Quăng Thái Tử Đi Ngoại Tình - Trầm Du [ 308 Chương ]

Thảo luận trong 'Xuyên Không' bắt đầu bởi Thảo Nguyên, 16/7/16.

  1. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    297. Cuộc sống bị nuôi nhốt vui vẻ (6)

    “Nhan, Đóa, Đóa!” Tiếng hét giận giữ nghiến răng nghiến lợi vang lên.

    “Ha ha ha. . . . . .” Đóa Đóa và”con chim hồng nhỏ” tiếp tục vui vẻ cười to.


    Không thể đánh không thể giết không thể ngược đãi, ngay cả một biện pháp để trừng phạt cũng không có, Mạc Lương Ngôn phát hiện bản thân mình trừ việc tức giận trừng mắt nhìn nàng ra thì không còn việc khác để làm.

    Ánh mắt lạnh lùng mang theo sát khí của hắn từng làm cho các thần tử cáo già của Tây Nguyệt quốc thiếu chút nữa tè ra quần, nhưng tiểu nha đầu mà trước kia hắn vẫn nghĩ là dễ đối phó này lại hoàn toàn không sợ.

    Không những thế, hình như nàng ta căn bản là thấy hắn tức giận thì càng cười sung sướng hơn.

    Nhìn chằm chằm cái miệng đang cười của nàng, Mạc Lương Ngôn đột nhiên cười lạnh, “Đừng quên, ngươi lập tức sẽ phải cút khỏi thân thể của Hiểu Hiểu, biến thành cô hồn dã quỷ”.

    Đóa Đóa làm mặt quỷ, “Thế thì cẩn thận ngày ngày ta sẽ chạy đến hù dọa ngươi”.



    “. . . . . .”

    Mọi người tiếp tục lên đường, tuy đã vào đến lãnh thổ Tây Nguyệt quốc nhưng dù sao cũng chưa an toàn bằng trong đại bản doanh của Mạc Lương Ngôn, cho nên dọc trên đường đi bọn họ cũng không dám nghỉ ngơi nhiều.

    Ba ngày sau, cuối cùng họ cũng tới kinh thành, ở tại biệt viện của nhiếp Cchính vương Tây Nguyệt quốc tại kinh thành.

    “Đây là. . . . . . phòng của ngươi?” Đóa Đóa nhìn những đồ vật chạm khắc đơn giản mà không kém phần mạnh mẽ trong phòng đoán.

    Vừa bước vào đã cảm thấy lạnh cả người rồi, đồ đạc gia chế từ gỗ mà cứ như được chạm khắc bằng băng vậy.

    Đóa Đóa cảm khái, sống bên cạnh Mạc Lương Ngôn thật không dễ dàng a, đồ đạc, bọn mi chịu khổ rồi!

    Mạc Lương Ngôn không trả lời, đi thẳng ra sau bình phong thay quần áo.

    “À mà…… không phải ngươi muốn ta ở cùng ngươi đấy chứ?”

    Đóa Đóa vô cùng buồn bực, cho dù Hoàng Phủ Dât có nhận được tin thì cũng phải vài ngày nữa mới tới được.

    Chẳng lẽ nàng còn phải sống chung phòng với nam nhân này sao?

    “Quá không được hưởng thụ a.” Đóa Đóa rầu rĩ oán giận.

    Ô ô, nàng phải được đãi ngộ cao cấp cơ.

    Cửu Vương gia không nhịn nổi nữa dùng cánh đỡ trán, “Nhan Đóa Đóa, ngươi hiện là con tin, con tin vốn không có thân phận hưởng thụ gì hết!”

    “Ta còn tưởng nhà Nhiếp Chính Vương phải cao cấp lắm cơ. . . . . .”

    Đóa Đóa vẫn buồn bực, hoàn toàn không có tính tự giác của con tin.

    Mạc Lương Ngôn đang thay quần áo trên trán nổi lên một số gân xanh.

    Cửu Vương gia cũng dựng lông, “Ngươi ở Đông cung có thứ xa hoa gì mà chưa từng thấy chứ!”





    298. Cuộc sống bị nuôi nhốt vui vẻ (7)


    “Hoàng Phủ Dật là Thái tử tốt nha, người chuyên hiếp đáp dân chúng, cướp đoạt mồ hôi nước mắt người ta thành nghiện như Mạc Lương Ngôn, hẳn phải có tác phong của nhà giàu mới nổi chứ, nên có giường vàng, góc giường còn khảm vài viên dạ minh châu mới đúng a.”

    Đang nói dở thì có mấy người cầm hộp đi vào, “Chủ tử, đây là dạ minh châu mới đổi cho người”.

    “. . . . . .” Đóa Đóa và Cửu Vương gia đều run rẩy khóe miệng.

    Tuy không phải giường vàng, nhưng mà dạ minh châu lại đổi mới mỗi ngày cơ. . . . . .

    “Quả nhiên là tác phong của nhà giàu mới nổi a.” Đóa Đóa cảm thán.

    Gân xanh ở thái dương kịch liệt nhảy lên, khuôn mặt mỹ nhân của Mạc Lương Ngôn âm trầm như diêm vương nhập thân, vọt ra từ sau bình phong.

    “Ngươi không thể bóp chết ta, bằng không thân thể Vân Tri Hiểu sẽ bị thương!” Đóa Đóa vội vàng tuyên bố.

    Đôi mắt âm lệ quét qua Đóa Đóa rồi rơi xuống thuộc hạ của mình, “Chuẩn bị xong chưa?”

    “Dạ, chỉ chờ thời gian tới.”

    Cười một cái, Mạc Lương Ngôn quay người ra khỏi cửa, cũng chẳng thèm so đo thêm với Đóa Đóa.

    Để dạ minh châu cẩn thận tại một chỗ, đám thuộc hạ kia cũng ra ngoài, chặt chẽ khóa cửa lại, bên ngoài còn truyền ra một loạt tiếng xột xoạt của kim loại.

    Hắn đi rồi?

    Đóa Đóa dùng ánh mắt hỏi Cửu Vương gia?

    Mắt chim ghé ra khe cửa nhìn nửa ngày, lúc sau lên tiếng, “Đi rồi, thuộc hạ của hắn cũng đi luôn, có điều hình như cửa có gì đó, ta ra ngoài xem”.

    Bay đến nóc nhà, Cửu Vương gia dang cánh đẩy mái ngói ra, lúc sau nhăn lại mi. . . . . . mi của chim.

    “Sao thế?” Đóa Đóa ở dưới tuy không thấy vẻ mặt hắn nhưng thấy hắn rất lâu không lên tiếng, nhất định là có chuyện gì đó.

    “Ở ngoài cửa, giống như có gì đó bao lấy, hình như lưới, hơn nữa có lẽ là có độc.”

    “Nha. . . . . .”

    Azzz, chẳng trách Mạc Lương Ngôn chả thèm để thủ vệ lại mà cứ thế bước đi, thì ra đã chuẩn bị tốt, căn bản không sợ nàng chạy.

    Ánh sáng trắng lóe lên, Cửu Vương gia biến nhỏ lại cỡ trứng chim cút, thuận lời chui ra ngoài từ mắt lưới, lúc sau lại trở về.

    “Ngươi quay về Vũ Linh quốc phải mất bao lâu?”

    “Nhanh nhất cũng phải một nén nhang mới có thể quay lại.”

    “Ừ, vậy ngươi đi báo tin đi, Mạc Lương Ngôn sẽ không về nhanh như thế, hơn nữa hắn ta cũng sẽ không tổn thương ta.”





    299. Ông vua bình tĩnh chân chính (1)


    Đóa Đóa nói xong thúc giục Cửu Vương gia, “Yên tâm đi, ta thật sự không có việc gì, đợi nữa sẽ không còn cơ hội.”

    Do dự một chút, Cửu Vương gia cắn răng nhổ một sợi lông chim của mình, “Giữ cho tốt, vạn nhất gặp nguy hiểm, ngươi còn có cơ hội thuấn di, có điều khoảng cách không xa, chỉ khoảng hai ba bước”.

    Nhưng nếu vận khí tốt, còn có thể cứu mình một mạng.

    “Thuấn di? Dịch chuyển tức thời à? Đóa Đóa thực kinh ngạc, “Cái này rất quý phải không? Cho ta vậy ngươi làm sao bây giờ?”

    Mỗi Vũ Linh quả thật chỉ có một sợi lông chim duy nhất là có thể giúp họ thuấn di, có điều. . . .

    Cửu Vương gia lắc lắc đầu, “Sau này trả ta là được, nếu để ngươi bị thương, có lẽ Mộ Dung sẽ nhổ trụi lông ta!”.

    Đóa Đóa không nhịn được nở nụ cười, bắt lấy con chim hồng nhỏ trước mặt, “Kỳ thật ngươi cũng là bạn bè của ta, sợ ta bị thương phải không?”.

    “Ai nói!” Cửu Vương gia chết sống không thừa nhận, “Ta sẽ lập tức quay lại!”

    Nói xong liền vung cánh, bóng hình nho nhỏ càng lúc càng xa tấm lưới.

    Mạc Lương Ngôn rời nước lâu nay, lần này trở về có rất nhiều chuyện phải xử lý, thật sự không có khả năng sẽ quay về trong thời gian một nén nhang.

    Mà thực tế hắn cũng không về, theo lý mà nói, Đóa Đóa chỉ cần an tâm đợi Cửu Vương gia đi báo tin về là được.

    Có điều. . . . . . tục ngữ nói thế sự khó lường a.

    Cửu Vương gia vừa đi không lâu, Đóa Đóa ở trong phòng nhàm chán đi nhìn đông xem tây, muốn tìm coi có quyển sách nào giải sầu không.

    Bỗng có một cái bóng xám che trước mặt nàng.

    “Tiểu Bụi?” Bị con chim xám đột nhiên xuất hiện làm cho hoảng sợ, Đóa Đóa theo bản năng hỏi.

    Nhưng nàng lập tức liền phát hiện ra nó không phải Tiểu Bụi, nhưng nó là một con chim nhìn rất quen.

    Khóe miệng liên tục run rẩy mấy cái, Đóa Đóa nhìn cửa sổ vẫn đóng chặt nãy giờ, lại quay ra nhìn con chim màu xám không lẫn đi đâu được, cuối cung khóc không ra nước mắt với cái mặt chim bình tĩnh kia.

    “Nghiêu Phi, thì ra mi cũng không phải chim bình thường à. . . . . .”

    Ô ô, đã bảo chim bình thường sao có thể biết nhiều “ngoại ngữ” như thế mà!

    Hiểu biết nhiều như thế, nói thế nào cũng phải là quan ngoại giao a. . . . . .

    “Ngươi là ai a. . . . . . không phải thuộc Vũ Linh quốc à?”

    Đóa Đóa vô cùng muốn rơi lệ chạy ra góc tường vẽ vòng tròn, thì ra bên cạnh vẫn luôn có trộm cướp rình rập a! Ô ô!

    Nghiêu Phi trước đây không phải “meo meo” thì là “gâu gâu” nay cuối cùng cũng đã chịu phun ra tiếng người, thanh âm trầm thấp dễ nghe lại mang theo ý cười vang lên, “Ta là người của Thiểm Linh quốc”.





    300. Ông vua bình tĩnh chân chính (2)


    . . . . . . Đóa Đóa ngây ngốc .

    Ô ô, đã nói không thể coi khinh người ta mà! Người ta là nằm vùng!

    “Ngươi tới đây làm gì. . . . . .”

    Đóa Đóa cảm thấy đã không nén được cảm xúc đang dâng trào của mình, vẫn nhịn không được chạy ra góc tường vẽ vòng tròn.

    “Trước kia ta không có ngược đãi ngươi, ngươi lôi nhân như thế, cũng chỉ có ta không chê cười ngươi bao giờ. . . . . .”

    Ô ô, “Không phải ngươi đến để ăn thịt ta chứ. . . . . . hai ngày nay ta chưa tắm, thịt không thể ăn, chi bằng ngươi chờ một chút đi. . . . . .” Ô ô!

    Nghiêu Phi cười trầm trầm, lúc sau nâng nàng dậy, “Ta tới cứu ngươi mà”.

    A a a?

    Đóa Đó nháy mắt lập tức cảm thấy thần hy vọng đang vẫy vẫy khăn với mình, gọi nàng đến.

    Đến nước này còn do dự à? Đương nhiên là phải chạy thục mạng rồi!

    Chờ Đóa Đóa thôi không vẽ vòng tròn nữa, cao hứng phấn chấn chạy đến trước mặt thần hy vọng thì ——

    “Rầm” một đạo sấm sét đánh xuống, Nghiêu Phi nói tiếp, “Tiện thể lấy nàng về nhà luôn”.

    “Ầm” một tiếng, Đóa Đóa ngất đi. . . . . .

    Trước khi ngất đi, ý nghĩ cuối cùng trong đầu Đóa Đóa là ——

    Ô ô, gạt người!

    Cái gì mà thần hy vọng chứ, rõ ràng là thần sấm cải trang!

    Chờ đến khi Đóa Đóa tỉnh lại, mở mắt ra lập tức nhìn thấy toàn là kẹo bông trắng xóa.

    Nhưng nàng lập tức nhận ra đây không phải kẹo bông, nàng đang bị Nghiêu Phi cõng bay trên không trung, trước mắt là mây bay hàng thật giá thật hẳn hoi!

    Ô ô, nàng chỉ là thường xuyên kêu gọi một chút thuần khiết của bản thân từ những đóa phù vân này, không ngờ sẽ có lúc được nhìn thấy rất nhiều phù vân tụ hội.

    Đóa Đóa đang rơi lệ trong lòng, đỉnh đầu liền truyền đến giọng nói của Nghiêu Phi, “Tỉnh rồi à?”

    “. . . . . .”

    Đóa Đóa bi phẫn, “Vì sao ngươi lại chạy đến bên cạnh ta giả trang là con chim nhỏ ngốc nghếch!!” Ô ô. . . . . .

    “Ta chỉ là chạy trốn khỏi cuộc hôn nhân, nghỉ ngơi ở Điểu Thị một lát đã bị thuộc hạ của Hoàng Phủ Dật là Võ Đại chọn trúng.”

    “. . . . . . Vậy sao ngươi không bay đi?”

    “Ta muốn bay, nhưng Mộ Dung lập tức nhảy ra, hỏi tại sao Võ Đại lại không mua hắn.”

    “. . . . . .” Ô ô, thì ra là Mộ Dung gây họa, cuộc sống bi kịch của nàng a!

    Đóa Đóa ở trong lòng nhổ lông phanh thây chiên xào một lần, đột nhiên phát hiện có điểm không đúng.

    “Sao ngươi mang ta ra ngoài được? Tiểu Cửu nói không có cách nào có thể mang ta ra a. . . . . .”
     
  2. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    301. Ông vua bình tĩnh chân chính (3)

    “Đó là do hắn không đủ bản lĩnh.”

    “. . . . . .” Còn lợi hại hơn cả Tiểu Cửu, vậy ít nhất… cũng bằng Mộ Dung, lẽ nào Nghiêu Phi cũng là vương công quý tộc gì ở Thiểm Linh Quốc à?


    Suy nghĩ lóe lên, Đóa Đóa đột nhiên nhớ lại hắn vừa mới nói là mình đào hôn phải không nhỉ . . . . . .

    Không phải chứ?

    Đóa Đóa yên lặng rơi nước mắt, “Bạn học Nghiêu Phi, ngươi đừng có nói với ta ngươi chính là Nhiếp Chính Vương của Thiêm Linh Quốc nhé. . . . . .”

    Giọng nói của Nghiêu Phi mang theo vài phần ý cười, “Đóa Đóa, nói đúng rồi đó ….”

    “. . . . . .” Đây mới thât sự là thâm tang bất lộ nè, lịch sử ghi chép lại các ông vua bình tĩnh, thiếu Nghiêu Phi này thì hơi phí a. . . . . .

    Ô ô, giờ không ai có thể ngăn cản nàng đi vẽ vòng tròn nữa đâu!

    Hiện giờ nàng đã biết lần trước ở biên cảnh của Vũ Linh Quốc, vì sao sát thủ Thiểm Linh Quốc nhìn thấy nàng thì lập tức rút lui.

    Thì ra không phải bởi vì hình tượng uy vũ của nàng, mà là bởi vì khi ấy trong tay nàng đang cầm Nhiếp Chính Vương của bọn chúng!

    Ô ô. . . . . .”Làm người tốt bỏ xừ ra, không có việc tự nhiên biến thành chim làm quái gì. . . . . .”

    Thu hồi tâm trạng bi phẫn, Đóa Đóa quyết định phải tự cứu mình, “Ngươi muốn dẫn ta về Thiểm Linh Quốc sao?”

    “Đúng vậy.”

    “. . . . . . Ngươi không phải thật sự muốn lấy ta đấy chứ?”

    “Giả.”

    “. . . . . .” Đóa Đóa thở phào một hơi thật dài, cuộc sống nhấp nhô của nàng cuối cùng cũng có một tia ánh nắng rạng đông. . . . . .

    “Có điều cô thật sự rất đẹp, tính cách cũng rất dễ thương, lấy về cũng không tệ đâu.”

    “. . . . . . Ta không đáng yêu không đáng yêu!” Đóa Đóa vội vàng bêu xấu chính mình, “Kỳ thật ta hết ăn lại nằm ham ăn biếng làm thích tiền tài ham danh vọng!”

    Ô ô, tha hồ mà chán ghét nàng đi, nàng không để ý chút nào đâu

    “Đóa Đóa, cô rất đả kích người khác” Nghiêu Phi cười nói, “Nữ hoàng Thiểm Linh Quốc rất muốn gả cho ta đấy.”

    “. . . . . . Ta đã lập gia đình rồi.”

    Ô ô, vì sao dường như tất cả mọi người đều không nhớ điểm này thế, vì saooo!

    Chờ nàng trốn qua kiếp này rồi, nàng nhất định sẽ thêu lên tất cả quần áo của mình hai chữ thật to và bắt mắt ——

    Đã kết hôn!

    “Ngươi đã không phải là muốn lấy ta thật, thế thì đưa ta về Kì quốc đi.” Ô ô.

    “Không được, ta vẫn muốn đưa cô về Thiểm Linh quốc, cố muốn về thì có thể, có điều phải qua một thời gian nữa đã.”

    “Vậy có thể cho người đi thong báo cho Hoàng Phủ Dật không?” Đóa Đóa vô cùng sốt ruột hỏi.

    302. Mau động phòng đi (1)

    “Ta đã cho người đi tìm hắn rồi.”

    A. . . . . . Đóa Đóa bây giờ mới thấy yên tâm , “Nghiêu Phi, ngươi quả nhiên là một đồng chí tốt a!”

    Có điều nàng lập tức không thể nghĩ vậy nữa, bởi vì câu tiếp theo của Nghiêu Phi là ——

    “Gặp mặt rồi các người tranh thủ thời gian động phòng luôn đi.”

    “. . . . . .” Đóa Đóa nghe thấy tiếng khóc lớn của nội tạng của mình.

    “Vi, vì sao?”

    Ô ô, Vũ Linh cái gì, Thiểm Linh cái gì, bọn hắn nhất định đều là truyền nhân của thần sét!

    “Chờ gặp Hoàng Phủ Dật rồi nói.”

    “. . . . . .” Ô ô, hiện giờ nàng không muốn gặp hắn nữa!

    Tới Thiểm Linh Quốc đã thấy Hoàng Phủ Dật ở đó, thấy Đóa Đóa đến lập tức kích động vuột đến.

    “Ô ô, ta không muốn gặp chàng. . . . . .” Đóa Đóa rơi nước mắt chạy vội sang một bên.

    “Sao vậy?” Hoàng Phủ Dật bật cười đuổi theo nàng, ôm chặt nàng trong lòng, “Nhìn thấy ta nàng không vui sao?”

    “. . . . . . Không vui. . . . . .” Nói là nói vậy, Đóa Đóa vẫn ôm chặt hắn.

    “Đóa Đóa.” Hoàng Phủ Dật ôm chặt nàng, thở dài.

    “Dạ?”

    Cánh tay hắn thu chặt lại, như là phải trói chặt nàng vào thân thể, hơi đau, nhưng Đóa Đóa không để ý, cũng ôm chặt hắn như vậy.

    “Sau khi đăng cơ, ta ngay cả vào triều cũng sẽ dẫn nàng đi, không bao giờ để nàng rời khỏi ta nửa bước nữa.”

    “Ta cũng không gặp nguy hiểm gì cả, Mạc Lương Ngôn chưa làm gì với ta.” Đóa Đóa cười trấn an hắn, “Ta vẫn có năng lực tự bảo vệ bản thân mà.”

    “Ta biết thật ra nàng rất thông minh, cũng biết Mạc Lương Ngôn sẽ không làm hại nàng.”

    Hắn cẩn thận quan sát phản ứng của Mạc Lương Ngôn, dường như hắn ta không để ý chuyện trong lòng nàng chỉ có Hoàng Phủ Dật hắn, chỉ khi nào hắn làm chút hành vi thân mật với nàng, hắn ta mới tức giận đến không thể khống chế bản thân.

    Khi đó hắn đã đoán được Mạc Lương Ngôn đã biết Đóa Đóa không phải Vân Tri Hiểu thật sự, mà cái hắn muốn, là thân thể này của Vân Tri Hiểu.

    Không ngờ hắn đoán đúng, Mạc Lương Ngôn thật sự muốn chiêu hồn về.

    Hoàng Phủ Dật hôn Đóa Đóa một chút, “Ta không bao giờ muốn rởi xa nàng nữa, một khắc cũng không muốn.”

    “Được.” Đóa Đóa ngọt ngào mật mật nở nụ cười, “Không bao giờ rời ra.”

    “Vừa đúng lúc, mau động phòng đi!” Nghiêu Phi đứng cạnh thúc giục họ.

    “. . . . . .” Trên đỉnh đầu hai người đang ôm nhau hiện lên chữ “囧” rất to.

    303. Mau động phòng đi (2)

    Thật ra trên đường đến Thiểm Linh Quốc, Hoàng Phủ Dật cũng đã bị người Nghiêu Phi phái đi tiếp hắn “giáo dục” suốt đường đi, toàn là chuyện động phòng.

    Đại khái là thấy bọn họ thành thân lâu vậy rồi mà vẫn chưa động phòng, cho nên tưởng hắn không biết “làm” thế nào, nên dạy hắn từ động phòng là có ý gì đến “những công việc cần chú ý” của động phòng.

    Mấy con chim đó cứ như vậy mà lải nhải suốt dọc đường

    Đóa Đóa nuốt nuốt nước miếng, “Nghiêu Phi, sao ngươi cứ mãi để tâm chuyện này thế. . . . . .”

    Nghiêu Phi không muốn giải thích, “Tóm lại các ngươi mau động phòng đi!”

    Nói xong hắn còn thêm một câu, “Đóa Đóa, ta cứu cô, việc này coi như các người báo đáp ta.”

    Ô ô, hắn không thể chọn một phương thức báo đáp thuần khiết hơn được sao!

    Đóa Đóa rơi lệ đầy mặt, lập tức nghe thấy một trận đập cánh phạch phạch và giọng nói, “Đừng động phòng ——”

    “. . . . . .” Chân mềm nhũn, Đóa Đóa vô lực tựa vào lòng Hoàng Phủ Dật.

    Ô ô, đừng có cứ luôn đem chữ động phòng treo trên miệng thế chứ!

    Hoàng Phủ Dật bật cười ôm chặt lấy nàng, hạ thấp giọng hỏi, “Đóa Đóa, có phải nàng đang hối hận sao không động phòng sớm một chút đúng không ?”

    “. . . . . .” Ô ô, vui sướng như người khác gặp họa kìa!

    Đóa Đóa vô cùng bi phẫn trừng mắt nhìn hắn, đổi lấy một nụ hôn nóng bỏng của Hoàng Phủ Dật

    “Đóa Đóa, ta nhớ nàng.”

    “. . . . . .” Nàng cũng nhớ hắn, nhưng là không muốn hắn hôn nàng trước mặt mọi người như thế. . . . . . Ô ô, mặt mũi của nàng đều thành phù vân hết rồi!

    Những người. . . . . . chim đuổi tới đây, đều là thuộc Vũ Linh quốc, cầm đầu là Mộ Dung, Tiểu Bụi và Cửu Vương gia đang thở hổn hển.

    Người là bị mất từ trong tay hắn, cho nên người dựng lông cao nhất trong số họ chính là Cửu Vương gia.

    “Không thể tưởng được ngươi giấu mình sâu như vậy, khi ấy ở trong Hoàng cung Vũ Linh quốc chúng ta nên băm ngươi làm lẩu mới phải!”

    Nghiêu Phi rất đắc ý, “Mặc kệ nói thế nào, Đóa Đóa là do ta cứu, hiện nàng đang thiếu ta một món nợ ân tình, hai người bọn họ cũng không phải loại người nhận ân mà không báo, đúng không?”

    Ánh mắt hắn nhìn Đóa Đóa và Hoàng Phủ Dật, câu cuối cùng này là hỏi bọn họ.

    Hình như có bẫy a?

    Trong lòng Đóa Đóa đấu tranh tư tưởng kịch liệt một phen, cuối cùng để chắc chắn được an toàn, ai đó dũng cảm ném mặt mũi của mình đi, “Ta chính là ngươi nhận ân không báo đáp đấy.”

    Ô ô. . . . . . Sau khi nàng xuyên không có rất nhiều điều không dễ dàng á !

    “. . . . . .” Nghiêu Phi hóa đá, bọn Mộ Dung lại cười ha ha.
     
  3. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    304. Mau động phòng đi (3)

    Hoàng Phủ Dật cũng bât cười cúi đầu hôn nàng một chút, “Đóa Đóa, nàng thật cẩn thận a.”

    “Khụ. . . . . . cũng bình thường.”


    Ô ô, vẫn là lão công của nàng tốt nhất, chừa lại mặt mũi cho nàng!

    Ôm Đóa Đóa, Hoàng Phủ Dật ngẩng đầu, ánh mắt lạnh xuống, “Sao lại như thế?”

    Ngữ khí của hắn bình tĩnh, nhưng lại mang một khí thế không giận mà uy, làm cho bọn người Vũ Linh Thiểm Linh luôn tự nhân là cao cấp hơn con người đều chấn động.

    Mặt này thì người đã quen nhất là Mộ Dung, hiện giờ cũng chỉ có hắn là mở miệng đáp.

    “Chúng ta biết lời tiên đoán vạn năm trước có ý gì rồi.”

    Mộ Dung nói xong lạnh lung liếc Nghiêu Phi, “Xem ra Thiểm Linh quốc cũng từng có người đã làm theo lời tiên đoán, mà hiện giờ bọn họ cũng biết điểm mấu chốt.”

    “Có liên quan tới con của Đóa Đóa?”

    “. . . . . . Phải, ” Mộ Dung có chút tức giận khẽ cắn môi, lúc sau dùng cánh đập Tiểu Bụi một cái, “Ngươi nói đi!”

    Đáp lại cho hắn một ánh mắt xem thường, Tiểu Bụi đành phải mở miệng nói tiếp, “Thật ra ý nghĩa thật sự của điều gọi là diệt tộc tức là có một chủng loài khác trở nên cường đại đến mức làm cho chúng ta không có năng lực chống đỡ lại, cho nên bất cứ lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm diệt tộc.”

    Hắn nhìn Đóa Đóa, lại nhìn nhìn Mộ Dung, cuối cùng cũng không tình nguyện chỉ Đóa Đóa, “Cô ta là điểm quan trọng nhất trong đó, lời tiên đoán nói cô ta đến từ một thời không xa xôi, khí tràng hoàn toàn không giống người ở đây, có thể mang đến thay đổi nghiêng trời lệch đất cho tộc nhân hai tộc chúng ta.”

    “. . . . . .” Chẳng lẽ là vấn đề thay đổi phong thuỷ hả? Đóa Đóa nghe xong bán tín bán nghi.

    Có điều bọn Mộ Dung không phải đều có thể biến thành người sao. . . . . . còn có cái gì không thể tin tưởng chứ?

    Đây là bản chân thực, mọi việc đều có thể xảy ra a. . . . . .

    Thật ra nàng muốn hỏi là. . . . . . việc này liên quan gì tới việc bọn họ động phòng?

    Hoàng Phủ Dật biết nghi vấn của nàng, cũng biết nàng ngại ngùng không dám hỏi, cũng không không biết xấu hổ đến mức đứng nghe, cho nên hắn đưa tay che tai nàng lại.

    “Việc này liên quan gì tới việc động phòng của bọn ta?”

    Tay hắn nhìn thì như bịt chặt lỗ tai Đóa Đóa, nhưng thật ra còn để một khe hở, bọn họ nói gì, Đóa Đóa đều nghe thấy rõ ràng.

    Ô ô, Đóa Đóa rơi lệ.

    Hoàng Phủ Dật quả nhiên là rất hiểu nàng, rất quan tâm nàng . . . . . . nàng đúng là ngại ngùng nghe, nhưng là ngại để người ta biết là mình đang nghe!

    Ô ô, nàng đạo đức giả, nàng sám hối!

    Tất cả mọi người nhìn ra xa, cố hết sức bình tĩnh.





    305. Mau động phòng đi (4)

    “Từ sau… đó đến lúc con các người sinh ra, trong khoảng thời gian này, khí tràng là cực mạnh.”

    Mọi người đưa mắt ra xa, nhìn về những đám mây bay bay phía chân trời.

    “. . . . . .” Đóa Đóa cũng chỉ dám rơi nước mắt trong lòng, vẫn duy trì bình tĩnh trên khuôn mặt.

    Nàng không nghe thấy cái gì cả, không nghe thấy cái gì cả. . . . . .

    “À.” Hoàng Phủ Dật rất bình tĩnh gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.

    Dưới ánh mắt ra hiệu của Mộ Dung, Tiểu Bụi bất đắc dĩ bay qua, thấp giọng nói với Hoàng Phủ Dật.

    “Lời tiên đoán chỉ hữu dụng với tộc nhân chúng ta, không ảnh hưởng tới con người.”

    ” Mộ Dung không phản đối cơ à?”

    Tiểu Bụi quay đầu nhìn bạn tốt một cái, sau đó nhỏ giọng nói, “Hắn phản đối cũng vô dụng, tên ngươi cũng được khắc trên đá tiên đoán, hai người được thiên mệnh chú định là yêu nhau rồi.”

    Hả? Đóa Đóa sửng sốt, không khỏi lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

    Tiểu Bụi lập tức phát hiện, cười hắc hắc cùng một cánh chỉ vào nàng, “Ngươi nghe lén!”

    “. . . . . .” Đóa Đóa thực bi phẫn, quyết định trả thù, kéo kéo tay Hoàng Phủ Dật xuống, “Thiểm Linh quốc rất được a, chúng ta ở lại chơi một thời gian đi.”

    Hoàng Phủ Dật rất phối hợp cười gật đầu, “Được, chúng ta ở lại.”

    Mộ Dung nghe xong sắc mặt biến đối, “Không thể, Đóa Đóa, Nghiêu Phi hắn ta tâm địa bất chính! Ngươi không thể giúp bọn hắn!”

    “Ai tâm địa bất chính ?” Nghiêu Phi căm tức hừ một tiếng.

    “Chúng ta đã muốn điều tra ra, chính người đã giết chết Thiết Lặc!”

    Ồ. . . . . . bọn Đóa Đóa bừng tỉnh đại ngộ, nói như vậy chuyện sau đó xương sườn của Thiết Lặc bị đánh gãy cũng là Nghiêu Phi làm rồi, chẳng trách chẳng trách.

    “Thiết Lặc vốn chính là gián điệp là lão Hoàng đế phái tới nước các ngươi!”

    “Cái rắm! Nếu thật sự như thế, ngươi giết hắn làm gì!”

    “Hắn tâm địa bất chính, ăn cắp tình báo nước ta muốn bán cho các ngươi, ta đương nhiên phải trừ khử hắn!”

    “Người cũng đã chết, ngươi đương nhiên là nói gì chả được !”

    . . . . . . Vì thế một đám “chim” thân phận cực kỳ tôn quý liền cứ vậy mà ầm ĩ lên. . . . . .

    Đóa Đóa và Hoàng Phủ Dật đứng cạnh nghe thật không biết nói gì.

    “Đóa Đóa, ” Hoàng Phủ Dật ôm chặt nàng, cười hạ giọng, “Chúng ta đi thôi.”

    “Quay về Kì quốc sao? Không có bọn họ đưa, chúng ta không thể quay về a.”

    Ô ô, nếu có dù để nhảy thì tốt rồi. . . . . .





    306. Mau động phòng đi (5)

    “Có điều nhìn bọn họ cãi nhau ở đây. . . . . .” Đóa Đóa thực buồn bực, “Ta chẳng muốn giúp bên nào cả, hiện giờ họ thế lực ngang nhau như vậy cũng rất tốt, miễn đi việc có nước nào mạnh hơn lại âm mưu đi xâm lược nước khác.”

    “Nhanh lên quay về Kì quốc đi. . . . . .” Ô ô, nàng phải đi về động phòng, đừng ai nghĩ có thể ngăn được nàng!

    “Không cần quay về Kì quốc, ” Hoàng Phủ Dật thực thần bí nháy mắt mấy cái, “Nhắm mắt lại.”

    Hả?

    Đóa Đóa hoảng sợ, “Này có rất nhiều quần chúng vây xem á!”

    “Nghĩ linh tinh gì thế.” Hoàng Phủ Dật bật cười bóp bóp cái mũi của nàng, “Đương nhiên không thể ở chỗ này, nhắm mắt lại nào.”

    “. . . . . . Được rồi.” Đóa Đóa nghe lời nhắm mắt, lúc sau cảm thấy được mình bị ôm lấy từ phía sau.

    Bọn Mộ Dung Nghiêu Phi đang tranh cãi kịch liệt, căn bản không nghĩ tới hai con người bình thường sẽ chạy được.

    Cho nên cũng không ai thấy Hoàng Phủ Dật ôm Đóa Đóa, nhảy lên một đám mây bay nho nhỏ. . . . . .

    “Được rồi.” Hoàng Phủ Dật đã không chế tốt đám mây dưới chân, hôn nhẹ Đóa Đóa, “Mở mắt ra đi.”

    Ặc. . . . . . Đóa Đóa kinh ngạc đến ngây người nhìn xuống dưới, “Chúng ta biết bay sao?”

    “Không phải biết, là lúc tói ta quan sát kỹ thuật khống chế mây của bọn họ một chút.”

    Lúc ấy hắn là để ngừa vạn nhất, nếu Đóa Đóa không có ở đó, hắn có thể tự mình thoát thân, hiện giờ lại có công dụng thế này.

    “Thật thần kì. . . . . .” Đóa Đóa thực sùng bái nhìn hắn, mắt đầy ánh sao. . . . . .

    Bật cười hôn nhẹ nàng, Hoàng Phủ Dật làm cho mây bay dừng lại, “Đóa Đóa, giờ chúng ta động phòng được không?”

    “. . . . . .” Rõ như ban ngày, giữa trời đất bao la. . . . . . không tốt lắm đâu?

    “Nơi này thực lãng mạn, ” Hoàng Phủ dật ôm nàng nhẹ nhàng lay lay, “Ta luôn luôn tưởng tượng đêm động phòng hoa chúc của chúng ta sẽ như thế nào, nhưng chỗ này so với những nơi ta nghĩ ra còn đẹp hơn.”

    “. . . . . .” Ô ô, nàng còn chưa có nghĩ á. . . . . . có điều nơi này thật sự rất đẹp rất mộng ảo. . . . . .

    Khuôn mặt nhỏ nhắn của Đóa Đóa đỏ bừng, nói quanh co nửa ngày, thực uyển chuyển, “Nơi này đúng là rất lãng mạn a. . . . . .”

    Ô ô. . . . . . rơi lệ!

    Cái đầu nhỏ cúi thấp của Đóa Đóa bị Hoàng Phủ Dật nâng lên, trong ánh mắt dịu dàng mang theo ngọn lửa nguy hiểm, dính chặt trên mặt nàng.

    Nhìn đầu của hắn từ từ cúi thấp, tim Đóa Đóa đập như trống, nụ hôn lần này chính là có ý nghĩa khác với trước kia a. . . . . .
     
  4. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    307. Mau động phòng đi (6)

    Khi cánh môi hai người sắp sửa dán lại với nhau, Đóa Đóa đột nhiên vội vàng tránh né, rồi lại bị Hoàng Phủ Dật ôm về.

    “Từ giờ sẽ không buông nàng ra nữa.”


    Hắn dán vào cánh môi nàng khàn khàn nói nhỏ, nhiệt khí làm Đóa Đóa đỏ mặt, vọt vào cơ thể nàng, như đang đốt cháy toàn thân nàng.

    “Ta. . . . . . ưm. . . . . .”

    Sự ngượng ngùng kháng nghị của Đóa Đóa bị Hoàng Phủ Dật nuốt mất, cánh môi nóng bỏng triền miên dây dưa một chỗ, gợi lên nhiệt tình của nàng.

    Mơ mơ màng màng, Đóa Đóa cảm thấy mình ngã vào đám mây, bốn phía là những sợi bông tựa như ảo mộng, mà Hoàng Phủ Dật trong mắt nàng hiện giờ vô cùng rõ ràng.

    Trần trụi gần gũi, da thịt thân thiết, nóng bỏng quấn lấy nhau, triền miên.

    . . . . . .

    Chờ cho bọn Mộ Dung và Nghiêu Phong ý thức được người đã mất tích thì đã. . . . . . không kịp nữa rồi.

    Nơi họ chọn để động phòng không thuộc Vũ Linh quốc cũng không thuộc Thiểm Linh quốc, không có sinh vậy khác tồn tại. . . . . . thật không?

    Sau đó Hoàng Phủ Dật và Đóa Đó mới phát hiện bọn họ tính sai. bBởi vì hôm đó có một con chim ưng bay ngang qua. . . . . .

    Trải qua sự kiểm tra của Mộ Dung và Nghiêu Phi, xác định nó thật sự chỉ là một con chim, không có tư duy của con người.

    Có điều Đóa Đóa vẫn đối với sự kiện có chim đứng nhìn khi động phòng thật là muốn rơi lệ, nhưng lại không thể giết chim diệt khẩu được. . . . . . nuôi đi, miễn cho nó chạy ra ngoài tám nhảm với đồng loại. . . . . . Khụ.

    Có điều nuôi mãi muôi mãi, Đóa Đóa vừa được chẩn đoán mang thai vô cùng hoài nghi nhìn chằm chằm con chim ưng kia, “Chàng không cảm thấy nó…… to hơn trước nhiều sao?”

    “Ta cũng thấy thế ” Hoàng Phủ Dật thử kéo kéo cánh của nó, nhưng lại bị nó né tránh, “Hơn nữa phản ứng của nó cũng nhanh hơn trước nhiều”.

    “. . . . . .” Chẳng lẽ là. . . . . . thành tinh?

    Lại nuôi nữa nuôi nữa, Đóa Đóa bụng đã to ra trông thấy vẫn nhìn chằm chằm con chim ưng kia, “Còn to thêm nữa sẽ thành gấu. . . . . .”

    Sau đó lại trải qua kiểm tra kĩ lưỡng của bọn Mộ Dung và Nghiêu Phi, bọn họ vô cùng chán nản đưa ra một kết luận ——



    Con ưng này biến mạnh mẽ rồi, hiện giờ đã thành một giống mới, mà việc này hoàn toàn liên quan đến chuyện nó đứng nhìn bọn Đóa Đóa động phòng =]]

    Đóa Đóa bắt đầu lo lắng đề phòng, chỉ e nó tiếp tục lớn thêm nữa, cũng sẽ mở miệng phun ra tiếng người. . . . . .

    Ô ô, nó từng là quần chúng đứng xem a! Vậy nàng sẽ không còn mặt mũi gặp người ta nữa!





    308. Kết thúc hạnh phúc

    Có điều cũng may, việc Đóa Đóa lo lắng không xảy ra, tuy nó càng ngày càng lớn, ngay cả Hoàng Phủ Dật cũng bị nó dễ dàng đánh bại, nhưng nó cũng trở nên ngày càng ngoan ngoãn.

    Đương nhiên, sự ngoan ngoãn này chỉ giới hạn nhỏ bé trong đối tượng Đóa Đóa, những người khác nói nó một mực không nghe, hơn nữa chỉ cần có người lườm Đóa Đóa một cái, nó sẽ lập tức quơ cánh làm người kia bị thổi bay mất. =]]

    Vì thế trong cung Đóa Đóa có một vị bảo tiêu mạnh mẽ như thế, nàng có đi ngang cũng chẳng sao . . . . . .

    (đi ngang chỉ việc hoành hành ngang ngược)

    Mà đương nhiên nàng vốn đã có thể đi ngang, bởi vì Hoàng Phủ Dật đã đăng cơ, hiện giờ nàng đã là lão đại của hậu cung!

    Nghe đi nghe đi, cái tên thật là phong cách, lão đại hậu cung! Nhưng mà. . . . . .

    Ô ô, hậu cung có mỗi một mình nàng! Nàng không có thuộc hạ. . . . . .

    Đóa Đóa vẫn cảm thấy chuyện này vô cùng làm cho người ta phải rơi lệ, có điều nếu hậu cung có những người khác, nàng lập tức sẽ cắp đồ chạy mất. . . . . .

    Mấy tháng sau, hai đứa con sinh đôi của Đóa Đóa và Hoàng Phủ Dật ra đời, toàn quốc từ trên xuống dưới vui mừng, chỉ có bạn học chim ưng bình thường rất ngoan ngoãn nay nháo loạn khó chịu không thôi, không thấy bóng ưng đâu.

    Hoàng Phủ Dật còn bận cạnh Đóa Đóa, không có thời gian đi tìm nó, vì thế nhiệm vụ này liền bò lên người Bạch Tử Dạ.

    Khi Bạch đại tướng quân đã sa vào kiếp sai vặt tìm thấy bạn học ưng thì phát hiện ra nó đã bị chủ nhân dạy hư, đang ngồi trong góc tường vẽ vòng tròn. . . . . .

    Bạch Tử Dạ đã nhìn cảnh này thành quen không khỏi lắc lắc đầu, bình tâm rồi mới tiến đến, “Này. . . . . . ngươi đang làm gì thế?”

    Bạn học ưng nghe hiểu tiếng người, nhưng Bạch đại tướng quân không hiểu tiếng chim, vì thế hắn đoán từ “cảm thấy bản thân không đủ tuấn dật trai tráng” đoán đến “tự nhiên cảm thấy cả người đầy lông chim rất phiền”. . . . . .

    Lăn qua lăn lại nửa ngày, Bạch Tử Dạ vẫn không hiểu được bạn ưng đang lưỡng lự cái gì, ngáp một cái hỏi ra câu thứ n, “Thấy tên mình không đẹp à?”

    Y phục đột nhiên bị ngậm lấy, một đôi mắt siêu to sáng long lanh nhìn hắn.

    “. . . . . .” Bạch Tử Dạ tí tách tí tách chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, bộ dạng nhưng ông cụ thế này còn giả cô gái mơ mộng gì chứ a. . . . . .

    Nhưng mà thực lực chênh quá xa, lời này không thể nói được.

    Bạch Tử Dạ ngẫm lại cũng đúng, mấy hôm nay trong cung từ trên xuống dưới đều thảo luận về tên của hai vị tiểu hoàng tử, vị ưng gia này hắn là “thấy cảnh sinh tình” nhỉ?

    Hơn nữa cứ gọi nó là ưng cũng không đúng lắm, nó hiện giờ đã cao bằng một người, làm gì có con ưng nào lớn thế này?

    Nhiệm vụ hoàn thành tốt đẹp, Bạch Tử Dạ nói sự kháng nghị nho nhỏ của bạn ưng cho bọn Đóa Đóa.

    Vì thế hai người liền rối rắm không biết nên đặt tên nào. . . . . .

    “Tịch Linh thế nào?” Đóa Đóa đề nghị, “Rất êm tai a.”

    “Cô ~” bạn ưng vẫn chờ một bên. . . . . . hiện giờ nên gọi là bạn Tịch Linh, vô cùng vừa lòng kêu lên một tiếng, ngoan ngoãn cọ cọ vào người chủ nhân.

    Đóa Đóa cười hắc hắc hắc, có lão ông hoàn mĩ, có con trai đáng yêu, bây giờ còn có. . . . . . Sủng vật (?) ngoan như thế, cũng thật hạnh phúc nha. . . . . .
     
  5. thuanthienpvc

    thuanthienpvc Thần nghiện

    Tham gia ngày:
    10/3/18
    Bài viết:
    78
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    16
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyên cung cấp thùng rác nhựa:

    Thùng rác nhựa treo đôi dung tích 80 lít

    Thùng rác nhựa nắp kín dung tích 90 lít

    Thùng rác nhựa nắp hở dung tích 90 lít

    Thùng rác nhựa TR 240 L nắp kín

    Thùng rác nhựa TR 240 L nắp hở

    Thùng rác nhựa TR 120 L

    Thùng rác nhựa 120 lít

    Thùng rác nhựa có nắp 240 lít

    Thùng rác nhựa TR 60L

    Thùng rác composite 1000 lít

    Thùng rác nhựa H127

    Thùng rác nhựa

    Thùng rác nhựa đạp nhỏ

    Thùng rác nhựa

    Thùng rác TR 006

    Thùng rác

    Thùng rác lật trung 40 lít

    Thùng rác 9L

    Thùng rác 60 lít

    Thùng rác đen 120 lít

    Thùng rác lật trung 40 lít

    Thùng rác 9 lít

    Thùng rác cá heo

    Thùng rác gấu trúc

    Thùng rác chuột túi

    Thùng rác cá chép

    Thùng rác mickey

    Thùng rác 1000 lít



    CÔNG TY TNHH PHÁT TRIỂN SẢN XUẤT THƯƠNG MẠI THUẬN THIÊN
    (THUAN THIEN PRO CO.,LTD)
    Địa chỉ: Số 07, Lô M Khu Dân Cư Thới An, Đường Lê Thị Riêng, phường Thới An, Quận 12, TP Hồ Chí Minh (Tìm vị trí)

    Mã số thuế: 0313728887 (31/03/2016)

    Người ĐDPL: Võ Văn Quyết

    Ngày hoạt động: 05/04/2016

    Giấy phép kinh doanh: 0313728887

    Website: thuanthienpvc.com - ĐT: (08) 22117699
     

Chia sẻ trang này