Không Thể Ngừng Yêu - Lục Xu [ 43 Chương ]

Thảo luận trong 'Hiện đại' bắt đầu bởi Hinh Hinh, 2/12/16.

  1. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    [​IMG]

    Không Thể Ngừng Yêu

    Tác Giả: Lục Xu
    Edit: Cellina
    Beta: Daniky
    Convert: Ngocquynh520

    Giới thiệu:



    Có người nói cô gặp phải một người đàn ông nhẫn tâm, cho dù cô có vì anh ta mà khóc đến ruột gan đứt đoạn, có liều lĩnh vì anh ta thì anh ta vẫn không có hành động gì. Thế mà cô vừa ngu lại vừa ngốc, bị anh ta lợi dụng, bị anh ta gọi thì đến đuổi thì đi nhưng vẫn vui vẻ chịu đựng

    Chỉ có cô biết, anh không phải là người nhẫn tâm, chỉ là anh không thương cô nên thờ ơ với nước mắt của cô, mà cô cũng ngốc, rõ ràng biết anh là người làm cô yêu muốn ngừng cũng không được, lại chỉ có thể trơ mắt nhìn bản thân trầm luân

    6 năm trước, Nhâm Niệm tự cho mình là một nàng công chúa chờ đợi hoàng tử trong mộng của mình, 6 năm sau, cô mới thanh tỉnh hiểu được rằng cô chẳng qua chỉ là một cô bé lọ lem không gặp được hoàng tử của mình, mà chỉ có thể trơ mắt nhìn hoàng tử và công chúa trong lòng của anh, đến cuối cùng cô mới hiểu được, mình chẳng qua chỉ là chị của cô bé lọ lem ác độc đang phá hoại truyện cổ tích của người khác.
     
  2. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 1


    Nhâm Niệm chưa từng nghĩ sẽ trở về thành phố này lần nữa, nơi này là quê hương của cô, nhưng cũng là nỗi đau không thể chạm vào trong lòng cô, một thành phố đã đưa cô đi qua đau thương, nước mắt, chỉ riêng không có hận. Cô cũng muốn hận, nhưng cô không biết nên hận ai, mà thật sự nếu như muốn hận, người đầu tiên nên là chính bản thân cô

    Cô luôn hy vọng cuộc sống của mình giống như đường cong của ngọn sóng nhấp nhô, để đến khi già đi, cô có thể để cho những chuyện cũ trở về đúng vị trí của nó. Nhưng khi trời xanh vẽ ngọn sóng đầu tiên trong cuộc đời của mình, lúc đó cô mới hoàn toàn sụp đổ, khi đó cô mới hiểu, hóa ra cuộc sống chỉ nên là một đường thẳng, tốt nhất là từ lúc bắt đầu có thể nhìn thấy kết cục, mà hiện tại, sở dĩ cô trở lại thành phố này là muốn vẽ lên dấu chấm hết cho đường thẳng này để sau đó cô có thể chân chính tìm một người đàn ông bình thường cùng cô đi tiếp nửa quãng đời còn lại. Cả ngày bận rộn vì cuộc sống, sau đó sẽ cố gắng làm việc vì con cái, cuộc sống đơn giản như thế chỉ như chớp mắt một cái thì cô đã già đi rồi

    Ừ, đúng vậy, sở dĩ cô trở lại thành phố này chính là muốn bản thân hết hy vọng. Bởi vì hôm nay là ngày đính hôn của anh.

    Cô gấp rút trở về từ thành phố khác, ngồi máy bay suốt 1 tiếng rưỡi đồng hồ. Lúc nhìn thấy truyền thông thi nhau đưa tin tức ấy, lòng của cô bắt đầu lo sợ bất an. Không ngừng khuyên nhủ chính mình, anh đính hôn không có liên quan gì đến cô. Thế nhưng bất luận cô tự an ủi mình như thế nào cũng vẫn ăn ngủ không yên, đến nỗi lúc làm việc còn mang nhầm bữa sáng cho khách, bị quản lý mắng cho một trận, khi đó cô đã không có cách nào tự lừa gạt chính mình. Cho dù thời gian đã qua 4 năm, cô cũng không thể bắt mình bình tĩnh khi nghe tin tức về anh. Dù cho vô số lần cô tự nói với chính mình, cô và người đàn ông ấy sớm đã trở thành người của 2 thế giới.

    Quá khứ cô vẫn còn là một nàng công chúa, anh cũng không xem cô ra gì, bây giờ cô chỉ là một hạt bụi nhỏ bé càng không có tư cách đứng bên cạnh anh… Nhưng từ đầu đến cuối, trái tim vẫn không cam lòng. Nhất là khi truyền thông đưa tin, cô cứ nghĩ đối tượng đính hôn với anh phải là Thẩm Tâm Dịch, vì cô ấy căn bản không biết mình chính là cái gai trong trái tim của Nhâm Niệm nhiều năm qua, muốn nhổ đi lại vẫn nhổ không được

    Nhâm Niệm vĩnh viễn không quên thời khắc đau khổ nhất trong cuộc đời mình. Khi ấy cô lấy dũng khí đến gặp Chu Gia Trạch, nhưng lại nhìn thấy một màn đau đớn, trước mặt tất cả đám bạn học, anh quỳ xuống trước mặt Thẩm Tâm Dịch: “Hôm nay, anh muốn em trở thành cô dâu của anh, chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau. Thậm chí cho đến khi già đi, chúng ta vẫn nắm tay nhau đi hết đoạn đường còn lại”

    Nữ chính trong truyện cổ tích vui đến phát khóc, ôm chặt vai nam chính, một đám người bên cạnh giơ lên băng rôn thật lớn với khẩu hiệu: Chu Gia Trạch và Thẩm Tâm Dịch mãi mãi ở bên nhau

    Không ai biết, ngày đó Nhâm Niệm đứng trong đám đông nhìn bọn họ hạnh phúc, nước mắt lặng lẽ rơi xuống, một nữ sinh bên cạnh vẫn còn đang lau nước mắt: “Cô cảm thấy rất cảm động phải không?”

    Nhâm Niệm cười rơi lệ, gật đầu. Khoảnh khắc ấy cô mới hiểu rõ, sự đau lòng của cô không liên quan gì đến Chu Gia Trạch, cô ở trong thế giới của mình đau đến đứt từng khúc ruột, anh vẫn ở trong thế giới của mình diễn câu truyện cổ tích rung động lòng người. Từ lúc bắt đầu đến lúc kết thúc, bọn họ cũng không phải là người của một thế giới

    Ngày đó là ngày 20 tháng 5, lại cũng chính là ngày giỗ cho tình yêu của cô

    Thế nhưng hôm nay đối tượng Chu Gia Trạch đính hôn không phải là Thẩm Tâm Dịch, cô đã từng ảo tưởng rất nhiều, nếu như người ấy không phải là Thẩm Tâm Dịch, có thể nào là mình hay không? Một giấc mộng tầm thường như vậy, cô cũng không dám thực hiện, bởi vì cô biết, cho dù người kia không phải là Thẩm Tâm Dịch thì vĩnh viễn cũng không phải là cô

    Nhiều năm trước, ngay cả giấc mộng cô cũng không có tư cách thực hiện thì giờ đây cô đã hết hy vọng rồi. Lần này trở về, chỉ là vì muốn nhìn xem, anh với người ấy hạnh phúc cỡ nào mà thôi

    Nhâm Niệm vuốt bàn tay có chút thô ráp của mình đứng ở trước cửa chính cửa hàng bách hóa, thật lâu sau mới đi vào bên trong. Lúc trước, cô thường đến những khu mua sắm như thế này chỉ để chọn những loại quần áo mình thích, rồi trực tiếp đi thử. Thế nhưng cô bây giờ, thật cẩn thận nhìn giá trên quần áo, xác định mình có thể mua nổi nó hay không? Cô cần một bộ quần áo hoa lệ, quần áo trong tủ kính đẹp đẽ, xa lạ khiến cho cô không có cách nào tưởng tượng, cô bé trong quá khứ có phải là mình hay không? Khi đó, chỉ cần cô vừa ý bộ quần áo nào thì trực tiếp quẹt thẻ, hoặc nếu lười không muốn đi mua thì để nhân viên cửa hàng chuyển đến tận nhà. Có những bộ vẫn còn mới chưa tháo mác đã lặng lẽ nằm yên trong tủ áo. Bây giờ, cô phải lựa chọn quần áo thích hợp cho mình, vừa lựa vừa chống lại ánh mắt kinh ngạc của nhân viên phục vụ, mặt dày đi vào

    Cuối cùng khi cô mua được một bộ lễ phục liền vội vàng rời khỏi giống như đang trốn chạy, nhưng cô biết phía sau không có người đuổi theo mình

    Mặt trời lên cao, cô khẽ cắn môi, chọn một quán cà phê chờ Lương Tây đến. Mộc Lương Tây là bạn học thời đại học của cô, gia thế hai người tương đương, sau khi tiếp xúc với nhau thì trở thành bạn tốt. Chỉ l, sau này gia đình Nhâm Niệm gặp biến cố, tất cả bạn học trong quá khứ đều cắt đứt liên lạc, lúc này cô sử dụng không ít biện pháp mới có thể liên lạc được với Mộc Lương Tây

    Mộc Lương Tây cũng vội vã chạy tới, sau khi nhìn thấy y phục của Nhâm Niệm cũng không lộ ra ánh mắt khác, chỉ khẽ thở dài: “Cậu gầy đi nhiều”

    Mộc Lương Tây ngồi vào chỗ đối diện với cô: “Ban đầu tớ nghĩ, nếu như gặp lại cậu nhất định sẽ mắng cho câu một trận, nói đi là đi, cũng không để lại bất kì phương thức liên lạc nào, bây giờ nhìn thấy cậu lại không nỡ mắng”

    Nhâm Niệm cắn môi, có chút chua xót nói: “Tớ chỉ định ở lại một ngày, ngày mai sẽ về” Nói xong, cô cười cười. Có lẽ ánh mắt của Mộc Lương Tây làm cô cảm thấy an ủi, cũng không quan tâm tình trạng của mình hiện tại nói: “Tớ chỉ xin nghỉ một ngày nếu trở về trễ sẽ bị quản lý mắng”

    Trên mặt Mộc Lương Tây lộ ra một tia chua xót. Trong quá khứ, các cô là bạn tốt của nhau, đương nhiên hiểu rõ lẫn nhau, bọn họ đều là đại tiểu thư mười ngón tay không chạm nước, hơn nữa tiêu xài hoang phí, tính cách cũng không hòa đồng nên thường bị đám con gái trong lớp cô lập nhưng lúc đó quan hệ của các cô cũng rất tốt. Bây giờ, Nhâm Niệm lại phải đi làm công cho người khác, vì sinh tồn mà bỏ xuống lòng kiêu ngạo của bản thân, có lẽ đây chính là cuộc sống, có thể từ từ mài mòn góc cạnh của con người

    “Nếu như không phải vì Chu Gia Trạch, có lẽ cậu không muốn trở về đây đúng không? Cậu quả thật không có lương tâm” Mộc Lương Tây mắng đi mắng lại, nhưng vẫn lấy một tấm thiệp mời từ trong túi xách của mình: “Đây là thiệp mời đính hôn” Nói xong, không dấu vết thở dài: “Cậu vẫn không thể quên được anh ta sao?”

    Lúc này Nhâm Niệm mới nhớ, Mộc Lương Tây đã kết hôn, không kiềm được cười hỏi: “Bây giờ cậu thế nào?” Có thể gả cho người đàn ông mình yêu là một chuyện thật hạnh phúc.

    Mộc Lương Tây lại cười đầy ý vị sâu xa: “Tiểu Niệm, nhớ kỹ, vĩnh viễn đừng hâm mộ người khác” Cô cho rằng cô đã gả cho một người đàn ông tốt nhưng không ngờ đó lại là một ác ma

    Nhâm Niệm cũng nhìn ra Mộc Lương Tây không muốn nhắc đến chồng của mình cho nên ngừng đề tài này, Mộc Lương Tây rất quan tâm đến cuộc sống vài năm nay của Nhâm Niệm. Lúc trước, gia đình Nhâm Niệm gặp biến cố, tài sản đều bị thân thích cướp đoạt, cô được một người cô nhỏ bà con xa nhận nuôi, nhưng người cô này không được tốt lắm, bình thường hay tính toán cho nên sau đó cô ấy bỏ học và đi làm thuê

    Các cô nói chuyện một hồi lâu mới chia tay

    Nhìn theo bóng lưng của Mộc Lương Tây, cô thật lòng hy vọng cô ấy có thể được hạnh phúc, những xui xẻo của cô ấy nên để cô gánh chịu, để cho cô tiếp tục đi xuống, dù sao cô cũng không sao cả, cũng không còn gì để mất, bởi vì cô vốn đã không còn gì cả

    Trước khi buổi lễ đính hôn bắt đầu, Nhâm Niệm trang điểm thật lâu. Lúc trước cô rất ít khi trang điểm, bởi vì nghĩ bản thân vẫn còn trẻ không cần trang điểm màu mè. Nhưng bây giờ cô nhìn gương mặt xinh đẹp trong gương, quả thật đẹp như một bức họa nhưng lại thiếu đi sức sống. Cho dù khóe miệng cô lộ ra nụ cười nhưng không cách nào che giấu được sự tang thương trong đáy mắt, thì ra có rất nhiều thứ, bất luận che giấu như thế nào cũng không có tác dụng. Mặc lễ phục, đeo túi xách, cô đứng dậy bước ra ngoài

    Trong khoảnh khắc đóng cửa lại, cô lại bày ra một nụ cười tự giễu, cho dù cô có trang điểm đẹp đẽ đến đâu thì trong mắt Chu Gia Trạch, cô vốn cũng không là gì cả. Tựa hồ cô vì anh mà trả giá tất cả, dù cho cả thế giới đều biết cô đối với anh tâm tâm niệm niệm thì anh vẫn cứ thờ ơ xem cô như người vô hình

    Lễ độ của một thục nữ cô vẫn chưa quên, cho dù cô ngồi xe taxi đến có vẻ không hợp lắm. Ở cửa lớn khách sạn 6 sao, đậu rất nhiều xe thể thao nổi tiếng, chỉ liếc mắt một cái cũng làm cho người ta nảy sinh ảo giác như đang đến xem triển lãm xe. Cô cũng không lộ ra ánh mắt kinh ngạc, lúc trước cô đã từng là một thiên kim tiểu thư, chỉ là sự đời khó lường, trước nay khác biệt mà thôi.

    Cô giao thiệp mời, thuận lợi đi vào

    Ánh đèn huyền ảo, rượu ngon như vậy, buổi lễ đính hôn của xã hội thượng lưu khiến cho cô cảm thấy mình đã đặt chân không đúng chỗ. Cảnh tượng hoa mỹ như thế này từng xuất hiện trong giấc mộng của cô, cô thừa nhận, từ năm 17 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy anh. Cô đã nhận định anh là giấc mộng cả đời cô, ở trong mộng có hôn lễ của bọn họ và cô là cô dâu của anh

    Cô nở nụ cười, chỉ là vẻ u sầu trong mắt thật lâu cũng không tan, trên thế giới này người đáng thương và đáng buồn nhất chính là người không chịu từ bỏ thứ không thuộc về mình

    Có người bắt chuyện với cô, khéo léo hỏi gia thế của cô, cô chỉ cười nhưng cũng không đáp lại, cô vốn định nán lại chỗ này một lúc, liếc mắt nhìn anh một cái, sau đó sẽ trở về thành phố của mình, không bao giờ suy nghĩ về giấc mộng không thực tế nữa, quay về với cuộc sống hiện thực của mình.

    Nhân vật chính của tiệc đính hôn Chu Gia Trạch và Tô Địch vẫn chưa xuất hiện, trong lòng cô cũng khẩn trương, lòng bàn tay chảy đầy mồ hôi, người đàn ông bốn năm cô một lòng một dạ, lúc trưởng thành dáng vẻ trông như thế nào?

    Kỳ thật cũng không phải không gặp qua anh, khi đó là một lần vừa vặn anh đến thành phố cô ở để công tác, ở tại khách sạn cô làm việc. Không ít nhân viên đều bàn luận về người đàn ông có gia thế, thân phận cao quý, chỉ có cô trốn ở một góc khuất, cô không thể để mình xuất hiện trước mặt anh trong bộ quần áo lao động, còn anh thì mặc âu phục cao cấp. Có lẽ trong giờ phút ấy cô đã hiểu được sự chênh lêch giữa bọn họ quả thật là rất lớn.

    Lễ đính hôn còn chưa bắt đầu, cô nhìn mồ hôi trong lòng bàn tay của mình, cười giễu: Mày khẩn trương cái gì?

    “Tiểu… Tiểu Niệm ?” Một giọng nói không xác định xuất hiện sau lưng của cô

    Cô xoay người, rượu đỏ trong tay sóng sánh, vốn để che giấu sự khẩn trương và bất an của mình, Chu lão phu nhân nghi hoặc đánh giá cô, lúc nhìn thấy cô xoay người mắt lộ ra vẻ kinh ngạc: “Thật là Tiểu Niệm ”

    Bà nội Chu lôi kéo hai tay của Nhâm Niệm: “Đã nhiều năm như vậy, cũng không nhớ bà nội, cháu đã đi đâu, lại còn gầy đi rất nhiều rồi”

    Nhâm Niệm nén lại xúc động muốn khóc, để ly rượu trong tay xuống: “Bà nội, cháu sống rất tốt, không phải bây giờ cháu đã trở về thăm nứ sao?”

    Cô hiểu, trong quá khứ, chỉ có bà là thật lòng thích cô, thậm chí sau khi nhìn ra tâm tư của cô còn chủ động tác hợp cho cô và Chu Gia Trạch, khi đó bà nội Chu thường thích mở miệng nói: “Nếu như Tiểu Niệm trở thành cháu dâu nhà chúng ta, ngay cả nằm mơ bà nội cũng mỉm cười”

    Bà nội Chu lôi kéo tay Nhâm Niệm hỏi rất nhiều chuyện, lập tức nghĩ tới cái gì đó, nên nhìn về phía bên kia gọi to: “Tiểu Vân, Trị An, các con lại đây xem ai này”

    Nhâm Niệm cắn môi, bản thân cô không muốn ai chú ý đến sự tồn tại của mình, chỉ muốn lặng lẽ đến rồi lặng lẽ đi, nhưng…

    Nghê Vân và Chu Trị An cùng nhau đi tới, sau khi nhìn thấy Nhâm Niệm cũng không nhịn được hỏi tình hình mấy năm nay của cô, cô không thể không thuật lại lời vừa nói với Chu lão phu nhân một lần, chỉ là qua loa nói bị người thân dẫn đi, sau đó cũng không tệ lắm và cảm ơn bọn họ đã quan tâm

    Nghê Vân và Chu Trị An lúc trước cũng rất thương cô, chỉ có điều con trai họ và vị hôn thê của nó quen nhau lúc du học, cho nên đối với chuyện tình yêu của con trai cũng không có thái độ can thiệp, biết Chu Gia Trạch không có tình yêu với cô cũng không có tâm tư gì khác

    Nhâm Niệm dè dặt cẩn trọng hàn huyên với bọn họ, nghĩ lại qua hôm nay là tốt rồi, tất cả sẽ trở lại nguyên trạng không ai ảnh hưởng đến ai nữa

    “Ai mà có thể làm cho bà nội vui vẻ như vậy?” Người tới rất thân thiết kéo cánh tay của Bà nội Chu nói: “Bà nội, cháu ghen tỵ”

    Chu Gia Trạch khoa trương ôm trán của mình: “Bà nội cũng thật nhẫn tâm”

    Chỉ có Nhâm Niệm tự mình biết, lòng của cô giống như bị rút kéo rất đau đớn, cô tìm 4 năm nhưng vẫn không có cách nào đưa anh vào quên lãng, sau khi anh nhìn thấy cũng không nhìn ra cô

    Cô từng nghĩ tới, anh đối với cô, kết quả tệ nhất chỉ là sau khi anh nhìn thấy cô thì vẫn sẽ nhớ cô là ai, chỉ bởi vì không nhìn thấy mới không nhận ra. Thế nhưng thực tế đã cho cô thấy, hóa ra cô đã tự đánh giá bản thân mình quá cao, cho dù có nhìn thấy hay không thì anh cũng sẽ chẳng nhận ra cô là ai.

    Chu Gia Trạch nhìn Nhâm Niệm liếc mắt một cái: “Cô gái nhỏ giờ lớn lên lại biến thành người đẹp, tôi suýt nữa nhận không ra, mong cô rộng lòng bỏ qua”

    Sau khi nghe xong lời này, mọi người đều cười ra tiếng, chỉ có Nhâm Niệm nhẹ nhàng cắn môi, cô thầm nghĩ cứ đau đi, tốt nhất đau triệt để một lần có khi lại tốt.
     
  3. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 2


    Nhâm Niệm im lặng đứng ở bên cạnh bà nội Chu, nhìn lễ đính hôn bắt đầu như thế nào rồi kết thúc ra sao. Bọn họ không cũng kiêng dè với cô, cho dù đều nhớ Nhâm Niệm đã từng thích Chu Gia Trạch nhưng mọi chuyện đã qua lâu như vậy, ai còn để ý chứ. Có lẽ bọn họ đều quên mất, cô là một cô gái ngốc, 4 năm trôi qua trái tim đã trao đi cũng chưa thu hồi lại, không phải cô muốn mình ngốc nghếch nhưng cô không có cách nào lấy lại trái tim mình, vì thế đành phải tiếp tục để mình ngốc nghếch

    Cô nhìn ra được bà nội Chu rất vui vẻ, đúng vậy, đối với bà nội Chu mà nói, có chuyện gì vui hơn nhìn thấy cháu mình lập gia đình

    Cô nhìn Chu Gia Trạch nhẹ nhàng hôn lên trán của Tô Dịch, bọn họ đều cười giống như hoàng tử và công chúa trong chuyện cổ tích, cô cũng không khỏi nở nụ cười. Tốt rồi, đây là hình ảnh mà cô mong đợi, cuối cùng cô có thể an tâm rời khỏi không có gì vướng bận nữa

    Cô cúi đầu, nhẹ nhàng nói với chính mình: Chu Gia Trạch, tạm biệt.

    Từ nay về sau, anh chỉ là anh, mà cô có thể không mơ mộng về anh nữa, thật tốt quá.

    Cô vẫn luôn nói chuyện với bà nội Chu, ngay cả nói riêng với Chu Gia Trạch một câu cũng không có, nhưng cô không thấy tiếc nuối mà ngược lại còn cảm thấy thoải mái, đây là kết quả mà cô mong đợi

    Tiệc rượu kết thúc, cô muốn quay về khách sạn nhưng bà nội Chu không đồng ý để cô đi, không ngừng khuyên cô, thật vất vả cô mới trở về một lần, ngày mai lại muốn rời khỏi, không bằng ở lại với bà nội một đêm. Cô không chống lại lời khẩn cầu của bà nội Chu, lại nghĩ đến quá khứ bà đã từng đối xử tốt với cô, ngoại trừ cha mẹ, thật sự không có người tốt với cô như bà nội Chu nên cô đồng ý ở lại

    Lúc tối, Nhâm Niệm ngủ bên cạnh bà. bà nội Chu vẫn không ngừng nói chuyện với cô, trong lời nói không khỏi cảm thấy tiếc cho cô. Bây giờ, điều Nhâm Niệm không hy vọng nhất chính là người khác thương hại mình. Nhưng cô biết bản thân thật đáng thương. Trong bữa tiệc có người chỉ vào cô hỏi:”Chu lão phu nhân, người con gái bên cạnh bà là ai thế?”

    Vì thế có người bắt đầu giải thích nghi hoặc, sau khi nói ra thân thế của cô cũng không khỏi miễn cưỡng lắc đầu, cô cố gắng hết sức không muốn để ý đến ý tứ trong ánh mắt của họ. Chẳng qua cô biết, mình quả thật rất để ý

    Khi nằm ngủ cô nghĩ, ngày mai sau khi đi viếng mộ của bố mẹ sẽ rời khỏi thành phố này, không biết khi nào mới có dịp trở lại. Thành phố này mang đến cho cô quá nhiều nước mắt, cô không muốn mình suốt ngày chỉ biết khóc lóc.

    Nhưng cô lăn qua lộn lại vẫn không ngủ được, trong đầu xen lẫn rất nhiều đoạn phim, tựa như lúc cha mẹ cô gặp chuyện không may, lúc đó bất luận cô đi đến đâu người khác đều thảo luận chuyện nhà của cô, ngay cả khi đi đến quảng trường, trên màn hình lớn cũng thông báo tin tức. Vợ phát hiện chồng bên ngoài có người đàn bà khác nên trước hạ độc chồng của mình, sau đó tự tử, để lại đứa con gái còn học đại học. Cô muốn chạy trốn nhưng mà khắp thế giới đều đang bàn luận. Những người đó vừa ăn vừa bàn tán, vừa cười vừa trò chuyện, dường như bi kịch nhà cô trở thành đề tài cho bọn họ bát quái trong vài phút vậy

    Đột nhiên, từ trong bóng tối cô mở mắt ra, trước mắt một mảng tối đen, cô chớp mắt thích ứng với bóng đêm, cuối cùng có thể nhìn thấy rõ sơ lược bên trong phòng, cô từ từ ngồi dậy. Bên cạnh, bà nội Chu ngủ rất say, chỉ còn hít thở liên tục, thanh âm vang lên trong đêm yên tĩnh. Trong quá khứ, lúc cha mẹ không có ở nhà, cô sẽ chạy qua ngủ với bà nội Chu. Sau đó trở về kể với mẹ cô, buổi tối bà nội Chu ngủ sẽ ngáy, mẹ cô cười dùng ngón tay chỉ trán của cô nói chỉ có đàn ông ngủ mới ngáy, còn phụ nữ gọi là thổi hơi

    Cô cẩn thận xuống giường chỉ sợ đánh thức bà. Đêm rất yên tĩnh, cô lặng lẽ rời khỏi phòng, biệt thự Chu gia vẫn như cũ, cô nhớ lúc mình vẫn là một cô bé, lúc bố mẹ cô vẫn còn sống, cô vẫn thường xuyên chạy qua chạy lại nơi này, nhưng bây giờ lại cảm thấy xa lạ đến thế. Loại cảm giác làm cho cô hoảng hốt

    Đi qua hành lang dài mới đến cầu thang xuống lầu, trước kia, mỗi lần cô đi trên hành lang đều sẽ đếm mình phải đi bao nhiêu bước mới đến cầu thang, điều đó vẫn khắc sâu trong trí nhớ như mới ngày hôm qua. Chân của cô dừng trên bậc thang phát ra thanh âm thanh thúy, cô thở dài, một đêm cuối cùng, qua tối nay cô sẽ trở lại cuộc sống quen thuộc của mình, có thể để cô buông thả bản thân một chút, dùng tối nay để hồi tưởng lại quá khứ của mình

    Lúc chân của cô bước xuống bậc thang cuối cùng, ở giữa phòng khách đột nhiên sáng lên một ngọn lửa, ánh sáng của ngọn lửa giống như sẽ lan tràn. Cô chậm rãi quay đầu, nhìn thấy Chu Gia Trạch ngồi ở giữa sofa, trong tay anh cầm cái bật lửa, bật lửa lóe ra ánh sáng màu lam

    Dường như cô bị dính ở tại chỗ, khó tin nhìn hình ảnh trước mắt mình. Không phải do cô tưởng tượng ra đấy chứ? Căn bản anh không tồn tại chân thực? Anh chỉ là người cô tưởng tượng ra mà thôi?. Cô nhắm chặt 2 mắt, mở to nhìn lại lần nữa, phát hiện Chu Gia Trạch vẫn ngồi ở chỗ đó. Chỉ là không biết anh lấy đâu ra một cây nến, anh dùng bật lửa châm nến

    “Không nhận ra tôi sao?” Chu Gia Trạch gật đầu với cô, vẻ mặt vẫn thản nhiên như vậy

    Nhâm Niệm chậm rãi đi về phía anh, dường như dưới ánh sáng màu vàng nhạt anh chỉ là ảo giác, cô không ngừng tự nói với chính mình, mới có thể lạnh nhạt bình tĩnh ngồi vào chỗ đối diện với anh: “Trễ như vậy, sao anh còn chưa ngủ?”

    Chu Gia Trạch nâng cằm lên hỏi: “Chẳng phải em cũng chưa ngủ sao?”

    Cô thật khẩn trương, may là anh không có mở đèn, ánh sáng ngọn nến có chút mờ nhạt, không thể nhìn thấy sự khẩn trương của cô: “Em ngủ không được”

    Cô ngượng ngùng cười cười, cô lại có thể ngồi ở trước mặt anh, cô biết cô vô dụng, vô hình trung làm cho bản thân trở nên tầm thường, tựa hồ một nụ cười, một ánh mắt của cô, đối với cô giống như sự ban ơn, nhưng cô không có cách nào, từ lần đầu tiên nhìn thấy anh, cô đã trở nên nhỏ bé như vậy: “Anh đấy, có phải quá mức hưng phấn hay không?”

    Cô cắn chặt môi dưới của bản thân, bây giờ anh đã đính hôn, chẳng bao lâu nữa sẽ lấy vợ, cô nên chúc mừng anh chứ không phải buồn phiền. Sẽ không có người vì một người đau lòng mà trở nên không hạnh phúc

    Chu Gia Trạch cầm lấy bình rượu để ở trên bàn trà, trực tiếp dùng miệng cắn một cái, anh lấy ra một cái cốc rót rượu vào, đẩy tới trước mặt Nhâm Niệm, đồng thời cũng lấy ra một cái cốc khác để ở trước mặt anh. Lúc này cô mới nhìn rõ, thì ra trên bàn trà đã có rất nhiều chai rượu

    Cô nhìn chằm chằm vào ly rượu trước mặt, có chút khó hiểu

    “Hôm nay, mọi người đến kính tôi nhiều như vậy, nhưng em vẫn chưa kính rượu tôi, có thể nói chúng ta cũng l quen biết nhiều năm nha”

    Chu Gia Trạch chỉ vào cô cười, lúc anh cười miệng hơi méo, nếu người con trai khác cười như vậy, nhất định mang theo một chút tà khí, nhưng cô cảm thấy lúc anh cười như vậy lại dường như nhiều thêm một phần sẽ xấu, mà ít đi một phần sẽ mất ý vị

    Cô sảng khoái nâng ly rượu trước mặt lên: “Em kính anh ly rượu này, hy vọng anh sẽ mãi mãi hạnh phúc”

    Chu Gia Trạch híp mắt, thấy cô uống rượu, lúc này mới nhẹ nhàng nhấp một ngụm, đôi mắt thâm thúy khó có thể nắm bắt. Thấy Nhâm Niệm uống xong, anh lại rót rượu cho cô, không dấu vết nhắc lại chuyện hồi nhỏ, thấy cô đang hãm sâu trong hồi ức lại rót rượu cho cô bảo cô uống hết. Anh lơ đãng đề cập đến một số chuyện, cô theo bản năng trả lời cũng không nghĩ lại uống xong rượu anh rót.

    Cô nghĩ dù sao đây cũng là đêm cuối cùng, dù bản thân phóng túng chính mình một chút, tối hôm nay mãi mãi sẽ trở thành hồi ức. Cô tự thôi miên bản thân mình, hoàn toàn quên mất, anh không còn là chàng trai cô tâm tâm niệm niệm, anh đã trưởng thành là một người đàn ông, thậm chí là một người đàn ông trên thương trường thâm sâu khó lường.

    Nhâm Niệm không nhớ mình đã uống bao nhiêu rượu, chỉ biết anh cười với cô khiến cô cảm thấy cho dù rượu trong tay là độc dược cô cũng uống hết

    Sau khi Nhâm Niệm tỉnh dậy, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết đầu của cô rất choáng váng, cơ hồ nặng tựa ngàn cân, cô ngẩng đầu lên đều cảm thấy mệt. Cô mở to mắt nhìn thấy trần nhà màu trắng, cô lập tức ngồi dậy, ký ức đêm qua cũng trở nên mơ hồ dường như chính cô đã nằm mơ. Cô xoa đầu mình, nghiêng người, thấy Chu Gia Trạch đứng ở bên giường, anh như cười như không nhìn thoáng qua cô, sau đó anh tiếp tục mặc quần áo, động tác làm cho cô cảm thấy vừa lười nhác vừa tao nhã

    Rốt cục cô nhớ tới cái gì đó, cúi đầu nhìn chính mình, phát hiện chăn từ trên ngực trượt xuống, bên trong hoàn toàn trống rỗng không mặc gì hết, cô mở to mắt nhìn bản thân, cả người đều cứng đờ

    “Tiểu Niệm, cháu mau mặc quần áo vào đi” Giọng nói của bà nội Chu đột nhiên vang lên lại mang theo tiếng thở dài, ánh mắt nhìn về phía cô tràn ngập thất vọng

    Nhâm Niệm nghe được tiếng động, lúc này mới nhìn về phía cửa, phát hiện bà nội Chu, chú Chu, và cô Chu đều đứng ở đó, vẻ mặt bà nội Chu tràn ngập thất vọng không ngừng lắc đầu, mà vẻ mặt của chú Chu và cô Chu lại có chút âm trầm

    Cô mở miệng, lại phát hiện chính mình cái gì cũng nói không được. Ai tới nói cho cô biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Cô vò tóc của mình, vì sao một chút cô cũng không nhớ? Cô chỉ nhớ mình đã uống rất nhiều, rất nhiều

    Bà nội Chu lắc đầu rồi rời khỏi

    “Đã xảy ra chuyện gì?” Cô không khống chế nổi, thanh âm phát ra đều run rẩy

    Chu Gia Trạch nhìn lòng bàn tay: “Em… Không phải biết rõ nhất sao?” Anh nói xong, tiêu sái sải bước rời khỏi phòng, chỉ để lại cho cô một ánh mắt ý vị thâm trường

    Lúc này Nhâm Niệm mới nhìn thấy quần áo nằm rải đầy trên mặt đất, cô ngơ ngác nhìn quần áo này, dường như không cần người khác nhắc nhở, đã biết được tối qua đã phát sinh chuyện gì, nhưng cô chỉ muốn khóc, rốt cục tất cả mọi chuyện xảy ra như thế nào vậy?

    Sắc mặt của Chu Trị An và Nghê Vân rất khó coi, sáng sớm sau khi bọn họ ngủ dậy mới nghe nói thì ra tối qua con trai đã trở về làm cho bọn họ rất bất mãn. Sau khi đính hôn, Chu Gia Trạch không ở lại với vị hôn thê của anh mà lại trở về nhà. Mấy năm nay, bọn họ càng ngày càng không hiểu con trai, càng ngày càng cảm thấy xa lạ, tuy rằng anh vẫn tôn trọng bọn họ nhìn qua cũng không có ý kiến đối với lễ đính hôn, nhưng bọn họ làm cha làm mẹ cũng biết, người trong lòng con trai là Thẩm Tâm Dịch, anh vẫn bất mãn đối với ễ đính hôn này

    Bọn họ còn lo sợ, trong tiệc đính hôn hôm qua Chu Gia Trạch sẽ gây ra chuyện gì, bọn họ vẫn nơm nớp lo sợ cho đến khi mắt thấy không có chuyện gì xảy ra, bọn họ mới biết mình lo bò trắng răng, kết quả hôm nay lại xảy ra chuyện này, con trai của bọn họ mang đến kinh ngạc cho bọn họ

    Họ đợi thật lâu cũng không thấy Chu Gia Trạch xuất hiện, đi gõ cửa anh cũng không để ý, mãi đến khi bọn họ chờ không được, bảo người hầu đi lấy chìa khóa mở cửa ra, thế nhưng nhìn thấy Chu Gia Trạch và Nhâm Niệm nằm ở trên giường…

    Chu Gia Trạch chậm rãi tiêu sái xuống lầu, Nghê Vân vừa nhìn thấy con trai của mình thì tức giận một bụng: “Nói đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

    Chu Gia Trạch đi đến trước mặt Nghê Vân: “Ngày hôm qua sau khi tiệc rượu kết thúc, Tâm Dịch gọi điện thoại cho con, con cảm thấy khó chịu cho nên đã trở về. Bởi vì tâm trạng không tốt nên con mới uống rượu, vừa lúc… Tiểu Niệm cũng không ngủ được, bọn con cùng nhau uống mấy ly, con uống hơi nhiều, chuyện sau đó con cũng không nhớ nữa”

    Anh nói xong thì đứng tại chỗ chờ xử lý

    Nghê Vân và Chu Trị An trao đổi ánh mắt, Chu Gia Trạch yêu con bé họ Thẩm kia sâu nặng bao nhiêu, bọn họ làm cha làm mẹ đều biết, hôm qua là ngày đính hôn của nó lại nhận được điện thoại của con bé kia, tâm trạng khó chịu về tình thì có thể tha thứ. Lời nói của Chu Gia Trạch hoàn toàn có lý, như vậy chính là Nhâm Niệm… Thật không ngờ, nhiều năm trôi qua, con bé vẫn tồn tại tâm tư với Chu Gia Trạch, lại nghĩ ra thủ đoạn như vậy, quả nhiên không thích hợp với tác phong của một đại tiểu thư, hoặc là trong cuộc sống đã học được những thủ đoạn không đứng đắn như thế

    Bà nội Chu thở dài: “Nói như vậy là Tiểu Niệm …” Trên mặt bà tràn ngập chán nản, bà thật lòng yêu thương con bé: “Làm sao nó có thể hồ đồ như vậy!”

    Nghê Vân cũng tức giận, thứ nhất là con trai mình mới đính hôn lại xảy ra chuyện như vậy, thứ hai là lúc trước bà cũng thật lòng yêu thương con bé Nhâm Niệm…

    “Chuyện đã xảy ra như vậy, bây giờ con định làm thế nào?” Nghê Vân lửa giận ngút trời nhìn con trai của mình, bất kể như thế nào, một bàn tay chẳng thể nào vỗ thành tiếng, bất luận nói như thế nào cũng có lỗi của con trai bà

    “Không biết” Chu Gia Trạch cũng thở dài một hơi

    Nghê Vân và Chu Trị An cũng không biết làm thế nào với con trai của mình, muốn nghĩ ra biện pháp tốt nhất để giải quyết chuyện này ngay lập tức
     
  4. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 3


    Nhâm Niệm chậm rãi mặc xong quần áo, cô cố gắng nhớ lại rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng cô không nhớ nổi gì cả. Cô không dám ra khỏi cửa, sợ nhìn thấy ánh mắt chán ghét của bọn họ, vừa rồi, tia thất vọng trong mắt bà nội Chu rõ ràng như vậy, Chu Gia Trạch vừa mới đính hôn, cô còn định chúc phúc cho anh và vị hôn thê của anh. Vì sao lại xảy ra chuyện như vậy? Cô đã định sẽ ra đi, vì sao ông trời còn không chịu bỏ qua cho cô? Cô phải đi lại không để cô đi được đẹp mắt một chút…

    Cánh cửa lại bị đẩy ra bà nội Chu nhìn cô một chút: “Tiểu Niệm, cho dù cháu thích Gia Trạch, cũng không nên…”Bà nội Chu nói không được nữa.

    “Tại sao cháu lại ngu như vậy, đây là hại chính cháu, hơn nữa, đã qua nhiều năm như vậy, vi sao cháu còn chưa buông xuống chứ?”

    Cô nhìn ánh mắt của bà, thoáng hiện lên tia trách móc, cô nên nói gì đây? Nói cô vốn không hề thích Chu Gia Trạch sao? Nói cô ngày đêm không hề nghĩ về Chu Gia Trạch sao? Nói cô không hề có ý gì với anh ta sao?

    “Bà nội” Nước mắt cô rơi thẳng xuống “Cháu thật sự không biết đã xảy ra chuyện gì, cháu thật sự không biết…”

    Bà nội Chu thấy cô như vậy, cũng không nhẫn tâm trách móc cô nặng nề, chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài

    Mà ở dưới lầu, Nghê Vân và Chu Trị An cơ hồ cũng rầu trắng đầu, tuy rằng bọn họ bước vào thương trường đã nhiều năm, nhưng vẫn tuần hoàn theo một quy tắc, làm đến nơi đến chốn, chưa bao giờ làm ra chuyện hại người hại mình, cho dù thỉnh thoảng sẽ làm cho người khác bị tổn thất nhưng cũng rất thẳng thắn và vô tư. Hai vợ chồng bọn họ quen biết nhau lúc ở nước ngoài du học, sau đó lại yêu nhau, họ rất tôn trọng chuyện tự do yêu đương cho nên chưa bao giờ can thiệp vào chuyện tình cảm của con mình

    Trước kia, bọn họ thấy Chu Gia Trạch yêu con bé họ Thẩm say đắm, cũng vui vẻ muốn tác thành cho bọn họ, mặc dù bọn họ không đánh giá cao Thẩm gia cho lắm, nhưng cũng môn đăng hộ đối đương nhiên rất tốt. Thẩm gia cũng là nhà giàu có, bọn họ không có lý do để phản đối, hơn nữa Thẩm Tâm Dịch bất luận là về tướng mạo hay học thức đều cực kì xuất sắc, có được người con dâu như vậy, dĩ nhiên bọn họ rất vui vẻ chấp nhận. Mấy tháng đầu, không biết có phải Thẩm gia dựa vào quan hệ giữa Thẩm Tâm Dịch và Chu Gia Trạch hay không mà trong hợp tác thường giở ra nhiều trò mưu lợi. Vì con trai, cho dù họ không vui cũng một mắt nhắm, một mắt mở cho qua.

    Sau đó Thẩm gia càng lúc càng quá đáng, làm cho bọn họ khó mà chấp nhận được, nghe nói Thẩm Tâm Dịch cũng bắt đầu ý được cưng chiều mà ngày càng kiêu ngạo, nhất thời khiến cho Nghê Vân và Chu Trị An rất nổi giận, bọn họ muốn con trai của mình cưới một người vợ khéo léo hiểu lòng người, chứ không phải cưới một đại tiểu thư bướng bỉnh.

    Mà khoảng thời gian trước, Thẩm gia thấy Chu gia không đáp ứng yêu cầu vô lý của bọn họ, lại hợp tác với đối thủ không đội trời chung nhiều năm của Chu gia, chuyện này khiến cho bà và Chu Trị An không thể nhịn được nữa, Thẩm gia tựa hồ muốn nuốt hết Chu gia bọn họ, nghĩ rằng Chu Gia Trạch nhất định sẽ cưới Thẩm Tâm Dịch

    Thẩm gia đã ở trước mặt phương tiện thông tin đại chúng tuyên bố tin tức giả, bọn họ rất bực mình, trực tiếp để cho Chu Gia Trạch tự mình xử lý, vì Thẩm gia bọn họ đã tổn thất rất nhiều, công ty bị lỗ lã nghiêm trọng thì giờ phút này, Tô gia chủ động ra tay tương trợ, Nghê Vân và Chu Trị An cũng tốn không ít sức lực tác hợp cho Chu Gia Trạch và Tô Địch ở cùng một chỗ, thứ nhất Chu gia có Tô gia trợ giúp và hợp tác, thứ hai cũng để cho Thẩm gia nhìn thấy, Chu gia bọn họ không có con gái Thẩm gia làm con dâu cũng không sao

    Vậy mà hôm nay lại xảy ra chuyện này…

    Nghê Vân và Chu Trị An cũng hiểu, trước đó bọn họ cũng có phần kích động nên cảm thấy hổ thẹn với con trai, nhưng xảy ra loại chuyện như vậy, bọn họ hối hận cũng chẳng có ích gì. Tuy rằng nhà bọn họ giàu có nhưng quản giáo con cái rất nghiêm, đối với chuyện tình cảm, họ tuyệt đối không cho phép con mình học thói ăn chơi trác táng bắt cá 2 tay, hoàn hảo là mấy đứa con của họ đều rất ngoan ngoãn và hiểu chuyện

    Mặc dù Chu Trị An và Nghê Vân đối với hành vi của Nhâm Niệm cảm thấy thật trơ trẽn, nhưng suy nghĩ đầu tiên của bọn họ chính là muốn con trai chịu trách nhiệm với Nhâm Niệm, cũng muốn cho bọn chúng một cơ hội. Nếu như thật sự không được, bọn họ sẽ bồi thường cho Nhâm Niệm… Dẫu sao sự trong sạch của con gái cũng rất quan trọng

    Bên này, bọn họ còn chưa nghĩ ra biện pháp giải quyết tốt nhất đã có điện thoại gọi đến nói xảy ra chuyện lớn rồi

    Sau khi Chu Trị An tiếp điện thoại, gân xanh trên tay nhảy loạn cả lên. Nghê Vân an ủi chồng của bà. Thấy ông cúp điện thoại, mới lên tiếng hỏi: “Xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ công ty…”

    Chu Trị An trừng mắt nhìn Chu Gia Trạch: “Xem con đã làm ra chuyện tốt gì…”

    Thì ra có người đem ảnh chụp Chu Gia Trạch và một người con gái khỏa thân ôm nhau phát tán trên mạng, trong lúc nhất thời, tấm hình này bị người ở trên mạng đua nhau đăng tải, mà hôm nay trên trang đầu của các tờ báo đều là tin Chu Gia Trạch bỏ đối tượng đính hôn, cặp kè với một người phụ nữ khác. Điều này đối với Tô gia mà nói, quả thực không thể chịu đựng nổi. Sáng sớm nay Tô tổng đã gọi điện thoại đến chỉ trích Chu gia bọn họ, rốt cuộc là có ý gì, còn chưa gả con gái của họ qua đã làm ra loại chuyện như vậy, nếu gả qua rồi còn phải đối mặt với loại chuyện như thế nào nữa

    Tô tổng chỉ có một đứa con gái là Tô Dịch cho nên ông rất cưng chiều con gái của mình, tuyệt đối không cho phép con gái chịu bất kì ủy khuất nào, ngay lập tức ông cảm thấy Chu Gia Trạch đứa con trai này không đáng dựa vào, không để ý đến phản đối của con gái mà trực tiếp hủy hôn ước với Chu gia

    Chu Trị An chỉ có thể không ngừng nói lời xin lỗi

    Chuyện này càng làm cho Chu Trị An và Nghê Vân càng thêm chán ghét Nhâm Niệm, bọn họ còn đang suy nghĩ, mặc dù Nhâm Niệm đã làm ra chuyện như vậy có lẽ vì cô thật lòng yêu con trai của họ, nhưng còn phát tán những tấm hình như vậy, tâm cơ của cô ta quá sâu rồi, tuyệt đối không thể để cô ta ở bên cạnh họ được

    Mà từ đầu đến cuối, Chu Gia Trạch chỉ ngồi một bên không phát biểu bất kỳ quan điểm gì

    Lúc Chu gia đang rối thành một nùi, Chu đại thiếu gia, Chu Gia Dực trở về, trong khoảng thời gian này, anh luôn ở tỉnh khác để theo dõi một dự án, cả lễ đính hôn của em trai mình bỏ lỡ, sau khi anh trở về, Chu Trị An và Nghê Vân an tâm hơn nhiều, bọn họ rất tin tưởng con trai lớn, tuy rằng từ nhỏ Chu Gia Trạch được khen là thông minh nhưng không đủ trầm ổn so với Chu Gia Dực

    Rất nhanh, Chu Gia Dực đã biết được nguyên nhân và hậu quả của mọi chuyện từ lời kể của cha mẹ, anh không nói lời nào chỉ trừng mắt liếc nhìn Chu Gia Trạch một cái: “Em theo anh lên lầu”

    Anh nhìn ánh mắt nghi hoặc của cha mẹ mình: “Con chỉ muốn tâm sự với em ấy một chút thôi, bố mẹ đừng nghĩ lung tung”

    Từ khi anh hai qua đời, Chu Gia Trạch càng thêm kính sợ vị anh cả này, cũng càng thêm quý trọng phần tình thân này, mặc dù thấy sắc mặt anh cả không tốt nhưng vẫn đi theo

    Vừa vào thư phòng, Chu Gia Dực đã trực tiếp đánh cho Chu Gia Trạch một quyền: “Mày thật là giỏi, cái khác không học nhưng chuyện ức hiếp phụ nữ lại rất giỏi”

    Một quyền này, Chu Gia Dực dùng rất nhiều sức, đánh cho khóe miệng của Chu Gia Trạch chảy máu, Chu Gia Trạch từ trên bàn đứng lên: “Anh cả, anh làm cái gì vậy?”

    Chu Gia Dực sờ mũi nhưng ánh mắt rất lạnh: “Anh đã hoài nghi, vì sao mày lại ngoan ngoãn xuất hiện ở buổi lễ đính hôn như vậy, lại còn ngoan ngoãn đính hôn, hóa ra là có biện pháp khác. Anh nói muốn trở về gấp để tham dự lễ đính hôn của mày, trong điện thoại mày lại bảo đừng về dù sao trở về cũng không kịp, kỳ thật mày đã tính giở trò trong lễ đính hôn rồi phải không? Chỉ là sau đó gặp được Nhâm Niệm nên kế hoạch của mày đã thay đổi”

    Chu Gia Trạch cũng không nói chuyện, lấy một điếu thuốc ra đốt lên giống như không có việc gì, anh hít một hơi

    Chu Gia Dực nhìn bộ dạng này của anh thì càng thêm nổi giận: “Mày vì mục đích của mình đối phó với phụ nữ như vậy không phải quá xấu xa sao? Mày có nghĩ tới, cô ấy sẽ bị mọi người nhìn với ánh mắt như thế nào không?”

    Bàn tay của Chu Gia Trạch chống trên bàn làm việc phun ra một vòng khói: “Có liên quan đến em sao?” Anh nhướng mày, bỗng chốc nở nụ cười, vẻ mặt như không có chuyện gì quan trọng cả

    Anh cũng không biết rốt cuộc Thẩm gia đã uống nhầm thuốc gì lại chọc giận ba mẹ của anh, Thẩm Tâm Dịch cũng không chịu gặp anh, sau đó Tô gia và Chu gia hợp tác, ý của cha mẹ anh rất rõ ràng, hy vọng anh sẽ qua lại với con gái của Tô gia, anh biết nếu anh phản đối, Nghê Vân và Chu Trị An nhất định sẽ có thành kiến với Thẩm gia, huống chi trước đó, Thẩm gia đã làm những chuyện hơi quá đáng, vì muốn làm dịu cơn tức giận của cha mẹ, anh đành giả vờ đồng ý qua lại với Tô Dịch

    Sau khi Chu gia và Tô gia hợp tác, anh càng không thể chia tay với Tô Dịch, nếu không tổn thất của bọn họ sẽ càng lớn cũng sẽ khiến cho ba mẹ thêm tức giận. Anh vốn định trước khi đính hôn sẽ nhờ Tô Dịch một chút, ai ngờ Tô Dịch lại định anh còn làm ra vẻ ngoài anh ra không lấy ai khác, điều này làm cho anh bắt đầu cảm thấy phiền, đời này anh không định cưới ai khác ngoài Thẩm Tâm Dịch, vì để thoát khỏi Tô gia anh tính sẽ gây ra chút chuyện gì đó trong lễ đính hôn

    Nhâm Niệm xuất hiện khiến cho kế hoạch của anh thay đổi, nếu gây sự trong lễ đính hôn sẽ làm cho bố mẹ anh không chịu nổi, vì thế anh không muốn làm như vậy nên anh chọn cách tổn thương cô bé tự đưa đến cửa này

    “Đi xuống lầu nói rõ ràng” Chu Gia Dực nhìn em trai mình lom lom

    Tô gia chủ động hủy hôn ước tốt hơn so với bọn họ chủ động, Tô gia vì Tô Dịch tất nhiên sẽ không tuyên bố chuyện hủy hôn, sẽ giấu nhẹm truyền thông chuyện hủy hôn này trong một khoảng thời gian, đồng thời Tô gia còn có thể bảo vệ hình tượng của mình

    Trong lòng Chu Gia Trạch không hề có chút áy náy, bởi vì anh chỉ yêu một người con gái là Thẩm Tâm Dịch, ngoài ra ấn tượng của anh về Nhâm Niệm cũng không sâu, phải ngồi thật lâu mới nhớ được hóa ra từng có một người con gái như vậy xuất hiện trong đời mình

    “Anh bảo mày xuống nói rõ với bố mẹ” Chu Gia Dực mở miệng gằn từng chữ

    Chu Gia Trạch và Chu Gia Dực không giống nhau, trước đây phần lớn thời gian Chu Gia Trạch đều dùng để yêu Thẩm Tâm Dịch, còn phần lớn thời gian Chu Gia Dực đều ở nhà nên rất quen thuộc với Nhâm Niệm, mà điều làm anh không thể nói rõ chính là hôm nào đó, anh lái xe về nhà sau khi nhìn thấy Nhâm Niệm, anh đã đưa cô về và ngay cả anh cũng không ngờ sẽ nhìn thấy một màn đó, anh là một người đàn ông, nhưng khi nhìn thấy hai cỗ thi thể nằm trong phòng còn thấy rùng mình, vậy mà Nhâm Niệm chỉ ngơ ngác đứng ở đó muốn khóc cũng khóc không được ngược lại nhìn anh:

    “Có phải ba mẹ em đang ngủ không? Anh giúp em gọi bọn họ dậy được không?”

    Chu Gia Dực chưa bao giờ nhìn thấy đôi mắt ưu thương như vậy, nhưng cô có thể cười, cô đi đến bên cạnh người nằm trên mặt đất, ngồi xổm xuống mở miệng: “Mẹ, mẹ tỉnh dậy đi, mặt đất lạnh lắm, mẹ đừng ngủ trên đất sẽ ngã bệnh đấy”

    Trên mặt đất tất cả đều là máu, toàn bộ căn phòng đều bốc mùi máu tươi

    Chu Gia Trạch không rõ vì sao anh mình lại có thái độ như vậy, bây giờ anh đã đạt được mục đích, có nói hay không thì có gì quan trọng, nhiều nhất là bị cha mẹ mắng một trận thôi

    Anh nhún nhún vai, vừa muốn đi ra, Chu Gia Dực đi theo phía sau anh, khi bọn họ mở cửa thư phòng thì nhìn thấy Nhâm Niệm đứng ở ngoài cửa

    Cô nhìn Chu Gia Trạch chằm chằm, trong mắt cô không hề có phẫn nộ cũng không có hận ý, cái nhìn trần trui như vậy khiến anh cảm thấy khó xử, lần đầu tiên anh muốn tránh khỏi ánh mắt ấy

    Nhâm Niệm lẳng lặng nhìn anh: “Anh không cần đi giải thích”

    Trong mắt cô mang theo ý cười nhưng lại cố tình ẩn nhẫn, răng cắn chặt ở trên môi, tựa hồ muốn tỏa ra thoải mái nhưng lại ức chế không chịu nổi một thứ gì đó dường như một giây sau đó sẽ hỏng mất, hơn nữa ánh mắt của cô vẫn thẳng tắp dừng trên mặt anh: “Không cần đi giải thích gì cả, chỉ là nửa đêm tôi nghe được có tiếng xe bên ngoài trở về, biết anh đã về cho nên cố ý xuống lầu. Thấy anh uống rượu thì có ý xấu, muốn mượn việc anh uống rượu để chúng ta phát sinh quan hệ để anh chịu trách nhiệm với tôi. Hiện tại, đột nhiên tôi cảm thấy mình quá mức ngây thơ, đồng thời trong lòng tôi cảm thấy xấu hổ cho nên tôi đem chuyện tôi làm nói cho anh biết” Cô kiềm nén lo lắng trong lòng, cô cảm thấy ghê tởm chính bản thân mình, không phải vì cô đã làm gì mà là vì cô ở trước mặt anh lại tầm thường như vậy, cô thẳng tắp nhìn vào ánh mắt anh:

    “Về phần nguyên nhân vì sao, Chu Gia Trạch tôi vẫn luôn yêu anh từ quá khứ đến bây giờ”

    Cuối cùng cô cũng có dũng khí thổ lộ trước mặt anh, vốn tưởng rằng đời này không còn cơ hội, rốt cuộc cô có thể cho mình một câu trả lời cũng vẽ lên một dấu chấm tròn nguyên vẹn, nhưng cô biết trong mắt Chu Gia Trạch nhất định xem cô là một con ngốc, anh ta tính kế cô nhưng bản thân cô lại không có bất kì oán trách nào, còn chủ động thừa nhận tất cả.

    Cô thở dài một hơi, xem như đây là món quà cuối cùng cô dành tặng cho anh ta, cho dù cô bị tất cả mọi người hiểu lầm cũng không sao, chỉ cần anh có thể hạnh phúc. Có thể cùng Thẩm Tâm Dịch dắt tay nhau đến già như lời hứa hẹn năm ấy của anh là được rồi

    Trước khi rời đi, cô dùng cách của mình để chúc anh hạnh phúc

    Chu Gia Trạch nhìn lướt qua mặt cô, miễn cưỡng cười: “Tôi nghĩ cô hiểu lầm rồi, tôi chỉ muốn đi toilet”

    Anh đi qua bên người cô, cái gì cũng không giải thích cái gì là chân tướng, anh khinh thường hừ một tiếng. Hôm qua anh không có lái xe về, cho dù cô yêu anh đến hèn mọn như vậy, thì anh cũng không có cảm giác nào khác

    Nhâm Niệm cong khóe môi, lặng lẽ nở nụ cười

    Tốt lắm, dường như cô với bọn họ, cho tới bây giờ đều là người của 2 thế giới, cô vĩnh viễn tầm thường như vậy, anh vĩnh viễn sẽ không rung động, bọn họ chỉ âm dương kém sai gặp gỡ nhau, thì ra vốn không có sau đó, chỉ có cô muốn giữ lại chút tâm tư cho riêng mình

    Không phải lòng của anh ngoan độc, cũng không phải anh xem thường cô, mà vì anh không yêu cô cho nên nỗi đau của cô cũng không liên quan đến anh.
     
  5. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 4


    Nhâm Niệm chỉnh đốn lại cảm xúc của mình một chút mới cười với Chu Gia Dực, nói lời cảm ơn, bây giờ còn có người sẵn lòng suy nghĩ vì mình. Chu Gia Dực nhìn thấy nụ cười trên mặt cô, không khỏi có chút đau lòng. Phần lớn anh em nhà Chu gia đều là con trai, sau này thật vất vả mới có một đứa em gái – Chu Gia Dao. Tất cả mọi người đều hết sức cưng chiều cô, chỉ là Chu Gia Dao được trưởng thành trong một gia đình ấm áp, từ nhỏ đến lớn đều thuận buồm xuôi gió, mọi người đều chiều theo ý cô. Nhâm Niệm là người con gái làm cho Chu Gia Dực có xúc động muốn bảo vệ, coi cô như em gái của mình, không hy vọng nhìn thấy sự lo lắng trên mặt cô

    Sau này anh đem cảm xúc này nói với bà xã của mình, vợ anh cười nói anh nghiện làm anh cả không thôi

    Cô đi xuống lầu nói lời tạm biệt với bà nội Chu, chú Chu và cô Chu: “Làm phiền mọi người rồi ạ, sắp đến giờ bay của con rồi, con phải trở về, cảm ơn sự chăm sóc của mọi người”

    Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người cô đi ra khỏi biệt thự của Chu gia, đi ra khỏi cửa lớn, cô quay đầu nhìn xung quanh một chút, ngôi biệt thự quen thuộc trong trí nhớ, sau này nó cũng chỉ có thể ở lại trong miền ký ức mà thôi, trong quá khứ, mỗi lần qua đây chơi, tâm trạng của cô sẽ rất tốt, dĩ nhiên cảm xúc cũng dâng trào, đơn giản vì cô nghĩ rằng mình có thể nhìn thấy người mà cô tâm tâm niệm niệm

    Tạm biệt, thật sự tạm biệt, tốt lắm, trời xanh dùng cách này để cho cô thật sự có thể buông xuống, từ nay về sau, tất cả những gì ở nơi này, cô sẽ đặt chúng nguyên vẹn ở một góc, vì nó cô nên gia cố một cái nắp chắc chắn, chỉ có cô mới có thể mở ra

    Cô cũng không nói gì, cô sớm đã bỏ lỡ chuyến bay, cô đi thật lâu mới đến trạm xe công cộng, bắt xe đến ngoại ô

    Cô đứng ở trước mộ bia của cha mẹ mình, trên bia đã có rất nhiều rêu xanh, cô đưa tay sờ, trên ngón tay cũng là dấu vết màu xanh biếc, cô ngơ ngác nhìn tay mình, nước mắt đột nhiên rơi xuống: “Ba mẹ, con thật bất hiếu, lâu như vậy mới trở về thăm 2 người” Cô dùng tay kia lau nước mắt:

    “Đừng lo lắng cho con, con gái rất tốt, trước kia con không biết rửa chén nhưng bây giờ con có thể rửa chén rất sạch, cô nhỏ nói con rửa chén sạch đến mức có thể soi được bóng người đấy. bây giờ con có thể quét dọn phòng ở rất sạch sẽ, lần trước con còn được khen thưởng là công nhân tốt nhất, con quét dọn phòng chưa bao giờ bị khách hàng khiếu nại, con còn có thể nấu rất nhiều món để ăn cơm, rất nhiều…” Cô im lặng hồi lâu: “Con gái đã trở nên rất tốt, vì sao không cho con cơ hội hiếu thuận với ba mẹ?”

    Trước kia cô tùy hứng như thế nào nhưng vẫn là bảo bối trong lòng ba mẹ, mỗi ngày ba tới đón cô tan học, chỉ cần là họp phụ huynh ông đều sẽ đến tham dự, cho dù có cuộc họp quan trọng đều sẽ hoãn lại. Mẹ sẽ làm những món ăn cô thích, mỗi lần đều làm một bàn lớn, cô nhớ mỗi năm sinh nhật cô, họ sẽ tặng cho cô một món quà đặc biệt

    Cô vuốt mộ bia, nhẹ nhàng áp mặt vào trên đó, mộ bia lạnh lẽo áp trên mặt cô, lòng cô cũng cảm thấy trống trơn lạnh lẽo.

    Bây giờ cô không có mẹ, cũng không có ba, sau này thế giới của cô cũng không có người mà cô tâm tâm niệm niệm nữa rồi

    “Ba mẹ, con muốn rời khỏi Lâm thị, có lẽ thật lâu mới trở về, có lẽ mãi mãi cũng sẽ không trở lại nhưng con sẽ nhớ ba mẹ, tha thứ cho con gái bất hiếu” Cô chậm rãi ngồi xuống, quỳ gối xuống đất, dập đầu lạy ba cái để tạm biệt

    Chu Gia Dực trầm mặc nửa ngày vẫn lựa chọn xuống lầu, Chu Trị An và Nghê Vân vẫn ngồi ở trên sofa duy trì động tác ban đầu mà bà nội Chu cũng không ngừng thở dài

    “Ba mẹ, các người thật sự tin Tiểu Niệm là loại người này sao?” Anh nhìn thấy bố mẹ của mình không nói chuyện, không khỏi cảm thấy tức giận: “Thay vì hoài nghi nhân phẩm của Tiểu Niệm còn không ngẫm lại xem con trai của bố mẹ là loại người gì”

    Chu Trị An và Nghê Vân nhìn nhau một chút, mặc dù không muốn thừa nhận nhưng đứa con trai út của bọn họ, quả thật giỏi sử dụng mưu kế, hơn nữa cũng không có đạo đức gì. Suy nghĩ một chút thái độ của Chu Gia Trạch đối với chuyện này, anh lại bảo trì trầm mặc, quả thật không giống tác phong làm việc của anh

    “Gọi Gia Trạch xuống đây cho ba” Chu Trị An suy nghĩ hồi lâu lúc này mới lên tiếng

    Chu Gia Trạch bĩu môi, anh vừa mới gọi điện thoại cho Tâm Dịch, điện thoại đã đổ chuông nhưng cô không tiếp, giận dỗi anh suốt mấy tháng trời, anh đã quên mất vì chuyện gì đã làm cô tức giận nhưng nhớ đó là chuyện rất nhỏ, rất nhỏ

    Thẩm Tâm Dịch không nhận điện thoại, điều này làm cho tâm trạng của Chu Gia Trạch không tốt, anh chậm rì rì đi xuống lầu: “ Ba, có chuyện gì?”

    Chu Trị An thấy thái độ con mình như vậy càng tức giận: “Con nói xem, chuyện con với Tiểu Niệm là như thế nào?”

    “Cái gì là như thế nào?” Chu Gia Trạch nhún nhún vai: “Mọi người nghĩ như thế nào thì chuyện là như thế ấy” Vẻ mặt anh không thèm để ý cũng không nói dối, anh không phải là một người ngay thẳng nhưng cũng khinh thường việc nói dối gạt người, huống chi anh cả đang nhìn anh chằm chằm

    Chu Gia Trạch tùy ý nằm ở trên sofa nói: “Nếu trong lòng mọi người đều định tội cho con thì đừng hỏi con về chuyện này nữa, dù sao con có nói cũng vô ích”

    Nghê Vân trừng mắt nhìn Chu Gia Trạch, chính bà sinh đứa con trai này nhưng cũng không thể nào hiểu nổi nó, lúc cãi nhau với Chu Trị An bà thường nói: “Ông tốt quá, con trai đều học theo ông” bà khẽ cắn môi nhìn qua rất giận dữ: “Vậy con nói xem, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra”

    Chu Gia Trạch vẻ mặt vô tội nói: “Con nói, con uống say không biết cái gì cả”

    Chu Trị An và Nghê Vân nhìn con trai mình chằm chằm, Chu Gia Dực đứng ở phía sau sofa không biết nghĩ đến cái gì

    Vẫn là bà nội Chu chà chà gậy trong tay: “Bà thấy chuyện này rất đơn giản, tâm trạng Gia Trạch không tốt nên uống rượu, Tiểu Niệm thấy vậy nên mới uống theo, sau đó lại phát sinh chuyện gì chính bọn chúng cũng không biết”

    Rượu thật sự là một lý do tốt, có thể giải thích chuyện không hợp lý thành hợp lý. Nghê Vân hơi mím môi tiếp nhận cách lý giải của bà nội Chu nhưng cũng không ngờ con trai của mình lại như vậy, đi tính kế với một cô bé, quan trọng nhất là bọn họ bảo con trai họ đính hôn, trong chuyện này cũng không giải quyết thỏa đáng mới làm cho anh dùng phương thức phản kháng quá khích như vậy

    Ánh mắt mọi người đều đặt ở trên người Chu Gia Trạch, anh vẫn trưng ra vẻ mặt bình ổn khiến người ta không phục cũng không được, cuối cùng vẫn là Chu Gia Dực lắc đầu: “Bây giờ chuyện quan trọng là phải tìm được Tiểu Niệm ”

    Ngoại trừ Chu Gia Trạch, mọi người đều gật đầu, anh vẫn chăm chú nhìn di động của mình, nhìn dãy số duy nhất gửi đi vài tin nhắn, cũng không màng mọi sự xung quanh.

    Chu Gia Dực tra xét chuyến bay của Nhâm Niệm, phát hiện máy bay sớm đã cất cánh, nhìn thời gian lại nghĩ đến thời gian Nhâm Niệm rời khỏi cũng biết cô đã bỏ lỡ, chuyến bay đến thành phố cô ở đến tối mới có chuyến khác. Vì thế anh mạnh dạn suy đoán, bây giờ cô vẫn còn ở Lâm thị. Anh phái người đi thăm dò bản ghi ghép của các khách sạn, nhưng cũng không chắc có thể tìm được cô.

    Nhưng vận khí của Chu Gia Dực không tệ, rất nhanh đã tìm được chỗ ở của Nhâm Niệm, anh không khỏi cảm thấy buồn cười, cho dù nhiều năm trôi qua cô vẫn thích ở khách sạn như thế, xem ra thói quen vẫn đi đôi theo một người

    Nhâm Niệm không mang theo nhiều thứ, bởi vì không định ở lại chỗ này lâu dài, cô thu thập qua loa một chút chuẩn bị đến đại sảnh để làm thủ tục trả phòng, vừa đi đến cửa đã nhìn thấy Chu Gia Dực

    “Em thật sự làm cho anh tìm hoa cả mắt” Chu Gia Dực ôn hòa cười với cô, từ trước đến giờ, anh đều xem cô như em gái để yêu thương, tuy loại tình cảm này xuất phát từ thương tiếc cho hoàn cảnh bất hạnh của cô, con người bất giác sẽ có cảm giác đồng tình với người yếu thế, sau đó sẽ hâm mộ hoặc ghen tỵ với những người tốt hơn mình

    Nhâm Niệm hít một hơi thật sâu: “Anh đến tiễn em à?” Cô không có người thân ở thành phố này, trước đây họ hàng thân thích sau khi cha mẹ cô qua đời đều lộ ra bộ mặt ích kỉ, tham lam, làm cho cô thật sự thấy rõ huyết mạch tình thân so ra còn thua kém sức hấp dẫn của tiền bạc, hài cốt cha mẹ còn chưa lạnh, bọn họ đều muốn đến chia phần thậm chí còn muốn đuổi cô đi.

    Cô là một người không có tiền đồ, cái gì cũng không tranh giành, vả lại bị ám ảnh bóng ma cái chết của bố mẹ, cuối cùng cái gì cũng không có. Thành phố này, có lẽ cũng không chào đón cô

    Chu Gia Dực lắc đầu phủ nhận, sau đó dẫn Nhâm Niệm vào đại sảnh.

    Trong đại sảnh thiết kế hoa lệ nhưng không làm cho người ta cảm thấy xa cách, quá rộng lớn nên dễ tìm thấy trống trải làm cho người ta sinh ra cảm giác phiền muộn

    “Em cứ bỏ đi như vậy không cảm thấy rất không có trách nhiệm sao?” Chu Gia Dực mang theo trách mắng nhìn cô: “Cho dù em không quan tâm người khác nghĩ như thế nào, vậy em cũng nên suy nghĩ cho bà nội một chút? Bà đã nhìn em lớn lên, xem em như cháu ruột của mình, bây giờ lại xảy ra loại chuyện như vậy, vừa rồi bọn họ cũng biết đã hiểu lầm em. Em đi cho xong việc như vậy, bà nội sẽ cảm thấy áy náy rất nhiều, bà cũng lớn tuổi rồi nhất định sẽ chịu không nổi loại đả kích này, em nhẫn tâm nhìn thấy bà vì hiểu lầm em mà cảm thấy áy náy bất an sao?”

    Lâm thị là quê hương của Chu gia, trước đây Nghê Vân và Chu Trị An ở thành phố khác cố gắng làm việc, bà nội Chu không đồng ý rời khỏi cho nên sinh hoạt ở chỗ này một mình, Nhâm Niệm thường nói chuyện phiếm với bà nội Chu, tính tình hai người rất hợp nhau. Mãi đến khi Chu Trị An mang theo cả nhà trở về, đồng thời cũng chuyển sự nghiệp về Lâm thị

    Lúc ấy, Nhâm Niệm được 17 tuổi, đó cũng chính là thời điểm đầu tiên cô gặp được hoàng tử Chu Gia Trạch

    Nhâm Niệm không biết đã xảy ra chuyện gì: “Giải trừ hiểu lầm?” Suy nghĩ đầu tiên của cô là: “Vậy anh ấy…”

    Chu Gia Dực dường như biết cô đang lo lắng cái gì: “Bà nội nói tâm trạng của Gia Trạch không tốt nên uống rượu, em thấy nó tâm trạng không tốt nên uống rượu với nó, bọn họ nghĩ như vậy, em cũng nghĩ như vậy là được”

    Nhâm Niệm trầm mặc hồi lâu, quả thật đây là cách tốt nhất, ai cũng không phải cố tình, ai cũng có tính toán của riêng mình, ai cũng đều là người vô tội

    Tuy rằng Chu Gia Dực cảm thấy hành vi của em trai mình rất trơ trẽn nhưng cũng là em trai của anh, hơn nữa là em trai duy nhất của anh, nên cũng không muốn lặp lại chuyện này lần nữa, mặc dù mọi người đều biết chân tướng sự thật nhưng cũng không muốn nhắc lại: “Tiểu Niệm, đừng đi, cha mẹ anh rất áy náy, em cho bọn họ một cơ hội đi, nếu không bọn họ nhất định sẽ ăn ngủ không yên”

    Nhâm Niệm suy nghĩ hồi lâu đồng ý trở về biệt thự Chu gia

    Chỉ là Nhâm Niệm thật không ngờ, lần này trở về, Nghê Vân và Chu Trị An cũng không đồng ý cho cô rời khỏi. Đầu tiên, bọn họ khéo léo hỏi cô, đêm đó cô và Chu Gia Trạch có xảy ra quan hệ gì hay không? Cô rất khẳng định lắc đầu, rõ ràng bọn họ thoải mái hơn nhiều, lúc này mới quyết định nhân cô làm con gái nuôi. Nghê Vân luôn nghĩ về chuyện năm đó của Nhâm Niệm, năm đó cha mẹ cô xảy ra chuyện không may, bọn họ cũng đang vội trong lúc nhất thời không có chú ý đến chuyện của cô, sau đó bọn họ cũng cảm thấy áy náy, cô bị người khác dắt đi, điều này làm cho bọn họ rất lo lắng, bây giờ cô đã trở về tốt nhất nên ở lại, cũng có thể ở bên cạnh bà nội nhiều hơn

    Chu Trị An cũng khuyên bảo cô, cô ở chung với cô nhỏ của mình cũng mang đến cho cô ấy không ít phiền phức, công việc của cô ở bên kia cũng không tốt không thể trợ cấp cho người trong nhà, nhưng ở chỗ này, bọn họ có thể sắp xếp cho cô một công việc tốt, thậm chí nhờ quan hệ của Chu gia cô có thể tìm được một người chồng tốt

    Không phải bọn họ thương hại cô, cho nên phần quyết định vẫn dành lại cho co, đồng thời muốn cô nắm bắt thời cơ. Nếu như Nhâm Niệm 19 tuổi cô nhất định sẽ từ chối, khi đó cô nhất định sẽ không đồng ý ăn nhờ ở đậu, nhưng bây giờ dù sao Nhâm Niệm cũng đã khác rồi. Nếu bây giờ trở lại chỗ của cô nhỏ sẽ làm cho dượng càm thêm xem thường, đồng thời tiền lương của cô cũng không thừa bao nhiêu, quay lại cũng chỉ là gánh nặng cho nên cô lựa chọn ở lại

    Chu gia cảm thấy rất vui vẻ khi cô lựa chọn ở lại, ngay cả con gái út cũng gọi điện về chúc mừng bọn họ có thêm con gái vì Nhâm Niệm với Chu Gia Dao quan hệ cũng không tệ lắm.

    Chỉ là khi Chu gia chúc mừng cô, Chu Gia Trạch vẫn chưa trở về.
     

Chia sẻ trang này