[Sắc] Hi Du Hoa Tùng - Xích Tuyết[965 chương]

Thảo luận trong 'Sắc Hiệp' bắt đầu bởi nqdung, 26/5/15.

  1. nqdung

    nqdung Administrator

    Tham gia ngày:
    7/4/15
    Bài viết:
    4,427
    Đã được thích:
    31
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nam
    Chương 07: Lấy thân giao dịch.

    “Đạo lý rất đơn giản, hắn chỉ muốn hết thảy đều thuộc về hắn”


    “Lưu Phong, chỉ cần ngươi cho ta biết hành tung của hắn, không, chỉ cần ngươi giúp ta chuyển lời cho hắn, ta sẽ thỏa mãn tất cả yêu cầu của ngươi, tiền tài, địa vị hay là mỹ nhân, chỉ cần ngươi đáp ứng ta, ta sẽ tận lực giúp đỡ ngươi, có được không, ngươi có muốn thực hiện giao dịch này không?” Thái tử phi dò hỏi.




    Lưu Phong quay lại mỉa mai, pha chút khinh thường cười:


    “Kim tiền, ngươi nghĩ rằng ngươi cho ta được bao nhiêu? Hơn cả lợi nhuận một năm của Thiên Thượng Nhân Gian sao? Sợ rằng là không thể, hơn nữa ngươi sẽ cho ta chức gì, phong vương hay là tướng, thứ mà ngươi cho hắn cũng có thể cho ta không?


    “Vậy mỹ nữ thì sao?”chẳng lẽ ngươi không thích nữ nhân? Ta có thể cho ngươi nhiều loại mỹ nhân, ngươi muốn bao nhiêu, ta sẽ đáp ứng bấy nhiêu, thậm chí cả bản thân ta”




    Thái tử phi thấy Lưu Phong thần sắc có phần hưng phấn vội vàng nói: “Điện hạ, ta nghĩ lá gan ngươi cũng thật là lớn a, ngươi không sợ ta tố giác ngươi sao?”


    Lưu Phong đột nhiên cười cười”Được rồi, ta quên là bệ hạ sẽ không tin ta mà phải không, ta muốn nói cho ngươi biết rằng bên cạnh ta, tuyệt sắc mỹ nữ cũng không ít”




    Thái tử phi thoáng run sợ, nhác thấy Lưu Phong muốn rời đi, bèn la lớn”Lưu Phong nếu ngươi đáp ứng ta, bổn cung sẽ tình nguyện vui vẻ với ngươi một đêm”




    “Ngươi...” Lưu Phong kinh hãi, vốn đã định bước chân qua cửa, liền thu trở về, miệng cười cười”Ngươi cho rằng ngươi làm vậy thật vĩ đại phải không, hơn nữa ngươi không nghĩ ta sẽ không đáp ứng ngươi sao, nhắc lại cho ngươi nhớ, bên cạnh ta có rất nhiều đàn bà”




    “Ta không nghĩ ta là người vĩ đại, ta thầm nghĩ ngươi sẽ giúp ta chuyển lời”


    Thái tử phi đột nhiên tự tin cười”Ta tin ngươi đối với thân thể ta có phần hứng thú, mặc dù ta đã gần bốn mươi, nhưng điều chủ yếu là phong vận của ta, ngươi không nghĩ thái tử phi điện hạ sẽ nằm dưới ngươi sao, ngươi không muốn thử cảm giác cùng thái tử phi tầm hoan như thế nào sao?”




    Vô sỉ, thật là vô sĩ, Lưu Phong không nghĩ Thái tử phi vô sỉ đến mức đó, miệng đề cập đến chuyện đó mà không chút thẹn thùng!




    “Thế nào, ngươi nghĩ giao dịch này có được không” Thái tử phi nhẹ nhàng tiến tới, thừa dịp ngả vào ngực Lưu Phong, kiều mị cất tiếng”Thân thể ta đã vài chục năm không có nam nhân nào đụng tới, tin rằng sẽ không làm ngươi thất vọng”




    “Có phải vậy không” Lưu Phong tỏ ra bộ dáng vô sỉ, quay về thái tử phi với thần sắc miên man cười”được, ta đáp ứng giao dịch của ngươi, dù sao chuyện này thần không biết quỷ không hay, ta sẽ giúp ngươi chuyển lời”




    Nói xong tay phải Lưu Phong đã nhanh chóng đặt lên bộ ngực căng tròn, gương mặt thái tử phi nhất thời ửng đỏ, trong ánh mắt hiện lên chút ngại ngùng”Lưu Phong, không nên làm tại cửa, ngươi để ta đóng cửa đã, có được không?”




    Mẹ kiếp ngươi mà cũng biết thẹn thùng, Lưu Phong khinh thường hừ lạnh một tiếng, cách không đóng cửa lại.


    “Điện hạ, bây giờ cũng có người đi qua sao” Lưu Phong liếc mắt nhìn thái tử phi, thản nhiên nói: “Điện hạ không thể không nói là ngực ngươi rất co giãn a”


    Thái tử phi mặc dù lớn mật đưa ra cái giá giao dịch như vậy, giờ bị Lưu Phong khinh bạc có chút khiếp sợ, nhíu mày gương mặt có chút trầm ngâm”Lưu Phong, ta chỉ hi vọng sau đêm nay, ngươi không nên nuốt lời”




    Lưu Phong trong mắt hiện lên chút tiếu ý, cười nói: “Ngươi yên tâm, ta, Lưu Phong tới giờ nói chuyện đều giữ lời, đều hôm nay ngươi nói ta có thể giúp ngươi, bất quá, hắn tin hay không là việc của hắn, ta không liên quan”




    “Ta biết, giao dịch đêm nay chỉ là do ngươi truyền lời” mỹ đồn hạ thân không ngừng bị tấn công, trong long thái tử phi nổi lên một trận kinh hoàng, một cảm giác khác thường dần dần từ đáy lòng trỗi lên




    “Dừng một chút” Thái tử phi đột nhiên lên tiếng, ngước mặt nhìn Lưu Phong nói: “ngươi đối đãi như vậy với mẫu thân hắn, trong lòng không có chút bất ổn hay sao?”




    Lưu Phong đang ra sức tấn công đồn bộ cười lạnh một tiếng”Ngươi hiểu chuyện này mà, ngươi thật sự đáng làm mẫu thân hắn sao” Lưu Phong tin tưởng cho dù Chu phong còn sống, cũng sẽ không nhìn nhận Thái tử phi là mẫu thân hắn.




    “Đã vậy ta không còn gì để nói: “một gọt nước mắt, khẽ chảy xuống gò má thái tử phi. Lưu Phong âm thầm cười lạnh, cũng không đình chỉ hành vi khinh bạc của mình. Không sai Lưu Phong không nghĩ muốn cùng thái tử phi làm chuyện này, dù sao hắn cũng chiếm cứ thân thể của con nàng.




    “Điện hạ, nên nhớ đây là đề nghị của ngươi, ngươi không nên trách ta, hết thảy cũng là ngươi tạo ra nghiệt này...” Lưu Phong lãnh đạm nói.


    Kì thật Thái tử phi nhìn qua cũng có chút thương cảm nhưng nói cho cùng chỉ có chỗ đáng hận, ngẫm lại Thái tử phi từng đã làm những chuyện không hay, thương cảm làm gì, muốn nói thương cảm chỉ có Chu phong kia mới thật sự đáng thương cảm. Nghĩ tới đây, vốn Lưu Phong trong long đầy cảm giác tội lỗi dần dần biến mất.




    Thái tử phi không biết nói gì, thân thể nàng quả thật đã vài chục năm, chưa có nam nhân nào đụng vào, hôm nay bị Lưu Phong khinh bạc như vậy, trong lòng bắt đầu có bối rối.




    Lưu Phong tựa hồ cũng cảm nhận được thân thể thái tử phi có biên hóa, khóe miệng khẽ cười: “Điện hạ, xem ra thân thể ngươi thật mẫn cảm a...” nói xong ra sức tấn công đồn bộ mạnh hơn nữ.




    Thái tử phi nghe vậy thân thể khẽ run lên, trong lòng bấn loạn như nai con gặp thợ săn, không biết làm gì cho vẹn.




    Chuyện phát triển đến bây giờ, thái tử phi có chút mâu thuẫn, không biết tiếp tục thuận theo Lưu Phong hay là cự tuyệt, nàng đã thủ tiết giữ đạo vài chục năm, nhưng nếu cự tuyệt sẽ mất đi một cơ hội rất tốt, mục đích của thái tử phi cũng không phải trông chờ vào việc Lưu phong truyền lời, nàng đã nghĩ thông suốt, nhân cơ hội theo dõi hành tung của Lưu Phong, từ đó lần ra đầu mối, nghĩ tới đây nàng quyết định đâm lao thì theo lao, thuận theo Lưu Phong, nếu thật sự tìm ra hành tung của người đó, thì việc hôm nay bị Lưu Phong làm thế nào cũng đáng giá!




    “Chúng ta vào gường thôi” Thái tử phi nhẹ giọng nói. Lưu Phong nao nao thầm nghĩ Thái tử phi thật là vô sỉ, dám chủ động với mình.




    “Điện hạ, có cần gấp như vậy không?” Thái tử phi nghe vậy, nhanh chóng ngước đầu liếc mắt nhìn lưu phong, thấy hắn đang chăm chăm nhìn vòa bộ ngực của mình, trong lòng nhất thời run lên, vội vàng cúi đầu, không dám cùng Lưu Phong đối thị. Nói cho cùng, trong lúc thân mật tiếp xúc cùng Lưu Phong, Thái tử phi có chút sợ hãi và ngượng ngùng.




    Lưu Phong mỉm cười chóp mũi không ngừng hít mùi thơm thanh nhã trên người Thái tử phi, cười nói: “thật nghĩ không ra, đường đường là thái tử phi cũng là mụ mụ đàn bà vô sỉ đến nhường này” Thái tử phi nghe vậy, trong lòng dâng lên một trận ủy khuất, ”nếu ngươi nghĩ ta vô sỉ như thế, vậy xin mời ngươi đi đi”




    Lưu Phong nghe vậy mỉm cười, buông lỏng Thái tử phi ra, ra dáng sẽ dời đi”Thật sự là ta vốn đối với ngươi cũng không hứng thú lắm, cảm ơn ngươi đã cho ta lí do để dời đi”




    Thái tử phi nghe vậy có chút nóng nảy, nếu Lưu Phong đi chính mình cũng có chút tổn thất, nghĩ tới đây vội vàng nắm lấy tay Lưu Phong ngăn cản.




    “Ta không cho ngươi đi, ngươi đã đáp ứng giao dịch cùng ta, ta thu lại lời nói vừa rồi, mặc dù ta mấy chục năm không cùng nam nhân, nhưng công phu của ta vẫn như trước, nhất định sẽ làm cho ngươi thoải mái” Thái tử phi bộ dáng vô sỉ nói, lòng đã nóng như lửa thiêu, gương mặt pha chút ửng hồng, ngượng ngùng.




    “Thật sự quá vô sỉ” Lưu phong cười hắc hắc, ôm thái tử phi vào lòng, hai thân thể lại chạm nhau, bộ ngực lại được bàn tay của Lưu Phong chăm sóc, nhất thời cảm giác hưng phấn như sóng dâng lên trong lòng, Thái tử phi rất ghét Lưu phong, há mồm, ngậm miệng đều nói mình vô sỉ.




    “Lưu Phong, xin ngươi hãy cho ta một chút tôn trọng, dù sao ta...”




    “Đủ rồi” Lưu phong thô bạo cắt lời thái tử phi”tôn nghiêm do chính ngươi cấp cho ngươi, mà không phải do người khác cấp cho ngươi, hết thảy đều cũng là do ngươi...”






    Nhìn bộ dáng hung ác của Lưu Phong, Thái tử phi trong lòng nhất thời lửa giận bốc cao, chưa kịp ngẫm nghĩ đột nhiên ngẩng đầu lên, cái miệng nhỏ nhắn mở ra, khóa chặt môi Lưu Phong, không cho hắn nói chuyện, Lưu Phong đang muốn mở miệng mắng to, đột nhiên lại bị cái miệng bị thái tử phi lấp mất, chỉ cảm thấy nhất thời một cảm giác mềm mại truyền đến, Lưu Phong đang ôm thái tử phi, , hai tay lại tung hoành, phản công cại miệng Thái tử phi, mạnh mẽ dùng đầu lưỡi dò xét đi vào.




    Thái tử phi vốn là muốn chế trụ lưu phong, không cho hắn chửi người, không ngờ lại bị lỗ vốn, nàng muốn nhanh chóng tách ra, nhưng đầu lưỡi Lưu phong quá điêu luyện, dần dần cảm giác một cỗ khoái cảm dâng trào. Rất nhanh chóng, Thái tử phi thấy mình say mê với cảm giác này, vốn chỉ có Lưu Phong mãnh liệt chủ động, giờ hóa ra cả hai cùng kịch liệt hợp tác.
     
  2. nqdung

    nqdung Administrator

    Tham gia ngày:
    7/4/15
    Bài viết:
    4,427
    Đã được thích:
    31
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nam
    Chương 08: Nghi vấn trùng trùng.

    Tâm thần bay bổng, thân thể cũng đồng dạng như vậy, Thái tử phi cảm giác được một cảm giác đam mê, khoái cảm từ trong miệng lan tỏa đi toàn thân, thân thể bất giác run rẩy không ngớt.




    Lưu Phong thậm chí còn cảm nhận được Thái tử phi đã trở nên chủ động, cái lưỡi nhỏ nhắn thơm ngọt, không ngừng quấn quýt trong miệng hắn...




    Rốt cuộc, dưới sự điều khiển của dục vọng, bản tay Lưu Phong bắt đầu luồn vào trong áo Thái tử phi, nắm bắt lấy đầu vú của Thái tử phi, nhẹ nhàng xoa nắn, kích thích nàng.




    Lúc này hỏa nhiệt trong căn phòng càng tăng lên, Thái tử phi dưới sự kích thích của Lưu Phong đã trở nên rơi vào nhục dục, nàng không còn giữ được lí trí nữa, thỉnh thoảng còn phát ra những tiếng rên nhẹ nhàng, mỗi lần Lưu Phong dùng sức bóp chặt cặp vú thì cặp mông đầy đặn cũng theo thế vặn vẹo, đung đưa. Thật sự mê người.




    Lưu Phong khám phá thân thể của Thái tử phi cũng hiểu được nữ nhân này ẩn chứa một lòng ham muốn tình dục cực độ, dù sao thì ả cũng đã kìm nén vài chục năm nay.


    Thái tử phi lúc này hoàn toàn chìm trong cảm giác ngọt ngào của sự đam mê, mỗi động tác của Lưu Phong đều đem lại cho nàng một khoái cảm khó tả, khác nhau.


    “Bế ta lên giường...” Thái tử phi ánh mắt khát khao nhìn Lưu Phong nói, con ngươi xinh đẹp bắn ra một sự chờ mong đối với Lưu Phong.


    Lưu Phong cũng không nói nhiều, hai tay ôm lấy thân thể nhu nhuyễn vô cốt, đặt lên giường.




    Sau đó hắn cũng tương tự, nằm nghiêng lên giường, sử dụng thủ pháp thành thục cởi áo ngoài của nàng ra. Điều làm cho hắn ngạc nhiên chính là Thái tử phi cũng đang mặc nội y do hắn tạo ra. Quần lót là một chiếc quần lót chứ T bó sát hạ thể.




    Lưu Phong nhớ lại kiếp trước thì theo phân tích của các chuyên gia, quần lót chữ T khi mặc vào thì sẽ tăng thêm tính biểu cảm, tăng thêm sự hấp dẫn của nữ tử.


    Hiển nhiên Thái tử phi chính là loại đàn bà muốn mình luôn có phong cách sexy. Đáng tiếc là nàng bởi vì trượng phu chết sớm nên phải kìm chế dục vọng mấy chục năm nay. Bây giờ bộc phát, Lưu Phong cũng không dám tưởng tượng đến nó mạnh mẽ như thế nào nữa.


    “Ả đàn bà vô sỉ, hôm nay ta chỉ trừng phạt ngươi một chút.” Nhìn vẻ mặt dâm đãng của Thái tử phi, Lưu Phong trong lòng cười lạnh một tiếng, con ngươi lộ ra vẻn khinh thường, lập tức đứng dậy, xoay người rời đi. Mặc dù Thái tử phi rất hấp dẫn nhưng Lưu Phong dù sao cũng không muốn phạm sai lầm. Thân thể của hắn bây giờ cũng là thân thể của Chu Phong mà thôi.




    Thái tử phi lúc này có chút kích động, cũng có chút hưng phấn, nàng len lén mở trộm mắt liếc nhìn Lưu Phong một cái, sau đó nhắm mắt lại, phó thác thân thể cho Lưu Phong, nhưng đợi hồi lâu vẫn không thấy hắn vuốt ve mình.




    Thái tử phi mở mắt ra mới phát hiện Lưu Phong đã biến mất tự bao giờ.


    Trên vách tường chỉ còn lưu lại hai chữ đại tự bằng bút lông-VÔ SỈ.




    Dục vọng của Thái tử phi ngay lập tức bị dập tắt, nàng tức tối nhìn ra cửa, trong lòng tràn ngập sự căm thù đối với hắn. Chính hắn làm mình hứng lên, rồi lại làm cho mình nhục nhã thế này...




    “Chẳng lẽ... hắn chính là...” Đột nhiên thân thể Thái tử phi chấn động mạnh, trong đầu lóe lên một ý nghĩ đáng sợ. Đến bây giờ nàng đã hiểu được cảm giác quen thuộc trên người Lưu Phong rất giống với hình ảnh của thái tử năm đó. Nhất là khi Lưu Phong kích thích vuốt ve nàng... Cái loại cảm giác này thật là mãnh liệt. Lúc đó nàng nhắm mắt còn tưởng tượng ra Lưu Phong chính là thái tử. Nếu không như thế thì nàng cũng không chủ động nghênh hợp với hắn.




    Nghĩ tới đây, một sự sợ hãi đến tột cùng xuất hiện torng lòng nàng.


    “Trời ơi... tại sao lại như vậy?... Chẳng lẽ hắn chính là hài tử năm đó?... Tại sao lại đối với ta như vậy?” Thái tử phi hai tay ôm chặt lấy đầu, dị thường thống khổ, trong miệng không ngừng la hét, sau đó chuyển sang khóc lớn.




    Cẩn thận suy nghĩ lại, Thái tử phi đã xác định Lưu Phong rất có thể là hài tử năm đó. Trách không được vào giờ khắc cuối cùng hắn đã buông tha cho thân thể của nàng, còn trách nàng vô sỉ.


    Nghĩ lại vẻ mặt dâm đãng của mình lúc nãy, Thái tử phi không dám tưởng tượng đến hài tử của nàng có ấn tượng xấu về nàng nhiều như thế nào nữa.




    “Tại sao... tại sao... trời ơi... ta đã làm gì thế này?” Trong nỗi thống khổ dày vò bản thân, Thái tử phi thậm chí còn bứt một nắm tóc trên đầu mình xuống.


    Câu nói của Lưu Phong lại hiện lên trong đầu nàng: “Hắn sẽ lấy lại những gì thuộc về hắn, vì cha hắn báo thù.”


    “Không được... Ngôi vị hoàng đế của Triệt nhi không ai có thể cướp đi được. Ngay cả ngươi cũng khong được.” Đột nhiên Thái tử phi hét lớn, thân thể bật dậy, kiên định nói: “Ta sẽ không để cho ngươi cướp đi mọi thứ của Triệt nhi.”




    “Điện hạ, chuyện gì xảy ra vậy?” Ả nha hoàn lúc nãy đưa Lưu Phong đến, tựa hồ nghe được động tĩnh, chờ lâu bèn tiến vào hỏi.




    Thái tử phi xoay chuyển ánh mắt hỏi: “Lưu Phong đi rồi sao?”




    “Bẩm điện hạ, Tước gia vừa rời khỏi. Lãnh Nguyệt tiên sinh đưa Tước gia đi.” Tiểu nha hoàn cung kính trả lời.




    “Ngươi vừa rồi đã nghe thấy cái gì?” Thái tử phi ánh mắt sa sầm xuống, lớn tiếng hỏi.


    Tiểu nha hoàn thân thể run lên, vội vàng trả lời: “Điện hạ, nô tỳ không nghe thấy gì hết.”


    “Được, tốt lắm, ngươi đi ra ngoài đi. Nếu ta không cho gọi thì không cho bất kỳ ai tiến vào biết không?”




    Tiểu nha hoàn vội vàng gật đầu, vẻ mặt sợ hãi nói: “Điện hạ yên tâm, nô tỳ sẽ đi xuống dưới lầu canh giữ.”


    “Lưu Phong ơi là Lưu Phong, cuối cùng ngươi có đúng là hài tử đó không? Nếu là hắn thì tại sao ngươi lại không dám thừa nhận?” Thái tử phi tâm tư lúc này đã trở lại linh mẫn.


    Từ tình huống bây giờ mà đoán thì dám chắc là hài tử kia còn sống. Điểm này không thể hoài nghi nữa nhưng Lưu Phong có phải là hài tử đó hay không thì còn phải xác minh. Mặc dù hắn có chút đặc điểm giống thái tử nhưng ai mà biết chuyện người giống người thì sao? Trong thiên hạ, chuyện này cũng không phải là hiếm.




    Tỉnh táo suy nghĩ, Thái tử phi còn sinh ra hoài nghi là mình có lẽ đã kìm chế hỏa dục quá lâu nên sinh ra ảo tưởng đối với thái tử.


    Tóm lại bây giờ nàng không có cách nào xác định được thân phận của Lưu Phong cả.


    Bất quá Thái tử phi nhận định là Lưu Phong chắc chắn có liên quan đến hài tử kia. Nàng sẽ phải tìm cơ hội nói chuyện với hắn nữa. Nếu hắn muốn đoạt lại những thứ của hắn từ tay Triệt nhi thì nàng sẽ không mềm lòng. Dù sao thì trong lòng nàng, Triệt nhi mới quan trọng hơn hết.




    Lãnh Nguyệt phát hiện ra sắc mặt của Lưu Phong sau khi gặp Thái tử phi dường như là không thoải mái, đi được một đoạn, lão không nhịn được, hỏi: “Tước gia, tâm tình ngươi dường như không tốt?”


    Nếu ngươi gặp một bà mẹ vô sỉ như vậy thì ngươi cũng như ta thôi. Lưu Phong lạnh nhạt trả lời: “Không có gì, chỉ là nói chuyện khọng thoải mái thôi.”


    Lãnh Nguyệt nhìn Lưu Phong định nói tiếp nhưng lại thôi.


    Lưu Phong đột nhiên đình chỉ cước bộ, quay lại nhìn tòa lầu các từ xa, thở dài một tiếng.


    “Tước gia, kỳ thật người không nên đồi với nàng ta như vậy.” Lãnh Nguyệt thản nhiên nói.




    Lưu Phong kinh hãi, cố ý khỏa lấp: “Tiên sinh nói vậy là ý gì? Ta đối đãi với nàng thế nào? Chẳng lẽ đối thoại của bọn ta, ngươi đều nghe thấy?”


    Lãnh Nguyệt cũng không trả lời, mà vừa đi vừa nói: “Tước gia, kỳ thật Thái tử phi mấy năm nay cũng không phải là sung sướng đâu. Đứng ở góc độ của một mẫu thân thì cách làm của nàng ta cũng không có gì sai.”




    Lưu Phong nghe vậy mới thở phào một hơi. Nghe Lãnh Nguyệt nói vậy thì hiển nhiên là lão không biết ân oán giữa mình và Thái tử phi.


    “Mẫu thân?” Lưu Phong trào phúng, cười nói: “Ngươi tưởng rằng nàng là mẫu thân tốt lắm sao?”


    “Ít nhất thì ta nhận thấy nàng cũng là mẫu thân tốt.” Lãnh Nguyệt thâm trầm nói tiếp: “Điểm này thì ngươi sớm muộn cũng sẽ minh bạch.”


    “Có đúng không vậy?” Lưu Phong khẽ cười một tiếng, nhìn Lãnh Nguyệt nói: “Ta nghĩ ngươi sẽ thất vọng, ta vĩnh viễn không bao giờ xem ả là một mẫu thân tốt.”


    “Tước gia, không nên nói trước. Có một số việc, sớm muộn ngươi sẽ hiểu được.”


    Lưu Phong trong lòng xuất hiện một cảm giác, hắn hiểu được Lãnh Nguyệt có thâm ý gì đó, đang định hỏi thì Lãnh Nguyệt đã lên tiếng: “Tước gia, không nên hỏi, sự thật thì ta biết cũng không nhiều lắm. Ta chỉ bằng cảm giác của ta mà phán đoán thôi.”




    Dừng lại một chút, Lãnh Nguyệt nói tiếp: “Tước gia, có một câu không biết ta có nên hỏi hay không?”


    Lưu Phong đột nhiên cảm thấy Lãnh Nguyệt thật là thần bí, khẽ run lên, thấp giọng nói: “Tiên sinh, thỉnh mời người nói ra.”


    “Lai lịch của Tước gia dường như không hề đơn giản?” Lãnh Nguyệt nói xong, nét mặt như cười như không nhìn Lưu Phong.


    Câu này của Lãnh Nguyệt làm cho Lưu Phong chấn động, có thể nói ra những lời này thì hiển nhiên là Lãnh Nguyệt đã phát hiện ra gì đó.




    “Tiên sinh, ngươi sẽ thất vọng. Ta sẽ không nói cho ngươi biết.” Lưu Phong trả lời rất trực tiếp nhưng vô tình lại chứng nhận sự suy đoán của Lãnh Nguyệt.


    “Ta biết, ta đã sớm biết ngươi sẽ không trả lời nhưng sự suy đoán trong lòng ta đã có cơ sở.” Lãnh Nguyệt thản nhiên trả lời nhưng trong mắt vẫn lộ ra một tia thất vọng.


    “Trong lòng tiên sinh dường như có rất nhiều dự đoán?” Lưu Phong dò hỏi.
     
  3. nqdung

    nqdung Administrator

    Tham gia ngày:
    7/4/15
    Bài viết:
    4,427
    Đã được thích:
    31
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nam
    Chương 09: Thái tử quá cố.

    Lãnh Nguyệt nghe vậy, đột nhiên ngừng bước, quay lại nhìn Lưu Phong, gật đầu:


    “Không sai, tước gia nói đúng, Lãnh Nguyệt quả thật trong lòng có nhiều phán đoán, thậm chí phán đoán về chuyện xảy ra vài chục năm trước”


    Lưu Phong nhẹ thở dài: “Chuyện vài chục năm trước”


    “không sai, đúng là chuyện vài chục năm trước” Lãnh Nguyệt thoáng liếc mắt nhìn Lưu Phong, ánh mắt đầy thâm ý, nhẹ giọng nói: “chuyện kia đã theo ta vài chục năm, nhưng ta cho tới bây giờ cũng không hề buông bỏ, nhưng cũng không thu thập được chứng cứ gì, gần đây mới có chút đầu mối, tin tưởng chân tướng sẽ nhanh chóng rõ ràng thôi”


    Lưu Phong khẽ run sợ, đột nhiên quay sang hỏi: “Năm đó khi Thái tử qua đời, không phải ngươi bên cạnh hắn hay sao?”


    Đối với việc Lưu Phong hỏi vậy, Lãnh Nguyệt cũng không chút ngạc nhiên, hắn gật đầu nói: “Trước đây, trong cuộc sống ta cũng xem như là bạn của Thái tử, mặc dù ta thân phận là thuộc hạ nhưng với Thái tử tình như thủ túc, huống hồ ta còn biết y thuật, đáng tiếc Lãnh Nguyệt ta cuối cùng cũng không có khả năng chữa hết bệnh cứu Thái tử, mặc dù đã qua tháng năm, nhưng khi nghĩ lại, ta cũng có phần áy náy”


    Lưu Phong có chút động tâm, tiếp tục hỏi: “Có thật thái tử điện hạ vì lâm trọng bệnh mà qua đời không?”


    Lãnh Nguyệt ngẩng đầu, nhạt giọng thảnh nhiên xác nhận: “Đúng rồi, quả thật là bệnh nặng, không thể chữa trị” Thật sự Lãnh Nguyệt cũng không nói sự thật cho Lưu phong, ngày đó từ lúc Thái tử phát bệnh cho đến khi bệnh nặng, hắn lúc nào cũng túc trực bên cạnh chữa trị, căn cứ theo suy đoán của hắn, đó không phải là bệnh thông thường, mà là do trúng một loại mãn tính kì độc hiếm thấy, mà loại độc này phát tác tương tự như phát bệnh thông thường, khó có thể phân biệt được, Lãnh Nguyệt đến tận lúc cuối cùng mới phát hiện, nếu hắn phát hiện ra sớm hơn có lẽ là có thể đều chế được giải dược.


    Đương nhiên Lãnh Nguyệt cũng không đem phát hiện của mình nói ra cho bất cứ ai, mà có nói ra phỏng chừng cũng không ai tin tưởng, ít nhất lúc đó hắn cũng không có chứng cứ là Thái tử trúng độc, cuối cùng ngự y hoàng gia tuyên bố thái tử lâm trọng bệnh mà qua đời.


    Nhưng Lãnh Nguyệt cũng không vì thế mà bỏ qua, sau khi an táng thái tử được một ngày, hắn mới hoàn toàn xác đinh được thành phần của loại kì độc đó, nhưng lúc này Hoàng gia đã thừa nhận nguyên nhân cái chết của hoàng tử cho nên Lãnh Nguyệt cũng không dám đem phát hiện của mình nói cho người khác, kể cả Hoàng gia. Thậm chí hắn tường nghi ngờ Thái tử phi, nhưng cho đến tận những năm gần đây, từ Thái tử phi cũng không phát hiện thêm những nghi điểm nào, bất quá hắn cũng không phải không có thu hoạch, cơ hội ngẫu nhiên hắn biết được bí mật về một người, vào những ngày giỗ của Thái tử, Thái tử phi khi đó luôn quỳ trước linh vị của thái tử mà sám hối, nàng nói nàng xin hắn tha lỗi vì đã không hoàn thành di nguyện của Thái tử và xin lỗi về đứa nhỏ, mới đầu Lãnh nguyệt nghĩ đứa nhỏ đó là Hoàng thái tôn, tuy nhiên sau đó hắn dần phát hiện ra đứa nhỏ mà Thái tử phi trước linh vị thái tử sám hối không phải là Hoàng thái tôn mà là một người khác.


    Khi biết như vậy Lãnh Nguyệt vô cùng khiếp sợ, hắn cũng đoán được thân phận của đứa nhỏ kia, bộ dáng Thái tử phi sám hối cũng cho biết được đứa nhỏ kia cũng là con của thái tử, nếu nghĩ kĩ thì sẽ thấy Thái tử khi còn sống chỉ có một người con, theo lời Thái tử phi sám hối thì đứa nhỏ kia thật sự tồn tại vậy vị chủ nhân Đông cung Hoàng thái tôn thân phận như thế nào đây... ?


    Vấn đề càng nghĩ càng phứt tạp, càng nghĩ càng khiến người khác sợ hãi...


    Trực giác cũng cho lãnh Nguyệt biết, sự việc năm đó Thái tử qua đời vì trúng độc cộng với việc Thái tử phi sám hối có liên quan với nhau, không chừng phía sau còn ẩn chứa một âm mưu lớn


    Việc Lưu Phong xuất hiện, và hai lần gần đây gặp mặt thái tử phi làm cho Lãnh nguyệt có chút cảnh giác, biểu hiện của Thái tử phi khi nhìn thấy Lưu Phong đã làm cho Lãnh Nguyệt hoài nghi về thân phận của Lưu Phong, không hiểu sao ý thức cho hắn biết rằng Lưu Phong và đứa nhỏ mà Thái tử phi nói có mối liên hệ, hơn nữa Lưu Phong đôi lần ám chỉ, hắn càng xác định Lưu phong chính là đứa nhỏ đó.


    Đương nhiên khi mọi việc chưa được xác định rõ rành, Lãnh Nguyệt sẽ không nói cho Lưu Phong biết được vì sao hắn biết hết thảy, dù sao đây cũng là một việc tối đại quan trọng, một khi truyền ra ngoài, chắc chắn toàn Hoa Hạ đế quốc sẽ sôi sục như núi lửa.


    Lưu Phong do dự một chút, lạnh nhạt nói: “nếu như ngay cả lãnh Nguyệt tiên sinh cũng nói như vậy, xem ra Thái tử qua đời vì trọng bệnh là sự thât rồi”


    Lãnh Nguyệt cũng lạnh nhạt cất lời”Tước gia, đã là chuyện quá khứ, vả lại đã nhiều năm trôi qua nhiều người cũng đã lãng quên, không hiểu sao ngươi lại lại hỏi điều này?” Lãnh Nguyệt rõ ràng là muốn thử Lưu Phong,


    Lưu Phong nhún vai, trả lời một cách đơn giản”Thỏa chút tò mò thôi”


    “Tò mò” Lãnh Nguyệt đột nhiên nở nụ cười”Không sai, quả nhiên là lý do này”


    Sau đó hai người không nói gì, như tự do theo đuổi ý nghĩ riêng của mình, rất nhanh hai người đã ra đến đại môn, Lãnh Nguyệt cung kính nói: “Tước gia, thứ lỗi không tiễn người về”


    Trương Đại Đầu thấy Lưu Phong đi ra, liền cất bước lên phía trước nói


    “Lão đại, ngươi cuối cùng cũng ra rồi, làm ta lo lắng quá” Trương Đại Đầu tại cửa đợi Lưu Phong, thấy quan viên quý tộc đều đã đi ra, nhưng vẫn không thấy bóng Lưu Phong đâu, tưởng rằng Lưu Phòng trong phủ thái tử gặp đều phiền toái, nếu Hắc vân không đến đây báo, Trương Đại Đầu sớm dám mang cẩm y vệ xông vào cứu người


    “A, không phải ta đã ra rồi đây sao”, Lưu Phong cười, hướng phía Lãnh Nguyệt ra dáng cáo từ, ngay khi Lưu Phong lên ngựa, Lãnh Nguyệt bỗng hô lên”tước gia, đợi ta chứng thật nghi hoặc trong lòng, sẽ chủ động tìm người” Lưu Phong nhìn Lãnh nguyệt mìm cười không nói.


    Thái tử phi khi đã tỉnh táo, thay đổi xiêm y, xong lập tức tiến tới linh đường của Thái tử, quỳ gối xuống bồ đoàn, trong lòng yên lặng sám hối. Đột nhiên một làn gió mở tung cánh cửa sổ làm Thái tử phi bừng tỉnh, gương mặt đầy sợ hãi, nhìn linh vị thất thanh nói: “Ngươi không nên làm ta sợ, chuyện là do ta không đúng, nếu đúng ra ta phải xin lỗi ngươi một tiếng... nếu ngươi chịu xin lỗi ta trước ta sẽ không...” dừng một chút, Thái tử phi căm tức nhìn bài vị lớn tiếng quát: “Đều cũng là ngươi áp bức ta, ngươi đã nói ngươi chỉ yêu mình ta, ngươi đã nói ngươi vĩnh viễn yêu ta, nhưng là ngươi làm chuyện có lỗi với ta...”


    “nghiệt nghiệt...” lúc này linh đường đột nhiên truyền ra tiếng động rơn người


    Thái tử phi lúc này sắc mặt tái nhợt, trong miệng không ngừng lẩm bẩm: “tại sao, tại sao vậy, đã nhiều năm trôi qua, tất cả đã là quá khứ, sao âm hồn ngươi không chịu tiêu tan, ngươi đến cùng là muốn làm cái gì, muốn lấy mạng ta sao, ... ngươi nghe ta nói, ta không phải cố ý hại ngươi, ta không biết bột đó lại hại chết ngươi, hắn nói cho ta biết phần bột đó sẽ làm ngươi đối với ta hồi tâm chuyển ý, ta thật sự rất yêu ngươi, ta sợ mất đi ngươi a... là ta chỉ sợ mất đi ngươi a, ta chỉ muốn ngươi đối với ta thật tốt, ta thật sự không muốn hại chết ngươi a...”


    Cố gắng đứng dậy, Thái tử phi dựa vào cửa sổ, sau đó lại hét lớn”Ta bất chấp hết, tất cả cũng là tại ngươi, nếu lúc trước ngươi chịu xin lỗi ta trước, ta làm sao mà làm ra chuyện này được, được rồi, lúc lâm chung ngươi nói tha thứ cho ta, sao giờ âm hồn vẫn không tan...”


    “Biết không, ngươi đã làm cho đứa nhỏ kia xuất hiện phải không”Thái tử phi diện mục bỗng chốc trở nên hung ác”Hắn xuất hiện, hắn sẽ báo thù cho ngươi, hắn nói hắn sẽ lấy cả vốn lẫn lãi... không cho phép, ta tuyệt đối không cho phép...” Thái tử phi đầy vẻ ác độc nói: “ta tuyệt đối không cho phép hắn cướp đi hết thảy giang sơn Hoa Hạ đế quốc của Triệt nhi...


    “là ngươi có lỗi với ta trước, cũng đừng trách ta ác độc”Thái tử phi đột nhiên cười ha hả


    “nói cho ngươi biết, Triệt nhi không phải con ngươi, nhưng hắn là con ta, ta muốn hắn đăng cơ kế vị, ta muốn cho ngươi biết ta trả thù như thế nào, ta muốn cho ngươi biết phản bội ta kết quả sẽ lãnh khốc cỡ nào”


    “Đúng rồi, ta đã đáp ứng ngươi sẽ chiếu cố cho đứa nhỏ kia, ta cũng là mẹ hắn mà, nhưng hắn nói sẽ báo thù cho ngươi, báo thù cho ngươi không phải là giết chết ta sao? Nếu hắn bất nhân, ngươi cũng đừng trách ta bất nghĩa, bất cứ ai cũng không thể cướp đi mọi thứ của Triệt nhi...”


    Đáng tiếc Lãnh Nguyệt vì trong lòng có nhiều phiền muộn, nên cũng không trốn ở linh đường nghe lén Thái tử phi như mọi khi, nếu không mọi nghi vấn trong lòng hắn sẽ được hóa giải.


    Trên đường trở về Lưu Phong ra lệnh cho Trương Đại Đầu không đi đường lớn là đi đường nhỏ vắng vẻ, mới đầu Trương Đại Đầu không rõ ý tứ của Lưu Phong nhưng nhìn ánh mắt của Hắc Vân và Lưu Phong hắn mới dần hiểu, tất nhiên là có người theo dõi, lão đại làm như vậy cũng là tương kế tựu kế!


    Xe ngựa vẫn chậm rãi đi, khi đã ra khỏi khu vực Hoàng gia thành, Lưu phong ra hiệu cho Trương Đại Đầu dừng xe, xoai người hướng về bóng đêm phía sau lên tiếng:


    “Các hạ, ngươi theo sau lâu như vậy, ta nghĩ ngươi nên ra mặt được rồi đó”
     
  4. nqdung

    nqdung Administrator

    Tham gia ngày:
    7/4/15
    Bài viết:
    4,427
    Đã được thích:
    31
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nam
    Chương 10: Lừa gạt.

    Lưu Phong nói xong, phía sau cũng không có động tĩnh gì


    “Chủ nhân, hắn muốn chạy, Hắc Vân đột nhiên xuất hiện cạnh Lưu Phong.


    “Cản hắn lại, đừng để hắn trốn thoát, ta muốn xem mụ đàn bà kia, rốt cục là muốn làm gì?” Không thể nghi ngờ, kẻ theo dõi là do Thái tử phi phái đi, từ lúc Lưu Phong rời đi cũng là lúc kẻ đó đã bám theo. Không thể thừa nhận, kẻ theo dõi có khả năng ẩn thân rất tốt, nhưng thật đáng tiếc cho hắn, người mà hắn theo dõi lại là một gã Nguyên Anh kỳ cao thủ, với sự cường đại của thần thức Nguyên Anh kì bao phủ mà hắn có thể ẩn nấp được, thật là một điều đáng cười


    Lưu Phong vốn không muốn ra tay trong hoàng thành nên để cho hắn bám theo đến tận nơi này


    Theo sự chỉ dẫn của Lưu phong, Hắc vân cùng thuộc hạ nhanh chóng bao vây kẻ theo dõi nọ.


    “Đường đường là Hắc ám võ sĩ lại cam tâm làm nô bộc cho người khác, tinh thần võ sĩ của ngươi để đâu rồi, nếu ta là ngươi có lẽ xấu hổ đến nỗi tự sát” kẻ đó bỗng nhiên cất tiếng, một thân ảnh to lớn, từ giữa vòng vây của Hắc Vân và thuộc hạ, từ từ hiện ra, toàn thân mặc đồ đen dạ hành, chỉ lộ ra hai con mắt, từ khí tức trên người hắn cũng có thể đoán được hắn đích thật là một hắc ám võ sĩ cao giai.




    Hắc Vân cười lạnh một tiếng


    “Mẹ kiếp cái tinh thần võ sĩ đạo của các ngươi, các ngươi cũng như loài cẩu, kẻ nào cho các ngươi tiền, các ngươi cũng có thể bán mạng, ngươi cho rằng ngươi so với ta cao thượng, ngươi cho rằng có tinh thần võ sĩ đạo hơn ta ư...”




    “muốn chết” Người nọ cười lạnh một tiếng nói tiếp”sự cảnh giác của các ngươi cũng không tệ lắm, nhiệm vụ theo dõi xem như thất bại, nhưng ta nghĩ nếu giết các ngươi, chắc nàng cũng cao hứng, ta xem như có thể đoái công chuộc tội...”




    Hắc Vân đang muốn tiến lên liều mạng, nhưng Lưu phong đã gọi lại




    “Hắc Vân khoan động thủ, nhiệm vụ của các ngươi là chế trụ đừng cho hắn chạy, còn chuyện khác giao cho ta” người này khả năng chiến đấu cơ hồ có thể ngang ngửa với kim đan hậu kì, lẽ dĩ nhiên Lưu Phong sẽ không bỏ qua cơ hội luyện tập tốt như thế.




    Đi tới phía trước vài bước, Lưu Phong cười hắc hắc, nói: “Vị võ sĩ tiên sinh này, ta nghĩ ngươi đã lầm rồi, đêm nay kẻ chết sẽ là ngươi, được rồi trước lúc chết ta muốn hỏi ngươi mấy vấn đề, chắc ngươi thuộc tổ chức của hắc ám võ sĩ, ngươi hẳn là nghe lệnh của Trưởng lão hành động phải không?




    “Nếu ngươi đã biết, ta cũng không muốn cùng ngươi nói nhảm, chịu chết đi”




    Hắc ám võ sĩ bị Lưu Phong nói ra lai lịch, trong lòng bất an, giờ hắn chỉ muốn giết người diệt khẩu




    Lưu Phong lạnh nhạt cười”có phải nữ nhân kia muốn ngươi giết ta chứ không phải là theo dõi à?”




    “Nêu đã theo dõi thất bại, giờ ta giết người diệt khẩu”




    “Ra là thế a” Lưu Phong thần sắc trịnh trọng, rồi cười nói: “Nếu ngươi muốn chết nhanh chóng, ta cũng không có gì để nói, bất quá bổn tước gia trước giờ không giết kẻ vô danh, lưu danh lại đi”




    “Cuồng vọng” Hắc ám võ sĩ khinh thường hừ lạnh”ta để cho người làm quỷ hiểu biết, ta là Thiên Đại”




    “Thiên Đại...” Lưu phong quay sang cười”Đại Đầu ghi nhớ cho ta, đêm nay chết trong tay ta là hắc ám võ sĩ Thiên Đại” Ngữ khí xem như Thiên Đại là người đã chết rồi.




    Thiên Đại gầm lên một tiếng, trong tay một thanh loan đao hình thù quái dị xuất hiện, đồng thời một đạo đao mang màu đen khí thế lôi đình nhằm Lưu Phong phóng tớI




    Lưu Phong quát lên một tiếng, hạo thiên kiếm trong tay, chân đạp thất tinh bộ, bay đến phía trước, hạo thiên kiếm đâm thẳng về phía Thiên Đại, ngay lập tức Thiên Đại, xoay loan đao lại, ngăn cản thế côngcủa Lưu phong, đao và kiếm kịch liệt va chạm.




    Thiên Đai có chút kinh hãi, hắn vốn không rõ thực lực của Lưu phong, căn cứ vào thông tin từ trưởng lão, chỉ là kim đan hậu kì


    Vốn hắn nghĩ nếu xuất toàn lực thì có thể giết chết được lưu phong, nhưng từ lúc binh khí chạm nhau, hắn mới phát hiện Lưu phong không hề đơn giản như thế


    Thực lực tương đương nhau, lại cận chiến, quả thật là vô cùng hung hiểm


    Thiên đại hét lớn một tiếng, hắc ám khí tức trong cơ thể cuồn cuộn đâng lênh, từ thân đao truyền lại một lực phản chấn mạnh, bị hạo thiên thiên kiếm đánh lệch ra.




    Lưu Phong thân thể khinh vũ, đột nhiên bay lên, kiếm thế lại thay đổi, bao phủ toàn thân Thiên Đại, sát khí mãnh liệt như chuyển hóa thành thực thể, ngay cả Hắc Vân cùng thuộc hạ đứng bên ngoài cũng không khỏi rùng mình.




    Thiên Đại tại tổ chức hắc ám võ sĩ cũng được xếp vào hạng nhất nhì, cả đời giết người vô số, cho đến tận bây giờ không có ai có thể uy hiếp tính mạng của hắn, nhưng hôm nay gặp phải sát khí mãnh liệt của Lưu Phong làm nội tâm hắn cảm thấy có chút bất an




    “phá...”




    Một tiếng gầm vang lên, Thiên Đại đánh ra vài đạo ấn kí quỷ dị, loan đao trong tay hắn bỗng dưng bùng cháy, ánh u quang chói mắt, làm cho người khác cảm thấy một trận ớn lạnh




    Vì giảm bớt tổn thất không cần thiết, Hắc Vân bảo Trương Đại Đầu dẫn cẩm y vệ tránh xa ra một chút.




    “sát...”




    Một tiếng quát lớn, lực lượng bùng phát từ loan đao trong tay Thiên Đại đã nhanh chóng phá tan kiếm thế bao phủ của Lưu phong, thiên đại nắm chặt loan đao, đao khí vút cao tận trờI




    Dưới một đao toàn lực của Thiên Đại, kiếm quang của Lưu Phong nhất thời ảm đạm, hiển nhiên trước lực lượng cường đại của Thiên Đại, vẫn còn có chút khinh thường




    Lúc này Thiên Đại đã cùng loan đao phóng lên cao, nháy mắt đã xuất hiện phía trên Lưu Phong, từ phía trên, dùng thế thái sơn áp đỉnh, trên cao chém mạnh xuống.


    Đao phá hư không, đao phong u quang thật lớn từ lưỡi đao sắc bén nhằm Lưu Phong phía dưới chém xuống




    Đao mang chói mắt nhanh chóng đến gần Lưu Phong, nhìn uy lực của một đao này, Hắc Vân cũng nhất thời có chút lo lắng cho Lưu Phong


    Tư duy của hắn hoàn toàn khác Trương Đại Đầu, với Trương Đại Đầu thì Lưu Phong đích thực giống như thần linh, hẵn không tin một gã Phù Tang man tử có thể thương tổn được Lưu Phong




    “Các huynh đệ đừng lo lắng, lão đại sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, hãy chờ xem” Trương Đại Đầu cười cười nhìn về phía cẩm y vệ, ý bảo bọn họ không cần phải khẩn trương.




    Thiên Đại thấy Lưu Phong dưới thế đao của mình mà cùng không có ý giơ kiếm chống đỡ, trong lòng đắc ý cười ha hả”Muốn đi tìm chết sao, tiểu tử thúi”




    Lưu Phong cười lạnh một tiếng, hướng Thiên Đại nói: “Ngươi quả thật là đầu heo, đêm nay kẻ chết nhất định là ngươi”




    Lưu Phong ngay lập tức hành động, lực lượng cường đại của Nguyên anh cảnh giới nhanh chóng hóa giải đao thế.




    “phá”




    Một tiếng quát nhẹ, Hạo thiên kiếm trên tay lưu phong bắn ra một đạo quang mang chói mắt, thế như chẻ tre, hướng về phía Thiên đại phá tan đao thế của hắn


    Nhìn thấy cảnh tượng như thế, Hắc Vân, Trương Đại Đầu cùng toàn bộ thuộc hạ không khỏi sợ hãi đến ngây người, lão đại quả thật như chiến thần, khí thế như vậy thật là quá biến thái




    Mà Thiên Đại trong lòng kinh hãi mãnh liệt còn hơn bất cứ người nào khác


    Bởi lúc này hắn đã hoàn toàn vị kiếm thế cường đại của Lưu Phong bao phủ




    “Tại sao Hoa Hạ đế quốc lại có cao thủ cường đại đến nhường này, đáng chết, sao trưởng lão nói tu vi của hắn chỉ là kim đan hậu kì...”




    Trong đầu Thiên Đại xuất hiện đủ loại nghi vẫn


    Ngay lúc đó, trong nháy măt kiếm quang của Lưu phong đã công đến, bao phủ hoàn toàn phạm vi của hắn!


    Lòng Thiên Đại chùng xuống, hắn biết chính mình đã xong rồi, ngay cả tự bạo hắn cũng không còn cơ hội nữa rồi!




    Nhưng dù Lưu Phong có cho hắn cơ hội tự bạo, hắn có dám lựa chọn điều đó hay không? Đáp án là không, điều này không thể chối bỏ, chết cũng không có gì đáng sợ, nhưng điều đáng sợ là thần hình cụ diệt, đều mà ai cũng không muốn nghĩ là vĩnh viễn biến mất trên đời!




    “Ầm!”




    Một tiếng nổ mạnh vang lênh, Thiên Đại đã bị kiếm phong của Lưu Phong đánh trúng, lập tức thân thể như bị một lường cuồng phong quét qua, từ từ rơi xuống đất


    Hắc vân cùng thuộc hạ nhanh chóng chạy tới bao vậy Thiên Đại đang trọng thương.




    Lưu Phong chậm rãi đi tới nhìn Thiên Đại nói: “nếu ta đoán không sai, chắc nhất định trong lòng ngươi đang oán hận trưởng lão của các ngươi? không sai, bọn họ đã đã đưa thông tin giả cho ngươi” Lưu Phong lạnh nhạt nói




    Thiên Đại khẽ kiểm tra thân thể, phát hiện toàn thân không có chút khí lực nào, đến cử động cũng không được, loan đao trong tay đã bị hạo thiên kiếm chấn nát, ngay cả hai tay huyết nhục cùng trở nên mơ hồ, một số chỗ còn thấy cả khớp xương, trên người cũng không ngoại lệ, nhiều vết thương ra nhiều máu, ngay cả miệng cũng trào máu tươi.


    Theo ý Lưu Phong, Hắc Vân hướng thới Thiên đại, muốn giúp hắn đứng lên.




    Thiên Đại, yếu nhược nhìn lưu phong nói: “Tại sao trưởng lão lại đưa cho ta thông tin tình báo giả”




    “Rất đơn giản, vì ngươi là đối tượng trưởng lão muốn thanh toán” Lưu Phong nghiêm sắc mặt nói: “Nếu ngươi biết thực lực thật sự của ta, thì có lẽ đã khác”




    Thiên Đại vô lực gật đầu, không nói gi nữa, bởi với thương thế hắn bây giờ, mỗi câu nói đều gây đau đớn vô cùng...”




    “Ta có vài lời vốn không muốn nói cho ngươi, tuy nhiên ngươi cũng đã là người chết, ta cũng không bận tâm lắm, trưởng lão hội của ngươi và Y Đằng đang tranh dành đoạt quyền, hiển nhiên, ngươi cũng không được trưởng lão bây giờ hoàn toàn tín nhiệm, nên bọn họ mới cung cấp cho ngươi thông tin tình báo sai, để mượn tay ta giết ngươi, sự thật đơn giản như thế” Lưu Phong mỉm cười”Giờ ngươi đã biết được chân tướng, cũng có thể nhắm mắt được rồi...”




    “Không... không, ta không thể chết được”
     
  5. nqdung

    nqdung Administrator

    Tham gia ngày:
    7/4/15
    Bài viết:
    4,427
    Đã được thích:
    31
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nam
    Chương 11: Dương thị hành động.

    “Không... Không, ta không thể chết được.” Thiên Đại vùng thoát khỏi tay Hắc Vân, quật cường sử dụng chút sức lực còn lại, miễn cưỡng chống đỡ thân thể, tự oán hận nói: “Ta không muốn chết, cũng không thể chết được, ta muốn trả thù. Ta muốn trả thù lão già kia. Tước gia, van xin người, van xin người, cứu ta...”




    Lưu Phong nhất thời nở nụ cười: “Ngươi quả thật rất thơ ngây, khờ khạo, ngươi đến giết ta, tại sao ta lại phải cứu ngươi?”




    “Tước gia, cứu ta một mạng, ta sẽ báo đáp người.” Vì muốn làm Lưu Phong động tâm, Thiên Đại không ngại trên người đang đau đớn, suy yếu nói: “Tước gia, chỉ cần người cứu ta, sau này sinh mệnh này là của người.”




    Lưu Phong lắc đầu: “Ta xem hay là ngươi đã quên rồi. Khi nhiệm vụ thất bại, theo tinh thần Võ Sĩ Đạo các ngươi, ngươi bây giờ hẳn là đã tự sát rồi.”




    “Không, Tước gia...” Thiên Đại biết trên người huyết lưu không thể duy trì thêm được bao lâu, vội vàng nói: “Tước gia, người nghe ta giải thích. Nếu ta chết như vậy, sẽ không thể đạt mục đích của mình. Cho dù chết, ta cũng phải báo thù xong mới có thể chết. Thỉnh cầu người cứu ta.”




    Lưu Phong cố tình trầm tư, sau đó nói: “Không sai, ngươi làm như vậy có chút oan uổng. Ngươi nếu cứ như vậy mà chết thì quả thật tiện nghi cho lão già kia rồi. Bất quá, chuyện đó và ta có gì liên quan? Ta chỉ biết ngươi đến đây là để giết ta. Hắc Vân, Đại Đầu, chúng ta đi...” nói xong Lưu Phong đã xoay người đi.




    Thiên Đại nóng vội, hắn không muốn chết. Cho dù chết, cũng không thể chết ủy khuất như vậy được. Bây giờ người duy nhất có thể cứu hắn chính là Lưu Phong.




    “Phịch!” trong tình thế cấp bách, Thiên Đại trực tiếp qùy xuống: “Chủ nhân, cầu xin người cứu mạng.”




    Lưu Phong nghe vậy, thầm cười, lập tức xoay người lại, nghiêm trang nói: “Xem ra tinh thần Võ Sĩ Đạo của ngươi không cao như ta nghĩ.”




    “Chủ nhân, cầu xin người cứu ta, Thiên Đại sau này cũng giống như hai vị huynh đài này, đồng thời phụng thị người.” Thiên Đại vội vàng dập đầu cầu khẩn.




    Hắc Vân dùng ánh mắt khinh bỉ liếc nhìn Thiên Đại, cười lạnh nói: “Đây chính là tinh thần Võ Sĩ Đạo của các ngươi sao, haha...”




    Thiên Đại sắc mặt có chút xấu hổ, bất quá so giữa tính mạng và mặt mũi thì tính mạng vẫn là trọng yếu hơn.




    Thiên Đại lại lên tiếng cầu khẩn: “Chủ nhân, cầu xin người cứu ta.”




    Lưu Phong rốt cuộc ‘xuống thang’ nói: “Cứu ngươi cũng không khó, bất quá ngươi phải cho ta một lí do.”




    “Chủ nhân, xin người tin tưởng ta, ta sẽ không phản bội người.” Thiên Đại cung kính nói.




    Lưu Phong âm lãnh nói: “Ta đối với phẩm chất của ngươi vẫn còn hoài nghi, hay là ngươi...” Nói tới đây, Lưu Phong ý nói Hắc Vân lên tiếng. Hắc Vân hiểu ý, vội vàng nói: “Ý của chủ nhân chính là để ngươi lập lời thề Linh Hồn Hắc Ám.”




    Thiên Đại nghe vậy, sắc mặt có chút phức tạp, tựa hồ có chút do dự.




    “Hừ, sợ rồi sao? Xem ra ngươi quả thật không đáng tin. Chúng ta đi.” Lưu Phong chân đạp Thất tinh bước đi, nhanh chóng bước lên xe ngựa, Hắc Vân và thuộc hạ cũng lần lượt rời đi. Hiển nhiên là muốn để Thiên Đại tự sanh tự diệt.




    Thiên Đại thấy thế, vội vàng hô to: “Ta nguyện ý, Chủ nhân, ta nguyện ý.”




    Để chứng tỏ thành ý của mình, không đợi Lưu Phong xoay người lại, Thiên Đại tự động phát thệ Linh Hồn Hắc Ám.




    Hắc Vân đi tới, cẩn thận xem xét một chút, xác định chắc chắn mới gọi Lưu Phong lại.


    Lưu Phong phi thân trở lại, quay về Thiên Đại cười: “Tốt lắm, với nhân phẩm của ngươi, chỉ có như thế mới có thể làm ta yên tâm.”




    Sau đó, Lưu Phong phân phó Trương Đại Đầu mang theo phiên tử Cẩm Y Vệ đem Thiên Đại đang trọng thương bỏ lên xe ngựa, hơn nữa cấp cho hắn viên đan dược cầm máu chữa thương.




    Bất quá, Thiên Đại thương tích nghiêm trọng, nếu muốn hoàn toàn hồi phục, phỏng chừng cũng cần một tháng thời gian.




    Thoáng chút đã tới nửa đêm, trở lại Thiên Thượng Nhân Gian thì ánh bình minh đã lên, Lưu Phong an bài mọi chuyện xong, liền tiến đến hậu viện chuẩn bị nghỉ ngơi 1 chút


    Không bít tại sao, trong lòng hắn cảm thấy rất mệt mỏi.




    “Công tử, người đã trở về” đang muốn vào phòng mình thì lại nghe thanh âm của Dương Thị.




    Quay đầu lại, Lưu Phong thầy Dương Thị một thân bạch y phiêu phất tiến đến, dùng vẻ mặt kiều mị nhìn mình, vội vàng cười nói: “Nguyên lai là phu nhân. Như thế nào lại thức sớm vậy?” Bình minh vừa lên, đã thức quả thật có hơi sớm.




    “Ta cả đêm không ngủ, một mực chờ Công tử trở về.” Dương Thị đến gần 1 chút, thấp giọng nói.




    “Tại sao? Ngươi có chuyện muốn nói với ta sao?” Lưu Phong tò mò hỏi.




    Dương Thị lắc đầu, tiếp tục tiến gần vài bước, ánh mắt nhìn chằm chằm Lưu Phong, ý tứ bất hảo nói: “Ta lo lắng cho an nguy của người, nghe nói người đi tới Phủ Thái Tử, ta biết người và Đông Cung luôn bất hoà, ta sợ ngươi... sợ ngươi tới Phủ Thái Tử gặp nguy hiểm.”




    Mẹ kiếp, Liên Nguyệt vừa mới thất thủ, Dương Thị tưởng ta là người không có đầu óc ah. Lưu Phong không bị sự quan tâm của Dương Thị làm cảm động, ngược lại còn cảm thấy tức giận. Ngươi câu dẫn cũng có giới hạn, đâu cần tới mức như thế này?




    Bất quá, nói đi nói lại, nữ nhân thành thục so với thiếu nữ trưởng thành tựa hồ tốt hơn nhiều.




    Lưu Phong bất động không nói, hắn muốn xem Dương Thị như thế nào hấp dẫn mình.


    “Công tử, người trải qua 1 đêm, chắc là rất mệt mỏi ah, hay là chúng ta trở lại phòng, ta sẽ giúp người massage một chút, giảm bớt mệt mỏi.” Dương Thị phong tình vũ mị, chậm rãi tiến tới gần Lưu Phong, Lưu Phong thậm chí cảm giác được nhiệt độ thân thể nàng.




    “Vậy thì cực cho người rồi.” Lưu Phong mỉm cười.




    Dương Thị vội vàng nói: “Công tử khách khí rồi, trong khoảng thời gian này, Liên Nguyệt được người chiếu cố, quan tâm như chăm sóc như Phụ thân, ta thật ra phải cảm tạ người mới đúng.”




    Nói xong 2 người một trước một sau tiến vào phòng Lưu Phong.




    Cạnh đó, Liên Nguyệt lẩm nhẩm đi ra, nhìn cửa phòng Lưu Phong, thấp giọng mắng một tiếng: “Tiểu tử thúi, hôm nay ngươi không để Dương Thị ‘chơi’ mới là lạ đó.”




    “Công tử, người ngồi xuống trước đi, ta giúp người xoa bóp 1 lát...” Dương thị không chút giả tạo, rất tự nhiên nói với Lưu Phong.




    Lưu Phong trong lòng hừ lạnh, ngoài mặt vẫn như cũ, biểu hiện cực kỳ khách khí: “Phu nhân, chuyện này thật không hay ah.”




    “Đừng lo, chuyện này so với chuyện của Liên Nguyệt thì không đáng gì cả.” Dương Thị lạnh nhạt nói.




    Lời nói vô tình, người nghe lại hữu ý. Lưu Phong nghe vậy, nghĩ Dương thị này có thâm ý, ám chỉ hắn và Liên Nguyệt có quan hệ mờ ám.




    “Công tử, ta là muốn nói người đã làm cho Liên Nguyệt cảm nhận được tình cảm ấm áp của Phụ thân.” Dương Thị tựa hồ cảm thấy trong lời nói của mình có vấn đề, vội vàng giải thích.




    Lưu Phong âm thầm ngầm cười, nhưng mặt ngoài lại tràn đầy chính khí nói: “Phu nhân quá đa tâm rồi, kỳ thật ta có thể hiểu ý tứ của người.”




    “Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.” đang khi nói chuyện, Dương Thị đã nửa qùy nửa ngồi, hai bàn tay nhẹ nhàng khe khẽ xoa bóp bả vai hắn.




    A a, thủ pháp quả thật không tệ. Lưu Phong một bên hưởng thụ sự xoa bóp của Dương Thị, một bên tự hỏi nên đối phó với sự câu dẫn của Dương Thị như thế nào.




    Để đề phòng, Lưu Phong dùng Nguyên Anh lực hỗ trợ tinh thần, đồng thời cũng để Phi Nhi sẵn sàng đợi lệnh, một khi tâm trí hắn xuất hiện mê tình, Phi Nhi sẽ trợ giúp liền.


    Đương nhiên, Lưu Phong cũng không biết mị thuật của Dương Thị còn chưa bằng của Liên Nguyệt.




    Mà Liên Nguyệt vẫn không biết rõ nguyên nhân thất bại của mình, nàng thậm chí nghĩ rằng nguyên nhân đúng như Lưu Phong giải thích, nàng thất bại bởi vì nàng còn đang trong giai đoạn phát dục.




    Cho nên, nàng cũng tin rằng, thân là thành thục nữ nhân, Dương Thị dám chắc có thể mê hoặc được Lưu Phong.




    Dương Thị hôm nay quyết tâm hành động, vì thánh giáo, phải khống chế được Lưu phong. Vì bản thân, lần đầu tiên tại Giang Nam gặp mặt Lưu Phong, nàng đã sinh ra hảo cảm.




    Cho nên nàng đối với nhiệm vụ này quyết thành công, không thể thất bại.




    “Công tử, có thoải mái không?” Dương Thị cố ý dựa người vào Lưu Phong, hơn thế nữa thỉnh thoảng còn dùng bộ ngực to lớn ép lên lưng của Lưu phong, thậm chí còn kề miệng vào tai Lưu Phong khẽ thổi hỏi.




    Lưu Phong chỉ cảm thấy một mùi hương nhàn nhạt, rất nhanh mùi thơm đã thông lên mũi hắn, tiến vào thân thể, lao thẳng tới đại não.




    Cũng may, Lưu phong đã sử dụng Nguyên Anh lực để hỗ trợ.




    Cho nên, mùi thơm này cũng không gây ảnh hưởng gì cho Lưu Phong. Đương nhiên, để đánh lừa Dương Thị, Lưu Phong vẫn tỏ ra như mình đang bị mê hoặc.




    Căn cứ kinh nghiệm lần trước, mùi thơm này chính là có tác dụng kích dục.




    Lưu Phong thoải mái hừ một tiếng, đột nhiên xoay người, với ánh mắt như bị mê hoặc nhìn Dương Thị, đôi bàn tay to lớn vòng lại ôm lấy eo thon của Dương Thị.




    Dương Thị thân thể run lên, ánh mắt đón nhận tia mê ly trong ánh mắt Lưu Phong. Trong lòng có vài phần kích động.




    “Công tử, không nên như vậy...” có thể do thấy Lưu Phong dễ dàng bị hấp dẫn, Dương Thị có vài phần cảnh giác, cố ý trong lồng ngực của Lưu Phong giẫy dụa muốn thoát ra.
     
    Chỉnh sửa cuối: 9/6/15
    ngokhuyen thích bài này.

Chia sẻ trang này