đông ngăn lại bác sĩ Lương đang định ra ngoài.

    “Trước đây tôi cũng đã nói qua rồi, thân thể lão giao cũng chỉ có thể được ngày một ngày hai, nên tránh làm ông ấy tức giận.”

    “Thừa Đông, đừng làm phiền bác sĩ Lương nữa, cậu ta cả đêm không ngủ rồi, để cậu ta về nhà nghỉ ngơi đi.” Cố lão gia vẫy tay về phía Cố Thừa Đông.

    Cố Thừa Đông lui ra một chút nhường cửa cho bác sĩ Lương.

    Dương Cẩm Ngưng lập tức đi tới bên giường bệnh: “Ông nội, đỡ hơn nhiều chưa?”

    Cố lão gia nhìn chằm chằm cô, vẻ cười miễn cưỡng trên khuôn mặt. Ánh mắt ông lúc nào cũng như muốn nhìn thấu cô, khiến cô cảm thấy thật thoải mái. Trong lòng cô biết rõ, ông lúc nào cũng mong cô có con.

    Cố Thừa Đông cũng đã tới gần. Cố lão gia cuối cùng cũng di chuyển ánh nhìn khỏi người Dương Cẩm Ngưng, ông cầm lấy tay Cố Thừa Đông đặt lên tay Dương Cẩm Ngưng: “Hai đứa tốt rồi, ông đương nhiên sẽ rất tốt.”

    Dương Cẩm Ngưng không khỏi bội phục ông, ông vốn dĩ sắp xếp người bên cạnh bọn họ, lúc nào cũng biết hành động của bọn họ.

    Cô nói mấy câu an ủi ông, ông còn thong thả hỏi cuộc sống hằng ngày của cô, cô đều lần lượt đáp lại. Cố Thừa Đông cũng không chen vào nói, nghiêm túc ở một bên nghe hai người trò chuyện, vẫn không hề dời bàn tay Cố lão gia.

    Mãi đến khi Cố lão gia bảo cô xuống lầu nghỉ ngơi, cô mới đi.

    Cô biết rõ ông chỉ là muốn nói chuyện riêng với Cố Thừa Đông.

    Cô xuống lầu, mọi người toàn bộ đều ngồi phòng khách.

    “Khó có dịp cả nhà đoàn tụ, cùng nhau ăn bữa cơm đoàn viên đi! Chị Phùng đang làm cơm trong bếp rồi.” Lâm Kỷ Tiểu lến tiếng đầu tiên, rất ra dáng chủ nhà.

    Chi thứ hai đã sớm quay về, căn bản không để ý tới cuộc đấu đã âm thầm này.

    “Ông nội tất nhiên rất thích chúng ta tụ tập một chỗ thế này.” Dương Cẩm Ngưng thấy không ai đáp lại Lâm Kỷ Tiểu bèn lên tiếng: “Lần trước trở về đây cũng đã lâu lắm rồi, chị dâu càng ngày càng trẻ, da vẫn đẹp quá.”

    Lâm Kỷ Tiểu kéo tay Dương Cẩm Ngưng: “Vậy mà em cũng nói được, em ba hiện giờ xử lý rất nhiều chuyện ở công ty, ngày đêm đều bận rộn, nếu như không chú ý tới em dâu, em cũng nên hiểu cho cậu ấy.”

    “Đương nhiên ạ, ông nội vẫn nói, chị dâu là tấm gương trong nhà, em đương nhiên phải noi theo chị mà học tập.”

    Dương Cẩm Ngưng vờ như không thấy sự biến đổi sắc mặt của Lâm Kỷ Tiểu. Chuyện hồng nhan tri kỷ của Cố Hoài Đông lần trước đã khiến trong nhà gà bay chó sủa. Mặc dù không biết giải quyết như thế nào nhưng Lâm Kỷ Tiểu này tuyệt đối không phải một người dễ để cho người khác xâu xé.

    Phải nói chuyện này ra, Lâm Kỷ Tiểu mới buông tha Dương Cẩm Ngưng.

    Chi hai xưa nay vốn không tham gia mấy chuyện hỗn độn trong nàh nên đã sớm đi. Cố Hoài Đông cũng nói công ty có việc nên đi trước, trong nhà lúc này chỉ còn lại Cố Kế Đông của chi bốn.

    Từ đầu tới cuối Cố Kế Đông đều không nói một câu, chỉ híp mắt cười với Dương Cẩm Ngưng. Cả nhà chỉ có người này là giống Cố lão gia nhất, chỉ cần một ánh mắt là có thể nhìn thấu nội tâm người khác. Nụ cười luôn mang theo chút bất cần đời, không có khí thế bức người như lão gia, nhưng tuyệt đối không phải là người dễ chọc vào.

    “Lâu không gặp, bản lĩnh gạt người của tam tẩu đúng là đã tăng lên không ít.” Cố Kế Đông nửa cười nửa không.

    “Lâu không gặp, tứ đệ đã có dũng khí cười nhạo chị dâu rồi.” Cô hất cằm, động tác khiến vẻ mặt cô có phần kiêu căng.

    “Em đâu dám. Chỉ là thấy tam tẩu và đại tẩu vất vả lo việc nhà như vậy nên cảm thán chút thôi.” Cố Kế Đông tiện tay cầm con dao gọt hoa quả trên bàn lên nghịch: “Trước đây tam tẩu ghét nhất là nói mấy lời này, xem ra lực chịu ảnh hưởng của tam tẩu đúng là bất phàm.”

    Cố Kế Đông này tuy không có quyền lực gì nhưng cũng là một đứa cháu được Cố lão gia yêu quý. Cho dù hắn ta ở ngoài có gây chuyện gì hồ đồ, Cố lão gia cũng mắt nhắm mắt mở mà cho qua.

    Dương Cẩm Ngưng còn muốn nói gì nhưng thấy Cố Thừa Đông đứng ở sau. Con người này, đến đi cũng không gây ra tiếng động. Chắc kiếp trước anh ta là sát thủ, do bước đi gây tiếng động lớn quá nên bị mục tiếu phát hiện, bị vạn mũi tên xuyên tim mà chết, cho nên kiếp này mới bước đi nhỏ nhẹ như vậy!

    “Đang nói chuyện gì đấy?” Cố Thừa Đông đưa tay ra gạt mái tóc của cô về đằng sau, động tác hết sức tự nhiên, người ngoài nhìn vào không khỏi thấy vợ chồng bọn họ hòa thuận ngọt ngào.

    Đương nhiên cô cũng sẽ không ngốc nghếch mà bóc trần hành vi của anh: “Nói giỡn với tứ đệ một chút thôi. Anh đi kiểu gì mà không nghe thấy tiếng chân thế?”

    “Vừa rồi thấy chị dâu ngồi một mình buồn chán nên em ra đây tiếp chuyện với chị vài câu cho vui. Anh ba đã xuống đây rồi thì em cũng không cần ở đây làm bóng đèn nữa.” Nói xong, Cố Kế Đông cầm lấy quả táo trên bàn, thuận miệng cắn một miếng.

    Cố Thừa Đông nhìn chằm chằm bóng lưng Cố Kế Đông đang rời khỏi phòng khách, cả gia đình cũng chỉ có tên tiểu đệ này có thể không câu nệ như vậy.

    Anh tóm được tay cô đang chuẩn bị thu hồi: “Không làm chuyện gì đáng xấu hổ thì sợ cái gì?”

    “Có thể chuyện đáng xấu hổ em làm còn nhiều hơn đấy.” Cô rút tay ra khỏi tay anh, khẽ xoa xoa tay. Thấy Cố Thừa Đông vẫn đang nhìn mình, cô hỏi: “Sao hả?”

    Cố Thừa Đông phớt lờ cô, biết rõ hỏi không được gì.

    Vừa rồi ông nội hỏi anh tình hình công ty xong còn dặn dò anh phải tốt với Dương Cẩm Ngưng, ông nói cô gái này hoàn toàn là người thích hợp nhất với anh.

    Anh là đương sự mà lại không hề biết cô và anh có cái gì gọi là thích hợp?

    Đến bữa cơm tối, mọi người vẫn chưa về nhà của mình. Cố Thúc Quân biết thể trạng của bố đã tốt hơn nên đưa vợ trở về nhà riêng. Chi hai cũng đã sớm mượn cớ đi làm cơm, không ở lại quấy rầy nữa.

    Người không nhiều, lúc ăn cơm cũng ít nói chuyện.

    Dương Cẩm Ngưng không biết có phải đây là quy tắc bất thành văn của cái nhà này hay không, hay là mấy người này căn bản hoàn toàn không có gì để nói.

    Vợ chồng Cố Bá Quân đối với mọi người rất nhiệt tình, dù sao bọn họ cũng là bậc trưởng bối ở Cố gia.

    “Em ba, em đã bác bỏ bản kế hoặc lần trước anh đệ trình sao?” Cố Hoài Đông rốt cuộc vẫn không kiềm được mà hỏi.

    “Ông nội nói, lĩnh vực này do em phụ trách, em đương nhiên phải thận trọng. Giống như em sẽ không bao giờ xen vào lãnh địa của anh.”

    “Anh chỉ muốn giúp em một chút thôi. Phương án đó thực sự rất khả thi đấy, hơn nữa, sau khi thành công, đương nhiên là công của em rồi. Anh cùng lắm cũng chỉ suy nghĩ cho Cố thị mà thôi. Em ba nghĩ vậy quả thực là có hơi hẹp hòi rồi.”

    “Anh cả bận trăm công còn có thể nghĩ cho em, em thật cảm kích. Tất cả mọi người ai cũng là vì Cố gia hết. Phương án kia quả thực là không tồi, nhưng nếu đưa vào thực thi sẽ gặp vô vàn khó khăn. Địa điểm ấy mấy năm gần đây là điểm du lịch quan trọng, xây dựng nhà xưởng lại tốn khá nhiều kinh phí vào việc xây dựng đường ống xử lý và thoát chất thải. Bằng không, cái tội làm ô nhiêm môi trường này, Cố thị e rằng không đảm đương nổi.”

    “Em ba quá lo lắng rồi, anh có bạn ở đó, cậu ta rất hưởng ứng kế hoạch của anh. Nếu như thực thi chính là đã đáp ứng nhu cầu của người dân nơi đó. Đương nhiên chính phủ cũng sẽ tạo điều kiện giúp đỡ.”

    “Anh cả có lẽ còn chưa tĩnh rõ. Chẳng lẽ anh không biết chuyện huyên náo gần đây, Uông gia nhanh chóng phá sản chỉ vì hai chữ “bạn bè”?”

    “Không thể vì một nước cờ sai mà nhận định cả ván cờ. Em ba chẳng lẽ đánh giá thế cục bằng cách nhìn vào tình hình như vậy?”

    “Cẩn thận không có gì là sai.”

    Dương Cẩm Ngưng cúi đầu ăn, hoàn toàn không để ý tới cuộc đấu khẩu của Cố Thừa Đông và Cố Hoài Đông.

    “Hoài Đông, nếu đã là chuyện của em ba, thì cứ để cậu ấy tự mình giải quyết đi, con không nên can thiệp.” Cố Bá Quân nói một câu, lập tức khiến hai người im miệng.

    Nhiễm Tuyết cũng gắp thức ăn cho con trai rồi nói: “Hoài Đông, nhớ lời bố con dạy bảo lần này, lần sau không cần mất công nghĩ cho người khác, người ta cũng không cảm kích.”

    “Mẹ, con biết.” (Hơ, cái nhà này giỏi con hát mẹ khen hay nhờ!)

    Ngay cả Dương Cẩm Ngưng cũng hiểu rõ, mấy lời này là nói cho Cố Thừa Đông nghe.

    Người duy nhất trên bàn cơm còn có thể cười đến vô tư chỉ có tứ công tử: “Thật là nên ghi âm lại cho ông nội nghe một chút…” Cố Kế Đông còn chưa nói xong đã bị ông bố lấy đũa gõ vào đầu.

    “Em nói sai, mong anh cả và anh ba lượng thứ. Hai anh đừng chấp nhặt em. Con ăn no rồi, mọi người từ từ ăn. Con lên lầu với ông nội.” Cố Kế Đông nói xong liền đi lên lầu.

    Cố Thừa Đông nheo mắt nhìn theo Cố Kế Đông, ăn cơm xong, anh lập tức cùng Dương Cẩm Ngưng chào ông và mọi người ra về.

    Vừa lên xe, Dương Cẩm Ngưng liền ôm bụng, thật hiếm khi thấy sau khi ăn cơm ở đây mà cô không bị đau dạ dày.

    “Lần sau đến đây diễn trò, đừng kéo theo em.”

    Cố Thừa Đông khởi động xe, liếc cô một cái.

    Cô giả vờ không nhìn thấy.

    Gia tộc càng lớn càng nhiều phân tranh, anh em ruột thịt cũng như người qua đường. Tên Cố Hoài Đông này thấy sức khỏe ông nội đã không còn tốt nên bắt đầu xuất chiêu, muốn đoạt quyền trong tay Cố Thừa Đông. Đương nhiên Cố Thừa Đông biết rõ ý đồ của hắn ta, trở về Cố gia lần này đương nhiên biết rõ tiền căn hậu quả. Tên Cố Hoài Đông kia, lần này hẳn sẽ án binh bất động một thời gian.

    Thảo nào mà ông nội sinh bệnh, Cố Hoài Đông liền tới thăm ông rồi lập tức vào công ty.

    “Vậy thì trước tiên em nên ngăn được lời ông nói.” Cố Thừa Đông vén tay áo cao lên, lộ ra cánh tay chắc khỏe, “Ông nội nói muốn gặp em.”

    Dương Cẩm Ngưng không xác định được là thật hay giả: “Ồ, sao anh lại biết nghe lời như vậy?”

    Ngay cả đêm tân hôn anh còn có thể ra ngoài với bằng hữu mua vui, để lại tân nương một mình trong phòng, còn có việc gì là anh không làm được?

    “Anh có lúc nào mà không nghe lời?” Anh thuận miệng trả lời câu hỏi của cô, “Sợ rằng chẳng có ai ngoan ngoãn nghe lời ông nội hơn anh đâu, ông bảo cưới em, liền lập tức cưới.”

    Trên mặt anh lộ ra dáng vẻ tươi cười. Cô thật muốn xe nát khuôn mặt ấy ra: “Hình như đúng là vậy!”

    Nói xong cô cũng bật cười, có điều chỉ là vì tức giận.

    “Em nói xem, em có điểm gì tốt?”

    “Cái gì?”

    “Ông nội nói em là người con gái tốt. Em nói xem, tốt ở đâu?” Sao anh một chút cũng không nhìn ra. Ngoài trừ ở hôn lễ, anh nghe mọi người khen ngợi cô có vẻ đẹp kinh tâm động phách, thì anh không còn thấy bất cứ điểm nào tốt ở cô nữa,

    ___________

    Chi hai, chi ba, chi bốn ở đây là ám chỉ tới thế hệ thứ 2 của nhà họ Cố, nói cách khác chính là các con của Cố lão gia, lần lượt là gia đình con thứ hai, thứ ba, thứ tư của Cố lão gia.

    Cuộc đấu đá ở Cố thị với 2 phe chính thái tử đảng và tam thiếu gia đảng. Thái tử ở đây chính là Cố Hoài Đông (con trai của Cố Bá Quân), tam thiếu gia là Cố Thừa Đông (con trai của Cố Thúc Quân). Mình làm một cái sơ đồ tàm tạm thế này (mấy nhân vật chưa xuất hiện thì không ghi tên nhé, kẻo lẫn lộn hết)
     
  4. Lạc Tử

    Lạc Tử Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    1/6/16
    Bài viết:
    1,258
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 3: Người Yêu Của Cô


    Dương Cẩm Ngưng ngồi trong xe đã cảm thấy buồn ngủ, đầu óc nặng trịch, đủ loại suy nghĩ tâm tư cứ cuộn thành từng vòng từng vòng. Cô dường như thấy được chính mình đang đứng trước cửa một căn nhà, dáng vẻ sợ hãi. Người con gái kia cũng không căng thẳng, chỉ là vì đi tới một nơi xa lạ cho nên trên mặt cũng tràn ngập vẻ ngạc nhiên, chứ thực ra nơi đây cũng chẳng phải hang hùm miệng hổ gì. Từ trong phòng truyền ra một tiếng nhạc êm ái. Cô không biết tên bản nhạc là gì nhưng tiết tấu khiến lòng cô thấy thật bình yên. Cuối cùng cô cũng đẩy cánh cửa ra. Căn phòng rất trắng, được bao phủ bằng một lớp ánh sáng trắng, giống như trước mắt là một màn sương mù dày đặc, ở giữa hàm chứa đủ loại hơi nước. Dần dần, đám bọt nước ấy tan biến, hình ảnh trước mắt hiện rõ mồn một. Cách chỗ cô đứng không xa, một chàng thanh niên ngồi bên đàn dương cầm, bàn tay phải lướt trên phím đàn, rất đẹp! Tiếng nhạc từ những ngón tay ấy vang ra, truyền tới tai cô. Chàng trai một tay chơi đàn ấy… hóa ra tay trái của anh bị thương, còn đang phải bó bột đeo qua cổ.

    Anh chậm rãi quay đầu lại, nụ cười trên mặt như một làn gió xuân tươi mát. Anh nói: “Chào em, tôi là Dương Nhất Sâm.”

    Thế rồi, nụ cười trên mặt anh bất chợt chuyển hóa thành sự tức giận: “Dương Cẩm Ngưng! Vì sao rời xa tôi?”

    Dương Cẩm Ngưng tỉnh lại, thở mạnh. Mồ hôi lạnh không ngừng đổ trên trán. Sắc mặt cô trắng bệch, môi bạc không một chút máu, bàn tay đặt trên đầu gối cũng run rẩy.

    “Tóm lại là em nằm mơ thấy giấc mơ đẹp hay ác mộng?” Cố Thừa Đông không có một chút đồng cảm mà quan sát vẻ mặt cô, giống như thực sự rất thích cô như vậy, “Hay là mộng đẹp cũng trở thành ác mộng?”

    Sắc mặt cô càng thêm nhợt nhạt, còn tâm tình anh hình như rất tốt.

    Có thể đọc được suy nghĩ trong đầu người khác, đúng là một chuyện đáng để kiêu ngạo!

    Đối với người không có lòng đồng cảm với người khác, đương nhiên cô cũng không hy vọng xa vời Cố Thừa Đông đột nhiên đồng cảm với mình. Lúc này cô không muốn cãi vã với người đàn ông kia, trong lúc sức chiến đấu yếu, không nền liều mạng làm gì.

    Dương Cẩm Ngưng đưa ánh mắt nhìn ra ngoài cửa xe. Nhìn thấy cảnh vật bên ngoài vùn vụt lướt qua, cô ngơ ngác mất vài giây mới thốt ra: “Anh… đang đưa tôi đi đâu?”

    Cố Thừa Đông nhìn chằm chằm cô một giây, xác định được cô vừa mới hoàn hồn: “Dương Cẩm Ngưng.” Gọi cái tên này, anh tận lực kéo dài âm cuối, mơ hồ mang theo chút mỉa mai, “Không phải ngay cả đường về nhà của mình em cũng quên đấy chứ?”

    Về nhà?

    Nhà của cô ở đâu?

    Ánh mắt của Cố Thừa Đông khiến tinh thần cô quay về: “Thành phố này có ngày nào là không biến đổi, cảm thấy xa lạ là chuyện bình thường. Đương nhiên, chuyện đó chỉ xảy ra với người thường như tôi, anh là ngoại lệ.”

    Xe xuống dốc rồi tiến vào một con đường nhỏ.

    Cô không khỏi cười thầm. Lời cô vừa nói quả thật không sai, Cố Thừa Đông đúng là ngoại lệ.

    Anh không thèm để ý tới cô, ánh mắt như thể mặc kệ cô làm loạn, tức giận cũng được, dù sao cũng không ảnh hưởng đến anh. Thấy vậy, cô lấy lại phản ứng rất nhanh, náo loạn lúc này là chuyện không hề sáng suốt: “Sao lại muốn quay về nhà em? Em không biết anh là một đứa con rể hiếu thảo như thế?”

    “Là anh đang nhắc nhở em!”

    Một câu nói của Cố Thừa Đông khiến cô thật hối hận với câu nói chế nhạo kia của mình, tựa như vừa bị châm chọc ngược trở lại.

    “Cảm ơn anh, đúng là một ông chồng tốt.”

    “Đương nhiên.” Cố Thừa Đông liếc nhìn cô, khóe miệng cong lên cười mỉm: “Không cần khách khí.”

    Dương Cẩm Ngưng rất muốn hỏi tại sao anh lại muốn quay về nhà cô. Nhưng có lẽ do cảnh thực và cảnh vừa mơ trùng khớp, cho nên nhất thời cô quên mất câu hỏi cần hỏi. Cho dù Cố Thừa Đông vừa đưa ra một câu trả lời nửa thật nửa giả, thì cô cũng có thể đọc ra được vài ý tứ trong đó. Có thể Cố Thừa Đông cũng là làm theo yêu cầu của ông nội. Sự an ủi này khiến cô cảm thấy dễ chịu không ít.

    Dương Lập Hải và Tả Tần Phương hoàn toàn không ngờ Dương Cẩm Ngưng và Cố Thừa Đông về nhà. Hai vợ chồng bọn họ sửng sốt một lúc mới đón nhận được.

    “Sao về mà không gọi báo trước một tiếng thế?” Tả Tần Phương kéo tay Dương Cẩm Ngưng.

    Cố Thừa Đông vừa xuống xe liền nói: “Hôm nay chúng con về thăm ông nội, tiện đường ghé về đây luôn cho nên không muốn gọi quấy nhiễu bố mẹ.”

    “Hai đứa muốn về lúc nào thì về, sao lại quấy nhiễu chứ?” Dương Lập Hải lúc nào trong mắt cũng coi trọng đứa con rể này, lập tức kéo Cố Thừa Đông đến xem bình rượu ủ mới của mình.

    Dương Cẩm Ngưng kéo tay Tả Tần Phương: “Sở thích của bố vẫn không đổi, lúc nào cũng thích chơi thứ rượu này.”

    “Người đã có tuổi rồi mà còn giống như đứa trẻ vậy.”

    “Đúng thế, như trẻ con vậy. Mẹ của con đúng là phải cố gắng rồi! Vừa phải tiết kiệm tiền vừa phải tiết kiệm tài nguyên… vậy mà vẫn có thể sắp xếp thời gian, không biết là ai nói vậy nữa?” Dương Cẩm Ngưng nhìn Tả Tần Phương cố ý phụng phịu, “À, con nhớ nhầm rồi, người đó nhất định không phải là mẹ.”

    “Nha đầu này!” Tả Tần Phương bật cười, nghĩ tới chuyện gì lại lắc đầu: “Cẩm Ngưng…”

    “Dạ.”

    “Con cũng lại giúp đi, đem hai vò rượu kia ra đây.”

    “Vâng, con đến giúp.” Dương Cẩm Ngưng vội vã đi tới hầm rượu, không thấy được ánh mắt lo lắng của Tả Tần Phương ở phía sau.

    Dương Cẩm Ngưng vừa đến gần, Dương Lập Hải lập tức liếc nhìn con gái một cái: “Đem vò rượu này ra ngoài kia.” Sau đó tiêp tục nói chuyện với Cố Thừa Đông: “Vò rượu này ủ từ ngày bố mẹ kết hôn, chờ sau này đám cưới vàng sẽ bỏ ra uống mừng.”

    Cố Thừa Đông ngưng đọng nụ cười: “Thật là lãng mạn.”

    Dương Cẩm Ngưng thấy hai tay Cố Thừa Đông trống trơn, không hề dính một chút bụi bẩn nào: “Bố có phải quá không công bằng với con không?”

    Dương Lập Hải nhìn con gái, nhíu mày: “Lúc con kết hôn bố cũng ủ một bình rượu, đợi sau này đám cưới vàng của hai đứa bố sẽ giao cho hai đứa. Bất công ở đâu?”

    Dương Cẩm Ngưng nghẹn họng, ý cô là muốn nói là mình phải đi bưng rượu, còn ai đó chỉ ngồi cười.

    “Cảm ơn bố.” Cố Thừa Đông liếc sang cô, rồi nói với bố.

    Dương Cẩm Ngưng hừ lạnh một tiếng trong lòng. Đám cưới vàng? Cô và Cố Thừa Đông có còn ngày mai hay không còn chưa nói đến. Cuối cùng cô vẫn phải làm cu-li mà vác bình rượu ra. Ra ngoài vẫn còn nghe được tiếng nói dương dương tự đắc của bố, còn Cố Thừa Đông thì rất biết ý mà đáp lại, thật khó mà nghe ra giọng của người đàn ông vẫn theo ý người khác kia!

    Có thể, anh đúng là người hay theo ý người khác. Chỉ là không thích làm theo ý mình mà thôi!

    Cả buổi chiều, Cố Thừa Đông và Dương Lập Hải đi thăm quan hầm rượu và mảnh vườn trồng nho phía sau nhà. Dương Cẩm Ngưng và Tả Tần Phương ở trong bếp làm đồ ăn.

    Tả Tần Phương bưng đĩa rau trộn vừa làm từ trong bếp đi ra, Dương Cẩm Ngưng liền tay không nhón một miếng, lập tức bị mẹ gạt tay ra.

    “Đứa con gái này, nói bao nhiêu lần rồi, học làm mấy món ăn đi, mà bây giờ không biết làm gì cả.”

    Dương Cẩm Ngưng mút ngón tay: “Là con gái mẹ có mệnh được hưởng phúc chứ!”

    Nhìn bộ dạng của cô, Tả Tần Phương không ngớt cảm thán: “Cũng may là cuộc sống của con không đến nỗi nào. Năm đó con vọi vã kết hôn như vậy, thật khiến mẹ lo lắng… Haizz, sao mẹ lại nói lại chuyện này chứ. Con thấy tốt là được rồi.”

    “Bố con nói đúng, mẹ thật là quá đa sầu đa cảm. Xem ra người hiểu mẹ nhất đúng là bố con.” Dương Cẩm Ngưng cười vô cùng rạng rỡ, nhìn dáng vẻ tất bật nấu ăn của Tả Tần Phương.

    Câu nói vừa rồi của mẹ, cũng chính là điều cô muốn nói nhất.

    Thật tốt, nếu như cuộc sống vẫn cứ như trước mắt, thì đúng là lựa chọn đúng đắn của cô.

    Tả Tần Phương bảo cô mang tất cả món ăn ra ngoài xong, sau đó đi gọi Dương Lập Hải và Cố Thừa Đông vào ăn cơm. Mọi người nét mặt đều vui vẻ, cũng coi như một nhà viên mãn.

    Dương Lập Hải rất tích cực nói chuyện với Cố Thừa Đông.

    Tả Tần Phương đã có chút mất kiên nhẫn: “Thừa Đông đừng nghe bố con nói linh tinh nữa, lúc nào cũng lảm nhảm.”

    “Bà thật là, làm gì có ai khen người khác như bà chứ?”

    “Đúng thế, tôi là đang khen ông đấy.”

    Cố Thừa Đông và Dương Cẩm Ngưng đều bật cười.

    Sau khi đĩa thức ăn cuối cùng được bê ra, Tả Tần Phương đang định đi vào bếp xem nồi nước lèo, Dương Lập Hải liền kéo tay bà: “Cơm nước xong xuôi hết rồi, bà đã gọi Nhất Sâm chưa?”

    Lời vừa dứt, tất cả mọi người đều đơ người.

    Bàn tay Dương Cẩm Ngưng khẽ run lên, dường như giấc mộng kia lại quay về trong đầu cô. Nhưng khóe miệng cô vẫn còn mỉm cười, ánh mắt đảo qua Cố Thừa Đông. Trên mặt anh cũng bày ra một nụ cười châm biếm, giống như đang cười nhạo sự ngu xuẩn của cô. Làm gì có chuyện anh vô duyên vô cớ đưa cô về đây chứ. Người đàn ông này đúng là rất thích xem cô bị cười nhạo, thích xem bộ dáng luống cuống của cô.

    Tả Tần Phương nửa ngày mới phản ứng: “Đúng vậy, Nhất Sâm đã về, mới lúc sáng, mẹ bảo nó nằm nghỉ trước đã. Mẹ thật là hồ đồ rồi, chuyện quan trọng như vậy mà lại quên mất.”

    Dương Cẩm Ngưng không rõ mình có thể khống chế được nụ cười trên mặt mình hay không: “Để con đi gọi anh xuống ăn cơm.”

    “Không cần.” Dương Nhất Sâm đứng trên cầu thang, một tay xoa cổ. Anh mặc bộ đồ trắng, giống như lần đầu tiên cô gặp anh. Anh chính là người thích màu trắng và sự tinh khiết nhất thế gian này.

    “Mẹ thật là bất công, có con gái con rể đến liền lập tức quên con.”

    Dương Nhất Sâm cười cười, thong thả đi xuống dưới.

    Dương Cẩm Ngưng hình như nghe được tiếng tim mình đập nhanh hơn, càng ngày càng kịch liệt. Cô muốn khống chế nội tâm đang cuộn sóng, cố gắng tươi cười nhìn mọi người.

    Thời gian như xoay chuyển, năm tháng như dòng nước…

    “Anh!” Hóa ra cô sớm đã không còn là cô của quá khứ nữa, một Dương Cẩm Ngưng từng cho rằng chỉ có một người là toàn bộ thế giới của mình đã không còn nữa. “Về nhà cũng không cho em biết. Không phải sớm đã quên mất em rồi chứ?”

    “Anh có quên ai cũng sẽ không quên em.”

    Một câu đơn giản nhưng lại như viên đạn vừa bắn vào tim cô, thật đau… thật bất lực…

    Cố Thừa Đông nghiêng người, chắn ngang đường nhìn của Dương Nhất Sâm: “Ăn cơm thôi, nếu không thì sẽ thành tội nhân lãng phí tâm ý của mẹ.”

    Dương Nhất Sâm làm một động tác nhường Cố Thừa Đông ngồi vào trước. Dương Cẩm Ngưng thuận thế ngồi xuống bên cạnh Cố Thừa Đông.

    Dương Nhất Sâm nói chuyện về rượu với Dương Lập Hải, rồi lại quay sang trò chuyện với Cố Thừa Đông, một câu một chữ cũng không nhắc đến cô.

    Bữa cơm này cô cũng rất vất vả mới ăn được. Thật không ngờ, cô lại gawjo lại Nhất Sâm trong tình trạng này.

    Thời thế thay đổi, quả thực không có lấy một chút như ý muốn của con người ta.

    Quá khứ qua đi cô vẫn không hiểu, nửa đêm canh ba cô một mình ngồi xem phim nhưng đến tên bộ phim là gì cô cũng không biết. Thế nhưng, một câu nói đơn giản lúc nam chính nói với nữ phụ ở sân bay: “Chúng ta không thể quay về được.” lại ăn sâu vào tâm can cô.

    Mấy hôm trước cô nhận được một tin nhắn: nếu như ngày mai là tận thế, bạn muốn gặp ai nhất, muốn nói gì với người đó nhất.

    Hiện tại cô đã có đáp án, cô muốn đứng trước mặt Nhất Sâm, chạm vào khuôn mặt quen thuộc ấy, nhẹ nhàng nói: “Nhất Sâm, chúng ta không quay lại được…”

    Cô không phải một người bi quan, cũng không phải người quá lạc quan. Cô có thể tuân theo hiện thực mà bước tiếp, tiếp tục quỹ đạo phía trước, cũng sẽ không hối hận, cho dù có tiếc nuối…

    Cho nên, cô không hối hận, không hối hận rằng mình đã tự buông tay người kia.

    *

    * *

    “Nhất Sâm, chúng ta không quay lại được.”

    Haizzz… đúng là con gái mẹ Xu, suy nghĩ rất khác người. Thường thường người ta sẽ nói, nêu mai là ngày tận thế, tôi sẽ đứng trước mặt anh ấy để nói: “Em yêu anh.” Hay câu gì mùi mẫn đại loại thế. Nhưng chị Cẩm Ngưng thì… chẹp! Không nói nổi! =))

    Lại còn được anh Nhất Sâm kia nữa. Cái gì mà “Mẹ thật là bất công, có con gái con rể đến liền lập tức quên con.”, cái gì mà “Anh có quên ai cũng sẽ không quên em!” Ối giời… vote cho anh này một phiếu
     
  5. Lạc Tử

    Lạc Tử Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    1/6/16
    Bài viết:
    1,258
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 4: Đều Là Diễn Viên


    Ăn cơm xong, Dương Cẩm Ngưng muốn về nhưng bị Tả Tần Phương và Dương Lập Hải giữ lại. Ngay cả đương sự là Cố Thừa Đông cũng rỉ tai cô: “Em rất vội vàng muốn về à?” Anh bĩu môi, “Dù sao anh cũng không vội, tùy ý em thôi.”

    Dương Lập Hải kéo Cố Thừa Đông và Dương Nhất Sâm chơi cờ tướng, Dương Cẩm Ngưng mượn cớ không hiểu trò này đòi về phòng nghỉ.

    Cô cầm điểu khiển bật ti vi, chuyển tất cả các kênh, rồi dừng lại ở kênh thiếu nhi. Trong phim hoạt hình, siêu nhân vui vẻ đang cầm một máy đo độ vui vẻ để đo độ vui vẻ cho mọi người.

    Nếu như trong cuộc sống của cô cũng có cái máy đo độ vui vẻ kia, thì chắc chắn nó sẽ quay vòng một hồi rồi dừng lại ở con số 0, không bao giờ dao giộng nửa điểm nữa.

    Khi còn bé cô, chỉ số vui vẻ của cô nhất định là số dương, từ sau khi cô bắt đầu hiểu chuyện, chỉ số vui vẻ trong cuộc sống của của cô cũng bắt đầu giảm xuống, tới giá trị thấp nhất. Có lẽ là do cô đã có chỉ số vui vẻ cao nhất cho nên tất cả hạnh phúc và bi thương của cô đều bị tan rã sau cái hôn lễ kia, và rồi, kim chỉ số vui vẻ của cô mãi mãi dừng ở con số 0, không bao giờ xê dịch.

    Cố Thừa Đông vào trong phòng, cô vẫn không kịp đổi kênh. Kênh thiếu nhi lúc này đang chiếu đến bộ phim Sói Xám và Cừu Vui Vẻ, tới đoạn Sói Xám nghe được trưởng thôn dạy bầy Cừu nên qua lại thường xuyên với sói thì rơi nước mắt cảm động.

    Lúc cô thấy vẻ chế nhạo trong mắt Cố Thừa Đông cô mới cầm điểu khiển chuyển kênh.

    Cố Thừa Đông chỉ nhếch môi, nhìn chằm chằm cô. Cô giống như con mồi trong mắt anh, chỉ cần anh xuất chiêu, cô nhất định nằm gọn trong lòng bàn tay anh.

    “Mệt rồi?” Nụ cười của cô chắc chắn rất khiên cưỡng, bởi vì anh không thèm nhìn cô lấy một cái. Cũng tốt…

    “Vẫn ổn.” Anh cởi áo khoác.

    “Khó có dịp anh đồng ý ba người ngồi chơi cờ. Anh ấy trước đây vẫn bảo tôi học chơi, nhưng em quá ngốc, không học được.”

    “Nếu như không muốn nói thì đừnh miễn cưỡng.” Cố Thừa Đông tháo cà vạt, “Em soi gương xem cái bộ dạng hiện giờ của mình đi.”

    Nghe thấy anh nói vậy, cô bắt đầu hoài nghi bản thân mình lúc này có lẽ đúng là rất khó xử. Có điều nhìn cái dáng vẻ như không có chuyện gì của anh, bực bội trong lòng cô nhanh chóng trỗi dậy.

    “Hóa ra đã bắt đầu chán em rồi, có phải đã tuyển chọn được mục tiếu tốt để bắt em hạ màn? Trước khi muốn em hạ màn có thể cho em xem hồng nha tri kỷ của tam thiếu gia dung mạo thế nào được chứ, dù sao cũng phải khiến em bại cam tâm tình nguyện.”

    Cố Thừa Đông bước hai bước tới chỗ cô, nắm lấy cằm cô: “Đừng gấp như vậy, đúng là có chọn người, hiểu rõ em. Nhưng thật xin lỗi, hiện tại em còn đeo cái danh tam thiếu phu nhân này thì cho dù có dị ứng đến mấy cũng không thể bỏ xuống được.”

    Cô từng mắt nhìn anh.

    Anh chậm rãi cố sức, quan sát sắc mặt đang thay đổi của cô.

    Đây đúng là một người đàn ông ghê tởm, cô không còn gì nghi ngờ nữa…

    “Đừng bao giờ nghĩ đến chuyện thăm dò điểm mấu chốt của một người đàn ông.” Cuối cùng, anh cũng buông tay ra khỏi cằm cô.

    Tiếng nước trong phòng tắm vang ra, cô vẫn ngồi trên giường.

    Cô không có bất cứ điểm gì tốt, không hiểu sao bị Cố lão gia nhìn trúng, tự nhiên được gả cho Cố Thừa Đông, bắt đầu một cuốc sống quái lạ.

    Cô lim dim hai mắt, đèn điện trước mặt vẫn đang sáng chói. Cô cầm điều khiển điên cuồng chuyển kênh, màn hình cứ đen rồi trắng luân phiên nhau, cuối cùng dừng lại ở kênh tin tức. Người dẫn chương trình kênh CCTV đang phát tin tức về việc sự an toàn của phụ nữ không được đảm bảo. Rất nhiều phụ nữ ở đây đều đã bị xâm hại tình dục, bởi vì nguyên nhân chính trị xã hội ở địa phương, đại bộ phận bọn họ đều chỉ có thể im lặng, dẫn đến rất nhiều vụ tự sát, gây một làn sóng giận giữ trong công chúng.

    Cái vấn đề trầm trọng này lại khiến cô đau đầu.

    Cô ném cái điều khiển trong tay đi, vì dùng lực quá mạnh mà sau khi va chạm, pin bị tung ra ngoài, bay ra bốn phương tám hướng. Người dẫn chương trình vẫn đang tiêp tục phỏng vấn, cô chạy tới tắt ti vi đi, mặc thêm áo khoác ra khỏi phòng.

    Vừa ra ngoài thì một cơn gió đêm ùa tới, táp vào mặt cô, lập tức đánh tan cơn buồn bực của cô.

    Đến chỗ ré, một tia sáng lóe lên trên bầu trời. Dương Cẩm Ngưng đứng tại chỗ một lúc, một bóng đen trong góc tối chậm rãi đứng lên. Cô nhìn lên trời, vô số những đốm sao nhỏ sáng lấp lánh khiến cho bầu trời vốn đen kịt lại chuyển thành sắc xanh sẫm. Bóng cây xa xa chập chời, truyền đến tiếng xì xào của lá cây, cảm giác giống như hồi còn bé cô hay nghe thấy tiếng chuông gió.

    “Anh.” Cô gọi, phát hiện cảm giác khó thở lại qua về. Cô cắn môi,đến khi cảm thấy đau mới nhả ra.

    Người đàn ông đứng bên kia bỏ điếu thuốc trên miệng xuống.

    Cô không nghe thấy âm thanh gì, nhấc chân lên định bỏ đi.

    Một người bạn của cô từng nói cô là một người theo chủ nghĩa hoàn mỹ. Lúc đối mặt với những điều mình thích, đa số người ta đều sẽ lựa chọn hạ thấp tiêu chuẩn của bản thân mình một chút, nhưng cô sẽ không làm vậy. Cô trái lại sẽ nâng cao tiêu chuẩn hơn nữa, thậm chí không chịu nhượng bộ một chút. Cô cũng sẽ rất nhanh chóng đưa ra quyết định từ bỏ một cái gì, cho dù chuyện này có khiến cô tiếc nuối thì cô tuyệt đối cũng sẽ không hối hận.

    Cho dù hiện tại không cam lòng, nhưng người bước đi trước chính là cô.

    Có thể cô chính là một diễn viên, rõ ràng đau đến chết, nhưng vẫn giả bộ bình yên, ưỡn ngực ngẩng cao đầu mà rời đi. Cho dù chỉ là đóng kịch, cô cũng phải làm cho bộ dạng lúc quay đầu bước đi của mình kiên cường không gì sánh được.

    Có điều, vận khí của cô lại không được như những nữ diễn viên kia, cuối cùng lại gặp phải một người đàn ông không thể thấu hiểu được nội tâm nhu nhược của cô. Cho dù cô ta có xinh đẹp, có gia thế, nhưng cuối cùng cũng không chống đỡ nổi hai chữ “vận mệnh”.

    “Tưởng rằng em đã thay đổi.” Người đàn ông bất ngờ lên tiếng ngăn cản bước chân của cô, “Hóa ra là anh đã nhìn nhầm.”

    Cô đứng tại chỗ cũ năm giây, rồi quay đầu.

    Một trong những điểm đáng yêu của ban đêm chính là, nó cho phép ta nhìn thấy bóng dáng người kia, nhưng không cho ta thấy được biểu cảm của người đó. Cho nên, ta ở trong bóng tối sẽ có thể không dè dặt mà nói ra bất cứ điều gì mình muốn nói mà không phải lo lắng bị đối phương nhìn thấu.

    “Em vẫn là em gái của anh thôi, điều này không bao giờ thay đổi.” Nếu như tưởng rằng thay đổi, cũng chỉ là chúng ta nhìn lầm, tưởng nhầm mà thôi.

    Cô không nhìn rõ ánh mắt anh nhưng biết chắc chắn anh đang nhìn cô.

    Nếu như không có ánh sáng, chắc chắn cô sẽ không thẻ nào nhìn rõ anh, cũng sẽ không để anh nhìn rõ mình như vậy, thật tốt, vì bọn họ không cần phải giả bộ trước mặt nhau.

    “Anh muốn hỏi em một câu, mong em thành thật trả lời anh.” Giọng nói của anh rất bình tĩnh, nét mặt nghiêm túc.

    “Ừm.”

    “Có phải em có nỗi khổ không thể nói ra?”

    Cô chưa bao giờ mượn cớ biện hộ bất cứ chuyện gì.

    “Không có.” Nói ra hai từ này cô mới phát hiện mình đang cười, “Vì sao anh nghĩ em có nỗi khổ tâm? Những kẻ lựa chọn những người có tiền đều nói là có nỗi khổ sao? Em không có, em thật sự muốn lấy một người đàn ông có tiền có quyền như Cố Thừa Đông. Anh ấy khác anh, anh ấy hiểu được thế gian tàn nhẫn, tất nhiên có thể chấp nhận một người bất kham như em. Còn anh, Dương Nhất Sâm, anh quá sạch sẽ.”

    Nghe những lời thẳng thừng này của cô, Dương Nhất Sâm nửa ngày không đáp lại được câu nào.

    Không sai, những điều cô nói không hề có một chút giả dối. Người đàn ông trước mặt cô quá sạch sẽ, nếu như đem mổ xẻ trái tim của hai người bọn họ ra, sợ rằng sẽ trắng đen trái ngược nhau.

    Dương Cẩm Ngưng quay về phòng ngủ thì Cố Thừa Đông đã tắm xong từ lâu. Anh mặc chiếc áo ngủ màu xám do đích thân cô mua. Vì muốn Tả Tần Phương tin rằng cuộc hôn nhân này cô hoàn toàn tự nguyện, cô đã mua rất nhiều quần áo cho anh để ở đây. Cô vốn không có khiếu chọn quần áo, không biết Cố Thừa Đông hợp với kiểu áo nào nhưng bất luận là đồ gì cô mua về, chỉ cần anh mặc vào là vừa vặn như khuôn đúc.

    Anh ngồi vắt chéo chân trên giường. Trong trí nhớ của cô, hình như rất hiếm khi cô thấy được bộ dạng như hiện giờ của anh.

    Ti vi đang phát chương trình rất tẻ nhạt, chẳng có gì đặc biệt, nhưng hình như anh đang xem rất nghiêm túc, khiến cô thầm hoài nghi có phải là bản thân mình không hiểu được sự khoái lạc trong đó hay không?

    “Tam thiếu gia, có cần em nhắc anh, anh nên kiểm tra lại khiếu thẩm mỹ của mình một chút không?”

    Cố Thừa Đông quay đầu, lộ ra vẻ mặt nửa cười nửa không: “Anh cũng cảm thấy như vậy.”

    Cô biết rõ, Cố Thừa Đông đang giễu cợt cô.

    Cô không tiếp tục so đo với anh: “Có cái gì hay đâu chứ.”

    “Diễn kịch.” Cố Thừa Đông cầm điều khiển trong tay xoay vài cái, “Em không cảm thấy kỹ thuật diễn xuất của những người này vô cùng xuất sắc ư?”

    “Không thấy, những người này cho dù diễn xuất thế nào cũng không cần chúng ta bình phẩm.” Dương Cẩm Ngưng cởi áo khoác, chui vào trong chăn, “Hình như hôm nay anh rất rảnh rỗi.”

    “Như vậy mà em cũng nhìn ra được à?” Anh bấm nút chuyển kênh, “Chẳng trách em không xem người khác diễn kịch được! Những người diễn xuất cao siêu thường không thích xem người khác đóng kịch.”

    Dương Cẩm Ngưng nhìn chằm chằm người đàn ông ngồi trên chăn: “Xin mời tránh ra.”

    “Anh còn chưa nói em, em tức giận cái gì?” Cố Thừa Đông đứng dậy, để cô kéo chăn ra, “Có điều hôm nay đúng là anh đã được mở mang tầm mắt, biết được cái gì gọi là diễn xuất thực thụ. Chỉ là không biết Cố phu nhân đã hài lòng với sự phối hợp của ông xã là anh hay chưa?”

    “Cố Thừa Đông, anh không cảm thấy bây giờ tìm em tính sổ là quá muộn rồi sao?”

    Cô là loại người nào chứ, những chuyện cô đã trải qua, cô không tin anh hoàn toàn không biết.

    “Tính sổ? Em quả thực không dùng sai từ.”

    Cô nằm xuống, không muốn tiếp tục trò đùa nguy hiểm này với anh.

    Đã quá đủ rồi.

    Cố Thừa Đông tắt ti vi, nhặt áo khoác cô vừa vứt bừa bãi đặt vào một bên: “Bà xã của anh nửa đêm ra ngoài, chí ít cũng không khoác áo của người đàn ông khác về nhà. Có phải anh nên cảm thấy may mắn hay không?”
     

Chia sẻ trang này