Chị, Yên Lặng Bị Ăn Đi - Phong Hòa Tẫn Khởi [ 108 Chương ]

Thảo luận trong 'Hiện đại' bắt đầu bởi Thảo Nguyên, 29/2/16.

  1. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    [​IMG]
    Chị, Yên Lặng Bị Ăn Đi
    Tác giả: Phong Hòa Tẫn Khởi
    Thể loại: Hiện đại
    Số chương: 108
    Converter: Ngocquynh520
    Editor: megau1976


    Giới thiệu nội dung:

    Đây là một cố sự lặng lẽ.

    Là một cố sự của cô gái ế ngốc nghếch 25 tuổi, bị con sói nhỏ phúc hắc 22 tuổi, lặng lẽ ăn hết.

    Là một cố sự của con sói nhỏ phúc hắc 22 tuổi, lặng lẽ đem cô gái ế ngốc nghếch 25 tuổi ăn hết.

    Lúc cậu 3 tuổi, cô 6 tuổi. Đôi tay của cô đem gương mặt của cậu bé bóp méo, lộ ra hai cái răng sâu đen kịt, nói: "Này, gọi chị đi" Cậu hung hăng chụp được hai tay của cô, quay đầu bước đi. Cô đi theo phía sau mông, la lớn: "Lần sau phải gọi chị là chị !"

    Cậu 14 tuổi, cô 17 tuổi. Cô cầm một lá thư viết cho bé trai thầm mến, thần kinh cười hì hì tiến tới trước mặt cậu, "Em trai, cậu nói xem, cậu ta sẽ yêu thích chị chứ?" Cậu đoạt lấy lá thư ném vào thùng rác, thuận tay chụp ly mỳ ăn liền của cô ăn còn dư lại, xoay người rời đi. Cô đi theo sau mông cậu, tru tréo: "Cậu viết thư tình dùm chị đi"

    Cô 21 tuổi, cậu 18 tuổi. Sắc mặt cậu lo lắng nhìn cô cùng với lá thư tình trong tay cô viết lần thứ N cho nam sinh khác. Ở trong ánh mắt của cậu, cô rơi lệ đầy mặt, tay run run đem lá thư của mình ném vào thùng rác, thuận tiện đậy nắp ly mỳ ăn liền còn dư lại.

    Cô 25 tuổi, anh 22 tuổi. Sau khi anh đem cô giải quyết tại chỗ, lục tìm CMND của anh và thẻ căn cước của cô, thuận tiện từ trong ví tiền của cô lấy 9 đồng, đi đổi thành quyển sổ màu hồng của hai người. Cô choáng váng đầu, sau khi ký tên mới phát hiện, con ngựa nhỏ của cô biến thành con sói.
     
  2. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 1: Đêm hỗn loạn 1

    Đồng hồ chỉ 1 giờ sáng, Đường Kiều vừa treo máy vi tính, vừa húp mỳ ăn liền nóng hổi (đang chơi game).

    Con chó nhà người đó cũng đã cắn cô hai cái, tổng cộng mất một trăm đồng tiền vàng, cô thật đau lòng. Hút hút lỗ mũi, Đường Kiều cắn răng nghiến lợi, trước lúc bị con chó đen nhỏ đó cắn, cô đã nhổ xong một bụi cỏ cuối cùng. Cô cực kỳ ghét nhất người khác trồng cỏ ở khu đất đỏ, trồng cỏ thì trồng cỏ đi, còn muốn nuôi chó. Aiz, những người này quả thật là Hoàng Thế Nhân tái thế, Chu Bái Bì sống lại.

    Trộm của nhà phía Đông trả cho nhà phía Tây, đang lúc Đường Kiều trộm không biết trời đất thì chuông điện thoại di động chợt vang lên. Thuận tiện nói một tiếng, Đường Kiều cài nhạc chuông “Tiếng quỷ trong đêm”. Cho nên, khi chuông điện thoại di động vang lên thì Đường Kiều giật mình, thiếu chút nữa làm đổ mỳ ăn liền trên tay vào trong máy vi tính. Tay chân luống cuống nhận điện thoại, đầu bên kia điện thoại có tiếng ồn ào, Đường Kiều không nhịn được nhíu nhíu mày. Đám người trẻ tuổi hiện nay không thể có chút lịch sự nào sao?

    "Chị Kiều, Chu Chú nhà chị uống say, chị nhanh qua đây đem người về đi"

    Cô họ Đường, Chu Chú họ Chu có được hay không, lúc nào thì thành nhà cô rồi hả?

    "Cậu là ai, ai là chị của cậu, Chu Chú là ai vậy?"

    Cô không biết, không quen biết dù chỉ một người. Đáng tiếc, người đầu bên kia điện thoại hiển nhiên không hiểu lòng của cô.

    "Chị Kiều, đừng đùa, Chu Chú ở đây làm ầm ĩ, tôi không thể chịu được".

    Người nửa đêm canh ba gọi điện thoại cho Đường Kiều là Ngu Châu, Ngu Châu là ai ? Ngu Châu là người phát ngôn của Chu Chú, hai người bọn họ chung một phe lớn lên. Chu Chú là ai ? Chu Chú là một con sói con. Cậu ta gặm cô một cái, cô đạp cậu ta một đạp vẫn tính là nhẹ, đến bây giờ miệng của cô còn sưng (chẳng lẽ không phải ăn mỳ ăn liền chứ?)

    "Cậu ta làm ầm ĩ thì ầm ĩ, có quan hệ gì với tôi"

    "Chị Kiều, xin chị làm ơn làm phước, coi như tôi van xin chị, tôi đây cũng sắp bị anh ta đập nát rồi."

    Giống như là phối hợp với lời nói của Ngu Châu, trong điện thoại truyền đến một loạt tiếng bịch bịch, binh binh thật lớn, sau đó là tiếng kêu gào của Ngu Châu, hay tiếng kêu rên của ai không thể nghe được. Nghe động tĩnh này đoán chừng bị đập không ít.

    "Cậu tùy tiện tìm cho cậu ta một chỗ nằm xuống, không phải xong chuyện sao? Chờ sáng sớm ngày mai cậu ta tỉnh lại sẽ tự về nhà thôi"

    Người lớn như thế rồi còn phải đi nhận người, cô không đủ khả năng lo cho người này.

    "Chị Kiều, không phải là chị không biết, Chu Chú nhà chị, anh ta cứ như vậy đuổi người sao? Hôm nay cũng không biết anh ta bị kích thích cái gì, bắt người rồi đánh người, mặt của tôi cũng bị anh ta đánh vỡ ra rồi"

    Xem ra không nể mặt cậu ta, mặt mày bị vỡ chẳng khác nào giải phẫu. Đường Kiều âm thầm liếc mắt, đối với đồng chí Ngu Châu gặp thê thảm không đồng tình một chút xíu nào.

    Đường Kiều vừa nói điện thoại, vừa trộm món ăn của vài người bạn tốt, nhìn đồ vật tràn đầy nhà kho, đêm hôm khuya khoắc bị người quấy rầy rất buồn bực, cuối cùng hờ hững một chút.

    "Chị Kiều, tôi van xin chị, chị cũng không thể thấy chết mà không cứu, ai cũng biết, cho dù người nào ở trước mặt Chu đại thiếu gia nói cũng không được, anh ta chỉ nghe lời có một mình chị, xin chị hãy tha cho tôi đi, hôm nào tôi mời chị ăn cơm, không được sao?"

    Phi!

    Tôi cũng không phải là mẹ cậu ta, tại sao cậu ta nghe lời tôi. Hơn nữa, lời của cô tốt sao? Chuyện như vậy Đường Kiều cũng không nghĩ đến.

    "Chị Kiều của tôi, chẳng lẽ sợ tôi thiếu chị bữa cơm sao?"

    Đường Kiều không sợ hãi, chậm rãi mở miệng, lại nghe đầu bên kia điện thoại truyền đến một loạt tiếng bịch bịch, binh binh, thầm hô quá nhỏ. Ai bảo đồng chí Ngu Châu cậu không có việc gì lại đem Chu Chú nhà cô phá cho hư, Chu Chú nhà cô lúc đầu cỡ nào là một thiếu niên chính trực a, nhìn lại, mấy năm này đã biến thành cái dạng gì. Được rồi, cô thừa nhận, thật ra, lúc còn bé Chu Chú hay bày ra khuôn mặt nhát ma, nhưng khi còn bé, cậu ta cũng không dám gặm miệng cô a, nếu cậu ta dám gặm miệng cô, cô sẽ đánh cho cậu ta răng rơi đầy đất.

    "Ngu Châu, cậu nói điện thoại với ai, nhanh qua đây uống rượu với tôi, uống. . . . . ."

    Tiếng của con sói con nào đó thông qua ống nói truyền vào lỗ tai Đường Kiều, Đường Kiều có chút cắn răng nghiến lợi, con bà nó, đêm hôm khuya khoắc, không để cho cô ngừng nghỉ, ăn uống sảng khoái đúng không?.

    "Anh hai, tôi đang gọi điện thoại cho chị Kiều, nói cho cô ấy đến đón anh có được không?"

    "Chị Kiều? Ai là chị Kiều?"

    Lặng lẽ lắng nghe động tĩnh bên đầu kia điện thoại, Đường Kiều thiếu chút nữa cắn đứt đầu lưỡi của mình, dù thế nào đi nữa, tôi chính là chị Kiều của cậu đấy.

    "Đường Kiều, Đường Kiều, biết không?"

    "A, cậu nói Kiều Kiều a, không cho cậu gọi cô ấy là chị, không cho"

    Cậu phải gọi cô ấy là chị dâu, Chu Chú trợn mắt giận dữ nhìn lên, Ngu Châu lập tức nhận lỗi, mặt của cậu ta đến giờ vẫn còn rất đau, vào lúc này cậu ta cũng không dám chọc giận Chu Chú.

    "Được, được, được, không gọi chị, không gọi chị"

    Ngu Châu một tay cầm điện thoại, một tay đẩy Chu Chú, không để cho anh phá hư cuộc trò chuyện của mình.

    "Chị Kiều, còn đang nghe không?"

    "Đang nghe"

    Nghe hai kẻ điên, nói linh tinh đấy.

    "Phiếu giảm giá 500.000 ngàn tiền mặt"

    È hèm? Cô cũng không phải là cái loại người ham món lợi nhỏ, tiện nghi.

    "Lại thêm thẻ vàng Nam Quốc"

    "Được, tôi tới liền".

    Cúp điện thoại, Đường Kiều đem cây cải cuối cùng dẹp xong, lại húp xong ly mỳ ăn liền, nhìn thời gian trong máy vi tính một chút, đồng hồ cũng đã chỉ hai giờ rồi.

    Bọn họ vẫn thật là không phải a, đã trễ thế này muốn một cô gái như cô chạy tới quán bar đón người, chẳng lẽ không sợ cô xảy ra chuyện gì? Xã hội bây giờ rối loạn, động một chút là nghe được phụ nữ đàng hoàng bị chuyện gì đó, mặc dù cô không phải là rất xinh đẹp nhưng ít ra cũng được tính là phụ nữ đàng hoàng a.

    Hẹn giờ tắt máy vi tính, nắm chìa khóa, ví tiền, Đường Kiều chuẩn bị đi nhận người.

    Đợi đi tới cửa, Đường Kiều lại lộn ngược lại phòng khách, nắm áo khoác len trên ghế sa lon, mặc dù sắc đẹp của cô chưa ra hình dáng gì, nhưng . . . . . . Ít nhất cũng là phụ nữ.

    Thành phố S là một thành thị sống về đêm rất phong phú, Đường Kiều vẫn cảm thấy cuộc sống của mình ở thành thị này có chút lãng phí tài nguyên.

    Đường Kiều đi xuống lầu, đi ra chung cư, ở cửa chung cư, tiện tay ngoắc ngoắc một chiếc taxi liền dừng ở bên cạnh cô.

    "Sư phụ, quán bar Rã Rời, phải nhanh lên một chút"

    Một lát nữa, cô còn phải trở về trộm món ăn đấy.

    "Cô em, chồng cô em ở đó uống say sao?"

    Tài xế taxi đè xuống bảng hiệu xe, vừa lái xe, vừa phun một câu như vậy. Đường Kiều thiếu chút nữa bị những lời này của anh ta làm cho nghẹn chết.

    "Sư phụ, tôi đi chơi mà?"

    Mẹ nó, bộ dạng của cô có điểm nào nhìn giống như cô em? Mặc dù biểu hiện trên khuôn mặt của cô có chút hung ác nhưng cô vẫn là một cô gái chưa chồng có được hay không, mặc dù đã hai mươi lăm tuổi nhưng dù sao vẫn chưa trở thành phụ nữ có chồng được hay không.

    "À? Ngược lại, lần đầu lại mang dép và áo khoác đi quán bar chơi sao?"

    Tài xế taxi lắc đầu một cái, không kiểm điểm mắt của mình kém cỏi mà có chút buồn bực, lúc nào thì quán bar biến thành chợ bán thức ăn rồi.

    "Hắc hắc, nói giỡn với anh đấy, tôi đi đón đứa em"

    Đường Kiều nhìn trên chân mình, cười gượng hai tiếng, trời tối, ánh mắt của người tài xế thật đúng là tốt a.

    "Aiz, tôi đã nói rồi, tôi sẽ không nhìn nhầm, nhìn cô một cái cũng biết là một cô gái tốt"

    Mặc dù lời nói rất hay nhưng Đường Kiều nghe xong, một chút cũng không vui vẻ, dạo này, có ai nguyện ý làm một cô em sao? Người ta phải làm hồ ly tinh a, hồ ly tinh đó!
     
  3. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 2: Đêm rất hỗn loạn 2

    "Cô em, có muốn tôi chờ các người hay không?"

    "Không cần, không cần"

    Vẫy tay một cái, Đường Kiều mang dép kêu lách cách, hấp tấp đi vào quán bar, thành phố này không lo lắng không gọi được taxi, cho dù rất muộn.

    Quen với việc mò tới quán bar, Đường Kiều nhìn xung quanh một chút, cũng không thấy bóng dáng của Chu Chú và Ngu Châu.

    "Chị Kiều, chị tới rồi"

    Bartender ở quầy bar chào hỏi cô. Đường Kiều hơi lúng túng, mấy đứa nhỏ nơi này cũng rất có lễ phép, mỗi lần nhìn thấy cô đều bắt chước theo Ngu Châu gọi cô bằng chị Kiều, nhưng . . . . . . trong bọn họ, có vài người rõ ràng còn lớn hơn cô có được không, nói thí dụ như người pha chế rượu này.

    "Ừ, bọn họ đâu rồi?"

    "Chu thiếu và Ngu tổng đang ở phòng nghỉ ngơi đấy"

    "Vậy được, anh bận rộn, tôi tự đi lên tìm bọn họ"

    Cái phòng nghỉ ngơi này tự nhiên là phòng nghỉ ngơi của Ngu Châu, phòng nghỉ ngơi của Ngu Châu, dĩ nhiên Đường Kiều cũng biết.

    Khi Đường Kiều đẩy cửa phòng ra thì chuyện thứ nhất chính là hối hận mình không có gõ cửa.

    Lúc này, Chu Chú đang móc trên cánh tay của Ngu Châu, cố gắng với tới chai rượu Ngu Châu đang giơ lên cao, hai người đang léng phéng, giống như tứ chi dây dưa. Bàn về chiều cao, Chu Chú cao hơn Ngu Châu một chút nhưng có lẽ vì say rượu, cái chai rượu kia, trước sau, Chu Chú cũng không với tới.

    "Chị Kiều, chị tới rồi, đừng đứng đó, nhanh qua đây giúp một tay"

    Đuôi mắt Ngu Châu nhìn thấy Đường Kiều đang đứng ở cửa, lập tức giống như nhìn thấy cứu tinh.

    Ngu Châu gọi một tiếng chị Kiều này, không gọi được Đường Kiều đi tới, ngược lại làm cho Chu Chú tỉnh táo không ít.

    "Kiều Kiều?"

    Chu Chú buông Ngu Châu ra, còn thuận thế đẩy một cái, hoàn toàn không còn giá trị lợi dụng, Ngu Châu cứ như vậy bị anh đẩy một cái lảo đảo, thiếu chút nữa lộn đầu cắm xuống đất.

    "Kiều Kiều, cô tới rồi, hì hì"

    Chu Chú một bước, ba xiêu vẹo đi đến trước mặt Đường Kiều, lúc này Chu Chú hoàn toàn mất đi khí phách Công Tử Ca thường ngày, cười như kẻ ngốc, móng vuốt không nhịn được chụp về phía bàn tay nhỏ bé của Đường Kiều.

    "Cười ngây ngô cái gì?"

    Đường Kiều tát một cái, chụp trúng bàn tay lúng ta lúng túng của anh.

    Một cái chụp này là không nhẹ, vốn nước da của Chu Chú trắng nõn, mu bàn tay lập tức đỏ lên.

    Không lớn lên được sao? Đường Kiều khó chịu, nói thầm trong lòng.

    "Kiều Kiều. . . . . ."

    Miệng của Chu đại công tử nhếch lên có chút ủy khuất, đem móng vuốt để xuống, bộ dáng kia, Ngu Châu ở một bên nhìn thấy muốn buồn nôn.

    Lúc nảy giống như con sói phát điên đánh anh ta ngã nhào, tại sao lại biến thành chó rồi?

    Nhìn lại Đường Kiều một chút, có vẻ bình tĩnh hơn so với anh ta.

    "Giỏi a, bây giờ cùng tôi về nhà"

    Mặc dù Đường Kiều vẫn không muốn thừa nhận Chu đại công tử là của cô nhưng có một chút cô không thể không thừa nhận, đó chính là chỗ ở hiện tại của Đường Kiều là nhà của Chu thiếu gia. Về phần tại sao, nguyên do trong đó, Đường Kiều có chút không dám nhớ lại. Aiz, sau lưng một cô gái thất bại đều có hơn một chuyện mẹ ơi, nhà cô không chỉ có một người mẹ nhiều chuyện, còn có bà ngoại nhiều chuyện, ông ngoại nhiều chuyện, bà mợ nhiều chuyện. . . . . .

    "A, chúng ta về nhà"

    Lần này Chu Chú quang minh chính đại dắt tay Đường Kiều sau đó đi ra ngoài, Đường Kiều không tiếng động quay đầu lại hỏi Ngu Châu vẫn còn chưa có tỉnh hồn lại: Không phải cậu nói cậu ta say sao?

    Bộ dạng cậu ta có chỗ nào là người say, mặc dù bước đi không phải rất vững nhưng không té ngã, hơn nữa còn biết chính xác vị trí cửa ở đâu.

    Gương mặt Ngu Châu đau khổ, anh ta nào có biết a, rõ ràng Chu Chú say nha. Xong rồi, anh ta đắc tội với chị Kiều rồi. Đắc tội với chị Kiều, còn không bằng bây giờ trực tiếp đắc tội với Chu Chú, anh ta chết chắc rồi, đắc tội với Chu Chú cùng lắm là bị sửa chữa, đắc tội với Đường Kiều, không chừng sẽ bị cô len lén dùng chiêu gì đó ngáng chân anh ta đấy.

    Đường Kiều để mặc cho Chu Chú dắt cô đi thẳng tới cửa quán bar, lập tức có một chiếc taxi tiến lên dừng ở trước mặt bọn họ, đúng vậy, vẫn là người tài xế vừa rồi nói rất muốn chờ cô.

    Đường Kiều mở cửa xe, đem Chu Chú nhét vào, mình cũng ngồi vào.

    "Cô em, đây là em trai của cô em sao?"

    "Ừ"

    Đường Kiều nhẹ giọng ừ một tiếng, mặc dù cô vẫn khăng khăng nói Chu Chú là em của cô, chẳng qua, sau khi Chu Chú gặm cô, quan hệ này cô vẫn cảm thấy kỳ cục, cũng khó chịu.

    "Vóc dáng em trai cô em cũng thật đẹp trai, có chút không giống cô em lắm"

    Mẹ nó? đừng tổn hại người như vậy. Vẻ mặt Đường Kiều tối đi, trong đầu thoáng qua vô số tài xế taxi bị giết, bị chôn cất.

    Một bên, Chu Chú cũng không vui vẻ.

    "Ai là em trai cô ấy a, anh mới em trai cô ấy, cả nhà anh đều là em trai cô ấy"

    Tài xế Taxi kinh ngạc, xe run lên, dù vậy cũng không có xảy ra chuyện gì.

    "Sư phụ, anh lái vững một chút, cậu ta uống say rồi, anh đừng để ý"

    "Không có. . . . . . Không có chuyện gì."

    "Tôi không phải em trai cô ấy"

    Chu Chú vẫn đang kháng nghị, hiển nhiên đối với tài xế taxi cực kỳ khó chịu.

    "Vâng vâng vâng, cậu không phải là em trai của cô ấy"

    Đường Kiều lung tung qua loa, cậu ta thật sự là em trai cô, cô sớm cho một cái tát đập chết cậu ta.

    Hơn hai giờ sáng a, hăng hái trộm món ăn đã xong, hiện tại có thể vây khốn chết cô. Cô buồn ngủ, về nhà ngủ.

    Sau khi được xoa dịu, Chu Chú an phận rất nhiều, đầu đặt trên bả vai Đường Kiều, mắt y như sói, sáng lấp lánh nhìn gò má Đường Kiều. Cái này vào lúc bình thường, Đường Kiều tuyệt đối sẽ vỗ xuống một cái tát, nhưng lúc này Đường Kiều hiển nhiên cũng mất tinh thần, cũng mặc kệ cậu ta đi. Người tài xế taxi từ trong kính chiếu hậu nhìn hai người một cái, Đường Kiều nhìn về phía kính chiếu hậu trợn trắng mắt, tài xế taxi giật mình một cái, xe thiếu chút nữa bay ra ngoài.

    Thật vất vả đến nơi, bỏ hai người xuống, tài xế taxi lập tức lái xe chạy như bay. Buôn bán buổi tối thật khó làm a, đều là lấy mạng ra đùa.

    Đường Kiều vừa quay đầu lại, Chu Chú lại ngã trên mặt đất không đi.

    Ai nói cậu ta không có say đây?

    "Cậu cùng tôi về nhà, hay một mình tôi về nhà, cậu ở lại chỗ này?"

    Đường Kiều nghiêm mặt hỏi, hơn nửa đêm, cô cũng không có sức ở chỗ này cùng cậu ta giày vò, cũng không có tâm tình đó.

    Chu Chú vẫn không động đậy, trên gương mặt đẹp trai rõ ràng mất hứng. Đường Kiều nhấc chân làm bộ muốn đi, Chu Chú lập tức đứng dậy, "Kiều Kiều, cô chờ tôi một chút"

    Chạy chậm hai bước, Chu Chú đuổi theo Đường Kiều, kéo tay Đường Kiều, nói chuẩn xác là Đường Kiều kéo Chu Chú, hai người cùng đi vào chung cư, sau đó lên lầu, trở về nhà, đóng cửa, mở đèn.

    "Tự mình đi tắm, sau đó ngủ đi"

    Nói xong Đường Kiều liền đem Chu Chú ném ở phòng khách, mình đi vào phòng ngủ, không hề có một chút tự giác muốn chăm sóc người bạn say rượu.

    Chu Chú chớp mắt mấy cái, hiển nhiên còn chưa kịp phản ứng, một lát sau, xê dịch chân, không đi vào phòng tắm mà đi vào phòng ngủ của Đường Kiều.

    Tiếp theo, lúc hơn hai giờ sáng, nghe được một tiếng thét chói tai.

    "A!"
     
    Chỉnh sửa cuối: 29/2/16
  4. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 3: Nhịn là đau 1

    Theo một tiếng thét, đôi tay Đường Kiều vốn đã vén lên quần áo nhanh chóng để xuống.

    "Cậu vào trong phòng tôi làm gì?"

    Cặp mắt Đường Kiều bốc lửa, cô quyết định, nếu như cậu ta không cho cô một lý do thỏa đáng, không cần biết tối hôm nay cậu ta uống bao nhiêu, cô cũng tuyệt đối sẽ làm cho cậu ta ói ra không còn một mống.

    "Tắm, ngủ"

    Chu Chú trả lời rất dứt khoát, sau đó rất dứt khoát, vừa cởi quần áo, vừa đi vào phòng tắm trong phòng của Đường Kiều.

    Được rồi, lý do này rất đầy đủ, Đường Kiều kinh ngạc nhìn động tác làm rất liền mạch của Chu Chú, lập tức bùng lên giận dữ.

    "Cậu muốn tắm, muốn ngủ, trở về phòng của cậu đi, cậu vào trong phòng tôi làm gì."

    Phịch một tiếng, tiếng nói của Đường Kiều bị ngăn cản bên ngoài, cô. . . . . . Nhịn!

    Nếu cậu ta thích gian phòng này như vậy, cô tặng cho cậu ta là được, vì vậy, Đường Kiều ôm áo ngủ, căm giận đi ra khỏi phòng của mình, sau đó đi vào căn phòng sát vách phòng Chu Chú.

    Sau khi thay xong áo ngủ, Đường Kiều liền hướng trên giường ngã xuống chuẩn bị ngủ, nói chuẩn xác là ngã xuống trên giường Chu Chú chuẩn bị ngủ.

    Đường Kiều nằm chôn nửa mặt trong gối, mơ mơ màng màng suy nghĩ, thật sự là kỳ quái, rõ ràng cái chăn của cô và cái chăn Chu Chú đều dùng bột giặt cùng một nhãn hiệu để giặt, tại sao mùi vị nghe ra hoàn toàn khác nhau vậy? Nhưng lại không thể nói được khác nhau ở chỗ nào. Đại khái thật sự mệt mỏi, chỉ chốc lát Đường Kiều cũng đã từ mơ màng tiến vào ngủ sâu.

    Cũng không biết ngủ bao lâu, cảm giác có người nằm xuống bên cạnh, trong nháy mắt, Đường Kiều lại từ ngủ sâu chuyển thành ngủ mơ màng, trong lòng giùng giằng nghĩ có nên tỉnh lại hay không, có phải có quỷ áp giường hay không nhưng thật sự là mệt quá không có cách nào, đối với chuyện tỉnh lại cô không thể ra sức. Một lát sau, sức nặng bên cạnh từ từ chuyển tới trên người của cô, Đường Kiều nhắm mắt lại sắp khóc, cô quả nhiên bị quỷ áp giường.

    Đường Kiều cứ như vậy bị "Quỷ" đè ép ngủ một đêm, một đêm cũng mơ thấy đầu của mình cách đầu người khác, mặt của mình dán vào mặt người khác.

    Một buổi tối thật là rung động lòng người.

    Ngày thứ hai là Chủ nhật, Đường Kiều đang không ngừng bị chứng quỷ đè, trong rầm rì tỉnh lại, mơ mơ màng màng mở mắt ra, từ từ phát hiện có cái gì không đúng. Đường Kiều cô, vào giờ phút này đang bị người lấy tư thế cực kỳ thân mật, từ phía sau lưng ôm vào trong ngực, một cánh tay gác ngang dưới cổ, mặt, ngang hông choàng một cánh tay, bên cổ còn có một cái đầu bù xù.

    Đường Kiều nắm quyền, cắn răng nghiến lợi. Nếu không phải là quá máu tanh, cô thật rất muốn đem cánh tay và đầu trên người biến chỉ còn là cánh tay và đầu.

    Quá đáng hơn chính là lúc này cái đầu bù xù bên cổ của cô còn cọ cọ, đây là hành động cỡ nào. . . . . . Không biết xấu hổ a.

    Đường Kiều cảm giác mình không thể nhịn được nữa, cũng không muốn nhịn nữa.

    Cùi chỏ vừa dùng sức, bên tai Đường Kiều liền nghe một tiếng kêu rên.

    "Kiều Kiều, chào buổi sáng"

    Chu Chú đáng thương, sau khi say rượu bị Đường Kiều thúc một cái cùi chỏ đánh tỉnh, tinh thần có vẻ không phải quá tốt, thân thể giật giật nhưng không tính thức dậy, tay đặt ở bên hông Đường Kiều vẫn không sợ chết, ôm thật chặt.

    "Chu Chú, đem móng vuốt của cậu lấy ra!"

    Đường Kiều cảm thấy sáng sớm cắn răng thật sự là một chuyện rất hao tổn tinh thần.

    "Ngủ tiếp một chút đi, hả?"

    Chỉ sợ Chu đại thiếu gia cậu còn chưa tỉnh đi?

    "Trước khi cậu ngủ lần nữa, tôi nghĩ cậu nên giải thích một chút đây là chuyện gì xảy ra?"

    Không phải cô cũng đã đem phòng của cô tặng cho cậu ta rồi sao? Tại sao lại chạy tới trên giường cô?

    "Giải thích cái gì?"

    Chu Chú lầu bầu, hiển nhiên đối với chuyện sáng sớm Đường Kiều tức giận có chút không quan tâm.

    "Tại sao cậu lại ở trên giường tôi?"

    Đường Kiều quay người lại, đối mặt với Chu Chú.

    Chu Chú mở mắt nhìn Đường Kiều trước mắt, mới vừa rõ ràng là cái ót nhưng bây giờ là mặt, không có giải thích gì chuyện trên giường, ngược lại vui vẻ.

    "Kiều Kiều, mặt của cô rất trơn bóng"

    Chu Chú cười híp mắt nói, không biết là bởi vì nguyên nhân còn say rượu hay mới vừa tỉnh ngủ, giọng nói Chu Chú có chút trầm thấp, trầm thấp rất khêu gợi, tương phản với Đường Kiều, ngược lại, trên mặt của anh vô cùng nhẹ nhàng khoan khoái, tóc có chút rối loạn, tóc rối đè ở khuôn mặt dễ nhìn như vậy, cũng không có chút nào đột ngột. Nếu như anh không nói ra câu nói kia, Đường Kiều sẽ có cảm giác anh vẫn còn là đứa bé mười mấy năm trước. Đáng tiếc. . . . . .

    Trơn bóng em gái cậu chứ trơn bóng!

    "Nói, tại sao cậu ở trên giường tôi?"

    Nếu không nói, đừng trách cô không khách khí, cô tuyệt đối sẽ không để cho cậu ta tốt hơn.

    "Kiều Kiều, giường này rõ ràng là của tôi"

    “. . . . . .”

    Đúng vậy, không sai, cậu ta nói rất đúng, cái giường này là của cậu ta, không riêng gì cái giường này, ngay cả phòng này đều là của cậu ta. Cậu ta nói một chút cũng không sai.

    Đường Kiều cực hận nét mặt chơi xỏ lá của Chu Chú, Chu đại thiếu gia cậu ta, gia thế hiển hách, hai mươi mấy năm qua vẫn thuận buồm xuôi gió, bình thường bên cạnh đều có một nhóm người đi theo, chính cậu ta ở trước mặt người ngoài cũng không cẩu thả nói cười, ai mà biết bí mật của cậu ta sẽ là bộ dạng vô lại này. Mà Đường Kiều, tuyệt đối không thích đối đãi đặc biệt như vậy.

    Con bà nó, cậu ta không thể đối đãi với cô, giống như đối đãi người khác sao, làm cho cô cút xéo rất xa sao?

    Cô quyết định không cần nói nhiều lời vô ích với cậu ta làm gì nữa, cô không thể vì cậu ta mà phá đi tâm trạng tốt đẹp trong ngày chủ nhật. Cho nên, Đường Kiều quyết định, rời giường trước, đi đến nơi không nhìn thấy Chu Chú, nhắm mắt làm ngơ.

    Đường Kiều từ trên giường bò dậy, đứng trên giường vẫn không quên đá một cái vào lồng ngực của Chu Chú, sau đó nhanh chóng xuống giường, đứng nơi an toàn, cách xa xa chiếc giường. Năng lực công kích của Chu Chú, cô đã nhìn thấy, không bị thương cũng bị tàn tật, tối hôm qua thì có một tên xui xẻo mặt mày hốc hác rồi, cô tuyệt đối sẽ không làm người thứ hai.

    Có vẻ Chu Chú bình tĩnh hơn Đường Kiều, không có phản ứng gì đặc biệt, xoa xoa lồng ngực bị đau, lật người, sau đó nhắm mắt lại, không biết xấu hổ mở miệng.

    "Kiều Kiều, tôi muốn ăn cháo trứng muối thịt nạc"

    "Không có trứng muối"

    Đường Kiều không chút nghĩ ngợi từ chối, tại sao, cô cũng không phải là mẹ của cậu ta.

    "Vậy thì cháo thịt nạc"

    Chu Chú lùi lại, tiếp tục cầu xin.

    "Không có thịt nạc"

    "Vậy thì cháo trắng"

    Chu Chú lui, cầu xin tiếp.

    "Không có cháo trắng"

    Đường Kiều cắn răng hung dữ nói.

    "Kiều Kiều, đừng quên, mẹ của cô, bà ngoại, ông ngoại của cô, mợ của cô. . . . . . Bọn họ, cũng bảo cô chăm sóc cho tôi"

    Chu Chú mở mắt, vô cùng ủy khuất nói.

    Đường Kiều nắm quả đấm, cố gắng thuyết phục mình không chấp nhặt với đứa trẻ "Cậu cũng đừng quên, bọn họ cũng nói, hai chúng ta chăm sóc lẫn nhau"

    "Đúng vậy a, tôi chăm sóc giấc ngủ cho cô, cô chăm sóc tôi ăn cơm"

    Chu Chú kéo kéo gối đầu, dáng vẻ đương nhiên là một chuyện rất công bằng.

    "Cậu chăm sóc giấc ngủ của tôi lúc nào?"

    Nếu như cậu ta nói không xong, cô thật sự không chắc chắn mình có thể nhịn không phế cậu ta hay không?.

    "Tối ngày hôm qua a"

    Chu Chú bới bới tóc, nhướng mày nhìn Đường Kiều, bộ dáng tại sao cô lại quên ngay vậy.

    Đường Kiều cảm thấy cậu ta thật rất cần ăn đòn. Cô thật không thể tiếp tục ở lại trong phòng, cô cần tỉnh táo một chút.

    Phịch một tiếng, cửa phòng ngủ của Chu Chú rung lên, nằm vùi ở trong chăn muốn tiếp tục ngủ bù lại, Chu Chú cũng run lên.

    Ba Chu nói, phụ nữ là con hổ. Lời này là không sai, ngay cả Kiều Kiều của anh cũng là một con hổ a.
     
    Chỉnh sửa cuối: 29/2/16
  5. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 4: Nhịn là đau 2

    Sau khi Đường Kiều tắm xong, mặc dù không tình nguyện nhưng vẫn lấy một chút gạo bỏ vào chén vo sạch, đổ nước vào trong nồi, sau đó bật bếp gas nấu.

    Trong lúc này, cô luôn suy nghĩ một chuyện nhưng nghĩ thế nào cũng không ra đáp án, cô dùng mấy chục giây thời gian, nhanh chóng ở trên đỉnh Thiên Nhai phát một cái thiệp, thiệp viết như sau: "Tỉnh dậy, người ngủ ở bên cạnh bạn không phải là chồng bạn, ngoại trừ sau khi có chút tức giận nhưng vẫn tâm cam tình nguyện rời giường nấu cho anh ta một nồi cháo nhỏ" Suy nghĩ một chút, Đường Kiều cảm thấy dùng câu này quá uất ức, vì vậy, suy nghĩ một chút, ở phía sau thêm vào PS. P/S: Anh ta nói muốn ăn cháo.

    Phát xong cái thiệp, Đường Kiều lại chui vào phòng bếp, cắt một đoạn ngắn hành tây, hai quả trứng muối, không có thịt nạc, sau đó cầm cái chén nhỏ đựng gạo, chờ nước sôi lên, đổ vào trong nồi.

    Sau khi chuẩn bị xong, Đường Kiều trở lại trước máy vi tính, mở tấm thiệp một chút, chỉ mới mấy phút, phía dưới đã trả về trên trăm bình luận rồi, lần đầu tiên Đường Kiều cảm giác mình nổi tiếng.

    "Theo đánh giá, bất kể là thân thể hay tâm lý, Lâu chủ đã bị trật đường rây, Lâu chủ cố gắng làm cho đường rây này thay đổi một chút nữa đi"

    Đây là bình luận đầu tiên trong thiệp của cô, sau đó phía sau là một loạt ý kiến giống như vậy.

    Theo cô thống kê, bình luận phía sau có 99/100 người sự thực cho rằng cô nên nghiêm túc xác định lại đường rây của mình. Còn lại 1% người không nhìn ra lập trường, chỉ trả về hai chữ, đó chính là: bỏ đi.

    Vì vậy, cô buồn rầu, vô cùng buồn rầu, ngửa đầu 45 độ cũng không đủ phát tiết hết nổi buồn rầu của cô.

    Đang yên lành, tại sao cô lại bị trật đường rây? Rõ ràng cô vẫn chờ đợi đoàn tàu, còn chưa xuất trạm đâu, tại sao lại bị trật đường rây? Cái này quả thật làm cho lá gan cô đứt từng đoạn.

    Vì vậy, Đường Kiều run run tay chuẩn bị phát tiếp một cái thiệp tương đối có chiều sâu.

    "Nhà tôi có hai tấm chăn, một cái là chăn bông, một cái khác, cũng là chăn bông"

    Chẳng qua, không có ai biết, lúc này tâm tình của Đường Kiều giống như bị táo bón.

    Một hot girl cho cô bình luận: "Trong nhà Lâu chủ có ba người, một người ở trên giường, hai người kia cũng ở trên giường"

    Ngay tức khắc, Đường Kiều rơi lệ. Không chỉ rơi lệ, cô còn muốn cởi truồng chạy trốn.

    Cô cảm thấy, làm người phải khiêm tốn, không có chuyện gì làm, đi phát thiệp làm gì.

    Lúc Đường Kiều đang rối rắm, trên bếp truyền đến tiếng ùng ục, Đường Kiều đành phải ném thiệp xuống, đi nấu cháo cho Chu đại thiếu gia. Từ trước bàn máy vi tính, chạy vội tới phòng bếp chỉ trong mấy giây, Đường Kiều cảm giác mình giống như từ một thế giới này, tiến vào một thế giới khác.

    Nếu như nói mới vừa ngồi trước máy vi tính là một cô gái thanh xuân thì lúc này, ở trước bếp đang cầm muỗng lớn khuấy cháo, cô chính là một cô gái thanh xuân bị khổ ép.

    Sau khi Đường Kiều nấu xong cháo, đã hơn 10 giờ sáng, hoàn hảo là Chủ nhật, cũng chỉ có Chủ nhật, Đường Kiều mới thoải mái để mặc cho mình ngủ muộn như vậy, còn vào máy tính trộm món ăn. Cho tới khi Ngu Châu có cơ hội dùng, bình thường hơn 10 giờ tối cô đã tắt máy, đây là lần duy nhất trễ như thế còn chưa có tắt máy lại bị cậu ta bắt được. Thật là vô cùng oán giận.

    Chu Chú còn chưa dậy, Đường Kiều tắt bếp, múc cho mình một chén nhỏ. Thật ra cô không thích ăn cháo nhưng mỗi lần Chu Chú ăn, cô sẽ cùng ăn một chút. Mọi người đều nói cháo tốt cho bao tử nhưng Đường Kiều vẫn không thích, cô thích cơm tẻ, cái loại đó chắc bụng làm cho cô có cảm giác an toàn.

    Đường Kiều đang cầm cháo trở lại trước bàn máy vi tính, đã chẳng muốn xem thiệp nữa, phía dưới góc phải có con chim cánh cụt nhỏ đang nhấp nháy.

    Đường Kiều mở ra, cũng là bạn học cũ khoe hình đám cưới. Hít sâu một hơi, hiển nhiên Đường Kiều vẫn chưa thích ứng loại kích thích này, mỗi lần đi group bạn học, mọi người không phải thảo luận bạn trai thì là ông chồng, hay thảo luận về con cái. Còn cô đến nay cũng không tìm được một người bạn trai làm cho cô có chút lúng túng không thôi. Cho nên đã thật lâu cô không đi group bạn học, ngay cả QQ cũng đổi sang chế độ ẩn, nhưng vẫn không thể tránh được các bạn học hăng máu kích thích.

    Đường Kiều vốn tính nghía một cái rồi thôi, kết quả tin tức phát tới, "Đẹp chứ?"

    Vì vậy, cô không thể không cẩn thận xem từ đầu tới đuôi, sau đó từ trong đó chọn ra một tấm hình, cô cảm thấy cũng tạm được.

    "Tấm này thật xinh đẹp"

    Xem ra cô ấy sẽ nói nhiều a, mình cũng không có khen ngợi cô ấy quá đáng.

    "Tấm nào cũng rất đẹp có phải không?"

    Ách, cái muỗng nhỏ Đường Kiều cầm trên tay mất thăng bằng rơi vào trong chén, cháo văng lên đánh trúng mu bàn tay, Đường Kiều kêu lên một tiếng, đau đớn không thôi.

    Không để ý tới đau đớn trên tay, Đường Kiều lập tức chân chó đổi lời nói, "Đúng vậy, đều rất xinh đẹp a, thật hâm mộ".

    Em gái cô, hình đám cưới rất giỏi sao, rõ ràng chụp không chút nào đẹp mắt, rõ ràng trang điểm giống như geisha Nhật Bản, rõ ràng giống như ngọn hải đăng, rõ ràng người đàn ông đó bụng bự mặc tây trang cũng không che dấu được. . . . . .

    Chỗ nào dễ nhìn? Chỗ nào dễ nhìn? Hả?

    Ai nói trong tình yêu phụ nữ đều mù quáng, cô gái chụp hình đám cưới này mới là người mù, người điếc!

    "Hâm mộ thì mau tìm một người đi, cô nhìn lại mình đi ….... cô cũng 25 rồi, trên lớp chúng ta, phần đông bạn học cũng đã kết hôn, không có kết hôn cũng có bạn trai cố định chuẩn bị kết hôn, cô xem cô đi, đến bây giờ, ngay cả bạn trai cũng không có một người. . . . . ."

    Lại tới, lại tới.

    Mỗi khi vào lúc này, Đường Kiều hận không được đâm mù cặp mắt của mình, bẻ gảy hai tay của mình. Cô rất hưởng thụ cuộc sống độc thân có được hay không, cô rất ưa thích một mình tự do có được hay không? Chính cô cũng không vội, tại sao bọn họ không có việc gì mà gấp thay cô a.

    Aiz, tư tưởng nữ đồng chí, quả nhiên là cô theo không kịp.

    Lúc Đường Kiều đang ngẩn người nhìn hình đám cưới trong máy vi tính, đột nhiên trước mặt mọc ra một cái tay, đem chén cháo cô mới vừa để lạnh bưng đi, một lát sau, cái chén trống không đặt ở trước mặt cô.

    Gặp qua heo ăn chưa?

    Chưa từng thấy qua?

    Hôm nào đến nhà của Chu Chú nhìn một chút, Chu Chú ăn cơm như thế nào sẽ biết.

    "Nhìn cái gì chứ?"

    Chu Chú đem cái đầu tiến tới trước máy vi tính, dùng lời kịch điện ảnh nói: khi mặt của anh và mặt của Đường Kiều chỉ còn cách 0.1 centimét, không ai nghĩ tới, ngay sau đó. . . . . . Cô rất muốn xé gương mặt này.

    "Thứ bốn mươi lăm"

    Trước khi Đường Kiều ra tay xé mặt của anh, Chu Chú thu hồi cái đầu, nhẹ nhàng phun một câu.

    "Cái gì thứ bốn mươi lăm?"

    Nghi ngờ nhìn Chu Chú, Đường Kiều phát hiện, cậu ta cư nhiên quấn một cái khăn tắm đi ra. Thật sự là. . . . . . Quá không biết xấu hổ.

    "Lớp các cô tổng cộng có 48 nữ sinh, bây giờ cô nhận được hình đám cưới của người thứ 45. Cũng có nghĩa là, cô phải tốn 45 cái phong bì đỏ"

    Chu Chú nói không sai, trong lớp cô tổng cộng có 48 người, tất cả 48 người đều là nữ sinh, bây giờ là cô phải tốn 45 cái phong bì đỏ, còn có hai bạn học ra nước ngoài, nhất thời không có liên lạc, không biết lấy chồng hay chưa. Nói cách khác, trước mắt, trong lớp bọn họ, trừ hai người sống ở nước ngoài chưa liên lạc được, Đường Kiều là người duy nhất chưa lấy chồng, không, phải nói là người duy nhất ngay cả một người bạn trai cũng không có.

    Cô còn chưa phục hồi tinh thần từ chuyện "Trật đường rây", sau đó lại rơi vào trong chuyện khủng hoảng không có bạn trai.

    Vì vậy, sáng sớm, Đường Kiều từ trong khiếp sợ này, rơi vào trong một khiếp sợ khác, thật lâu vẫn chưa lấy lại bình tĩnh.
     
    Chỉnh sửa cuối: 29/2/16

Chia sẻ trang này