Thú - Ngô Niệm [ 60 Chương + 2 PN ]

Thảo luận trong 'Xuyên Không' bắt đầu bởi Soái Ca, 3/10/16.

  1. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 55: Lại Bị Thương

    Trong rừng truyền tới từng trận thanh âm “sột soạt”.

    Tô Từ biết đây tiếng vang do đi xuyên qua cây cối của bầy hổ đi phía sau Tiger tạo nên.

    Nàng biết rõ bọn chúng là đồng loại của Tiger, nhưng cùng một lúc thấy nhiều vua sơn lâm như vậy, Tô Từ vẫn cảm thấy có chút sợ hãi.

    Tiger vẫn không nhanh không chậm đi về phía trước, ngẫu nhiên còn quay đầu an ủi Tô Từ, dần dần Tô Từ cũng cảm thấy có nhiều lão hổ theo bên cạnh cũng không có gì nguy hiểm, thậm chí trong lòng còn có chút tự hào. Nếu như là trước kia, nàng làm sao có khả năng cưỡi trên lưng một lão hổ, phía sau lại đi theo nhiều lão hổ như vậy.

    Không mất bao lâu thời gian, đại khái hơn một tiếng đồng hồ, những lão hổ đi phía sau Tiger bắt đầu lục tục rời đi. Một, hai giờ sau, bên cạnh bọn họ hoàn toàn yên tĩnh.

    Tiger cũng hoàn toàn không để ý đến bọn chúng, giữa đường mang Tô Từ đến một cây ăn quả cao bằng ba, bốn người, ra hiệu cho nàng hái mấy quả ăn giải buồn trên đường đi, để tránh quá nhàm chán.

    Tô Từ vốn tưởng sau khi Tiger tìm đến đồng loại, hắn cũng sẽ đi theo bầy đàn cùng nhau sinh hoạt, nhưng Tiger vẫn chậm rãi đi trong rừng tìm kiếm huyệt động, rõ ràng cho thấy hắn quyết định bọn họ vẫn sống một mình.

    Tô Từ thấy vậy, nàng mới thở phào nhẹ nhõm, cho dù giữa nàng và mấy lão hổ đó không có hiềm khích, vẫn có thể sống chung hòa thuận, nhưng dù sao cũng kém xa sống một mình, tự mình hoàn toàn làm chủ tự do trong phạm vi vài trăm dặm.

    Rất nhanh, Tiger tìm thấy một sơn động ưng ý trên một đỉnh núi. Sơn động có tính ẩn núp tốt, gần nguồn nước, vừa rộng rãi lại đủ sâu, tuy rằng chưa đến mức mùa đông ấm mùa hè mát, nhưng khẳng định cũng rất thư thái.

    Đợi Tiger đuổi ra động vật đang trú ngụ bên trong, Tô Từ mới vào trong quan sát một chút, liền quyết định sống ở nơi này.

    Tiger rất tự giác ôm đồm đem rác vứt ra sơn động, quét tước lại sơn động, bắt đầu nhiệm vụ chế tác gia cụ (*vật dụng dùng hàng ngày trong nhà).

    Tô Từ cũng chỉ có thể phụ trách những việc lặt vặt. Tuy rằng nàng làm đã rất lưu loát, nhưng hiệu suất làm việc không thể so sánh với Tiger, quả thật là khác nhau một trời một vực. Tiger vừa động động tay là có thể hoàn thành một chuyện, nhưng nếu để nàng làm sẽ phải mất rất lớn thời gian a.

    Dù sao cho tới bây giờ, Tô Từ cùng Tiger cũng đã quen phân chia công việc như vậy rồi, ai kêu hắn có năng lực lớn chi.

    Đoạn thời gian chạy trốn chết này đã quá vất vả rồi, Tô Từ cũng không muốn ngay lập tức đem nhà bố trí hoàn mỹ, nên cũng chỉ xử lý một vài thứ cần thiết, những việc còn lại từ từ tính.

    Tiger lựa chọn đỉnh núi này, cho nên đỉnh núi này cùng với mảnh đất rộng lớn chung quanh liền thuộc về Tiger. Từ khi Tiger đến sống ở chỗ này, lúc đầu một vài lão hổ đồng loại của hắn vây quanh quan sát một chút, thế nhưng sau đó lại hoàn toàn không có xuất hiện.

    Nói không có xuất hiện cũng không phải, Tô Từ thường xuyên có thể nghe thấy tiếng hổ gầm trong núi, lúc theo Tiger ra ngoài, thường thường cũng có thể thấy thân ảnh của bọn hắn, nhưng bọn hắn lại chưa từng tiến vào địa bàn của Tiger.

    Bọn hắn chính là đồng loại của Tiger sao? Nơi này cách nơi lúc trước Tiger từng sống quá xa, Tô Từ cũng biết chúng nó không phải là cha mẹ và tộc nhân đã vứt bỏ Tiger lúc trước, nhưng dù sao cũng là đồng tộc a, quan hệ sao lại có thể lãnh đạm đến như vậy.

    Nghĩ đến từ lúc ấu thơ, Tiger đã phải sống lẽ loi trơ trọi đối mặt nguy cơ, Tô Từ hoàn toàn không có hảo cảm đối với đám hổ đó. Hơn nữa, tộc nhân của bọn hắn tuyển một bạn lữ rườm rà yếu đuối (*bạn lữ = Tô Từ), mà bọn hắn cũng không quản, cũng không khuyên bảo một chút nữa. Quan hệ cùng trong tộc không khỏi cũng quá đạm bạc đi.

    Tô Từ cũng biết tư tưởng này trong đầu mình là không đúng, mỗi lần nghĩ đến cũng tự giễu chính mình một phen, nhưng trong tâm vẫn là không thích những lão hổ đó.

    Có một mái nhà an ổn, sinh hoạt của Tô Từ cùng Tiger lại bình tĩnh an nhàn trở lại như trước.

    Về phần Tiger, sau khi sinh hoạt an ổn trở lại, hắn bắt đầu quấn quýt bận tâm đến mấy vật chạm ngọc, chạm đá từng bị Tô Từ ném xuống. Muốn làm lại những vật như vậy cũng không phải không có khả năng, nhưng phiền toái nhất là không có nguyên liệu để làm.

    Tuy rằng bây giờ Tô Từ cũng không đem ngọc thạch xem như bảo bối, nhưng so với vật khắc ra bằng đá thì vật dụng được khắc bằng ngọc thạch vừa ôn nhuận lại vừa xinh đẹp đương nhiên càng làm cho nữ nhân thích hơn. Tô Từ cũng không ngoại lệ, Tiger làm chạm đá tuy rằng nàng cũng thích, nhưng tóm lại vẫn coi trọng mấy vật được chạm khắc bằng ngọc hơn.

    Trang hoàng sắp xếp sơn động ổn thỏa, sau đó Tiger liền chạy khắp núi tìm ngọc thạch. Nhưng nơi này không có mạch khoáng (*nguồn khoáng sản), thì làm thế nào mà tìm thấy ngọc thạch a.

    Không tìm thấy nguyên liệu nên cũng không có biện pháp làm ra vật dụng chỉ từ mấy khối chạm ngọc bị nát vụn được, tâm tình Tiger nhất thời biến thành xấu, thỉnh thoảng liền trừng liếc Tô Từ.

    Tô Từ đuối lý, lần nào cũng chỉ có thể đi qua lấy lòng hắn. Hơn nữa mỗi lần Tiger chạm ra vật dụng bằng đá nào đưa tới cho nàng, nàng nhất định cũng chỉ có thể làm ra vẻ mặt vừa kinh hỉ vừa vui sướng, tối đó lại ân cần ‘dâng tặng thân thể’ để tỏ vẻ thích.

    Tiger bây giờ cũng có chút tính kế nho nhỏ đối với Tô Từ, sau khi nếm qua ngon ngọt (*Tô Từ lấy lòng), cơ hồ mỗi ngày đều trừng liếc Tô Từ trong khi điêu khắc vật dụng, cẩn thận tỉ mỉ chạm khắc, sau đó hưởng thụ mỹ thực chủ động đưa vào trong miệng từ tay Tô Từ.

    Tô Từ đã sớm hối hận cả trăm lần. Sớm biết rõ phải chịu hậu quả như vậy, lúc trước nàng tuyệt đối sẽ không ném xuống mấy vật kia nha.

    Mà có muốn ném cũng phải chờ đến thời điểm nguy hiểm, rối loạn nhất trong lúc chạy trối chết, làm bộ như thuận theo tự nhiên đem chúng ném xuống thì sẽ không có chuyện gì rồi a!

    Nhưng chuyện xảy ra rồi có hối hận cũng không còn kịp nữa. Cho nên, sau khi nhận lấy vật chạm đá từ tay hắn, lại nhìn sang ánh mắt màu vàng sáng long lanh mong đợi của Tiger, Tô Từ vẫn chỉ có thể đi qua chủ động thân mật hắn.

    Thật sự mà nói, hình tượng đơn thuần trong sáng của Tiger đã quá khắc sâu vào trong tâm Tô Từ, nên đợi đến lúc Tô Từ hiểu Tiger là đang thừa cơ hội này giành phúc lợi cho mình thì đã là một tháng sau đó.

    Trong một tháng này, Tô Từ quả thật là ăn đủ đau khổ, tuy nói một khi nàng giả bộ đau, Tiger liền sẽ khẩn trương đi hái diệp tử chữa thương, cũng sẽ không tiếp tục muốn nàng nữa, nhưng mà… nàng cũng sẽ chột dạ a, cái loại giả vờ đau này cũng không dám dùng nhiều.

    Có thể nói, một tháng này chính là thiên đường của Tiger.

    Đợi Tô Từ hiểu được, nàng hận đến ngay cả hàm răng cũng muốn cắn đứt, trực tiếp nhào đi lên cầm lấy cánh tay Tiger ra sức cắn. Không trút nỗi căm phẫn trong lòng một chút làm sao được, nàng đã bị ngộp đến tim, gan, phèo, phổi cũng đau a!

    Một buổi chiều tháng tám hạ tuần (tuần cuối cùng của tháng 8).

    Tô Từ đang ngồi trên một tảng đá bên bờ sông cấp Tiger chải lông, đột nhiên lại vang lên một tiếng thét dài, tiếp đó, từ các phương hướng trong rừng rậm lập tức có tiếng hô hưởng ứng.

    Nhãn thần đang lười nhác của Tiger lập tức trở nên sắc bén, hắn mạnh mẽ đứng dậy, run run bộ lông trên thân, ngửa đầu cao rống lên một tiếng, mới quay đầu cọ xát Tô Từ. Tô Từ vội chỉnh lý ba lô, leo lên trên lưng Tiger để hắn mang nàng về nhà.

    Sau khi đặt Tô Từ xuống đất, Tiger cọ xát nàng, lập tức xoay người chạy đi.

    Trên không vẫn lục tục tiếng hổ gầm truyền ra từ trong rừng rậm, giống như là toàn tộc hổ xuất động ra ứng chiến. Tô Từ đứng tại cửa sơn động, tâm thần không yên, không ngừng đi lòng vòng, nàng đoán hẳn là có đại sự phát sinh, nhưng không biết rõ là có chuyện gì, cũng chỉ có thể ở trong nhà gấp gáp lo lắng cho hắn mà thôi.

    Tô Từ chú ý thấy, phương hướng Tiger chạy đến cùng hướng với bầy chim bị hù dọa bay tán loạn, đó là hướng tây nam.

    Tô Từ đứng tại cửa sơn động nhìn sang bên kia, không bao lâu, bên kia đột nhiên truyền ra từng đợt từng đợt gầm lên giận dữ, có tiếng gầm của lão hổ, cũng có của sinh vật khác.

    Có thú nhân xâm phạm sao?

    Tô Từ đứng thẳng tắp nhìn sáng hướng bên kia, tuy rằng cái gì cũng không thấy, thậm chí ngay cả thanh âm cũng không rõ ràng, nhưng là nàng vẫn phải làm như vậy mới có thể thấy yên tâm được một chút.

    Cũng không biết rõ đã qua bao lâu, trên bầu trời đột nhiên truyền tới một tiếng hổ gầm cao vút, còn mang theo chút sát ý, nhưng lại rất là vui sướng.

    Thân thể Tô Từ chấn động, sau đó chậm rãi cười.

    Là Tiger của nàng! Hắn đang nói với nàng, hắn không sao.

    Lúc này Tô Từ mới cảm thấy thân thể thật cứng ngắc, nàng chỉ nhúc nhích một chút, cặp chân lập tức liền truyền tới một trận bén nhọn đau đớn tê dại, vội chống tay lên tảng đá bên cạnh, chầm chậm ngồi xuống, dùng tay gõ đôi chân một hồi, mới đứng lên đi nhóm lửa.

    Bây giờ Tô Từ đã có thể khẳng định, vừa rồi bên kia nhất định là đang đánh nhau, nghe qua thanh âm của Tiger chắc là không có chuyện gì, nhưng không tận mắt nhìn thấy hắn, Tô Từ cũng không thể nào an tâm được.

    Tô Từ nhóm lửa vừa xong, liền nghe thấy tiếng hô của Tiger, nàng mạnh đứng lên, xoay người liền thấy Tiger từ phía sau một cái cây trong rừng đi ra.

    Tô Từ bước lên phía trước hai bước, không đợi hắn ngừng lại, nhãn tình nàng liền tham lam dao động trên người hắn, thấy trên người hắn nhiều ra mấy chỗ vết thương, đôi mắt nàng liền hoe hoe đỏ, nhanh chóng bước tới gần hắn, lớn tiếng nói, “Không cho biến thành người!” Lúc này mà biến thân không chỉ xé rách miệng viết thương nghiêm trọng hơn, càng quan trọng là, sau khi Tiger biến thành người, năng lực khôi phục mạnh mẽ của hắn sẽ giảm đi rất nhiều. Tóm lại là dưỡng thương trong dạng thú hình càng có lợi hơn.

    Tiger hung bạo ngừng tại chỗ, sau đó mới thấp thấp oa ô một tiếng, nháy mắt đã đến bên cạnh chà lên người Tô Từ, Tô Từ lo lắng cho vết thương của hắn, chỉ sờ sờ đầu hắn, liền ngồi xuống xem xét miệng vết thương của hắn.

    Năng lực chiến đấu của Tiger phi thường nhanh, đối thủ có thể tổn thương đến hắn đã rất ít, nhưng lúc này, một vài vết thương nhẹ trên thân không tính, có hai nơi bị thương nghiêm trọng thậm chí sâu đến tận xương!

    Rốt cục là hắn gặp phải đối thủ như thế nào?

    Hoặc là hắn bị vây công? (*1 đánh với nhiều đối thủ)

    Tô Từ vội hỏi. Tiger ừng ực một tiếng, đắc ý đưa ra móng vuốt khoa tay múa chân. Chính là ‘ba cái móng vuốt’… Quả nhiên là bị vây công.

    Tô Từ tâm thương sờ sờ hắn, lại nhìn xem sắc trời đã dần biến tối đen, vết thương của hắn nhất định phải bôi thuốc mới được, nhưng nàng biết buổi tối hắn sẽ không để nàng ra ngoài một mình, vừa muốn hỏi hắn, nàng có thể đi tìm diệp tử chữa thương không, lại đột nhiên phát hiện chung quanh có hơi thở của những con dã thú khác, đôi tay lập tức nắm lấy cốt đao bên cạnh, mạnh xoay người nhìn chằm chằm mấy chỗ chợt lóe u quang trong hắc ám.

    Mà những cạm bẫy nàng kêu Tiger bố trí xung quanh, lại hoàn toàn không có tác dụng với chúng!

    Trong nháy mắt, toàn thân nàng bị mồ hôi lạnh tẩm ướt.

    Trong đầu xẹt qua một ý nghĩ… Không biết có phải hay không có dã thú hoặc thú nhân thừa dịp Tiger bị thương nên đến đây tập kích? Tiger bị thương, cạm bẫy lại không có tác dụng, nàng nên làm sao bây giờ?
     
  2. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 56: Tâm Kết

    Tiger lại đột nhiên lớn tiếng rống lên một tiếng, trong hắc ám mấy con dã thú cũng rống theo một tiếng, sau đó có hai lão hổ sặc sỡ tự ngậm một xác chết dã thú cực đại đi ra.

    Tô Từ lập tức hiểu được là chuyện gì, thân thể liền thá lỏng một chút.

    Trên thân hai lão hổ đó cũng có vết thương, nhưng cũng không nặng lắm, bọn hắn ném thi thể dã thú một bên, sau đó hướng Tiger gầm nhẹ, liền xoay người đi về một phương hướng khác.

    “Chao ôi!…” Tô Từ vẫn lẳng lặng nhìn, đến khi bọn hắn sắp rời đi, nàng vội vàng muốn gọi lại. Vết thương của Tiger cần đắp thuốc nha, nàng lại không có năng lực đi hái, chỉ có thể xin bọn hắn giúp đỡ mà thôi.

    Nhưng hai lão hổ đó lại chắng hề để ý đến nàng, tự ý xoay người bỏ đi.

    Tô Từ cắn răng, đứng lên muốn ngăn cản bọn hắn rời đi, lại có một lão hổ thân hình thấp bé hơn một chút đột nhiên lao tới, trong miệng ngậm đúng là vật mà Tô Từ đang cần để chữa thương cho Tiger.

    Tô Từ mừng rỡ kêu một tiếng, vội chạy tới nghênh tiếp muốn nhận lấy lá chữa thương, nhưng đối phương lại dễ dàng tránh đi tay nàng, ánh mắt khinh miệt nhìn Tô Từ, sau đó tự mình nó đi đến trước mặt Tiger, đem diệp tử chữa thương để xuống đất, cổ họng cũng nhỏ giọng ừng ực.

    Bộ dạng ôn nhu y chang lúc Tiger dỗ dành Tô Từ.

    Tô Từ lập tức cứng ngắc đứng tại chỗ, kinh ngạc nhìn hành động của lão hổ trước mặt.

    Cùng Tiger ở cùng với nhau như vậy lâu, tuy rằng nàng cũng không biết cách phân biệt giới tính lão hổ, nhưng dù sao vẫn có thể thấy được sự khác biệt giữa Tiger và lão hổ kia. Cuối cùng nàng đưa ra kết luận, lão hổ này là hổ cái.

    Hơn nữa còn là một con hổ cái rất xinh đẹp, rắn chắc.

    Tâm Tô Từ lộp bộp một chút, nàng đột nhiên vừa muốn cười lại vừa lo lắng. Cười là cười đối phương muốn tới câu dẫn Tiger nhà nàng, lo lắng là lo lắng không biết một lão hổ câu dẫn một lão hổ khác có hiệu quá hay không.

    Sự thật chứng minh là không hiệu quả.

    Con hổ cái vừa muốn tiến lên thêm một bước nữa, Tiger lại đột nhiên đứng lên, hướng tới hổ cái nhe răng gầm nhẹ, nó đành phải đứng tại chỗ dậm dậm mấy bước, cuối cùng vẫn là không cam tâm rời khỏi.

    Tô Từ khẽ nhếch khóe miệng, nhanh chóng tiến lên đắp lá cây chữa thương cho Tiger.

    Hắn ngoan ngoãn cho Tô Từ đắp thuốc xong, mới lấy đầu tới chà chà Tô Từ, cái đuôi quấn quanh ôm lấy chân nàng, đôi mắt sáng long lanh nhìn nàng ừng ực một tiếng.

    Theo tầm mắt của hắn, một lần nữa Tô Từ nhìn xem thi thể chồng chất như ngọn núi nhỏ ở một bên, lại nhìn đôi mắt lóe sáng u quang của hắn, Tô Từ cũng cảm thấy vui lây.

    Hắn là đang tự mãn nha.

    Tô Từ cười cười, duỗi tay ôm đầu Tiger, hôn lên khóe miệng hắn một cái, mới nói: “Tiger thật lợi hại nha!”

    Tiger lập tức khoái trá ừng ực một tiếng, cái đuôi vẫn tại trên chân Tô Từ không ngừng vỗ nhè nhẹ.

    Sau đó, từ trong miệng Tiger nàng mới biết được, hôm đó quả thật là có địch nhân xâm phạm, mục đích đương nhiên là muốn đoạt ngọn núi bị tộc hổ chiếm cứ làm lãnh địa này.

    Một đường đi đến đây, Tiger cùng Tô Từ đương nhiên biết rõ tài nguyên ở ngọn núi này quả thật là rất giàu có a.

    Hơn nữa tộc nhân của Tiger lại bá đạo độc chiếm cả tòa ngọn núi này, tự nhiên sẽ dẫn đến xung đột.

    Ngày đó Tiger dễ dàng tiến tới đây cư ngụ, đương nhiên là vì hắn là lão hổ, thuộc tộc nhân của hổ tộc.

    Nhưng điều này cũng không phải mấu chốt của việc Tiger dễ dàng có thể cư ngụ ở đây. Bởi vì, nếu như ngươi không có năng lực chiến đấu dũng mãnh, không có khả năng vì tộc hổ cống hiến công sức, ngươi chắc chắn không thể tiếp tục được cư ngụ ở ngọn núi này cho dù ngươi là người cùng tộc với bọn hắn.

    Địch nhân cũng là một phương bá chủ, lần này Tiger lại lấy một chống lại ba, lại thú chiến, cho nên dù Tiger bị địch nhân bám trụ vây công, cuối cùng bọn hắn cũng rơi xuống trong tay Tiger mà chết.

    Những ngày tiếp theo, lãnh địa của Tiger cũng tăng lên gấp đôi. Cho dù những nơi đó Tiger vĩnh viễn không đến, các thú nhân khác cũng sẽ không dám tới nhúng tay chiếm lấy.

    Chuyện tốt lúc nào cũng đi đôi với chuyện xấu.

    Rất nhanh, Tô Từ liền phát hiện, sau khi năng lực của Tiger được đồng tộc công nhận, những trận đấu tiếp theo cũng mơ hồ lấy hắn cầm đầu mà đánh, cho nên cái người bạn lữ rườm rà như nàng cũng sẽ không được bọn hắn hoan nghênh.

    Tô Từ có thể hiểu được suy nghĩ của bọn hắn. Tiger là cường giả, phối ngẫu với nàng thật sự là quá đáng tiếc, trong mắt bọn hắn nàng quả thật không xứng với Tiger.

    Tô Từ chỉ có thể cười khổ, tuy rằng bây giờ thân thể của nàng được rèn luyện lợi hại hơn trước rất nhiều, nhưng hoàn toàn không thể so với Tiger, dù sao là không cùng một đẳng cấp mà.

    Nàng cùng không để tâm tộc hổ nghĩ gì, nàng chỉ cần Tiger để ý nàng, nhận định nàng, là nàng đã thỏa mãn rồi.

    Tuy nói là như thế, nhưng địch ý của tộc hổ đã nhắc nhở nàng một vấn đề đã làm nàng trăn trở bấy lâu nay.

    Chính là… đến nay, nàng vẫn chưa có mang thai. (*Ayy! Tô Từ quá yếu đuối lại chưa mang thai con của anh “Gơ” nên trong mắt tộc hổ, Tô Từ càng tệ hại)

    Ở chỗ này không có dụng cụ tránh thai không nói, hơn nữa mỗi thời kỳ rụng trứng Tiger cũng sẽ chà tới đây cầu hoan. Những lúc như vậy, Tô Từ cũng rất ít khi cự tuyệt, nhưng mà… nàng vẫn tiếp tục không có mang thai.

    Cho dù nàng không kể đến cảm thụ của chính nàng, cũng phải nghĩ đến Tiger. Hắn có một bạn lữ hoàn toàn rườm rà, vướng chân hắn, lại còn không thể vì hắn thai nghén sinh tiểu hổ, thì hắn làm sao có thể ở trước mặt tộc nhân ‘làm hổ’ a. (* “khó làm người”, ta đồi thành “hổ” vậy A_A)

    Tiger vẫn tiếp tục đối xử với Tô Từ không khác trước kia, nhưng gút mắc trong tâm nàng lại càng lúc càng nặng, nếu như nàng không thể mang thai thì… Tô Từ thực sự không nghĩ tiếp nổi nữa.

    Nàng một lòng một dạ chỉ muốn cùng Tiger đi hết cuộc đời này, nhưng hiện thực quả thật đáng buồn. Càng buồn cười hơn là trước kia nàng còn lo lắng quá trình mang thai rồi sinh con không biết có gì nguy hiểm không, lại còn lẫn quẫn trong lòng lo lắng con của nàng và Tiger lớn lên về sau sẽ vượt qua như thế nào trong thế giới tự nhiên khắc nghiệt này nữa chứ.

    Lại không nghĩ đến, ngay cả một mong ước có được một đứa trẻ thuộc về nàng và hắn, có thể sẽ bị hủy diệt mất không có hy vọng
     
  3. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 57: Mang Thai

    Bởi vì có một da lông bạch sắc nên trước đây Tiger mới bị tộc nhân vứt bỏ, nhưng bây giờ, bạch sắc lại là đại biểu cho cường giã, lại tuyên cáo trước tộc nhân thực lực của Tiger.

    Tô Từ nghĩ, đây có lẽ cũng là lý do mà bọn họ có thể an cư dễ dàng tại ngọn núi này đi.

    Tô Từ luôn rất thích da lông bạch sắc của Tiger, cũng sùng bái tính cường hãn của hắn, nhưng sau khi đến nơi này, nàng lại hận không thể đem nhuộm đen toàn bộ da lông của Tiger, hi vọng hắn có thể hơi yếu một chút, đừng chọc đào hoa như vậy

    Đúng vậy, chính xác là chọc đào hoa.

    Từ khi Tiger thể hiện ra sức mạnh, phụ cận lãnh địa cũng bắt đầu thường xuyên có hổ cái vô tình hay cố ý đi ngang qua, hoặc là làm như trùng hợp gặp Tiger khi hắn ra ngoài đi săn, nhiệt tình dụ hoặc Tiger.

    Về phần Tô Từ, nhóm hổ cái đó chưa từng coi nàng là đối thủ, làm trong lòng nàng như bị một tảng đá lớn đè lên vậy, thật khó thở.

    Từ khi tiếp nhận Tiger, thật sự coi hắn như trượng phu của mình, lần đầu tiên Tô Từ cảm thấy không tự tin, may mắn là tuy rằng Tiger không hề phòng bị tộc hổ, nhưng vẫn không có thái độ tốt với những con hổ cái cố gắng tiếp cận hắn, bọn chúng chỉ vừa hơi tiếp cận hắn một chút, cũng sẽ bị hắn không chút do dự cảnh cáo cắn xé.

    Cho nên, nỗi buồn phiền trong lòng Tô Từ mới không trầm trọng thêm.

    Nhung tóm lại, mỗi ngày vẫn cứ trôi qua như vậy.

    Nơi này không giống địa cầu, chuyện mang thai vẫn có thể kiểm soát được do có các tiến bộ y học, có thể tiêm chích, uống thuốc điều dưỡng để thuận lợi mang thai. Nhưng ở chỗ này thì không được, cho dù Tô Từ có gấp gáp như thế nào cũng chỉ có thể ép buộc chính mình đừng quá để ý.

    Lâu dần, tâm tình Tô Từ cũng không còn nôn nóng như trước.

    Chỉ là dĩ vãng, vào thời kỳ rụng trứng Tiger sẽ mặt dày mày dạn chà tới nàng cầu hoan, bây giờ cũng là nàng chủ động đưa lên dụ hoặc hắn.

    Cứ như vậy trong mấy ngày, hơn phân nửa thời gian Tô Từ toàn nằm trên giường sinh hoạt.

    …Dù sao bất chấp hậu quả nghênh hợp dục vọng của Tiger, nằm ở trên giường không đứng dậy được, hậu quả như vậy vẫn còn nhẹ à nha.

    Cho nên gần đây, tâm tình Tiger cực kỳ cực kỳ tốt, ngay cả đi đường cũng như bay, tiếp theo đó cũng đối với mấy lão hổ cái vẫn thỉnh thoảng kiếm cớ đi qua đây cũng không hung ác như trước nữa.

    Ngày ngày đều trôi qua như vậy, một ngày kia, sau khi đi săn trở về, Tiger chỉ đem con mồi quăng sang một bên, ôm lấy Tô Từ, vươn tay đưa đến trước mặt nàng, bộ dạng như muốn hiến bảo vật vậy.

    Thấy hắn như vậy, khóe miệng Tô Từ khống chế không nổi giơ lên. Động tác này của Tiger quá quen thuộc… Trước kia lúc hắn cầm phỉ thúy trở về, thần thái biểu tình chính là như lúc này đây.

    Nhưng sau khi dời tới nơi này, không có mạch khoáng, tảng đá lại quá bình thường, Tiger cũng rất hiếm làm như vậy, nên Tô Từ cũng có chút hoài niệm.

    Tô Từ cúi đầu xem, liền phát hiện trong lòng bàn tay của Tiger, lẳng lặng nằm mấy khối tảng đá trong veo màu tím nhạt hoặc màu hồng phấn. Tô Từ không biết chúng là ngọc thạch hay là thủy tinh, nàng sững sờ nhìn mấy khối trong veo đá trong veo đó dưới ánh mặt trời khúc xạ ra ánh sáng phá lệ xinh đẹp.

    Phần lớn những tảng đá này chỉ to bằng ngón tay, cũng không biết Tiger tìm ra bọn chúng ở đâu, đã mất bao lâu thời gian để tìm ra… Tô Từ mỉm cười cầm lên, phát hiện trên tảng đá vẫn có chút ướt át, xem ra Tiger đã nắm chúng trong lòng bàn tay rất lâu rồi.

    Không gì có thể lãng mạn hơn thế này. Tô Từ chớp chớp mắt, miễn cưỡng ép chính mình không rơi xuống nước mắt, giọng hơi nghẹn ngào, nói: “Ta rất thích, rất thích chúng!”

    Thấy nàng thích, Tiger lập tức nhếch miệng cười,

    “Tô Tô thích, ta ngày mai lại đi nữa!”

    Tô Từ nhìn một hồ nước xanh biếc trước mắt, lại nhìn thấy ven bên hồ một vòng kết tinh màu trắng như một sợi dây chuyền, cả người cũng cứng lại rồi.

    Tô Từ tới nơi này đã gần hai năm, nàng vẫn chưa từng ngừng nghỉ tìm kiếm hồ nước mặn, nhưng trong quá trình chạy trốn động đất, Tô Từ biết rõ khu rừng này dường như rộng vô cùng vô tận, cho nên mong muốn tìm hồ nước mặn của Tô Từ gần như chết một nữa. Nhưng mà… nàng thật không nghĩ đến, không nghĩ đến…

    Hạnh phúc tới quá đột ngột, nhìn kết tinh màu trắng từng vòng bên hồ, nhìn mặt nước màu xanh biếc, nhìn những khối thủy tinh ngũ sắc sáng lấp lánh dưới đáy nước mà ngày hôm qua Tiger đưa cho nàng mấy khối, Tô Từ ngớ ra thật lâu, mới thét chói tai 1 tiếng, cũng chưa kịp nhìn xem Tiger bên cạnh bị tiếng thét chói tai của nàng hù sợ, Tô Từ luống cuống tay chân bò xuống lưng hắn, vọt tới bên hồ, dùng lực bốc lên một chút kết tinh màu trắng bạc bỏ vào trong miệng, nếm thấy hương vị quen thuộc, sau đó nàng xoay người ôm chầm lấy Tiger đã biến thành hình người đi đến sau lưng nàng, kích động nói, “Tiger, là muối! Là muối a!”

    Nàng gần như đã buông tha cho tìm kiếm nguồn muối, không nghĩ đến, không nghĩ đến… Đầu lưỡi nếm thấy vị mặn, trong đầu lại nhanh chóng hiện lên mỹ thực trước đây ở hiện đại, Tô Từ nuốt nuốt nước miếng, ôm Tiger đang trong vẻ mặt mờ mịt, tiến đến bờ môi hắn trọng trọng hôn một cái, sau đó mới vọt tới bên hồ muốn thu gom kết tinh màu trắng kia.

    Nhưng rất nhanh, nàng ngừng lại, kêu Tiger ôm tới một tảng đá, tại trung gian đào rỗng, lấy ra cái chén trong ba lô, từng chén từng chén đem nước trong hồ đổ vào.

    Sau khi bình tĩnh lại, nàng liền nghĩ mấy khối muối kết tinh sẵn này không biết cỏ độc tố gì hay không, Tô Từ cho rằng chính mình làm ra tương đối an toàn hơn.

    Nhưng quả thực đã quá lâu rồi, nàng thật sự tưởng niệm loại hương vị này quá lâu rồi… Tô Từ kêu Tiger đào rỗng mấy tảng đá, chỉ chờ nước mặn bên trong bốc hơi hết sau đó đợi muối ra, Tô Từ liền ngồi xổm xuống góp nhặt từng chút kết tinh màu trắng ven hồ, lại múc một chén nước lớn trong hồ, sau đó cẩn thận bò lên lưng Tiger, hưng phấn kêu hắn trở về.

    Có thịt ướp muối, canh nêm muối… Tô Từ ăn một ngụm, nước mắt mạnh chảy xuống. Tiger vốn cẩn thận dè dặt ăn thử một ngụm, hương vị từ trong thịt là hắn chưa từng ăn qua, sau đó nhãn tình sáng lên đang định cắn xé một miếng lớn, lại bị nước mắt Tô Từ hù sợ, vội để miếng thịt nướng xuống, ôm Tô Từ luống cuống tay chân an ủi.

    Có muối là có rất nhiều, rất nhiều thứ, Tô Từ có thể làm ra.

    Ví dụ như thịt muối, ví dụ như dưa chua, ví dụ như chất lượng da thú tốt hơn trước do có nguyên liệu làm nó mềm mại hơn.

    Tô Từ kêu Tiger cấp nàng đào rất nhiều cái chung bằng đá, sau đó thử nghiệm đem một vài dã quả thích hợp bỏ muối vào chế biến, sau đó đậy kín, lại hái rất nhiều rau dại có thể ăn yêm chế. (*đại khái là ngâm với muối trong một khoảng thời gian rồi lấy ra ăn, một dạng như ngâm củ kiệu vậy)

    Mùa đông năm trước ăn toàn thịt khô, ký ức này vẫn còn khắc sâu đến giờ, hiện tại có điều kiện, đương nhiên phải gia tăng chuẩn bị đồ ăn cho mùa đông rồi.

    Tháng chín rất nhanh đã tới, hạt dẻ trên núi đã chín. Tô Từ không có thời gian nghỉ ngơi, công việc lại lu bù lên.

    Từ khi xác định an cư ở chỗ này, Tô Từ liền chú ý đến thực vật ở phụ cận, đặc biệt là hạt dẻ vừa có dinh dưỡng lại có thể no bụng, ngay cả một cây Tô Từ cũng không buông tha, chạy khắp nơi mà tìm kiếm.

    Bởi vậy, hạt dẻ chín hơn nửa tháng, Tô Từ cùng Tiger cơ hồ vội đến nỗi không có thời gian ăn cơm.

    Tô Từ chẳng hơi đâu tốn thời gian làm những chuyện vớ vẩn. Tô Từ hiểu rõ Tiger, đồng thời, Tiger cũng hiểu rõ Tô Từ. Cho nên mỗi lần Tô Từ muốn làm cái gì, Tiger cũng sẽ không hỏi lấy một câu, chỉ biết săn sóc ôm đồm tất cả việc nặng nhọc, chỉ cho Tô Từ trợ giúp việc lặt vặt.

    Hơn nữa món ăn làm từ hạt dẻ, bất kể là nấu canh hay xào chín, hương vị cũng cực ngon, điều đáng nói là hợp khẩu vị Tiger. Mùa đông không có hoa quả, tự nhiên Tô Từ cũng không có quà vặt để ăn, tại trong lòng hắn, những hạt dẻ này cũng được xem như quà ăn vặt của Tô Từ. Tuy rằng quà vặt này chuẩn bị có hơi nhiều một chút, nhưng chỉ cần Tô Từ có thể ăn, hắn nửa điểm ý kiến cũng không có.

    Đến cuối tháng chín, Tô Từ cũng đem hạt dẻ bỏ vào trong hầm ngầm để tồn trữ. Cả người Tô Từ cũng đều mệt mỏi đau nhức, lại gần đến một vòng. Mà Tiger, cái người đảm đương chủ lực lại không có ảnh hưởng gì.

    Hoàn thành một chuyện lớn, cũng đã đến tháng mười, Tô Từ nghỉ ngơi lấy sức sơ sơ, liền bắt đầu chuẩn bị thịt muối để tồn trữ.

    Năm trước, nếu như chuẩn bị sớm như vầy khẳng định là không thể được, không có muối để ướp, cho dù thịt khô có phơi nắng đến khô ráo như thế nào đi nữa, cũng tồn giữ không được bao lâu.

    Nhưng bây giờ có muối, hơn nữa mùa đông lại lạnh như vậy, thịt muối bảo tồn qua một cái mùa đông tuyệt đối không thành vấn đề.

    Bây giờ kỹ thuật nấu ăn của Tô Từ đã rất tốt, đặc biệt là hầm canh, thịt muối thêm xương đùi, cộng thêm hạt dẻ bỏ vào trong nồi hầm, dùng lửa nhỏ chưng một ngày, buổi tối tới giờ ăn vừa mềm mại lại thơm ngọt, cho thêm một chút hoa quả ướp chua chua ngọt ngọt hoặc là rau dại, ngay cả dĩ vãng vào mùa đông Tiger bị Tô Từ bắt buộc ăn chút canh thịt, nhưng hắn kiên quyết không ăn thịt khô; bây giờ hắn cũng đã thói quen không ăn thịt nướng đến quá no, chừa bụng uống một bát lớn canh thịt mà Tô Từ chừa lại, uống đến sạch bách.

    Tiger bây giờ đã nguyện ý ăn thịt muối, sức ăn của Tiger lại lớn, Tô Từ tự nhiên là phải sớm sớm chuẩn bị. Nàng không muốn Tiger bởi vì mùa đông thiếu thốn lương thực mà gầy đến một vòng lớn.

    Tiger cũng hiểu mục đích của Tô Từ khi làm những công việc này, cho nên mỗi ngày hắn bắt con mồi trở về cũng tăng gấp bội, sau đó cùng với Tô Từ cùng nhau quết hạt muối treo lên hong khô.

    Nhưng công việc uớp thịt muối hong khô của Tô Từ cũng không tiến hành được bao lâu, vài ngày sau, Tô Từ đem cục thịt ướp muối đều đặn, lúc đứng lên chuẩn bị đem đi treo hong khô, nàng lại đột nhiên cảm thấy trước mắt biến thành màu đen, thiên toàn địa chuyển giữa (*choáng váng mặt mày), ngay cả bụng cũng bắt đầu ngột ngạt đau.

    Dưới chân nàng nhũn ra, thân thể mềm nhũn té xuống đất.

    Thân chưa chạm đất liền được Tiger xông lên ôm lấy. Hắn vô thố ôm Tô Từ nằm tại trong ngực, có vẻ cực nhỏ bé lại yếu ớt. Tiger ở tại chỗ dạo qua một vòng, cuống quít nâng lên Tô Từ tiến vào sơn động, đặt nàng lên trên giường, miệng không ngừng kêu Tô Tô.

    Sau đó dường như đột nhiên nghĩ đến cái gì, Tiger tiến đến gần Tô Từ đang nhắm mắt vẻ mặt tái nhợt, hắn đưa lỗ tai về dưới bụng nàng nghe nghe, nửa ngày, hắn giống như vừa sợ hãi lại vừa mong đợi hướng Tô Từ duỗi tay ra.

    Sau đó lại rụt tay về, lau lau tay trên da thú vây bên hông, Tiger mới cẩn thận tựa đầu xuống, tại trên bụng Tô Từ nghe nửa ngày, dùng móng tay vén lên quần áo Tô Từ, run rẩy sờ lên bụng nàng.

    Tô Từ ngắn ngủi hôn mê trong chốc lát, vừa tỉnh lại liền thấy Tiger đang áp trên bụng nàng, thân thể cường tráng của hắn lại đang tinh tế run rẩy.

    Tô Từ ngây ra một lúc, lập tức liền đẩy ra tay hắn đang mò trên bụng mình, trong đầu thầm tính toán chu kỳ kinh nguyệt.

    Nàng quá khát vọng có con, nàng đã từng không chỉ một lần vì kinh nguyệt tới trễ mấy ngày mà chờ đợi, mà hy vọng; sau đó kinh nguyệt lại tới đúng hạn khiến nàng thất vọng, mỗi khi kinh nguyệt tới muộn một, hai ngày, nàng liền khẩn trương đến nỗi cái gì cũng làm không được, ngay cả cơm cũng ăn không vô… Nhưng lại chỉ chờ đến thất vọng hết lần này đến lần khác.

    Càng về sau nỗi sợ hãi cứ lên lên xuống xuống, lặp lại liên tục như vậy, nàng bắt đầu chậm rãi không để ý tới nữa.

    Hai tháng nay, bởi vì muối xuất hiện, nàng quả thật quá bận rộn, bận đến quên mất tháng này kinh nguyệt vẫn chưa tới.

    Hiện tại đã đến giữa tháng mười, kinh nguyệt lại không tới, không có tới…

    Nước mắt tại hốc mắt đảo quanh, Tô Từ nghẹn ngào nhìn sang Tiger, lại thấy hắn đã biến thành thú hình, hưng phấn chuyển vài vòng bên cạnh nàng, sau đó hướng về phía cửa động ngẩng đầu lên thét dài.
     
  4. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 58: Sinh Bảo Bảo

    Thân thể Tô Từ vốn rất tốt, nhưng mấy tháng nay bởi vì phiền muộn về vấn đề sinh nhi tử, gần đây lại quá mệt mỏi. Cũng có lẽ là do vấn đề về gen, tóm lại hài tử có chút không ổn, ngẫu nhiên bụng nàng sẽ mơ hồ nhói lên từng cơn đau.

    Tô Từ sợ hãi hài tử có thể bị sanh non (*hư thai), nhưng mà… cái gì nàng cũng không thể làm, ngay cả diệp tử chữa thương cũng không ăn. Tốt xấu gì nàng cũng còn biết rõ thời điểm này tuyệt đối không thể thái quá khẩn trương, cũng ép buộc chính mình thả lỏng tâm tình, dành thời gian đi tản bộ ở gần nhà.

    Chuyện gì Tô Từ cũng không làm, đương nhiên Tiger sẽ ôm đồm tất cả công việc, ngay cả nước hắn cũng cẩn thận bưng đến đưa tới tay Tô Từ, tối nào cũng cúi đầu nghe một chút trên bụng Tô Từ, cũng bởi vì sợ đè nặng nàng, đầu hắn rất khẩn trương nhẹ nhàng đặt lên nghe ngóng. Tô Từ thấy biểu tình vừa khẩn trương lại vừa vui vẻ của Tiger, nàng vừa buồn cười lại vừa cảm động.

    …Tiger chắc cũng biết rõ tâm kết trong lòng nàng đi!

    Xem bộ dạng hưng phấn hiện tại của hắn, lại nghĩ đến biểu tình hờ hững lúc trước hắn an ủi nàng, Tô Từ không khó nhận ra, khát vọng muốn có hài tử trong lòng hắn nhiều hay ít.

    Gặp được một người nam nhân như vậy, một nam nhân như vậy….

    Sau khi biết mình mang thai, Tô Từ liền nằm trên giường nghỉ ngơi điều dưỡng, rất nhanh nàng có thể cảm nhận được cái thai tốt lên rất nhiều, không bao lâu sau, cảm giác ngẫu nhiên bị đau bụng, khó chịu đã hoàn toàn không xuất hiện.

    Một tháng sau, bụng Tô Từ đã rõ ràng phồng lên, thậm chí lớn gần bằng bụng của phụ nữ mang thai khoảng bốn, năm tháng.

    Tính kỹ một chút, có lẽ nàng đã mang thai hơn hai tháng rồi đi, dù sao trong tháng chín nàng vẫn còn bị hành kinh. Tô Từ nhìn xuống bụng của mình, trong tâm lại dần dần bất an.

    Nàng là người, Tiger là thú nhân, nghiêm túc mà nói hắn vẫn là một lão hổ… Nàng và hắn kết hợp, hài tủ sẽ như thế nào, lúc sinh ra sẽ là lão hổ hay là người đây? Dù sao nàng không thuộc về thế giới này, như vậy hài tử có phải bởi vì nàng mà xuất hiện dị dạng hay không?

    Có lẽ, phụ nữ mang thai thường nghĩ ngợi lung tung. Mang thai càng lâu, lo lắng của Tô Từ cũng càng ngày càng nghiêm trọng, tâm tính lúc tốt lúc xấu. Cho nên, Tiger liền trở thành nơi tốt nhất để nàng trút giận, mỗi lần Tô Từ buồn bực sẽ kéo tay hắn qua trực tiếp cắn xuống.

    Dù sao hắn có bị cắn cũng không đau chút nào.

    Sau khi mang thai Tô Từ thèm ăn nhiều hơn trước, lại không bị thai hành, cái gì nàng cũng có thể ăn vào mà không bị ói ra. Những trái cây ướp vốn định làm quà vặt ăn trong mùa đông, nhưng chưa đến tháng mười một đã bị Tô Từ ăn gần hết.

    Lúc phát hiện mình mang thai đã là tháng mười, thời tiết cũng đã rất lạnh, trái cây bên ngoài cũng không còn nhiều, bây giờ Tô Từ đang lo lắng, nàng ăn gần hết những thứ tồn trữ cho mùa đông rồi, đến lúc đó lấy cái gì mà ăn nha.

    Thời tiết càng lúc càng lạnh, công việc dự trữ thịt muối toàn do Tiger làm, thời kỳ đầu mang thai Tô Từ không thể giúp được, sau lại thân thể khỏe lên một chút, Tiger cũng vẫn không cho phép nàng đụng vào, ngay cả lột bỏ da con mồi làm da thú cũng không chuẩn Tô Từ đụng vào dù chỉ một chút, nàng chỉ cần ngồi một bên chỉ hắn cách hoàn thành là được.

    Hôm đó nàng té xỉu, quá thật đã hù dọa đến hắn.

    Khí trời càng lúc càng lạnh, nhưng mùa đông năm nay, bọn họ lại qua thật sự là ấm áp thích ý.

    Chỉ có một vấn đề lớn là, đến tháng giêng bụng của Tô Từ so với sản phụ sắp sinh còn muốn lớn hơn một vòng, nhưng mà từ lúc nàng mang thai đến bây giờ chỉ mới hơn bốn tháng nha.

    …..Mới bốn tháng mà đã lớn như vậy, cũng không biết còn bao lâu nữa mới sinh em bé.

    Nhưng nếu là dựa theo thời gian lão hổ mang thai ba hoặc năm tháng, thì bụng của nàng vẫn xem như là bình thường.

    Lại nói tới, nếu so sánh tỉ lệ thu nhỏ lại hình dạng của thú nhân giống cái mang thai với Tô Từ, thì bụng của nàng còn lớn hơn một chút. Nhưng mà chuyện này làm sao có thể bằng vào tỉ lệ thu nhỏ mà phán đoán. Nếu thực sự là mang thai đến ba hoặc năm tháng mới sinh, như vậy hài tử của nàng sẽ nhỏ yếu hơn rất nhiều so với hài tử của thú nhân khác.

    Mấy tháng nay Tô Từ đã không còn thấy thú nhân giống cái đến tìm Tiger nữa. Không rõ là vì nàng mang thai nên bọn chúng thừa nhận thân phận của nàng? Hay là Tiger cưỡng chế đuổi bọn họ đi?

    Hai chân Tô Từ vì bụng áp bách mà dần dần bị phù thũng. Đối với cái bụng tròn vành vạnh của Tô Từ, Tiger nhìn xem cũng có chút lo lắng, mỗi ngày ngoài việc phải ra ngoài đi săn, cơ hồ là một tấc hắn cũng không rời Tô Tù, hắn rất sợ Tô Từ sẽ gặp chuyện gì ngoài ý muốn.

    Cuộc sống cứ như thế, rất nhanh cũng đã đến tháng hai.

    Tiger đã ra ngoài đi săn, Tô Từ thì ngồi tại nhà may quần áo cho hài tử.

    Nếu hài tử được sinh ra chỉ là một bé hổ con, cũng không cần chuẩn bị quần áo, mà cần một chiếc da thú ấm áp bao bọc để vào trong chăn là được. Nhưng nếu hài tử mang hình người giống nàng thì cần phải có rất nhiều quần áo cho đứa bé.

    Cả ngày Tiger đều cùng Tô Từ nằm quấy ở trên giường, bây giờ đã gần tới hoàng hôn mà hắn vẫn chưa trở về. Tô Từ cảm thấy có chút đói bụng, liền chống đỡ tường đứng lên, đi đến phòng bếp, nơi đó đang chưng canh.

    Nàng cầm thìa múc một chén canh, vừa định ăn, bụng lại đột nhiên co rút đau đớn một cái, Tô Từ không kịp phòng bị, tay run lên, chén canh liền rơi xuống mặt đất, Tô Từ đúng lúc lui ra phía sau một bước nhỏ, mới không bị canh nóng bắn vào chân.

    Lúc này, cái chén bằng đá lăn vài cái trên mặt đất mới dừng lại.

    Đau đớn đến nhanh đi cũng nhanh, mặt Tô Từ trắng bệch, tay mò bụng, thở sâu, sau đó mới xoay người ngồi xuống lượm cái chén lên, một lần nữa múc một chén canh.

    Lúc ăn canh, bụng lại bắt đầu đau, lần này đau lâu hơn lúc nãy, trong tâm Tô Từ đã có điểm chuẩn bị, nàng chậm rãi đặt chén xuống, chờ đợi đau đớn lại qua đi.

    Nếu lần đầu tiên bị đau, nàng còn chưa chắc chắn được, như vậy lần này bị đau nàng đã có thể khẳng định, mới chưa được năm tháng mang thai mà hài tử đã khẩn cấp vội vã muốn chui ra rồi.

    Tô Từ đứng lên, đi ra bên ngoài xem, vẫn là một mảnh yên tĩnh, Tiger còn chưa có trở lại.

    Ngay lúc trọng yếu như vầy, hắn thế nhưng còn chưa có trở lại!

    Trong tâm Tô Từ lại bắt đầu tốn hơi thừa lời mắng Tiger, nhưng thân thể nàng lại không nhanh không chậm đi đến góc khuất, cố hết sức nhấc lên một nồi đá, đặt lên một đống lửa, rót nước vào nồi, nhóm lửa.

    Sau đó mới chậm rãi đi vào sơn động, chuẩn bị thạch đao cùng quần áo hài tử.

    Trận đau càng lúc càng kéo dài, bụng cũng càng lúc càng đau.

    Tô Từ đau đến mồ hôi lạnh chảy đầm đìa, lại chống đỡ vào trong phòng bếp múc một chén canh thịt, cố nén đau từ từ ăn vào. Sinh hài tử cần rất nhiều thể lực, nàng phải cố ăn lấy sức mới được.

    Cũng không biết đã đau bao lâu, Tô Từ chỉ biết nàng rất đau, sau đó dưới thân đột nhiên trào ra chất lỏng. Tô Từ cúi đầu, phát hiện là nước ối đã bị vỡ.

    Nước ối bị vỡ, sau đó cơn đau cũng không nghiêm trọng, nhưng Tô Từ biết rõ, đây chỉ là ngắn ngủi mà thôi, sau đó mới là chính kịch.

    Tiger còn chưa có trở lại.

    Một trận đau nữa lại qua đi, Tô Từ nằm liệt ở trên giường nghỉ ngơi một chút, dùng tay vén lên sợi tóc xõa tung, lại vuốt lên cái bụng đang nổi lên, nàng rõ ràng cảm giác đến, vị trí hài tử cùng cơn đau chậm rãi đi xuống phía dưới, bất giác thanh âm như sắp khóc lại nhỏ giọng nói với bụng nàng, “Hài tử, tiểu bảo bối, chờ ba ba ngươi trở về hãy đi ra có được không? Ngươi chậm một chút hãy ra, ma ma một người làm không tới a…”

    Nhưng hài tử lại khẩn cấp vội vã muốn ra, không đợi Tô Từ thư hoãn một chút, trận đau lại bắt đầu, hơn nữa hài tử lại liên tục đè ép trong bụng. Tô Từ cảm giác đến dưới thân đang có vật gì đó đang muốn ra ngoài, không khỏi tự chủ cắn răng dùng lực đẩy xuống.

    Cũng không biết đã trải qua bao lâu, thân thể đột nhiên buông lỏng.

    Tô Từ mồm to thở phì phò, tầm mắt cơ hồ có chút tan rã.

    Trong sơn động im ắng dị thường, không hề có tiếng khóc của trẻ con. Tô Từ cả kinh, thân thể không còn khí lực lại giãy dụa đứng lên, nhìn xem dưới thân một mảnh máu, chính giữa là một vật có màng thịt bao bọc, một thân ảnh nho nhỏ bên trong đang tập tễnh giãy dụa muốn phá màng thịt bao bọc để ra ngoài.

    Hắn lại vẫn không lớn bằng trẻ mới sinh của nhân loại, nhưng Tô Từ vẫn có thể rõ ràng nhìn ra… là một bé hổ con.

    Không nghĩ đến, nàng thật sự sinh ra một lão hổ. Tô Từ hít vào một hơi, muốn tiến lên trợ giúp hài tử thoát khỏi tầng màng thịt, nàng chống tay trên giường ngồi dậy, lại té ngã xuống.

    Vừa đúng lúc này, dư quang đuôi mắt Tô Từ thấy một thân ảnh màu trắng từ cửa động phốc tiến tới.

    …Tiger cuối cùng đã trở về.

    Tiếng hô quen thuộc lại mang theo hoảng sợ vang lên, Tô Từ ngập rất lâu, nước mắt rốt cục rớt xuống.

    “Tô Tô, Tô Tô…” Nửa người trên bị người ôm lên, Tô Từ thấy khuôn mặt Tiger trắng bệch, vội chống đỡ đưa ra một nụ cười tươi tắn, “Tiger, nhìn xem con của chúng ta.”

    Lúc này Tiger mới thò người ra, ngay tức thì bắt được một tiểu lão hổ tràn đầy lông tơ còn đang oa kêu gào giãy dụa, đem nhét vào trong chăn mà Tô Từ đã sớm chuẩn bị.

    Tẩy rửa, vệ sinh gì đó vẫn là cho Tiger làm đi thôi.

    Tô Từ quay đầu nhìn sang một cái lông tơ be bé nằm trong chăn, trên mặt nàng lộ ra nụ cười tủm tỉm, vừa muốn nhắm mắt nghỉ ngơi, bụng lại đột nhiên đau đớn, Tô Từ không khỏi kinh ngạc nhìn Tiger. Lại… lại còn một đứa nữa?

    Sinh ra được đứa đầu tiên, đứa sau thật sự sinh ra rất nhanh, nhìn thân hình lông tơ so với ca ca còn nhỏ hơn, Tô Từ vô lực nhắm mắt, kéo chăn của hai anh em hướng chính mình, rốt cục vẫn thiêm thiếp đi vào giấc ngủ.

    Nàng đã có tâm lý chuẩn bị, bởi vì nàng mà hài tử sinh ra tuyệt đối sẽ nhỏ yếu hơn rất nhiều so với tiểu thú nhân bình thường khác, nhưng điều không ngờ tới là, nàng lại mang song thai. Thân hình của hai bé hổ vừa mới sinh ra còn nhỏ hơn so với trẻ con bình thường của nhân loại.

    Bọn hắn như vậy, làm thế nào có thể sống sót trong cái thế giới tự nhiên này đây?

    Tô Từ cũng không có sữa nuôi hai anh em, cho dù là có sữa, lại nhìn đến răng sữa của hai bé hổ, Tiger cũng không chuẩn Tô Từ cho bọn chúng bú sữa mẹ.

    Nhưng vấn đề lương thực của hai bé hổ vẫn không cần lo lắng. Cái hôm mà Tô Từ sinh, Tiger chính là bởi vì đi bắt một con sói đang nuôi con bằng sữa mà trì hoãn, hắn đã sớm nghĩ đến vấn đề này rồi.

    Trong hai đứa trẻ, ca ca cường tráng hơn một chút, nhưng hắn lại giống y chang ba ba, toàn thân lông tóc cũng là bạch sắc, đệ đệ lại tương đối gầy yếu, da lông là bạch sắc pha lẫn hắc bụi. (*ca ca trắng như tuyết không tì vết, đệ đệ lông trắng vằn đen)

    Cả hai anh em đều mang nhan sắc khó có thể sinh tồn trong tự nhiên.

    Tô Từ thật lo lắng cho bọn hắn, vốn đã gầy yếu hơn nhiều so với các thú nhân tầm thường khác, da lông lại mang màu bạch sắc dễ dàng bại lộ khi săn mồi hay trốn tránh kẻ địch, làm thế nào sinh tồn, làm thế nào sinh tồn đây!

    Tiger có thêm hai tiểu bảo bối, vạn sự sung túc, nên nửa tháng sau mới phát hiện tâm tình lo lắng của Tô Từ, hắn ôm lấy nàng, nói “Tô Tô… Có ta đây.”

    Tô Tử nhất thời tỉnh táo lại… Đúng a, còn có hắn nha.

    Hắn là chúa sơn lâm, hắn sẽ không vứt bỏ hài tử, hắn sẽ dạy hài tử làm thế nào sinh tồn, làm thế nào săn mồi… Cái gì nàng cũng không cần làm, về vấn đề sinh tồn, cái gì nàng cũng không làm được, hoàn toàn giao cho Tiger là được rồi, như vậy là tốt rồi.

    Đặt tên cho hài tử là chuyện rất đâu đầu, không biết đặt tên gì mới hay a. Tô Từ nghĩ hai ngày, rốt cục vẫn là chọn tên Đại Bảo cho đứa lớn, đứa nhỏ kêu Tiểu Bảo… Đối với chuyện đặt tên, Tiger hoàn toàn không ý kiến, đối với hai cái tên nghe lên có vẻ bình thường này, Tô Từ cũng không hề áp lực, nàng thấy thích là được rồi. Dù sao ở nơi này không có người sẽ cười nhạo cái tên mà nàng đặt.

    Tuy Đại Bảo và Tiểu Bảo được sữa sói nuôi lớn, nhưng chúng cực thân thiết với Tô Từ, rất thích đi theo phía sau nàng.

    Bọn hắn không nói chuyện được, nhưng rất thông tuệ, muốn cái gì, nghĩ làm cái gì, hai huynh đệ phối hợp, có thể cùng nhau dùng hành động diễn tả. Mỗi lần Tô Từ thấy bọn hắn ở bên chân oa oa kêu gào làm nũng, nàng cảm thấy giống như đang dưỡng sủng vật, mà không phải dưỡng nhi tử.

    Nói thật… Tuy nói nàng đã có tâm lý chuẩn bị sinh lão hổ từ khi chưa mang thai đến lúc sinh ra huynh đệ bọn hắn. Nhưng cho tới bây giờ, mỗi khi nhìn thấy hai bé hổ tròn vành vạnh mập mạp, Tô Từ vẫn có loại cảm giác giật mình từ trong mộng, bọn hắn là do nàng sinh ra.

    Nói ra ai tin… Nàng, một nhân loại, lại sinh ra hai tiểu lão hổ nha
     
  5. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 59: Mái Ấm

    Sức ăn của hai anh em rất mạnh, hơn nữa, thân thể của hai anh em chúng tuy rằng nhỏ hơn rất nhiều so với những tiểu thú nhân khác, nhưng rất khỏe mạnh. Đây mới là điều mà Tô Từ thấy mừng nhất.

    Hai anh em lớn lên hết sức nhanh, mới hơn nửa tháng đã không cần uống sữa sói nữa mà có thể chính mình tự ăn thịt. Thế là Tô Từ lại có thêm chuyện để làm, đó là biến đổi phương pháp chiên, xào, nấu, chưng thịt, sau đó cho bọn hắn ăn.

    Nhưng Tiger lại không cho bọn hắn đem món ăn nấu chín làm bữa cơm chính, phần lớn thời gian, Tiger cũng sẽ đem một miếng thịt sống trên trăm cân, thậm chí ném nguyên một con mồi trước mặt 2 anh em, nói với bọn hắn, đây chính là thức ăn của bọn hắn.

    Lúc Tô Từ gặp Tiger, hắn đã là một lão hổ thiếu niên rất cường tráng xinh đẹp, bất kể là săn mồi hay ăn cơm, cũng đều thông thạo tự nhiên, chỉ cần không để ý huyết tinh trong miệng hắn, nhìn lâu một chút sẽ cảm thấy động tác của hắn rất xinh đẹp.

    Nhưng hổ anh và hổ em lại không như vậy, bây giờ hàm răng của bọn hắn còn chưa mọc dài, cho dù bây giờ anh em chúng có lớn bằng con thổ cẩu thành niên đi nữa, nhưng so với con mồi mà Tiger ném trước mặt chúng thì anh em chúng vẫn nhỏ bé đến đáng thương.

    Đối mặt với con mồi lớn như vậy, bọn hẳn phải dùng lực xé con mồi ra để nhai, mới có thể nuốt xuống một khối thịt lớn như thế vào bụng. Thông thường bọn hắn sẽ dùng cả hàm răng và tứ chỉ mới có thể ăn xong con mồi.

    Mà thông thường vào giờ cơm, một thân lông trắng của hai anh em cũng bị lây dính máu me nhầy nhụa, mỗi lần thấy như vậy, Tô Từ đều chịu không nổi nuốt nuốt nước miếng, nàng thầm hận không thể tiến lên đem thịt cắt ra chia đều cho hai đứa, để bọn hắn có thể sạch sẽ bóng loáng ăn một bữa cơm, mà không phải mỗi lần sau khi cơm nước xong, nàng cũng phải đi nấu một nồi nước lớn cấp bọn hắn tắm rửa.

    Nhưng tốt xấu gì Tô Từ vẫn rất lý trí. Bình thường vô luận nàng sủng, nàng yêu chiều bọn hắn như thế nào, nhưng lại tuyệt đối không nhúng tay vào khi Tiger dạy dỗ hai anh em.

    Bởi vì bị Tô Từ ảnh hưởng, hổ anh và hổ em rất thích tắm rửa, mỗi lần tắm rửa cũng đặc biệt thích nhảy choi choi, phốc giỡn trong bể tắm. Mỗi lần tắm rửa cho bọn hắn, Tô Từ giống như là đánh trận vậy, sau khi tắm cho bọn hắn xong, một thân nàng đã ướt đẫm nước.

    Lúc này mới đầu mùa xuân, thời tiết vẫn còn rất lạnh, tuy rằng tắm rửa cho hai anh em chúng trong sơn động, lại dùng nước ấm để tắm, nhưng Tô Từ vẫn bị chúng giỡn đến sặc nước, suýt chút nữa đã bị đông lạnh. Đây là lúc hổ cha cần phải ra tay, chỉ cần có hổ cha ở đây, hắn vừa liếc qua một cái, hổ anh và hổ em cũng không dám càn rỡn, đùa giỡn, mà ngoan ngoãn để mặc lão mẹ tắm rửa. (*mặc cho Tô Từ nhào nặn thành tròn, méo gì cùng không dám phản đối, 2 anh em rất sợ lão ba nha A_A)

    Thông thường vào lúc này, Tô Từ cũng cười như nở hoa trong lòng, sau đó nàng dùng tay chà xát da bụng be bé của bọn hắn trong nước, gãi ngứa an ủi bọn hẳn.

    Mới sinh ra được nửa tháng, Tiger đã mang bọn hắn ra ngoài học tập kỹ xảo săn mồi.

    Nhưng vì hai anh em đều kế thừa nhan sắc trắng tinh của Tiger, nên quá trình học tập gian nan hơn rất nhiều. Bình thường bọn hắn còn chưa tiếp cận được con mồi, bọn hắn đã bị con mồi phát hiện, do đó đã chạy xa xa thoát khỏi anh em chúng.

    Bắt đầu một đoạn thời gian rất dài, mỗi ngày Tiger đều bắt sống một con hoặc mấy con mồi, sau đó đứng qua một bên giám sát hai anh em luyện tập. Chờ bọn hắn quen thuộc làm thế nào phốc cắn con mồi, nơi nào trên thân con mồi có thể bị một kích là toi mạng, công kích nơi nào trên thân con mồi sẽ làm nó mất đi lực chiến đấu, sau đó Tiger mới thay đổi cách dạy săn mồi.

    Mỗi lần Tô Từ đứng ở bên cạnh xem cha con bọn hắn vờn mồi, cũng đều nghĩ tới, trước đây chưa từng có ai dụng tâm dạy dỗ Tiger cách săn mồi, cách sinh tồn, như vậy trước đây hắn làm nhu thế nào giãy dụa còn sống trong môi trường khắc nghiệt như thể này. Nghĩ vậy, Tô Từ sẽ tự động đối với Tiger tốt thêm một chút.

    Hôm nay, Tiger ra ngoài để lấy muối, bởi vì hồ nước mặn cách nhà hơi xa, cho nên hai anh em cũng không có đi theo cha, mà ở lại nhà chơi đùa.

    Lúc này, ai anh em cũng đã hơn nửa tháng tuổi, ăn được rất nhiều, lớn cũng nhanh. Bây giờ nếu như hai anh em đứng lên cũng đã cao đến ngực Tô Từ. Hàm răng cũng trở nên sắc bén hơn, chỉ cần không cẩn thận tùy tiện khẽ chạm vào, cũng có thế để lại tổn thương trên người Tô Từ. Không giống như lúc bọn hắn vừa mới sinh chưa được mấy ngày, Tô Từ còn đem tay đút vào trong miệng bọn hắn, bị bọn hắn cắn cũng xem như là được xoa bóp mà thôi.

    Càng ngày càng cường tráng, càng ngày càng uy vũ là một chuyện tốt.

    Trong tâm Tô Từ tuyệt đối hi vọng bọn hắn có thể cường tráng hơn so với cha của bọn hắn, nhưng mà… mỗi lần bị bọn hắn bổ nhào vào trong lòng, Tô Từ vẫn lảo đảo nghiêng ngã té xuống đất, quả thật nàng vẫn nhịn không được có chút buồn bực nha.

    Lớn lên quá nhanh, hoàn toàn không mang lại cảm giác ‘mười năm dưỡng dục’, giống như chỉ mới chớp mắt một cái, con nàng cũng đã trưởng thành rồi vậy.

    Nhìn một chút hai anh em đang luyện tập phốc cắn với nhau bên ngoài sơn động, Tô Từ cười cười, cúi đầu quấy canh trong nồi đá, đang định ra kêu bọn hắn vào ăn cơm, lại phát hiện bọn hắn đã dừng luyện tập, nhất tề nhìn về hướng bên trái, thân thế Đại Bảo và Tiểu Bảo đều khẩn trương căng thẳng hướng về phía bên đó rít gào.

    Tô Từ cảnh giác, lập tức đứng dậy chạy vào sơn động cầm lấy thạch đao.

    Mấy ngày nay trôi qua quá hạnh phúc, hơn nữa nơi này lại là địa bàn tộc hổ của Tiger, cũng sẽ không có nguy hiểm gì, cho nên tâm tư cảnh giác của Tô Từ đã sớm buông lỏng.

    Chỉ là không nghĩ đến, trong lãnh địa của Tiger, ngay trước huyệt động, thế nhưng còn có nguy hiểm tồn tại.

    Chung quanh huyệt động Tô Từ đã thiết trí rất nhiều cạm bẫy, thậm chí ngay cả cạm bẫy dành cho thú nhân cũng có hai cái. Tuy ràng ngăn cản không được bao lâu, nhưng vẫn có chút tác dụng.

    Tô Từ vừa chạy ra sơn động, liền nghe thấy thanh âm không tính là lớn của một tảng đá bị đổ ngã, cùng với thanh âm hổ gầm do bị đau cùng phẫn nộ (*do bị trúng bẫy của Tô Từ). Đầu lông mày Tô Từ liền dựng thẳng lên.

    Giữa các thú nhân, cho dù là cùng tộc nhân, nếu không có địch ý sẽ không tiến vào lãnh địa, thậm chí là đến trước huyệt động của một thú nhân khác mà không thông báo lấy một tiếng.

    Hiện tại Tiger lại không có ở nhà, thậm chí hai tiểu gia hỏa lại càng yếu hơn so với thú nhân đồng lứa thì làm sao mà chống lại thú nhân đã trưởng thành đây. Nếu nguời tới muốn giết chết hai anh em, tuyệt đối dễ như trở bàn tay.

    Hai anh em nghe thấy thanh âm kêu đau, nhãn tình liền tỏa sáng lên, nóng lòng muốn thử, muốn xông lên phía trước, thừa dịp kẻ địch bị đau lấy mạng hắn. Nhưng Tô Từ rất rõ uy lực của cạm bẫy mà mình bố trí có bao nhiêu, nàng đè thấp thanh âm kêu Đại Bảo và Tiểu Bảo, “Trở về!”

    Bởi vì Tiger rất nghiêm khắc đối với bọn hắn, nếu Tiger nóng giận, liền tùy tiện chém ra một móng vuốt cũng là chuyện thường như cơm bữa, cho nên Tô Từ cũng chuyên tâm làm một từ mẫu (*mẹ hiền), bình thường cũng đối với bọn hắn rất chiều chuộng, mềm mỏng. Nhưng điều này không có nghĩa là nàng không có uy nghiêm.

    Lúc này nàng lạnh mặt nhìn bọn hắn, hai anh em lập tức liền nghĩ tới lúc nàng nhăn mặt một cái trước mặt Tiger, Tiger liền làm ra bộ dạng lấy lòng, hai đứa không khỏi liếc nhau xem như hội ý một chút, sau đó vẫn ngoan ngoãn quay trở về.

    Thấy bọn hắn ngoan ngoãn đi về bên cạnh mình, Tô Từ cũng không làm mất thời gian, liền chạy vọt vào trong sơn động, đến nơi tồn trữ mỡ động vật kéo ra. Cũng không uổng công nàng vẫn luôn rèn luyện thân thế, hiện tại lại có tác dụng tại thời khắc nguy cấp này, nàng hít sâu vào một hơi, kéo theo chảo đựng dầu bằng đá nặng chừng trăm cân tới cạnh đống lửa, dùng tay nhấc xuống cái nồi trên đống lửa, sau đó đặt chảo dầu lên, lại nhanh chóng thêm một bó củi lớn vào trong đống lửa. (*nấu sôi dầu).

    Sau đó mới chạy đến một nơi trong sơn động mà Tiger dùng để tồn giữ bó củi, Tô Từ ôm một bó cúi chạy về hướng đống lửa.

    Hai tiểu gia hỏa thấy thế, một đứa cắn một bó củi, hồng hộc chạy theo phía sau Tô Từ.

    Lúc này lão hổ không mời mà đến đã giãy thoát ra khỏi cạm bẫy, rít gào nhảy vọt tới trước cửa sơn động. Tim Tô Từ tăng tốc đập ‘thình thịch’, nàng đem mấy cây củi cắm vào trong chảo dầu đang sôi, mới duỗi tay gọi Đại Bảo và Tiểu Bảo, cùng nàng chậm rãi thối lui về phía sau chảo dầu.

    Kè xâm nhập là hai lão hổ, trong đó có một con trên lưng có chút vết máu (*do bị sập bẫy), con này là hổ cái lúc trước từng theo đuổi Tiger, vốn tưởng rằng nó đã chết tâm không dây dưa Tiger nữa, lại không ngờ đến mấy tháng sau, thế nhưng lại xuất hiện ở nơi này, hơn nữa xem ra là ‘lai giả bất thiện’ a. (*có ác ý)

    Bọn hắn vừa xuất hiện, hai anh em vừa được Tô Từ an ủi an tĩnh lại bắt đầu điên cuồng rít gào, nhe răng trợn mắt muốn xông lên, hổ cái thú nhân bởi vì sập bẫy mà bị chút vết thương trên mình cũng đã tràn đầy lệ khí, lúc này lại thấy Đại Bảo và Tiểu Bảo hướng về phía nàng ta mà gào thét, nên cũng rống lớn lên một tiếng, thân thể cũng tiến lên trước hai bước.

    Tuy nói Tô Từ không có chút lực chiến đấu, nhưng đã nhiều lần được xem Tiger chiến đấu, nên cũng rất quen thuộc đối với hành động công kích của lão hổ. Nàng xem ra, hổ cái thú nhân chỉ muốn dọa Đại Bảo và Tiểu Bảo mà thôi một chút. Tô Từ xem ra được là sự tình cũng không đến nỗi hết đường cứu vãn, trong tâm Tô Từ khẽ buông lỏng một chút, tuy nhiên hổ anh và hổ em lại bị hành động của thú nhân giống cái dọa sợ, thanh âm lập tức trở nên thê lương, không đợi Tô Từ có phản ứng, bọn hắn lại hơi hơi lui về phía sau một bước, sau đó đột nhiên song song nhảy phốc về phía thú nhân giống cái đánh tới.
     

Chia sẻ trang này