Cấm Tình - Tử Tử Tú Nhi [ Full 3 Quyển ]

Thảo luận trong 'Hiện đại' bắt đầu bởi Thảo Nguyên, 2/7/15.

  1. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    [​IMG]
    Cấm Tình
    Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
    Thể loại: hiện đại, cường thủ hào đoạt, HE.
    Nguồn convert: tangthuvien.com
    Người convert: Muacauvong
    Edit: Rabbit & K.T
    Chỉnh sửa: K.T
    Văn án
    Một hồi tranh đấu, mỗi người đều muốn nắm chắc trong tay vận mệnh của chính mình. Nhưng đến cuối cùng, ai mới là người chiến thắng? Không ai có thể bình an mà thoát ra!

    Tình yêu trong vận mệnh của mỗi người đều không thể tốt đẹp như nhau.

    Phụ nữ đối với hắn có lẽ chỉ là một thú tiêu khiển trong cuộc sống. Còn với cô, điều hắn muốn chính là chinh phục, là làm cô hoàn toàn thuần phục hắn. Thế nhưng tình yêu lại khiến cho ý định ban đầu của hắn bị lung lay. Thì ra, hắn chỉ cần niềm vui đến từ sự vui vẻ của cô. Nhưng thứ có thể khiến cho cô vui lại là điều làm cho hắn đau khổ.

    Hắn không muốn buông tay cũng chẳng thể nào buông nổi!

    Ở ngã rẽ của tình yêu, cô bị hắn bá đạo mãnh liệt kéo vào thế giới của hắn, một thế giới xa lạ, tràn ngập sự tranh đấu. Khi tình yêu chân thành duy nhất bị hắn bóp nát trong thời khắc ngọt ngào, cô biết, hắn là ác ma mà cô không tài nào thoát khỏi, là cơn ác mộng mà cô chẳng thể tỉnh lại.

    Từ lúc gặp gỡ ban đầu đã nhất định phải dây dưa như thế.

    Vốn dĩ là khúc mắc giữa yêu và hận, lại nảy sinh ra biết bao ân oán tình thù.

    Một hồi tranh đấu, mỗi người đều muốn nắm chắc trong tay vận mệnh của chính mình. Nhưng đến cuối cùng, ai mới là người chiến thắng? Không ai có thể hoàn toàn bình an thoát ra!

    Ác ma yêu thiên sứ là lúc tất cả mọi tội ác bắt đầu!

    “Muốn chết, chính là chết tôi cũng phải đuổi theo cô đến tận địa ngục!” Gân xanh trên trán hắn nổi lên, tay nắm chặt lại thành quyền, giống như ngay lập tức có thể cho tôi một đấm. Tôi sẽ không nghi ngờ trong từ điển của hắn có khái niệm đánh con gái.

    Tôi nhìn Đường Diệc Diễm đang điên cuồng mà buồn bã cười, đôi ngươi lạnh lùng ngước lên:“ Không cần đâu, tôi đang sống trong địa ngục rồi!”

    “Đường Diệc Diễm, anh hiểu được tình yêu là gì sao?” Không nhìn hắn, đôi mắt trỗng rỗng của tôi hướng về phía trước, không có tiêu cự, chỉ cảm giác được Đường Diệc Diễm khẽ giật mình.

    “Đường Diệc Diễm, tình yêu không phải giữ lấy mà là thành toàn, không phải bức bách mà là chúc phúc. Từ đầu tới cuối, anh luôn dùng hết mọi loại thủ đoạn để bức tôi, anh thực sự yêu tôi sao?” Tôi lạnh lùng nhìn hắn, nhìn vẻ mặt của hắn từ âm ngoan trở nên chật vật.

    “Im miệng!” Trong mắt Đường Diệc Diễm hiện lên một tia bối rối. “Thành toàn, tôi hai năm trước thành toàn đổi lấy chính là cô ngả vào vòng tay của thằng khác. Tôi, Đường Diệc Diễm không chiếm được thứ gì đó, người khác cũng đừng mơ có được. Tôi thà rằng huỷ hoại cô!”

    Tôi nhếch môi hừ lạnh, chậm rãi nói:“Không đâu… ít nhất bây giờ sẽ không… Tôi sẽ không điên, tôi muốn trơ mắt nhìn anh thống khổ, nhìn anh tuyệt vọng…”

    “Đường Diệc Diễm, cảm ơn quà sinh nhật của anh, tôi – suốt – đời – khó – quên!”

    Đường Diệc Diễm nhìn tôi, trong mắt hiện lên một chút đau đớn, hai tay đặt ở đầu vai tôi khẽ buông ra. Cuối cùng, hắn ôm chầm lấy tôi, áp chặt tôi vào lòng, nỉ non: “ Anh chỉ là quá yêu em, quá yêu em mất rồi, yêu đến nỗi ngay chính bản thân anh cũng thấy sợ, nhưng tại sao em lại không chịu hiểu…”
     
  2. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Quyển 1: Ác ma chi thành
    Chương 1

    “Đi ra ngoài! Đi ra ngoài!” Tiếng ồm ồm của người đàn ông đang rít gào bên tai tôi. Hơi thở nóng bỏng phả trên mặt tôi.

    Tôi cảm giác được một chút lạnh lẽo ở cổ, có cái gì đó chậm rãi chảy xuống mang theo cảm giác đau đớn, nhưng vẫn không bằng nỗi đau như có ngàn vạn vết dao cứa vào tim. Tôi chết lặng, từ từ nhắm hai mắt lại, không khóc nháo, không kêu gào, để mặc người đàn ông phía sau mình điên cuồng bóp chặt bả vai, một tay khác của hắn cầm dao kề sát cổ tôi. Máu dọc theo lưỡi dao lạnh lẽo chảy dài, rồi lại theo tay hắn từng giọt từng giọt rơi xuống…

    Cho dù bây giờ hắn không giết tôi, thì không lâu nữa tôi cũng sẽ chết vì bị mất quá nhiều máu, hoặc là, hắn chỉ cần cử động một chút, trực tiếp cắt vào động mạch cổ của tôi, tôi sẽ chết càng nhanh hơn.

    Để tôi được giải thoát, để linh hồn tôi có thể bình yên!

    Tôi bất cần, lạnh lùng nhìn đám người đang kinh sợ ở trước mặt. Họ nhìn tôi bằng sự thương cảm, muốn tới gần, muốn khuyên can, rồi cả lo âu, kinh hãi. Những biểu tình đó lần lượt xuất hiện trên mặt họ.

    Nhưng họ không dám hành động thiếu suy nghĩ. Bởi vì người đàn ông đang kèm chặt bên người tôi là kẻ điên. Trong mắt hắn luôn ánh lên cái nhìn của người tâm thần, nói năng lộn xộn, một kẻ điên thực sự!

    “Tuyệt đối đừng làm thế, anh bình tĩnh một chút, anh nhìn cho kĩ, cô ấy không phải là người anh muốn tìm sao, từ từ nào!” Vị bác sĩ mặc áo blouse trắng cẩn thận dỗ dành, ý đồ muốn lừa gạt người đàn ông phía sau tôi. Hắn bỗng nhiên ngẩn người, giống như đang tự hỏi, đầu nghiêng sang một bên, tay khẽ nhấc lên, lưỡi dao vô tình xẹt qua mặt tôi.

    “A!” Tất cả đều kinh hãi kêu to. Cả đám người nín thở, sợ hãi trừng lớn mắt, tay cứng ngắc vươn ra giữa không trung, không dám nhúc nhích.

    Thật… buồn cười!

    Khoé miệng tôi từ từ kéo lên, ngực phập phồng một cách kịch liệt, cười không ra tiếng.

    Mọi người khiếp sợ nhìn tôi, ánh mắt như đang muốn hỏi, tôi không phải là bị doạ cho choáng váng rồi đấy chứ?

    Ngốc! Nếu tôi thật sự ngốc thì tốt biết bao. Hoặc là tôi bị điên giống như người đàn ông phía sau này. Như vậy, tôi sẽ không cần phải đau khổ đối diện với tất cả tội ác.

    Nhưng không thể, tôi vô cùng tỉnh táo, thấy rõ ràng mọi thứ.

    Sau lưng, người đàn ông kia bắt đầu kéo tôi di chuyển lùi lại. Những tiếng kêu sợ hãi từ bốn phía nổi lên.

    Tôi biết rõ tại sao. Phía sau chính là vực thẳm, là cái chết!

    Tầng sáu, so với những toà nhà cao chót vót thì quả là thấp, nhưng cũng quá đủ để làm cho người ta ngã chết!

    “Ha ha ha ha!” Người đàn ông bắt đầu cười ngây dại, từng bước lui về phía sau.

    “Ta muốn bay, ta muốn bay…”

    “Đừng như vậy, anh nghe này!”

    “Lại đây đi, lại đây!”

    Ông ta dùng thêm sức, tôi đã bắt đầu cảm giác được từng trận gió đang thổi mạnh ở phía sau. Chúng tôi từng bước lùi về, bọn họ lại từng bước tới gần.

    “Anh hãy nghe tôi nói, phía sau rất nguy hiểm, chúng ta xuống dưới lầu bay, xuống dưới lầu nhé!” Bác sĩ lại dang rộng hai tay làm tư thế trấn an, nhẹ nhàng khuyên bảo.

    Nhưng ông ta hình như đã quên người này là kẻ điên, sao có thể hiểu được lời khuyên của ông ta. Hơn nữa, tại mặt đất thì làm sao bay nổi, chỉ có ở chỗ cao, ở chỗ cao mới có thể giương cánh bay xa.

    Người đàn ông vẫn tiếp tục lảo đảo lùi ra sau. Tôi nhắm mắt lại, chờ đợi tử thần tuyên án!

    “A” Đó là tiếng kêu sợ hãi, vặn vẹo. Người đàn ông ở phía sau đã nhanh chóng đặt tôi lên thành ban công. Chỉ cần tiến thêm một chút nữa, tôi cũng sẽ ngã xuống theo hắn.

    Tất cả mọi người đều tuyệt vọng, không dám tới gần. Bởi vì họ biết, một khi tới gần sẽ chỉ làm cho chúng tôi chết nhanh hơn.

    Lúc này, cùng với tiếng hét chói tai, tôi còn nghe được những tiếng bước chân dồn dập, bối rối, còn có cả tiếng thở dốc.

    Trước cửa nhanh chóng xuất hiện một bóng người quen thuộc. Hắn đứng ở đó nhìn tôi, không dám thở. Ánh mắt hắn trợn to, chứa đầy sợ hãi và bối rối. Hắn bước tới gần, cả người phát run.

    Tôi cười chua xót, nhìn hắn rồi đờ đẫn khép mắt lại.

    “A, đến đây, đến đây đi!” Sự xuất hiện của hắn làm cho người đàn ông phía sau tôi lập tức trở nên kích động, thân mình loạng choạng.

    Sau đó là những tiếng hét chói tai. Hắn lại càng gấp, vươn tay ra muốn nắm lấy cái gì đó nhưng lại bắt gặp cái nhìn lạnh lẽo của tôi.

    “Không! Đừng!” Hắn dùng ánh mắt cầu xin nhìn về phía tôi, tiến lại gần.

    Vô dụng thôi! Tôi buồn bã cười, lạnh lùng liếc hắn một cái. Nếu hắn đã tới đây, vậy thì kết thúc mọi thứ đi. Kết thúc tất cả trước mặt hắn!

    “Không!”

    Khi tôi xoay người thả mình nhảy xuống, phía sau bỗng vang lên tiếng kêu đau đớn tê liệt. Một đôi tay giật mạnh lấy tôi, tôi mở trừng mắt, hắn vẫn sống chết bắt lấy, không chịu buông ra. Sau lưng hắn, người đàn ông kia đang từ từ đưa con dao lên.

    Ánh sáng chói mắt từ lưỡi dao chợt loé…

    Ác ma yêu thương thiên sứ là lúc tất cả mọi tội ác bắt đầu…

    oOo

    Mười tám tuổi, vốn dĩ là cái tuổi vô ưu vô lo, tôi lại giống như con chim nhỏ bị bẻ gãy cánh, chịu sự giam cầm trong lồng sắt hoa lệ. Tôi chẳng thể nào vỗ đôi cánh không đầy đủ mà thoát ra khỏi chiếc lưới chính tay hắn bện nên.

    Bị giam cầm!

    Không gian rộng lớn trong câu lạc bộ Caesar…

    Những bài nhạc đinh tai nhức óc, những thân mình đang điên cuồng vặn vẹo, mùi nước hoa sang trọng hoà lẫn với vị rượu tràn ngập khắp không gian. Tôi nhíu mày, cố nén xuống sự nôn nao trong dạ dày. Tất cả mọi thứ ở đây đều làm cho người ta cảm thấy chán ghét, ghê tởm.

    Cánh cửa hết mở ra lại khép vào. Một bóng người cao lớn đi lướt qua tôi, ngồi xuống, hai cánh tay hắn dang ra, kéo tôi vào lòng. Mùi nước hoa xa lạ trên người hắn làm tôi cảm thấy khó chịu. Tôi nhíu mày, mắt cũng vừa kịp nhìn thấy cô nàng kiều diễm vừa mới bước vào cùng hắn, đang ngồi ở ghế đối diện.

    Tôi thờ ơ, thuận thế theo hắn ngả về phía sau sô pha. Đệm ghế mềm mại bị lưng hắn tựa vào hơi nhăn lại.

    Cô gái kia vẫn còn nhìn tôi. Cái kiểu nhìn như vậy của cô ta tôi đã được thấy rất nhiều lần. Lại một kẻ ngốc tự cho mình là đúng! Không phải mới lên giường với hắn thôi sao? Vậy mà đã tưởng là giỏi mà khoe khoang? Tôi thực sự muốn đứng lên nói với cô ta, cô muốn thì cứ lấy đi, tôi không cần!

    “Lão đại, anh không thấy được tên tiểu tử Triệu Khải Anh kia, khi nhìn thấy xe thể thao của anh từ phía sau vọt lên, cặp mắt của hắn tức giận đến mức muốn nổ tung luôn!”

    Tên con trai tóc dài hoa chân múa tay làm cho bộ ngực của người đang ôm ấp tôi khẽ phập phồng, tiếng cười trầm thấp tràn ra khỏi lồng ngực mang theo một chút tự mãn. Cánh tay hắn duỗi ra, cầm lấy ly rượu Vodka trên bàn uống một hơi cạn sạch. Cổ họng hắn khẽ lăn lộn, tôi nằm trên ngực hắn, mặt cũng giật giật theo, còn nghe được rõ tiếng nuốt rượu, và cả tiếng cười đang nặng nề phát ra từ trong lồng ngực của hắn.

    “Đúng vậy đó Lão Đại! Anh vừa rồi oai phong ngây người!” Một vài tên tóc tai đủ màu sắc khác cũng tham gia vào hàng ngũ tâng bốc hắn. Những người này tôi đều mới thấy lần đầu. Xem ra, gần đây hắn lại có trò gì đó mới mẻ.

    Chỉ có điều mấy cái bài nịnh hót này tôi nghe đã chán ngấy, vậy mà hắn vẫn còn tỏ ra thích thú. Thật sự là nhàm chán!

    Tôi hơi nhếch môi, tỏ vẻ mỉa mai. Cảm giác cổ họng hơi khô làm tôi muốn lấy ly nước trái cây trên bàn uống một chút, nhưng lại ngồi cách quá xa, tay không chạm được đến mặt bàn nên đành phải dịch chuyển thân mình.

    Có vẻ như cảm giác được tôi đang mấp máy, hắn rốt cuộc cũng ngừng cuộc nói chuyện, cúi đầu nhìn tôi. Tôi liếc nhìn khuôn mặt đẹp trai với thần thái sáng lạn của hắn.

    “Sao vậy?” Con ngươi màu nâu hơi thu lại, màu hổ phách trong đồng tử của hắn sáng bóng.

    Không thể phủ nhận, người con trai trước mắt tôi có một khuôn mặt đẹp, ngũ quan giống như đã được thượng đế sau khi tính toán chính xác, đem sắp đặt cẩn thận trên mặt hắn. Có thể nói là hoàn mỹ! Hơn nữa, đôi ngươi thâm thuý âu yếm nhìn tôi, biểu tình say mê, ánh mắt mê loạn.

    Nhưng tôi không có, một chút cũng không có! Chỉ có chán ghét, chỉ có hận!

    Đường Cùng Diễm nhìn theo ánh mắt của tôi, nhẹ nhàng duỗi tay ra, đem ly nước trái cây trên bàn đưa cho tôi, thân mật hôn lên trán tôi một cái. Sau đó hắn ngẩng đầu, tiếp tục câu chuyện đang dang dở, thích ý hưởng thụ những lời tâng bốc nghe mãi cũng không chán này.

    Thật sự là chịu không nổi hương vị làm cho người ta hít thở không thông ở đây, tôi tìm cớ vào toilet.

    Mở vòi sen, tôi nhẹ nhàng hứng từng dòng nước vỗ lên khắp mặt mình. Cảm giác lạnh lẽo làm dịu bớt đi vài phần khó chịu. Tôi ngẩng đầu, lấy tay xoa xoa mặt gương mờ ảo, bên trong phản chiếu một khuôn mặt tái nhợt, không có chút cảm xúc, ánh mắt trống rỗng.

    Đây vẫn là tôi sao? Vẫn là con bé vô ưu, vô lo trước kia sao? Mọi thứ trên người đã bị phai bạt hết rồi ư?

    “Cô nhất định là không thể thoả mãn người đàn ông của cô!” Trong gương lại xuất hiện thêm một khuôn mặt kiều diễm khác. So với vẻ tái nhợt của tôi, thần thái của cô ta có vẻ vô cùng sáng lạn, tựa như đoá hoa nở rộ sau cơn mưa.

    Tôi không nói gì, đóng van nước lại, lắc lắc tay. Khó khắn lắm mới có được phút giây yên tĩnh nhưng lại bị phá vỡ, thật là không hay ho gì!

    “Cô không biết người đàn ông của cô nhiệt tình thế nào đâu, làm cho người ta quả thực không chống đỡ được!” Thấy tôi không nói, ả lại tựa như không thấy tôi khóc nhè thì sẽ không cam tâm, nên mới cố ý nâng cao giọng, ngón tay làm như vô tình xẹt qua bên hông, ra vẻ hờn dỗi.

    Đáng tiếc, thật ngại quá! Tôi sẽ không khổ sở, còn thấy cảm kích cô nữa là. Tốt nhất là cô có thể giành lấy hắn, như vậy, không biết chừng tôi còn dập đầu tạ ơn cô. Tôi thật sự không nói đùa!

    “Cô câm điếc sao?” Thấy mặt tôi không chút thay đổi, ả bắt đầu tỏ ra nôn nóng. Có lẽ ả đang nghĩ, tôi rốt cuộc có phải người yêu của Đường Diệc Diễm hay không. Biết bạn trai của mình cùng người con gái khác làm loạn mà không hề tức giận.

    “Ồ, vậy sao? Vậy thì cô cố gắng điều dưỡng cho tốt đi. Dù sao thì, phụ nữ có xương sống thắt lưng dễ bị đau hắn sẽ không thích đâu!” Tôi nhếch miệng tỏ vẻ không sao cả, rút khăn tay ra xoa xoa, thuận tiện nói mấy câu, chợt thấy khuôn mặt yêu kiều của cô ta trầm xuống.

    “Dù sao hắn cũng chỉ mới 18 tuổi thôi, dì ạ!” Tôi tiện tay ném luôn chiếc khăn vào thùng rác, liếc qua khuôn mặt đang trở nên xanh mét của ả rồi tao nhã rời khỏi buồng vệ sinh.

    Nếu như mấy người phụ nữ đó có thể tuỳ tiện làm cho tôi gục ngã, vậy thì trong suốt một năm này, tôi đã sớm thương tích đầy mình rồi. Tôi sẽ không khổ sở. Trái tim từ lâu đã tê liệt mất rồi.

    Vì một người đàn ông mình không yêu, thật không đáng!
     
  3. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 2

    Trở lại phòng, bọn họ vẫn còn đang vui vẻ tán gẫu. Khoé miệng Đường Diệc Diễm khẽ cười, hắn nhìn về phía tôi, vẫy vẫy tay, tựa như đang gọi thú cưng.

    Tôi ngồi xuống bên người hắn, nhàm chán đến nỗi đan các ngón tay vào nhau mà nghịch. Một lát sau, cô gái kia cũng trở lại, nặng nề ngồi ở phía đối diện. Tôi cảm giác được sự đối địch của cô ta. Nhưng tôi cũng chẳng buồn để ý tới, cúi đầu xuống , tiếp tục chơi đùa với những ngón tay của mình. Tôi nghĩ bản thân tôi cũng sắp nhàm chán tới cực điểm rồi!

    Lúc này, một đôi tay bỗng vươn tới, nắm lấy tay tôi, nhẹ nhàng xoa xoa, ma sát lòng bàn tay tôi. Đường Diệc Diễm tiếp tục cùng bọn họ thảo luận, vẻ mặt đắc ý! Cho dù không nhìn tôi, hắn cũng bá đạo muốn nắm trong tay tất cả, không cho phép tôi có chút suy nghĩ miên man, dục vọng chiếm giữ rất mạnh!

    oOo

    Một đám con trai sau khi chấm dứt cuộc nói chuyện khoái trá, lại tiếp tục trò chơi mới thêm một hồi nữa rồi mới mang theo mùi rượu nồng nặc rời khỏi quán bar.

    Vị rượu gay gắt trên người Đường Diệc Diễm cũng làm cho dạ dày của tôi bắt đầu khó chịu.

    “Lão đại, bọn em đi trước!” Mấy tên đó siêu vẹo vẫy một chiếc taxi dừng lại, sau đó khoa trương phất tay về phía chúng tôi, cười ngây ngốc mấy tiếng rồi lên xe đi thẳng.

    Còn lại người đang loạng choạng đứng không vững bên cạnh tôi, hắn lấy điện thoại di động ra, thuần thục ấn mấy phím rồi đưa lên tai trái.

    Tôi nhăn mặt nhíu mày, gọi điện lúc này không tốt lắm, sao lại gọi cho người ta vào lúc nửa đêm! Nhưng tôi không lên tiếng. Hắn, Đường Diệc Diễm muốn làm chuyện gì, ai có thể ngăn cản đây. Hắn không cần biết, cũng không muốn suy nghĩ cho người khác. Việc tôi có thể làm chỉ là đỡ lấy hắn dựa sát vào người mình.

    Chỉ vài giây sau, đầu giây bên kia đã nhận điện thoại, Đường Diệc Diễm nói địa chỉ rồi cúp máy. Xem ra hắn vẫn có chút thanh tỉnh.

    Rất nhanh, một chiếc ô tô màu đen dừng lại bên cạnh chúng tôi. Chú Lý nhanh chóng xuống xe, lập tức mở cửa sau ra. Tôi tỏ vẻ cảm kích nhìn chú ấy cười cười rồi giúp Đường Diệc Diễm ngồi vào trong. Chú Lý ngượng ngùng, khoé miệng hơi giương lên, thật cẩn thận không để cho bất cứ cảm xúc gì xuất hiện trên mặt.

    “Tiểu thiếu gia!” Chú Lý trở lại vị trí lái xe, nhìn Đường Diệc Diễm qua gương chiếu hậu.

    “Về Thanh Viên đi!” Đường Diệc Diễm ôm chặt tôi, thuận tiện ngả đầu lên vai tôi, hình như đã bắt đầu đi vào giấc ngủ.

    Xe chạy, tôi nhẹ nhàng chuyển động thân mình một chút, không muốn hắn dựa vào gần quá. Quay đầu nhìn phong cảnh bên ngoài cửa xe, tôi khẽ thở dài. Có phải con người cũng giống như cảnh vật ở phía sau không, đã qua đi rồi thì sẽ không thể quay lại được nữa…

    Chú Lý và tôi mất rất nhiều sức mới đưa được Đường Diệc Diễm nằm yên ổn trên giường. Lúc này, đồng hồ trên tường đã điểm hơn một giờ sáng, lại một ngày mới bắt đầu! Cái gì cũng không thay đổi, vẫn đau khổ như vậy!

    “Chú Lý, cảm ơn chú!” Tôi tiễn chú ấy ra cửa.

    “Không cần đâu, Diệp tiểu thư, cô… chăm sóc tốt cho thiếu gia đi!”

    “Vâng, tạm biệt chú!”

    “Tạm…biệt!”

    Đóng cửa lại, tôi thở ra thật mạnh. Sao tôi có thể không thấy được sự nghi hoặc trong mắt chú ấy kia chứ, mấy lần muốn nói nhưng lại thôi. Chú ấy nhất định đang băn khoăn tại sao một cô gái mới mười tám tuổi như tôi lại cam tâm sống chung với thiếu gia nhà này.

    Tại sao ư? Chính bản thân tôi cũng muốn hỏi.

    Tại sao lại là tôi?

    Tại sao?

    Tôi đờ đẫn đứng ở ban công tầng thứ 28. Đây là nơi được bốn toà nhà cao tầng bao quanh tạo thành một vòng tròn, gồm toàn những căn hộ cao cấp. Có thể ở trong này chắc chắn cũng phải có thân phận tương xứng.

    Mà tôi có thể lấy cái thân phận gì đây? Tình nhân? Vật sở hữu độc quyền? Công cụ phát tiết? Hay là kỹ nữ?

    Ha ha, cái gì cũng được, dù sao cũng không phải thứ tôi muốn. Tôi chỉ muốn rời khỏi chỗ này, ra khỏi nơi đây!

    Gió thổi mạnh dưới chân. Tôi cúi đầu. Tầng 28, đủ cao đấy!

    Bên dưới là một mảnh tối đen. Chẳng thể nhìn thấy cái gì, tựa như một hố đen khổng lồ. Từng vòng, từng vòng ùa ra như muốn đem người ta nuốt chửng vào bụng.

    Nếu có thể, tôi thật sự muốn lao vào vòng ôm ấp của nó. Đáng tiếc, tôi không thể, cũng không có khả năng.

    Gió thổi tan mùi rượu và cả hơi thở của hắn vương trên người tôi. Tôi vịn tay vào ban công, nôn khan một cách khó khăn.

    Mùi rượu, tôi rất mẫn cảm với chúng, tôi lại càng không thích hương vị của hắn chiếm giữ trên người tôi. Tôi tiến về phía phòng tắm nằm trong góc căn hộ, nơi đó đủ lớn, cũng cách phòng ngủ khá xa.

    Đóng cửa lại, vội vàng mở vòi hoa sen ra, nhanh chóng đứng vào, ngay cả quần áo cũng không muốn cởi, tôi ngửa đầu, đem tất cả hương vị xấu xa dơ bẩn rửa sạch. Tôi cố sức cọ xát làn da đang lộ ra bên ngoài, cố nén nỗi đau trong lòng. Tôi cắn chặt môi dưới, ngăn không cho tiếng nức nở thoát ra. Từng dòng nước chảy xuống, rửa sạch khuôn mặt tôi và tẩy đi cả những giọt nước mắt!

    Tại sao lại là tôi… Tại sao…

    Tôi trượt dọc theo tường ngồi xuống. Sự ngụy trang đã bắt đầu nứt vỡ. Tôi co chân lại, vùi đầu xuống đầu gối, khóc nức nở. Thật sự không nhịn được, không thể nhịn được cảm giác đau đớn này…

    “Băng” một tiếng, cửa bỗng bị đá văng ra.

    Tôi kinh hoàng ngẩng đầu, thậm chí còn không kịp lau nước mắt trên mặt, chỉ thấy đôi mắt Đường Diệc Diễm đỏ ngầu.

    “Chết tiệt! Cô khóc cái gì?” Đường Diệc Diễm giận dữ túm lấy tôi, tôi dường như nghe được tiếng xương bả vai của mình kêu răng rắc.

    Đau quá!

    “Cô khó chịu như vậy sao? Ở bên cạnh tôi cô khó chịu như vậy sao? “ Tiếng rít gào của Đường Diệc Diễm ngay bên tai tôi, tôi không nói, đau đớn từ từ nhắm hai mắt lại, để mặc hắn lắc lắc thân mình đang run rẩy, lung lay như sắp đổ của tôi.

    Tôi nếm được mùi vị chua chát của máu nơi khoé miệng.

    “Tôi đang nói chuyện với cô cơ mà!” Đường Diệc Diễm tiếp tục gầm thét bên tai tôi, tay phải nắm lấy cằm của tôi, bức tôi mở mắt ra. Hắn mạnh mẽ đem tôi áp vào tường, khiến cho lưng của tôi nặng nề đánh vào bức tường lạnh như băng ở phía sau.

    “Đông” một tiếng, đã muốn đau đến chết lặng, tôi cũng chẳng quan tâm.

    Nước trong vòi sen nặng nề bắn trên người hắn. Hắn tựa như một con sư tử đang nổi giận, trừng trừng nhìn tôi, bàn tay hắn đưa đến bên cổ tôi, ánh mắt chợt loé. Giây tiếp theo, hắn hung hăng bóp cổ tôi, nghiến răng, không ngừng tăng thêm lực.

    Tôi bắt đầu cảm thấy khó thở, không khí đột ngột bị chặn, tôi bắt đầu theo bản năng cào cấu, đánh vào tay hắn, đá hắn, nhưng hắn lại dễ dàng lấy chân chặn lại, đồng thời khoá chặt tay tôi.

    “Nói! Nói cô sẽ không rời khỏi tôi!” Hắn lại tiếp tục dùng thêm sức, tàn nhẫn nhìn khuôn mặt tôi dần trở nên tím tái.

    “Bỏ, để tôi đi…” Tôi muốn rời khỏi hắn.

    “Cô mơ tưởng!” Sắc mặt hắn trầm xuống, một lần nữa lại tăng thêm lực.

    Mắt tôi bắt đầu trở nên mơ hồ, mọi vật đang chao đảo, kết thúc sao? Tất cả sắp kết thúc phải không?

    Tất cả những đau đớn…

    Rốt cuộc, tôi đã được như ý nguyện thường ngày, khoé miệng buồn bã giương lên!

    Vậy mà hắn lại buông tôi ra. Khi tôi nghĩ mình sẽ ngộp thở mà chết, khi tôi gần chạm đến ngón tay của tử thần, khi tôi bắt đầu thấy vui mừng, hắn lại buông ra.

    Một lúc lâu chưa được tiếp xúc với không khí, tôi lập tức kịch liệt ho khan, cổ họng đau như bị lửa đốt.

    “Muốn chết, chính là chết tôi cũng phải đuổi theo cô đến tận địa ngục!” Gân xanh trên trán hắn nổi lên, tay nắm chặt thành quyền, giống như ngay lập tức có thể cho tôi một đấm. Tôi sẽ không nghi ngờ trong từ điển của hắn có khái niệm đánh con gái.

    Tôi nhìn Đường Diệc Diễm đang điên cuồng mà buồn bã cười. Đôi ngươi lạnh lùng ngước lên: “ Không cần, tôi đang sống trong địa ngục rồi!”

    “Ba” Quả nhiên hắn giơ tay lên , cho tôi một cái tát. Tôi lập tức cảm thấy bốn phía quay cuồng, khó chịu dựa vào tường, cười, vẫn nụ cười lạnh lùng như cũ!!!

    “Đừng cười nữa!” Nụ cười của tôi lại làm cho hắn hiện lên một tia bối rối trong mắt. Bối rối, hắn sợ hãi cái gì? Hắn mà cũng biết sợ hãi sao?

    Đường Diệc Diễm xanh mặt, túm lấy mái tóc đen đang ướt sũng nước của tôi, giật thật mạnh. Tôi liền ngã nhào vào trong lòng hắn, hắn buộc tôi phải nhìn hắn.

    Khuôn mặt của hắn lúc này đầy vẻ dữ tợn, tựa như ma quỷ! Đúng! Hắn chính là ma quỷ!

    Đường Diệc Diễm nghiến răng nghiến lợi ghé sát mặt vào tai tôi “Bây giờ, tôi sẽ đưa cô đi xem địa ngục thực sự!”

    Nói xong, hắn khẽ di chuyển, vừa lòng nhìn cả người tôi run rẩy. Khoé miệng hắn khẽ cong lên, tạo thành một hình vòng cung tuyệt đẹp. Nụ cười của ác ma!

    Nhìn đôi mắt đỏ bừng của hắn đang trở nên thâm trầm, tôi hiểu được điều này nghĩa là gì. Không, tôi sợ hãi lùi lại, trí nhớ ngày trước lại bắt đầu ùa về, tôi thậm chí bắt đầu vì sự xúc động vừa rồi của mình mà hối hận. Sao tôi lại ngu ngốc như vậy, ngu ngốc đi chọc giận hắn, đi thức tỉnh ác ma!

    “Thế nào? Bây giờ mới biết sợ, không phải đã quá muộn hay sao?” Dễ dàng nhìn ra sự sợ hãi của tôi, nụ cười trên mặt Đường Diệc Diễm bắt đầu kéo rộng. Tôi thấy rõ vật cứng rắn bên dưới lớp quần ướt sũng của hắn đang từ từ nhô lên.

    “Đừng! Cầu xin anh!” Tôi tình nguyện bị hắn đánh, cũng không muốn hắn dùng phương pháp đó tra tấn tôi. Sự sợ hãi làm cho tôi bất chấp mặt đất trơn ướt, liều mạng chạy ra cửa.

    Nhưng tôi lại quên hắn đang nắm chặt mái tóc của mình trong tay, nhẹ nhàng giật một cái, tôi bị ngã xuống. Đường Diệc Diễm nhìn tôi cười “Gấp như vậy cơ à? Cô cũng là đang khẩn cấp muốn tôi sao!”

    Nói xong, Đường Diệc Diễm nắm lấy tay phải của tôi, đứng dậy, lôi ra ngoài cửa. Nước trên cơ thể tôi nhỏ xuống, kéo theo một đường uốn lượn, tựa như một con rắn độc, quấn quanh, tàn phá cơ thể suy nhược của tôi.
     
  4. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 3

    Tôi chết lặng nằm ở trên giường. Chăn đệm mềm mại dưới thân cũng không thể giải trừ được sự tra tấn nóng rực trên người. Thân mình tôi bất động, run rẩy theo từng động tác của hắn. Đôi mắt trống rỗng vô tình lướt qua mặt gương lạnh lẽo, nhìn thân thể của chính mình đang không ngừng đong đưa.

    Cảm giác lạnh buốt từ trong tim tràn ra!

    Không có thương tiếc, không có ôn nhu, chỉ có khát khao giải toả dục vọng.

    Tôi không biết đây đã là lần thứ mấy. Linh hồn như thể đã bị hút ra, tựa như một xác chết nằm lặng ở nơi đó.

    Hắn hoàn toàn không để ý đến phản ứng của tôi, cũng chẳng thiết để ý, giống như một con dã thú điên cuồng chỉ muốn phát tiết dục vọng. Thứ hắn muốn chính là thân thể !

    Cuối cùng, Đường Diệc Diễm nặng nề đem thân mình đâm mạnh vào tôi, ôm chặt lấy tôi, run rẩy một chút. Hai tay hắn vươn tới nắm lấy bàn tay tôi, đan chặt các ngón tay vào nhau.

    Hắn gầm nhẹ, thở dốc.

    Tôi lập tức cảm nhận được một dòng chất lỏng cực nóng vọt vào trong cơ thể.

    Trái tim lại lạnh thêm một chút!

    Đường Diệc Diễm còn không rời khỏi cơ thể tôi, hắn ghé sát lên người tôi, thở dốc. Một lát sau mới rút ra, sau đó xoay người tôi lại đối mặt với hắn.

    Hắn nghiêng mình nằm cạnh tôi, vẫn kiểu ôm bá đạo như vậy.

    “Sau này, đừng chọc giận anh nữa!” Hắn lau mồ hôi trên trán tôi, khẽ thở dài.

    Tôi không nói gì, chỉ nằm im lặng.

    Đường Diệc Diễm dùng ánh mắt phức tạp nhìn thoáng tôi một cái, hắn tiếp tục ôm tôi, nhắm hai mắt lại.

    Thật lâu sau, khi đã nghe được tiếng thở đều đặn của hắn, tôi mới giật giật thân mình, nghiêng người, đưa lưng về phía hắn. Lúc này, nước mắt mới nhẹ nhàng rơi xuống…

    Hơi thở trầm ổn của hắn vẫn còn ở bên tai. Mùi hương hỗn loạn của hắn vẫn quanh quẩn khắp bốn phía. Tựa như hắn không kiêng nể gì, nắm trong tay cuộc sống bình thường của tôi.

    Thế giới của tôi đều tràn ngập hương vị của hắn.

    oOo

    Ngày hôm sau, khi tỉnh lại tôi không nhìn thấy hắn đâu, chỉ có một tờ giấy đặt ở đầu giường.

    “Hôm nay anh giúp em xin nghỉ phép, ở nhà nghỉ ngơi đi!”

    Tôi liếc qua, rồi tiện tay vo lại, ném một cái, tạo thành một vòng cung tuyệt đẹp giữa không trung, mẩu giấy đã yên vị nằm trong thùng rác.

    Kỹ thuật của tôi đã luyện thành như vậy rồi sao?

    Không ngờ mình còn có tâm trí để mà tự giễu.

    Xuống giường, tôi gần như chỉ đi được vài bước rồi ngồi trên ghế sô pha thở dốc. Bên dưới đau đớn, hai chân bủn rủn, làm cho cơ thể gầy yếu của tôi mệt mỏi không chịu nổi.

    Còn học cái nỗi gì, nhìn bộ dạng tôi bây giờ giống một học sinh sao?

    Cầm lấy quyển sách giáo khoa tiếng anh không biết đã đặt trên bàn từ hôm nào, tôi giật mình, cảm giác như đã cách một khoá không học.

    Tôi bước vào bếp, rót cho mình một ly nước chanh rồi quay trở lại sô pha. Thực sự không có nổi một chút hứng thú với sách vở, đành phải quăng sang một bên.

    Mở ti vi, lại vẫn là mấy cái tiết mục nhàm chán khiến tôi thấy buồn ngủ. Hay là lên mạng vậy! Tôi lại chậm rãi tiến đến phòng đọc sách.

    Mở cửa bước vào, đây vốn là một gian phòng khách độc lập, Đường Diệc Diễm cố ý đem phòng khách này cùng với phòng đọc sách bên cạnh liên thông với nhau. Hắn nói căn hộ này chỉ cần một phòng ngủ là đủ rồi, cho nên những căn phòng khác, hắn toàn để trống, hoặc là tuỳ tiện bày biện linh tinh thứ gì đó cũng không muốn bài trí thêm một chiếc giường nữa.

    Bật máy vi tính lên, tôi xem một chút tin tức. Vẫn là mấy tin muôn thưở, tự sát, đánh bom, tập kích, lạm phát… Thế giới này vốn dĩ chẳng có lấy một tin tốt lành.

    Tôi nhếch môi, nhìn qua vài tin tức giải trí khác, thật sự là nhàm chán! Dù sao hôm nay cũng không phải đi học, có lẽ nên ra ngoài một chút!

    Tôi tới phòng thay quần áo, một nơi có thể so sánh với những gian phòng xa hoa, đẹp đẽ được chiếu trên truyền hình. Tôi mở cánh tủ bằng gỗ lim được trạm khắc tinh xảo, trừ những bộ quần áo sang quý đủ màu sắc, còn có một chiếc gương lớn, loé ra ánh sáng.

    Tôi khép mắt lại, không muốn nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của mình trong đó. Nơi này thật làm cho người ta không thở nổi.

    Nhưng Đường Diệc Diễm lại không như vậy. Hắn rất muốn đứng ở đây, đắc ý mà thưởng thức khuôn mặt của mình trong gương, hắn muốn phô bày tất cả mọi thứ trước gương, thậm chí là làm tình.

    Vừa nghĩ đến điều đó, dạ dày tôi lại bắt đầu khó chịu. Tôi che miệng lại, tuỳ tiện cầm lấy một chiếc áo khoác và quần bò, thậm chí còn không buồn liếc qua những bộ quần áo hàng hiệu sang quý kia, vội vã bước ra khỏi phòng.

    Trên đường lớn, mọi người đang tấp nập qua lại, tựa như mỗi người đều có công việc bận rộn của riêng mình. Cảnh tượng thật vội vàng!

    Tôi nhìn lướt qua đám học sinh đang túm năm tụm ba cười đùa ở đằng kia mà tim như thắt lại. Thế giới của tôi cũng từng như vậy, từng có những niềm hạnh phúc đơn giản như thế.

    Đã có một người từng cuồng vọng nói với tôi, hắn muốn tước bỏ hết mọi thứ tôi có thể dựa vào, để buộc tôi phải tiến vào thế giới của hắn, một thế giới làm cho người ta không sao thở nổi.

    Thoáng nhìn thấy một buồng điện thoại công cộng ở ven đường, tôi bỗng nhiên nghĩ, hình như đã lâu lắm rồi mình chưa gọi điện về nhà. Tôi mua một thẻ điện thoại ở gần đó rồi bước vào trong. May là tôi còn không quên phải gọi điện thoại công cộng như thế nào.

    Tiếng chuông reo, chỉ một lát sau, mẹ tôi đã nhận điện thoại. Nước mắt của tôi lập tức rơi xuống, cho dù thế nào đi nữa tôi cũng phải cố nén lại.

    “Con bé này, chơi chán rồi mới nghĩ đến chuyện gọi điện thoại về nhà sao? Dạo này thế nào? Tiền còn đủ tiêu không? Thời tiết bắt đầu thay đổi rồi đấy, đừng có vô tâm không để ý, phải biết mặc thêm quần áo, con gái lớn như vậy rồi…” Những lời cằn nhằn không ngớt của mẹ sao nghe thân thương đến như vậy, tôi nhét ngón tay vào miệng, cố sức cắn, không cho tiếng nghẹn ngào thoát ra, không thể làm mẹ lo lắng.

    “Sao thế? Duyệt Duyệt nhà chúng ta sao hôm nay lại nói ít như vậy?” Mẹ dường như phát hiện ra điểm bất thường của tôi.

    “Không…” Tôi cố nặn ra một chút tươi cười. “Mẹ cứ nói không ngừng, thật sự là đã cằn nhằn nhiều quá rồi. Mẹ, cứ như thế đã, bố mẹ giữ gìn sức khoẻ, con sẽ gọi điện về nhà sau, tạm biệt mẹ!”

    Tôi rút ngón tay trong miệng ra, một vết răng cắn sưng đỏ đập vào mắt.

    “Ba, ba, ba…” Tôi gần như có thể nghe được âm thanh của những giọt nước mắt đang thi nhau rơi xuống tay.

    “Hu hu hu…” Tôi ngồi phịch xuống, gục mặt lên đầu gối, dùng hết sức để khóc, không thể chịu đựng sự đè nén thêm được nữa, cũng sắp không thở nổi…

    “Này bạn… bạn không sao chứ!” Tôi cảm giác được một đôi tay ấm ấp đang nhẹ nhàng vỗ lên bả vai tôi. Nhưng tôi cũng chẳng buồn cử động, lại tiếp tục khóc. Tôi không quan tâm, ai có thể giúp tôi chứ, bất cứ ai cũng không thể giúp được.

    Không biết là bao lâu, rốt cuộc, tôi cũng khóc đến mệt mỏi, giải toả hết tất cả buồn bực. Tôi đứng lên, nhìn buồng điện thoại rồi hít một hơi thật sâu.

    Tôi xoay người, vừa vặn nhìn thấy một người con trai cao gầy đứng ngay sau lưng mình. Tôi ngẩn ra. Cậu ta muốn gọi điện thoại sao?

    Tôi ngượng ngùng tránh qua một bên. “ Xin lỗi!”

    “Bạn à, bạn không sao chứ?” Là giọng nói lúc nãy, cậu ta chưa đi sao?

    “Lau đi này!” Cậu ta lấy ra một chiếc khăn tay màu trắng ngà đưa cho tôi, một mùi hương dịu mát nhẹ nhàng lan toả.

    “Cảm… Cảm ơn” Vừa rồi khóc dữ dội như vậy, chắc là trên mặt có chút không sạch sẽ.

    “Đừng khách sáo!” Cậu ta nhẹ nhàng giương khoé miệng lên, nụ cười tựa như ánh mặt trời.

    Chỉ nhìn thấy nụ cười của cậu ta trong khoảnh khắc, nhưng không hiểu sao tôi lại cảm thấy sáng lạn, ấm áp đến vậy.

    Bên tai dâng lên một trận nóng bỏng, tôi có chút không biết xử sự thế nào. Nắm chặt chiếc khăn tay cậu ta đưa, nhưng tôi không hề lau mặt.

    Tiếng chuông di động chợt phá vỡ bầu không khí yên tĩnh, nhắc tôi quay lại với thế giới mình đang sống. Nhìn số điện thoại hiển thị trên màn, sắc mặt tôi chợt biến đổi. Theo thói quen, tôi khẽ nhíu mày.

    “Bạn không nghe à?” Cậu ta nhìn tôi, đôi mắt đen láy sáng bóng.

    “Ừm…” Tôi khẽ gật đầu, bước sang một bên, quay người rồi mới ấn phím nghe.

    “Sao lâu thế?” Giọng điệu trước sau vẫn bá đạo như vậy.

    “Em để di động trong túi nên không nghe thấy!”

    “Em đang ở bên ngoài sao?”

    “Phải, em muốn đến hiệu sách mua mấy quyển tài liệu tham khảo.” Tôi tuỳ tiện tìm một lý do.

    “Về sớm một chút, hôm nay anh muốn em gặp một người!”

    “Được!” Tiếng “được” của tôi vừa thốt lên thì đầu dây bên kia cũng truyền đến tiếng ngắt điện thoại.

    Cầm di động, tôi liếc về phía bóng người vẫn đang đứng bên đó. Cậu ấy còn chưa đi, đang đợi tôi sao?

    Nhưng lý trí lại nói với tôi, không nên, không nên có chút liên hệ nào với người đó, cho dù trong lòng cũng có chút rung động. Tôi thở dài, nhân lúc cậu ấy còn chưa quay người lại, tôi nhét điện thoại vào trong túi, lặng lẽ rẽ vào một ngõ nhỏ gần đó.

    Chúng tôi chỉ là vô tình chạm mặt, không thể nào cùng nhau một chỗ, cũng không được phép!
     
  5. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 4

    Trước khi trở lại Thanh Viên, tôi không quên đi hiệu sách, tùy tiện mua một quyển sách tham khảo.

    Ấn mật mã khóa, tôi bước vào trong phòng. Ngoài Đường Diệc Diễm, trên sô pha còn có một người nữa đang ngồi.

    “Về rồi à? Qua đây, đây là cô Lí, từ giờ sẽ là gia sư tiếng Anh của em!”

    Đôi chân thon dài của Đường Diệc Diễm bước về phía tôi, hắn kéo tay tôi.

    Người phụ nữ đang ngồi trên ghế sô pha đại khái cũng đã ngoài 40 tuổi, vội đứng dậy. “Xin chào Diệp tiểu thư!”

    Cô ấy đeo kính, bộ dáng cẩn thận tỉ mỉ, có điểm giống chú Lý. Vừa nhìn đã biết là một con mọt sách.

    “Chào cô giáo Lý!” Cho dù hoang mang, tôi cũng không ngu ngốc mà tỏ vẻ nghi ngờ. Dù sao hắn cũng sẽ nói cho tôi biết, hắn lại tự ý quyết định cái gì đây!

    “Tôi có thể xem qua tài liệu trong tay cô không?” cô Lý khẽ đẩy gọng kính khá lớn trên mặt, rụt rè nhìn thoáng qua quyển sách tham khảo trong tay tôi.

    Tôi gật đầu đưa cho cô ấy.

    Cô ấy vội vàng cầm lấy. Bộ dáng này giống như người đang chết đuối tìm được phao, thật có chút buồn cười.

    Cô Lý lật giở quyển sách, xem xét cẩn thận, vẻ mặt đầy nghiêm nghị, như thể trước mắt không phải sách tham khảo bình thường, mà là một quyển sách liên quan đến mạng người, lông mày co chặt lại giống như có thể ép ra nước.

    “Quyển sách này không thích hợp với Diệp tiểu thư!” Một lúc lâu sau, cô ấy rốt cuộc cũng đưa ra kết luận.

    Tôi lãnh đạm nhún vai, dù sao cũng là tùy tiện lấy mà thôi.

    “Ngày mai cô hãy mua hết toàn bộ những sách mà cô cho là cần thiết là được rồi, tôi sẽ gọi người giúp cô!” Đường Diệc Diễm ngã người xuống ghế sô pha. Cho dù người phụ nữ trước mắt lớn tuổi hơn hắn, hắn vẫn luôn dùng giọng điệu như vậy để nói chuyện. Có lẽ trong mắt hắn, tuổi tác không phải là yếu tố quyết định, tiền tài mới có thể.

    Cô Lý hiển nhiên cũng biết như vậy, cung kính gật đầu, lại nâng gọng kính trên mũi lên, “Đường tiên sinh, Diệp tiểu thư, vậy tôi xin cáo từ trước!”

    Cáo từ? Tôi khẽ nhếch miệng cười. Dùng từ cũng thực khéo.

    “Ừm” Đường Diệc Diễm giống các bậc đế vương gật gật đầu, tựa như đại xá thiên hạ.

    Tôi phát hiện bộ dạng cô Lý rất vội vã. Ngồi một mình cùng Đường Diệc Diễm có vẻ như làm cô ấy thấy khó khăn.

    “Lại đây!” Cô Lí vừa đi khỏi, Đường Diệc Diễm liền hướng về phía tôi vẫy vẫy.

    Tôi không phản kháng, thuận theo tiến vào trong lòng hắn, cố gắng áp chế ánh mắt chán ghét.

    Tayhắn bắt đầu vói vào trong áo tôi, dễ dàng đẩy ra nội y, dùng sức xoa nắn nơi mềm mại của tôi. Hắn vùi đầu lên cổ tôi, đầu lưỡi vờn quanh da thịt tôi. “Vừa lòng sao?” Tôi đương nhiên biết rõ hắn muốn hỏi cái gì, tôi vừa lòng với sự sắp đặt của hắn sao? Tôi thậm chí còn không biết hắn đã sắp xếp tất cả.

    Khẽ gật đầu, tôi cảm giác được một lực căng thẳng trên lưng. Tôi tách hai chân ra, vững vàng ngồi trên người Đường Diệc Diễm. Phía dưới, vật cứng rắn của hắn đã sớm nổi lên.

    “Anh định đi Anh du học, em cũng phải đi cùng!” Đường Cũng Diễm cởi bỏ quần áo trên người tôi, hơi thở bắt đầu trở nên dồn dập.

    “Anh đã nói là không được mặc mấy loại quần áo rẻ tiền chết tiệt này!” Cuối cùng, hắn không động đến áo của tôi nữa, mà trực tiếp cởi quần của tôi một cách thô bạo. Chẳng qua hắn chỉ muốn phát tiết mà thôi.

    Tôi không phản kháng. Từ trước đến nay, tôi cũng đâu để tâm đến mấy bộ quần áo này. Cái tôi để ý chính là, tôi không muốn đi du học cùng với hắn. Tôi đã nghĩ rằng, chẳng bao lâu nữa hắn sẽ buông tha cho tôi.

    Đi Anh? Hắn còn muốn tiếp tục khống chế cuộc sống sau này của tôi sao?

    “Tập trung một chút!” Giọng nói đầy vội vàng của Đường Diệc Diễm vang lên. Hắn đã cởi xong quần của tôi, ngón tay thon dài bỏ qua lớp quần lót, tiến vào nơi thầm kín của tôi.

    “Tại sao vẫn cứ khô như vậy?” Hắn lại bắt đầu táo bạo đưa ngón tay vào sâu bên trong. Không phải vì muốn tôi được dễ chịu, mà là tôi khô như vậy sẽ làm hắn ra vào không thoải mái.

    Tôi cắn răng chịu đau, ôm sát cổ hắn. Cuối cùng, cơ thể cũng có những phản ứng nguyên thuỷ, bên dưới bị kích thích, cơ thể cũng tự động điều chỉnh, tiết ra dịch trơn. Đường Diệc Diễm rốt cuộc cũng vừa lòng mà rút ngón tay về. Hắn kéo mạnh một cái, lại thêm một chiếc quần lót đáng thương hy sinh trong lúc hắn đang bừng bừng hưng trí.

    “Tiếng Anh của em hơi kém, cần phải học thêm… A!” Hắn vừa nói chuyện, vừa nắm lấy thắt lưng của tôi, đem tôi nhẹ nhàng nâng lên rồi đặt xuống người hắn. Tiếng cuối cùng hắn phát ra khi nãy chính là lúc tôi bị hắn xuyên qua. Hắn nhẹ nhàng thở ra: “Ưm… em vẫn luôn tuyệt vời như vậy!”

    Hắn không để ý đến cảm xúc của tôi, cố ý nâng eo tôi lên, từng chút, từng chút một… Bàn tay hắn không ngừng tăng thêm lực, hắn ngẩng đầu, những tiếng thở dài thoả mãn theo cổ họng thoát ra.

    Bên dưới cơ thể dần dần dâng lên từng trận nóng rực làm cho tôi chỉ có thể bất lực ôm cổ hắn, gắt gao cắn chặt môi dưới, trong lòng không ngừng cầu nguyện sự tra tấn đáng sợ này nhanh chóng chấm dứt.

    Đường Diệc Diễm nắm chặt lấy vòng eo của tôi, động tác bắt đầu trở nên kịch liệt. Hai bên tai tôi dần nóng lên, hơi thở cũng bắt đầu dồn dập. Cảm giác không thể diễn tả này cùng với sự tê dại ở dưới thân làm cho tôi một lần nữa ôm chặt lấy cơ thể ngay trước mặt, ở trên vai hắn khó chịu mà than nhẹ, thở dốc, mang theo cả những thanh âm nồng đậm.

    “A…ưm…” Bên dưới cơ thể co rút mạnh làm cho tôi không nhịn được khẽ kêu ra tiếng. Mà tiếng rên rỉ của tôi như thể là sự cổ vũ đối với hắn. Đường Diệc Diễm nắm lấy eo tôi, mạnh mẽ đem tôi đặt xuống ghế sô pha, hai tay chống ở hai bên đầu tôi, ra sức tiến lên, nặng nề, từng chút, từng chút một…

    Hắn ngửa đầu, từ từ nhắm hai mắt lại, trên mặt là biểu tình tôi chưa từng thấy bao giờ, thống khổ, hỗn loạn, phấn khởi, vặn vẹo, run rẩy. Thậm chí khoé miệng hắn còn hơi giương lên, phát ra âm thanh như tiếng dã thú gầm nhẹ. Tôi thở dốc, không ngừng gắt gao theo dõi bộ dạng của hắn, thân mình lại bị hắn va chạm ngày càng mãnh liệt. Cuối cùng, tôi thống khổ nhắm mắt lại. Đường Diệc Diễm nắm chặt lấy bả vai tôi.

    “A!” Hắn gầm nhẹ, suy sụp ngã xuống trước ngực tôi. Mồ hôi của hắn dọc theo cơ thể tôi chảy xuống. Trên người tôi, tất cả đều là hương vị của hắn, dạ dày lại bắt đầu khó chịu.

    Một lúc lâu sau Đường Diệc Diễm mới rời khỏi người tôi. Phát tiết xong, hắn đi vào phòng tắm, tẩy rửa sạch sẽ thân mình cao quý của hắn.

    Tôi lẳng lặng nằm trên ghế sô pha. Giá trị sang quý gì đó chẳng qua cũng chỉ đến thế!

    Tôi vô lực đưa cánh tay lên che mắt lại, bàn tay nhẹ nhàng chuyển tới ôm lấy da thịt trên vai, cay đắng.

    Cuối cùng, âm thanh vòi hoa sen cũng ngừng lại, tôi nhanh chóng ngồi dậy lau nước mắt, mặc quần vào. Chỉnh tề ngồi trên ghế sô pha, nghênh đón hoàng đế bước ra.

    “Em không tắm rửa một chút sao?” Cầm khăn lau tóc, Đường Diệc Diễm ngồi xuống bên cạnh tôi.

    Tôi tiếp nhận khăn từ hắn, thay hắn lau tóc.

    “Đợi lát nữa mới tắm” Đợi lát nữa tôi sẽ tẩy rửa sạch sẽ hương vị của hắn trên người mình.

    “Mệt chết em rồi, Duyệt Duyệt của anh!” Đường Diệc Diễm quay đầu khẽ hôn lên trán tôi một cái, trong mắt hàm chứa ý cười.

    Thân mình tôi vẫn có chút chấn động, không thích hắn gọi tôi như vậy, vẫn không quen, không giống như cách mẹ gọi tôi ngọt ngào, mà chỉ có lạnh lẽo.

    Hắn cố ý gọi tên thân mật của tôi, còn nói ngoại trừ người nhà của tôi, không ai được gọi như vậy.

    “Đêm nay đi xem anh đua xe!” Tiếng nói của hắn từ phía trước nặng nề truyền lại.

    “Được!” Tôi có thể cự tuyệt sao.

    “Đúng rồi, anh có cái này cho em!” Đường Diệc Diễm nhẹ nhàng đẩy tay tôi ra, đi vào phòng ngủ, rồi mang theo một chiếc hộp bước tới.

    Tôi mở ra, là một chiếc đồng hồ đeo tay màu tím. Kim đồng hồ đều được làm bằng kim cương.

    Giá trị xa xỉ đây, tôi mỉa mai nhìn. Có phải nên hưng phấn hét lên một tiếng, rồi ôm cổ hắn khẽ hôn hay không?

    Tôi không hề cử động, biểu tình trên mặt có chút không nói nên lời, không được tự nhiên. Tôi đã từng nghĩ, nếu như tôi cũng giống những cô gái bên cạnh hắn, có phải hắn sẽ nhanh chóng chán ghét tôi không? Nhưng tôi không làm được, không thể nào cố gắng làm nũng, lại càng khiến bản thân mình thêm đau khổ, cho nên tôi lựa chọn một phương pháp khác – chết lặng!

    “Cám ơn!”

    Đường Diệc Diễm lấy đồng hồ ra,“lạc” một tiếng, hắn tự động đeo cho tôi.

    “Có cài mật mã, không có mật mã đảm bảo không lấy ra được!”

    Hắn cười rạng rỡ, vừa nói đầu ngón tay vừa nhẹ nhàng gõ gõ lên mặt ngoài một chút, tạo thành tiếng lách ca lách cách.

    Nói vậy, nếu như có người muốn cướp chiếc đồng hồ này thì chỉ có cách chặt tay tôi xuống.

    Tôi âm thầm đùa cợt chính mình ở trong đầu, nhìn mặt đá trên đồng hồ toả ra ánh sáng màu tím. Mặt đá ở ngay chính giữa đồng hồ, nguyên một điểm màu tím nho nhỏ sáng bóng, từng vòng từng vòng xoay tròn khiến người ta mê muội, là màu tím của hoa oải hương.

    “Em thích màu tím, anh đã cố ý bảo họ làm theo yêu cầu, vỗn dĩ không có màu tím!” Hắn cười, lôi kéo tay tôi. “Đi tắm đi, buổi tối chúng ta ra ngoài ăn, rồi đến trường đua!”

    “Nhưng mà…” Tôi bối rồi nhìn tay mình.

    “Yên tâm, chống thấm nước!” Hắn liếc mắt một cái tựa như đã hiểu thấu ý nghĩ của tôi, đứng dậy đi ra ngoài ban công, quay lưng về phía tôi.

    “Ừm!” Thực ra tôi muốn hỏi hắn mật mã . Tôi không muốn suốt ngày đeo trên người, cảm giác nó giống như sợi dây trói vô hình. Mỗi một khắc đều bị hắn nắm giữ trong lòng bàn tay. Nhưng tôi không có lựa chọn nào khác, đành bất đắc dĩ đi tới phòng tắm. Lời nói của hắn đã sớm biểu đạt như vậy.
     

Chia sẻ trang này