Diễm Đế Khuynh Nhan - Phao Mạt Lê [ 61 Chương ]

Thảo luận trong 'Cổ đại' bắt đầu bởi Thảo Nguyên, 7/1/16.

  1. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    [​IMG]

    Diễm Đế Khuynh Nhan

    Tác giả: Phao Mạt Lê
    Cvt: Yappa + Hàn Băng
    Edit: Hàn Băng
    Ngôn tình, cổ đại, sắc, cấm luyến

    Nguồn : DĐLQĐ


    Tóm tắt
    Truyện Diễm Đế Khuynh Nhan là một truyện khá hấp dẫn và lý thú, truyện đưa bạn vào một thế giới cổ đại đầy sức hút, truyện cũng có những tình tiết nóng bỏng nhưng hòa trộn với truyện tình yêu ngọt ngào làm bạn đọc ngây ngất đắm chìm. Đọc truyện hòa cùng nhịp đạp tình yêu của những nhân vật trong truyện, đọc để cảm nhận và giải trí, một truyện ngồn tình không quá nổi bật nhưng đầy sức hút.

    Thánh Mục năm mười bảy, đông chí giờ Thìn canh ba, Vân phi Tần thị Vu Cảnh Ly Cung Đản đế hạ sinh thất nữ. Được ban tên “Nhược Hi”, phong kỳ mẫu Tần thị làm Quý phi, tiền thưởng châu kiện, tứ ban ở Hoa Chiếu điện.

    Thánh Mục năm hai mươi, tiết xử nhật giờ dần hai khắc, Quý phi Tần thị mất ở Hoa Chiếu điện, thọ ba mươi. Được truy phong làm Hoàng quý phi, mai táng tại Hoàng lăng. Sở Di đế con trai thứ ba Mạc Trưng mười bốn tuổi, thất nữ Nhược Hi ba tuổi, nhập Thương Hải điện giáo dưỡng.

    Thánh Mục năm ba mươi, tiết thu phân nhật giờ Thân, Đế vương băng hàn tại Thương Hải điện. Lập di chiếu cho con trai thứ ba Mạc Trưng kế vị. Niên hiệu Diễm, kế thừa Đông Việt trăm năm trị thế, xưng là “Ngạo tổ đế”. Phong thất nữ Nhược Hi là “Khuynh Nhan công chúa”, tứ cư Hoa Chiếu điện Tần phi, lấy “Ôn nhuận như ngọc, thiên mặt thiên biện” làm gốc, thế xưng “Trời gia chi ngọc” .
     
  2. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương1: Sở mỹ nam, bản công chúa hôm nay không tiếp khách <~~~~ Khó nhăn hết cả răng, như mắc phải xương cá =="


    Thánh Mục năm mười bảy, đông chí giờ Thìn canh ba, Vân phi Tần thị Vu Cảnh Ly Cung Đản đế hạ sinh thất nữ. Được ban tên “Nhược Hi”, phong kỳ mẫu Tần thị làm Quý phi, tiền thưởng châu kiện, tứ ban ở Hoa Chiếu điện.

    Thánh Mục năm hai mươi, tiết xử nhật giờ dần hai khắc, Quý phi Tần thị mất ở Hoa Chiếu điện, thọ ba mươi. Được truy phong làm Hoàng quý phi, mai táng tại Hoàng lăng. Sở Di đế con trai thứ ba Mạc Trưng mười bốn tuổi, thất nữ Nhược Hi ba tuổi, nhập Thương Hải điện giáo dưỡng.

    Thánh Mục năm ba mươi, tiết thu phân nhật giờ Thân, Đế vương băng hàn tại Thương Hải điện. Lập di chiếu cho con trai thứ ba Mạc Trưng kế vị. Niên hiệu Diễm, kế thừa Đông Việt trăm năm trị thế, xưng là “Ngạo tổ đế”. Phong thất nữ Nhược Hi là “Khuynh Nhan công chúa”, tứ cư Hoa Chiếu điện Tần phi, lấy “Ôn nhuận như ngọc, thiên mặt thiên biện” làm gốc, thế xưng “Trời gia chi ngọc” .



    ──《 Đông Việt quốc sử? Thất nữ Đế Khuynh Nhan 》

    Năm nay mùa đông Đông Việt tựa hồ so với năm rồi lạnh hơn rất nhiều. Chưa bao giờ có năm nào giống năm nay, đại tuyết bay lả tả. Năm ngày trôi qua, tuyết đọng đã qua mắt cá chân. Mọi người đều trốn ở trong phòng, không muốn xuất môn.

    Mặt trời mới mọc chưa lên cao, trên đại điện Đông Việt hoàng triều, quần thần đã tụ tập đầy đủ. Lãnh hương đốt nhàn nhạt. Giống như thường ngày, chúng thần từng người khải tấu chuyện trọng yếu, chờ quân vương xử trí xong liền tuyên bố bãi triều.

    “Bảy ngày sau là sinh nhật 15 tuổi của Khuynh Nhan công chúa, các khanh có ý kiến gì không?” Giọng nói từ trên long ỷ vọng xuống thản nhiên, nghe vô cùng thân thiết, mà lại mang theo sự lãnh ngạo không dễ thấy. Quần thần hơi có vẻ nghi hoặc, ngẩng đầu nhìn lại, một thân ánh trăng hoàng bào tân quân, nhưng lại không như các tiên đế bình thường khác, đầu không đội mũ vàng ròng, mà tóc đen trực tiếp rơi trên vai, lơ đãng biếng nhác lộ ra ngạo khí nhè nhẹ. Tân quân tiếu tựa phi tiếu liếc mắt một cái. Bị nhìn như vậy, chúng thần trong lòng một trận thấp thỏm, vội cúi đầu xưng “Cẩn tuân thánh ý” .

    Diễm đế Mạc Trưng kế vị hai năm, mấy cựu thần đứng trên đại điện này đều triệt để nghe theo. Mặc dù không ít đại thần còn chưa thăm dò được tính tình hắn. Nhưng vẫn là đều vạn phần cẩn thận, nơm nớp lo sợ. Tất cả đều biết, Diễm đế vừa mới đăng cơ đã gặp phong ba, chính là vì cái vị Khuynh Nhan công chúa trong miệng hắn kia bị vài cái đại thần mạo phạm. “Ninh phạm thượng đế giận, không nhạ Khuynh Nhan lệ”, khiến Diễm đế bệ hạ không hài lòng sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng để Khuynh Nhan công chúa rơi lệ thương tâm, khiến long nhan giận dữ, thì ngoài nguy hiểm đến tính mạng, trực tiếp đánh mất đầu đã coi như là nhẹ. Sợ nhất chính là rơi vào cái cảnh sống không bằng chết.

    “Nếu các khanh đã không có ý kiến, liền bãi triều đi. Lễ bộ, Công bộ, việc sinh nhật của Khuynh Nhan, trẫm giao cho các ngươi.”

    “Cung tiễn bệ hạ” Sau tiếng hô to, Diễm đế Sở Mạc Trưng đứng dậy hướng điện sau mà đi.

    “Bệ hạ, Khuynh Nhan công chúa đã tỉnh dậy rửa mặt. Nữ quan Oanh Nhiên, Hồng Tụ đang hầu hạ.” Sở Mạc Trưng nghe thái giám trong cung bẩm báo, chỉ ừ một tiếng, lại xoay người hướng tẩm cư Khuynh Nhan công chúa Hoa Chiếu điện mà đi.

    Một đường đi qua, cung nhân thị nữ theo thứ tự hành lễ. Ngày thường đối với việc đợi vị quân vương không lạnh không đạm trẻ tuổi này đi qua đã sớm không còn xa lạ. Mỗi khi trong triều có đại sự, thủ đoạn của hắn còn hơn cả bậc đế vương khai quốc. Nhưng ngày thường lúc nào cũng ung dung biếng nhác, toàn hóa thành băng hàn, tuyệt đối không ướt át bẩn thỉu. Nhất là khi gặp gỡ bào muội Khuynh Nhan công chúa, càng làm cho người tại chỗ này hận không thể chưa bao giờ sinh ra.

    Tới Hoa Chiếu điện, Sở Mạc Trưng bước lên bậc thềm còn chưa đứng vững, liền thấy một thân điêu ngọc tiểu nhân nhi đang đứng. Vừa định tiến vào, liền nghe thấy tiểu nhân nhi yêu kiều quát một tiếng: “Ca. Đứng lại, không được tiến thêm. Hồng Tụ, Oanh Nhiên, đi ra đóng cửa. Bản công chúa hôm nay không tiếp khách.” Sở Mạc Trưng kinh ngạc mở lớn mắt trừng trừng nhìn cửa điện đóng lại trước mặt.

    Bên cạnh truyền đến “Xì” một tiếng, Sở Mạc Trưng thoáng trắc thủ, liền thấy nữ ngự y duy nhất trong cung Mục An Nhiên cầm khay thuốc nhanh nhẹn bước tới. “Nghĩ không ra đường đường là Diễm đế bệ hạ, cũng có ngày bị cửa sập ngay trước mắt.”

    Sở Mạc Trưng hừ khẽ một tiếng, “Tiểu Hi có chuyển biến tốt hơn không?”

    Mục An Nhiên tiếu ý dịu dàng nhân tiện nói: “Diễm đế bệ hạ một chữ ngàn vàng. Thế nhưng sao hôm nay cư nhiên…” Lời còn chưa dứt, liền thấy Sở Mạc Trưng lạnh lùng liếc mắt một cái, Mục An Nhiên lập tức ngoan ngoãn nuốt xuống mấy từ còn lại. Nam nhân này đúng là có thể dùng ánh mắt giết chết người a! Ô ô ~ nhân gia hơi sợ, nhân gia phải đi về tìm sư huynh an ủi một chút tinh thần bị tổn thương nghiêm trọng này.

    “Tiểu Hi hôm nay có chuyển biến tốt hơn không?” Sở Mạc Trưng lại hỏi một lần.

    “Ân. Khá. Hôm nay cuối cùng cũng chịu uống thuốc. Uống xong là được rồi.” Mục An Nhiên một hơi nói xong, liền tiện tay đem thuốc trên khay kín đáo đưa cho thái giám, mượn cớ muốn đi phối dược, chạy khỏi như một làn khói.

    Sở Mạc Trưng hơi híp mắt, đi ra phía trước, trầm giọng nói: “Tiểu Hi, mở cửa.” Nội điện một mảnh yên tĩnh. “Khuynh Nhan, mở cửa.” Sở Mạc Trưng thanh âm thấp hơn. Bên cạnh cung nhân bắt đầu thầm kêu không tốt, mỗi khi vị bệ hạ này thanh âm trầm thấp hơn, bất luận là trong cung hay là trong triều đình, cũng sẽ là một trận huyết vũ tinh phong. Ngày xưa còn có Khuynh Nhan công chúa ở một bên khuyên bảo, nhưng hôm nay… Sợ là tránh không khỏi.

    “Chỉ cần hoàng đế ca ca đáp ứng Nhược Hi. Không trừng phạt Hồng Tụ, Oanh Nhiên, Nhược Hi sẽ tự mở cửa.” Nửa ngày, trong điện truyền đến thanh âm Khuynh Nhan công chúa Sở Nhược Hi. Sở Mạc Trưng nghe thấy vậy không biết là nên trách nàng coi rẻ quân vương, hay là nên tán nàng có cơ gan lớn mật. Phạt nàng, lại khiến chính mình luyến tiếc. Không phạt, lại bị nàng chọc tức đến mức không nói được gì. “Nhược Hi, mở cửa, trẫm sẽ không phạt.” Thở dài, Sở Mạc Trưng vẫn là thỏa hiệp.

    Then cửa trên điện vắng vẻ vang lên tiếng va chạm, Sở Mạc Trưng bước vào cửa điện, ngồi trên chủ vị, vì chính mình mà rót một ly trà nhỏ, động tác ưu nhã đem chén ngọc tới bên môi, khẽ mím lại uống một ngụm, “Vừa nãy còn dám đem hoàng đế ca ca giam ở ngoài cửa. Vậy sao hiện tại ngay cả đi ra gặp cũng không dám?” Thanh âm dẫn theo mấy phần tiếu ý, “Hay là, Nhược Hi biết mình phạm thượng, nên đã đang chuẩn bị nhận lỗi?”

    “Rõ ràng ca đã đáp ứng ta không xử phạt.” Vừa còn đứng ở cửa hông xa xa Sở Nhược Hi, trong nháy mắt đã nhào tới bên người Sở Mạc Trưng, kháng nghị nói. Sở Mạc Trưng yêu thương sờ sờ khuôn mặt tinh xảo nhỏ nhắn của muội muội, “Ca ca sao có thể nuốt lời? Thân thể có chuyển biến tốt hơn không?”
     
  3. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 2: Đùa giỡn ( tiểu H )

    Sở Mạc Trưng đem thân thể nho nhỏ của nàng kéo vào trong lòng, ôm ngồi trên đùi, ở trên khuôn mặt trắng nõn hôn một cái. “Đem thuốc uống tới.” Thân thủ Oanh Nhiên liền lập tức mang chén sứ nhỏ tới trước mặt Nhược Hi.

    “Còn uống? Lại uống nữa ta sẽ pha sẵn thuốc thùng tử.” Nhược Hi vừa nghiêng đầu, vừa nằm úp trong lòng huynh trưởng. “Ta không có bệnh, bất quá chỉ là, chỉ là…” Khuôn mặt nhỏ nhắn càng nói càng hồng, nhất định không nói thêm gì nữa.

    “Chỉ là cái gì?” Sở Mạc Trưng khẽ vuốt tóc giai nhân, “Là nửa đêm đi tẩm cung trẫm cắt ngang chuyện trẫm cùng mỹ nhân hoan hảo. Sau đó trở về ôm Hồng Tụ nói mình chảy máu chí tử?” Hồng Tụ đứng ở một bên nghe, chợt phát hiện bệ hạ lạnh lùng quét nàng liếc mắt một cái, nhất thời sau sau lưng lạnh toát, thầm nghĩ sau này vẫn nên là cẩn thận cho thỏa đáng, đừng cùng công chúa quá mức thân mật.

    “Không cho nói, không cho nói, ta uống.” Khuôn mặt đỏ ửng bất đắc dĩ tiếp nhận chén thuốc, đang muốn làm bộ thất thủ, hất chén thuốc đi để tránh được một lần. Chợt phát hiện, nguyên bản bàn tay đặt ở bên hông đang hướng về phía trước mà đi. Vừa lúc chế trụ được phía dưới ngực tuyến, mà không chỉ đặt tại ngực, còn giống như vô ý qua lại vuốt ve. “Tay hoàng đế ca ca, có phải hay không đặt ở chỗ không phải?” Nhược Hi cố tự trấn định.”Phải không? Nhưng trẫm lại cảm thấy vị trí này rất tốt.” Mắt phượng sâu thẳm hơi nhướn lên, tà tà quyến rũ khóe miệng. Bộ dạng lúc này giống bóng dáng đế vương lãnh ngạo trên triều sao? “Trẫm thật ra cho rằng, lại đi lên một chút sẽ tốt hơn.” Xuất kỳ bất ý, bàn tay to lại ôm lấy bộ ngực cao vút, ngón trỏ còn cố ý ấn ấn xuống hồng môi mẫn cảm, nhẹ nhàng nhu động.

    “Sao vậy, Nhược Hi còn không đem thuốc uống? Chẳng lẽ muốn trẫm dùng miệng uy ngươi?” Giọng nam trung để lộ ra một chút khoái trá, môi mỏng vi khai, nhẹ nhàng ghé sát trước người tiểu nhân nhi bạch ngọc, lại bất ngờ khẽ cắn một chút. “Trẫm cũng không để ý tự mình uy Tiểu Hi đâu.” Nói xong, môi mỏng hạ dời, một đường đảo qua gáy ngọc duyên dáng, không nhẹ không nặng liếm một chút.

    Oanh Nhiên cùng Hồng Tụ đứng một bên sớm đã ở lúc chủ tử nhà mình bị ôm lấy mà rời ra ngoài điện. Tuy nói công chúa có danh xưng “Thiên mặt thiên biện”, sư phó trường thái học viện cũng khen công chúa tài trí hơn người, tú ngoại tuệ trung. Nhưng mỗi lần chủ tử chống lại Diễm đế bệ hạ, ngoại trừ thất bại thảm hại, vẫn là thảm hại thất bại. Cũng không biết nên nói là Diễm đế bệ hạ thông minh hơn công chúa mấy phần, hay là nên nói công chúa khi bại khi thắng, tinh thần thất thường?

    “Ân… A… Ta, ta uống. Không nhọc hoàng đế ca ca đại giá… A ──” lời còn chưa dứt, lại vì bàn tay to trước ngực càng thêm càn rỡ cách áo sam, trực tiếp vuốt ve thứ nhô ra mà khẽ kêu lên. Tiểu nhân nhi đáng thương thân thể mềm mại run rẩy, bàn tay nhũn ra, chén nhỏ bạch sứ cũng vô lực cầm được.

    Sở Mạc Trưng đúng lúc vươn một tay cầm lấy chén thuốc. Vui vẻ đối với Nhược Hi nói: “Sao lại không cẩn thận như thế, chén thuốc này là tiên tuyết vũ bổ huyết dưỡng nhan đó. Tiểu Hi cứ như vậy lãng phí, thì ngươi nói xem hoàng đế ca ca nên thế nào trừng phạt?” “Ta uống ta uống ta uống, ta hiện tại liền uống xong.” Tiểu nhân nhi sợ đến kinh hoàng luống cuống một hơi đem chén thuốc toàn bộ nuốt xuống. Lại không ngờ tới thuốc đắng dã tật, tuy cuối cùng đã uống xong, nhưng cũng lại tối khổ.

    Sở Mạc Trưng muốn ngăn cản đã không còn kịp, chỉ thấy Nhược Hi vì khổ sở mà viền mắt ửng đỏ, tú mục rưng rưng, không khỏi bật cười: “Ngươi nha, trẫm giúp ngươi một chút hết đắng.” Nói xong liền trực tiếp ngậm lấy môi dưới.

    “Ô úc… Ân hừ…” Tiểu nhân nhi môi bị ngậm, cảm giác đầu lưỡi nam nhân ở trên môi nhẹ nhàng cọ cọ, thỉnh thoảng nhẹ liếm mút, động tác mặc dù mềm nhẹ, lại hỗn loạn áp bách khiến người ta hít thở không thông. Mùi đàn xạ trên người nam nhân nhàn nhạt cùng nàng kéo tới. Bất ngờ Sở Mạc Trưng tham lam quấn lưỡi, ở trong cổ họng nàng đùa giỡn, còn hút cái lưỡi non nớt, “Ân…” Tiểu nhân nhi kiều kiều than nhẹ, không kịp nuốt nước bọt theo đầu lưỡi quấn quýt mà chảy ra ngoài môi.

    Sở Mạc Trưng miễn cưỡng ly khai đôi môi ngọt ngào đỏ mọng, mỉm cười, sau đó vươn đầu lưỡi linh xảo chậm rãi liếm môi mình, cấp môi mỏng phiếm hồng tăng thêm ba phần diễm sắc, bảy phân dụ hoặc. Dẫn tới ánh mắt sương mù tiểu nhân nhi chủ động lộ ra cái lưỡi, thuận theo Sở Mạc Trưng khóe môi liếm lộng, quét sạch.

    “Tiểu Hi có hài lòng?” Bàn tay to không thành thật tiếp tục nhu lộng kiều nhũ, một cái xuống phía dưới, đưa về phía kiều đồn qua lại xoa xoa, cũng hữu ý vô ý ma sát chỗ mẫn cảm giữa hai chân. Ánh mắt Nhược Hi như trước mơ màng, trên dưới hai nơi mẫn cảm bị đùa giỡn, liền giữa hai chân nổi lên một trận ngứa ngáy, cái mông nhỏ không tự chủ được tả hữu giãy dụa, cùng mông hạ từ từ lửa nóng gắng gượng qua lại ma sát.

    “Được rồi, Nhược Hi thuốc cũng uống, trẫm nên đi Tử Đồng các phê duyệt tấu chương.” Tựa hồ đối với mình tạo thành hiệu quả rất hài lòng, Sở Mạc Trưng vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhược Hi, mỉm cười.

    Tiểu nhân nhi đang trầm mê bỗng cứng đờ, không khỏi ảo não cúi đầu rên rỉ, mỗi lần chỉ cần hoàng đế ca ca xuất nam sắc, nàng liền bị mê hoặc đến đầu óc choáng váng. Hạ quyết tâm muốn hòa nhau, ánh mắt Nhược Hi đảo mấy vòng, ngẩng đầu hơi quyến rũ trừng mắt cười có thâm ý với Diễm đế Sở Mạc Trưng, tay phải “không cẩn thận” với vào vạt áo trong, nho nhỏ đỏ tươi trước khuôn ngực cường tráng của nam tử đứng thẳng lên, mị hoặc hướng nam nhân nhíu mày không nói một chút, liền bỗng nhiên cúi đầu, cách y phục gặm cắn đứng lên.

    Nam nhân hô hấp trong nháy mắt trở nên có chút gấp, thổ nạp giữa bị lây mà bồng bềnh thở dốc. Tay hắn vẫn đặt giữa hai chân Nhược Hi chợt hướng đỉnh đậu đỏ kín đáo dùng thêm sức, cách quần dài mà ở ngoài mật huyệt ma sát. Nhưng bất quá chỉ là nhẹ ma sát, mỗi một cái động tác tuy đảo qua đảo lại, nhưng vẫn không để cho tiểu nhân nhi đúng chỗ an ủi, điều này làm cho Nhược Hi vốn là muốn đùa giỡn với nam nhân càng thêm khát cầu. Khuôn mặt mềm mại đáng yêu lúc này cũng bị dục tình lây phi sắc, nguyên bản đôi mắt đen láy to mà linh động, lúc này cũng phủ hơi nước sương mù tình dục.
     
  4. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 3: Hồ ly công phòng chiến

    Ngoài cửa điện bỗng nhiên truyền đến thanh âm Hồng Tụ: “Bệ hạ, Vô Mệnh cầu kiến.” Sở Mạc Trưng chợt nhíu mày, nhìn tiểu nhân nhi trong lòng đã bị nam sắc mê hoặc đến đầu óc choáng váng, không khỏi cảm thấy buồn cười. Thế nhưng, Vô Mệnh cầu kiến? Ảnh vệ chính mình an bài bên cạnh Nhược Hi sao ban ngày lại hiện thân? Thật đáng để nghiền ngẫm. Mà thôi, tả hữu hôm nay cũng không có chuyện gì quan trọng, để hắn tiến vào một chút, nhìn xem rốt cuộc muốn chơi cái gì.

    “Vô Mệnh gần đây rất lạ.” Thanh âm ngọt mềm vang lên, còn mang theo mấy phần tình dục khàn khàn. Sở Mạc Trưng cúi đầu, đối người trong lòng tà mị cười.”Nga? Phải không? Nhược Hi thật quan tâm ảnh vệ này nha.”

    “Hoàng đế ca ca đang ghen sao?” Luận thủ đoạn, luận tâm kế, đồng bào huynh muội cùng một mẹ sinh ra, lại kém ở chỗ nào?

    “Ảnh vệ Vô Mệnh không phải hoàng đế ca ca tự mình an bài bên người Nhược Hi sao? Chẳng lẽ hoàng đế ca ca được tả ôi nhuyễn ngọc, hữu ỷ ôn hương, còn Nhược Hi thì không được để mắt đến thị vệ của mình?” Bàn tay nhỏ bé làm như trong lúc lơ đãng chậm rãi đùa nghịch mái tóc đen xõa xuống của nam nhân.

    “Nếu Nhược Hi nhìn thuận mắt, vậy lưu hắn lại đi. Bất quá hiện tại Nhược Hi tựa hồ đối với tóc trẫm cảm thấy hứng thú hơn a.”

    “Hoàng đế ca ca sao keo kiệt như vậy? Hay là trước giải quyết truyện Vô Mệnh đi.” Nhược Hi đứng dậy ly khai đầu gối Sở Mạc Trưng, nhanh nhẹn ngồi lên trường kỷ gấm bên cạnh, cũng sai Hồng Tụ ở ngoài điện cho Vô Mệnh vào.

    Sở Mạc Trưng tiếu tựa phi tiếu liếc mắt nhìn người ngồi trên trường kỷ gấm, trong tay thưởng thức chén ngọc, nhìn bóng dáng một hắc y thị vệ đi vào trong điện.

    “Xem ra ảnh vệ đã quên quy củ, quá phận an nhàn rồi. Trẫm giúp ngươi nhớ lại, được không?” Mắt phượng buông xuống, Sở Mạc Trưng thanh âm yên lặng không có chút nào phập phồng, nhưng không khí bên người trong nháy mắt lạnh lên vài phần.

    Vô Mệnh có thể cảm giác được, ánh mắt băng lãnh kia cùng nhàn nhạt khát máu sát ý kia đang rơi vào người mình… “Vô Mệnh biết tội, nhưng…”

    “Vô Mệnh, ngươi là người của bản cung, không cần để tâm việc nhỏ này, có chuyện gì nói thẳng đi.” Khuynh Nhan công chúa Sở Nhược Hi giơ tay lên che miệng nho nhỏ ngáp một cái, hứng thú rã rời.

    “Hoàng muội, tuy nói trẫm đem Vô Mệnh phái tới bên cạnh ngươi. Nhưng nếu như hắn quá an nhàn, an toàn của ngươi sẽ không được đảm bảo. Cho nên, ảnh vệ Vô Mệnh này tội danh cũng không nhẹ. Hoàng muội sao lại nói là chuyện nhỏ?”

    Hồng Tụ cùng Oanh Nhiên đứng ở bên cạnh âm thầm đảo bạch nhãn. Từ nhỏ đã hầu hạ hai vị huynh muội này, làm sao không biết hai con hồ ly đệ nhất đang bày trò? Trước mặt người ngoài thì tỏ ra chững chạc đàng hoàng, vân đạm phong khinh. Nhưng sợ rằng khi bệ hạ trở lại Huyền Thiên điện, ban đêm sẽ không được yên bình mà nổi lên một trận phong ba nho nhỏ.

    Vô Mệnh nơm nớp lo sợ quỳ một chân trên đất, đầu cũng không dám ngẩng. Dù sao ảnh vệ cũng chỉ có thể ẩn thân nơi chỗ tối, trừ khi chủ tử triệu tới, bằng không không được phép hiện thân. Hôm nay hắn chính mình chủ động cầu kiến, đã là phạm vào tối kỵ, bị trách phạt nhất định chạy không được, da thịt bị đau là chuyện nhỏ, tính mạng bị mất mới là không phải không có khả năng.

    “Hoàng huynh hà tất phải chú ý như vậy? Vô Mệnh nếu không có việc gì cũng sẽ không tùy tiện cầu kiến. Huống chi hoàng huynh đang ở Hoa Chiếu điện. Vô Mệnh, bản cung nói có đúng không?”

    Sở Mạc Trưng nghe nàng nói, liền biết ngọc nhi này đang nhắc nhở hắn đừng đem đồ chơi phá hoảng. Phất phất sắc bào sam không vướng bụi, nhân tiện nói: “Nếu hoàng muội muốn ngươi sống, trẫm sẽ để ngươi sống. Có chuyện gì thì tấu đi.”

    Vô Mệnh thở phào một cái, ngẩng đầu lên nói: “Bệ hạ, điện hạ, Vi Phù điện Trương thục phi, Trường An điện An phi, cùng Hoằng Dung các Triệu mỹ nhân, đang bãi giá Hoa Chiếu điện. Hôm nay không phải ngày yết kiến công chúa, thần cảm thấy có điều bất ổn.”

    “Nga? Phải không? Vô Mệnh đúng là trung thành tận tâm, phòng ngừa chu đáo.”

    “Người của bản cung tất nhiên sẽ lấy bản cung làm trung tâm. Huống chi Vô Mệnh gần đây vì sinh nhật của bản cung mà vất vả không ít.” Người ngồi trên gấm trường kỷ nửa híp mắt, hơi liếc qua Vô Mệnh. Vô Mệnh bị cái nhìn kia đảo qua, nhất thời gặp ảo giác lúc bệ hạ chưa đăng cơ, trong lòng không khỏi căng thẳng, quả nhiên là huynh muội. “Ôn nhuận như ngọc” Khuynh Nhan công chúa sợ là chỉ cấp cho thiên hạ nhìn. Nếu công chúa thật sự dùng thủ đoạn thì cũng chỉ có Diễm đế bệ hạ mới đấu lại được. “Điện hạ, có cần Vô Mệnh từ chối khéo các nương nương?”

    “Nếu đã tới, vậy hoan nghênh đi. Bản cung bệnh nhiều ngày, các nàng mấy lần tới thăm đều bị Oanh Nhiên cản lại. Nếu tiếp tục từ chối khéo thì sợ là không hợp lễ. Hoàng huynh, ngươi nói phải không.” Nhờ Hồng Tụ nâng ngồi dậy, đi xuống trường kỷ gấm, Nhược Hi cầm chén ngọc trên bàn khẽ nhấp một chút mật hoa hồng trà, khóe miệng mỉm cười nhìn về phía Diễm đế.

    “Ân, trẫm liền sai người cho các nàng tiến vào. Bất quá, Vô Mệnh, ám sát không được tự ý xuất hiện. Nếu như điểm ấy cũng không nhớ được, thì không cần ở trong cung nữa.” Sở Mạc Trưng khóe môi nhếch lên, nhìn về phía Nhược Hi, tựa như đang nói “Là bị bệnh thật, hay là nguyệt sự tới, lười đứng dậy?” Nhược Hi sắc mặt ửng đỏ, âm thầm trừng liếc huynh trưởng vô lương tâm của mình: “Nếu không phải bị bệnh, bản cung đâu cần mấy ngày liền uống thuốc không ngừng?”

    Vô Mệnh vẫn cúi đầu nên không thấy được hai người “Mắt đi mày lại”, chỉ nghe ra Đế vương ý hạ cảnh cáo, liền vội vã đáp ứng, hành lễ lui ra ngoài.

    Trong Hoa Chiếu điện, Hồng Tụ cùng Oanh Nhiên giúp Nhược Hi mặc phượng bào công chúa, rồi lui ra một bên. “Xem ra Nhược Hi quả nhiên là trung tâm của mọi người. Làm trẫm ở trong điện không yên lòng a.” Sở Mạc Trưng mị mắt, khơi mào một luồng ô ti của Nhược Hi, ở ngón tay thưởng thức, thập phần hưởng thụ xúc cản mềm nhẵn.

    “Đây là tự nhiên. Vô Mệnh theo ta đã hơn hai năm, tính tình đều sẽ có chút thay đổi. Vẫn là hoàng đế ca ca bởi vì mỹ nhân tới mà không yên lòng đi?” Nhược Hi trên mặt mang ý cười, bỗng to gan vén lên ngoại bào Sở Mạc Trưng, hung hăng cắn xuống bả vai hắn một miếng. “Ta sợ hoàng đế ca ca có mỹ nhân, sẽ quên mất muội muội. Cho nên cả gan hạ ký hiệu, mong rằng hoàng đế ca ca thứ tội.”

    Sở Mạc Trưng tùy ý liếc nhìn vết cắn đã xuất huyết, tiện tay kéo triều phục, ôm eo nhỏ của Nhược Hi nhíu mày: “Trẫm sao có thể quên Tiểu Nhược Hi đây? Chẳng lẽ chính Nhược Hi mới là người sợ mình sẽ quên mất hoàng đế ca ca?” Một bên tay tham lam đi xuống, xoa nắn, qua lại vuốt ve bộ ngực sữa người trong lòng. “Nếu là như thế, trẫm liền giúp Nhược Hi ghi lại ấn tượng sâu sắc một chút.”

    Nhược Hi phản ứng không kịp, môi đã liền bị Sở Mạc Trưng tập kích.
     
  5. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 4: Sở mỹ nam, ngươi muốn háo sắc, bản cung giúp ngươi



    Đột nhiên ở trên môi truyền đến nhiệt ấm, làm cho Nhược Hi như bị điện giật, ngây ngốc mở to mắt, kinh thanh thở dốc. Mà lưỡi nóng rực linh hoạt của hắn đã tham lam càn quấy trong miệng thơm ngọt của nàng, quấn quýt cái lưỡi mềm mại. “Ách…” Nhược Hi khó chịu giãy giụa, nhiệt nóng trên môi mỏng vào lúc này lại bỗng buông tha, chuyển qua gáy ngọc duyên bạch, một đường tinh tế vừa hôn vừa khẽ cắn. Nhiệt nóng hô hấp phả trên da thịt của nàng, lưu lại những vết hồng nhàn nhạt. “A ân… Không…” Hương thơm nam tính tràn đầy, làm cho cái ót lần thứ hai bãi công, chỉ biết vô thức phát ra tiếng kêu yêu kiều.

    “Không? Không cái gì, ân?” Sở Mạc Trưng ở bên tai Nhược Hi thấp giọng hỏi. “Là không muốn trẫm liếm như vậy, hay là không muốn trẫm dừng lại?” Miệng bạch ngọc ác liệt nam nhân đối tiểu nhĩ thổi khí, còn quá phận vươn đầu lưỡi, ở trên vành tai như có như không qua lại hôn.

    Rất quá đáng! Tiểu nhân nhi đã bị hôn đến mơ mơ màng màng trong tiềm thức chỉ nghĩ được như vậy. “A! Đau!” Bỗng nhiên vành tai truyền đến một trận đau đớn, làm cho người cơ hồ đã hóa thành một bãi xuân nước cả kinh.

    Một tay che tai bị cắn, một tay đẩy người nam nhân trước mặt ra, Nhược Hi ai oán nhìn khuôn mặt đáng ghét cười đến rất vui vẻ. “Sao vậy, rất đau sao? Đến, cho trẫm nhìn.” Nói xong, liền đưa tay ra. “Không nên!” Ba một tiếng, Nhược Hi đẩy ra bàn tay to thon dài trước mặt. “Muốn cắn thì đi cắn mỹ nhân của ngươi đi.” Xoa xoa vành tai đáng thương của mình, nàng cả giận nói. Trong lời còn mang theo mấy phần quyến rũ mà bản thân không phát hiện ra.

    Sở Mạc Trưng vừa định nói chuyện, liền nghe được tiếng cung nhân ngoài điện, “Tham kiến chư vị nương nương.” “Nhược Hi, hôm nay, trẫm hôm nay cho ngươi nhìn trò hay.” Dứt lời, đỡ người vẫn đang tức giận ngồi trên trường kỷ gấm.

    Một trận gió thơm phất quá, bốn đạo chập chờn bóng dáng điệu đà mà vào. “Thần thiếp tham kiến bệ hạ, tham kiến Khuynh Nhan điện hạ.” Trương thục phi dẫn đầu bốn vị tần phi mềm mại không xương dịu dàng cúi lạy. “Các vị ái phi hà tất giữ lễ như thế, tất cả đứng lên đi.” Diễm đế bệ hạ thương hương tiếc ngọc, trong lúc nhất thời vì thân cận nữ sắc mà lật ngược thế cờ, đem chính chủ Hoa Chiếu điện vắng vẻ bên cạnh.

    “Khuynh Nhan điện hạ, nghe nói nguyệt sự lần đầu của người đã tới. Mà hôm nay ngày lại tốt, bản cung liền cùng mấy vị tỷ tỷ muội muội đến thăm a.” Hồng y màu lựu An phi thông minh dẫn đầu ân cần thăm hỏi Khuynh Nhan công chúa, đồng thời sai cung nữ đi theo đưa lên một miếng ngọc như ý, biểu thị cho sự chúc mừng.

    “An phi đa lễ. Bản cung mấy ngày liền khó chịu, không cùng hậu cung các vị hoàng tẩu qua lại được. Hôm nay còn phiền An phi đến Hoa Chiếu điện, bản cung thật thất lễ.” Khí chất thiên gia nữ nhi tôn quý cùng ngạo khí vô hình bộc lộ, không mềm không mạnh, chỉ ra ai mới là chủ tử Hoa Chiếu điện, thuận tiện cũng cảnh cáo tam phi đừng quá vong hình, liền đem An phi đuổi.

    “Điện hạ sợ là xấu hổ đi.” Trương thục phi bên cạnh thấy An phi thất bại, không khỏi che miệng cười duyên. “Điện hạ không cần xấu hổ. Nữ tử có nguyệt sự lần đầu, đó là thành niên. Lần này lại đúng dịp sinh nhật điện hạ mười lăm, có thể nói là song hỉ. Điện hạ từ trước đến nay được xưng là “Thiên gia chi ngọc”, nhân tài Đông Việt ta sợ rằng từ đó sẽ đem tâm trao cả cho người.”

    “Trương thục phi nói quá lời. Chắc hẳn hoàng huynh đã có chủ ý, bản cung tự nhiên chỉ nghe theo thánh ý.” Mỉm cười nhìn về một bên nghe được “Nhân tài Đông Việt sợ rằng từ đó sẽ đem tâm trao cả cho người” liền nheo mắt lại nhìn nam nhân, thật vui vẻ đem trách nhiệm trốn tránh không còn một mảnh.

    Hồng Tụ cùng Oanh Nhiên vừa muốn dâng trà, liền nghe được đế vương nói: “Hoàng muội vẫn là nên tĩnh dưỡng nhiều hơn. Các vị ái phi hồi tẩm cung đi.” Nói xong liền đứng dậy, thật sâu nhìn Nhược Hi liếc mắt một cái, gọi: “Lưu công công, hôm nay tuyên Đường mỹ nhân thị tẩm.”

    Nhược Hi âm thầm hài lòng nhất thời trừng lớn đôi mắt đẹp, khí để bụng đầu. Vị hoàng đế ca ca này trước mặt cùng tần phi trêu đùa còn chưa đủ, lại còn dám ở địa bàn nàng chiêu phi tử thị tẩm?! “Bản cung đa tạ hoàng huynh ý tốt. Nhưng thật ra hoàng huynh mới nên tĩnh dưỡng thật tốt. Dù sao thân là vua một nước, nhật lý vạn ky, còn phải trông nom đến hậu cung các vị hoàng tẩu.” Nhược Hi công chúa ung dung đứng dậy, tay áo nhẹ dương. “Lưu công công, hoàng huynh thuốc bổ một ngày không được thiếu. Nếu nhung hươu hải mã có thiếu, cứ việc đến chỗ bản cung lấy.”

    Nghe vậy, Sở Mạc Trưng lần thứ hai híp lại mắt phượng, đối Hồng Tụ Oanh Nhiên nói: “Nếu Khuynh Nhan có một tia sơ xuất, trẫm sẽ hỏi tội hai ngươi.” Dứt lời phẩy tay áo bỏ đi. Lưu lại Hồng Tụ cùng Oanh Nhiên hai mặt nhìn nhau, hai người không khỏi thở dài một hơi: Huynh muội kiểu gì thế này!

    Trở lại nội thất, Nhược Hi tức giận liều mạng đánh gối, Oanh Nhiên tiến lên phía trước nói: “Điện hạ, minh thương dễ tránh, kỳ thực hôm nay bệ hạ cũng vì muốn tốt cho người. Nếu không tứ phi kia nhất định sẽ nói ra cái gì đó.” Hồng Tụ phủng thượng tảo mật hoa hồng trà, nói tiếp: “Huống chi điện hạ đã đầy mười lăm, tới tuổi cập kê, cộng thêm hoàng thất tử tôn chỉ còn bệ hạ, điện hạ, Huân vương ba người. Mà người còn là Thiên gia duy nhất phượng hoàng, sau này được triều thần cầu thân là không tránh khỏi. Điện hạ vẫn nên sớm tính toán cho thỏa đáng.”

    “Sớm tính toán?” Không biết đang suy nghĩ cái gì, con ngươi Nhược Hi vòng vo chuyển, liền tràn ra lúm đồng tiền. Mà Hồng Tụ cùng Oanh Nhiên lại sợ đến một thân mồ hôi lạnh. “Hồng Tụ, ngươi đi tìm An Nhiên, kêu nàng lập tức tới. Lập tức hiện tại giúp ta phối thuốc.” Nhược Hi cao hứng bừng bừng. “Điện hạ, ngài muốn An Nhiên phối thuốc gì?” Oanh Nhiên cẩn thận từng li từng tí hỏi.

    “Đương nhiên là cấp hoàng đế ca ca ── bổ, thận, tráng, dương!” Nhược Hi bỗng nhiên cười đến quỷ dị. Hoàng đế ca ca, ngươi đã bất nhân, thì đừng trách ta bất nghĩa. Mà lúc này, người đang ở Huyền Thiên điện chờ Đường mỹ nhân Diễm đế Sở Mạc Trưng, bỗng nhiên đánh cái rùng mình.
     

Chia sẻ trang này