Cám Ơn Em, Đã Can Đảm Yêu Anh - Phong Quang [ 51 Chương + 2 NT ]

Thảo luận trong 'Hiện đại' bắt đầu bởi Thảo Nguyên, 28/11/16.

  1. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,053
    Đã được thích:
    31
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    [​IMG]

    Cám Ơn Em, Đã Can Đảm Yêu Anh

    Tác giả: Phong Tử Tam Tam
    作者:疯子三三
    Chuyển ngữ: H.Cl
    Công cụ hỗ trợ: QT, từ điển Lạc Việt, Google, Baidu,… ,trình độ mẫu giáo tiếng Trung.
    Nguồn: honeyclover2010.wordpress.com

    Giới thiệu:


    Mới gặp gỡ anh, cô quyết định tiên hạ thủ vi cường, gả cho anh, cưa đổ anh, lại từ từ để anh yêu cô

    Sau đó, cô phát hiện, đúng như lời anh nói, cô tiếp thu không nổi

    Anh lặng lẽ đau thương, cô đơn chịu đựng, anh là người tàn tật, theo cách nói của thế tục, anh chính là người què

    Anh vui buồn thất thường, anh có đơn độc một người bạn mà cố định mỗi ngày 15 hàng tháng lại hẹn gặp. mà người kia, cũng chính là anh.

    Thì ra Lâm Hạo Sơ chính là người trong truyền thuyết có nhân cách phân liệt.
     
  2. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,053
    Đã được thích:
    31
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 1: Lạc Đường


    Hỷ Lạc đứng bên lề quốc lộ 320, xung quanh hoang vắng, sự yên tĩnh rõ ràng trong phạm vi vài km dường như chỉ có một mình cô. Vùng thôn quê vắng vẻ đêm hè thỉnh thoảng phát ra từng đợt tiếng côn trùng kêu vang, lại thêm cành liễu bên đường rũ xuống lay động dưới ánh trăng tạo ra những hình ảnh thật quỷ dị. Tuy Tần Hỷ Lạc từ nhỏ ở trong sân chung cư đấu đá lung tung, là một tiểu ma vương chuyên gây chuyện rắc rối nhưng nhìn bóng đêm tối đen như mực cũng có chút không khống chế được mà phát run.

    Cô mờ mịt quan sát hoàn cảnh xung quanh, rốt cuộc cũng phải đau khổ thừa nhận, cô thực sự đã lạc đường, cũng đã lạc mất bạn bè. Nhìn lại thiết bị thông tin, một chút tín hiệu cũng không có, điện thoại di động cũng hết pin. Cô ngẩng đầu nhìn sắc tím phía chân trời, ngôi sao lấp lánh ánh sáng, những ngôi sao này dường như ở rất gần cô. Cảnh sắc ở Cao nguyên Vân Quý thật đặc biệt, bầu trời dường như với tay là có thể chạm đến.

    Xốc lại ba lô, cô tiếp tục đi về phía trước. Thỉnh thoảng có xe cộ chạy ngang qua, đều là những xe vận tải cỡ lớn, xe cộ lướt qua thì Hỷ Lạc lại ngây ngốc đứng một bên, yên lặng nhìn theo xe rời đi, cô muốn giơ tay ra chặn nhưng không dám, trong đầu luôn nhảy ra những hình ảnh không hay, nhiều tin tức đưa tin, nữ sinh XX bị tên X cưỡng bức phơi xác nơi hoang dã. Nhịn không được rùng mình một cái, cô tiếp tục đi.

    Một chiếc MPV màu đen chậm rãi chạy ngang qua, Hỷ Lạc vẫn đứng ven đường nhìn theo đuôi xe biến mất trước tầm mắt. Cô thong thả bước đi, giơ cổ tay nhìn thời gian trên đồng hồ, đã hơn 11 giờ. Cô chà xát cánh tay, bước chân nhanh hơn, cúi đầu đi về phía trước.

    Một chiếc xe máy màu xám bạc đột nhiên chạy lướt qua, Hỷ Lạc bất giác nép vào ven đường, căng thẳng nắm chặt ba lô. Người trên xe chạy ngang qua thì quay đầu lại nhìn cô, Hỷ Lạc cúi đầu. Bỗng nhiên xe máy đó dừng lại cách cô vài bước chân, Hỷ Lạc dừng bước, tim đập thình thịch, không phải người xấu đều chạy xe máy đó sao?

    Người trên xe cởi nón bảo hiểm, “Này cô bé, lạc đường hả?” Một hơi toàn tiếng địa phương, Hỷ Lạc nghe không hiểu, ngây ngốc đứng ở ven đường không biết phải làm sao.

    Người thanh niên đợi một lúc không thấy cô trả lời, cau mày nhìn cô một cái, “Câm điếc?”

    Hỷ Lạc nhìn anh ta, áo thun đen bó sát người, quần jean màu nhạt, toàn bộ đường nét trên mặt thấy thế nào cũng đều có tiềm chất làm người xấu. Cô không dám trả lời, bước chân nhanh hơn, vội vã đi ngang qua người thanh niên bên cạnh.

    “Này?”, người thanh niên vừa hô một tiếng, đồng thời khởi động xe máy đuổi theo cô.

    Hỷ Lạc thấy tình hình lúc này nên càng đi càng nhanh hơn, về sau gần như chạy.

    “Này, cô chạy cái gì? Tôi không phải là người xấu đâu.” Người thanh niên đã lái xe chạy theo bên cạnh cô.

    Hỷ Lạc nghe không hiểu, chỉ mơ hồ hiểu được ‘chạy cái gì’, người xấu trên TV đều có lời kịch như thế “Chạy cái gì thế, cô bé, cùng ông chơi một lát nào”. Nghĩ vậy, tim chợt trở nên căng thẳng, bước chân của cô càng nhanh hơn.

    Ánh sáng chói mắt từ phía đối diện chiếu qua, chiếc xe máy bên cạnh cũng dừng lại. Hỷ Lạc giơ tay chặn ánh sáng đèn xe, thấy có người xuống xe tiến lại gần. Một người đàn ông mặc comple màu đen, đeo cặp kính không vành đi tới cạnh họ, gương mặt mỉm cười,”Tiểu thư, xin hỏi có gì cần giúp đỡ không?” lời nói bằng tiếng phổ thông, người đó nói xong liếc mắt nhìn người đi xe máy bên cạnh với ý nghĩ sâu xa.

    Hỷ Lạc nhìn người đàn ông đột nhiên xuất hiện, lại nhìn chiếc xe phía trước, hơi quen mắt, hình như là chiếc MPV màu đen vừa chạy qua. Cô do dự, cúi thấp đầu nói, “Tôi hình như… bị lạc đường.”

    Người mặc comple đen cười, “Vậy, cô không ngại thì để chúng tôi tiễn cô một đoạn đường nhé?”

    Hỷ Lạc dè chừng nhìn anh ta, có đôi khi càng nhã nhặn thì càng bại hoại.

    Người mặc comple đen tựa như nhìn thấu suy nghĩ của cô, tay thò vào trong túi lấy ra một tấm card, “Đây là danh thiếp của tôi, cô có thể xem qua.”

    Hỷ Lạc vội vã cầm lấy nhưng trời quá tối, cô nhìn không rõ, chỉ mơ hồ thấy được hai chữ, “Thư ký”.

    Người chạy xe máy đột nhiên lên tiếng, lần này dùng tiếng phổ thông để nói, “Haiz, tôi nói cô này, thì ra là người nơi khác nên mới không hiểu tôi nói gì mà bỏ chạy đúng không?”

    Hỷ Lạc cau mày nhìn anh ta, người đó cũng cười, móc ra một tấm giấy khác, lần này cho dù sắc trời tối, Hỷ Lạc cũng thấy rõ trên đó ghi rõ ràng ba chữ – thẻ cảnh sát.

    Người thanh niên nói với người mặc comple đen, “Anh làm gì?”

    Người mặc comple đen sửng sốt một chút, nhấc tay nâng gọng kính, “Sao thế, cảnh sát tiên sinh tra hộ khẩu? Tôi không phải người xấu.”

    Cảnh sát tiên sinh cười nhạo, “Gặp phải tôi, người xấu còn có thể tự giới thiệu sao? Xuất trình chứng minh thư.”

    Lúc này, cửa chiếc xe MPV mở ra, một người đàn ông bước xuống, hình dáng khoảng trên dưới ba mươi tuổi. Xa xa, thân hình cao lớn được phác họa dưới ánh trăng tỏa ra khí chất trong trẻo nhưng lạnh lùng. Tiến đến gần, Hỷ Lạc chỉ thấy rõ đường nét chung chung của anh ta, tuy chỉ là một nét khái quát giản đơn, Hỷ Lạc cũng cảm thấy hô hấp ngừng lại, chỉ mới 21 tuổi, lần đầu tiên nhìn người khác phái mà cô có cảm giác hơi thở gấp gáp. Vóc dáng anh rất cao, hẳn là trên 1m83, so với comple màu tối có vẻ rất phù hợp.

    “Thư ký Ngô, có chuyện gì?”, giọng nói của anh trong bóng đêm yên tĩnh trầm thấp vang lên, dường như có điều gì đó khác lạ xẹt qua trong đáy lòng Hỷ Lạc.

    Thư ký Ngô bị người kia gọi thì cung kính đáp lời. “Vị này chính là cảnh sát, xem ra chúng ta quá lo rồi.”

    Người kia cười yếu ớt, duỗi tay hướng vị cảnh sát, “Lâm Hạo Sơ.”

    Ba chữ đơn giản, Hỷ Lạc nghe rất rõ ràng, cô đương nhiên không biết Lâm Hạo Sơ là ai, ngơ ngác nhìn anh.

    Vị cảnh sát kia hiển nhiên sửng sốt một chút, lập tức vội vã đưa tay bắt lại “Chào ngài! Chào ngài! Tôi là Chu Hiểu Diệp cảnh sát đồn công an Diêm Thành.”

    Lâm Hạo Sơ gật đầu mỉm cười, sau đó xoay người nhìn Hỷ Lạc, “Cô muốn chúng tôi cho quá giang một đoạn đường không?”

    Hỷ Lạc lấy lại tinh thần, nói lắp bắp, “A, việc đó. . .” Cô không biết nên trả lời thế nào, mỹ sắc trước mặt là một chuyện, cũng không thể không có nguyên tắc, dù sao người này rốt cuộc là ai cô cũng không biết. Lỡ như họ là đồng bọn thì sao?

    Lâm Hạo Sơ kiên nhẫn nhìn cô, chờ cô trả lời.

    Hỷ Lạc gãi đầu, “Cái này … anh không phải là kẻ háo sắc chứ? Trên TV đều diễn như vậy, vài người hùa nhau lừa gạt một cô gái, sau đó đến cái nơi tối mù tối mịt rồi bắt cô gái luân phiên X….”

    Thư Ký Ngô không đứng vững nổi thiếu chút nữa ngã sấp xuống, khóe miệng giật giật, cô à, cô giả ngu sao? Không biết Lâm Hạo Sơ là ai?

    Mặt Chu Hiểu Diệp cũng đầy vệt đen, anh ta hắng giọng, “E hèm… Cô không biết Lâm tiên sinh là ai hả?”

    Hỷ Lạc thành thật lắc đầu, “Tôi cần biết sao?” Có phải anh là một người có tiếng tăm?

    Lâm Hạo Sơ cười cười, “Cô không cần biết, biết tôi không phải người xấu là tốt rồi. Cô đi đâu, chúng tôi giúp cô, một mình cô như vậy trên đường rất dễ gặp phải người xấu.”

    Hỷ Lạc nhìn người cảnh sát bên cạnh đối với Lâm Hạo Sơ dường như cũng rất cung kính, tuy rằng cô vẫn không biết Lâm Hạo Sơ là ai nhưng là không tiện nói nhiều, vội vã khom lưng cúi đầu, ” Cảm ơn anh, anh ngàn vạn lần đừng là người xấu nha, tôi là người nhát gan, cũng sợ đau, mà…cũng không có tiền, nếu các anh muốn gạt người thì tìm sai đối tượng rồi.”

    Lâm Hạo Sơ trong mắt có ý cười , “Lên xe đi.”

    Khóe miệng của thư ký Ngô và Chu Hiểu Diệp càng co giật hơn, dám ngang nhiên nghi ngờ vấn đề nhân phẩm của nhân viên công vụ quốc gia. Tần Hỷ Lạc tiểu thư, cô thực sự là rất tuyệt.

    Ngồi trong xe, Hỷ Lạc len lén nhìn Lâm Hạo Sơ bên cạnh, khuỷu tay chống trên cửa xe, cằm tựa vào ngón tay thon dài nhìn ra ngoài. Thỉnh thoảng trong lúc cùng với các loại xe khác giao nhau, ánh sáng lóe lên trên mặt anh, đường nét một bên khuôn mặt anh rất đối lập, là sự dung hợp giữa một vẻ tuấn tú và nét đau thương, tóc mái rủ xuống, lông mi dài phủ trên gương mặt một tầng bóng mờ. Hỷ Lạc ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn anh.

    Lâm Hạo Sơ quay đầu lại, ánh mắt giao nhau, anh cong khóe môi, “Làm sao vậy?”

    Gương mặt Hỉ Lạc thoáng ửng hồng, vội vã cúi đầu, “Không có gì.”

    Lâm Hạo Sơ nghiêng đầu nhìn cô, “Cô là sinh viên?”

    “Vâng, tôi là sinh viên năm 3, cùng với mấy người bạn đi du lịch. Đều do tôi quá ham chơi, bị bỏ lại phía sau, lạc khỏi bọn họ.” Hỷ Lạc rầu rĩ nói, lúc này mới nhớ tới vẫn chưa liên lạc với bạn bè, cô úp úp mở mở nói, “Anh… có thể cho tôi mượn điện thoại của anh được không?”

    Lâm Hạo Sơ lấy điện thoại di động của mình đưa cho cô, Hỷ Lạc cảm ơn, cầm lấy, sau đó gọi điện thoại cho Cố Doãn, điện thoại vừa vang lên một tiếng tức thì bên kia có người tiếp.

    “Cố Doãn, em lạc đường rồi.” Hỷ Lạc bĩu môi.

    Bên kia tức thì truyền đến âm thanh của Cố Doãn. “Tần Hỷ Lạc, cô chết ở đâu rồi? Không biết rừng núi hoang vắng sói nhiều thịt ít hả? Cố tình làm khổ tôi hả?”

    Hỷ Lạc nheo nheo mắt, ngoáy ngoáy lỗ tai, “Em biết rồi, em cũng không phải cố ý, mọi người ở đâu vậy? Em làm sao tìm được mọi người?”

    Cố Doãn trở lại bình thường, “Bây giờ em đang ở đâu?”

    Hỷ Lạc nhìn xung quanh một chút, lại nhìn Lâm Hạo Sơ, yếu ớt hỏi, “Chào anh, phiền anh cho hỏi, bây giờ chúng ta đang ở đâu vậy?”

    Lâm Hạo Sơ đưa mắt nhìn ngoài cửa kính, “Sắp đến thành phố G rồi.”

    Hỷ Lạc để điện thoại lại bên tai, lập tức truyền đến âm thanh oanh tạc của Cố Doãn, “Tần Hỷ Lạc, em vừa nói chuyện với ai? Bây giờ em đang ở cùng một người xa lạ? Sắp nửa đêm rồi đó.”

    Hỷ Lạc liếc người kế bên một cái, che ống nghe, “Ừ” một tiếng.

    Cố Doãn trầm mặc một chút, “Tần Hỷ Lạc, em làm người khác tức chết mà, xe của người lạ mà cũng dám ngồi, thật đúng là tác phong của Tần Hỷ Lạc em.”

    Hỷ Lạc cảm thấy tốn hơi thừa lời, “Bớt dài dòng đi, em hiện giờ sắp đến thành phố G rồi, anh tới sân bay thành phố G chờ em. Gặp nhau rồi nói tiếp.” Ngắt điện thoại, cô xoa xoa huyệt thái dương đang đau lâm râm, Cố Doãn cái lão này, suốt ngày ỷ là trúc mã của cô mà cứ luôn hô to gọi nhỏ với cô. Cô nàng Tần Hỷ Lạc có bộ mặt ngờ nghệch dễ mắc lừa ư? Cô chính là em gái ngây thơ trong tiểu thuyết ngôn tình đây mà.

    “Bạn trai?” Lâm Hạo Sơ cười nhìn Hỷ Lạc.

    Hỷ Lạc sửng sốt, vội vã xua tay, “Không phải, là bạn bè cùng lớn lên từ nhỏ.”

    Lâm Hạo Sơ cười cười không nói nữa, Hỷ Lạc cũng không phải là người dễ quen gì cho lắm nên ngồi yên không nói tiếp. Xe chậm rãi chạy trên quốc lộ, ngày hôm nay Hỷ Lạc đi rất nhiều, bàn chân đau kinh khủng, lúc đầu cô còn rụt rè ngồi nghiêm chỉnh. Ngồi một lúc, mí mắt bắt đầu đánh nhau, từ từ cụp xuống, đầu tựa vào kính xe, thoáng cái đã ngủ gà ngủ gật. Mắt từ từ nhắm lại.

    Lâm Hạo Sơ nghe thấy”bịch” một cái, tiếng va chạm nặng nề vang lên, quay đầu nhìn lại thấy Tần Hỷ Lạc xoa đầu, vẻ mặt nhăn nhó, trong mắt mơ hồ có chút nước, cô ngượng ngùng nói, “Cái kính này sao mà cứng thế.”

    Lâm Hạo Sơ nhếch môi, cố nén cười, “Cô có thể tựa lưng vào ghế ngồi ngủ.”

    Hỷ lạc xấu hổ dụi dụi mắt, “Không cần, tôi hết buồn ngủ rồi.” Trên xe người lạ, sao có thể ngủ được, điểm ấy tự giác cô cũng phải biết chứ.

    Nói xong một hồi lại bắt đầu buồn ngủ. Lâm Hạo Sơ chống đầu nhìn cô, điệu bộ lắc lư, lúc sắp đụng phải kính xe lại dường như cảnh giác, tiếp tục lắc lư sang hướng ngược lại. Hỷ Lạc gật gà gật gù, “binh” một tiếng lại đụng vào kính, lần này cô chỉ nói mớ rồi xoa xoa trán, trề môi lầm bầm, “Đầu Cố Doãn anh thật cứng.” Sau đó lại tiếp tục ngủ gật.

    Lâm Hạo Sơ cúi đầu mỉm cười, một vài giây sau lại một tiếng “binh” truyền đến. Hỷ Lạc cau mày, trề môi lẩm bẩm câu gì rồi duy trì trạng thái ngủ gật liên tục.

    Lâm Hạo Sơ bất đắc dĩ lắc đầu, anh đưa tay kéo người cô, nhẹ nhàng để cô tựa lưng vào ghế, một mình yên lặng quay đầu nhìn bóng đêm thâm trầm ngoài cửa xe. Cảm giác được vai chùng xuống, anh quay đầu lại nhìn, Hỷ Lạc lệch đầu yên giấc tựa vào vai anh, trên gương mặt sạch sẽ, đôi môi nho nhỏ khẽ chu lên. Một mùi hương nhàn nhạt của cô gái trẻ truyền đến, Lâm Hạo Sơ nhíu mày, anh khẽ cử động lại càng làm cô dựa vào gần hơn.

    Một lúc sau, vai vừa chùng xuống, anh bất đắc dĩ nhìn Hỷ Lạc. Thư ký Ngô từ gương chiếu hậu nhìn Lâm Hạo Sơ, “Nếu không, ngài ngồi ghế phụ, để cô ấy nằm ngủ phía sau đi ạ.”

    Lâm Hạo Sơ lại liếc mắt nhìn Hỷ Lạc, thấp giọng nói, “Bỏ đi, mau tới sân bay.”

    Thư ký Ngô vô cùng kinh ngạc nhìn anh, vẫn biết Lâm Hạo Sơ không thích tiếp xúc với người lạ khác phái, về mặt này anh thậm chí ưa sạch sẽ một cách nghiêm trọng nhưng lại để một cô gái gần gũi mình thì là lần đầu tiên. Hơn nữa, bọn họ mới vừa lái xe đi rất xa, Lâm Hạo Sơ bỗng nhiên kêu anh quay ngược trở lại.
     
  3. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,053
    Đã được thích:
    31
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 2: Buổi Chiều


    Hỷ Lạc mơ mơ màng màng ngủ, chóp mũi quanh quẩn mùi vị quen thuộc, cô chợt mỉm cười ngơ ngẩn khi thấy người trong giấc mơ, thiếu niên áo trắng và cô bé tóc đuôi gà, cảnh trong mơ vụn vặt dài dòng, nhưng chưa bao giờ có được sự an tâm. Đến sân bay, Lâm Hạo Sơ nghiêng mặt nhìn người đang kề vai mình ngủ mê mệt, vỗ nhẹ vai cô.

    Hỷ Lạc dụi dụi mắt, kinh hãi thấy mình dựa vào vai Lâm Hạo Sơ đánh một giấc dài, ngại ngùng liên tục xin lỗi, “Xin lỗi, xin lỗi.” Cô lặng lẽ lau khóe miệng, sau đó hé mắt nhìn vai Lâm Hạo Sơ , không có cái “chất” quen thuộc chứ?

    Thư ký Ngô vòng qua nghiêng người thay cô mở cửa xe, Hỷ Lạc xuống xe, cảm ơn thư ký Ngô. Nghĩ nghĩ, cô lại khom người nói với Lâm Hạo Sơ trong xe, “Cảm ơn anh, Lâm tiên sinh.”

    Lâm Hạo Sơ gật đầu mỉm cười, “Tạm biệt.” Lễ phép nhưng xa cách, đây là phong cách của Lâm Hạo Sơ.

    Hỷ Lạc cắn cắn môi, “Có thể nói cho tôi biết phương thức liên lạc với anh không, sau này có cơ hội nhất định sẽ cảm ơn anh.”

    “Chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, đi đường cẩn thận.” Nói xong Lâm Hạo Sơ kéo cửa kính xe lên, chiếc MPV màu đen chậm rãi rời đi.

    Hỷ Lạc đứng tại chỗ, nhìn xe chậm rãi biến mất trong tầm mắt, trong lòng bỗng nhiên có cảm giác là lạ. Một người như vậy, trong thời gian như thế, tất cả đều như chỉ là một giấc mơ, sự xuất hiện của anh sao thấy không thật. Rất lâu rồi cảnh trong mơ này đã không quấy rầy lấy mình, tại sao ngay lúc này lại nhớ tới.

    Mắt nhìn kính chiếu hậu, thư ký Ngô do dự nói,” Anh dường như rất thích cô bé này.”

    Lâm Hạo Sơ nghe vậy thì nhìn thư ký Ngô, một đoạn ký ức ngắn hiện lên trong đầu, anh cười cười, “Chỉ là một cô nhóc.” Nói xong lấy tay sờ sờ vai chỗ áo hơi ẩm ướt, khóe miệng cong cong.

    “Vài ngày gần đây chỗ Tây Nam này mưa rất nhiều, chân của anh?” Thư ký Ngô cẩn thận nhìn sắc mặt Lâm Hạo Sơ, hai người trước đây tuy rằng là bạn học cũ, nhưng mà tính tình của Lâm Hạo Sơ, anh vẫn không hiểu nổi.

    Lâm Hạo Sơ quả nhiên gương mặt trầm xuống, anh nhếch môi, trong xe bầu không khí trở nên quỷ dị, thư ký Ngô biết mình đã rước họa, ai ngờ Lâm Hạo Sơ bỗng nhiên nói, “Không sao, tôi có chừng mực.”

    Thư ký Ngô thức thời ngậm miệng.

    “Lo lắng gì thế?” Cố Doãn vỗ vai Hỷ Lạc.

    Hỷ Lạc quay lại nhìn, Cố Doãn lưng đeo ba lô vẻ mặt không hờn giận đang đứng sau cô, trời đêm gió mát thổi tóc cậu bay loạn xạ, nhưng chính là vẻ ngọc thụ lâm phong. Hỷ Lạc tủi thân bĩu môi, “Tiểu Doãn, em thiếu chút nữa đã chết mất tiêu.”

    Cố Doãn đảo cặp mắt trắng dã rất mất hình tượng, “Anh xem em hiện giờ không phải rất tốt sao, còn có người đưa đến tận sân bay.” Mất công cậu cứ lo lắng kinh khủng, phát hiện không thấy cô thì nghĩ hết mọi biện pháp để tìm cô, xém chút báo cảnh sát, giờ nhìn xem, người nào đó còn có thời gian mê mẩn, hẳn là không phải quá tệ.

    Hỷ Lạc trong mũi hừ một tiếng, tự mình đi về phía đại sảnh sân bay, “Được lắm, nếu như em lạc, xem anh trở về ăn nói với ba mẹ em thế nào.”

    Cố Doãn cười khẽ, đi theo phía sau cô huýt sáo, “Người lúc nãy, nhìn nghiêng rất sáng sủa, bộ dáng hẳn rất đoan chính.”

    Hỷ Lạc bỗng nhiên dừng bước, “Tiểu Doãn, điện thoại di động của anh đâu?”

    Cố Doãn vẻ mặt ngạc nhiên, cảnh giác che chắn điện thoại di động, “Để làm chi? Gọi điện thoại về nhà tố cáo, việc nhỏ nhặt này em không làm mức đó chứ?”

    Hỷ Lạc hung hăng lườm cậu, “Em mà là người già mồm như vậy à, nhanh lên một chút, điện thoại di động.”

    Cố Doãn từ trong túi lôi ra điện thoại di động đưa cho cô, Hỷ Lạc lục lọi nhật ký cuộc gọi, lục xong một lần cô nhướn mày, “Vừa nãy em gọi điện bằng số nào vậy?”

    Cố Doãn cào cào tóc, nhe hàm răng trắng bóng, “Á, vừa thấy em đến sân bay, anh tiện tay xóa rồi, thói quen mà.”

    Hỷ Lạc nghiến răng, “Cố Doãn, cứ chờ đi, về nhà em sẽ nói ông nội anh biết, anh vứt em đâu một mình trong núi lớn, còn để em một mình ngơ ngác cả đêm trên núi, đói bụng cả ngày, em cũng không tin không bức chết anh.”

    Cố Doãn trừng mắt, “Tần Hỷ Lạc, em muốn ăn đòn hả?”

    Hỷ Lạc híp mắt cười, “Anh dám?”

    Cố Doãn chán nản, suy sụp nhún vai, nói ra hai từ làm thoái chí anh hùng, “Không dám.”

    Hỷ Lạc nhướn mi, hai tay chống hông, “Anh! Cố Tiểu Doãn, ngay lập tức biến ra cuộc gọi trong điện thoại ngay, bằng không xem em thế nào dày vò chết anh.”

    Cố Doãn mặt đen lại, “Bà cô à, có thể nói nhỏ tiếng một chút không.” Cái dáng vẻ Từ Hi thái hậu kia cậu chẳng hề nao núng gì nhưng mà dọa tới mọi người xung quanh thì thật không hay.

    Hỷ Lạc vô cùng kinh ngạc nhìn xung quanh, nửa đêm vắng vẻ trong đại sảnh sân bay, một đám người chờ máy bay đang sợ sệt nhìn về phía cô, đã thấy qua con gái dũng cảm nhưng chưa thấy con gái ngang nhiên giở trò lưu manh như thế bao giờ.

    Hỷ Lạc khụ một tiếng, yên lặng kéo mũ lưỡi trai xuống, “Tiểu Doãn, chúng ta mau mau đi thôi.”

    Sau khi gặp lại bạn bè, mọi người bay trở về thành phố N.

    Vừa vào cửa nhà, Hỷ Lạc nhìn phòng khách vắng vẻ, hít sâu, tay xoa xoa ôm lấy khuôn mặt, mỉm cười ngọt ngào. Một đường đi tới phòng bếp, từ phía sau ôm Chung Tinh, “Mẹ, con gái yêu của mẹ đã trở về, từ xa đã gọi mẹ rồi, mẹ trái lại không có chút phản ứng nào vậy?”

    Chung Tinh gạt tay cô ra, “Tần Hỷ Lạc, con không phải có bản lĩnh sao, ném mảnh giấy rồi vọt ra ngoài. Bây giờ tỏ vẻ ngoan hiền, làm nũng cho ai coi đây?”

    Hỷ Lạc bĩu môi, “Mẹ già à, thật chẳng thú vị. Con không phải cùng với Tiểu Doãn về sao, có cái gì phải lo lắng chứ.”

    Chung Tinh mặt nghiêm lại, vẻ mặt giống mẹ hiền ngày xửa ngày xưa, “Có thể như nhau sao, Tiểu Doãn là con trai, con là con gái mà suốt ngày cà lơ phất phơ, sau này còn muốn lập gia đình không?”

    Tần Hỷ Lạc gãi gãi tai, “Được rồi, mẹ. Con biết rồi. Con nghe mẹ, mẹ bảo con cười không nhe răng thì con cười mím chi. Mẹ bảo con ngoan ngoãn ở trong phòng, con liền hai bước cũng không ra cửa, được chưa? Hay là học thêu thùa may vá nữ công gia chánh nha?”

    Chung Tinh chộp lấy bó cần tây đập lên người Tần Hỷ Lạc, “Xéo ngay.”

    Hỷ Lạc vội vã trốn thoát, suy nghĩ một chút liền trở lại dựa vào cửa phòng bếp, “Mẹ, nhớ rau cần đó xào với thịt bò nha.”

    Chung Tinh nghiến răng, Hỷ Lạc rùng mình một cái, tựa hồ có thể nghe được hàm răng phát ra tín hiệu nguy hiểm “kèn kẹt”. Trước khi mẹ nổi bão lần nữa thì thức thời quay về phòng ngủ, ngồi xếp bằng trên giường, ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ. Bỗng nhiên dường như nghĩ đến cái gì, mở laptop, Baidu, gõ vào ba chữ Lâm Hạo Sơ. Enter, Hỷ Lạc choáng váng.

    Lâm Hạo Sơ, người thành phố N, cha Lâm Mộ Cẩm, Tổng tư lệnh quân khu nào đó, mẹ Diệp Hồng, giữ một chức vụ trong Bộ ngoại giao quốc phòng. Lâm Hạo Sơ hiện giữ chức Bí thư Đảng ủy thành phố G, 31 tuổi. . . Trách không được lúc đó Chu Hiểu Diệp vừa nghe tên anh liền biết anh là ai. Hỷ Lạc nhìn gương mặt trên ảnh chụp, ngây người một hồi, xoay người nằm ngửa trên giường, trong lòng than thở một tiếng, xong đời rồi, lần này mất mặt mất luôn tới nhà bà ngoại rồi.

    Kỳ nghỉ dịp quốc tế lao động rất nhanh đã trôi qua, Tần Hỷ Lạc trở về đại học N tiếp tục cuộc sống sinh viên của cô. Cuộc sống rất nhạt nhẽo, chớp mắt đã qua hai tháng.

    Cố Doãn bị Hỷ Lạc đe dọa dụ dỗ, rốt cục cũng đem danh sách điện thoại trong tháng in ra, hai tay ngoan ngoãn dâng lên. Hỷ Lạc nhìn dãy số các cuộc gọi đến trong hai tháng, liền cụt hứng buông điện thoại di động, đột ngột liên lạc với anh sẽ làm anh cảm thấy phiền chứ? Hơn nữa, lỡ như anh nói một câu duy nhất, cô là ai? Vậy không phải đem lòng tự trọng nhỏ nhoi cuối cùng xóa bỏ luôn, Hỷ Lạc rối như tơ vò.

    Lại không nghĩ rằng cái sự rối rắm ngoài ý muốn trong hai tháng sẽ kết thúc như thế vào một buổi chiều.

    Mùa hè ở thành phố N rất oi bức, Hỷ Lạc về đến nhà, thay dép, nhìn kệ để giày màu đen còn đóng, hiển nhiên trong nhà không có ai. Hỷ Lạc vọt vào phòng tắm tắm rửa, mở tủ lạnh lấy một chai nước suối, ục ục trút vào miệng, khóa cửa chuyển động, Hỷ Lạc phồng quai hàm ngậm nước nhìn về phía cửa. Cái điểm này, khẳng định là Chung Tinh đã trở về.

    Tiến vào là ba Tần Vĩ Thâm, ông mặc comple màu xám bạc, trong tay còn cầm túi công văn, vào nhà hãy còn cúi đầu ở kệ giày đổi giày, không nhìn thấy Hỷ Lạc đang ở phòng khách. Đổi xong dép, Tần Vĩ Thâm xoay người lại đối diện ngoài cửa nói câu, “Vào đi.”

    Nhìn thấy người ấy, trong nháy mắt Hỷ Lạc cứng đờ người trong phòng khách, người kia đứng ở cửa nhìn cô cười nhạt, đây không phải Lâm Hạo Sơ thì là ai?
     
  4. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,053
    Đã được thích:
    31
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 3: Rối Rắm


    “Phụt” Hỷ Lạc rất mất hình tượng phun ra toàn bộ nước trong miệng. Chuyện này cũng tiêu tan ảo mộng rồi? Một người trong đầu lúc nào cũng nghĩ đến suốt hai tháng trời bỗng nhiên xuất hiện trong nhà mình. Cô cúi đầu nhìn lại chính mình, váy ngủ dài ngang gối, mái tóc ướt sũng không chải gọn gàng, lòa xòa tán loạn ngang lưng, cùng một đôi dép lê. Tần Vĩ Thâm cau mày, “Tần Hỷ Lạc, con vừa diễn trò gì vậy?”

    Cô xấu hổ chùi chùi khóe miệng qua loa, “Á, cái kia…, con về phòng sửa sang trước.” Nói xong bỏ chạy về phòng mình.

    Lâm Hạo Sơ giật giật khóe môi, trên mặt nhìn không ra biểu hiện gì.

    Tần Vĩ Thâm bất đắc dĩ nhìn cửa phòng đóng chặt, ngồi xuống bắt chuyện Lâm Hạo Sơ, “Thế nào, đối với lệnh điều động lần này có ý kiến?”

    Lâm Hạo Sơ ngồi ở sô pha, trầm mặc một chút, “Là ý của ba cháu?”

    Tần Vĩ Thâm chỉ cười, từ chối cho ý kiến, sau đó lấy một điếu thuốc đưa cho anh, Lâm Hạo Sơ lắc đầu.

    Tần Vĩ Thâm tự châm thuốc, hút một hơi, “Coi như là ý của ba cháu, bác cũng không cảm thấy lệnh triệu hồi đối với cháu là việc xấu. Biểu hiện của cháu ở thành phố G không tồi, trở về cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn.”

    Lâm Hạo Sơ rũ mắt xuống, không nói gì thêm.

    Tần Vĩ Thâm xuyên qua làn khói thuốc nhìn Lâm Hạo Sơ, khẽ thở dài, “Ba cháu lần này mất không ít công sức, mặc kệ thế nào, chính là vì mẹ cháu, cháu quay về thành phố N cũng là tốt.”

    Lâm Hạo Sơ căng khóe miệng, giọng mỉa mai cười cười, “Bà ta hy vọng cháu trở về sao?”

    Tần Vĩ Thâm hơi nhíu mi, “Hạo Sơ?”

    Lâm Hạo Sơ day day huyệt thái dương, “Cháu biết rồi, ông ta sắp xếp như thế nào thì cháu làm như thế đó, trước giờ không phải vậy sao?”

    Tần Vĩ Thâm nhìn anh, dường như muốn nói cái gì nhưng cuối cùng chỉ thở dài, không nói thêm gì nữa, chỉ đưa tay dụi mẩu thuốc lá trong gạt tàn, “Buổi tối ở lại nhà bác ăn cơm đi, sau khi điều đến thành phố G, chúng ta cũng đã nhiều năm chưa cùng nhau đánh cờ?”

    Lâm Hạo Sơ giơ cổ tay nhìn đồng hồ, “Không được rồi ạ, hôm nay cháu còn có việc. Lần sau nhé bác?” Anh đứng dậy mỉm cười, “Sau này trở về có rất nhiều cơ hội.”

    Tần Vĩ Thâm vỗ vỗ vai anh, ý tứ sâu xa, “Mọi việc đừng quá làm khó mình.”

    Lâm Hạo Sơ gật đầu, “Cháu đi trước.”

    Hỷ Lạc đổi xong quần áo đi ra, chỉ thấy ba cô đứng trước chậu cá cảnh cho cá ăn, cô quét mắt vào khoảng không trong phòng khách, “Ba, Lâm tiên sinh đâu?”

    Tần Vĩ Thâm quay đầu lại nhìn cô, bộ dáng thờ ơ, “Đi rồi.”

    Đi rồi? Hỷ Lạc trong lòng mất mát.

    Tần Vĩ Thâm không phát hiện con gái nhà mình khác thường, ông tiếp tục đùa giỡn với mấy con cá bảo bối của ông, “Con gái, pha cho ba chén trà đi.”

    Hỷ Lạc tức giận nói, “Không đi, trời nóng vậy uống trà cái gì.”

    Tần Vĩ Thâm lúc này mới nhìn thẳng cô, “Ăn nhầm thuốc nổ à?”

    Hỷ Lạc ngồi xếp bằng ở sô pha, vò đầu, “Ba, việc kia… Lâm tiên sinh, ba quen hả?”

    Tần Vĩ Thâm ngồi xuống cạnh cô, nheo mắt lại, điệu bộ dù gấp gáp mà vẫn ung dung, “Con biết nó? Lâm tiên sinh? Không rất bình thường. Ba hình như chưa nói qua nó họ Lâm, con làm sao mà biết được.”

    Hỷ Lạc cũng không phủ nhận, cô lay lay cánh tay ông, “Con trước đây không phải cùng Cố Doãn đi Vân Nam, Quý Châu sưu tầm dân ca sao, việc ấy. . .” Cô cân nhắc chọn lựa từ ngữ, “Con không cẩn thận bị tụt lại phía sau, bất ngờ gặp được Lâm Hạo Sơ, đi nhờ xe một đoạn.”

    Tần Vĩ Thâm nhìn cô, làm như đang suy nghĩ cái gì. Sau đó, dùng giọng điệu nghiêm túc ít có nói chuyện với cô, “Hỷ Lạc, con đã 21 tuổi rồi, ba đối với sở thích của con, con đường phía trước còn rất nhiều việc xảy ra, cho tới bây giờ đều không can thiệp con. Cho dù việc yêu đương sau này của con hay hôn nhân, ba cũng sẽ không can thiệp. Chỉ duy nhất một điều kiện, cậu ấy, không thể được.”

    Hỷ Lạc sửng sốt một chút, đỏ mặt mở to mắt, “Ba, ba nói linh tình gì thế, con chỉ cảm thấy người khác giúp con, con nghĩ nên cảm ơn người ta thôi.”

    Tần Vĩ Thâm nghi ngờ nhìn cô, “Thật chứ?”

    Hỷ Lạc cười toe toét, “Đương nhiên. Con mới 21 tuổi, ba nghĩ đi đâu vậy.”

    Tần Vĩ Thâm hừ một tiếng, “Tốt nhất là nhớ kỹ lời ba nói, người đàn ông Lâm Hạo Sơ này, rất nguy hiểm.”

    Sau ngày đó, Hỷ Lạc thường nghĩ, Lâm Hạo Sơ đã từng xuất hiện trong cuộc sống của cô ư? Lần đầu tiên gặp nhau và sau buổi chiều đó, tất cả đều dường như càng ngày càng không chân thực. Trong lúc vô tình anh lại đột nhiên xuất hiện, lại biến mất trong nháy mắt. Trong khoảng thời gian rất dài, Lâm Hạo Sơ triệt để biến mất trong thế giới của Hỷ Lạc.

    Hỷ Lạc nhìn số điện thoại kia trên di động một lần cũng không có dũng khí gọi đi, ngón tay ấn phím cancel, cuối cùng trong lúc màn hình hiện “yes” và “no”, cô cắn răng, ấn “yes” . Người đàn ông này, coi như là rung động đẹp đẽ nhất của thời trẻ đi.

    Bạn cùng phòng Lâm Mẫn nhích lại gần, vỗ vỗ vai Hỷ Lạc, “Này, tối nay tại Cẩm Tinh có một show, còn thiếu một người, giúp một tay nhé?” Hỷ Lạc học ngành thiết kế thời trang, sinh viên trong khoa hễ có điều kiện cũng thỉnh thoảng sẽ tham gia những hoạt động thời trang.

    Hỷ Lạc cau mày, “Lại dùng chiêu này, mỗi lần đều nói thiếu một người. Nói đi, buổi tối cậu lại muốn đi làm cái gì hả?”

    Lâm Mẫn cười cười lấy lòng, vỗ tay kêu một tiếng, “Hỷ Lạc thật thông minh.”

    Hỷ Lạc liếc bạn, hừ nhẹ một tiếng, “Ít nịnh bợ đi, nghe nhiều đến nỗi tớ đều có lực miễn dịch rồi.”

    Lâm Mẫn ngồi cạnh mép bàn của cô, chân dài duỗi ra, “Tớ nhận việc xong mới phát hiện tối nay còn có một show khác, tình huống khẩn cấp như vậy các nhà tổ chức chắc chắn cũng rất khó tìm người ứng phó được, nếu như bỏ, tớ sau này sẽ không có cách nào lăn lộn trong cái ngành này, ai bảo cậu lại có kinh nghiệm ở mặt này chứ.”

    Hỷ Lạc liếc mắt một cái, “Cô à, kinh nghiệm của tôi cũng là nhờ cô tốt bụng ban tặng đấy .”

    Lâm Mẫn phe phẩy tóc dài, cười vô cùng quyến rũ, “Tớ biết rồi, một lần cuối cùng, tớ bảo đảm đây là lần cuối cùng.”

    Hỷ Lạc thở dài, “Không còn ai khác sao? Hôm nay tâm tình tớ không tốt lắm, không muốn đi.”

    Đôi mắt phượng của Lâm Mẫn hơi nheo nheo, “Làm sao vậy?”

    Hỷ Lạc tầm mắt tập trung trên laptop, ngón tay nhẹ nhàng nhấn chuột, “Không có gì.”

    Lâm Mẫn áp sát Hỷ Lạc, gian xảo nhìn cô, “Tần Hỷ Lạc, cậu biết mình mắc tâm bệnh sao?”

    Hỷ Lạc sửng sốt, ngẩng đầu nhìn bạn, “Cái gì?”

    “Có cảm xúc gì đều viết lên trên mặt kìa. Cậu còn cho rằng bản thân rất kín đáo sao?” Lâm Mẫn nhíu mày, không hề đả kích tới lòng tự trọng của người khác.

    Hỷ Lạc nghiến răng, “Cũng dám nghi ngờ trình độ của tớ, xem ra cậu thật sự không có ý định muốn tớ giúp cậu. Vậy được rồi, tớ chính là người không kín đáo như thế đấy.”

    Lâm Mẫn vội vã lấy lòng, “Tớ chỉ là tùy tiện nói thôi, cậu biết tớ từ trước đến nay đều ngực to não nhỏ mà, hehe. Hỷ Lạc, cậu sẽ giúp tớ nha?”

    “Không được.” Hỷ Lạc mặt không chút thay đổi trả lời, ánh mắt tiếp tục dừng lại trên trang tin tức của laptop.

    Lâm Mẫn nghiến răng nghiến lợi uy hiếp cô, “Cậu có đi không, không đi tớ liền đem ảnh của cậu cùng với số điện thoại đăng lên web Tianya (1), phía dưới ghi chú rõ [công việc người mẫu]*****.” (2)

    Hỷ Lạc cười cười, “Nhớ lựa tấm nào đẹp đó.” Nói xong không hề để ý đến bạn, tiếp tục xem tin tức.

    Lâm Mẫn ngượng ngùng trở lại chính chỗ ngồi của mình.

    Một lát sau, Hỷ Lạc bỗng nhiên nghiêng người hỏi Lâm Mẫn, “Cậu nói show diễn ra hôm nay?”

    Trong mắt Lâm Mẫn lập tức lóe lên ánh sáng kích động , “Ừ, ừ.”

    Hỷ Lạc lại hỏi, “Ở Cẩm Tinh?”

    Mắt Lâm Mẫn lại sáng hơn, “Ừ, ừ.”

    Hỷ Lạc cười đến vô cùng xinh đẹp, “Được rồi, tớ nhận lời.”

    Lâm Mẫn nghi ngờ nhìn tâm tình bỗng nhiên tốt đẹp của người nào đó, “Tần Hỷ Lạc, tính cách thay đổi thất thường của cậu là di truyền từ ai thế?”

    Hỷ Lạc ngâm nga mở tủ quần áo thay quần áo, “Có chuyện gì sao?”

    Lâm Mẫn lắc đầu, “Không có gì, không có gì mới là có gì.”

    Hỷ Lạc cười không để ý đến bạn, tầm mắt lại chuyển về phía laptop, tân bí thư thành ủy Lâm Hạo Sơ thành phố N, đêm nay đến Cẩm Tinh. . .

    ——————

    (1) Web Tianya (Thiên Nhai): là một loại web phổ biến của Trung Quốc, có blog, mạng xã hội..www.tianya.cn

    (2)[ 某嫩模求]

    嫩模 (tiếng Quảng Đông): kiểu giống người mẫu ảnh hay PG, không cần đào tạo chính thức, đa số là những cô gái có đôi mắt to, xinh đẹp, rất trẻ, thậm chí ít hơn 20 tuổi, không nhất thiết phải cao.(theo Baidu)
     
  5. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,053
    Đã được thích:
    31
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 4: Thích


    Buổi tối, Hỷ Lạc tới Cẩm Tinh rất sớm, sau khi đến Cẩm Tinh mới biết được công việc lần này chính là tiếp viên, Cẩm Tinh là khách sạn kết hợp với các hoạt động giải trí do một thương nhân Hoa kiều quốc tịch Mỹ tại thành phố N hao tốn nghìn vạn tiền của đầu tư, đây là nơi tiêu tiền thuộc loại cao cấp. Sở dĩ mời quan chức chính phủ tham gia là vì dự án này được hợp tác cùng chính phủ. Phần lớn lợi nhuận thu được đều đem vào quỹ công ích quyên góp cho từ thiện. Công việc của Hỷ Lạc các cô rất đơn giản, phụ trách nghênh tiếp quan chức chính phủ. Trang điểm xong, thay sườn xám, Hỷ Lạc nhìn mình trong gương một chút, trang điểm đậm như thế, lát nữa Lâm Hạo Sơ có thể nhận ra cô không? Nghĩ vậy, cô bĩu môi, nhưng dù không trang điểm, anh cũng chẳng nhận ra cô.

    Bắt đầu công việc, Hỷ Lạc thấp thỏm đứng ở cửa Cẩm Tinh, một nhóm lại một nhóm quan chức chính phủ, còn có rất nhiều thương nhân tài chính kinh tế đi vào. Qua thật lâu, rốt cục cũng thấy Lâm Hạo Sơ từ một chiếc Mercedes màu đen tiến lại gần, đi cùng với anh chính là người đó – thư ký Ngô.

    Hỷ Lạc nắm chặt tay, nghênh tiếp, trên mặt nở một nụ cười, “Bí thư Lâm, chào ngài, mời theo bên này.”

    Lâm Hạo Sơ chỉ hơi gật đầu, không có biểu hiện gì, hình như không nhìn cô, cùng với thư ký Ngô bên cạnh nói cái gì, Hỷ Lạc lễ phép đi phía sau. Hỷ Lạc đi bên cạnh anh, len lén quan sát anh, đêm nay anh mặc comple màu đen, áo sơmi màu tím thẫm cùng cravat đen, màu sắc rất đơn giản nhưng cũng không mất phần trang trọng. Da anh trắng nên mặc màu tím rất đẹp.

    Lâm Hạo Sơ hình như cảm giác được ánh mắt của cô, dừng việc nói chuyện với thư ký Ngô, khẽ quay đầu nhìn Hỷ Lạc, trong mắt nhất thời kinh ngạc, lập tức cười yếu ớt, “Tần Hỷ Lạc?”

    Tim Hỷ Lạc càng lúc đập càng nhanh, kinh ngạc mở to mắt, “Anh nhớ ra tôi?”

    Lâm Hạo Sơ gật đầu, trên mặt vẫn mỉm cười nhàn nhạt, “Cô sao lại ở đây?”

    Gương mặt Hỷ Lạc thoáng nóng lên, hơi đỏ mặt, “Giúp bạn làm việc.”

    Lâm Hạo Sơ không nói gì nữa chỉ mỉm cười, yên lặng theo Hỷ Lạc vào hội trường. Vừa vào hội trường lập tức có rất nhiều quan chức quen thuộc vây quanh Lâm Hạo Sơ, bởi vì quan hệ của Tần Vĩ Thâm nên rất nhiều quan viên Hỷ Lạc đều thấy quen, mặc dù không nhớ tên nhưng đều biết lai lịch không nhỏ. Đứng xa xa nhìn Lâm Hạo Sơ, anh đứng ở trong đám đông rất dễ nhận ra, trên mặt luôn mỉm cười nhợt nhạt, thỉnh thoảng cùng người bên cạnh nói cái gì đó.

    Nguyên một buổi tối, ánh mắt của Hỷ Lạc hầu như không khống chế được phiêu dạt về phía bàn có vị trí cao nhất, hình như Lâm Hạo Sơ uống rất nhiều rượu nhưng trên mặt nhìn không ra tâm tình gì, chỉ là sắc mặt không tốt lắm.

    Đến khi buổi tiệc kết thúc, Hỷ Lạc vẫn chưa tìm được cơ hội cùng Lâm Hạo Sơ nói chuyện. Đứng trước gương trong phòng vệ sinh, Hỷ Lạc nhẹ nhàng vỗ vỗ mặt mình, Tần Hỷ Lạc, như vậy cũng rất tốt, có thể thấy anh cũng được rồi, cười lên nào. Mới vừa vào gian toilet, chợt nghe vài tiếng giày cao gót trong không gian trống trải của phòng vệ sinh vang lên.

    “Tao có thể giúp mày sắp xếp ổn thỏa, mày phải nắm chặt cơ hội, nghìn vạn lần đừng đạp đổ.”

    “Tao biết rồi, nhưng vẫn hơi lo.”

    “Lo cái gì, anh ấy uống thuốc xong sẽ không làm được gì nữa.”

    Hỷ Lạc nghe thế, nhịn không được bĩu môi, phòng vệ sinh thật đúng là một nơi thần kỳ, cái gì bà tám đều có thể nghe được, so với web Tianya còn hữu ích hơn.

    “Haiz, mày nói anh ấy tỉnh dậy có thể không thừa nhận không?”

    “Đồ ngu, Lâm Hạo Sơ có thân phận có địa vị, chỉ cần gạo nấu thành cơm, anh ấy thế nào cũng phải chú ý đến danh dự của mình chứ?”

    Thân thể Hỷ Lạc cứng đờ, Lâm Hạo Sơ?

    “Anh ấy đang ở phòng 1076, mày nhớ kỹ nha, tao mất không ít công sức mới thông qua quan hệ để toàn thành cho mày đó, nghìn vạn lần đừng xảy ra sự cố.”

    Người kia hình như đang do dự, không nói gì nữa.

    “Mày không phải thích anh ấy sao, anh ấy là dạng người thanh tịnh trong sạch, không gần “mặn” như vậy. Không dùng chiêu này thì không còn cách khác. . . Chẳng lẽ… anh ấy không phải có vấn đề về mặt đó chứ?”

    Hỷ Lạc khóe miệng co giật, trong đầu hiện lên Lâm Hạo Sơ dáng người cao ngất cường tráng, Lâm Hạo Sơ có thể là ED (1) ?

    “Không thể nào, nhìn bề ngoài anh ấy. . . Hẳn là, hẳn là MAN bình thường chứ.”

    “Buổi tối mày thử xem chẳng phải sẽ biết sao.”

    . . .

    Âm thanh giày cao gót dần dần đi xa, Hỷ Lạc xoa xoa hai chân có chút tê dại, lúc ra khỏi phòng vệ sinh đầu óc còn lờ mờ. Đợi đến lúc cô tìm được hội trường thì đã không thấy bóng dáng của Lâm Hạo Sơ.

    Đứng ở cửa phòng 1076, Hỷ Lạc do dự nhưng vẫn nhấn chuông cửa.

    Lúc Lâm Hạo Sơ mở cửa thấy Hỷ Lạc rõ ràng hơi kinh ngạc, anh không nói gì, chỉ chờ Hỷ Lạc lên tiếng.

    Hành lang khách sạn yên lặng, bên ngoài trời bắt đầu mưa, mưa rất to, trên cửa sổ thủy tinh sát đất truyền đến âm thanh những giọt mưa đánh vào “ầm ầm”. Lâm Hạo Sơ chỉ mặc áo sơmi, áo sơmi tím thẫm, mái tóc đen tuyền, đôi mắt sâu thẳm, rèm cửa sổ phía sau anh chưa được khép lại, bên ngoài từng đợt từng đợt nước mưa như hoa rơi theo cửa sổ sát đất chảy xuống, từng mảng từng mảng, không gian phía sau Lâm Hạo Sơ phủ một tầng màu sắc tịch mịch.

    Thật lâu sau đó, cho dù đã chia tay, gần nhau trong gang tấc mà biển trời cách mặt, Hỷ Lạc vẫn nhớ kỹ hình ảnh ấy, nhớ kỹ đêm mưa mùa hè ấy, nhớ kỹ Lâm Hạo Sơ đã từng có phong thái thật đẹp xuất hiện trong thế giới của Tần Hỷ Lạc.

    “Cái kia. . .” Hỷ Lạc không biết nên mở miệng thế nào, cô chọn từ một cách có tổ chức, cẩn thận quan sát đến sắc mặt Lâm Hạo Sơ, sắc mặt có chút trắng bệch, có lẽ do uống rượu? Trên trán hình như lấm tấm mồ hôi, có lẽ là mùa hè quá oi bức?

    Cô cúi đầu hỏi, “Anh có khó chịu không?”

    Lâm Hạo Sơ chau mày, nhìn cô khó hiểu, “Khó chịu?”

    Lưỡi Hỷ Lạc co thắt, nhìn bên ngoài hàng lang, nghĩ ở bên ngoài nói cái này đối với hình tượng Lâm Hạo Sơ dường như không tốt lắm, “Tôi vào trong nói được không?”

    Lâm Hạo Sơ do dự một chút, sau đó nghiêng người để cô vào trong.

    Hỷ Lạc thận trọng ngồi trên sofa, càng hồi hộp càng không biết nên nói như thế nào, “Tôi ở trong phòng vệ sinh vô tình nghe được có người nói…khụ, việc đó,cho anh uống thuốc…anh không sao chứ?” Hỷ Lạc hơi gượng gạo, loại đề tài này nói ra thật là lạ, cho dù cô đơn thuần là xuất phát từ lòng tốt nhắc nhở anh.

    Lâm Hạo Sơ ngồi trên giường đối diện cô, nghe nói như thế trên mặt như trước không biểu hiện gì, Hỷ Lạc đoán không được tâm tình của anh, lúc này mới biết được mặt những người chơi bài poker trong tiểu thuyết ngôn tình có bao nhiêu chuẩn xác, quả nhiên là gương mặt lạnh lùng tê liệt.

    Lâm Hạo Sơ chỉ nói một câu “Cảm ơn cô nhắc nhở” thì không lên tiếng nữa.

    Hỷ Lạc sửng sốt, “A, không cần cảm ơn.” Thế nào càng ngày càng cảm thấy nói chuyện với người đàn ông này thật mệt nhọc nhỉ.

    “Đúng rồi, hay là anh đổi phòng đi? Hình như cô ta biết anh ở phòng này.”

    “Tôi đã biết rồi.” Lâm Hạo Sơ nhẹ nhàng phun ra bốn chữ.

    Hỷ Lạc chán nản, nói thêm nhiều chữ nữa anh sẽ chết hay sao.

    “Đã khuya rồi, tôi bảo thư ký Ngô đưa cô về.” Lâm Hạo Sơ đứng dậy, ý đồ tiễn khách rất rõ ràng.

    Hỷ Lạc cũng vội vã đứng dậy, “Không cần, tôi bắt xe là được rồi.” Cuối cùng nhịn không được lại hỏi, “Anh thực sự không sao?”

    Ánh mắt Lâm Hạo Sơ hiện lên tia ngạc nhiên, anh nhếch nhếch khóe miệng, “Tại sao cô quan tâm tôi như vậy?”

    Hai tay bên người Hỷ Lạc không tự giác nắm chặt thành quyền, cô cắn cắn môi dưới, “Bởi vì… em muốn hiểu anh nhiều hơn. Bởi vì em …hình như thích anh.”

    “Em thích tôi?.” Nét mặt không hề thay đổi của Lâm Hạo Sơ đột nhiên mang theo ý tứ khôi hài, khóe mắt anh mang theo ý cười, cúi người nhẫn nại nhìn cô.

    Hỷ Lạc ngẩng đầu nhìn thẳng anh, “Vâng”

    Lâm Hạo Sơ ý cười càng sâu, “Thích tôi cái gì?” Anh bỗng nhiên dừng lại, lập tức có chút châm biếm nói, “Khuôn mặt tôi?”

    Hỷ Lạc thấy anh đột nhiên cười thì giật mình, anh đang cười nhưng làm cho người khác không cảm thấy được chút ấm áp nào, toàn thân tràn ngập từng trận ớn lạnh.

    Hỷ Lạc cụp mắt, cho tới năm 21 tuổi này cô có không ít người theo đuổi, nhưng để cô chủ động bày tỏ thì đây là lần đầu tiên. Tần Hỷ Lạc là một người cẩu thả lơ đễnh, có nhiều lúc, cô thông minh nhưng luôn ẩn trong cái vỏ bọc khờ khạo. Trong tình yêu, cô không có nhiều kinh nghiệm lắm, nhưng cô là người dám yêu dám hận, xác định được lòng mình, xác định được tình cảm của mình thì sẽ liều lĩnh, hăng hái tiến lên. Tuy rằng cho đến bây giờ cô vẫn không hiểu, tại sao tình cảm đối với Lâm Hạo Sơ lại kỳ quái như vậy. Như dời núi lấp biển, đột nhiên kéo tới chỉ trong một đêm. Lẽ nào… chỉ vì giấc mộng kia?

    “Có thể anh không tin. . . Lần đầu tiên gặp anh, em chỉ biết, anh chính là người mà em đang đợi. Rõ ràng là lần đầu tiên gặp mặt, rõ ràng là anh đang cười nhưng em có thể cảm thấy được anh là một người rất buồn bã, cô đơn.” Âm thanh của cô dần dần thấp hơn, dường như muốn nói cho anh nghe, lại dường như chỉ đang nói với chính mình, “Đối với anh, em có loại cảm giác thân thuộc như đã từng quen nhau.”

    Lâm Hạo Sơ nhìn cô, đôi mắt của cô dường như rất giống đôi mắt trong trí nhớ của anh, nghĩ vậy, trong lòng Lâm Hạo Sơ bỗng buồn bực, đôi mắt mơ hồ, xoay người nhìn bóng đêm đen kịt, “Chúng ta không có khả năng, lòng đã chết từ lâu.”

    Nhìn xuyên qua cái bóng phản chiếu dưới ánh đèn bên cửa sổ, Lâm Hạo Sơ thấy rõ ràng vẻ mặt cứng đờ của Hỷ Lạc. Anh không quay đầu lại, cơn đau mơ hồ truyền đến từ chân nói cho anh biết, đen và trắng mãi mãi là hai thái cực, huống chi là một người như anh, huống chi là Tần Hỷ Lạc.

    Hỷ Lạc yên lặng đứng phía sau anh, trầm mặc một hồi, cô nhẹ nhàng giương khóe môi, “Có thích hay không là việc của em, chấp nhận hay không là quyền của anh.”

    Lâm Hạo Sơ quay người lại, chậm rãi đến gần cô, kề sát bên cô, anh cúi đầu đối diện cô, ánh mắt sắc bén, “Em biết gì về tôi? Làm sao xác định là thích tôi?”

    Hỷ Lạc đứng sát vách tường, có thể nghe được tiếng hô hấp lẫn nhau, cô ngẩng đầu lên, ánh mắt bình tĩnh, “Em xác định, chỉ cần là anh, tốt hay xấu, em đều có thể chấp nhận.” Cô chỉ bước theo cảm giác của mình, đã quyết định, đụng phải tường cũng không quay đầu lại.

    “Vậy sao?” Lâm Hạo Sơ gợi lên khóe môi cười cười, anh bỗng nhiên dùng sức nắm vai Hỷ Lạc, không giải thích liền xoay người cô đối diện bức tường, đưa lưng về phía anh.

    Lâm Hạo Sơ tựa vào tai cô, hơi thở ấm áp thổi vào cổ cô, “Có muốn biết một chút tôi thật ra là loại người nào không?” Trong cơ thể phảng phất dâng một trận khô nóng, ánh mắt anh khẽ thay đổi, biết là hiệu lực của thuốc có tác dụng rồi. Đôi mắt rũ xuống nhìn người đối diện, tay nắm vai cô dần dùng sức.

    Tim Hỷ Lạc đập rất nhanh, nhận thức trong đầu cô xoay vòng không xác định, lúc này Lâm Hạo Sơ xác thực rằng cô hơi sợ hãi, sự ôn hòa nhã nhặn của anh lúc nãy khác nhau một trời một vực.

    “Sợ sao?” Âm thanh của Lâm Hạo Sơ trầm thấp lượn lờ quanh tai cô.

    Hỷ Lạc cắn răng, “Không, em nói rồi, anh như thế nào em đều có thể chấp nhận.”

    Ngón tay Lâm Hạo Sơ thon dài chậm rãi lướt qua cổ trắng nõn của cô, sự tiếp xúc lạnh lẽo nhưng lại khiến cho cô từng đợt nóng ran .

    Vóc dáng Hỷ Lạc rất cao, hơn 1m7, cô mặc một chiếc quần jean ngắn, phía trên là áo sơmi trắng và áo khoác Hàn Quốc màu xanh lá. Lâm Hạo Sơ cởi áo khoác của cô, chân dài để giữa hai chân cô, đầu tựa vào hõm vai, “Không từ chối tôi?”

    Hỷ Lạc cắn chặt môi, im lặng không lên tiếng, cô biết, lúc Lâm Hạo Sơ tuyên bố, tuyên bố giữa bọn họ không thể vượt qua cũng là khiêu khích, xem sức chịu đựng của cô rốt cuộc được bao nhiêu. Thậm chí là khích cô, để cô từ bỏ khi chưa muộn.

    Lâm Hạo Sơ cười nhẹ, ngậm vành tai xinh xắn, đầu lưỡi chậm rãi vuốt ve. Trượt xuống gáy cô, ngón tay nhẹ nhàng mở ba nút trên chiếc sơmi trắng. Ánh mắt nhìn chăm chú vào sườn mặt cô nhưng một chút sắc dục cũng không có.

    Hô hấp Hỷ Lạc bắt đầu gấp, cả người run lên từng đợt. Chưa bao giờ có kinh nghiệm cùng người khác phái thân mật quá mức, cô căng thẳng đến nỗi tim dường như muốn vỡ ra.

    Lâm Hạo Sơ nheo mắt, lộ ra tia nguy hiểm, Hỷ Lạc đưa lưng về phía anh, anh không thấy được biểu tình của cô. Anh hạ đôi mắt, “Tần Hỷ Lạc, em thực sự không cự tuyệt tôi? Em sẽ hối hận.”
     

Chia sẻ trang này