Chỉ Cho Em Cưng Chiều Anh - Đường Nhã [ 16 Chương ]

Thảo luận trong 'Hiện đại' bắt đầu bởi Thảo Nguyên, 22/11/16.

  1. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,053
    Đã được thích:
    31
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    [​IMG]

    Chỉ Cho Em Cưng Chiều Anh

    Tác giả: Đường Nhã
    Converter: Ngocquynh520
    Nguồn:truyennguoc.com
    Editor: Hoàng Phủ Vũ Nguyệt
    Beta: Shu Cà Rốt


    Giới thiệu:


    Là người nhà cũng là người yêu, anh chỉ yêu một mình em.

    Là tình cảm giả dối hay tình cảm chân thành, thì cũng chỉ cho phép em cưng chiều anh.

    Trên thế giới này người yêu thương chiều chuộng Thẩm Thiên Dục nhất không phải là chị của anh - Thẩm Thiên Vi thì còn ai vào đây.

    Chị anh có thân hình mềm mại như búp bê, luôn dùng thân thể nhỏ gầy bảo vệ anh ở phía sau.

    Cho dù không có quan hệ máu mủ, Thẩm Thiên Dục vẫn là em trai quý giá nhất của cô, chỉ có thể để cô cưng chiều.

    Nhưng Thẩm Thiên Vi không biết rằng Thẩm Thiên Dục căn bản không xem cô là chị gái.

    Anh chỉ muốn độc hưởng sự cưng chiều của cô, độc chiếm sự yêu thương từ cô…

    Nhưng cô biết rõ hai người không có quan hệ máu mủ và cô cũng đã sớm yêu “em trai” của mình.

    Thẩm Thiên Vi lại vẫn không có khả năng chấp nhận tình yêu sai lầm này, thậm chí cô không tiếc từ bỏ mạng sống cũng muốn thoát khỏi nó.

    Không đành lòng ép cô quá mức cũng không muốn tổn thương cô, Thẩm Thiên Dục chỉ có thể chịu đau khổ tạm thời buông tay.

    Bảy năm sau, Thẩm Thiên Dục học thành tài về nước. Giờ đây, anh đã là một người đàn ông trưởng thành tràn đầy sức quyến rũ.

    Lần này, anh sẽ không bỏ qua người con gái này.

    Cho dù có phải khiến cô đau lòng rơi nước mắt, anh cũng muốn nghe chính miệng cô thừa nhận.

    Cô - Thẩm Thiên Vi đời này chỉ yêu anh, chỉ cưng chiều một mình anh!
     
  2. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,053
    Đã được thích:
    31
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Mở đầu

    “Thiên Dục, chị là chị gái của em!”

    “Nhưng mà không có quan hệ máu mủ.”

    “Chị lớn hơn em 4 tuổi.”

    “Anh biết chứ, nhưng nhìn em thì lại giống như nhỏ hơn anh 4 tuổi!”

    “Chị…Là con gái của tội phạm giết người.”

    “Vậy sao? An Vịnh Tâm và Thẩm Tư Kiều biến thành tội phạm giết người khi nào vậy?”

    “Thẩm Thiên Dục!”

    “Thẩm Thiên Vi…Em trốn không thoát lòng bàn tay của anh đâu, em chỉ có thể là của anh, tốt nhất là em nên sớm nhận ra vấn đề này đi”.

    Trong khoảnh khắc đó, đôi mắt đen nóng rực và những lời lẽ thâm thúy kia đã khiến lòng cô rung động. Cô biết, đời này, trừ anh ra, lòng cô không thể chấp nhận bất cứ ai khác.

    Nhưng mà có thể thế nào đây? Thực tế chính là thực tế, nó sẽ không vì suy nghĩ của cô mà thay đổi một tí một ti nào.

    Cô cảnh cáo mình vô số lần không nên chiều chuộng anh nữa, cũng cảnh báo chính mình ngàn vạn lần đừng vì sự cưng chiều của anh mà lọt lưới tình, đừng lún sâu thêm nữa vì sự quyến rũ của anh…Nhưng kết quả thì sao? Cô lại đi từng bước một xuống vực sâu, vạn kiếp bất phục, lại làm khơi dậy sự mong đợi của anh.

    Con người, có kiếp sau hay không?

    Nếu như có, cô có thể hy vọng một chút được không? Dùng tất cả hạnh phúc kiếp này để đổi lấy sự cưng chiều độc nhất của anh ở kiếp sau.
     
  3. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,053
    Đã được thích:
    31
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 1


    Sự ra đời của hắn là một kỳ tích.

    Hắn ra đời không chỉ mang lại sự vui mừng và hạnh phúc cho An Vịnh Tâm cùng Thẩm Tư Kiều mà còn tiếp thêm hi vọng cho họ. Hai người đã trải qua rất nhiều thử thách và đau khổ trong tình yêu mới đến được với nhau. Bọn họ đã từng mất đi một đứa bé, hai người thậm chí còn cho rằng họ vĩnh viễn sẽ không thể có con. Nhưng trời cao hiển nhiên không quá tàn nhẫn với những người yêu nhau. Ở thời điểm gian khổ nhất, cuối cùng cũng ban cho họ một đứa con trai khỏe mạnh. Từ lúc hắn ra đời, mọi người liền đem hắn khắc sâu vào trong lòng, dùng câu “Nâng ở lòng bàn tay sợ bể, ngậm trong miệng sợ tan” để hình dung cũng không nói quá. Thế lực đứng đầu hắc đạo ở toàn bộ Châu Á hiện nay có tên là “Ngân Khuyết Môn” nằm ở Đài Loan. Ông ngoại của An Vịnh Tâm là người đứng đầu, ông còn là chuyên gia khoa tim mạch nổi tiếng khắp thế giới. Bất kỳ một người nào ở “Ngân Khuyết Môn” cũng biết tiểu thư An gia sinh được đứa con trai này quả thật không dễ dàng gì. Cho nên tất cả mọi người đều đem hết khả năng tận lực che chở hắn, đem hắn so với tính mạng của mình còn quan trọng hơn.

    Hắn quả thật là một thiên chi kiêu tử được hàng vạn hàng nghìn sự yêu thương nuông chiều.

    Vậy mà vô luận bọn họ yêu thương hắn như thế nào cũng so ra kém với “chị gái” hắn. Người này là con gái nuôi của An Vịnh Tâm và Thẩm Tư Kiều. Cô gái nhỏ đó xinh đẹp như búp bê...

    Ánh nắng buổi trưa ấm áp nhẹ nhàng chiếu rọi khắp nơi. Hoa Tường Vi xinh đẹp với đủ loại màu sắc khoe sắc khắp nơi trong sân sau của ngôi nhà.

    Lúc này Thẩm Thiên Vi gần sáu tuổi, cô bé đang tưới nước cho những bông hoa Tường Vi xinh đẹp một cách tỉ mỉ. Ánh nắng ấm áp chíu lên cái tạp dề màu tím cùng với khăn trùm đầu cùng màu làm cho cô bé giống như một tiểu tinh linh đáng yêu động lòng người.

    Khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu như một con búp bê tinh xảo cho dù có dính một chút bùn đất cũng không làm tổn hại chút nào đến vẻ đẹp của cô bé. Chóp mũi nho nhỏ mượt mà toát ra mồ hôi, cái miệng nhỏ nhắn đỏ tươi cong lên chứng tỏ cô bé đang rất nghiêm túc.

    “Vi, Vi...”

    Một giọng nói thật nhỏ đột nhiên vang lên ở phía sau. Cô bé giật mình, lập tức quay người lại cứ như mình bị điện giật. Cô nhìn về phía cách đó không xa có một viên thịt nho nhỏ tròn tròn đang ngồi trên chiếc xích đu màu trắng.

    Hắn đang nhìn cô chằm chằm với cặp mắt đen đáng yêu.

    Cái miệng nhỏ nhắn của cô nở ra một nụ cười hết sức sủng nịnh. Cô bé vội vàng đứng lên, vỗ vỗ cái tạp dề rồi đi về phía xích đu, cúi người từ trên cao nhìn xuống.

    “Thiên Dục, em gọi chị phải không?”

    Thẩm Thiên Dục mới hai tuổi hoàn toàn kế thừa tư chất cùng vẻ ngoài của ba mẹ hắn. Hắn có một hình dáng cực kỳ xinh đẹp trừ đôi mắt trong trẻo lấp lánh kia thì tròng mắt đen cực kỳ giống An Vịnh Tâm. Hắn có khuôn mặt tuấn tú có tám phần giống Thẩm Tư Kiều.

    Cặp mắt đen nhanh như chớp nhìn chằm chằm Thẩm Thiên Vi, tay nhỏ bé phấn nộn bắt lấy tạp dề của cô bé, sau đó nở ra một nụ cười rạng rỡ.

    “Ha ha, em muốn lấy tạp dề của chị à?” Thẩm Thiên Vi cười “Hì hì” một tiếng nắm lấy tay nhỏ bé của hắn thuận tiện ngồi xuống kế bên. Cô nhìn hắn, trong lòng dâng lên một loại cảm xúc ấm áp.

    Đây là em trai của cô, là em trai mà cô yêu quý nhất!

    Mặc dù cô mới sáu tuổi nhưng tâm trí của cô đã trưởng thành rất nhiều so với những đứa trẻ cùng lứa khác. Cô đã từng là một đứa trẻ bất hạnh nếu như không phải ba mẹ đem cô về nuôi thì bây giờ cô không mình đang trôi nổi ở đâu, phải trải qua một cuộc sống như thế nào.

    Tới khi mẹ mang thai Thiên Dục, sự mong đợi mãnh liệt của ba mẹ cũng lây sang cô, làm cho cô không khỏi chờ mong vào hắn. Cô biết Thiên Dục là đứa trẻ không dễ dàng có được. Cô yêu quý ba mẹ cho nên cô cũng sẽ dùng toàn bộ tình cảm cùng sinh mạng để yêu thương, bảo vệ đứa em trai này, không cho bất cứ ai có thể tổn thương hắn, cô nhất định sẽ bảo vệ hắn.

    Khi Thiên Dục được một tuổi lẻ ba tháng, câu đầu tiên hắn nói không phải ba cũng phải mẹ mà là “Vi Vi”... Khi đó hắn đứng trước cái ghế nhỏ màu trắng. Cô hít hít mũi khóc thật khó coi. Mẹ lại nói cô thật ngốc nên vui vẻ mới đúng. Bởi vì cô yêu thương hắn, luôn ở xung quanh chạy trước chạy sau chăm sóc cho hắn nên hắn mới có thể thích cô như vậy.

    Nhưng...

    Cái miệng nhỏ nhắn của Thẩm Thiên Vi cong lên, cô nhẹ nhàng siết chặt gương mặt trắng nõn của Thẩm Thiên Dục: “Thiên Dục, phải gọi là chị! Nói theo chị, chị, chị...”

    “Vi, Vi Vi”

    Gương mặt nhỏ nhắn trắng noãn của hắn lại tỏ ra rất nghiêm túc, Thẩm Thiên Vi vừa bực mình vừa buồn cười.

    Không sai. Người đầu tiên hắn mở miệng gọi là cô nhưng tại sao không phải là “Chị” mà là tên của cô chứ? Cô thật sự rất muốn nghe hắn gọi một tiếng chị... Nhưng tên nhóc này thà chết chứ không chịu làm theo, hắn xác định rằng cô chính là Vi Vi.

    Mẹ nói có thể vì hắn thường nghe ba và mẹ gọi cô là “Vi Vi” nên mới nhớ hai chữ này.

    Thật là một thất bại tốt đẹp.

    Tới lúc nào cô mới có thể nghe hắn gọi một tiếng chị đây?

    “Thiên Dục, chị là chị của em!” Cô từ trong túi móc ra một cái khăn tay nhỏ mềm mại thay hắn lau đi mồ hôi trên trán, cưng chiều xoa xoa cái má mềm mại của hắn.

    “Vi Vi...” Cái miệng nhỏ nhắn chu lên, một lần nữa bật ra hai chữ này. Thẩm Thiên Dục nhìn chằm chằm cô vừa giống như đang suy nghĩ cái gì đó vừa giống như đang mơ mộng.

    “Được rồi, được rồi, là Vi Vi nha!”

    Một chuỗi tiếng cười vui tươi hớn hở từ miệng Thẩm Thiên Dục phát ra, giống như hắn vô cùng hài lòng với đáp án này.

    “Em đó, mỗi lần bắt nạt chị đều vui vẻ như thế”

    Thẩm Thiên Vi vuốt cái mũi nhỏ của hắn một cái, hai người cùng nhau cười rộ lên.

    Nghe ở sân sau có tiếng cười đùa vui vẻ, hai vợ chồng vẫn đứng ở cửa chính cũng cười theo. An Vịnh Tâm bị Thẩm Tư Kiều ôm vào trong ngực: “Kiều, em thấy thật hạnh phúc.”

    “Anh cũng vậy” Thẩm Tư Kiều hôn nhẹ lên trán vợ.

    Một lúc sau, An Vịnh Tâm ngước gương mặt nhỏ nhắn lên nhìn về phía Thẩm Tư Kiều, cô nói: “Chồng ơi, chúng ta sinh thêm một đứa bé được không?”

    Thẩm Tư Kiều cũng không kinh ngạc trước đề nghị của vợ. Hắn chỉ thở dài tiếc nuối: “Vợ à, anh xin lỗi, coi như em muốn thì nó cũng sẽ không xảy ra.”

    “Tại sao?”

    “Bởi vì anh đã buộc ga-rô (ngăn sinh nở) rồi, không có khả năng cho em đứa bé.” Thẩm Tư Kiều sủng nịnh nhìn vợ giống như đang nhìn bảo bối quý giá nhất.

    “Cái gì?” An Vịnh Tâm quả thật rất khiếp sợ “Tại sao tới bây giờ anh mới nói cho em biết?”

    “... Anh không muốn mạo hiểm nữa, rất nguy hiểm!” Câu trả lời của hắn khiến khóe mắt An Vịnh Tâm nhanh chóng đỏ rực “Chúng ta còn có Vi Vi và Thiên Dục mà, như vậy là đủ rồi.”

    “Đứa ngốc!” An Vịnh Tâm vùi mặt vào trong ngực hắn hít hít chóp mũi “Em yêu anh, thật sự rất yêu anh.”

    “Anh cũng thế...”

    Một lúc sau, từ trong sân sau vọng ra tiếng cười của lũ trẻ một lần nữa hấp dẫn sự chú ý của hai vợ chồng. An Vịnh Tâm cố làm ra vẻ uất ức nói: “Con trai của anh là một tên khốn kiếp. Hắn bắt nạt em.”

    “Sao vậy?” Thẩm Tư Kiều nhíu mày, mang theo nụ cười biết rõ còn hỏi.

    “Ở trước mặt em hắn rất nghịch ngợm nhưng ở trước mặt Vi Vi lại rất ngoan ngoãn, một dáng vẻ ngoan ngoãn vô cùng đáng yêu... Đây không phải là bắt nạt em thì là gì?” An Vịnh Tâm chu mỏ.

    Thẩm Tư Kiều vừa nghe, hé miệng cười lên: “Vợ à, con trai của em mới hai tuổi mà thôi...”

    “Chính là mới hai tuổi mới đáng sợ nha!” An Vịnh Tâm không phục nói “Cũng không biết di truyền từ người nào, ranh ma muốn chết!”

    “Không phải từ em sao?”

    “Làm ơn, chồng à, con anh cũng có phần đó! Hắn sau này khi dễ lời nói của anh, em không giúp một tay đâu!”

    “Vậy... Sau này để cho Vi Vi đối phó với hắn.”

    “A! Ý kiến hay!” mắt đẹp của An Vịnh Tâm lóe sáng. Cho dù là Hỗn Thế Tiểu Ma Vương đi nữa thì cũng có khắc tinh. Cô ôm cổ Thẩm Tư Kiều: “Chồng à, anh thật thông minh.”

    “Quá khen, anh muốn phần thưởng, một cái hôn.”

    “Không thành vấn đề, một trăm cái cũng có, ha ha...”

    Ở nơi nhỏ bé này tràn ngập hạnh phúc. Đó đã là một câu chuyện xưa còn bây giờ đã là chuyện khác...

    “Nhóc con, thành thật khai báo cho mẹ. Nửa tháng trước, xâm nhập kho tư liệu trường học lấy đề thi sau đó phát tán trên internet làm hại cuộc thi rối loạn có phải là con giở trò hay không?”

    Tiếng la hét cực kỳ vang dội từ căn phòng nào đó ở lầu hai Thẩm gia truyền ra. Giọng nói của nữ chủ nhân vô cùng tức giận nhưng hiển nhiên người bị trách mắng lại vô cùng hời hợt.

    Một đứa bé lười biếng ngồi dưới đất sát cửa sổ. Nó không ngẩng đầu lên, cặp mắt vẫn như cũ quét qua cuốn sách Anh Văn cầm trong tay, một ngón tay nhỏ bé trắng noãn thong thả ung dung giả vờ ngoáy ngoáy lỗ tai, khóe miệng nâng lên một chút, cười như không cười, âm thanh thở dài nhẹ nhàng chậm chạp từ môi mỏng bật ra: “Mẹ, làm việc phải có chứng cứ, mẹ không thể nói oan cho người tốt được. Hơn nữa người này còn là con trai bảo bối của mẹ! Còn nữa, nếu như có thể, mẹ có thể nói nhỏ một chút không? Trái tim của con rất yếu ớt, đừng hù dọa con.”

    “Cứt chó!” Từ ngữ bất nhã từ môi mỏng của An Vịnh Tâm bật ra, cô chống nạnh từ trên cao nhìn xuống cái người có bộ dạng “Việc không liên quan đến mình, vắt giò ngồi xem”, cô tự nói với mình, nhất định phải tỉnh táo, phải tỉnh táo! Nhưng...

    “Trái tim của con rất tốt, tốt đến độ có thể làm si măng cốt thép! Chứng cứ? Mẹ không cần đến nó, mẹ nhìn vào mắt con là biết con nói thật hay nói giả, huống chi... Con cho rằng mẹ thật sự không có chứng cứ sao?”

    Cuối cùng đứa trẻ bất đắc dĩ buông quyển sách dầy cộm xuống, nó nhìn về phía An Vịnh Tâm mỉm cười và nói: “Mẹ đã lớn tuổi rồi tức giận không tốt cho sức khỏe đâu, người trưởng thành nên giữ vững phong độ, hơn nữa, ba nói mẹ ở trước mặt con không được nói tục, mẹ quên rồi sao?”

    “Con!” An Vịnh Tâm bỗng chốc nắm chặt bàn tay, cô thật sự muốn đem thằng nhóc trước mắt từ trên lầu ném xuống.

    Cái gì gọi là “Lớn tuổi”? Cô mới ba mươi tuổi! Hai từ “Lớn tuổi” cùng cô một chút quan hệ cũng không có, cô...

    Bây giờ không phải là lúc nghĩ tới vấn đề rối rắm này.

    Một hồi lâu sau, cô nheo mắt lại, hít thở sâu một hơi rồi nói: “Thẩm Thiên Dục, cho mẹ một lý do, mẹ liền bỏ qua cho con.”

    Đứa bé cũng chính là Thẩm Thiên Dục, từ dưới đất đứng lên, duỗi lưng một cái: “Nào có lý do gì? Muốn làm thì làm thôi.”

    “Quả nhiên là con!” Chất vấn lâu như thế, cái thằng nhóc này cũng không nói ra đáp án, hiện tại lại thẳng thắn một cách không cần thiết, làm trò quỷ gì đây? An Vịnh Tâm ôm bả vai Thẩm Thiên Dục lén lút nhỏ giọng hỏi “Muốn làm trò quỷ gì thì làm đi, cho tới bây giờ con sẽ không làm chuyện không có lợi ích! Trò đùa dai này sẽ lãng phí quá nhiều thời gian của con, con luôn ghét như vậy mà. Nói, có âm mưu gì?”

    Thẩm Thiên Dục nhíu mày liếc xéo An Vịnh Tâm: “Mẹ, nam nữ thụ thụ bất thân, mẹ có thể buông con ra không?”

    Hắn lại dám nói nam nữ thụ thụ bất thân với cô sao. Người nữ là mẹ của hắn nha! Lại nói, hắn là một đứa trẻ tám tuổi hiểu cái gì là chuyện nam nữ chứ!

    “Nói mau, nếu không con đừng mơ tưởng có thể gặp lại Minh Ít Liêm!” An Vịnh Tâm dùng đầu ngón chân cũng nghĩ ra được, có thể huấn luyện đứa con trai nhỏ của cô đem kho tư liệu nhà người ta ra giải trí, trừ chồng của Hoắc Vân Khê ra thì còn ai nữa. Người đó được giới hacker xưng là “Tôn Vương”. Chính là gã đàn ông tên Minh Ít Liêm ngoài đời thực, tuyệt đối không có người thứ hai!

    Nghiệt duyên, nghiệt duyên! Cô không nên cho con trai mình cùng đám người thông minh đến cực kỳ quái dị kia qua lại với nhau!

    “A, mẹ, mẹ không biết trên thế giới này có cái gọi là máy vi tính với điện thoại sao?” Thẩm Thiên Dục rất khờ dại đáp lại.

    “Con...”

    Lời nói của An Vịnh Tâm còn chưa bật ra, Thẩm Thiên Dục nghiêng mắt nhìn thấy cái gì đó ở ngoài cửa, vẻ mặt đột nhiên thay đổi 180 độ, gương mặt tuấn tú xinh đẹp tràn đầy áy náy nói: “Mẹ, con sau này sẽ không dám nữa, mẹ đừng đánh con có được không?”

    An Vịnh Tâm kinh ngạc cúi đầu nhìn con trai mình.

    “Mẹ?” Làm gì dùng từ này gọi cô, hơn nữa, cô nói đánh hắn bao giờ chứ?

    “Mẹ! Một tiếng kêu gấp gáp vang lên, một bóng dáng mảnh khảnh vọt vào phòng. Đứa bé trong ngực An Vịnh Tâm đột nhiên biến mất. Hắn chạy đến phía sau bóng dáng mảnh khảnh kia nhanh tới mức cô còn không kịp phản ứng.

    “A, Vi Vi, con đã về rồi sao?”

    “Mẹ, mẹ đừng đánh Thiên Dục có được không? Hắn phạm sai lầm sẽ sửa, thật đó!” Người vọt vào phòng chính là khắc tinh mà Thẩm Tư Kiều đã nói: con gái của bọn họ Thẩm Thiên Vi. An Vịnh Tâm nhìn đứa con gái xinh đẹp như búp bê, khuôn mặt nhỏ nhắn phía trên tràn đầy sự thiên vị...

    Sai lầm rồi, sai lầm rồi, không phải khắc tinh, hoàn toàn là cứu tinh!

    Từ nhỏ đến lớn, bất luận là thằng nhóc đó phạm vào lỗi gì, chỉ cần có Vi Vi ở đây, toàn bộ cũng sẽ chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không. Hơn nữa cái thằng nhóc này rất nhanh chóng hiểu được đạo lí đó, hắn liền biết lợi dụng “chị gái” mình... Nói tóm lại, cô hiện tại là không có biện pháp động vào thằng nhãi này.
     
  4. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,053
    Đã được thích:
    31
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 2


    “Vi Vi, con không phải là muốn thiên vị hắn chứ, như vậy sẽ làm hư hắn đó.” Thật ra điều An Vịnh Tâm muốn nói là... Con gái à, sao con không thấy được diện mạo thật sự của Hỗn Thế Ma Vương chứ! Cái tên Hỗn Thế Ma Vương ở phía sau Thẩm Thiên Vi nở nụ cười hài lòng, hơn nữa hắn còn nắm thật chặt vạt áo của chị gái, bày ra một bộ dạng run sợ.

    “Không đâu mẹ!” Thẩm Thiên Vi lúc này đã mười hai tuổi, cô đã có bộ dáng nhu mì yếu ớt động lòng người làm cho người ta cảm thấy thương tiếc “Thiên Dục rất nghe lời mà, hắn nhất định không phải cố ý gây họa, phải không Thiên Dục?” Thẩm Thiên Vi đột nhiên xoay người, cưng chiều dịu dàng hỏi Thẩm Thiên Dục đang đứng phía sau.

    Thẩm Thiên Dục thu lại nụ cười trong nháy mắt, hắn ôm sát người Thẩm Thiên Vi, làm nũng nói “Vâng.”

    Thẩm Thiên Vi xoay người lại nhìn An Vịnh Tâm cười nói: “Mẹ, con nói đúng không? Con biết ngay là Thiên Dục nhất định không phải cố ý gây chuyện.”

    Lời của hắn nói con đều tin sao? An Vịnh Tâm khóc không ra nước mắt: “Vi Vi, con nghe mẹ nói...”

    “Mẹ, giao chuyện này cho con đi, con sẽ nói chuyện với Thiên Dục.”

    “Này này, Vi Vi...”

    Hoàn toàn không chú ý tới tiếng kêu của An Vịnh Tâm, Thẩm Thiên Vi liền vội vàng kéo Thẩm Thiên Dục chạy đi. Về tới phòng mình, để quyển sách trên tay xuống, cô liền sờ sờ đầu Thẩm Thiên Dục hỏi: “Không có bị mẹ đánh đòn chứ?”

    Thẩm Thiên Dục bày ra một bộ dáng thật ngoan ngoãn nghe lời, hắn cắn môi mỏng, gật đầu một cái.

    “Nói đi, lần này làm sao chọc giận mẹ vậy?” Nụ cười ở môi hồng tràn ra.

    Thật sự rất kỳ quái, từ nhỏ đến lớn Thiên Dục luôn rất nghe lời, cô chưa từng thấy đứa trẻ nào cùng lứa với Thiên Dục lại ngoan ngoãn như vậy! Nhưng tại sao mỗi ngày mẹ lại luôn la mắng hắn?

    “Em cũng không biết.” Thẩm Thiên Dục rũ đầu nhỏ xuống, tròng mắt đen thật to lã chã nước chực khóc giống như vô cùng khổ sở.

    Một cảm giác yêu thương từ trong lòng tràn ra, Thẩm Thiên Vi thở nhẹ một cái đem thân hình gầy nhỏ ôm vào trong ngực, vỗ nhẹ lưng hắn: “Không có chuyện gì, mẹ rất thích em, làm việc gì đều là vì muốn tốt cho em, ngàn vạn lần không thể tức giận với mẹ nhé!”

    “Vâng.” Hắn mềm mại nói.

    “Ừ, ngoan, vậy chị làm điểm tâm cho em ăn có được không?” Thẩm Thiên Vi xoa xoa mái tóc đen bóng của hắn, cưng chiều hỏi.

    “Vâng, em muốn ăn cây xoài ngàn tầng.” Đầu nhỏ đặt tại vai cô khẽ nói.

    “Không thành vấn đề, vậy em ra sân sau chờ chị, rất nhanh sẽ có thôi.” Thẩm Thiên Vi xoay người đi ra cửa, bỗng nhiên, cô dừng bước chân, quay đầu lại vui vẻ nói “Thiên Dục, hôm nay trường học tuyển thẳng trong nước có cuộc thi, chị làm bài rất tốt!”

    Nửa tháng trước, trường học tuyển thẳng trong nước tổ chức cuộc thi, cô lại bị viêm phổi cấp tính tạo thành sốt cao phải nhập viện tròn một tuần lễ mới khỏi hẳn. Nhưng cô không ngờ mình lại may mắn như thế, cuộc thi xảy ra chút vấn đề kéo dài sang tuần sau vừa vặn để cho cô tham gia! Nếu không, cô có thể sẽ phải đổi sang trường khác, tách khỏi Thẩm Thiên Dục, không thể tiếp tục chăm sóc hắn, cùng hắn đi học và tan trường... Cuộc thi vừa kết thúc, cô liền muốn đem tin tức tốt này nói cho hắn biết.

    “Có thật không? Vi Vi thật lợi hại!” Hắn cười vui vẻ với cô.

    “Quan trọng nhất là không cần phải rời xa em!” Thẩm Thiên Vi nói xong liền kích động rời đi.

    Chỉ trong nháy mắt, đứa trẻ trong phòng liền thu hồi nụ cười hồn nhiên trên mặt mà thay vào đó là nụ cười bí hiểm, một sự đen tối hiện lên trong con ngươi xinh đẹp. Còn chưa kịp che giấu liền bị thân hình mảnh khảnh cao gầy đột nhiên xuất hiện ở cạnh cửa thu vào trong mắt.

    An Vịnh Tâm dựa vào cửa phòng, lười biếng ôm hai cánh tay, nhìn đứa con trai nhà mình: “Mẹ nghĩ, mẹ đã biết rõ nguyên nhân.”

    “E hèm.” Mà người nào đó chỉ là không để ý chút nào nhún nhún bả vai nhỏ bé.

    “Xuy...” An Vịnh Tâm tức giận châm chọc.

    Như vậy cũng được sao? Mấy năm nữa sẽ không hù dọa con gái cô chạy mất chứ...

    Năm qua năm, thời gian thấm thoát thoi đưa, vào một buổi trưa nắng ấm tràn đầy.

    Ở sân sau với đủ loại hoa Tường Vi, có một thiếu nữ nhỏ nhắn, khuôn mặt y hệt búp bê vì phơi nắng mà có chút phiếm hồng nhưng lại làm cô vô cùng đáng yêu, xinh đẹp.

    Cô buông bình tưới nước trong tay xuống, mềm nhũn duỗi cái lưng mỏi, nhẹ nhàng thở một hơi rồi cười lên.

    Mỗi lần nhìn vườn hoa Tường Vi này cô luôn cảm thấy rất hạnh phúc, rất thỏa mãn... Bởi vì hoa Tường Vi là tượng trưng cho tình yêu của ba và mẹ. Mẹ thích nhất là hoa này, cô cũng thế. Những đóa hoa Tường Vi này giống như những đứa trẻ mà cô trân quý nhất.

    “A” Đột nhiên một mảng đen chụp xuống trước mắt, ánh sáng trước mắt cô nhanh chóng biến mất giống như là bị cái gì đó che mất, cô sợ hãi kêu lên một tiếng, vội vàng quay đầu lại.

    Thấy người đứng sau lưng, Thẩm Thiên Vi nhẹ nhàng híp mắt to, nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn, mơ mơ màng màng nhìn đến gò má vô cùng xinh đẹp kia, làm cho cô trong giây lát đó mất hồn, nỉ non: “Thiên Dục...”

    Một hồi “Khanh khách” tiếng cười khiến Thẩm Thiên Vi từ trong mộng tỉnh lại, cô từ từ thích ứng sự biến đổi của ánh sáng, cô tức giận đập vào ngực người đó một cái, cười lên: “Em làm chị sợ.”

    Hình dáng người trước mắt dần dần hiện ra trong mắt cô, lại làm cho cô thất thần suy tư một lần nữa.

    Thời gian... Có phải trôi qua quá nhanh hay không?

    Cô gần như còn nhớ rõ, rất nhiều năm trước, hắn chỉ là đứa bé mập mạp chưa biết nói chuyện chỉ biết nhìn cô không chớp mắt giống như cô là thứ duy nhất hắn có thể dựa vào. Cô là tất cả thế giới của hắn. Thậm chí bốn năm trước, hắn chỉ là một đứa trẻ tám tuổi gầy nhỏ cần cô bảo vệ. Vậy mà bây giờ... Mới mấy năm, hắn đã cao như thế này, đã 170 centimét rồi, so với cô cao hơn nửa cái đầu, cho dù còn có chút gầy nhưng cũng không còn nhỏ bé nữa làm cho cô có cái cảm giác thất bại của người làm chị.

    Hắn có phải đã không còn cần cô bảo vệ nữa không?

    “Vi Vi, đang suy nghĩ gì thế?” Thẩm Thiên Dục nhìn Thẩm Thiên Vi đang thẫn thờ một lần nữa, hắn nhếch môi, gõ gõ đầu cô.

    “A” Thẩm Thiên Vi chớp chớp mắt to hoàn hồn, gương mặt thoáng qua một tia phiếm hồng, nhấn một cái lên trán hắn: “Không thể gõ đầu của chị gái nha!”

    “Không phải chị gái, là Vi Vi.” Hắn bĩu môi trả lời.

    Cô cười lên, người này mười năm như một ngày, vẫn cố chấp như xưa! Thẩm Thiên Vi lười cãi cọ với hắn, cô bất đắc dĩ lắc đầu cười một cái, theo thói quen móc ra khăn tay thay hắn lau đi mồ hôi, dịu dàng cưng chiều hỏi: “Đi đá banh với bạn bè à?”

    “Ừ.” nụ cười tràn ra bị nắng ấm phản xạ càng làm cho khuôn mặt của Thẩm Thiên Dục thêm rạng rỡ khiến cô có một chút rung động từ đáy lòng.

    “Khó trách gần đây chủ nhật nào em cũng chạy mất không thấy bóng dáng đâu cả.” Thẩm Thiên Vi hơi cuống quít dời đi tầm mắt, đi tới bên bàn tròn màu trắng rót một ly Hồng Trà Tích Lan.

    Động tác của cô rơi vào trong mắt của Thẩm Thiên Dục, làm cho hắn không tự chủ được khơi lên nụ cười có chút đùa giỡn.

    “Vi Vi tức giận sao?” Hắn tiến lên, nhận lấy ly hồng trà từ trong tay cô, cười he he ngẩng đầu uống cạn.

    Nhìn hắn “Ừng ực, ừng ực” uống xong, cô đem ly trà trống không trở về, một sự cưng chiều thoáng chút cô đơn từ đáy mắt tràn ra: “Tại sao chị phải tức giận chứ? Em đi đá banh với bạn bè chứ có phải đi làm chuyện xấu đâu.”

    Thẩm Thiên Dục thiếu chút nữa bị sặc, hắn không biết định nghĩa làm chuyện xấu của cô là làm chuyện gì? Nhưng sự cô đơn trong mắt cô mặc dù rất nhỏ nhưng cũng không thoát khỏi ánh mắt của hắn, hắn làm nũng hỏi: “Vậy tại sao Vi Vi lại không vui? Nói cho tôi biết đi!”

    Ánh mắt của hắn khiến Thẩm Thiên Vi không thể che giấu cảm xúc của mình, cô chỉ biết thở dài, gõ gõ đầu hắn: “Chị không phải là không vui...Chỉ là có chút cảm thán...”

    “Tại sao?”

    Thẩm Thiên Vi bật cười cố làm ra vẻ đáng thương nói: “Bởi vì em trai của chị đã trưởng thành rồi, đã không cần chị gái này nữa.”

    Nói là nói giỡn nhưng thật ra cô đúng là có chút để ý. Cho dù ban đầu cô may mắn không cần rời xa hắn khi thi tuyển thẳng vào trường học nhưng sau này thì sau, mọi chuyện sẽ khác.

    Đã từng có một khoảng thời gian cô rất lo lắng, cô sợ không có cô ở bên cạnh, hắn sẽ không quen! Kết quả, người không quen chính là cô, cô đã quá quen thuộc với việc chăm sóc hắn... Từ nhỏ đến lớn, cô đều đem hắn trở thành thứ quan trọng nhất, không một ai có thể khi dễ hắn, tổn thương hắn! Nhưng cô chưa từng nghĩ tới, có một ngày hắn cũng sẽ lớn lên, cũng sẽ không cần sự chăm sóc của cô nữa.

    “Tôi không cần chị gái, tôi chỉ cần Vi Vi” Thẩm Thiên Dục bĩu môi, cố làm ra vẻ đáng thương. Hắn kéo một cái cô liền ngồi trên xích đu sau đó điều chỉnh một tư thế thoải mái nhất tùy tiện nghiêng người nằm trên đùi cô.

    Sau khi mọi việc đã kết thúc Thẩm Thiên Vi mới hoàn hồn, cô cười lên, cưng chiều gõ đầu của hắn: “Này này, Thẩm Thiên dục, mới vừa nói em trưởng thành bây giờ lại bắt đầu lộ nguyên hình ra rồi.”

    “Vi Vi.”

    “Hả?”

    “Mặc kệ tôi bao nhiêu tuổi, tôi vĩnh viễn sẽ ở bên cạnh Vi Vi để cho Vi Vi chăm sóc tôi.”

    Nói trong lòng không ngọt là gạt người, hắn là em trai cô thương yêu nhất. Thẩm Thiên Vi thở dài: “Chị biết chứ, em là bảo bối của chị rất nhiều năm rồi! Chỉ là...”

    “Chỉ là cái gì?”

    “... Không có gì!” Thẩm Thiên Vi lắc đầu một cái, không nói tiếp.

    Chỉ là cuối cùng sẽ có một ngày, cô sẽ lên đại học, đi tìm việc làm và rời khỏi nhà, rời khỏi hắn, cô còn phải lập gia đình...

    Nghĩ tới đây, cô vô cùng đau lòng.

    Một lúc lâu sau, không có bất kỳ tiếng động nào vang lên trong sân. Chỉ có cơn gió nhẹ nhàng thổi qua quần áo. Thẩm Thiên Vi tựa vào trên xích đu không dám động đậy, cô nghĩ là hắn đã ngủ thiếp đi rồi, tay cũng không ngừng xuyên qua mái tóc của hắn khẽ vuốt, cẩn thận từng li từng tí che chở.

    Cho đến khi cô thiếp đi và tiếng hít thở đều đều vang lên, Thẩm Thiên Dục mới mở mắt ra, trong tròng mắt đen hiện lên ý cười.

    Trong từ điển của hắn, chưa từng có chữ “Chỉ là”.

    Là của hắn, sẽ vĩnh viễn là của hắn.

    “Alô, Thẩm gia xin nghe.” An Vịnh Tâm đang gọt trái cây thì nghe tiếng chuông điện thoại vang lên, bà bỏ con dao trong tay xuống với lấy chiếc điện thoại, một giọng nói êm ái, dễ nghe truyền vào trong tai đối phương.

    Một lúc sau, đôi mắt tuyệt đẹp của An Vịnh Tâm lộ ra thần sắc khác thường, ánh mắt di chuyển vào đám người đang ngồi trong phòng khách vừa nói chuyện phiếm vừa ăn trái cây. An Vịnh Tâm nhìn chồng mình sau đó là con gái và con trai, môi đỏ mọng thật chậm nâng lên nụ cười thân ái. Bà cầm điện thoại lên hướng về phía Thẩm Thiên Vi kêu: “Vi Vi, điện thoại của con.”

    Chỉ một câu nói lại khiến mọi người trong nhà đứng hình, nhất là Thẩm Thiên Vi, thật lâu sau cô mới hỏi lại: “Của con sao?”

    “Ừ, điện thoại của con... là con trai nha.”

    Không biết là cố ý hay vô ý, An Vịnh Tâm còn nhấn mạnh ba chữ “Con trai nha”, bà nói cực kỳ rõ ràng dường như sợ người khác không biết đầu bên kia điện thoại là một người con trai.

    “A” Thẩm Thiên Vi mang vẻ mặt xin lỗi áy náy vội vàng nhận điện thoại. Một lúc sau, cô bắt đầu ấp úng, có vẻ vô cùng kinh ngạc và luống cuống, cuối cùng chỉ nói lại một câu “Sau này không cần gọi điện đến nữa!” Sau đó liền đem điện thoại giống như củ khoai lang nóng ném lại chỗ cũ.

    Trong nháy mắt đó, phòng khách Thẩm gia im lặng không một tiếng động, Thẩm Thiên Vi không dám nhìn phản ứng của người lớn trong nhà, chỉ có thể lặng lẽ ngồi xuống, cúi thấp đầu.

    “Là người theo đuổi con sao?” Một giọng nữ dễ nghe vang lên, rất rõ ràng là đến từ An Vịnh Tâm. Hơn nữa chỉ có bà mới dám ở trong bầu không khí này mà nói chuyện.

    “Mẹ!” Một câu nũng nịu nhanh chóng từ môi hồng của Thẩm Thiên Vi bật ra, gương mặt của cô nhanh chóng ửng đỏ như trứng gà luộc.

    “Ai nha, có gì đâu?” An Vịnh Tâm vui vẻ mà cười, còn cười đến vô cùng hăng hái, “Con cũng mười tám tuổi rồi, dáng dấp còn xinh đẹp như thế, có người theo đuổi là chuyện rất bình thường. Có phải không chồng?”

    Bị điểm tên, Thẩm Tư Kiều rất buồn bực giả bộ ngu: “Cái gì?”

    “Chồng à, làm gì bày ra cái bộ mặt không hiểu chuyện gì thế? Năm đó em theo đuổi anh cũng là 18, 19 tuổi, mặc dù anh vẫn kháng cự em, trốn tránh em nhưng cuối cùng vẫn bị thành ý của em cảm động! Nói không chừng loại chuyện này cũng sẽ xảy ra trên người con gái chúng ta!” An Vịnh tâm cười với Thẩm Tư Kiều nhưng khóe mắt lại cố ý nghiêng đi nhìn biểu tình của người nào đó.

    Hừ, không có phản ứng là sao chứ? Xem con có thể chống cự được bao lâu!

    “Mẹ, không phải như thế!” Thẩm Thiên Vi kích động nói.

    “Hắc hắc, mẹ hiểu con chẳng qua là mắc cỡ mà thôi! Vi Vi, ngàn vạn lần không được từ chối quá nhanh nha, thử đi tìm hiểu xem sao... Mẹ ủng hộ con!”
     
  5. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,053
    Đã được thích:
    31
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 3


    Thẩm Thiên Dục từ nãy tới giờ vẫn im lặng cuối cùng cũng nâng lên tròng mắt đen, liếc xéo người mẹ bất lương của mình. Hắn đương nhiên biết bà muốn đánh chủ ý gì! Muốn nhìn hắn tấn công sao? Có thể, qua một thời gian ngắn nữa đi!

    “Mẹ!” Thẩm Thiên Vi bất đắc dĩ lên tiếng, cô cũng không dám nghiêng mắt nhìn Thẩm Thiên Dục, cô cảm giác rất lúng túng: “Con sắp thi đại học rồi, tất cả suy nghĩ của con đều dành cho việc học, con tuyệt đối không nghĩ đến chuyện yêu đương!”

    “Ai, vậy thi đại học xong rồi nói nhưng con cũng phải nắm lấy cơ hội tốt. Không cần phải chăm lo cho tên tiểu tử thúi Thiên Dục kia nữa, nên hưởng thụ tuổi xuân của con đi, cũng nên có một mối tình oanh oanh liệt liệt!” An Vịnh Tâm cố ý thêm dầu vào lửa.

    “Trời!” Thẩm Thiên Vi mặt như đưa đám liền đứng dậy chạy lên lầu “Con không muốn làm theo những gì mẹ nói”.

    Khi bóng dáng Thẩm Thiên Vi biến mất ở lầu hai, An Vịnh Tâm mới lật người cười ngửa ra sau “Ha ha, phản ứng của Vi Vi thật đáng yêu... Chồng à, so với bộ dạng của anh năm đó thật giống nhau.”

    “Em nha, sao tuổi càng lớn càng nghịch ngợm?” Thẩm Tư Kiều cưng chiều nhìn An Vịnh Tâm “Bắt nạt con gái mà em vui vẻ vậy sao?”

    “Hắc hắc, thật ra thì người em muốn bắt nạt là...” An Vịnh Tâm đột nhiên nhảy tới bên cạnh Thẩm Thiên Dục ôm dính lấy hắn “Con trai của em!”

    Nếu Vi Vi đã đi mất vậy thì hắn cũng không cần giả bộ ngoan ngoãn, Thẩm Thiên Dục liếc xéo An Vịnh Tâm rồi nhìn Thẩm Tư Kiều, cau mày nói: “Ba, mời quản lý tốt vợ của ba có được không? Xin người nào đó không cần làm ra một số việc dư thừa cản trở người khác.”

    Thẩm Tư Kiều đã quen với việc con trai mình thường xuyên thay đổi sắc mặt, ông bất đắc dĩ nhún vai: “Con trai à, vợ là dùng để thương, không phải dùng để quản.”

    “Có nghe hay không?” An Vịnh Tâm lôi kéo Thẩm Thiên Dục, cố làm ra vẻ yêu thương nói “Hơn nữa mẹ cũng đâu có cản trở người khác... Này này, con trai à, con mạnh khỏe đẹp trai y chang ba con, mẹ yêu con chết mất!”

    Biểu tình chán ghét trên khuôn mặt Thẩm Thiên Dục hiện ra, hắn bỗng dưng đứng dậy: “Mẹ cùng ba lên giường nói chuyện yêu đương đi. Cứ coi như mẹ không có yêu thương đứa con trai này, con không có luyến mẹ.”

    “Khụ khụ, con trai à, con có thể không cần nói trực tiếp như thế...” Thẩm Tư Kiều sờ sờ sống mũi, hiển nhiên rất khổ não khi làm bánh quy kẹp nhân.

    Ông không phải là không biết đứa con trai nhà mình đáng sợ như thế nào, ông cũng đã vô cùng hối hận khi con trai còn nhỏ như vậy đã mang đến Sự Vụ Sở tiếp xúc với những thứ đáng sợ kia nhưng bây giờ cũng không làm gì được. Nhưng vợ cũng rất đáng sợ nha... Nhiều năm qua, ông vẫn không tham gia vào chiến tranh giữa bọn họ, hiện tại ông còn muốn tiếp tục giữ vững lập trường này.

    “Đó, chồng ơi, con trai của anh thật vô tình, em thật đau lòng đó nha.” An Vịnh Tâm lặng lẽ lùi về bên người Thẩm Tư Kiều nhưng trong mắt không có một tia khổ sở giống như lầm bầm lầu bầu ấp úng nói “Em chính là vì con mà suy nghĩ! Không muốn nhìn thấy hắn thua thất bại thảm hại.”

    Bà thật đúng là “Nhọc lòng” rồi!

    “Cám ơn sự quan tâm của mẹ.” Thẩm Thiên Dục nhíu mày cười đến vô cùng rạng rỡ như gió xuân.

    Hắn cất bước lên lầu đột nhiên dừng lại, hắn quay đầu lại nở nụ cười. Đây là nụ cười quen thuộc của Thẩm Thiên Dục, nó gần như xen lẫn một chút sự không bình thường cùng hơi thở tà nịnh: “Mẹ, chuyện không tới phút cuối cùng thì không nên kết luận sớm như thế thì tốt hơn nếu không... Mẹ suy nghĩ nhiều như thế nếp nhăn sẽ nhiều hơn một đống đấy!”

    Khi bóng lưng cao to biến mất, An Vịnh Tâm mới gìm chặt bàn tay, phát ra một tiếng bạo rống, bà không thể tưởng tượng nổi mà nói với Thẩm Tư Kiều: “Nó nói cái gì! Nếp nhăn sao?”

    Thẩm Tư Kiều cảnh cáo mình không nên cười ra tiếng nhưng vẫn không nhịn được, nụ cười tràn ra: “Cái này...”

    “Ô ô, anh cũng ghét bỏ em phải không? Chờ em già rồi trở nên xấu xí anh sẽ vứt bỏ em phải không?” An Vịnh Tâm bực tức lấy ngón tay dài đâm vào lồng ngực kiên cố của hắn làm ra vẻ là một oán phụ vô cùng đáng thương “Ô ô, Thẩm Tư Kiều, em không nghĩ tới anh lại không có lương tâm như vậy... Em thật sự là nhìn lầm anh rồi!”

    “Vịnh Tâm!” Thẩm Tư Kiều vừa nguyền rủa đứa con trai của mình vừa an ủi vợ “Bất luận là lúc nào ở trong mắt anh, em đều là đẹp nhất.”

    “Ô ô, Anh lừa em! Anh với con trai đều là tên khốn khiếp, bắt nạt em!”

    “... Vịnh Tâm.”

    “Em mặc kệ, Ô ô...”

    Xem ra là chỉ còn biện pháp cũ, lấy hôn phong giam ngoặt vợ lên giường mới là vương đạo!

    Kể từ đêm hôm đó đến nay không có ai gọi điện đến nữa. Điều này làm cho Thẩm Thiên Vi thở phào một cái. Cô quả thật đã nghĩ đúng, chuyện đó nhất định là đùa giỡn. Nếu không, tại sao không thấy hắn gọi lại lần thứ hai? Huống chi, cô ở trong trường cũng không gặp qua người nào theo đuổi cô khoa trương như vậy...

    Đều là tại mẹ, hại cô mấy ngày nay không dám đối mặt với Thiên Dục. Cô rất sợ hắn cũng tới tham gia náo nhiệt, hỏi cô có phải biết yêu rồi hay không?

    Cũng may chuyện đã chầm chậm bị quên lãng, mà kì thi đại học cũng lặng lẽ tới gần.

    Cô mỗi ngày đều đọc sách, đọc đến hoa mắt chóng mặt, áp lực rất lớn.

    Nếu như không đậu nguyện vọng một, cô sẽ thất bại, cũng sẽ cảm thấy rất có lỗi với ba mẹ nhưng đồng thời cô cũng nghĩ đến việc lên đại học sẽ phải rời nhà, rời khỏi Thiên Dục. Cô lại cảm thấy không nỡ... Thật là mâu thuẫn.

    Xoa xoa một đầu tóc dài đen bóng, Thẩm Thiên Vi buông bài thi trong tay xuống, cầm ly nước lên khi chuyển qua khóe miệng cô mới phát hiện, trong ly đã sớm rỗng tuếch, thế là cô kéo lê thân thể mệt mỏi đứng dậy, chuẩn bị xuống lầu uống chút nước.

    Không khí giá lạnh đánh tới khi cô mở cửa ra, mặc dù đã là tháng sáu nhưng vẫn còn có chút se lạnh. Bình thường vào lúc này Thẩm Thiên Vi đều mặc áo ngủ bằng tơ lụa mỏng như cánh ve, bên trong không mặc gì cả. Cô khẽ khép lại đôi mày thanh tú một chút... Trễ như vậy rồi, tất cả mọi người đều ngủ hết rồi chứ? Chắc sẽ không đụng phải ai đâu.

    Nghĩ như vậy, cô mới rón rén ra khỏi phòng, đi xuống phòng khách dưới lầu. Bây giờ đã hơn nửa đêm, lầu một có vài tia sáng vô cùng yếu ớt. Thẩm Thiên Vi xoa xoa đôi mắt có chút đau nhức. Cô đi tới phòng khách vô cùng quen thuộc cầm bình đun nước lên rót vào ly. Nước chảy vào mất mấy giây đủ để cô nhắm mắt lại một chút.

    Ngáp một cái, dòng nước ngừng chảy, Thẩm Thiên Vi cầm lấy ly nước xoay người...

    “A!” Một bóng đen đột nhiên xuất hiện trước mắt làm Thẩm Thiên Vi kinh hoảng kêu lên một tiếng. Cô giật mình, thân người lảo đảo hướng về phía sau, toàn bộ nước ở trong ly đều bị rơi xuống đất, ly nước cũng rớt trên mặt thảm.

    Cô đang nghĩ mình sẽ ngã chổng bốn chân lên trời thì thân thể nhỏ nhắn lại bị kéo vào một lồng ngực ấm áp nóng bỏng vừa quen thuộc vừa xa lạ. Một hơi thở quen thuộc phả đến làm cô không thể suy nghĩ gì cả.

    Eo nhỏ nhắn bị một cánh tay vòng qua ôm thật chặt kéo người cô hướng tới trước. Trước ngực không hề có vật cản, phần mềm mại của cô đụng chạm vào lồng ngực cứng rắn xa lạ làm cô có chút đau. Trong phút chốc, đôi mắt to của cô trợn lên, nhờ vào ánh đèn cô có thể thấy được khuôn mặt thanh tú của một người...

    Đôi mắt đen của hắn thẳng tắp nhìn vào cô.

    Rõ ràng là người vô cùng quen thuộc với cô nhưng giờ phút này đây, cô lại cảm thấy có chút xa lạ. Cô ngước đầu nhìn lên, hắn cao hơn cô hai phần ba cái đầu. Nhịp tim đột nhiên loạn nhảy như tiếng trống. Mà lồng ngực trần truồng ấm áp của hắn xuyên thấu qua áo ngủ tơ lụa thật mỏng làm cho cả người cô như bị lửa thêu đốt, miệng đắng lưỡi khô.

    Không biết qua bao lâu, Thẩm Thiên Vi mới hoảng hốt đẩy hắn ra “Trời ơi.”

    Là Thiên Dục! Cô lại có thể nhìn hắn mà mặt đỏ tim đập loạn...

    “Vi Vi, Vi Vi không sao chứ?” Thẩm Thiên Dục không có một tia kinh hoảng nào thậm chí còn tự nhiên sờ sờ cái trán của cô “Mặt sao tự nhiên đỏ lên vậy, ngã bệnh sao?”

    “Chị, chị không sao.” Thẩm Thiên Vi cảm thấy cực kỳ mất thể diện vội vàng né tránh sự đụng chạm của hắn, mắt cũng không dám nhìn loạn.

    “Hù phải Vi Vi sao? Tôi chỉ là muốn uống nước.” Thẩm Thiên Dục khom lưng thay cô nhặt lên ly nước, cười hỏi “Vi Vi cũng vậy sao?”

    “Ừ.”... Cô nhìn Thiên Dục rót một ly nước sau đó đưa cho cô, tay cô run run nhận lấy “Cám ơn, chị đi lên trước, muộn rồi, ngủ ngon.”

    Một đêm này Thẩm Thiên Vi không cách nào ngủ say được.

    Cô chạy trối chết nhưng hình ảnh đó vẫn rơi vào đáy mắt của Thẩm Thiên Dục. Trong không khí vẫn còn đọng lại mùi hương thanh xuân hấp dẫn trên người thiếu nữ... Con ngươi sâu thẳm vẫn như trước không hề lộ ra ý tứ nào nhưng tối nay lại nóng bỏng hơn trước.

    Hắn tạm thời còn không muốn hù dọa cô. Nhưng chuyện cô có người theo đuổi đúng là đã làm cho hắn vô cùng bất mãn. Hắn phải dùng chút thủ đoạn nho nhỏ để dọn dẹp sạch sẽ mấy con sâu bên cạnh cô... Dĩ nhiên, đây chỉ là món ăn khai vị.

    Thiên Dục, Thiên Dục, Thẩm Thiên Dục...

    Mày ngài mắt đẹp, cánh tay rắn chắc, bả vai rộng lớn, lồng ngực rất bền chắc... Chuyện này rốt cuộc bắt đầu từ khi nào? Thì ra hắn đã không còn là một đứa nhỏ.

    Hơn nữa, hắn thật là cao đó, giống như trong một đêm liền cao hơn cô rất nhiều! Thật thần kỳ, ha ha...

    Một chút ý cười còn chưa đạt tới khóe miệng, Thẩm Thiên Vi đã từ trong giấc mộng đột nhiên tỉnh lại. Bút trong tay chợt đứng yên, vì cô nắm chặt nên bàn tay có chút đau. Cô không thể tưởng tượng nổi nhìn tờ giấy xốc xếch trước mắt, trên đó viết rõ ràng tên của một người.

    Thiên Dục, Thiên Dục, Thẩm Thiên Dục... Tràn đầy trên giấy, tất cả đều là tên của Thiên Dục! Thẩm Thiên Vi bị chính mình hù dọa, cô ném bút trong tay đi thật xa. Gương mặt cực kỳ nóng rát, cô ảo não bụm má.

    Cô đang làm cái gì? Tại sao lại nghĩ đến những thứ này? Nhất định là tại câu nói của mẹ hơn một tháng trước! Đúng, nhất định là vậy!

    Thiên Dục lúc sáu tuổi vẫn còn là một đứa nhỏ, cô cùng hắn tắm rửa, cùng hắn vọc nước nhưng sau đó không còn nữa. Mặc dù trên danh nghĩa hai người là chị em nhưng trong lòng cô biết rõ vẫn nên kiêng dè một chút... Lần đầu tiên cô có kinh nguyệt càng không thể tiếp xúc thân mật với hắn.

    Lửa nóng đêm đó lại một lần nữa đánh úp vào trí nhớ của Thẩm Thiên Vi. Cô rõ ràng còn nhớ rõ lồng ngực trần truồng cứng rắn, ấm áp, nóng bỏng đến nỗi làm cho ngực cô tê dại.

    Trời ơi, chẳng lẽ cô có khuynh hướng “luyến em trai” sao? Không, Cô nhất định là điên rồi!

    “Thẩm Thiên Vi, phải bình tĩnh, phải bình tĩnh!” Cô đối với mình có chút tức giận, coi như có yêu thương Thiên Dục đi nữa thì cũng không thể mặc cho mình có loại ý nghĩ đáng sợ này.

    “Vi Vi.”

    “Hả?” Nghe tên mình, Thẩm Thiên Vi nhìn về phía cửa.

    Thẩm Thiên Dục đưa đầu vào, cười tà mị: “Tôi muốn vào phòng.”

    “Được... A, chờ một chút, chờ một chút!” Thẩm Thiên Vi giống như gắn mô tơ vào người, vội vàng đem toàn bộ giấy trên bàn ném vào sọt giấy vụn. Đầu óc cô trống rỗng, cô chỉ biết không thể để cho Thiên Dục thấy những thứ này, không được, không được!

    “Vi Vi đang làm gì sao?”

    “À, Không có gì.” Quét hết tờ giấy trên bàn, Thẩm Thiên Vi mới yên tâm lại vỗ ngực một cái, thở hồng hộc “Tìm chị có chuyện gì?”

    “Đem cái này cho Vi Vi.” Thẩm Thiên Dục thần thần bí bí lấy ra một phong thư từ phía sau lưng “Người đưa thư mới đưa tới, tôi nghĩ chắc là...”

    Nhìn bộ dáng nghịch ngợm của hắn, lúc đầu Thẩm Thiên Vi có chút sững sờ sau đó đột nhiên giống như là nghĩ tới cái gì, cô nhảy dựng lên chạy về phía Thẩm Thiên Dục, vui mừng kêu to: “Là giấy thông báo sao? Cho chị, cho chị, nhanh lên!”

    Kì thi đại học đã qua được một thời gian, lúc này gởi thư đến, chắc là giấy thông báo nhập học không sai được!

    “Cướp được thì cho Vi Vi.” Thẩm Thiên Dục lợi dụng ưu thế chiều cao của mình, rất khi dễ người khác mà đem bức thư giơ lên thật cao. Còn Thẩm Thiên Vi chỉ có thể tức giận, nhéo hắn, nhảy dựng lên giành lấy: “Này, Thẩm Thiên Dục, chị cảnh cáo em nhanh đưa bức thư cho chị!”

    “Cảnh cáo không có hiệu quả.” Tròng mắt đen nhìn thoáng qua cô, hắn không có để tâm tới lời hăm dọa của ai đó.

    Giành giật thật lâu nhưng không lấy được, Thẩm Thiên Vi gấp gáp dậm chân: “Thẩm Thiên Dục, mau đưa cho chị!”

    “Không phải nói cướp được mới cho Vi Vi sao!” Thẩm Thiên Dục nhíu mày, bĩu bĩu môi.

    “Em...” Thẩm Thiên Vi nhìn vào eo Thiên Dục, suy nghĩ rồi đi đến phía sau hắn, cô biết hắn sợ nhất là nhột, khi còn bé cô đều dùng cách này để trêu chọc hắn “Xem em có cho chị hay không, ha ha!”

    “Này này, Vi Vi ăn gian.”

    “Rõ ràng người ăn gian chính là em nha”

    “Này này, đừng có chọt, a...” Thẩm Thiên Dục không kịp tránh, hắn mất thăng bằng liền ngửa người té lên giường lớn mềm mại của cô. Mà Thẩm Thiên Vi cũng bị hắn kéo xuống, té nhào vào trên lồng ngực hắn thuận tiện còn cướp được bức thư, cô vui mừng hướng về phía người nằm ở dưới đang bị áp đảo thắng lợi kêu to “Ha ha, chị cướp được rồi, cướp được rồi, chị...”

    Ngực bỗng dưng truyền đến một cảm giác nóng bỏng quen thuộc khiến toàn thân Thẩm Thiên Vi run lên. Cô gần như ngẩn ngơ nhìn người đàn ông đẹp trai phía dưới, gương mặt không tỳ vết, đôi mắt đẹp vô cùng quen thuộc, con ngươi sâu thẳm giống như một dòng nước xoáy cuốn cả người cô theo. Nhịp tim vừa xa lạ vừa quen thuôc kia làm cô có chút rung động.
     

Chia sẻ trang này