Bóng Sói Hú - Ngã Nguyệt Thừa Phong [ 70 Chương + 2 NT ]

Thảo luận trong 'Hiện đại' bắt đầu bởi Hinh Hinh, 25/11/16.

  1. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    [​IMG]

    Bóng Sói Hú

    Tác giả: Ngã Nguyện Thừa Phong
    Thể loại : Hiện đại, cường thủ hào đoạt , H
    Độ dài : 70 chương 2 PN
    Nguồn convert: tangthuvien.vn
    Nguồn: Sưu tầm
    Editor: OrchidsPham
    Beta: minhcho
    Giới thiệu 1

    “Biểu hiện của cô rất tốt, Liễu Đình.” Ngón tay thon dài của hắn vẫn cầm ly rượu, “Cô hẳn biết rằng phải có khả năng cực tốt mới có thể thoát khỏi đây, cho nên vẫn luôn giả bộ để hòng trốn thoát?”

    Hắn nhẹ nhàng tiến tới gần tôi, vuốt ve đôi mắt tôi, “Đừng, cô không cần phải trả lời tôi, tôi không quan tâm cô có mục đích gì?”

    Hắn cười hết sức dịu dàng, “Vô ích thôi Liễu Đình, đêm nay nhất định tôi phải hưởng thụ cô.”


    Giới thiệu 2


    Ánh mắt của tôi và hắn giao nhau, tôi biết bản thân mình sẽ không trốn thoát được. Hai mươi ba năm qua tôi chưa bao giờ cầu nguyện, mà lần này lại là lần thứ hai chứng minh Thượng Đế không đứng về phía tôi.

    Hắn ăn bận chỉnh tề ngồi đó, dường như lời nói vừa nãy chẳng qua chỉ là mời tôi ăn bữa cơm, có lẽ đối với hắn ta mà nói chỉ là như thế.

    Tách, chiếc bật lửa tinh xảo phát ra âm thanh vui tai, “Trả lời” hắn thản nhiên ra lệnh, ngon lửa trên chiếc bật lửa phụt tắt.

    Tôi cười rạng rỡ, tôi biết bất kể trả lời ra sao đối với hắn cũng không hề quan trọng, trò chơi có thể dài một chút hoặc ngắn một chút, có thể cưỡng ép cũng có thể cam tâm tình nguyện.
     
  2. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 1


    Ở Tuyên Thành, Phí thị là một trong bốn xí nghiệp lớn, nó nổi danh không chỉ vì tập đoàn gồm những người có quyền có tiền, mà hơn cả là người đứng đầu nó- Phí Như Phong, nổi tiếng khắp Tuyên Thành.

    Phí Như Phong, khoảng ba mươi tuổi, chưa lập gia đình, nghe nói hắn cao lớn anh tuấn, lỗi lạc phi phàm, có sức hấp dẫn tuyệt đối khiến người khác mê muội, hơn nữa lại nhiều tiền, thân phận cực kỳ cao quý!

    Hắn chắc chắn là chàng trai độc thân hạng kim cương, hơn nữa còn là viên kim cương rực rỡ khiến người ta chói mắt nhất.

    Chính vì nguyên nhân này, mỗi lần Phí thị thông báo tuyển dụng cho dù chỉ là công việc bưng trà rót nước cũng khiến bao người phải tranh giành đến bể đầu chảy máu! Mỗi một người tiến vào Phí thị, không chỉ vì tiền lương cao ngất ngưởng và sự trọng dụng nhân tài, mà quan trọng hơn cả là giấc mộng trong lòng mỗi người.

    Chuyện hoàng tử chưa tìm thấy cô bé Lọ Lem được lặp đi lặp lại nhiều lần trong kịch bản của Hollywood, phòng bán vé vẫn làm ăn phát đạt, từ đó cho thấy kịch bản này xúc động lòng người đến mức nào. Huống hồ cơ hội còn rất lớn, vị họ Phí này dính scandal tình ái liên tục, tin đồn yêu đương lại càng nhiều, có ai mà không muốn thử sức, biết đâu mình có thể trở thành người may mắn tiếp theo!

    Đương nhiên điều kiện tiên quyết là phải có khuôn mặt xinh đẹp cái đã! Mà tôi, một nhân viên nhỏ bé đến không thể nhỏ bé hơn trong Phí thị, không có gương mặt xinh đẹp, không có gia thế, có thể sống yên ổn qua ngày đã là quá may mắn rồi. Những chuyện về hắn thỉnh thoảng nghe ngóng chút cho vui là được.

    Nhìn xem, lại có tin mới rồi, mỗi tháng một lần chắc chắn sẽ có một bài báo: “Tin sốt dẻo đây, số đặc biệt số đặc biệt” biểu cảm của Hồ miệng rộng đúng là trăm lần như một, lúc nào cũng bày ra vẻ mặt như mới nhặt được báu vật, hối hả vọt vào phòng, “Trương Y của đội kỹ thuật được điều đến phòng tổng giám đốc làm trợ lý.”

    Chuyện xấu của Phí thiếu gia đúng là vĩnh viễn không bao giờ hết “sốt”.

    “Hả, mới một tháng mà lại đổi người.”

    “Không thể nào, Trương Y nổi danh là tảng băng. Ngày thường cũng đâu thèm liếc mắt nhìn ai.”

    “A! Sự thật lại chứng minh sức quyến rũ của chủ tịch chúng ta chẳng hề suy giảm.”

    “Hừ, có gì mà phải kinh ngạc, loại người lấy sắc tiến thân làm sao có thể trụ được lâu dài.” Phụt, toàn bộ trà trong miệng tôi đều phun ra ngoài, đừng nghĩ đây là lời do một người bảo thủ nào đó nói ra.

    Không ngờ một người luôn tìm kiếm cơ hội tiến thân bằng sắc đẹp lại có thể thốt ra những lời đanh thép như vậy, có điều mùi chua đúng là…. Xoạt, tất cả ánh mắt sắc bén trong phòng đều chuyển về hướng tôi.

    “Qúa sốt dẻo.” Tôi lập tức kích động trợn to hai mắt, “Anh Hồ, làm cách nào anh lấy được tin tức sốt dẻo thế này?”

    Anh ta tỏ vẻ đắc ý rồi bắt đầu nói liến thoắng, chia sẻ thành tích chiến đấu. Ù ù ù, sóng âm bắt đầu lan toả trong không khí. Tôi chậm rãi chuồn về phía cửa, đừng trách tôi không có tính tò mò, bởi vì thông tin này cũng chẳng có gì mới mẻ, chỉ thay đổi cái tên người thôi mà.

    Mỗi tháng một lần, ngài heo giống vĩ đại của chúng tôi, nhầm nhầm, lỡ lời, ngài tổng giám đốc đều chọn trợ lý mới kiêm bạn giường theo tiêu chí không phân biệt xuất thân, già trẻ đều thích hợp.

    Thành thật mà nói tôi cảm thấy không chừng Phí thiếu gia này có bệnh trong người, là điển hình tiêu biểu của chứng cố chấp thích thu thập thành tích. Nghe nói mỗi ngày đều có phụ nữ chủ động yêu thương nhung nhớ, lợi dụng mọi cơ hội để tranh giành sự tình cảm của hắn. Một tin đồn đẹp đẽ mà quá tàn khốc.

    Sự tồn tại của hắn dường như là để phá hủy sự độc lập và danh dự của phụ nữ, hành động của hắn hết lần này đến lần khác tuyên bố một sự thật: phụ nữ không thể tách khỏi đàn ông, đặc biệt là không thể rời khỏi người đàn ông như Phí Như Phong.

    Tôi quay đầu lại nhìn quần chúng đang phẫn nộ bức xúc, đúng là quần chúng bùng nổ mà, thôi, quyết định về trễ hai tiếng cho an toàn.

    Hai tiếng sau, tôi khoan khoái bước vào thang máy. Chà, một ly trà xanh, một đĩa hạt dưa này, cuộc sống mới tốt đẹp làm sao. Tôi híp mắt dựa vào vách thang máy, ding, thang máy đột nhiên rung rung, dừng lại.

    Xung quanh tối đen, hồi lâu sau tôi mới có phản ứng, trong thang máy rõ ràng còn có một người cùng cảnh ngộ, chỉ tiếc là anh ta không được bình thản như tôi. Nhìn hai chân anh ta cứng ngắc cứ như là một sinh vật không biết tên đang ráng sức chống cự. Tôi cũng không muốn bị giam chung chỗ với một kẻ suy sụp tinh thần.

    Tôi cố gắng mềm giọng an ủi, “Này! Đừng lo lắng về công việc, Phí thị là công ty lớn, khi có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, cứ an tâm chờ đợi rồi khiếu nại lên cấp trên. Nếu may mắn không chừng còn nhận được một khoản tiền bồi thường tổn thất tinh thần!”

    A, ý kiến này hay nha. Anh ta vẫn ngó trừng trừng về phía trước như cũ, nếu không phải khủng long đã sớm bị tuyệt chủng, tôi ngờ rằng trước sau gì anh ta cũng trừng ra một con.

    “Người bạn nhỏ, có muốn thử làm chút chuyện trong thang máy không?” tôi trải áo khoác xuống, “Chúng ta cùng nhau chia sẻ, thế nào?”

    Bỗng nhiên anh ta quay phắt đầu lại, (đừng hiểu lầm tôi nói là cùng nhau chia sẻ kinh nghiệm thôi) nhưng cuối cùng tôi cũng phân tán được sự chú ý của anh ta, tức giận dù sao cũng tốt hơn là suy sụp.

    Ánh mắt người đàn ông như lóe lên trong đêm tối, “Cô chắc chứ?” Giọng nói của anh ta trầm thấp mà nồng đượm, như dòng sông lặng lẽ chảy trong đêm. Người đàn ông này không phải hạng người bình thường, trong lòng tôi vừa mới đề phòng, anh ta đã chậm rãi đi về phía tôi….

    Ngoài sự kinh ngạc tôi còn cảm thấy buồn cười, ngày mai liệu có xuất hiện tin một cô gái bị cưỡng hiếp vì thang máy bị trục trặc không….

    “Cô rất vui vẻ?” Giọng nói trầm trầm vang lên, hơi thở ngưa ngứa thổi qua bên tai tôi. Tôi ngẩng đầu, phát hiện toàn thân đã bị bóng hình của anh ta bao phủ, tay anh ta chống bên người tôi, ánh mắt u ám nhìn tôi chằm chằm.

    Nếu như tình huống không kỳ dị như thế, e rằng tôi sẽ thực sự sợ hãi, thế nhưng…. Ha ha ha, tôi không kiểm soát được tiếng cười bật ra khỏi miệng,

    “Xin lỗi, anh trai này anh không nhận thấy nơi này quá tối sao? Chật chội đến khiến người ta nghẹt thở?” Thân thể người đàn ông cứng đờ, tôi cúi đầu luồn qua nách anh ta chui ra ngoài.

    “Tôi nghĩ ở chỗ này một người đồng cảnh ngộ sẽ khiến người khác vui thích hơn bạn giường.” Ầm, tôi chỉ cảm thấy sau lưng vô cùng đau nhức. Anh ta vững vàng đứng cạnh tôi, ánh mắt như có lửa, đột ngột cúi xuống phủ kín miệng tôi, điên cuồng hôn tôi, dường như đang chống lại cái gì đó.

    Anh ta cắn môi tôi thật mạnh, hơi thở đàn ông vướng vít trong miệng, “Đừng khiêu chiến với tôi!” Lời nói từ miệng anh ta chạy thẳng vào tim tôi, tôi cố gắng thả lỏng cơ thể, không muốn kích thích bất cứ hành vi nào của tên điên này nữa. Anh ta dò xét tôi như thể đang đánh giá một món hàng.
     
  3. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 2


    “Tổng giám đốc!”

    Trước mắt đột nhiên sáng ngời, ở ngoài thang máy, tôi nhìn thấy một đám người hết sức lo sợ đang đứng lố nhố. Đi đầu là một cô gái có mái tóc dài xinh đẹp, khí chất thanh nhã, cô ấy nhìn tôi mà kinh hãi như nhìn thấy quỷ.

    Tôi chưa kịp lấy lại tinh thần, đã giật mình trông theo bóng người đàn ông kia ngạo nghễ bước ra khỏi thang máy. Anh ta cũng không hề quay đầu lại, tư thế đó giống như hành động cuồng nhiệt vừa rồi đã hoàn toàn tan biến không khí. Nếu như không có cảm giác đau đớn truyền đến từ bờ môi, tôi đã cho rằng tất cả đều là ảo giác.

    Ding, thang máy đã hoạt động, tôi tỉnh táo lại, nhấn nút lên tầng 63.

    ***********

    Một tuần sau, tôi tìm đến quán bar cà phê Master Lou để thử việc. Quán bar cà phê Master Lou nằm ở trung tâm, phương thức kinh doanh của nó tương đối đặc biệt, từ cửa chính đi vào còn có hai cửa nhỏ hình vòm tùy bạn lựa chọn. Một cánh cửa hình vòm dẫn vào quán bar ồn ào, bên trong tràn ngập tiếng hát, sống động như thủy triều, vừa bước vào đã cảm nhận được bầu không khí sôi nổi khiến người ta mê muội. Cánh cửa kia lại điểm xuyết một vài sắc xanh, bên trong là cánh cửa bằng gỗ, cửa sổ, ghế tựa, cầu thang đều được quét sơn đỏ hồng đã hơi hơi phai màu. Khung cảnh ấm áp trước mắt, khiến người ta kìm lòng không đậu hoàn toàn thả lỏng, giống như lạc đến một không gian khác.

    Có lẽ bởi nhờ hình thức tổng hợp đặc biệt này, cho nên khách ở đây rất đa dạng, việc kinh doanh tốt đến dọa người, thậm chí phải đặt bàn trước một tuần!

    Tôi rất thỏa mãn với công việc mới này, ngoại trừ tiền lương có hơi ít một chút, nhưng thời gian làm việc thật sự rất hợp lý, từ chín giờ tối đến năm giờ sáng, thời gian còn lại hoàn toàn thuộc về bản thân mình.

    “Liễu Đình, bàn số một, một ly Crane.”

    “Có ngay.” Tôi là một người pha chế rượu, cái này phải cảm ơn cuộc đời, để có thể sống tốt, thông thường người ta cần phải học thêm ít tài lẻ.

    “Liễu Đình, sau khi tan ca anh đưa em về nhé?” La Uy mặc đồ đen từ đầu đến chân nhìn tôi nồng nàn, anh ta vừa mới từ sân khấu bước xuống, mồ hôi rơi lã chã, hơi thở ngông cuồng phả tới, sự chân thành trong mắt anh ta chẳng hề liên quan đến lời mời nguy hiểm kia.

    Tôi mỉm cười, “Chú của tôi sẽ tới đón, lần sau nhé.” Tôi cố gắng dùng giọng điệu hết sức mềm mỏng để cự tuyệt.

    “Anh cũng đâu có ăn thịt em.” La Uy ngang bướng liếc nhìn tôi, xoay người rời đi.

    Tôi nhìn chằm chằm vào bóng lưng tràn trề sức sống của anh ta, đúng là cực kỳ chói mắt! Đáng tiếc là lúc này tôi không thể tiếp xúc nhiều với anh ta được, bởi vì trong quán này có rất nhiều người để ý đến anh ta, cây to đón gió mà. Trước khi vượt qua thời kỳ thử việc, tôi phải cố gắng giữ vững nguyên tắc làm việc.

    “Ba ly Margaret.”

    “Được. Có ngay.” Tôi trả lời rõ ràng. Lại bắt đầu một đêm bận rộn. Bận rộn đến năm giờ sáng thì được tan ca, tôi bước đi trên con phố, hưởng thụ cảm giác dịu dàng do cơn gió nhẹ mang đến, tôi thích đi chầm chậm trong gió như vậy, rất yên tĩnh, rất tự do, dường như toàn bộ thế giới đều nằm trong bước chân của tôi, nó nín thở chờ tôi bước tới.

    Tôi khẽ mỉm cười. “Vẫn luôn ngây thơ như vậy” một giọng nói nhẹ nhàng vang lên bên tai tôi, “Đúng thế, vẫn còn ngây ngô như thế, chẳng phải việc này rất hạnh phúc sao, tôi đang sống rất vui vẻ, anh có vui vẻ không?”

    “Vui, em vui vẻ là tốt rồi, vui vẻ là tốt rồi…” Tôi lắng nghe tiếng lẩm bẩm trầm thấp nương theo gió đêm truyền tới, không kìm được vòng theo ôm lấy mình, chạy trốn theo chiều gió. Sau một hồi điên khùng kết quả là tôi trở về nhà, ngã xuống giường, không biết gì nữa.

    Ngủ thẳng một mạch rồi cũng tự tỉnh dậy, tôi nằm trên giường, không hề vội vàng mở mắt ra, người ta thường nói đời người có hai điều hạnh phúc, đó chính là được ngủ một giấc thật sâu, đến khi nào muốn tỉnh thì tỉnh, thứ hai là được ôm đầy tiền trong tay đến nỗi bị chuột rút. Tôi thì không cố chấp như người ta, theo đuổi cả hai điều này, tôi chỉ cần một thứ thôi, một nửa hạnh phúc cũng mãn nguyện lắm rồi.

    Tôi ì ạch nhảy xuống khỏi giường, con chim dậy sớm có sâu ăn, con sâu dậy muộn có cơm ăn, tôi cất cao giọng khích lệ bản thân mình, bỗng nhiên tôi ngây người ra, chiếc cốc của tôi luôn luôn đặt bên giường mà, sao lại chạy đến trên bàn thế này. Tôi ngẩn ngơ nhìn chiếc cốc trên bàn, nhếch miệng cười như thằng hề, tôi lại bị trộm rồi!

    Nơi này lại thường xuyên bị trộm càn quét, có ngày kẻ trộm đi qua đi lại đến mấy vòng. Nhà nào cũng có cửa sắt để đề phòng trộm cắp nhưng đều vô dụng cả. Đại ca trộm cắp nhà người ta có rất nhiều chiêu thức, dù sao người ta cũng dựa vào tay nghề để kiếm miếng cơm mà, kỹ thuật thực sự rất chuyện nghiệp.

    Mỗi khi đi ra ngoài tôi đều để trên bàn hai mươi, ba mươi đồng, để tránh cho các đại ca ăn trộm không thu hoạch được gì lại có lòng tốt mở vòi nước “lau nhà” giúp tôi. Kỳ lạ thật, tiền vẫn còn ở trên bàn, cả phong thư tôi gửi cho đại ca ăn trộm cũng còn đó, chẳng lẽ lời văn phong phú tràn đầy tình cảm cộng với cái gian phòng nghèo rớt mùng tơi chỉ có bốn bức tường này đã khiến anh ta cảm động? Không lấy gì đã vội bỏ đi, tôi không thể tin được mình lại may mắn đến thế, thế gian này vẫn còn nhiều người tốt ha. Tôi dương dương tự đắc thầm nghĩ.

    Đánh răng rửa mặt xong xuôi. Đã là mười ba giờ, ăn qua loa một bát mỳ, tôi cầm lấy dụng cụ vẽ tranh chuẩn bị đi leo núi . Áo gió, dụng cụ vẽ tranh phù hợp với chiều cao một mét sáu tám của tôi, tuy rằng không phải quốc sắc thiên hương, nhưng cũng tự do phóng khoáng ra phết.

    “Chị Liễu” Cô bé Đông Đông, con gái của chủ nhà lúc nào cũng tràn ngập ngưỡng mộ với cuộc sống thoải mái của tôi.

    “Chị lại ra ngoài vẽ tranh à, lần trước chị tặng em bức tranh chân dung các bạn thèm muốn chết, hôm nào đó chị lại tặng em một bức nữa được không?” Giọng nói trẻ con của cô bé vô cùng êm ái.

    Tôi nhẹ nhàng xoa đầu cô bé, “Được, em thích gì cũng được, nào, đây là chocolate mà em thích nhất, vị hạt phỉ (1) nha.”

    “Cảm ơn chị Liễu.” Đông Đông vui vẻ nhận lấy, gương mặt ửng hồng khiến lòng tôi cũng cảm thấy thật thoải mái. Thật ra tôi cũng không thích vẽ tranh cho lắm, chỉ là vẽ nguệch ngoạc vài nét mà thôi, chủ yếu là tôi thích leo núi, đây cũng là nơi mà tôi đưa ra những quyết định.

    Thành phố thường khiến tôi cảm thấy ngột ngạt chật chội, đặc biệt là thành phố này. Nằm trên núi, khu rừng đằng xa là sự hòa trộn giữa màu xanh và màu mực, những chú bướm in bóng trên mặt nước, cảm nhận được mùi hương thoang thoảng trong gió, tôi vô cùng vui vẻ tận hưởng cả buổi chiều.

    (1) Hạt phỉ : hạt của cây phỉ – cây thuộc họ hạt dẻ, quả phỉ giống như hạt dẻ, trong nhân là hạt hình tròn màu trắng, có hương thơm mát, lượng dầu rất cao, ăn có vị đặc biệt
     
  4. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 3


    Buổi tối đúng chín giờ là giờ làm việc, đến quán bar vừa thay đồng phục xong thì ông chủ gọi riêng tôi vào phòng làm việc.

    “Liễu Đình, cô chính thức được tuyển dụng.” Gương mặt tròn vo của ông chủ lúc này trông thật đáng yêu.

    “Tôi sẽ làm việc chăm chỉ.” Tôi chân thành hứa hẹn.

    Ông chủ vỗ vỗ vai tôi, “Cứ chăm chỉ làm việc, sẽ có cơ hội.”

    Tôi nhoẻn miệng cười, cơ hội, không phải tôi có cơ hội lên chức ông chủ đấy chứ? Tôi vô cùng vui vẻ, trở về vị trí làm việc.

    La Uy đi tới trước mặt tôi, “Liễu Đình, em nên thương lượng với ông chủ về tiền lương, rượu của em pha chế ít nhất đã giúp quán tăng lượng khách lên gấp đôi”, La Uy quỷ quái nhếch mày nhắc nhở tôi, toàn thân anh ta toát ra vẻ mê hoặc lòng người.

    “Thời gian còn dài mà, sẽ có cơ hội thôi.” Tôi thờ ơ trả lời…

    “Em là ai?” La Uy tiến tới gần tôi, gần đến mức khiến tôi cảm giác được nhiệt độ trên cơ thể anh ta ùn ùn ập tới.

    “Ngay cả tiền em cũng không cần chỉ muốn trốn ở đây? Chẳng lẽ em giết người? Bị truy nã?” Anh ta gần như dựa sát vào người tôi.

    Tôi ghé sát lỗ tai anh ta, “Anh thật sự muốn biết sao?”

    Ánh mắt anh ta lóe sáng, cầm chặt lấy tay tôi, “Muốn, anh càng muốn em giết anh!” Anh ta thầm thì một cách mê hoặc, thừa biết là tôi có chuẩn bị tâm lý cũng không cản nổi.

    “Anh đừng hại tôi, La Uy.” Tôi cắn môi cười cười, “Anh nhìn những ánh mắt giết người sắc như dao xung quanh đi.”

    “Ngày hôm nay anh sẽ đưa em về, đừng có trốn nữa đấy.” Anh ta giơ một tay lên, bày ra bộ dạng quyết tâm giành chiến thắng! Sau đó anh ta nhảy lên sân khấu, “Hoan nghênh quý vị đã đến Master Lou đêm nay.” Vũ đạo của anh ta khiến nhiệt huyết của tất cả mọi người đều sôi trào, xem ra đêm nay lại là một đêm đầy phấn khích.

    Tôi thích kỹ thuật nhảy của La Uy, cũng thích con người anh ấy. La Uy như một ngọn lửa, như ánh sáng mặt trời, đi đến đâu cũng khiến người ta vui vẻ.

    “Chào mừng quý khách.” Giọng nói vui tươi trở lại, tôi liếc nhìn người vừa đến theo thói quen, âu phục Armani, dáng vẻ ung dung tao nhã.

    “Chị Liễu, rượu của chị tràn ra ngoài rồi kìa” Hắc Tử ở bên cạnh quát lớn, tôi cúi đầu xuống nhìn vết rượu trên mặt đất. Không ngờ tôi lại bị một bóng lưng hù dọa đến nông nỗi này, nếu như là ngày trước tôi sẽ cảm thấy rất buồn cười, thế nhưng lúc này tôi chỉ thấy miệng mình đắng ngắt.

    Tôi không tin vận may lại quay lưng phũ phàng với tôi như vậy, nhưng mà trên thế giới này thường không có quá nhiều chuyện trùng hợp, mỗi người đều phải học cách tránh dữ tìm lành, vượt qua số mệnh của mình thôi.

    “Hắc Tử, xin phép ông chủ dùm tôi, ở nhà tôi đột nhiên có chút chuyện.” Tôi cởi bộ đồng phục ra, chuẩn bị chuồn ra ngoài bằng cửa sau.

    “Liễu tiểu thư, Phí tiên sinh có lời mời.” Tôi dường như trông thấy một nghìn con qua đen đang bay lượn trên đầu, vận mệnh của tôi thực sự đen đủi đến mức xxx này ư! Trong lòng tôi thầm rủa mười tám đời tổ tông nhà hắn.

    “Xin chào, Phí tiên sinh.” Tôi dè dặt bắt chuyện.

    “Ngồi đi.” Tư thế của anh ta rất thong dong, ánh mắt của anh ta lại sâu thăm thẳm, toàn thân nhàn nhã dựa vào ghế sô pha tản ra loại khí thế nguy hiểm bức người.

    Tôi đúng là mù mắt rồi, dù thang máy có tối thế nào đi nữa cũng không nên chọc đến anh ta.

    “Tôi đang cần một trợ lý, sau khi cô sắp xếp mọi thứ ổn thỏa thì đi làm.” Giọng nói của anh ta trầm thấp thành thật, nhưng mà tôi thật sự không thể cười nổi. Dưới ánh đèn lập lòe những đường nét của Phí Như Phong càng thêm bức người, “Cô còn nguyện vọng gì thì cứ nói thẳng với Thiệu Phong.”

    “Phí tiên sinh, tôi là dân nông thôn, mẹ của tôi đã từng phải bán máu để cho tôi đi học, bà ấy không yêu cầu tôi bất cứ điều gì…” Thái độ của tôi vô cùng nhún nhường, trong ánh mắt tràn ngập khẩn cầu, “Bà ấy chỉ hy vọng tôi có một cuộc sống tốt đẹp.”

    “Vậy thì cô càng phải tìm một công việc thật tốt, làm ra nhiều tiền.” Phí Như Phong thờ ơ đáp lời. "Nhà của Liễu tiểu thư đây chỉ có bốn bức tường thật làm cho người ta ấn tượng sâu sắc!"

    Tôi cả kinh, hóa ra tôi không bị mất trộm. Kẻ trộm kia chính là anh ta, anh ta coi trời bằng vung như vậy, thái độ càng tỏ vẻ đe dọa. Tôi lập tức hạ mình sát đất. “Bà ấy đã qua đời rồi. “ Tôi nghẹn ngào, “Tôi… Phí tiên sinh… xin anh.”

    Nước mũi nước miếng tèm nhem trên mặt tôi, trông nhếch nhác kinh khủng. Trong đôi mắt đen, sâu thăm thẳm của anh ta không hề có chút dao động nào. Con mẹ nó, đúng là động vật máu lạnh, tôi oán thầm.

    “Liễu Đình, nếu như cô không từ chức, tôi cũng sẽ không có ấn tượng sâu sắc với cô như vậy. Nhưng hiện tại tôi cảm thấy rất có hứng thú, nếu như trước đây quả thật mẹ cô đã bán máu vì cô, vậy thì cô nên sống sao cho thật tốt, trèo lên giường tôi sẽ giúp cô sống càng thoải mái hơn.” Ngữ điệu của anh ta có vẻ rất hòa nhà, nhưng ẩn sâu trong đó lại là sự lạnh lùng băng giá của một con rắn độc.
     
  5. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 4: Giam Giữ


    Ánh mắt của tôi và hắn giao nhau, tôi biết bản thân mình sẽ không trốn thoát được. Hai mươi ba năm qua tôi chưa bao giờ cầu nguyện, mà lần này lại lần thứ hai chứng minh Thượng Đế không đứng về phía tôi.

    Hắn ăn bận chỉnh tề ngồi đó, dường như lời nói vừa nãy chẳng qua chỉ là mời tôi ăn bữa cơm, có lẽ đối với hắn ta mà nói cũng chỉ là như thế.

    Tách, chiếc bật lửa tinh xảo phát ra âm thanh vui tai, “Trả lời” hắn thản nhiên ra lệnh, ngọn lửa trên chiếc bật lửa phụt tắt.

    Tôi cười rạng rỡ, tôi biết bất kể tôi trả lời ra sao đối với hắn mà nói cũng không hề quan trọng, trò chơi có thể dài một chút hoặc ngắn một chút, có thể cưỡng ép cũng có thể can tâm tình nguyện.

    “Được, ba ngày nữa tôi sẽ đi làm đúng giờ.” Đã không thể trốn thoát thì bình thường tôi sẽ thẳng thẳn nhận thua, không cần thiết phải phí phạm thời gian của mọi người.

    Ánh mắt hắn ta lấp lóe khó lường, “Rất tốt” hắn xoay người rời đi.

    Tôi lại ngạc nhiên lần nữa vì cái tư thế một khi bước đi sẽ không bao giờ quay đầu lại của hắn, để mặc tôi rớt lại đằng sau như bốc hơi trong không khí, Phí Như Phong, quả nhiên tên rất hợp với người.

    “Anh ta là ai vậy?” Bất thình lình, La Uy xuất hiện bên cạnh tôi, lạnh lùng nhìn theo bóng lưng của Phí Như Phong.

    “Anh trai tôi” Tôi trả lời, hai mắt trừng lớn nhìn anh ta, “Tôi bỏ nhà ra đi, vì tôi không đồng ý cuộc hôn nhân do gia đình sắp xếp.”

    La Uy nhảy dựng lên, “Vậy sao bây giờ em còn không lo chạy!”

    Đúng là một người khờ khạo đáng yêu. Tôi cười khổ, nhìn mấy người xa lạ đứng hai bên cửa, đã không còn cách nào chạy thoát rồi, tôi tiếc nuối đứng dậy.

    La Uy túm lấy tôi, “Những lời em nói, anh không tin đâu.” Anh ta hôn lên môi tôi, làn môi anh ta ấm áp mà nóng bỏng, cách anh ta bắt đầu và kết thúc đều đột ngột như thế.

    La Uy đẩy tôi ra, đi thẳng ra cửa, túm chặt lấy một người lạ đứng ở cửa, giơ tay lên đấm một cú như trời giáng.

    “La Uy !” Tất cả mọi người trong quán rượu đều nhao nhao xông lên gây ra một cuộc hỗn loạn nho nhỏ…

    Đương nhiên, tôi không hề chạy trốn, bởi vì chạy cũng không có nghĩa lý gì. Bạn biết chuyện mèo và chuột chứ, con mèo sau khi bắt được con chuột, sẽ kích động con chuột khiến cho con chuột không ngừng sợ hãi chạy trốn nó. Thực ra nó vẫn lẳng lặng ở gần đó quan sát con chuột, sau khi chán chê rồi sẽ một đớp nuốt trọn con chuột. Tôi đã trở thành trò tiêu khiển, những trò tiêu khiển khác thì đáng gì.

    Xuống xe, tôi cầm theo địa chỉ mà Thiệu Phong đưa cho, đi về phía “lầu vàng”* của tôi. “Lầu vàng” như một ốc đảo nằm trên đỉnh núi, dạo bước trên con đường lót đá xanh tôi âm thầm kinh hãi, xem ra từ đầu đến chân tôi có bao nhiêu cọng xương hắn cũng thăm dò được rồi, không biết có bộ hồ sơ nào về tôi không, tôi rất muốn xem trong đó ghi thế nào… (*Lầu vàng: Trích từ điển cố nổi tiếng “ Kim ốc tàng kiều” _Xây nhà vàng giấu người đẹp của Hán Vũ đế và hoàng hậu Trần A Kiều.)

    Càng đến gần biệt thự, tôi càng kinh ngạc than thầm. Đến khi đứng ngay trước mặt biệt thự, tôi trợn mắt há hốc mồm nhìn dải đá cuội màu trắng rải ngay trước lối vào, cửa sổ thủy tinh cực lớn đổ bóng xuống sân, hai bên là hồ nước xanh thẳm.

    Đêm xuống, ánh sáng của những ngôi sao phản chiếu khiến nó càng thêm mờ ảo như một giấc mộng, đây là “lầu vàng” mà bất cứ phụ nữ nào cũng tha thiết ước mơ, gu thẩm mỹ của Phí Như Phong khiến tôi phục sát đất.

    “Xin chào Liễu tiểu thư.” Một bóng người thẳng tắp đứng đó, mái tóc bạc phơ, cực kỳ giống quản gia nước Anh trên ti vi. Có lẽ trong lòng ông ta đang khinh thường phỉ nhổ đứa con gái hám của này, nhưng mà bên ngoài trông ông ta vẫn rất kính cẩn, “Phòng ngủ của cô ở tầng ba, cô xem còn cần gì, để tôi đi sắp xếp.”

    Tôi gật đầu mỉm cười, “Cảm ơn, tôi có thể đi tham quan xung quanh không?” Thái độ ôn hòa như chỉ đến đây dạo mát ngắm cảnh.

    Ánh mắt của vị quản gia lóe lên trong một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng sau đó lại nhanh chóng khôi phục vẻ bình tĩnh như sóng nước, “Xin mời.”

    Ông ta kính cẩn dẫn đường. Quan sát hết những căn phòng ở đây khiến người ta phải thở dài, cảm thấy thời gian thật sự rất rất chậm, bởi vì bây giờ đồng hồ mới điểm sáu giờ ba mươi mà lúc tôi đến đây là năm giờ.

    Hiển nhiên vị kim chủ của tôi cho rằng thời gian tôi ngồi đợi còn chưa đủ, cho nên đến tận bây giờ cũng không thấy bóng dáng, chờ đợi hẳn là một chương trình đào tạo tất yếu dành cho tôi sau này. Một giây sau anh ta có thể đột ngột xuất hiện, hoặc có lẽ sẽ không xuất hiện, cảm giác ngờ vực pha lẫn lo lắng này rất khó chịu.

    Tôi tựa trên chiếc ghế bành rộng lớn, rượu vang chầm chậm chảy vào cuống họng như nghi thức chào mừng cuộc sống xa xỉ. Tôi khép hờ mắt, nếu đã không thể khống chế cuộc đời mình, thì chí ít cũng nên hưởng thụ.

    Bóng đêm dần dần buông xuống.

    “Liễu tiểu thư.” Giọng nói cứng nhắc của quản gia vang lên, “Cô nên đi ngủ rồi.”

    Tôi mở to hai mắt nhìn khuôn mặt không hề biến sắc của quản gia, “Mỗi ngày cô nên đi ngủ từ chín giờ tối, buổi sáng tám giờ thức dậy.”

    Tôi thực sự cảm thấy rất chướng mắt với đường cong nơi khóe miệng ông ta. Tôi mỉm cười nhã nhặn, “Tôi có thể đi ra ngoài không?”

    “Hai ngày nữa tài xế mới tới, cô tự mình xuống núi sẽ không an toàn.” Tóm lại là tôi đã bị giam giữ, hơn nữa còn giống như con chó nhỏ, tất cả lịch trình sinh hoạt của tôi đều phải tuân theo chủ nhân.

    “Có quy định luôn thời gian tôi ở trong WC không?” Tôi không dám hỏi vấn đề này, bởi vì tôi dám cam đoan sau khi mở miệng chắc chắn bảng thời gian đi vệ sinh của tôi sẽ được trang trọng treo ngay đầu giường.

    “Liễu tiểu thư, Phí tiên sinh không thích mùi vị của loại trà xanh cô uống, Liễu tiểu thư nên ăn nhiều hơn, Phí tiên sinh cảm thấy vóc dáng của cô hơi gầy. Liễu tiểu thư ngày hôm nay cô cần phải xem hết mấy cuốn sách này, sau khi xem xong tôi sẽ cắt nghĩa giúp cô, Liễu tiểu thư đã đến giờ tản bộ rồi, Liễu tiểu thư….Liễu tiểu thư….” Cứ mỗi một ngày yêu cầu ở đây lại tăng lên, mỗi một phút khuôn phép liên tục bành trướng đến chóng mặt.

    Trongngày, thời gian tự do nhất của tôi là hai giờ sau khi ăn cơm tối, trong nhà kính có rất nhiều giống hoa lạ, khiến tôi lưu luyến không thôi. Bởi vì thói quen siêng năng được bồi dưỡng từ nhỏ, tôi rất chăm chỉ nhờ người làm vườn dạy bảo (phương thức xin chỉ bảo : mở to hai mắt xem xét cẩn thận), vài ngày sau tôi cũng biết hoa tu- lip mỗi ngày đều phải tưới một bình nước lạnh, hoa bibi nhất định phải tránh xa bức xạ, hoa bách hợp thích ẩm ướt sợ ánh nắng mặt trời, nên phải đặt nó vào bóng râm, hai ba ngày mới tưới nước một lần.

    Tôi nghĩ nếu mình muốn đổi nghề, hẳn là đã có thêm lựa chọn mới. Người làm vườn họ Hoa, tôi gọi anh ta là Hoa đinh* như vậy rất dễ nhớ, à, còn có quản gia họ Quản, tôi gọi ông ta là Quản gia. Đương nhiên đây là biệt danh mà tôi tự đặt, bởi vì ngoại trừ quản gia còn có công dụng thu phát âm ra, những người khác dường đều gặp trở ngại về mặt ngôn ngữ.

    ( * Nguyên văn người làm vườn là “viên đinh” mà ông ấy lại họ Hoa nên bạn Tiểu Đình gọi luôn ông ấy là “hoa đinh” nghĩa là “vườn hoa”)

    Trong biệt thự có tất cả năm người, Quản gia, Hoa đinh, đầu bếp, người quét dọn, còn có cả tôi nữa, tài xế đương nhiên là vẫn chưa tới, bởi vì bên kia có người nào đó đang chờ tôi phát điên mất đi khả năng khống chế hoặc là giả vờ thỏa hiệp.

    Hắn muốn tôi khắc sâu trong lòng, mọi vật tôi sở hữu đều liên quan đến hắn, mục đích sống của tôi là nhờ cậy hắn, lấy lòng hắn.

    Sau một tuần, khả năng thích ứng với mọi điều kiện sinh hoạt của tôi đã khiến biệt thự dần dần xáo động, quản gia không giấu nổi sự kinh ngạc, mà ánh mắt nhìn trộm của những người khác cũng ngày càng bất an.

    “Quản gia, tôi có thể gọi điện thoại cho Phí tiên sinh không?” Tôi đột ngột đưa ra yêu cầu.

    “Hả?” Cuối cùng cũng nhìn thấy kẽ hở trên chiếc mặt nạ quản gia hoàn mỹ. Sự huấn luyện nghiêm chỉnh giúp ông ta nhanh chóng khôi phục lại vẻ bình thản, kính cẩn đưa điện thoại cho tôi, “Đã nối máy thưa Liễu tiểu thư.”

    “Phí tiên sinh” Giọng nói của tôi vô cùng rõ ràng.

    “Liễu Đình.” Giọng nói tràn đầy quyền uy từ trong điện thoại truyền đến.

    “Ngày hôm nay tôi có thể gặp anh không?” Tôi cố gắng khiến cho giọng điệu đạt đến mức độ nhún nhường nhất.

    “Chắc là không được, cô không nằm trong lịch trình ngày hôm nay của tôi, nhớ kỹ sau này chỉ có thể gọi điện cho tôi vào lúc ba giờ.” Hắn ta cúp máy, hoàn toàn không để cho người khác nói thêm câu nào.

    Đúng là người đàn ông lòng dạ hẹp hòi, tôi lẳng lặng nhìn chăm chú vào cái điện thoại chừng một phút, “Quản gia, ba giờ ngày mai hãy giúp tôi nối máy với Phí tiên sinh.”

    “Vâng.” Quản gia cúi đầu lui ra.

    “Chờ một chú, tôi chần chừ nhìn ông ta, “Còn nữa, ông chuẩn bị nguyên liệu của những món ăn mà Phí tiên sinh thích cho tôi, ngày mai tôi muốn xuống bếp.” Tôi uể oải đứng dậy, ngày hôm nay nên ngủ sớm một chút, ngày mai e rằng sẽ rất kích thích.

    Đúng ba giờ ngày thứ hai điện thoại được nối máy, “Phí tiên sinh tôi đã chuẩn bị thịt dê nướng, salad trái cây trộn, rượu vang, thịt bò ninh mềm, canh măng và một con búp bê hình nhân thế mạng, tối nay có thể mời anh bớt chút thời gian đến đây được không?” Tôi cười.

    Đầu bên kia im lặng vài giây, khiến trái tim người khác nhảy lên tận cuống họng.

    “Buổi tối tôi sẽ tới.” Giọng nói có vẻ rất bình tĩnh.

    Tôi có thể tưởng tượng ra vẻ mặt hờ hững của hắn, dù sao nếu như trò chơi này kết thúc quá nhanh thì hắn sẽ không cảm thấy thú vị.

    Một cây nến bị dập tắt rồi một cây nữa lại được thắp lên, có phần giống như hậu cung thời cổ đại, tôi đã có thói quen đi ngủ từ chín giờ, ngáp lên ngáp xuống vài cái hai mí mắt đã díu lại mà không thể gọi điện thúc dục, không biết Phí thiếu còn đang lưu luyến bên gối người nào đây. Hi vọng hắn đừng để người nồng nặc mùi nước hoa phụ nữ mà chạy tới đây, như vậy thực sự rất khó coi.

    “Xem ra ngày hôm nay tôi đã đến không đúng lúc, tinh thần của cô không ổn lắm nhỉ.” Giọng nói trầm thấp mà ngả ngớn vang lên.

    Tôi nhảy dựng lên khỏi ghế, mở to hai mắt, “Phí Như Phong.” Vì quá kinh ngạc nên quên cả chừng mực, “Phí tiên sinh.” Trước tiên tôi cố gắng hết sức ép bản thân tỉnh táo lại.

    Hắn ta khẽ mỉm cười, phất tay cho những người bên cạnh lui xuống, “Hình như cô đã học được cách nhớ tôi.” Tay hắn lướt qua khuôn mặt tôi, dáng vẻ cưng chiều vật nuôi điển hình.

    Tôi lẳng lặng đứng yên, chờ đợi quân vương dò xét, tay hắn rất lạnh.

    “Lại đây.” Giọng nói của hắn trầm thấp, hắn cúi xuống nhìn tôi ngoan ngoãn đến gần vòng tay hắn, trong lúc đó ánh mắt của hắn không hề dao động chút nào.

    “Mở miệng” Tôi ráng nặn ra một nụ cười, chăm chú nhìn hắn.

    “Phí tiên sinh tôi phải mất ba giờ đồng hồ để tìm hiểu khẩu vị của anh, ba giờ để xuống bếp, trước hết anh nên nếm thử thành ý của tôi trước rồi thưởng thước điểm tâm sau, được chứ?” Ánh mắt của tôi tràn ngập chờ mong, hơi thở của hắn bao phủ hô hấp của tôi, khiến tôi cảm thấy không khí loãng đến khác thường, ba tấc, hai tấc.

    “Mong là món ăn cô làm có giá trị với tôi.” Hắn ngồi xuống còn tôi khẽ hít sâu một hơi.

    “Lần sau tôi sẽ thi lấy bằng đầu bếp để tăng tính thuyết phục.” Tôi hài hước nói.

    Hắn tao nhã xiên miếng thịt bò hầm lên, tôi đã dùng rượu vang để hầm, khiến nó càng thêm thơm ngon và mềm mại, hơn nữa hương rượu sẽ vấn vít không rời trong cổ họng hắn. Quả nhiên cặp lông mày của hắn từ từ dãn ra.

    “Tay nghề của cô không tệ.” Hắn ta nhàn nhã cởi khuy áo, “Cô học ở đâu?”

    Ai, trọng tâm câu chuyện không phải là về dinh dưỡng chứ, tôi học ở đâu chẳng lẽ hắn không biết. Nhưng màn kịch này do hai người cùng diễn, huống hồ bầu không khí này là cái tôi muốn đạt được.

    “Lúc còn đi học, nhà tôi rất nghèo nên công việc gì tôi cũng từng làm cả”, tôi cầm ly rượu lên, đặt vào tay hắn, giống như một ả nô tỳ rất muốn làm chủ nhân vui lòng, “Còn nhớ có lần tôi tiếp đón môt vị khách, ông ta yêu cầu tôi làm một món gì đó vừa chua vừa cay, nhưng không được có ớt và hành tây, ông ta muốn ăn cơm nhưng không được dùng rau trồng trong vườn và rất ghét màu xanh lá cây.”

    Ha ha ha, Phí Như Phong cất giọng cười to, nụ cười của hắn có hiệu quả đáng kinh ngạc, khuôn mặt anh tuấn càng tràn đầy sức hấp dẫn, tôi cố gắng hết sức mới dời mắt khỏi người hắn.

    “Tôi bèn làm món cải trắng xào bên trong nhồi đầy tỏi vì ông ta chỉ nói rằng không ăn hành tây chứ đâu nói không ăn tỏi. Tôi cũng dùng nấm rừng nấu canh, nó cũng không có màu xanh cũng không lớn lên ở trong vườn.” Tôi vô tội nhìn Phí Như Phong, nhìn hắn lại cười lớn một lần nữa, thực tình hắn rất nể mặt tôi, bầu không khí mà tôi cố gắng xây dựng cũng dễ dàng trở nên hài hòa, “Mời anh.” Tôi nâng ly.

    “Vì đêm nay, mời.” Hắn cũng nâng ly lên. Ánh mắt của hắn nóng bỏng, lấp lóe tia sáng nguy hiểm. Không khí bốn phía xung quanh lập tức thay đổi, hết sức căng thẳng, tôi có cảm giác bị thôn tính.

    Phí Như Phong đúng là một người đàn ông khiến người ta khó quên, chỉ trong nháy mắt hắn đã phá vỡ bầu không khí tôi tạo ra.

    “Biểu hiện của cô rất tốt, Liễu Đình.” Ngón tay thon dài của hắn vẫn cầm ly rượu, “Cô hẳn cũng biết rằng phải có năng lực hoàn hảo mới có thể thoát khỏi đây, cho nên vẫn luôn giả bộ để hòng trốn thoát?” Hắn nhẹ nhàng tiến tới gần tôi, vuốt ve đôi mắt tôi, “Đừng, cô không cần trả lời tôi, tôi không quan tâm cô có mục đích gì?” Hắn cười hết sức dịu dàng, “Vô ích thôi Liễu Đình, đêm nay nhất định tôi phải thưởng thức cô.”
     

Chia sẻ trang này