Cùng Nhảy Dưới Ánh Trăng Đỏ - Hắc Đế U [ 84 Chương ]

Thảo luận trong 'Cổ đại' bắt đầu bởi Soái Ca, 26/12/16.

  1. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    [​IMG]

    Cùng Nhảy Dưới Ánh Trăng Đỏ

    Tác giả: Hắc Đê U
    Trang chủ: hacdeu.wordpress.com
    Thể loại: Cổ đại, HE
    Số chương: 84 chương


    Đây là truyện giả tưởng, không có liên can đến thực tế, lịch sử nào. Nếu có, chỉ là sự ngẫu nhiên



    Giới thiệu:

    Dạ Đông Tuyết là tam tiểu thư của Dạ gia, là một kẻ thừa thải không ai cần, trong mắt mọi người, nàng là người vừa vô dụng vừa dở hơi. Một ngày kia, Bạch Y Thần đến làm khách ở Dạ Phủ, Dạ Đông Tuyết vì thú vị mà đeo bám hắn.

    Bắt đầu có những tin đồn độc ác nhằm vào Dạ Đông Tuyết, cho là nàng muốn quyến rũ Bạch Y Thần, có một số người còn ra tay hại nàng. Không một ai tin nàng, đều cho là nàng sai quấy, Dạ Đông Tuyết cũng chưa từng một lần biện hộ cho mình, nàng cứ ngây ngô nở nụ cười.

    Một ngày kia, Dạ Đông Tuyết chết. Khi đó, Bạch Y Thần mới biết được hoá ra trong lòng hắn có nàng. Đáng tiếc, hắn biết được thì đã quá muộn, Dạ Đông Tuyết đã chết.

    Thi thể của nàng bị đánh cấp.

    Ở một nơi nọ, Dạ Đông Tuyết mở mắt tỉnh dậy. Trong mắt nàng đã không còn ánh sáng rực rỡ của trước kia, chỉ là một màn đêm u ám.

    Tang Ly mỉm cười, nói:

    - Nàng cứ làm bản thân mình bị thương như thế?

    Dạ Đông Tuyết lạnh lẽo nhìn hắn, thờ ơ đáp:

    - Không phải có ngươi chữa cho ta sao?

    - Nàng đã không còn là Dạ Đông Tuyết. Bây giờ, nàng có thể làm những việc mà nàng muốn, như… xoá sổ Dạ gia chẳng hạn.

    Dạ Đông Tuyết không đáp, nàng bây giờ chỉ phát ra sự lạnh lùng, có lẽ, đây mới là bản tính thật của nàng hoặc cũng không phải. Nàng đã thay đổi như thế gian này luôn biến đổi. Dạ Đông Tuyết đã chết, từ giờ, nàng gọi là Nguyệt Vô Thường.

    Thế gian này cái gì cũng có thể là giả dối, tình thân là giả, tình yêu cũng là giả, chỉ có một điều là thật, chính là nỗi đau. Bi ai là tên của hắn.

    Vì đồng cảm, hay vì thu hút lẫn nhau, hoặc do định mệnh đã an bài hai người sẽ dây dưa, gắn bó một đời.


    Đoạn ngắn 1:

    Nàng lúc nào cũng cảm thấy lạnh lẽo, muốn được nhận lấy hơi ấm. Dù nàng không nói ra, Tang Ly liền hiểu, tiến tới ôm nàng vào lòng.

    - Thường Thường của ta nha…

    Hắn cọ trán lên đầu Nguyệt Vô Thường, làm tóc của nàng rối loạn. Nguyệt Vô Thường khẽ nheo mắt nói:

    - Tang Ly, chế cho ta thuốc.

    - Thường Thường muốn thuốc gì?

    - Thuốc tăng chiều cao. Ta không muốn bị ngươi ôm. Ta muốn ôm ngươi.

    Khoé môi Tang Ly co giật, hắn xuống giọng nói:

    - Vậy ta để Thường Thường ôm là được rồi.

    Tang Ly hơi khuỵ chân xuống, để chiều cao của hắn bằng với Nguyệt Vô Thường. Nguyệt Vô Thường liền dang tay ôm lấy hắn, Tang Ly cũng chiều theo ý muốn của nàng, chỉ cần Thường Thường của hắn cảm thấy tốt thì hắn sẽ vui vẻ chấp nhận. Hắn tựa cằm lên vai nàng hưởng thụ.

    Nhưng mà… tư thế này thật sự rất mỏi nha.


    Đoạn ngắn 2:

    Nguyệt Vô Thường hờ hửng nhìn Tang Ly, lạnh nhạt nói:

    - Ta sẽ không làm thê tử của ngươi. Sẽ không trở thành người phải sống phụ thuộc vào kẻ khác.

    Tang Ly mỉm cười, ôm nàng vào lòng nói:

    - Vậy không cần làm thê tử của ta. Ta sẽ là người của nàng.

    Nguyệt Vô Thường nhíu mày nhìn hắn, bá đạo nói:

    - Ngươi vốn là của ta.
     
  2. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 1: Trước đêm trăng.



    Những cơn gió lạnh lẽo thổi ập đến, mang theo cái lạnh cắt da, nó luồn qua khe đá tạo thành những âm thanh réo rắt, nghe giống như… một giai điệu cuồng loạn.

    Nhìn nữ nhân nằm trong tuyết, Bạch Y Thần nặng nề tiến lại từng bước. Nàng vừa mười lăm tuổi, tên Dạ Đông Tuyết, lúc nào, nàng cũng mặc y phục màu trắng, nhưng vì bản tính không cẩn trọng, y phục của nàng bao giờ cũng có vết bẩn. Khi hắn hỏi vì sao nàng lại thích mặc y phục màu trắng, nàng liền nở ra nụ cười tươi rói của mình và đáp lại:

    “Vì tên Đông Tuyết là màu trắng nha.”

    Nàng được sinh trong mùa đông, ngày tuyết rơi trắng xoá, nên được gọi là Đông Tuyết. Nhưng, tính cách của nàng lại trái ngược hoàn toàn với cái tên của mình. Nàng lúc nào cũng vui vẻ hoạt bát, tung tăng chạy nhảy khắp nơi và nụ cười lúc nào cũng thường trực trên môi. Đó là nụ cười rực rỡ nhất mà Bạch Y Thần từng thấy, ấm nóng và sáng chói như ánh mặt trời mùa hạ. Vì nó chói loá như thế, khiến người ta thật khó mà nhìn thẳng, nên hắn càng không thích…

    Vì vậy, hắn cũng không thích nàng.

    Nhưng, dường như nàng không hiểu điều đó, cứ mãi bám theo hắn. Dù rằng, hắn chưa từng lên tiếng xua đuổi nàng, nhưng cũng chưa một lần đón tiếp nàng, để mặc nàng muốn làm gì thì làm. Hắn không bao giờ để tâm đến.

    Bạch Y Thần khẽ chạm vào cơ thể của Dạ Đông Tuyết, từ sớm đã không còn hơi ấm. Hắn đưa tay vuốt lên gương mặt nhỏ bé của nàng. Bình thường, đôi mắt to, đen nhánh của nàng vẫn luôn chớp nháy, hàng mi dài đung đưa như cánh bướm, vốn tràn đầy sức sống như thế mà giờ đây đã khép chặt.

    Tay của Bạch Y Thần dần chuyển xuống đôi môi của nàng. Trong trí nhớ của hắn, nó luôn mấp máy liên hồi, không một lúc nào yên tĩnh, tại sao, nó không còn phát ra âm thanh nữa?

    Dạ Đông Tuyết trong ký ức của Bạch Y Thần là một người lúc nào cũng không thể ngồi yên lấy một khắc. Vì sao bây giờ nàng lại nằm yên như vậy?

    Bạch Y Thần thận trọng ôm thấy thân thể của Dạ Đông Tuyết vào lòng. Hoá ra, hắn cũng không phải không có tình.

    Đáng tiếc, hối hận đã muộn màng. Dạ Đông Tuyết giờ đây không còn cảm nhận được tình cảm của hắn nữa.

    Những tiếng ồn ào truyền tới, người của Dạ Phủ đã tìm đến. Họ bao xung quanh Bạch Y Thần và Dạ Đông Tuyết.

    - Bạch công tử…

    Không một tiếng động nào có thể truyền vào tai của hắn, hắn bây giờ đang chìm trong đau đớn, hối tiếc.

    Những bông tuyết từ trên trời rơi xuống, bị cơn gió thổi qua, bay tán loạn, như một vũ điệu cuồng dã của bóng đêm…
     
  3. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 2: Đêm trăng đầu tiên

    Nơi này, gọi là Dạ phủ, chủ nhân của nó là Dạ Minh Thành, là đệ nhất thế gia ở phương Bắc này. Cơ ngơi của Dạ gia có thể nói là trải rộng khắp cả Nam Thiên Quốc. Dù hắn thân phận là thương gia nhưng lại có một nghĩ khí của một sĩ phu nên danh vọng của hắn rất được đề cao.

    Bạch Y Thần không dám nhận mình là một danh sĩ nhưng hắn cũng có một chút tiếng tăm trong giới danh sĩ, hắn được Dạ Minh Thành mời về Dạ Phủ làm khách. Ở Dạ Phủ, địa vị của Bạch Y Thần rất cao, được đối xử như một vị chủ nhân, thậm chí, có một số người của Dạ gia còn không được xem trọng như hắn. Điển hình như là tam tiểu thư, Dạ Đông Tuyết.

    Dạ Đông Tuyết là con gái do một tiểu thiếp sinh ra, mẫu thân nàng từ sớm đã từ trần, nàng lại không nhận được sự yêu thương của Dạ Minh Thành, trong bốn vị tiểu thư Dạ gia, nàng là người bị đối xử tệ nhất. Thậm chí, cả người làm cũng bỏ qua sự có mặt của nàng.

    Thế mà, Dạ Đông Tuyết cứ thế khoẻ mạnh lớn lên, lại còn vui tươi một cách kỳ lạ. Nàng không để ý đến cách cư xử của người ta dành cho nàng, như không biết thảm cảnh hiện tại của mình, nàng vẫn cứ vui vẻ, hăng hái như thường.

    Lần đầu tiên, Bạch Y Thần gặp Dạ Đông Tuyết đúng vào lúc nàng từ trên cây rơi xuống, nằm dài dưới đất.

    Không để ý đến nàng có bị thương hay không, Lưu quản gia đã lên tiếng trách móc:

    - Tam tiểu thư, nàng đang làm gì vậy? Không thấy có khách ở đây sao?

    Dạ Đông Tuyết lồm cồm bò dậy, trên người dính đầy bùn đất, nàng cười cười nói:

    - Xin lỗi. Đông Tuyết không biết.

    Cảm thấy nàng đang làm mất mặt của Dạ phủ, Lưu quản gia gắt gỏng:

    - Tam tiểu thư, nàng hãy về viện của nàng thay y phục đi.

    Dạ Đông Tuyết lại cười cười hối lỗi, chập chững lê bước đi. Lưu quản gia làm gì có nhã hứng mà quan tâm đến nàng, vội quay sang tạ tội với Bạch Y Thần:

    - Bạch công tử, xin lỗi đã làm phiền ngài. Tiểu nhân đưa ngài về phòng…

    Bạch Y Thần hửng hờ không đáp, đôi mắt thi thoảng hướng về phía Dạ Đông Tuyết. Trong lòng thẩm nhủ:

    “Không ai nhận ra chân nàng bị thương hay sao?”

    Rồi hắn cũng bỏ việc đó sang một bên. Trước nay, hắn không có hứng thú quan tâm đến việc của người khác.

    Tưởng đâu mọi việc đã dừng tại đó, nào ngờ, Dạ Đông Tuyết lại chủ động đến tìm Bạch Y Thần.



    Bạch Y Thần được mời đến cái viện ở phía tây, gọi Trúc Lâm, đó không phải là cái viện lớn sa hoa nhất Dạ Phủ, nhưng được xây giữa khu rừng trúc, rất thanh tịnh. Dạ Minh Thành biết Bạch Y Thần không thích ồn ào, xuất trần thoát tục nên mới lưu hắn ở đó, lại còn hạ lệnh không cho người khác đến làm phiền.

    Hôm đó, Bạch Y Thần đang ở đọc sách bên cửa sổ với tách trà nóng toả hương kế bên. Khi đọc sách, hắn đặc biệt không thích có người kế bên nên những nô tì phục dịch cũng bị bắt đứng bên ngoài chờ gọi.

    Soạt

    Một tiếng động vang lên, Dạ Đông Tuyết đột ngột từ dưới đất chồi người lên lên tiếng cười hỏi:

    - Huynh là người mới đến hả?

    Bạch Y Thần giật mình vì sự xuất hiện bất ngờ của nàng, trên mặt hắn vẫn một vẻ nhàn nhạt, không biểu lộ cảm xúc.

    Dạ Đông Tuyết chống thẳng hai tay lên cửa sổ chồm người tới trước. Những lá cây vướng trên tóc nàng rơi xuống lả tả. Nàng tròn mắt hỏi:

    - Huynh không biết nói chuyện sao?

    Bạch Y Thần khẽ nhíu mày, vẫn không đáp lời. Dạ Đông Tuyết làm ra bộ dạng như người am hiểu an ủi hắn:

    - Huynh yên tâm. Không nói được cũng không phải là cái tội. Như ta đây, lúc nào nói luôn mồm cũng đâu tốt. Ta biết là người khác còn muốn ta bị câm…

    Nàng cứ huyên thuyên nói mãi không ngừng. Bạch Y Thần dần không kiên nhẫn, chân mày của hắn càng lúc càng nhíu chặt.

    Cuối cùng, Dạ Đông Nguyệt cũng tóm lại một câu kết:

    - …Cho nên, huynh cứ an tâm là Đông Nguyệt sẽ không ghét bỏ huynh đâu.

    Trên đầu của Bạch Dạ Thần hiện ra mấy vạch đen, hắn với tay lấy ly trà, hắn cần phải bình tĩnh, không được nổi giận. Bị trượt tay, ly trà rơi xuống đất vỡ toang, Hồng Tụ, người được phân đến làm nô tì của Bạch Dạ Thần đang đứng gác bên ngoài chậm rãi lên tiếng hỏi:

    - Công tử, có việc gì sao?

    Mãi không nghe thấy Bạch Y Thần trả lời, Hồng Tụ mới to gan hé mở cánh cửa nhìn vào. Qua khe cửa, Hồng Tụ trông thấy Dạ Đông Tuyết bên trong liền nổi giận đùng đùng, đẩy cửa ra quát lớn:

    - Tam tiểu thư, nàng ở đây làm gì? Nàng có biết ở đây cấm người vào không?

    Nhìn thấy Hồng Tụ nổi giận như vậy, Dạ Đông Tuyết lè lưỡi làm mặt xấu, nàng liền nhảy qua cửa sổ rời khỏi đi. Trước khi biến mất, còn cố nói vọng lại:

    - Ca ca, lần sau Đông Tuyết đến thăm người!

    Hồng Tụ tức giận mãi không thôi, luôn miệng lầm rầm mắng chửi. Bạch Y Thần từ nãy đến giờ vẫn tĩnh tọa, xem như cái gì cũng không nghe, không thấy.

    Ngày hôm đó, ở Trúc Lâm viện, được canh gác nghiêm ngặt hơn.

    Tưởng đâu Dạ Đông Tuyết sẽ bó tay không còn cách lẻn vào được nữa thì qua ngày hôm sau Dạ Đông Tuyết vẫn cứ xuất hiện.

    Trong thư phòng, Bạch Y Thần đang vẽ một bức tranh. Hắn rất hiếm khi vẽ tranh, những bức tranh hắn vẽ ra chỉ để dành tặng những bằng hữu thân thuộc, người ngoài khó có được, nên giá trị của chúng được đẩy lên rất cao. Có người thậm chí ra giá ngàn lượng vàng cho một bức tranh của hắn, nhưng Bạch Y Thần vẫn không ngó ngàng.

    Bức tranh dần dần hoàn thiện, chỉ cần điểm thêm mắt cho chim nhạn là hoàn thành. Bạch Y Thần đặt bút xuống chấm nét cuối cùng, con mắt của chim nhạn đã được điểm xong, nhưng hắn chưa kịp nâng bút lên thì lại bị một tiếng reo làm giật mình.

    - Bạch ca ca, Đông Tuyết lại tới!

    Bạch Y Thần run tay, trên bức tranh bị một vết mực lem dài. Bạch Y Thần vẫn còn chưa kịp hoàn hồn, gương mặt của Dạ Đông Tuyết đã lù lù xuất hiện trước mắt hắn.

    - Bạch ca ca, người làm sao vậy?

    Bạch Y Thần đưa mắt nhìn nàng, trong đáy mắt thoáng qua sự bất đắc dĩ.

    Dạ Đông Tuyết thấy Bạch Y Thần nhìn mình thì lại lấy làm vui vẻ, liền nở một nụ cười thật tươi, nói với hắn:

    - Đông Tuyết nghe nói tên người là Bạch Y Thần nha. Từ giờ Đông Tuyết gọi người là “Bạch ca ca” được không?

    Bạch Y Thần chán nản quay đầu, không màng nhìn nàng nữa.

    - Người không nói xem như là đồng ý rồi nhé. Bạch ca ca.

    Cho dù Bạch Y Thần không nói lời nào nhưng Dạ Đông Tuyết cũng không lấy làm buồn chán, nàng cứ xoay quanh hắn hết nói lại cười. Hắn thật sự không biết cách để đối phó với nàng mà.

    Và sự yên tĩnh của Bạch Y Thần chỉ được trả lại khi Hồng Tụ đến đuổi Dạ Đông Tuyết đi.

    Nhưng hôm sau, hôm sau và hôm sau nữa, Dạ Đông Tuyết vẫnlẻn đến tìm hắn, vẫn cứ nói cười như vậy. Đôi khi, Bạch Y Thần cũng thắc mắc ở chỗ hắn có cái gì thú vị để nàng cứ đến mãi như thế chứ? Hắn lại chưa bao giờ để ý đến nàng nha.

    Hồng Tụ đã không chịu nổi sự xuất hiện thường xuyên của Dạ Đông Tuyết được nữa, nàng ta trực tiếp bẩm báo việc này cho Dạ Minh Thành. Đêm đó, Dạ Đông Tuyết bị lôi ra đánh trượng.

    Dù bị đánh rất đau, Dạ Đông Tuyết cũng không lên tiếng xin tha, cắn chặt môi đến bật máu, từng trượng từng trượng cứ thế đánh xuống mông của nàng.

    Bạch Dạ Thần xuất hiện, lần đầu tiên hắn mở miệng nói:

    - Tha cho nàng!

    Người hầu liền nghe lệnh mà dừng tay, không đánh nữa, Dạ Đông Tuyết lúc này máu thịt đã mơ hồ, trên mặt của nàng toàn vết bẩn và mồ hôi, nàng ngước mặt lên nhìn Bạch Y Thần, nở một nụ cười rồi ngất đi.

    Tưởng sau trận đòn đó, Dạ Đông Tuyết sẽ sợ mà không đến làm phiền hắn nữa, nào ngờ, chỉ được ba ngày, nàng lại xuất hiện.

    - Bạch ca ca. Cám ơn người đã nói giúp Đông Tuyết nha. Nếu không có người, nhất định cái mạng nhỏ của Đông Tuyết không còn rồi.

    Nàng vẫn cười rạng rỡ như vậy, chẳng lẽ không biết rút kinh nghiệm sao? Vết thương nặng như thế mà chỉ cần mấy ngày, nàng gần như đã hồi phục, phải khen là khả năng thích ứng và hồi phục của nàng quá cao sao? Bạch Y Thần lần đầu tiên thở dài cảm thán.

    Lát sau, Hồng Tụ châm ly trà mới đưa vào, nhìn thấy Dạ Đông Nguyệt liền muốn mắng người, Bạch Y Thần mở miệng nói:

    - Đừng quá phận.

    Suốt thời gian qua, Hồng Tụ luôn tận tâm hầu hạ Bạch Y Thần, dù hắn lạnh lùng chưa từng khen tặng nàng bao giờ nhưng hắn cũng chưa từng trách mắng. Nay lại vì Dạ Đông Tuyết, Bạch Y Thần lại cảnh cáo nàng như vậy? Dù đó chỉ là một câu nói nhẹ nhàng từ miệng Bạch Y Thần phát ra cũng làm cho Hồng Tụ cảm thấy đau đớn như bị xé nát tâm can.

    Dạ Đông Tuyết như vô tâm vô phế, cái gì cũng không biết, ngồi ở ghế nhỏ đùa nghịch ly trà, tiếng cười khe khẽ của Dạ Đông Tuyết lọt vào tai Hồng Tụ thành ra tiếng cười nhạo báng, Hồng Tụ liền căm thù trừng mắt nhìn Dạ Đông Tuyết.

    Hồng Tụ lui ra ngoài, mối hận càng lúc càng tăng cao.
     
  4. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 3: Đêm trăng thứ hai

    Dạ Phủ dạo gần đây nổi lên một tin đồn, tam tiểu thư Dạ Đông Tuyết không biết xấu hổ cứ quấn lấy Bạch Y Thần. Tin đồn càng lúc càng lan rộng, rằng Dạ Đông Tuyết vô sỉ như thế nào, thủ đoạn ra làm sao…

    Bình thường, Dạ Đông Tuyết không được người ta yêu thích, nay thanh danh trở nên tệ hại càng làm người khác chán ghét. Vì Dạ Đông Tuyết chí ít cũng có cái danh là tam tiểu thư Dạ Phủ nên trước kia có ghét nàng, cũng không dám to gan ở trước mặt nàng nói xấu, chỉ thầm bàn luận với nhau, nay mọi người đã công khai đả kích nàng.

    Trong Thuỷ Tiên viện, tứ tiểu thư Dạ Kim Lan đang lên cơn bực tức mà đập phá đồ đạc trong phòng.

    - Không biết liêm sỉ! Không biết liêm sỉ…

    Thuý Nhi, nô tì hầu cận Dạ Kim Lan luôn miệng nài nỉ:

    - Tiểu thư, không nên tức giận…

    Đập mệt rồi, Dạ Kim Lan mới chịu ngừng tay. Nàng ta ngồi xuống ghế thở hổn hển, Thuý Nhi lật đật né tránh những mảnh vỡ đi rót trà mời nàng.

    - Tiểu thư, người có tức giận như vậy cũng đâu thay đổi được gì…

    Dạ Kim Lan đang uống nước, nghe Thuý Nhi nói thế thì liếc nhìn, gắt gỏng:

    - Ngươi muốn dạy bổn tiểu thư?

    Thuý Nhi sợ hãi mặc những mảnh vỡ trên đất mà quỳ xuống nói:

    - Nô tì không dám. Nô tì không dám.

    Dạ Kim Lan không để ý đến nàng ta vì đang bận tính toán.

    - Hừ, ta tốn trăm phương ngàn kế cũng không thể gặp được Bạch công tử, thế mà, đứa dã chủng đó lại dám bám lấy chàng.

    - Tiểu thư, ngài vì tiện nhân đó mà bực tức làm gì. Bạch công tử là vì nể mặt lão gia mới không tiện xua đuổi nàng. Bằng nàng, lại xứng với công tử sao?

    Dạ Kim Lan cắn móng tay thầm nhủ:

    - Nhưng nếu ta không thể tiếp cận được chàng vậy làm sao có thể phát triển mối quan hệ được…

    Dạ Phủ có bốn vị tiểu thư, đại tiểu thư Dạ Kim Ngọc, năm mười tám tuổi, đã xuất giá theo chồng. Nhị tiểu thư Dạ Kim Huyền lại một bộ dáng thô lỗ, chỉ thích làm bạn với đao kiếm, thường xuyên bỏ nhà ra ngoài du ngoạn. Tam tiểu thư Dạ Đông Tuyết không ai xem trọng. Chỉ lại tứ tiểu thư Dạ Kim Lan, tinh thông cầm kỳ thi họa, là người được Dạ Minh Thành đặt nhiều kỳ vọng, nên dù là con của thiếp thất nhưng những thứ tốt đẹp nhất đều dành cho nàng.

    - Đúng rồi!

    Đột nhiên, Dạ Kim Lan reo lên:

    - Ta đã có cách tiếp cận chàng rồi!

    Dạ Kim Lan khẽ nhếch mép cười. Thuý nhi tự hiểu Dạ Kim Lan đã nghĩ ra biện pháp, tim nãy giờ treo trên đọt cây mới được lấy xuống, nàng khẽ thở hắt ra một hơi. Tứ tiểu thư bên ngoài hiền lành, tốt bụng nào có ai biết được bản chất thật sự của nàng…

    - Thuý Nhi, còn không đi dọn dẹp!

    - Dạ, Thuý Nhi đã biết!

    Vì giữ hình tượng thục nữ của mình, không ít lần Thuý Nhi phải thay Dạ Kim Lan gánh tội. Dạ Kim Lan là một tài nữ, nàng không có cái gì không tốt, cũng không làm sai chuyện gì bao giờ. Nếu có, đó là do lỗi của ngươi, không phải của nàng. Hầu hạ nhiều năm bên cạnh Dạ Kim Lan, Thúy Nhi hiểu rất rõ điều đó.

    - Thuý Nhi!

    Dạ Kim Lan ngồi ở ghế mềm, thấp giọng hỏi:

    - Nếu có người hỏi trong phòng xảy ra chuyện gì…

    Thuý Nhi liền cuống cuồng tiếp lời:

    - Là do Thuý Nhi! Là Thuý Nhi không cẩn thận làm vỡ đồ, tiểu thư nhân từ không nỡ trách tội…

    Dạ Kim Lan không nói gì nữa, khóe môi khẽ nhếch cao hài lòng.

    ——————

    - Dạy học cho tứ tiểu thư?

    Bạch Y Thần nhíu mày hỏi lại Dạ Minh Thành. Dạ Minh Thành xem như không thấy thái độ khó chịu của Bạch Y Thần, cười nói:

    - Bạch công tử cũng biết, trong nhà của Dạ mỗ chỉ có mỗi nữ nhi này xem như có chút tài năng. Ta đã tốn không ít công sức để tìm thầy về dạy, nhưng những người đó tài năng có hạn nên Dạ mỗ mới cả gan nhờ đến Bạch công tử…

    Dạ Minh Thành bỏ qua sỉ diện của mình thao thao bất tuyệt với Bạch Y Thần. Nguyên do cũng vì Dạ Kim Lan tìm đến khóc lóc, khăng khăng muốn Bạch Y Thần chỉ dạy mình, lại còn uy hiếp, nếu Bạch Y Thần không chấp nhận, nàng sẽ đập vỡ cầm, sẽ không bao giờ học đàn hay thư hoạ gì nữa. Đã dùng đủ mọi cách từ mềm mỏng đến hăm doạ, Dạ Kim Lan vẫn không chịu đổi ý, cứ dứt khoát chỉ muốn Bạch Y Thần dạy mình.

    Dạ Minh Thành cuối cùng cũng bó tay, không còn cách nào nữa đành phải chìu theo ý nữ nhi, tìm đến Bạch Y Thần nhờ vả dù biết rằng muốn hắn đồng ý là chuyện rất khó.

    Bị Dạ Minh Thành làm phiền mãi, lại vì mình đang ở nhờ nhà người, cuối cùng, Bạch Y Thần miễn cưỡng đồng ý.

    - Ta chỉ dạy cho tứ tiểu thư môn cầm. Thời gian hoàn toàn do ta định, các ngươi không được can thiệp.

    Dạ Minh Thành nghe vậy đã hài lòng, liền gật đầu đáp ứng. Nào ngờ, Bạch Y Thần lại nói tiếp:

    - Ta còn có yêu cầu!

    Dạ Minh Thành liền nói:

    - Bạch công tử cứ nói! Dạ mỗ nhất định sẽ đáp ứng!

    - Ta muốn tam tiểu thư cùng đến học.

    Dạ Minh Thành liền nhíu mày khó hiểu, đứa con gái này của lão xưa nay nào có học hành gì, tại sao Bạch Y Thần lại muốn nó học cầm?

    - Dạ lão gia?

    Bạch Y Thần lên tiếng gọi làm Dạ Minh Thành giật mình, lão cười nói:

    - Dạ mỗ đương nhiên không ý kiến gì, chỉ là… Đông Tuyết trước nay chưa từng học hành qua, làm sao có thể hiểu cầm. Ta e nó sẽ làm công tử phật ý…

    Bạch Y Thần không để ý tới, trầm giọng nói:

    - Yêu cầu của Bạch mỗ chỉ có như vậy.

    Dạ Minh Thành thấy Bạch Y Thần kiên quyết như vậy đành phải chấp thuận.

    - Vậy… ta sẽ cho người thông báo với Đông Tuyết.

    Bạch Y Thần không đáp. Thấy mọi việc đã xong, Dạ Minh Thành chấp tay cáo lui.

    - Trời không còn sớm. Dạ mỗ không làm phiền công tử nữa, công tử hãy nghỉ ngơi sớm.

    Bạch Y Thần đứng lên tiễn hắn về.

    - Dạ lão gia, thất lễ!

    Dạ Minh Thành đi một lúc lâu, Bạch Y Thần vẫn ngồi tại chỗ ngồi, vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ.

    —————

    Ở một biệt viện hẻo lánh không được đặt tên sâu trong hậu viên, bình thường chẳng ai thèm lui tới, cỏ dại mọc lên khắp nơi, thỉnh thoảng còn có tiếng ếch nhái kêu. Mọi người còn rủ tai nhau ở đây đôi khi còn nghe thấy tiếng kêu khóc và cả… ma nữa, nó còn tấn công những ai vô tình đến gần và còn thêm nhiều lời đồn đãi khác. Bởi vậy, người ta lại càng không muốn đặt chân tới biệt viện này. Thế mà, đây lại là nơi ở của tam tiểu thư Dạ gia, Dạ Đông Tuyết.

    Người nô tì được phân công tới đây báo tin cho Dạ Đông Tuyết dù mới vào phủ không bao lâu, nhưng những tin đồn quanh cái biệt viện này nàng ít nhiều cũng đã nghe nói tới. Nàng ta run rẫy cầm chiếc lồng đèn mò đường đi, mỗi khi có cơn gió thổi qua, ánh nến chập chờn trong thoáng chốc cũng làm cho nàng giật nẩy mình. Nàng ta lần từng bước trên lối mòn để băng qua được khu vườn hoang, rồi đến bãi cỏ dại mới nhìn thấy được một gian nhà nhỏ ọp ẹp giữa khoảng đất trống, từ khe cửa có thể thấy được ánh sáng le lói phát ra từ bên trong. Nàng ta liền vội vàng chạy đến gõ cửa, luôn miệng gọi:

    - Tam tiểu thư! Tam tiểu thư!

    Không có tiếng trả lời, nàng ta càng run rẫy.

    - Không lẽ tam tiểu thư bị ma bắt đi rồi…

    Càng nghĩ, càng hoảng sợ, mạnh tay đập cửa hơn.

    - Tam tiểu thư! Tam tiểu thư!

    Mãi một lúc, Dạ Đông Tuyết mới lên tiếng gáy ngủ hỏi:

    - Ai đó?

    - Nô tì là người ở tiền viện.

    Cánh cửa được mở ra, Dạ Đông Tuyết mơ màng nhìn nàng, miệng há to ngáp một cái dài.

    - Khuya rồi! Ngươi tới đây làm gì?

    - Nô tì đến truyền lời!

    - Truyền lời?

    - Dạ, là lão gia nói từ ngày mai, tiểu thư sẽ theo Bạch công tử học cầm, người hãy chuẩn bị trước.

    Dạ Đông Tuyết nghe thế liền tỉnh ngủ, nheo mắt nhìn nàng nghi hoặc hỏi:

    - Học cầm? Là ý gì?

    Nàng ta đã muốn nhanh chóng rời khỏi chốn quỷ ám này lắm rồi, nên nhanh miệng giải thích:

    - Là tứ tiểu thư muốn thỉnh Bạch công tử làm tiên sinh dạy nàng học cầm, nhưng Bạch công tử lại yêu cầu tiểu thư học cùng. Nô tì chỉ biết có vậy thôi. Nô tì đi trước!

    Chưa kịp nói hết lời, nàng ta đã chạy như bay ra khỏi khu biệt viện này.

    Dạ Đông Tuyết trong lòng vẫn nghi ngờ, liếc nhìn ra bên ngoài, xác nhận không có ai, nàng mới khép cửa lại, quay vào nhà.

    Trong nhà cũng tồi tàn không khác gì với bộ dạng bên ngoài của nó, chỉ có một bộ bàn, ghế cái còn cái mất, một cái giường đơn đặt trong góc phòng và một cái tủ cũ kỹ. Thực tế cho thấy nơi này còn tệ hơn cả nhà của một người bình dân, ai lại dám nghĩ rằng đây là nơi ở của tiểu thư Dạ gia giàu nứt tường đổ vách chứ.

    - Ngươi nghĩ sao?

    Dạ Đông Tuyết đột ngột lên tiếng hỏi, không có tiếng người trả lời. Dạ Đông Tuyết nhíu mày khó chịu, hăm dọa:

    - Ngươi còn giả thần giả quỷ, ta sẽ cho ngươi làm quỷ thật đấy!

    Nghe giọng nàng bực tức, một tiếng cười khẽ vang lên.

    Ha ha ha…

    - Nàng thật nhẫn tâm vậy sao?

    Một thanh niên khoảng mười tám, mười chín tuổi không biết từ đâu xuất hiện. Hắn mặc chiếc áo bố đã sờn cũ, tóc tai rối tung được buộc hờ bằng một mảnh vải bố, bộ dạng tuỳ ý cà lơ phất phơ chẳng khác chi một tên khất cái ngoài đường, nhưng hai mắt hữu thần lại sáng tinh tường, không hề giống như những kẻ tầm thường khác. Môi khẽ nhếch cười, hắn nhướng mắt nhìn Dạ Đông Tuyết với điệu bộ bỡn cợt.

    Dạ Đông Tuyết hừ lạnh, nheo mắt nhìn hắn, lạnh nhạt nói:

    - Ngươi nghĩ ta có dám làm không? Tang Ly!
     
  5. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 4: Đêm trăng thứ ba

    - Ngươi nghĩ thế nào?

    Tang Ly nghe Dạ Đông Tuyết hỏi thì làm ra điệu bộ nghiêm túc suy nghĩ:

    - Ta đang nghĩ…

    Dạ Đông Tuyết hướng tai lắng nghe. Nào ngờ, sau một lúc trầm ngâm Tang Ly lại tuôn ra một câu không dính líu:

    - …khi nào nàng mới cho ta thân thân đây.

    Tang Ly vừa đùa cợt nói vừa kèm theo hành động dang hai tay lao đến chỗ Dạ Đông Tuyết ngồi. Dạ Đông Tuyết nổi giận, không khách khí dùng chân đạp lên ngực Tang Ly để cản hắn lại. Dạ Đông Tuyết nổi giận quát:

    - Ngươi bình thường lại cho ta!

    Dằn co một lúc, trên người có thêm mấy dấu chân, Tang Ly mới thâu lại điệu bộ cợt nhã của mình, hắn nói:

    - Ta nghĩ việc này không phải là ý của Dạ Minh Thành. Mấy năm nay, nàng vờ vịt ngốc nghếch đã hoàn toàn lừa được trên dưới Dạ gia rồi…

    Nghe Tang Ly nói mình ngốc nghếch, Dạ Đông Tuyết liền trừng mắt liếc hắn, nhưng cũng không lên tiếng phản đối.

    - Nói vậy, chẳng lẽ là do… Dạ Kim Lan?

    Tang Ly nhếch mép cười hờ hửng.

    - Nàng ta làm vậy là có ý gì?

    Tang Ly thở dài, cảm thán nói:

    - Hây… nàng cái gì cũng tốt, chỉ duy đối với tình cảm là thật ngốc thôi…

    Dạ Đông Tuyết lại trừng hắn, đây là lần thứ hai hắn nói nàng ngốc rồi.

    Dạ Đông Tuyết bỏ qua không tính toán với Tang Ly, đôi chân mày khẽ nhíu lại suy nghĩ:

    - Tình cảm? Dạ Kim Lan? Với ai chứ? Là Bạch Y Thần sao?

    Tang Ly nghe vậy liền reo lên:

    - Cuối cùng nàng đã hiểu sao?

    Dạ Đông Tuyết nổi giận, cảm giác như Tang Ly đang xem thường mình, nào ngờ, hắn lại tiếp tục lên cơn:

    - …nàng tới khi nào mới đáp lại tình cảm của ta đây…

    Tang Ly lần nữa nhào tới Dạ Đông Tuyết, Dạ Đông Tuyết điên tiết chẳng nể tình tặng cho hắn thêm một cú đạp lăn xa ba thước.

    Tang Ly xụ mặt, lủi thủi quay về ghế ngồi. Dạ Đông Tuyết tự nhủ:

    - Nàng ta có ý với Bạch Y Thần? Bạch Y Thần lại muốn kéo ta vào, để làm bia chắn ư?

    Trong đáy mắt Dạ Đông Tuyết soẹt qua một quyết ý.

    Nhìn bộ dạng thâm trầm của Dạ Đông Tuyết, Tang Ly nẩy lên một tia thương xót, lại nhớ đến một tiếng gọi thân thương xa xưa:

    “Tang ca ca…”

    Khi đó, Dạ Đông Tuyết còn rất nhỏ, ngây thơ, vô ưu.

    Đang suy nghĩ, Dạ Đông Tuyết cảm giác có vòng tay ôm qua người nàng từ phía sau, nàng liền giật mình tỉnh lại, biết rằng là Tang Ly, nàng không phản ứng, đáy mắt hiện lên một tầng mông lung. Nhưng lập tức, Dạ Đông Tuyết liền lấy lại tỉnh táo, khẽ cắn môi, tay nhỏ trong áo siết chặt, nàng không thể trở nên yếu đuối thế được.

    Ôm lấy Dạ Đông Tuyết một lúc, Tang Ly mới khẽ hỏi:

    - Đến khi nào nàng mới nở lại nụ cười?

    - Không phải ta luôn cười đó sao? Ngươi thường hay bám theo ta, lẽ nào lại không thấy?

    - Không phải. Không phải là nụ cười giả tạo đó!

    Phải rồi. Kể từ lúc đó, nàng lúc nào cũng cười, nhưng đã không còn như trước kia nữa. Dù nàng có cười rộ lên thế nào, có toả sáng ra sao thì đó cũng không phải nụ cười thật sự của nàng, cũng như chính con người thật của nàng… đã bị che giấu phía sau ánh sáng rực rỡ đó, rất sâu, rất sâu trong trái tim của nàng.

    Dạ Đông Tuyết không đáp, Tang Ly cũng không ép nàng, hai người cùng im lặng, không ai mở lời. Lát sau, Tang Ly ngồi trước mặt nàng nói:

    - Nàng không muốn cười. Ta sẽ cười thay cho nàng!

    Nhìn nụ cười giả lả của Tang Ly, Dạ Đông Tuyết càng nhíu mày, dù có nhìn thế nào cũng liên tưởng đến điệu bộ bất nhã của mấy tay công tử ăn chơi nha. Dạ Đông Tuyết chán ghét nói:

    - Xấu xí!

    Tang Ly liền xụ mặt xuống làm ra bộ dáng uất ức, bị khi dễ. Dạ Đông Tuyết càng rùng mình nói:

    - Đừng giả vờ! Kinh tởm lắm!

    Tang Ly ngước mặt lên nhìn nàng phì cười, lại lao vào đùa nghịch với nàng một lúc.

    Sau cùng, Tang Ly dặn dò:

    - Nàng muốn làm gì ta cũng không ý kiến. Chỉ là, đừng để bản thân mình bị thương!

    - Không phải có ngươi trị cho ta sao? Chỉ vài vết thương cỏn con như thế mà có thể làm khó được ngươi, truyền nhân của thần y sao?

    Tang Ly xoa xoa đầu nàng làm nó rối tung lên.

    - Nhưng nàng có biết mỗi lần trị thương cho nàng ta đau lòng đến thế nào không?

    Dạ Đông Tuyết hắt tay của Tang Ly ra khỏi đầu mình, chán ghét nói:

    - Đừng động vào tóc ta!

    Tang Ly lại càng được nước làm tới làm Dạ Đông Tuyết tức tới phồng hai má.

    Cảm thấy đã đủ, Tang Ly mới khẽ nhếch cao mép đắc ý uống một ngụm trà, mặc cho ánh mắt muốn giết người của Dạ Đông Tuyết dành cho hắn.

    - Tang Ly! Ngươi nói xem, lúc hắn đánh xuống thân thể của ta, trong lòng hắn nghĩ gì?

    Đột nhiên nghe Dạ Đông Tuyết nói thế, Tang Ly ngừng ly trà giữa không trung. “Hắn” mà Dạ Đông Tuyết muốn ám chỉ chính là Dạ Minh Thành. Đúng là một mối oan nghiệp.

    Không chờ Tang Ly mở miệng, Dạ Đông Tuyết đã nói tiếp:

    - Thích thú chăng? Không, không có! Hận? Hắn hận ta sao? Hay đơn giản không có một chút cảm giác gì? Chính vì chẳng có cảm giác như thế nên hắn mới thoải mái ra tay không chút khoan nhượng?

    Giọng của Dạ Đông Tuyết càng lúc càng trở nên lạnh lẽo.

    Tang Ly gỡ hai bàn tay đang xiết chặt đến móng tay đâm vào thịt của Dạ Đông Tuyết ra, nhẹ nhàng nắm lấy nó, dịu dàng nói:

    - Thế gian này dù không ai cần nàng, thì vẫn còn có Tang Ly ta cần nàng!

    Đôi mắt của Dạ Đông Tuyết vẫn mờ mịt, Tang Ly biết Dạ Đông Tuyết không tin vào lời hứa của hắn. Hắn cũng không bắt nàng phải tin, hắn sẽ dành thời gian để nàng biết đó không phải là lời hứa suông.

    Dù mười năm, hai mươi năm hay cả đời, hắn sẽ chứng minh cho nàng thấy rằng: chỉ cần hắn còn một hơi thở, hắn sẽ bảo hộ nàng đến cùng.

    ——— ————-

    Sáng hôm sau, Dạ Đông Tuyết vẫn theo thói quen hí hửng nhảy chân sáo vào Trúc Lâm viện. Chưa đến nơi, Dạ Đông Tuyết đã lớn tiếng hô hào:

    - Bạch ca ca, Đông Tuyết tới rồi!

    Dạ Đông Tuyết chồm lên cửa sổ định nhảy trong. Nào ngờ, đang chờ nàng không phải là Bạch Y Thần mà là gương mặt tức tối của Hồng Tụ. Dạ Đông Tuyết bị làm cho giật mình bị té bịch xuống đất.

    - A…

    Hồng Tụ liếc mắt nhìn Dạ Đông Tuyết một thân dính đầy bùn đất và lá cây, chán ghét gằn từng tiếng:

    - Công tử bảo ta ở đây chờ để nói cho tiểu thư biết: nơi học là ở thư viện, mời tiểu thư nhanh qua đó!

    Dạ Đông Tuyết hai mày nhíu lại vì đau vẫn cố gượng cười nói:

    - Cám… cám ơn…

    Nghe nàng lên tiếng “cám ơn” như vậy, Hồng Tụ không thấy cảm kích mà càng chán ghét thêm. Liền “hừ” một tiếng rồi bỏ đi. Trong lòng Hồng Tụ đang tức tối mắng chửi Dạ Đông Tuyết trăm ngàn lần, nếu không phải vì nàng thì bây giờ mình đang ở cùng công tử rồi. Nghĩ đến người thanh cao như công tử ở cùng với những nữ nhân khác, Hồng Tụ lại càng uất ức, không muốn để công tử bị vấy bẩn…

    Sau khi Hồng Tụ bỏ đi rồi, Dạ Đông Tuyết mới chật vật đứng dậy phủi phủi y phục rồi hướng về thư phòng mà đi.

    Bởi vì biệt viện của Dạ Đông Tuyết là một cái viện bị bỏ hoang nằm trong một xó xỉnh xa nhất của Dạ Phủ, còn Trúc Lâm viện vì để tránh ồn ào nên được xây ở một nơi hẻo lánh, tránh người qua lại. Lại buồn cười vì những lý do ấy mà hai viện lại gần nhau nhất, cũng vì thế mà Dạ Đông Tuyết thường xuyên ghé qua đây.

    Nghĩ đến quãng đường đến thư viện, Dạ Đông Tuyết có chút bất đắc dĩ mà thở dài. Nhìn vào bản đồ thấy Dạ Phủ chiếm gọn một vùng phương Bắc đủ biết nó rộng lớn đến mức nào. Muốn đi một vòng quanh phủ không mất vài canh giờ cũng không được.

    Giờ học đã sắp đến, giờ mới bắt đầu đi sợ là muộn nửa canh giờ thôi.

    Sẽ lại có trò hay?
     

Chia sẻ trang này