Cả Đời Chỉ Cần Một Người Là Em - Hốt Nhiên Chi Gian [ 51 Chương + 4 NT ]

Thảo luận trong 'Hiện đại' bắt đầu bởi Thảo Nguyên, 25/11/16.

  1. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    [​IMG]

    Cả Đời Chỉ Cần Một Người Là Em

    Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
    Convert: muacauvong
    Edit: Lạc Bối Bối
    Nguồn: lauvongnguyet.wordpress.com


    Giới thiệu:



    Em là giấc mộng đẹp nhất đời anh; Anh hứa sẽ mãi mãi chung tình với em. Có lẽ, thật sự có định mệnh, nhất định em xuất hiện trong cuộc đời anh, khiến anh cảm thấy thế giới này chưa từng đẹp như vậy; Nhất định em từ nay về sau ở trong trái tim anh, nhíu mày hay cười, hỉ nộ bi ai đều tác động đến anh; Nhất định anh sẽ đuổi theo em, chỉ cần ở bên cạnh em, dù gian nan thế nào cũng không bao giờ bỏ cuộc.

    Mạnh Tưởng, Chung Tình. Hai cái tên này dường như cả đời gắn bó với nhau. Khi anh chỉ là một cậu nhóc, cũng là lúc cô cất tiếng khóc đầu tiên trong thế giới bao la này. Khi cả hai người còn nhỏ, là cô đuổi theo anh, ỷ lại vào anh, gọi anh là anh trai, anh lại coi cô như một người không hề tồn tại. Trong suốt những năm tháng tuổi trẻ, lại là anh đuổi theo cô, bá đạo muốn trong mắt trong lòng cô, trong cuộc sống của cô chỉ có thể có anh, luôn sợ hãi mất đi một thứ bảo vật. Xa cách mười năm sau gặp lại, cùng hướng về nhau, lại đem tình cảm của mình giấu kín trong lòng, cùng muốn đến bên cạnh đối phương, lại không dám bước về phía trước.

    Anh nghĩ, cô không hề yêu anh, cho tới bây giờ cũng chưa từng yêu; Cô nghĩ, anh vốn đã không hề yêu cô, cho dù là trước kia. Họ nhìn đối phương đều đã có cuộc sống mới của riêng mình, lòng đau mênh mông, nhưng khuôn mặt vẫn bình thản. Tuổi trẻ bồng bột, vì những sai lầm thời trẻ mà một sinh mệnh ra đi, trong lòng cả hai người có một nỗi đau không thể phai mờ.
    Anh phóng túng chính mình, không muốn nhận thua nên lựa chọn sa đọa. Cô lựa chọn bỏ đi thật xa, không dám tự mình đối mặt, nhưng sự đau đớn lúc nào cũng tra tấn trong sâu thẳm trái tim, cô khóa chặt trái tim mình, trừng phạt anh cũng là trừng phạt chính mình. Nhiều năm như vậy…. đã rất lâu rất lâu, tình cảm của anhd ường như đã chôn thật sâu trong trái tim, chỉ khi lơ đãng đột nhiên biểu lộ ra. Chung Tình thấy, chúng ta thấy, anh là một người con trai trưởng thành, nhưng ở sâu trong nội tâm lại giống như một đứa trẻ, sợ bị thương tổn, càng sợ hơn mình làm tổn thương người mình yêu thương. Mà Chung Tình, sự ưu sầu của cô, sự cô đơn của cô, tình cảm của cô, lại chỉ có một mình cô biết. Cô đã khóa chặt lòng mình, trói buộc chính mình, lại không có cách nào để cho mình thoát ra khỏi xiềng xích.

    Có lẽ tuổi trẻ dại khờ, nhưng hôm nay, không phải yêu thì là gì? Hai người vốn yêu nhau, lại chỉ có thể yên lặng chờ đợi. Họ yêu nhau sâu đậm như vậy, lại không có cách nào đến gần đối phương. Có thể hay không, cho họ gần lại một chút, có thể hay không, cho họ nhận ra trái tim nhau. Có thể hay không, khi nhìn nhau, không hề là mộng ước, có thể hay không, vứt bỏ tất cả, không trói buộc, không có gông xiềng.

    Không có tình yêu nào là thuận buồm xuôi gió, tình yêu đẹp phải qua quá trình tôi luyện. Con người ta nhiều người vô tình bỏ qua nhau, nhưng cũng vô cùng nhiều sự trùng hợp. Họ đã từng bỏ lỡ mười năm, nhưng duyên phận họ, từ lúc đó đã bắt đầu. Còn lại, là họ mười năm sau…. Nước chảy thành sông. Cho dù nước chảy thành sông nhưng đường chảy thật sự rất dài. Bôn ba trong tình yêu, thỉnh thoảng nhìn lại nhau, lướt qua một ngọn núi cao thăm thẳm, nhất định sẽ đến được hạnh phúc.
     
  2. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 1: Gặp Lại


    Trước cửa một khách sạn năm sao cao cấp đông kín xe hôn lễ, có vẻ hôm nay lại có một cặp đôi bắt đầu bước vào cuộc sống hạnh phúc. Khắp nơi tràn ngập tiếng hoan hô, tiếng cười nói, khiến cho mọi người đều cảm nhận được chút tư vị ngọt ngào của hạnh phúc. Chung Tình nhìn mẹ đứng bên cạnh một bên chào đón khách, một bên giới thiệu mình, đột nhiên cảm thấy có chút buồn cười. Cô không dám cười, vì đây là do tại cô mà ra.

    "Đây là Chung Tình à, đã lớn như vậy sao. Nếu gặp trên đường, có lẽ cũng không nhận ra." Đây là bác hai, mẹ vừa giới thiệu như vậy. Chung Tình tao nhã mỉm cười, "Chào bác hai." Thật sự không thể trách cô, ở nước ngoài mười năm, họ hàng thân thích trong trí nhớ của cô đều dừng ở năm mười tám tuổi.

    Mẹ Chung – Tiêu Tố Tâm – vỗ vỗ trán Chung Tình, "Đứa nhỏ này mấy hôm trước vừa mới về, khi rảnh sẽ đến thăm các bác."

    Bác hai cười nói, "Chung Tình xuất sắc được xuất ngoại, nhiều năm như vậy, bác còn nghĩ đã định cư bên kia luôn. Cháu kết hôn chưa?"

    Chung Tình nhìn ánh mắt thân thiết của bác hai, nháy nháy mắt, "Chưa ạ." Quả nhiên, trở về nước vẫn còn có người quan tâm đến vấn đề cá nhân của cô.

    Lập tức trên mặt bác hai lộ ra vẻ lo lắng, "Cháu xem em cháu cũng đã kết hôn, cháu phải nhanh lên mới được." Chung Tình ôm mẹ, cùng đáp lời. Mẹ gọi người đưa bác hai vào, sau đó vỗ nhẹ lên tay cô, "Đừng nghĩ nhiều, bố mẹ không thúc giục con." Chung Tình cảm động nhìn mẹ, "Con biết bố mẹ không ép buộc con." Trước kia như thế, hiện tại vẫn không thay đổi.

    Chung Tình buông tay mẹ, "Con đi xem Tiểu Duệ thế nào." Nếu phải đứng đón tiếp họ hàng thân thích, cô muốn đi xem chú rể của ngày hôm nay, em trai đáng yêu Chung Duệ.

    Vừa ra đến cửa, đã nhìn thấy Chung Duệ anh tuấn ôm cô dâu nói nhỏ vào tai, rất ngọt ngào. Nhìn thấy cô, anh khẽ phất tay về hướng cô. Chung Tình đến gần, cẩn thận xem xét, sau đó gật gật đầu, "Quả nhiên rất tuấn tú." Chung Duệ miệng nhếch lên, có vẻ đã sớm thành thói quen được người khác khen ngợi. Chung Tình lại nhìn về phía cô dâu, không thể tin được Tiểu Duệ đã kết hôn, nó mới 26 tuổi. Khó trách người khác đều dùng ánh mắt kỳ quái nhìn cô, cô so với Tiểu Duệ lớn hơn hai tuổi, cô chưa lấy chòng, mà em trai đã kết hôn trước, quả thật khiến người ta quan tâm.

    Chung Duệ nhìn chị, ánh mắt chợt loé lên, kéo cô đến gần, hạ giọng nói nhỏ vào tai cô, "Em vừa nhìn thấy anh Tưởng."

    Chung Tình ngẩn ra, ngay sau đó mỉm cười, "Phải không?" Chung Duệ kết hôn, anh không có khả năng không đến.

    Chung Duệ nhìn chị, nói nhanh, "Anh ấy ngồi cách xa chị, chắc là không thấy được."

    Chung Tình cười khẽ, "Có cần như vậy không? Chị đâu có ăn thịt người." Cô vỗ vỗ vai em trai, xoay người đi vào.

    Chung Duệ nhìn bóng dáng chị, trong lòng thở dài, cô dâu giật nhẹ vai anh, làm sao vậy? Một ngày vui như hôm nay, chuyện gì khiến anh thở dài? Chung Duệ mỉm cười an ủi, không có việc gì. Ánh mắt anh hướng vào trong, hy vọng chị thật sự không sao.

    Chung Tình mỉm cười bước vào trong, cô không hề cố ý tránh Mạnh Tưởng. Từ trước khi quyết định về nwocs, cô đã chuẩn bị sẵn sàng để gặp lại anh, bố mẹ và Tiểu Duệ quả thật là lo lắng quá nhiều, chuyện cũ năm ấy,cô không nói đến thì có lẽ anh cũng đã quên. Không sao cả, gặp lại sẽ là bạn bè.



    "Tiểu Tình."

    Chung Tình ngẩng đầu nhìn người con trai trước mặt, chậm rãi mỉm cười, "Xin chào, Mạnh Tưởng."

    Cô nhìn người con trai vừa xa lạ lại vừa quen thuộc trước mặt, trong trí nhớ hiện lên hình ảnh so sánh. Quả nhiên, thời gian dễ dàng thay đổi một người. Anh trưởng thành hơn, khoé mắt mang một chút tang thưong, khuôn mặt góc cạnh như tôn thêm vẻ nam tính của anh. Hơn nữa đôi mắt kia, ngoài hàng lông mi dày vẫn như cũ, ánh mắt thâm trầm u uẩn đối với cô hoàn toàn xa lạ. Cô khẽ cười trongl òng, trước kia anh không như vậy, hoàn toàn không phải.

    Mạnh Tưởng ôn hoà nở nụ cười, "Em khoẻ không?" Trong lúc cô quan sát anh, anh cũng thầm đánh giá cô.

    Chung Tình hơi sững lại trong nháy mắt, gật gật đầu, "Khoẻ lắm." So với tưởng tượng của cô, họ gặp lại có vẻ khá bình thường.

    "Em về bao lâu?" Mạnh Tưởng vẫn nhìn cô, mỉm cười.

    Ánh mắt Chung Tình chợt loé lên, mỉm cười, "Còn tuỳ tình hình." Câu trả lời ba phải đáp án thế nào cũng được, không phải cô không muốn trả lời, mà là do chính cô cũng chưa nghĩ ra.

    Mạnh Tưởng suy nghĩ một chút rồi gật đầu, "Hy vọng có cơ hội ngồi với nhau." Giọng anh bình thản, không có chút miễn cưỡng nào. Cô gật gật đầu, "Vâng."

    Ánh mắt Mạnh Tưởng hướng về phía sau cô, lễ phép chào, "Mẹ nuôi." Tiêu Tố Tâm chạy tới bên cạnh Chung Tình, ôm eo cô, gật gật đầu với Mạnh Tưởng, "Mạnh Tưởng, bố mẹ con đâu?" Mạnh Tưởng nhìn ra sau lưng, "Ở bên trong ạ." Nói xong mắt nhìn Chung Tình, nhưng lại nói với Tiêu Tố Tâm, "Mẹ nuôi, mẹ ở đây, con vào trước." Nói xong xoay người bước vào phòng tiệc.

    Chung Tình cảm giác mẹ ôm xiết lấy eo mình, cô nhìn mẹ, khuôn mặt bà có chút lo lắng, "Hôm nay là hôn lễ của Tiểu Duệ, Mạnh Gia chắc chắn sẽ đến." Chung Tình cười cười, "Vậy cũng tốt, con đã lâu không gặp bố nuôi, mẹ nuôi, con thật sự rất nhớ họ." Tiêu Tố Tâm kéo tay Chung Tình, "Nếu con có thể phớt lờ Mạnh Tưởng, chúng ta đi chào họ." Bà không muốn con gái mất vui.

    Chung Tình xoay người ôm hai vai mẹ, thật tình nói, "Mẹ, mọi người đừng lo lắng. Bọn con không sao, vừa rồi có hàn huyên một chút, mẹ cứ yên tâm." Biết người nhà đều lo lắng cho cô, sợ cô trở về không thoải mái. Kỳ thật căn bản không có, không biết là vì đã lâu không gặp, hay vì hình bóng anh trong lòng cô đã phai nhạt dần, cô thật sự có thể cùng anh bình thản hỏi thăm nhau.

    "Tiểu Tình," Tiêu Tố Tâm nhìn cô, "Nó biết con sẽ không đi nữa sao?" Chạm mặt một hai lần không phải vấn đề, nếu Tiểu Tình quyết định về nước, cơ hội hai người chạm mặt nhau rất nhiều, bà lo lắng Tiểu Tình sẽ khó xử.

    "Anh ấy không biết." Chuyện này có bắt buộc phải nói cho anh biết không? Sau này chạm mặt, tự nhiên sẽ biết.

    Tiêu Tố Tâm thở dài, "Tóm lại một câu, không nên miễn cưỡng chính mình." Nhìn Chung Tình cười cười gật đầu, Tiêu Tố Tâm cũng không nói thêm nữa. Chuyện bọn trẻ, họ không nên xen vào sâu quá, về sau thế nào cũng tuỳ thuộc vào duyên phận của hai đứa, chỉ hi vọng sẽ không giống như trước đây nữa.

    Đêm đó, Mạnh Tưởng và Chung Tình không có cơ hội nói chuyện nữa. Bởi vì bố mẹ hai nhà Mạnh Chung kết hợp rất ăn ý, che chắn giữa họ, không cho họ có cơ hội nói chuyện.

    Chung Tình ngẫu nhiên đảo mắt, nhìn thấy Mạnh Tưởng cười thanh nhã, cô bỗng hoảng hốt, đây là anh sao? Một Mạnh Tưởng duy ngã độc tôn, tự nhiên lại có ngày thu bớt khí phách, tạo cho người ta cảm giác ôn hoà. Chung Tình cười cười, mấy lần đối mặt đêmnay, hình ảnh anh trong trí nhớ cô đã được sửa lại một chút, anh hiện tại thâm trầm như biển sâu, hơn nữa cặp mắt kia, nhìn không ra một tia khí thế bức người.
     
  3. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 2: Cố Nhân


    Ngoài cửa sổ xe gió thu hiu quạnh, phong cảnh xẹt qua, trong lòng Chung Tình gợn sóng, có chút lạnh lẽo, cô nắm chặt hai tay.

    Trải qua mười năm cảnh còn người mất, vì sao những chuyện đau lòng mãi không bao giờ nhạt phai? Cô chậm rãi kéo kính lên mắt, tựa lưng vào ghế, ánh mắt thơ thẩn bên ngoài, mặc cặp kính mắt che khuất tầm nhìn.

    "Đến rồi." Lái xe chậm rãi dừng lại.

    Chung Tình nhanh chóng trả tiền, mở cửa xe. Rầm, cửa xe lại khép lại, thân thể bỗng nhiên run rẩy, sợ sao? Cô tự trấn tĩnh mình, bước xuống, bó hoa đung đưa trên tay, mắt nhìn lên trên. Núi thông Úc Lâm, vẫn trầm tư yên ổn. Cô bước chân về phía trước.

    "Tiểu thư, cô chưa lấy lại tiền." Tiếng người lái xe dồn dập vang lên phía sau, cô dừng lại, quay đầu cười nhẹ, "Không cần thối lại." Lái xe sợ run, chưa kịp phản ứng lại, cô đã xoay người rời đi.

    Cô dựa vào trí nhớ, chậm rãi đi lên núi. Càng lên cao, gió thổi càng lạnh, không gian âm u chốn rừng núi, không hiểu sao có chút thê lương. Cô chậm rãi bước về trước, đến khi nhìn thấy dấu hiệu quen thuộc mới dừng lại. Cô khẽ nghiêng mình, nhìn phiến đá trơ lạnh, ánh mắt chậm rãi nhìn về phía xa. Cô bước dọc theo khe suối hẹp, trong lòng thấy tĩnh lặng. Rốt cuộc, cô ngừng lại, chậm rãi tiến lên vài bước, rồi đứng thẳng bất động. Cô đến thăm anh, đến để tưởng niệm anh.

    Em..... đã trở lại.

    Môi cô không cử động, bên dưới cặp kính mắt hai hàng lệ chậm rãi rơi xuống.

    Chu Đồng, em đã trở về.

    Chung Tình nhìn khuôn mặt trên bức ảnh trước mộ, gương mặt quen thuộc năm xưa vẫn luôn hiện lên trong tâm trí cô, nước mắt lại lặng lẽ lăn dài trên má.

    Anh đang trách em sao? Trách em lâu như vậy mới đến thăm anh sao? Em biết anh trách em, bởi vì em cũng thấy lạ lùng với chính bản thân mình. Em bỏ anh đi đã 12 năm, anh nhất định ở trong lòng trách em, em biết. Nhưng mà, Chu Đồng, em nhớ anh, thật sự nhớ anh, và sợ hãi khi trở về gặp anh.

    Chung Tình dùng tay trái che miệng nhẹ giọng khóc nức nở, nước mắt trào ra, khàn khàn gọi tên anh, Chu Đồng, Chu Đồng.

    Rất lâu sau đó, sau khi đã khóc một hồi lâu, cô tiến lên đặt bó hoa cúc trong tay xuống trước mộ anh, vái ba cái. Đứng thẳng dậy, cô nhìn xung quanh một chút, sau đó ngừng lại trên mộ anh, chậm rãi nói, "Nơi này rất yên tĩnh, quả thật rất thích hợp với anh." Cô nhẹ nhàng ngồi xuống đám cỏ dại, chậm rãi dựa vào tấm bia mộ lạnh lẽo.

    Cô có rất nhiều điều muốn nói với anh, cô tựa vào mộ kể ra những kỷ niệm của cô, kể ra quãng thời gian cô trưởng thành dần, còn có những chuyện đã đi qua nhưng vĩnh viễn không thể quên.

    Cho đến khi trời dần tối, gió trong núi càng lạnh giá, cô mới nhận ra cô đã ở trong núi ngây người suốt nửa buổi. Cô chậm rãi đứng dậy, "Chu Đồng, em sẽ thường xuyên đến thăm anh, sẽ không bỏ anh thêm lần nào nữa, tuyệt đối sẽ không. Đúng rồi, còn có chuyện về Mạnh Tưởng. Đừng giận, em biết anh không muốn nghe đến tên của hắn, nhưng mà, tên kia cũng không đến nỗi đáng ghét như vậy. Thời gian qua đi là một điều tốt, cái gì cũng có thể thay đổi, em hiện tại đã có thể tha thứ cho hắn, anh cũng đừng giận hắn nữa. Có một số việc, quên đi sẽ tốt hơn. Đương nhiên, anh trong lòng em tuyệt đối sẽ không quên. Anh vĩnh viễn ở trong lòng em, vĩnh viễn."

    Chung Tình cẩn thận đi xuống núi.



    Chung Tình dạo một vòng quanh siêu thị, sau đó gọi taxi.

    Lúc cô xách theo một đống lớn những thứ đồ dinh dưỡng bước xuống một khu phố nhỏ, cô nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, cô sững người, một lúc sau vẫn không thể nhúc nhích.

    Mạnh Tưởng sao lại ở nơi này? Chung Tình nhìn Mạnh Tưởng đi qua, khuôn mặt trầm tĩnh, ánh mắt sâu thẳm, anh lái xe nhập vào dòng xe cộ trên đường, chậm rãi rời đi. Chung Tình ngơ ngẩn mười giây mới hồi phục lại tinh thần bước xuống đường cái, trong đầu vẫn còn đang phân vân, trùng hợp anh lại có người quen ở nơi này sao? Nhất định là vậy, cô cười khẽ, cô sao lại có thể cho rằng anh và nhà Chu Đồng có mối liên hệ được, anh ghét Chu Đồng như vậy, tuyệt đối không có khả năng. Việc này ngay cả tưởng tượng trong đầu cũng đã thấy buồn cười.

    Chung Tình qua phố, đi vào ngõ nhỏ. Khi đi vào một chiếc cổng lớn quen thuộc, lên tầng ba, nhìn cánh cửa thân quen, ngực bỗng phập phồng, khoé miệng hơi co lại, đưa tay gõ cửa.

    Chỉ trong chốc lát, trong phòng truyền đến tiếng bước chân. Cô điều hoà hô hấp, lẳng lặng đợi.

    Đột nhiên một ánh sáng chiếu vào mặt, mắt cô không khỏi nheo lại một chút, nháy nháy mắt, cô nhìn khuôn mặt già nua quen thuộc mà thân thương, cô run run gọi, "Dì Chu." Người phụ nữ chấn động một chút, yên lặng nhìn cô, rốt cuộc thốt lên, "Tiểu Tình." Chung Tình kích động ôm chặt mẹ của Chu Đồng, "Dì Chu."

    Dì Chu vỗ lên vai cô, tay có chút lực, cảm xúc cũng kích động, "Đã trở về, rốt cuộc..... cũng đã trở về." Chung Tình dựa đầu vào vai dì Chu, nước mắt lại trào ra. Dì Chu nâng khuôn mặt cô, "Trở về là tốt rồi." Một bên cười xoa nước mắt cô, một bên hướng vào trong phòng, "Ông ơi, Tiểu Tình đã trở lại." Nói xong dẫn Chung Tình vào nhà.

    Chung Tình đi vào trong phòng, cảm giác quen thuộc lại trào lên, mỗi đồ vật đều còn nguyên như lúc đầu, khiến những kỷ niệm ồ ạt trở về, nước mắt cũng trào ra ngoài. Dì Chu nhìn thấy sự xúc động của cô, vỗ nhẹ lên vai, giúp cô ngồi xuống. Bác Chu từ buồng trong đi ra, tháo chiếc kính lão xuống, nhìn nhìn sau đó gật đầu, Chung Tình đứng lên, trầm sâu gọi, "Bác Chu." Bác Chu đi tới vỗ vỗ lên đầu cô, "Tiểu Tình đã lớn rồi." Nói xong khoé mắt cũng ướt đẫm. Chung Tình lòng đau xót, cô biết bác Chu nhất định cũng đang nhớ tới Chu Đồng.

    Dì Chu mỉm cười đi vào phòng bếp, pha trà cho Tiểu Tình. Chung Tình chạy nhanh đến giữ lấy dì Chu, "Để con tự làm." Khóe mắt dì Chu đỏ lên, gật gật đầu.

    Chung Tình đi vào phòng bếp, cảm thấy thân quen. Mắt cô đảo một vòng quanh bếp, mọi thứ đều không chút thay đổi, ngay cả bình đường vẫn nằm nguyên vị trí cũ. Cô cười nhẹ. Trước kia ở Chu gia ăn đồ ngọt, Chu Đồng luôn sợ mẹ cho đường không đủ. Mỗi lần đều ở sau lưng mẹ cho thêm vào bát mình hai thìa đường, hơn nữa lần nào cũng dụ dỗ cô, anh muốn tìm đồng phạm. Kết quả, bị dì Chu phát hiện, dì tận tình khuyên anh đừng ăn nhiều đồ ngọt, không sẽ béo lên. Mỗi lúc ấy, Chu Đồng đều kéo Tiểu Tình lại, ồn ào chỉ cần Tiểu Tình cùng nghe, anh mới không sợ. Cuối cùng, dì Chu đành phải nhìn về phía Chung Tình, Chung Tình phối hợp ăn một thìa, sau đó làm bộ ngọt, cau mày nhìn Chu Đồng lắc đầu, "Rất ngọt." Chu Đồng sẽ tin là thật, cũng hiểu được bát của mình rất ngọt, lần sau sẽ không cho thêm đường. Chung Tình nhớ lại một chút, sau đó bưng trà nóng, chậm rãi đi ra khỏi phòng bếp.

    Chung Tình đem trà đưa tới trước mặt hai ông bà, sau đó ngồi đối diện với họ, mỉm cười, "Mọi thứ đều không thay đổi."

    Dì Chu gật gật đầu, "Đúng vậy, ngoài việc chúng ta ngày càng già đi." Chung Tình nhìn hai ông bà mái tóc đã hoa râm, sống mũi bỗng cay cay, cô chỉ có thể đưa tách trà lên che dấu sự khổ sở của chính mình, khói trà lại quá nhiều, làm mũi và khoé mắt cô đều hồng hồng.

    "Dì, con xin lỗi, con lâu như vậy không tới thăm mọi người, con....." Nghĩ đến chuyện mình chạy trốn suốt mười năm, trong lòng cũng rất áy náy. Cô đã nhận lời anh sẽ chăm sóc cho cha mẹ anh, cô lại đã nuốt lời.

    "Con bé ngốc, thấy con hiện tại tốt như vậy, chúng ta cũng yên tâm. Chúng ta là hai ông bà già, ngoài chuyện có chút cô đơn, còn thiếu cái gì đâu? Con không phải vẫn luôn gửi ảnh về cho chúng ta sao? Chúng ta thật sự rất vui vẻ." Dì Chu hiền lành nhìn Chung Tình, đây là bằng hữu tốt nhất của con họ, họ luôn coi cô như con gái trong nhà.

    Ánh mắt Chung Tình xấu hổ, ra nước ngoài mười năm, cô vẫn định kỳ chụp lại tình hình của chính mình đóng thành quyển gửi về nhà, đồng thời cũng gửi cho cha mẹ Chu Đồng một quyển. Cô không thể ở lại bầu bạn với họ, lại mong họ biết rằng cô vĩnh viễn không quên họ, không quên Chu Đồng.

    "Các con đều là những đứa trẻ ngoan, Chu Đồng thực sự rất may mắn mới có những người bạn tốt như các con." Bác Chu cười nói.

    Chung Tình thở sâu, "Con lần này trở về sẽ không đi nữa, về sau nhất định sẽ thường xuyên đến thăm mọi người, bác Chu, dì Chu, con nhất định sẽ thay Chu Đồng hiếu thuận với hai người." Cô rốt cuộc cũng đã có thể trở về đối mặt với trách nhiệm của mình.

    Hai ông bà cười với nhau, dì Chu nói, "Ông xem, bọn nhỏ cũng đã lớn rồi, chúng ta còn cái gì lo lắng nữa?" Bác Chu gật gật đầu, cảm khái nói, "Thật không tin được, mới trước đây mỗi ngày đều cãi nhau, trưởng thành rồi hoàn toàn thay đổi."

    Chung Tình đỏ mặt, "Con và Chu Đồng chưa bao giờ cãi nhau." Tính anh tốt như vậy, cái gì cũng làm vì cô, họ sao lại có thể cãi nhau.

    Dì Chu cười, "Bác Chu của con là đang nói Mạnh Tưởng. Nó trước đây khi dễ Chu Đồng của chúng ta, không nghĩ tới, sau khi Chu Đồng mất, nó lại hoàn toàn thay đổi, toàn lực quan tâm chăm sóc chúng ta."

    Chung Tình ngây ra như phỗng, thật lâu mới hỏi, "Mạnh Tưởng?" Điều đó không có khả năng, anh chán ghét Chu Đồng như vậy, chán ghét đến..... Cô hơi giật mình, trong lòng kinh ngạc, nhìn hai ông bà, "Anh ấy luôn luôn chăm sóc hai người?" Cô nhớ lạiv ừa rồi nhìn thấy Mạnh Tưởng đi từ ngõ ra, trong đầu hoài nghi, anh ta muốn làm gì? Chẳng lẽ..... anh và mình giống nhau? Không thể thoát khỏi cảm giác áy náy trong lòng?

    "Đúng vậy, vài năm nay vẫn là Mạnh Tưởng chăm sóc cho chúng ta. Nó cứ rảnh là đến thăm chúng ta, còn đưa chúng ta ra ngoài du lịch, cảm giác đứa nhỏ này đối với chúng ta còn hơn cả cha mẹ. Ta thường nói với nó, Chu Đồng có người bằng hữu như nó, vậy là đủ rồi." Dì Chu nhắc tới Mạnh Tưởng, vẻ mặt xúc động.

    Chung Tình lặng lẳng nghe dì Chu khen ngợi Mạnh Tưởng, trong lòng cuộn sóng. Cô thực sự hoài nghi Mạnh Tưởng mà dì Chu đang nói có phải là người cô quen không, nếu đúng lầnh, anh tại sao lại thay đổi hoàn toàn như thế? Mạnh Tưởng trước kia tuyệt đối sẽ không làm thế.

    Buổi tối hôm đó, cô và bố mẹ Chu cùng nhau hồi tưởng lại Chu Đồng, chậm rãi nhớ lại. Mạnh Tưởng tựa như làn gió lúc gần lúc xa, cô đè nén nỗi khiếp sợ trong lòng cố gắng để không đưa anh vào những ký ức đang trào dâng.

    Mỗi khi nghe đến tên Mạnh Tưởng, cô đều cảm thấy anh hoàn toàn khác xa hình ảnh trong trí nhớ. Chẳng lẽ ngoài dung mạo thay đổi, tính cách một người cũng có thể theo thời gian hoàn toàn thay đổi sao? Cô thật sự hoài nghi.
     
  4. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 3: Tiện Đường


    Nhìn biểu cảm của mẹ, Chung Tình mỉm cười lặp lại, "Con hôm qua đi thăm cha mẹ của Chu Đồng." Tiêu Tố Tâm sau một hồi lâu mới hiểu ra, mỉm cười, "Cũng nên đi thăm, bố mẹ nó khoẻ không?" "Rất tốt, chỉ là càng ngày càng già đi." Chung Tình nuốt xuống miếng cơm, lại nghĩ đến mái tóc hoa râm của cha mẹ Chu Đồng. Họ quả thật đã già đi rất nhiều.

    Ông Chung Bình trầm giọng nói, "Họ sống quả thật không dễ dàng, bố mẹ thường mọi họ về nhà mình sống, đều bị họ từ chối. Hiện tại con đã về, nên thường xuyên đi chăm sóc cho họ."

    "Đương nhiên, con chỉ hận không thể đến Chu gia làm con gái họ." Chung Tình nói sự thật.

    "Tiểu Tình." Giọng ông Chung trầm xuống.

    Chung Tình le lưỡi, "Con biết rồi, con chỉ là con gái bố mẹ thôi." Kỳ thật, con gái cũng chỉ là trên danh nghĩa thôi, cô ngoài việc thay Chu Đồng chăm sóc cha mẹ anh, cũng đâu còn cách nào nữa? Cô không thể trả lại con trai cho họ.

    Tiêu Tố Tâm gắp cá để trong bát Chung Tình, "Ăn cơm đi." Con gái có cảm tình với Chu gia, họ đều hiểu. Bất luận cô làm gì, chỉ cần đừng để tâm vào chuyện vụn vặt là được.

    "Đi làm lại bằng lái xe đi, chiếc Toyota vẫn chưa có ai đi, nếu không thích, sau này có thể mua cái khác." Chung Bình chậm rãi nói, con gái đã quyết định về nước sống, cũng nên có một phương tiện đi lại.

    "Không cần, cái kia là được rồi." Chung Tình gật đầu nói, bằng lái ở nước ngoài không dùng được ở trong nước, đi ra ngoài dùng taxi cũng không tiện lắm. Dù sao ở nước ngoài, cô cũng có sử dụng xe, xe kia cũng nhàn rỗi, mua cái mới thì lãng phí quá. Sống độc lập bên ngoài nhiều năm như vậy, cô cũng trở nên tiết kiệm hơn rất nhiều.

    "Con dự định thế nào?" Chung Bình nhìn về phía Chung Tình

    "Con sẽ làm bằng lái sau, mấy ngày này định ở nhà lên mạng xem thử xem." Cô biết bố hỏi về chuyện công việc của cô. Ở nước ngoài nhiều năm như vậy, kỳ thật người nhà vẫn hy vọng cô về nước, nhưng không hề mở miệng thúc giục cô. Lần này nhờ Tiểu Kiệt kết hôn, rốt cuộc cũng có lý do để cô trở về. Bố mẹ kỳ thật không nói ra, nnhưng cô biết họ rất vui. Cô học thiết kế, làm việc tại một công ty quảng cáo. Lần này xin nghỉ việc, ông chủ Alex còn khuyên giải hồi lâu. Cuối cùng, cô vẫn quyết định trở về.

    "Đừng vội, chỉ cần con biết mình muốn gì là được." Chung Bình gật gật đầu, ông không định can thiệp vào chuyện công việc của con gái. Cô ở nước ngoài nhiều năm như vậy, tìm được một công việc lý tưởng không phải khó. Ở Chung Gia, con cái phải tự mình ra ngoài sống, bố mẹ chỉ có thể dạy cho đạo lý của cuộc sống, không để họ ỷ lại.

    "Vâng." Chung Tình rất thích cách dạy dỗ của bố mẹ, họ không bắt buộc cô làm gì, tất cả mọi chuyện đều do cô tự quyết định. Để cho cô lựa chọn đường đi phía trước, nhưng nói cho cô những hậu quả có thể xảy ra phía sau, nếu cô cảm thấy có thể gánh vác hậu quả, thì cứ tự mình làm. Họ hy vọng cô hạnh phúc, cho dù phải đi đường vòng dài như vậy, nhưng làm cho cô trưởng thành rất nhanh. Cho nên, ở nước ngoài, cô trước khi làm gì cũng đều suy tính đến hậu quả, nếu không sợ hãi kết quả đã biết trước ấy, cô sẽ làm. Bạn bè thường nói cô rất kiên quyết, nghĩ là làm.

    Kỳ thật, cô chỉ không muốn sẽ có một ngày hối hận vì không có cơ hội làm những gì mình muốn.



    Chung Tình xem như đã được lĩnh giáo giao thông thành phố W. Cô đã đứng ở ngã tư suốt mười lăm phút, vậy mà không thể bắt được một chiếc taxi, chiếc vô tình nhìn thấy cũng bị người khác đoạt mất. Co chỉ có thể xách theo một đống túi giấy giương mắt nnhìn, giao thông dạo này thật đáng sợ.

    Nhìn đám đông bừa bãi phóng xe qua đường, trong lòng cô sợ hãi. Đường nhỏ hẹp, chưa có đèn xanh đèn đỏ, chỉ có một vạch đường ngăn cách, mà hai bên đường lại là hai trung tâm thương mại sầm uất, nên dòng người vô cùng lớn. Những tòa nhà lâu năm với kiến trúc cũ ở hai bên đường, khiến con đường càng nhỏ hơn, dòng xe cộ lại lớn, đặc biệt là các loại xe công cộng chạy ở đường nhỏ, khiến cả đường như một con quái vật khủng khiếp.

    Chung Tình không kiên nhẫn nhìn đồng hồ, nếu không đón được taxi, cô phải đi xe buýt. Nhìn một chiếc xe buýt quá tải, cũng khiến cô cảm thấy thật khủng bố, những người đó giống như đồ ăn bị nhét vào một chiếc hộp lớn, cô thậm chí có thể nhìn thấy những khuôn mặt vặn vẹo méo mó đè lên lớp kính cửa xe. Aiz, thành phố quả nhiên ách tắc, xe tắc, người càng tắc. Cô quyết định thử vận may, nói không chừng kiên trì có thể bắt được một chiếc taxi.

    Đột nhiên có tiếng còi ô tô thu hút sự chú ý của cô, một chiếc BMW màu xám bạc dừng trước mắt cô. Chung Tình cau mày lùi lại mấy bước, người kia lái xe thế nào vậy? Cửa kính chậm rãi hạ xuống, Chung Tình đầu tiên nhìn thấy một người con gái ngồi ở ghế phía cô, cô càng thấy kỳ lạ, người này quen cô sao? Sao lại nhìn cô chằm chằm như vậy? Nhìn về phía bên cạnh, Chung Tình ngây ngẩn cả người. Mạnh Tưởng!?

    Mạnh Tưởng mỉm cười, "Đón xe không được, để anh đưa em một đoạn." Chung Tình rất nhanh chuyển ánh mắt từ mặt anh sang người phụ nữ kia, lắc đầu từ chối, "Không cần đâu."

    Phía sau vang lên một tràng còi xe, Mạnh Tưởng quay đầu lại một chút, "Lên xe nói đi, ở đây không dừng xe được." Chung Tình khó xử nhìn một hàng dài xe phía sau, còn có người đang chờ xe quét ánh mắt từ cô sang chiếc BMW màu xám bạc. Cô đành mở cửa sau, ngồi vào trong. Xe khởi động, đi vào làn đường phía trong.

    Nhưng là, đừng tưởng rằng ngồi trên xe là được rồi. Con đường này thật sự rất đông, đi chưa được bao lâu, phải chậm rãi di chuyển theo dòng xe cộ. Chung Tình ngồi dựa vào ghế sau, không nhìn Mạnh Tưởng, cũng nhịn không đánh giá người con gái ngồi bên cạnh anh, chỉ thản nhiên nói một câu, "Làm phiền anh."

    "Chung Tình, gia đình bọn anh là bạn với nhau." Mạnh Tưởng giới thiệu Chung Tình với cô gái kia, sau đó liếc về phía Chung Tình, "Du Luyến Kinh, bạn anh."

    Du Luyến Kinh xoay người vươn tay về phía cô, Chung Tình cũng đáp lại, mỉm cười nắm tay, "Xin chào". Hai người ánh mắt nhìn nhau, trong nháy mắt đánh giá đối phương. Đây là một người con gái xinh đẹp tao nhã, mái tóc mềm mại buộc nhẹ phía sau, mày liễu hạnhm ục, phấn má môi anh đào. Hơn nữa ánh mắt cô lộ ra ý cười thản nhiên, làm người ta thấy rất thoải mái, là một người con gái thông minh. Chung Tình mỉm cười rút tay lại, chuyển hướng sang Mạnh Tưởng, "Ngại quá, quấy rầy hai người."

    Mạnh Tưởng liếc Chung Tình qua kính chiếu hậu, khóe miệng hơi động, "Anh đang định đưa Luyến Kinh về nhà."

    Chung Tình Ừ một tiếng, im lặng ngồi sau. Xe đi chậm rãi, cô nhìn bên ngoài vẫn đông đúc, đột nhiên cảm thấy có chút bất đắc dĩ, thành phố này từ lúc nào dân số đã đông như vậy.

    Bỗng nhiên, di động cô vang lên, Chung Tình ngượng ngập lấy điện thoại ra, vừa nhìn lên đã thấy Mạnh Tưởng và Du Luyến Kinh đều quay đầu nhìn mình. Cô ngượng ngùng cười nghe điện, "Vâng, có hơi đông, không sao ạ. Con đang ở trên xe, bố, thật sự không cần, bố không phải ra ngoài làm đường tắc thêm đâu, con không nhớ là bố lại muốn bị cuốn vào khúc ruột ấy." Cô nahnh chóng đưa điện thoại ra xa một chút, tiếng cười sang sảng của bố vọng ra rõ ràng trong điện thoại. Cô le lưỡi, nở nụ cười, mắt không cần thận nhìn về hàng ghế trước, bắt gặp đôi mắt thâm trầm trong kính chiếu hậu, Chung Tình ngẩn người tiếp tục mỉm cười. Khuyên bố không phải đi ra đon cô, cô mới ngắt điện thoại. cô không nói với bố là Mạnh Tưởng đưa về, không muốn mọi người suy nghĩ nhiều.

    Cất điện thoại, cô dựa vào ghế một cách thoải mái. Xe rốt cuộc cũng bắt đầu chuyển động, mạnh Tưởng vẫn đang chăm chú lái xe, dường như cái liếc mắt kia chỉ là một hành động lơ đãng. Du Luyến Kinh lên tiếng, âm thanh dễ nghe, "Thành phố W này vài năm nay càng ngày càng hay ách tắc, hy vọng sau khi xây tàu điện ngầm, có thể bớt đi một chút."

    "Thành phố W trước đây người vốn đông, hiện giờ ngay cả xe cũng nhiều." Cô nhớ rõ trước đây, đường cũ, nhưng cũng không ách tắc như hiện nay. Hiện tại lại khủng bố như thế, hơn nữa người càng lúc càng đông, cùng xe cộ đi lại trên đường, giống như không muốn sống nữa. Mỗi ngày cô đứng ven đen đường chờ đèn xanh, nhìn những người bất chấp đèn giao thông lao về phái trước, thật sự thay họ lo lắng, cảnh sát ở thành phố W quả thật có trách nhiệm rất to lớn.

    "Vài năm nay thay đổi nhiều, giao thông lại không hề thay đổi." Mạnh Tưởng rốt cuộc mở miệng, "Chung Tình vừa về nước, nhất định không quen." Chung Tình cười cười không nói tiếp.

    "Chung tiểu thư vừa về nước, cô từ đâu về?" Du Luyến Kinh nhẹ giọng hỏi.

    "Mỹ."

    "New York."

    Mạnh Tưởng và Chung Tình đồng thời mở miệng, Du Luyến Kinh liếc mắt nhìn Mạnh Tưởng một cái, mỉm cười, "Cũng cần một thời gian để thích ứng." Bên trong xe im lặng trở lại, Chung Tình nhìn phía ngoài cửa sổ, mắt khép hờ, anh hẳn là biết được từ bố nuôi, chứ nhất định anh không thể chú ý chuyện cô đi Mỹ. Cô lúc ban đầu đi LA học, sau đó đến New York làm việc.

    Xe rốt cuộc cũng đi xong được đoạn đường đó, tốc độ xe chậm rãi tăng lên.

    Ba người vẫn im lặng, không nói lời nào.



    Du Luyến Kinh ở gần nhất, nên đưa cô về trước. Mạnh Tưởng dừng xe ở một khu chung cư xa hoa, Du Luyến Kinh gật đầu mỉm cười tạm biệt Chung Tình, sau đó nói với Mạnh Tưởng, "Đi về cẩn thận," rồi xuống xe. Chung Tình nhìn Du Luyến Kinh cứ vậy đi vào nhà, kỳ lạ thấp mắt, nhất định là vì có cô ở đây, họ mới không hôn tạm biệt, Mạnh Tưởng cũng không đưa cô lên nhà.

    Mạnh Tưởng quay đầu xe, ra khỏi khu chung cư.

    Trong xe chỉ còn cô và Mạnh Tưởng, vẫn im lặng. Dù sao họ cũng không có gì để nói, trầm mặc không tìm ra lời gì. Chung Tình lẳng lặng nhìn ngoài cửa sổ.

    Đứng ở trước một cột đèn giao thông, Chung Tình thu mắt lại, dựa vào lưng ghế.

    Mạnh Tưởng đột nhiên nói, "Tiểu Tình, có thể ra ngoài nói chuyện không?" Chung Tình hơi sửng sốt, không đáp lại.

    Mạnh Tưởng nhìn cô qua kính chiếu hậu, cô cũng nhìn lại cặp mắt kia, một hòi lâu mới cười nhợt nhạt, "Bố mẹ đang đợi em ăn cơm."

    Mạnh Tưởng thu hồi ánh mắt, mỉm cười gật gật đầu, "Vậy để dịp sau."

    Đèn xanh sáng, xe tiếp tục đi về phía trước.

    Đến ngã ba của khu phố, Chung Tình định xuống xe, Mạnh Tưởng lại lái xe đi trực tiếp vào trong khu, đứng ngay dưới lầu. Chung Tình cười với anh, "Cám ơn." Sau đó, vội vàng mở cửa xe.

    Cô không quay đầu lại chạy vào trong, vừa vặn đúng lúc cửa thang máy mở, cô nhanh chong phóng vào trong.

    Mạnh Tưởng ngồi trong xe lẳng lặng nhìn bóng người cô biến mất trong thang máy, chậm rãi thu hồi ánh mắt, khởi động xe, xe chậm rãi lăn bánh.

    Cô vẫn chạy trốn anh!
     
  5. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 4: Đi Làm


    Chung Tình đi làm bằng lái xe, vốn đã có tám năm đi xe, kỹ thuật lái xe được công nhận không có vấn đề gì. Cầm quyển sổ xanh, Chung Tình lôi Tiểu Duệ ra ngoài lái xe đi lòng vòng. Cô hiện tại cần phải làm quen với đường phố thành phố W, dù sao đi xa lâu như vậy, rất nhiều chỗ không biết đi như thế nào.

    Tiểu Duệ nhìn cách lái quen thuộc của cô, ở bên cạnh trêu ghẹo, "Tốt lắm, chị có thể tự lái xe ra ngoài. Trăm ngàn đừng có dạo quanh quẩn khắp cả nước, nếu không bố sẽ lải nhải." Anh biết chị thích tự do, hơn nữa cô rời nhà lâu như vậy, mọi người đều nhớ cô, mong cô có thể yên ổn ở nhà.

    "Chị đã tìm được việc." Chung Tình trừng mắt liếc em trai, nói móc cô như vậy, dù cũng có phần đúng sự thật. Được rồi, cô biết mọi người nghĩ gì, vì vậy lần này về cũng là báo đáp lại. Tiểu Duệ kết hôn đã có nhà riêng, cô và bố mẹ ở cùng một nhà cũng đủ, không nghĩ sẽ tìm nhà khác. Cô vẫn còn chút lòng hiếu thuận.

    "Chị đúng là trâu, không phải người ta chọn chị, lại là chị chọn người ta." Chung Tình lừ mắt liếc em trai, tiểu tử này trước đây rất ít nói, hiện tại mồm miệng lại nhiều như vậy. Lòng người quả là dễ thay đổi!

    "Ngày mai đi làm, em nghe nói đến Sĩ Đạt chưa?" Chung Tình miệng nói, chân đạp ga, xe tăng tốc. Tiểu Duệ hơi dựa ra sau, mắt nhìn về phía trước, "Có nghe qua, công ty ấy rất có danh tiếng, nghe nói gia thế anh ta cũng rất tốt, sao chị không chấm luôn anh ta đi?" Tuy rằng bố mẹ không cho hỏi, vấn đề này vẫn ngứa ngáy trong lòng anh, khiến anh khó chịu.

    "Chị đói khát như vậy sao?" Chung Tình mặc kệ, chuyên tâm lái xe.

    "Chị...." Tiểu Duệ đột nhiên thấp giọng, lại hơi dừng một chút.

    "Cái gì?" Bộ dạng muốn nói lại thôi ấy, khiến Chung Tình chú ý.

    "Chị không phải là chia tay với 'Trung Hiếu' chứ?" A, Chung Tình khẽ cười trong lòng, "Trung Hiếu" là ngoại hiệu mà Tiểu Duệ gọi bạn trai trước của cô. Tiểu Duệ vừa nghe tên của hắn liền cười mãi, thời nay sao lại còn cái tên chọc cười như vậy, còn tinh trung đền nợ nước nữa. Sau đó biết được hắn đến từ Đài Loan, Tiểu Duệ liền hiểu rõ, quả nhiên là một trái tim trung hiếu, sau này chứng minh tên cũng giống như người. Vệ Tinh Trung không chỉ có trung mà còn hiếu, đối với mẹ nói gì nghe nấy. Mẹ nói không được rời khỏi Mỹ, hắn còn có thể cùng Chung Tình thương lượng, ở lại nước, hoàn toàn không có suy nghĩ của mình. Hơn nữa mẹ nói không thích Chung Tình, hai người bình thản chia tay.

    "Ừm." Chung Tinh ngẫu nhiên nhớ tới Vệ Tinh Trung, đơn giản đến ngốc nghếch. Nhưng mà, rời khỏi hắn, cô không hề có chút thống khổ, hoàn toàn ngược lại với vẻ thống khổ của hắn, chỉ là trước mặt mẹ không dám nói ra.

    "Cám ơn trời đất, mắt của chị rốt cuộc cũng bình thường." Tiểu Duệ ở một bên cảm thán, Chung Tình tiếc là mình không có BS (1), tiểu tử này ngày càng không biết lớn nhỏ.

    Tiểu Duệ còn đổ thêm dầu vào lửa, "Sao thế, nói vậy không đúng sao? Ngay cả mẹ cũng nói anh ta không được, lú nào cũng ngẩn ngơ." Anh không thích "Trung Hiếu", khuyên chị vài lần không có kết quả, đành phải thôi. Dù sao sớm hay muộn họ cũng sẽ chia tay, quả nhiên anh đoán đúng. Chị vài năm nay toàn chọn phải người có vấn đề, thật sự là làm anh cũng cảm thấy khổ sở.

    "Bề ngoài chỉ là thứ yếu, bên trong mới quan trọng." Vệ Tinh Trung như thế nào cũng là kỹ sư phần mềm, mỗi ngày đều ngồi đối diệnv ứoi máy tính đương nhiên sẽ có chút buồn tẻ.

    "Dù sao, chị hiện tại độc thân, cũng nên nhanh lên, chọn một danh sách về, để bố tham khảo một chút." Tiểu Duệ hơi dựa đầu lên vai cô, giống như trước đây, thật sự làm cô hoài niệm.

    Chung Tình cười cười đập vào đầu em trai, "Chuyện của chị không cần em lo, em nhanh chóng giúp Chung gia sinh con trai đi." Dù sao cô cũng là con gái, hương khói Chung gia không đến lượt cô quan tâm, có thể tự do thì cần phải tự do.

    "Tuân lệnh. Nhưng mà, em cũng không hy vọng khi con em gọi, chỉ có kêu bác gái chứ không có bác trai." Tiểu Duệ vừa xoa gáy vừa cười.

    Chung Tình chán nản lắc đầu, thật là khó bảo. Không phải tên này bị bố mẹ bí mật hạ lênh, phái nó đến để giục cô kết hôn chứ?

    Nhưng cảm giác quan tâm này thật sự rất tuyệt, khóe miệng Chung Tình cười mỗi lúc một sâu, về nhà thật tốt.

    *

    Sáng sớm hôm sau, Chung Tình ăn mặc chỉnh tề, lái xe đến công ty Sĩ Đạt.

    Đi vào tòa nhà, cô nhìn thấy rất nhiều người đứng đợi thang máy. Chung Tình đứng phía sau mọi người, hiện giờ còn sớm, cô cũng không nóng vội.

    Thang máy đến, cả đám người lao vào trong. Chung Tình đành phải đợi lần tiếp theo. Thang máy lại xuống lần nữa, Chung Tình đi vào, hoàn hảo, vẫn còn một chỗ ở cuối. Chung Tình đứng thẳng lưng, không gian này quả thật quá nhỏ, vai chạm vai chân chạm chân, cô cảm thấy có chút không thoải mái.

    Cửa thang máy chậm rãi đóng lại, đột nhiên ngoài cửa truyền đến tiếng la hét: "Chờ chút, chờ chút!"

    Chung Tình phản xạ có điều kiện đưa tay nhấn nút mở cửa, ở nước ngoài đây là hành động lịch sự khi đi bằng thang máy. Cửa lại lần nữa mở ra, một bóng đen vụt vào, có thể là chạy quá nhanh, không đứng vững kịp, cả người đổ về trước mặt Chung Tình.

    Chung Tình dùng túi xách chắn phía trước, ngăn cách mình và người kia. Người đó vất vả đứng thẳng lên, "Xin lỗi, xin lỗi." Chung Tình lúc ấy mới nhìn rõ cậu ta, thanh xuân chính mậu, đầu óc cô đột nhiên nhảy lên vài cái. Tuổi trẻ thật tốt.

    Người thanh niên kia đến bên cạnh Chung Tình, đứng song song với cô, nở nụ cười xin lỗi, "Thật sự rất xin lỗi." Chung Tình mỉm cười, "Không sao." Xin lỗi là có thể xong hết mọi việc, còn cần gì đến cảnh sát nữa? Cô hơi cười trong lòng, đây là lời nói cửa miệng của Đạo Minh Tự trong "Vườn sao băng" (2). Anh ta nói ba lần xin lỗi, cô mới nhớ tới bộ phim này.

    Lên tầng hai mươi, anh ta cùng cô đi ra khỏi thang máy. Chung Tình nhìn anh, có chút nghi hoặc, sau đó lại nhìn anh vọt vào Sĩ Đạt, cô hiểu ra. Người này là đồng nghiệp của cô.

    Khi ông chủ giới thiệu, cô thấy ánh mắt của anh ta mở lớn, sau đó vươn tay ra, "Tôi là Chu Cần, hoan nghênh cô." Trái tim Chung Tình hơi nhảy lên, Chu Cần, tên thật có ý nghĩa, cô không tự chủ nghĩ đến Chu Đồng.

    Ông chủ đưa cô đến bộ phận thiết kế, giới thiệu cô như một chuyên gia, cường điệu việc cô đã làm ở nước ngoài. Chung Tình khiêm tốn nhìn ánh mắt kinh ngạc và hoài nghi của đồng nghiệp. Công việc là cần thực lực chứ không dựa vào miệng, Chung Tình một chút cũng không lo lắng mình bị nghi ngờ.

    Ngày đầu tiên, Chung Tình liền lãnh giáo sự nhiệt tình của người nào đó. Người tên Chu Cần tiểu đệ đệ đối với nhân viên mới thật sự là vô cùng quan tâm, 24 tuổi, thuộc bộ phận chế tác. Chung Tình do dự không biết có nên nói tuổi của mình cho anh ta biết hay không, nếu anh muốn tìm một đại tỉ tỉ, cô không sao cả; còn nếu anh nghĩ muốn thể hiện với mỹ nữ, thì thật sự không cần. Nhiệt tình là tốt, nhưng tiếc là cô không thích quá nhiệt tình. Vì vậy, khi Chu Cần nói vì chuyện buổi sáng muốn mời cô đi ăn cơm, cô lịch sự từ chối. Ở nước ngoài gặp qua nhiều đàn ông chủ động, nhưng ở trong nước, cô tỉn ằng nam nữ bình thường không thể nào ngay từ lần gặp đầu tiên đã thân mật như quen biết ba năm được. Chu Cần mỉm cười ngọt ngào đầy thất vọng mà đi về.

    Mất ba ngày, Chung tình tìm hiểu quy trình làm việc của công ty. Không quá phức tạp, ngành thiết kế nói chung chỉ là một phân ngành. Mõi người đều có một hạng mục độc lập, trừ khi là một hạng mục lớn của công ty, mọi người mới cần hợp sức lại làm. Mà danh tiếng Sĩ Đạt quả không chỉ là hư danh, nhận được hạng mục không ít, ví dụ như thực hiện một buổi biểu diễn, giới thiệu và tiếp thị sản phẩm.

    *

    Khi Chung Tình rảnh rỗi, mới chú ý suốt ba ngày nay luôn có ánh mắt chú ý nhìn cô. Xem ra các đồng nghiệp nữ không hề chấp nhận cô, Chung Tình cười cười, trong môi trường làm việc, không nhất định là cùng giới tính, có khi khác phái lại càng dễ dàng thành bạn bè.

    Chu Cần tuy rằng bị Chung Tình cự tuyệt, lại vẫn như cũ không hề giảm nhiệt tình, thậm chí còn dùng tình cảm bạn bè mời Chung Tình căn cơm trưa. Họ nghe ông chủ nói cô mới từ nước ngoài về, đều xung phong nhận việc dẫn cô đi ăn món gì đó độc đáo. Chung Tình nghĩ hơi cười, họ đều là nhỏ tuổi hơn cô, vfi cái gì lại đối tốt với cô như vậy?

    Cô cẩn thận quan sát các nữ nhân viên trong công ty, hầu hết đều rất xinh đẹp, tuổi cũng còn trẻ. Đám tiểu tử này không tán tỉnh mấy cô gái này, lại hứng thú với cô như vậy. Sau đó, cô xem như hiểu ra, tính cách các cô nhân viên này đều rất mạnh mẽ, ánh mắt cũng cao ngạo, nghe họ nói chuyện phiếm cũng hiểu được, họ không có hứng thú với đám tiểu tử này, mà phải là những người cấp cao trong công ty, tinh anh tài tuấn. Thì ra, bây giờ các cô gái trẻ ánh mắt đều rộng lớn như vậy. Chung Tình chỉ có thể lắc đầu thầm than. Chỉ là, cô trước mắt còn muốn làm việc, không có kế hoạch yêu đương, nhóm tiểu đệ đệ này, xin hãy nghỉ ngơi một chút đi!

    *

    Thật vất vả, cuối cùng cũng đến cuối tuần.

    Chung Tình đeo túi định ra ngoài. Tiêu Tố Tâm gọi cô lại, "Hôm nay không phải đcnghỉ sao?" Chung Tình vừa đi giày vừa nói, "Con đến nhà Chu Đồng." Mẹ trầm ngâm nghĩ một chút, "Được, đi sớm về sớm. Hôm nay Mạnh gia đến đây." Chung Tình ánh mắt nhất định, chậm rãi đứng lên, "Được, con sẽ về sớm." Biểu tình của mẹ, có phải nói là Mạnh Tưởng cũng đến không?

    Chung Tình khẽ hôn lên má mẹ, "Con đi đây." Nói xong xoay người đi.

    Chung Tình lại mang theo một đống thực phẩm dinh dưỡng vào Chu gia. Cũng không nghĩ đến, ở Chu gia lại gặp phải một người ngoài ý muốn, Mạnh Tưởng.

    Dì Chu kéo cô vào trong phòng, Mạnh Tưởng đang cùng bác Chu chơi cờ vua, nhìn thấy cô mỉm cười gật gật đầu. Chung Tình chào bác Chu, đặt các thứ lên bàn, biểu tình có chút khô khan. Trùng hợp như vậy, anh cũng đến thăm bố mẹ Chu Đồng.

    Chung Tình vào phòng bếp pha trà, lặng lẽ nói với dì Chu, "Sớm biết anh ta đến, ngày mai con mới đến." Dì Chu vuốt vuốt đầu cô hỏi, "Vì sao?" "Như vậy thì, thứ bảy và chủ nhật đều có người đến chơi với dì và bá." Chung Tình nhẹ nhàng nói, khóe mắt vụng trộm liếc ra ngoài. Nghe được tiếng bác Chu bên ngoài nói, "Cẩn thận." Dì Chu nở nụ cười, "Nếu hai đứa đồng ý, ngày mai lại cùng nhau đến." Nói xong liền kéo cô ra ngoài. Chung Tình nuốt xuống câu cuối cùng, lại cùng nhau đến, tốt nhất là không cần.

    Sáng hôm đó, Mạnh Tưởng chơi cờ cùng bác Chu, Chung Tình ngồi nói chuyện với dì Chu, ngẫu nhiên bác Chu và Mạnh Tưởng nói về cái gì, nhắc tới Chung Tình, Chùng Tình liền tham gia nói chuyện. Nếu không, cô chỉ im lặng ngồi bên cạnh dì Chu, nghe dì kể chuyện. Chung Tình đưa mắt ngắm nhìn Mạnh Tưởng, anh chuyên tâm chơi cờ với bác Chu, thỉnh thoảng tán gẫu vài câu cũng rất ôn hòa, tính tình chậm rãi, cùng với con người vội vàng trước kia của anh thật sự rất khác. Chung Tình có khi nghĩ đến ngẩn người, dì Chu gọi vài tiếng, cô mới lên tiếng trả lời.

    Sau đó, thấy Mạnh Tưởng chơi luôn thua. Chung Tình cười cười, có lẽ anh cố ý thua, người này chưa bao giờ dễ dàng nhận thua, bây giờ trưởng thành, đã học được cách nhường nhịn.

    Chú thích:

    (1) BS: Là Bullshit +___< (ai="" không="" biết="" có="" thể="" tra="" từ="">

    (2) Đạo Minh Tự trong "Vườn sao băng": A, đừng nói là không biết a. Ta thì ta không biết thật (do ta chỉ khoái Hana Yori Dango của Nhật thôi, không thích cả Vườn sao băng lẫn BOF) +___+
     

Chia sẻ trang này