Cấu Kết - Tâm Thường [ 77 Chương ]

Thảo luận trong 'Hiện đại' bắt đầu bởi Soái Ca, 27/11/16.

  1. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    [​IMG]

    Cấu Kết

    Tác giả: Tâm Thường
    Edit: rosakazu + quacauphale + caoviyen_73
    Beta: Tử Quân
    Thể loại: Quân nhân
    Converter: ngocquynh520
    Nguồn: diendanlequydon.com



    Giới thiệu:


    Cố Hoài Nam chính là muốn bức chết đoàn trưởng Diệp có vẻ mặt phớt tỉnh lại đen như than, khiến anh trở thành một tên “mặt người dạ thú” đúng tiêu chuẩn.

    Sáng sớm, vào lúc cô tỉnh lại cười rất vui vẻ, đoàn trưởng Diệp không thể nhẫn nại được nữa, nâng cằm nhỏ của cô lên: lúc này em rất thỏa mãn nhỉ!
     
  2. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 1: Cố Hoài Tây


    Ầm !!!

    Kèm theo với âm thanh giòn tan kia, nhịp tim của Cố Hoài Nam cùng lúc cũng đập mạnh mẽ, kính mắt trên mũi vì lực quán tính bất ngờ lúc vịn vào cầu thang nên đã bay ra ngoài. Trong đầu cô hiện lên hai chữ thật to: “Tiêu rồi.”

    Lúc ngã xuống, Cố Hoài Nam còn giữ tư thế quỳ một chân trên mặt đất, cô nhìn chằm chằm vào đồ mà mình làm vỡ nằm ở phía dưới chân cầu thang, cầu mong nó không đáng tiền.

    Đồ trong tay Giang Thiệu tuột ra khỏi lòng bàn tay, trong nháy mắt tim anh như ngừng đập. Nếu như có thể, anh hy vọng sẽ vứt cô gái không biết từ đâu lao ra, mà không theo bản năng túm chặt lấy cô để đồ của mình rơi xuống đất. Ai lại nghĩ rằng cái giá của việc ngăn một bi kịch xảy ra là tận mất thấy bi kịch đó xảy ra.

    Cố Hoài Nam bị anh dùng lực nắm bả vai, chỉ thiếu điều kêu cha gọi mẹ, đầu gối còn quỳ trên nền xi măng bị đau cũng không thể so sánh với cảm giác đau mãnh liệt từ cánh tay truyền tới. Thật may không đợi cô lên tiếng, người kia dần thả lỏng bả vai cô ra.

    Giang Thiệu bước xuống dưới chân cầu thang cẩn thận nhặt lên những mảnh vỡ nhỏ của phỉ thúy, quay đầu lại nhìn cô gái vẫn còn ngây ngốc quỳ ở đó, ánh mắt đăm chiêu suy nghĩ, hít mấy hơi mới áp chế được cảm giác bực tức nói tục, kích động nói: “Vị tiểu thư này nếu không có chuyện gì thì đứng lên đi, đại lễ như vậy tôi không nhận nổi.”

    Cố Hoài Nam lúng túng cúi đầu, vừa mới nhúc nhích thân thể thì chân phải truyền đến cảm giác đau, nhất thời lại ngã ngồi xuống. Giang Thiệu cho là cô bị hoảng sợ, nếu phản ứng anh không đủ nhanh thì không phải chỉ có mắt kính của cô cùng phỉ thúy rớt xuống đất, mà còn có cả mạng của cô nữa.

    “Có cần tôi giúp một tay hay không?”

    Anh nói ra từng chữ mà hàm răng nghiến chặt lại, Cố Hoài Nam khẽ cắn răng không nói tiếng nào cố gắng vịn cầu thang đứng lên.

    “Xin lỗi anh.”

    Cô cúi đầu giả bộ bộ dáng yếu đuối của một cô nương khiến Giang Thiệu nhịn không được nổi giận, nén tức giận mà cười nhạo: “Nói xin lỗi phải là tôi mới đúng, làm lỡ chuyện đầu thai của cô rồi.”

    Bình thường có người nói với Cố Hoài Nam như vậy thì cô đã mắng lại rồi, thế nhưng lần đầu cô giả vờ bộ dáng cô vợ nhỏ lại bị mắng, cô cũng không phải vì biết đuối lý mà im lặng, cô là có nguyên nhân khác. Cố Hoài Nam lần nữa cúi thấp đầu, lén quan sát người đứng gần cô vẫn im lặng không nói nhưng lại dùng ánh mắt như muốn xuyên thấu cô, khiến cô có suy nghĩ muốn chạy trốn.

    Có lẽ do cảm giác sự tồn tại của Diệp Tích Thượng quá sức mãnh liệt hoặc là ánh mắt anh nhìn Cố Hoài Nam vô cùng nhiệt liệt. Giang Thiệu rất nhanh cảm thấy không khí dường như có chút kỳ quái. Theo tầm mắt Diệp Tích Thượng nhìn sang cô gái này, nhíu mày nói: “Có vấn đề gì à? Cậu biết cô ta?”

    Khuôn mặt Diệp Tích Thượng từ trước đến giờ vốn lạnh nhạt nay đột nhiên có một tầng băng mỏng, môi khẽ mím lại, sau một lúc im hơi lặng tiếng, anh bỗng dưng bước chân đi về phía cô.

    Cố Hoài Nam trong lòng kêu to không xong rồi, thầm đếm ngược ba giây, hít một hơi thật sau chuẩn bị co cẳng chạy trốn. Nhưng có thể nhận thấy cô đã đánh giá thấp tốc độ của đàn ông, cô mới vừa dịch chân một chút thì bả vai đã bị một bàn tay to khỏe nắm giữ, dĩ nhiên Diệp Tích Thượng đã đến gần bên người cô.

    “Chờ một chút.”

    Cố Hoài Nam muốn khóc, trước kia sao lại không biết tên họ Diệp này có sức như vậy chứ, so với Giang Thiệu vừa rồi còn đau gấp mấy lần.

    “Cô Cố, cô đang tính thừa dịp chúng ta không chú ý muốn chạy trốn sao, tôi khuyên cô nên bỏ suy nghĩ đó đi, trừ khi cô muốn so lực chân với chúng tôi.”

    Hành động của cô hết sức nhỏ nhưng Giang Thiệu vẫn nhìn ra ý định của cô, vỗ vỗ vai Diệp Tích Thượng thức thời lùi ra sau mấy bước, từ thái độ của Diệp Tích Thượng anh có thể đoán được mấy phần, cô gái có thể làm cho Diệp Tích Thượng biểu lộ phản ứng như vậy trừ em gái của cậu ta - Diệp Tiểu Anh thì cũng chỉ có một người nữa mà Giang Thiệu cho tới bây giờ cũng chỉ nghe danh chứ chưa gặp mặt, một vị kỳ nhân “Cố tiểu thư”.

    Anh vừa mở miệng, Cố Hoài Nam tự nhiên thấy lo lắng. Lấy tính cách của Diệp Tích Thượng, có thể để cho người này biết được sự tồn tại của cô thì chắc hẳn đây là người có quan hệ rất thân thiết vả lại cũng không phải là hạng tầm thường, cô có cơ hội thoát thân hay không, xem ra không khả quan, phải tìm đối sách khác mới được. Ánh mắt Cố Hoài Nam lóe lên, trong đầu đã có một đối sách……

    Dáng vẻ của cô gái này giống như người có tật giật mình càng làm cho Diệp Tích Thượng thêm chắc chắn, anh đưa ra một cánh tay khác, chầm chậm nâng cằm cô lên, không cho cô có bất kì sự kháng cự nào, ánh mắt sắc bén liếc qua sự hốt hoảng trên khuôn mặt nhỏ, sự tức giận bất chợt nổi lên mãnh liệt trong ánh mắt anh.

    Cố Hoài Nam hạ tầm mắt xuống áo sơ mi của anh, không có dũng khí ngẩng đầu lên một phân. Anh không nói lời nào làm cho sự ngột ngạt áp chế bản thân cô, nếu không phải sau lưng có tường đỡ thì cô không biết mình có đứng vững được hay không nữa.

    “Họ Cố kia. Mày mau trở lại đây cho tao.” Cố Hoài Nam đang tự hỏi nên nói lời gì thì chợt nghe thấy tiếng đàn ông rống to phía hành lang bên kia, sau đó bước nhanh lại phía bên này.

    “Mẹ Kiếp! Hôm nay lão tử không xé xác cô ra thì không phải là tao.”

    Cố Hoài Nam ở trong lòng kêu lên, có cần xui xẻo như vậy không! Cô quên mất tình trạng hiện tại của mình là đang trốn chạy.

    Sợ cô có ý đồ chạy trốn, Giang Thiệu đi trước một bước cản đường đi của cô.

    Diệp Tích Thượng cũng không nhìn những người đó nói: “Chúng ta tìm chỗ yên tĩnh nói chuyện.” Dứt lời, anh kéo tay Cố Hoài Nam trở lại chỗ ăn cơm lúc trưa, để lại cảnh sát Giang khuôn mặt không vui.

    Giang Thiệu liếc liếc về phía mấy người đàn ông dùng vẻ mặt hung ác đang đi tới nghĩ: Diệp Tích Thượng coi anh là cái gì chứ? Giải quyết đám lâu la này sao?

    Cố Hoài Nam bị lôi kéo một cách dã man, nhân viên ở đó vốn đang dọn dẹp nhà ăn bị biểu tình của Diệp Tích Thượng dọa chạy trốn hết ra khỏi phòng. Diệp Tích Thượng dùng một chút sức Cố Hoài Nam một thân nhếch nhác đã bị ném thẳng lên ghế salon, cái trán bị đụng vào tay vịn bằng sắt. Đầu bị đau đến ngất xỉu khiến Cố Hoài Nam thực sự muốn mắng người, chỉ trong chốc lát cô nhưng đã bị thương ba chỗ rồi. Tiếng ồn ào của mấy thằng đàn ông bên ngoài đã bị cửa gỗ ngăn cách, tất cả tiếng ồn trong nháy mắt không còn, trong phòng yên tĩnh đến dọa người.

    “Xem ra cũng không phải chỉ mình tôi tìm cô.” Diệp Tích Thượng vòng hai tay trước ngực, nhìn cô từ trên xuống dưới: tóc cô gái này đã dài hơn nhiều so với trước kia, tóc thẳng giờ đã hơi xoăn, người cũng gầy đi không ít.

    Từ tầm mắt của cô nhìn thấy đường cong hoàn mỹ đến vòng eo nhỏ một chút rồi rời đi, anh không có nổi trận lôi đình ngược lại so với bình thường lại bình tĩnh hơn rất nhiều, trừ gân xanh lộ ra trên cánh tay cho biết bây giờ này anh đang rất tức giận.

    “Năm năm không gặp, hy vọng cô còn nhớ tôi là ai.”

    Cố Hoài Nam nghe tiếng nghiến răng nghiến lợi của người đàn ông giận không phải bình thường, cô bình ổn tâm trạng, lấy bàn tay nhỏ che cái trán bị thương rồi chậm rãi xoay người lại, tóc có chút loạn, hai mắt mơ màng, còn vương chút nước, nhìn qua cực kì giống người vô tội.

    “Xin lỗi, tôi ….. xác thực không biết anh là ai.”

    Diệp Tích Thượng lạnh lùng kêu tên cô để cảnh cáo: “Cố Hoài Nam”

    “Anh tìm lầm người rồi, tôi không phải Cố Hoài Nam.” Cô hoảng hốt lắc đầu “Người anh muốn tìm là chị tôi.”

    Diệp Tích Thượng nhắm mắt lại rồi mở ra, cố gắng kiềm chế sự tức giận muốn bóp chết cô: “Chơi vui không?”

    “Tôi không nói chơi, anh thật sự là hiểu lầm, tôi tên là Cố Hoài Tây.” Cô run rẩy dùng đôi tay nhỏ bé sờ soạng túi đeo sau lưng, một lát sau lấy ra một cái thẻ cung kính giơ hai tay lên nói: “Đây là giấy chứng minh của tôi, anh xem.”

    Diệp Tích Thượng cắn răng cố giữ sự tỉnh táo cuối cùng: “Cố Hoài Nam, tôi khuyên cô nên có chừng mực.”

    Khí thế quanh người anh bỗng chốc thay đổi, hệ số nguy hiểm chợt tăng cao. Thân thể Cố Hoài Nam chợt run nhẹ, ánh mắt khẽ di chuyển nhưng vẫn cố chấp đưa tay lên: “Tôi nói thật, anh cứ nhìn xem là biết, tôi thật sự không phải là Cố Hoài Nam.”

    Cô kiên trì như vậy ngược lại làm cho Diệp Tích Thượng có chút mơ hồ, đưa tay ra lấy giấy chứng minh của cô nhìn….

    Diệp Tích Thượng còn nghĩ mình hoa mắt, nhưng trên giấy chứng minh ghi rõ ràng ba chữ : Cố Hoài Tây! Anh khẽ híp hai mắt, cúi người xuống hai tay chống vào tay vịn của ghế salon tiến tới gần cô.

    Cố Hoài Nam cảm nhận được hơi thở của anh, giống như một con thỏ nhỏ sợ hãi mà đề phòng dựa vào sát ghế salon, nghiêng đầu né tránh ánh mắt chăm chú nhìn cô của anh; đương nhiên Diệp Tích Thượng cũng không biết những điều này là cô cố ý giả vờ.

    “Ngẩng đầu lên.” Anh ra lệnh.

    Cố Hoài Nam do dự một chút sau đó khẽ ngẩng đầu lên: “Tôi với chị ấy là chị em sinh đôi, trừ ngoại hình giống nhau, chúng ta vẫn có sự khác nhau rất rõ.”

    Sinh đôi? Sao anh không biết Cố Hoài Nam có em gái sinh đôi chứ? “Khác nhau cái gì?”

    Cố Hoài Nam nhếch khóe miệng: “Đôi mắt của tôi ….”

    Lúc cô gái này xoay người lại anh đã cảm thấy có chỗ không đúng, khi cô nhắc nhở Diệp Tích Thượng mới hiểu rõ cảm giác này.

    Ánh mắt cô rất đẹp, có hồn hơn Cố Hoài Nam, lệ quanh viền mắt, ánh mắt nhẹ nhàng không có tiêu cự. Anh nhướng mày, giư tay lên trước mặt cô quơ quơ: “Cô nhìn thấy không?”

    Cô nhắm lại mắt, vẻ mặt chán nản giống như bị người ta nói vào nỗi đau.

    “Không nhìn thấy gì được sao?” Diệp Tích Thượng nắm cằm cô suy nghĩ, vẫn không tin tưởng.

    Cố Hoài Nam từ trong túi nhỏ lấy ra một cây gậy dò đường ôm trước ngực, dùng đạo cụ phối hợp hành động để gia tăng sự tin tưởng: “Không phải không nhìn thấy cái gì, còn có chút cảm giác.”

    Diệp Tích Thượng liếc nhìn cô cầm gậy dò đường: “Mới vừa rồi là sao? Cứ như vậy lao ra, nếu vừa rồi cậu ta không giữ được cô, cô có biết sẽ xảy ra chuyện gì không?”

    Anh đi chậm so với Giang Thiệu mấy bước, vừa đi ra đã thấy một màn giật gân như vừa rồi.

    “Xin lỗi, vừa rồi có người đuổi theo tôi, cầm cái này rất dễ bị lộ, mới vừa rồi chút nữa bị bắt được … cho nên…” Cố Hoài Nam tiếp tục ngụy trang yếu đuối, nói chuyện vẫn không có mạch lạc, vẫn không quên biểu hiện bộ dáng lo lắng ra bên ngoài.

    “Bọn họ đuổi theo cô làm gì?”

    Tiếng gõ cửa cắt đứt hai người nói chuyện, Giang Thiệu đẩy cửa đi vào không một tiếng động đưa tới một ánh mắt: “Cậu nếu muốn thẩm vấn phạm nhân hay là muốn giúp tớ vấn đề bồi thường đây?”

    Cố Hoài Nam nghe vậy càng thêm lã chã chực khóc, uất ức cắn môi.

    Từ góc độ của anh nhìn sang, hai người đang ở tư thế mập mờ làm cho người ta nghĩ đến chuyện đen tối. Giang Thiệu cười xấu xa: “Có phải mình vào không đúng lúc không? Có muốn mình cho các cậu thêm chút thời gian ôn chuyện? Mười lăm phút đủ không? Nếu không đủ, tớ đề nghị di rời chiến trường đi, nơi này là quán cơm, không thích hợp để “xâm nhập” đâu.”

    Không để ý tới sự nhạo báng của Giang Thiệu, Diệp Tích Thượng buông tay Cố Hoài Nam nói: “Ở đây chờ.”

    Cô nhẹ nhàng gật đầu, có muốn đi cũng không có cách. Căn phòng này chỉ có một lối ra vào, trừ phi lựa chọn nhảy lầu banh xác mới có thể thoát thân thôi.

    Diệp Tích Thượng đi ra ngoài, giương mắt về phía mấy người kia nói: “Có chuyện gì?”

    Giang Thiệu ghé vào tai anh nói, Diệp Tích Thượng lập tức quay lại căn phòng: “Cô nợ bọn họ bao nhiêu?”

    Cố Hoài Nam khiếp sợ giơ lên mấy ngón tay.

    “Tại sao không trả?”

    Cố Hoài Nam cúi đầu không lên tiếng, anh cũng không nhiều lời nữa xoay người đi ra ngoài, lấy toàn bộ tiền mặt ra:

    “Đủ rồi!” Tên cầm đầu liếc mắt anh đánh giá nói: “Cậu với con quỷ nhỏ kia là như thế nào?”

    “Cầm tiền rồi cút! Đừng đứng đây lảm nhảm!”

    Giọng nói Giang Thiệu mang chút không bình tĩnh, bọn kia kiêng kị thân phận của anh nên đành thôi, trước khi đi còn ác liệt châm biếm: “Cô ta thiếu tiền bọn tao, con quỷ nhỏ đó nợ cậu có phải đã “dùng hàng” rồi không? Người anh em, thật tiện nghi cho cậu rồi.”

    Những người kia đi xa, Giang Thiệu nhìn qua lớp thủy tinh rồi nói: “Là cô ấy sao? Cái cô Cố không phụ trách với cậu sao?”

    Diệp Tích Thượng đưa chứng minh ra, anh nhìn tên trong giấy không khỏi nhíu mày: “Chị em sinh đôi, quả thật giống phim truyền hình, rốt cuộc bắt được là chị hay là em? Cô ta biết Cố Hoài Nam ở đâu không?”

    “Là em, nhìn có vẻ không biết, có lẽ cô ta cũng sẽ không nói cho tớ biết.”Ánh mắt Diệp Tích Thượng càng phát ra âm trầm.

    “Cậu không có hỏi rõ sao?” Giang Thiệu sờ sờ cằm nghĩ ngợi. “Cũng đúng, một cô gái thì không thể mắng, không thể động thủ; nếu cậu cảm thấy khó xử thì để tớ.”

    Diệp Tích Thượng ném ánh mắt lạnh lẽo: “Cô ấy cũng không phải tội phạm tình nghi của cậu.”

    “Vậy cậu muốn làm thế nào? Chẳng nhẽ chị nợ em trả sao? Cậu xem cô ta còn thiếu người ta mấy ngàn đồng”. Giang Thiệu buông tay nở nụ cười xấu xa: “Cái này….. không dễ xử lý”.

    Diệp Tích Thượng xoa bóp mi tâm cảm giác như rất nhức đầu, những tưởng rằng bắt được tới cô gái kia, không nghĩ chỉ là lấy giỏ trúc mà múc nước.

    “Vậy thì……..” Anh đem một đồng xu ở trong ví ra ném lên, bất đắc dĩ châm chọc khóe miệng:

    “Người cũng được”.
     
  3. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 2: Trần Nam Tầm

    Edit: quacauphale

    Lúc Cố Hoài Nam nhìn thấy Diệp Tích Thượng lấy tiền ra thì Giang Thiệu đóng cửa lại, sau đó hai người tán gẫu chuyện gì cô không biết, dựa người vào ghế sofa, phồng má lên suy nghĩ thì Giang Thiệu mở cửa bước vào.

    Bước chân anh chậm rãi đi đến gần Cố Hoài Nam, nhìn cô từ đầu đến chân, trong mắt dường như hiện lên ánh nhìn rất lạ: "Cô Cố, đầu tiên tôi xin tự giới thiệu, tôi là Giang Thiệu, bạn của Diệp “đẹp trai”."

    Nghe thấy cái tên "Giang Thiệu", có gì đó thoáng xuất hiện trong đầu Cố Hoài Nam, thế nhưng chỉ trong nháy mắt, nhanh đến mức cô không thể nắm bắt được. Cô che giấu tâm trạng mình, Giang Thiệu không phải tên ngốc.

    Cô khẽ nghiêng đầu, nhận ra đó là giọng của anh: "Tôi là Cố Hoài Tây, vừa rồi là anh đã cứu tôi sao? Cám ơn anh."

    "Cố Hoài Tây." Giang Thiệu nhắc lại tên cô đầy hứng thú, môi khẽ nhếch.

    Diệp Tích Thượng là người nghiêm túc, khi nghe chuyện cười cũng chưa bao giờ thấy cười, một là một, hai là hai, nghiêm túc đến mức làm người khác phát điên, mà Giang Thiệu và anh lại khác biệt hoàn toàn... Từ trên người anh, Cố Hoài Nam cảm nhận được điều mà Diệp Tích Thượng không có - xảo quyệt.

    Giang Thiệu ước chừng những mảnh vỡ trong tay: "Cô Cố, cái vòng Phỉ Thúy cổ này là tôi tìm hơn hai năm trời tặng bạn gái, cái này liên quan đến chuyện tôi có lấy được cô ấy không, tôi mới cầm còn chưa kịp cất đã bị cô lanh chanh va vào, vỡ tan tành, cô nói xem, món nợ này nên tính thế nào?"

    Phỉ Thúy cổ. . . . . . Cố Hoài Nam run lên, hai bàn tay nắm chặt lại: "Bao nhiêu tiền? Tôi sẽ đền trả anh."

    Giang Thiệu nở nụ cười lạnh: "Cho phép tôi nói thẳng, cho dù cô có bồi thường thế nào cũng rất khó tìm được đồ giống hệt thế này, thiệt hại của tôi không chỉ có tiền."

    Ở bên ngoài, Diệp Tích Thượng không biết đang nói chuyện điện thoại với ai, giọng rất nhỏ, từ đầu đến cuối không rời mắt khỏi người cô, quả nhiên vẫn còn nghi ngờ tâm tư cô. Cố Hoài Nam không chút hoảng hốt là giả, nhưng cô ấy là ai? Năm tuổi đã quấn quýt lấy anh em họ Trần tiếng xấu vang xa, bọn họ đánh nhau tranh giành địa bàn, cô đứng bên dùng một ngón tay cũng có thể quật ngã vài người, lúc mười một tuổi, chỉ bằng một khẩu súng lục cô một mình đấu với trăm người, trận nhỏ như hôm nay với cô mà nói là không thành vấn đề.

    Nhưng khi đối mặt Diệp Tích Thượng, cô có chút giật mình. . . . . .

    Cố Hoài Nam không để lại dấu vết, ưỡn thẳng lưng, ánh mắt hai người này có cần sắc bén như thế không, nhất là Diệp Tích Thượng. Nhưng nếu cô thừa nhận mình là ai, sợ sẽ bị anh một phát nuốt sống vào bụng.

    "Tạm thời cậu đừng dọa cô ấy, vỡ càng tốt. Người Tiểu An có thể giao phó cả đời mình cũng không chỉ có mình cậu." Lấy được tin mình muốn, Diệp Tích Thượng lập tức cúp máy, lạnh lùng đi vào, trợn mắt nhìn Giang Thiệu.

    Diệp Tiểu An là em gái do một tay anh nuôi lớn, là người mà trên đời này anh thương yêu nhất, trân quý nhất. Mà tên đàn ông trước mắt này lại làm bảo bối mà anh nâng niu trong lòng bàn tay bị thương từ trong ra ngoài, anh không làm hắn tàn phế đã là giơ cao đánh khẽ rồi, cho nên, nếu lần sau có gặp lại Giang Thiệu, anh sẽ không chừa lại mặt mũi cho hắn nữa.

    Cũng như vậy, Giang Thiệu cũng rất không muốn gặp Diệp Tích Thượng, hận chết anh, nhưng chỉ bằng việc anh và Diệp Tiểu An có cùng một chữ "Diệp" anh cũng chỉ có thể chấp nhận thực tế tàn khốc, dù sao vợ anh - Diệp Tử, đối với người anh này, có thể nói là nói gì nghe nấy.

    Giang Thiệu nhún vai, sớm quen với lời nói lạnh nhạt của anh, lời nói Diệp Tích Thượng cũng coi như cái rắm, nhưng nghe nhiều rắm cũng sẽ choáng váng đầu óc: "Không phải tôi cố ý làm trái ý anh, nếu Tiểu Diệp Tử thích người khác, thì ba năm trước đã gả cho cái tên họ Tiết rồi."

    Diệp Tích Thượng không thích nhìn bộ mặt cậu ta an bài sắp đặt cho Diệp Tiểu An: "Diệp Tử rời đi cũng được ba năm rồi sao? Mấy anh em khác đã có con chạy đi chơi khắp nơi, tại sao cậu vẫn cô đơn? Hơn 30 tuổi rồi mà còn không kết hôn, hy vọng cậu không có chuyện khó nói." Nói xong, kéo tay Cố Hoài Nam đi: "Đi theo tôi."

    Khóe miệng Giang Thiệu co rút, thông minh lập tức lựa chọn ngưng chiến, thì ra Diệp Tích Thượng đã nắm được nhược điểm của anh sẽ không buông tha, nhiều lần mang Diệp Tiểu An ra bịt miệng anh, đâm một cú thật đau: "Diệp Suất, đối xử với phụ nữ nên dịu dàng chút, dù sao người cậu muốn tìm là Cố Hoài Nam, không phải là em gái người ta. Cô Cố, tối nay tạm thời như vậy, món nợ này hãy nhớ kỹ, có cơ hội chúng ta sẽ từ - từ - tính."

    Không phải Cố Hoài Nam nghi ngờ, mà chính xác là trong câu nói của Giang Thiệu có hàm ý khác, cô không có thời gian ngẫm nghĩ thì đã bị Diệp Tích Thượng thô lỗ kéo ra khỏi phòng.

    Người anh cao, chân dài, Cố Hoài Nam chạy chậm bằng giày cao gót mới theo kịp, bị trật chân phải nên vừa đi vừa chú ý vết thương. Dùng sức hất cánh tay Diệp Tích Thượng ra, tay cô chống lên cây cột nhà ăn thở hổn hển, trán lấm tấm mồ hôi: "Anh đưa tôi đi đâu? Tôi đã nói rồi, tôi không phải là người anh đang tìm, cũng không biết bây giờ chị ấy đang ở đâu, xin anh đừng làm phiền tôi nữa, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát."

    "Rất tốt." Diệp Tích Thượng đứng đó, im lặng nhìn cô vừa thở vừa nói, đầu khẽ nghiêng, ý bảo người nào phía sau bước lên bên cạnh: "Cô ấy muốn báo cảnh sát."

    Đứa trẻ chạy bước đến, cảnh giác nhìn anh, cậu bé cũng ngưỡng mộ người đàn ông này: "Chị ơi, chị có cần giúp gì không?"

    Giang Thiệu nhìn qua bọn họ, quơ quơ giấy chứng nhận cảnh sát, đôi mắt đứa nhỏ mở to, thông minh rời đi.

    Giang Thiệu cất giấy chứng nhận đi, nhìn Cố Hoài Nam bằng ánh mắt đồng tình: "Tin tôi đi, nếu cô biết chị cô phạm vào chuyện gì thì sẽ không chọn báo cảnh sát đâu. Hơn nữa, cô Cố chưa từng nghe qua câu “rắn chuột một hang, cấu kết nhau làm việc xấu” sao? Cô gặp phải người chuyên đóng vai xấu trong hai giới Hắc - Bạch, gia cảnh thâm sâu khó lường, báo cảnh sát cũng vô dụng, vì vậy cô chỉ có thể tự nhận xui xẻo, chỉ có thể trách chị cô kết thù quá nhiều làm liên lụy đến cô, có điều nếu hôm nay cô phục vụ vị đại gia này thoải mái, đảm bảo về sau cô ăn ngon mặc đẹp, vinh hoa phú quý hưởng không bao giờ hết.”

    Cố Hoài Nam thiếu chút nữa phun nước miếng ra, anh ta thật sự coi cô là “Tiểu Bạch Thỏ” sao, dễ dọa như vậy chắc? Trong lúc cô - Cố Hoài Nam lăn lộn trên đời thì không biết họ Diệp anh ta đang ở đâu ngoan ngoãn gặm sách vở nữa!

    Nét mặt Diệp Tích Thượng không thay đổi, ánh mắt như dao găm nhắm về phía cô.

    "Tôi còn có việc phải đi trước, cô Cố, chúc cô may mắn." Giang Thiệu trở mặt bỏ đi trước, người đàn ông này ra tay rất độc, khiến anh ta phát bực không phải là việc nên làm.

    Diệp Tích Thượng đưa Cố Hoài Nam đến bãi đỗ xe, nhưng cô lại sống chết không chịu lên xe, nắm chặt cửa xe, bộ dạng giống như muốn khóc. "Chú, xin chú thương xót con để cho con đi, oan có đầu, nợ có chủ, người có tội với chú không phải con mà là Cố Hoài Nam!"

    Diệp Tích Thượng bị sặc: "Tôi chỉ lớn hơn cô năm tuổi, không cần gọi chú!"

    Cố Hoài Nam rụt đầu, hạ vai: "Xin lỗi Diệp tiên sinh, con không biết, nhưng mà con lại … "

    "Hoài Nam?"

    Một giọng nam hơi chần chừ, bỗng dưng cắt ngang cuộc nói chuyện, trong hai người, một cứng đờ, một ngạc nhiên.

    Người vừa nói đứng ngược chiều sáng, thân hình cao lớn như trong trí nhớ của cô, bên cạnh còn có một mụ đàn bà diêm dúa y chang một con mèo hoang. Viện binh đến rồi! Trong lòng Cố Hoài Nam mừng thầm, chạy lên trước nói to với anh: "Anh Nam Tầm, em là Cố Hoài Tây!"

    Trần Nam Tầm hơi ngẩn người, đợi ánh đèn chiếu tới mới nhìn thấy rõ tình hình bên đó, lập tức bỏ lại bạn gái, bước lên phía trước vài bước, kéo Cố Hoài Nam từ trong tay Diệp Tích Thượng ra phía sau mình bảo vệ: "Vị tiên sinh này, anh đối xử với một cô gái như thế là không được đâu?"

    Diệp Tích Thượng xác nhận mình không nghe lầm, khẽ nheo mắt lại: "Anh vừa gọi cô ấy là gì?"

    Trần Nam Tầm định mở miệng, một cái tay nhỏ hung ác véo một cái sau lưng anh, sau đó khóc nức nở: "Anh Nam Tầm, anh đừng như thế, anh ta không phải người xấu, anh ấy chỉ muốn tìm chị. . . . . ."

    Trần Nam Tầm bị đau, mặt sa sầm: “Anh Diệp là bạn của Hoài Nam? Không biết tôi giúp anh được chuyện gì không?"

    Trong lời nói của anh để lộ ra không ít giao tình với nhà họ Cố, mặt Diệp Tích Thượng không chút thay đổi, nhìn anh một lượt: "Họ gì?"

    "Họ không đổi - Trần."

    Diệp Tích Thượng khẽ biến sắc, khóe miệng giương lên, cười như không cười: "Thì ra là Trần nhị công tử, ngưỡng mộ đã lâu."

    Trần Nam Tầm khẽ nhíu mày, anh ta biết anh cũng không có gì là lạ, ba chữ Trần Nam Tầm này vẫn có chút nổi tiếng, dù sao tin tức xấu cũng không ít. Không đợi hỏi lại, chỉ thấy hai cánh tay Diệp Tích Thượng vòng trước ngực, cằm nâng lên: "Chỉ sợ chuyện giữa tôi và Cố Hoài Nam, người ngoài không giúp được, trừ phi anh biết cô ấy đang ở đâu."

    Eo của Trần Nam Tầm lại bị véo một cái nữa, trong lòng thầm mắng Cố Hoài Nam “cẩu huyết lâm đầu” (máu chó đầy đầu). "Xin lỗi, mấy năm rồi tôi cũng không liên lạc với nha đầu này."

    Diệp Tích Thượng thản nhiên nhìn mắt anh, bả vai lộ ra nửa cái đầu nhỏ, Trần Nam Tầm lập tức hiểu ý anh. "Tôi cũng đi tìm cô ấy lâu rồi, vừa rồi còn nhận nhầm Tiểu Tây là cô ấy, hình dáng chị em cô ấy rất giống nhau, lâu ngày nên tôi cũng nhận lầm."

    Lời nói của Trần Nam Tầm rất khách sáo, nhưng thái độ che chở Cố Hoài Nam lại cương quyết, dáng vẻ hoàn toàn khác khiến người khác khó nắm bắt. Môi Diệp Tích Thượng cong lên lạnh lẽo: "Đã như vậy, làm phiền anh Trần đưa cô gái này về nhà."

    "Không thành vấn đề." Trần Nam Tầm thẳng thắn đồng ý.

    "Chính xác là nhà họ Cố." Diệp Tích Thượng nhấn mạnh. "Đó là ý của ba cô gái này."

    Người phía sau run lên, Trần Nam Tầm nhếch môi cười: "Chuyện nhỏ, tôi rất quen thuộc Cố Gia, anh Diệp còn “chỉ thị” gì nữa không?"

    Diệp Tích Thượng nhìn chằm chằm cái đầu nhỏ sau lưng anh, nói: "Hết rồi."

    Trần Nam Tầm lấy danh thiếp ra: "Anh Diệp có thể lưu lại số điện thoại của tôi, nếu biết tin gì về Hoài Nam, tôi sẽ lập tức thông báo cho anh."

    "Tôi và anh trai anh quen biết đã lâu, bảo cậu ta nói với tôi cũng được." Diệp Tích Thượng nhận lấy danh thiếp, tùy ý nhìn lướt qua: "Nếu như có thể, hãy thay tôi nói câu này với Cố Hoài Nam."

    "Mời nói."

    "Nếu có thể trốn tôi cả đời, coi như cô ấy có bản lĩnh, nhưng nếu xui xẻo bị tôi bắt được, cũng đừng trách tôi không nể tình bạn cũ." Sau cùng, Diệp Tích Thượng dè chừng nhìn Hoài Nam một cái, ngay trước mặt Trần Nam Tầm, đóng sầm cửa xe.

    Giọng anh không nặng, nhưng trong lời nói lại tràn đầy tàn ác, khiến trái tim Cố Hoài Nam lo sợ.

    Xe Diệp Tích Thượng rất nhanh biến mất khỏi tầm mắt, Trần Nam Tầm như bị cháy đuôi, nhảy dựng lên, kéo bàn tay đang véo hông anh ra, lông mày nhíu chặt lại, bực tức nói: "Em định nhéo đứt thịt anh sao?"

    Diệp Tích Thượng vừa rời khỏi, cảm giác bức bách vô hình biến mất, Cố Hoài Nam thở phào nhẹ nhõm, sau đó xoay người đi. Cô bước đi khập khễnh, Trần Nam Tầm nhìn thấy gai mắt, đi lên kéo cô.

    "Nam Nam, chân của em bị sao vậy?" Anh mới chạm vào tay cô, bỗng dưng bị cô hất ra, tát một cái.

    "Đừng dùng bàn tay bẩn thỉu của anh cầm tay tôi, tránh xa tôi ra!" Lời nói của Cố Hoài Nam lạnh lùng, vừa nãy làm “Bạch Thỏ” lập tức lại biến thành “Hổ Báo”, miệng lưỡi sắc bén.

    Bị bỏ lại một bên, “Mèo Hoang” hít sâu một hơi, vội vàng chạy đến, uốn éo người trước mặt Trần Nam Tầm, đột nhiên lại thấy dấu tay trên mặt, quát: “Con tiện nhân kia! Cô không biết anh ấy là ai sao? Cô muốn chết phải không?"

    "Câm miệng." Trần Nam Tầm hất tay cô ta ra, khuôn mặt lại không có chút hờn giận, ánh mắt nhìn về phía Cô Hoài Nam giống như tên vô lại: "Để anh xem chân em."

    Cố Hoài Nam xấu xa phỉ nhổ anh, lần nữa xoay người đi, nhưng chưa bước được mấy bước, ngang hông đã bị túm chặt, thoáng chốc đã bị vác lên vai Trần Nam Tầm.

    Cách chỗ rẽ đó không xa, Diệp Tích Thượng lặng lẽ thu hết cảnh này vào tầm mắt, không nói một lời lái ôtô rời đi.
     
  4. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 3: Liêm Sỉ Cũng Bị Chó Ăn Hết




    Dư Kim Kim hai mắt gấu mèo với mái tóc rối bù ra ngoài mở cửa, buồn ngủ đến mức hận không thể lấy que diêm mà chống mí mắt lên, cho tới khi nhìn thấy mặt tên Trần Nam Tầm kia cũng vẫn còn cảm thấy như đang nằm mơ.

    Trần Nam Tầm đang khiêng Cố Hoài Nam tay chân đang đấm đá lung tung trên vai, da đầu suýt nữa bị cô kéo rách, cậu ta đang mở miệng mắng thì cửa mở ra, Dư Kim Kim đang mặc cái quần tam giác nhỏ xíu, gương mặt vẫn còn buồn ngủ xuất hiện trước mặt hắn.

    Anh nhất thời quên đau, nhếch mày, đôi mắt đào hoa híp lại, khóe miệng vểnh lên: "Kim Kim, sớm như vậy đã đi ngủ à?"

    ". . . . . ." Ba giây sau, Dư Kim Kim thét lên, lao vào phòng. Trần Nam Tầm nhún vai, bước vào trong tiện tay đóng cửa lại, bỏ cô gái trên vai xuống. Mông Cố Hoài Nam vừa dính vào ghế sa lon lập tức cho Trần Nam Tầm một cước, đáng tiếc anh đã né được.

    Trần Nam Tầm thuận tay đem con gấu Winnie the Pooh cao 1 mét bên cạnh chặn cô lại, ngăn cản lại hành động tàn bạo của cô gái này.

    "Kim Kim, chai rượu thuốc anh đưa em lần trước đâu? Em để ở chỗ nào rồi hả?"

    "Trần Nam Tầm, anh là tên khốn kiếp! Không nên đem loại phụ nữ lộn xộn kia tới nơi này! Không có tiền thì kiếm phòng mà “chiến đấu” đi! Đừng có làm dơ bẩn nhà tôi!" Dư Kim Kim thay xong quần áo, chải tóc rồi ra ngoài, bộ mặt tức giận.

    Trần Nam Tầm vừa dùng con gấu để vật lộn với Cố Hoài Nam, vừa liếc mắt đưa tình với Dư Kim Kim: "Ghen à?"

    "Ghen em gái anh! Tôi tăng ca một tuần lễ nay chỉ ngủ được có mấy tiếng thôi!"

    "Nghe giọng nói của em cũng biết không sao rồi, đi, lấy giúp anh chai rượu thuốc ra đây."

    Cố Hoài Nam thiếu chút nữa bị anh đè chết, hai chân nhỏ đạp loạn xạ, đạp trúng vào đùi phải của hắn. Trần Nam Tầm sợ rằng nếu cứ bị đạp như vậy thì nửa đời sau không còn “tính phúc” nữa, chuyện xong xuôi lập tức tránh qua một bên: "Cô có thể hiền lành một chút không?"

    "Trần Nam Tầm! Anh chán sống hả?" Cố Hoài Nam vứt con gấu sang bên, chống cơ thể mệt mỏi ngồi dậy thở.

    "Nam Nam?" Dư Kim Kim định thần nhìn lại, lúc này mới phát hiện ra người phụ nữ mà Trần Nam Tầm mang về là ai, hai mắt trợn to như muốn lòi ra ngoài. Đầu căng trướng, tức giận bỗng chốc bùng phát, nhào qua đập mạnh vào đầu Cố Hoài Nam: "Người phụ nữ chết tiệt như cậu mới chán sống! Cậu còn biết quay về sao?"

    Lần này đúng lúc đụng vào nơi bị thương, Cố Hoài Nam khổ sở rên một tiếng, dứt khoát nằm luôn, không đứng lên nữa.

    ***

    Trần Nam Tầm vốn đang đưa một cô gái đi ăn tối, bị Cố Hoài Nam náo loạn như vậy, bữa ăn tối biến thành mỳ ăn liền thêm trứng gà, anh còn phải tự mình xuống bếp. Anh đang ăn tô mì lớn, ánh mắt nhìn tới nhìn lui trên người hai cô gái đang ríu rít nói chuyện. Cố Hoài Nam và Dư Kim Kim lúc khóc lúc cười lúc lại mắng chửi, hoàn toàn quên sự hiện hữu của hắn, thỉnh thoảng chọt vào vài câu cũng không ai để ý.

    Trần Nam Tầm hoàn toàn biến thành trong suốt, anh vứt tô mì vào bồn rửa bát, lấy ra một điếu thuốc rồi bật lửa , bật “pằng” một cái, Dư Kim Kim đang nước mắt ngập mi liếc tới: "Tắt!"

    "Sao? Nhà em cấm hút thuốc à?"

    "Trước kia thì không, bây giờ thì có, 24/24 giờ."

    Trần Nam Tầm xì mũi coi thường, mắt liếc cái trán, đầu gối và mắt cá chân đều băng bó của Cố Hoài Nam, bất đắc dĩ dập điếu thuốc đi: "Hai người nói chuyện xong chưa?"

    "Sao anh còn chưa đi?" Dư Kim Kim bực mình bắt đầu ra lệnh đuổi khách, nước mắt lưng tròng quay đầu năn nỉ Cố Hoài Nam: "Hôm nay cậu nhất định phải ngủ với tớ, tớ nhớ nha đầu xấu xí cậu muốn chết."

    Trần Nam Tầm ganh ghét: "Hai ta cũng cả tháng không gặp, sao em lại không muốn ngủ với anh?"

    "Cút." Lúc này người mở miệng là Cố Hoài Nam: "Anh tìm “mèo hoang” đi, để phụ nữ đợi lâu ở dưới lầu không tốt lắm đâu."

    "Cũng không phải là phụ nữ của tôi, chờ không được thì đi đi." Trần Nam Tầm bĩu môi, sau đó sắc mặt nghiêm lại: "Nam Nam, người đàn ông họ Diệp tối hôm nay là ai? Anh vẫn chưa hiểu, giữa em và hắn là tình cũ sao?"

    Giọng nói của anh rất khinh thường, dường như cái tên Diệp Tích Thượng đâm trúng nhược điểm của anh. Cố Hoài Nam là do Trần Nam Thừa và anh dẫn dắt ra ngoài, ai cũng biết trong lòng cô từ nhỏ chỉ có một người đàn ông là Trần Nam Thừa, sao lại có tình cũ với người khác? Tối hôm nay có vẻ Diệp Tích Thượng biết Cố Hoài Nam, nhưng không quen thuộc đến độ có thể phân biệt được cô và Cố Hoài Tây. Nếu không, họ Diệp này nhìn qua không phải là kẻ đầu đường xó chợ, sao lại bị Cố Hoài Nam lừa gạt chứ?

    "Anh là gì của tôi? Có phải tôi cùng người đàn ông nào ôm hôn sờ soạng đều phải báo cáo cho anh biết không?" Cố Hoài Nam nhìn cũng không nhìn anh: "Kim Kim, kêu hắn cút đi, nhìn thấy hắn tớ thấy ghê tởm lắm."

    Thêm vào đó, khuôn mặt Trần Nam Tầm và anh trai hắn tương tự nhau, cô nhìn thấy đã không kềm chế được muốn điên lên.

    Dư Kim Kim nháy mắt với anh, nhưng vô dụng, bèn tới kéo tay anh: "Đi mau đi, đừng làm phiền chúng tôi nghỉ ngơi."

    Hiện giờ mà nói Dư Kim Kim dùng sức với Trần Nam Tầm cũng giống như con chó nhỏ cắn gấu quần, anh vẫn không nhúc nhích cho dù cô cố kéo, nghĩ tới lời nói của Cố Hoài Nam, ánh mắt buồn bã: "Đừng nói với anh, các người. . . . . . đã ngủ với nhau rồi."

    Mắt Cố Hoài Nam nhướng lên, khiêu khích nhìn sang: "Nếu đúng thì sao? Nếu như năm năm trước thì sao? Khi tôi và Trần Nam Thừa còn chưa chia tay thì tôi đã ngủ với người đàn ông khác, anh sẽ như thế nào? Thay anh của anh mắng tôi không chung thủy sao?"

    Dư Kim Kim sững sờ, Trần Nam Tầm phắt một cái đứng lên, thiếu chút nữa làm cô té: "Không thể nào, năm năm trước cô yêu anh trai tôi chết đi sống lại mà."

    Cố Hoài Nam như bị người ta đâm cho một đao, cười lạnh: "Chỉ dựa vào chuyện Trần Nam Thừa làm mấy chuyện kia, còn cái gì không thể chứ? Chuyện tôi muốn quá đơn giản, vật tụ theo loài người phân theo nhóm, những cô gái cùng anh em nhà họ Trần lăn lộn đấy, liêm sỉ cũng bị chó ăn hết rồi."

    Vẻ mặt Trần Nam Tầm đột nhiên căng cứng, theo bản năng siết chặt tay Dư Kim Kim đang cầm tay mình, Dư Kim Kim lập tức kêu đau, đá vào anh:"Anh muốn chết hả! Sao lại mạnh như vậy?"

    Trần Nam Tầm cúi đầu liếc nhìn, mây đen trên đỉnh đầu chợt tan biến, nới lỏng lực, đau lòng đưa bàn tay nhỏ bé của cô lên môi khẽ hôn: "Trước kia em lại thích anh dùng sức."

    Dư Kim Kim mặt đỏ lên, nói tục, rút tay ra đẩy anh ra khỏi cửa: "Mau cút!"

    Trần Nam Tầm bị cô đẩy tới cửa, vừa ra tới cửa thì quay đầu lại lại ném một câu: "Là thật hay giả tôi sẽ đi tìm hiểu, hi vọng là cô trêu chọc tôi, nếu không . . . ."

    "Nếu không anh làm gì hắn? Anh có thể làm được coi như anh lợi hại, tôi để Kim Kim ngủ với anh một tháng." Cố Hoài Nam lười biếng rúc vào ghế sa lon, thoải mái nằm.

    Trần Nam Tầm nhất thời cười tười, nâng cằm nhỏ của Dư Kim Kim lên: "Chờ anh."

    Dư Kim Kim không nói một lời, lấy dép lê đập anh.

    ***

    Cố Hoài Nam ở trong nhà Dư Kim Kim đến giờ này cũng không tính dọn đi, Trần Nam Tầm không có chuyện gì sẽ tới trình diện, dĩ nhiên, bị chặn ngoài cửa cũng là chuyện thường xảy ra. Dư Kim Kim ban ngày đi làm, Cố Hoài Nam cũng không thấy bóng người, nhưng mỗi ngày đều trở về thay quần áo, buổi tối cùng Kim Kim trang điểm phấn son đi dạo phố, điên khùng ăn chơi đàng điếm, liên tục đi xem phim chiếu buổi tối.

    Đối với chuyện cô không từ mà biệt và trải qua cuộc sống 5 năm trước như thế nào, Cố Hoài Nam không nói tới một chữ, Dư Kim Kim cũng không hỏi. Chỉ cần cô trở về khỏe mạnh, mọi chuyện đều không quan trọng.

    Dư Kim Kim và Cố Hoài Nam là bạn bè từ nhỏ, mặc dù cãi vã nhau là chuyện thường như cơm bữa, động tay động chân cũng không phải là chưa từng có, nhưng khi cô gặp chuyện, người đầu tiên xuất hiện nhất định là Dư Kim Kim. Nhưng cô nương này cũng có khuyết điểm, chính là thích nhiều chuyện.

    Bây giờ Dư Kim Kim đang nhìn gương thoa mặt nạ, mắt liếc ra phía sau một cái, nhẫn nhịn, nhưng nhịn không được bèn hỏi: "Hỏi cậu một chuyện nha?"

    Cố Hoài Nam chẳng chút thùy mị nào gác đôi chân dài lên thành bồn tắm, nghe Kim Kim hỏi, cả cơ thể thể chìm xuống đáy nước, nửa ngày cũng không nổi lên.

    Thấy cô không có động tĩnh, Dư Kim Kim thò tay gãi lòng bàn chân lộ ra bên ngoài của cô, Cố Hoài Nam không chịu nổi nhột sặc một miệng nước, ngồi dậy nằm đó không ngừng ho. Dư Kim Kim cười lên, vào nằm cùng cô.

    "Người đàn ông mà Trần Nam Tầm nói là ai?"

    "Không muốn trả lời, đổi vấn đề đi." Cố Hoài Nam thuận tay lấy trong ngăn kéo nhỏ một điếu thuốc rồi đốt, đưa vào miệng hít một hơi.

    Tròng mắt Dư Kim Kim đảo vòng vòng: "Cậu thật sự ngủ với người họ Diệp đó rồi sao?"

    Bị cô hỏi trúng tim đen, Cố Hoài Nam lại ho lên, lúc này là do sặc khói: "Do Trần Nam Tầm sai cậu tới hỏi tớ sao? Nha đầu xấu, uổng công tớ nuôi không cậu."

    Dư Kim Kim liếc mắt xem thường, giống như bị sỉ nhục vậy: "Tớ mới uổng công nuôi không cậu, cậu cũng không phải không biết, ngày Trần Nam Thừa và Dư Anna kết hôn, tớ và Trần Nam Tầm cũng chia tay, từ đó nước sông không phạm nước giếng."

    Trần Nam Thừa, Dư Trăn Trăn, kết hôn. . . . . . Thật là những từ ngữ xa xôi.

    Mấy giọt nước đọng ở lông mi của Cố Hoài Nam run rẩy mấy cái, chỉ vào hộp “áo mưa” an toàn trong ngăn kéo nhỏ kêu lên: "Dư Kim Kim! Còn nói với Trần Nam Tầm là nước sông không phạm nước giếng!"

    Dư Kim Kim ảo não vỗ đầu, vội đóng ngăn kéo lại: "Haizzz, đây không phải là. . . . . ."

    Cố Hoài Nam đẩy tay cô ra, lấy hộp áo mưa ra đếm:"Sức chiến đấu giỏi ghê, không phải Trần Nam Tầm chẳng lẽ là người khác?"

    Bị bắt tại trận, Dư Kim Kim cũng không nhăn nhó: "Cậu cũng có tên họ Diệp nào đó rồi, tớ cũng vậy, chứ chẳng lẽ tớ treo cổ tự tử trên cây à."

    "Có hạnh phúc mới thật sao? Thần tiên phương nào có thể thu thục được tiểu yêu tinh như cậu vậy?" Cố Hoài Nam há miệng hết cỡ. Không trách được tại sao cô kinh ngạc, bây giờ tình cảm của Dư Kim Kim đối với Trần Nam Tầm so với mình đối với Trần Nam Thừa cũng không ít hơn bao nhiêu.

    "Là một quân nhân." Dư Kim Kim hả hê hất cằm, cong môi lên: "Lính nhảy dù X, sư đoàn 49, Phó Đoàn Trưởng binh đoàn 138, Tiết Thần."

    Cô vừa dứt lời, bàn tay đang cầm điếu thuốc của Cố Hoài Nam liền run lên. Tiêu thật rồi!

    ***

    Có người trải qua cuộc sống vô cùng hạnh phúc, nhưng cũng có người suốt ngày ở trong rừng rậm nguyên thủy, cả ngày làm bạn với các loại rắn rết, côn trùng, chuột, kiến. Tiết Thần nhận từ trong tay doanh trưởng Thích Bát Cửuhai phần cháo loãng mới vừa nấu xong ngửi một cái: "Đoàn trưởng Diệp đâu?"

    Một doanh trưởng hất cằm về một hướng bĩu bĩu môi, "Mới vừa nhìn thấy, giờ qua bên kia rồi."

    "Kêu mọi người ăn nhanh một chút, Cố gắng nghỉ ngơi, hai giờ sau tiếp tục lên đường."

    "Vâng."

    Tiết Thần đi xuyên qua khu đất trống mới, nhìn thấy Diệp Tích Thượng ôm trong ngực một khẩu súng trường ngủ ngồi dưới đất, bèn giơ chân đá hắn: "Ăn cơm."

    Diệp Tích Thượng nhấc nón bảo vệ lên, một phần cháo nóng để ở trước mắt anh, bên trong là ít thịt băm.

    "Thích Bát Cửu bắt được mấy con chuột, đem kho tàu hết rồi." Tiết Thần trêu ghẹo, từ trong túi quần lấy ra mấy quả dại đưa hết cho hắn, ngồi xuống uống một hớp cháo, rồi nhấp nhấp miệng: "Tay nghề này, so với Kim Kim nhà tớ còn kém xa."

    "Dư Kim Kim biết làm thịt chuột sao?"

    Diệp Tích Thượng dội một chậu nước lạnh xuống, Tiết Thần cười ha hả: "Tớ đoán chừng ngay cả con chuột cô ấy cũng chưa từng gặp qua." Dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Cậu nói xem, nếu cô ấy biết tớ đã ăn cái này, chẳng lẽ về sau không cho tớ hôn sao?"

    "Thử một chút chẳng phải sẽ biết sao." Diệp Tích Thượng ba ngụm đã giải quyết xong bát cháo, trong miệng nhét đầy trái cây, lấy một bản đồ mở ra, đầu ngón tay chỉ dọc theo mấy tuyến đường: "Đại đội Trinh sát nên bắt đầu chứ?"

    "Tối hôm qua Trần Nam Thừa nên mang người tiến vào." Nhắc tới Trần Nam Thừa, Tiết Thần không thấy hứng thú: "Hắn sướng rồi, cơm nước no nê chờ chúng ta dọn dẹp, nếu không tăng tốc độ hành quân, không chừng chỉ trong ba ngày thì sẽ bị hắn đuổi tới."

    Diệp Tích Thượng không lên tiếng, tiếp tục nghiên cứu địa hình, cuối cùng dừng lại tại nơi nào đấy nặng nề gõ mấy cái: "Hai giờ sau cậu mang người theo tiếp tục đi đường cũ, tôi mang theo một doanh đội tiếp tục đi tới nơi này."

    Anh vẽ trên bản đồ một cái, Tiết Thần lập tức hiểu ý, híp mắt lại rất vui vẻ: "Được!"

    Diệp Tích Thượng cất bản đồ xong, đội nón bảo vệ lên, thoa màu đen trắng xen lẫn nhau lên khắp mặt, từ từ lộ ra nụ cười ý vị sâu xa: "Ai dọn dẹp cho ai còn chưa biết được."
     
  5. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 4: Trần Nam Thừa

    Edit: caoviyen_73

    Rất nhiều chuyện xảy ra không hề báo trước khiến mình không kịp đề phòng, cũng chính là cái gọi là điềm báo tai nạn. Cho nên sau khi Cố Hoài Nam biết được bạn trai hiện tại của Dư Kim Kim là người như thế nào, cô đã bị mất ngủ.

    Không nhớ rõ đêm nay cô trở mình mấy trăm lần, vô tình mở mắt ra mới phát hiện trời đã sáng rồi. Con sâu tham ăn tỉnh dậy nhân cơ hội xuất động, Cố Hoài Nam đi chân không đến phòng bếp tìm thức ăn, chỉ có nửa nồi cơm thừa. Cô múc hai muỗng tương ớt thơm ngát mà Dư Kim Kim làm, trộn vào cơm, bình thường cô thích ăn như vậy nhất. Tay nghề làm tương của Dư Kim Kim là tuyệt nhất, nhưng hôm nay Cố Hoài Nam lại ăn không thấy có cảm giác ngon.

    Thời gian là công cụ hữu hiệu nhất, có thể làm thay đổi rất nhiều người hoặc làm mọi chuyện chìm vào dĩ vãng. Cô cho rằng chỉ khi mình già đi, không còn hơi sức để so đo đúng sai phải trái mới có thể trở lại nơi đã khiến cô đau thấu tim này. Nhưng chỉ mới năm năm cô đã trở lại. Nhưng điều khiến cô kinh ngạc nhất là sự thay đổi của Dư Kim Kim, không biết năm năm qua cô ấy đã trải qua những gì để có thể thật sự quên đi Trần Nam Tầm mà thích người mới.

    Điểm chết người là niềm vui mới lại là phó đoàn của Diệp Tích Thượng. Nhớ tới đêm đó, tên họ Diệp đã từng nói cũng biết Trần Nam Thừa. . . . . . Cố Hoài Nam cắn muỗng, chân mày nhíu chặt lại, thế giới này sao lại nhỏ bé vậy chứ? Mấy người đáng chết lại không chết, còn dính lại một chỗ nữa. Dư Kim Kim quả nhiên là chị em tốt, luôn tìm được đàn ông cùng phe cánh.

    Bỗng dưng Cố Hoài Nam nhớ ra cái gì đó, để muỗng xuống xông thẳng vào phòng ngủ của Dư Kim Kim, nhảy lên giường vén chăn lên: "Tớ có việc hỏi cậu!"

    Dư Kim Kim đang mộng xuân, vốn Tiết Thần đang thân mật với cô chợt biến thành một con chuột khổng lồ nhào tới giành giường của cô, mộng xuân lập tức biến thành ác mộng, bị Cố Hoài Nam giày vò như vậy, cô tỉnh. Cô lẩm bẩm, túm lấy chăn, lật người muốn tiếp tục ngủ, lại nghe thấy giọng nói của Hoài Nam từ sau lưng cô truyền tới.

    "Cậu và Tiết Thần có nhắc đến tớ không?"

    Cô làm như không nghe thấy, nhưng Cố Hoài Nam không buông tha cho cô, lắc lắc cơ thể cô, nhất định không lấy được đáp án thì không thôi: "Cậu và Tiết Thần có nhắc đến tớ không?"

    Dư Kim Kim bị quấy rầy giấc ngủ, trong lòng phiền não: "Quên rồi, có lẽ là có."

    Cố Hoài Nam mở to hai mắt: "Hắn đã thấy tớ rồi sao?"

    "Cậu phiền quá đi, trong điện thoại của tớ có tấm hình trước kia chúng ta chụp chung, hắn có thấy chưa tớ cũng không biết." Dư Kim Kim rúc vào trong chăn, quyết tâm tiếp tục bồi dưỡng giấc ngủ còn dang dở, nhưng một giây sau bị tiếng ngã nặng nề của người nào đó bên cạnh khiến sợ hết hồn, thò đầu ra khỏi chăn, phát hiện Cố Hoài Nam đang ôm đầu ngã quỵ bên cạnh cô, bộ dạng như có tai họa sắp xảy ra. Cô liếc mắt nhìn đồng hồ: "Bây giờ là mấy giờ chứ, cậu phát điên gì vậy!"

    "Tớ sắp chết rồi, Dư Kim Kim, tớ đã bị cậu hại chết rồi." Cố Hoài Nam đấm vào gối đầu rên rỉ.

    Dư Kim Kim trợn mắt: "Gieo họa sẽ sống ngàn năm, cậu phải có lòng tin với bản thân."

    Cố Hoài Nam đột ngột ngẩng đầu: "Cậu và Tiết thần ở bên nhau bao lâu rồi?"

    "Một năm thôi."

    "Cậu yêu anh ta sao?"

    Vấn đề này khiến Dư Kim Kim có vẻ giật mình, sau đó sự phiền muộn trên mặt lập tức tan thành mây khói, cái miệng nhỏ cười rất duyên. Cố Hoài Nam bên cạnh càng phát ra nhiều tiếng rên rỉ, cắn một góc áo gối mặt ủ mày ê: "Một phụ nữ tính tình lẳng lơ như cậu, không phải là cậu yêu Trần Nam Tầm sao?"

    Dư Kim Kim cười lớn: "Ai có thể ôm kỷ niệm mà sống cả đời chứ? Chuyện trước kia tớ yêu Trần Nam Tầm không ảnh hưởng đến chuyện bây giờ tớ yêu Tiết Thần." Cô híp mắt cười: "Vừa rồi tớ còn nằm mơ thấy anh ấy, mộng xuân đó."

    "Không biết xấu hổ." Cố Hoài Nam hung dữ.

    "Có tình yêu ai còn muốn giữ sĩ diện, giấy rách cố giữ lấy lề như thế thì không thể có người yêu, ví dụ như cậu vậy." Dư Kim Kim Tâm hài lòng, mở hình Tiết Thần trong di động ra, hôn màn hình mấy cái: "Tớ nói cậu nên tự giác chút, chờ mấy ngày nữa Tiết Thần diễn tập về, cậu phải ra phòng khách ngủ, đừng cản trở chúng tớ tiểu biệt thắng tân hôn [*], nửa đêm mà gõ cửa thì chỉ có thể chết."

    [*] Tiểu biệt thắng tân hôn: đại ý là cuộc chia ly dù có nhỏ đến đâu thì cũng để lại ấn tượng trong lòng người sâu sắc hơn một hôn lễ mới.

    Cố Hoài Nam giận đến chọc mạnh cô nàng mấy cái, Tiết Thần trở về, vậy có phải người nào đó cũng sẽ về không? "Như vậy. . . . . . Hai người không thể chia tay nhanh như vậy chứ?"

    Dư Kim Kim không khách khí chọc lại: "Nếu cậu có thể hợp lại với Trần Nam Thừa thì tớ chia tay Tiết Thần, như thế nào?"

    Cố Hoài Nam tuyệt vọng chôn mặt vào gối: "Hoài Nam! Mày thật đáng thương, ngay cả Dư kim Kim cũng không thương mày rồi."

    ***

    Có vài người đặc biệt không thể nhắc tới, hơn nữa lại là những người mà mình không muốn gặp mặt. Xe taxi còn chưa dừng hẳn thì từ xa Cố Hoài Nam đã nhìn thấy chiếc xe của Trần Nam Tầm hống hách dừng ở bãi đất trống trước cửa.

    Trác Vệ dựa vào trước xe hút thuốc lá, thấy cô, nhưng không lộ chút kinh ngạc, vẻ quen thuộc như năm năm trước: "Nam Nam đã về rồi sao?"

    Ánh mắt Cố Hoài Nam lạnh lẽo: "Xin gọi tôi là cô Cố."

    Trác Vệ cười một tiếng: "Nam Tầm đang đợi em bên trong."

    Cố Hoài Nam cau mày, đẩy cửa đi vào, một đôi giày da nam màu đen đặt ngay ngắn ở trên kệ giày. Bên tai cô mơ hồ truyền đến giọng nói của Trần Nam Tầm bên trong, thỉnh thoảng còn xen lẫn tiếng một cô gái khẽ cười, tiếng cười kia khiến Cố Hoài Nam khẽ giãn hàng lông mày đang cau chặt lại. Trần Nam Tầm đang ngồi bên cạnh, vừa quay đầu đã nhìn thấy cô, cười rộ lên, lại quay đầu vào bên trong: "Tiểu Tây, chị em đến."

    Cố Hoài Nam không nhìn hắn, đi vào trong, vẻ mặt không có cảm xúc thoáng trở nên nhẹ nhàng: "Tiểu Tây, hoa mua cho em đó." Cô đem bó hoa lily lắc lắc trước mặt cô gái ngồi trước cửa sổ: "Ngửi xem."

    Cố Hoài Tây vui vẻ chạy tới, giơ tay lên nhẹ chạm vào cánh hoa, cái đầu nhỏ đáng yêu nghiêng nghiêng, khóe miệng cong lên: "Thơm quá!"

    Tâm trạng Cố Hoài Nam rất vui, xoa xoa đầu cô: "Để chị cắm vào bình."

    "Nam Nam." Cô bị Cố Hoài Tây ngăn lại: "Để em đi cho, anh Nam Tầm chờ chị đã lâu, hai người nói chuyện đi."

    Trên khuôn mặt nhỏ hiện lên một nụ cười nhẹ, Cố Hoài Nam không đành lòng từ chối, đáp một tiếng. Cố Hoài Tây ôm bó hoa lên trên lầu, hành động tự nhiên như một người bình thường, nếu không để ý sẽ rất khó phát hiện cô có khiếm khuyết về thị giác.

    Bóng dáng của Cố Hoài Tây vừa biến mất, biểu cảm của Cố Hoài Nam lập tức biến thành chán ghét, liếc mắt nhìn Trần Nam Tầm một cái không thèm lên tiếng, xem anh ta như không tồn tại, sắp xếp lại sách vở Cố Hoài Tây bày lộn xộn trên bàn trà. Hai chân Trần Nam Tầm bắt chéo nhau, mũi chân đung đưa nhịp nhàng, vẻ mặt hốc hác trước kia đã phục hồi như cũ, lại trở về kiểu trai đẹp “dạng chó hình người”.

    "Chuyện này thì có gì tốt mà hỏi chứ, đây là địa bàn của thiếu gia họ Tầm anh mà." Cố Hoài Nam khẽ hừ, cố ý nhấn mạnh châm chọc: "Nếu lâu ngày như vậy mà không tìm thấy nơi này thì tôi lại cảm thấy mất mặt thay anh."

    Trần Nam Tầm không vui: "Đừng nói chuyện với anh như nói với xã hội đen, cùng lắm thì anh cũng chỉ không làm gì đứng đắn, ăn chơi trác táng mà thôi." Anh từ túi áo móc ra một xấp tiền ném qua.

    Cố Hoài Nam nhướng mắt lên, tiếp tục nghe hắn lải nhải: "Chú Cố đã biết em quay về, nếu không có anh, em và Tiểu Tây đã sớm bị bắt về rồi."

    "Cho nên sao? Tới đòi cảm ơn hay đòi mắng?" Cố Hoài Nam không hề quay đầu, hỏi ngược lại. Nếu không phải do người đàn ông này mật báo, Cố Minh Triết không thể nào biết nhanh như vậy được.

    Trần Nam Tầm cười hai tiếng, đi tới thuận tay cầm cuốn sách đặt trên giá: "Nếu người đã về rồi thì hãy để cho quá khứ qua đi, đừng đề phòng anh như kẻ thù vậy."

    Khó có khi nào được nghe được anh ta nói chuyện nghiêm chỉnh như vậy, Cố Hoài Nam dừng tay lại, quay sang nhìn hắn.

    Đôi mắt kia đen bóng, sáng trong nhưng lạnh lùng khiến lòng anh đau nhói: "Nam Nam, em suy nghĩ lâu như vậy sao? Trần Nam Thừa phụ em, em lại mang cả anh ra ghi hận một đời hả?"

    Cố Hoài Nam không lên tiếng, không thể tiếp tục nói chuyện nổi nữa, Trần Nam Tầm đổi đề tài: "Tiểu tử đen như than kia không nhận được đâu là em, đâu là Tiểu Tây, bây giờ em về rồi, công việc của Tiểu Tây anh sẽ sắp xếp, yên tâm, ở đây có anh, bảo đảm sẽ không để em ấy bị ức hiếp. Còn em nữa, về sau đừng lanh chanh láu táu động thủ với đàn ông như vậy, vì em mà mấy lần phải đưa Tiểu Tây ra thế, nếu không thì em có tài năng gì mà trốn được cái tên đen kịt đó."

    Cố Hoài Nam nắm chặt tay, quay mặt đi. Trần Nam Tầm tưởng rằng cô đang dao động, nhưng giọng nói vẫn lạnh lẽo như cũ: "Không cần anh phí công, cũng đừng nói cái kiểu giống như nếu không có các người thì người khác không sống nổi vậy."

    Năm năm không có Trần Nam Thừa, không phải cô vẫn sống tốt sao?

    ***

    Trác Vệ vừa nhìn thấy biểu tình kia của Trần Nam Tầm liền cười: "Không cho anh mặt mũi sao?"

    Trần Nam Tầm bất đắc dĩ nhún vai, ngồi vào trong xe: "Không đánh văng tôi ra ngoài cũng là may rồi."

    Trác Vệ cũng than thở: "Vậy anh dán mác bị coi thường lên."

    "Trước khi Trần Nam Thừa trở về tôi phải dán mắt vào cô ấy, nếu để cho cô ấy chạy thoát, tôi không bị anh ta làm thịt rồi ném xuống sông mới lạ đó." Trần Nam Tầm bày ra vẻ mặt than khóc: "Lái xe đi."

    "Đi đâu?" Trác Vệ khởi động xe.

    "Gặp tình cũ của tôi." Vừa nhắc tới phụ nữ, tinh thần Trần Nam Tầm ngay tức khắc trở nên phấn chấn, có chuyện anh phải đi tìm hiểu. Trác Vệ xoay tay lái, xe đi về phía nhà Dư Kim Kim.

    Khi Cố Hoài Tây xuống lầu, Trần Nam Tầm đã đi rồi, phòng khách to như vậy chỉ còn lại hai người: cô và Cố Hoài Nam. Cô mở ti vi tìm phim truyền hình, ngồi ở trên ghế sa lon xem rất chăm chú. Cố Hoài Nam cầm tiền Trần Nam Tầm đưa chia làm mấy phần đặt ở chỗ cũ, rồi lấy ra một phần bỏ vào ví của Cố Hoài Tây.

    "Anh Nam Tầm nói sẽ tìm việc làm cho em, em đồng ý rồi." Cô chợt mở miệng, giọng nói nhẹ nhàng thoải mái. Cố Hoài Nam đang rửa rau, ngẩng đầu nhìn qua, khóe miệng giật giật, không nói gì lại cúi đầu xuống.

    Đến bữa cơm trưa Cố Hoài Nam liên tiếp nhìn trộm vẻ mặt của Cố Hoài Tây, không hề động vào món ăn. Cố Hoài Tây để đũa xuống, tay phải di chuyển vài tấc, chính xác nâng chén canh lên uống một hớp, đầu mày chợt nhíu lại: "Mặn."

    Cố Hoài Nam nếm rồi nói: "Để chị đi làm lại."

    "Không cần đâu chị, phiền phức lắm." Cố Hoài Tây gắp thức ăn đưa vào miệng: “Món măng ăn ngon lắm, người nào cưới được chị nhất định sẽ rất hạnh phúc, từ việc xã giao cho tới việc bếp núc." Cô dừng lại một chút: "Nhưng việc làm tốt nhất là ở trên giường."

    Tay Cố Hoài Nam run lên: "Tiểu Tây!"

    "Em giỡn thôi mà." Cố Hoài Tây ngẩng mặt lên, cười áy náy với chị: "Nam Nam, anh Nam Tầm nói em nên khuyên nhủ chị đừng oán hận nữa."

    Ánh mắt xinh đẹp của Cố Hoài Tây nhìn về phía cô, nhưng nhìn kỹ lại không có tiêu cự: "Em cũng cảm thấy hận tới hận lui có ích gì đâu chứ? Anh Nam Tầm nói, mấy năm sau khi chị bỏ đi, Trần Nam Thừa cũng rất khổ sở, nói không chừng anh ấy vẫn còn yêu chị. Chị nghĩ lại xem, so với Dư Anna chỉ có được thể xác của anh ấy, nhưng chị lại chiếm được trái tim anh ấy, chị nên vui mừng mới đúng."

    Cố Hoài Nam không hề chớp mắt nhìn gương mặt giống y gương mặt mình trên cõi đời này, nhưng lại hung hăng xát muối vào miệng vết thương cô một cái thật đau và tàn nhẫn. Cô hít một hơi thật sâu: "Đó là việc của chị, em đừng xía vào, ăn cơm đi."

    "Dạ." Cố Hoài Tây khéo léo gắp chút thức ăn, bỏ vào chén của Cố Hoài Nam: “Ăn nhiều một chút, chị cũng chưa ăn cái gì, dáng vẻ này của chị, Trần Nam Thừa nhìn thấy sẽ rất đau lòng."

    Cố Hoài Nam nhắm mắt lại, nỗi hận đối với người kia lại tăng thêm mấy phần.

    ***

    Ở xa ngàn dặm, tại một khu rừng rậm nguyên thủy nào đấy, trời đang mưa. Đại đội trinh sát 57 đang đuổi theo sư đoàn 138 đã hơn hai ngày bỗng nhiên ngừng lại. Đại đội trưởng Trần Nam Thừa nâng cao vành nón, nhìn một góc tấm chăn của quân đội đang lộ ra trong bụi cây trước mặt khẽ nheo lại mắt. Có chiến sĩ từ đoạn đường phía trước lại tìm được nhiều vật phẩm vứt bỏ cầm tới cho anh xem.

    "Diệp Tích Thượng sợ bị chúng ta đuổi theo nên giảm bớt sức nặng để đẩy nhanh tốc độ hành quân hay đang cố tình đánh lạc hướng chúng ta? Đại đội trưởng, làm thế nào đây? Chọn con đường kia hay sao?"

    Trần Nam Thừa không nói một lời, lấy bản đồ ra nhìn lại, sau đó gấp lại rồi ngẩng đầu quan sát kỹ phướng hướng có những đồ vật vứt bỏ bị phát hiện kia. Mưa to gần như xóa bỏ toàn bộ đầu mối có thể căn cứ vào đó để đưa ra phán đoán chính xác, thật sự khiến người ta có chút nhức đầu.

    Anh không khỏi ngẩng đầu lên, nhìn kỹ trong màn mưa, trong đầu theo thói quen thoáng qua bóng dáng một người, nhắm mắt lại, yên lặng nhớ tới tên cô.

    Nam Nam, cho anh một chút gợi ý đi.
     

Chia sẻ trang này