Thứ Nữ – Bất Du Vịnh Tiểu Ngư [ 166 Chương + 23 NT ]

Thảo luận trong 'Xuyên Không' bắt đầu bởi Nhược Lan, 7/10/16.

  1. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    [​IMG]

    Thứ Nữ


    Tác giả: Bất Du Vịnh Tiểu Ngư
    Thể loại: xuyên không, chủng điền văn, gia đấu, HE.
    Nhân Vật : Cẩm Nương, Lãnh Hoa Đình, Lãnh Hoa Đường…
    Độ dài: Chính văn 166 chương + 23 chương ngoại truyện
    Dịch: QT và Google ca ca ^^
    Bản convert: Tiểu Tuyền
    Edit + beta: Thành Viên TamVuNguyetLau
    Nguồn: tamvunguyetlau.com

    Giới thiệu


    Người ta xuyên qua không làm công chúa cũng làm Vương Phi, tại sao nàng chỉ là thứ nữ không được sủng ái?

    Là thứ nữ còn chưa tính, vì sao mẹ cả luôn nghĩ mọi biện pháp tới ngược đãi nàng thế? Được rồi! Hiếm khi được sống lại, nàng quyết tâm phải thay đổi tình cảnh để sống tốt hơn!

    Mẹ cả muốn hại nàng sao? Không sao! Binh tới tướng đỡ, nước tới lấy đất ngăn. Ngươi dùng âm mưu, ta liền dùng dương mưu để ngươi không còn mặt mũi!

    Đại tỷ khi dễ? Không sao! Nàng cũng không phải là quả hồng mềm, mà mặc cho ngươi tới bóp tròn bóp méo?

    Chẳng qua, dù nàng thông minh lanh lợi hơn nữa, cũng đánh không lại chết độ gia trưởng phong kiến chuyên chế.

    Bất đắc dĩ, nàng bị buộc phải gả đứa con thứ của Vương Phủ với hai chân tàn tật. Nhưng mà, khi gả đi mới phát hiện —— Thì ra hết thảy cũng không phải như nàng tưởng tượng . . . . . . ***

    Đêm tân hôn, khăn voan vén lên, nàng mở mắt thấy chú rể của mình cũng không tệ—— Trên đời này còn có nam nhân xinh đẹp tới vậy sao?

    Mà chú rể, hắn lại cúi đầu xấu hổ mang theo e sợ , khẽ mở đôi môi đỏ mọng nói: háo sắc!

    Hắn giống như nhu nhược, thường mở to đôi mắt trong suốt như nai con Bambi để nhìn nàng, cũng trong lúc nàng không có…phòng bị nhất, đem nàng ăn xong lau sạch, còn làm cho nàng không nỡ trách cứ nửa phần.
     
  2. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Chương 01
    Editor: Tiểu Tuyền

    Rốt cục cũng thêu xong một hà bao (túi tiền) cuối cùng, Cẩm Nương ngẩng đầu, lắc lắc cái cổ vừa đau vừa cứng ngắc, đem hà bao đưa cho Tú cô đang cuộn ống chỉ lớn.

    Tú cô sau khi nhận lấy liền cẩn thận xem xét một lần, cười nói: “Ừ, thủ pháp của cô nương càng ngày càng tốt rồi, một hồi ta cuộn xong ống chỉ này, là có thể gọi Tứ nhi đưa cho Đại phu nhân xem.”

    Cẩm Nương đang đứng lên lắc mình lắc mông, nghe thế liền nói: “Hôm nay ta muốn tự mình đưa đi, ngài cũng nói, mười hà bao này so với mọi người thì đã làm tốt hơn, bản thân ta muốn nhìn xem, Đại phu nhân còn có chỗ nào mà chê bai.”

    Tú cô nghe xong kinh ngạc nhìn Cẩm Nương, Tứ cô nương luôn luôn ngoan ngoãn nhát gan làm sao hôm nay lại có gan lớn và kiên cường như vậy rồi?

    Cẩm Nương biết nàng kỳ quái cái gì, nên cười nói: “Tú cô, ta không muốn chịu đói nữa.” Ánh mắt của nàng không chết lặng hoặc ngây ngẩn giống thường ngày, hôm nay nó cũng trở nên linh động trong suốt rồi, trong ánh mắt mang theo một tia kiên nghị.

    Đây không phải là cô nương mà ngày thường Tú cô thường quen thuộc nữa rồi, kể từ sau khi rơi xuống nước được cứu tỉnh lại vài ngày trước đó, Cẩm Nương tựa như thay đổi thành một người khác, trước kia nói chuyện từ tốn nhát gan, thấy Đại phu nhân thì bị làm cho sợ đến nói cũng nói không suôn sẽ, muốn cho nàng đi gặp Đại phu nhân, tựa như muốn lấy mạng của nàng vậy, hôm nay thì ngược lại, còn nói tự mình muốn đi? Chẳng lẽ sau khi rơi xuống nước gặp phải Long Vương rồi? Đã đem đầu óc Tứ cô nương giải khai tốt hơn?

    Bất quá, Tứ cô nương như vậy làm cho Tú cô rất vui mừng, ít nhất cũng biết phải bảo vệ chính mình, nơi nhà cao cửa rộng này, lại là thứ xuất (con của vợ nhỏ), thân phận so sánh với hạ nhân chỉ cao hơn tí xíu, không đúng, so với Hồng Mai Tử Anh nha đầu đắc lực bên cạnh Đại phu nhân không chỉ kém một chút thôi đâu, hôm nay Đại phu nhân trong tay nắm gia quyền, người nào thấy Hồng Mai cùng Tử Anh mà không phải nịnh bợ a, Tứ cô nương có cái gì đâu? Đi ra ngoài, ngay cả có bà tử (người hầu lớn tuổi) có thân phận một chút cũng đều hai mắt nhìn trời, xem nàng ấy là không khí.

    Tay chân lanh lẹ cuốn xong ống chỉ cuối cùng một hà bao, Tú cô dùng một tấm vải màu xanh ngọc đem hà bao gói kỹ, rồi đứng lên.

    Cẩm Nương đang làm mấy động tác vận động, lúc còn học trung học ở trường học thường làm, đại học bốn năm, cộng thêm ở trong xã hội lăn lộn ba năm, sớm đã quên, hôm nay nghĩ kỹ lại, cũng chỉ nhớ được mấy động tác, bất quá cuối cùng cũng là hoạt động động thân thể, nếu không, ngồi xuống mười mấy giờ, xương cổ cùng xương sống và thắt lưng không thể không biến hình, cái thân thể này chỉ mới mười bốn tuổi, đang ở tuổi trổ mã, nếu mà thay đổi hình dạng, sau này muốn sửa lại cũng không được nữa.

    Thấy Tú cô đứng lên, nàng cũng ngừng vận động, cầm khăn vải lau một đám mồ hôi lấm tấm mặt, nhấc chân đi ra ngoài.

    Đại phu nhân đang dùng điểm tâm, một chén tổ yến chưng màu vàng, một chén cháo sò điệp với tôm, một cái đĩa bánh cuốn nhỏ, một đĩa dưa muối, rất tốt, nhẹ nhưng dinh dưỡng phong phú.

    Ba ngày chỉ ăn được có năm bữa cơm, Cẩm Nương lẳng lặng xuôi tay đứng ở cạnh cửa, mời gặp, Đại phu nhân mắt cũng không có nhìn một cái, hồi lâu mới kêu một tiếng vào đi, sau đó phối hợp tư thế ưu nhã ăn cơm tiếp.

    Nhìn trên bàn nhỏ một chút, ánh mắt Cẩm Nương tái đi, liều mạng nuốt nước miếng, YD, kiếp trước nàng cũng chỉ là giới bình dân, nơi nào mà uống qua tổ yến a, đại phu nhân há miệng chỉ uống có vài ngụm, liền nhướng mày chán ghét đẩy ra cái chén nhỏ, “Nhiều quá rồi, Hồng Mai, cầm đi đút cho Ti Ti (con chó) ăn.”

    Phía sau nàng Đại nha đầu Hồng Mai vội vàng cười đi tới đây, đem chén tổ yến bưng đi xuống, gắp bánh chẻo ra đặt ở trong đĩa nhỏ của Đại phu nhân.

    Cẩm Nương liền ở một bên oán thầm, MD, chó so sánh với ta mệnh còn tốt hơn, thật là người không bằng chó a.

    Hồng Mai đem chén tổ yến kia rót qua chén nhỏ xong, liền tiểu nha đầu ôm Tiểu Kinh Ba mập mạp màu trắng lông mềm như nhung nhẹ nhàng mang tới đây, đút cho Tiểu Kinh Ba ăn, Tiểu Kinh Ba vươn thẳng lỗ mũi ngửi ngửi, rồi ngoắt ngoắt cái đuôi, đoán chừng cũng giống như Đại phu nhân, ngày ngày ăn, ngày ngày ăn, riết rồi cũng chán ghét.

    Đại phu nhân cuối cùng đã ăn xong rồi, mới ngước mắt quét nhìn Cẩm Nương một cái, thấy nàng an tĩnh mà đàng hoàng, liền nói: “Lấy tới cho ta nhìn xem.”

    Vừa nói xong Hồng Mai liền đi qua, từ trên tay Tú cô cầm hà bao mở ra, bày tại trên bàn, Đại phu nhân vươn ra hai ngón tay, cầm một cái để ở trên tay nhìn, đang muốn nói chuyện thì lúc này, phía ngoài truyền đến một trận tiếng cười.

    “Là Ngọc Nương tới sao?” Đại phu nhân vẻ mặt mang nụ cười.

    “Nữ nhi cho mẫu thân thỉnh an.” Tôn Ngọc Nương xuất hiện như gió cuốn, thân thể lượn lờ giọng nói cao vút thỉnh an Đại phu nhân, rồi nhào vào trong ngực Đại phu nhân.

    “Ngươi nha đầu này, bao lớn rồi mà còn làm nũng, hôm qua Nương để cho phòng bếp làm bánh hạt dẻ ăn không ngon?” Đại phu nhân từ ái vuốt đầu Tôn Ngọc Nương, hỏi.

    “Ăn ngon, chẳng qua có chút ngán, Nương, người để cho các nàng làm ít đường một chút, thêm nhiều hạt dẻ, thì sẽ thơm hơn.” Tôn Ngọc Nương ở trong ngực Đại phu nhân cọ tới cọ lui sau đó mới lui đi ra ngoài.

    Vừa ngẩng đầu, liền nhìn thấy Cẩm Nương đứng ở đó, đôi lông mày nhíu lại, hừ lạnh một tiếng rồi nói: “Nương, nàng tới làm cái gì, một bộ dạng bịnh hoạng, không có làm dơ bẩn mắt ngài chứ?”

    Đại phu nhân liếc mắt nhìn Cẩm Nương một chút, hiếm khi thấy phúc hậu giận nói Tôn Ngọc Nương một câu: “Đừng nói nhảm, Cẩm Nương là muội muội.”

    Tôn Ngọc Nương hất đầu, chu miệng nói: “Nàng cũng xứng làm muội muội của ta? Nhìn bộ dạng ngu ngốc kia kìa!”

    Cẩm Nương nghe thấy cười một cái tiến lên một bước, rất quy củ thi lễ với Tôn Ngọc Nương rồi nói: “Tứ muội thỉnh an Nhị tỷ, Nhị tỷ vạn phúc!”

    Tôn Ngọc Nương mở to mắt, nhất thời có chút hoảng hốt, cho là mình bị hoa mắt, ngày thường nàng cũng không có ít lần đánh mắng thứ muội này, lần đó nàng ta không phải là bị làm cho sợ đến khóe môi trắng bệch, hai tay phát run sao, bị mắng mà còn chính thức thỉnh an, đầu óc nàng ta hỏng mất rồi à?

    Tôn Ngọc Nương ngây dại, nhất thời đã muốn ngơ ngác, thì Cẩm Nương liền cười còn gọi thêm một lần: “Nhị tỷ.”

    Trong nhà mặc dù không có người ngoài, nhưng nha hoàn bà Tử cộng lại cũng bảy tám người, tướng phủ rất thủ chế (tuân thủ quy chế đặc ra), quy củ lại lớn, làm tiểu thư tướng phủ, quy củ lễ nghi đã được dạy từ nhỏ, mới vừa rồi Tứ cô nương rất là lễ phép hành lễ cho Nhị cô nương, nhưng mà Nhị cô nương lại phát ngốc ra, đã không hồi lễ, điều này làm cho trên mặt Đại phu nhân rất bực dọc, lễ nghi của Nhị cô nương là do mình dạy, nên quát nhẹ một tiếng: “Ngọc Nương!”

    Tôn Ngọc Nương lúc này mới kịp phản ứng, nhưng nàng vẫn tùy hứng nghiêng người, nhắm thẳng bên cạnh bàn đi tới, làm như một màn mới vừa rồi này… căn bản không có phát sinh, nàng là tiểu thư con vợ cả, cho dù không có hồi lễ Tứ cô nương thứ xuất, vậy thì thế nào, Nương cũng sẽ không vì vậy mà trừng phạt mình đâu.

    Đại phu nhân thấy quả nhiên không có nói gì nữa, tiếp tục xem hà bao trên bàn, xem rất cẩn thận.

    Cẩm Nương cũng không châm chọc, mà hàm chứa ý cười lẳng lặng yên tĩnh đi trở về vị trí mới vừa rồi.

    Tôn Ngọc Nương rốt cuộc cũng cảm thấy đã mất mặt mũi, nên tiện tay cầm lấy một hà bao để nhìn, vừa lúc Hồng Mai dâng trà lên, cho nàng một chén, cũng cho Cẩm Nương một chén, Cẩm Nương cảm kích nhìn Hồng Mai một cái, Đại nha đầu trước gót chân của phu nhân này, hiếm thấy là không có cậy quyền, cũng không lên mặt kiêu ngạo, tuy là vẫn xem sắc mặt của đại phu nhân mà làm việc, nhưng ở trong phạm vi nhất định, nàng ta sẽ tận lực làm được tốt nhất.

    Tôn Ngọc Nương uống hớp trà xong, đem trà thả lại trên bàn, thừa dịp Đại phu nhân không chú ý, tay nhẹ vươn ra, một ly trà nóng nồng đậm toàn bộ hướng đám hà bao mà giội lên, đáng thương Cẩm Nương đã thêu suốt mười bốn giờ, toàn bộ hà bao làm được đều bị dính nước trà, màu phấn hồng trên mặt thoáng cái nhuộm thành màu trà, đâu còn dùng được nữa.

    “Ai nha, ta không phải cố ý.” Tôn Ngọc Nương sợ hãi kêu lên, quay đầu lại áy náy nhìn Cẩm Nương một cái: “Tứ muội muội, ngươi sẽ không trách tỷ tỷ chứ? ” Miệng nói thế nhưng không thể che hết một tia đắc ý ỡ đáy mắt.

    Cẩm Nương chỉ cảm thấy tâm hoả bùng lên, thiếu chút nữa đã thốt ra lời mắng rồi, cố nén tức giận, cười nói: “Sẽ không, muội muội làm sao lại trách tỷ tỷ đâu, chẳng qua, đây cũng là do muội muội thêu cả ngày mới thêu xong, mẫu thân để cho muội muội thêu một trăm hà bao cho đại tỷ làm đồ cưới, cái này sợ là sẽ không kịp nữa.”

    Vừa nói, vẻ mặt vừa mang thẹn ý nhìn vào mắt Đại phu nhân, lại nói: “Bất quá, Nhị tỷ từ trước đến giờ so sánh với Tứ muội ta thông minh linh xảo hơn nhiều, trong phủ trên dưới mọi người đều biết, nữ công của Nhị tỷ tỷ so sánh với Vân sư phụ trong phường thêu Kinh Vân không hề thua kém, nhất là thủ pháp thêu phản song mặt (thêu hai mặt), so sánh với Vân thêu phường lại càng sắc xảo hơn nhiều, nếu như Nhị tỷ tỷ có thể thêu cho đại tỷ mười cái hà bao chỉ vàng hai mặt, đại tỷ cầm lấy đến Trữ vương phủ ban thưởng cho hạ nhân, đó mới chính là thể diện lớn đó.”

    Tôn Ngọc Nương nghe Cẩm Nương ở trước mặt mẫu thân khen nàng như thế, cằm nhỏ liền giương cao hơn, đắc ý nói: “Đúng vậy, nữ công của ta chính là Nương cố ý mời Vân sư phụ đến để dạy ta, cái người đần tay chân thô kệt làm sao mà so sánh được?”

    Cẩm Nương nghe thấy vậy liền bước lên phía trước một bước, khẽ chào nói: “Tạ ơn Nhị tỷ, sáng mai đại tỷ thấy Nhị tỷ tự mình thêu hà bao chính phản song mặt, chắc chắn sẽ vui vô cùng, Nhị tỷ thật đúng là có lòng.”

    “Tất nhiên, ta vốn chính là người có lòng, cùng đại tỷ lại là tỷ muội ruột thịt, đại tỷ xuất giá, ta dĩ nhiên phải. . . .” Tôn Ngọc Nương lời còn chưa nói hết, Đại phu nhân liền nhướng mày, quát một tiếng, “Ngọc Nương!”

    Tôn Ngọc Nương quay đầu lại, đã thấy lão nương của nàng đang dùng một bộ dạng tiếc rẻ “rèn sắt không thành thép” nhìn chằm chằm nàng, lúc này nàng kịp phản ứng, mới biết được, mới vừa rồi mình đã đáp ứng cái gì, dùng thêu chính phản song mặt để thêu hà bao, trời, một cái hà bao nho nhỏ phải dùng tới cái dạng châm pháp phiền phức này sao? Chính phản song mặt thêu hà bao, chỉ để lấy ra thưởng cho người hầu, đây không phải là phí của trời sao? Quan trọng nhất là, một hà bao tuy nhỏ, nhưng muốn thêu xong cũng mất hai ngày a, nàng làm sao lại đột nhiên đáng ứng với Tứ nha đầu ngu ngốc kia đây?

    Nhưng bây giờ lời đã nói ra, cũng rút trở lại không được nữa, chỉ đành phải nhận lấy xui xẻo, Tôn Ngọc Nương mang gương mặt khổ, kiên trì đối với Đại phu nhân nói: “Nương, ta làm cho đại tỷ mấy cái hà bao tốt cũng nên mà, một hồi để cho Xảo nhi đi khố phòng cầm vật liệu đến đây, nửa tháng chắc sẽ xong.”

    Đại phu nhân nghe thế đành bất đắc dĩ gật đầu, ánh mắt bén nhọn trừng mắt nhìn Cẩm Nương một cái.

    Cẩm Nương biết điều lại nói: “Nhị tỷ thật nặng tình nghĩa tỷ muội, Tứ muội muội ta còn phải hướng Nhị tỷ tỷ học tập nhiều rồi, mẫu thân, sáng mai hà bao ta sẽ thêu cẩn thận hơn, nhất định sẽ làm cho đại tỷ hài lòng.”

    Đại phu nhân vốn nghĩ sẽ dựa vào chút sai xót này, mà lệnh cho Cẩm Nương một nhiệm vụ nặng nề hơn, bây giờ cũng không tiện mở miệng nữa, chỉ đành phải gượng cười đối với Đỗ mụ mụ bên cạnh nói: “Tứ cô nương làm việc rất dụng tâm, mụ mụ gói lại mấy món ăn cho nàng đi, nga, cái đĩa bánh chẻo thạch anh này coi như là phần thưởng cho nàng đi” Vừa nói, ánh mắt liền rơi vào cái đĩa bánh chẻo nàng ăn còn dư lại.

    Cẩm Nương bước lên phía trước nói cám ơn.

    Đỗ mụ mụ hội ý một cái liền đem mấy phần thức ăn bưng đi xuống, chỉ chốc lát sau, vừa đã mang ra một cái hộp đựng thức ăn trở lại, Tú cô bước lên phía trước nhận lấy, Đại phu nhân liền bưng trà uống, Cẩm Nương cười hành lễ rồi lui đi ra ngoài.

    Vừa ra khỏi viện của Đại phu nhân, Cẩm Nương khó được dịp than dài một hơi, cảm thấy ngày mùa thu tuy sáng rỡ nhưng cũng không chói mắt lắm.

    Tú cô cũng hiếm khi lộ ra nụ cười thư thái, bất quá vừa ra khỏi nơi đó, vẫn khuyên nhủ: “Mới vừa rồi thật sự rất mạo hiểm, sau này cô nương vẫn phải cẩn thận một chút sao, Đại phu nhân cũng không phải là người có lòng dạ rộng lượng.”

    “Biết rồi, Tú cô.” Cẩm Nương làm nũng một cái, nàng chỉ muốn mau chút ít trở về để trị Lục phủ ngũ tạng của mình, YD mấy ngày nay cũng không có ăn được một bữa cơm no.

    Đang đi tới một hòn giả sơn, Cẩm Nương liền thấy phía trước cửa thuỳ hoa có một lão nhân đầu đầy tóc trắng nhưng tinh thần cẩn thận đang đi vào, Cẩm Nương đưa tay che nắng, muốn nhìn rõ một chút, Tú cô đang ở phía sau nàng đem nàng đẩy đi, “Đó là Lão thái gia, ngươi đứng ngốc ở chỗ này làm cái gì, cẩn thận bị mắng đó.”

    Cẩm Nương thế mới biết người đang từ xa đi đến gần là tổ phụ (ông nội) của thân thể này, nàng xuyên qua đến bây giờ, đây là lần đầu tiên thấy Lão thái gia, mặc dù trong trí nhớ ban đầu của thân thể này vẫn có, nhưng chẳng qua là đối với vị tổ phụ cao cao tại thượng này rất là mơ hồ.

    Núp ở phía sau núi giả, nàng nghe Lão thái gia vừa đi vừa cùng Bạch Đại tổng quản theo bên cạnh nói chuyện: “Qua hai ngày nữa Giản thân vương Vương Phi sẽ tới trong phủ, ngươi đi cùng Đại phu nhân nói một tiếng, để cho nàng chuẩn bị một chút.”

    Bạch Đại tổng quản khom người trả lời, theo phía sau Lão thái gia, Lão thái gia đi được vài bước thì giống như nhớ tới cái gì đó “Nga, để cho Đại phu nhân nới với Tứ nha đầu, cẩn thận trang phục trang điểm một phen, ngày đó để cho Tứ nha đầu ra đi ngoài, Tam nha đầu đã định hôn nhân với con thứ của Tĩnh Trữ hầu rồi, Nhị nha đầu thì mắt quá cao, tìm mấy người rồi nó cũng không xem vừa mắt, chuyện này không cần cùng nó nói, vì nếu Giản thân vương đã mở miệng, thì lão phu cũng không thể không nể mặt mũi của hắn, nên để cho Tứ nha đầu ra gặp đi.”
     
  3. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Chương 02

    Bạch Đại tổng quản cung kính dạ một tiếng, hai người càng đi càng xa, trong lòng Cẩm Nương từ từ hoạt động mở ra, Giản thân vương? Nhớ được kiếp trước nàng thích xem nhất là Thanh xuyên tiểu thuyết, Thanh Đình Giản thân vương là Thiết Mạo Tử Vương, vương vị thế tập (vương vị cha truyền con nối), nơi này cũng có sao?

    Nàng xuyên đến đây mới có mấy ngày, dựa vào trí nhớ còn lưu lại trong thân thể này cùng với việc mình âm thầm quan sát, nên cũng hiểu chút ít nhân văn vật lịch sử của thời đại này, chẳng qua là chuyện trong triều đình, cùng quan chế (phân chia các loại quan) vẫn rất mơ hồ, có thể do chủ nhân thân thể này trước kia đúng là côn trùng nhỏ hồ đồ, nếu không, thế nào cũng là tiểu thư tướng phủ, dù không nhận được người chào đón nhưng cũng không trở thành bị áp bách đến cơm cũng ăn không đủ no.

    Trước tạm bất kể phải hay không phải là Thiết Mạo Tử Vương, lời kia của Lão thái gia là ý gì? Tại sao lại muốn mình đi gặp Giản thân vương Vương Phi, lấy thân phận hiện tại của mình, đủ tư cách gặp Vương Phi sao? Nhất thời bộ não của nàng xoay vòng vòng, không hiểu được, nên nghi ngờ nhìn về phía Tú cô.

    Tú cô nhăn mặt cau mày, nhìn nàng một cái, từ từ nói: “Chắc là phải nghị hôn?”

    Cẩm Nương mặt tái đi, ánh mắt trợn thật lớn, ở trong lòng oán thầm, trời ạ, thân thể này mới mười bốn tuổi thôi, nếu là ở kiếp trước thì mới lên cấp hai thôi, nơi nào có thể đính hôn chứ? Đây không phải là giết hại thiếu nữ vị thành niên sao?

    Tú cô thấy vẻ mặt nàng thống khổ cùng bất khả tư nghị (không thể tưởng tượng nổi), liền vỗ nhẹ trán nàng “Lão thái gia chịu đối với hôn sự của ngươi để ý, đây là chuyện tốt, chẳng lẽ ngươi nghĩ để cho Đại phu nhân vì ngươi làm chủ sao? Cũng đã mười bốn tuổi, sang năm thì phải cập kê rồi, cũng nên nghị hôn.”

    “Giản thân vương gia hẳn là rất tôn quý, vì sao Nhị tỷ lại nhìn không khá chứ? Lão thái gia còn nói, không muốn nói cho nàng ấy biết là sao?” Cẩm Nương gãi đầu mê hoặc hỏi.

    Tú cô cũng mê hoặc luôn, nàng chỉ là nô tỳ tướng phủ, vẫn hầu hạ thứ xuất cô nương không được cưng chìu, trong ngày thường ra cửa cũng ít, kiến thức tất nhiên thiếu hụt rất nhiều, không như Đỗ mụ mụ bên cạnh Đại phu nhân, hay Cố mụ mụ bên cạnh lão thái thái, ở nơi đó họ sẽ biết nhiều hơn, trong ngày thường tuy nói qua lại với họ không thương, nhưng dù sao cũng là lão nhân trong phủ, chắc sẽ nễ mặt già với nhau mà tiết lộ một chút.

    “Cô nương chớ vội, suy đoán cũng vô ích, chờ ta đi hỏi Cố mụ mụ một chút, có thể nàng sẽ biết.” Cẩm Nương không biết Cố mụ mụ là ai, bất quá, cũng sẽ đoán ra là thân phận bà Tử, nên không thể làm gì khác hơn là để xuống nghi ngờ, cùng Tú cô trở về Tử Viên.

    Tứ nhi cùng Bình nhi đang ngồi ở trong nhà để làm cho Cẩm Nương quần áo mùa thu, mảnh bông vải phấn hồng cùng tơ tằm dây đai, màu trắng của bông vải dây đay mà lót vào bên trong áo hay chăn, ở giữa mặt trên nệm điểm thật mỏng một tầng cây bông tuyết trắng, nhìn rất mềm mại thoải mái, Cẩm Nương cao hứng tiêu sái đi qua khung cửi, thứ tốt a, kiếp trước rất muốn mặc cái loại vải bông thiên nhiên tinh khiết này, nhưng mua không nổi a, rất mắc.

    Tú cô thấy vẻ mặt cô nương không phóng khoáng, trong lòng chua xót nhưng lại không biết làm sao, suy nghĩ một chút, rồi an ủi: “Chờ thêm vài năm, nhận thêm hàng tơ lụa là có thể đổi a, trước cứ tạm chấp nhận dùng cái này.”

    Nhà giàu quả nhiên khác với bình dân a, vải bông thượng hạng như vậy mà chỉ có thể coi là”Chấp nhận” , Cẩm Nương không khỏi ở trong lòng thán phục tầm mắt của Tú cô, đưa ánh mắt từ trên chiếc áo mùa thu dời đi, cầm qua hộp đựng thức ăn từ Tú cô, rồi nói với Tứ nhi cùng Bình Nhi: “Ăn cơm, ăn cơm rồi làm tiếp.”

    Tứ nhi liền nhìn về phía kia hộp đựng thức ăn, nhỏ như vậy, nhín lắm cũng chỉ có ba người, có thể thường nhau được bao nhiêu a? Mà họ thì có bốn người, cô nương lại muốn chịu đói rồi, suy nghĩ một chút, nàng liền nhịn xuống cái đói trong bụng, cười cười nói: “Ta không đói bụng đâu, nếu còn dư lại thì cứ để đó, các ngươi ăn trước đi, mắt thấy trời sắp lạnh rồi, phải làm nhanh một chút để cô nương còn có để mặc.”

    Tú cô biết nàng muốn nhường cho cô nương ăn no, đáng thương , buổi tối hôm qua đến nay còn không có ăn cái gì, đến bây giờ, đã nửa buổi sáng rồi, nếu không ăn thịt thì sẽ ngất xỉu, nàng đang muốn khuyên, thì Cẩm Nương vung tay lên, dũng cảm đối với Tứ nhi nói “Ăn đi, người là sắt, cơm là théo, một bữa không ăn đói bụng đến phải sợ, tuy nói ít một chút, nhưng so với không ăn không phải vẫn tốt hơn sao?”

    Tứ nhi nghe thấy cười khúc khích, Tứ cô nương đúng là càng ngày càng thú vị rồi, trước kia hoặc là ngơ ngác, hoặc cả ngày một câu nói cũng không nói, hoặc có nói, cũng không lưu loát, một hồi lâu cũng không biết rõ nàng đã nói gì, hôm nay ngược lại, người sáng sủa hơn, nói cũng có dáng điệu, cũng không biết nàng học được cái này ở đâu.

    Tâm tình tốt, cơm tuy ít, nhưng mọi người ăn rất vui vẻ, bánh chẻo ngửi một cái thì đầy hương thơm, bất quá, vừa nhìn đã biết là Đại phu nhân ăn còn dư lại , cái đĩa cũng không có đổi cái mới nữa, Cẩm Nương sẽ không bực, nếu Đại phu nhân có thể đem chén cháo tổ yến kia thưởng cho nàng, vậy thì đã viên mãn rồi.

    Phân chia cho mọi người xong, Cẩm Nương ăn đến híp mắt, ăn ngon a, chẳng qua là, quá ít, bụng vẫn không có lấp đầy.

    MD, không thể cứ như vậy đi xuống nữa, mình còn đang trong giai đoạn phát triển mà, nhớ tới lúc tắm nhìn bộ ngực phi trường của mình, trong lòng một trận buồn bực, nếu cứ tiếp tục như vậy, dù qua mấy năm nữa sợ cũng là phi trường, thử nghĩ lại kiếp trước xem D cup nha, đầy đặn như hai cái chén, vì không để cho ngực phẳng, nàng phải phấn đấu!

    Tâm niệm vừa động, nhớ tới lời của Lão thái gia. Không phải là qua hai ngày nữa phải gặp Giản thân vương sao? Nếu vẫn bộ dạng cây hồng bì gầy nhom này mà đi ra tiếp khách, chỉ sợ Lão thái gia cũng sẽ cảm thấy không có mặt mũi, một cô nương với bộ dạng bệnh hoạn, Giản thân vương phi người ta cũng sẽ không để ý, ừ, có muốn làm quá mức hơn một chút hay không?

    Chiều hôm đó, Cẩm Nương vừa thêu năm hà bao, vừa nghĩ đến Đại phu nhân thật đúng là ác, một trăm hà bao bắt Cẩm Nương phải thêu từng đường kim mũi chỉ, nói là vì đại tỷ Tôn Vân Nương thích nhất chính là nữ công của Tứ cô nương, Trữ vương phủ lại có quy củ lớn, hà bao phải được thêu giống nhau, đổi lại người khác, đường kim sẽ không giống, được một người thêu ra, mới tỏ rõ thể diện, cho nên, dù Cẩm Nương thêu đến ánh mắt phát sưng, đầu ngón tay bị đâm nát, Tứ nhi Bình nhi cũng chỉ có thể dùng đôi mắt mà nhìn, chứ giúp không được. (TT: đúng là mẹ ghẻ mà >_<)

    Cũng may có Tú cô ráp chỉ, Cẩm Nương thêu một cái, Tú cô sẽ ráp một cái, buổi tối Cẩm Nương nói gì cũng không chịu ăn cơm, đem bọn người Tú cô gấp đến độ quýnh lên, khuyên can mãi, cô nương mới cầm chiếc đũa gắp ít rau cỏ ăn, ăn một cái đã oa oa ói ra, Tú cô bị làm cho sợ đến không biết làm gì, muốn đi báo cho Đại phu nhân, lại bị Cẩm Nương gắt gao túm lấy, không để cho nàng đi.

    Uống chút trà nóng, Cẩm Nương kiên trì quá mức, khêu đèn thêu tiếp, tất cả mười hà bao đều thêu xong, thì trời cũng khuya đến giờ Tý (Từ 11g đêm đến 1g sáng)

    Sáng sớm ngày thứ hai, Cẩm Nương tự mình cầm hà bao đi gặp Đại phu nhân, ở trên đường đi, thân thể đã có chút lay động rồi, Tú cô muốn đở nàng, nhưng Cẩm Nương suy yếu cười cười: “Không có yếu ớt như vậy đâu.” Hai cánh tay hoàn ở eo Tú cô, nằm ở trước ngực Tú cô nghỉ ngơi, ổn định tinh thần xong, lại tiếp tục đi về phía trước.

    Đại phu nhân quả nhiên lại đang ăn điểm tâm, hôm nay là chưng canh ngân nhĩ hạt sen, một đĩa súp nhỏ tràn đầy, một đĩa tôm cuốn chiên, một ít cải bẹ xào dầu mè, mùi thơm kia nhẹ nhàng lan tỏa xa ra ngoài, Cẩm Nương chép chép miệng, cố nuốt ngụm nước miếng xuống, tận lực đem ánh mắt dịch chuyển khỏi cái bàn ăn, cùng ngày hôm qua giống nhau, biết vâng lời đứng ở một bên, chờ Đại phu nhân dùng cơm.

    Đại phu nhân đang ăn, thì Hồng Tụ ở bên cạnh lão thái thái tới, Tử Anh bên cạnh Đại phu nhân bận rộn đi ra ngoài đón “Hôm nay ngọn gió nào đem Hồng Tụ tỷ tỷ thổi qua đây thế? Phu nhân chúng ta đang nói một hồi định đi chỗ lão thái thái thỉnh an, lão thái thái thân thể vẫn tốt chứ?” Nói xong liền đem Hồng Tụ dẫn vào trong phòng.

    Hồng Tụ hành lễ với Đại phu nhân trước tiên, Đại phu nhân cười để đũa xuống hỏi: “Đã ăn gì chưa? Nếu không ở lại chỗ ta dùng chút ít đi, hôm nay canh ngân nhĩ hạt sen mùi vị rất ngon đấy.”

    Cẩm Nương nghe xong liền không nhịn được cúi đầu mắt trợn trắng, làm sao mà chưa từng nhiệt tình chào hỏi qua mình như vậy chứ, dù thế nào nàng cũng mang danh tiếng tiểu thư mà, ngày hôm qua thì người không bằng chó, hôm nay thì tiểu thư không bằng nô tỳ, thật là mẹ kế của cô bé lọ lem, ác độc quá đi a.

    “Tạ đại phu nhân, nô tỳ đã ăn rồi, lão thái thái sai nô tỳ tới hỏi, Quần áo mùa thu của Tứ cô nương đã chuẩn bị thỏa đáng chứ? Sáng mai Giản thân vương Vương Phi sẽ tới phủ.”

    Là biết thường ngày mình ăn mặc quá kém, sợ ném đi mặt mũi của tướng phủ sao, xem ra, cái lão thái thái đang bệnh kia cũng biết mình bị đối xử thế nào, nhưng lại mắt nhắm mắt mở, cũng chưa từng quản mình, nói như thế nào thì cũng là cháu gái ruột của ngươi mà, thật không đáng để ngươi nhìn như thế. Có thân nhân như vậy, nghĩ tới thật làm người ta thất vọng đau khổ.

    Đại phu nhân nghe xong liền quét mắt nhìn Cẩm Nương một cái, cười với Hồng Tụ nói: “Hôm qua Bạch tổng quản vừa tới nói, ta liền để cho người của tiệm may đi làm rồi, buổi tối hôm nay sẽ trình lên, trong trong ngoài ngoài tổng cộng là bốn bộ, xin lão thái thái yên tâm, ta sẽ đem Tứ cô nương trang phục thật xinh đẹp.”

    Hồng Tụ lúc này mới thấy được vừa Cẩm Nương, Cẩm Nương đứng gần nửa canh giờ rồi, vừa buồn ngủ vừa mệt vừa đói, thấy Hồng Tụ nhìn sang, nàng suy yếu đối với Hồng Tụ cười một tiếng, vừa muốn gật đầu, thì trước mắt tối sầm, cả thân thể liền hướng trên mặt đất ngã xuống.

    Phía sau Tú cô vội vàng tiến lên, nhưng vẫn chậm một bước, Cẩm Nương nặng nề té ở trên sàn nhà đá xanh.

    Đại phu nhân thấy vậy cả kinh, bất quá rất nhanh trấn tĩnh lại, làm bộ như ân cần nói: “Tứ cô nương làm sao vậy, mau, mau đưa nàng đở trở về.”

    Hồng Tụ cũng rất là khiếp sợ, đã sớm nghe nói qua Tứ cô nương thân thể không tốt, bất quá, mới vừa rồi liếc mắt nhìn, bộ dáng kia xanh xao vàng vọt, vẻ mặt xanh mét, chỉ sợ là. . . . . . Đói a?

    Thì ra lời đồn đãi cũng là thật, chuyện lão thái thái lo lắng đã xảy ra, nghe Đại phu nhân nói để cho người đở trở về, cũng không thấy nói sau đó sẽ làm gì, lòng của nàng cũng trầm xuống, nàng chỉ là nô tỳ, ở chỗ của chủ tử không đến phiên nàng nói chuyện, nhưng cũng không tỏ vẻ nàng không đem chuyện tình này nói với người khác.

    Tú cô đem Cẩm Nương ôm vào trong ngực, gấp đến độ nước mắt rơi ra, cô nương đáng thương, làm việc cả ngày lẫn đêm, vừa ăn không đủ no, rốt cục vẫn phải ngã bệnh, nếu cứ như vậy đi xuống, sợ là. . . . . . nàng không dám nghĩ tiếp nữa.

    Vừa muốn mở miệng van xin Đại phu nhân cho Tứ cô nương xem bệnh, cảm giác có cái tay nhỏ bé ở trong ngực nàng kéo nhẹ, cúi đầu nhìn lại, thấy cô nương đang tựa trong ngực nàng trừng mắt nhìn nàng, Tú cô mặc dù không rõ lắm, nhưng không có phát ra thanh âm, nước mắt vẫn thương tâm lặng lẽ rơi xuống, trong lòng thật sợ hãi, may là gương mặt cô nương, chỉ có một mình nàng thấy được, nếu không, sẽ làm cho người ta nhìn ra sơ hở.

    Hồng Tụ nhìn mà cảm thấy lòng chua xót, nhưng nàng cũng không có cách nào, chỉ có thể cùng Đại phu nhân cáo từ đi ra ngoài.

    Tử Anh liền kêu lên một tiếng để cho bà Tử đi vào, giúp đở Tú cô đem Cẩm Nương đưa trở về.

    Sau khi mọi người đi rồi, Đỗ mụ mụ canh giữ ở bên cạnh Đại phu nhân lo lắng nói: “Hồng Tụ mới vừa rồi ở đây, phu nhân nên làm ra vẻ một chút, mời đại phu cho Tứ cô nương xem mạch, một hồi lão thái thái mà biết, chung quy sẽ không tốt lắm.”

    Đại phu nhân đang xem sổ sách, sau khi nghe thấy, cánh tay liền dừng một chút, xem thường nói: “Lão thái thái nguyên cũng không tin ta, nếu không, tại sao con tiện nhân kia sinh nhi tử mà không để cho nuôi dưới tên của ta, còn không phải là sợ ta sẽ đối với cháu nội đích tôn của nàng bất lợi sao? Hừ, hôm nay nàng là vui quá hóa buồn, vừa thấy được có nam tôn đã cao hứng đến bị bệnh, nàng bây giờ còn dựa vào ta để chống đỡ gia đình này, lão gia hiện nay ở biên quan, một năm nửa năm cũng chưa chắc đã về được, Lão thái gia lại bất kể chuyện hậu viện, nên cho dù nàng biết rồi, thì cũng là có lòng không có sức.”

    Vừa nói, Đại phu nhân vừa để sổ sách xuống, Đỗ mụ mụ bận rộn đưa lên trà Bích Loa Xuân, Đại phu nhân nhận lấy ưu nhã vạch trần đắp, dùng nắp gẩy gẩy trà bọt trên mặt , nếm một ngụm nhỏ, “Tiện nhân kia hôm nay đang nằm ở trên giường nuôi tháng đó, nàng cho là có Lão thái gia, lão thái thái sẽ có chỗ dựa, để nàng an gối không lo sao? Một hồi tìm người đi đến Vân Thư viện, nói Tứ cô nương bệnh nặng, té xỉu. Hừ, đó là khuê nữ của mình, để ta xem nàng có thể an tâm dưỡng bao lâu nữa?”

    Đỗ mụ mụ nghe xong liền thở dài, khuyên nhủ: “Cần gì chứ, là người mẹ chồng, để cho trong lòng lão thái thái sinh ra xa cách, luôn là đối với ngài không tốt, đối với Đại tiểu thư cùng Nhị tiểu thư cũng không thân cận, lão thái thái bây giờ tuy quản không được chuyện nữa, chưa biết chừng ngày nào đó, quyền lực còn không nắm bắt trở về, chẳng may người nào đó, nói thấu cho Lão thái gia biết, cũng sẽ làm khó ngài, không bằng, giả vờ một chút, lừa gạt ánh mắt của các nàng cũng tốt a.”

    Thấy ánh mắt Đại phu nhân đọng lại suy tư, biết lòng của nàng có chút buông lỏng, nên khuyên nhủ tiếp “Sáng mai Giản thân vương Vương Phi còn phải tới, bệnh này mà không khỏi sẽ không phải là có chuyện sao, không bằng ngài dứt khoát ban ân huệ, mời đại phu, lại thêm thức ăn lót dạ, tất cả đều đưa đủ qua đó, nếu nàng vẫn không tốt, cũng không phải là lỗi của ngài, Giản thân vương Vương Phi nhìn không thuận mắt là chính vì nàng quá kém thôi, không trách được ngài đúng không? Cho dù tương lai lão gia trở về, Tứ di nương muốn vì chuyện này ở trước mặt lão gia thêm nước mắt, cũng không người nào có thể tin, khi đó, ngài, bên trong áo hay chăn, mặt mũi cũng vẫn còn đầy đủ hết.”

    Đại phu nhân nghe vậy gật đầu, nói: “Đem cái chuỗi ngọc châu hôm kia ta mang, để cho Hồng Mai đưa cho Hồng Tụ nhận lấy, bảo Hồng Tụ nói thêm vài lời, còn những thứ khác cứ y theo ngài nói mà làm.” Nói xong, lại đem sổ sách, mở ra nhìn.

    Đỗ mụ mụ nghe xong liền vui mừng, thấy Đại phu nhân một bộ dạng không muốn nói nữa, liền lén lút lui đi ra ngoài, gọi Hồng Mai đến làm việc.
     
  4. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Chương 03

    Trong viện của Lão thái thái, một tiểu nha đầu đang bưng vào một chén thuốc mới nấu xong, đúng lúc Hồng Tụ từ bên ngoài trở về nên vội vàng nhận lấy, bưng đến bên giường lão thái thái, vừa thổi thổi, vừa nói: “Còn rất nóng, để lạnh chút ít nữa hãy uống đi.”

    Lão thái thái chẳng ừ hử gì cả, mà duỗi tay ra, Hồng Tụ thấy vậy liền đến đở nàng, cầm một cái gối lớn kê ở sau lưng lão thái thái.

    “Người xem, khí sắc hôm nay so sánh với hôm qua đã khá hơn, xem ra, thuốc của Lưu thái y thật đúng là có hiệu quả, hôm nay uống xong chén này nữa, sắc mặt sẽ khá hơn nữa, có muốn lấy thêm mấy thang thuốc nữa hay không?” Hồng Tụ nhẹ nhàng nói.

    “Ừ, ngươi xem rồi làm đi, để cho Bạch tổng quản cầm thiệp mời của Lão thái gia đi đến Thái y viện là được.” Lão thái thái nói chuyện vẫn không có khí lực mấy, nửa tháng trước, tiểu thiếp của nhi tử rốt cục cũng sinh một nam tôn (cháu nội trai), lão thái thái chờ đợi nhiều năm, ngày ngày ăn chay niệm Phật, cầu xin Bồ Tát cuối cùng cũng ứng nghiệm rồi, Tôn gia đã có hậu, lão thái thái vui mừng, nên huyết áp lên cao, cả người liền té xỉu, uốn hơn mười ngày thuốc, hiện tại mới có chút khởi sắc, mặc dù xuống giường không được, nhưng dù sao có thể ngồi dậy, nói chuyện đã tốt lắm rồi.

    Hồng Tụ đáp lời xong, lại dùng tay dò xét chén thuốc, cảm thấy đã không còn nóng lắm, liền nâng lên cho mình uống một hớp, “Ừ, có thể uống rồi, chỉ hơi đắng.”

    Lão thái thái cười, mặt mày đầy vui vẻ, “Kẻ ngu, thuốc có cái gì ngon đâu mà thử.” Rồi lại thở dài nói: “Không có ngươi ở bên cạnh ta, ta biết phải làm sao bây giờ đây?”

    Hồng Tụ cười nói: “Thanh nhi, Đoạn Nhi, các nàng cũng rất có năng lực đấy, không có ta, còn có các nàng mà, ngày thường lão thái thái thương yêu tụi nô tỳ, tụi nô tỳ dĩ nhiên phải tận tâm tận lực rồi, hơn nữa, tụi nô tỳ không phải cũng là do lão thái thái người dạy dỗ ra hay sao?”

    Lão thái thái nghe thấy mặt mày liền hớn hở, “Ngươi nha đầu này, miệng lưỡi ngon ngọt, đem thuốc cho ta uống đi.”

    Hồng Tụ liền bưng thuốc rồi đình cầm thìa đút, nhưng lão thái thái đã tự mình cầm lấy chén thuốc, một hơi uống hết vào, Hồng Tụ vội tiếp lấy chén, cầm khăn lau miệng cho nàng, rồi lại đem chút ít mứt đưa tới.

    Lão thái thái ngậm ô Mai vào miệng, cay đắng trong miệng liền tiêu tan chút ít, mới hỏi nói: “Đã hỏi rồi chưa? Nàng có cho chuẩn bị hay không?”

    “Đã hỏi rồi, nói buổi tối hôm nay thì có, trong trong ngoài ngoài làm đến bốn bộ, sáng mai Tứ cô nương mới có thể mặc vào.” Hồng Tụ gọi tiểu nha đầu vào, ý bảo nàng đem chén thuốc lấy đi, rồi trả lời.

    Lão thái thái thân thể dựa vào phía sau một chút, thở dài nói: “Nàng chính là lòng dạ quá nhỏ, trong mắt chịu không được người khác, nên mới để cho ngươi đến ngó chừng một chút, Hiên ca nhi cũng vậy, nhất định phải tìm người đắc lực mà trông nom, thật vất vả có được một đứa a, làm thế cũng muốn tích phúc cho nàng.”

    Hồng Tụ gật đầu, thở dài nói: “Ngài chính là tâm tính thiện lương, mọi chuyện đều vì bọn tiểu bối suy nghĩ, còn đang bị bệnh này nữa à, nên ít để tâm mọi chuyện thì hơn, tiểu thiếu gia kia không có rời xa người đâu, yên tâm đi.”

    Lão thái thái nghe xong liền lắc đầu, không nói gì nữa, hai đầu lông mày cũng tràn đầy vẻ lo lắng, Hồng Tụ lẳng lặng nhìn nàng, tựa như đang nghỉ ngơi, lại như đang trầm tư, liền há miệng, muốn nói lại thôi.

    “Có lời gì cứ nói đi, nếu ngay cả ngươi cũng có chuyện gạt ta, thì lão bà tử ta đây không bằng ra đi cho sạch sẻ.” Lão thái thái giống như cảm thấy cái gì, vẫn nhắm hai mắt nói.

    Hồng Tụ cả kinh, suy nghĩ một chút, rồi từ trong lòng ngực lấy ra một hà bao đưa tới cho lão thái thái, “Đây là Đại phu nhân mới để cho Hồng Mai mang tới, nói là thưởng cho nô tỳ đấy.”

    Lão thái thái đột nhiên mở mắt ra, tinh quang trong mắt chợt lóe, rồi nhìn Hồng Tụ, nhưng cũng nhìn không có nhìn hà bao kia một cái nào, “Ngươi là người đắc lực bên cạnh ta, nàng thưởng cho ngươi cũng là đương nhiên.” Lời cũng chỉ nói một nửa, nhưng nàng lại không chịu nói tiếp.

    Lão thái thái nằm ở trên giường nhìn như suy yếu đến không chịu nổi nhưng lại tạo cho Hồng Tụ một loại áp lực vô hình, Hồng Tụ miễn cưỡng cười nói: “Vật này nô tỳ cũng không dám cầm đâu, tuy nói thường ngày cũng không phải có món đồ tốt hơn, chẳng qua là, đây là thứ không phải nô tỳ nên cầm, nô tỳ nhận, cũng chỉ vì muốn cho lão thái thái người xem.”

    “Vậy a, nói đi, chuyện gì? Đang yên lành lại để cho Hồng Mai đưa qua, đích thị là sợ ngươi ở trước mặt ta nói gì đó.” trên mặt Lão thái thái đeo nụ cười, nhàn nhạt hỏi.

    Hồng Tụ cũng cười, “Thật ra thì cũng không có cái gì, chẳng qua lúc nô tỳ đi qua chỗ Đại phu nhân, Tứ cô nương đúng lúc cũng ở đó, nói là đưa hà bao cho Đại phu nhân .”

    Lão thái thái nhìn nàng, “Tứ cô nương thường ngày đàng hoàng và đần độn, không phải sợ nhất là thấy nàng sao?”

    Hồng Tụ nguyên nghĩ lão thái thái sẽ hỏi chuyện hà bao, nhưng người không có hỏi, nên có chút thất vọng, nàng đã sớm nghe nói Đại phu nhân để cho Tứ cô nương mỗi ngày phải thêu mười hà bao, nếu có nửa điểm sai lầm, sẽ không cho cơm ăn, Tứ cô nương có cái bộ dạng kia, rõ ràng là đói quá, trong lòng mặc dù bất bình, nhưng không dám quản, đó là chuyện của các chủ tử, nàng chỉ là nô tỳ, không có tư cách quản, nhưng nàng vốn hi vọng lão thái thái có thể chủ động hỏi, hơn nữa, nàng cũng chỉ bẩm thật với chủ tử…, nên không thể xem là tự khoe hay thêu dệt chuyện thị phi.

    “Nô tỳ cũng cảm thấy kỳ quái nữa, nô tỳ vốn nghĩ trêu chọc nàng hai câu, nhưng còn không có mở miệng, Tứ cô nương đột nhiên té xỉu, nhìn giống như là thật không tốt lắm.” Hồng Tụ cười cười nói ra.

    Lão thái thái nghe thấy sắc mặt buồn bả, thở dài khẩu khí, “Đi lấy chút ít thuốc bổ cho Tứ cô nương, nga, một hồi Lưu thái y tới, cũng xin hắn cho Tứ cô nương xem mạch một chút, sáng mai Giản thân vương Vương Phi tới, không được để như vừa nói, cũng không thể làm cho người ta chê cười chúng ta, ngay cả một cô nương cũng nuôi không nổi nữa.”

    Hồng Tụ nghe thấy đầu tiên là vui mừng, bận rộn dạ, sau đó lại kịp phản ứng, mới biết được, lão thái thái mặc dù bị bệnh ở trên giường, thật ra thì mắt vẫn sáng như đuốc, cái gì cũng biết, chẳng qua là không nói, cũng không quản. Chắc vì muốn cho Đại phu nhân chút mặt mũi, hôm nay vừa lúc đem chuyện quản gia toàn bộ thu lại vào tay, dĩ nhiên sẽ thành quản chuyện quá nhiều, ngược lại sẽ khiến Đại phu nhân oán hận, lão thái thái cũng thật là bất đắc dĩ a.

    Thử nghĩ xem, Tứ cô nương cũng là đáng thương, nên không khỏi nói nhiều thêm một câu, hỏi lão thái thái: “Giản thân vương nhưng là Thiết Mạo Tử Vương, thân phận quý không thể nói, Nhị công tử nhà hắn, cho dù không phải là thế tử, Tứ cô nương sợ cũng. . . . . .”

    Lời của Hồng Tụ chưa nói xong, chỉ thấy trong mắt lão thái thái lộ ra chút bất đắc dĩ, nên liền ngừng miệng.

    Lão thái thái biết nàng nghi ngờ, lấy gia thế của Giản thân vương, nhi tử nhà hắn là con vợ cả làm sao có thể sẽ lấy một thứ nữ không được cưng chìu của tướng phủ? Nhưng mà đứa bé kia, là một kẻ tàn tật a, nếu không, thì đã nhanh chóng đưa Nhị cô nương ra rồi.

    Nhị công tử của Giản thân vương, tuy nói là đi đứng bất tiện, nhưng dù sao cũng là ruột thịt của Vương Phi, Tứ cô nương mà được gả, sau khi đi qua đó, Vương Phi Vương gia dù sao cũng sẽ thương nhiều một chút, hơn nữa, gả đi qua đó dù thế nào cũng có địa vị vợ cả, nếu như thành công, thì chính là phúc khí của Tứ cô nương, nếu không, phải chờ con dâu an bài, nói không chừng, khi đó chỉ những cửa hôn sự kém mà thôi.

    Tứ di nương đã sinh nhi tử, mặc dù không thể mang nàng thăng vị, nhưng cho nữ nhi của nàng tìm một hôn sự tốt cũng là chuyện quan trọng nhất, vừa để cho Tứ di nương sinh lòng cảm kích, càng thêm dụng tâm nuôi dưỡng Hiên ca nhi, vừa tìm núi dựa cho Hiên ca nhi, sau này, cho dù tướng gia hồi hưu rồi, Hiên ca nhi còn có một tỷ phu là con ruột của Giản thân vương, Đại phu nhân muốn hạ thủ, cũng phải bận tâm mặt mũi của Vương gia.

    Hồng Tụ nói xong liền hối hận, nhìn lão thái thái không phản ứng gì, cũng lâm vào trầm tư, trong lòng càng thêm có chút sợ, nhưng lại không dám nói lời nào, không thể làm gì khác hơn là lúng túng đứng đó.

    Lão thái thái thấy Hồng Tụ ánh mắt nhìn mình có chút bối rối, không khỏi cười, vỗ vỗ tay Hồng Tụ, rồi chuyển đề tài: “Đại phu nhân chỉ oán ta không đem Hiên ca nhi đặt dưới tên của nàng để mà nuôi, ngươi cho là ta không muốn sao, ta hôm nay lớn tuổi rồi, còn sống được bao lâu, chỉ duy nhất có được một nam Tôn, nuôi dưới tên của nàng cho dù là con vợ cả, nhưng ngươi xem một chút, nàng làm những chuyện như vậy, sao có thể làm cho người ta yên tâm , ta có thể dễ dàng tha thứ cho nàng vì ghen tỵ mà chiếm quyền, nhưng không thể dễ dàng tha thứ nàng đối với con nối dòng của Tôn gia hạ thủ, Hiên ca nhi nếu thật ở bên người nàng, nàng có thể đối đãi với nó giống như ruột thịt sao? tuy nói Tứ di nương thân phận không cao, nhưng cuối cùng cũng mẹ ruột, không có mẹ ruột nào mà không thương con của mình .”

    Đây là lần đầu tiên lão thái thái nói trắng ra như thế về chuyện của mình cùng Đại phu nhân, Hồng Tụ nghe được hơi luống cuống, tuy nói lão thái thái đã xem nàng như ruột thịt của mình rồi, nhưng làm nô tỳ, chuyện giữa các chủ tử biết được càng ít càng an toàn.

    Nếu lở nghe, thì phải giấu chặt ở trong bụng, vì vậy liền khuyên nhủ: “Cho nên a, ngài muốn tiểu thiếu gia hảo hảo lớn lên, ngài phải mau mau khỏe lại, sống đến trăm tuổi, coi chừng dùm tiểu thiếu gia thành thân, để sinh tằng tôn cho ngài.”

    Lão thái thái nghe thấy, cũng cười , “Ngươi nha, chính là miệng ngọt.”

    Cẩm Nương bị Tú cô cùng bà Tử đưa về Tử viện, Tứ nhi cùng Bình Nhi thấy cô nương nhà mình bị mang tới trở về, bị sợ đến sắc mặt trắng bệch, không phải là vừa bị đánh chứ.

    Chờ bà Tử kia vừa đi khỏi, Cẩm Nương tự mở mắt, đối với Tứ nhi cùng Bình Nhi đang ở một bên lo lắng, chớp chớp mắt hai cái, lúc này các nàng mới thả lỏng tấm lòng, bất quá nhìn cô nương sắc mặt thật không tốt, không khỏi lỗ mũi đau xót, vành mắt đều đỏ lên.

    “Ta không sao, các ngươi đừng lo lắng.” Cẩm Nương cười an ủi.

    “Còn nói không có chuyện gì, mới vừa rồi xuýt nữa hù dọa ta bị mất hồn, ngu như vậy, tự nhiên vù vù nhắm trên mặt mà té, lỡ té bị thương thì làm sao bây giờ?” Tú cô giận đến muốn đánh nàng, nhưng lại không nỡ, chỉ đành phải mắng.

    “Nếu không như vậy, có thể lừa được ánh mắt của phu nhân sao? yên tâm, yên tâm, ta sẽ dè đặt .” Cẩm Nương bận rộn khuyên nhủ.

    Mấy ngày nay, Tú cô đối với chuyện Cẩm Nương đột nhiên nói ra chuyện hoặc từ ngữ kỳ quái đã thành thói quen, tóm lại, hiện tại Tứ cô nương so với trước kia thông minh hơn nhiều, cũng biết lo lắng cho hạ nhân, các nàng tự nhiên sẽ thích, cũng sẽ không để ý đến những quái dị nho nhỏ đó

    “Xem đi, một hồi Đại phu nhân sẽ cho ta đồ ăn ngon, mọi người cùng nhau ăn thật ngon một bữa, ai, ai, thật lâu không có cơm no rồi.” Cẩm Nương hai mắt tỏa sáng nhìn trên nóc màn thêu hình cây mơ, vui vẻ nói.

    Không bao lâu, Đỗ mụ mụ quả nhiên mời đại phu, đi theo phía sau là một tiểu nha đầu, trong tay mang ra không ít đồ, Cẩm Nương bận rộn nhắm mắt tiếp tục giả vờ ngất, Tú cô cầm khăn giúp nàng lau mặt, Tứ nhi cùng Bình Nhi bận rộn đi thu xếp dâng trà cho Đỗ mụ mụ.

    Tú cô nhường chỗ, để đại phu dò mạch cho Cẩm Nương, đại phu kia vươn ra hai ngón tay đặt ở trên cổ tay Cẩm Nương một hồi, rồi nói: “Trong cơ thể máu huyết thiếu hụt, huyết khí chưa đầy, âm hư hữu hàn, phải kê chút ít thuốc bổ lại, bổ đều sẽ tốt thôi.”

    Dứt lời liền đứng dậy đi mở phương thuốc, Cẩm Nương liền không nhịn được muốn trợn trắng mắt, cái gì mà tâm huyết thiếu hụt, huyết khí chưa đầy, cô nương ta đây là đói đến hết cỡ, là đường máu quá thấp, dinh dưỡng cung cấp nuôi đại não không đủ mới có thể ngất, cần ăn để tẩm bổ, không biết đừng có kê đơn thuốc bậy, không phải là mời đại phu Mông Cổ chứ, bất quá vì đang giả bộ bất tỉnh, nên không thể lộn xộn, cũng là càng không thể mở mắt trắng dã.

    Tứ nhi dâng trà lên, cung kính bưng cho Đỗ mụ mụ, Đỗ mụ mụ khẽ nghiêng mắt nhìn một cái, thấy trong trà kia cũng đều là bọt, liền đặt ở trên bàn, cũng không có nhìn thêm cái nào nữa, sau đó quay qua tìm Tú cô nói: “Đại phu nhân quan tâm thân thể của Tứ cô nương, một hồi để đại phu kê phương thuốc xong, thì phái người đi dược phòng lấy, nơi này có chút ít thuốc bổ, cũng là Đại phu nhân thưởng cho cô nương, cô nương cần phải nghỉ ngơi dưỡng tốt thân thể, đừng làm cho Đại phu nhân quá bận tâm.”

    Tú cô bận rộn đáp lại, rồi nói chút ít lời cảm tạ Đại phu nhân mà nói…, Đỗ mụ mụ thấy mọi việc đã xong, liền đứng lên, Tú cô mới từ trong ngực lấy ra một hà bao nhét qua, Đỗ mụ mụ nhìn cũng chưa từng nhìn một cái liền đưa trở lại, cười khan nói: “Giữ lại cho Tứ cô nương dùng đi.” Dứt lời liền đi ra khỏi cửa.

    Tú cô thấy người đã đi xa, liền cười khúc khích, đổ ra đồ trong ví, trong đó làm gì có bạc a, chỉ là mấy cục đá thôi, nếu thật có bạc, thì đã sớm mua đồ cho Tứ cô nương ăn rồi, bất quá nàng chỉ làm dáng một chút thôi, vì biết Đỗ mụ mụ khinh thường đồ trong viện này.

    Thấy mọi người đi rồi, Cẩm Nương hưng phấn mà từ trên giường mãnh liệt ngồi dậy, hai mắt liền tối sầm, một trận cháng váng, thật đúng là đói đã lâu, vừa thấy thế Bình nhi bận rộn đở lấy nàng, sẳng giọng: “Ngài chậm chút, nếu để hôn mê thật thì sẽ bị phiền toái.”

    Đang nói, thì phía ngoài lại có người tới nữa, Cẩm Nương lại bận rộn nằm xuống, lúc này là đưa hộp đựng thức ăn tới, bốn món ăn một súp, cơm hấp, còn có một chén canh ngân nhĩ hạt sen, mặc dù vừa nhìn đã biết cũng là đồ buổi sáng Đại phu nhân ăn còn dư lại , bất quá, bọn người Tú cô vẫn là rất cao hứng, đám người kia vừa đi, liền bưng đến đút cho Cẩm Nương.

    Cẩm Nương đã sớm đói bụng đến não trước dán ở phía sau lưng rồi, đâu còn đợi được người đút cho mình, nhanh tay túm lấy chén, cái thìa bên cạnh cũng không cần nữa, soạt vài hớp liền uống cạn sạch, uống xong còn chép chép miệng, làm ra một bộ dạng rất hưởng thụ.
     
  5. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Chương 04

    Tú cô nhìn thấy trong lòng chua xót, vừa xới một ít chén cơm, vừa gắp chút ít món ăn thanh đạm cho nàng ăn, Cẩm Nương nhìn mấy món ăn đang bày biện, mạo hiểm gắp một ít thịt xào, rồi cứ mở to mắt, chỉ kém chút nữa là chảy ra nước miếng .

    Tú cô thấy vậy dụ dỗ nói: “Ngoan, dạ dày ngươi trống rỗng lại yếu, nhất thời vẫn không thể ăn quá nhiều, nếu không sẽ chịu không nổi , trước dùng chút ít rau xào và cơm, đợi đến cơm tối , ăn thêm thịt nhé.”

    Cẩm Nương không thể làm gì khác hơn là không cam lòng bưng lên chén cơm nhỏ, vừa ăn vừa đem ánh mắt thèm thuồng nhìn Tứ nhi cùng Bình Nhi, bộ dáng kia đừng nhắc tới cũng biết bao nhiêu là ủy khuất.

    Tứ nhi kiên trì ăn một lát, cuối cùng chịu không được ánh mắt lên án của cô nương, thừa dịp Tú cô không chú ý, gắp vài miếng thịt đặt ở trong rau xào, len lén đưa đến trong chén Cẩm Nương, Cẩm Nương lập tức mặt mày hớn hở, giống như tiểu hồ ly trộm được gà vậy, cười đến đắc ý.

    Dùng qua cơm, Cẩm Nương tinh thần tốt hơn nhiều, đầu cũng không choáng váng nữa, nghĩ tới nhiệm vụ hôm nay còn phải tiếp tục làm, cố gắng ngồi ở trên giường, để cho Tứ nhi giúp đở đem mặt vải cùng kim thêu khung thêu lấy ra, nàng co chân lại, bắt đầu một ngày làm việc cực nhọc.

    Lúc Hồng Tụ mang theo Lưu thái y đến, Cẩm Nương đang thêu một con Hồ Điệp, Tú cô ngồi đó vừa sửa sang lại vừa cuộn ống chỉ, Tứ nhi cùng Bình Nhi thì đang làm may tiếp quần áo mùa thu chưa xong.

    Tú cô không nghĩ tới Hồng Tụ cô nương sẽ đến, liền kinh ngạc đến vài giây, sau đó bận rộn đi ra ngoài đón.

    Hồng Tụ vừa vào cửa liền nhìn thấy Tứ cô nương ngồi xếp bằng ở trên giường, trên đùi còn đang đắp chăn, nhưng trong tay thì cầm lấy khung thêu mà thêu, trong lòng không khỏi cảm khái, buổi sáng cả người vừa mới ngất xỉu, lúc này thân thể vừa tốt hơn một chút, lại bắt đầu thêu rồi, sợ là hôm nay nếu cô nương thêu không được mười cái, để mà ngày mai có mà nộp, thì Đại phu nhân lại sẽ không cho cơm ăn quá.

    Nhớ tới lời nói của lão thái thái (bà nội, chương 03 ta quên ghi chú làm nhiều nàng hiểu lầm là ông nội ^.^)lúc trước…, Hồng Tụ trong lòng liền có chủ ý, nàng chu đáo đến mặt Cẩm Nương thi lễ một cái, nói: “Tứ cô nương, lão thái thái nghe nói cô nương bị bệnh, riêng mời Lưu thái y ở Thái y viện tới bắt mạch cho ngươi, ngươi mau nằm xuống nghỉ ngơi đi.”

    Cẩm Nương nghe thế vội nói: “Đa tạ Hồng Tụ tỷ tỷ, sáng mai ta khỏe lại, phải đi dập đầu tạ ơn lão thái thái .” Vừa nói liền theo lời nằm xuống, ánh mắt lại hướng nhìn thái y ở phía sau Hồng Tụ, bất quá chỉ là một nam nhân trung niên, đang mặc quan phục Thái y viện, vẻ mặt nghiêm túc bộ dáng đứng đắn, Cẩm Nương đang nghĩ, làm sao mà mình bất kể ở đâu, thời đại nào cũng gặp phải bác sĩ có bộ dạng này chứ, tuyệt đối không thân thiện chút nào, như thế tự dưng cũng làm cho người ta sinh ra chút cảm giác kinh khủng.

    Tú cô ở trên cổ tay Cẩm Nương kê một cái khăn, Lưu thái y liền ở bên giường ngồi xuống, nghiêm túc chẩn mạch .

    Hắn càng dò mày nhíu lại càng chặc, Cẩm Nương nguyên nghĩ tới hắn là thái y, hẳn là so sánh với vị Đại phu nhân mới vừa rồi mời tới Mông Cổ đại phu giỏi hơn nhiều, lúc này nhìn lại chẳng qua là cau mày, thật lâu không nói lời nào, bắt ở tay phải xong lại muốn bắt mạch ở tay trái, trong lòng không khỏi buồn bực nói thầm, không phải chỉ là bị bỏ đói nên ngất xỉu thôi sao, ngài làm ra bộ dạng thâm trầm như vậy, không có bệnh cũng sẽ bị hù dọa thành bệnh a.

    Tú cô cùng Tứ nhi thấy vị thái y Quan Cư lục phẩm này thật lâu không nói lời nào, trong lòng cũng gấp gáp, liếc mắt nhìn nhau, Tú cô liền muốn mở miệng hỏi, thì Hồng Tụ ở một bên vội khoát tay, ý bảo nàng đừng cãi lại Lưu thái y.

    Lưu thái y là khách quen của tướng phủ, trong phủ lão thái thái, Đại phu nhân, còn có mấy vị tiểu thư con vợ cả mà thân thể có việc gì cũng mời vị thái y này, y thuật của hắn rất được sự tín nhiệm của người trong phủ, chẳng qua là vị thái y này rất có tính tình, khi hắn bắt mạch , tối kỵ nhất là người ta ầm ĩ hắn, một khi không nhịn được, hắn sẽ té gối xem mạch rồi rời đi, một chút tình cảm cũng không lưu, hoặc là, hắn không đi, nhưng sẽ kê ra phương thuốc đắng đến khó mà nuốt xuống được, hết bệnh, ngươi cũng sẽ bị đắng đến lưỡi tê rần, sau này nghe thấy được mùi thuốc sẽ sợ. Vì hiểu rõ tính tình của hắn, nên cũng không dám ầm ĩ hắn.

    Hồng Tụ ở bên cạnh lão thái thái hầu hạ đã lâu, tất nhiên hiểu rõ tính tình của hắn, lúc này thấy thái y thật lâu không nói lời nào, trong lòng cũng có chút lo lắng, chẳng lẽ Tứ cô nương bị bệnh nan y gì rồi sao?

    Cuối cùng dưới con mắt kỳ vọng lại lo lắng của mọi người, Lưu thái y không nhanh không chậm miệng ngàn vàng: “Trong cơ thể hàn độc triền miên không dứt, đả thương tới nội phủ, lại không có kịp thời điều trị, ứ hàng âm hư, mà vất vả quá độ nên sinh bệnh, lại thêm dinh dưỡng không đủ, dạ dày trống rỗng một thời gian dài, đến nỗi tâm huyết không đủ, nên gây chứng bệnh bất túc!”

    Chứng bệnh bất túc! Đây là cái bệnh gì? YD, là dạ dày có bệnh hay là trái tim có bệnh, có phải là bệnh phụ khoa hay không, ngài nói một đống lời nhiều như vậy, rốt cuộc là nói cái gì? Cẩm Nương nghe được không hiểu ra sao, trung y chính là thái huyền ư rồi, không có Tây y trực tiếp trực quan, nhớ được kiếp trước đi xem Tây y, đi vào, bác sĩ sẽ hỏi ngươi nơi nào không thoải mái, sau đó cũng theo lời ngươi nói mà cho kiểm tra tổng quát, mọi người kiểm tra tổng quát xong, mất cả một ngày, phí kiểm tra cũng có một xấp dầy, cuối cùng sẽ biết bệnh ở chỗ nào.

    “Ngài là nói, Tứ cô nương nàng. . . . . . sau này nàng không thể. . . . . .” Cẩm Nương đang thất thần, thì Tú cô sau khi nghe thấy lời của Lưu thái y sắc mặt đã sớm trắng, nên cẩn thận hỏi dò.

    “Vẫn chưa tới tình trạng kia, trước dùng mấy thang thuốc đi xuống rồi hãy nói, ba tháng sau sẽ kiểm tra lại, nếu có chuyển biến tốt đẹp, thì sẽ đổi lại thuốc mới, uống thêm vài thang nữa, chỉ cần điều dưỡng thích đáng, vẫn có thể tốt.” Lưu thái y khó được lúc giọng nói có chút hòa hoãn, Tú cô nghe thế lúc này mới thở phào nhẹ nhỏm.

    Trước đó vài ngày Tứ cô nương bị rơi vào trong nước, tuy nói không phải là mùa đông, nhưng cuối hồ nước mùa thu cũng rất lạnh, ngày đó khi được cứu đi lên , người đã bị đông lạnh đến đen thui, cả người thâm tím, tuy nói sau đó dùng nước nóng lau qua đã khá hơn, nhưng vẫn phát sốt, trên người một trận lạnh một trận nóng, khi đó, Tú cô cũng có báo qua đại phu nhân, Đại phu nhân mơ hồ làm như không có chuyện gì, đừng nói là mời y bốc thuốc, ngay cả chi phí thức ăn vẫn làm theo quy tắc trước, sợ là Tứ cô nương lúc đó đã bị bệnh thương hàn a.

    Hôm nay nghe thái y nói hung hiểm như thế, lại mang chứng bệnh bất túc, chính là sau này có gả khỏi đây, cũng sẽ không sinh được hài tử, một nữ nhi gia, nếu không có thể sinh dục, sợ là muốn gả cũng không ai thèm lấy, cho dù có thể gả đi ra ngoài, nhà chồng cũng sẽ không chào đón , vậy. . . . . . mệnh của Tứ cô nương sẽ cả đời chịu khổ.

    Nghĩ tới những thứ này, Tú cô gấp gáp hướng Lưu thái y nói cám ơn, Bình nhi trải tốt giấy mực xong, Lưu thái y liền viết ra phương thuốc

    Cẩm Nương vẫn còn trong mờ mịt, ngước mắt nhìn Tú cô, Tú cô mang vẻ mặt thương yêu đau lòng, đôi môi ngọa nguậy mấy cái, rốt cuộc cũng không có nói gì, chẳng qua là ngồi vào bên giường Cẩm Nương, một tay ôm lấy Cẩm Nương vào trong ngực, vỗ lưng của nàng, áp chế trong lòng chua xót, nói: “Không sao, Lưu thái y y thuật cao minh, nhất định có thể trị tốt, nếu không cô nương có thể sẽ bị ngốc rồi, đáp ứng vú nuôi, mọi chuyện lấy thân làm trọng, a.”

    Nói xong Cẩm Nương lỗ mũi cũng ê ẩm , vươn cánh tay ra ôm lại Tú cô, ở đầu vai nàng chà chà, làm nũng nói: “Ta sẽ cẩn thận, yên tâm đi, sau này ta sẽ đem thân thể nuôi dưỡng tốt, tương lai nếu có tiền đồ, nhất định sẽ nuôi ngươi.”

    Tú cô bị lời nói này của nàng, cũng nhịn không được nữa, nước mắt giống như vỡ đê vậy, ào ào chảy ra, con của Tú cô sau khi được sinh hạ đã chết non rồi, nhất thời tình thương của mẹ toàn bộ dồn ở trên người Cẩm Nương, trước kia Tứ cô nương đâu có thể nói ra lời nói như thế, nhát gan còn không nói, lại lạnh nhạt hẹp hòi, chính là đối với Tứ di nương, nàng cũng nhìn với ánh mắt xem thường, chớ nói chi là hạ nhân như Tú cô, nhưng khi hướng về phía Đại phu nhân cùng hai trưởng tỷ, thì bị làm cho sợ đến tựa như chuột thấy mèo, ăn nói khép nép , nửa câu cũng không dám nhiều lời, chính là bộ dạng của một kẻ hay bị bắt nạt.

    Một sự ngoài ý muốn, đã đoạt đi một Tứ cô nương khỏe mạnh, nhưng đổi lại một đầu óc thông minh, còn có một tấm lòng thiện lương, như vậy là may mắn hay là bất hạnh đây? Tú cô ở trong lòng cảm khái.

    Hồng Tụ nhìn chủ tớ hai người ôm nhau mà khóc, trong lòng cũng có chút cảm động, không nghĩ tới bên cạnh Tứ cô nương nhát gan còn có một vị mụ mụ trung thành cảnh cảnh vì chủ như vậy, đây cũng là phúc khí của Tứ cô nương.
     

Chia sẻ trang này