[Harry Potter x Twilight] Ma cà rồng phải lòng phù thủy

Thảo luận trong 'Ý tưởng viết truyện' bắt đầu bởi JapanLove1403, 22/5/17.

  1. JapanLove1403

    JapanLove1403 Dân mới

    Tham gia ngày:
    22/5/17
    Bài viết:
    1
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    Giới tính:
    Nữ
    Hôm nay thị trấn âm u nhất bang Washington – Forks sẽ đón chào một nhân vật mới, đứa con trai của cảnh sát trưởng – Harry từ Phoenix, Arizona đến. Vừa đáp chuyến bay đến Seattle chưa được bao lâu thì cậu nhóc với dáng vẻ khá yếu ớt này ngủ quên trong chiếc xe cảnh sát của bố cậu – ngài Charlie Swan, cảnh sát trưởng thị trấn Forks.

    "Có lẽ chuyến bay vừa rồi khiến con mệt lắm nhỉ?" nhìn con mình tựa đầu vào cửa kính ngủ ngon lành, ông nghĩ thầm.

    Harry vốn không bị say máy bay, nhưng chuyến bay vừa rồi lại khiến cậu mệt mỏi đến mức mắt không mở nổi.

    Khép hàng mi lại...

    Hàng tá hình ảnh và kí ức xuất hiện, đang xen khiến đầu cậu rối như tơ vò.

    Ngôi trường phép thuật với cấu trúc lâu đài cổ kính Hogwarts, James, Lily, những người bạn vào sinh ra tử với cậu – Ron và Hermonie, cả con cú mèo xinh đẹp với bộ lông trắng muốt Hedwig, còn có cả Chúa Tể Voldemort trong chiếc áo choàng đen u tối.

    "Harry, tới nhà rồi, dậy nào"

    "Harry"

    "Harry" người đàn ông tóc xoăn đen lay người cậu.

    Đôi mắt xanh biếc chợt mở ra dưới lớp kính dày cộm, khẽ đảo mắt xung quanh rồi nhẹ nhàng dùng tay xoa xoa cái bớt hình tia chớp, vuốt lại mái tóc đen bù xù. Mở cánh cửa xe, xách theo ba lô lam như màu mắt cậu và chiếc va li màu nâu "thần kì".

    Ngôi nhà không có gì thay đổi, trước đây thì hè nào cậu cũng cùng Bella về đây chơi hai tuần nhưng đã khá lâu rồi không về. Nó vẫn mang vẻ ảm đạm như thời tiết nơi đây và cũng là nơi khiến câu nhớ London vì dày đặc sương mù.

    Charlie lúi húi mở cửa, bật đèn.

    Vào nhà, nội thật trong nhà vẫn vậy chỉ là trông nó già hơn Harry nhớ thôi.

    Ông dẫn Harry lên phòng ngủ của cậu. Mở đèn lên.

    "Harry, bố nghĩ con cần không gian riêng để nghỉ ngơi. Con hãy xếp đồ đạc mình đi, ngủ sớm nhé. Hôm nay có lẽ đã khiến con mệt rồi. Mai bố sẽ đưa con đến trường" Charlie nói với chất giọng đầy lo lắng.

    "Vâng, chúc bố ngủ ngon" Harry đáp lại với nụ cười nhợt nhạt.

    Đợi Charlie đi khuất, cậu khóa trái cửa, leo lên giường mà nhìn ngắm quanh phòng, vẫn là màu xanh biển mình thích. Mở va li ra, cầm cây đũa phép quen thuộc và nhìn bên trong va li kiểm tra.

    Sách phép thuật có, áo choàng tàng hình có, chổi bay có, độc dược, đồng phục cũ của Hogwarts, còn có cả chìa khóa ngân hàng nữa,... đủ cả rồi.

    Chỉ thiếu mỗi thú cưng tiền kiếp thôi.

    "Cộc, cộc, cộc" tiếng ngoài cửa sổ. Harry vội chạy ra đó xem, mở cửa sổ, "Wow! Hedwig, tao còn tưởng không được gặp lại mày nữa" Một con cú xinh đẹp bên thanh cửa sổ.

    "Nào mau vào phòng đi, nơi đây hơi lạnh đấy, tao đã chừa một chỗ ấm áp cho mày rồi nhưng sắp tới thì tao không chắc" cậu đặt bé cú mèo lên một thanh sắt gần cửa sổ để nó đứng đó và dặn dò "Ngày mai trước khi mặt trời ló dạng thì hãy bay đi nhé, tao không nghĩ Charlie sẽ muốn gặp mày đâu, thường thì Muggle sẽ nghĩ mày là điềm rủi đấy, tao sẽ để sẵn cửa sổ cho mày". Rồi quay đầu lại với thanh cửa sổ, lặng lẽ ngắm bầu trời đầy sao.

    Chợt khiến cho Harry nhớ đến Hogwarts, một kỉ niệm chạy xẹt qua tâm trí cậu, vào năm học đầu tiên ở trường, cậu cũng ngắm sao như thế này.

    Cậu khẽ cười nhẹ, thầm cảm ơn trời vì mình không quên hồi ức tươi đẹp đó, và cũng cảm ơn vì dù là kiếp trước hay kiếp này thì cậu cũng là một phù thủy.

    Cậu quay về giường, nhìn ngẩn ngơ trên trần nhà, sau khi nhắm mắt lần cuối ở tiền kiếp rồi mở mắt ra, thì lại phát hiện mình được trở về với hình dạng con nít một lần nữa. Hơi bỡ ngỡ một chút, cậu chỉ nghĩ có thể cậu nhớ được tiền kiếp nên khác lạ hơn những đứa trẻ khác nhưng cậu rất vui vì cậu có thêm một ngươi em gái để bầu bạn – Bella. Lớn hơn một chút, thì cậu được cùng Renee và Bella du lịch đến London, lúc đó cậu tìm thấy quán Cái Vạc Lủng nhưng không tài nào tìm được Hẻm Xéo, cậu đã nghĩ thế giới mà cậu từng trải qua với thế giới này thực tế không giống nhau, hoặc có lẽ kiếp này cậu sẽ phải an phận làm một Muggle nên mới không tìm được.

    Hơn một năm kể từ ngày đó, cậu phát hiện ra phép thuật đang dần hiện hữu trong cơ thể mình. Mỗi khi cậu sợ hãi hay tức giận thì một phép màu nào đó xuất hiện như đèn bị chớp nhoáng, một vài món đồ thủy tinh vỡ, nhưng đặc biệt là gặp một số trường hớp mất tự chủ thì đồ vật nhẹ sẽ bay lên. Cậu biết những điều đó là dấu hiệu của việc gì và cậu biết nó sẽ khiến Renee và Bella nguy hiểm như thế nào nên cậu luôn cố giấu chuyện đó. Đến năm 11 tuổi, phép thuật của cậu bị bùng phát mạnh mẽ, tạo nên hiện tượng bão lũ càng quét ở Phoenix. Nhưng cũng nhờ vậy mà một món quà "từ trên trời rơi xuống" là một chiếc va li khi xưa cậu dùng để đựng đồ khi học ở Hogwarts ở đâu ra xuất hiện trong phòng cậu cùng với Hedwig và một lá thư.

    "... Ta không chỉ đơn thuần là một người bình thường, ta có ma lực, phép thuật, và ta biết rõ ta là một phù thủy. Ta cảm nhận được ngươi cũng vậy. Có lẽ ngươi không biết kiếp trước ngươi là ai nhưng ta biết, ta gửi lại những gì ở tiền kiếp thuộc quyền sở hữu của ngươi, bây giờ nơi ngươi trước kia học tập pháp thuật đã không còn. Ngươi hãy sử dụng những thứ này với nỗ lực của bản thân..."

    Kể từ lần đó cậu luôn học cách khống chế phép thuật nhưng vẫn không được, thế giới này khác nơi tiền kiếp cậu ở, phép thuật bị bùng phát và lớn lên không ngừng. Cho dù có đũa phép thì vẫn không đủ để cậu giúp pháp thuật cậu bình yên. Vì như vậy nên phép thuật đầu tiên cậu triển ra thành công là "Obliviate" để xóa đi kí ức của Renee và Bella khi thấy phép màu thoát ra từ cơ thể Harry. Cũng nhờ các mảng kí ức khá rõ ràng của tiền kiếp lại thêm sách từ người bí ẩn đó gửi tới nữa nên đối với Harry việc học tập pháp thuật không có gì khó khăn. Nhưng cậu vẫn gặp khó khăn khi cố gắng khống chế phép thuật bùng phát. Nên cậu quyết định chuyển đến Forks, một nơi nhiều rừng cây với sương mù sẽ khiến cậu an toàn hơn trong việc luyện tập.

    Mà thôi, chẳng nên suy nghĩ nữa, nếu bây giờ mà không ngủ thì có lẽ sẽ không đến trường được. Cậu đóng chiếc va li lại, khóa lại và không quên thêm một câu "Khóa lại" kèm theo để phòng Charlie tò mò mở nó ra xem, rồi cất nó dưới gầm giường. Tháo mắt kính ra, đặt cạnh chiếc gối ngủ, quấn mền vào người.
    "Hedwig, chúc mày ngủ ngon" Cậu dần dần chìm vào giấc ngủ.
     

Chia sẻ trang này