Lạc Mất Tình Yêu: Linh Hồn Của Tội Lỗi - Hạ Vũ [ 45 Chương + 2NT ]

Thảo luận trong 'Hiện đại' bắt đầu bởi Nhược Lan, 2/12/16.

  1. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    [​IMG]

    Lạc Mất Tình Yêu: Linh Hồn Của Tội Lỗi

    Tác giả: Hạ Vũ
    Thể loại: trùng sinh, ngôn tình, báo thù
    Số chương: 45 chương+ 2 ngoại truyện.
    Nguồn : lanhthuhanblog.wordpress.com


    Giới thiệu


    “Anh sắp kết hôn rồi”

    Tạ Chiêu Ly đứng trên sân thượng nhìn màn hình lớn của trung tâm thương mại trước mặt đang chiếu hình ảnh người đàn ông mà cô hết lòng yêu thương đang dắt tay vị hôn thê trước mặt hàng nghìn fan hâm mộ, tuyên đọc lời thề thần thánh, bắt đầu một tương lai mới, cũng đồng thời chấm dứt cuộc sống của cô.

    3 năm sau, Tạ Chiêu Ly đứng trên sân thượng ánh mắt ngạo nghễ nhìn nam nhân trước mặt, khóe miệng lóe lên nụ cười khinh miệt: “Anh nghĩ mình là ai? Tiêu Trấn Vũ đây chẳng qua là trò chơi, mà trò chơi này ngay từ đầu anh đã định là sẽ thua rồi”. Nói xong cô quay đầu, mỉm cười bước đến người đàn ông đang đứng dang tay trước mặt mình, bỏ lại khuôn mặt đau khổ tuyệt vọng của anh.
     
  2. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Mở đầu


    “Anh sắp kết hôn rồi”

    Tạ Chiêu Ly ánh mắt không tin được nhìn người đàn ông trước mặt mình, anh ta mới đây còn nói yêu cô nhưng bây giờ đã muốn kết hôn với một người con gái khác mà người đó không phải là cô. Cố gắng kiềm chế cảm xúc muốn tiến lên xé xác anh ta ra, cô gằn giọng hỏi “Anh yêu cô ta?”

    Người đàn ông trước mặt cô im lặng không nói gì, khi cô gần như mất kiên nhẫn rồi hắn mới lên tiếng “Cô ấy có thai rồi”

    “Cái gì?” Tạ Chiêu Ly không xác định hỏi lại cô không nghe nhầm chứ, anh ta không nói như vậy đúng không?

    Người đàn ông nhắc lại. “Cô ấy có thai hai tháng rồi, anh không thể không có trách nhiệm, anh xin lỗi”. Nói xong anh ta quay đầu bước đi. Tạ Chiêu Ly chạy theo ôm anh chặt eo anh ta từ phía sau, nước mắt ướt đẫm khuôn mặt xinh đẹp, giọng nói kiềm chế nhưng vẫn còn run rẩy:

    “Đừng đi mà, chúng ta đừng có như vậy, anh không phải nói anh yêu em như?”
    Đôi tay nam nhân đang gỡ tay cô khẽ cứng nhắc, sau đó anh ta khôi phục quyết tâm gỡ tay cô ra, không quay đầu lại nói: “Đây không phải là kết quả em làm ra sao. Chính em đã đẩy anh cho cô ấy mà”

    Tạ Chiêu Ly nghe thấy anh nói đôi tay đang kéo áo anh, buông lỏng, dừng lại trên không trung, anh nói đúng kết cục này là do cô đặt ra. Nếu không phải cô bị thù hận làm cho mờ mắt, muốn anh đi quyến rũ cô ta sau đó rời bỏ cô ta, khiến cho cô ta nếm mùi đau khổ, thân bại danh liệt thì bây giờ đâu có như vậy. Cô chỉ nghĩ đến khoái cảm trả thù, bắt ép anh làm những việc mà anh không muốn, thậm chí dùng tính mạng uy hiếp anh mà cô vô tình lại quên mất anh là người rất coi trọng trách nhiệm, anh sẽ không cho con của mình lưu lạc ở bên ngoài, cho dù đó là con của người anh ghét nhất. Tạ Chiêu Ly cảm thấy mình như sắp chết rồi, lòng cô đau rát như hàng nghìn con kiến đang cắn xé, cô sụp đổ, ôm đầu hai vai run rẩy, khóc nức nở.

    Tiêu Trấn Vũ nghe thấy tiếng cô khóc anh rất muốn tiến lên ôm cô nhưng khi anh định quay đầu thì lại nghĩ đến người phụ nữ đang mang thai con mình, anh đã quyết định rồi. Anh không thể để con mình lưu lạc ở bên ngoài. Anh thừa nhận anh rất yêu cô, bây giờ cũng vẫn còn rất yêu cô, cho dù chính cô đã đẩy anh về phía người phụ nữ đó nhưng anh vẫn rất yêu cô. Nhưng anh không thể quay đầu nữa rồi. Hạ quyết tâm anh không muốn phút cuối lại giao động anh bước nhanh ra khỏi chỗ cô.

    Tạ Chiêu Ly nghe tiếng bước chân anh xa dần sau đó biến mất vào trong không gian, cô biết lần này cô đã mất anh thật rồi, mà chính cô là nguyên nhân gây lên.

    Đứng trên sân thượng, nhìn màn ảnh tin tức rộng trên tầng cao nhất khu thương mại đối diện. Trên màn hình đang phản chiếu hình ảnh khuôn mặt tươi cười của anh đang cẩn thận dìu vị hôn thê bên cạnh trước hàng nghìn fan hâm mộ, tiến về lễ đường. Nơi đó có một vi cha xứ đang mỉm cười đứng đợi.

    Tạ Chiêu Ly cảm thấy trái tim đang tan nát theo từng bước chân của anh. Đứng trên sân thượng tòa nhà 12 tầng này nhìn xuống phía dưới có thể quan sát được hết cảnh quan phía dưới, nhưng nó càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn trong tâm hồn cô. Đỉnh cao sự nghiệp thì như thế nào chứ? Nữ hoàng điện ảnh thì như thế nào chứ? Các giải thưởng danh giá hay được bao nhiêu nhiêu người yêu mến thì sao chứ? Cô không cần cô chỉ cần anh thôi, tại sao anh lại bỏ cô chứ? Trên thế giới này chỉ còn lại mình cô cô độc, cô chỉ có mỗi anh thôi, nhưng giờ anh cũng bỏ cô lại rồi, cô còn sống lại làm gì chứ?

    Đúng rồi nếu cô nhảy từ đây xuống liệu anh có vì đau lòng mà quay lại với cô không. Nếu cô chết rồi anh sẽ đau lòng vì cô chứ, anh có vì nghe tin cô chết mà không kết hôn với người phụ nữ đó đúng không? Anh sẽ chứ?

    Tạ Chiêu Ly nhích dần từng bước lên trên ban công. Gió thổi làm tóc cô bay phấp phới, nước mắt trên mặt đã khô, nhưng lại thay thế bởi những giọt nước mắt khác.

    Cô từng diễn rất nhiều vai được chuyển thể, nhân vật chính khi chết đi sẽ được quay lại quá khứ, thay đổi quá khứ. Nếu cô chết rồi cũng sẽ quay trở về được đúng không? Cô nhìn màn ảnh phía đối diện cha sứ hỏi anh có đồng ý lấy cô gái đó không. Anh nhìn cô ấy mỉm cười đáp lại con đồng ý.

    Tia hy vọng cuối cùng của cô đã biến mất theo tiếng nói của anh. mỉm cười nhìn anh Tạ Chiêu Ly nhảy xuống.
     
  3. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Chương 1

    Hôm nay là thứ 2 ngày 15 tháng 2. Các bạn đã có một ngày nghỉ cuối tuần và ngày tình nhân vui vẻ chứ. Các bạn có nhận được nhiều quà không, chúng tôi cũng nhân được rất nhiều quà đấy. chúc các bạn đầu tuần vui vẻ.

    “Tiểu Uyển dậy đi, Tiểu Uyển dậy đi”

    Tiếng chuông đồng hồ báo thức vang lên khắp kéo dài khắp căn phòng. Ánh nắng soi qua cửa sổ chiếu sáng khắp căn phòng nhỏ. Căn phòng được sơn màu hồng, khắp nơi đều có những chú gấu bông nằm giải rác, căn phòng không có nhiều đồ, chỉ có một chiếc tủ, bàn trang điểm, những kệ để đầy gấu bông. ở giữa căn phòng là một chiếc giường lớn, ga giường màu trắng tinh. Tất cả đều rất hoàn hảo nếu người trong phòng này không vất đồ bừa bãi khiến căn phòng đã chật càng bừa bộn hơn.


    Trên giường một cô gái đang thò cánh tay trắng nõn mịn màng ra đúng vị trí chiếc đồng hồ báo thức đang reo vang. Bàn tay chính xác lấy được chiếc đồng hồ sau đó rất thành thục tìm được nút tắt, sau đó cô lại tiếp tục kéo chăn che kín đầu tiếp tục ngủ.

    Một lúc sau tiếng đồng hồ báo thức lại vang lên, nhưng lần này một chiếc khác. cánh tay trong chăn lại một lần nữa chui ra, thành thục tìm được vị trí của nó, nhưng lần này còn chưa kịp tắt thì chiếc đồng hồ khác lại vang lên. Chưa đầy phút sau đồng hồ khắp nơi trong căn phòng đồng loạt vang lên. Cô gái trong chăn đã mất kiên nhẫn, bục mình, ném mạnh chiếc đồng hồ trong tay. Chiếc đồng hồ bay vút một đường tuyệt đẹp đập thẳng vào bức tường đối diện, vỡ tan.

    “Tiểu Uyển, Tiểu Uyển” Cô gái trong chăn mất hẳn kiên nhẫn thò đầu ra lớn tiếng gọi, nhưng đợi một lúc cũng không thấy ai trả lời. Cô nheo mắt tức giận, vùng người ra khỏi chăn, ánh mắt mơ màng nhìn xung quanh căn phòng. Ánh sáng khiến cô không kịp thích ứng, dụi dụi mắt đến khi đã quen với ánh sáng. Đôi mắt cô bỗng trợn tròn, miệng há hốc, động tác tay đang dụi mắt cũng cứng nhắc. đây không phải là phòng cô. Kiềm chế kinh ngạc cô nhìn xuống quần áo của mình, một lần nữa xác nhận, đây không phải là quần áo của cô nha.

    Khoan đã, Tạ Chiêu Ly lập tức dừng mọi hành động lại, rõ ràng hôm qua cô đã nhảy từ sân thượng tòa nhà 12 tầng nơi cô ở xuống rồi mà, sau đó cô còn thấy mọi cảnh sát phong tỏa hiện trường mà, chẳng lẽ là mơ. Tạ Chiêu Ly cô gắng kiềm chế, cô chầm chậm đi đến trước bàn trang điểm, hít một hơi lấy lại bình tĩnh, có trời mới biết cô đã hoang mang như thế nào. Tạ Chiêu Ly mở mắt nhìn thẳng vào gương. Lập tức miệng hình chữ O không tin được. Sao có thể như vậy, đây không phải là cô nha. tuy rằng cô gái này cũng đẹp, nhưng mà gương mặt vẫn còn trẻ con nha, chắc chưa đến 20 tuổi đi. Tạ Chiêu Ly thở dài nhìn kỹ cô gái trong gương, cô ấy có đôi mắt to tròn, long lanh biết nói, khác hẳn với đôi mắt xếch sắc bén của cô, còn chiếc mũi thẳng cũng coi như là hơi giống, đôi môi mỏng, cạnh miệng có một nốt mụn ruồi. ukm, cũng được. Tạ Chiêu Ly khẽ hài lòng, tiếp tục đưa mắt xuống dưới ngực, anh mắt lập tức hóa đá. Không ngờ cô nhóc này trông thế nhưng mà lại không có ngực, đùng hiểu lầm không phải là cô bé này không có mà là trong mắt cô tất cả nhũng người cỡ B trở xuống đều được coi là không có. Ngày hôm qua trở về trước thì là như vậy, dù gì của cô khi đó cũng là cỡ C. Tạ Chiêu Ly nhìn lên trời thầm than thở, không phải mình xuyên qua chứ, nhưng đây rõ ràng là hiện đại nha, xuyên cái gì chứ, hay là trùng sinh, chắc là như vậy rồi.

    Sau một tiếng suy nghĩ Tạ Chiêu Ly đã ra được kết luận đó là cô trùng sinh rồi, nhưng cô gái này là ai thế.

    “ Cô ấy là Tạ Uyển”

    “ Tạ Uyển?” Tạ Chiêu Ly phản xạ có điều kiện hỏi lại, nhưng nghĩ mãi vẫn thấy có gì đó không đúng, cô nhìn khắp căn phòng vẫn thấy không có ai, vậy tiếng nói vừa rồi ở đâu ra, chắc không phải nhà này có ma chứ. Bình sinh cô không sợ bất cứ thứ gì, duy chỉ có sợ duy nhất chính là ma. Vì những thứ khác còn nhìn thấy được hay sờ thấy được, còn ma thì không. Nuốt nước bọt, cố lấy lại bình tĩnh, Tạ Chiêu Ly nhìn một lần nữa vẫn không thấy gì, cô lấy hết can đảm lên tiếng: “ Ai đấy, ra đây đi”

    Không thấy đáp lại, Tạ Chiêu Ly cũng không giám buông lỏng cảnh giác, tay vẫn cầm cái đèn pin ở đầu giường, cô nghe người ta nói ma sợ ánh sáng, Tạ Chiêu Ly giữ nguyên tư thế đợi một lúc lâu sau, vẫn không thấy có động tĩnh gì, lập tức buông lỏng cảnh giác ngồi xuống giường, ném cái đèn pin trong tay vào một góc, chắc vẫn chưa hết kinh ngạc với việc mình sống lại nên bị ảo giác rồi.

    Tạ Chiêu Ly nằm soài xuống giường, tiện tay ôm một con gấu gần đấy. lắc lắc gấu cô thì thầm nói: “ Không biết đây là đâu, chủ nhân trước tên là gì nữa”

    “Đã bảo cô là cô ấy tên Tạ Uyển rồi” lần này tiếng nói vang lên rõ ràng, một lần thì đó là ảo giác, hai lần thì không phải nữa. Cô híp mắt nhìn lại một lượt, giọng run rẩy hỏi : “Ai đấy, đừng giả thần giả quỷ nữa mau ra đây đi” vẫn giống như lần trước không có tiếng đáp lại. cô có chút tức giận, giọng nói cũng cao hơn: “ Tôi nói lại ai đấy? Có bản lĩnh thì ra đây đi! Nếu không thì đừng trách”

    Lần này không cần cô đợi lâu, có tiếng cười khúc khích vang lên, sau đó một bóng người tí hon, béo lúc lích lật đật xuất hiện. Tạ Chiêu Ly trợn mắt nhìn sinh vật quái dị trước mặt nàng, vẻ mặt thích thú, không tự chủ thốt lên. “Sinh vật gì đây?”

    Người tí hon có vẻ hơi bực mình trước câu nói của cô, không vui nhìn cô khinh thường. “ Cái gì mà sinh vật gì. Ta là thần hộ mệnh của cô”

    “Thần hộ mệnh đó là cái gì?” Tạ Chiêu Ly thắc mắc hỏi. Không phải nói thần hộ mệnh là những thiên sứ có cánh màu trắng sao. Sao cô nhìn khắp cũng không thấy sinh vật trước mắt có cánh.

    Người tý hon có vẻ không hài lòng trước thái độ của cô, khẽ cau mày. Đây chính là sỉ nhục nha, hắn rõ ràng là thần hộ mệnh có kinh nghiệm nhất nha, nhưng sao đến cô gái này lại dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn hắn, đúng là sinh vật loài người mắt kém mà. Thấy cô không có ý định dừng lại, hắn không vui, vẻ mặt uy hiếp hỏi lại: “ Cô nghi ngờ?”

    Tạ Chiêu Ly thấy vẻ mặt của hắn, cả người lạnh băng, vội hồi phục lại tinh thần, ho khan một tiếng. “ Anh nói cô gái này tên Tạ Uyển”

    “ Đúng vậy” Thần hộ mệnh lười biếng lên tiếng.

    “Nhưng tại sao tôi lại ở trong cô ta?”

    Thần hộ mệnh quang cho cô một ánh mắt xem thường “Tất nhiên là do tôi làm rồi” thế mà cũng phải hỏi

    “Nhưng tôi chẳng phải là tôi đã chết rồi sao? Còn nữa tôi hỏi cô gái này là ai? Tại sao tôi lại biến thành cô ta? ” Tạ Chiêu Ly nhìn kẻ đang tự đắc trước mặt, hỏi. Thần hộ mệnh không để ý đến tâm tình của cô, thong thả trả lời.

    “ Cô đúng là đã chết rồi nhưng đó là do một số sai sót, nên tôi phải cho cô nhập tạm vào cô ta để sửa lại. Còn cô ta tên là Tạ Uyển năm nay 23 tuổi, vừa tốt nghiệp cao đẳng nghệ thuật Trung Ương, hiện tại đang làm trợ lý cho một đoàn phim nhỏ.”

    Tạ Chiêu Ly nghe thấy thế, gật đầu tỏ vẻ đã biết, sau đó suy nghĩ một lúc nhìn chằm chằm vào Thần hộ mệnh hỏi : “Còn ông?”

    “ Ta?” thần hộ mệnh chỉ vào mình, rồi nói “ Ta không phải đã nói rồi sao, ta là thần hộ mệnh của cô”

    “Tên?” Tạ Chiêu Ly lạnh giọng, không kiên nhẫn hỏi lại

    “ À ta quên, ta là Tiểu Thần” Tiểu Thần cười hì hì ngượng ngùng gãi đầu.

    Tạ Chiêu Ly gật đầu, không để ý đến kẻ đang ngượng ngùng kia, đi ra phòng khách, khẽ cau mày gạt hết đống đồ trên sô pha xuống, ngồi xuống, gác chân vắt chéo gác lên trên bàn, với cái điều khiển trong đống hỗn độn tap trí trên bàn, mở TV.

    Trên màn hành lập tức phát bản tin trực tiếp về sự kiện nữ hoàng siêu sao điện ảnh Tạ Chiêu Ly tự sát. cô phát thanh viên đang truyền những thông tin trực tiếp từ hiện trường.

    “Đây là hiện trường vụ án tự tử của nữ hoàng điện ảnh Tạ Chiêu Ly. Cô được phát hiện khi rơi từ sân thượng tòa nhà 12 tầng xuống. cảnh sát đã ngay lập tức đến phong tỏa hiện trường. sau 12 tiếng tiến hành điều tra cảnh sát đã xác định nguyên nhân là do cô đã nhảy từ tầng sân thượng xuống. nguyên nhân khiến cô tự tử bây giờ vẫn đang còn trong quá trình điều tra. Phóng viên Tần Thanh tác nghiệp”

    Tạ Chiêu Ly nhàm chán bật hết một lượt thấy toàn phát tin cô tự sát, không có chương trình gì khác, nhàm chán tắt TV ném điều khiển về lại mặt bàn, lấy tay day day trán, ngửa cổ nằm trên sô pha.

    “Tiểu Uyển , Tiểu Uyển…” Ngoài cửa có tiếng gọi Tạ Chiêu Ly mới nhớ ra là đang gọi mình, cô bực mình lười biếng đứng dậy mở cửa. Ngoài cửa một cô gái có gương mặt thanh tú, tuổi khoảng 20, tay đang cầm một bịch cơm, giơ lên khua khua trước mặt cô, mỉm cười hì hì, kéo cánh tay cô vào trong nhà. Vừa cười vừa nói: “ Tiểu Uyển, mình biết cậu lại ngủ dậy muộn phải không?. Nếu vậy thì chắc là chưa ăn sáng rồi. Cậu xem mình đã mua xủi cảo mà cậu thích ăn đây này”

    Vào trong phòng khách cô gái khẽ cau mày nhìn cảnh tượng trước mặt, sau đó gạt đống đồ trên bạn sang một bên để đồ trong tay xuống. Cô thành thạo thu dọn những thứ ở trên bàn và dưới đất, từ phòng khách đến phòng ngủ. chỉ một chốc can phòng đã sáng sủa, gọn gàng trở lại. làm xong việc cô lau mồ hôi, thở phì phò, ngồi xuống sô pha nhìn người đang nhàn nhã đang ngồi ăn sủi cảo bên cạnh. càng nghĩ càng tức rõ ràng đây là nhà của cô ấy, sao lần nào cũng là Tần Tư Kỳ cô dọn thế.

    Tạ Chiêu Ly thấy ánh mắt Tần Tư Kỳ cứ gián chặt vào mình, quay sang nhìn cô ấy, chắc cô ấy là bạn của Tạ Uyển, lại thấy cô ấy không có ác ý, thiện cảm cũng tăng lên không ít, lấy đũa gắp một miếng sủi cảo giơ lên ý hỏi cô có ăn không .

    Tần Tử Kỳ nhìn cô lắc đầu, với lấy cốc nước trên bàn uống một ngụm. không hiểu sao cô cảm thấy Tạ Uyển khang khác, thân thiện hơn mọi hôm. Mọi hôm cô có đến thì Tạ Uyển cũng mở cửa cho cô nhưng mặt mày cũng không tươi tỉnh, cô ấy ghét nhất là có người đánh thức vào buổi sáng, nếu ai mà đánh thức cô ấy thì cô ấy sẽ cáu bẳn. Ngồi một lúc, Tần Uyển đợi Tạ Chiêu Ly ăn xong, vội kéo cô ấy đi làm, không nhanh đợi cô ấy nữa thì có mà muộn mất.
     
  4. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Chương 2

    Nơi Tạ Uyển làm việc là một đoàn phim nhỏ, thuộc công ty giải trí Ảnh Đế. Tuy chỉ là đoàn phim nhỏ chuyên phụ trách các hạng mục phim tài liệu về cuộc đời thăng trầm của các nhân vật nổi tiếng, trương trình lớn nhất hiện nay mà đoàn đang phụ trách là hạng mục Sao Online, hạng mục này tuy nhỏ nhưng cũng thu hút được khá nhiều những ngôi sao hạng 2 hạng 3 tham gia nên cũng có chút danh tiếng.

    Khi vừa đến Tạ Chiêu Ly và Tần Tư Kỳ đã bị đạo diễn đẩy đi theo giúp đỡ đoàn phụ trách tang lễ, nghe nói là đến giúp đỡ tổ chức tang lễ cho nữ hoàng điện ảnh Tạ Chiêu Ly. Tạ Chiêu Ly không thể hình dung cảm giác của mình lúc này là gì, nhưng cũng không khó chấp nhận lắm.

    Đứng trước linh vị của mình, cô không khỏi cảm than, thì ra mình đã chết thật rồi. Tang lễ diễn ra rất trang trọng khách từ khắp nơi đổ về, người hâm mộ xếp hàng dài, ai cũng nức nở khóc thương cho thần tượng của mình. Không khí rất u buồn, rất nhiều nghệ sĩ, bạn bè từ khắp cả nước đến đây chia buồn, nhưng nhìn những người đó Tạ Chiêu Ly biết những người đó đa phần là hư tình giả ý, tuy bên ngoài có vẻ buồn đau nhưng cô biết trong bụng họ đang cười, nói thầm cuối cùng cô ta cũng chết rồi. Tang lễ được diễn ra trong hai ngày, buổi sáng là dành cho những người hoạt động trong lĩnh vực nghệ thuật bạn bè nghệ sĩ, còn thời gian còn lại là dành cho phan hâm mộ .

    Vì gia đình ít người lên một số bạn bè thân thiết cũng đến giúp, Tạ Chiêu Ly ở trong đám tang của mình giúp mọi người tiếp khách, công việc khá bận dộn. Tuy ở đằng xa nhưng cô đã nhìn thấy cô bạn thân nhất của mình Đỗ Viên Viên, cô ấy đang khóc vật vã bên cạnh linh vị của cô. Anh cô đang đứng nơi đó trả lễ cho những người đến viếng, dáng vẻ tang thương dù đã kiềm chế nhưng vẫn không che dấu được, đôi mắt anh đỏ hồng. Nhìn cảnh như vậy bất giác trong lòng cô rất xúc động, cô rất hối hận mình hành động mà không suy nghĩ đến những người yêu quý mình, cô muốn nói cho họ biết cô vẫn còn sống. Tạ Chiêu Ly trong mắt lóe lên một tia sáng, sau đó rất nhanh thay thế bằng sự uất hận. Cô muốn cho những người đó không được sống tốt.

    Nhìn thấy Đỗ Viên Viên đã rời khỏi hội trường Tạ Chiêu Ly cũng đi theo cô. Đây là người bạn thân nhất của cô. Bọn cô thân nhau từ hồi mới bước chân vào làng giải trí, giữa họ không có khoảng cách hay bất kỳ bí mật gì, bất cứ việc gì cô cũng sẽ nói cho cô ấy đầu tiên, dù vui hay buồn, tất nhiên cô ấy cũng vậy. Nghĩ đến Đỗ Viên Viên, lòng Tạ Chiêu Ly cảm giác như có một dòng nước ấm chảy qua, rất ấm áp, có được người bạn như vậy thật tốt. Tạ Chiêu Ly đi dọc hành lang cũng không trông thấy cô ấy đâu, rõ ràng vừa nãy còn trông thấy cô ấy đi ra đằng này mà. Tạ Chiêu Ly đi vòng quanh thêm một lúc nữa thì thấy Đỗ Viên Viên đang ở đằng xa xa trước mặt, vừa vặn bị góc khuất che đi. Tạ Chiêu Ly mỉm cười, thảo nào vừa nãy không nhìn thấy cô ấy. Tạ Chiêu Ly nhanh chân bước, mỉm cười gọi: “Viên Viên, Viên…..”

    “Cuối cùng cô ta cũng chết rồi”

    “ Đúng vậy, cuối cùng cũng chết thật rồi”

    Một giọng nữ dịu dang vang lên, câu tiếp theo là của người bạn thân nhất của cô Đỗ Viên Viên.

    Tạ Chiêu Ly bất giác động tác liền dừng lại, tiếng gọi đang định thốt ra cũng nuốt vào trong bụng, cô xoay người lấp vào trong góc khuất. Đứng ở chỗ này, cô không thể nhìn thấy người nói chuyện với Đỗ Viên Viên là ai.

    Đỗ Viên Viên đang cười nói với người đối diện, những vẻ tang thương vừa nãy đã biến mất không còn. Cô ta vừa cười vừa nói chuyện với người đối diện. Đối phương hỏi cô ta “ Không phải cô và cô ta là bạn thân nhất sao, cô và cô ta tôi nghe nói là không có bí mật gì mà”

    Đỗ Viên Viên trong mắt lóe lên một tia hận ý sau đó hóa thành một tia vui mừng, cười nói: “ Ai là bạn thân của cô ta chứ, tôi hận cô ta không ít hơn cô đâu. Cô ta là cái gì chứ, chẳng qua là đại tiểu thư con nhà quyền quý thôi. Cô ta diễn xuất không bằng tôi, không xinh đẹp bằng tôi, nhưng các đạo diễn, nhà đầu tư đều để cô ta diễn, chẳng qua cũng chỉ vì nhà cô ta giàu. Giờ thì tốt rồi, cuối cùng cô ta cũng chết rồi, những ngày tháng sau này của tôi sẽ rực rỡ, tươi đẹp”

    Đối phương cũng cười phá lên, sau đó nói: “ Mà cách này của cô cũng hay thật, chỉ một chiêu nhỏ mà cô ta đã tự sát, thật không có đầu óc”

    Đỗ Viên Viên cười, ánh mắt lóe lên một tia thâm độc: “Đúng vậy, điểm yếu chết người của cô ta chính là Tiêu Trấn Vũ, tôi chỉ cần nói vài câu vậy mà cô ta đã ép Tiêu Trấn Vũ đi quyến rũ Thẩm Tử Quân rồi. Mà Thẩm Tử Quân cũng may mắn thật, một lần đã có thai rồi”

    “ Ai biết có phải một lần hay không, có khi anh ta ăn được Tử Quân một lần rồi quen miệng cũng nên. Tôi cũng thấy tội nghiệp cho Tạ Chiêu Ly, bị lừa rối lâu như thế mà không biết”

    “ Tội nghiệp gì chứ tại cô ta ngu thôi”

    Tạ Chiêu Ly không thể tin vào tai mình nữa. Toàn thân cô bất động, các tế bào đang đông cứng lại. Người bạn mà cô trân quý nhất lại đâm sau lưng cô một phát, uổng công cô coi cô ta là bạn bè, chưa từng tiếc cô ta bất cứ thứ gì. Tạ Chiêu Ly cả người sụp đổ, trượt theo mặt tường, ngồi sụp xuống, ôm đầu khóc nức nở. Đỗ Viên Viên nói rất đúng, thì ra rừ trước đến giờ là tại cô quá ngây thơ, quá ngu mới dẫn sói vào nhà. Nghĩ đến những gì mà Đỗ Viên Viên nói, có phải anh từ lâu cũng đã phản bội cô rồi không. Có khi nào là như thế không, nên anh mới không quan tâm đến lời cầu xin của cô kết hôn với Thẩm Tử Quân, nhất định là thế rồi.
    Tạ Chiêu Ly càng nghĩ, càng đau đớn, trái tim đau đến nỗi như vỡ vụn, toàn thân chảy máu.

    Cô khóc đến tê gan liệt phế, nước mắt một lần lại một lần trào ra. Không biết đã khóc bao lâu, Tạ Chiêu Ly đã cảm thấy mệt rồi, cô nấc lên từng hồi, hung hăng lau nước mắt, ánh mắt toát lên đầy sự hận thù. Tiêu Trấn Vũ, Đỗ Viên Viên, Thẩm Tử Quân, Thẩm Thạnh, tôi sẽ không để cho các người được sống yên ổn.

    “ Cô khóc xong rồi, ánh mắt của cô là gì thế, cô định giết ai à?”

    Một giọng nói đột ngột vang lên. Tạ Chiêu Ly quay sang nhìn sinh vật bé nhỏ bên cạnh. Tiểu Thần thấy ánh mắt của cô bỗng cảm thấy cả người lạnh toát, hối hận mình vì sao vì một phút mềm lòng mà đi an ủi cô ta. Tiểu Thần nuốt một ngụm nước bọt, cảnh giác nhìn cô hỏi: “ Này, đùng nhìn tôi như thế, cô định làm gì?”.

    Tạ Chiêu Ly nhìn Thần hộ mệnh của mình một lúc, chớp mắt hỏi:

    “ Anh thấy tôi ngu lắm hả? bị người ta coi như đứa ngốc đùa giỡn mà cũng không biết?”

    “Cô xác định là muốn tôi nói thật?”

    Tạ Chiêu Ly gật gật đầu. Tiểu Thần cố lấy hết can đảm nói một mạch: “ Đúng vậy, cô xác thực là rất ngu, nhiều lần bị người ta coi là đồ ngốc mà cũng không biết, người ta nói xấu sau lưng mà vẫn còn tươi cười coi người ta là bạn thân, thật nhiều lúc tôi định cho cô một trận cơ mà…..” Tiểu Thần còn đang hăng say, quay sang thấy sắc mặt của Tạ Chiêu Ly đã đen sầm lại, bất giác sợ hãi nuốt một ngụm nước bọt, nhìn cô cười trừ: “ Bây giờ thì cô sẽ không ngu nữa phải không?”

    Thấy Tiểu Thần đã có ý thức thời, vẻ mặt của Tạ Chiêu Ly cũng hòa hoãn hơn. Cô cắn chặt răng, đôi mắt lóe lên tia thù hận, nghiến răng gằn từng chữ: “ Đúng vậy, tôi sẽ không ngu nữa” Tôi sẽ khiến họ trả giá. Trong lòng Tạ Chiêu Ly âm thầm thề. Phục hồi lại tinh thần, cô quay sang nhìn Tiểu Thần cười: “Tôi phải vào đây, tôi muốn tang lễ của mình phải thật trang trọng hoàn hảo”. Nói xong cô đứng dậy phủi bụi trên quần áo, đi về phía hội trường. Tiểu Thần nhìn cô lòng vẫn còn sợ hãi. Tang lễ hoàn hảo ư, đúng chỉ có cô mới nghĩ ra. Thôi kệ cả đời chỉ có một lần, để kệ cô muốn làm gì thì làm đi. Tiểu thần hắn cũng không có thời gian mà quản cô, hắn còn phải đi gặp thiên sứ bé bỏng nữa, mỉm cười, xoay người biến mất vào trong không khí.
     
  5. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Chương 3

    Tạ Chiêu Ly quay lại hôi trường tang lễ đã thấy Đỗ Viên Viên đang khóc phủ phục bên linh vị của cô. Tạ Chiêu Ly cười lạnh trong lòng, thật không hổ là diễn viên, thay đổi cũng nhanh thật. Cô thật nghi ngờ người ban nãy mà cô gặp có phải là Đỗ Viên Viên không?. Tần Tư Kỳ thấy Tạ Chiêu Ly đang đi về phía mình, chạy nhanh lại chỗ cô, kéo tay cô cười: “ Cậu đi đâu
    vậy, vừa nãy đạo diễn tìm cậu đấy”

    Tạ Chiêu Ly nhìn Tần Tư Kỳ cười gật đầu, cám ơn sau đó đến chỗ đạo diễn. Tần Tử Kỳ cảm thấy dạo này Tạ Uyển khang khác, nhưng cô còn chưa kịp suy nghĩ xem khác ở đâu thì đã có người gọi cô đi phục vụ. Lắc lắc đầu, Tần Tư Kỳ bỏ qua những suy nghĩ trên, thưa một tiếng chạy lại

    Tạ Chiêu Ly vừa đến chỗ đạo diễn, ông đã nhét vào tay cô một bài phát biểu về cuộc đời và sự nghiệp của Tạ Chiêu Ly. Tạ Chiêu Ly có cảm giác muốn khóc, có ai lại tự đọc điếu văn cho mình không. Nếu ai hỏi cô sẽ nói là có.

    Tạ Chiêu Ly sốc lại tinh thần, bước lên trên đài phát biểu. Cô phóng tầm mắt xuống nhìn tất cả những người bạn bè và fan đến đây tiễn biệt mình, cảm giác muốn khóc. Cô lần lượt nhìn một lượt, người anh của cô, nhìn thấy anh cô cảm giác trái tim này rất đau. Anh em xin lỗi, em xin lỗi, em rất yêu anh, anh đừng buồn nha. Cố nén xúc động cô rời tầm mắt cô nhìn Đỗ Viên Viên đang nức nở, trong mắt lóe lên một tia lạnh, Đỗ Viên Viên rất nhanh chúng ta sẽ gặp mặt nhau thôi. Tiểu Thần bỗng ở đâu đến bên cạnh cô nói: “Đừng xúc động, kiềm chế cảm xúc”. Tạ Chiêu Ly thấy Tiểu Thần nhắc nhở, hồi phục lại tinh thần, nhìn một loạt rồi cất giọng trong trẻo, đọc rành mạch về cuộc đời của chính mình: “ Tạ Chiêu Ly sinh ngày 30 tháng 7 năm …..”

    “ Khoan đã”

    Khi bài tiểu sử đọc gần xong thì một giọng nói vang lên cắt ngang, hội trường lập tức ồn ào. Tạ Chiêu Ly nheo mắt không vui nhìn kẻ không thức thời phá vỡ tang lễ của cô Thẩm Thạnh. Mọi người bắt đầu rầm rĩ bàn luận về người phụ nữ xuất hiện thình lình này. Ánh mắt mong chờ xem kịch vui của tất cả mọi người đều hướng về phía Thẩm Thịnh. Ai chẳng biết Tạ Chiêu Ly và bà ta không hợp nhau, lần này xuất hiện ở đây chắc là muốn làm loạn. Thẩm Thạnh nhìn ánh mắt khinh thường của mọi người, trong lòng rất tức giận, bọn người không có mắt này. Nhưng dù sao bà ta cũng là con cáo già, lăn lộn sành sỏi ở đời mấy chục năm, không dễ dàng để lộ cảm xúc. Bà ta nhìn mọi người áy náy, sau đó khóe miệng nhếch lên khinh thường nói: “Xin lỗi tôi đến muộn” Sau đó lập tức hướng linh đường của Tạ Chiêu Ly khóc nức nở: “Chiêu Ly, sao con lại nghĩ dại dột như thế chứ, dù con có vừa ý, muốn quyến rũ em rể con nhưng không thành con cũng không nên tự sát chứ!”.

    Lời Thẩm Thạnh vừa nói ra như quả bom đánh thẳng vào mọi người ở đây. Tất cả mọi người đều biết con gái của Thẩm Thạnh vừa mới kết hôn cùng thiên vương Tiêu Trấn Vũ. Mọi người còn đang thắc mắc vì sao Tạ Chiêu Ly lại tự sát thì ra là vì không chấp nhận được cảnh Tiêu Trấn Vũ lấy người khác, tiếng rì rầm ngày càng nhiều hơn. Ký giả thi nhau chụp hình, hy vọng về số báo ngày mai, đây là tin trấn động nhất trong tháng, còn hơn tin thiên vương Tiêu Trấn Vũ bất ngờ kết hôn. Trong lòng mọi người hình ảnh của Tạ Chiêu Ly lập tức giảm sút.

    Thẩm Thạnh thấy thái độ của mọi người càng ra sức khóc lóc kể lể. Tạ Thiên Trạm không thể chịu được người khác nhục mạ em gái mình, huống hồ đây là vu cáo, rõ ràng là con gái bà ta không biết xấu hổ xen vào. Trước đây anh còn nể mặt bà ta là trưởng bối nên không so đo, nhưng lần này bà ta đã quá đáng lắm rồi, em gái anh dù có làm sai chuyện gì thì nó cũng qua đời rồi mà bà ta cũng không tha, bà ta thật là một mụ già độc ác mà. Tạ Thiên Trạm ánh mắt không dấu nổi vẻ chán ghét, ánh mắt lạnh lùng bắn về phía Thẩm Thạnh, sau đó gọi mọi người lôi bà ta ra khỏi linh đường, mặc bà ta kêu la chỉ trích. Tạ Chiêu Ly lạnh lùng nhìn theo bóng Thẩm Thạnh, trong mắt hiện lên hận ý, trong đầu ngập tràn hình ảnh quá khứ

    “Tiểu Ly, con mau chào dì Thẩm Thạnh đi” Giọng nói dịu dàng của mẹ vang lên. Tiểu Ly ngây thơ mỉm cười cúi người lễ phép, ngọt ngào chào: “Chào dì”

    “Tiểu Ly ngoan quá”

    “Thẩm Thạnh, cô thật không biết xấu hổ”. Giọng mẹ nghẹn ngào uất ức

    “ Hồng Lăng, tại bà không giữ được Tạ Thành thì trách ai đây, mau ký đi, rồi mang đứa con của cô đi luôn, đừng ở đây chướng mắt tôi và Tạ Thành”

    Cũng chính từ hôm đó Tiểu Ly ngây thơ mất đi người mẹ thân yêu của mình, cũng chính từ hôm đó Tiểu Ly học được thù hận một người.

    “Tiểu Ly, con mau chào dì đi. Từ hôm nay dì Thẩm và con gái dì sẽ ở lại nhà chúng ta, sẽ là người một nhà với chúng ta” Giọng ba ôn nhu vang lên

    “Con không cần bà ta là người nhà” Tiểu Ly gầm lên sau đó chạy đi.

    “ Thì gia vì tại bà mà Hồng Lăng mới chết, tôi phải báo cảnh sát”. Giọng ba gầm lên giận giữ.

    “Không được báo, không được báo. Tôi sẽ giết ông”

    “ Bà…..” Ba ôm ngực thở hổn hển lăn xuống cầu thang, miệng luôn tục nói xin lỗi.

    “Tạ Uyển, Tạ Uyển” Đạo diễn bên cạnh lên tiếng thúc dục cô. Tạ Chiêu Ly phục hồi tinh thần, nhìn thoáng qua người đàn bà giả nhân giả nghĩa xuống dưới kia, tiếp tục đọc lốt bài tiểu sử.

    Tang lễ diễn rất trang trọng ngoài sự cố do Thẩm Thanh. Ngày cuối cùng người mà Tạ Chiêu Ly mong ngóng cuối cùng cũng không đến. Thì ra dù cô có chết thì anh cũng không xuất hiện. Thì ra người vô tình nhất không phải là cô mà chính là anh. Tạ Chiêu Ly nhìn linh vị của mình cười khổ. “Tạ Chiêu Ly ơi Tạ Chiêu Ly, hy sinh của cô vô ích rồi”. trong lòng chua xót chợt dâng lên, hốc mắt đỏ au, nước mắt tràn ra không cách nào ngăn lại, tim cô đau quá, sao anh lại đối xử với cô như vậy chứ. Tại sao chứ?.

    “ Cô à! Cô đừng khóc nữa”

    Một chiếc khăn giấy chợt xuất hiện trước mặt cô. Tạ Chiêu Ly ngẩng đầu nhìn người đàn ông tiều tụy trước mặt, trái tim càng đau hơn, người trước mặt cô là người anh trai thân yêu của cô, Tạ Thiên Trạm. Tạ Thiên Trạm đưa khăn giấy cho cô, cúi đầu cám ơn: “ Cám ơn cô đã tham gia tang lễ của Tiểu Ly, em ấy nếu biết cô yêu quý em ấy như vậy, chắc sẽ rất vui”. Nói đến đây Tạ Thiên Trạm lại nghẹn ngào, nếu anh về sớm một chút thì cô đã không xảy ra chuyện, nếu anh không nuông chiều, cho cô bước chân vào làng giải trí thì cô đã không như vậy, tất cả là nỗi của anh. Tạ Chiêu Ly nhìn anh như vậy, bất giác sống mũi cay cay, nước mắt lại trào ra. Cô đưa tay lên lau nước trên mặt anh.

    Tạ Thiên Trạm mỉm cười cảm ơn, nói: “Hai ngày nay cô cũng đã vất vả rồi mau về nghỉ đi, tạm biệt”

    Tạ Chiêu Ly cũng tạm biệt anh rồi ra về. Đi đến cửa, cô quay đầu lại nhìn anh. Anh đang đứng lẳng lặng nhìn bài vị của cô, vai run rẩy, cô biết anh đang khóc. Cô rất muốn nói cho anh biết là cô còn sống, nhưng cô còn có việc phải làm, cho đến lúc đó cô sẽ không nói. Anh đừng khóc, khi làm xong việc em sẽ trở lại.

    Tạ Thiên Trạm nhìn theo hướng cô gái vừa khuất bóng, thở dài, anh quay lại nhìn người đàn ông vừa xuất hiện, đang đứng lẳng lẳng nhìn linh đường của em gái mình. Bóng dáng anh ta cô đơn, hai vai run rẩy. anh ta chắc đang khóc. Tạ Thiên Trạm đến gần đưa cho anh ta một lắm nhang, vỗ vai anh ta, thở dài: “ Cậu đến rồi đấy à.”

    Tiêu Trấn Vũ nhận nhang từ tay anh sau cắm vào bát nhang, sau đó nhìn Tạ Thiên Trạm hờ hững đáp: “Ừ”

    Tạ Thiên Trạm nhìn người đàn ông trước mặt thở dài. “ Bây giờ không phải là tuần trăng mật của cậu sao?”

    “Ừ”

    “Cậu không về với vợ à”

    Tiêu Trấn Vũ lặng im không nói, anh không muốn nhắc đến Thẩm Tử Quân, mỗi lần nhìn thấy cô ấy, anh như nhìn thấy Ly Ly đang chất vấn anh, tại sao lại bỏ cô không quan tâm đến cô. Tại anh đã ép cô, nếu anh không uống say, nếu anh không xảy ra việc không nên với Thẩm Tử Quân thì cô đã không chết. Tất cả là lỗi tại anh, anh biết cô ghét Thẩm Tử Quân nhưng anh vẫn lấy cô ta. Ly Ly anh xin lỗi, xin lỗi em, anh sai rồi……..

    “Không phải lỗi của cậu, đừng tự trách mình nữa, về đi”

    Tiêu Trấn Vũ vẫn không nhúc nhích, anh thở dài thôi để cậu ta ở với Tiểu Ly một lúc nữa vậy. Lúc anh đi ra gần đến cửa thì Tiêu Trấn Vũ đột nhiên lên tiếng: “Chúng ta vẫn là bạn phải không?”.

    Anh không muốn nói gì, bước một mạch ra ngoài, anh biết chuyện này không liên quan đến cậu ta nhưng anh cũng không thể đối xử bình thường với cậu ta như trước được, suy cho cùng anh ta cũng có một phần trách nhiệm.

    Tiêu Trấn Vũ thấy không còn ai, chỉ còn anh và cô thì lớp ngụy trang liền sụp đổ, biến mất, anh ngồi sụp xuống, ôm đầu khóc nức nở.
     

Chia sẻ trang này