Thú - Ngô Niệm [ 60 Chương + 2 PN ]

Thảo luận trong 'Xuyên Không' bắt đầu bởi Soái Ca, 3/10/16.

  1. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 60: Cả Nhà Đoàn Tụ

    Tiger tấn công con mồi đặc biệt chỉ cần dùng một kích ngay chỗ hiểm yếu, từ trước đến giờ không hề tồn tại cái gọi là giả vờ tấn công, một khi bắt đầu chiến đấu là đem toàn lực ra ứng phó.

    Hai anh em được lão cha dạy rất tốt, chúng còn biết phải tách ra, một đứa tấn công phía trên, một đứa tấn công phía dưới, Đại Bảo vừa nhảy dựng lên tấn công thú nhân giống cái, liền bị đối phương phát giác giơ lên móng vuốt sắc bén phản công, nhưng Tiểu Bảo lại thuận lợi cắn chi trước của ả ta, hàm răng thật sâu cắm vào trong thịt. Thú nhân giống cái bị đau, rống lớn một tiếng, muốn ném Tiểu Bảo ra xa, nhung Tiểu Bảo cắn rất chặt không chịu nhả ra, ả ta không khỏi phẫn nộ cúi đầu cắn vào sống lưng Tiểu Bảo…

    Tô Từ thấy được rõ ràng, Đại Bảo tuy rằng cũng bị ném mạnh văng ra xa, nhung không tổn thương đến gân cốt, thậm chí ngay cả vết thương nhẹ cùng không thấy. Lúc này Tiểu Bảo lại cùng hổ cái giằng co, thấy trên da lông màu trắng pha lẫn hắc bụi của Tiểu Bảo máu tươi đầm đìa, tay chân Tô Từ nháy mắt trở nên băng lãnh, thê lương kêu lên, “Nhả ra, Tiểu Bảo, nhả ra!”

    Đến bây giờ nàng xem như hiểu rõ ý đồ của hổ cái, bọn hắn quả thật là ‘lai giả bất thiện’, nhưng bởi vì e sợ Tiger nên mới nương tay không dám dồn nàng và hai bảo bối vào chỗ chết. Bằng không, Đại Bảo sẽ không chỉ chịu chút tổn thương như vậy, mà Tiểu Bảo sẽ không phải bị cắn vào sống lưng mà là cần cổ.

    Nhưng Tiểu Bảo đã đỏ mắt lên, hắn chỉ biết rõ hắn đang cắn kẻ địch đang muốn có hành động gây nguy hại đến lão mẹ, gây hại đến anh em bọn hắn. Nghe thấy tiếng kêu của Tô Từ, hàm răng hắn lại cắm sâu thêm một chút, dùng lực thuận lợi cắn đứt ra một miếng da. Nếu để cho hắn thêm chút thời gian cắn sâu thêm chút, cái đùi của thú nhân giống cái sẽ bị mất một miếng thịt ít nhất khoảng mười mấy centimét.

    Bị cắn đau, hổ cái nhả ra sống lưng Tiểu Bảo, ngửa đầu rống lên một tiếng, sau đó lại cúi đầu muốn táp tới Tiểu Bảo.

    Thấy em mình toàn thân đều là máu, lông tóc toàn thân Đại Bảo cũng muốn dựng đứng lên, chân sau khẽ đạp một cái, muốn phốc tới tấn công lão hổ cái, lại bị thú nhân đồng bạn của hổ cái nhảy ra ngăn cản.

    Đôi mắt Tô Từ cũng đã đỏ đậm, nhìn thấy hàm răng hổ cái muốn cắn xuống thân thể Tiểu Bảo, nàng lập tức nắm lên chén đá ở bên cạnh, múc ra một chén dầu nóng bỏng từ trong nồi đá, lại chạy mấy bước về phía trước, dùng sức hắt vào thân mình hổ cái, sau đó dùng tốc độ cực nhanh của mình chạy về hướng đống lửa.

    Hổ cái đang định tấn công Tiểu Bảo, đột nhiên bị nóng, ả đau đớn gào thét lên. Cái chén lúc nãy là Tô Từ đặc biệt chuẩn bị, một chén ít nhất cũng có thể đựng được nửa lít, thêm vào đó tất cả dầu nóng đều bị hất lên trên người ả ta, nếu không bị thương cũng quá vô lý đi. Hổ cái cơ hồ muốn nổi cơn điên, phốc lên hướng Tô Từ táp tới, lại đánh trúng cây đuốc Tô Từ giơ ra. Lông tóc động vật vốn là chất dẫn cháy, hiện tại lại dính dầu, cây đuốc vừa chạm vào, lông tóc trên thân hổ cái liền bị cháy lên.

    Lúc này hổ cái gần như bị đau đến phát điên nhảy loạn xạ, Tiểu Bảo thừa cơ dùng lực cắn xé một miếng, liền ngậm ra một miếng thịt lảo đảo chạy về hướng Tô Từ.

    Đại Bảo cũng cơ trí. không tiếp tục dây dưa đánh đấm gì với đồng bạn của hổ cái nữa mà đã sớm chạy về hướng Tô Từ, vừa lúc xông lên trước, tiếp được thân thể Tiểu Bảo, gánh hắn chạy về phía trước hai bước, trốn tránh phía sau chảo dầu.

    Lúc này hổ cái đang quay cuồng trên mặt đất muốn dập tắt lửa trên thân, thú nhân cùng tới đây với ả cũng ở bên cạnh gào thét giúp đỡ, nhưng trên thân ả ta lông tóc quá nhiều, hơn nữa lại bị dính dầu, làm sao mà dễ dàng dập tắt lửa được đây.

    Có lẽ oán niệm đối với mẫu tử ba người quá sâu, trong lúc quay cuồng dưới đất, hổ cái vẫn bò tới hướng Tô Từ. Lúc này, Tô Từ đang một tay đè lên vết thương Tiểu Bảo ngăn máu chảy, thấy ả ta bò tới, nàng không chút do dự múc một chén dầu, may mắn thú nhân đi theo ả biến thành thú hình bức lui ả ta, sau đó lại biến thành hình người cầm lấy một nhánh cây rậm rạp, vỗ vỗ trên thân hổ cái, cuối cùng lửa cũng được dập tắt.

    Lông tóc hơn phân nửa bên của hổ cái đã bị đốt trụi, toàn thân bị phỏng, những nơi bị Tô Từ hất dầu đã sớm huyết nhục mơ hồ.

    Nhưng thân hình hổ cái lớn, dù bị đốt thành như vậy cũng không đến nỗi phải chết, chỉ là bị thương nặng mà thôi, suy yếu nằm ghé vào một đống hỗn độn trên mặt đất, thở gấp trừng mắt Tô Từ đang vội vàng cấp Tiểu Bảo cầm máu phía sau chảo dầu.

    Lúc này địch nhân không tấn công, Tô Từ cũng không để ý tới bọn hắn, chỉ khẩn trương xem xét vết thương của Tiểu Bảo.

    Sống lưng Tiểu Bảo bây giờ đã huyết nhục mơ hồ, phỏng chừng là bị thương đến động mạch chủ, chỉ cần Tô Từ nhẹ buông tay khỏi miệng vết thương, máu sẽ không ngừng chảy ra. Bởi vì giằng co với hổ cái, thân thể nhỏ yếu của Tiểu Bảo bị văng lên tảng đá, lại bị ma sát trên mặt đất, trừ ra vết thương do bị cắn trên sống lưng, những nơi khác trên người hắn cũng có rất nhiều vết thương, nơi thì trầy da, nơi thì mất miếng thịt, vết máu loang lổ toàn thân.

    Tô Từ cố nén nước mắt, làn môi run run, dùng tay tiếp tục nhổ ra tảng đá hoặc nhánh cây đang cắm vào trong thịt hổ em. Lúc này, hổ cái đã đứng lên, không ngừng rít gào cùng đồng bạn, rất có khả năng muốn xông lên đem Tô Từ xé thành mảnh vụn.

    Tô Từ gắt gao cắn môi dưới đang run run, kêu Đại Bảo đang ở bên cạnh nức nở an ủi Tiểu Bảo, thay nàng dùng móng vuốt đè lên vết thương trên mình Tiểu Bảo, sau đó Tô Từ đứng lên, dùng chén múc dầu đã gần cạn trong nồi đá, đổ dầu theo hình cung về phía trước, lại chất củi lên đó, ý tứ cảnh cáo rõ ràng, chỉ cần bọn kia vừa xông lên, nàng sẽ đốt lửa lên đống củi chất sẵn trước mặt.

    Hai thú nhân bên kia bị hành động của Tô Từ dọa, hung bạo nhìn nàng chuẩn bị tốt tất cả mọi thứ, đợi Tô Từ cầm lấy cây đuốc trong tay, hiểu ra hành động của Tô Từ cũng đã phản ứng không kịp nữa rồi. Thế là hình thành hai trận tuyến đối lập giằng co với nhau, một phe là hai thú nhân cường tráng hung mãnh, phe kia là ba mẹ con Tô Từ cộng lại.

    Thật lâu sau, thú nhân giống đực bên kia đột nhiên rống to mấy tiếng về phía mẹ con Tô Từ, nàng phán đoán bọn hắn đang nói chuyện với nàng, nhưng nàng luôn nghe không hiểu gì cả, lại nhìn sang Đại Bảo, thấy chi trước của Đại Bảo tuy rằng vẫn gắt gao đè lại miệng vết thương của Tiểu Bảo, nhưng trong cổ họng hắn lại đang rít gào gầm nhẹ, bộ dáng như muốn tiếp tục liều mạng, cậy thế (*do hổ anh nghĩ 2 thú nhân kia sợ lửa nên không dám tới).

    Tô Từ giật nảy mình, dầu là vũ khí duy nhất mà mẹ con họ có thể dựa vào, do địch nhân chưa từng đơn độc ứng chiến qua loại tình huống như thế này, cho nên sẽ chỉ bị dọa trong thời gian ngắn mà thôi. Tô Từ biết vậy nên vội đưa tay sờ sờ đầu hổ anh, ôn nhu nói, “Đại Bảo, bọn hắn đang nói cái gì, nói lại với ma ma.” Vừa nói, Tô Từ vừa đem cây đuốc cắm vào trong bùn đất ở bên cạnh, nửa ngồi ấn chặt vết thương của Tiểu Bảo.

    Đại Bảo thấp gầm nhẹ một tiếng về hướng hai thú nhân ngoài vòng tròn, sau đó mới cọ xát chân Tô Từ, dùng đồ vật thực tế có sẵn, cùng động tác, hơn nữa Tiểu Bảo suy yếu phối hợp giải thích, Tô Từ mới biết ý tứ của hai thú nhân.

    Hai thú nhân nói, ngọn núi này không hoan nghênh mẹ con bọn hắn sinh sống ở đây, muốn bọn họ lập tức rời đi nơi này.

    Tô Từ hơi suy nghĩ một chút lập tức liền hiểu ý đồ của bọn hắn. Xem ra bọn hắn vẫn luôn bất mãn cái người rườm rà như nàng sống ở đây, hoặc là nói Tiger quá hấp dẫn, hầu như tất cả giống cái nơi này đều ngấp nghé muốn kéo hắn về nhà làm giống đực của bọn họ, cho nên mới thừa dịp Tiger ra ngoài lấy muối, đến đây đem nàng đuổi đi.

    Dựa theo năng lực của nàng, nếu bọn hắn tận lực đuổi cho dã thú chạy tới đây, nàng không thể nào chống đỡ nổi đến lúc Tiger trở về. Hơn nữa, màu lông của Đại Bảo và Tiểu Bảo không thích hợp sinh tồn trong giới tự nhiên, bây giờ năng lực của anh em chúng lại không mạnh, nếu cả ba mẹ con đều rời đi, sợ là cũng chỉ có một con đường táng thân trong bụng dã thú.

    Bởi vì hổ cái nương tay, mà thú nhân giống đực vẫn chỉ đứng một bên quan sát không tiến lên giúp sức, Tô Từ đối với hai thú nhân này tuy rằng rất hận, nhưng vẫn có chút mơ hồ vui mừng cùng cảm kích.

    Nếu không phải hổ cái nương tay, chỉ sợ Tiểu Bảo đã chết từ sớm.

    Chỉ là không nghĩ đến, bọn hắn đánh từ đầu tới cuối cùng chỉ muốn dồn mẹ con nàng chạy vào rừng, lợi dụng dã thú tiêu diệt nàng và hai bảo bối. Có lẽ là e sợ Tiger sau khi biết sẽ trả thù, cho nên thú nhân luôn luôn trực lai trực vãng làm việc lại phá lệ dùng thủ đoạn (*bình thường muốn ai chết thì trực tiếp cắn chết chứ không đi đường vòng mượn tay dã thú khác làm hộ mình như lúc này).

    Nghĩ vậy, đôi mắt Tô Từ càng thêm đỏ đậm.

    Tô Từ nhìn chằm chằm không nháy mắt hai thú nhân, thật lâu sau, ngay lúc thú nhân bắt đầu không kiên nhẫn đợi câu trả lời của nàng, Tô Từ mới khẽ gật đầu, xoay người chậm rãi dùng da thú băng chặt vết thương của Tiểu Bảo, sau đó múc một chén lớn dầu nóng, châm biếm nhìn hai thú nhân đang kinh sợ lui về phía sau hai bước, cầm cây đuốc trong tay, lại kêu Đại Bảo và Tiểu Bảo chậm rãi hướng vào rừng sâu mà đi.

    Nếu như muốn dựa vào dầu nóng cùng bó củi để kéo dài thời gian chờ Tiger trở về, chắc chắn là không thể được, hiện tại cũng chỉ có thuận theo ý bọn hắn đi vào rừng rậm, mẹ con nàng mới có cơ hội kéo dài thời gian.

    Chỉ cần kéo dài đến lúc Tiger về là an toàn.

    May mắn phạm vi trên trăm dặm này đều là lãnh địa của Tiger, bất luận là Tô Từ hay Đại Bảo, Tiểu Bảo đều rất quen thuộc vùng này.

    Hơn nữa dã thú nơi này cũng biết rõ mùi của Tiger, cho dù Tiểu Bảo bị thương trên thân, mùi máu tươi sẽ hấp dẫn dã thú đến, nhưng vẫn có thể chống đỡ được một lúc. Nếu nàng bố trí lại một chút, hy vọng có thể sống sót.

    Vừa rồi nơi này xảy ra động tĩnh lớn như vậy, hi vọng Tiger có thể phát hiện có điểm khác thường.

    Nhưng Tô Từ vẫn đánh giá thấp, chủ quan với tình hình trước mắt, dù sao máu tươi và thức ăn rất có lực hấp dẫn đối với dã thú, nếu có Tiger ở đây, chúng nó tự nhiên không dám xúm lại, nhưng bây giờ chỉ có một nữ nhân cùng hai tiểu hổ chỉ đủ nhét kẻ răng, nhìn như thế nào đều không có chút xíu lực uy hiếp đến bọn chúng. Trời mùa xuân tối sớm, ánh sáng trong rừng bị cây cối che mất đã trở nên ám đạm, mùi máu tươi trên thân Tiểu Bảo đã hấp dẫn đưa tới rất nhiều dã thú, trong sắc trời ảm đạm có những đôi mắt u u lóe sáng quan sát ba con mồi nhỏ bé.

    Tiểu Bảo bởi vì bị thương quá nặng, hơn nữa mất máu quá nhiều, đã không còn khí lực gào thét.

    Đại Bảo lại giống như một vị thần bảo hộ. bất luận là trên đường đi hay là đã vào trong sơn động nhỏ này nghỉ ngơi, hắn vẫn luôn tại phía sau lưng Tô Từ và Tiểu Bảo, luôn giữ vững tinh thần cảnh giác cao độ.

    Cũng không biết rõ bên ngoài có bao nhiêu dã thú ngấp nghé, Tô Từ không đi xa sơn động, chỉ dám cầm cây đuốc lượm củi ở xung quanh, sau đó chất đống trước cửa sơn động, lại đem quần áo da thú đang mặc trên người cởi ra, kêu Đại Bảo cắn xé thành vài miếng, chậm rãi đốt lên, cửa vào sơn động nhỏ hẹp, lại có thêm ánh lửa, dã thú ấn núp xung quanh chung quy vẫn không dám đi vào, chỉ có thể ở bên ngoài đảo tới đảo lui mà thôi.

    May mắn, bây giờ mới chỉ cuối tháng ba, Tô Từ lại sợ lạnh, trên người mặc nhiều tầng da thú, hơn nữa có một chén dầu làm chất dẫn đốt, nàng hi vọng có thể chống đỡ được đến lúc Tiger trở về.

    Lúc cởi da thú trên người xuống, Tô Từ mới phát hiện, trên cổ tay cùng trên thân nàng có mấy chỗ bị dầu làm phỏng, phần lớn đã nổi lên bọt nước và chảy máu do bị cọ sát, nhưng nàng lại không cảm thấy đau chút nào cả.

    Sắc trời dần dần đen kịt, bây giờ đại khái cũng khoảng bốn, năm giờ rồi, Tiger ra ngoài cũng khoảng hai, ba giờ, chắc là đang trên đường về. Tiếng hít thở của Tiểu Bảo có chút suy yếu, trong tâm Tô Từ thật gấp gáp, đổ thêm dầu vào da thú vẫn cháy chưa hết trong đống lửa, ánh lửa liền bùng lên mạnh mẽ, sau đó nàng mới quay người lại ôm đầu Tiểu Bảo, từng chút từng chút vuốt ve lông tóc hắn đã nhuỗm máu đỏ tươi.

    Đại Bảo cũng đi tới, nằm thiếp tại bên cạnh Tiểu Bảo, thỉnh thoảng liếm liếm mắt hổ em.

    Lạnh quá, da thú trên người đều trở thành chất liệu để đốt lửa, cho dù đang ngồi cạnh đống lửa, Tô Từ vẫn cảm thấy lạnh, Tiểu Bảo bị thương nặng, Đại Bảo lại không có biện pháp phá vòng vây dã thú, nàng thì khỏi phải nói, càng không có khả năng.

    Nếu Tiger vẫn không đến… Tô Từ thật sự không dám nghĩ đến hậu quả (*lửa cháy hết sẽ bị dã thú mần thịt hết), do quá khẩn trương, căng thẳng, bàn tay đang ôm đầu Tiểu Bảo hơi chút dùng lực, Tiểu Bảo nhỏ giọng ai oán một tiếng, Tô Từ vội chớp mắt xua đi hơi nước trong mắt, cúi đầu an ủi hắn.

    Dường như rốt cục nghe thấy tiếng lòng của nàng, nơi xa đột nhiên truyền tới một tiếng gầm quen thuộc, cũng giống như đang than khóc.

    Lau hết giọt lệ trên khóe mắt, Tô Từ nghẹn ngào nói với hai anh em Đại Bảo và Tiểu Bảo tinh thần đang ảm đạm vừa nghe đến tiếng ba ba, đôi mắt chúng liền tóa sáng, “Ba ba tới! Đừng sợ, ba ba tới!”

    Tiger chắc cũng cho rằng mẹ con nàng đã chết, nhưng rất nhanh hắn sẽ phát hiện nàng và bọn nhỏ còn sống, sẽ thuận lợi tìm đến chỗ này. Tô Từ tin chắc như thế.

    Cũng giống như nàng tin chắc rằng Tiger sẽ không bao giờ vứt bỏ nàng vậy.

    Cũng giống như… Nàng tin chắc rằng sau khi tìm thấy nàng cùng nhau trở về sơn động, Tiger tuyệt đối nổi giận đảo quanh trong sơn động vài vòng đế trút giận, rồi lại chỉ có thể ở trong sơn động canh giữ mẹ con nàng, cho đến khi đảm bảo nàng và bọn nhỏ an toàn dưỡng thương đến khỏe mạnh, hắn mới phóng tâm đi báo thù.

    Khoảnh khắc, Tô Từ nhìn thấy trong rừng rậm đen kịt xuất hiện thân ảnh bạch sắc quen thuộc, nàng mới buông tay ra, để Đại Bảo cao hứng chạy đi qua.

    Dã thú rình rập chung quanh bốn phía cũng đã bị dọa chạy. Qua ánh lửa, Tô Từ ngẩng đầu, liền thấy một đôi bàn tay mang móng tay bén nhọn, có thể khoét đá làm gia cụ, khắc gỗ, điêu khắc ngọc, nướng thịt, dường như không gì làm không được, lại chưa từng tổn thương đến nàng. Giờ khắc này, bàn tay hắn đưa về phía nàng, Tô Từ lại cảm thấy có chút ngượng ngùng, hơi vô thố vén lên sợi tóc lòa xòa trên trán, mới có chút cố hết sức ôm Tiểu Bảo, đem Tiểu Bảo chuyển đến trên tay hắn, sau đó chính nàng chậm rãi đứng lên.

    …Tuy rằng thường thường sẽ có chút nguy hiểm nho nhỏ, cuộc sống cũng có chút không như ý, ăn không phải là ngon nhất, mặc cũng không phải duyên dáng, nhưng nàng có Tiger, có hai tiểu gia hỏa chỉ vì bảo vệ nàng có thể liều mạng chiến đấu, quả thật cuộc sống vẫn phi thường tốt đẹp.
     
  2. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 61: Phiên Ngoại 1 Chờ Đợi

    Tô Từ giật mạnh thân thể, ánh mắt mở to nhìn một mảnh hắc ám, hô hấp nặng nhọc.

    Tiger cũng bị giật mình tỉnh giấc, ở bên cạnh khò khè trấn an, lại chủ động đem chi trước đặt vào trong ngực nàng cho nàng ôm (*hehe có gối ôm miễn phí). Tô Từ ôm chặt lấy chi trước lông xù mềm mại của hắn, đặt trán lên đó, lại nhỏ giọng nói, “Tiger, ta nằm mơ thấy Đại Bảo và Tiểu Bảo thành niên thất bại.” Dừng một chút, nàng ngẩng đầu nhìn vào mắt Tiger nói, “Bọn nhỏ tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện có đúng hay không!?”

    Tiger trầm mặc một giây, dùng một chân khác mở chăn ra, biến thành hình người, sau đó ôm lấy thân hình không ngừng run rẩy của Tô Từ vào trong ngục, lại dùng cái chăn bằng da thú đắp kín lên nguời nàng, thấp giọng nói, “Đương nhiên. nhi tử của ta, tuyệt đối sẽ thành công!”

    Được những lời khắng định chắc như đinh đóng cột này trấn an, Tô Từ gật đầu, hít vào một hơi thật sâu, đôi tay vòng qua người Tiger, ôm lấy hắn thật chặt.

    Lúc trước, nàng và bọn nhỏ bị hổ cái đuổi đánh phải chạy vào rừng rậm, sau khi Tiger trở về, nhìn thấy Tô Từ một thân chật vật, trên người chỉ còn một tầng mỏng áo lót da thú đang không ngừng run lẩy bẩy, cùng với Tiểu Bảo toàn thân đều là máu, hắn ngửa đầu gầm thét một hơi dài để phát tiết nỗi sợ hãi cùng với lửa giận, sau đó mới đưa ba mẹ con nàng về sơn động dưỡng thương.

    Tô Từ rất hiểu Tiger, từ trước đến nay hắn đều đặt mẹ con nàng lên vị trí thứ nhất, lần này bọn họ chịu ủy khuất lớn như vậy, thù này hắn nhất định phải báo.

    Chỉ là… thú nhân trong tộc hổ, mỗi người đều chiếm cứ một đỉnh núi, mặc dù cùng không có truyền thống sống theo bầy, nhưng từng nhà đều sống liền kề nhau thành một vòng tròn. Đối với thú nhân giống cái, bọn họ càng bảo vệ chặt chẽ, nên thú nhân giống cái đều sống ở trung tâm vòng tròn đỉnh núi. Có lẽ từ hồi bé Tiger đã bị vứt bỏ, hắn không có rất bài xích quần tộc này, nhưng cũng không quá thân cận bọn hắn. Cho nên lúc trước Tiger chọn ngọn núi này để ở là trực tiếp tránh xa vòng tròn đỉnh núi của tộc hổ. Thú nhân giống cái quá trân quý. Hơn nữa lần này tuy là Tiểu Bảo bị thương nặng một chút, nhưng vẫn còn tốt hơn vết thương của hổ cái, giờ đây bộ lông toàn thân của ả đã bị cháy hơn phân nửa, vết bỏng lại bị nhiễm trùng do lúc đầu lăn lộn trên đất để dập tắt lửa. Nếu Tiger muốn báo thù, phải đối mặt nguy hiểm một mình đấu với toàn bộ tộc hổ.

    Tô Từ hiểu rõ điểm này, cũng tự giác quên đi không muốn báo thù. Mặc dù hổ anh và hổ em có mang gen của nàng, nhưng cũng không gây ảnh hưởng gì đến năng lực cường hãn của dòng máu thú nhân chảy trong chúng, hơn nữa bọn nhỏ cũng không bị thương đến gân cốt, nên vết thương rất nhanh đã khỏi. Cho nên, vì báo thù mà tánh mạng Tiger không đảm bảo an toàn là không đáng (*cho dù Tiger mạnh tới đâu cũng không đánh lại cả tộc a). Nhưng lần này Tô Từ khuyên như thế nào Tiger cũng không nghe, đôi mắt to màu vàng luôn trầm mặc nhìn Đại Bảo và Tiểu Bảo nằm ngủ ở bên cạnh.

    Một buổi sáng, sau khi một nhà bốn người cơm nước xong xuôi, Tô Từ liền bị Tiger ngậm để lên trên lưng, mang nàng tới địa bàn của hổ vương.

    Sau đó Tô Từ cùng hai anh em nhà hổ liền tận mắt chứng kiến một hồi mạo hiểm đoạt vị, Tiger thành công trở thành hổ vương trong tộc. Đối với thú nhân trong tộc hổ, địa vị của hổ vương là không dung xâm phạm, Tiger đem con hổ cái vẫn còn chưa dưỡng thương tốt làm con mồi cho Đại Bảo và Tiểu Bảo luyện tập, từng lần một dạy anh em chúng phác cắn như thế nào; lúc ả hấp hối, Tiger lại dạy hổ anh và hổ em làm thế nào cấp đối thủ tạo thành vết thương trí mệnh. Mặc dù Tô Từ có chút không đành lòng, nhưng cũng không bị dao động hoặc mềm lòng buông tha.

    Lúc trước là ả ta muốn đem ba mẹ con nàng đuổi vào rừng rậm, để nàng và bọn nhỏ bị táng thân trong bụng dã thú. Tô Từ cũng không phải là người tốt lành gì, thương tổn đến nàng còn không có gì, nhưng thương tổn đến hai đứa con của nàng, chính là cái vấn đề lớn.

    Nhưng thật ra Tiger lại làm cho nàng kinh ngạc hơn. Tô Từ vốn nghĩ rằng nàng đã rất hiểu Tiger, nhưng như thế nào cũng đều không nghĩ tới, ông xã hàm hậu thuần khiết nhà nàng, bất kể là thân thế hay là tâm linh đều trong suốt như thiên sứ, lại cũng hiểu được cái tốt của địa vị, biết khiêu chiến giành lấy vương vị để dễ dàng trả thù.

    Tiger đã không làm như nàng suy nghĩ, đó là chỉ biết công kích đối thủ mà thôi.

    Đến bây giờ Tô Từ đều không biết hắn học được điều này từ đâu nha.

    Lúc trước báo thù xong, Tiger liền mang theo ba mẹ con nàng đi khỏi ngọn núi kia. Cho dù hắn đã trở thành hổ vương, hắn tuyệt đối có quyền uy trong tộc nhân, nhưng do bị một lần khiếp sợ, một lần giáo huấn, dù thế nào Tiger cũng sẽ không lại tín nhiệm đám tộc nhân đó, hắn lại không thể mỗi ngày chỉ ở trong nhà coi chừng mẹ con nàng, tự nhiên là phải chuyển nhà đi, cách chỗ này càng xa càng tốt a.

    Chuyển nhà mới, mặc dù lại phải hao phí tâm cơ rất nhiều, lại không thể mang tất cả đồ vật theo, nhưng Tô Từ thật sự thấy vui vẻ.

    Ông xã săn sóc dũng mãnh, con cái hiếu thuận tri kỷ, lại không hề có đám người râu ria trong tộc xa lánh làm ảnh hưởng đến tâm tình.

    Nàng bây giờ nha, rất là oai, tâm tình rất tốt sẽ mang theo một hoặc hai lão hổ (*chồng con đấy ạ) ra ngoài dọa dã thú, tâm tình không tốt cũng sẽ mang ba lão hổ ra ngoài dọa dã thú. Cuộc sống gia đình thật hạnh phúc, cũng thật thích ý.

    Nhưng hiện tại, Tô Từ lại nghĩ đến Đại Bảo và Tiểu Bảo đã rời nhà đi ra ngoài lịch lãm gần 10 tháng.

    Lúc trước dọn nhà đến đây chưa được bao lâu, Tiger đã đuổi hai anh em Đại Bảo và Tiểu Bảo ra khỏi nhà sau khi chúng đã thành thạo cách săn mồi. Trải qua một kiếp để thành niên thật không dễ chịu, nhưng thú nhân càng dũng mãnh, càng cứng cỏi thì xác suất thành công lại càng lớn.

    Đặc biệt hai anh em chúng bất luận lớn lên như thế nào cũng vẫn nhỏ hơn so với thú nhân bình thường khác, điều này càng làm bọn chúng khó khăn sinh tồn bên ngoài, nhưng nếu cứ đem con mình khư khư giữ bên người cũng không phải là hành động yêu thương bọn nhỏ.

    Hai anh em chúng được Tiger dạy dỗ từ bé, cho dù có săn mồi thất bại, cho dù bị thương chống đỡ hết nổi cũng sẽ không sợ hãi mà đứng dậy, cũng không hề lui bước, nhất định phải làm cho mình càng trở nên mạnh mẽ hơn. Chỉ có chính mình tự xông lên chiến đấu, bị thương, thành công, mới có thể chân chính trưởng thành.

    Vì thế, cho dù biết lần từ biệt này rất có thể chính là vĩnh biệt, Tô Từ cũng vẫn cố nén không ngăn cản, không đem hai anh em chúng đoạt về.

    “Tiger, ngươi nói xem bọn nhỏ hiện tại sẽ ở nơi nào?” Một lúc sau, Tô Từ đang nằm trong lòng Tiger lại đột nhiên nói, “Đều đã ra ngoài hơn mười tháng, chờ đến sau khi thành niên bọn chúng có thể hay không không nhớ rõ đường về nhà? Bọn chúng thông minh như vậy, chắc là sẽ không quên đi.”

    Tô Từ nói, trong đầu lại nghĩ đến tình cảnh thê thảm lúc trước độc giác thú không thành công thành niên, trái tim nàng liền đập nhanh hơn, trơ mắt nhìn Tiger.

    Trong mắt Tiger rõ ràng hiện lên bất đắc dĩ. Mắt thấy cách ngày hai anh em thành niên chỉ còn không tới một tháng, Tô Từ càng ngày càng nôn nóng, gần đây càng giống như khốn thú, cơ hồ cứ cách một đoạn thời gian liền níu chặt hắn hỏi một lần. Nhưng Tiger vẫn luôn dùng bàn tay mang theo móng tay bén nhọn nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Tô Từ, tàn bạo nói, “Nếu chúng quên, ta liền nhéo trở về, đánh mười mấy roi.”

    Tô Từ xì một chút cười ra tiếng, “Chúng ta vẫn không dùng cách xử phạt về thể xác a.”

    Ngày vẫn trôi qua, nó sẽ không bởi vì ngươi hài lòng hay không vui mà dừng lại, mấy ngày này Tô Từ mặc dù cảm thấy thời gian trôi qua quá giày vò, nhưng cũng đã qua đến tháng tám.

    Tô Từ dùng cái thìa chậm rãi quấy nồi canh, thấy nước canh sôi sùng sục nổi lên bọt nước, mới đậy nắp lại, xoay người rút ra mấy căn củi cháy chưa hết, sau đó lại sửa lại mấy căn củi trong lò, không cho lửa cháy quá nhỏ canh sẽ không ngon, cùng không làm cho nước canh bị đặc lại, làm xong hết thảy mới đứng dậy đi ra phòng bếp.

    Từ phòng bếp đi ra, một thân đổ đầy mồ hôi, Tô Từ vừa ra tới, liền nhìn thấy Tiger đang đứng dưới ánh mặt trời nóng bỏng đợi nàng, thấy thế nàng không khỏi gấp gáp đi về phía hắn, bò lên lưng hắn, theo hắn đi bờ sông nghỉ hè.

    Nửa tháng trước hai anh em thành niên và bị đuổi ra ngoài lịch lãm, bắt đầu từ đó Tô Từ cả ngày nấu canh, bảo đảm khi 2 anh em về đến, liền có ngay canh nóng mà khi bọn chúng còn bé rất thích ăn lại bị Tiger cấm không cho phép ăn nhiều canh thịt.

    Chỉ là… bọn nhỏ đều không có trở về, cả nồi canh thịt toàn vào bụng Tiger, tuy rằng Tiger cũng thích uống canh, nhưng thịt canh vẫn không thể so với miếng thịt quay vàng óng a. Hiện tại thật là tội nghiệp hắn, mỗi ngày đều bị buộc phải uống một bụng canh, mới nửa tháng, Tiger cũng uống đến vẻ mặt khổ tướng.

    Trên đường đi, Tiger đứng trước một gốc cây ăn quả có da mỏng, nhiều nước. Tô Từ đứng dậy hái một nhánh cây trái cây, ngồi ở trên lưng Tiger lảo đảo đi hướng bờ sông.

    Tô Từ tận dụng thời gian ngồi trên lưng Tiger, hái tất cả trái cây trên nhánh xuống, chờ sau khi đến bờ sông, bỏ trái cây vào một cái bao bện bằng dây mây, đem chúng ngâm ở một góc râm mát dưới sông, sau đó mới cởi quần áo bắt đầu tự mình tắm rửa, cũng thuận tiện cấp Tiger hắt hắt nuớc, chà lông hắn.

    Không bao lâu, thấy Tô Từ đã tắm rửa sạch sẽ thơm tho rồi, Tiger khò khè khò khè cọ cọ bên người Tô Từ hồi lâu, cọ đến Tô Từ cũng cảm thấy phiền, hắn mới biến thành hình người, đôi tay vòng ôm lấy thân thể trần như nhộng của Tô Từ, bàn tay cẩn thận vuốt ve làn da của nàng, ưỡn mặt nói, “Tô Tô…”

    Đây là tín hiệu cầu hoan a.

    Phía xa xa bờ sông còn có thật nhiều dã thú đang uống nước, xung quanh cũng còn nhiều động vật mà nàng không nhìn thấy. Không giống suối nước nóng lúc trước ở bên cạnh tảng lớn địa vực, nàng vừa liếc mắt là có thể thấy có dã thú hay thú nhân xung quanh hay không rồi. Nàng cũng không có lá gan ở dưới ánh mắt của đông đảo dã thú ‘biểu diễn’ nha.

    Tô Từ suy nghĩ một chút, không chút do dự lấy tay để lên mặt Tiger đẩy về phía sau, Tiger không chịu, hai người liền giằng co cái tư thế này… Lại nói tiếp, mấy tháng này Tô Từ đều bởi vì lo lắng Đại Bảo cùng Tiểu Bảo mà không có tâm tư làm gì cả, hay là bởi vì nếm trải cảm giác hãi hùng, lo lắng đứa nhỏ mà sợ mang thai, nên nàng đối với việc Tiger cầu hoan cũng làm cho có lệ, nghĩ lại cũng thật ủy khuất hắn.

    Một lúc sau, Tô Từ nhìn đôi mắt to màu vàng mang điểm ủy khuất của Tiger, lại thấy gương mặt bị nàng lấy tay đẩy có biểu tình méo xẹo lui về sau, Tô Từ không khỏi mềm lòng, lấy tay nhéo nhéo, xoa xoa gương mặt hắn, cầm lấy bàn tay đang định thu về từ trên lưng nàng, nói: “Chúng ta về nhà đi.”

    “Ngao!!!” Tiger gào lên một tiếng, thân thề xích lõa nhảy lên bờ, ân cần cầm lấy quần áo Tô Từ, đưa cho nàng vừa mới bò lên bờ.

    Sắc mặt Tô Từ có chút đỏ lên, ho khan một tiếng, cầm lấy quần áo từ trong tay hắn, lại thuận mắt liếc ‘vật thể’ đang lắc lư dưới thân của người nào đó, cắn răng một cái, dưới đáy lòng lại mắng hắn vài tiếng ‘sắc hổ’, trên mặt lại càng ngày càng hồng.
     
  3. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 62: Phiên Ngoại 2 Hạnh Phúc Mỹ Mãn

    Nửa tháng lại trôi qua, theo lý mà nói thì bây giờ dù thành công hay thất bại thì bọn nhỏ hẳn là đã trải qua thử thách để thành niên rồi, nhưng đến tận bây giờ một đứa cũng chưa trở về nhà.

    Tiger vẫn không có nhiều phản ứng, hắn chỉ trấn an Tô Từ rằng chuyện này cũng bình thường thôi, dù sao nếu hai anh em sinh tồn ở nơi quá xa nhà, hoặc anh em chúng tìm được bạn lữ bên ngoài thì sẽ làm chậm trễ thời gian về nhà.

    Nếu là trước đây Tô Từ còn có thể nghe lọt tai, nhưng hiện tại đã qua lâu như vậy, tâm lý dằn vặt chờ mong mấy tháng nay, lại nhìn thấy Tiger không chút nào lo lắng, Tô Từ nóng máu nhào tới trên người hắn nhằm ngay miệng hắn mà cắn.

    Tiger da dày… cắn nơi khác cũng xem như gãi ngứa cho hắn lại mất công tốn sức của nàng. Nhưng cắn miệng của hắn thì khác nha, nếu Tô Từ cắn mạnh một chút còn có thể chảy máu nữa. Lần này Tô Từ thật là giận, trực tiếp cắn xuống một cái, Tiger vốn tưởng nàng ôn hương nhuyễn ngọc chủ động nhào tới trong lòng nên đưa tay ra ôm, đột nhiên bị cắn làm hắn đau đến thét ra tiếng, lại bị Tô Từ ngăn chặn môi nên chỉ có thể kêu rên một chút.

    Hung hăng cắn hắn hai, ba cái, nuốt vào trong miệng nước bọt mang mùi máu, lúc này Tô Từ lui về sau, còn Tiger lúc nãy vì đau quá muốn đẩy ra nàng nhưng lại không dám dùng sức. Trút giận xong Tô Từ mới “hừ” một tiếng, bò xuống khỏi người hắn, lại đi trở vào phòng bếp nấu canh.

    Lưu lại Tiger với vẻ mặt ủy khuất lại hơi mờ mịt nhìn bóng lưng Tô Từ, hắn thật sự không hiểu nha, vì sao lúc cùng hắn hoan ái Tô Từ thích cắn hắn, lúc tức giận cũng thích cắn hắn. Aizz! Thật là khó hiểu mà.

    Lại mấy ngày nữa trôi qua, trong đầu Tô Từ đều là hình ảnh của con độc giác thú lúc trước thành niên thất bại, thân thể con thú ấy đều bị xé rách ra, cuối cùng là hình ảnh nó bị Tiger tấn công đến chết. Mỗi lần nghĩ đến chuyện này, nàng sẽ lại tưởng tượng thấy Đại Bảo và Tiểu Bảo toàn thân đều là máu, nằm hấp hối chờ chết, cuối cùng còn bị người ăn đến chán chê. Quả thật nàng chịu không nổi khi nghĩ đến khả năng này, nhưng nàng lại không dám rời nhà đi tìm, chỉ sợ lỡ như hai anh em chúng bị việc gì làm trì trễ thời gian về nhà như Tiger đã nói, lúc trở lại tìm mà nàng không có nhà thì phải làm sao bây giờ

    Thế giới này cũng không giống ở hiện đại có điện thoại liên lạc, ở đây chỉ có thể tìm bằng chính đôi mắt mình mà thôi. Tô Từ chờ đến sắp điên rồi, nhưng vẫn cứ phải ở chỗ này ‘ôm cây đợi thỏ’.

    Bị Tô Từ trực tiếp cắn vào môi thật là khó chịu, vô luận Tiger tốc độ phục hồi như cũ có mau đến đâu, nhưng chỗ bị thương vẫn còn lưu lại mấy dấu răng.

    Hai ngày nữa lại trôi qua, buổi trưa, Tô Từ bưng lên cái bát chuyên môn dùng để đựng trái cây, nàng ngồi trên tảng đá ăn giải buồn, ngửi được mùi thịt nướng bay qua từ bên cạnh chỗ Tiger đang ngồi nướng thịt, Tô Từ thấy nhàm chán, liền ôm cái bát đi vòng qua tảng đá đến bên cạnh hắn, thuận tay liền nhét một quả trái cây vào miệng Tiger.

    Ngày qua ngày lại, bây giờ đã sắp tới tháng chín, Tô Từ âm thầm quyết tâm, nếu như đến hết tuần đầu tháng chín mà tụi nhỏ vẫn chưa về, nàng sẽ đi ra ngoài tìm chúng. Tô Từ vừa mới làm ra quyết định, đột nhiên lại nghe tiếng hổ gầm truyền về từ phía bên kia ngọn núi, nháy mắt tim Tô Từ đập thật nhanh, đôi mắt trông mong nhìn chằm chằm vào Tiger như cần một lời khẳng định, Tiger nháy mắt mấy cái, gật gật đầu với nàng.

    Lúc hổ anh và hổ em rời nhà đi cũng chỉ mới năm, sáu tháng tuổi, chúng lại đi gần cả năm trời, cho nên mặc dù Tô Từ vẫn nhớ kỹ thanh âm bọn chúng, nhưng dù sao cũng đã trưởng thành, thanh âm bàng bạc, hùng hồn lên rất nhiều. Tô Từ nhất thời không dám nhận bừa bởi vì nàng sợ thất vọng a, khi thấy Tiger gật đầu, nàng liền vứt cái chén đá trong tay xuống đất, sau đó vọt tới bên người Tiger, gấp gáp nói với hắn: “Mau, chúng ta đi nhanh đi!”

    Tiger nhìn biểu tình Tô Từ mừng như điên, lại rơi nước mắt không ngừng, đôi mắt to màu vàng không vui liếc nhìn về phương hướng vừa truyền đến tiếng hổ gầm, đem miếng thịt thật vất vả mới nướng xong để cạnh đống lửa, biến thành thú hình chưa kịp nằm ghé vào trước mặt Tô Từ đã bị nàng gấp gáp níu chặt lông hắn bò lên, vừa mới lên xong liền chụp bên gáy hắn, nói: “Đi mau! đi mau!”

    Đối với Tiger mà nói, hắn đối với hai thằng nhãi con rời nhà đi gần một năm không có một chút gì lo lắng, những gì cần dạy lúc trước hắn đã dạy rồi, có thể bình an sống hay không đều phải tự dựa vào bọn hẳn thôi, dù sao chúng cũng sống bên ngoài, Tô Từ có ở nhà lo lắng cũng vô ích. Chỉ là… hắn thấy Tô Từ lo lắng như thế, hắn thật cảm thấy đau lòng nha, nên cũng mong bọn nhỏ mau chút trở về.

    Chỉ là hiện tại, hắn đột nhiên cảm thấy hai thằng nhãi này không trở về nhà vẫn tốt hơn a.

    Chờ Tô Tô xác định bọn nhỏ an toàn, hắn sẽ đem hai thằng nhãi này đuổi đi ra ngoài. Tiger vừa chạy vừa nhìn thân ảnh màu trắng cũng đang từ xa chạy vội lại mà làm ra quyết định như vậy.

    Trở về chính là Đại Bảo.

    Bây giờ mặc dù hắn đã thành niên, nhưng hình thể vẫn nhỏ hơn Tiger một chút, Tô Từ cho rằng nguyên nhân là bởi vì Tiger quá mạnh mẽ, cường tráng. Nếu như đem Đại Bảo tách khỏi Tiger, bộ dáng uy vũ tuyệt đẹp kia sẽ không thua kém ai đâu nha.

    Thấy chỉ có Đại Bảo trở về, Tô Từ vốn buông lỏng tâm tình giờ lại lo lắng lên.

    Mặc dù Đại Bảo và Tiểu Bảo cùng nhau đi ra ngoài, nhưng vừa ra khỏi chân núi đều tự tìm cho mình một phương hướng để đi, bởi vì ra ngoài để học cách sinh tồn trong nguy hiểm mà hai anh em cứ đi cùng nhau sẽ không còn ý nghĩa.

    Chân chính mà nói, một kiếp thành niên mà bọn chúng phải vượt qua là để cho bọn chúng độc lập sớm hơn mà thôi, hơn nữa bọn chúng lại nhỏ yếu hơn so với các thú nhân khác, nên đương nhiên phải càng cố gắng.

    Mỗi lần bởi vì đi săn không thành công mà chịu đói, trong đầu Đại Bảo liền nghĩ đến hình ảnh hôm đó Tiểu Bảo chảy máu đầm đìa nhưng vẫn quật cường gắt gao cản địch nhân không buông miệng (*hôm bị hổ cái tấn công), lại nghĩ đến lúc trước lão mẹ bị tụi kia ép mang theo hắn cùng Tiểu Bảo đang bị thương nặng tiến vào trong rừng, Đại Bảo liền có mục tiêu để phấn đấu.

    Tô Từ ngồi trên lưng Tiger, nhìn thân ảnh bạch hổ chỉ nhỏ hơn Tiger một chút đang biến thành hình người, đứng ở phía trước nhìn nàng, sau đó mở miệng kêu lên, “Mẹ…”

    Tô Từ khóc, không khỏi nghẹn ngào lên tiếng.

    Tiger đứng ở bên cạnh, gương mặt trở nên tối sầm lại, âm âm u u nhìn cái thằng nhãi con không mặc quần áo tnrớc mặt, trong lòng tính toán hai ngày nữa sẽ đem hắn đuổi ra đi.

    “Đại Bảo, em trai con đâu?” Về đến nhà, Tô Từ liền bưng trà dâng nước cho Đại Bảo, hỏi han ân cần, lại nhịn không được hỏi.

    “Chắc là đang trên đường về nhà.” Đại Bảo không chút khách khí chiếm vị trí có lợi nhất ngồi bên cạnh Tô Từ, “Con cảm giác được em con hẳn là cũng đã thành niên thành công, chỉ là không ngờ nó lại về nhà trễ hơn.”

    Tô Từ gật gật đầu, nguyên nhân có thể bởi vì là song bào thai? Nói chung, từ nhỏ Đại Bảo và Tiểu Bảo cũng đã rất ăn ý, tình trạng của đối phương vẫn có thể cảm giác được một chút. Nếu Đại Bảo nói như vậy, Tô Từ liền thả lỏng tâm xuống, yên tâm chờ Tiểu Bảo trở về.

    Hai anh em quả nhiên vẫn là ăn ý mười phần, Đại Bảo trở về chưa được ba ngày, Tiểu Bảo cũng đã trở lại. Tô Từ nhìn trước mặt một thân bạch sắc pha lẫn những vằn đen, cùng với một ‘cô nhóc hổ’ thân hình cường tráng đứng bên cạnh hắn, biểu tình thật là thẹn thùng nha. Thấy vậy, Tô Từ liền trừng mắt.

    Nàng còn nhớ rõ lúc trước người nào đó nói qua: Có thể bọn nhỏ tìm được bạn lữ nên không trở lại hoặc là vì thế nên bị chậm trễ. Được rồi, có hổ nhi tử, lại được đến hổ con dâu cũng không có gì đáng ngại.

    Bởi vì thú nhân giống cái thực sự quá trân quý, nếu là tìm không được đồng tộc, vẫn có thể miễn cưỡng kết đôi với giống cái tộc khác. Lúc trước chuyển nhà đến ngọn núi kia, nàng có một thời gian dài đến gần sơn động đôi vợ chồng kia quan sát con của bọn họ, đôi vợ chồng đó cũng không phải cùng một chủng tộc… Bây giờ, Tô Từ cảm thấy thật may mắn, bảo bối của nàng tìm về một cô con dâu cùng tộc, nàng cũng không cần lo lắng cháu nàng sau khi sinh ra có thể hay không bởi vì cha mẹ khác tộc mà có chỗ thiếu hụt.

    Tô Từ cảm thấy thật mỹ mãn, cúi đầu nhìn Tiger, lại thấy hắn cũng đang nhìn nàng, Tô Từ liền cúi người xuống ôm cổ của hắn cọ cọ, hiện tại bọn nhỏ đều an toàn trở về, Tô Từ đột nhiên cảm thấy hơi bị mệt (*hổm rày lo quá mà), không khỏi thấp giọng nói, “Tiger.”

    Tiger ừng ực một tiếng đáp lời nàng.

    “Chúng ta về nhà đi.”
     
  4. thuanthienpvc

    thuanthienpvc Thần nghiện

    Tham gia ngày:
    10/3/18
    Bài viết:
    78
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    16
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyên cung cấp thùng rác nhựa:

    Thùng rác nhựa treo đôi dung tích 80 lít

    Thùng rác nhựa nắp kín dung tích 90 lít

    Thùng rác nhựa nắp hở dung tích 90 lít

    Thùng rác nhựa TR 240 L nắp kín

    Thùng rác nhựa TR 240 L nắp hở

    Thùng rác nhựa TR 120 L

    Thùng rác nhựa 120 lít

    Thùng rác nhựa có nắp 240 lít

    Thùng rác nhựa TR 60L

    Thùng rác composite 1000 lít

    Thùng rác nhựa H127

    Thùng rác nhựa

    Thùng rác nhựa đạp nhỏ

    Thùng rác nhựa

    Thùng rác TR 006

    Thùng rác

    Thùng rác lật trung 40 lít

    Thùng rác 9L

    Thùng rác 60 lít

    Thùng rác đen 120 lít

    Thùng rác lật trung 40 lít

    Thùng rác 9 lít

    Thùng rác cá heo

    Thùng rác gấu trúc

    Thùng rác chuột túi

    Thùng rác cá chép

    Thùng rác mickey

    Thùng rác 1000 lít



    CÔNG TY TNHH PHÁT TRIỂN SẢN XUẤT THƯƠNG MẠI THUẬN THIÊN
    (THUAN THIEN PRO CO.,LTD)
    Địa chỉ: Số 07, Lô M Khu Dân Cư Thới An, Đường Lê Thị Riêng, phường Thới An, Quận 12, TP Hồ Chí Minh (Tìm vị trí)

    Mã số thuế: 0313728887 (31/03/2016)

    Người ĐDPL: Võ Văn Quyết

    Ngày hoạt động: 05/04/2016

    Giấy phép kinh doanh: 0313728887

    Website: thuanthienpvc.com - ĐT: (08) 22117699
     
  5. thuanthienpvc

    thuanthienpvc Thần nghiện

    Tham gia ngày:
    10/3/18
    Bài viết:
    78
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    16
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyên cung cấp Thùng phuy nhựa, thùng phuy sắt:
    Thùng phuy nhựa 120 lít
    Bồn chứa nước
    Thùng phuy nhựa 50 lít
    Thùng phi nhựa
    Thùng phuy nhựa có đai sắt
    ...

    CÔNG TY TNHH PHÁT TRIỂN SẢN XUẤT THƯƠNG MẠI THUẬN THIÊN
    (THUAN THIEN PRO CO.,LTD)
    Địa chỉ: Số 07, Lô M Khu Dân Cư Thới An, Đường Lê Thị Riêng, phường Thới An, Quận 12, TP Hồ Chí Minh (Tìm vị trí)

    Mã số thuế: 0313728887 (31/03/2016)

    Người ĐDPL: Võ Văn Quyết

    Ngày hoạt động: 05/04/2016

    Giấy phép kinh doanh: 0313728887

    Website: thuanthienpvc.com - ĐT: (08) 22117699
     

Chia sẻ trang này