Hơi Ấm - Phong Thanh Dương [ 57 Chương ]

Thảo luận trong 'Hiện đại' bắt đầu bởi Hinh Hinh, 16/12/16.

  1. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    [​IMG]

    Hơi Ấm

    Tác giả: Phong Tử Tam Tam
    Thể loại: Hiện đại H, giới giải trí, HE
    Translator: Hàn Vũ Phi, Loyal Pang, Kentu
    Biên tập: Trịnh Bà Bà
    Poster: itsyourday
    Nguồn: loyalpang.wordpress.com


    Giới thiệu:


    Kể từ khi Hạ Miên quay quảng cáo công ích về trẻ em mắc bệnh tự kỷ. Cô lại gặp phải vụ án bắt cóc liên hoàn khó giải thích. Sau khi bắt cóc, lại không bị đòi tiền chuộc, chỉ bị đủ loại “dịu dàng” bỉ ổi biến thái…

    Đối mặt với việc bắt cóc mỗi tháng còn đến đúng ngày hơn cả kỳ kinh nguyệt khiến Hạ Miên phát điên lên.

    Cô nhất định phải tìm ra tên biến thái này mới được!

    Nhưng khi cô tìm ra được người đàn ông đó, rốt cuộc cô lại lùi bước…



    Lời của tác giả:


    Đây là một câu chuyện tình yêu của một chàng hoàng tử tự kỷ yêu một Thiên Nga Đen. Nữ chính không phải dạng hiền lành. Nam chính lại có dục vọng chiếm hữu cực mạnh, tự kỷ cấp độ thấp. Sẽ có những hành động biến thái khẩu vị nặng, các bạn cần cẩn thận khi sa hố.
     
  2. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 1


    Hạ Miên hơi thất thần nhìn người đàn ông trước mặt. Dưới chiếc mũ cảnh sát là gương mặt trắng trẻo thanh tú. Đường nét hào hùng phủ lên một sự lạnh lùng dưới bóng râm của vành nón. Đôi mắt sáng trầm tĩnh xa cách.

    Hơi giống

    “Cô Hạ?” Người đàn ông gõ mặt bàn, ngón tay thon dài lướt nhẹ qua xấp hồ sơ dày cộm nặng nề.

    Hạ Miên choàng tỉnh trong cơn mê. Đôi mắt sáng khôi phục sự quạnh quẽ như trước, lẳng lặng nhìn lại đối phương.

    Quan Trì mím chặc môi, trên mặt còn có vài phần bất mãn. Có lẽ đã nhìn thấu lòng của cô không có ở chỗ này, anh ta nói lạnh lùng “Về vụ án bắt cóc của cô, chúng ta cần phải nói chuyện rõ ràng một chút. Cô không phối hợp với người chúng tôi phái theo âm thầm bảo vệ cô. Rồi lại không ngừng tạo áp lực với Lâm cục. Cô như thế khiến chúng tôi gặp khó khăn rất nhiều.”

    Hạ Miên yên lặng đối mặt với anh ta. Một lát sau cặp lông mi dày của cô rũ xuống “Anh cũng biết công việc của tôi rồi. Tôi cần có đủ sự riêng tư.”

    Quan Trì khó hiểu nhướng đôi lông mày rậm lên. Riêng tư ư? Anh cũng biết ít nhiều về những truyện bẩn thỉu trong giới giải trí từ miệng của người ngoài… Đối diện với một minh tinh nhỏ tím đỏ này khiến ấn tượng của anh càng xấu đi vài phần.

    “Có gì quan trọng hơn sự an toàn của cô chứ?” Quan Trì chẳng hề che giấu giọng điệu giễu cợt. Anh ta cong ngón tay gõ lên mặt bàn.

    Hạ Miên khẽ nhướng mắt nhìn nhưng không có trả lời.

    “Được rồi, quay trở lại đề tài.” Quan Trì ấn thái dương “Cô nói mỗi lần bị bắt cóc cũng không có gì xảy ra. Đối phương không có yêu cầu tiền chuộc với nhà cô, cũng không có hành động đánh đập gì cô đúng không?”

    Hạ Miên gật đầu, đôi mắt trong veo khẽ lóe lên tia sáng.

    Quan Trì nhếch môi, nặng nề đóng phịch lại sổ ghi chép trong tay. Gương mặt trẻ trung hiện lên vài phần hung dữ “Cô Hạ, cô xác định không phải là đang trêu tôi chứ? Chẳng lẽ tên mỗi tháng bắt cóc cô mấy lần chỉ để ngắm nhìn cô thôi sao?”

    Gương mặt Hạ Miên không hề tỏ vẻ gì, khóe môi mấp máy “Đội trưởng Quan, tôi chỉ không muốn bị giới truyền thông loan truyền tin tức chấn động này. Nhưng không có nghĩa là tôi không coi trọng sự an toàn của mình, nếu không tôi sẽ không báo cảnh sát.”

    Quan Trì cúi người chống lên mặt bàn, đôi mắt đen thẳm sắc bén áp bức “Cô khẳng định không có bất kỳ chuyện gì giấu diếm chúng tôi?”

    Khóe miệng Hạ Miên hiện lên nụ cười nhợt nhạt, thản nhiên đối mặt với anh ta. Bàn tay đặt trên đầu gối đã từ từ nắm lại, cô đứng lên “Đương nhiên, tôi càng muốn tìm ra kẻ đó hơn cả anh.”

    Quan Trì nhìn cô chăm chú trong giây lát, cuối cùng ngồi xuống lại chiếc ghế xoay, bàn tay siết cây bút, mi tâm chau thật chặt.

    Hạ Miên cũng tựa lưng vào ghế ngồi, kiên nhẫn nhìn anh đội trưởng cảnh sát hình sự trẻ tuổi trước mắt.

    “Đây không phải là con trai của Bạc thị trưởng sao?” Cách đó không xa, một nữ cảnh sát trẻ tươi cười như hoa, cùng với một nữ cảnh sát khác bằng trang lứa chỉ trỏ vào màn hình máy vi tính “Đính hôn với con gái của Thạch cục trưởng đấy!”

    “Xem ra họ rất xứng đôi.” Nữ cảnh sát kia chống cằm cảm thán “Trên báo viết rất cảm động, hai người đó quen nhau thật giống như một truyện cổ tích.”

    “Hoàng tử ở bên cạnh công chúa, cô nhìn xem, con gái của cục trưởng Thạch xinh đẹp quá, còn đẹp hơn cả trên tạp chí.”

    Hạ Miên lẳng lặng lắng nghe cho đến khi bị Quan Trì cắt ngang “Được rồi, cô Hạ, bất kể là cô có đồng ý hay không. Tôi cũng phải an bài người âm thầm bảo vệ cô. Bọn bắt cóc vô cùng thông mình, năng lực trinh sát cũng rất cao. Đầu tiên chúng tôi phải đảm bảo sự an toàn của cô trước.”

    Hạ Miên há miệng, nhưng Quan Trì đã lập tức giơ bàn tay khớp xương rõ ràng lên cắt ngang “Thật xin lỗi, đây là chức trách của tôi. Cô không có quyền cự tuyệt. Mặc dù hốc mắt cô đỏ lên tỏ vẻ kháng nghị, nhưng tôi vẫn có quyền làm như thế, xin hãy phối hợp.”

    Theo bản năng, Hạ Miên sờ sờ vành mắt của mình, đúng là hơi nóng, trong mắt cũng xót vô cùng.

    Bên kia, nữ cảnh sát trẻ vẫn còn đang hứng thú dào dạt nói chuyện trên trời dưới đất. Hạ Miên cầm lấy túi xách của mình, từ từ đi khỏi cục cảnh sát.

    Gió đêm thổi ào ạt nên cô cài chặt áo khoác đi vài bước đến chiếc xe thương vụ đang đỗ cách đó không xa. Rõ ràng là mới vừa vào đông nhưng đã lạnh đến mức khiến hai hàm răng cô run lập cập. Nhất định do hôm nay chụp hình dưới nước quá lâu nên đã bị cảm lạnh rồi.

    Hạ Miên mở cửa xe ngồi vào trong. Khi ấy, Vịnh Nhi – người đại diện của cô đang cúi đầu kiểm tra vi-blog. Lúc ngẩng đầu lên Vịnh Nhi vô cùng kinh ngạc tựa như thấy quỷ “Sao mắt của em lại đỏ vậy?”

    Hạ Miên né tránh ánh mắt của Vịnh Nhi theo bản năng. Cô ngồi co ro trong góc tối “Hôm nay nước ở nơi chụp hình không sạch sẽ.”

    Vịnh Nhi cũng không nói thêm gì. Từ trước đến nay, Hạ Miên là một người vô cùng lạnh lùng. Ai vọng tưởng nói chuyện với cô hơn mười câu thì thật sự là nằm mơ giữa ban ngày. Vịnh Nhi khởi động xe chạy đi. Trên đường lại không nhịn được nói thêm một câu dài dòng “Em không nói mấy chuyện biến thái mà hắn đã làm cho cảnh sát”

    Vịnh Nhi muốn nói nhưng lại thôi. Chỉ lặng lẽ quan sát sắc mặt của Hạ Miên trong kính.

    Hạ Miên nghiêng mặt nhìn ra ngoài cửa sổ. Cô nghe hết tất cả những gì Vịnh Nhi nói nhưng lại không trả lời.

    Thật sự, cô đã không nói thật với Quan Trì. Không phải tên biến thái kia trói cô lại rồi không làm gì cô. Chỉ là việc hắn làm, cô thật khó mà mở miệng.

    Hạ Miên phiền não đưa ngón tay cào lên tóc rồi tiện đà sờ vào túi áo khoác.

    Vịnh Nhi không đồng ý trợn mắt nhìn cô “Em đã bỏ thuốc rồi kia mà! Tối nay đã xảy ra chuyện gì? Sao lại bất thường như vậy?”

    Hạ Miên biết tại sao mình khác thường. Bởi vì… cô nghe được một cái tên.

    Cô bỏ hành động tìm thuốc lá và ngồi thẳng lưng lên. Cô trả lời với Vịnh Nhi nhưng lại như tự nói với bản thân mình “Em không sao. Chỉ vì chuyện tên biến thái kia khiến cho bản thân hơi nóng nảy chút thôi.”

    Vịnh Nhi lo lắng thở dài “Đúng rồi, việc em chụp hình quảng cáo công ích cho trẻ em tự kỷ gây được tiếng vang rất tốt. Hiện tại có nhiều công ty muốn mời em làm người phát ngôn. Công ty chúng ta đang thảo luận với họ đấy.”

    Hạ Miên dựa vào lưng ghế phía sau, chỉ “À” hờ hững.

    Vịnh Nhi tặc lưỡi không nói gì nữa. Suốt quãng đường cứ yên lặng đưa Hạ Miên về dưới lầu khu nhà cô thuê. Trước khi đi, Vịnh Nhi vẫn chưa yên tâm nên dặn dò thêm “Có việc gì cứ gọi điện cho chị.”

    Hạ Miên nở nụ cười hiếm hoi “Em thấy gọi cho 110 thực tế hơn đấy.”

    Vịnh Nhi bực bội xoay đầu sang chỗ khác “Hạ Miên, em chẳng đáng yêu chút nào!”

    Xe Vịnh Nhi dần dần biến mất khỏi tầm mắt. Chỉ còn mình Hạ Miên nghiêm túc nghĩ đến câu nói kia của cô ta. Thật sự cô không đáng yêu chút nào cả. Ít nhất những người bạn quen biết đã lâu với cô cũng kết luận như vậy.

    Hạ Miên thở hắt ra, xoay người bước vào dãy nhà. Mới vừa đi được vài bước đã nghe thấy có tiếng bước chân mạnh mẽ trầm ổn vội vã phía sau. Khi cô muốn quay đầu lại bị khuỷa tay rắn chắc siết chặt cổ. Tiếp theo là một mùi hương quái lạ che lên chóp mũi.

    Đầu óc Hạ Miên hơi choáng váng, đôi mắt yếu ớt khép lại. Ý niệm cuối cùng hiện lên trong đầu cô chính là: Tên biến thái này thật đúng ngày đúng giờ, còn hơn cả chu kỳ kinh nguyệt của cô mỗi tháng nữa!

    Không biết cảnh sát hình sự Quan Trì phái đến có thể cứu được cô hay không?

    Trong bóng tối thăm thẳm, toàn thân cô không còn chút sức lực và cũng không có cách nào nhúc nhích.

    Hạ Miên thử vùng vẫy nhưng phát hiện ra cổ tay lại bị buộc rất chặt.

    Kỳ lạ ở chỗ lại không có bất kỳ cảm giác đau đớn nào. Cô biết, sợi dây buộc chặt mình lần này cũng được quấn một lớp vải nhung xung quanh như cũ. Nên trói chặt thế nào cũng không đau. Hơn nữa, quan trọng nhất… là không để lại bất cứ vết tích gì trên người cô.

    Cô có thể nghe rõ được tiếng nước chảy rất nhỏ. Dường như giống với tiếng nước trong hồ cá. Nhưng lại như tiếng dòng suối nhỏ chảy dưới sàng nhà tại biệt thự suối nước nóng. Khi thị giác con người bị trở ngại thì thính giác sẽ đặc biệt nhạy cảm hơn.

    Cô cố gắng dựa theo tiếng động bé nhỏ này để nhận biết được mình đang ở đâu. Nhưng lại bị một loạt tiếng bước chân phá vỡ sự yên tĩnh.

    Hắn đã đến.

    Bước chân người nọ càng ngày càng nặng. Mỗi bước đi chậm rãi như giẫm lên trái tim cô. Hơi thở hắn rất nhạt. Đặc biệt không có mùi thuốc lá như những người đàn ông khác. Cũng không có mùi nước hoa nào, chỉ thoang thoảng có mùi nước cạo râu tươi mát.

    Nhưng Hạ Miên thật sự không thể nào phân biệt đến tột cùng là nhãn hiệu gì — Đầu óc của cô cũng đã trống rỗng từ lâu.

    Cơ thể cô hơi lún xuống. Căn cứ theo kinh nghiệm những lần trước, Hạ Miên đoán rằng mình đang nằm trên một chiếc giường nệm. Có lẽ cô hẳn đang nằm trên chiếc giường Tatami kiểu Nhật tại biệt thự suối nước nóng.

    Như thế, người đàn ông đã ngồi xuống bên cạnh cô ư?

    Hắn ta cũng không có động tĩnh gì. Hạ Miên hơi hoảng. Móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay. Cô muốn dùng sự đau đớn để làm tê liệt sự khủng hoảng của mình. Giờ phút này, cô tựa như chú cá nhỏ đang thoi thóp nằm trên thớt, chỉ biết chờ vận rủi kéo đến chỉ trong giây lát.

    Một đôi tay to lớn khô ráo nắm lấy hông cô. Hạ Miên cảm giác được sức nặng của người đàn ông mang theo cảm giác ép bức cực mạnh đang phủ lên người mình. Ngay cả chiếc bóng hắt xuống cũng mang theo sức mạnh đáng sợ khiến người ta khiếp đảm.

    Hắn từ từ cúi đầu. Chóp mũi lạnh như băng kề sát vào cô, rồi nhẹ nhàng cọ sát vào mũi cô. Hơi thở nhẹ nhàng bình ổn của hắn hoàn toàn ngược lại với hơi thở rối loạn của cô.

    Bàn tay nóng bỏng vuốt ve thân mật dọc theo thắt lưng rồi kéo áo cô ra. Sau đó hắn vén nó lên. Cô có thể cảm nhận được rõ ràng đường vân trong lòng bàn tay lướt sát qua làn da mịn màng lạnh lẽo của mình. Cho đến khi cô hoàn toàn phơi bày trước mặt hắn.

    Hạ Miên muốn cầu cứu theo bản năng. Nhưng cũng như mấy lần trước, tiếng nói cô khàn khàn không hề có sức phản kháng. Ắt hẳn điều này có liên quan đến thuốc mê lúc hắn bắt cóc cô.

    “Cút ngay…”

    Hạ Miên cố hết sức chỉ thốt được hai chữ. Tiếng nói của cô vọng vào tai cũng nghe xa lạ đến đáng sợ. Yếu ớt đến mức như rơi vào không trung rồi dần dần tản đi.

    Cô cũng không mong đợi người đàn ông sẽ bị mình làm dao động. Bởi vì kiểu kháng cự phí công vô ích này đã được dùng nhiều lần qua trước đây. Thậm chí, cô đã từng phản ứng rất mạnh như cố hết sức vùng vẫy và mắng ra những lời thô tục khó nghe. Nhưng cuối cùng vẫn không tránh khỏi kết cuộc

    Lần này dường như hơi khác với những lần trước. Ngón tay người đàn ông khẽ dừng lại trước chiếc áo lót của cô. Đôi mắt hắn lẳng lặng quan sát.

    Hạ Miên cảm giác được ánh mắt an tĩnh của hắn. Trong lòng cô thầm vui mừng hít vào một hơi thật sâu “Đừng đụng vào tôi.”

    Lời còn chưa dứt, khóa cài áo lót trước ngực đã bị mở ra.

    Hạ Miên cảm giác được rõ ràng bộ ngực của mình đột ngột phơi bày trước mặt hắn. Chiếc áo lót của cô bị vứt đi. Thân thể cô run sợ co ro trong không khí.

    Hạ Miên giận đến run rẩy toàn thân. Sắc mặt đỏ cả lên vì cảm thấy thẹn.

    Không ngờ khi nãy tên biến thái dừng lại không phải bởi vì thái độ của cô. Mà là bởi vì hắn không mở được chiếc áo lót kia.

    Hạ Miên cắn chặt hàm răng. Dường như có thể cảm nhận được ánh mắt tò mò và tư thế chú tâm thưởng thức của hắn.

    “Biến thái” Tay Hạ Miên bị trói chặt, hoàn toàn không có cách nào che lại cơ thể, chỉ có thể mắng chửi để khuây khỏa sự tức giận trong lòng.

    Đôi mắt đen trên gương mặt trắng nõn của người đàn ông hơi sẫm xuống. Ngón tay thon dài đặt lên ngực cô. Hạ Miên run rẩy cố nhắm mắt lại. Thân thể cô vẫn nhạy cảm kinh hãi như cũ. Lại bị lực xoa bóp nhẹ nhàng kia khiến cô rùng cả mình.
     
  3. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 2


    Mở mắt ra đã thấy ánh dương chiếu sáng khắp phòng. Khung cửa sổ vẫn khép kín. Cả căn phòng hoàn toàn yên tĩnh. Hạ Miên mơ màng đánh giá xung quanh một lúc mới phát hiện mình đang nằm ở nhà.

    Cô nắm chặt đấm tay. Điều đầu tiên cô làm là vọt vào phòng tắm lột hết quần áo ra để dội nước lạnh toàn thân rất nhiều lần. Trên cơ thể cô tựa như vẫn còn mơ hồ vương vấn hơi thở của tên biến thái kia. Cho dù có rửa sạch thân thể cô vẫn cảm thấy khó chịu như cũ.

    Hạ Miên ngồi trên ghế salon lẳng lặng hồi lâu mới ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường. Kim đồng hồ đã chỉ tám giờ. Thế mà cô đã bị tên biến thái kia ôm ngủ suốt cả đêm. Không biết hắn đã mở dây trói tay chân cô khi nào nên toàn thân cũng chẳng có cảm giác khó chịu gì cả.

    Hạ Miên không hiểu mình đã trêu phải loại người gì mà lại có thể dễ dàng tránh được tai mắt của cảnh sát; Còn có thể thần không biết quỷ không hay đưa mình về nhà. Hạ Miên nghĩ ngợi đến mức lưng cũng toát mồ hôi lạnh.

    Một cơn gió sớm thổi qua căn phòng càng thêm lạnh lẽo.

    Nếu nói là đắc tội, chỉ sợ cũng chỉ có một người… Nhưng sao anh lại có thể sử dụng thủ đoạn đê tiện thế với cô? Chắc chắn anh sẽ không bao giờ chịu liếc nhìn cô dù chỉ một lần.

    Hạ Miên gác tay lên trán, cẩn thận nhớ lại những dấu vết đêm qua. Đầu mối duy nhất chỉ là trong thoáng chốc nghe được tiếng cười của hắn, trầm ấm khàn khàn, vô cùng dễ nghe.

    Khi đó, Hạ Miên đang bị ngón tay hắn khẽ vuốt nhẹ đỉnh nhọn nhạy cảm của mình. Cô không biết mình bị lại hắn đùa nghịch đến từng ngõ ngách trên người không bỏ sót thứ gì. Cô chỉ có thể cố gắng nuốt sự nhục nhã này vào bụng, cắn chặt môi đến mức rỉ máu.

    Trong giây lát, ngón tay thon dài của người đàn ông bỗng cạy mở cánh môi cô ra, dịu dàng khéo léo trêu đùa đầu lưỡi cô.

    Hạ Miên biết đây chỉ là sở thích hèn hạ của tên biến thái, chứ không phải là hắn tiếc thương cô đã cắn nát bờ môi. Hạ Miên không hề nghĩ ngợi dùng lưỡi cuốn chặt ngón tay kia. Rồi hàm răng cô cắn xuống thật mạnh.

    Ngón tay ướt át rút ra không hề báo trước. Hạ Miên suýt nữa đã cắn trúng hắn rồi. Ngay lúc này, người đàn ông phát ra tiếng cười khẽ rất nhẹ. Tựa như một chiếc lông chim lướt qua gương mặt mang theo một sự ngứa ngáy khác thường.

    Mặc dù tiếng cười đó rất khẽ nhưng vẫn bị cô nhạy cảm bắt được. Trong thoáng chốc, cô nghe tiếng cười đó hơi quen thuộc.

    Người đàn ông kia như thật sự rất đam mê “trò chơi” này. Lại một lần nữa đưa ngón tay vào miệng kiên quyết đuổi theo đầu lưỡi cô. Hạ Miên cũng cảm nhận được ý đồ của hắn nên ngược lại lần này cô không hề để hắn thỏa mãn.

    Cô biết có một số đàn ông thích phụ nữ liếm bộ phận nhạy cảm của bọn họ. Mà những tên biến thái lại còn thích phụ nữ liếm những vật thể hình trụ nữa. Hạ Miên càng thêm khinh bỉ người đàn ông này. Cô biết hắn trêu chọc mình như món đồ chơi nên cô không hề ngỗ ngược với hắn.

    Quả nhiên, người đàn ông cảm thấy không có ý nghĩa, nhanh chóng rút ngón tay ra.

    Những chuyện xảy ra tiếp theo sau đó thật khó mở miệng nói ra. Bây giờ Hạ Miên nghĩ lại vẫn còn kích động mãnh liệt muốn nghiền xương cốt của tên biến thái kia thành tro bụi.

    Nhưng cô nhớ đến tiếng cười kia. Tựa như nó tác động từ dây thần kinh đến sâu thẳm đáy lòng của cô… Không thể nào, tại sao lại là anh. Hạ Miên lắc lắc đầu điên cuồng như muốn nhanh chóng bóp chết ý nghĩ mong đợi trong đầu của mình.

    Chuông điện thoại cắt đứt dòng suy nghĩ của cô. Vịnh Nhi đang chờ dưới lầu. Sáng nay, cô phải thu hình một tiết mục tuyên truyền quảng cáo công ích cho trẻ em tự kỷ. Không thể cứ mãi rơi vào tâm trạng kinh khủng biến thái này.

    Hạ Miên thay đồ xong rồi đeo chiếc kính mát cực lớn đi xuống lầu.

    Hai tay của Vịnh Nhi nắm lên tay lái, đến khi Hạ Miên đến gần cô mới cất lời “Tôi hôm qua lại bị trói à?”

    Hạ Miên cũng bội phục mình. Cô vẫn có thể bình thản nhẹ nhàng bàn luận kinh nghiệm bị bắt cóc mỗi tháng của mình với người đại diện được. Cô cúi người vào xe, ngồi ở phía sau, khẽ cất giọng đáp “Mỗi tháng năm lần, tháng này vẫn còn thiếu một đấy.”

    Vịnh Nhi không nhịn được bật cười ra tiếng, vỗ vỗ một bên má thở dài “Lần này Quan Trì mất hết thể diện rồi. Để xem anh ta còn vênh váo nữa không?”

    Xe từ từ chạy đi. Hạ Miên nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ. Ngón tay cứ vô thức chơi đùa với mặt sợi dây chuyền bạch kim cũ kỹ trên cổ. Vịnh Nhi nhìn cô trong kính rồi báo cáo lịch trình ngày hôm nay “Sáng nay có thông báo sẽ quay hình chung với Thạch Duy Nhất, có vấn đề gì không?”

    Hạ Miên yên lặng, ngẩng đầu cười khẽ “Có vấn đề gì?”

    Vịnh Nhi hé miệng nhưng cuối cùng lại không nói gì cả.

    Khi Hạ Miên trang điểm thì Thạch Duy Nhất cũng đi vào. Ánh mắt cô ta dừng trên mặt Hạ Miên trong giây lát rồi nhanh chóng liếc đi, như hoàn toàn chẳng quen biết gì nhau.

    Mắt Hạ Miên nhìn thẳng coi như không thấy cô ta. Rồi lại nhắm mắt để chuyên gia trang điểm.

    Ngoại trừ Hạ Miên ra, những nhân viên khác thấy Thạch Duy Nhất cũng đồng loạt đứng dậy chào hỏi. Giọng điệu cũng nhún nhường “Chị Duy Nhất.”

    Gương mặt tinh xảo của Thạch Duy Nhất nở nụ cười ngọt ngào. Không hề tỏ vẻ kiêu căng “Mọi người vất vả rồi.”

    Cô ta được kính trọng đến thế không phải là do kinh nghiệm hay tuổi tác của cô ta… Mà là cô ta có một người cha là cục trưởng cục tài chính của tỉnh. Đây là chuyện mọi người ngầm hiểu lẫn nhau. Đương nhiên Hạ Miên không muốn đứng dậy là có nguyên nhân của cô.

    Thạch Duy Nhất chẳng hề buồn đếm xỉa đến phản ứng của Hạ Miên. Hoặc là nói, cô ta hoàn toàn chẳng liếc nhìn cô cái nào. Trực tiếp đến khu nghỉ ngơi của mình ngồi xuống, cúi đầu chơi điện thoại di động.

    Hạ Miên có thể nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của cô ta từ trong gương. Lông mi dày và thỉnh thoảnh cô ta khẽ cắn môi hơi lộ ra má lúm đồng tiền. Dáng vẻ cô ta nhìn điện thoại di động cười khúc khích tuyệt đối không hề giống Thạch Duy Nhất lạnh lùng xinh đẹp trên tạp chí.

    “Xong rồi, chị Hạ Miên!” Thợ trang điểm nhẹ nhàng đè lên bả vai cô. Cất tiếng nói nho nhỏ bay vào lỗ tai.

    Hạ Miên nhìn gương mặt hoàn mỹ không tỳ vết của mình trong gương. Thoáng chốc đôi mắt hiện lên sự chán ghét. Nhưng cô nhanh chóng thay đổi ánh mắt cảm ơn người thợ trang điểm bên cạnh hoàn toàn chẳng để lộ ra sơ hở nào.

    Tiết mục thu hình rất thuận lợi. Trên cơ bản, người dẫn chương trình chỉ quay quanh Thạch Duy Nhất. Tập trung trò chuyện về tin đồn cưới hỏi của cô ta và Bạc Cận Yến con trai của thị trưởng. Thạch Duy Nhất cười mím môi lộ ra dáng vẻ tinh khôn, tuyệt đối không hề để ý đến hình tượng “nữ thần” của mình sẽ phải chịu ảnh hưởng.

    “Chúng tôi đã biết nhau khi còn bé. Sau đó gặp lại rồi yêu nhau.”

    “Tôi làm hoạt động công ích này cũng vì anh ấy. Khi còn bé, vì chút nguyên nhân đặc biệt nên anh ấy bị mắc bệnh tự kỷ. Bây giờ đã tốt hơn nhiều, chỉ có điều vẫn không thích nói chuyện như trước.”

    “Nhưng mà đối với tôi lại khác.”

    Hạ Miên mỉm cười lắng nghe câu chuyện cổ tích hoàn mỹ kia. Từ đầu đến cuối biểu hiện của cô vô cùng tự nhiên. Ống kính chỉ chiếu đến cô bảy tám lần trong cả tiết mục thu hình. Thời gian thì lại càng ngắn đến đáng thương.

    Thật ra, quảng cáo công ích này cô mới là nhân vật chính cơ đấy.

    Suốt quảng đường Vịnh Nhi vẫn phàn nàn về cuộc thu hình phát sóng. Cô ta chỉ chỉ vào cánh tay của Hạ Miên nói với giọng điệu chỉ tiếc rèn sắt không thành thép “Cả buổi em chỉ nói có mấy câu. Với cái tính tình khó hiểu này của em còn muốn nổi tiếng ư?”

    Hạ Miên nhún vai tỏ vẻ không quan trọng “Không nổi tiếng thì thôi.”

    Vịnh Nhi trợn mắt nhìn cô “Chị nói cho em biết nhé Hạ Miên. Một là em không tuân theo quy tắc ngầm tìm nhà tài trợ. Hai là không biết tạo tin đồn để thu hút người khác. Ba là không biết lấy lòng người đại diện, không biết lấy lòng người dẫn chương trình. Sớm muộn gì em cũng xong đời!”

    Hạ Miên nhìn cô gái đang quát lên như sấm rồi đưa tay khoác lên vai Vịnh Nhi “Vậy thì em tặng chút bất ngờ cho chị nhé.”

    Vịnh Nhi nhìn cô hoài nghi.

    Hạ Miên khoác vai Vịnh Nhi đi đến bên cạnh xe, rồi mới mở lời “Thật ra thì em và Thạch Duy Nhất –” Lúc này điện thoại trong túi Hạ Miên vang lên. Vịnh Nhi mất hứng xoay đầu sang chổ khác “Mỗi lần đến lúc mấu chốt gây cấn trong phim thì chắc chắn sẽ có điện thoại vang lên.”

    Hạ Miên mỉm cười với Vịnh Nhi. Nhưng khi thấy dãy số trên điện thoại di động thì nụ cười của cô càng sâu lắng. Cuối cùng cô cũng nở một nụ cười nên có của cô bé vào lứa tuổi này “Mẹ Trình.”

    “Tối qua sao không gọi điện cho con được vậy? Con không sao chứ?”

    Vịnh Nhi đã đi đến xe trước. Hạ Miên đứng cách Vịnh Nhi hai chiếc xe. Gương mặt cô toát lên vẻ dịu dàng vì sự quan tân ấm áp này. Cô khẽ trả lời “Không có gì. Tối hôm qua có buổi biểu diễn nên tắt điện thoại di động thôi ạ.”

    Người lớn tuổi luôn dong dài nên nghe thế không tránh được đau lòng “Con nói xem, với trình độ học vấn của con tìm một công việc đứng đắn không phải là tốt rồi sao. Sao lại phải cực khổ như vậy?”

    Hạ Miên cụp mắt xuống rủ mi che lại tinh thần buồn bã của mình. Cánh mũi cô nhẹ nhàng phập phồng đè nén sự tủi thân bỗng dâng lên. Sau đó cô mới hỏi “Diệc Nam đâu rồi ạ?”

    “Đi đến nhà sách rồi. Tối hôm qua nó đợi con cả đêm.”

    Nắm tay của Hạ Miên buông ở bên người nắm chặt lại. Trong lòng cô xuất hiện vài phần áy náy “Con xin lỗi, con”

    “Hạ Miên à! Nếu không thì con về đây đi. Cả ngày con cứ xuất đầu lộ diện như vậy, bị cậu ta thấy thì sao đây?”

    Hạ Miên hít một hơi thật sâu, ánh mắt hờ hững nhìn đám mây trôi ở phương xa. Khóe miệng nhếch lên một nụ cười giễu “Mẹ cũng biết không được rồi đúng không? Con không có sự lựa chọn nào khác.”

    Vận mệnh của cô đã định trước là vậy. Hôm nay đi đến bước đường này đã không còn cách nào quay đầu lại rồi.

    Hạ Miên cúp điện thoại trước. Bàn tay lẳng lặng vuốt mái tóc dài. Cô thật sự giống như một chú nai nhỏ bị thương. Gương mặt tràn ngập sự bàng hoàng và mất mác.

    Có một người đàn ông ngồi trong xe lẳng lặng nhìn cô từ phía xa. Anh ta từ từ đóng lại bức vẽ trên đầu gối. Ánh mắt trầm tĩnh dừng thật lâu trên người Hạ Miên cho đến khi cửa xe bị mở ra.

    Thạch Duy Nhất nhướng mắt cười với anh ta “Chờ sốt ruột không?”

    Người đàn ông rủ mắt xuống. Trên mặt không có chút biểu lộ gì “Ừ”

    Thạch Duy Nhất bĩu môi. Hiển nhiên là cô bất mãn với vẻ mặt này của anh ta “Bạc Cận Yến, anh lại dùng một chữ trả lời cho có lệ với em!”

    Bạc Cận Yến ngước đôi mắt đen nhánh an tĩnh nhìn cô chăm chú. Đôi môi mỏng khẽ nhếch trên gương mặt trắng nõn lạnh lùng nói ra hai chữ hờ hững “Lên xe.”

    Thạch Duy Nhất phồng má lên ão não ngồi vào xe trong ánh mắt lạnh lẽo đóng băng của anh ta.

    Bạc Cận Yến khởi động xe. Chiếc Porsche êm ru chạy lướt qua bên cạnh xe của Hạ Miên.

    Thạch Duy Nhất quay đầu theo bản năng quan sát nửa gương mặt anh tuấn rạng rỡ của anh. Cô để ý thấy vẻ mặt anh vẫn lạnh lùng xa cách như cũ mới nghiêng đầu khẽ cười “Cuối tuần này là tiệc sinh nhật của ba em. Anh phải đến đấy. Anh không thích náo nhiệt thì chỉ cần xuất hiện một chút rồi chúng ta sẽ nhanh chóng rời đi, có được hay không?”

    Bạc Cận Yến gật đầu, tiếp tục chú tâm nhìn thẳng phía trước.

    Thạch Duy Nhất nhìn thấy anh như thế lại bắt đầu lòng vòng “Mới vừa rồi ở bãi đậu xe anh có thấy”

    “Về nhà hả?” Bạc Cận Yến cắt ngang cô. Ánh mắt vẫn nhìn cô sa sầm. Thạch Duy Nhất hơi nhục chí. Mỗi lần cô muốn nhắc đến cái tên kia đều bị anh khéo léo né tránh. Nhưng cô rất hiểu tính cách của Bạc Cận Yến. Nên rầu rĩ tựa lưng vào ghế nhìn ra ngoài cửa sổ “Về nhà đi.”

    “Khi đó anh lo vẽ tranh nên không thấy ai cả.” Tiếng nói trầm ấm của Bạc Cận Yến bỗng phá vỡ sự yên tĩnh. Anh yên lặng liếc nhìn cô “Đừng lo lắng.”
     
  4. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 3


    Sau khi Thạch Duy Nhất bị anh nhắc nhở, cô lại nhớ đến cuốn sổ vẽ tranh thần bí kia, nên tò mò đưa tay cầm lấy: “Vẽ gì vậy? cho em xem nào.”

    Anh vốn đang lái xe bỗng lấy tay giữa chặt lại đồ bên người. Vẻ mặt anh lãnh đạm. Đôi mắt đen nhánh sắc bén bức người. Giọng nói lại càng lạnh lùng chẳng hề có nhiệt độ “Chỉ là mấy thứ bình thường thôi.”

    Thạch Duy Nhất rũ mắt nhìn ngón tay thon dài rõ ràng khớp xương của anh. Cô mím đôi môi nhỏ thở dài “Thứ bình thường sao lại không thể cho em xem?” Chỉ là một cuốn tập vẽ thông thường nhưng anh luôn luôn mang theo bên người không ai chạm vào. Người khác thì không nói, nhưng ngay cả cô là vị hôn thể thì cũng không được ư?

    Bạch Cận Yến cũng không nhìn cô. Gương mặt tuấn tú lạnh lùng kiêu ngạo.

    Trong lòng Thạch Duy Nhất dâng lên một sự tủi thân. Dù sao từ nhỏ đến lớn cô đã được nâng niu yêu thương. Nhưng hết lần này đến lần khác anh lại cư xử không tốt với cô như thế.

    Bạc Cận Yến lẳng lặng nhìn về phía trước. Một lát sau mới khẽ cất giọng nói “Đi mua lễ phục với em được không?”

    Thạch Duy Nhất cau mày, bất đắc dĩ nghiêng đầu sang chỗ khác. Gương mặt xinh xắn vẫn ngầm có sự hờn giận như cũ “Đường tưởng rằng mang chuyện này ra dỗ dành em là em sẽ không giận nữa.”

    Bạc Cận Yến nở nụ cười nhẹ nhàng hiếm có, gương mặt bừng sáng lấp lánh, khẽ nghiêng đầu nhìn cô “Không đi hả? Vậy về nhà thôi.”

    Thạch Duy Nhất tức tối nhìn anh chằm chằm, gương mặt giận đến đỏ ửng “Bạc Cận Yến, anh được lắm!” Cô vừa nói vừa giả vờ muốn cắn anh. Sắc mặt Bạc Cận Yến liền biến đổi, nhanh chóng tránh né, trong đôi mắt có sự lạnh lẽo mơ hồ “Anh đang lái xe, đừng làm rộn.”

    Thạch Duy nghe nói thế cũng ngồi lại đàng hoàng. Cô cảm thấy nhàm chán nên mở radio, chuyển đến tần số giải trí. Đúng lúc họ đang phát tin tức cưới hỏi của cô và Bạc Cận Yến.

    Bạc Cận Yến hơi cau lông mày lại. Thạch Duy Nhất hỏi cẩn thận “Anh không vui hả? Nhưng mà đây là ý của dì… sợ cô ta lại quấn lấy anh…”

    Gương mặt Bạc Cận Yến chẳng chút biểu cảm nhìn cô, đôi mắt đen nhánh bao hàm sự tức giận.

    Thạch Duy Nhất nhanh chóng cúi đầu. Cô sợ nhất là ánh mắt này của Bạc Cận Yến, giống như không hề có bất cứ tình cảm gì với ai.

    Trong xe chỉ còn tiếng nữ phát thanh viên du dương. Rõ ràng là ca khúc ấm áp nhẹ nhàng lại khiến cho Thạch Duy Nhất chịu áp lực nói không ra lời. Cho đến khi điện thoại trong túi xách vang lên cô mới khẽ thở phào nhẹ nhỏm.

    “Dì à?” Thạch Duy Nhất liếc nhìn Bạc Cận Yến theo bản năng, môi mấp máy dùng khẩu hình nói với anh: Mẹ của anh.

    Gương mặt trắng trẻo của Bạc Cận Yến hiện ra sự sốt ruột ngắn ngủi. Anh chỉ nghe Thạch Duy Nhất trả lời khéo léo “Vâng, được ạ! Con và Cận Yến sẽ cùng về.”

    Thạch Duy Nhất vẫn còn tính trẻ con. Tâm trạng buồn phiền vừa rồi đã nhanh chóng tan biến trong nháy mắt. Cô vui vẻ cầm lấy điện thoại di động hớn hở “Dì kêu em đến nhà anh ăn cơm.”

    Bạc Cận Yến như không nghe thấy cô nói gì. Anh chẳng có chút phản ứng nào cả.

    Thạch Duy Nhất lại không hài lòng nghiêng người qua, la lớn từng chữ từng chữ với anh “Bạc, Cận, Yến, mẹ của anh kêu em đến nhà anh ăn cơm!”

    Khóe môi Bạc Cận Yến hơi hé ra “Cơm nhà em tệ lắm sao? Sao lại vui mừng khi đến nhà anh vậy?”

    Thạch Duy Nhất bĩu môi. Cô rất hài lòng với việc Bạc Cận Yến nói liền một mạch nhiều lời như thế “Em thích đến nhà anh ăn cơm đấy! Bất cứ thứ gì ở nhà anh em cũng thích, thích nhất là anh cùng ở đó với em.”

    Bạc Cận Yến khẽ mím môi cũng không trả lời lại cô.

    Thạch Duy Nhất cũng không miễn cưỡng. Mặc dù bây giờ Bạc Cận Yến đã tốt hơn hồi còn bé khá nhiều. Nhưng vẫn ít nói đến mức đếm từng chữ. Huống chi bọn họ sắp sửa kết hôn. Cô rất có lòng tin sẽ khiến cho người đàn ông này hoàn toàn thuộc về mình.

    Thạch Duy Nhất đã đến nhà họ Bạc rất nhiều lần, lại càng thân thiết với Vệ Cần – mẹ của Bạc Cận Yến hơn. Vừa vào cửa, cô đã ôm chầm lấy Vệ Cần.

    Gương mặt xinh đẹp của Vệ Cần hàm chứa nụ cười thỏa mãn. Ánh mắt bà chậm rãi chuyển qua bóng dáng cao lớn của con trai “Không gọi điện thoại con cũng không biết về nhà. Mẹ chỉ phải bám lấy Duy Nhất thôi.”

    Ngón tay thon dài của Bạc Cận Yến nới lỏng cravat, đôi lông mày đen rậm cau lại như ngọn núi, tiếng nói anh trầm ấm “Con lên lầu thay quần áo.”

    Vệ Cần có vẻ lúng túng ngơ ngác đứng tại chỗ. Thạch Duy Nhất khoác lên cánh tay của bà, ấm giọng an ủi “Hôm nay hình như tâm tình anh ấy không tốt.”

    Vệ Cần vỗ vỗ tay cô, cười có phần miễn cưỡng “Con trai của dì, dì biết. Sợ là vì người đàn bà kia nên nó mới cứng đầu với dì lâu như vậy. Con nói xem loại đàn bà như vậy “

    “Còn chưa ăn cơm à?” Bạc Tự Thừa bước xuống từ thang lầu. Đôi mắt uy nghiêm dưới chiếc kính không gọng mang theo sự ép bức. Ông thản nhiên nhìn vợ mình, rồi lại hòa ái nhìn Thạch Duy Nhất “Duy Nhất, đến đây ngồi đi.”

    Vệ Cần biết chồng mình không thích nhắc lại sự kiện kia. Cho nên cũng mím chặt môi không hề nói nhiều nữa.

    Lúc Bạc Cận Yến xuống lầu đã đổi bộ quần áo mặc ở nhà màu xám tro. Mái tóc rủ trước trán mềm mại thoải mái. Anh kéo chiếc ghế ra tự nhiên ngồi vào nơi xa nhất cuối bàn ăn. Cả bàn đều yên lặng nhìn anh.

    Bạc Cần Yến như không biết vẫn cầm lấy đũa ăn cơm, một lát sau mới từ từ ngẩng đầu “Nhìn gì vậy?”

    Vệ Cần và Bạc Tự Thừa cũng cố nén không nói. Chỉ có Thạch Duy Nhất mở lời “Cận Yến, chỗ anh ngồi xa quá.” Mỗi lần Bạc Cận Yến về nhà ăn cơm đều ngồi cách rất xa cha mẹ. Thạch Duy Nhất nhìn vẻ mặt thất vọng của hai ông bà nên thương cảm lên tiếng.

    “Đừng phiền anh.” Bạc Cận Yến cúi đầu ăn gì đó. Gương mặt thanh tú dưới ánh đèn ấm áp tỏa ra vẻ mặt hờ hững.

    Mọi người đều trầm mặc ăn cơm. Trong phòng ăn chỉ còn lại tiếng bát đũa va chạm rất khẽ. Cuối cùng, Vệ Cần thật sự không nhịn được nữa. Bà đỏ mắt nhìn đứa con trai ngồi đối diện phía xa, trong lòng vô cùng uất ức “Không phải là con tự đuổi nó đi sao? Giờ con làm cái dáng vẻ gì đây? Mẹ là mẹ của con, chừng nào con…”

    Bạc Cận Yến ngẩng đầu, gương mặt chẳng hề tỏ ra vẻ giận hờn. Chỉ có điều cả người anh cũng toát lên sự lạnh lẻo khó nói nên lời. Đôi mắt đen sáng quắc nhìn Vệ Cần.

    Vệ Cần cho rằng anh sẽ giống như năm năm trước. Song

    “Con ăn no rồi.” Bạc Cận Yến cho tay vào túi chậm rãi đứng dậy, khép hờ mắt “Mọi người cứ dùng từ từ.”

    Bạc Cận Yến xoay người. Trong nháy mắt sắc mặt đột ngột biến đổi, ngón tay trong túi nắm thành quyền thật chặt. Anh ghét nhất bọn họ nhắc đến người phụ nữ kia trước mặt anh. Người phụ nữ không biết suy xét kia.

    ********

    Mấy ngày tiếp theo Hạ Miên cũng an tâm trong bộn bề công việc của mình. Nhưng vẫn không quên an ủi thái độ khẩn trương rõ ràng của Quan Trì: “Anh yên tâm đi. Tôi có dự cảm, trong một khoảng thời gian ngắn hắn sẽ không tìm tôi đâu.”

    Quan Trì im lặng trợn mắt “Cô có học qua lớp tâm lý tội phạm à? Người bắt cóc tám chín phần là người mê phim ảnh, điên cuồng ái mộ cô một cách biến thái.”

    Hạ Miên bị lời của anh ta khiến cả người lạnh lẻo. Trong đầu cô bất chợt hiện lên vô số cảnh khẩu vị nặng trong phim. Cô lại liên tưởng đến mỗi lần hắn liếm đến… vị trí khó nói của mình. Trong nhất thời cảm thấy Quan Trì như đã nhìn ra sự thật.

    Tên kia vốn chính là kẻ biến thái!

    Vịnh Nhi nhìn Hạ Miên hoảng sợ đến mức tái mặt. Cô ta không hề khách sáo lấy bảng ghi chép trong tay vỗ lên đầu Quan Trì “Vậy anh đi bắt tên biến thái kia đi! Chút bản lĩnh ấy cũng không có còn làm đội trưởng hình sự. Từ chức về nhà đi cho rồi.”

    Đôi mắt sáng của Quan Trì sa sầm nhìn chằm chằm vào người trợ lý, hàm răng nghiến ken két “Cô!”

    Vịnh Nhi nhướng mày khinh thường, khóe mắt cũng không buồn nhấc lên “Tôi làm sao? Không nghĩ ra anh không chỉ chẳng có bản lĩnh phá án, mà ngay cả năng lực chửi người nhục mạ mình cũng không có. Thật là phí tiền chúng tôi nộp thuế hằng năm.”

    Hạ Miên thấy rõ trán của Quan Trì hằn gân xanh, giật mình nhìn anh ta như sắp bùng nổ. Cô vội vàng chen ngang vào dàn xếp “Đội trưởng Quan, không phải là anh cần bảng lịch trình của tôi sao? Vịnh Nhi –”

    Cô không ngừng nháy mắt. Nào biết Vịnh Nhi tiện tay cầm lấy lịch trình của cô ném cho Quan Trì “Ngay cả lịch trình của một minh tinh nhỏ cũng không lấy được. Rốt cuộc làm sao anh có thể bò đến vị trí hôm nay vậy? Khiến người khác rất nghi ngờ.”

    Lửa giận của Quan Trì bộc phát khó có thể kiềm chế được nữa. Ngón tay anh ta nhanh chóng chỉ và mũi của Vịnh Nhi “Ông đây không chấp nhất với mấy kẻ đồng tính.”

    Ánh mắt Vịnh Nhi lập tức long lên. Hạ Miên vội vàng đẩy Quan Trì ra “Đội trưởng Quan, anh nhanh đi, chút nữa tôi còn phải thu hình đấy.”

    Quan Trì cố gắng trấn tĩnh, đè nén sự tức giận với Vịnh Nhi. Ngón ta rà soát lịch trình của cô. Anh nhìn vào đó hơi kinh ngạc ” Tối nay cô đến tham gia tiệc sinh nhật của Thạch cục trưởng à?”

    Lông mi của Hạ Miên khẽ run, cười nhẹ ra tiếng “Đúng vậy. Có gì kỳ quái sao?”

    Quan Trì lắc đầu, ngón tay thon dài xoa xoa mi tâm “Chỉ có điều những trường hợp này nên cẩn thận một chút. Đến lúc đó chúng tôi sẽ trông chừng ngoài cửa, một mình cô phải chú ý nhé.”

    Khóe môi Hạ Miên cong lên “Khổ cho anh rồi.”

    Thật ra Hạ Miên tuyệt đối chẳng hề lo lắng. Không biết tại sao, cô cảm giác rằng tên kia sẽ không tìm mình trong khoảng thời gian này. Nếu nói hắn ta điên cuồng si mê mình thì Hạ Miên lại không cảm thấy giống như vậy. Nếu như si mê điên cuồng sẽ không giam cầm cô. Thậm chí lại càng không làm ra việc khinh thường cô đến thế.

    Nhưng mà tên kia, hiển nhiên chỉ muốn chạm vào cô, hoặc là nói, muốn nhìn thấy cô mà thôi.

    Hạ Miên lắc đầu muốn xóa bỏ đi tâm tư kỳ quái. Cô trở về trường quay thu hình cho xong. Nghĩ đến tiệc sinh nhật của Thạch Duệ Khải tối nay khiến cô thật sự vô cùng mong đợi…

    ********

    Năm nay Thạch Duệ Khải đã năm mươi bốn tuổi, nhưng cơ thể được giữ gìn vô cùng tốt.

    Dáng vóc cao lớn mặc bộ tây phục màu xám tro thẳng thớm càng nổi bật lên khí khái của ông ta. Vợ ông ta là Viên Uyển Linh đứng bên cạnh cũng thua kém ông ta rất nhiều. Thật ra thì nhìn cho kỹ vẫn còn thấy được phong thái quyến rũ khi bà còn trẻ xưa kia. Đáng tiếc năm tháng lại là một con dao hai lưỡi. Hiển nhiên đã để lại dấu vết không công bằng trên người của hai vợ chồng bọn họ.

    Hạ Miên đứng một góc, ngón tay khẽ vuốt ve ly rượu lạnh lẽo. Ánh mắt cô chuyển động trên người Thạch Duệ Khải. Gương mặt cũng hiện lên nụ cười bí hiểm.

    Thạch Duệ Khải cũng chú ý đến cô minh tinh nhỏ mặc chiếc váy dài màu tím đang đứng trong góc. Nói chung ông ta cũng hơi có ấn tượng. Hình như là người mẫu chụp quảng cáo được tỷ số xem rất cao gần đây.

    Ông ta nhẹ nhàng đung đưa rượu đỏ sóng sánh trong ly. Ánh mắt lướt qua từng đường nét trên gương mặt trắng nõn, rồi đến cơ thể mềm mại nhỏ nhắn nhấp nhô, cuối cùng là nâng ly hướng về phía Hạ Miên.

    Tất cả cử chỉ này đều bị Thạch Duy Nhất đứng cách đó không xa nhìn thấy tỉ mỉ. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ta giận đến đỏ bừng. Cô ta ngồi trong góc bực tức không lên tiếng chỉ cắn chặt môi.

    Hạ Miên vừa rời khỏi phòng vệ sinh đã bị Thạch Duy Nhất chặn đường. Thật ra cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý. Từ lúc Thạch Duy Nhất và Bạc Cận Yến xuất hiện cô đã cảm thấy lạnh cả người.

    Thấy sự khinh bỉ không hề che giấu trên gương mặt Thạch Duy Nhất khiến nụ cười của Hạ Miên càng sâu. Cô giẫm đôi giày cao gót từ từ đi đến.

    Hai người đứng trong hành lang u tối nhìn lẫn nhau. Nếu muốn so tính nhẫn nại với Hạ Miên, Thạch Duy Nhất vĩnh viễn là kẻ thua cuộc. Cô ta nắm váy lên đi đến giơ tay cho Hạ Miên một cái tát. Trong hành lang yên tĩnh đặc biệt vang lên tiếng lanh lảnh chói tai.

    “Thứ không biết xấu hổ. Không cướp được Cận Yến, bây giờ lại muốn cướp cả cha của tôi.”

    Hạ Miên không ngờ đến Thạch Duy Nhất nhu nhược yếu đuối kia lại ra tay mạnh như vậy. Một bạt tai này thật khiến cô hơi choáng váng, lỗ tai cô ù thật lâu mới nghe rõ được câu nói của Thạch Duy Nhất.

    Cướp ư?

    Cô chậm rãi vén mấy sợi tóc lất phất trước gương mặt, đứng thẳng lên không hề khách sáo tát lại Thạch Duy Nhất.
     
  5. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 4


    “Cô thấy tôi cướp Bạc Cận Yến khi nào hả?” Đôi mắt trong veo của Hạ Miên không hề che giấu vẽ giễu cợt. Cô cười ra tiếng lành lạnh “Từ đầu đến cuối tôi chưa từng nghĩ đến việc cần anh ta, tại sao lại phải cướp?”

    Thạch Duy Nhất trợn mắt khó tin nhìn người phụ nữ trước mặt. Gương mặt trắng nõn nhanh chóng sưng lên.

    Trong mắt cô ta ngấn lệ, cả người thoạt nhìn yếu đuối như hoa lê trong mưa. Cô ta bưng mặt gằn giọng “… Vậy là cô thừa nhận là muốn cướp ba tôi rồi hả?”

    Hạ Miên bước đến gần Thạch Duy Nhất, con ngươi trong đôi mắt sáng chậm rãi di chuyển lạnh lùng như băng, khóe môi cô rỉ máu khiến nụ cười càng kinh khủng “Vậy phải xem ba cô có vui lòng để tôi cướp hay không?”

    Hạ Miên nói xong, bỗng nhiên ánh mắt phức tạp nhìn phía sau lưng Thạch Duy Nhất. Thạch Duy Nhất xoay người thấy rõ người đang đứng phía sau, cô ta sửng sốt “Ba”

    Thạch Duệ Khải sa sầm mặt đi đến từng bước. Trong hành lang tối u ám không thấy rõ được cảm xúc trong mắt ông. Dáng vóc to lớn ngừng bên cạnh Thạch Duy Nhất. Ông liếc nhìn Hạ Miên, sau lại xoay người đối mặt với Thạch Duy Nhất “Mẹ của con đang tìm con. Con đi qua đó đi.”

    Thạch Duy Nhất nhìn Hạ Miên không cam lòng “Con còn có lời muốn nói …”

    “Duy Nhất” Tiếng nói Thạch Duệ Khải chợt giảm xuống vài phần, uy nghiêm trong mắt rõ ràng.

    Thạch Duy Nhất nắm chặt tay, ánh mắt nhìn Hạ Miên càng thêm căm ghét. Cô ta cũng không biết phải dùng những câu chua ngoa thế nào để nói. Ngoại trừ câu “không biết xấu hổ” ra, cô ta thật sự không còn từ ngữ nào thích hợp để hình dung người phụ nữ trước mắt.

    Nhưng cô ta không thể ngỗ nghịch với cha mình.

    Hơn nữa, ngay cả mẹ cô cũng đã mắt nhắm mắt mở rồi.

    Từ đầu đến cuối Thạch Duy Nhất rất ghét Hạ Miên. Cô ta chỉ đành làm ra ánh mắt tủi thân vô cùng “Ba, hôm nay ba là nhân vật chính, tất cả mọi người đều đang nhìn ba…”

    Ngụ ý cũng quá rõ ràng, sắc mặt Thạch Duệ Khải càng thêm khó coi “Con đang dạy ba phải làm sao à?”

    Ngón tay Thạch Duy Nhất hơi run lên, hơi thở không yên “Con đi trước.”

    Sau khi Thạch Duy Nhất đi, Hạ Miên cũng không nói chuyện. Khóe miệng cô chỉ nhếch lên một nụ cười lạnh khinh bỉ nhỏ đến mức không dễ dàng bị phát hiện.

    “Không sao chứ?” Thạch Duệ Khải đứng đối diện khẽ cúi đầu nhìn cô.

    Hạ Miên cười lắc đầu. Ngón tay không hề sơn phết chậm rãi vuốt lên gương mặt trắng nõn “Không có gì.”

    Chỉ khẽ chạm vào nơi mặt bị sưng cũng cảm thấy đau. Trong chốc lát, gương mặt của cô đã bị một bàn tay thô ráp xoa lên. Người đàn ông đứng trong bóng tối chỉ yên lặng nhìn cô, đầu ngón tay khẽ chạm qua sống mũi của cô.

    Một bàn tay khác của Hạ Miên siết chặt, cúi mặt xuống giấu đi cơn sóng sôi trào.

    Thạch Duệ Khải không nhận ra chỉ nhếch khóe môi, lấy một tấm danh thiếp từ trong túi ra “Nếu cảm thấy ở đâu không thoải mái cứ gọi cho tôi.”

    Hạ Miên ngước mắt, nở nụ cười khéo léo không thể chê, yên lặng không nói.

    Thạch Duệ Khải cũng không nấn ná, nhanh chóng xoay người rời đi.

    Cho đến khi bóng lưng ông chìm vào bóng tối ở cuối hành lang, mặt Hạ Miên không chút thay đổi lau sạch đi nơi bị ông ta chạm vào. Sức lực thô bạo khiến cho gương mặt đã sưng càng nặng hơn. Sự rét lạnh trong mắt cô gần như đóng thành băng tuyết.

    Tiếng động rất nhỏ vang lên phía sau khiến lưng cô hóa đá. Đến khi quay đầu thấy được gương mặt lạnh lùng của một người đàn ông, cô cũng quên mất đeo lên chiếc mặt nạ hoàn mỹ nhất của mình.

    Bạc Cận Yến không nhìn Hạ Miên đang đứng trong góc. Đôi giày da bóng lưỡng của anh giẫm lên tấm thảm không hề phát ra tiếng động bước ngang qua người cô. Ngay cả khóe mắt của anh cũng không liếc qua.

    Hạ Miên giật mình đứng yên tại chỗ rất lâu. Đến khi cảm giác được sự lạnh lẽo mới phát hiện trong hàng lang trống rỗng chỉ còn lại một mình cô. Cơn gió đêm cứ thổi qua cô từng đợt.

    *******

    Quan Trì gối lên cánh tay nằm trên ghế ngồi. Đôi mắt lười biếng nheo lại nhìn về phía trước. Trong xe lại không hề an nhàn, tiếng trò chơi điện tử trong ipad của người phụ nữ bên cạnh khiến anh đau đầu.

    “Có thể yên tĩnh chút được không?”

    “Không thể.” Vịnh Nhi cũng không ngẩng đầu lên, ngón tay di chuyển nhanh hơn.

    Quan Trì bỗng nhiên dựng thẳng ghế ngồi dậy “Bình thường cô bị áp lực lâu ngày nên nội tiết tố mất cân đối à? Sao lại khó khai thông vậy chứ?”

    Khóe mắt Vinh Nhi liếc nhìn anh ảm đạm. Ánh mắt cô thật giống như nhìn sinh vật không có trí khôn “Nội tiết tố mất cân đối và khai thông là hai việc khác nhau. Ngay cả việc này cũng không phân biệt được, thông minh quá rồi đấy.”

    Quan Trì giơ tay lên đè lại gân mạch đang bắt đầu nhảy bình bịch, cố gắng kiềm nén vẽ mặt nhăn nhó “Lương Vịnh Nhi! Cô!”

    “Tôi cái gì?” Vịnh Nhi vươn vai một cái rồi chống cằm bình tĩnh nhìn người đàn ông đang nổi giận trước mặt “Lần sau muốn chửi người khác thì phải suy nghĩ cho kỹ trước đã. Kêu xong tên mới phát hiện không có từ ngữ để nói chẳng phải càng mất thể diện hơn à?”

    Vịnh Nhi nói chuyện bình đạm thản nhiên, trong giọng nói không hề có chút phập phồng. Nhìn gương mặt anh tuấn của Quan Trì bị cô chọc tức càng dữ tợn đáng sợ, ngón tay khớp xương rõ ràng mấy lần không tự chủ nắm lại rồi buông ra.

    Trong đôi mắt Vịnh Nhi ẩn chứa nụ cười thích thú, ánh mắt lướt qua ngoài cửa sổ đột nhiên biến đổi “Mau nhìn xem.”

    Quan Trì bình tĩnh nghiêng đầu nhìn sang, nhất thời cũng bị cảnh tượng trước mắt làm cả kinh “Tôi… Khốn thật, chết rồi!” Anh khẽ nguyền rủa một tiếng rồi mở cửa xe lao ra ngoài. Thật sự không ngờ đến bọn bắt cóc lại dám trắng trợn bắt người trước mặt anh.

    Lúc ấy Hạ Miên chỉ lo cúi đầu bước đi, hoàn toàn không chú ý đến phía sau lưng. Bỗng nhiên một cái túi đen nguy hiểm chụp cô lại. Hơn nữa, căn cứ vào kinh nghiệm mấy tháng trước, hình như lần này… trước thời hạn rồi!

    Cơ thể Quan Trì mạnh mẽ như báo săn phóng qua những chướng ngại. Nhưng hành động của bọn bắt cóc thật kinh người, nhanh chóng kéo Hạ Miên vào xe đóng chặt cửa lại.

    Quan Trì cau mày nhìn bảng số xe, phát hiện ra nó đã bị tháo. Cùng lúc đó, chiếc xe màu đen đời mới đã nhanh chóng chạy đến cửa bãi đậu xe.

    Quan Trì có nhanh hơn nữa cũng không bằng được tốc độ xe, chỉ có thể trơ mắt nhìn Hạ Miên bị tròng vào bao bắt đi lần nữa. Anh tức tối đấm thật mạnh vào vách tường.

    ********

    Khi Hạ Miên tỉnh lại cũng như những lần trước. Hai mắt vẫn bị bịt kín tối đen theo thường lệ. Chỉ có ánh sáng nho nhỏ dưới dây vải lọt vào mắt.

    Cô cố gắng muốn nhìn rõ tình hình bên ngoài, lại phát hiện chỉ là phí công.

    Người đàn ông đứng trước cửa sổ, ánh trăng lạnh lẽo khiến ánh mắt trầm tĩnh của hắn giống như mặt hồ nước gợn sóng lăn tăn, ẩn chứa dấu hiệu yên lặng trước lúc giông bão kéo đến. Ánh mắt hắn nhìn cô phức tạp, lẳng lặng nhìn cô luống cuống trong cảnh xung quanh mù mịt. Hắn đợi rất lâu mới cất bước đi đến.

    Hạ Miên nghe tiếng bước chân, liền nhanh chóng nghiêng đầu về phương hướng của hắn.

    Cô có thể cảm giác được hắn đang đứng trước mình. Hắn không hành động càng khiến Hạ Miên thêm hoảng hốt. Cô như một con diều hâu bị nhốt trong lồng, cho dù có vỗ cánh thế nào cũng vô ích.

    Hạ Miên yên lặng đối chọi với hắn. Qua một chút lại cảm giác được gương mặt mình lành lạnh, giống như viên nước đá thoa lên nơi bị Thạch Duy Nhất tát sưng.

    Viên đá kia nhẹ nhàng như muốn giảm sưng giúp cô. Mặc dù mang theo sự lạnh lẽo tê buốt nhưng lại dễ chịu.

    Người đàn ông nhẹ nhành giữ viên đá, đôi mắt đen nhánh chăm chú nhìn sâu vào nơi bờ môi đầy đặn đỏ mọng kia. Màu son đỏ càng tôn lên gương mặt trắng nõn của cô. Dưới cái nhìn thật kỹ, thậm chí có thể thấy rõ ràng dấu năm ngón tay in trên mặt cô.

    Một bàn tay khác của người đàn ông nhẹ như sợi lông tơ vuốt ve gương mặt của cô. Ngón cái và ngón trỏ yêu thương bẹo chiếc cằm thon gầy.

    Hạ Miên bất an rút vào một góc ghế salon. Bẩm sinh người ta thường khủng hoảng khi phải đối mặt với sự vật mình không biết. Cô chần chừ, bật ra tiếng nói khàn khàn không xác định “Anh, rốt cuộc là ai?”

    Người đàn ông rủ mắt tiếp tục thoa viên đá không nói câu nào.

    Hạ Miên biết tên biến thái kia sẽ không bao giờ trả lời mình, nhưng cô vẫn không chịu thôi “Tôi đắc tội với anh à? Tôi cảm giác hình như anh không căm thù tôi. Nhưng tôi lại không đoán được mục đích của anh. Rốt cuộc anh muốn làm gì?”

    Vẫn không có ai lên tiếng. Giọng nói đột ngột của Hạ Miên càng khiến căn phòng lộ ra vẻ tịch mịch. Đáy lòng cô xuất hiện sự nôn nóng kỳ quái và bất an. Bỗng nhiên cô hất mạnh cánh tay người đàn ông đang thoa đá cho mình.

    Cô kinh ngạc phát hiện ra tay mình có thể cử động.

    Trong phút chốc ngắn ngủi đó khiến tay cô lướt lên da thịt rắn chắc của người đàn ông. Cô thử dò xét từ từ giơ hai tay đang bị trói lại với nhau lên.

    Ngoài ý muốn là người đàn ông kia lại không né tránh.

    Tay cô run run muốn lần lên ngũ quan của hắn. Ngón tay vẽ lên đường nét hắn lúc gần lúc xa. Sống mũi cao thẳng và da thịt láng mịn, rất trơn tru. Đường nét hoàn toàn không giống như tên biến thái trong tưởng tượng của cô.

    Cô còn cẩn thận chạm vào lông mi của hắn. Đôi mi dày đâm vào lòng bàn tay cô ngưa ngứa.

    Chất liệu áo sơ mi của hắn cũng rất tốt. Với kinh nghiệm của Hạ Miên với trang phục phái nam, cô đoán rằng giá chiếc áo của hắn không rẻ. Đầu ngón tay cô lướt qua xương quai xanh rồi đến yết hầu, cuối cùng đến chiếc cằm.

    Hạ Miên vẫn còn muốn cảm thụ dáng vẻ của hắn nữa nhưng lại bất ngờ bị đẩy ngã lên ghế salon. Sự tồn tại cực mạnh của người đàn ông khiến cô sợ hãi rút lui.

    Trái tim cô đập thình thịch. Cô rất sợ. Cô biết kế tiếp sẽ xảy ra chuyện gì, sẽ giống như mấy lần trước, bị hắn cởi hết

    Hạ Miên suy nghĩ đến cảnh tiếp xúc nóng bỏng khiến cả người run sợ. Cô cắn răng, bất ngờ xuất hiện sự oán hận “Anh biết đây là phạm tội không? Một ngày nào đó cảnh sát sẽ bắt được anh, anh không chạy thoát được đâu.”

    Lời nói của cô bị đôi môi mềm mại của người đàn ông ngăn lại. Lúc trước cô cũng bị ép hôn, nhưng lần này lại là sự dịu dàng trân trọng bất ngờ. Giờ phút này đầu lưỡi của hắn mạnh mẽ bá đạo, tựa như chỉ có sự ham muốn cướp đoạt.

    Hạ Miên không biết có phải hắn bị gì kích thích không? Cô chỉ rõ ràng mình đang bị người đàn ông xa lạ cợt nhã, hơn nữa lại làm đau cô.

    Cô hé miệng muốn cắn lưỡi của hắn. Cũng giống như lúc trước, tựa như hắn rất rõ từng trò vặt vãnh của cô. Hắn nắm cằm cô lại, mút đầu lưỡi cô đến tê dại.

    Hạ Miên nhíu mày thật chặt. Trước đây, cô không thể cử động mới để hắn được như ý. Lúc này làm sao lại chịu chờ chết nữa.

    Hai tay cô bị trói cố nắm lại, khiến bàn tay mình tạo thành sức tấn công mạnh nhất, dùng hết sức lực đập lên người đàn ông kia.

    Trong lòng cô rất sợ, biết hành động này có lẽ không hề có sức tấn công đối với một người đàn ông. Có lẽ sẽ càng chọc giận đối phương tệ hơn. Nhưng cô không khống chễ nỗi mình. Thật ra cơn tức giận tối nay không chỉ có một mình hắn.

    Cảm xúc cô cố gắng giả vờ cả đêm trong nháy mắt đã sụp đổ.

    Ai ngờ cú nện như thế lại không hề có gì đáp lại. Tất cả tức giận và sự căm hờn giống như chiếc bể sâu không đáy nhấn chìm lấy cố.

    Ngay cả khẽ rên rỉ hắn cũng không có.

    Trong sự thất bại, Hạ Miên càng dễ bị kích thích, cứ đánh lung tung lên người hắn “Cút ngay, đừng chạm vào tôi.”

    Mi tâm của người đàn ông càng cau lại sâu hơn. Kéo cánh tay bị trói của cô trực tiếp để lên cổ mình. Hạ Miên nghe thấy hơn thở của hắn, bờ môi chạm vào sống mũi cao thẳng của hắn. Nơi chóp mũi mơ hồ có hơi thở quen thuộc.

    Mùi vị này Trái tim Hạ Miên run lên không tự chủ.

    Hắn tách hai chân cô ra, chiếc váy tơ lụa ôm sát thân hình thon thả bị kéo lên bắp đùi. Hạ Miên cảm thấy thẹn thùng nghiêng đầu né tránh sang chỗ khác. Chiếc váy quá bó, giờ phút này bên dưới của cô chỉ cón chiếc quần chữ T không có cảm giác an toàn.

    Ngón tay lạnh lẻo kia nắm lấy sợi dây nhỏ ngăn cảnh xuân. Hạ Miên nghe rõ được tiếng vải bị xé rách. Máu cô chảy ngược lên đầu, tức giận quay đầu “trợn mắt nhìn” người đàn ông.

    Bộ phận bí ẩn phơi bày ra ánh sáng. Không khí lạnh lẽo càng khiến cô thêm khủng hoảng.

    Vật cứng rắn trong chiếc quần tây của hắn thỉnh thoảng cọ sát qua bắp đùi của cô. Hạ Miên cảm thấy cách một lớp vải mỏng, vật cứng rắn kia đã đặt ở cửa mình. Cả người cô chấn động. Trước kia tên biến thái này chỉ vuốt ve và hôn cô thôi, không có làm đến bước cuối cùng này.

    Lần này, rốt cuộc Hạ Miên đã ý thức được cảm giác nguy hiểm. Cô không ngừng lui về phía sau. Nhưng hai tay đang để trên cổ hắn không cách nào nhúc nhích. Khi cô cảm nhận được người đàn ông tháo thắt lưng, tâm trạng đang bị đè nén đã bùng nổ.

    Móng tay bén nhọn của cô hung hăng cào trên gáy của người đàn ông. Cô cũng cảm giác được đầu ngón tay cô dính nhớp nháp.

    Nhưng hắn vẫn cố chấp không màng đến hành động của cô. Cô cảm giác được hắn rướn lên, không có bất kỳ màn dạo đầu nào… Hạ Miên bị hắn mạnh mẽ tiến vào.
     

Chia sẻ trang này