Lặng Yêu - Kỳ Dung [ 9 Chương ]

Thảo luận trong 'Hiện đại' bắt đầu bởi Nhược Lan, 18/12/16.

  1. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    [​IMG]

    Lặng Yêu

    Tác giả: Kỳ Dung
    Tên gốc: Im lặng yêu nhau
    Edit: Py
    Nguồn: pyluoi.wordpress.com

    Giới thiệu:


    Yêu thầm một người lặng lẽ suốt bốn năm đại học, lấy người ấy ba năm tình yêu của cô vẫn không hề suy chuyển, nhưng hết thảy anh lại không hề hay biết …

    Nếu nói ở chung lâu ngày cũng sẽ nảy sinh tình cảm, vậy tại sao Đan Lê không yêu cô?

    Chỉ một tờ giấy khế ước mà tạo nên cuộc hôn nhân này. Lợi dụng cùng bị lợi dụng, yêu cùng không yêu …

    Cô yêu Đan Lê sâu nặng như vậy, tình cảm này là khắc cốt ghi tâm, nhưng là cô không đành lòng nói cho anh biết …

    … ♥ … ♥ …

    Trong từ điển của anh không hề có từ ngoài ý muốn, nhưng Nhiếp Như là một ngoại lệ. Kết hôn với cô là chuyện ngoài ý muốn, nhưng vì cô là người có thể lợi dụng được nên anh chấp thuận hôn sự này. Chỉ là … ngoài ý muốn không khống chế được bản thân mà yêu cô …

    Rất khó tưởng tượng ra, nếu không có anh, Nhiếp Nhu sẽ sống như thế nào ? Anh cũng không dám nghĩ nếu một ngày không còn Nhiếp Nhu, cuộc sống của anh sẽ lặp đi lặp lại nhàm chán ra sao …¸

    Cô đến quậy phá trái tim anh như vậy rồi lại tính rời đi, này là có ý gì ?

    Anh yêu cô nhiều như vậy, nhưng là cô không hề hay biết.
     
  2. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Chương 1: Nhiếp Như


    Hè năm nay trời nắng dị thường, đang mơ màng trong giấc ngủ Nhiếp Như liền bị ánh nắng chói chang của mặt trời cùng tiếng chuông điện thoại nháo dậy. Khẽ day day thái dương nhằm xoa dịu cái váng đầu khi mới thức dậy, gần đây cô thường rất hay ngủ. Mỗi lần đều thầm nhủ rằng sẽ thức đợi Đan Lê về rồi mới đi ngủ , nhưng là mỗi lần như vậy cô đều nhịn không được mà lăn ra ngủ, một mình tiến nhập mộng đẹp.

    Đan Lê tối qua có về hay không , cô cũng chẳng biết nữa. Có chút buồn bã ôm chiếc chăn đang dần dần lạnh lẽo, Nhiếp Như với tay cầm lấy chiếc điện thoại nãy giờ vẫn không ngừng reo vang bên cạnh.

    “ Nhiếp Như, ngươi làm cái quái gì mà giờ mới nhấc máy ! ” Thanh âm tức giận đùng đùng của Bách Cầm từ đầu kia điện thoại truyền tới: “ Nam nhân của ngươi bị con tiện nhân Kiều Sương quải chạy, ngươi còn ở đấy mà ngủ như heo thế hả ? ”

    “ Cái gì ? ” Cô cả kinh kêu lên: “ A Cầm, ngươi chắc chắn là không nhìn nhầm đấy chứ ? Đan Lê giờ này còn đang làm việc, làm sao có thể gặp Kiều Sương ? … ” Cô theo bản năng ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường, thiên a~ giờ đã là mười hai giờ trưa!!!

    A Cầm còn nói cái gì đó, nhưng ta cũng chẳng hơi đâu mà nghe thêm. Bật dậy khỏi giường cô vội vã chụp lấy kiện quần áo, vội vàng mặc vào rồi lao nhanh ra cửa, đến khi định thần lại chẳng rõ từ lúc nào đã đứng trước ở hoa viên trước cửa công ty anh.

    A … A … A …!!! Thực doạ người nha ! Nhìn hình ảnh bản thân phản chiếu trong gương, quần áo đơn giản chỉ là một kiện áo sơ mi ngắn tay trắng cùng quần bò lam, mái tóc đen dài, hơi rối xoã tung , đôi mắt to thâm quầng khiến cho cô lúc này trông chẳng khác nào một nữ quỷ.

    Ngay lúc cô đang do dự có hay không vào tìm Đan Lê, bảo vệ đã hướng cô đi tới, biểu tình trên mặt thập phần chán ghét, tựa hồ như sự xuất hiện của cô ở đây gây tổn hại nghiêm trọng đến hình tượng của công ty vậy.

    Cô không muốn nói cô đến là để tìm Đan Lê bởi vì anh là người ưa sạch sẽ, nhìn thấy cô đầu tóc bù xù, quần áo xộc xệch như vậy đến tìm, chắc chắn sẽ càng thêm chán ghét cô.

    Cô tựa như một người nghèo túng bước tới một góc cạnh công ty anh. Mặc dù là ngày hè nóng bức nhưng lúc này từ đầu đến chân cô lại cảm thấy một cỗ lạnh lẽo như băng lan truyền khắp toàn thân.

    Trước mắt cô là một cô gái vô cùng cá tính, xinh đẹp. Cô gái đang ôm lấy một nam nhân tây trang chỉnh tề, vô cùng anh tuấn. Không thể phủ nhận một điều, Đan Lê quả thực hảo anh tuấn, hảo soái, điều này cô vốn đã biết từ rất lâu trước đó. Cô thường nghĩ, cho dù quần áo khó coi, nghèo túng đến đâu mặc trên người Đan Lê thì đều trở nên sang trọng, đẹp đẽ hơn. Ở anh luôn có cái gì đó mị hoặc nhân tâm con người ta.

    Đan Lê thực yêu sạch sẽ, có thể coi như là anh mắc bệnh khiết phích nhẹ. Tỷ như kết hôn đã nhiều năm như vậy, anh chưa bao giờ cùng cô uống chung một chén nước, dùng chung một đôi đũa, cũng không bao giờ để cô đụng vào thứ gì của anh.

    Có một lần cô đến văn phòng tìm anh, không cẩn thận chạm vào làm rớt một tờ văn kiện, vừa nhặt lên thì anh bước vào, thấy vậy anh liền mắng cô té tát rằng đây là tờ văn kiện cơ mật đặc biệt quan trọng với công ty, nếu như đánh mất, tổn hại liền rất lớn. Theo như lời anh, nàng giống như cái loại người vừa ngốc nghếch lại vừa bừa bãi vậy. Mặc dù uỷ khuất như thế nhưng cô vẫn yên lặng nghe anh mắng, từ đó về sau cũng không dám đến văn phòng của anh nữa, bởi so với cô, anh yêu công ty này hơn nhiều.

    Đan Lê cũng không thích người khác chạm vào người, càng không nói đến tuỳ ý ôm ấp. Nhìn anh đang ngày càng đi gần đến, cô vội cúi thấp đầu xuống, tay vụng trộm xoã tung mái tóc dài hỗn độn nhằm che đi phần nào khuôn mặt chính mình. Bộ dạng hiện tại của cô phỏng chừng giống như một thế hệ trinh sát mới đi !

    Đan Lê hướng Kiều Sương nói cười không dứt, điều đó khiến cô vô cùng ghen tị. Chẳng những ôm lấy Đan Lê, nữ nhân kia còn ngang nhiên hôn một cái lên má anh. Nàng hai tay siết chặt thành nắm đấm, trong lòng tràn ngập sự giận dữ.

    Đạng đặng trừng – [ Tiếng giày dép ]

    Phát hiện tiếng bước chân ngày càng lại gần mình, trong lòng cô có chút hoảng nhưng sau liền lập tức trấn tĩnh được ngay. Bộ dạng cô như vậy, Đan Lê sao có thể nhận ra ? Thuận thế, cô nhấc chân đi sang một hướng khác.

    Đan Lê từ trên cao nhìn xuống, trong mắt không phải là sự ôn nhu như đối với Kiều Sương mà là một loại lạnh lùng thường trực: “ Em ở trong này làm gì ? ”

    Cô nghĩ muốn làm bộ như anh nhận sai người, cuống quýt định đào tẩu thì nghe thấy thanh âm lạnh lẽo như băng của anh truyền tới: “ Nhiếp Như, em chơi đã không, nếu như đã chơi đã rồi thì đi rửa ráy mặt mũi đi, sau đó đến quan cà phê đằng kia chờ anh … ” Thuận tay xoa xoa lên chỗ mới rồi bị Kiều Sương hôn qua, Đan Lê như nhớ ra điều gì, nói tiếp: “ Cứ chờ ở đó, nhất định anh sẽ qua. ”

    Động tác nho nhỏ của Đan Lê khiến cô thấy thập phần cao hứng, trong lòng ầm thầm phỉ nhổ chính mình: “ Nhiếp Như a Nhiếp Như, ngươi bình thường nhất định là bị Đan Lê chỉnh quá nhiều rồi nên mới có thể dễ dàng bị anh bảo đến quán cà phê là ngoan ngoãn đến quán cà phê ngồi đợi mà không nghĩ phải chỉnh trang lại bộ dáng của bản thân. ”

    20 phút sau Đan Lê mới đến chỗ hẹn. Trong lúc chờ đợi, cô luôn tự nhủ, vừa vặn là công ty anh có việc nên anh mới đến muộn như vậy, chứ không phải là quên đi sự tồn tại của cô.

    Anh vừa vào tới cửa liền nhìn thấy ta, cũng đúng thôi, cô đã chọn một chỗ dễ thấy gần cửa sổ mà ngồi đợi mà. Nhưng là về sau cô lại hối hận vô cùng vì tại sao lại chọn chỗ xa như vậy cơ chứ. Xa như vậy nên nữ phục vụ mới có dịp tranh thủ liếc mắt đưa tình với anh, đã thế, ngay cả những nữ nhân trong quán đều đổ dồn ánh mắt về phía Đan Lê.

    Lòng cô thuỷ chung là có chút khó chịu, nhưng là vẫn rất nhanh ổn định tâm trạng, lúc Đan Lê ngồi xuống phía đối diện, cô cũng không tránh đi ánh mắt anh. Đan Lê … Đan Lê … Chính anh là người khiến cô lúc sâu vào vũng bùn tình cảmm cũng chính anh làm cho Nhiếp Như cô luôn hành xử giống như một cô ngốc vậy.

    Anh vươn tay tới gần. Cô trừng mắt chăm chăm nhìn theo nhất cử nhất động của tay anh, trong lòng có chút hoảng hốt, tim bỗng dưng đậpthình thịch.

    Đều đã là vợ chồng bấy lâu, giờ nhìn anh ngày càng vươn tay gần đến mình, cô lại như cô thiếu nữ lần đầu biết yêu mà ngượng ngùng, đỏ mặt.

    Anh chế trụ đầu cô, bàn tay lạnh như băng khẽ vuốt ve tóc cô, nói: “ Ngồi im … ” Thanh âm trong trẻo như tiếng đàn cello không chút hờn giận khiến cô mặt đỏ tim đập, ngoan ngoãn ngồi im, không dám lộn xộn, trong lòng âm thầm vui mừng vì động tác thân mật của anh.

    Tuy rằng trong lòng tràn ngập vui sướng nhưng cô vẫn nhìn thấy được sự chán ghét thoáng xuất hiện nơi đáy mắt Đan Lê.

    Nếu là được dịp thì chơi, cô cũng vui vẻ hưởng thụ.

    “ Hôm nay thế nào lại đột nhiên đến công ty a ? ” Đan Lê ngồi bên phía đối diện, kêu một tách cà phê, sau giống như cảnh sát hỏi cung bắt đầu thẩm vấn phạm nhân là cô đây.

    Cô cúi đầu, nghịch nghịch các ngón tay, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt luôn khiến người ta phảu trầm mê trong đó của anh.

    Ngữ khí của anh có chút hờn giận, nói tiếp: “ Nếu như đã đến đây, ít nhất cũng phải ăn mặc cho chỉn chu , bộ dáng vừa rồi thì giống cái gì ? ”

    “ Em biết rồi … ” Nàng ngoan ngoãn gật gù đáp lại. Có ai giống cô không chứ, làm lão bà của anh nhưng suốt ngày bị anh mắng, haiz, làm lão bà của anh cũng quá đỗi khó khăn a~

    “ Thật sự là không có chuyện gì ? ” Thật lâu không thấy cô trả lời, anh hỏi lại, vẻ mặt có chút quái dị.

    Trong lòng, cô vẫn đang âm thầm phỉ nhổ chính mình. Làm sao cô có thể nói với anh rằng cô vì lo anh bị cái hồ li tinh kia câu dẫn mà chạy tới đây ? Nhưng là cô đâu có tư cách gì đâu …

    Cô đột nhiên nhớ tới cái gì đó, sợ hãi mở miệng hỏi: “ Ngày mai anh có thể hay không theo em cùng đi gặp ba ba ? ”

    Anh sửng sốt nhìn cô, im lặng không nói.

    “ Hảo, đây là chuyện khiến em phải đến đây sao ? ” Anh vẻ mặt hoài nghi nói tiếp: “ Chuyện này có thể nói ở nhà, không cần phải … ”

    “ Nhưng là anh bình thường đều về rất muộn … ” Cô cắn cắn môi nói: “ Khi đó em đều đã ngủ mất rồi … ”

    “Được rồi, từ nay anh sẽ cố gắng về sớm một chút. ”

    Nghe được câu này, cô nghi hoặc ngẩng đầu nhìn Đan Lê. Cô khồng nghe nhầm đấy chứ ? Chỉ thuận miệng nói ra chuyện này thôi, không nghĩ anh rất nhanh liền nói ra những lời đó.

    Đan Lê đứng lên, ánh mắt tuỳ ý nhìn cô, thần sắc khó hiểu hướng cô nói: “ Em còn có chuyện gì cần, cứ nói ra một thể ? ”

    Cô mỉm cười nói: “ Quần áo cùng đồ mỹ phẩm ở nhà cũng đã dùng hết rồi … ”

    Vẻ mặt anh có chút ảo não, vẻ mặt khó đoán, cứng rắn nói: “ Nếu muốn mua đồ trang điểm cùng quần áo mới, em liền cứ vậy mà đi mua … Chuyện này có gì đâu mà phải nói với anh ? ”

    Nhìn thân ảnh cao gầy cảu anh đang dần dần rời xa, nàng không khỏi buồn rầu, ủ rũ.

    Đan Lê a, Đan Lê …

    Người ta nói ra như vậy là muốn anh cùng đi theo giúp lựa quần áo, chọn mỹ phẩm a! Nhưng là …

    Nghĩ đến đây nàng cúi đầu cắn môi, dáng điệu vô cùng buồn bực cùng ảo não.

    Biết là không có khả năng cho nên cô nửa câu oán trách cũng không hề thốt ra, nếu không anh sẽ nghĩ cô là người được một tấc lại muốn tiến một thước …
     
  3. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Chương 2: Ba Ba


    Ngày hôm sau, khó có được một hôm Nhiếp Như dậy sớm như vậy, mặc dù bên cạnh đã không còn ai nhưng vẫn còn sót lại chút hơi ấm cùng mùi hương của Đan Lê. Cô vui vẻ ôm lấy cái chăn mà tối qua mình đã cùng đắp với Đan Lê, mãn nguyện mà vung tay đánh đánh mẩy cái vào chăn.

    Cửa phòng trong nháy mắt mở ra, Đan Lê nhìn hành động bất nhã đó, cả người cứng đờ, mặt đầy hắc tuyến.

    Cô nhìn anh, xấu hổ mà ngoan ngoãn thu dọn chăn màn gọn gàng, sau đó nhanh nhanh chui vào nhà tắm vệ sinh cá nhân.

    Xong xuôi đâu vào đấy, cô bước xuống lầu, thì nghe Đan Lê nói: “ Em muốn ăn gì, hôm nay chúng ta ra ngoài ăn sáng. ”

    Anh là có ý muốn cùng nàng ăn sáng, hành động này khiến nàng thụ sủng nhược kinh.

    “ Không cần ra ngoài, ăn sáng ở nhà được rồi. ”

    Cước bộ của anh thoáng chậm lại, quay sang nhìn cô, trong đáy mắt có chút trào phúng, nói: “ Em định nấu bữa sáng? Mì ăn liền ? ”

    Cô vẫn nghĩ, để nắm bắt được tâm của một nam nhân thì nhất định phải bắt được cái dạ dày của anh ta, vậy nên đối với công việc nội trợ vô cùng cố gắng. Nhưng là dù có cố gắng như thế nào, trù nghệ cũng không tốt lên được bao nhiêu.

    Đan Lê nói rất đúng, loại nữ nhân như cô, trừ bỏ được người ta che chở, ngoài tiêu tiền ra thì còn biết làm gì ? Điều này chẳng sai một tí nào.

    Cho nên sau khi cố gắng học hỏi một vài ngày nhưng không thấy được kết quả, cô liền quyết định quên ngay chuyện này đi.

    Đan Lê nói lại càng đúng, loại người giống như cô thì chẳng làm được đại sự gì. Đan Lê thì khác, anh là người sinh ra để làm đại sự. Từ ngày ba ba đem công ty giao cho anh, công ty ngày càng phát triển không ngừng. Cho nên anh đặc biệt khinh thường cái loại người không lý tưởng như cô, và có khuynh hướng hướng đến những loại nữ nhân độc lập, kiên cường như Bách Cầm, Kiều Sương.

    Mà sự kiện trọng đại, quyết định đúng đắn nhất trong đời cô chính là kết hôn với Đan Lê.

    Cô chăm chú nấu nướng. Mấy món đơn giản như trứng ốp lết, nấu mì, … cô đều có thể làm dễ dàng, nhưng Đan Lê tựa hồ không an tâm chút nào, mặt mày nghiêm nghị, lạnh lùng đứng một bên hai tay khoanh trước ngực giám sát, sợ cô sẽ đem phòng bếp này thiêu cháy vậy. Đương nhiên anh làm vậy là có lý do, trước đây cô đã một lần đem phòng bếp thiêu cháy …

    Có lẽ anh không biết, anh đứng bên cạnh như vậy chỉ khiến nàng thêm khẩn trương mà thôi.

    Cô thuận lợi nấu nướng xong xuôi, đem một ít tương ớt rưới lên mặt trên miếng trứng ốp lết, cố gắng tạo hình thật đẹp. Đan Lê là cái người rất yêu sự hoàn mỹ, cô chỉ nghĩ muốn ở phương diện nho nhỏ này cũng không được để cho anh thất vọng, chán ghét.

    Lúc ăn mỳ, cô âm thầm quan sát anh. Chỉ là động tác ăn mỳ nhưng ở anh toát ra một cỗ khí chất ưu nhã, động tác không nhanh không chậm, biểu tình trên mặt cũng nhìn không ra, anh đang suy nghĩ gì. Cô vừa ăn vừa lặng lẽ chờ đợi anh đánh giá tay nghề của mình, nhưng là thẳng đến khi ăn xong, anh một câu cũng không nói. Ngay đến một nụ cười hay cái nhíu mày nho nhỏ cũng không hề có, điều này khiến cho nàng thực thất vọng.

    Anh ăn rất nhanh, chỉ trong chốc lát liền đưa bát cho nàng, mày kiếm khẽ nhíu. Điều này khiến cô thực vui vẻ, không tránh khỏi mỉm cười, nhưng có chút xấu hổ nói: “ Mỳ trong nồi cũng hết rồi, để em đi nấu thêm bát nữa. ”

    “ Thôi, không cần. ” Nhìn anh nhíu mày ngày càng sâu, trong lòng cô không khỏi có chút khổ sở. Hoặc là nói cô tuyệt không hiểu Đan Lê hoặc là nói anh hôm nay khẩu vị tốt, khó có được một hôm anh chịu ăn thứ gì do chính cô nấu.

    Bởi vì vẫn âm thầm quan sát Đan Lê nên cô ăn khá chậm. Cho đến khi anh ăn xong bát của mình cô mới miễn cưỡng ăn được quá nửa bát.

    Đan Lê không thích phải chờ đợi người khác, hơn nữa cô ăn cũng chẳng thấy có vị, nghĩ đến đây Nhiếp Như liền buông đũa, thu dọn chén bát.

    Cô đã chờ mong ngày này bao lâu rồi, cái ngày được đích thân nấu thứ gì đó cho Đan Lê, cùng anh ngồi dùng bữa, …

    Nhưng mà hiện thực so với trong ảo tưởng còn kém nhiều lắm.



    “ Như nhi! Con đã đến rồi sao ? ” Lão nhân đang nằm trên giường chậm rãi quay đầu nhìn cô, nở một nụ cười hiền hoà.

    Hốc mắt cô chợt đỏ lên, nước mắt cũng viền quanh khoé mi, chỉ chực chảy xuống.

    “ Con đến rồi, thưa ba. ” Nhiếp Như nhu thuận đi lại bên giường, cố nén nước mắt đối cha mình tươi cười nói: “ Ba, người xem Đan Lê cũng đến thăm ba này. ”

    Đan Lê đem giỏ hoa quả đi tới gần, đến bên cạnh cô, khẽ nói: “ Ba. ”

    Người hướng Đan Lê gật gật đầu. Cô không rõ, cha mình lúc này có nhìn rõ hai người hay không nữa, bệnh tình cha cô hiện không ngừng chuyển biến xấu, thị lực cũng dần dần suy giảm.

    Có sự xuất hiện của Đan Lê, cha cô thập phần cao hứng, ngồi được một lúc, cha cô cùng anh bắt đầu trao đổi về tình hình công ty hiện nay. Tổng mà nói, cha cô thập phần hài lòng với sự phát triển của công ty dưới sự quản lý của Đan Lê.

    Công ty này là tâm huyết cả đời, là thành quả làm việc không ngừng nghỉ suốt những năm tháng thanh xuân của cha cô. Sau khi biết bản thân mắc bệnh nan y, ông không ngừng tìm kiếm người có khả năng kế thừa sự nghiệp của ông. Đan Lê không phải là người có năng lực, tài giỏi nhất nhưng anh là người có khả năng bảo hộ tốt nhất cho cô, quan trọng là cô rất yêu anh. Người mà cha cô tìm có thể là Đan Lê, mà cũng có thể không. Ngày ấy cô si mê anh đến mất cả lí trí, thậm chí chỉ với chút ít thủ đoạn đùa giỡn ngây thơ, cô đã cùng Đan Lê kết hôn.

    Cô biết Đan Lê không yêu cô.Anh là người có khát vọng, có hoài bão lớn, nhưng không có trụ cột để dựa vào. Để tiếp nhận công ty, kết hôn cùng cô chính là điều kiện tiên quyết.

    Có lẽ do quá trầm mặc suy nghĩ nên cô không nghe thấy tiếng anh gọi: “ Nhiếp Như, em đang suy nghĩ gì vậy ? ”

    Đôi mắt thâm trầm, sâu lắng như màn đêm nhìn sâu vào đôi mắt cô, khoé miệng khẽ nở nụ cười nói: “ Ba đang hỏi em đó … ”

    “ A … ba ba … ba vừa rồi nói gì vậy … Con … ” Nàng quẫn bách nhu nhu đầu.

    “Đều đã lớn như vậy … ” Ba ba khẽ cười, nụ cười mang theo những nếp nhăn hằn sâu theo năm tháng, bàn tay cha gắt gao siết lấy tay cô, khẽ khàng nói: “ Nhất định con phải hạnh phúc. ”

    Bàn tay ba ba lạnh như băng, khẽ siết lấy tay cô, khiến trong lòng cô không khỏi dâng lên một cỗ lo lắng , bất an. Ông nắm tay cô rồi đưa qua cho Đan Lê, biểu tình nghiêm túc, gắng gượng nói: “ Nhất định phải hảo hảo chiếu cố nữ nhi của cha. ”

    “ Dạ vâng, thưa ba, con nhất định sẽ hảo hảo chiếu cố Nhiếp Như. ” Đan Lê khẽ nắm lấy tay cô. Bàn tay bất giác khẽ run lên nhưng cái nắm tay càng thêm chặt chẽ.

    Cô từng cùng Đan Lê nói qua, trước khi cha cô qua đời, công ty sẽ giao cả cho anh, về sau cũng vậy, chỉ cần anh có thể giả bộ kết hôn với cô, đối với cô ôn nhu săn sóc một chút giống như một vị hảo trượng phu trước mặt cha để cha cô có thể an lòng nhắm mắt.

    Khi ra khỏi phòng một quãng xa, lúc cha không còn nhìn thấy được nữa, cô khẽ rút tay ra khỏi cái nắm tay của anh. Anh bất giác buông lỏng bàn tay để cô có thể dễ dàng thoát ra.

    “ Thực xin lỗi. Có đau không ? ” Thanh âm của anh tràn ngập ôn nhu dị thường, thanh âm giống như trong mỗi giấc mơ ta thường mơ thấy, bất đồng với âm thanh cứng rắn, băng lãnh lúc trước.

    Cô rút tay về, trong lòng có điểm run rẩy. Cô biết đó chỉ là Đan Lê muốn đóng vai người chồng tốt trước mặt cha cô thôi. Nhưng là, cô không ngăn được tâm mình khẽ rung động. Yêu anh lâu như vậy nhưng cô không dám mở miệng thổ lộ cùng anh.

    “ Em đi rửa hoa quả. ” Cô cúi đầu, ôm giỏ hoa quả chạy nhanh ra ngoài, bên tai vẫn thoảng nghe được tiếng cười trầm thấp của Đan Lê.

    “Đan tiên sinh, sức khoẻ của Nhiếp tiên sinh không ngừng chuyển biến xấu, có khả năng … ”

    “ Tôi biết rồi, nhưng trước hết, bác sĩ đừng nói gì với Nhiếp Như cả. ”

    Cô đứng dựa lưng vào mép tường lắng nghe cuộc trò chuyện của Đan Lê với vị bác sĩ chủ trị cho cha cô. Trong lòng thực rõ ràng bệnh tình của cha cô hiện tại.

    Vì sao lại muốn giấu diếm em … Đan Lê …

    Cô cũng sớm giác ngộ mọi chuyện …

    Cô từ chỗ rẽ dừng lại một lát, sau mới ôm giỏ hoa quả tươi cười hướng Đan Lê đi đến. Bọn họ nhìn thấy cô, cả hai đều thoáng sững người lại, song lập tức liền bày ra bộ dáng như đáng nói chuyện phiếm bình thường.

    Ta mỉm cười hướng vị Hạ bác sĩ kia chào hỏi, làm bộ như thường lệ hỏi: “ Bác sĩ Hạ, bệnh tình của cha cháu thế nào rồi ạ ? ”

    Vị bác sĩ tựa hồ có chút xấu hổ, hướng cô miễn cưỡng cười, đáy mắt thoáng hiện lên chút do dự, nói: “ Nhiếp tiên sinh bệnh tình gần đây đã có chút chuyển biến tốt. ”

    Thật là nói dối không chớp mắt mà ! Nhưng cô thì không có hứng thú vạch trần lời nói dối ấy, chỉ nhanh chóng bước vào phòng bệnh của cha.

    Cô muốn, trong những giây phút cuối của cuộc đời, cô có thể luôn ở cạnh bên cha cô.
     
  4. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Chương 3: Say Rượu


    8h tối nay, cô cùng Đan Lê tham gia một buổi yến tiệc rất quan trọng, chúc mừng một cái hạng mục khá thành công của Tương Viên. Mà Kiều Sương – một trong những nhà thiết kế nổi tiếng nhất hiện nay, một đối tác khá quan trọng của công ty, hôm nay mặc một thân váy dài, trễ ngực, đỏ rực như lửa, nghe đâu đó chính là tác phẩm tự tay thiết kế mà cô ta tâm đắc nhất. Bộ trang phục ấy đã thu hút ánh nhìn của rất nhiều nam nhân trong bữa tiệc đem nay.

    Trong lòng cô có chút phỉ nhổ cái dáng vẻ điệu đà dị thường của cô ta, bản thân cũng cảm thấy bộ váy kia cũng chẳng có gì đặc biệt cả.

    Vì Kiều Sương là đối tác quan trọng trong hạng mục mới của công ty nên Đan Lê đối với cô ta cử chỉ cũng khá thân mật, điều này khiến cô thập phần không thoải mái. Trong lòng như bị một viên đá to, đè nặng xuống. Mặc kệ chân tướng thế nào cô cũng đành tự lừa mình, lừa người rằng Đan Lê làm vậy chỉ là vì cô ta là đối tác quan trộng của công ty, đổi lấy một chút thư thái trong lòng.

    Cô từng là thiên kim tiểu thư, con gái của người sáng lập Tương Viên, nay lại là phu nhân tổng tài Tương Viên, vậy nên khi cô xuất hiện bên cạnh Đan Lê cũng kéo theo vô số ánh mắt tò mò nhìn đến. Mà cô thì chẳng hơi đâu mà để ý, trong đầu chỉ hồi tưởng lại hình ảnh Kiều Sương, trong bụng tức muốn nhảy dựng lên.

    Đan Lê phát hiện biểu tình của cô có chút lạ, liền cười khẽ hỏi: “ Được nhiều người nhìn như vậy nên cao hứng sao ? ”

    Nghe đến đây cô không khỏi có chút sửng sốt, tựa hồ như cảm giác được trong giọng nói của anh tràn ngập sự ghen tuông. Nhất định là do gần đây thức đêm chăm nom ba nhiều quá nên giờ đây cô mới nghe nhầm ra như vậy.

    “ Không có gì, cũng chẳng mấy khi được gặp nhiều người như vậy. ” Cô ôm lấy cánh tay Đan Lê, dựa sát vào người anh, gần đến nỗi có thể ngửi thấy mùi hương dễ chịu, quen thuộc của anh.

    Thấy cô dựa sát như vậy, anh cũng không có ngăn cản. Chắc anh chỉ là muốn giữ thể diện, không muốn trước mặt nhiều người như vậy mà cự tuyệt cử chỉ thân mật của bạn gái, thậm chí là hành động gần gũi của thê tử đi. Này cũng là do cô suy đoán mà thôi.

    Theo sau Đan Lê đến nơi này nơi nọ, hết chào hỏi người này lại quay sang tiếp chuyện người khác. Không giống như Đan Lê đang bận bịu hàn huyên với đối tác, khách khứa, cô ở bên cạnh chỉ ung dung nhàn nhã thưởng thức mỹ thực. Bình thường cô rất ghét những bữa tiệc xã giao đầy những lời lẽ giả dối, nịnh bợ này, nhưng không vì vậy mà cô không tham dự. Vì anh, vì công ty, cô chấp nhận tất cả vậy nên nãy giờ bước chân cô vẫn không dừng lại lại chút nào, chỉ ngoan ngoãn đi bên Đan Lê.

    Bỗng nhiên Kiều Sương hướng cô đi đến. Bởi vì cổ áo quá thấp nên chỉ cần là người khác hơi cúi xuống một chút là đã có thể nhìn thấy khe ngực sâu hun hút như ẩn như hiện dưới làn váy rực đỏ.

    Đan Lê sắc mặt không đổi, như là không để cô gái nóng bỏng, quyến rũ đang đi tới vào mắt. Lúc A Cầm gọi đến, cô còn sợ Kiều Sương sẽ tranh thủ chút thời gian mà cô bận nghe điện, câu dẫn anh. Dù sao trong ấn tượng của cô, loại người như Kiều Sương cũng chẳng tốt đẹp gì.

    Nhưng là lúc sau Kiều Sương lại đi đến trước mặt cô. Không giống như bộ dáng chật vật lúc lần đầu gặp mặt, khi mà mặt mày cô xám xịt như tro, lần này xuất hiện trước cô ta, trong buổi dạ tiệc này, cô mặc một thân lễ phục dạ hội màu đen, tóc dài gợn sóng buông xõa đế thắt lưng, trên cổ còn đeo một chuỗi vòng cổ kim cương lấp lánh do A Cầm thiết kế.

    Biểu tình của Kiều Sương đối với cô có vẻ như có chút khinh miệt. Cô hoàn toàn có thể hiểu được vẻ mặt ấy, bởi lẽ tiếng tăm của cô ở bên ngoài cũng không được tốt lắm. Một người chỉ biết sống dựa vào phụ thân, rồi trượng phu thì dù vẻ ngoài có xinh đẹp, mỹ miều cỡ nào cũng chỉ là một cái bình hoa di động mà thôi.

    “ Đan phu nhân, tôi kính cô một ly. ” Đưa cô một ly rượu đầy, biểu tình của cô ta có chút khiêu khích. Cô có thể cảm giác được ngữ khí của cô có bao nhiêu phần nghiến răng nghiến lợi khi nói ra ba chữ “ Đan phu nhân ”.

    Cô cau mày, không có đưa tay tiếp nhận ly rượu ấy. Cô có tật hễ uống rượu vào thì sẽ hồ ngôn loạn ngữ, cho nên bình sinh cô ghét nhất là rượu chè. Giấu diếm thần sắc bất ổn, cô miễn cưỡng đáp trả: “ Rất cảm ơn cô, Kiều tiểu thư, nhưng tôi không uống được rượu. ” Cô ghê tởm mà tặng thêm cho Kiều sương ba chữ “ Kiều tiểu thư ”. Nhìn đến sắc mặt kia có chút trắng bệch ra, trong lòng cô không giấu khỏi có điểm thực cao hứng.

    Kiều Sương không chút kiên nhẫn, nhíu mày nhìn cô nói: “ Đan phu nhân, cô là không muốn nể mặt tôi hay sao ? ”

    Nếu có thể không nể mặt cô ta, cô đương nhiên là sẽ rất vui vẻ, nhưng là cô cũng không muốn ảnh hưởng đến mặt mũi Đan Lê.

    Tiếp nhận lấy ly rượu từ tay cô ta, uống một hơi, cạn sạch, còn đang định xoay người tính rời đi, không nghĩ đến lại bị Kiều Sương nắm lấy tay, giữa lại: “ Đan phu nhân, tôi tôi muốn nói, còn chưa nói xong đâu. ”

    Cô ta siết cũng khá nặng tay, đau đớn khiến cô nhịn không được mà nhíu mi.

    “ Kiều Sương, cô làm gì ở đây vậy ? ” Thanh âm lạnh như băng của Đan Lê từ gần đó truyền đến khiến Kiều Sương ngăn không được bản thân có điểm run rẩy. Bàn tay đang nắm chặt lấy cánh tay cô cũng nhanh chóng rời đi. Nhiếp Như thừa lúc đó rút tay lại, khẽ xoa lên chỗ mới rồi bị nắm, thầm nghĩ, mới rồi lực đạo của nữ nhân kia thập phần lớn.

    Đan Lê hướng chúng ta bước nhanh tới, cau mày nhìn cái ly rỗng trong tay Nhiếp Như, biểu tình không giận mà uy. Nhìn anh như vậy, cô đoán chắc bản thân đã làm cho đối tác quan trọng của công ty tức Kiều Sương giận dỗi, hẳn là anh đang rất hối hận vì mang cô theo cùng đến đây ?

    Đan Lê khẽ kéo cô về phía mình, cách xa Kiều Sương một khoảng, ngữ khí lạnh như băng hướng Kiều Sương nói: “ Nhiếp Như không uống được rượu, hy vọng là sẽ không có lần sau. ” Anh là muốn bảo hộ nàng. Biết được điểm ấy trong lòng cô không khỏi có điểm vui vẻ, cao hứng. Nhưng là lại nhìn đến biểu tình thực khủng bố trên mặt anh, dường như là anh đang rất tức giận vậy, nhưng là anh tức cái gì vậy ?

    Anh ngữ khí xem chừng không được tốt lắm, hướng cô nói: “ Về nhà. ” Vừa nói dứt lời liền kéo ngay cô hướng cửa đi đến, không một lần quay đầu nhìn lại.

    “ Nhưng mà … Yến hội … Còn yến hội mà … Làm sao lại … ” Anh đi quá nhanh khiến cho cô mấy lần thiếu chút là té.

    Anh lặng im không nói, sau vì câu nói của cô, cước bộ có điểm chậm lại không ít : “ Không sao cả. ”

    Cô đột nhiên cảm thấy đầu có chút choáng váng, mọi thứ xung quanh cứ hoa hết cả lên, cuối cùng thì cô ngã vào trong một vòng ôm ấm áp, sau thì không biết thêm điều gì nữa.

    Vào tối đó, cô nằm mơ. Vẫn là giấc mơ bấy lâu nay cô vẫn hay mơ về.

    Cô mơ về thời điểm gặp Đan Lê lúc còn học đại học. Lại giống như trước đây chạy đến thổ lộ với anh, nhưng lần này lại có điểm gì đó không giống như trước. Trong mộng cô tựa hồ so với trước đây to gan lớn mật và đầy dũng khí hơn vậy. Đan Lê cũng không có giống với trước đây, lạnh lùng nhìn nàng mà nói: “ Cô giỡn sao ? Vẫn là trong cái đầu nhỏ bé này ngoài luyến ái ra thì cũng chẳng có cái gì khác. ” Hôm nay anh phá lệ mà vô cùng ôn nhu. Khẽ hôn lên cánh môi hồng nhuận của cô, sau đó lại ở bên tai cô khẽ khàng nói: “ Nhiếp Như, trong trò chơi này, anh thua rồi. Anh thế nhưng lại yêu người như em … ” Trong mộng cô thấy chính mình hạnh phúc, cười đến ngây ngốc.

    Đáng tiếc, mộng vẫn chỉ là mộng mà thôi.

    Bốn năm đại học không ngừng thầm mến, lại thêm ba năm hôn phối, tình yêu của nàng dành cho anh vẫn vẹn nguyên như những buổi đầu.

    Say rượu, kết quả là thống khổ dị thường. Lúc cô tỉnh lại thấy mình đang nằm trên giườn, ở nhà, mà lúc này Đan Lê đang ngồi bên, biểu tình là lạ.

    Đầu có điểm choáng váng, ánh mắt mơ hồ nhìn Đan Lê một bộ dáng ba đầu sáu tay, cô không khỏi cười ra tiếng.

    Anh cũng không có để ý đến cô mạc danh kỳ diệu cười, chỉ đi nhanh ra phía cửa, không ngoảnh đầu lại, nói: “ Ở nhà nghỉ ngơi một chút đi. ” Tuy là trong ngữ điệu có mấy phần mệnh lệnh nhưng vẫn khiến cô trong lòng có mấy phần vui vẻ và ấm áp.

    Cô không khỏi miên man nghĩ ngợi, phải chăng từ lúc ấy cho tới giờ anh vẫn luôn ngồi tại bên giường, chiếu cô cô ?

    Đang nằm nghỉ thì cô bỗng nhận được điện thoại của A Cầm. Theo điện thoại truyền đến là thanh âm giận dữ của A Cầm, cô ấy đang rất tức giận, nói nam nhân kia có bao nhiêu vô dụng. Chẳng biết đây là nam nhân thứ bao nhiêu tìm cách tiếp cận cô ấy mà thất bại nữa ? Cô nhịn không được mà cười cười, một bên cố gắng trấn an: “ A Cầm, yêu cầu của ngươi cũng thật cao mà … ”

    A Cầm tựa hồ có chút bất mãn, cố tình nhắm vào nỗi đau của cô mà nói: “ Hừ, Kiều Sương kia liệu đã đem nam nhân của ngươi câu dẫn đi chưa a? ”

    Cô mặc dù chẳng hề để ý, nhưng tâm vẫn nhịn không được mà trầm xuống. “ Yên tâm đi. Không có đâu. ”

    Bách Cầm là bạn thân nhất của cô. Cô ấy là một nữ tử rất kiên cường, lại có năng lực nữa, hiện đang là nhà thiết kế châu báu của Tân Tinh. Nhìn lại mình, một cái nữ nhân yếu đuối, vô năng vô dụng, một cái bình hoa, cô không khỏi cảm khái thở dài. Đại khái chắc là do bù trừ cho nhau về tính cách nên từ đại học đến giờ, hai người vẫn luôn là đôi bạn tốt. Tính cách của cô ấy quá mức mạnh mẽ nên nữ cường nhân A Cầm đến bây giờ vẫn chưa tìm được bạn trai. Cô ấy cho rằng Đan Lê đối với cô quá mức lạnh lùng, căn bản là đem tâm của cô giẫm dưới lòng bàn chân nên cũng không thích anh lắm.

    Cô không khỏi nhớ tới lúc mới kết hôn với Đan Lê, khi đó anh so với bây giờ biểu hiện có nhiều phần lãnh ý cùng lạnh nhạt, không vui hơn. Thậm chí còn chán ghét đến không muốn nói với cô một câu, mà cô thì thập phần không thèm để ý đến. A Cầm thấy vậy nhịn không nổi sự yếu đuối của cô mà định muốn ngả bài cùng Đan Lê, nhưng là cô thập phần liều mạng ngăn lại. Nhưng vẫn là ngăn không được trong một lần, lúc trò chuyện với Đan Lê, A Cầm giận dữ cầm lấy cốc nước trên bàn hướng anh hất tới. Đan Lê là cái người vô cùng cao ngạo làm sao lại có thể tha thứ cho cái hành động sỉ nhục anh như vậy. Cô là người ở giữa lại càng thêm sợ hãi, một bên là bạn thân nhất của mình, một bên lại là trượng phu, cô thực không biết phải làm sao mới tốt. Càng sợ Đan Lê sẽ tức giận mà bảo cô cắt đứt với A Cầm cho nên mặc dù rất sợ hãi nhưng cô vẫn nhanh nhẹn đứng chắn trước mặt Đan Lê, nước trong cốc hết thảy đều hất len người cô.

    Mặc dù sợ bóng sợ gió một hồi lâu sau, nhưng may mắn là hình như Đan Lê cũng không đem chuyện này để trong lòng, cho nên coi như là lần đó cô phúc lớn mệnh lớn thoát được một kiếp.
     
  5. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Chương 4: Khúc Mắc


    Dạo gần đây cô thường hay đến bệnh viện bầu bạn, chăm sóc cho cha, Đan Lê thì thái độ có chút bất thường nhưng nếu có thời gian anh vẫn đến thăm ông. Anh đến như vậy có lẽ vẫn là do cảm kích cha mà thôi. Nếu không có ông thì dẫu anh có giỏi giang, tài ba đến đâu cũng không thể dễ dàng nắm quyền điều hành một công ty lớn như Tương Viên. Nhưng cũng có lẽ tình cảm anh đối với cha, ngoài cảm kích còn có thêm hận ý. Nếu không phải ông ra điều kiện muốn tiếp quản công ty thì phải lấy con gái ông thì có lẽ anh đã không bao giờ phải lấy cái bình hoa không não là cô đây.

    Đương nhiên hết thảy chỉ là suy đoán của cô, nhưng là trước đây Đan Lê từng nói, cô thuộc dạng nữ nhân vô cùng nhàm chán … Đúng vậy, tâm tư Đan Lê quá mức phức tạp, cái bình hoa như cô sao lại có thể đoán được cơ chứ ? Nghĩ đến đây cô không khỏi có chút tự giễu mình.

    9h đêm, lúc này Đan Lê đang ở Ý lo liệu một cái hạng mục làm ăn của công ty.

    Sáng nay cha cô ngoài ý muốn muốn xuống giường, ra ngoài hoa viên phơi nắng. Cô ở bên cạnh lẳng lặng ngồi ở bên người ông hưởng thụ những tia nắng mặt trời ấm áp.

    Ông nhìn cô, ánh mắt khó có được lúc thấu triệt, anh minh như lúc này, những nếp nhăn trên trán khẽ nheo lại, ông cười và nói: “ Con gái ngoan, đã trưởng thành thật rồi a … Đáng tiếc cha không thể nhìn thấy ngoại tôn của cha được rồi. ”

    “ Không đâu mà, cha. ” Cô ngẩn người, vội vàng nói: “ Cha chịu khó chờ thêm một thời gian nữa, nhất định liền có thể được nhìn thấy cháu ngoại mà. ”

    Cô không dám nói thật cho ông biết cô và Đan Lê, hai vợ chồng chỉ là đơn thuần nằm ngủ trên một chiếc giường, sự tình gì cũng chưa từng phát sinh, có lẽ sẽ chẳng bao giờ có con được. Cô lại càng không dám cường ngạnh mà yêu cầu, sợ sẽ rước lấy sự chán ghét của Đan Lê.

    Cô sợ hãi nhìn biểu hiện của cha lúc này, lại càng thêm sợ hãi giọng điệu mới rồi của ông.

    Sau, lại thấy ông hỏi: “ Đan Lê đâu ? ”

    “ Anh ấy qua Ý công tác rồi ạ. ”

    “ Nó a … ” Ông chậm rãi thở dài một hơi, “ Cha hy vọng quyết định khi ấy của mình là chính xác. ”

    Cô không hiểu được ý tứ trong câu nói của ông nhưng cũng chẳng biết nói gì nên chỉ im lặng đứng bên. Thẳng đến chạng vạng, ông chậm rãi nhắm mắt, vẻ mặt yên bình giống như đang ngủ vậy.

    Cùng với mười lăm năm trước, cha lại giống mẹ cô, trên mặt mang theo một nét cười ôn nhu, nhắm chặt hai mắt, ly khai nhân thế.

    Mà cô thì cứ khờ khạo, ngây ngốc nhìn sau rồi lẳng lặng gục trên người ông rơi lệ.

    Với tay lấy chiếc di động trong túi, ấn số 1, sau ấn phím gọi đi. Trong điện thoại của cô, số 1 là số của Đan Lê, số 2 là số của A Cầm, từ đây có thể thấy rõ địa vị của hai người quan trọng thế nào trong lòng cô. Nếu để A Cầm biết, nhất định cô ấy sẽ cốc cô một cái cho xem.

    Điện thoại rất nhanh được khai thông, cô cố gắng ổn định lại tâm trạng thương tâm của mình.

    Thanh âm trong trẻo mang theo chút bỉ đoan của Đan Lê từ bên kia đầu điện thoại truyền đến: “ Uy … ”

    “ Đan Lê … Là em … ” Sau khi khóc một lúc lâu, giọng cô bây giờ có chút khàn khàn.

    “ Nhiếp Như ? ” Thanh âm của anh lộ ra một chút ngoài ý muốn. Quả thực, cô mặc dù đem số điện thoại của anh để ở vị trí đầu tiên nhưng thật không dễ dàng gì mà ấn hạ được.

    “ Thanh âm của em sao vậy ? Bị cảm à ? ” Từ bên kia truyền đến những thanh âm lẩm bẩm , cô đoán là anh vẫn đang làm việc, bàn tay khẽ nắm lại thành nắm đấm. Lúc đang làm việc, anh ghét nhất là bị làm phiền.

    Cô ngừng thở, ấp úng nói: “ Ân … ”

    Bên kia đầu dây không thấy nói gì.

    “ Bệnh nhỏ thì cũng không nên chủ quan, giờ em đến chỗ Bách Cầm để cô ấy nhìn qua tình trạng bản thân một chút. ” Anh do dự một hồi, cuối cùng nói: “ Hảo hảo chiếu cố chính mình. Anh hiện giờ đang họp. ”

    Cùng với câu nói cuối cùng kia của anh, bên đầu kia điện thoại truyền đến một thanh âm mềm mại quen thuộc của nữ nhân: “ Đan Lê, ai gọi vậy ? ”

    Trong chốc lát, cô cảm thấy đầu óc mình trống rỗng, di động từ trong tay rớt xuống lúc nào không biết.

    Bên ngoài mưa tí tách rơi, đôi lúc có mấy tiếng sấm giật chớp lóe rạch ngang bầu trời.

    Ngồi lặng yên, cô thầm nghĩ, bản thân mình quả nhiên là rất nhu nhược.

    Ngày đó, cô chẳng biết đã đi gì, cả người ướt đẫm tìm đến nhà A Cầm. Thời tiết thật sự là trêu chọc con người ta, mới sáng sớm trời còn đổ nắng, đến tối lại đột nhiên mưa như trút nước, thực giống với tâm trạng của cô lúc này.

    Cửa mở ra, A Cầm thoáng sững người nhìn cô, lúc sau như mới lấy lại tinh thần run rẩy hỏi cô đã phát sinh chuyện gì.

    Cô trừ bỏ lúc nhìn cô ở cửa một khắc kia, cả người cứng đơ, miệng lưỡi cứng ngắc, giống nhau lạnh như băng. Cố gắng lắm cô mới ép bản thân khó khăn nói ra được một câu: “ Cha ta … Cha ta đã qua đời rồi … ” Tiếp sau cô tựa như người mất hồn, tùy ý A Cầm bài bố.

    Trước tiên cô ấy đem cô kéo vào nhà tắm, cởi sạch quần áo ướt nước mưa trên người cô sau đem cô tiến vào bồn tắm. Lúc sau, cô ấy chạy ra tìm cho cô một bộ quần áo sạch sẽ để thay.

    A Cầm vừa lau người, vừa trấn an cô, nhưng là hết thảy những lời ấy đối với cô lúc này chỉ như gió thoảng bên tai.

    Nhìn ta như vậy, cô ấy vô cùng sợ hãi, càng không ngừng loạng choạng đỡ lấy cơ thể cô: “ Nhiếp Như, ngươi con mẹ nó nói gì đi a …Ngươi có biết ngươi cứ như vậy khiến ta sợ thế nào không ? ”

    Ngay cả khi những lời này vang lên bên tai, linh hồn cô vẫn tựa như đang phiêu dạt ở một nơi xa xôi nào đó vậy.

    Cô là một đứa nhỏ sớm được chiều quá sinh hư. Bởi vì mẹ qua đời quá sớm vậy nên cha đối với cô thập phần sủng ái, trên cơ bản, cô muốn gì cha cô đều tìm mọi cách đáp ứng, vậy nên trước đây mới tạo cho cô cái thói kiêu căng, thẳng đến khi lớn lên, cái tính đó mới giảm đi đôi chút.

    Cô vẫn không quên lần đầu tiên nhìn thấy Đan Lê. Khi ấy cô bị anh làm cho si luyến đến mức hạ quyết tâm phi quân không lấy chồng.[ Không phải anh thì nhất quyết không lấy ]

    “ Cô giỡn sao ? Vẫn là trong đầu cô trừ bỏ ái luyến, còn lại thì cũng chẳng có cái gì hết.”

    Ngày đó, cô vì câu nói ấy mà bị hung hăng đả kích. Khi ấy cô nhớ dáng điệu bản thân khóc lóc ủy khuất thập phần khó coi, như thường lệ chạy tới tìm cha, khóc lóc mà kể lể, không nghĩ ông lại đem cái tên Đan Lê này nhớ kỹ trong đầu.

    Cô vụng trộm nhìn ngắm Đan Lê, thậm chí có đôi khi còn làm bộ lơ đãng đi ngang qua cửa lớp hoặc ngang qua bên người anh. Cho nên ngày đó, khi mà Đan Lê sắc mặt không tốt xuất hiện trước mặt cô, trong lòng cô lại xuất hiện một loại cảm giác vui mừng không nói lên lời. Tựa hồ như những cố gắng trước nay của bản thân cuối cùng cũng được người kia để ý đến.

    “ Nhiếp Như … ” Anh gằn giọng chuẩn xác nói ra tên của cô, thanh âm trầm thấp khiến cô lập tức cảnh giác: “ Cô đùa như vậy đã đủ chưa ? Mặc kệ cô có bao nhiêu thứ, mặc kệ là bao lâu, tôi cũng sẽ không bao giờ thích cái loại bình hoa ngốc nghếch như cô. ”

    Mặt cô trong phút chốc trở nên trắng bệch: “ Anh nói vậy là có ý gì ? ”

    Anh từ trên cao nhìn xuống, biểu tình lạnh như băng mà châm chọc: “ Đến hỏi cha cô ấy.”

    Nghe đến đây cô sợ hãi, nhịn không được trở vè hỏi cha. Đáp án của ông lập tức khiến tâm cô như chìm sâu xuống đáy cốc. Đang học năm thứ tư nên Đan Lê phải ra ngoài tìm một nơi để thực tập, nhưng là không có một công ty nào nguyện ý tiếp nhận anh.

    Cô khuyên cha buông tha cho anh, ông lại ngoan cố cho rằng nếu cô thích anh như vậy thì ông phải tìm mọi cách đem anh đặt vào trong tay cô. Sau đó một thời gian khi cô mới biết cha mình mắc bệnh nan y, không sống được lâu, có lẽ vì vậy mà ông liền vội tìm một người đủ sức đủ tài để kế nghiệp công ty. Vừa hay Đan Lê lại là người vô cùng thích hợp, cô lại yêu anh sâu đậm như vậy cho nên cha mới tìm mọi cách để thành toàn mọi việc, một mũi tên trúng hai con chim.

    Đan Lê cuối cùng cũng thỏa hiệp, nhưng từ đó trở đi, ánh mắt anh nhìn cô luôn mang theo sự khinh thường.

    Đúng vậy …

    Dựa vào cái gì cô vừa sinh ra đã có thể cứ vô tư lự mà sống, không cần phải phấn đấu mà vẫn có thể có được nhiều thứ như vậy.

    Mà Đan Lê vừa có tài, vừa có khát vọng nhưng lại chỉ là một người bình thường, cho dù có nỗ lực có khát khao thế nào cũng chỉ có thể hy vọng tìm được một công việc tốt, sau đó tìm một người hợp với mình đi đến cuối cuộc đời, mà có khi cả đời cũng không thể làm được.

    Mà cô, từ nhỏ đã không chịu học hành, cũng chẳng cần phải lo lắng gì cho cuộc sống của bản thân, chỉ cần muốn liền có thể có ngay thứ mà những người khác phải nỗ lực bao nhiêu mới có được, thích liền có thể cả ngày nằm nhà xem ti vi, đi chơi, dạo phố, mua sắm,…

    Đây quả thật là không công bằng!

    Nhưng đó lại là sự thật.

    Để xin lỗi, trước ngày kết hôn một ngày, cô đưa cho Đan Lê một tờ hiệp ước.

    Đan Lê sẽ vĩnh viên không yêu cô, nếu là vận mệnh muốn hai chúng ta khúc mắc cả đời thì dù anh có thỏa hiệp nhưng cô thì không đành lòng.

    Cô nói rõ với anh, cha cô bị ung thư não, nhiều nhất là ba năm sau, ông liền tạ thế, khi ấy anh có thể ly hôn …

    Và hôn lễ của cô là một hôn lễ không có niềm vui, hết thảy cũng chỉ là làm trò, diễn cho cha cô xem mà thôi.

    Ở hôn lễ, nhìn chúng ta hôn nhau trước đông đảo quan khách, cha cô vô cùng cao hứng mà tuyên bố, từ nay về sau anh chính thức tiếp nhận tập đoàn Tương Viên, trở thành tổng giám đốc của công ty.

    Cha cũng không hề hay biết, lúc mặt đối mặt, Đan Lê chuẩn bị hôn cô, biểu tình của anh có bao nhiêu lạnh lùng, lãnh đạm và khinh thường. Tiếp xúc thân mật như vậy khiến anh thấy không cam lòng cùng khuất phục. Hôn là cho có lệ, thanh thiển, tùy ý, không có trang nghiêm cùng thần thánh giống như trong tưởng tượng của cô.

    Mặc dù cảm thấy rất mất mát nhưng cô vẫn miễn cưỡng cười vui. Bên ngoài càng cười tươi rạng rỡ bao nhiêu, trong lòng cô lại đau đớn cùng mất mát bấy nhiêu. Hôn lễ này thực sự rất bi ai.

    Sau khi cha cô đem những lời kia nói ra, nụ cười rốt cuộc cũng nở trên môi Đan Lê, nhưng là nụ cười đó rất rất lãnh đạm, chỉ có người đứng gần nhất với anh khi ấy, là cô mới có thể nhìn thấy. Cho đến bây giờ cô vẫn còn nhớ như in, nụ cười ấy có bao nhiêu phần châm chọc.
     

Chia sẻ trang này