Thú - Ngô Niệm [ 60 Chương + 2 PN ]

Thảo luận trong 'Xuyên Không' bắt đầu bởi Soái Ca, 3/10/16.

  1. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 50: Khuyên Giải Lý Ngọc

    Rất nhanh, bọn đã đi đến một khoảng đất rộng bằng ba, bốn sân bóng cộng lại… Nói đây là đất trống bởi vì nơi này không có đại thụ, chỉ có đa số những bụi cây và bụi cỏ. Tô Từ nhìn sơ qua liền có thể thấy một mảnh đất trống ở tận đầu ngọn núi là những sơn động phía trên núi, dưới núi. Vừa nhìn thấy bọn họ đến, liền có người từ trong mấy cái sơn động nhảy ra ngoài không trung biến thành thú hình, hơn nữa đến rất nhanh, Tô Từ khẽ đếm sơ sơ cũng có đến mười thú nhân, đang thấp thấp rít gào đối với Tiger và Tô Từ, xem ra là không có thiện cảm với hai người.

    Tô Từ bị dọa đến sống lưng lạnh run, thân thể cúi rạp xuống dính sát vào người Tiger.

    Tiger nhanh chóng quay đầu lại vừa liếm vừa ừng ực an ủi Tô Từ, đợi đến lúc thân thể Tô Từ không còn khẩn trương căng thẳng, Tiger mới quay đầu tiếp tục đi về phía trước, không lâu sau đó ngừng lại tại nơi cách phía dưới chân núi khoáng 10 thước.

    Tô Từ vẫn biết rõ, thú nhân có người sống một mình, có người sống theo bầy, nàng cũng đã từng gặp qua thú nhân sống theo bầy đàn. Nhưng không ngờ đến, ngay lúc 10 thú nhân đồng thời tỏ rõ địch ý lại kinh người đến vậy.

    Tiger đần độn! Đần độn! Hắn thế nào lại dám tiến tới đi theo bọn người có địch ý rõ ràng với họ như vậy chứ.

    Ngay lúc Tô Từ không biết nên xử sự như thế nào, đột nhiên lại nghe thấy một tiếng thét chói tai, “Tô Từ?!” Nàng vội nhìn về hướng phát ra tiếng kêu, liền thấy Lý Ngọc mặc một thân da thú đứng trước một sơn động. Khoảng cách của hai người hơi xa nên Tô Từ không thấy biểu tình trên mặt nàng ta, nhưng vẫn có thể thấy được hình dáng hiện tại của Lý Ngọc, tuy rằng không có bụng nhưng lại mập mạp hơn trước kia một chút.

    Xem ra, ít nhất ở chỗ này nàng ta ăn mặc thật sự tốt.

    Tô Từ nhẹ nhàng thở ra. Kỳ thật đối với Lý Ngọc, Tô Từ vẫn có chút cảm giác có lỗi, nguyên nhân nàng ta bị bắt tới chỗ này hết thảy là do Tô Từ thấy chết không cứu.

    Nghe thấy thanh âm của Lý Ngọc, trong đám 10 thú nhân đang giằng co với Tiger, có một người xoay người lại, hắn nháy vài cái đã đến sơn động nơi Lý Ngọc đang đứng, chở nàng ta xuống dưới đây, sau đó hắn ta cũng biến thành hình người, chính là thú nhân lần trước bắt đi Lý Ngọc…

    Cho dù trên mặt hắn râu mép tùm lum tùm la che khuất hơn nửa khuôn mặt, nhưng Tô Từ vẫn nhận ra được.

    Lý Ngọc chạy về phía Tô Từ, hắn ta cũng không nhanh không chậm đi theo sau lưng nàng ta. Tô Từ thấy thế, vội bò xuống lưng Tiger đứng trên mặt đất.

    Nàng đi về trước mấy bước, cách không xa Tiger, đứng đó chờ Lý Ngọc.

    Rất nhanh, Lý Ngọc đứng lại cách nàng vài chục bước, cách một cây cỏ cao nửa người, đánh giá Tô Từ một hồi, sau đó giật giật khóe miệng hừ nói, “Ngươi thật là đỏ da thắm thịt a, xem ra con hổ trắng này chiếu cố ngươi thật sự tốt nha, ngươi nói xem định khi nào thì sinh cho hắn một con hổ con hả?”

    Tô Từ nhìn thấy trong mắt, trên mặt nàng ta tràn đầy oán hận, trong tâm than thở, không chấp nàng ta mỉa mai, nhẹ nhàng nói, “Hắn chiếu cố ngươi có tốt không?” Vừa nói nàng vừa nhìn thú nhân phía sau Lý Ngọc.

    “Ngươi hỏi ta hắn đối ta tốt không sao?” Ánh mắt Lý Ngọc híp lại, cắn chặt hàm răng cười nói, “Tốt, thật là tốt a!”

    Tô Từ gật gật đầu, cũng không biết nên nói tiếp cái gì. Trong lòng nàng thật là hối hận, nếu như trước khi tới đây nàng hỏi Tiger một chút, mà không phải một lòng một dạ chỉ mong đợi Tiger mang đến kinh hỉ cho nàng là tốt rồi.

    Không có ai tình nguyện nói chuyện với một người mở miệng ra là châm chọc chính mình, đặc biệt là người đó lại không có quan hệ gì với mình, lại không thân không thiết, cũng không phải bạn bè. Tô Từ đang định nói ‘lần sau gặp lại’ thì Lý Ngọc lại mở miệng nói, “Tô Từ, không phải ngươi đặc biệt đến thăm ta sao? Sao không vào trong ngồi chơi một chút rồi hãy về?”

    Tô Từ lắc đầu nói, “Không được, ta và Tiger đang định…”

    “Ngươi đang lo lắng cái gì?” Lý Ngọc ngắt lời nàng, hừ mội tiếng nói, “Yên tâm đi, mấy tên quái vật này tuy rằng có ghê tởm thật, nhưng vẫn rất có nguyên tắc. Ngươi tới đây thăm ta, trừ phi có chút nghịch chuyển xảy ra ngoài ý muốn (*ý nói có chuyện gì xúc phạm đến bầy thú nhân), bằng không cho dù nơi này bọn quái vật ghê tởm có nhiều đến mấy, lão hổ của ngươi… À không, là ta nói sai rồi, phải gọi là ‘chồng ngươi’ mới đúng chứ.” Lý Ngọc che miệng nói tiếp, “Chồng của ngươi cũng sẽ không bị công kích ở chỗ này đâu.”

    Là như vậy sao?

    Tô Từ xem như không nghe thấy nàng ta châm chọc khiêu khích, nàng quay đầu lại nhìn Tiger như muốn hỏi ‘Có thể ở lại được không?’, thấy hắn ừng ực một tiếng, tâm tình căng thẳng nãy giờ mới buông lỏng một chút.

    “Nếu được rồi thì cùng ta vào nhà thôi.”

    Tô Từ nhíu mày nhìn Tiger. Thấy nàng chần chờ, Lý Ngọc hừ lạnh một tiếng, “Thế nào, trước kia lúc ta cầu ngươi cứu mạng, ngươi đã không để ý cũng được đi, bây giờ ta mời ngươi một bữa cơm ngươi cũng không chịu à? Chậc chậc, không khỏi quá tổn thương đến tâm đồng loại duy nhất của ngươi là ta đây a.”

    Xem ra trong tâm Lý Ngọc vẫn luôn oán hận nàng lúc trước thấy chết không cứu.

    Tô Từ quan sát phía trước, thấy trung tâm mảnh đất trống rộng lớn các thú nhân giống cái đã biến thân thành người đang thổi lửa nấu cơm.

    Cả ngày hôm nay Tiger cũng chưa ăn gì, cho dù hiện tại trở về nhà cũng không kịp. Tô Từ nghĩ nghĩ một chút, xoay người đi đến bên cạnh Tiger, nói mấy câu bên tai hắn, muốn chính hắn đi săn ăn cơm, nàng sẽ ở chỗ này một lát, chờ hắn ăn no lại cùng nhau về nhà. Tô Từ cũng biết các thú nhân sẽ không muốn cùng Tiger chia nhau hưởng lợi con mồi bọn hắn săn về.

    Tiger cọ cọ nàng một chút, sau đó xoay người đi.

    Chờ thân ảnh màu trắng của hắn biến mất ở phía trước, Tô Từ mới xoay người lại, Lý Ngọc đứng bên cạnh nói, “Xem ra ngươi rất thích hắn a.”

    Tô Từ gật đầu. Thấy nàng gật đầu, Lý Ngọc trừng lớn mắt quay đầu nhìn nàng, trước giờ Tô Từ không biết đôi mắt con người lại có thể trừng lớn đến như vậy.

    “Ngươi còn thực sự coi hắn là chồng mình sao? Ha ha! Súc sinh biết biến thành người mà ngươi cũng đi thích? Tô Từ, ngươi thế nhưng lại thích đám súc sinh ăn thịt người này! Có phải hay không ngươi cũng đã nếm qua thịt người rồi?”

    Lý Ngọc đột nhiên cất cao giọng làm Tô Từ giật nảy mình, liếc nhìn về phía thú nhân đang tại bên cạnh Lý Ngọc, “Trong mắt ngươi hắn là như vậy sao?” (*ý nói Lý Ngọc chỉ xem hắn như súc sinh)

    Lý Ngọc xanh mặt lớn tiếng nói, “Bằng không ngươi cho rằng ta nên xem hắn như thế nào? Hay cũng phải giống như ngươi đem một con súc sinh ăn thịt người đối đãi như con người, có đúng hay không?”

    Nghe vậy, một lần nữa Tô Từ lại nhìn sang thú nhân bên cạnh Lý Ngọc, hắn ta thấy Tô Từ nhìn qua, liền nhếch miệng cười ‘hắc hắc’ với nàng.

    Cách cười này y chang lúc trước nàng gặp hắn ăn thịt người, nhưng lần trước nụ cười này trong mắt của Tô Từ là nanh ác, lần này lại là hồn nhiên.

    Ọuả nhiên là tâm tính có thể làm thay đổi hết thảy. (*có thể nói “người buồn cảnh có vui đâu bao giờ, lúc trước ăn thịt người cười làm sao mà không ghê cho được)

    Tô Từ cười tự giễu, đi theo Lý Ngọc đến bên cạnh đống lửa ngồi xuống.

    Xem ra, quan hệ giữa Lý Ngọc và giống cái trong bầy không tốt, hơn nữa thế nhưng trong mắt thú nhân giống cái, Tô Từ thấy được sự khinh thường… Bất kể là Tô Từ hay Lý Ngọc đều bị loại ánh mắt này chiếu vào người.

    “Ngươi cũng thấy được? Bọn súc sinh này đang khinh bỉ ta và ngươi.” Lý Ngọc vừa ném củi vào trong đống lửa vừa nói, “Ha! Bởi vì ta không biết biến thành súc sinh cho nên chúng nó vẫn luôn khinh bỉ ta.”

    Tô Từ há miệng thở dốc, không nói chuyện. Tiger không sống cùng tộc nhân, cho nên dù nàng có yếu ớt, có vô dụng, Tiger cũng sẽ không chán ghét nàng. Nàng có lòng muốn an ủi Lý Ngọc, nhưng nghĩ đến biểu hiện nãy giờ của Lý Ngọc, lý trí nhắc nhở nàng ngậm miệng không nói sẽ tốt hơn.

    Nếu như nàng mở miệng an ủi, Lý Ngọc tuyệt đối sẽ cho rằng nàng đang tự mãn, hoặc là đang khoe khoang với nàng ta cuộc sống hạnh phúc của chính mình.

    Nhưng hình như Lý Ngọc cũng không mong đợi Tô Từ trả lời, ném củi vào trong đống lửa, tiếp tục nói, “Ha! Tô Từ, ngươi biết không, hắn ở trước mặt ta nấu Chu Lập, lấy ra cho ta ăn, hắn muốn ta ăn thịt người a! Tô Từ, ngươi nếm qua thịt người chưa, để ta nói cho ngươi biết, hương vị của nó cũng không sai a, trừ ra có chút tanh, quả thật cũng không sai a, về sau có cơ hội ngươi cũng nên nếm thử.” Lý Ngọc càng nói tốc độ liền càng nhanh, tốc độ châm củi cũng tăng theo, quỷ dị cười nhìn Tô Từ nói, “Ngươi cũng đừng nói với ta là ngươi không có cơ hội thưởng thức nha, về sau ngươi sẽ sinh con, ăn con của mình cũng không sai a. Ta nói cho ngươi biết ta thấy tên súc sinh đáng chết kia lúc hắn cắn nát đầu người đặc biệt rất kích thích a… Vừa giòn lại vừa vang, giống như cắn kẹo que vậy, ngươi có biết không? Hắn ăn con ta như ăn một cây kẹo que!!!”

    Tô Từ vừa nghe đến Chu Lập quả thật chết đi, mà Lý Ngọc còn bị bức nếm qua thịt hắn liền sửng sốt ngẩn ra một hồi lâu.

    Lát sau mới hiểu được ý tứ những câu kế tiếp của Lý Ngọc là gì, Tô Từ không khỏi chấn kinh nhìn nàng ta.

    Lý Ngọc thấy ánh mắt chấn kinh của Tô Từ, nàng ta lại cười, đột nhiên tiến lên nắm lấy Tô Từ, “Tô Từ! Tô Từ! Ngươi nói ta phải xem hắn như thế nào đây? Loại súc sinh như hắn nếu như là ở thế giới trước kia của chúng ta hẳn là phải bị băm thành nhiều mảnh đi! Tô Từ… Tô Từ, ngươi biết không, ta vừa mới sinh con, hắn liền bổ nhào qua cưỡng hiếp ta, Tô Từ, lúc ngươi cùng lão hổ ăn nằm với nhau ngươi đau không? Ta đau chết đi được, ta cho rằng ta sẽ cứ như vậy mà chết đi! Nhưng mà… ta không chết a, ta không chết a!!! Ta vừa tỉnh dậy, mở mắt liền thấy hắn đang ăn con ta, ‘nháy tư nháy tư’ mà ăn, máu con ta chảy, chảy mãi, chảy tràn đầy trên đất, nhưng hắn vẫn còn tiếp tục mà cắn!”

    Tô Từ thực bị hù sợ. Nàng đã từng nghe qua, trong tự nhiên nếu đổi thủ lĩnh của bầy sư tử, thủ lĩnh tân nhiệm sẽ giết chết tất cả con của thủ lĩnh tiền nhiệm.

    Sau khi nhìn thấy Lý Ngọc, nàng cũng đã nghĩ tới kết cục của đứa trẻ, nhưng hoàn toàn không nghĩ đến đứa trẻ đã chết, điều đáng nói là bị ăn mất trước mặt Lý Ngọc.

    …Nếu thực sự dựa theo pháp tắc trong tự nhiên mà nói, hành vi của tên đó cũng không tính là quá phận, giống cái của chính mình hoài không phải con của chính mình, cho nên hắn muốn giết chết đứa trẻ, không thể nói là hắn sai, bởi vì đây là bản năng của động vật. Nhưng là… hắn không nên ăn đứa trẻ trước mặt Lý Ngọc. Nàng ta lại nanh ác không ngừng lặp đi lặp lại trong miệng ‘nháy tư nháy tư’, nghe thấy trong tâm Tô Từ cực kỳ buồn bực.

    Tô Từ biết rõ, tinh thần Lý Ngọc rốt cục vẫn bị sa sút trầm trọng, nếu cứ tiếp tục bỏ mặc, nàng ta sẽ điên mất. Kỳ thật chân chính mà nói, Lý Ngọc rất kiên cường, thậm chí, Tô Từ cho rằng chính mình cũng thua kém nàng ta ở điểm này.

    Chỉ là chính mình vận khí tốt, gặp được Tiger, mà Lý Ngọc lại liên tiếp bị đả kích và đối mặt huyết tinh làm tinh thần trở nên nặng nề.

    Lúc này đột nhiên Lý Ngọc xô ngã Tô Từ, sắc mặt nanh ác bóp cổ nàng, nhưng bị một thú nhân giống cái bên cạnh nhấc lên, Lý Ngọc làm như không hề phát hiện, vẫn luôn gào thét, “Tô Từ, ta hận ngươi chết đi được, tại sao ngươi lại không cứu ta! Không phải là lúc trước ta chỉ lừa ngươi một lần sao? Ngươi cũng có bản lĩnh quá a! Ngươi giết chết tên nam nhân định cưỡng bức ngươi, ngươi còn gặp được lão hổ, còn có… còn có hiện tại, ngươi mặc thật sự tốt, ăn thật sự ngon, cuộc sống trôi qua thật là nhàn nhã! Tô Từ, ngươi lần một, lần hai không cứu ta, ta cũng không cảm thấy có gì kỳ quái, nhưng tại sao… tại sao lại bắt ta phải sống với con quái vật này a! Ngươi tại sao lại không cứu ta! Tại sao không cứu ta…aaaa!!!”

    Tô Từ bị nàng ta rống đến khó chịu, nhìn nàng ta bị thú nhân giống cái ném ở một bên lại muốn đứng lên chạy qua bóp cổ nàng, Tô Từ không khỏi duỗi tay hung hăng tát nàng ta một cái.

    Lý Ngọc bị Tô Từ đánh đến xoay đầu qua một bên, lại lập tức muốn đánh về phía Tô Từ. Nhưng Tô Từ vẫn không ngừng rèn luyện thân thể, lúc nãy nàng bị xô ngã là do bất ngờ không phòng ngự mà thôi.

    Lần này tự nhiên sẽ không lại bị hạ gục. Ngược lại vừa vung tay đã làm Lý Ngọc ngã xuống đất, toàn bộ thân thể cũng áp chế đi lên.

    Lý Ngọc vẫn còn đang điên cuồng kêu gào, Tô Từ cắn răng, đánh tiếp một cái tát, lần này nàng dùng lực 10 phần mà đánh, Lý Ngọc bỗng chốc bị đánh đến choáng váng. Mà thú nhân giống cái bên cạnh lúc nãy thuận tay nhấc Lý Ngọc cũng bị cái tát vang dội này dọa một chút, Tô Từ vội đối nàng ta cười cười, mới nhìn sang Lý Ngọc.

    “Lý Ngọc, ngươi nghe cho kỹ đây, ta không cứu ngươi không có vì cái gì cả. Người không vì mình trời tru đất diệt, ta sẽ không vì cứu ngươi mà ngay cả ta cũng sẽ bị liên lụy vào, ngược lại, ta nghĩ nếu là ngươi ngươi cũng làm như thế mà thôi. Ta sống được tốt hơn ngươi, là bởi vì ta may mắn. Ta gặp được Tiger. Đừng nói cái gì mà công bằng hay không công bằng, trên thế giới này vốn không có tuyệt đối công bằng. Hơn nữa, nếu muốn được đến cái gì trước đó ngươi phải trả giá, ngươi vẫn luôn sống trong oán hận, oán hận ta vì sao không cứu ngươi, oán hận bọn Chu Lập vì sao lại cầm thú đến vậy… Nhưng mà ngươi cũng đã quên, đây là con đường lúc trước chính ngươi lựa chọn! Ngươi đang vì lựa chọn của ngươi mà trả giá thật nhiều. Cái tên bắt đi ngươi quả thật có lỗi với ngươi, nhưng ngươi đã từng đứng ở góc độ của hắn mà suy nghĩ chưa? Hắn không phải là con người, Lý Ngọc hắn không phải con người, nói đến cùng, hắn cũng chỉ là con dã thú mà thôi, hắn ăn người, giết con của ngươi, cũng chỉ là tuân theo bản tính… Không phải ta khuyên ngươi tha thứ, cũng không phải đang thuyết giáo với ngươi. Ta chỉ là đang nói cho ngươi biết một hiện thực, Lý Ngọc, nếu như ngươi vẫn cứ tiếp tục sống trong hận thù, bị hủy chỉ có chính ngươi mà thôi!”

    Tô Từ nói, lực đạo áp chế lực Lý Ngọc vẫn không buông lỏng, “Lý Ngọc, nếu như ngươi muốn chết, ta cũng không còn gì để nói. Nhưng nếu ngươi vẫn muốn sống, ngươi phải thay đổi tư tưởng đi. Tên kia, hắn quả làm chuyện có lỗi với ngươi, hắn bức ngươi ăn thịt người, ăn con của ngươi, còn cưỡng bức ngươi, nhưng là… hắn cho ngươi ăn, cho ngươi mặc, hắn bảo hộ ngươi, hắn coi ngươi như bạn lữ của hắn, cho dù trong mắt bầy đàn của hắn, ngươi là một phế vật, ngươi cũng không biến thân, ngươi cũng không biết săn, nhưng là… hắn vẫn không có vứt bỏ ngươi. Hắn không có vứt bỏ ngươi, cũng không coi ngươi như đồ vật, ngươi xem, hắn chiếu cố ngươi thật sự tốt không phải sao. Trước kia ngươi đi theo bọn Chu Lập có nhàn nhã như hiện tại không? Đoạn thời gian ngươi ở chỗ này, chẳng lẽ không phải là thời gian nhàn nhã nhất kể từ khi chúng ta lạc tới thế giới này sao, ngươi đã không cần thời thời khắc khắc lo lắng nguy hiểm rình rập như trước nữa.”

    Tô Từ nói xong, đột nhiên ngẩng đầu, liền thấy Tiger đang chạy về phía nàng, khóe miệng còn mang máu con mồi. Thân hình bạch sắc của hắn tại nơi trống trải phá lệ dễ thấy, cũng phá lệ xinh đẹp.

    Tô Từ cúi đầu nhìn bộ dáng ngơ ngẩn của Lý Ngọc liền than thở, không áp chế nàng ta nữa, mà nâng nàng ta dậy, nói: “…So với một số người, tên súc sinh mà ngươi nói, hắn đối xử với ngươi càng tốt hơn. Lý Ngọc, nếu như ngươi muốn sống sót qua những ngày an nhàn, thì phải đối xử tốt với hắn, chân tâm là phải dùng chân tâm tới đối.”
     
  2. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 51: Nỗi Buồn Của Tô Từ

    Kẻ mạnh thì sống. Tô Từ không hối hận nói ra hiện thực tàn khốc với Lý Ngọc.

    Nếu ngươi có thể thích ứng hoàn cảnh thì có thể sống sót, nếu không… có lẽ ngay cả hài cốt cũng không còn. (*bị dã thú ăn)

    Đây chính là hiện thực.

    Nhưng Tô Từ vẫn cảm thấy khó chịu đến mấy ngày, có mấy ai khi thấy đồng loại của mình, đặc biệt là đồng loại duy nhất trên thế giới này trải qua một cuộc sống khổ cực như thế, mình lại vẫn có thể thoải mái sinh hoạt như thường.

    Tiger gấp gáp lo lắng cho Tô Từ đến sắp hỏng mất, hắn kiếm phỉ thúy, khắc đá một ngày ba bốn lần đưa đến trước mặt Tô Từ, nhưng chỉ có thể giúp nàng vui vẻ trong chốc lát mà thôi.

    Buổi tối hôm đó, Tiger đột nhiên ôm Tô Từ vào lòng, hai người cơ hồ mặt kề mặt, hắn cẩn thận dè dặt nói, “Tô Tô, ta đi cướp về, ngươi… đừng không cười.”

    Tô Từ ngớ người ra một lúc, mới biết được hắn nói muốn đi cướp cái gì về, mũi đau xót, ngay sau đó nước mắt liền chảy xuống.

    Tiger lập tức luống cuống lên, tay chân luống cuống lau đi nước mắt trên mặt Tô Từ, nhưng mà móng tay của hắn quá dài, quá bén nhọn, bình thường mò mẫm Tô Từ cũng phải cẩn thận mười hai phần, lúc này tâm hắn quýnh lên tay cũng theo đó run run được lợi hại, hình thành phản xạ có điều kiện gấp gáp lau nước mắt cho Tô Từ lại làm mặt nàng lưu một chút thương tổn.

    “Tô Tô… Tô Tô…” Bây giờ Tiger và Tô Từ hoàn toàn không có chướng ngại khi nói chuyện với nhau, nhưng một khi hắn quýnh lên, vẫn chỉ biết kêu hai chữ ‘Tô Tô’. Lúc này đây gương mặt hắn khắc sâu khẩn trương cùng hối hận, Tô Từ nhanh chóng nắm lấy tay hắn đang lau lau trên mặt mình, kêu tên hắn an ủi hắn.

    Tô Từ an ủi Tiger một lúc lâu sau hắn mới bình tâm lại, Tô Từ buông tay hắn ra, hắn liền lập lức rút tay về.

    Đôi mắt màu vàng nhìn chằm chằm trên mặt Tô Từ, một lần nữa xác nhận trên mặt nàng không có vết thương mới hơi buông lỏng xuống, sau đó hắn lại không yên tâm nhìn lại mật nàng lần nữa.

    Tô Từ bị hành động của hắn làm nàng vừa bực mình vừa buồn cười, lôi kéo tay hắn đang không ngừng muốn rụt về rồi lại không yên tâm thăm dò vuốt ve trên mặt nàng, Tô Từ đẩy hắn nằm vật xuống giường chuẩn bị đi ngủ.

    Bây giờ thời tiết đã rất ấm áp, có nhân hình Tiger làm cái ‘lò sưởi 37°’ làm cho nàng ấm áp là đủ rồi. Không giống như mùa đông, buổi tối đi ngủ nhất định muốn Tiger biến thành thú hình sau đó Tô Từ mới không bị đông lạnh.

    Cũng bởi vì trong hình người, cho nên thân hình Tiger trở nên cứng ngắc cũng càng thêm rõ ràng, không có chút nào thả lỏng xuống. Tô Từ đành phải cúi đầu ghé vào trước ngực hắn, nắm lấy bàn tay suýt làm nàng bị thương, áp lên trên mặt nàng, không ngừng kêu tên hắn, một tiếng lại một tiếng nói với hắn, nàng không sao.

    Thật lâu sau, Tiger mới ừng ực một tiếng, bàn tay kia đang đặt tại một bên thân thể đang cứng ngắc của nàng, cẩn thận dè dặt nâng lên, hư hư ôm eo Tô Từ.

    Tô Từ cảm thán một tiếng trong lồng ngực, mũi lại có chút phát toan, đành phải cúi đầu vùi mặt vào ngực hắn.

    Nàng không phải chỉ có một người tại thế giới này, nàng còn có Tiger. Tâm tình của nàng, ngôn ngữ của nàng, nhất cử nhất động của nàng đều ảnh hưởng đến Tiger… trong lòng nàng có cái thanh âm như đang nói ‘Tô Từ, ngươi không nên như vậy!’

    Mấy ngày qua, thái độ khẩn trương cùng sợ hãi của Tiger lại một lần nữa hiện lên trong đầu Tô Từ, nàng hít vào một hơi thật sâu, tìm một vị trí thoải mái trong ngực Tiger mà nằm, chuẩn bị đi vào giấc ngủ.

    Không biết từ khi nào nàng đã thói quen khi ngủ thầm đếm tiếng tim đập bên tai, nghe một chút hô hấp của hắn… Vào lúc Tô Từ mệt mỏi muốn ngủ, đột nhiên giật mình, nàng mạnh ngẩng đầu nhìn Tiger lập tức mở to mắt nhìn xem, phi thường nghiêm túc nói, “Tiger, không cho đi cướp có nghe hay không?”

    Tiger trả lời nàng bằng một tiếng “Tô Tô”.

    Tô Từ chống tay trên ngực hắn, ngồi dậy nhìn chằm chằm vào mắt hắn nói thêm một câu, “Ta không thích ngươi đi cướp giống cái của người khác. Không thích, không cho phép, hiểu không?”

    Lần này Tiger nháy mắt mấy cái, không qua loa xem nhẹ lời nàng như lúc nãy, hắn nghe Tô Từ trịnh trọng nói như vậy bèn gật gật đầu.

    Điều kiêng kỵ nhất giữa các thú nhân là cướp giống cái của một giống đực khác. Trước kia Tô Từ đã biết rõ điểm này, cũng chính bởi vì nguyên nhân này, lúc Lý Ngọc bị tên thú nhân kia bắt đi, Tiger mới không đi cứu. Lần này, Tiger rõ ràng cho thấy, hắn muốn bắt Lý Ngọc cướp trở về với chủ ý muốn nàng vui vẻ trở lại, Tô Từ không thể không trịnh trọng nói như vậy để ngăn cản hắn.

    Nghĩ nghĩ, Tô Tìr vẫn không thế nào yên tâm, nàng lại cường điệu nói mẩy lần như thế, cường ép Tiger mở miệng đáp ứng không đi cướp về, mới gục xuống tiếp tục giấc ngủ.

    Tô Từ hoàn toàn không lo lắng Tiger sẽ lén nàng cướp Lý Ngọc về, bởi vì một khi Tiger đáp ứng nàng chuyện gì, nàng còn chưa gặp qua hắn làm không được.

    Nửa đêm, Tô Từ khát nước đột nhiên tỉnh lại, nàng ngồi dậy lần mò dùng bát đá uống nước, sau đó nhẹ chân nhẹ tay nằm trở lại trên giường, vừa mới nằm xuống, liền mơ hồ nghe thấy Tiger kêu một tiếng “Tô Tô”, tiếp theo thân thể nàng liền bị Tiger ôm đồm vào trong ngực hắn.

    Tô Từ nhìn thấy trong một mảnh hắc ám, thỉnh thoảng u u xuất hiện quang mang chợt lóe chợt tắt (*mắt Tiger lóe sáng trong đêm), nàng cười một cái, duỗi tay che lại mắt Tiger muốn hắn nhắm mắt lại đừng nhìn nàng, sau đó động động thân thể tiếp tục nhập mộng.

    Một đêm ngon giấc, lúc Tô Từ vươn vai rời giường, trong đầu xẹt qua một câu nói.

    Đây là mái ấm làm cho người an tâm.

    Ngày qua đi thật sự nhanh.

    Trên mặt vách tường, nơi có thể viết đã sớm đầy những vạch dùng để đếm ngày của nàng, cho nên Tiger giúp nàng làm một tảng đá khác cho Tô Từ đếm thời gian.

    Chỉ là đến bây giờ, người khắc lên tảng đá lại chính là Tiger. Hắn chịu không nổi khi thấy Tô Từ tốn sức dùng cốt đao khắc những đường nét cong cong vẹo vẹo trên tảng đá, hắn chỉ cần duỗi tay nhẹ nhàng khẽ vạch một cái là đã hoàn thành một nét mà Tô Từ phải mất hơn mấy phút đồng hồ mới làm xong.

    Ban đêm, lúc làm ‘chuyện gì đó’ Tô Từ thấy Tiger cẩn thận dè dặt lần mò trên thân thể nàng, quả thật là thấy tội không nói nổi, nàng đã từng có ý muốn cắt sạch móng tay hắn, nhưng nghĩ lại móng tay này có quá nhiều công năng: Xử lý con mồi, cấp nàng làm chạm đá cùng trang sức, cấp nàng làm chén gỗ, đồ dùng sinh hoạt, cấp nàng khắc thời gian, khi nàng chế tác quần áo móng tay hắn chỉ cần vừa chạm vào, chỉ liền bị cắt đứt, sắc bén hơn cả dùng kéo cắt.

    Hơn nữa nàng cũng đã từng nhìn thấy lúc Tiger săn mồi trong hình người, móng tay được sử dụng như một vũ khí sắc bén. Cho nên, nàng chỉ có thể nhịn không đem móng tay hắn đi xử lý.

    Nhưng nói tóm lại, kỳ thật đối với móng tay này của hắn nàng rất vừa lòng.

    Buổi sáng, khi Tiger đi qua bên cạnh vạch một đường trên bảng đếm thời gian, Tô Từ mới phát hiện, thế nhưng đã là tháng sáu.

    Nghĩ nghĩ, nàng đã cùng Tiger thê thê thảm thảm trải qua lần đầu tiên giống như chỉ mới xảy ra chưa được bao lâu, không nghĩ đến, thế nhưng đã qua hơn nửa năm.

    Tô Từ lấy ra laptop từ trong ba lô cũ nát, xem mấy chữ lít nhít líu nhíu trên màn hình, nàng đi đến trước vách tường nhìn những đường nét nàng dùng than củi vẽ ra, lại xem đến tảng đá mà Tiger khắc lên để đếm thời gian… Lúc này Tô Từ chân chính nhận ra nàng đến nơi này đã một năm rồi.

    Đă qua một năm rồi sao.

    Tiger đã ở bên ngoài kêu nàng đi ăn điểm tâm. Tô Từ giật mình đứng dậy đáp lại hắn, nàng đi ra ngoài tiếp nhận thịt Tiger đưa qua.

    Nơi này không có truyền hình, không có máy vi tính, tủ lạnh, máy giặt quần áo; không có quần áo, bột giặt, không có băng vệ sinh, nàng cũng chỉ có thể dùng ba lô, dùng một cái bàn chải đánh răng trong suốt một năm nay… Ở nơi nguy hiểm này, nàng thời thời khắc khắc đều có thể bị nguy đến tính mạng, rước lấy vết thuơng vào mình, nàng đã chịu qua rất nhiều vết thương, trên thân nàng có rất nhiều vết sẹo không bao giờ phai đi.

    Cứ tưởng rằng, cho dù nàng có thể sống sót tại thế giới này, cũng sẽ gian nan khốn khổ, trong hồi ức có rất nhiều hình ảnh khủng bố dường như đã xảy ra rất lâu rất lâu…

    Nhưng là sự tình lại không như nàng tưởng

    Một năm… Trong hồi ức một năm nay của nàng thế nhưng toàn là những hình ảnh vừa ấm áp lại khoái nhạc. Trong hồi ức của nàng chỉ tồn tại một người vẫn luôn chiếu cố nàng, bảo hộ nàng là Tiger. 

    Ăn xong bữa sáng, Tô Từ bò lên lưng Tiger, xuất phát đi về phía nhà vợ chồng thú nhân hàng xóm.

    Rất lâu rồi nàng không gặp vợ chồng bọn hắn… Cũng không biết rõ có phải xảy ra chuyện gì rồi hay không.

    Tô Từ ngớ ra một hồi khi thấy trong huyệt đôi vợ chồng thú nhân là một tổ sói con. Không biết từ khi nào vợ chồng bọn hắn đã chuyển nhà đi nơi khác.

    Biết rõ bọn hắn đã chuyển đi nơi khác, Tô Từ rầu rĩ dị thuờng khó chịu.

    Đây cũng không phải lần đầu tiên nàng thấy hàng xóm chuyển nhà… Gấu đen hàng xóm cách vách đã sớm chuyển nhà vào hai tháng trước. Hắn tìm được bạn lữ, hai người cùng nhau rời đi.

    Nhìn xem bóng lưng của bọn hắn, tuy rằng Tô Từ có chút buồn bã, nhưng càng nhiều vẫn là chúc phúc bọn hắn.

    Cảm giác không giống bây giờ, khó chịu giống như trong ngực đang bị đè nặng bởi một tảng đá lớn, ngay cả hít thở cũng thấy khó khăn.

    Đêm hôm đó, Tô Từ mơ một giấc mộng, nàng mơ thấy con tiểu thú nhân lúc trước bị thú cha vứt bỏ vẫn không có chết đi, nó giãy dụa còn sống sót, hơn nữa bình an vượt qua một kiếp để thành niên, thiên tân vạn khổ trở lại huyệt động mà hắn vẫn luôn tâm tâm niệm niệm, lại phát hiện nơi đó đã là nơi ở của một dã thú khác.

    Tô Từ mạnh tỉnh lại, nằm trong ngực Tiger, nàng muốn ngủ lại cũng không được.

    Đứa con… bây giờ là tâm bệnh duy nhất của Tô Từ.

    Cùng Tiger viên phòng đã hơn nửa năm, từ lúc bắt đầu Tô Từ mơ hồ cao hứng, cho tới bây giờ đã trở nên nôn nóng. Con cái đã trở thành tâm bệnh của nàng cùng Tiger.

    Nhưng cũng có khi đó chỉ là tâm bệnh của mình nàng mà thôi. Tiger vẫn luôn đối xử tốt với nàng, hắn cũng chưa từng biểu lộ ra khát vọng muốn một hài tử.

    Đối với hài tử… Kỳ thật Tô Từ vừa sợ hãi lại vừa mong đợi.

    Tuy nói giữa các thú nhân cũng không nhất định chỉ có thể cùng một đồng loại giao phối, nhưng ít ra giống cái vẫn là thú nhân, là thú nhân có thể biến thân.

    Tô Từ mất thời gian rất lâu nói với chính mình, ‘Phải tiếp nhận, phải tiếp nhận chuyện này, thuận theo tự nhiên là tốt rồi.’

    Nhưng giấc mộng này lại nhắc nhở Tô Từ… Cho dù nàng đã nỗ lực để thích ứng, nhưng quy tắc trong tự nhiên nơi đây thủy chung không giống với thế giới quen thuộc của nàng.

    Nàng không có biện pháp thay đổi, cũng nhất định phải thuyết phục chính mình chịu đựng hài tử có khả năng bởi vì nàng không phải thú nhân mà xuất hiện vấn đề nào đó; nàng cũng nỗ lực muốn chính mình phải tiếp nhận sự thật là: Hài tử cũng sẽ đến tuổi phải ra ngoài lịch lãm, tự kiếm đường sinh tồn, thậm chí có thể bởi vì không qua nổi một lịch kiếp để thành niên mà chết ở bên ngoài…

    Đó là vấn đề mà tất cả các chúng tộc thú nhân phải đối mặt, mà nàng cũng không có biện pháp giải quyết vấn đề.

    Nhưng nàng hoàn toàn không cách nào tiếp thu con nàng sau khi bị đuổi ra khỏi nhà, vượt qua thử thách trưởng thành, lại bởi vì không có biện pháp liên hệ lẫn nhau mà thất lạc, cả đời này cũng không cách nào có thể gặp lại.

    Thậm chí, cũng có khả năng con nàng sẽ không trở về nhà nữa, không nhớ được trong nhà còn có người đang chờ hắn trở về, từ nay chính hắn ở bên ngoài tìm bạn lữ, thành lập gia đình.

    Những khả năng này đều có khả năng xảy ra với xác suất cực lớn, hơn nữa cái gì nàng cũng đều không làm được, chỉ có thể tiếp thu hiện thực.

    Nghĩ đến đó, Tô Từ chỉ cảm thấy cả người cũng bị đau, khó chịu muốn chết được.

    Từ lúc nàng tỉnh lại, Tiger cũng đã tỉnh theo, phát hiện tâm tình nàng không tốt, hắn vẫn luôn ôm Tô Từ an ủi nàng.

    Lúc này thấy vẻ mặt thống khổ của Tô Từ, hắn gấp gáp đứng dậy muốn lập tức ra ngoài hái diệp tử chữa thương về.

    Tô Từ lập tức nắm lấy tay hắn, lôi kéo hắn ngồi xuống, nàng tựa vào trước ngực hắn, nghe tiếng tim đập dồn dập của hắn, thật lâu sau mới lau nước mắt trên mặt, thấy hắn đầy mặt khẩn trương mở lớn đôi mắt màu vàng nhìn nàng, Tô Từ thì thào nói, “Tiger, Tiger, chờ chúng ta có con, chúng ta liền chuyển nhà đi được không?”

    Dời đến cái băng hỏa động lúc trước đi.

    Nàng sẽ nhịn xuống không can thiệp vào quá trình hài tử học cách sống độc lập, cũng sẽ buông tay cho hắn ra ngoài lưu lạc. Nhưng là, hài tử của nàng nhất định phải có nhà để về… Vạn nhất hắn không thể vượt qua một kiếp thành niên, hắn còn có thể vô ý thức muốn trở về nhà, một nơi sẽ không có bất kỳ ngăn cản nào với hắn, cho dù chết cũng phải chết ở bên cạnh cha mẹ.

    Trong mắt Tiger biểu lộ không hiểu tại sao lại muốn chuyển nhà, nhưng chuyển nhà cũng chẳng phải là việc lớn gì, hắn chỉ sợ Tô Từ lưu luyến nơi ở cũ không dọn đến ở nơi tốt hơn.

    Thấy thế, hắn vội gật đầu vuốt ve lưng Tô Từ, nói: “Được, chuyển nhà. Tô Tô không khóc, chúng ta chuyển nhà.”
     
  3. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 52: Trốn Chết (1)

    Tháng sáu trong rừng rậm thật là oi bức, đương nhiên Tô Từ cũng không đi ngâm mình ở suối nước nóng nữa rồi. Bây giờ Tiger cũng thích dùng hình người đi săn mồi, toàn thân không bị bao phủ bởi một tầng da lông rậm rạp thật sự là nhẹ nhàng khoan khoái nha, không nóng như trong hổ hình.

    Về phần Tô Từ, quần áo da thú trên thân nàng cũng thiếu đi mấy tầng, bây giờ nàng đã hiểu vì sao thú nhân chỉ che khuất ‘bộ vị quan trọng’ trong ngày hè. Quả thật là không ai thích cuộn một tầng da thú lên người cho nóng bức thêm trong những ngày như thế này a.

    Làn da trắng nõn được tu dưỡng trong mùa đông của Tô Từ bây giờ lại biến thành màu đen. Bởi vì nàng thường xuyên đi theo Tiger trèo non lội suối, ra ngoài du ngoạn hoặc đi săn, nên mỗi khi Tô Từ dùng lực trên cánh tay của nàng sẽ xuất hiện khối cơ bắp nhỏ, sẹo lồi sẹo lõm gì đó càng không có cơ hội xuất hiện trên người nàng (*ý nói bây giờ nàng rất khỏe mạnh, khó mà bị thương như trước, không bị thương => không có vết sẹo nhé). Nếu như để cho bạn bè trước đây của nàng nhìn thấy, bọn họ tuyệt đối sẽ không tin nữ nhân nhìn như rất ngỗ ngược trước mắt đây, lại là Tô Từ điềm đạm mà bọn hắn quen biết.

    Tiger cũng không thấy Tô Từ có gì khác, trong mắt hắn, Tô Từ chính là Tô Từ, là Tô Tô của hắn, dù thế nào cũng không thay đổi.

    Tháng bảy, thời tiết càng nóng đến khó chịu, nắng lại gắt, Tô Từ thường xuyên ăn một vài loại rau dại nhỏ có chút héo úa hoặc trở nên khô vàng. Bởi vì quá mức oi bức, Tiger tìm đến một con sông hóng mát tại thượng du, lúc này Tô Từ mới dễ chịu hơn một chút.

    Về phần Tiger, có lẽ hắn chịu không nổi không khí ngột ngạt, nóng bức như vậy, tỳ khí của hắn trở nên có chút táo bạo, thậm chí nửa đêm đột nhiên tỉnh lại, biến thành thú hình tứ chi cào cào trên đất, thấp gầm nhẹ, Tô Từ căn bản an ủi hắn không được, hắn thế nhưng đi lòng vòng trong sơn động một hồi, lại an ủi liếm liếm Tô Từ, sau đó hoàn toàn không cố kỵ đêm tối liền chạy ra sơn động.

    Lúc trở về mang theo một con heo rừng, sau đó ngồi lên tảng đá ngoài sơn động, thừa dịp bóng đêm đem thịt cắt thành mảnh nhỏ phơi trên tảng đá. Tô Từ đi ra xem hắn, hắn nhanh chóng phất phất tay muốn nàng trở về ngủ tiếp.

    Lúc này chân trời cũng mơ hồ trắng bệch, trời cũng đã sắp sáng. Tô Từ làm sao còn ngủ được nữa, nàng cầm thạch đao đang muốn đi phụ giúp hắn cắt thịt, nhưng lại bị Tiger xua đi, đưa cho nàng khối thịt muốn chính nàng nướng ăn.

    Hoàn toàn giống như là hắn cầm đường đi dụ dỗ trẻ nhỏ đi chỗ khác chơi vậy. Lập tức Tô Từ liền tức giận, bởi vì thấy hành động dị thường của hắn mà nàng lo lắng cả đêm không ngủ, hắn làm vậy càng khiến lửa giận của Tô Từ bạo phát đi ra, trực tiếp nhào lên phía trước hung hăng cắn một ngụm trên cánh tay hắn, nhưng hắn cũng không có phản ứng gì, thế nhưng cánh tay đó còn có thể mang theo Tô Từ tiếp tục cắt thịt heo của hắn.

    Còn dùng một bàn tay dính máu khác vuốt bên má Tô Từ đang phồng ra, lo lắng nói, “Tô Tô, đau…”

    Đừng hiểu lầm, hắn tuyệt đối không phải nói hắn đau, mà là lo lắng hàm răng Tô Từ bị đau khi cắn hắn. Tô Từ bại trận, buông ra miệng, xoa xoa gò má, dùng thạch đầu cắt khối thịt mà hắn ném cho nàng, học động tác của hắn, phơi thịt trên tảng đá.

    Nếu như không có chuyện gì xảy ra, Tiger sẽ không làm loại hành động khó hiểu này, trong tâm Tô Từ mơ hồ cảm thấy bất an, mặc dù cũng không giúp được cái gì, nhưng nàng cũng có thể làm được những chuyện trong khả năng cho phép.

    Thịt thái ra thật mỏng, ánh nắng lại gắt, đến buổi tối, gần như cũng làm xong.

    Buổi tối, Tô Từ hỏi Tiger có chuyện gì xảy ra, Tiger cũng chỉ nói nguy hiểm, muốn hắn nói ra cụ thể nguy hiểm là gì, hắn cũng nói không nên lời, sau đó nói với Tô Từ, bọn hắn phải chuyển nhà đi.

    Tô Từ vốn tưởng ràng hắn nói chuyển nhà cũng sẽ cho nàng thời gian chuẩn bị, nhưng hôm sau, Tô Từ vừa tỉnh lại liền thấy trong ba lô của nàng nhiều loại trái cây mọng nước, bình đựng nước cũng đầy ắp; bên cạnh còn có một gói to da thú đại khái nặng khoảng ba mươi đến bốn mươi cân, Tô Từ kéo ra xem bên trong chỉ thấy toàn là thịt khô, còn có hai miếng da thú lớn, Tô Từ phỏng chừng trọng lượng hai khối da thú này đã chiếm hơn một nửa cân nặng của cái gói to.

    Lúc này Tiger đang lựa chọn một vài món đồ trang sức phỉ thúy mà hắn đã tặng cho Tô Từ, cùng một vài đồ dùng chạm đá để vào trong túi, thấy những đồ dùng chạm đá lớn, hắn đô đô miệng thì thào một chút, cuối cùng lưu luyến sờ sờ những vật chạm đá lớn còn thừa lại căn bản không thể mang theo

    Tiger mang theo cái gói to đi về phía Tô Từ nói “…Vài cái, mang theo không được.” Lúc hắn nói những lời này với Tô Từ, đôi mắt né tránh mang chút xấu hổ, Tô Từ xem trước mặt cái gói to còn lớn hơn rất nhiều so với gói đựng thịt khô, nàng mỉm cười, dùng mặt cọ xát lòng bàn tay thô ráp của Tiger, mở ra gói to lấy ra từng cái từng cái một để ra bên ngoài.

    Tiger nhanh chóng muốn chuyển nhà như vậy, tuyệt đối là nơi này sắp xảy ra đại sự gì đó, nàng làm sao để cho hắn mang những vật nặng này, chúng ít nhất cũng nặng gần trăm cân. Tô Từ lấy ra từng cái từng cái đưa ra ngoài, Tiger thấy thế cũng hiểu rõ ý tứ của nàng, gắt gao nhíu mày, ngẫu nhiên sẽ cầm lấy chạm đá hoặc chạm ngọc mà Tô Từ bỏ ra, cầm lại một cái bỏ vào trong gói to.

    Tô Từ xem xét, những vật hắn cầm lại, phần lớn là lúc trước nàng thấy liền đặc biệt thích hoặc biểu hiện ra thích thú so với vài cái khác.

    Tất cả những vật chạm đá này đều là Tiger tặng nàng, là do bàn tay hắn một chi một chi tróc khắc ra, tất cả đều sinh động, đây cùng đại biểu Tiger tiêu phí tâm huyết làm ra, Tô Từ cũng không đành lòng bỏ lại.

    Cho nên mới có tình cảnh, một người lấy ra, một người lại bỏ trở vào trong gói… Đến cuối cùng, tuy rằng lấy ra một đống lớn vật chạm đá, nhưng trong gói to vẫn còn nặng đến mười cân.

    Tiger phải cõng theo nàng cùng mấy chục cân thịt khô, như vậy đã là nặng lắm rồi, nàng không thể để hắn phải gánh thêm một đống lớn vật không thể ăn không thể uống… Tô Từ thấy lông mày Tiger nhíu chặt lại có thể ép chết một con ruồi, nàng vội cười, cột lại cái gói to đựng vật chạm đá, chạm ngọc, sau đó kêu một tiếng “Tiger”. Mặt mày Tiger lập tức hớn hở, đem gói to nhấc lên để bên cạnh gói đựng thịt khô, sau đó lại biến thành thú hình nằm ghé vào trước mặt Tô Từ.

    Tô Từ biết rõ đã đến giờ xuất phát… Hôm qua nàng mới biết là phải chuyển nhà, hôm nay đã phải đi rồi.

    Tô Từ lưu luyến nhìn lại một lần nữa sơn động, nơi mà nàng và hắn đã ở hơn nửa năm, sau đó xoay người lại lấy sợi dây da thú cột lên thân Tiger để giữ thăng bằng, mới vác ba lô trên lưng, lại cố hết sức nhấc lên gói da thú to, dùng sợi dây da thú cột lên trên lưng Tiger.

    Cho dù trên lưng đeo nhiều gánh nặng như vậy, nhưng tốc độ Tiger vẫn rất nhanh.

    Trên đường chạy đi, Tô Từ phát hiện còn có rất nhiều thú nhân chạy băng băng cùng một hướng với nàng, bọn hắn kết bè kết đội đi chung với nhau hoặc có đôi có cặp chạy đi, hoặc chỉ có một người nhanh chóng chạy về phía trước, không hề trao đổi với nhau. Chỉ nửa ngày ngắn ngủi, Tô Từ thấy chủng loại các thú nhân càng ngày càng nhiều, vượt qua số chủng loại thú nhân mà nàng đã gặp qua.

    Nhưng rất nhanh, Tô Từ liền phát hiện một hiện tượng. Tất cả bọn hắn, trên thân không có mang theo bất kỳ gánh nặng nào, bất kể là giống cái hay thực vật cũng vậy.

    Tô Từ lại nhìn Tiger, đôi mắt lại ôn nhu thêm mấy phần… Bây giờ chỉ cần nấu thịt khô thật mềm hoặc dùng nồi đá châm dầu xào chín, Tiger cũng vẫn có thể miễn cưỡng ăn một chút. Nàng vốn tưởng rằng gói thịt khô này một phần là Tiger chuẩn bị cho hắn, nàng không nghĩ đến, toàn bộ một gói thịt to là hắn chuẩn bị cho mình nàng mà thôi.

    Ánh mặt trời dần dần trở nên nắng gắt, Tô Từ bị phơi nắng đến nỗi đầu choáng váng, mắt hoa lên. Phần cánh tay cùng bắp đùi lộ ra bên ngoài bị phơi nắng trở nên vừa đỏ, vừa sưng, lại ngứa, bất đắc dĩ, Tô Từ phái kêu Tiger dừng lại, lấy ra một khối da thú từ trong túi, kêu Tiger dùng móng vuốt chọc ra hai lỗ, giật sợi dây mây, đem da thú bao bọc quanh thân mình, sau đó lại dùng sợi dây mây xỏ qua hai lỗ cột lại.

    Bây giờ từ đầu đến chân nàng đã hoàn toàn được che kín, tuy rằng có nóng một chút, nhưng không phải bị phơi nắng đến tổn thương.

    Trên đường Tiger không hề nghỉ tạm dừng chân, giống như hắn hoàn toàn không mệt mỏi vậy, vẫn cứ chạy về phía trước.

    Bởi vì bị da thú bao quanh, mồ hôi trên thân nàng chảy ra thật ngột ngạt, bây giờ ngay cả mái tóc cũng đã ướt đẫm mồ hôi. Đến lúc trời sắp tối, Tô Từ đã quen với một mảnh màu xanh tươi của cây cối trước mắt, cùng với quy luật dao động nhấp nhô lên xuống khi Tiger đang chạy.

    Lúc này bình nước trong ba lô của Tô Từ cũng không còn bao nhiêu nước, hoa quả mà Tiger chuẩn bị trước đó nàng đã sớm ăn hết, đến hiện tại Tô Từ cũng không biết rõ hắn nói nguy hiểm sắp đến là cái gì, thậm chí nguy hiểm đến nỗi tất cả thú nhân đều khẩn trương. Bởi vì không biết rõ tính chất nghiêm trọng của chuyện này đến mức độ nào, nên Tô Từ cũng không dễ dàng kêu Tiger dừng lại.

    Lại có mồ hôi chảy vào trong mắt, Tô Từ nhắm mắt xua đi mồ hôi, vừa mở mắt ra, liền nhìn thấy một mặt hồ rộng rãi.

    Lúc này, đối với Tô Từ, nàng chưa bao giờ có khát vọng mãnh liệt với nước đến vậy.

    May mắn, lúc này Tiger cùng đã thả chậm lại tốc độ, hắn quay đầu nhìn Tô Từ, đặt nàng xuống một bãi cỏ bằng phẳng.

    Tô Từ liền tháo xuống sợi dây cùng các vật dụng trên lưng Tiger, sau đó nàng khẩn cấp vội vã chạy một mạch đến hồ nước. Tiger ở phía sau khò khè khò khè giống như là đang cười nàng vậy, đợi Tô Từ nhảy vào trong nước, hắn trực tiếp biến thân ở giữa không trung, lại đột nhiên bổ nhào vào bên cạnh Tô Từ, Tô Từ đang uống nước, nhất thời bị nước bắn tung tóe lên mặt.

    Tô Từ lau hết nước dính trên mặt, hung hăng trừng hắn đang tại cuời ha ha, sau đó lại cúi đầu chỉnh trang lại chính mình.

    Hiện tại nàng không ngửi thấy mùi mồ hôi trên thân, nhưng một tầng mồ hôi nhớp nháp dính trên người, Tô Từ vừa nhìn thấy liền khó chịu.

    Tiger đem Tô Từ để trên một cây đại thụ kín gió, sau đó hắn chạy xuống đi săn.

    Hắn nhất định phải ăn thức ăn để duy trì thể lực, nhưng lại không thể gánh theo Tô Từ trong lúc săn mồi, nên cũng chỉ có thể làm như vậy. Trên người Tô Từ có hơi thở, có mùi của hắn, nàng lại đang ngồi trên cao, dã thú có thể uy hiếp đến Tô Từ với độ cao như thế này, bình thường đều bị mùi của hắn làm bọn chúng phải tránh xa, bọn chúng không dễ dàng tiến lên trực tiếp công kích, nên vấn đề an toàn của Tô Từ hoàn toàn không lo ngại.

    Tô Từ vừa mới tắm rửa, toàn thân sảng khoái, ngồi ở trên tàng cây lại có gió mát quất vào mặt, thư thái đến nỗi nàng muốn kêu to lên.

    Hồ nước bên cạnh rất rộng rãi, có lẽ là do góc độ quan sát nên Tô Từ thấy nước trong hồ có màu xanh đậm, thường thường còn có cá nhảy lên mặt nước, tạo ra tầng tầng gợn sóng, xem ra cực kỳ xinh đẹp.

    Tô Từ đang thưởng thức cảnh đẹp, đột nhiên thấy một chỗ mặt hồ toát ra một chuỗi xoáy nước, một chỗ không xa tiếp đó lại có mười mấy chuỗi, cá trong hồ nhảy càng thêm gấp… Tô Từ ngẩn người, hít vào một hơi.

    Trước đó Tiger trở nên bất an nôn nóng, hàng loạt các thú nhân di chuyển, thời tiết dị thường oi bức…

    Tất cả các mấu chốt trên đều tỏ vẻ sắp có thiên tai. Chỉ là qua sách báo nàng biết được động vật có thể nhận biết trước điềm báo động đất, nhưng không nghĩ đến, cảm giác của các thú nhân còn nhanh hơn động vật, ngay khi động vật còn chưa có cảm giác đến nguy cơ động đất, thú nhân cũng đã bắt đầu di chuyển đi tị nạn.

    Tô Từ nhanh chóng leo qua bên cạnh mở ra gói thịt khô. Lúc Tiger phơi nắng, đã đem thịt cắt thành từng mảnh rất mỏng, cũng đem nó phơi nắng đến khô ráo, xem ra trong khoảng thời gian ngắn nàng không cần lo lắng vấn đề thức ăn, lúc này nàng mới yên lòng.

    Tiger rất mau đã trở lại, hắn đem con mồi ném lên một chạc cây, rất nhanh bò lên cây, ôm lấy Tô Từ và mấy gói to bên cạnh mang xuống dưới, sau đó đến mép nước xử lý con mồi.

    Tô Từ thì tìm bó củi chung quanh, hai người tự phân công nhau, ai làm việc nấy, rất nhanh, trong không khí liền bay ra một mùi thơm của thịt nướng.

    Buổi sáng Tô Từ ăn thật sự no, nhưng giữa trưa lại không có ăn cái gì, nên bây giờ cũng đã đói đến ngực dán vào sau lưng, không đợi Tiger nướng xong, nàng đã dùng thạch đao cắt một tầng thịt vàng óng ả phía trên, cắn một cái, phần còn thừa nàng đưa tới miệng Tiger, sau đó lại cắt thêm một miếng thịt khác.

    Ăn xong bữa tối, không bao lâu sau, Tiger cũng đem bó củi còn lại ném vào đống lửa, kế đó biến thân thành thú hình, quỳ rạp trên mặt đất, đôi mắt màu vàng nhìn Tô Từ, Tô Từ vốn nghĩ sẽ thương lượng với hắn tìm biện pháp ứng đối trận động đất sắp tới, nhưng nghĩ lại, sinh tồn ở chỗ này thì Tiger còn lợi hại hơn so với nàng biết bao nhiêu lần, cho nên nàng cũng không muốn hắn thêm phiền, vội đi qua nằm xuống, gối lên chi trước của hắn, nhắm mắt lại chuẩn bị đi ngủ.

    Tuy rằng ăn cơm chưa được bao lâu đã đi ngủ sẽ không tốt đối với thân thể, nhưng ban ngày Tiger chạy lâu như vậy rồi, hắn cần nghỉ ngơi đầy đủ.

    Mà Tô Từ tuy rằng cái gì cũng không làm, nhưng chịu xóc nảy cả ngày cũng cảm thấy rất mệt mỏi, rất nhanh, hô hấp vốn có chút hỗn độn của nàng đã đều đặn lại, Tiger cẩn thận động động thân thể bao bọc lấy nàng dưới thân hắn, ủ ấm cho nàng, ừng ực liếm liếm mặt nàng, mới nhắm mắt lại.
     
  4. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 53: Trốn Chết (2)

    Buổi chiều ngày thứ hai, Tô Từ liền thấy, không chỉ có thú nhân chạy trốn chết, mà có thêm nhiều động vật bình thường khác.

    Tô Từ thấy vậy có chút luống cuống, tuy nàng biết rõ động vật có thể cảm ứng điềm báo động đất, nhưng lại không biết thời gian chính xác động đất có thể xảy ra. Nàng lo lắng nếu thời gian quá ngắn, nàng và Tiger không chạy kịp tránh khỏi sẽ ra sao đây.

    Nhưng rất nhanh nàng liền trấn định lại.

    Tiger còn có tâm tư tìm địa phương nghỉ ngơi chỉnh đốn, như vậy đại biểu cho hắn có thể chạy kịp. Nhưng cũng không nên làm hắn lãng phí thể lực, Tô Từ nhìn vài lần một túi tảng đá (*túi đựng phỉ thúy và những vật chạm đá mà Tô Từ thích) treo trên người hắn, nàng tìm một cơ hội cắt đứt sợi dây da thú buộc gói to đựng tảng đá. Lúc ấy, Tiger đang gấp gáp chạy như điên, chờ hắn phát hiện mất đi cái túi, hắn gấp gáp rống to lên thì đã muộn rồi.

    Gói to bằng da thú vừa rơi xuống đất lăn vài vòng, sợi dây cột cái túi đứt đoạn hơi mở ra làm một vài mảnh bị bể văng ra ngoài.

    Tiger quay lại, cúi đầu cắn một góc gói to lôi kéo, những vật chạm ngọc, chạm đá bên trong bị va chạm ‘lao xao’ trong túi, cơ hồ không có cái nào là nguyên vẹn, cái túi bị hắn cắn lôi kéo lập tức rơi đồ ra trên mặt đất, Tiger có chút vô thố đảo quanh chúng nó vài vòng, cổ họng thấp gầm nhẹ, sau đó quay đầu trừng mắt nhìn Tô Từ, cũng không kêu Tô Từ xuống dưới, hắn chỉ duỗi ra chân trước cẩn thận thò vào khe hở của một tảng đá lôi kéo, hi vọng có thể tìm ra mội cái còn nguyên vẹn.

    Những thứ này toàn là Tô Từ trước kia rất cẩn thận nâng niu, không cho Tiger quá phận tiếp cận, nàng sợ hắn vừa vung lên tay hay vung đuôi đụng phải bảo bối của nàng sẽ làm chúng nó bị bể nát. Những vật này toàn là Tiger kiên nhẫn từng chút từng chút một chạm khắc tặng cho nàng, Tô Từ quả thật là không muốn bỏ. Nhung lý trí lại nói cho nàng, những vật này hoàn toàn không thích hợp mang đi chạy nạn a.

    Trước khi chạy đi Tô Từ không biết rõ tính chất nghiêm trọng của lần chạy nạn này, nàng mang theo chúng nó, hơn nữa Tiger cũng không muốn bỏ lại, nàng vì an ủi hắn nên cũng đành chấp nhận.

    Nhưng những vật dễ bể này cũng không được xử lý chống va chạm (*ví dụ như bọc lại một tầng da thú, chúng nó sẽ không va chạm với nhau mà bị bể) nên chúng cũng sẽ bị bể trong quá trình chịu xóc nảy do chạy băng băng trên đường, Tô Từ định khuya hôm nay giải thích cho hắn hiểu vấn đề, với lại nàng chỉ cần giữ lại vài món là đủ rồi, đỡ mất công chọn lựa cho khổ.

    Tiger cũng không có trì hoãn bao lâu, rất nhanh từ trong tảng đá ngậm ra một khối trang sức bị bể một góc nhỏ xíu, hắn quay đầu nhìn Tô Từ. Tô Từ chột dạ, lấy lòng kêu một tiếng “Tiger” vươn tay ra cầm món trang sức dưới ánh mặt trời phá lệ xinh đẹp.

    Tiger nháy mắt mấy cái, bất tình bất nguyện đem trang sức đặt vào lòng bàn tay Tô Từ, trong mũi trọng trọng hừ một tiếng, quay đầu đạp hai bước tại chỗ, Tô Từ hiểu ý, bỏ trang sức vào trong ba lô, lại cúi người cầm lấy sợi dây chuẩn bị tiếp tục chạy đi.

    Bởi vậy Tiger rất buồn bực, trên đường đi Tô Từ cũng không phát hiện ra tâm tình của hắn. Buối tối dừng lại nghỉ ngơi chỉnh đốn, hắn hoàn toàn không có phản ứng gì với nàng.

    Tô Từ chủ động đi qua lấy lòng cũng không dụ dỗ được hắn hết giận, lúc này đang chạy nạn, Tiger tuyệt đối cần thể lực, Tô Từ cũng vậy, cho nên nàng không thể sử dụng ‘đòn sát thủ’ được với hắn. Lần này Tiger thực sự tức giận không nhẹ a, lại khó dụ dỗ nữa chứ. Aizz!

    Vừa nướng xong thịt, Tiger không như ngày thường cùng ngồi ăn cơm với nàng, mà là rất nhanh biến trở lại thú hình, đưa mông về phía Tô Từ, miệng ngậm khối thịt đang bốc khói mà ăn.

    Trên đống lửa còn treo phần ngon nhất của khối thịt, đó là Tiger chừa lại cho Tô Từ.

    Tô Từ ho khan một tiếng, từ trong ba lô lấy ra khối trang sức thiếu mất một góc hồi chiều, dùng sợi dây cố định lại đội ở trên đầu, sau đó mới cầm khối thịt nướng đến gần lão bạch hổ đang nhe răng hừ khí trước mặt, Tô Từ thỉnh thoảng lấy lòng kéo xuống một miếng thịt đưa tới bên miệng hắn, lão hổ hừ hừ, bất tình bất nguyện lè lưỡi đem miếng thịt cuốn vào trong miệng.

    Lúc đi ngủ Tiger vẫn còn tức giận, tuy rằng hắn uống nước xong trở về vẫn cẩn thận ghé vào nằm bên cạnh Tô Từ, nhưng lại cố ý xoay đầu sang hướng khác không nhìn nàng, Tô Từ thấy bộ dạng kỳ quặc này của hắn, trong tâm không nhịn được cười như nở hoa.

    Tốc độ Tiger rất nhanh, nhưng là đã chạy hai ngày rồi mà hắn vẫn không cho Tô Từ ăn thịt khô mà hắn đã chuẩn bị trước đó, điều này có nghĩa là, lộ trình chạy nạn lần này của bọn hắn tuyệt đối sẽ không ngắn, cũng đại biểu trận động đất lần này sẽ rất khó đỡ.

    Xác định thiên tai động đất sắp xảy ra, tâm tình khủng hoảng của Tô Từ không khi nào giảm bớt, đến buổi chiều nàng vẫn ngồi trên lưng Tiger nghĩ ngợi lung tung, không phải nàng làm tâm tình nàng trở nên không vui, cũng không phải không tin tướng vào năng lực của Tiger, mà là tự nhiên bị khủng hoảng cùng lo lắng, đặc biệt một khi đối diện với thiên tai, nàng không hề có năng lực phản kháng, chỉ có thể 100% dựa vào Tiger mà thôi.

    Vốn tưởng rằng khuya hôm nay sẽ khó đi vào giấc ngủ, nhưng khi Tô Từ cầm lấy chi trước của Tiger, nằm dưới thân hắn một lát liền ngủ say, khóe miệng hơi hơi vểnh một chút.

    Động vật chạy nạn càng lúc càng nhiều, lúc bắt đầu Tô Từ còn phát hiện một vài động vật khi nhìn thấy Tiger liền vô ý thức giảm lại tốc độ không dám chạy vượt qua mặt, đây là bản năng trời sinh chúng nó kinh sợ kẻ mạnh hơn mình, nhưng bây giờ chúng nó cũng không kiêng kỵ về vấn đề này nữa.

    Rất nhiều rất nhiều động vật chạy đi, có loài Tô Từ biết, cũng có loài nàng không biết, bọn chúng hoàn toàn không chú ý động vật đang chạy băng băng bên cạnh mình là đồng bạn hay là thiên địch, chúng nó chỉ có một mục đích duy nhất là ra sức chạy về phía trước.

    Hướng về nơi an toàn mà chạy.

    Thậm chí Tô Từ còn tận mắt nhìn thấy một động vật giống con sói, có lẽ do quá mệt mỏi, vừa không cẩn thận lảo đảo một cái, liền bị động vật chạy phía sau xông lên làm nó bị ngã xuống, cũng bị giẫm đạp lên… Rốt cục sau đó nó hoàn toàn không có khí lực đứng lên nữa.

    Tiger tiếp tục lấy tốc độ càng nhanh hơn nữa chạy băng băng, có lẽ là không lông tóc ngăn cản nên Tô Từ nhận ra một sự thật trước mắt, chỉ ngắn ngủi có mấy ngày, cho dù dùng mắt thường Tô Từ vẫn có thể thấy rõ hắn càng ngày càng gầy yếu, Tô Từ không có bất kỳ biện pháp nào giúp hắn, chỉ có thể chiếu cố tốt chính mình, không để chính mình càng thêm liên lụy đến hắn.

    Không khí căng thẳng càng lúc càng đậm, chạy đi được ba ngày, tuy rằng buổi tối Tiger vẫn tìm nơi nghỉ ngơi, nhưng ban ngày lại chạy không ngừng, cũng không tìm nơi nghỉ ngơi chỉnh đốn như trước nữa, cho nên chút thịt khô mang theo bắt đầu phát huy tác dụng của nó.

    Rừng rậm trước mặt giống như một mảnh vô tận, vĩnh viễn cũng không thể chạy thoát, càng lúc càng có nhiều động vật gia nhập hành trình chạy nạn. Cũng thấy được một tình cảnh cứ lặp đi lại nhiều lần, đó là một số động vật không cẩn thận ngã xuống, liền không có cơ hội đứng lên mà bị hết con này tới con kia giẫm đạp đến chết, nàng thấy nhiều đến nỗi đã không còn cảm giác tội nghiệp như lần đầu tiên chứng kiến.

    Đến lúc này, Tiger cũng đã chạy được một cự ly gần hàng ngàn, nhưng Tiger vẫn chạy về phía trước, nghe Tiger nặng nề hô hấp, Tô Từ rất muốn mở miệng kêu hắn dừng lại, thử tìm một nơi rộng rãi để tránh né qua cơn động đất.

    Dù sao chỉ cần không phải tại tâm địa chấn, thân lại ở một mảnh rộng lớn trống trải, ảnh hưởng của động đất cũng sẽ không quá nghiêm trọng.

    Trong lòng nàng có điểm hoài nghi Tiger cùng những động vật này sở dĩ chạy thẳng về phía trước là bởi vì nơi này vẫn còn trong địa phận tâm chấn, bọn hắn cảm nhận được nơi này có nguy hiểm nên mới không buông lỏng chạy thẳng về nơi mà bọn hắn cho là an toàn.

    Nếu như nơi này vẫn còn trong phạm vi tâm chấn của động đất mà nàng lại kêu Tiger dừng nơi này… Nếu như bởi vì phán đoán sai lầm của nàng mà kéo theo Tiger gặp nguy hiểm, nàng nhất định hối hận đến chết mất thôi.

    Mấy buổi tối này, Tô Từ cũng đã từng hỏi qua Tiger, hắn cảm giác được những gì, Tiger cũng chỉ nói rằng trực giác nói cho hắn biết hắn đang ở nơi không an toàn, cũng nói không nên lời tại sao lại như vậy, nhưng cảm giác về sự nguy hiểm vẫn còn đây.

    Cuối cùng Tô Từ cũng không hỏi nữa, chỉ chú ý đến mặt đường, để lựa chọn con đường tương đối rộng rãi một chút mà đi.

    Ngày thứ năm, bầu trời đột nhiên kéo tới mây đen, rất nhanh trời bắt đầu đổ mưa. Tại sâu trong rừng, bình thường mưa vào mùa hè tới rất nhanh, lại rất lớn, mưa kéo tới nhanh, đi cũng nhanh. Nhưng lần này lại không như vậy, lâm râm mưa phùn trong suốt một ngày.

    Tuy không ảnh hưởng hành trình chạy đi, nhưng lại làm người ta không được một tí khô ráo.

    Cho dù Tô Từ có che da thú cũng chịu không nổi trong thời gian dài mưa rồi lại ngừng, ngừng rồi lại mưa, quần áo trên thân cũng đã ướt nhẹp, tóc ướt đẫm nước nhỏ giọt xuống dưới, lông tóc trên thân Tiger cũng sớm bị ướt nhẹp chật vật dán ở trên người.

    Thịt khô trong gói to đã bị nước mưa tẩm ướt đến trắng bệch, thịt này vốn phơi nắng chưa đủ, do chuẩn bị gấp gáp chỉ ngắn ngủn một đêm nên đã sớm thúi không thể ăn được nữa rồi, sợ ăn vào sẽ bị đau bụng, Tô Từ chỉ có thể nhịn đau ném bỏ gói thịt. Bởi vì không có củi đốt để nướng thịt, nàng cũng chỉ có thể uống máu tươi, ăn thịt tươi như Tiger mà thôi.

    Xế chiều ngày thứ sáu, mưa phùn lại rơi, Tô Từ duỗi tay lôi kéo da thú che trên người. Gần một tuần lễ sống màn trời chiếu đất cùng lo lắng, hơn nữa gặp mưa, tuy rằng Tô Từ không làm bất cứ việc gì, chỉ ngồi trên lưng Tiger, nhưng thể lực đã tiêu hao đến cực hạn, nếu không phải có dây thừng da thú rắn chắc giữ vững, chỉ sợ Tô Từ đã sớm bị té ngã xuống đất.

    Hoàn toàn không nằm trong dự liệu, chỉ sau một giây, động đất thình lình xảy ra.

    Tiger đang chạy băng băng, bởi vì mặt đất đột nhiên bị lay động kịch liệt, hắn không cách nào khống chế thân hình lung lay mấy cái, Tô Từ cũng đã nhận ra, đúng lúc gắt gao ôm Tiger, hơn nữa có dây thừng cố định, nàng mới không bị văng xuống đất. Đột nhiên giữa thiên địa tại lay động, đại địa tại rít gào như có một sinh vật dưới lòng đất muốn trồi lên vùng thoát khỏi giam cầm. Cảm giác thái quá mãnh liệt khiến sắc mặt Tô Từ nháy mắt trắng bệch.

    Đồng hồ đeo tay của Tô Từ đã hư, nàng không cách nào tính toán chuẩn xác chấn động đã xảy ra bao lâu, nhưng tuyệt đối đã hơn hơn phút. Ngay trong đoạn thời gian mặt đất rung chuyển, cây cối chung quanh cũng lay động theo, một vài cây cao ngất nhập chân trời cũng đang lay động, một vài nơi trên mặt đất bị lõm xuống hoặc trồi lên… Trong thiên địa chỉ còn thanh âm núi đá, bùn đất lăn xuống; thanh âm của một vài cây cối ngã xuống, cùng với tiếng kêu của động vật, có kinh hoảng cũng có đau đớn.

    Tiger gầm nhẹ kiệt lực né tránh nguy hiểm đồng thời bảo trì thăng bằng của chính mình, nhưng Tô Từ vẫn cảm thấy nội tạng như bị xáo trộn nhào lăn bên trong làm nàng muốn phát điên.

    Đợi trời bình tĩnh trở lại, Tô Từ mới ngẩng đầu lên nhìn.

    Một mảnh hỗn độn.

    Trong không khí đột nhiên mang theo hương vị hủ bại, còn có mùi máu tươi, Tô Từ lập tức cúi đầu nhìn Tiger.

    Trên thân Tiger cũng không có vết thương, nhưng Tô Từ còn ngồi trên lưng Tiger, nơi có thể thấy cũng bị hạn chế, nàng đang muốn bò xuống kiểm tra toàn diện cho Tiger, hắn lại đột nhiên gầm nhẹ, Tô Từ rùng mình một cái, lập tức nằm xuống trở lại trên lưng Tiger, miễn cưỡng điều chỉnh thân thể, lúc này Tiger cũng đã như tên rời cung phóng qua một cây cũng không hoàn toàn bị đánh ngã chạy về phía trước.

    Sau đó Tô Từ mới nghe thấy, nơi mà bọn họ vừa rời khỏi phát ra một thanh âm gì đó.

    Tô Từ quay đầu nhìn xem, cũng không có thấy được cái gì, tốc độ của Tiger nhanh đến trước đó chưa từng có, Tô Từ gắt gao nằm trên người hắn, chú ý điều chỉnh thân mình.

    Sau đó mới lần nữa quay đầu nhìn về hướng vừa rời đi lúc nãy, liền thấy, tại nơi không xa phía sau, vốn là bình thường rừng rậm đã thiếu một góc, nơi đó giống như một bản vẽ, lặng yên không một tiếng động bị chùi đi một góc trên đó. Lại giống như là bị quái thú sâu trong lòng đất cắn nuốt, chậm rãi ngầm chiếm thổ địa.

    Trên mặt đất, bất luận là tảng đá, cây cối, vẫn là một vài động vật bị thương chưa kịp chạy xa, tất cả đều giống như bị nuốt vào trong miệng quái thú sâu đen thăm thẳm.
     
  5. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 54: Đồng Tộc Của Tiger

    Tô Từ thật sự bị dọa sợ, nhanh chóng quay đầu gắt gao cầm lấy Tiger.

    Tốc độ đất lún xuống rất nhanh, chớp mắt một cái đã ở phía sau lung Tiger, mặc dù Tiger chạy cũng rất nhanh. Tô Từ nhìn lại một lõm đen ngòm không xa phía sau, ngay cả thở nàng cũng không dám.

    Nhưng may mắn, nó ngừng lại phía sau Tiger.

    Tiger tiếp tục chạy về phía trước một đoạn nữa mới dừng lại, nặng nề dồn dập thở gấp. Tô Từ kinh sợ nhìn về nơi cách mấy cây đại thụ cong vẹo hơn trăm mét, bây giờ nơi đó tuy rằng không bị rung chuyển nữa, nhưng tảng đá, bùn đất chung quanh vẫn đang không ngừng rơi xuống dưới, còn có vùng đất giáp ranh vùng đất bị lún, một vài cây cối bởi vì mặt đất xói mòn mà dần dần nghiêng xuống dưới, sau đó là hoàn toàn rơi xuống hố đen.

    Chấn động cơ hồ chỉ xảy ra trong chớp mắt, thời gian rung chuyển xảy ra liên tục không tới một phút, nhưng nếu Tiger không phát hiện sớm, cho dù hắn liều mạng chạy trốn, tốc độ có nhanh đến mấy cũng sẽ bị mặt đất nuốt lấy.

    Nhưng cho dù là như thế, Tô Từ cũng có thể cảm giác được thân hình phía dưới căng cứng, có lẽ đột nhiên hắn lao lực mệt nhọc quá độ. Tô Từ nhanh chóng hít sâu vào một hơi, cúi xuống dùng tay chải chải lông Tiger, lớn tiếng nói chuyện với hắn. Nghe thấy thanh âm của nàng, đột nhiên Tiger ngửa đầu cao rống lên một tiếng, xoay người mang theo Tô Từ rời đi nơi này.

    Nơi này vừa mới bị cắn nuốt, nên cũng không phải là nơi an toàn để ở lâu, nếu lại có thêm một lần dư chấn nữa, chỉ sợ… khó tránh khỏi phạm vi rung chuyển bị khuyếch đại thêm.

    Dư chấn tới thật sự nhanh, hơn hai giờ, lại một lần nữa Tô Từ cảm giác được lay động mãnh liệt. Lúc này, Tiger đang chở Tô Từ vượt qua một ngọn núi cao, vị trí hiện tại đang ở trên sườn núi.

    Nhưng lần này, bất luận là Tiger hay là Tô Từ đều có tâm lý chuẩn bị, hơn nữa vừa mới tìm được đường sống trong chỗ chết, đối với lần dư chấn này, Tô Từ cũng không có nhiều cảm giác, mặt đất rung chuyển một chút đã dừng lại, Tiger vẫn cứ tiếp tục chạy về phía trước.

    Nhưng đi chưa được mấy bước, đột nhiên trên bầu trời vang lên một tiếng nổ mạnh. Tiếng nổ phát ra từ hướng huyệt động của bọn họ, Tiger dừng bước lại, cùng Tô Từ đồng thời nhìn qua.

    Nhưng còn chưa biết được đã xảy ra chuyện gì, thì một tiếng nổ mạnh lại vang lên lần nữa. Kế đó, ở phương hướng nhà của bọn họ, mây đen trên bầu trời như bị ánh sáng mạnh màu đỏ cắn nuốt, chân trời là một mảnh đỏ hồng rực lửa.

    ….Là núi lửa phun trào.

    Không biết từ lúc nào, trong không khí tràn lan khói đen dầy đặc.

    Trên bầu trời không chỉ có khói đen dầy đặc, mà có lẽ cũng không chỉ là khói, mà còn có tro núi lửa, cùng khí the của núi lửa…

    Nhìn trong không khí màu xám cùng màu đỏ hòa huyện vào nhau, sống lưng Tô Từ lạnh run, Tiger cũng đã không còn nhìn xem nữa, lại vung chân chạy về phía trước.

    Mưa phùn dừng lại đã lâu, nhưng không biết từ lúc nào bầu trời lại bắt đầu xuất hiện mưa phùn, dần dần biến thành cơn mưa xối xả, trên bầu trời xẹt qua từng đợt tia chớp pha lẫn tiếng sấm.

    Lúc này Tô Từ mới biết, nguyên lai động đất không hề đơn giản chỉ cần vượt qua dư chấn là đã an toàn, di chứng mà nó mang tới mới là trí mệnh. Ví dụ như đất lún xuống, ví dụ như sấm chớp như bây giờ… Lại ví dụ như sau khi động đất cùng núi lửa phun ra, sau đó sẽ là hỏa hoạn, cùng khói bụi mịt mù bay trong không khí có thể khiến con người ta hít thở không thông mà chết.

    Nếu cứ dựa theo ý nghĩ ban đầu của nàng mà dừng chân lại nơi cách đó không xa để tránh né vượt qua động đất… thì hiện tại chỉ sợ nếu không liên lụy Tiger phải liều mạng chạy trối chết để chạy thoát khỏi nơi bị động đất, cũng có thể liên lụy hắn chết đi do hít phải khói bụi mịt mù trong không trung.

    Tô Từ lại nghĩ đến nàng đã từng xem qua sách báo nói về nguyên nhân khủng long bị tuyệt chủng là do khí thể sinh ra sau khi núi lửa phun trào.

    Có lẽ là nước mưa quá lạnh, toàn thân nàng không chịu khống chế của ý chí mà run rẩy.

    Tiger thấy vậy, tốc độ thả chậm lại một chút, cái đầu ướt dầm dề của hắn xoay ra sau nhìn nàng, cổ họng khàn khàn gào thét, an ủi nàng. Tô Từ cười cười, nước mắt thuận theo khóe mắt cùng nước mưa rơi xuống, duỗi tay sờ sờ đầu hắn, khàn khàn nói, “Tiger, ta không sao. Chúng ta nhanh chóng chạy đi thôi.” Tình cảnh hiện tại của bọn họ cũng không an toàn, dư chấn có thể bất chợt sẽ phát sinh, tia chớp, sấm sét trên đỉnh đầu, chân trời vẫn là một mảnh đỏ bừng. Nơi mà bọn họ đang đứng cũng không an toàn.

    Tiger lo lắng nhìn nàng một chút, cuối cùng vẫn là liếm liếm lòng bàn tay nàng, sau đó xoay người chạy băng băng.

    Tại sâu trong rừng, cây cối quá dầy đặc, lại quá cao lớn, cơ hồ mỗi lần sét đánh, sẽ có một chỗ dấy lên ánh lửa. Lúc này, trong hoàn cảnh này quả thật không phải thời cơ để chạy đi. Nếu như bọn hắn không may bị một đạo lôi điện đánh xuống, cho dù Tiger có bản lĩnh như thế nào đi nữa cũng sẽ có nguy hiểm.

    Tô Từ lo lắng muốn chết, chờ nàng nhận rõ tình huống, đang lúc định nói với Tiger, hắn cũng đã ngừng tại trước một tảng đá lớn trên đỉnh núi, biến thành hình người, dùng tay với tốc độ nhanh chóng đào ra một sơn động, lột bỏ quần áo ướt nhẹp của Tô Từ ném sang một bên, ôm nàng tiến vào sơn động, sau đó đẩy qua một tảng đá chặn lại cửa động, đứng trước khe hở khàn khàn nói, “Ta đi, bắt con mồi, ngươi ngủ đi.” Thanh âm tại mưa to cùng tiếng sấm chớp liên tục có chút mơ hồ.

    Tô Từ không biết rõ chuyện gì, có lẽ đoạn thời gian chạy trốn chết thái quá khổ cực, lại có lẽ là vừa rồi gặp qua tình cảnh nguy hiểm tánh mạng quá làm cho người ta sợ hãi, nghe đến một câu ngắn ngủi như thường lệ của Tiger, nước mắt Tô Từ mạnh một chút rơi xuống. Nàng cưỡng chế chính mình đừng nức nở, ra sức gật đầu, lớn tiếng nói, “Ta chờ ngươi, ta chờ ngươi!”

    Kế tiếp mấy ngày, trời vẫn luôn trong trạng huống lúc mưa lúc tạnh không ngừng, chân trời còn ửng đỏ, những gì có thể bị cháy cũng đã bị cháy rụi, trong không khí là khí thể mãnh liệt của nham thạch cùng mùi khét của cây cối, vật chất, xác động vật bị đốt trọi.

    Tiger vẫn tiếp tục chạy băng băng về phía trước.

    Tô Từ cũng đã không còn tiếp tục suy nghĩ, khu rừng rậm này tới cùng là lớn đến mức nào. Nàng chỉ hi vọng, nàng và Tiger có thể mau chóng tìm được một nơi dung thân, lần nữa kiến tạo ra mái ấm của bọn họ.

    Lại qua mấy ngày, lúc này đã qua cơn động đất gần nửa tháng, mưa đã sớm ngừng, nơi xảy ra động đất cùng núi lửa phun trào cũng đã bị bỏ xa xa phía sau, bầu trời tuy rằng còn có chút xám xịt, nhưng cũng là một mảnh tươi sáng.

    Đúng vậy, là tươi sáng. Lần đầu tiên Tô Từ cảm thấy bầu trời mang chút xám xịt như bây giờ cũng không kém bầu trời màu lam tươi đẹp, cũng là lần đầu tiên nàng thấy vui mừng khi nhìn thấy thân ảnh động vật bay lượn trên bầu trời.

    Rốt cục Tiger cũng không liều mạng chạy trối chết như trước, hắn bắt đầu chậm rì rì, buổi tối nghỉ ngơi, ban ngày không nóng không vội kiên định đi về phía trước.

    Thân thể hắn gầy đến một vòng lớn… Tô Từ xem ở trong mắt, chỉ cảm thấy, so với mùa đông thiếu thốn lương thực hắn còn gầy hơn. Chỉ mới ngắn ngủn hai mươi ngày chưa đến một tháng, hắn đã gầy nhiều như vậy rồi.

    Ngay cả đôi mắt màu vàng luôn luôn mang thần thái sáng láng cũng giống như bịt kín một tầng mông lung bụi bặm theo thiên tai lần này.

    Thiên tai qua đi, thấy Tiger như vậy, Tô Từ lại càng nói không nên lời tâm tình của chính mình. Đối với lần thiên tai này, Tô Từ nghĩ lại mà kinh sợ; đối với Tiger là tâm thương, ái luyến; còn có, vô cùng vui mừng… Nửa đời truớc của nàng chẳng hề hoàn mỹ, trước khi lạc đến đây càng là một cô nhi. Lúc trước, nàng thật sự oán hận vận mệnh này của nàng.

    Nhưng sau khi bị lạc đến nơi này, nàng bắt đầu nghĩ… Có lẽ dĩ vãng, vận khí nàng tốt là do tích phúc, mang theo cả phúc khí mà người nhà đã tích lũy cho nàng.

    Sau đó nàng gặp gỡ Tiger.

    “Tiger.” Tô Từ ghé vào trên người Tiger, thuận tay hái xuống một quả trái cây mọng nước trên tàng cây, vừa ăn vừa nằm rạp xuống, kề tai hắn nói, “Mau chút tìm nơi an cư.” Nàng muốn có một ngôi nhà an ổn, sinh cho hắn một bảo bảo. (*hổ con a)

    Tiger nghe vậy, quay đầu cọ xát Tô Từ.

    Tìm một nơi an toàn để an cư cũng không dễ, dường như rất nhiều thú nhân đều chạy về hướng này để trốn tránh thiên tai, trên đường chạy đi nàng cảm thấy chạy nạn cùng một hướng cũng không có vấn đề gì, bây giờ yên ổn, Tô Từ mới phát hiện, một vài nơi có hoàn cảnh ưu mỹ, khu vực rộng lớn đều đã có chủ nhân.

    Nhưng những nơi đó, hình như Tiger lại thấy chướng mắt, hắn vẫn không nóng không vội hướng về phía trước mà đi, thẳng đến vài ngày sau, xuyên qua một khối đầm lầy, lại lần nữa tiến vào rừng rậm, Tiger đột ngột đứng tại chỗ, đôi mắt màu vàng đánh giá bốn phía.

    Ngay lập tức Tô Từ phát hiện thấy hắn khẩn trương cơ bắp căng thẳng. Nàng cho rằng có địch nhân xuất hiện, nên lập tức điều chỉnh thế ngồi ghé vào trên người hắn, nhưng hắn lại ngẩng cao đầu lên, cao giọng thét dài một tiếng.

    Sau đó tại trong rừng, từ các phương hướng, lại có vài chục đạo tiếng rống theo sát vang lên.

    Tiger xoay một vòng tại chỗ, lại cao rống lên một tiếng, không nóng không vội hướng chỗ sâu trong rừng rậm đi tới. Không bao lâu, Tô Từ liền nghe thấy chung quanh lờ mờ phảng phất như có động tĩnh, mắt vừa nhìn lại, lại trực tiếp đối diện một đôi mắt màu vàng không khác gì của Tiger.

    San đó nàng mới phát hiện, không biết từ lúc nào, chung quanh đã xuất hiện mấy đầu lão hổ có bộ lông sặc sỡ, bọn chúng đang tại phía sau hoặc bên người Tiger.

    Trước đó thấy Tiger dị thường, sau lại nghe thấy tiếng rống như đáp lời từ sâu trong rừng vọng ra, Tô Từ cũng chỉ là phán đoán mà thôi, nhưng vẫn không nghĩ đến… Nơi này, lại thực sự có đồng loại của Tiger.
     

Chia sẻ trang này