Cuồng Kết Hôn - Uông Bồng Khiết - Kim Huyên [ 10 Chương ]

Thảo luận trong 'Hiện đại' bắt đầu bởi Thảo Nguyên, 6/5/16.

  1. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    [​IMG]

    Cuồng Kết Hôn - Uông Bồng Khiết

    Tác giả: Kim Huyên
    Convertor: Meocolunar (Tàng thư viện)
    Edit: Kate
    Nguồn: katespears.wordpress.com


    Giới thiệu:


    Cô chính là siêu cấp, vô địch muốn kết hôn “Cuồng kết hôn” như vậy thì sao?

    Cô cũng chỉ là lôi kéo vị khách quan trọng của anh đi uống chén cà phê,

    Thuận tiện đẩy mạnh giới thiệu mình một chút,

    Thật là tên đáng chết lại không độ lượng, cư nhiên dám đuổi việc cô?!

    Nói giỡn –Từ việc lớn nhỏ trong công ty rồi đến củi gạo mắm muối trong nhà anh,

    Việc nào không phải do cô xử lí?

    Không nói đến việc anh hạ nhục cô, xem cô giống như một sắc nữ thấy con trai thì đối bụng ăn quàng,

    Nhưng ngay cả tiền trợ cấp thôi việc cũng chưa đưa cho cô,

    Anh đã vội vã tìm một trợ lí mới thay thế cô,

    Hừ! Anh nghĩ nếu không có công việc này cô sẽ đói chết sao?

    Cô đành phải cố gắng lập gia đình, vì mình tìm một phiếu cơm dài hạn thôi,

    Nhưng — cô cũng chỉ là phao tin sẽ kết hôn thôi,

    Tại sao anh lại tìm mọi cách cản trở, lại giống như người chồng bị bỏ rơi mắng cô là đồ không biết xấu hổ……
     
  2. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Mở đầu

    Tôi, Uông Bồng Khiết, năm nay 29 tuổi, cao 1m74, nặng 60 kg, mọi người đều nối tôi cuồng kết hôn rồi, bởi vì tôi siêu, muốn, kết, hôn,!

    Ba tôi cao 1m78, mẹ 1m72, anh trai 1m9, em trai 1m85. Chú, bác, cậu, dì của tôi không ai thấp hơn 1m7, tôi từ nhỏ sinh ra trong một gia tộc chỉ toàn người cao, qua hai mươi mấy năm bị người khác nhìn bằng con mắt khác thường, tôi mặc kệ đó là hâm mộ hay cười nhạo, tôi đều có thể chịu được, nhưng chỉ có một điều tôi không chịu được đó là tôi cao như vậy khung xương cũng lớn nhưng gả không được!

    Đúng vậy, các bác, các dì của tôi tất cả cũng phải hơn mười người nhưng có bảy người chưa kết hôn.

    Nói cách khác, cơ hội tôi có thể được gả đi chỉ có 30% hoặc……còn ít hơn nữa? Bởi vì, thật bất hạnh tôi so với bảy người đó cao hơn ít nhất cũng 5cm.

    Trời ơi, chẳng lẽ đây là số mệnh của tôi sao?

    Không, tôi thề tôi nhất định phải kết hôn, nhất định nhất định phải kết hôn.

    Nhưng từ khi lập lời thề đến nay đã 15 năm ta vẫn cô đơn một mình.

    Ô ô ô, chẳng lẽ thật sự tôi đời này nhất định không thể gả đi?

    Không không không không không! Ta nhất định phải kết hôn.

    Tôi, Uông Bồng Khiết thề với trời, tôi nhất định nhất định nhất định nhất định nhất định phải kết hôn!
     
  3. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 1

    Ngồi trong văn phòng ấm áp có điều hòa so với ở bên ngoài chịu khổ, chịu cái lạnh 10oc thì đúng là khác biệt một trời một vực.

    Chương Kính gác điện thoại, hai tay mỏi mệt giơ lên vươn vai. Anh xoay cổ, hoạt động hai vai, ánh mắt không tự chủ được nhìn lên đồng hồ treo tường ở đối diện.

    3 giờ rưỡi.

    Anh nhớ rõ 3h chiều nay, đại diện của “Lập Bằng” sẽ đến đây thảo luận về hợp đồng, tại sao đã muộn nửa tiếng vẫn không thấy ai đến?!

    Anh nhíu mày lần nữa nhấc điện thoại gọi số máy nội bộ cho trợ lí, điện thoại vang lên 5 tiếng cũng không có người nhấc máy, anh gác máy, trực tiếp đứng dậy đi ra ngoài cửa.

    “Tiểu Phan, Bồng Khiết đâu?” nhìn xung quanh cũng không thấy người muốn tìm, Chương Kính cất giọng hỏi Phan Dân, người ngồi gần chỗ Uông Bồng Khiết nhất.

    Bị gọi tên, Phan Dân đột nhiên giật mình, anh ngẩng đầu đối mặt với cấp trên, khóe mắt vẫn cảm nhận được ánh mắt đồng tình của đồng nghiệp.

    “Ách, tôi……”

    Anh nên mạo hiểm tương lai 5 năm bị Bồng tỷ đối địch nhận lấy hậu quả đáng sợ mà nói thật sao? Nghĩ đến Bồng tỷ thân thể cao lớn, anh không tự chủ được nuốt nước miếng, không, vẫn nên bo bo giữ mình đi.

    “Tôi trở lại công ty đã không thấy Bồng tỷ.” Anh nhanh chóng trả lời, chỉ nghe bốn phía đột nhiên vang lên tiếng hít thở.

    “A Dương, Bồng Khiết đâu?” Chương Kính nhăn mày lại càng nhanh, anh đem ánh mắt chuyển đến một cấp dưới khác hỏi.

    Lúc này đổi lại là Trương Dịch Dương cả người cứng đờ, đầu tiên là anh hung hăng trừng mắt nhìn Phan Dân một cái ý muốn nói ngươi không chết thì ta chết, rồi đáng thương ngẩng đầu nhìn cấp trên.

    “Lão bản, nếu tôi nói cho anh biết Bồng tỷ đi đâu, anh có thể đồng ý với tôi không nói cho tỷ ấy biết là tôi nói được không?” Cậu ta nói.

    Chương Kính nhăn mặt nhìn cấp dưới, không biết cậu ta đang giở trò gì nữa.

    “Tôi chỉ hỏi cậu Bồng Khiết đâu? Cậu sợ cái gì?” Anh hỏi.

    “Trong công ty, chỉ có mình anh cảm thấy Bồng tỷ không đáng sợ.” Trương Dịch Dương nói thì thầm.

    “Cậu nói cái gì?”

    “Không có gì.” Trương Dịch Dương vội vàng lắc đầu.“Lão bản, Anh có thể đồng ý không?”

    “Không nói cho Bồng Khiết biết là cậu nói cho tôi cô ấy ở đâu?” Hắn lặp lại lời nói của cậu ta.

    Dich Dương nhanh chóng gật đầu.

    “Tốt”. Cậu ta vui vẻ đống ý,“Bây giờ cậu có thể nói cho tôi biết cô ấy đi đâu không?”

    “Bồng tỷ đang starbucks ở lầu một.”

    “Ở starbucks?” Chương Kính nhíu mày, hoài nghi nhìn cậu ta.

    Trương Dịch Dương dùng sức gật đầu, sợ anh không tin.“Tiểu Phan cũng biết.” cậu ta nói.

    “Tiểu Phan?” ánh mắt nguy hiểm của Chương Kính đột nhiên quét về phía Phan Dân lúc này cả người đã hóa đá, anh nhớ lúc nãy cậu ta nói không biết Bồng Khiết đi đâu.

    “Tôi…… Ách, tôi mới đột nhiên nhớ ra Bồng tỷ đến starbucks.” Phan Dân nuốt nước miếng, miễn cưỡng tìm lý do nói.

    “Hai người các cậu rốt cuộc đang làm trò gì?” âm thanh lạnh lùng từ trong miệng Chương Kính chậm rãi đi ra, anh âm trầm nhìn hai người này, họ cũng là cấp dưới của anh ít nhất 3 năm.

    Đối mặt với ánh mắt âm trầm của cấp trên, Phan Dân ngay cả dũng khí lấy khăn giấy lau đi mồ hôi trên trán cũng không có, huống chi là mở miệng trả lời câu hỏi của anh. Những người khác cũng giống nhau.

    Chương Kính hít sâu một hơi.

    “Vừa nãy có ai tìm tôi không?” Không muốn làm cho cấp dưới thật sự hóa đá hết, anh đổi sang hỏi một vấn đề khác thoải mái hơn.

    Anh cho rằng hỏi câu này thì mọi người phải khôi phục bình thường rồi chứ? Nhưng trước mặt anh ai cũng xanh mặt lại làm cho trong lòng anh câu nói kia vang lên càng rõ ràng.

    “Các cậu ai muốn giải thích cho tôi biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” giọng nói âm trầm, lạnh lùng của anh giống như mang theo khí lạnh âm 300C làm cho người khác lạnh run không ngừng.

    Anh nhìn về phía Phan Dân.

    “Tiểu Phan?”

    “Lão bản.” thái độ của Phan Dân giống như sắp khóc .

    “A Dương?” anh chuyển hướng sang Trương Dịch Dương, thái độ của cậu ta cũng không khác Phan Dân là mấy.“Tôi đếm tới ba, nếu không có ai trả lời câu hỏi của tôi, tất cả những tổn thất do không kí được hợp đồng với Lập Bằng sẽ do mọi người chịu trách nhiệm, một–”

    Lập tức, mọi người không hẹn mà cùng đồng thanh kêu to –

    “Bồng tỷ đem đại diện của Lập Bằng kéo đến starbucks để cầu hôn!”

    Trong quán cà phê, Uông Bồng Khiết cố gắng giới thiệu mình, hy vọng người này có thể quên đi việc cô cao hơn bình thường, chỉ nhớ kỹ ưu điểm của cô, cho nên cô cũng không cảm thấy mệt mà lập đi lập lại những lời nói này 10 lần.

    Đây là lần thứ mấy, cô cũng không nhớ rõ nữa, chỉ nhớ rõ phải thuyết phục anh ta, cho dù anh ta không thể lập tức đồng ý kết hôn, ít nhất cũng có thể làm người yêu trước cũng được?

    “Trương tiên sinh, tôi không lừa anh, tôi thật sự thật sự sẽ là một lão bà tốt, sau khi kết hôn, anh tuyệt đối sẽ không hối hận.”

    “Uông tiểu thư……”

    “Anh đừng nhìn bề ngoài của tôi mà nghĩ tôi là người cẩu thả, thật ra tôi cẩn thận hơn bất cứ ai, không tin anh có thể trực tiếp hỏi cấp trên của anh hoặc của tôi, bọn họ đều có thể làm chứng cho tôi bởi vì họ đều là bạn học của anh trai tôi, có thể nói là cùng nhau lớn lên.”

    “Uông tiểu thư……”

    “Còn có, không chỉ cẩn thận, toàn bộ việc nhà cũng không làm khó được tôi, mặc kệ là nấu ăn, nấu cơm, giặt quần áo, lau sàn, thậm chí sửa chữa, bão dưỡng một ít đồ điện gia dụng, tôi đều có thể làm. Đương nhiên, trách nhiệm của người phụ nữ là sinh con, việc này lại càng không cần phải bàn.”

    “Uông tiểu thư……”

    “Nhưng tình hình dân số thế giới ngày một tăng, không đề cập tới khủng bố khắp nơi trên thế giới, chỉ nhìn tình hình xã hội Đài Loan là đủ rồi, cho nên tôi cảm thấy chúng ta không cần sinh nhiều lắm, nhiều nhất hai đứa là tốt rồi, tốt nhất là một nam một nữ, nam giống tôi cao lớn uy vũ, nữ giống anh nhã nhặn thanh tú.”

    “Uông tiểu thư……”

    “Đương nhiên, nếu anh muốn sinh nhiều một chút, tôi cũng không phản đối.” cô xấu hổ, sợ hãi nhìn anh một cái, tiếp theo cúi đầu nói:“Ai bảo tôi là cô gái bảo thủ như vậy, lấy chồng theo chồng, lấy chó theo chó, một khi đã gả cho người ta, nhất định coi chồng như trời.”

    “Uông Bồng Khiết.”

    “Anh có thể gọi tôi là Bồng Khiết hoặc Tiểu Khiết, như vậy có vẻ thân thiết.” Cô cúi đầu ngượng ngùng nói.

    “Uông Bồng Khiết!”

    “Anh không cần ngượng ngùng, anh thật sự có thể trực tiếp gọi tôi là Bồng Khiết hoặc tiểu……”

    Một bàn tay bỗng nhiên xuất hiện ở trước mặt cô, sau đó đột nhiên đập xuống mặt bàn, cô sợ tới mức đột nhiên ngẩng đầu lên, một đôi mắt phun hỏa cứ như vậy xuất hiện ở trước mặt cô.

    “Uông, Bồng, Khiết! Em ở đây làm cái gì?” Chương Kính nghiến răng nghiến lợi hỏi cô.

    Uông Bồng Khiết ngạc nhiên mấp máy môi, thì ra người vừa nãy gọi cô cả tên lẫn họ là anh — Chương Kính, cấp trên trực tiếp của cô.

    “Em…… Ân…… Ách…… Này…… Cái kia……” Cô ngập ngừng nói ra một số câu không rõ ràng, nhân cơ hội liều mạng tìm lấy cớ.

    Nhưng đối mặt với cô không phải vi phạm lần đầu, Chương Kính lúc này ngay cả cơ hội giải thích cũng không cho cô.

    “Em rốt cuộc ở đây làm gì?” anh rít gào,“Anh đã cảnh cáo em, không cho phép đem móng vuốt của em vươn đến trên người khách quý của công ty, em đã quên hay vẫn chưa nghe rõ hả?”

    “Em không có……”

    “Em không có?” sắc mặt của Chương Kính âm trầm đến cực độ trừng mắt nhìn cô, nghiến răng nói ra từng chữ từng chữ một:“Nếu không đúng như vậy, em giải thích như thế nào trong thời gian làm việc, em không ở chỗ ngồi bắt đầu làm việc, lại chạy đến đây? Còn kéo theo vị khách quan trọng của công ty?”

    “Em……”

    “Em còn có gì để nói không?”

    “Em chỉ là thấy thời gian còn sớm, cho nên……”

    “Cho nên em liền dụ dỗ khách của anh, đem móng vuốt của em vươn đến trên người khách quý của công ty?” Anh ngắt lời giải thích của cô,“Uông Bồng Khiết, anh đã cảnh cáo em bao nhiêu lần, chính em nói đi! Anh chịu đủ rồi, thật sự chịu đủ rồi!”

    Uông Bồng Khiết nhẫn nhục chịu đựng, không nói gì nhìn anh.

    “Em — bây giờ lập tức về công ty thu dọn đồ, ngày mai không cần đến công ty đi làm!” Chương Kính giận không thể kìm chế, lạnh lùng nói.

    “Gì?” Cô nhất thời há hốc mồm, này…… Không thể nghiêm trọng như vậy chứ? Đây cũng không phải lần đầu cô làm việc như vậy, anh không thể……“Chương Kính anh không thể……”

    “Anh không thể?” Anh tức giận ngắt lời cô,“Nếu anh không thể thì ai có thể đuổi việc em?”

    “Anh trai của em……”

    “Đừng lấy Uông Hạo ra dọa anh.” Anh đột nhiên ngắt lời cô,“Anh nói cho em, lần này mặc kệ Uông Hạo nói gì, em cũng đừng nghĩ ở lại công ty anh thêm một ngày nào!”

    Nhìn thái độ độc ác của anh, Uông Bồng Khiết bỗng nhiên cúi đầu, khóc thút thít.

    “Ô ô……”

    “Không cần giả khóc, cho dù em khóc thật cũng không thể thay đổi quyết định của anh, huống chi người to con như em, muốn bắt chước người ta làm ra bộ dáng điềm đạm đáng yêu, căn bản chính là bắt chước bừa, khó coi chết đi được!” anh nói không suy nghĩ.

    Uông Bồng Khiết đột nhiên ngẩng đầu lên, vẻ mặt là chịu sự đả kích lớn.

    “Chương Kính, anh làm sao có thể nói như vậy?” Cô làm ra động tác lo lắng.

    “Anh chỉ là ăn ngay nói thật mà thôi.” Mặt anh không thay đổi nói,“Còn có, xem như anh cầu xin em, không cần lại làm ra động tác buồn cười, chẳng ra làm sao này được không? Thật sự dọa người khác em không biết sao?”

    “Anh –” Uông Bồng Khiết rốt cục nhịn không được đứng lên, lại đột nhiên nhớ tới đối tượng cô vừa cầu hôn vẫn đang ngồi ở đây mà nuốt vào lời nói, xoay người, tươi cười với Trương Thế Mĩ lúc này đang kinh sợ.

    “Trương tiên sinh, tôi biết tôi là một cô gái đảm đang, anh căn bản không cần phải lo lắng nhất định phải đáp lại lời cầu hôn của tôi, nhưng tôi cho anh ba ngày để suy nghĩ, sau ba ngày anh trả lời tôi là được rồi, bây giờ tôi sẽ không quấy rầy công việc của anh nữa, tạm biệt.” Nói xong, cô tao nhã hạ thấp người chào anh, sau đó mới xoay người đi.

    Nhưng nụ cười của cô cũng chỉ duy trì đến khi cô xoay người, sau đó, thái độ trên mặt cô thay đổi 1800. Cô hung tợn trừng mắt nhìn Chương Kính, cao ngạo ngẩng cao đầu đi về phái trước, lại nhân lúc đi ngang qua người anh, hung hăng dẫm lên chân anh để đi qua.

    “Đáng chết!” Chương Kính kim nén không được chửi nhỏ một câu, chỉ thiếu khôngôm chân đau kêu lên. Cô nhóc đáng chết này!

    “Chương tổng, anh không sao chứ?” Một giọng nói do dự chậm rãi vang lên phía sau anh.

    Chương Kính xoay người, chỉ thấy đại diện của Lập Bằng trong nháy mắt ngẩng đầu ưỡn ngực ngồi thẳng tắp, không biết là đang lo lắng cái gì.

    Xoay người, anh ta nghĩ mình ngồi hình như hơi vô lễ nên đột nhiên đứng lên.

    “Thật xin lỗi.” anh ta nói.

    “Người nên xin lỗi phải là tôi, công ty gia giáo không nghiêm, khiến cho anh chê cười.” Chương Kính run rẩy nói, sau đó cùng đối tác ngồi xuống. Chân anh vẫn đau đến run lên.

    Trương Thế Ý nhanh chóng lắc đầu,“Uông tiểu thư là một….. uhm, cô gái rất cá tính.”

    “Anh cảm thấy cô ấy rất tốt?” Chương Kính đột nhiên dựa lưng vào ghế, giống như thoải mái hỏi.

    Trương Thế Ý do dự gật gật đầu.

    “Cho nên, anh sẽ thật sự suy nghĩ về lời cầu hôn của cô ấy?!” anh cầm lấy ly nước đang uống dở của Uông Bồng Khiết tự nhiên mà uống, xuyên qua thành ly nhìn đối phương, thong thả mở miệng hỏi.

    Trương Thế Ý không tự giác liếm liếm môi, kiềm chế ý định chạy ngay ra cửa chạy đi.

    “Kết hôn tạm thời sẽ không, nhưng……” đối phương liếc mắt nhìn anh một cái, lại nuốt nước miếng.“Tôi nghĩ…… Ách, trước tiên thử hẹn hò với cô ấy xem như thế nào đã.”

    Chương Kính không lên tiếng trả lời, thong thả uống một ngụm nước, sau đó mới chậm rãi bỏ cái ly xuống.

    Trương Thế Ý cảm thấy mình sắp hít thở không được mà chết.

    Trời ơi, lão bản, anh muốn xem diễn thì sao không đích thân đến, không nên đẩy tôi ra làm vật hi sinh, còn kiên quyết muốn tôi thêm dầu vào lửa, nhìn xem phản ứng của Chương Kính là như thế nào rồi quay về công ty báo cáo, anh không phải muốn hại chết tôi sao?

    Ô ô, tôi muốn không làm cũng không thể được? Nghĩ lại tài sản của tôi cũng không nhiều, nền kinh tế lại đang trì trệ như vậy, nếu mặc kệ không làm sẽ chết đói. Hơn nữa tục ngữ nói, sống lay lắt còn hơn là chết, cho nên phải kiên trì, cho dù là mình không muốn, cũng phải chống chọi đến cuối.

    “Hợp đồng có đem đến không?”

    “Gì?”

    “Tôi nói, lần trước anh mang hợp đồng về nghiên cứu, anh có đem đến không? Nếu không có vấn đề gì, chúng ta có phải nên hẹn ngày chính thức kí kết hay không?”

    Trương Thế Ý ngây ra như phỗng trừng mắt nhìn anh một lúc lâu, rồi mới bừng tỉnh gật mạnh đầu.

    “Nha, có có có có có, tôi có mang đến.” anh ta giống như tìm được đường sống trong chỗ chết, lập tức tay chân luống cuống lấy hợp đồng trong cặp ra, còn không cẩn thận làm rơi một lần.

    Chương Kính nhận hợp đồng từ trong tay anh ta cũng không vội vã lật ra xem, mà đem nó đặt ở trên bàn.

    “Công ty của anh có đề nghị gì không?” anh hỏi.

    “Không, công ty chúng tôi rất mừng có thể tiếp tục hợp tác cùng công ty của anh, hơn nữa……”

    “Ring ring……”

    Trong túi quần anh ta vang lên tiếng chuông điện thoại, Trương Thế Ý vẻ mặt thật có lỗi nhìn Chương Kính liếc mắt một cái.

    “Thật xin lỗi, tôi nghe điện thoại.” anh ta nói xong đứng dậy đi đến một bên nghe điện thoại.

    Chương Kính đem hợp đồng ở trên bàn mở ra xem, một đống điều ước đột nhiên giống như chữ ngoài hành tinh làm cho anh nhìn cũng không hiểu. Anh nhăn mặt lại lật mấy tờ đằng sau ra, rốt cục phiền chán trực tiếp mở ra tờ cuối cùng của hợp đồng, trừng mắt nhìn hai con dấu vừa to vừa đỏ, mới thoáng thả lỏng mặt, đồng thời khóe miệng hơi nhếch lên.

    Trương Thế Ý trở lại chỗ ngồi.

    “Thật xin lỗi, Chương tổng.” anh ta giải thích.

    Chương Kính lắc đầu, ra vẻ không cần giải thích.

    “Nếu hợp đồng không có vấn đề, như vậy……”

    “Thật xin lỗi, Chương tổng.”

    Anh ta lên tiếng giải thích, ngắt lời anh, anh nhíu mày, nhìn thẳng vào người ngồi ở phía trước đang bất an.

    “Tôi……” Trương Thế Ý bất an, cơ thể run run, lại nuốt nước miếng, ánh mắt từ trên mặt người ngồi đối diện khí thế bức người này chuyển sang hợp đồng đặt ở trên bàn.“Vừa rồi…… Ách,” anh ta lại nuốt nước miếng,“Người gọi điện thoại là Viên tổng.”

    Chương Kính lẳng lặng nhìn anh ta, chờ anh ta nói hết câu.

    “Anh ấy nói…… Ách, anh ấy đột nhiên nhớ ra hợp đồng còn một số vấn đề, cho nên……”

    “Cho nên anh ta muốn dời lại thời gian kí kết?” Chương Kính thay đối phương nói hết câu.

    Trương Thế Ý sợ hãi gật đầu, tay cầm lấy hợp đồng ở trên bàn, lại đột nhiên bị Chương Kính chặn lại. Toàn thân anh ta không thể tự chủ mà co rúm lại.

    “Chương tổng?” anh ta ngẩng đầu nhìn anh.

    “Tôi và Viên tổng của các anh là bạn học nhều năm, có vấn đề gì, hai chúng tôi điện thoại trao đổi là được, về phần hợp đồng này, phần lớn đều không có vấn đề, không nên lãng phí làm lại một lần nữa, tôi và Viên tổng của các anh sẽ trực tiếp thảo luận nên thêm, bỏ hay sửa phần nào vì vậy hợp đồng này tôi nhận trước.”

    “Nhưng là……” Trương Thế Ý khóc không ra nước mắt nhìn bản hợp đồng bị anh cuộn lại, nắm chặt trong tay.

    “Tôi sẽ gọi điện thoại cho Viên tổng, anh không cần lo lắng, hy vọng tương lai hai năm tới hai công ty sẽ vui vẻ hợp tác.” Nói xong, anh đưa tay ra.

    Trương Thế Ý hoàn toàn không có cơ hội mở miệng từ chối, chỉ có thể bắt tay anh, sau đó — đau đến chết khiếp.

    Hợp đồng định như vậy rồi, mà anh ta — ô ô ô, nhất định đi bệnh viện rồi, ô……

    Mới đẩy cửa công ty ra, anh liền có thể cảm nhận được không khí căng thẳng, ngưng trệ trong văn phòng, Chương Kính hoài nghi nhìn nhóm nhân viên cấp dưới ngồi nghiêm chỉnh, tự hỏi không biết lúc này họ lại đang làm trò quỷ gì.

    Lấy bất biến ứng vạn biến luôn luôn là phương châm của anh, anh nhún vai trực tiếp đi về phía văn phòng. Trên đường, anh đem hợp đồng quăng cho Phan Dân.

    “Hợp đồng với Lập Bằng trước đây do cậu phụ trách? Đây là hợp đồng hợp tác hai năm kế tiếp, làm cho tốt .”

    “Lão bản.”

    Chân trước bước đi còn chưa chạm đất đã nghe Phan Dân do dự kêu to, Chương Kính dừng lại xoay người nhìn cậu ta.

    “Có chuyện gì?” anh hỏi, ánh mắt dừng ở hợp đồng anh mới đưa cho cậu ta.

    Phan Dân đầu tiên là lắc đầu, sau đó muốn nói lại thôi nhìn chằm chằm về phía văn phòng của anh.“Bồng tỷ cô ấy, ách……”

    Chương Kính nghe thấy cậu ta nói, ánh mắt chuyển đi nhưng lại không thấy người trong tầm mắt.

    “Cô ấy đâu?” anh nhíu mày hỏi, sự tức giận vốn dĩ đã bị lãng quên nhanh chóng lan tràn trong cơ thể anh.

    “Bồng tỷ, cô ấy ở trong văn phòng của anh.”

    “Cô ấy ở trong văn phòng của tôi làm gì?” Miệng thì hỏi như vậy, hai chân anh đã vội vã đi về phía văn phòng của mình.

    Không hề báo động trước, anh đẩy mạnh cánh cửa văn phòng đang đóng chặt ra, bị anh dùng sức đẩy mạnh cánh cửa đập vào tường kêu lên “phanh”. Nhưng ngay cả như vậy, cô gái đang ngồi xổm trước tủ hồ sơ trong văn phòng anh lại hoàn toàn thờ ơ.

    “Em ở trong này làm gì?” Anh lên tiếng hỏi.

    “Sắp xếp đồ.” Uông Bồng Khiết nói cũng không quay đầu lại.

    “Anh nhớ là đồ của em ở bên ngoài.”

    “Hầu hết đồ của em đúng là ở bên ngoài nhưng những hồ sơ này lày là thành quả 3 năm tìm kiếm của em, từng chút từng chút tập hợp lại……”

    “Đó là của công ty.” Anh ngắt lời cô.

    “Của công ty tất cả trong máy tính, đây là của em.” cô đột nhiên quay đầu, không thể kìm chế tức giận trừng mắt nhìn anh.

    Sau khi cô tốt nghiệp đại học bị lừa đến công ty của nhà Chương Kính làm việc, cô luôn luôn vì anh làm trâu làm ngựa. Suốt bảy năm qua, cô giúp anh đưa công ty anh được thừa kế chỉ có hai, ba chi nhánh nhỏ trở thành một công ty lớn ở Hongkong, Ma Cao đều có chi nhánh, công lao của cô chắc anh vẫn nhớ rõ?

    Anh dám đuổi việc cô chỉ vì cô muốn được gả đi!

    Anh là đồ hỗn đản, trứng thối! Anh nghĩ nếu không có công việc này cô sẽ chết đói sao?!

    Đi thì đi, ai sợ ai! Nhưng trước khi đi, cô muốn đem tất cả đồ thuộc về mình mang đi, hoàn toàn không cho anh chiếm được nửa điểm tiện nghi.

    “Nếu em dám đem những thứ này ra khỏi công ty, anh sẽ kiện em tội ăn cắp cơ mật của công ty.”

    “Em không đem ra ngoài, em đem đến toilet hủy hết được không?” Cô trừng mắt nói, sau đó khệ nệ ôm một đống hồ sơ nặng ít nhất 10kg đi ra cửa.

    Một bàn tay chặn đường của cô, cô ngẩng đầu trừng mắt nhìn anh cao hơn cô ít nhất 10cm. Đại hỗn đản tứ chi phát triển! cô mắng thầm trong lòng.

    “Nếu em thề, từ nay về sau sẽ không bao giờ phạm lỗi như ngày hôm nay anh sẽ để em ở lại.” Anh nhìn cô chằm chằm.

    “Không cần.” Uông Bồng Khiết hừ giọng nói.

    “Em nên suy nghĩ kĩ.” Anh nhìn cô một cái, không cho là đúng nói:“Em đã 30 tuổi, không còn trẻ nữa, bây giờ đổi công……”

    “Em mới 29 tuổi.” trong nháy mắt Uông Bồng Khiết nghiến răng nghiến lợi nói. Anh có cần phải lúc nào cũng nhắc nhở cô chuyện cô không còn trẻ nữa không? Tên Hỗn đản!

    “Được, 29 thì 29, nhưng cũng giống nhau thôi, em đã lớn tuổi, em cho rằng bây giờ công việc thật sự dễ tìm như vậy sao? Càng không nói thói quen “sắc nữ” của em, nhìn thấy nam nhân sẽ cầu hôn người ta……”

    “Anh câm miệng!” Uông Bồng Khiết rốt cuộc nhịn không được rít gào.“Em giống sắc nữ khi nào? Em có giở trò gì với người nào trong bọn họ sao? Em chỉ là hỏi bọn họ có đồng ý cưới em hay không mà thôi, như vậy cũng làm phiền anh sao?”

    “Em động đến khách quý của công ty thì không phiền anh sao.”

    “Ngày nào em cũng đến đây đi làm, ngay cả ngày nghỉ cũng phải tăng ca, ngoại trừ khách của công ty em biết đi tìm nam nhân ở đâu đây để làm quen, nếu em không động đến khách của công ty vậy anh muốn em gả cho quỷ sao?” Cô không thể kìm chế tức giận kêu lên.

    “Ít nhất em không nên lợi dụng thời gian làm việc, hơn nữa em biết rõ anh ta là người mà anh đang đợi, em còn đưa anh ta xuống lầu dưới, em làm sao giải thích chuyện này?” Chương Kính cường ngạnh nói.

    “Em……” Uông Bồng Khiết nhất thời nghẹn lời, bởi vì cô thừa nhận điểm này là lỗi của cô, nhưng anh có cần phải để ý, không tha như vậy không? Cô hy sinh vì anh còn chưa đủ nhiều sao? Anh thiếu một hợp đồng cũng sẽ không chết, hơn nữa hợp đồng đó có Viên đại ca đảm bảo, căn bản không có khả năng xảy ra chuyện gì.
    Anh chính là muốn gây sự với cô, nghĩ rằng “Thỏ khôn tử, chó săn phanh”!( ai biết xin chỉ giùm câu này nghĩa là gì vậy)

    “Em cái gì? Không có lí do gì để nói sao?”

    Cô đột nhiên ngẩng cao đầu.

    “Anh thật sự cho rằng không có công việc này em sẽ chết đói sao?”

    “Anh không nói như vậy.”

    “Anh chính là có ý này!” Cô kêu lên.

    Anh nhún vai, cam chịu.

    Tức giận trừng mắt nhìn anh, Uông Bồng Khiết không hề báo trước buông tay, 10 kg hồ sơ rơi xuống mang theo gia tốc nện mạnh vào chân Chương Kính, một ít còn rơi trúng đầu gối của anh.

    “Đáng chết!” Một tiếng chửi nhỏ rên rỉ trong nháy mắt bật ra từ trong miệng anh.

    “Anh đi chết đi!” Cô lạnh lùng bỏ lại một câu, ngẩng đầu ưỡn ngực tiêu sái đi ra khỏi văn phòng của anh, sau đó đi đến chỗ ngồi của cô lấy túi xoay người đi khỏi công ty.

    “Lão bản, anh có khỏe không?” Vừa thấy cô rời đi, Phan Dân lập tức chạy đến bên cạnh Chương Kính, quan tâm hỏi.

    Chương Kính không trả lời, sau khi đá văng hồ sơ ở trên chân, một bước lao ra khỏi văn phòng.

    “Nữ nhân dã man kia đâu?” Anh vẻ mặt xanh mét trừng mắt nhìn chỗ cô ngồi trống trải, nghiến răng nghiến lợi hỏi.

    “Đi rồi.”

    Chương Kính đột nhiên nhìn về phía cửa, chỉ thấy chỗ đó cái gì cũng không có.

    “Coi như cô chạy trốn mau.” Anh phẫn nộ, hừ lạnh một tiếng, sau đó trừng mắt liếc nhìn chỗ ngồi của cô một cái, sau đó xoay người đi nhanh trở lại văn phòng.

    Từ giữa trưa đến giờ cuối cùng cũng khôi phục bình tĩnh lại.

    Chẳng qua, thật sự gió yên bể lặng sao? Chỉ sợ chỉ có trời biết.
     
  4. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 2

    “Bồng Khiết, lần trước……”

    Trừng mắt nhìn chỗ ngồi phía trước trống trải, giọng nói của Chương Kính phút chốc im bặt nhưng lại có một tên không biết sống chết mở miệng nói.

    “Lão bản, anh quên Bồng tỷ đã bị anh đuổi việc…… Ách, khụ khụ.” Trương Dịch Dương nửa giả nửa thật phát ra vài tiếng ho nhẹ, sau khi nhìn thấy ánh mắt sắc lạnh của lão bản thì nhanh chóng ngậm chặt miệng.

    Phan Dân Vi ngồi đối diện xem thường nhìn cậu ta, ý muốn nói, cậu là đồ ngốc, không phát hiện từ sau khi Bồng tỷ không đi làm nữa lão bản tức giận càng ngày càng nhiều sao? Cậu còn dám sát muối vào miệng vết thương của anh ấy?

    Trương Dịch Dương ở dưới gầm bàn vươn chân hung hăng đạp bạn một cái, không lớn tiếng trừng mắt nói, cậu biết rõ tôi hay buồn ngủ vào buổi sáng, tinh thần không minh mẫn, cậu cũng không nhắc nhở tôi một tiếng?

    Ai biết cậu lại ngốc như vậy.

    Cười người hôm trước hôm sau người cười, không biết ở hội nghị ngày hôm qua là ai cứ luôn miệng nhắc Bồng tỷ thế này, Bồng tỷ thế kia, một chút cũng không phát hiện sắc mặt lão bản càng ngày càng ngày càng khó coi, hại mọi người nguyên một ngày kinh hồn bạt vía, đứng ngồi không yên.

    Phan Dân Vi bĩu bĩu môi, thái độ là xem người bị cảnh cáo có được giải trừ hay không. Đảo mắt, hắn liếc Trương Dịch Dương một cái. Ai giống cậu, biết rõ trên núi có hổ còn cố tình lên núi.

    Cậu muốn nói tôi ngu ngốc có phải không?

    Tự biết được như vậy, vẫn chưa phải ngu ngốc lắm.

    “Phan Dân Vi!”

    Cái gì, thẹn quá thành giận sao?

    Trương Dịch Dương vẻ mặt quái dị nhìn bạn, lấy ánh mắt ý bảo: Không phải tôi kêu cậu.

    Không phải cậu? Vậy – hoài nghi, Phan Dân Vi chậm chạp ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy lão bản mặt đen lại trừng mình. Anh rụt cổ lại, nuốt nuốt nước miếng, thật cẩn thận mở miệng hỏi :“Ách, lão bản, anh gọi tôi?”

    “Ngày mai cậu không cần đến đây.”

    A?!

    “Không cần, lão bản –” Tiếng kêu rên vang lên.

    Đóng cửa lại, sự mệt mỏi cùng buồn rầu giấu sau gương mặt giận giữ kia liền hiện ra trên mặt Chương Kính.

    Anh đi đến sau cái bàn làm việc rộng lớn, thả mình vào trong ghế da, sau đó nhắm hai mắt lại thở dài một hơi.

    Mệt mỏi quá!

    Nhưng, vì sao lại như vậy? Anh mở mắt ra, mày nhíu lại, trừng mắt nhìn khoảng không phía trước, suy nghĩ vấn đề này.

    Giờ làm việc như nhau, công việc cơ bản không khác biệt, hoàn cảnh xung quanh không thay đổi, những người gặp gỡ đại khái cũng giống nhau, vì sao một tuần này, anh lại cảm thấy giống như từ trước đến nay chưa bao giờ mệt mỏi như vậy?

    Không có khả năng có liên quan đến cô gái ngang ngược kia chứ? Anh nhíu chặt mày, ra sức lắc đầu.

    Có lẽ, anh không thể phủ nhận năng lực làm việc của Uông Bồng Khiết xác thực so với những cô gái bình thường, thậm chí so với nam nhân còn tốt hơn, dù sao cô cũng có sự cẩn thận của nữ nhân, lại có thể lực của nam nhân thật sự là không có thiếu sót, nhưng dù không có cô cũng không thể khác biệt nhiều như vậy chứ?

    Bình thường công việc của cô là làm cái gì?! Để anh suy nghĩ một chút.

    Giúp anh liên lạc với một số khách hàng quan trọng, nhắc nhở anh một số hạng mục công việc trọng yếu, sửa sang lại văn kiện cấp dưới đưa lên cho anh xem, tiếp đó, mỗi khi anh không tìm thấy thứ mình muốn, tư liệu, thậm chí là đối tác cô liền giống như bà tiên hiện ra nhẹ nhàng gõ lên đầu anh một cái, cứ như vậy mọi vấn đề khó hiểu sẽ được giải quyết dễ dàng.

    Xem ra, anh cuối cùng đã tìm được vấn đề nằm ở chỗ nào, trước đây những việc nhỏ anh thật sự quá ỷ vào cô, cho nên sau khi thiếu cô, anh giống như quên mang theo quyển sổ ghi chép bên người, suy nghĩ rối loạn, làm cho công việc tăng lên một nửa, nhanh làm anh mệt chết.

    Đáng giận, sự có mặt của cô không nên có ảnh hưởng lớn như vậy mới đúng.

    Đúng vậy, giống như sổ ghi chép mất có thể mua lại một quyển khác, một lần nữa làm ra một quyển giống vậy. Nếu thiếu một trợ lí khiến anh không quen như vậy, sao anh không thuê một người khác giúp anh?

    Chương Kính hai mắt sáng ngời, đột nhiên tỉnh ngộ nắm tay đấm vào lòng bàn tay của mình một cái, sau đó lập tức nhấc điện thoại nhấn số nội bộ gọi cho quản lí nhân sự tiểu Ngô. “Tiểu Ngô, cậu lập tức giúp tôi đăng báo, tôi muốn tìm một trợ lí.” Anh nói.

    “Lão bản, anh nói anh muốn tìm một trợ lí?” đầu bên kia điện thoại vang lên giọng nói đầy hoài nghi của tiểu Ngô.

    “Đúng.”

    “Anh muốn dùng làm gì?” sau một lúc trầm mặc, tiểu Ngô thử hỏi.

    “Nói thừa.”

    “Nhưng mà…… Bồng tỷ đâu?”

    “Cậu nhắc tới cô ấy làm gì? Cô ấy đã không đi làm nữa.”

    “Nhưng mà……”

    “Nhưng mà cái gì? Từ khi nào cậu lại trở nên dài dòng như vậy?”

    “Nhưng mà Bồng tỷ, cô ấy có đi làm nha, hơn nữa bây giờ cô ấy đang hướng văn phòng của anh……”

    “Phanh!”

    Một tiếng vang thật lớn phút chốc từ cánh cửa truyền đến, Chương Kính ngẩng đầu nhìn cô gái khổng lồ đang nổi giận đùng đùng đi về phía anh, mơ hồ nghe thấy đầu bên kia tiểu Ngô đang nói “Đi đến” Hai chữ, sau đó lập tức truyền đến âm thanh tút tút tút.

    “Ba!” Hai bàn tay đập trên mặt bàn, chấn động làm cho ly thủy tinh trên bàn chịu không được cũng rung lên.

    Chương Kính nhíu mày nhìn cô, đầu tiên là chậm rãi bỏ điện thoại xuống, sau đó hai tay khoanh trước ngực, ung dung dựa vào lưng ghế nhìn cô.

    “Thế nào, cuối cùng cũng biết công việc không dễ tìm như vậy, cho nên quyết định quay trở lại sao?” anh nhìn cô chằm chằm, lạnh lùng nói.

    Uông Bồng Khiết thật muốn đi lên trước đập vào khuôn mặt đáng ghét đó.

    Đúng vậy, một tuần qua, cô thật sự gặp phải không ít khó khăn, nhưng không phải năng lực của cô không bằng người khác, mà là mỗi khi trả lời phỏng vấn, cô sẽ không tự chủ được nhìn chằm chằm vào người phỏng vấn, sau đó bất tri bất giác thốt ra “Anh đã kết hôn chưa?”,“Có đồng ý kết hôn với tôi không” những câu này, rồi sau đó kết quả thế nào mọi người có thể đoán được.

    Nhưng đừng tưởng mới chỉ như vậy cô sẽ quay trở lại, cô không phải người không có chí khí như vậy! Về phần tại sao bây giờ cô lại đứng ở đây, là bởi vì cô vừa mới đi phỏng vấn ở công ty bên cạnh tòa nhà này, nghĩ lại nếu đã đến đây đi lên chào đồng nghiệp cũ một chút cũng không chết, vì thế cô liền lên đây.

    Chẳng qua cô tuyệt đối không nghĩ đến, cô ngồi còn chưa kịp nóng ghế thì nghe thấy anh muốn đăng tin tìm trợ lí mới.

    Thông báo tìm trợ lí?

    Đại hỗn đản không máu không nước mắt này, anh ngay cả trợ cấp thôi việc còn chưa đưa cho cô đã vội vàng thông báo tìm trợ lí mới thay thế cô. Anh thật là…… thật là làm cho cô tức chết!

    “Đưa đây!” Cô nổi giận đùng đùng đưa tay đến trước mặt anh kêu lên.

    “Đưa cái gì?”

    “Trợ cấp thôi việc!” Cô dùng hết sức lực nghiến răng nghiến lợi rít gào:“Em làm việc ở đây 7 năm rưỡi, dùng tiền lương bình quân 52.728 đồng một tháng nhân lên, tổng cộng là 395.460 đồng, đưa đây!”

    “Hôm nay em đặc biệt đến đây gặp anh lấy tiền?” Chương Kính không tin được ngồi thẳng dậy trừng mắt nhìn cô.

    “Đúng.” Uông Bồng Khiết nói. Cô tức chết rồi! Tại sao anh có thể làm cho cô có cảm giác mình dễ dàng bị người khác thay thế như vậy, anh làm sao có thể như vậy?

    Chương Kính mở to hai mắt trừng cô, thái độ là ngươi có can đảm nói lại lần nữa ta xem.

    “Làm cái gì, anh không muốn trả?” Muốn so hung dữ với cô, cô không có sao? Hai tay cô chống nạnh, nhìn anh đang trừng mắt, đôi mắt nhỏ cũng mở to, kêu lên.

    Chương Kính hít mạnh một hơi, một lần nữa bình tĩnh dựa vào lưng ghế, tà nghễ nhìn cô.

    “Nếu anh nhớ không nhầm, tháng 8 em mới vào công ty, bây giờ mới thàng 12, căn bản là chưa đủ 7 năm rưỡi.” anh nói.

    “Anh là tên hỗn đản, 1 tháng rưỡi cũng muốn so đo với em có phải hay không? Em còn chưa tố cáo anh vì muốn tiết kiệm tiền thưởng cuối năm mà đuổi việc em nếu không nhân viên của anh sẽ cười sau lưng anh!” Uông Bồng Khiết nhịn không được thét to.

    “Em ngay cả 460 đồng cũng tính, tại sao anh không thể so đo? Tiền lương một tháng rưỡi cũng gần 8 vạn đủ cho anh thuê một trợ lí mới 3 tháng.”

    “Anh……” Uông Bồng Khiết cố gắng hô hấp, tức giận đến nỗi mắt đỏ lên.“Được, muốn tính chính xác, lấy máy tính đến, chúng ta sẽ tính toán từng cái một cho rõ ràng!” Nói xong, cô bỗng nhiên đi nhanh qua bàn công tác, sau đó đột nhiên dùng sức đẩy anh đang cản đường qua một bên.

    Ghế da có gắn bánh xe chịu lực đẩy đi chuyển quay vòng ra bên ngoài, va mạnh vào tường, chấn động làm cho Chương Kính thiếu chút nữa té xuống.

    “Em là đồ con gái thô bạo –”

    “7 năm 4 tháng rưỡi phải không?” Cô thành thạo từ trong ngăn kéo của anh lấy ra máy tính, gõ gõ phép tính.“Như vậy là 52.728 đồng nhân với 7.375 là 388.869 đồng chẵn.” Cô nhanh chóng ấn máy tính, vừa bấm vừa nói

    “Ngoài ra, mấy năm qua, hàng tháng em đều dùng thời gian 1, 2 ngày giúp anh dọn dẹp nhà cửa, một lần tính 1.000 là được rồi, 1 tháng có thể từ 1 đến 2 lần không nhất định, tiện nghi cho anh em tính 1 lần thôi, sau đó đại khái là 5 năm liên tụ, cho nên 5x12x1.000=60.000. Tiếp theo là tiền đồ ăn em mua giúp anh, mỗi lần em giúp anh dọn dẹp phòng ở còn kiêm luôn giúp anh bổ sung lương thực, tiền này nhỏ lẻ rải rác không tính chính xác được cho nên em xem giống như tiền quét dọn phòng tính anh 60.000 là được rồi, cho nên, tổng cộng anh phải trả em 508.869 đồng chẵn. Đưa đây!”

    Chương Kính kinh ngạc trừng mắt nhìn cô, hoàn toàn há hốc mồm.

    “Em em là ma cà rồng sao?” anh nói.

    “Là anh muốn tính toán cho rõ ràng, đưa đây!” Cô duỗi tay ra trước mặt anh nói.

    “Quét dọn phòng là em tự mình chủ động, không phải anh bảo em làm, vì sao anh phải trả tiền cho em?” anh kháng nghị.

    “Lúc đầu có lẽ là do em chủ động, nhưng anh dám phủ nhận sau đó không mở miệng nhờ em quét dọn?!”

    Chương Kính nhất thời nghẹn lời.

    Xác thực, lúc đầu có lẽ là cô chủ động, nhưng sau đó anh bị cô làm cho thành thói quen, một thời gian phòng ở bừa bộn anh lại kêu cô đi dọn dẹp, này thật là……

    “Được, tiền quét dọn có thể tính; Nhưng tiền mua đồ ăn em không thể tính với anh.”

    “Vì sao em không thể tính?”

    “Bởi vì một nửa đồ ăn này đã vào bụng em.”

    “Chuyện này mà anh cũng tính với em?” Cô quay người lại lần nữa cầm lấy máy tính, tức giận ấn mạnh.“Được, nếu anh muốn cùng em tính cái này, em không phải cũng có thể tính tiền làm đầu bếp cho anh? 30.000 tiền đồ ăn trả lại cho anh, anh định trả tiền thuê đầu bếp cho em bao nhiêu một tháng? 10.000? 5.000? Tính anh 3.000 là được rồi, 5 năm tổng cộng là 180.000, bây giờ anh phải trả cho em tổng cộng là 658.869 đồng chẵn, em nhận chi phiếu, đưa đây!”

    380.000, 500.000, 650.000, nữ nhân này làm sao có thể sau mỗi lần tính lại nhiều hơn lần trước hơn 100.000 ?

    Trợ cấp thôi việc, tiền quét dọn, tiền đồ ăn, tiền thuê đầu bếp, có phải nếu anh nói thêm mấy câu nữa ngay cả tiền sửa chữa, bảo dưỡng ô tô cô cũng có thể tính ra hay không?

    Tốt nhất anh nên tin là cô có thể, bởi vì anh quen biết cô cũng không phải chỉ mới một hai ngày, nói một năm hai năm vẫn còn ngắn, bởi vì anh quen biết cô ước chừng cũng hơn 17 năm. Mười bảy năm, nếu anh tích cực một chút, cũng đủ để anh thăng cấp làm bố chồng.

    “Anh cuối cùng có trả không?”

    Hậm hực, anh lấy ra tập chi phiếu từ trong ngăn kéo ra, nhanh chóng viết lên trên đó, sau đó xé mạnh một cái đưa cho cô.

    “Cầm!”

    “Anh cho em là con nít 3 tuổi dễ lừa sao? Không có con dấu anh nói em đem đến đâu lấy tiền?” Liếc mắt nhìn chi piếu trên tay, Uông Bồng Khiết đem nó quăng trả lại cho anh.

    Chương Kính thiếu chút nữa ngất vì không thể hô hấp. Anh chẳng qua nhất thời bực quá quên đóng dấu thôi, cô có cần trào phúng anh như vậy không?

    Dùng sức kéo một cái ngăn kéo khác lấy ra con dấu của chi phiếu, sau đó anh thô lỗ ấn vào bản mực rồi dùng sức ấn mạnh lên tờ chi phiếu bị cô quăng trả lại.

    “Bây giờ em vừa lòng chưa?”

    Uông Bồng Khiết đem chi phiếu nhìn kĩ từ trên xuống dưới, rốt cục vừa lòng gật đầu.

    “Ok, không có gì nữa, em đoán anh hẳn là không muốn gặp lại nữa? Nể mặt anh viết chi phiếu một đồng cũng không thiếu, những lời này để em nói thay anh. Không, gặp.” Nói xong, cô đem chi phiếu đưa đến trên môi hôn nhẹ một cái, không quay đầu lại xoay người đi ra.

    Chương Kính tức giận đẩy mạnh cái ngăn kéo, phát ra tiếng “Phanh”, nhưng tức giận trong lòng vẫn chưa phát tiết được một phần mười, anh đứng lên, bởi vì tức giận mà bộ ngực kịch liệt phập phồng thấy rõ, anh nhìn xung quanh, muốn tìm một cái gì đó để trút giận, nhưng ngay cả cảnh vật xung quanh cũng muốn đối đầu với anh, anh không tìm thấy cái gì để trút giận.

    “Mẹ nó!” Anh đột nhiên dùng chân đá mạnh vào cái bàn, nhưng chỉ một giây sau tự mình nhận lấy hậu quả ôm chân kêu ra tiếng:“Đau nha!”



    630.000 cũng đủ làm cho một người vốn dĩ thu nhập một tháng 50.000 như Uông Bồng Khiết ăn chơi lêu lổng cả một năm, cho nên sau khi xác định tiền thật sự đã chuyển vào tài khoản, cô vô cùng vui vẻ, cùng bạn học đại học học cách “làm sao để nam nhân không thể kháng cự, vạn nhân mê”.

    Nói về bạn bè của cô, khi còn học đại học nếu thật chỉ có một câu có thể hình dung, thì đó phải là không ai không biết, không ai không hiểu.

    Các cô tổng cộng có bốn người, cô, Uông Bồng Khiết, biệt danh cuồng kết hôn, chỉ cần nhìn thấy nam nhân vừa mắt sẽ mở miệng cầu hôn, vì vậy bị gọi là sắc nữ đệ nhất.

    Thời Mễ Mễ, biệt danh vạn nhân mê, diện mạo tinh xảo mê người, cô đi đến chỗ nào cũng trở thành mục tiêu quan sát của nam nhân, mà cô cũng không chút khách khí dùng sắc đẹp để đạt mục đích, bởi vậy bị những người đố kị gọi là sắc nữ đệ nhị.

    Doãn Thắng Nam, biệt danh nữ nam nhân, vì từ nhỏ sinh trưởng trong gia đình trọng nam khinh nữ, làm cho cô có một khí phách không chịu thua, thường xuyên kết bạn cùng đủ loại nam nhân, lại học theo những hành vi chỉ dành con trai, làm cho cô đạt được danh hiệu sắc nữ đệ tam.

    Thành viên cuối cùng là Lữ Tư Anh, biệt danh tiểu muội nói nhiều, thích nhất là cùng mọi người nói chuyện trên trời dưới đất, cho dù nói chuyện 3 ngày 3 đêm cũng không mệt. Khi đối tượng nói chuyện nói chuyện của cô là con gái it’s ok ! Nhưng nếu đối tượng là con trai thì sự nhiệt tình của cô quả thực có thể làm cho những nữ nhân khác ngồi xung quanh nam nhân kia hận chết cô, cho nên danh hiệu sắc nữ đệ tứ ra đời.

    Mặc kệ những biệt danh hay danh hiệu sắc nữ ở trên, các cô một chút cũng không để ý, nhưng không biết tên chết tiệt nào dám đem “Sắc nữ nhân” ba chữ dùng cách phát âm của Đài Loan đổi thành “Sắc nữ lang”, biến các cô thành một nhóm biến thái, thật là quá đáng chết.

    Nhưng cũng may, ba từ khó nghe kia từ sau khi các cô tốt nghiệp đại học, đồng thời cũng ở lại trong cuốn sổ lưu niệm tốt nghiệp luôn, bây giờ các cô nhiều lắm chính là cuồng kết hôn, vạn nhân mê, nữ nam nhân và tiểu muội nói nhiều mà thôi. Ha! Nhưng mà “Muội” đổi thành “Tỷ” có vẻ thích hợp hơn.

    “Người ta năm nay mới mười bảy tuổi.” Lữ Tư Anh kháng nghị kêu lên.

    “Hai mươi bảy tuổi cũng không được, còn mười bảy tuổi.” Thời Mễ Mễ tranh thủ dời ánh mắt từ trên cái gương trong hộp phấn sang cô, xem thường nói.

    “Khi nói chuyện phiếm trên mạng, bọn họ đều tin tưởng tớ chỉ mới 17 tuổi.” Lữ Tư Anh vẻ mặt vô tội nói.

    “Đó là bởi vì bọn họ chưa từng nhìn thấy gương mặt thật của cậu.”

    “Mễ Mễ, ý của cậu là nói, trông tớ rất già phải không?” Cô bị đả kích lớn, mắt mở to hỏi.

    “Là già hơn so với tớ.” Thời Mễ Mễ vừa lòng đánh giá gương mặt hoàn mĩ trong gương của mình nói.

    “Ô ô, Khiết, cậu xem, Mễ Mễ cậu ấy khi dễ tớ!”

    “Được rồi, các cậu đừng tranh cãi nữa, đừng quên mục đích hôm nay tớ gọi các cậu ra đây?” Uông Bồng Khiết vỗ vỗ tay nói với các cô giống như cô giáo đang nói với học sinh, sau đó xoay người đem người từ trước đến giờ một đầu kinh tế tài chính nữ nam nhân kéo qua bên này ngồi.

    “Các cậu có đề nghị nào cho tớ không?” Cô chờ mong nhìn các bạn.



    “Nếu muốn tớ nói, tớ muốn cậu đầu tiên bỏ thói quen xấu nhìn thấy nam nhân liền cầu hôn, cậu có biết nữ nhân chủ động quá sẽ làm nam nhân sợ hãi.” Lữ Tư Anh nhìn cô từ đầu đến chân nghiêm túc nói.



    “Nếu như muốn ta nói, ta sẽ đề nghị ngươi dứt khoát bay đến Hàn Quốc chỉnh hình, từ đầu đến chân chỉnh thành giống như ta, đảm bảo ngươi nhất định có thể trở thành vạn nhân mê.” Thời Mễ Mễ lấy ra sơn môi màu hồng trang điểm lại, nhìn cũng không nhìn mà nói.



    Trong chớp mắt Uông Bồng Khiết bĩu môi một cái, hung hăng trợn mắt nhìn nàng một cái, sau đó chuyển hướng sang đồng minh duy nhất còn chưa mở miệng.



    “Thắng Nam, ngươi nói, từ trước đến nay lời ngươi nói đúng trọng tâm nhất, chính xác.” nàng nói.



    “Kiếm tiền trước, chờ sau khi ngươi có tiền, còn sợ không có nam nhân muốn cưới ngươi sao?” Duẫn Thắng Nam không cần suy nghĩ liền nói.



    “Quả nhiên chính xác.” Thời Mễ Mễ cất son môi đi, mở nắp hộp phấn nói.



    Uông Bồng Khiết cả vai buông xuống.



    “Chẳng lẽ các ngươi không có gì tốt hơn, hoặc là đề nghị càng có tính xây dựng cho ta sao?” Gương mặt nàng buồn rười rượi hỏi.



    “Nên cho, mười năm trước đã cho rồi.” Lữ Tư Anh thoải mái đưa tay ôm vai cô, “Nói thật, Khiết, đang êm đẹp, cậu làm chi nghiêm túc muốn thay đổi như thế?”



    “Gần đây tớ đều nghiêm túc như vậy.”



    “tớ thấy 8 phần là có quan hệ với cái kia Chương Kính.” Thời Mễ Mễ nhìn nàng một cái, nói ra lời nói giật gân.



    “Đừng nhắc đến tên hỗ đản này với tớ!” Uông Bồng Khiết đột nhiên tức giận kêu lên.



    “Nhìn kìa, tớ đoán đúng rồi.” Thời Mễ Mễ khiêu mi.



    Uông Bồng Khiết cố gắng hô hấp.”Không quan hệ đến anh ta, còn có, sau này các cậu ít nhắc đến tên hỗn đãn này trước mặt tớ.”



    Bởi vì tật xấu, cầng muốn người không nói đến càng là khiến người tò mò.



    “Cuối cùng là phát sinh chuyện gì?” Lữ Tư Anh thò đầu hiếu kì hỏi.



    “Anh ta báo sai tên cổ phiếu cho cậu, hại cổ phiếu của cậu bị rớt giá sao? Duẫn Thắng Nam đoán.



    “Hay là ngoại trừ việc anh ta muốn cậu làm người giúp việc anh ta cũng muốn cậu làm nữ nhân của anh ta?” Thời Mễ Mễ hỏi.



    “Tớ nói cậu đừng nhắc đến anh ta trước mặt tớ…”



    “Đều không phải.” Lữ Tư Anh liếc mắt một cái thấy vẻ mặt đắc thắng của cô không thay đổi, kết luận nói: “Khiết, cuối cùng phát sinh chuyện gì, cậu đừng thừa nước đục thả câu được không, nói thẳng ra đi.”



    “Tớ không có thừa…”



    “Không phải là anh ta mượn tiền của cậu không trả? Hay là khiến cho cậu một người làm công tác của hai người, bóc lột sức lao động của cậu lại chỉ trả cho cậu một chút tiền?” Duẫn Thắng Nam lại đoán.



    “Không đúng, Chương Kính đối với chuyện tiền nong không hề keo kiệt, theo suy đoán của tớ,” Thời Mễ Mễ nhìn về hướng Uông Bồng Khiết suy nghĩ nói: “Không phải là anh ta lại quen bạn gái mới chứ, thế cho nên tâm lý của cậu không ổn định, suy nghĩ vì cái gì tình duyên của anh ta tốt như vậy, mà cậu ngay cả muốn làm quen với một người bạn trai lại tìm không được?”



    “Thật sự là như vậy sao, Khiết?” Lữ Tư Anh tò mò mắt mở to hỏi.



    “Căn bản không phải chuyện như vậy, các cậu đừng đoán mò nữa được không?” Uông Bồng Khiết trừng mắt tức giận. Nói vậy giống như cô là một lão xử nữ biến thái không bằng!



    “Vậy là chuyện gì, muốn bọn tớ đừng đoán mò, cậu nói thẳng ra đi!” Lữ Tư Anh không nhẫn nại được nữa la lên, cô chịu không nổi nhất là loại tình hình úp úp mở mở này.



    “Đúng nha, nếu cậu không đem chuyện này nói cho rõ ràng, muốn bọn tớ làm sao hốt thuốc đúng bệnh? Cậu chưa từng nghe qua câu một khắc đáng ngàn vàng sao? Thời gian chính là tiền bạc, nếu muốn cậu trả tiền, tính thời gian từ khi bọn tớ đến đây cho đến giờ, đem cậu đi bán cũng không đủ trả số tiền này.” Duẫn Thắng Nam nói.



    “Nói đi.” Thời Mễ Mễ khẽ đỡ cằm, đôi mắt quyến rũ khiến cho nam khách trong tiệm cà phê tất cả đều phải ngắm nhìn, không chớp mắt nhìn về phía bàn của các nàng.



    “Vì sao tất cả các cậu đều đoán chuyện này có liên quan đến tên hỗn đản kia?” Uông Bồng Khiết nhếch miệng trầm mặc một lát, mới dùng giọng nói vô cùng không cam lòng mở miệng hỏi.



    “Bởi vì ngoài anh ta ra, bọn tớ không nghĩ ra bất kì lí do gì có thể làm cho cậu tức giận đến phát điên lên.” Thời Mễ Mễ đại diện trả lời.



    “Tớ không có tức giận phát điên.”



    “Theo như bọn tớ thấy thì cậu là đang tức giận.” Thời Mễ Mễ nói, mà hai người bên cạnh là mãnh liệt gật đầu phụ họa.



    “Đúng là tớ có chút tức giận.”



    3 người đồng thời chăm chú nhìn gương mặt tức giận hầm hầm của cô.



    “Đúng, rất tức giận.” Uông Bồng Khiết phun khí hô to. “Các cậu có biết không, bây giờ tớ đã trở thành một người thất nghiệp?”



    “Cái gì,” 3 người nghẹn họng nhìn trân trối, trăm miệng một lời la lên.



    “Đúng, chính là tên hỗn đản không huyết không lệ đó, các cậu có biết anh ta có bao nhiêu quá đáng, bao nhiêu tàn nhẫn hay không? Tớ chẳng qua chỉ là cùng một nam nhân tớ nhìn thấy vừa mắt uống cốc cà phê, thuận tiện cầu hôn anh ta mà thôi, anh ta liền đuổi việc tớ, còn vội vã tìm một trợ lí mới đến thay thế vị trí của tớ. Tên đại hỗn đản đáng chết đó, anh ta cũng không nhớ lại những năm qua tớ vì anh ta làm trâu làm ngựa làm bao nhiêu việc, vậy mà anh ta cũng không nhớ chút tình cũ, còn thể hiện thái độ vội vàng muốn tớ đi mau, anh ta quả thật là tên đáng chết! Nên xuống 18 tầng địa ngục — không, 28 tầng đia ngục, sau đó bị cắt lưỡi, moi tim, lên núi đao, xuống vạc dầu, trải qua tất cả cực hình, sau đó vĩnh viễn không được đầu thai!”



    “Xem ra cậu thật sự tức giận hỏng rồi.” Thời Mễ Mễ nói.



    “Tức giận hỏng cũng không sao, quan trọng nhất là, quyền lợi nên lấy cậu chưa quên chứ?” Duẫn Thắng Nam nghiêm túc hỏi.



    “Có phải là phí thôi việc không? Tớ lấy rồi.” Uông Bồng Khiết nghiến răng nói.



    “Đã lấy rồi, vì sao cậu còn phải nghiến răng nghiến lợi?” Lữ Tư Anh phát hiện hỏi.



    “Bởi vì anh ta ngay cả một tháng rưỡi cũng muốn tính toán với tớ!”



    “Nghĩa là sao?”



    “Từ khi chúng ta tốt nghiệp là tháng 8 năm đó đến nay, thời gian tớ vì anh ta làm trâu làm ngựa tổng cộng là 7 năm rưỡi, tớ dùng thời gian 7 năm rưỡi để tính phí thôi việc, không ngờ thế nhưng anh ta muốn tớ dùng 7 năm 4 tháng rưỡi để tính, nửa phân tiền cũng không bằng lòng tiện nghi cho tớ.” Uông Bồng Khiết đùng đùng nổi giận nói.



    “Cho nên cậu dùng thời gian 7 năm 4 tháng rưỡi để tính?”



    “Đúng.”



    “Như vậy không quá tiện nghi cho anh ta sao? Nghĩ lại, qua một tháng nữa, cậu đáng lẽ có thể nhận hơn 10 vạn tiền thưởng cuối năm, bây giờ ngay cả cái rắm cũng không có?” Duẫn Thắng Nam híu mày nói. (chị này nói tục quá)



    “Anh ta muốn tính toán rõ ràng tớ liền tính toán rõ ràng với anh ta.” Uông Bồng Khiết cười lạnh nói: “Tớ đem việc lúc trước giúp anh ta thu dọn nhà cửa, mua sắm lương thực cùng với nấu cơm tất cả đều tính tiền, cuối cùng lấy thêm 27 vạn về đây.”



    “Thật hay giả?” Lữ Tư Anh hưng phấn đầy mặt hỏi.



    “Chi phiếu cầm đến ngân hàng đổi thành tiền mặt, biên lai vẫn còn ở đây, cậu muốn xem không?” Uông Bồng Khiết cười lạnh nói.



    “Muốn muốn muốn muốn muốn.” Lữ Tư Anh liên tiếp trả lời.



    Uông Bồng Khiết ung dung lấy ra tờ biên lai hơn 65 vạn trong ví, trước tiên trải phẳng trên mặt bàn, sau đó đẩy đến cho Lữ Tư Anh đang hưng phấn xem.



    “Woa! 65 vạn 8 ngàn 8 trăm 69 đồng chẵn, Khiết, cậu phát tài rồi.” Lữ Tư Anh khiển trách hô to.



    “Đúng là cậu.” Duẫn Thắng Nam mỉm cười tán thưởng nàng.



    “Theo tớ thấy cậu vẫn là tính toán lỗ vốn, hơn nữa là thiệt thòi lớn.” Thời Mễ Mễ không đồng ý giải thích.



    “Ân, cũng đúng, nếu như cậu cứ tiếp tục đi làm, tiền hưu tương lai nhất định so với 65 vạn này nhiều hơn. Đúng là lỗ vốn lớn rồi.” Duẫn Thắng Nam nghĩ một hồi rồi nói.



    “Sai.” Thời Mễ Mễ lắc đầu nói.



    3 người đồng thời tò mò nhìn nàng, đợi nàng giải thích.



    “Dùng con mắt của nữ nhân để nhìn, Chương Kính cũng xem như là một hạng mục đầu tư không sai, bây giờ cậu trở mặt với anh ta, tấm phiếu cơm dài hạn này chẳng phải không còn? Cái này không phải lỗ lớn thì là cái cái gì?”



    “Mễ Mễ.” Mọi người lập tức cao giọng nói to. Thật không chịu nổi cô.
     
  5. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 3

    “Bồng______”

    Chữ Bồng vừa ra khỏi miệng, Chương Kính liền tự giác, ngượng ngùng ngậm miệng lại. Chết tiệt, vì cái gì đã qua một tháng, anh còn không sửa được thói quen gọi cô, thật sự là đáng chết!

    Mà cô gái ngang ngược kia so với anh còn đáng chết hơn, ngay cả gọi điện thoại cũng không gọi tới, chẳng lẽ cô thật sự như vậy bằng lòng từ bỏ công việc lương cao, thoải mái, lại có thể không phân biệt lớn nhỏ với cấp trên sao? Cô thật là đáng ghét!

    “Lão bản, ngài có chuyện gì muốn tôi giúp ngài làm sao?” Bành Bình chân thành nhìn anh hỏi.

    Cô là trợ lý mới đến, nhỏ nhắn đáng yêu, làm việc cũng rất nhanh nhẹn, mới đến công ty nửa tháng, liền có không ít đồng nghiệp và khách hàng nam tranh giành theo đuổi, nhưng tiểu thư cô vừa nhìn đã chọn trúng Chương Kính suất kính uy vũ, nên đối xử với những người khác đều dùng thái độ lạnh nhạt, khách khí. Không có biện pháp, ai bảo từ nhỏ cô chỉ chú ý nam nhân cao đại.

    “Phiền cô mang đến cho tôi biên lai 3 tháng trước của Dữ Tẫn và Siêu Phong.” Chương Kính hoàn hồn nói.

    “Vâng, ngài muốn ngay bây giờ sao?”

    “Trước giữa trưa có thể không?”

    “Vâng.”

    Chương Kính xoay người, suy nghĩ lại quay đầu lại, “Sau đó…”

    “Vâng?” Bành Bình lại ngẩng đầu lên nhìn anh.

    “Cảm ơn cô.”

    Bành Bình hơi hơi mỉm cười, lắc đầu, “Đây là công việc của tôi.” Cô nhu hòa nói.

    Chương Kính nhìn cô, đại khái gật đầu một cái rồi đi về phía phòng làm việc, một tiếng kêu kinh ngạc đột nhiên truyền đến làm cho bước chân của anh đột ngột dừng lại.

    “Bồng tỷ!”

    Anh nhanh chóng quay đầu lại, chính xác bắt lấy người vừa phát ra tiếng kêu kinh ngạc chính là Phan Dân Vi, không chớp mắt chăm chú nhìn cậu ta.

    “Bây giờ chị ở đâu…cái gì? Tại sao chị lại đột nhiên nói chuyện đó với tôi? Ân…ác úc…ân hừ, cái gì? Vậy tôi không phải là nên nói tiếng chúc mừng chị sao? Đúng…thật sự…tôi không tin, được rồi…ân…tôi biết rồi…được…hiểu rồi…ân, được, tạm biệt.”

    Suốt 10 phút đi qua, Phan Dân Vi cuối cùng bỏ điện thoại trong tay xuống. Sau đó, cậu ta vội vàng quay đầu muốn chia sẻ tin tức mới nhất với đồng nghiệp ngồi bên cạnh.

    “Tiểu Tần tôi nói cho cậu biết, Bồng tỷ chị ấy___”

    “Chờ chút, tiểu Phan.” Tiểu Tần đột nhiên cắt ngang lời cậu muốn nói, đồng thời nháy mắt với cậu, không biết là làm cái quỷ gì.

    “Cậu sao vậy, động kinh sao?” Cậu hỏi.

    “Lão bản đang trừng cậu.” Tiểu Tần hơi nhếch miệng lên, dùng yết hầu nói.

    “Cái gì?!” Phan Dân Vi, đột ngột quay đầy, chỉ nhìn thấy không xa phía trước, một gương mặt đen thui không chớp mắt nhìn mình chăm chú. Cậu giống như bị lửa đốt bỏng nhanh chóng thu hồi ánh mắt, giả vờ giống như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra, nhưng___không kịp rồi.

    “Phan Dân Vi, đến phòng làm việc của tôi một chuyến.”

    Xong rồi! Trong lòng cậu cười khổ.

    “Bảo trọng nha.” Tiểu Tần thông cảm nói.

    Trong ánh mắt thông cảm của các đồng nghiệp, Phan Dân Vi bộ mặt đau khổ, lững thững đi đến phòng làm việc của tổng giám đốc.

    “Lão bản, anh tìm tôi?”

    “Đem cửa đóng lại.” Chương Kính ra lệnh.

    Xong rồi, cậu nhất định là chết chắc. Phan Dân Vi ngoan ngoãn đi đến đem cửa đóng lại.

    “Cô ấy gọi điện thoại đến có chuyện gì?!” Chương Kính lạnh nhạt hỏi.

    “A?” Không nghĩ đến lão bản lại trực tiếp hỏi như vậy, Phan Dân Vi thật sự ngây ngốc một lát.

    “Tôi nói Uông Bồng Khiết cô ấy gọi điện thoại đến làm gì?” Chương Kính không tự giác nhấn mạnh lời nói. Cô thật đáng ghét, gọi điện thoại đến vậy mà không tìm anh, nhưng lại tìm tiểu Phan, đáng ghét!

    “Không có chuyện gì, Bồng tỷ cô ấy…” Chớp chớp mắt, Phan Dân Vi còn chưa nói xong, liền bị âm thanh tức giận của anh cắt đứt.

    “Không có chuyện gì cô ấy sao lại điện thoại đến?”

    Phan Dân Vi không tự giác nuốt nước miếng, lại liếm liếm môi, cân nhắc nên như thế nào mở miệng, mới không giẫm vào nỗi đau của lão bản.

    “Bồng tỷ cô ấy chỉ là có chút buồn chán, muốn tìm người nói chuyện phiếm…” Lời nói của cậu lại lần nữa bị âm thanh tức giận cắt đứt.

    “Cho nên cô ấy đặc biệt gọi điện thoại đến tìm “cậu” nói chuyện phiếm?” Anh híp mắt, đặc biệt nhấn mạnh từ cậu.

    “Không không không không không.” Đầu Phan Dân Vi lập tức lắc giống như trống bỏi, cố gắng giải thích. “Tôi chỉ là vừa vặn nhận điện thoại, Bồng tỷ không có đặc biệt gọi điện thoại đến tìm tôi, thật sự không phải.” Nếu không nhanh phủi sạch quan hệ, cậu sẽ chết chắc.

    Gương mặt tái nhợt của Chương Kính hơi dịu xuống một chút.

    “Cô ấy nói gì với cậu.” Anh hỏi.

    “Thật ra cũng không có chuyện gì….”

    “Không có chuyện gì hai người sẽ nói đến hơn 10 phút?”

    Ngữ khí vừa mới dịu xuống đột nhiên tăng cao.

    Phan Dân Vi chợt có một loại cảm giác khóc không ra nước mắt. Người bình thường nói chuyện phiếm không phải đều là như vậy, nói đông nói tây không có trọng điểm, nhưng cũng có thể nói hơn 1 tiếng đồng hồ, nửa tiếng đồng hồ, mà hắn với Bồng tỷ bất quá cũng chỉ nói đến 10 phút mà thôi, chỉ mới tàm tạm thôi?

    Không, không phải là vấn đề thời gian, mà vấn đề là đối tượng, hắn ngàn lần không nên vạn lần không nên, chính là không nên để cho lão bản biết người nói chuyện phiếm với hắn là Bồng tỷ. Ai!

    “Lão bản, anh thật sự không gọi Bồng tỷ trở lại sao?” Vụng trộm nhìn Chương Kính một cái, hắn cẩn thận hỏi. Lão bản anh rõ ràng là không bỏ được người ta mà, làm chi chết không thừa nhận.

    “Vừa nãy cô ấy có nói với cậu muốn trở lại sao?” Chương Kính mặt không biểu cảm hỏi, nhưng trong mắt lại nhen nhóm một chút lửa hi vọng.

    “Không có.” Phan Dân Vi do dự lắc đầu.

    Ánh sáng hi vọng nhanh chóng bị dập tắt, trong chớp mắt thái độ trên mặt Chương Kính lại trở nên cứng ngắc.

    “Căn bản là cô ấy đã không muốn trở lại, cậu hỏi chuyện đó để làm gì?” Anh tức giận lạnh lùng nói.

    “Có thể Bồng tỷ xấu hổ nói ra, dù sao mọi người đều biết cô ấy là bị anh cách chức…ách, là mời ra khỏi công ty.”

    Chương Kính hơi cắn môi dưới. “Cô ấy cũng không phải mới quen biết tôi, hơn nữa tôi và anh trai của cô ấy là bạn thân, nếu cô ấy thật sự cương quyết muốn trở lại, tôi có thể không đồng ý sao?” Ngừng một lát, anh không nhịn được dùng giọng nói tức giận gầm nhẹ nói: “Căn bản cô ấy ngay cả thử cũng không có thử qua!”

    “Có thể cô ấy thật sự xấu hổ, lão bản, anh có muốn gọi điện thoại kêu cô ấy trở lại không?”

    “Vì cái gì muốn tôi gọi điện thoại cho cô ấy, cô ấy muốn trở lại, tự mình sẽ không gọi tới sao?” Anh lại lần nữa nói to.

    “Vậy…tôi gọi có được không?”

    Anh nhìn hắn, nhìn đến nổi Phan Dân Vi trong lòng đều bắt đầu sợ hãi, mới liếc mắt nói: “Gọi điện thoại là việc của cậu, cậu hỏi tôi làm gì?”

    Ý tứ là thừa nhận hắn có thể gọi, Phan Dân Vi hưng phấn tiếp nhận tin tức này.

    “Vậy bây giờ tôi liền đi gọi ngay.” Hắn xoay người muốn thừa cơ hội trốn đi, nhưng___

    “Đợi một chút.”

    Ai! Cả người hắn cứng đờ, trì hoãn quay đầu lại.

    “Vừa rồi trong điện thoại cậu nói với cô ấy chúc mừng chuyện gì?”

    Ô…xong rồi, hắn sợ nhất là lão bản sẽ hỏi vấn đề này. Làm sao xử lý đây, hắn nên như thế nào trả lời? Chẳng lẽ nói thật sao?

    “Tiểu Phan?”

    Xong rồi, có thể đây chính là sự kích thích cần phải có cho oan gia, mới có thể đủ làm cho bọn họ thật sự nhìn thẳng vào sự tồn tại của đối phương. Mà hắn rõ ràng đã được định trước sẽ lấy được tiền mai mối “không dễ đến được” này.

    Được rồi, nể mặt hai người vài năm qua đối xử với hắn không tệ, hắn xá gì a!

    “Bồng tỷ nói cô ấy sẽ nhanh chóng kết hôn.” Ông trời phù hộ, Bồng tỷ cô ấy thật sự là có nói như vậy, bất quá hắn chỉ là đem hai từ ‘khả năng’ trong lời nói bỏ đi mà thôi.



    “Cái gì? Cậu nói cái gì? Cô gái ngang ngược như cô ấy, ai dám cưới?” Chương Kính kinh ngạc trừng mắt lớn giọng hỏi.



    “Thật ra bề ngoài Bồng tỷ cũng khá xinh đẹp.” Phan Dân Vi nói.



    “Nhưng một chút hương vị phụ nữ cũng không có!”



    Chương Kính nhanh chóng phê bình. “Cô ấy tay chân vụng về, ăn to nói lớn, nhất là cô ấy mở miệng ngậm miệng đều muốn nam nhân cưới cô ấy, điểm này càng là khiến cho người khác tức giận, tôi thật không hiểu nổi sao da mặt cô ấy lại dày đến trình độ đó?! Cô ấy có thể không cần thể diện, nhưng cô ấy có từng nghĩ đến bạn bè, người thân của cô ấy vẫn còn muốn giữ thể diện nha!”



    Phan Dân Vi ngừng lại một chút. “Thật ra bây giờ phụ nữ chủ động cũng rất nhiều…” Hắn nghĩ vì cô nói chuyện, nhưng___



    “Đúng, chủ động rất nhiều, nhưng không biết xấu hổ giống như cô ấy lại ít vô cùng!”



    “Vậy…” Hắn dừng lại một chút, “Thật ra nếu bỏ qua điểm này mà nói, Bồng tỷ cũng có rất nhiều ưu điểm, ví dụ như cô ấy làm việc rất nhanh nhẹn…”



    “Nhanh nhẹn cũng không thể bù được sự thô lỗ của cô ấy!”



    “Đầu óc cô ấy thông minh…”



    “Đến lúc phát cơn thần kinh so với người điên còn điên hơn!”



    “Cô ấy làm việc cần cù…”



    “Cần cù đến nổi khắp nơi quản việc không đâu của người ta!”



    “Cô ấy có thể giặt quần áo, nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa…”



    “Đó là do cô ấy đặc biệt học để câu nam nhân, câu lão công!”



    “Lão bản.” Phan Dân Vi cuối cùng chịu không được kêu to.



    “Chuyện gì?” anh tức giận trừng hắn.



    “Trong lòng anh, Bồng tỷ thật sự tệ như vậy sao?”



    Chương Kính nhanh chóng nhăn mày.



    “Không.” Rất lâu sau, dưới ánh mắt chờ đợi của Phan Dân Vi anh mới chậm chạp trả lời, “Cô ấy cao lớn, sức lực vô cùng, là nam nhân trong nữ nhân, rất hữu dụng.”



    Phan Dân Vi nghe xong thiếu chút nữa té xỉu. Bây giờ hắn cuối cùng đã biết vì sao Bồng tỷ đều cầu hôn mỗi người nam nhân xuất hiện trước mặt cô ấy, nhưng lại để sót một mình lão bản, thì ra là lão bản anh ta tự làm tự chịu.



    Hắn ra vẻ gật gật đầu, sau đó giả vờ vô ý nói, “Không biết nam nhân đồng ý cưới Bồng tỷ là người như thế nào? Thật tò mò quá đi.”



    Ánh mắt Chương Kính trầm xuống, đột nhiên lại trừng hắn.



    “Lão bản, anh còn còn có việc gì sao? Nếu như không còn gì, tôi nghĩ trở về chỗ ngồi cùng mọi người chia sẻ tin mừng ‘Bồng tỷ sắp kết hôn’.” Phan Dân Vi lấy hết can đảm, đối với lửa giận trong mắt anh coi như không thấy, thậm chí còn thêm dầu vào lửa nói.



    Chương Kính dùng sức trừng hắn.



    “Lão bản?”



    “Đi ra đi.” Anh nói to gần như quát lớn.



    Vừa sợ hãi lại buồn cười, Phan Dân Vi gần như sử dụng hết sức lực mới có thể giữ cho bản thân không có bất kì phản ứng nào, sau khi hắn hơi cúi người cung kính chào anh, nhanh chóng xoay người rời đi.



    Vừa đóng cửa lại khóe miệng của hắn liền không thể kiềm chế được nhếch cao lên.



    Ha ha, xem ra kịch hay muốn mở màn rồi, mời mọi người chờ xem.





    ╃⊙_⊙╃







    Cô ấy sắp kết hôn sao?



    Mới rời công ty nửa tháng, cô ấy liền chuẩn bị kết hôn, chuyện này sao có thể?!



    Chương Kính không ngừng đi lại trong phòng làm việc, buồn bực đi tới đi lui.



    Không có khả năng, trước khi cô ấy rời đi, thậm chí một người bạn trai cô ấy cũng không có, làm sao có thể nói kết hôn liền kết hôn đâu, chuyện này căn bản là không có khả năng! Nhưng dùng hành động điên khùng trước đây của cô khắp nơi tìm người cầu hôn, nói không chừng chân trước cô ấy mới bước ra khỏi cửa công ty, hai mắt liền đã nhanh chóng tìm mục tiêu kết hôn, sau đó…



    Ông trời, lẽ nào chuyện này là thật sao? Cô ấy thật sự sắp kết hôn sao? Cùng một nam nhân quen biết chưa đến một tháng, còn kì lạ chấp nhận một nữ nhân..một nữ nhân mới gặp lần đầu sẽ hướng người ta cầu hôn sao?



    Nam nhân này thần kinh có vấn đề không?



    Nhất định là có, hơn nữa không chỉ thần kinh có vấn đề, mà các phương diện chức năng cơ thể có thể cũng có vấn đề, ví dụ như bất lực, thân mang bệnh nặng, hoặc căn bản là không còn sống lâu nữa, cho nên mới như vậy không cần điều kiện, vội vã muốn cưới vợ!



    Anh thật sự nghĩ không ra sao lại có nam nhân đồng ý lời cầu hôn đột ngột như vậy của cô ấy, mà cô ấy sao lại có thể mù quáng đến mức chỉ cần có người gật đầu nói đồng ý cưới cô ấy, cô ấy liền gả. Cô ấy muốn gả cho người ta muốn đến phát điên rồi phải không?



    Không được, anh cố gắng lắc đầu. Cho dù cô ấy muốn gả cho người ta muốn đến phát điên rồi, mình là lão bản của cô ấy…ách, đã từng là lão bản, còn có anh trai thân thiết nhất của cô là huynh đệ kết nghĩa của anh, nói thế nào anh cũng nên cho cô một chút lời khuyên thật lòng mới được, cái gọi là mưu sự tại nhân thành sự tại thiên, ít nhất anh cũng đã từng khuyên cô, nếu như tương lai cô hối hận cũng không liên quan đến anh.



    Đúng, không sai, bây giờ liền đi tìm cô ấy!



    Chương Kính nghĩ xong liền xoay người đi về phía cửa, nhưng trong nháy mắt lúc nắm tay cầm cửa trong tay, đột nhiên do dự ngừng lại.



    Anh đột ngột như vậy chạy tới tìm cô ấy có tốt không? Anh tự hỏi mình. Dùng tình cảnh bọn họ lần trước không vui vẻ chia tay đến xem, nói không chừng cô ấy căn bản là không thèm để ý đến anh, như vậy cũng không sao, nhưng nếu như cô vẫn còn đang tức giận đối với lời nói của anh cố ý làm ngược lại, như vậy không phải càng thảm hơn?



    Không được, không thể đi tìm cô.



    Như vậy anh nên làm thế nào đây?



    Đúng rồi, Uông hạo, gọi điện thoại cho Uông Hạo! Cậu ta là anh trai của cô, lời nói của cậu ta cô ít nhiều cũng phải nghe mới được.



    Anh nhanh chóng xoay người trở về bàn làm việc, cấp tốc nhấc điện thoại lên bấm số của Uông Hạo, nhưng là đầu bên kia lại truyền đến thông báo không mở máy, anh nhíu mày ngắt cuộc gọi rồi đổi sang gọi số điện thoại của công ty cậu ta, nhưng làm cho anh ngạc nhiên là Uông Hạo đi công tác ở Nhật Bản, nửa tháng mới trở về.



    Mẹ nó, tên xú tiểu tử này lúc này sao lại còn có tâm tình ra nước ngoài công tác, chẳng lẽ cậu ta không biết em gái bảo bối của cậu ta sắp phải gả cho một bệnh nhân thần kinh bất lực sao? Cậu ta còn đi công tác cái quỷ gì!



    Anh tức tối ngắt điện thoại, lần thứ hai đi lại trong phòng làm việc.



    Bây giờ phải làm sao? Uông Hạo không ở trong nước, phải 1 tuần sau mới có thể trở về, mà cái gọi là nước xa không cứu được lửa gần, nói không chừng lúc cậu ta trở về, cô gái ngang ngược kia đều đã tiến vào lễ đường.



    Không được, anh nhất định phải ra ngoài tìm biện pháp ngăn cản chuyện này mới được.



    Nhất định phải.



    ╃⊙_⊙╃



    Buổi sáng ở Uông gia giống như mọi ngày vẫn bình yên mà yên tĩnh, lúc Uông Bồng Khiết xuống lầu, theo thói quen chào hỏi ba ba ngồi trong phòng khách xem tin tức buổi sáng và mẹ đang chuẩn bị bữa sáng trong bếp.



    “Ba mẹ chào buổi sáng.”



    “Chào buổi sáng.” Ba mẹ cô không hẹn mà đồng thời trả lời, mẹ cô chuyển sang hỏi cô: “Tối nay con có về nhà ăn cơm không?”



    Uông Bồng Khiết lắc lắc đầu.



    “Lại đến nhà a Kính sao?”



    “Dạ.” Uông Bồng Khiết yếu ớt trả lời một tiếng, cô vẫn còn chưa cho người nhà biết việc cô đã thất nghiệp nửa tháng, mỗi ngày buổi sáng vẫn là đúng giờ ra ngoài.



    “Nói thật, tiểu Khiết.” Trong phòng khách ba ba đột nhiên lên tiếng, cô quay đầu nhìn ông, đúng lúc ông cầm lấy điều khiển từ xa tắt TV đi. “Hai đứa các con cứ tiếp tục như vậy cũng không phải là biện pháp, có phải nên tìm một ngày đem chuyện nên làm làm một lần?”

    “Chuyện nên làm?” Uông Bồng Khiết hoài nghi nhìn ông, không xác định được ông đang nói chuyện gì.

    “Hôn sự của các con nha.”

    “Bọn con…khụ!” Uông Bồng Khiết ngay tại chỗ bị sặc cháo trong miệng, “Khụ khụ…” Cô ho đến nổi cả gương mặt đều hồng. “Ba! Ba đang nói chuyện gì vậy?!” Cô kêu lên.

    “Ta nói chuyện hôn sự của hai con có phải nên tìm một ngày để bàn bạc.” Mặt ba Uông không biến sắc nghiêm túc nhìn cô nói.

    “Các con?! Ba nói các con là ai?”

    “Đương nhiên là con và Chương Kính nha.”

    “Con và Chương__” Giọng nói của Uông Bồng Khiết giống như đột nhiên bị ai bóp cổ: “Ba đừng nói giỡn, ba!”

    “Ai nói giỡn, tôi sao?” Ba Uông đem ánh mắt chuyển sang hỏi vợ.

    “Tiểu Khiết.” Mẹ Uông lên tiếng nói: “Mẹ cũng thấy hai đứa nên đem chuyện hôn sự bàn một lần, hai đứa đều không còn nhỏ nữa, bây giờ nếu còn không tính chuyện kết hôn sinh con, để qua vài năm nữa sẽ trở thành sản phụ cao tuổi, đến lúc đó sinh con sẽ rất nguy hiểm…”

    “Mẹ!” Uông Bồng Khiết kiềm chế không được ngắt lời bà. Lão mẹ sao càng nói càng khoa trương, cô và Chương Kính căn bản không phải…”Con và Chương Kính một chút quan hệ cũng không có, căn bản không phải giống như chuyện hai người tưởng tượng đâu.” Cô lớn tiếng phản đối.

    Mẹ Uông đột nhiên nhăn mặt.

    “Cái gì kêu không phải giống như chuyện kia? Hai đứa cũng đã ở cùng một chỗ 7, 8 năm!”

    “Đó là công việc!”

    “Công việc của con bao gồm giúp cậu ta sắp xếp ăn, mặc, ở sao?”

    Lúc này đổi lại thành Uông Bồng Khiết nhăn mặt.

    “Đó là…” Cô nên nói như thế nào đây? “Đó là bởi vì Chương Kính anh ta quá lười biếng, mỗi lần đến nhà anh ta tăng ca, con nhìn không được, cho nên mới…”

    “Mới giúp cậu ta quét dọn? Giúp cậu ta sắp xếp?” Mẹ Uông nói tiếp.

    “Đúng.” Uông Bồng Khiết ra sức gật đầu, lại nhìn thấy ba mẹ đều dùng một thái độ quái dị nhìn cô. “Sao hai người lại nhìn con như vậy?”

    “Vậy con giải thích thế nào việc giúp cậu ta đi chợ mua đồ ăn, đến nhà cậu ta nấu cơm?” Uông mẫu sắp đặt đáp lại cô, tiếp tục lại hỏi một vấn đề khác.

    “Đương nhiên là ___” Cô nhíu mày, không biết nên làm sao trả lời vấn đề này, liền là xảy ra tự nhiên như vậy, cô phải giải thích thế nào đây?

    “Như thế nào?”

    “Mẹ, sáng nay mẹ nói chuyện sao lại hùng hổ dọa người như vậy?” Cô chịu không được oán trách.

    “Bởi vì con không thành thật.”

    “Con không thành thật?”

    “Con còn chưa trả lời vấn đề của mẹ.”

    “Trả lời vấn đề nào, vì sao con giúp anh ta mua đồ ăn, nấu cơm?! Đó là bởi vì___” Cô cố gắng nhớ lại nguyên nhân lần đầu tiên nấu cơm cho anh ta ăn, hình như là…

    “Con không muốn chết đói!” Cô kêu to. Đúng rồi, chính là nguyên nhân này, “Không phải trước đây con đã nói với mẹ, trong tủ lạnh nhà anh ta ngoại trừ vài chai nước uống và mấy bát mì tôm cái gì cũng không có, lúc con đến nhà anh ta tăng ca, nếu không muốn chết đói chỉ có thể tự mình ra tay.” Cô làm trò, đành chịu giải thích.

    “Vậy sao?”

    “Mẹ, mẹ đang nghi ngờ cái gì?”

    “Nghi ngờ đầu ngõ nhà cậu ta có cửa hàng tiện lợi còn có 7-Eleven, vì sao con không đến mua thức ăn sẵn là được rồi, còn tốn nhiều công sức đi chợ mua đồ về tự nấu.”

    “Bởi vì con không thích ăn những thứ mua ở ngoài.”

    “Là con không thích ăn hay là a Kính không thích ăn?!”

    Uông Bồng Khiết khẽ giật mình, lập tức chau mày. Là ai không thích ăn, vấn đề này trước đây cô chưa từng cẩn thận suy nghĩ qua, bây giờ nhớ lại, người nói “không thích ăn” ba chữ này, hình như đều là Chương Kính, bởi vì từ 6 năm trước sau khi ba mẹ anh ta lần lượt qua đời, ba bữa anh ta đều là ăn ở bên ngoài.

    “Có liên quan gì sao?” Cô nhăn mặt nói.

    “Nếu như không có liên quan ta sẽ đưa ra để nói sao?”

    Uông Bồng Khiết chợt cảm thấy đau đầu.

    “Mẹ, hôm nay hai người rốt cuộc bị sao vậy, làm chi đột nhiên nói với con những lời kì lạ như vậy, mục đích của hai người là gì, nói rõ được không?” Cô cùng lúc nhìn về phía ba ba.

    “Ta cho là ta và mẹ con đã nói đủ rõ ràng rồi.” Ba Uông nói: “Tóm lại, con nên chuẩn bị kết hôn.”

    “Con cũng rất muốn kết hôn nha, hai người cho rằng con không muốn sao? Vấn đề là không có người đồng ý cưới con.” Uông Bồng Khiết không nhịn được ủy khuất nói.

    “A Kính không phải là người sao?” Mẹ Uông nói.

    “Anh ta vốn không phải là người!” Uông Bồng Khiết tức giận nói.

    “Cái gì, hai đứa lại cãi nhau sao?”

    Uông Bồng Khiết đột nhiên nhắm chặt hai mắt, dùng sức hít một hơi dài: “Con không muốn nói, dù sao hai người không cần đem con và anh ta nghĩ thành một cặp là được rồi.”

    “Quả nhiên là cãi nhau.” Mẹ Uông kết luận nói.

    Uông Bồng Khiết lại lần nữa dùng sức hít thở mạnh, cô đẩy ghế ra đúng lên nói: “Con phải ra ngoài.” Cứ tiếp tục ngồi đây, cô nhất định sẽ mất kiểm soát.

    “Tiểu Khiết, có muốn mẹ gọi điện cho a Kính không, nói giảng hòa..”

    “Không cần!” Uông Bồng Khiết giống như bị kim chích ngắt lời mẹ. Nếu để cho mẹ gọi điện thoại đến, việc cô không ở đi làm ở đó nữa chẳng phải sẽ bị lộ sao?!

    Cô lại lần nữa hít một hơi, thầm nói với chính mình phải bình tĩnh.

    “Anh ấy đi công tác đến Hongkong rồi.” Trước ánh mắt nghi ngờ của mẹ, cô bình tĩnh nói.

    “Thật sao? hay chỉ là do con không muốn mẹ gọi điện thoại đến?”

    “Là thật.” Cô cố gắng gật đầu, một cái lại thêm một cái, “Nếu không phải hai người cho là mấy hôm nay con mỗi ngày tăng ca đến nửa đêm mới về là giả sao?”

    Mẹ cô nghi ngờ nhìn cô một lát, cuối cùng gật gật đầu, mà cô thì âm thầm thở ra một hơi, thật sự là rất nguy hiểm nha.

    “Vậy, con đi làm đây.”

    Vợ chồng hai người đồng thời gật đầu, mẹ Uông giống như ngày thường đưa cô đến cửa, sau đó đợi con gái đi làm rồi đóng cửa lại, nhanh chóng quay lại phòng khách, hội hợp cùng người chồng sớm đã không thể chờ được nhấc điện thoại gọi cho Chương Kính.

    Nói đùa gì chứ, vì hạnh phúc cả đời của con gái, việc cãi nhau này bọn họ đương nhiên phải lo, về chuyện Chương Kính đi công tác đến Hongkong, bọn họ nếu thật sự tin lời nói bậy của cô, vậy đã không làm ba mẹ của cô.

    Tút tút…

    Điện thoại gọi được!

    ╃⊙_⊙╃

    “Ring ring…”

    Điện thoại trong túi áo đột nhiên vang lên, Chương Kính nghi ngờ liếc nhìn đồng hồ trên xe. 7h40′, là ai mới sáng sớm như vậy đã tìm anh?

    Lấy điện thoại từ trong túi ra, nhìn số điện thoại người gọi đến, dãy số quen thuộc làm cho tim anh đập mãnh liệt.

    Là số điện thoại nhà của cô ấy, là cô ấy gọi đến sao?

    Kiềm chế không được nhịp tim đập càng ngày càng nhanh, anh đem ngón cái chuyển đến nút nhận cuộc gọi, chuẩn bị ấn xuống___

    Một bóng người đột nhiên xuất hiện trước ngõ, làm cho ngón tay đang ấn xuống đột ngột ngừng lại.

    Là cô! Vậy là ai đang gọi điện thoại…

    Chương Kính quay đầu nhìn điện thoại trong tay vẫn vang lên không ngừng, sau đó không chịu nổi vỗ nhẹ ngực của mình. Cũng may anh còn chưa nhận, bởi vì cô đã xuất hiện ở phía trước, vậy người gọi điện thoại tìm anh, trên dưới chỉ có thể là Uông bá phụ và Uông bá mẫu, mà bây giờ anh căn bản là chưa chuẩn bị tốt li do giải thích với họ việc anh đuổi Bồng Khiết.

    Nghĩ đến đây, ánh mắt Chương Kính bất giác lại chuyển về bóng lưng lẻ loi đi phía trước.

    Cô ấy thật đáng ghét! Anh tức giận suy nghĩ, rõ ràng thân hình cao to, cá tính thẳng thắn, cô làm chi muốn học theo những cô gái mắt nhỏ, mũi nhỏ giận dỗi với anh? Muốn trở về công ty đi làm nói với anh một tiếng là được rồi, cứ tiếp tục như vậy với cô ấy cũng không phải chuyện tốt gì? Thật sự là đáng ghét!

    Nhìn điện thoại trong tay vẫn vang lên không ngừng, anh đem nó nhét vào trong hộp đựng đồ, sau đó khởi động xe, đi theo phía sau cô.

    Hai ngày trước sau khi anh suy nghĩ nửa ngày phát hiện mình vẫn không có cách nào, anh cuối cùng quyết định trước tiên vẫn nên làm rõ nam nhân đồng ý cưới cô rốt cuộc là yêu ma quỷ quái phương nào, dù sao có câu tục ngữ gọi là biết người biết ta, trăm trận trăm thắng, chờ sau khi anh làm rõ trong hồ lô của nam nhân kia bán thuốc gì, muốn thuyết phục cô suy nghĩ lần nữa về chuyện kết hôn, đương nhiên sẽ dễ dàng hơn, cho nên anh quyết định dùng cánh theo dõi cô, tìm ra nam nhân kia.

    Thật ra việc theo dõi đã bắt đầu từ ngày hôm qua, chỉ tiếc là quá muộn anh mất công vô ích, bởi vì sáng sớm cô đã ra ngoài, cho nên hôm nay anh đặc biệt đến sớm, 7h đã ở đây.

    Quả nhiên, anh chờ được cô.

    Mà bây giờ, anh chỉ cần cẩn thận đi sau cô, đợi lát nữa nam nhân kia xuất hiện là đủ.
     

Chia sẻ trang này