Quăng Thái Tử Đi Ngoại Tình - Trầm Du [ 308 Chương ]

Thảo luận trong 'Xuyên Không' bắt đầu bởi Thảo Nguyên, 16/7/16.

  1. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    281. Tiểu nhạc đệm ấm áp

    “Đừng trách ta không cho ngươi cơ hội, ta đây liền giúp ngươi chọn, đánh một trăm roi.”

    “. . . . . . Năm mươi!”


    Cảm thấy hắn không phải dọa nạt nàng, Trình Tuyết Y theo phản xạ kinh khủng hô to.

    “Cũng tốt,” Hoàng Phủ Dật cười cười, “Năm mươi roi đánh trên mặt, ta còn muốn đánh một trăm roi trên người ngươi.”

    “. . . . . .” Trước mắt tối sầm, Trình Tuyết Y ngất xỉu.

    Đóa Đóa xem sách đang nhập tâm, liền cảm giác mình bị vòng tay quen thuộc ôm chặt.

    Oh?

    Đóa Đóa lấy khăn lụa trong tay ra, “Mau như vậy đã hỏi xong rồi?”

    “Không có,” Hoàng Phủ Dật thực bình tĩnh cười cười, “Nàng ta ngất xỉu, ta qua đây cùng nàng.”

    “Chàng thật sự dùng trọng hình với nàng ta?” Đóa Đóa thực kinh ngạc.

    “Không có, chỉ dọa nạt nàng ta vài câu.”

    “Vậy liền đem người dọa ngất?” Đóa Đóa chắp tay, “Bội phục, bội phục.”

    Hoàng Phủ Dật cũng nghiêm túc chắp tay, “Khách khí, khách khí.”

    “. . . . . .” Mồ hôi lạnh trên đầu Đóa Đóa bắt đầu rơi xuống, “Chúng ta hình như càng lúc càng sét đánh.”

    Ô ô, nàng là bị bọn họ truyền nhiễm!

    Nàng trước kia là đứa trẻ ngoan囧, không phải lôi thần!

    Danh hiệu giống hai người cũng không có gì quang vinh a. . . . . . Đóa Đóa lệ chạy vội.

    “Ta thương nương tử thôi,” Hoàng Phủ Dật ôm nàng nhẹ lay động, “Cho nên phụ xướng phu tùy.”

    “. . . . . . Oan uổng, đổi trắng thay đen!”

    Đóa Đóa bi phẫn lên án, “Rõ ràng ta mới là bị liên lụy! Là phu xướng phụ tùy!”

    “Thừa nhận ta là phu?” Hoàng Phủ Dật mắt sáng lên, “Vậy chúng ta động phòng đi.”

    “. . . . . .” Vậy mà hắn cũng nói qua được chuyện đó!

    Đóa Đóa lệ quanh tròng tới góc tường vẽ vòng tròn.

    Nhìn người không chuẩn a. . . . . . Ai nói lão công nàng tìm rất hoàn mỹ? Ai nói?

    Ô ô, trả tâm linh thuần khiết của nàng đây!

    Ô ô. . . . . . Thuần khiết là đóa tiểu phù vân. . . . . . tiểu phù vân của nàng. . . . . .

    Hoàng Phủ Dật cũng không ngăn nàng, chỉ cùng nàng chạy đến góc tường ngồi chồm hổm, thân thân mật mật trêu đùa nàng.

    Thế là Đóa Đóa mắt thấy đóa tiểu phù vân càng lúc càng xa nàng. . . . . .

    Khi Trình Tuyết Y mở mắt liền thấy hai người kia ngồi xổm ở góc tường, dáng vẻ. . . . . . khả nghi, mà Hoàng Phủ Dật đang cúi đầu hôn Đóa Đóa.



    282. Âm mưu của Nhiếp Chính Vương (1)

    Người Trình Tuyết Y không động, Hoàng Phủ Dật đã quay đầu nhìn nàng, sau đó lại quay trở về.

    “Đóa Đóa, một mình ngồi vẽ đi, ta đi thẩm tra người trước.” Hắn cúi đầu hôn hôn nàng.

    “. . . . . .” Đóa Đóa ném ánh mắt nhỏ bi phẫn về phía hắn.

    Sao nghe giọng điệu của hắn như đang dỗ trẻ nhỏ chứ?

    Vẽ vòng tròn là việc cao thượng vĩ đại quang vinh a! Rõ ràng đều người cao nhã làm. . . . . . mà?

    Hoàng Phủ Dật bật cười nhìn nàng bi phẫn, yêu thích ôm mặt nàng, “Đóa Đóa, sao nàng lại đáng yêu như thế.” Hắn cúi đầu hôn nàng thật mạnh.

    “. . . . . .” Thuần khiết, ngươi thế nào phù vân như thế. . . . . . Ô ô.

    Giúp Đóa Đóa bịt chặt tai, Hoàng Phủ Dật đứng dậy đi về phía Trình Tuyết Y, vẻ ôn nhu sủng nịch trên mặt đã thu hồi, giống như mang mặt nạ, trên khuôn mặt hắn lại là nụ cười ôn hòa thích hợp.

    “Ngươi đã tỉnh, vậy bắt đầu đánh.” Hoàng Phủ Dật nắm dây thừng trước cổ nàng.

    Trình Tuyết Y rụt về sau, “Sư huynh, vì sao huynh lại đối với ta như thế? Ta thật sự không biết gì hết!”

    Hoàng Phủ Dật ung dung lắc lắc dây thừng trong tay, “Đánh trước rồi nói.”

    Nói xong cũng không chờ Trình Tuyết Y đáp lời, hắn nâng cao tay lên, đánh mạnh xuống ——

    “A —— ta nói!” Trình Tuyết Y khóc thê thảm kêu to.

    Roi cách mũi nàng không đến một tấc liền dừng lại.

    “Thật sự?” Nghe vậy, giọng Hoàng Phủ Dật có chút tiếc nuối.

    “Thật sự thật sự!” Trình Tuyết Y sợ đến mặt không còn chút máu.

    Đừng nói là năm mươi roi, dùng sức như thế, cho dù chỉ là một roi, mặt nàng cũng bị hủy!

    “Vậy nói đi.” Hoàng Phủ Dật thong thả ngồi vào ghế, chờ nàng cung khai.

    “Ta không nhận ra hắn, là hắn tự mình cho người đến tìm ta, nói có chuyện của huynh phải thương lượng.”

    Đối với người coi trọng dung mạo như Trình Tuyết Y mà nói, hủy dung hiển nhiên so với chết còn đáng sợ hơn, cho nên hắn vẫn thẳng thắn.

    “Ừm.”

    Thật cẩn thận nhìn thần sắc hắn, đầu Trình Tuyết Y nhanh chóng nghĩ xem nên nói tiếp thế nào.

    “Ngươi nói dối đi,” Hoàng Phủ Dật cười nói, ra vẻ tâm tình không tệ, “Như vậy ta mới có thể tìm được cớ đánh ngươi.”



    283. Âm mưu của Nhiếp Chính Vương (2)

    “. . . . . . Ta không nói dối!” Trình Tuyết Y vội vàng biện bạch, “Ta nói thật, hắn đã hỏi ta có cách gì có thể khiến hai người mâu thuẫn.”

    “Hắn nói chính là ‘mâu thuẫn’?”

    “Phải.”

    Nàng cũng không biết Mạc Lương Ngôn vì cái gì phí tâm tư chỉ muốn đạt tới mục đích đơn giản này.

    Có điều nàng nghĩ hãm hại Vân Tri Dao, sau đó Hoàng Phủ Dật nhất định sẽ muốn nghiêm khắc trừng trị ả ta, mà theo tính cách của Vân Tri Hiểu, nhất định sẽ bảo vệ muội muội, như vậy có thể đạt tới mục đích của Mạc Lương Ngôn, đối với mình cũng có chỗ tốt.

    Không nghĩ đến sự tình hoàn toàn không theo kế hoạch, Hoàng Phủ Dật căn bản là không định trách tội Vân Tri Dao.

    “Hắn hứa cho ngươi cái gì, bởi vì chút mục đích như thế, ngươi liền bán đứng ta?”

    Nụ cười của Hoàng Phủ Dật vẫn ôn hòa như cũ, nhưng không biết vì sao khiến người ta có cảm giác không lạnh mà run , nhìn Trình Tuyết Y lại sắp ngất.

    “Hắn, hắn hứa sau khi thành công, nhất định sẽ làm huynh lấy ta.”

    Khẽ cười một tiếng, Hoàng Phủ Dật lên tiếng, “Sau này đừng mơ mộng.”

    “. . . . . . Ta, ta. . . . . . Sư huynh, huynh đừng hiểu lầm, trước đó ta cũng không biết Mạc Lương Ngôn sẽ sai người chém hoàng thượng bọn họ bị thương!”

    “Thật sao?” Hoàng Phủ Dật cười cười, “Mắt ngươi căn bản chỉ có bản thân, chỉ cần có lợi cho mình, ngươi sẽ không đồng ý sao?”

    “. . . . . .” Khuôn mặt Trình Tuyết Y trắng bệch.

    Cũng không nhiều lời cùng nàng, Hoàng Phủ Dật chậm rãi điều chỉnh dây thừng trong tay quay lại cổ nàng.

    “Sư, sư huynh!”

    Tưởng hắn vẫn muốn siết chết mình, Trình Tuyết Y run như cầy sấy, “Sư huynh tha ta đi, ta cũng chỉ là bởi vì rất muốn gả cho huynh, nhất thời hồ đồ, sau này ta nhất định sẽ không làm vậy!”

    Nàng càng không ngừng rơi lệ, nhưng không dám phá hoại hình tượng gào khóc lớn, chỉ dùng vẻ mặt thê thảm đáng thương nhất nhìn Hoàng Phủ Dật, muốn làm hắn mềm lòng.

    Lúc này đây, nàng cảm thấy chỉ có khuôn mặt này có thể cứu mình.

    “Sư huynh, nể tình đồng môn, huynh tha ta một lần này đi, Tuyết Y sau này nhất định sẽ thành thành thật thật, mọi việc đều nghe sư huynh.”

    “Yên tâm đi, ta không muốn giết ngươi.”

    Qua được một kiếp đơn giản như thế, Trình Tuyết Y mừng rỡ như điên.

    “Bởi vì vạn tiễn xuyên tâm rất phiền, giết người mà thôi, ta không muốn phí sức như vậy vậy.”
     
  2. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    284. Âm mưu của Nhiếp Chính vương (3)

    Hoàng Phủ Dật cười cười, “Cẩn thận lời nói của mình.”


    “. . . . . .” Mặc dù sắc mặt đã thay đổi mấy lần, nhưng dù sao hiện giờ đã tránh được một kiếp, Trình Tuyết Y vẫn tiếp tục giả đáng thương, hy vọng dáng vẻ ‘hoa lê đẫm mưa’* của mình có thể làm hắn thương xót.

    *hoa lê đẫm mưa: hoa lê đọng nước mưa, tả cảnh khóc xinh đẹp của người con gái.

    Quay đầu nhìn thoáng qua, Đóa Đóa đã không còn vẽ vòng tròn nữa, tiếp tục xem sách của nàng.

    Chẳng những thế nàng còn xem vô cùng nhập tâm, sách trong tay cũng không còn mấy trang nữa sẽ hết rồi.

    Hoàng Phủ Dật cười cười, ngồi xuống, cũng không ngăn cản Trình Tuyết Y giả vờ đáng thương với hắn.

    Trình Tuyết Y mừng thầm, lại tiếp tục tiến bước, cũng không còn giả vờ thản nhiên, hất mặt như lúc trước nữa, mà là giả vờ mềm yếu khóc thút thít nghẹn ngào, chỉ sợ hắn không nhìn rõ dáng vẻ mình hiện giờ.

    Đại khái đợi khoảng một nén nhang, cuối cùng Đóa Đóa cũng xem xong sách trong tay, giống như thật thỏa mãn mà đứng lên vận động một chút.

    Hoàng Phủ Dật cũng đứng lên, chuẩn bị đưa thê tử về nhà.

    Có điều vào trước khi hắn đi còn để lại một câu ——

    “Tốn đồ trang điểm của ngươi rồi.”

    “. . . . . .” Trình Tuyết Y vội vàng vọt tới trước gương đồng, thì đối diện với lớp trang điểm trên khuôn mặt mình đã dính lại thành một khối, thật giống như mặt quỷ.

    “A ——”

    Nghe tiếng thét chói tai ấy, Đóa Đóa đã ra cửa cũng không khỏi sửng sốt, “Gì vậy?”

    Hoàng Phủ Dật cười ôm thắt lưng nàng, “Chắc là tự nàng ta thấy bộ dạng mình quá xấu xí đó mà.”

    “. . . . . .”

    Sau sự kiện này, ba ngày liền Mạc Lương Ngôn đều không có tin tức, trong cung cũng khôi phục lại yên bình trước kia.

    Nhưng ngày thứ tư lúc lâm triều, hắn lại chạy đến Đông cung, muốn gặp Đóa Đóa.

    “. . . . . . Biểu ca.”

    Thời gian này Hoàng Phủ Dật đương nhiên là không ở đây, vì thế Đóa Đóa gặp hắn trong hoa viên, bên cạnh ngoại trừ Cửu Vương gia, còn có n thị vệ giả vờ đang làm việc.

    “Hiểu Hiểu,” Mạc Lương Ngôn đè thấp giọng, “Trong cung này ta có tai mắt.”

    “. . . . . .” Đóa Đóa sửng sốt, không biết vì sao hắn lại đột nhiên nói với nàng chuyện này.

    Mạc Lương Ngôn như là do dự một chút, sau đó lên tiếng, “Nghe nói hai người chia ra ở hai nơi.”

    Đóa Đóa có chút không vui, “Biểu ca, đề tài này hình như không quá thích hợp rồi?”

    “Không phải ta muốn mạo phạm muội,” Mạc Lương Ngôn giải thích, “Khi hỏi muội vấn đề này, ta chỉ là xem muội như muội muội, chỉ là muốn quan tâm muội mà thôi.”

    “. . . . . .” Đóa Đóa không hé răng.

    Vấn đề này nếu là những người thân cận khác cũng không có vấn đề gì.

    285. Âm mưu của Nhiếp Chính vương (4)

    Ví như Bạch Tử Dạ hoặc là Cửu Vương gia, cho dù là Tứ Hoàng tử hỏi, nàng cũng chỉ là đỏ mặt rơi lệ một chút.

    Nhưng nếu là người thích Vân Tri Hiểu, còn luôn bày kế muốn chia rẽ nàng và Hoàng Phủ Dật này hỏi, sẽ luôn khiến nàng cảm thấy không bình thường.

    Mạc Lương Ngôn cũng mặc kệ nàng vui hay không vui, tiếp tục nói, “Đóa Đóa, ta nghe được chút tin đồn ở trong cung.”

    Đóa Đóa cũng không để ý tới hắn, có chút nhàm chán mà kéo tay áo mình chơi đùa.

    Hơi rũ mắt xuống, Mạc Lương Ngôn có chút chần chờ, “Đóa Đóa, Hoàng Phủ Dật có nữ nhân khác.”

    “Ồ.” Đóa Đóa không thân thiện lắm mà đáp một tiếng.

    “Muội không tin sao?”

    “Ừm.”

    Đóa Đóa bắt Cửu Vương gia đang lấy đầu mình làm ổ chim xuống, buồn bực nhìn Tiểu hồng điểu kia còn đang ngủ vùi.

    Hu hu, còn có thể ngủ nữa, nàng ngay cả một người để mắt to trừng mắt nhỏ cũng không có. . . . . . Thật nhàm chán quá đi.

    “Ta biết muội sẽ không tin,” Mạc Lương Ngôn cũng không quá để ý phản ứng của nàng, “Hôm nay ta tới chính là đưa muội đi xem.”

    “À,” Đóa Đóa gật đầu, sau đó vô cùng bình tĩnh lắc đầu, “Không đi.”

    “Vì sao?”

    “Chỉ là muội tin tưởng hắn mà thôi.”

    Nếu thật sự đi cùng hắn ta, còn không nhất định sẽ bị lừa đến một nơi nào đó sao, nàng không đi.

    Ánh mắt hơi lóe lên, Mạc Lương Ngôn thoạt nhìn vẫn không quá để ý, “Muội không yên tâm với ta sao? Vậy có thể gọi người đi cùng muội, gọi bao nhiêu người cũng không sao, chỉ cần không cho Hoàng Phủ Dật biết là được.”

    Hả?

    Việc này làm Đóa Đóa có chút tò mò, hắn lại có trò gì nữa thế?

    “Gọi Bạch Tử Dạ theo muội cũng có thể chứ?”

    Hoàng Phủ Dật từng nói, một Bạch Tử Dạ cộng thêm Cửu Vương gia, sẽ có thể đánh được hắn.

    “Có thể.” Mạc Lương Ngôn không chút do dự nào.

    “Được rồi,” Đóa Đóa đồng ý , “Lúc nào?”

    “Sau khi kết thúc buổi lâm triều ngày mai, chờ Bạch Tử Dạ tới thì chúng ta có thể đi xem.”

    Chuyện cứ như thế mà quyết định rồi, lúc ban ngày, Đóa Đóa đã tìm được Bạch Tử Dạ, mà Bạch Tử Dạ. . . . . . tương đối hưng phấn.

    “Bắt gian? Được được được, ta nhất định đi, cô cứ yên tâm, dù thế nào ta cũng sẽ không tiết lộ bí mật với Dật.”

    Hắn mang một vẻ mặt hưng phấn, giống như đã không chờ được nữa, “Ngày mai có náo nhiệt để xem rồi!”

    “. . . . . .” Hai người này thật sự không phải anh em thất lạc chứ?

    286. Bắt gian tại giường (1
    )

    Mỗi ngày sau khi lâm triều kết thúc, Hoàng Phủ Dật đều về muộn hơn một khoảng thời gian so với người khác, cho nên chờ Bạch Tử Dạ chạy tới, tiểu đội “bắt gian” liền xuất phát.

    Không có gì bất ngờ, nơi đến chính là một tòa cung điện bỏ hoang ở một góc hẻo lánh trong cung.

    Yêu đương vụng trộm mà, đương nhiên phải chọn nơi không ai phát hiện thôi, Đóa Đóa nhìn khuôn mặt bình tĩnh của Mạc Lương Ngôn, khó hiểu rốt cuộc tự tin của hắn từ đâu đến vậy.

    Lại đi gần hơn một chút, bọn họ liền nghe thấy một âm thanh làm người ta mặt đỏ tim đập.

    Mạc Lương Ngôn lên tiếng, “Thái tử ở ngay bên trong cùng người ta. . . . . . yêu đương vụng trộm, các người đi xem sẽ biết.”

    Ách. . . . . .

    Đóa Đóa chần chờ một chút, nàng cũng không muốn đi thưởng thức xuân cung sống đâu. . . . . .

    “Vậy, huynh đi đi.” Đóa Đóa nhìn Bạch Tử Dạ nói.

    “Được, ta đi ta đi.”

    Bạch Tử Dạ hoàn toàn là một dáng vẻ “Cuối cùng cũng có náo nhiệt để xem“, hưng phấn khácc thường mà áp sát vào khe hở của cửa xem.

    . . . . . . Sau đó hắn liền hóa đá.

    Có điều trong chốc lát, hắn đã bình tĩnh trở lại, trên khuôn mặt có chút cứng ngắc xoay người, cố hết sức tự nhiên nhìn Đóa Đóa cười cười.

    “Đừng nghe hắn ta nói nhảm, người bên trong căn bản không phải Dật, chúng ta trở về đi.”

    Đóa Đóa buồn bực, “Nhìn ta dễ lừa vậy à?”

    Dáng vẻ Bạch Tử Dạ vừa nhìn đã biết là đang nói dối rồi.

    Đóa Đóa nói xong liền tự mình đi quá nhìn, bất chấp tất cả, xuân cung sống thì xuân cung sống!

    “Đừng nhìn!”

    Mặt Bạch Tử Dạ trầm xuống, định mạnh mẽ lôi Đóa Đóa lại.

    Ruột của hắn cũng muốn kêu lên hối hận, đang yên đang lành đi xem náo nhiệt làm gì chứ! Nếu hắn không đồng ý, hôm nay Đóa Đóa cũng sẽ không tới đây!

    “Bạch tướng quân,” Mạc Lương Ngôn đưa tay ngăn trở hắn, “Hiểu Hiểu có quyền biết sự thật.”

    Hắn nhìn về phía Đóa Đóa, “Hiểu Hiểu, Thái tử ở ngay bên trong, đang lên giường cùng một nữ nhân.”

    Vì bị trì hoãn như thế nên có chút chậm, Đóa Đóa cũng đã chạy đến bên cửa, nhìn trộm vào bên trong.

    Ách. . . . . .

    Đóa Đóa cũng hóa đá.

    Trên giường lớn trong phòng có một nam một nữ trần trụi đang quấn lấy nhau,. . . . . . rất rõ ràng là đang làm cái kia.

    Khuôn mặt nữ nhân xinh đẹp, còn nam nhân. . . . . .

    “A. . . . . .” Nam nhân trong phòng đang phát ra một tiếng thở nhẹ, khuôn mặt thấm một lớp mồ hôi mỏng ngẩng lên, ngũ quan tuấn mỹ như vậy, rõ ràng chính là Hoàng Phủ Dật mỗi ngày nàng đều nhìn thấy .

    “. . . . . .” Đóa Đóa tiếp tục hóa đá.
     
  3. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    287. Bắt gian tại giường (2)

    Mạc Lương Ngôn đi tới, “Đã thấy chưa? Hiểu Hiểu, Hoàng Phủ Dật thật sự phản bội muội, lên giường với nữ nhân khác”.


    Gặp quỷ! Bạch Tử Dạ mắng một tiếng, đây là có chuyện gì.

    “Thấy rồi.” Đóa Đóa thực bình tĩnh quay đầu nhìn Mạc Lương Ngôn.

    Phản ứng của nàng khác với những gì hắn nghĩ, Mạc Lương Ngôn thu tay đang đưa ra một nửa, tạm thời gác ý tưởng ôm lấy nàng mà “an ủi” lại.

    “Hiểu Hiểu, không phải ta cố ý muốn làm muội tổn thương, ta chỉ là cảm thấy muội có quyền biết sự thật.”

    “Đây là sự thật sao?”

    Đóa Đóa vô cùng bình tĩnh, “Mạc Lương Ngôn, ta không biết ngươi đã làm như thế nào, nhưng ta tin thứ ta nhìn thấy không phải sự thật, ta tin hắn, chỉ tin hắn.”

    Mắt Mạc Lương Ngôn hơi lóe lên, “Tận mắt nhìn thấy nàng cũng không tin?”

    “Không tin. Cho dù ngay bây giờ ngươi gọi hắn ra bảo hắn tát ta một cái, ta cũng tin Hoàng Phủ Dật sẽ không phản bội ta”.

    Bạch Tử Dạ nghe thấy thì chấn động, Đóa Đóa quá tin tưởng Dật, so ra bạn tốt là hắn cũng không bằng.

    “Đóa Đóa, muội quá ngây thơ rồi.”

    Mạc Lương Ngôn cụp mắt xuống, giấu đi tia sáng trong mắt, tay chậm rãi tích tụ nội lực, “Trong lòng hắn có lẽ có muội, nhưng sau khi hai người thành thân cũng không có quan hệ vợ chồng, muội chưa từng nghe câu này sao? Nam nhân đều là động vật nửa thân dưới”.

    “Ta còn nghe qua một câu nữa, là lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử.”

    Đóa Đóa cười tủm tỉm, “Ngươi không thể trung trinh như một với nữ nhân ngươi yêu, không có nghĩa là Hoàng Phủ Dật không thể.”

    Sắc mặt đột nhiên thay đổi, Mạc Lương Ngôn âm ngoan nheo mắt lại, “Ai nói ta không trung trinh như một với Hiểu Hiểu?”

    “Ngươi. . . . . .” Đóa Đóa và Bạch Tử Dạ đồng thời cả kinh.

    Hắn nói “Hiểu hiểu”, không phải “muội”!

    Hắn đã sớm biết Đóa Đóa không phải Vân Tri Hiểu!

    Đóa Đóa nhanh chóng lui về phía sau, Bạch Tử Dạ cũng vội vàng muốn kéo Đóa Đóa đến cạnh mình, “Tiểu Cửu!”.

    Giọng điệu lo lắng của hai người bọn họ khiến Tiểu Cửu còn đang ngủ nháy mắt tỉnh táo lại, bay vọt đến.

    Lúc sau hắn dừng lại, mặt biến sắc nhìn chiếc lưới không biết đã xuất hiện cạnh bọn họ từ lúc nào.

    Lưới được dệt cực dày, không rõ chất liệu, thoạt nhìn không dễ đánh tan được, hơn nữa nó lấp lánh ánh sáng màu lam, vừa nhìn đã biết được ngâm độc dược.



    288. Bọn bắt cóc bất hạnh và con tin kiêu ngạo (1)

    Không thể mang Đóa Đóa bay ra ngoài, Cửu Vương gia đơn giản giả vờ bản thân ngu ngốc không biết làm gì, chỉ chửi Mạc Lương Ngôn ầm ĩ.

    Đóa Đóa không dấu vết lắc lắc cổ tay, tiếng chuông vang lên, nàng cầu nguyện Hoàng Phủ Dật có thể xuất hiện nhanh chút.

    Mạc Lương Ngôn cười âm lãnh, khinh thường nhìn Bạch Tử Dạ, ra tay như gió, chiêu chiêu đều công đến yếu huyệt trên người hắn.

    Còn chưa bắt đầu đánh, bước chân của Bạch Tử Dạ đã có chút không vững.

    Nguy rồi, nhất định Mạc Lương Ngôn đã hạ độc!

    Đóa Đóa trong lòng sốt ruột, vội vàng bắt lấy Cửu Vương gia nhét vào tay áo rồi hô to về phía Mạc Lương Ngôn, “Dừng tay! Ta đi theo ngươi!”.

    Mạc Lương Ngôn lập tức dừng tay nhướng mày nhìn Đóa Đóa, “Thật sao?”

    “Đóa Đóa,” Bạch Tử Dạ suy yếu mở miệng, “Không được!”.

    “Thật!” Đóa Đóa hơi trấn định, “Ta đi theo ngươi, nhưng ngươi không được đả thương người khác”.

    “Tiểu thư, suy nghĩ quá mức nhân từ cũng không phải là tốt đâu.”

    Mạc Lương Ngôn cũng sửa lại cách gọi nàng, không khách khích điểm mấy huyệt trên người nàng, âm trầm cười với Hoàng Phủ Dật đang xa xa vừa tới.

    Tiếng nổ “ầm ầm” vang lên, một làn khói xang xộc đến.

    “Đóa Đóa ——” Hoàng Phủ Dật vội vàng vọt tới.

    Sương khói chưa tan, nhưng trong đó sớm đã không còn bóng dáng của Mạc Lương Ngôn và Đóa Đóa.

    ————

    Tiếng gió vù vù bên tay, khinh công của Mạc Lương Ngôn và Hoàng Phủ Dật bất phân cao thấp, nhanh đến kinh người, mang theo Đóa Đóa mau chóng bay theo nơi đã định trước.

    Đóa Đóa hít sâu mấy hơi, muốn cho chính mình trấn định xuống.

    Đừng sợ đừng sợ, còn có Cửu Vương gia ở đây, hơn nữa hắn cũng chưa bại lộ thân phận là con người biết võ công, chỉ cần có cơ hội hắn có thể cứu nàng ra.

    Vừa rồi Bạch Tử Dạ đã trúng độc, hai người bọn họ không thể đánh bại hắn ta, cho dù có thể kéo dài thời giạn đến khi Hoàng Phủ Dật tới, Hoàng Phủ Dật sa vào lưới cũng có thể bị trúng độc.

    Hơn nữa Cửu Vương gia còn có thể đưa tin cho Hoàng Phủ Dật.

    Nghĩ như vậy , nàng lại càng bình tĩnh, coi như du lịch đi, sợ gì chứ.

    “Ngươi không khóc?” Mạc Lương Ngôn hừ một tiếng, “Thì ra cũng không vô dụng như ta tưởng”.

    Đóa Đóa cũng không tức giận vì lời nói này, cứ nhìn nàng cho rõ đi, như vậy mới không phòng bị với nàng a. . . . . . cái này gọi là giả heo ăn thịt hổ.

    “Ngươi đã sớm biết ta không phải Vân Tri Hiểu?”



    289. Bọn bắt cóc bất hạnh và con tin kiêu ngạo (2)

    Trong mắt hiện lên sát khí, Mạc Lương Ngôn âm ngoan nhìn chằm chằm nàng, “Ngươi cho rằng ai cũng có thể giả mạo Hiểu Hiểu?”

    Đóa Đóa không bị thần sắc hắn dọa, tiếp tục bình tĩnh, “Vậy ngươi đóng kịch cũng thật giống nhỉ”.

    “Thật ra ngươi đóng cũng rất giống, ngay cả người nhà Vân gia cũng bị lừa.”

    Mạc Lương Ngôn hừ một tiếng, “Nhưng ngươi không biết, Hiểu Hiểu nàng ấy chưa bao giờ gọi ta là biểu ca”.

    “. . . . . .” Ô ô, thất sách . . . . . .

    Xưng hô thân mật của hai người, người ngoài bọn họ vĩnh viễn không bao giờ biết.

    “Vậy ngươi cướp ta đến làm gì? Vân Tri Hiểu không phải do ta giết.”

    “Câm miệng!”

    Vẻ mặt Mạc Lương Ngôn càng lúc càng tàn bạo, như là bị ác quỷ nhập thân vậy, “Hiểu Hiểu nàng ấy chưa chết! Chỉ cần đuổi ngươi đi, Hiểu Hiểu có thể trở về!”

    “. . . . . .” Đóa Đóa hóa đá.

    “Ngươi có biết là ta bị xuyên tới. . . . . . Ý ta là ngươi có thể đưa người ta xuyên về sao?”

    Hừ một tiếng, Mạc Lương Ngôn không để ý tới nàng nữa, mang theo nàng xuống dưới.

    Lúc này Đóa Đóa mới thấy rõ bọn họ đã rời khỏi kinh thành, người đợi là tên cưỡi ngựa mặc đồ đen.

    “Ngươi muốn mang ta về Tây Nguyệt quốc?”

    Thấy Mạc Lương Ngôn không để ý tới nàng, Đóa Đóa thanh minh, “Ta không biết cưỡi ngựa, cũng không muốn ngươi ôm ta suốt dọc đường”.

    Mạc Lương Ngôn hừ lạnh một tiếng, sắc mặt âm u như Diêm Vương, “Ngươi nghĩ ta có hứng thú với ngươi chắc?”

    “Cho dù không có ta cũng không muốn ngươi ôm!” Đóa Đóa cười tủm tỉm, “Chi bằng ngươi làm ghế dựa, cõng ta đi”.

    Nàng nói xong còn khoa tay múa chân hai cái, “Chính là cái loại đằng sau có chỗ tựa lưng mềm chút nha, còn đằng trước người chạy hồng hộc, hay là gọi là kiệu người ấy?”

    Chưa thử qua nhưng đã xem qua.

    Miêu tả của nàng làm cho mắt Mạc Lương Ngôn tràn đầy sát khí, “Ngươi nghĩ ta bắt ngươi đến để hầu hạ ngươi à?”

    “Nhưng ngươi cũng không dám ngược đãi ta a.” Đóa Đóa tiếp tục cười tủm tỉm, “Không phải ngươi muốn Vân Tri Hiểu trở về sao? Vậy phải chăm lo cho thân thể hiện tại của ta chút chứ, ngươi không đành lòng đả thương thân thể của nàng ấy chứ? Nếu ngươi không đồng ý, ta sẽ tự làm bị thương bản thân”.

    “. . . . . .” Mạc Lương Ngôn và thuộc hạ đều hóa đá.

    Bọn họ đã lên kế hoạch rất lâu mới bắt nữ nhân này đi, có điều con tin này. . . . . . không quá giống với những gì họ tưởng tượng.



    290. Bọn bắt cóc bất hạnh và con tin kiêu ngạo (3)

    Trong đôi mắt xinh đẹp hiện lên ánh sáng lạnh lẽo, Mạc Lương Ngôn âm trầm nói, “Ngươi không biết có một thứ gọi là điểm huyệt hả?”

    “Biết a.” Đóa Đóa rất là nhu thuận gật đầu, cười tủm tỉm, “Tiểu Cửu, ra đây ra đây, nếu hắn điểm huyệt ta, ngươi cứ mổ ta một chút, tùy tiện bị thương cũng không sao”.

    Cửu Vương gia lập tức bay ra từ trong tay áo nàng, giống như vô cùng hưng phấn mà vỗ cánh.

    “. . . . . .” Mặt Đóa Đóa liền suy sụp xuống, “Tiểu Cửu, hình như ngươi rất cao hứng thì phải. . . . . .”

    “Đương nhiên,” Cửu Vương gia mừng rỡ chỉ kém mức nhảy cẫng lên, “Ta chờ ngày này đã lâu rồi!”

    “. . . . . .” Ô ô, rất đả kích người mà. . . . . .

    Thấy một màn này, mặt Mạc Lương Ngôn phủ đầy hàn sương, hung ác nhìn chằm chằm Đóa Đóa một lúc rồi lại nhìn con chim hồng hồng bay qua bay lại linh hoạt kia.

    Thuộc hạ của hắn đã thử rất nhiều lần nhưng hoàn toàn không có cách nào bắt được nó.

    “Người đâu,” Thanh âm lạnh buốt làm không khí xung quanh đột nhiên hạ xuống mấy độ, “Làm theo lời nàng ta!”

    Hì hì, thành công!

    Đóa Đóa rất thích thú, quả nhiên như nàng sở liệu a, Mạc Lương Ngôn sẽ không làm tổn thương nàng, hoặc nói đúng hơn là sẽ không làm tổn thương thân thể của Vân Tri Hiểu.

    Có điều không biết đến bao giờ Hoàng Phủ Dật mới tìm thấy nàng a. . . . . . Aizz.

    Ghế dựa rất nhanh được làm xong, có điều bọn họ hiện giờ đang nóng lòng chạy về nên muốn cưỡi ngựa, mà người cưỡi ngựa không thể cõng Đóa Đóa như thế. . . . . .

    Cho nên vì không làm chậm tốt độ của mọi người, chỉ có thể để Mạc Lương Ngôn khinh công giỏi nhất đến tự cõng nàng. . . . . .

    Không có cơ hội trả đũa Đóa Đóa, Cửu Vương gia vô cùng buồn bực, lập tức đem tinh lực dư thừa của ḿnh dùng để trêu đùa Mạc Lương Ngôn.

    Mạc Lương Ngôn không nói không rằng, đen mặt nghiêm túc bay về phía trước để bảo trì tốc độ bằng những kẻ cưỡi ngựa.

    Mà Cửu Vương gia đứng bên cạnh mãnh liệt vỗ cánh ——

    “Cố lên! Cố lên! Ta thấy người thật tốt nha nha nha ~”

    Giọng nói này làm cho thuộc hạ của Mạc Lương Ngôn đều bực bội, nhưng mà lại không bắt được cái con chim hồng hồng đó, chỉ có thể mang theo sát khí đằng đằng tiếp tục lên đường.

    Mạc Lương Ngôn đại khái không phải là người. . . . . .

    Đây là cảm giác sau cả một ngày nghiên cứu của Đóa Đóa.

    Thuộc hạ của Mạc Lương Ngôn tất cả đều cưỡi ngựa tốt, tốc độ rất nhanh.

    Cho dù khinh công của con người dùng toàn lực có thể đuổi kịp tốc độ của tuấn mã, nhưng vì hạn chế thể lực nên cũng chỉ giữ vững được không quá một ngày.
     
  4. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    291. Bọn bắt cóc bất hạnh và con tin kiêu ngạo (4)

    Thế nhưng Mạc Lương Ngôn vẫn cứ không nói một tiếng mà chạy cả ngày, thuộc hạ của hắn đã mấy lần yêu cầu đổi người nhưng đều bị hắn từ chối.

    Hiện giờ sắc trời đã tối, nhưng Mạc Lương Ngôn vẫn chưa kêu thuộc hạ nghỉ ngơi, bọn họ vẫn tiếp tục đi như ban ngày để cho kịp đường.


    Mà cứ tiếp tục như vậy, suốt ba ngày.

    Trong ba ngày này, những người này cũng không hề dừng lại nghỉ nửa khắc nào, cuối cùng cũng ra khỏi quốc cảnh của Kì quốc, tiến vào Tây Nguyệt quốc.

    Chân mới bước vào Tây Thủy thành biên cảnh Tây Nguyệt Quốc, Mạc Lương Ngôn đột nhiên kéo Đóa Đóa đang ngồi thảnh thơi nghỉ ngơi sau lưng hắn xuống.

    “Này. . . . . .”

    Sau một trận trời đất đảo lộn, Đóa Đóa phát hiện Mạc Lương Ngôn đã ngã trên đất, mà mình thì ngã trên người hắn, bị hắn ôm chặt.

    “Chủ tử ——”

    Thuộc hạ của hắn đầu tiên là kinh sợ kêu lên, sau đó bình tĩnh lại, kiểm tra hơi thở của hắn, xác định hắn không sao thì lập tức hợp lực khiêng hai bọn họ vào trong khách điếm.

    Đúng vậy, là hai bọn họ.

    Bởi vì cánh tay Mạc Lương Ngôn ôm Đóa Đóa không thể gỡ ra nổi, bọn họ chỉ có thể khiêng luôn cả Đóa Đóa lên cùng.

    “. . . . . .” Đóa Đóa đã cảm nhận được cảm giác bị người ta khiêng cả tứ chi đã lâu không thấy là như thế nào.

    Ô ô, lần liền trước bị người ta nâng thế này, là lần đầu tiên nàng gặp bọn Hoàng Phủ Dật, “đụng gãy” xương sườn của hắn.

    Sau đó nàng mới biết, đó vốn không phải do nàng đụng, là hắn nghĩ nàng đang thử xem hắn có võ công hay không, cho nên mới dùng nội tực làm gãy hai cái!

    Ô ô, oan quá, khi ấy nàng đã cảm thấy mất mặt biết chừng nào . . . . . .

    Khiêng họ vào phòng hạng nhất của khách điếm xong, cả đám áo đen đều nhìn Đóa Đóa với ánh mắt cảnh cáo.

    Sau đó vì không quấy nhiễu đến chủ tử nghỉ ngơi, bọn họ đều rời khỏi phòng.

    Cơ hội tốt!

    Đóa Đóa dùng ánh mắt ra hiệu cho Cửu Vương gia, bảo hắn thử xem có đưa nàng đi được không.

    Nhìn nhìn Mạc Lương Ngôn chẳng biết là ngủ say hay là hôn mê kia, Cửu Vương gia biến mình lớn them vài lần, sau đó thử gỡ tay Mạc Lương Ngôn ra.

    . . . . . . Không gỡ được.

    Biến lớn thêm. . . . . . vẫn không gỡ được.

    Không còn cách nào khác, hắn đành mạo hiểm biến về hình người, nhưng vẫn không có cách nào lôi Đóa Đóa ra khỏi lòng hắn ta.

    Tay Mạc Lương Ngôn giống như là mọc ra từ người Đóa Đóa vậy, có kéo thế nào cũng không mảy may dịch chuyển.

    Đóa Đóa bất lực, sao có thể như thế a. . . . . .

    Nàng cúi đầu nhìn nhìn, bị mặt hắn dọa đến nhảy dựng lên, á á á!

    292. Cuộc sống bị nuôi nhốt vui vẻ (1)


    Ba ngày nay vẫn ngồi trên lưng hắn, không thấy mặt hắn, hiện giờ mới biết sắc mặt hắn kém đến nỗi giống như người chết, có hai đôi mắt vầng thâm đen thật lớn, hình như ngũ quan cũng có chút méo mó.

    Không chỉ là không được nghỉ ngơi, dường như hắn mệt đến mất hết sức lực.

    “Thì ra hắn cũng biết mệt a. . . . . . xem ra hắn chỉ là cứng rắn chống đỡ thôi.” Đóa Đóa cảm khái.

    Chưa ra khỏi quốc cảnh Kì quốc nghĩa là hắn chưa an toàn, cho nên hắn cứng rắn mang nàng đi, đến nơi an toàn cuối cùng cũng gục ngã.

    “Người cũng hôn mê rồi mà còn ôm chặt như thế!”

    Cửu Vương gia phun ra một câu, “Thì cứ cưa tay hắn xuống là xong.”

    “. . . . . . Có chút máu me. . . . . .”

    “Cô còn nói chuyện giúp hắn à? Nam nhân này căn bản là một tên khốn, giả về thâm tình chân thành, thật ra là có chủ ý hãm hại ngươi, nếu Hoàng Phủ Dật mà đuổi đến đây nhất định sẽ một kiếm giết hắn!”

    “. . . . . . Hắn vốn chính là thâm tình chân thành a, chỉ có điều là đối với Vân Tri Hiểu.”

    Đóa Đóa thở dài, “Cứ thử đặt ngươi vào vị trí của hắn đi, nếu có người chiếm lấy thân thể Mộ Dung, ngươi sẽ đối đãi thiệt tình với hắn ta sao?”

    “. . . . . .” Cửu Vương gia không nói nên lời, chỉ bực tức vỗ vỗ hai cánh.

    “Thấy cô mấy ngày trước ăn nói sắc bén, còn tưởng cô lợi hại lắm cơ, thì ra vẫn là con thỏ trắng, ngu ngốc!”

    “. . . . . .” Ô ô. . . . . .

    Đóa Đóa rơi lệ, “Ta chỉ là không muốn bị một nam nhân ôm thôi, cũng muốn tìm một cái bùa bảo mệnh cho mình, hơn nữa thật ra cũng trả thù hắn một chút, không ngờ hắn tự biến mình thành như thế.”

    “Đây là hắn đáng bị như thế!”

    Không có cách nào cứu Đóa Đóa ra ngoài, Cửu Vương gia thực buồn bực, đập đập cánh vài cái rồi mới đậu qua một bên hờn dỗi.

    Trước mắt chỉ có thể tìm hiểu mục đích của Mạc Lương Ngôn rồi nhanh chóng quay về Vũ Linh quốc gọi người đi báo tin cho Hoàng Phủ Dật.

    Ít nhất hiện giờ Đóa Đóa cũng được an toàn, cũng không có làm hắn tức chết.

    Tức giận một hồi, hắn nhìn Đóa Đóa đang mang bộ mặt buồn bực kia, “Không phải cô nói không muốn bị nam nhân ôm sao? Lần này ta muốn xem cô làm sao bây giờ.”

    “. . . . . . Thì coi hắn là nữ nhân chứ còn gì, dù sao mặt hắn nhìn cũng hơn giống ta.”

    “Nữ nhân?”

    Mắt đảo đảo vài còng, Cửu Vương gia bay tới hất của ra, ồn ào với vài thuộc hạ đứng ngoài, “Đi mua cho ta ít son bột nước về đi!”

    293. Cuộc sống bị nuôi nhốt vui vẻ (2)

    Một đám người hận đến nghiến răng nghiến lợi, trầm giọng tức giận, “Một con chim như ngươi cần son bột nước làm quái gì!”

    Bọn họ đã quan sát Đóa Đóa lâu rồi, biết nàng ta căn bản là không trang điểm.

    Cửu Vương gia đắc ý khoanh cánh, “Ta trang điểm không được à?”

    “. . . . . .” Đóa Đóa yên lặng rơi lệ, sét à sét , thôi cũng quen rồi . . . . . .

    “Nhanh đi đi!”

    Cửu Vương gia lại hét với đám người kia, “Nếu không đi ta sẽ ồn ào chết chủ tử của ngươi!”

    “. . . . . .” Không còn cách lựa chọn nào khác, bọn họ đành phải chạy ra ngoài lâu đi mua, rất nhanh đã trở về.

    Đóng của lại, Cửu Vương gia cười gian như trộm, lấy ra một hộp son phấn vẽ loạn lên mặt Mặc Lương Ngôn, sau đó rất đắc ý vỗ vỗ cánh.

    “Thế nào? Thế này càng giống nữ nhân nhỉ?”

    “. . . . . .” Đóa Đóa nhìn đôi môi như chậu máu, hai má giống như bị người ta đánh cho sưng đỏ lên đến kỳ dị, mắt thì thâm sì, Đóa Đóa nuốt nuốt nước bọt, “Giống nữ quỷ. . . . . .”

    “Là nữ là được rồi, đang tính thế đặc thù, chấp nhận đi!”

    “. . . . . . Được.”

    Lần hôn mê này Mạc Lương Ngôn kéo dài suốt mười canh giờ.

    Sau khi tỉnh lại, hắn còn chưa mở mặt ra đã nghe một loạt tiếng “chóp chép chóp chép” như là có con chuột đang gặm gỗ.

    “Cô thật là, lúc này là lúc nào rồi mà còn có tâm tư ăn hả!”

    Cửu Vương gia khinh bị nhìn nàng, vô cùng bực tức dùng một cái cánh quạt mát cho mình.

    Người bị nhốt rõ ràng là nàng ta, sao chỉ có mình hắn lo lắng nhỉ, sao nàng ta lại không chút hoang mang gặm táo thế kia?!

    “Không ăn cho no, cho dù có cơ hội chạy cũng không có sức a.”

    Đóa Đóa nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, rồi tiếp tục ăn táo.

    Nàng muốn chạy sao? Trong lòng cười lạnh, Mạc Lương Ngôn không tính mở mắt ra vội, muốn nghe thử xem họ muốn nói gì.

    “. . . . . . Thế nhất thiết phải ăn như cô à!”

    Cửu Vương gia chưa từng thấy một con tin nào như thế này, nếu không phải còn phải chú ý đến an toàn của Đóa Đóa thì hắn thật muốn bịt hai mắt lại, coi như không thấy gì luôn.

    “Ta lạc quan a.”

    Cuối cùng cũng ăn xong một quả táo, Đóa Đóa xoa xoa tay, bởi vì không thể động đậy, đành phải nhàm chán tiếp tục nằm trong long Mạc Lương Ngôn, thôi miên mình thật ra đây chỉ là một tảng đá lớn mà thôi.

    “Lúc mới xuyên không ta chẳng quen biết a, không biết bất kì thứ gì, chỉ có Mộ Dung suốt ngày líu ríu bên cạnh mà ta còn vui vẻ được nữa là.”
     
  5. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    294. Cuộc sống bị nuôi nhốt vui vẻ (3)

    Cửu Vương gia khinh bỉ nàng, “Hình dáng thì xinh đẹp, lại là đại tiểu thư Vân gia, còn có một vị hôn phu là Thái tử, xuyên qua thành người như vậy đương nhiên thích thú rồi.”


    “Đó là vì ngươi chưa nhìn thấy ta lúc trước bao giờ, ta khi ấy rất bi kịch, rất. . . . . . uy vũ. . . . . .”

    Đóa Đóa kể cho Cửu Vương gia những bi kịch cuộc đời liên tiếp sau khi mình xuyên qua, hu hu, đây căn bản là một bộ sử không ngừng phấn đấu vươn lên mà, cố gắng rất nhiều đấy!

    Cửu Vương gia cũng là lần đầu tiên nghe được đoạn chuyện cũ này, không khỏi cảm khái, rất hiếm khi thu hồi ngạo mạn của ngày thường, dùng cánh vỗ vỗ Đóa Đóa nói lời thấm thía.

    “Với độ thông minh của cô, có thể kiên trì đến bây giờ cũng không dễ dàng gì.”

    “. . . . . .” Đóa Đóa bi phẫn , huhu, chỗ bọn họ đều khen người ta như thế ư!

    Cửu Vương gia lại cảm thấy những gì mình nói là sự thật, chỉ chỉ Mạc Lương Ngôn, “Xem ra hắn chưa từng nhìn thấy hình dạng Vân Tri Hiểu lúc béo, không thì cũng sẽ không nhớ nhung nàng ta nhiều năm như thế.”

    “Chuyện đó cũng không hẳn đâu, nói không chừng tính tình của Vân Tri Hiểu rất khiến người ta yêu mến thì sao.”

    “Có khiến người ta yêu mến đi nữa thì được cái gì, nghe lời miêu tả của cô, hình tượng kia cũng quá dọa người ta rồi.”

    “Hoàng Phủ Dật cũng không bị dọa chạy mà.”

    Thật ra nàng vẫn cảm thấy khả năng chịu đựng của Hoàng Phủ Dật rất mạnh mẽ, lúc biết được nàng chính là Vân Tri Hiểu vậy mà cũng có thể không ngất ngay tại chỗ. . . . . .

    “Không bị dọa chạy thì không bị dọa chạy, nhưng cô cứ thử làm hắn cưới ngươi xem!”

    “Hắn vốn là cưới ta vào lúc ta còn rất béo mà, hắc hắc hắc. . . . . .”

    Cửu Vương gia khinh bỉ nàng, “Cười đắc ý như vậy làm gì!”

    Sau khi quan sát nàng một lúc, “Thôi được, tính cách cũng không làm người ta thấy phiền.”

    “. . . . . . Mấy người các ngươi khen người ta thật là uyển chuyển đấy. . . . . .”

    Nàng còn nhớ Mộ Dung và Tiểu Bụi cũng là dùng loại giọng điệu này mà khen nàng.

    Một người một chim đang ầm ĩ, Mạc Lương Ngôn đột nhiên mở mắt ra, đôi mắt lạnh sâu thẳm nhìn chằm chằm Đóa Đóa.

    Đóa Đóa đầu tiên là bị hoảng sợ, sau đó ——

    “Phụt. . . . . . Khụ khụ.”

    Sau khi bật cười, Đóa Đóa nghiêm túc gật đầu, “Tỉnh ngủ rồi sao? Vậy lên đường thôi.”

    Mạc Lương Ngôn căn bản không biết nàng đang cười cái gì, lạnh lùng liếc mắt đến con con chim hồng đang cười đến lăn lộn, hắn xoay mạnh người đứng lên, ấn Đóa Đóa vào ghế dựa ở một bên, cõng nàng định ra cửa.

    295. Cuộc sống bị nuôi nhốt vui vẻ (4)


    “Chờ một chút!” Đóa Đóa đột nhiên lên tiếng, “Ta có vấn đề muốn hỏi!”

    Mạc Lương Ngôn ngừng tay, dùng ánh mắt lạnh giá hỏi nàng.

    Đừng sợ đừng sợ, cứ coi như mùa đông đến sớm vậy . . . . . . Đóa Đóa giống như không đếm xỉa đến khí lạnh ở ánh mắt hắn.

    “Lúc trước ở trong cung, ngươi làm sao để ta tưởng cái mình nhìn thấy đúng là Hoàng Phủ Dật đang yêu đương vụng trộm vậy?”

    Nàng vẫn tò mò vấn đề này, đáng tiếc trên đường Mạc Lương Ngôn luôn chạy như điên, nàng không có cơ hội hỏi.

    “Ngươi biết yêu pháp ư?” Cửu Vương gia đã ở một bên hỏi chen vào.

    Mạc Lương Ngôn cũng thành thật trả lời vấn đề của bọn họ, “Huyễn u, sau khi nghe được âm thanh này thì người bên cạnh nói gì, trong mắt sẽ lập tức xuất hiện cảnh tượng đối phương nói.”

    Thật ra mạnh mẽ bắt người đi là một nước cờ nguy hiểm, lúc đầu hắn cũng không định làm như vậy, lại thêm bảo người chuẩn bị lưới, cũng chỉ là muốn phòng ngừa vạn nhất.

    Huyễn u là mấy năm trước hắn ngẫu nhiên biết được từ một gã thuật sĩ, cũng từng thấy được chỗ thần kỳ của nó, bất luận võ công cao thấp, tâm trí kiên định như thế nào, một khi đã trúng chiêu, cũng không cách nào tránh được.

    Kế hoạch ban đầu của hắn là khiến nữ nhân đã chiếm thân thể của Hiểu Hiểu này cho rằng Hoàng Phủ Dật đã phản bội nàng ta, dưới thương tâm tuyệt vọng mà sà vào vòng tay của hắn, thì hắn có thể đem người về Tây Nguyệt quốc bất cứ lúc nào.

    Hắn không ngờ lại có người không chịu ảnh hưởng của Huyễn u——

    Hoặc là nói nàng ta căn bản đã trúng Huyễn u, nhưng đến cả cái mình tận mắt thấy nàng ta cũng không tin, nửa phần do dự cũng không có, vẫn kiên định tin tưởng Hoàng Phủ Dật.

    Hắn có chút rung động.

    Những kẻ yêu nhau luôn có câu cửa miệng “Ta tin ngươi”, nhưng có mấy người có thể làm được như nàng ta?

    Hắn cho rằng Huyễn u là thiên hạ vô địch thủ, thì ra nó vẫn không địch nổi lòng người, không địch nổi tình yêu, cũng không địch nổi tín nhiệm giữa hai người yêu nhau.

    Đóa Đóa không biết trong lòng hắn đang nghĩ gì, chỉ là bừng tỉnh đại ngộ.

    À. . . . . . hình như gần giống với thôi miên, chỉ là cái này dùng dược vật để thực hiện.

    Hắc hắc hắc. . . . . . Đóa Đóa mang một vẻ mặt ranh mãnh cười, “Thì ra gọi là Huyễn u, đã biết đã biết.”

    Mạc Lương Ngôn không hỏi nàng đang cười cái gì, mặt vẫn âm u như cũ, cõng ghế dựa lên định ra cửa.

    Đóa Đóa lại bắt đầu cười, “Ta cảm thấy hẳn nên nói với ngươi một tiếng, Huyễn u của ngươi đã bị ta học trộm được rồi, hiện giờ cũng cho ngươi nghe thấy.”

    Bước chân không dừng lại, Mạc Lương Ngôn căn bản không tin lời của nàng.

    296. Cuộc sống bị nuôi nhốt vui vẻ (5)


    Đóa Đóa buồn bực , khoe khoang một chút cũng không có ai tin, nàng nhìn không giống cao thủ như vậy sao. . . . . . Hu hu!

    “Ta nói thật đấy, không tin thì ngay bây giờ ta sẽ làm trước mắt ngươi xuất hiện ảo giác cho xem!”

    Đóa Đóa nhảy từ trên ghế dựa xuống, cầm lấy giương đồng trên bàn đưa cho Mạc Lương Ngôn.

    “Chuẩn bị tâm lý cho tốt nha, ta định cho ngươi thấy một nữ quỷ trong gương đồng đó.” Ha ha ha. . . . . .

    Mạc Lương Ngôn không đưa tay cầm, nhưng Đóa Đóa đã trực tiếp đem gương đồng đến trước mắt hắn.

    Thế là hắn đã nhìn thấy một nữ quỷ trong gương đầu. . . . . .

    Vành mắt đen, hai má bầm đỏ, miệng như bồn máu.

    Ánh mắt lạnh như băng chuyển từ gương đồng, sang đối diện với Đóa Đóa.

    Thật trấn định nha, Đóa Đóa nhịn cười, nghiêm trang, “Nữ quỷ này bộ dạng cũng được đó chứ?”

    “Làm sao ngươi có thể học trộm được Huyễn u?”

    “Việc đó. . . . . .” Đóa Đóa mang vẻ mặt cao thâm, “Thật ra cao thủ đều rất khiêm tốn, cái gọi là thâm tàng bất lộ chính là ý này.”

    “Xì.” Cửu Vương gia ném cho nàng một ánh mắt khinh bỉ.

    Đóa Đóa bi phẫn, “Đừng phá sân khấu của ta!” Hu hu.

    “Làm sao ngươi có thể học trộm được Huyễn u?” Mạc Lương Ngôn lạnh lùng sâu thẳm hỏi lại một lần.

    “Việc đó. . . . . . ta không thể cho ngươi biết,” Đóa Đóa đằng hắng cổ họng, bày ra bộ dạng bình tĩnh của cao thủ, “Thật ra hiện giờ ngươi nhìn thấy cũng là ảo giác, ta đã chạy rồi.”

    Mạc Lương Ngôn cuối cùng cũng động dung, “Người đâu!”

    Ha ha ha. . . . . . Bị lừa rồi, bị lừa rồi! Đóa Đóa và Cửu Vương gia cười lăn lộn.

    Một đám hắc y nhân xông tới, nhìn thấy mặt Mạc Lương Ngôn đều ngẩn ngơ, “Chủ tử. . . . . .”

    “Các ngươi có thể nhìn thấy nàng ta không?” Chỉ vào Đóa Đóa, giọng Mạc Lương Ngôn âm trầm giận dữ hỏi.

    Nhất khuôn mặt mỹ nhân hoàn hảo giờ hoàn toàn vặn vẹo, lại phối hợp với giọng nói. . . . . . rất không làm … thất vọng trang điểm nữ quỷ trên khuôn mặt hắn.

    “. . . . . . Có thể.” Chủ tử làm sao vậy?

    “Ha ha ha ha. . . . . .” Đóa Đóa không nhịn được, bật cười đỡ lấy tường.

    “Chủ tử,” Đám hắc y nhân cũng không nhịn được , “Mặt ngài. . . . . .”

    Có người bừng tỉnh đại ngộ, trừng mắt Cửu Vương gia, “Là con Tiểu Hồng điểu kia! Nó vừa mới bảo bọn thuộc hạ đi mua son bột nước!”

    Sát khí ngút trời, Mạc Lương Ngôn bước nhanh đến bên bồn nước, rửa sạch mặt một chút, lại soi gương đồng, nữ quỷ không còn nữa, trước mắt quả nhiên vẫn là khuôn mặt mỹ nhân của mình.
     

Chia sẻ trang này