Thứ Nữ – Bất Du Vịnh Tiểu Ngư [ 166 Chương + 23 NT ]

Thảo luận trong 'Xuyên Không' bắt đầu bởi Nhược Lan, 7/10/16.

  1. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Phiên Ngoại 16

    “Cái gì, lấy ra trước cho ta xem đi, nếu không phải đồ tốt, ta sẽ khóc cho Thái tử ca ca xem.” Anh tỷ nhi làm sao mà thực sự khóc, xưa nay cùng chơi với ca ca của nàng như vậy quen rồi, bất quá chỉ cố ý làm dáng vẻ cho Thái tử xem mà thôi.

    Thái tử được gọi một tiếng “Thái tử ca ca” trong trẻo ngọt ngào làm cho trong lòng ấm áp, duỗi tay, đem vật trong tay đặt vào lòng bàn tay Anh tỷ nhi.

    Anh tỷ nhi vui rạo rực đưa tay nhận, vừa mở ra, chính là một tiểu thỏ bằng ngọc lóng la lóng lánh, khả ái lại xinh đẹp, ngọc kia khi chạm vào tay rất ấm, mượt mà thoải mái, Anh tỷ nhi thấy liền vui vẻ, một nụ cười xinh đẹp hiện lên hai má, Thái tử đứng ở ngoài cửa sổ mắt nhìn thấy trong nội tâm càng là ngọt ngào, trước mắt lại xuất hiện một cái tay không lí do quơ loạn xạ, Thái tử đưa mắt nhìn kĩ, nhìn thấy đúng là Dương ca nhi.

    “Hoàn hồn, hoàn hồn, A Kiền ah, đó là muội muội của ta, không phải là muội muội của ngươi.” Dương ca nhi trầm mặt, liếc xéo Thái tử.

    “Muội muội của ngươi chẳng phải là muội muội của ta thì là cái gì? Ngươi xem, muội muội của ta đều cho ngươi rồi, ngươi sao lại nhỏ mọn như vậy, quá không công bằng, huynh đệ như vậy là như thế nào.” Thái tử cười đến giảo hoạt, cãi nhau như vậy, bọn hắn đã cãi mười năm rồi, Dương ca nhi không thắng được một lần, lại rất chấp nhất, cũng không bỏ cuộc.

    Quả nhiên, thanh âm của hắn có chút sa sút, Dương ca nhi giống như dẫm lên gai nhọn, oán giận đứng dậy, khuôn mặt trắng tức giận đối với hắn nói: “Ngươi có phải hay không đã sai lầm, muội muội của ngươi ta không cần nữa, quá hung dữ, làm sao mà so sánh với muội muội của ta được, cái này lại không thể trao đổi, huynh đệ cũng không phải làm như vậy a.”

    Trong phòng, Uyển tỷ nhi nghe thấy Dương ca nhi nói lời này, cúi xuống đầu, ngực lại phập phồng càng thêm lợi hại, Anh tỷ nhi cố ý nghiêng đầu ngắm trộm, quả nhiên, Uyển tỷ nhi chính là cười đến híp mắt lại.

    “Ngươi nói cái gì? Ngươi dám nói ngươi không cần Bổn công chúa, không sợ Bổn công chúa trị ngươi tội bất kính sao?” Dương ca nhi vừa nói xong, một tiếng khiển trách mềm mại vang lên phía sau hắn, Dương ca nhi trong lòng hoảng hốt, nhanh chân bỏ chạy, vừa chạy vừa hô: “A Kiền ah, tiên sinh nói, ta còn có quyển sách luận chưa viết, ta đi chăm chỉ học tập trước đây.”

    Đại công chúa thấy hắn vừa chạy, càng tức giận, túm váy đuổi theo, Thái tử nhìn thấy buồn cười, lắc lắc đầu, vẫn là nhìn về phía tiểu giai nhân bên trong cửa sổ.

    Khuôn mặt Anh tỷ nhi lại hưng phấn nhìn màn rượt đuổi ngoài cửa sổ, đối với con chuột đang ôm đầu chạy là Dương ca nhi lớn tiếng hô: “Ca ca, chạy đến Đông phủ.”

    Dương ca nhi nghe thấy con mắt sáng ngời, chuyển hướng chạy đến Đông phủ, vừa chạy vừa mắng chính mình, làm sao lại quên Tam thúc gia có một con chó săn to, Đại công chúa lại sợ con chó kia nhất.

    Kỳ thật, Dương ca nhi thuở nhỏ tập võ, Đại công chúa là một tiểu cô nương yểu điệu, cho dù chạy có nhanh đi nữa cũng không thể đuổi kịp hắn, chỉ là hắn mỗi lần thấy Đại công chúa liền quên chính mình có võ công, từ nhỏ bị rượt đuổi nên chạy quen rồi.

    Công chúa nghe ra cái tên, mặt nhỏ liền có chút trắng bệch, cái miệng nhỏ nhắn bĩu một cái, vành mắt cũng hồng. Hung hăng quay đầu trừng mắt liếc cái khuôn mặt đang xem chuyện vui là Anh tỷ nhi, ai biết khi nàng quay đầu, không nghĩ đến liền dẫm lên váy của mình, ầm một cái, nàng ngã thật mạnh xuống đất, cuối cùng nhịn không được, nước mắt như hạt châu ào ào rơi xuống, Dương ca nhi nghe tiếng động, quay đầu xem xét, không khỏi ngơ ngẩn, bọn hắn cứ như vậy một người đuổi một người chạy đã mười năm, Đại công chúa bởi vì xưa nay có cung nhân bảo hộ ở phía sau, cũng không thể nào ngã, nhưng hôm nay rõ ràng nàng không có người đi theo, một cú ngã nặng này, Dương ca nhi đơ người nửa ngày, chần chờ nghĩ nên hay không đến đỡ nàng dậy.

    Đại công chúa nâng đôi mắt to trong suốt ngấn lệ, ủy khuất nhìn Dương ca nhi, cái miệng nhỏ nhắn bướng bỉnh cố gắng cắn chặt, chịu đựng không để mình khóc ra thành tiếng.

    Dương ca nhi khó xử ôm chân mà thẳng bước đi lại đây, lại không có đi qua đến, cảnh giác nhìn Đại công chúa, sợ nàng giả bộ, Công chúa tức giận tự mình dậy, quay người đi về, có thể hai cái đầu gối vừa mới bị ngã, vết thương vừa nóng rát vừa đau, đi đường có chút ít khập khiễng, Dương ca nhi thấy rõ ràng, trong lòng bắt đầu luống cuống, nhanh chóng chạy lại đó: “Công chúa muội muội, để ta cõng ngươi đến phòng Anh tỷ nhi đi.”

    “Không cần, ngươi cứ chạy đi, không cần ngươi lo cho ta.” Đại công chúa rất không muốn khóc, nhưng nước mắt lại cứ rơi ra, quay đầu không nhìn Dương ca nhi.

    “Ngươi đừng tức giận ah, ta… ta thật sự muốn viết sách luận, không phải trốn ngươi đâu.” Dương ca nhi hít vào một hơi, lông mày cau lại, nhỏ giọng.

    “Hừ, đừng lừa ta nữa, mỗi lần đến, ngươi thấy ta liền bỏ chạy, lại nói… lại nói không quan tâm tới ta, ngươi… Ta không bao giờ … muốn để ý tới ngươi nữa.” Công chúa khó nghe được Dương ca nhi ở trước mặt nàng nhẹ nhàng thuyết phục, trong lòng mặc dù vui, lại không muốn tha thứ cho hắn như vậy, thật vất vả mới dọa nạt hắn một hồi, cũng không thể quá tiện nghi cho hắn.

    “Ngươi đừng có cứng đầu khó chịu nữa, lại đây, leo lên lưng ta đi.” Dương ca nhi thế nhưng lại có tính như vậy, hắn mới vừa rồi thấy nữ hài tử ngã, cho Đại công chúa một chút mặt mũi, nha đầu này còn chưa biết đủ, hắn liền bực mình, không để ta cõng đúng không, ta càng muốn cõng.

    Công chúa bị Dương ca nhi rống một tiếng, mặt nhỏ bình thường xinh đẹp lệ khả ái bây giờ như hoa lê đái vũ, lại ngây ngốc, kinh ngạc nhìn Dương ca nhi, mắt to bên trong mang theo kinh hoảng, cái miệng nhỏ nhắn hồng hồng lại mấp máy.

    Đôi mắt phượng xinh đẹp của Dương ca nhi hung dữ trừng qua, nhưng mà, thân thể vẫn khom phía trước người Công chúa, Công chúa chậm chạp, ngoan ngoãn bò lên trên lưng của hắn, một đôi bàn tay nhỏ bé ôm chặt lấy cổ Dương ca nhi, lúc trước bờ môi xinh đẹp đang mím chặt lại, đối diện Uyển tỷ nhi đang cùng Anh tỷ nhi nhìn lén, nàng liền vênh cái cằm, trên khuôn mặt lộ ra vẻ thắng lợi.

    Uyển tỷ nhi giận dỗi trề môi ngồi trên giường, không bao giờ nhìn tình hình ngoài cửa sổ nữa, Thái tử lại cảm thấy buồn cười, đối với Anh tỷ nhi còn đang đứng phía trước cửa sổ nói: “Anh muội muội, Đa Đa rất hung dữ sao?”

    “Đúng vậy a, rất hung dữ đó, nhưng mà, nó sẽ không cắn ta ah, nó thích nhất là ta.” Anh tỷ nhi kiêu ngạo nói.

    “Vậy nó có thể cắn ta hay không?” Vui vẻ trên khuôn mặt Thái tử càng sâu.

    Anh tỷ nhi nhíu mày, nghiêng đầu suy nghĩ một hồi nói: “Nếu Thái tử ca ca cho nó ăn thịt, nó biết thì sẽ không cắn ngươi.”

    “Chúng ta cùng nhau đi xem Đa Đa được không?” Thái tử từ từ dụ dỗ Anh tỷ nhi, hắn đã mười lăm tuổi, lúc này nam nữ bảy tuổi đã không chung chiếu, mặc dù hắn không ít lần mang theo Anh tỷ nhi đi chơi, từ nhỏ đã thật sự quen thuộc, nhưng lễ nghĩa cấm kị, hắn lại không tiện tiến vào khuê phòng của Anh tỷ nhi.

    “Được, được.” Anh tỷ nhi mừng đến vỗ tay, bất quá, lông mày lập tức lại nhăn lại, hạ giọng nói: “Nhưng mà, mẫu thân không cho ta ra khỏi cửa a.”

    Thái tử thính tai, đương nhiên nghe thấy, cười nói: “Muội muội yên tâm, chỉ cần nói ta mời ngươi đi chơi là được, Vương thẩm tất nhiên sẽ không quở trách đâu.”

    Anh tỷ nhi mặt nhỏ ngẩng lên, cười đến xán lạn: “Thật sự sao? Một hồi nữa Thái tử ca ca phải giúp ta đi đến chỗ của mẫu thân nói đó.”

    “Ừ, nhất định.” Thái tử cười đến ôn nhã, sủng nịch nhìn Anh tỷ nhi.

    Anh tỷ nhi nhảy cái oạch đi xuống giường, mang giày rồi chạy ra ngoài, bên miệng nở một nụ cười xảo trá, nhưng vừa đến cửa, liền bị bà tử thủ môn ngăn cản: “Cô nương, ngài đừng làm bà tử chúng ta khó xử, bà tử này dập đầu lạy ngài, nhất định không được đi ra ngoài ah, mặt trời bên ngoài rất lớn, phơi nắng cũng không hay.”

    “Công chúa và ca ca đều ở bên ngoài phơi nắng đó, ta không sợ đâu.” Anh tỷ nhi thấp đầu muốn hướng dưới nách bà tử chuồn, tay bà tử kẹp một cái thật chặt, khuôn mặt muốn khóc, cầu khẩn nói: “Ngài tha cho bà tử a, phu nhân đã hạ mệnh lệnh rất rõ ràng đó.”

    “Là bản cung để cho Anh cô nương đi đó.” Thanh âm Thái tử đúng lúc xuất hiện ở cửa.

    Bà tử kia nhanh chóng quỳ xuống hành lễ, Anh tỷ nhi thừa dịp chạy ra ngoài.

    Trong phòng còn Uyển tỷ nhi đang tức giận, Anh tỷ nhi tựa hồ lúc này mới nhớ tới nàng, hô một tiếng với trong phòng: “Một hồi công chúa sẽ đến, Uyển tỷ tỷ, ngươi giúp ta tiếp đãi tiếp đãi ah…”

    Uyển tỷ nhi đang còn tức giận, một hồi Dương ca nhi sẽ cõng công chúa tiến vào, nàng đang muốn lấy danh nghĩa gì mới tốt, lời này của Anh tỷ nhi chính là hợp lòng nàng, nhân tiện nói: “Ngươi đi đi, ta sẽ giúp ngươi tiếp đãi chu đáo.” Lời này nói ra, chỉ là thanh âm có chút hương vị cắn răng căn lợi.

    Anh tỷ nhi vừa đi ra ngoài, Thái tử liền tiến lên phía trước dắt bàn tay nhỏ bé của nàng, cười đến ấm áp: “Đông phủ ta mặc dù đã đi qua, nhưng đã quên đường đi như thế nào rồi, cũng nên qua bái kiến Lãnh đại nhân, phụ hoàng nói, Lãnh đại nhân rất có tài, cực kỳ tài hoa.”

    Anh tỷ nhi không hiểu việc này, nàng muốn chính là thuận tiện ra cửa, có đi Đông phủ hay không cũng không để ý, chỉ là bàn tay nhỏ bé bị Thái tử nắm lấy, rất khó chịu, mẫu thân đã từng cảnh cáo qua, kêu nàng không được cùng Thái tử quá thân cận…

    “Ah, ngươi không biết đường ah, Tiểu Đào, lại đây, dẫn đường cho Thái tử điện hạ.” Anh tỷ nhi rút tay ra, lại rút không được, vui vẻ trên khuôn mặt không giảm, lại lên tiếng gọi thiếp thân nha đầu của mình chính là Tiểu Đào.

    Tiểu Đào đáp lời, hành lễ với Thái tử, Anh tỷ nhi dùng một tay còn lại giật xuống một lạc tử trên người Tiểu Đào, rất kinh ngạc mà nói: “YAA.A.A.., Tiểu Đào, lạc tử này của ngươi thêu thật là đẹp mắt.” Vừa nói, bàn tay nhỏ bé lại cựa quậy, cựa quậy một hồi, Thái tử không thể không buông lỏng tay của nàng.

    Tiểu Đào một khuôn mặt hắc tuyến nhìn Anh tỷ nhi, lạc tử này nàng đeo ở trên người thật lâu rồi, tiểu thư tại sao bây giờ mới nhìn tới ah.

    Khuôn mặt Anh tỷ nhi hứng thú nhìn lạc tử, lại là đột nhiên quay đầu nói với thái tử: “Thái tử ca ca, ta đi nhà bếp lấy thịt, trước để Tiểu Đào dẫn đường cho ngươi ah, ta sẽ đến sau.”

    Đang nói, nhanh chân bỏ chạy, sợ bị Thái tử bắt được.

    Thái tử bất đắc dĩ cười, ngược lại thật sự theo Tiểu Đào đi đến Đông phủ.

    Anh tỷ nhi thật sự chạy đến nhà bếp, kêu bà tử đưa thịt xương đầu, chính mình lại vui vẻ chạy đến hồ lớn trong sân bên viện của mình, hoa sen vừa nở, từng đợt hương sen thơm ngát, nàng cẩn thận từng li từng tí hái một cái lá sen đội lên đàu, nhấc váy hướng đến viện Thượng Quan Mai chạy, nàng rất lâu không thấy Linh tỷ nhi, một ngày nóng như vậy, nàng nhất định lại làm ổ trong phòng thêu thùa rồi.

    Trong phòng Anh tỷ nhi, Dương ca nhi cõng đại công chúa vào, Uyển tỷ nhi như tiểu chủ nhân ra đón, thấy trên trán Dương ca nhi đầy mồ hôi, liền cầm khăn trên tay, đợi Dương ca nhi vừa đem công chúa đặt xuống, nàng liền đi ra phía trước, nhón chân, lau mồ hôi cho Dương ca nhi: “Ca ca, bên ngoài mặt trời độc hại như vậy, sao ngươi lại chạy thế này? Nếu bị cảm nắng thì làm sao bây giờ? Sau này nếu muốn chơi, cũng phải chú trọng thân thể ah, cũng không nên tùy hứng.”
     
  2. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Phiên Ngoại 17

    Edit: Nuxuku


    Thượng Quan Mai ngồi ở trong chính phòng, đang xem sách trong tay, Linh tỷ nhi ngồi trên một cái ghế nhỏ thêu hoa, Linh tỷ nhi năm nay mười hai tuổi, so với Dương ca nhi nhỏ hơn mấy tháng, nhìn cũng mi thanh mục tú, mặt mày rất giống Lãnh Hoa Đường, chỉ là cái môi nhỏ nhắn có chút mỏng, nhìn dịu dàng nhưng khắc bạc, rất giống Ngọc Nương.

    Nàng an tĩnh ngồi đấy, vài lần nhướng mắt lên, cẩn thận nhìn Thượng Quan Mai, mẫu thân đọc trang sách này dường như đã một giờ rồi, lại không thấy nàng giở sang trang khác… Nàng lắc lắc đầu, thở dài, Lãnh thúc đi Tây Lương, đi một lần chính là hai năm, mà mẫu thân, kỳ thật vẫn rất quan tâm hắn a.

    “Linh tỷ tỷ, Linh tỷ tỷ, chúng ta cùng nhau chơi nhảy dây.” Anh tỷ nhi nhảy về phía trước một cái, khuôn mặt nhỏ đỏ hồng, trên đầu còn đội một cái lá sen.

    “Anh tỷ nhi, ngươi… Ngươi không phải là bị thẩm nương cấm…” Linh tỷ nhi tính tình dịu dàng trung thực, thấy Anh tỷ đến vào lúc này, thì rất lạ lùng.

    “Tỷ tỷ…” Anh tỷ nhi mãnh liệt phẩy phẩy, che miệng Linh tỷ nhi, chỉ chỉ Thượng Quan Mai.

    Linh tỷ nhi rụt cổ, vẫn còn nhăn lông mày, nhìn Anh tỷ nhi muốn nói lại thôi.

    Anh tỷ nhi cũng mặc kệ nàng, tiến lên hành lễ với Thượng Quan Mai: “Anh tỷ nhi thỉnh an bá nương.”

    Thượng Quan Mai cười chuyền dời ánh mắt từ theo sách qua trên người Anh tỷ nhi, sủng nịch mà lắc lắc đầu, đem lá sen rơi xuống trên vai nàng quăng ra, “Mẹ ngươi đâu rồi? Lại đi đến cửa hàng buôn bán rồi hả?”

    “Đúng vậy a, mẫu thân đi xem sổ sách rồi, bá nương, con muốn ăn ô mai canh, trời thiệt là nóng ah.” Anh tỷ nhi chỉ mặc một kiện bạc vân sam tử, mồ hôi đều thấm ra ngoài.

    “Cái con mèo con kia, bá nương ngay lập tức sẽ kêu Thị thư đi làm.” Ở một bên Thị thư đã ăn mặc theo kiểu phụ nữ có chồng, vài năm trước, Thượng Quan Mai làm chủ gả nàng cho nhi tử của đại tổng quản, sau khi sinh con, vẫn ở trong phòng Thượng Quan Mai không thay đổi, trở thành quản sự nương tử trong phòng Thượng Quan Mai.

    Thị Thư xoay người đi vào rồi, Anh tỷ nhi cười đến mắt híp lại, cọ cọ đến bên cạnh Thượng Quan Mai đang cầm sách xem.

    Thượng Quan Mai bóp cái mũi nhỏ rất xinh đẹp của nàng, cười nói: “Hôm nay lại đùa nghịch cái trò quái gì đây? Chẵng lẽ thái tử lại tới?”

    Anh tỷ nhi khó có được một chút không được tự nhiên, ở trong lòng Thượng Quan Mai vặn vẹo thân thể, nhỏ giọng nói: “Bá nương, ngươi thật đúng là thần tiên, bất quá, có thể ngàn vạn lần không thể cho mẹ con biết ah, bà lại phạt con đọc sách nữa…, thuê thùa á.”

    “Con gái, không biết nữ hồng thì không được nha, tương lai sẽ không gả đi được đấy.” Thượng Quan Mai liền cười nói.

    “Vì cái gì phải học nữ hồng mới có thể gả ah, con không thích.” Anh tỷ nhi trề môi, mẫu thân mỗi ngày đều niệm cái câu này ah.

    Thượng Quan Mai biết rõ Anh tỷ nhi trời sinh hiếu động, có chút cá tính của bé trai, tính tình cũng không biết giống ai, Cẩm Nương chính là trầm ổn nhẹ nhàng.

    “Vậy cũng được, Anh tỷ nhi của chúng ta nhìn rất xinh đẹp, tương lai ah, sẽ không cần thêu, cũng có thể tìm được một vị hôn phu tốt đây này.” Thượng Quan Mai con mắt lại nhìn tới trang sách, lại là có chút tâm thần không yên, để Linh tỷ nhi cùng Anh tỷ nhi chơi đùa, chính mình tiến vào phòng trong.

    Anh tỷ nhi thận trọng, thấy Thượng Quan Mai khoé mắt thoáng tia cô đơn, giật giật tay Linh tỷ nhi nói: “Lãnh thúc đã bao lâu không thư từ rồi?”

    Linh tỷ nhi nghe được liền như một tiểu đại nhân thở dài, “Cũng có ba tháng rồi, Lãnh thúc… Sợ là… Tâm đã thành tro, mười năm rồi, mẫu thân luôn đối với ông ấy nhàn nhạt, ai, ngươi nói, là một hòn đá, cũng sẽ tan chảy vì sự nhiệt tình đó”

    “Đại tiểu thư, ngươi học ở đâu cái giọng điệu đó vậy, nếu để Đại phu nhân nghe được, lại giảng cho một hồi đó.” Thị Thư mỉm cười bưng ô mai canh đến, dùng chén nhỏ, làm cho Linh tỷ nhi cùng Anh tỷ nhi mỗi người một chén.

    Một chén ô mai canh vào bụng, Anh tỷ nhi cảm thấy thần thanh khí sảng, cái nóng mùa hè tản đi không ít, nghiêng đầu, nhìn chăm chú Linh tỷ nhi một hồi lâu, con mắt xoay tròn loạn chuyển.

    Linh tỷ nhi không biết nàng suy nghĩ cái gì, cười cười chọc xuống tay của nàng, lại hỏi: “Ngươi như thế này đích thị là nhờ thái tử điện hạ giúp, một thời gian nữa chắc sẽ đem ngươi đưa đi luôn?”

    Anh tỷ nhi nghe thấy liền nhíu mày, nàng thật là thích thái tử đấy, thái tử đối xử với nàng đặc biệt tốt, cho tới bây giờ đối với nàng chính là có cầu tất ứng (có xin thì có cho), chỉ cần nàng vui vẻ, tất cả đều tìm cách làm cho nàng, Anh tỷ nhi mới mười tuổi, đối với chuyện cảm tình còn có chút ngây thơ, nhưng nàng biết rõ, mẫu thân là không thích nàng cùng thái tử quá thân cận, ca ca bị công chúa đuổi đến chạy lung tung, mẫu thân không có phản đối, nhưng mẫu thân đối với công chúa không thân cận giống như đối với Uyển tỷ nhi, một điểm này, nàng có thể nhìn ra được, chỉ là, không biết rõ?

    Linh tỷ nhi nói như vậy, Anh tỷ nhi lại có chút không đành lòng trong nội tâm, có chút lo lắng, thái tử sẽ không thực sự ở nhà Tam thẩm đợi nàng chứ.

    Lo lắng, có chút ngồi không yên, tính tình của nàng vốn là chạy nhảy, nghĩ cái gì thì làm như vậy, đứng lên muốn đi ra ngoài, lại bị Linh tỷ nhi kéo lại.

    “Ở lại chơi một lát a, ta… Mẹ ta nàng…” Linh tỷ nhi trong mắt có cầu xin.

    Anh tỷ nhi cảm thấy ngạc nhiên, khó hiểu nhìn Linh tỷ nhi, tình trạng của bá nương cùng Lãnh thúc trở thành tâm bệnh của cả phủ rồi, người lớn đều không biện pháp, nàng đã sớm quen, Linh tỷ nhi như thế là muốn làm cái gì?

    “Chúng ta nghĩ biện pháp, để cho Lãnh thúc có thể đưa thư trở về cũng tốt ah.” Linh tỷ nhi mặt đau khổ nói.

    Anh tỷ nhi nghe được mắt sáng ngời, Linh tỷ nhi tính tình ổn trọng, bình thường không nói chuyện như thế, nàng kéo kéo mình nói như vậy, nói không chừng cũng có chút ít biện pháp rồi. Chỉ là trong tâm nàng đang quan tâm đến thái tử, liền rút khỏi tay Linh tỷ nhi nói: “Đi, chúng ta đi đến nhà Tam thẩm đi.”

    Linh tỷ nhi thính được trong mắt lóe lên ánh sáng, lập tức cười đứng dậy: “Ngươi không phải bảo thái tử đến Đông trong phủ chứ?”

    Anh tỷ nhi không nói chuyện, chỉ kéo nàng đi ra ngoài, Thị Thư đuổi theo, Anh tỷ nhi nhanh chóng ngăn cản nàng, “Chúng ta đi Đông phủ á…, ngươi không cần theo.”

    Thị Thư liếc nhìn Linh tỷ nhi, Linh tỷ nhi đối với nàng gật gật đầu, Thị Thư liền cầm đưa cái dù, để tiểu nha đầu giữ giúp.

    Đi bên cạnh, Linh tỷ nhi liền đem ý nghĩ của mình nói cho Anh tỷ nhi, Anh tỷ nhi nghe được gật đầu, hai mắt thật to vừa đen lại sáng, bên trong loáng loáng loé lên hào quang.

    Chờ đến Đông phủ, hai người gần như đã thương lượng xong rồi, chỉ là, việc này còn phải nhờ Dương ca nhi giúp đỡ, vì hai tiểu cô nương xuất phủ cũng không quá thuận tiện.

    Lại nói Dương ca nhi cõng công chúa sau khi vào phòng, Uyển tỷ nhi liền như nữ chủ nhân, để tiểu nha đầu bưng nước mơ lạnh đến, tự tay rót cho Dương ca nhi một chén, lại để tiểu nha đầu đưa một chén cho công chúa, chính mình lại không dùng, chỉ cầm khăn ngồi bên cạnh Dương ca nhi, thỉnh thoảng lau khóe miệng cho Dương ca nhi.

    Dương ca nhi tựa hồ quen với việc nàng như vậy, thần sắc rất tự nhiên, có lúc còn vươn đầu, đưa sát cho Uyển tỷ nhi.

    Công chúa thấy vậy trong mắt rất nhanh muốn bốc hoả rồi, lại không tốt nổi giận lần nữa trước mặt Dương ca nhi, sợ hắn càng không thèm nhìn đến mình, chỉ phải nhờ ma ma giúp, hung hăng trừng mắt Uyển tỷ nhi.

    Uyển tỷ nhi giống như không nhìn thấy, vẫn mỉm cười, thanh âm nhu hoà hỏi Dương ca nhi: “Đại ca ca, hôm qua làm cho ngươi một cái túi thơm để đeo trên ngừoi? Hương liệu trong đó có thể đuổi côn trùng đi, mang theo khi ngủ có thể không bị con muỗi cắn nha.”

    Dương ca nhi nhếch miệng cười cười, từ phần eo móc ra một cái túi hương nhỏ tinh xảo, quơ quơ trước mắt Uyển tỷ nhi nói: “Vẫn mang, mùi này ta rất thích, Uyển muội muội, ngươi làm cho ta thêm mấy cái, ta đưa một cái cho thái tử.”

    “Nhưng mà, hương liệu không có, ta được lại đi thu thập, lần tới a.” Uyển tỷ nhi trên khuôn mặt bộ dáng tươi cười không thay đổi, nhưng cái miệng nhỏ nhắn thoáng cắn nhẹ một phát, nàng làm túi thơm làm sao có đạo lý nào mà đưa cho người con trai khác, Dương ca nhi này, càng ngày càng không chấp nhận được rồi.

    Mặt nhỏ của công chúa càng đen, nhưng nghe Dương ca nhi nói muốn đem túi thơm Uyển tỷ nhi làm đưa cho thái tử, trên khuôn mặt thoáng hoà hoãn đi chút ít, chỉ là vẫn buồn bực không vui.

    “Dương ca ca, trong cung dược liệu xua đuổi côn trùng rất nhiều, hôm nào ta làm cho ngươi mười cái túi thơm, so với những cái trong dân gian kia còn tốt hơn bao nhiêu lần.” Công chúa hất càm lên, cao ngạo nhìn Uyển tỷ nhi.

    Trên khuôn mặt Uyển tỷ nhi buồn bã, trong mắt liền bay lên một tầng hơi nước, đầu cuối xuống dưới

    Quả nhiên Dương ca nhi nhíu mày, hắn thật không thích nhất chính là công chúa lấy thân phận để “đè” người, khoe khoang vật dụng công chúa, lạnh lùng mà liếc xéo công chúa, “Ta cũng không phải người trong cung, dùng quen vật dụng dân gian rồi, đồ trong cung cái gì cũng quá mức quý khí, ta dùng không nổi đâu.”

    Công chúa bị hắn nói xiên, nước mắt đã nhanh trào ra, ủy khuất cắn cắn môi, thật lâu mới hít một hơi nói: “Ngươi… Ngươi là thế tử giản thân Vương, sao lại so sanh với bình dân như vậy, thân phận rất cao quý, ngươi không nên tự hạ thấp thân phận làm gì? Hẳn là cùng người không biết cao thấp ở cùng một chỗ lâu ngày, ngay cả thân phận cũng nhận không rõ rồi hả?”

    Dương ca nhi nghe được giận dữ, đứng phắt dậy, đối với công chúa nói: “Thần hành lễ với công chúa điện hạ, mới vừa rồi thất lễ, thỉnh công chúa giáng tội.”

    Công chúa tức giân đến mặt trắng bệch, cũng đứng dậy, chỉ vào mũi của hắn nói: “Ngươi… Ngươi biết rõ ta không phải ý tứ này, ngươi… Ngươi làm tức chết ta rồi.” Vừa nói vừa đập mạnh chân.

    “Hừ, thần mặc kệ công chúa là cái ý gì, thần so sánh không được với công chúa tôn quý, trong nhà lại nhiều người thân phận thấp tiện, không dám làm dơ thân phận công chúa, thỉnh công chúa vẫn nên trở về a.” Dương ca nhi mặt nhỏ phồng căng lên, nói chuyện cũng ngang tàng thô bạo, hắn từ nhỏ chính là nhân vật không chịu thua kém, vừa nói chuyện với công chúa vừa ngượng nghịu nhìn Uyển tỷ nhi, hắn luôn luôn xem Uyển tỷ nhi là muội muội, làm sao mà để nàng bị khi dễ được.

    Công chúa tức giận đến tái mét, mà Dương ca nhi cũng đã đem lễ nghĩa ra rồi, nàng phát tác không được, xoay người, nàng vừa khóc vừa chạy ra ngoài.

    Uyển tỷ nhi cuối đầu xuống càng thấp, khóe miệng kéo lên cao, lại cực lực không để chính mình cười thành tiếng, Dương ca nhi thấy công chúa đi rồi, cũng thấy không muốn đuổi theo, lại gõ đầu Uyển tỷ nhi một phát: “Lần tới nhìn thấy nàng, đừng có chọc tức nàng, nàng chỉ là có chút tình tình hay sai sử người khác mà thôi, các ngươi phải thông cảm để chơi cùng nhau.”

    Uyển tỷ nhi nhếch miệng, sờ đầu, lại lo lắng nói: “Dương ca ca, ngươi sẽ không muốn túi thơm của nàng phải không?”

    “Vì cái gì không được, trong cung cái gì so với trong phủ của chúng ta đương nhiên đều tốt hơn, cái kia túi thơm là do trong cung thêu…” Dương ca nhi nhìn Uyển tỷ nhi như nhìn quái vật, không thiếu nói.

    “Không được muốn, ngươi dám muốn ta sẽ khóc cho ngươi xem…” Uyển tỷ nhi vành mắt chợt hồng, thanh âm đang yêu trách mắng.

    ” Túi thơm trong cung, một cái ít nhất cũng bán được năm lượng bạc, ngươi cũng biết mẹ đem tiền tiêu vặt của ta quản chặt muốn chết, ta thế nào cũng phải để dành được một ít tài lộ ah.” Dương ca nhi lại là không giận, tiếng nói mềm nhẹ dụ dỗ Uyển tỷ nhi nói, Uyển tỷ nhi không hay phát hỏa, nhưng một khi phát hỏa rồi, hắn vẫn có chút sợ nàng.
     
  3. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Phiên Ngoại 18

    Uyển tỷ nhi nghe được thì nín khóc mỉm cười, bĩu môi, dáng vẻ đắc ý sau khi giành chiến thắng, Dương ca nhi rất bất đắc dĩ xoa đầu nàng: "Ngươi nha, đã cùng công chúa ầm ĩ vài năm rồi, nàng tùy hứng, ngươi thì tính trẻ con, đầu kim đấu với râu bắp,không thể nhường nhau chút ít à?"

    "Ta chính là không thích cái dáng vẻ cao cao tại thượng của nàng, công chúa thì rất giỏi sao? Hừ, bá nương nói, con người sinh ra đều ngang hàng nhau, thân phận địa vị bất đồng, bất quá là cái vỏ bề ngoài của thế tục mà thôi, người nha, phải mạnh mẽ lên mới được." Uyển tỷ nhi đáng yêu ngây ngô kéo kéo tay áo Dương ca nhi, lời nói ra giống như bộ dáng tiểu đại nhân.

    Dương ca nhi cười vuốt cái mũi của nàng: "Mẹ ta nếu nghe ngươi nói những lời này, nàng sẽ lại đến dạy ngươi thứ khác, ngày mai nàng lại sẽ nói một từ khác nữa."

    "Đúng vậy, ngày đó khi dạy ta bà ấy nói, con dái là dịu dàng mềm yếu nhất, thì phải được thương yêu nhất trong nhà." Uyển tỷ nhi cười đến mắt nhỏ cong cong, lộ ra tám cái răng nhỏ trắng tinh.

    Dương ca nhi nghe được cười ha ha, "Vậy khẳng định là bởi vì Tứ nhi cô cô đối với Tuấn ca nhi tốt hơn ngươi, nên mẹ ta bênh vực kẻ yếu đây mà."

    Đệ đệ của Uyển tỷ nhi là Tuấn ca nhi mới bốn tuổi, nhìn hổ đầu hổ não (khỏe mạnh kháu khỉnh), rất là khả ái, nghịch ngượm như con quay, Tứ nhi bởi sinh cho Lãnh Khiêm trưởng tử, liền đối với hắn có chút cưng chìu, đối với Uyển tỷ nhi lại nghiêm khắc hơn một chút, Cẩm Nương nhìn thấy liền không đồng ý, vì chuyện đó, liền nói với Tứ nhi vài câu.

    Khi hai người đang nói chuyện, liền nghe bà tử giữ cửa ở bên ngoài thi lễ: "Tiểu nhân thỉnh an thái tử điện hạ, thỉnh an trưởng công chúa."

    Dương ca nhi nghe thấy, khóe miệng có chút nhếch lên, Uyển tỷ nhi lại bĩu môi, giật giật ống tay áo Dương ca nhi nói: "Nếu không, ta đi nhận lỗi với nàng ấy, vốn là ta cố ý làm nàng ấy tức giận."

    Dương ca nhi lại mở mở tay: "Không cần, ngươi làm được như vậy rất khá, chúng ta không thể cùng nàng kết thâm giao rồi, ai cũng không cần phải chịu đựng sự tức giận của nàng."

    Uyển tỷ nhi nghe được trong mắt lại có chút bất an, Dương ca nhi sờ đầu của nàng, để nàng an tâm.

    Ra đến bên ngoài, quả nhiên thái tử dắt tay công chúa đang khóc đến mắt sưng đỏ, trưởng công chúa vừa thấy Dương ca nhi liền vặn vẹo thân thể, tức giận được thèm không nhìn hắn.

    Dương ca nhi nhíu chặt lông mày, nhướng mày thái tử.

    Thái tử có chút khó xử, lại đối với Dương ca nhi trừng hai mắt, Dương ca nhi xem thường hừ mũi một tiếng, "Kiền ca ca muốn cùng ta đến ngồi bên bàn hay không?"

    Thái tử nghe được nóng nảy, trưởng công chúa rất được hoàng hậu yêu thương, phụ hoàng mẫu hậu đều xem nàng như châu như bảo, nếu một hồi nữa hồi cung, nàng vừa khóc méc, chính mình cũng khó tránh bị trách phạt.

    Dương ca nhi lại nhìn cũng không nhìn trưởng công chúa, kéo thái tử hướng đến thư phòng nhỏ của mình mà chạy.

    Công chúa tức giận đạp mạnh chân, nàng hiện tại cũng lớn rồi, ra khỏi cung không thể tuỳ tiện như lúc trước, phải đi theo thái tử mới có được đi một chuyến, nhưng bây giờ thái tử cũng có công việc phải làm, rất bận rộn, không giống như trước đây đến Giản thân vương phủ thường xuyên, thật vất vả mới gặp được Dương ca nhi một lúc, hắn lại cứ đối tốt với Uyển tỷ nhi trước mặt mình, công chúa tâm cao khí ngạo làm sao mà chịu được, đương nhiên là tức giận, nhưng Dương ca nhi căn bản không để ý tới nàng, cũng không giống với quá khứ, thấy nàng tức giận liền la mắng nàng...

    Trong nội tâm vẫn không bỏ qua, xoay người, cũng theo hướng thư phòng đuổi theo.

    "Công chúa, thư phòng ở tại ngoại viện, ngươi là nữ nhi, đi ngoại viện cũng không hay, nếu ngài không biết lễ nghĩa mà xông ra ngoài, bá phụ bá mẫu sẽ khó mà tha thứ đó." Uyển tỷ nhi đúng lúc mà nhắc nhở nàng.

    Công chúa nghe được, tức giận dừng bước, quay đầu hung hăng trừng mắt liếc nhìn Uyển tỷ nhi, cười lạnh nói: "Hiện tại ngươi hài lòng chưa, Dương ca ca không để ý tới ta nữa rồi." Đang nói, nước mắt lại chảy ra.

    Uyển tỷ nhi nghe thấy liền tức giận, nhưng thấy công chúa phơi nắng đến đỏ hồng, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tất cả đều là nước mắt, không khỏi lại mềm lòng, đám con gái từ nhỏ đến lớn chơi với nhau, công chúa dù lớn hơn nàng mấy tháng, nhưng so với nàng còn tuỳ hứng hơn, tính tình cũng không phải xấu, rất trong sáng đơn thuần, nếu không có Dương ca nhi, đám con gái có khi cũng trở thành bạn tốt của nhau.

    "Ngươi lúc nào cũng như vậy, nói hay ba câu liền làm cho hắn tức giận, hắn tất nhiên là không muốn để ý tới ngươi rồi, kỳ thật ah, hắn... Cũng rất quan tâm ngươi mà, chỉ là nếu ngươi cứ lấy thân phận công chúa ra, tất cả đều muốn hơn hắn, chắc chắn hắn sẽ đối xử với ngươi khác liền, ngươi mặc dù là công chúa, nhưng hắn là nam tử ah, nam tử luôn sĩ diện." Uyển tỷ nhi thở dài, thanh âm nhàn nhạt, giống như là mang theo chút ít bất đắc dĩ.

    Công chúa nghe thấy kinh ngạc nhìn Uyển tỷ nhi, Uyển tỷ nhi làm trong lòng nàng xúc động, chẳng qua mình cùng Dương ca nhi bất hòa, Uyển tỷ nhi không phải sẽ càng cao hứng sao? Tại sao còn chỉ điểm cho mình?

    "Ngươi... Tại sao lại muốn nói với ta việc này, ngươi... Không phải..." Công chúa có chút nhăn nhó, bất quá, nàng thẳng tính, không thích vòng vo, người ta đối với nàng tốt, trong lòng nàng liền biết, cũng không thích cất giấu trong lòng.

    "Đúng vậy, ta cũng thích Dương ca ca, nhưng mà, chúng ta ầm ĩ không ít năm rồi, ngươi thấy không, mỗi lần Dương ca ca thấy chúng ta làm ầm ĩ, hắn cũng rất phiền, ta không thích dáng vẻ cau mày của Dương ca ca, ta thích nhìn thấy hắn cười." Uyển tỷ nhi lại trừng mắt với công chúa, mỗi lần mình cùng Dương ca ca ở cùng một chỗ, Dương ca ca đều cừoi rất vui, nhưng chỉ cần công chúa đến, không khí thoải mái ngay lập tức biến mất, nàng cũng biến thành con nhím xù lông, không có chuyện gì cũng sẽ xỏ công chúa vài câu, mà công chúa, giống như thuốc súng, chỉ một điểm nhỏ, luôn ra về trong sự bực bội, rất nhàm chán.

    "Nhưng mà... Hắn luôn bảo vệ ngươi, lại cũng không để ý ta, hắn... Hắn không công bằng nha." Công chúa vẫn cảm thấy ủy khuất, lại là đem tất cả oán khí trong lòng của những ngày trước nói ra.

    "Ta ở tròng lòng hắn, cũng quan trọng giống như Anh tỷ nhi, hắn đương nhiên là muốn bảo vệ ta, còn ngươi, luôn lấy cái giá đỡ công chúa ra, toàn bộ người ở Đại Cẩm đều bảo vệ ngươi rồi, hắn cảm thấy không cần đến hắn nữa." Uyển tỷ nhi có chút phiền, rõ ràng công chúa lớn hơn nàng, nhưng tại sao cứ như con nít vậy.

    "Ngươi... Ngươi lại khi dễ ta, ngươi..." Công chúa lại dậm mạnh chân, khuôn mặt tức giận hồng hồng, lời này của Uyển tỷ nhi hơi nặng, nàng có chút chịu không nổi.

    "Thôi, thôi, thôi, ngươi đang tức giận, lời của ta nói ngươi sẽ nghe không vào, hiếm khi ta có được lòng tốt, mới nói với ngươi việc này, ngươi trở về cẩn thận suy nghĩ lại, xem ta nói như vậy có đúng hay không, nghĩ kỹ xong, ngươi lại đến, sửa lại tật xấu kia của ngươi, nhìn xem Dương ca ca sẽ đối xử với ngươi khác một chút." Uyển tỷ nhi nhanh chóng khoát tay, chính mình nâng váy đi ra khỏi phòng Anh tỷ nhi, hướng trong sân Linh tỷ nhi đi.

    Công chúa giật mình đứng tại chỗ một mình, gương mặt nhỏ nhắn đen thui, nhìn bóng lưng Uyển tỷ nhi rời đi, như có điều suy nghĩ.

    Uyển tỷ nhi mới đi không xa, liền đụng phải một khuôn mặt hưng phấn của Anh tỷ nhi cùng Linh tỷ nhi, vừa nhìn thấy Uyển tỷ nhi đến, Anh tỷ nhi liền kéo lấy Linh tỷ nhi cùng chạy về phía trước, kéo lại tay Uyển tỷ nhi nói: "Chúng ta đang bàn một chuyện đại sự, ngươi có muốn tham gia không?"

    Uyển tỷ nhi nghe, rất thích thú, vừa mới nãy cùng công chúa ầm ĩ rất không thoải mái, vội hỏi: "Tham gia, tham gia, có chuyện đại sự nào có thể thiếu ta.”

    "Chúng ta cùng đi đến thư phòng của Dương ca ca đi, việc này ah, còn phải có ca ca giúp mới được." Anh tỷ nhi dùng một bộ dáng ta biết ngay ngươi sẽ đồng ý mà nhìn Uyển tỷ nhi, kéo hai tiểu cô nương đi đến ngoại viện.

    Linh tỷ nhi cùng Uyển tỷ nhi đồng thời kéo lấy nàng: "Không được nha, thư phòng của Dương ca nhi ở ngoại viện, chúng ta làm thế nào có thể đi?"

    "Có cái gì đâu..., chúng ta là ba người cùng đi, cũng không phải đơn độc một người, lại nói, đó là thư phòng của anh trai của ta, ta là muội muội tại sao không đi được? Yên tâm đi, nếu mẹ biết, ta sẽ một mình chịu trách nhiệm là được." Anh tỷ nhi không quan tâm, trên người của nàng có sự thanh thoát tự nhiên của Cẩm Nương cùng sự tuỳ tiện của Lãnh Hoa Đình, một bộ dáng không quan tâm, mẹ nói, phong tục, đó là các quy tắc, mà các quy tắc là do con người đặt ra, để mọi người giao tiếp với nhau dễ dàng hơn.

    Hai nữ hài tử vẫn có chút do dự, nhất là Uyển tỷ nhi, nàng mới vừa nhắc nhở công chúa không thể đi đến ngoại viện, việc này mình biết mà còn cố tình vi phạm, một hồi nếu để công chúa biết, không chừng lại tưởng mình có cái ý đồ gì đây này.

    "Vẫn không nên đi a, chậm chút nữa lúc Dương ca ca trở về phòng ăn cơm, chúng ta sẽ tìm hắn cũng được. Mới vừa rồi, ta thấy thái tử điện hạ cùng Dương ca ca cùng đi đến thư phòng”. Uyển tỷ nhi khuyên nhủ.

    Linh tỷ nhi vốn cũng không đồng ý đi, nhưng nghe Uyển tỷ nhi nói thì con mắt sáng ngời, ngược lại kéo lấy tay Anh tỷ nhi nói: "Uyển muội muội không tiện đi, vậy thì lần tới a, Anh muội muội, tỷ tỷ biết ngươi đối với ta rất tốt, một hồi ta trở về phòng, lại khuyên nhủ mẹ ta, chỉ là... Ta chỉ sợ..."

    Anh tỷ nhi nghe lời này, liền thả tay Uyển tỷ nhi: "Cũng đúng, Tứ cô cô lại đối với ngươi rất nghiêm khắc, ngươi không nên đi theo chúng ta, ta cùng Linh tỷ tỷ hai người đi là được rồi, một hồi trở về, lại kể cho ngươi biết là được."

    Uyển tỷ nhi nghe liền liếc nhìn Linh tỷ nhi, lông mày hơi nhăn lại, nhưng cũng không hề kiên trì, "Vậy thì được, ta sẽ không đi, mẹ ta còn muốn kiểm tra nữ hồng của ta nữa, ta thêu mấy cái khăn còn lệch mũi kim, ta đi làm lại đây."

    Anh tỷ nhi kéo lấy tay Linh tỷ nhi, hai người cẩn thận đến Thuỳ Hoa môn, thừa dịp bà tử giữ cửa không chú ý, hai người liền lẻn vào.

    Thư phòng của Dương ca nhi cách Thuỳ hoa môn không xa, ngay bên cạnh thư phòng của Lãnh hoa Đình, bây giờ trở lại đúng là không tốt, hạ nhân giữ của đều có chút mệt mỏi, khí trời cũng nóng, thủ vệ bên ngoài thư phòng của Dương ca nhi sợ là đã trốn đến nơi nào đó ngủ rồi, đều không ở đây, Anh tỷ nhi vui vẻ, đang muốn kéo Linh tỷ nhi vào, Linh tỷ nhi lại là nhỏ giọng nói bên tai nàng: "Anh muội muội, mới vừa rồi ở trong phòng Tam thẩm, thái tử điện hạ giống như có lời muốn nói với ngươi, chỉ là bị công chúa kéo đi, cũng không biết hắn muốn nói cái gì với ngươi đây?"

    Anh tỷ nhi nhún vai, khoát tay nói: "Ta làm sao biết được, một hồi nữa hỏi hắn không phải là được rồi sao?"

    "Ta thấy thái tử đối với ngươi giống như có ý tứ, Anh tỷ nhi, ngươi..." Linh tỷ nhi con mắt lóe sáng, đùa giỡn nhìn Anh tỷ nhi.

    Anh tỷ nhi rốt cuộc mới mười tuổi, da mặt mỏng, tâm tư thái tử đối với của nàng, toàn bộ trong phủ đều biết, chỉ là tất cả đều giả bộ không biết, không ai chọc vào cái cửa giấy (không dám nhiều chuyện), Linh tỷ nhi nói một câu chọc vào vấn đề, trên mặt của nàng liền có chút chịu không được
     
  4. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Phiên Ngoại 19

    "Linh tỷ tỷ, ngươi nói cái gì vậy, ta làm cái khỉ gió gì mà quản hắn có tâm tư gì với ta, ta chỉ xem hắn là ca ca thôi." Anh tỷ nhi mặt nhỏ đỏ hồng, trong lòng có chút khó chịu.

    "Nhìn đi, vừa nói tới mặt ngươi đã hồng rồi, còn nói không phải, mới vừa rồi ở trong phòng Tam thẩm, ta có thể cảm thấy ánh mắt thái tử điện hạ nhìn ngươi có chút không giống bình thường." Đang nói, ánh mắt liền nhìn về phía tiểu thỏ ngọc trên cổ Anh tỷ nhi đang mang, trong ánh mắt mang theo nụ cười bỡn cợt.

    Má Anh tỷ nhi càng hồng, lúc trước thái tử đưa thỏ ngọc cho nàng, nàng thật thích cái này, nên thuận tay đeo lên, nhưng mà..."Này... Ta cũng chỉ là cảm thấy đẹp mắt mới cầm lấy." Nàng nhỏ giọng giải thích, lại hoàn toàn không nghĩ tới, Linh tỷ nhi làm sao lại biết rõ cái này là do thái tử đưa.

    "Ách, hẳn là, cái này cũng là thái tử tặng hay sao? Thật xinh đẹp ah." Linh tỷ nhi hình như lúc này mới hiểu nguồn gốc của vật đang đeo này, trong ngữ khí mang theo tia lạ lùng, trong mắt lại khó dấu vẻ hâm mộ.

    "Ngươi cảm thấy đẹp mắt, vậy thì cho ngươi nè." Anh tỷ nhi có chút không đành, nhưng nàng lại không muốn để Linh tỷ nhi càng hiểu lầm nàng đối với thái tử cũng có tâm ý, đành phải nhịn đau cắt ái (miễn cưỡng từ bỏ thứ mình yêu thích), tháo cái dây đang đeo xuống, đưa cho Linh tỷ nhi.

    Linh tỷ nhi vội đẩy tay nàng trở về: "Cái này t không thể lấy, cái này là người ta tặng cho ngươi, sao ta lại lấy vật quan trọng thế a, muội muội mau mau thu lại, một hồi nữa để thái tử thấy cũng không hay, hắn rốt cuộc vẫn là thái tử, mặt mũi của hoàng gia, ngươi cũng không thể đem vật hắn thưởng cho ngươi tùy tiện tặng người khác."

    Anh tỷ nhi cũng không miễn cưỡng, thu hồi sợi dây trong tay lại, lại nói như thế nào cũng không chịu đeo tiếp, Linh tỷ nhi thấy nàng buồn bực, chọc chọc trán nàng và nói: "Không phải nói muốn đi tìm Dương ca ca sao? Nếu ở nơi này phơi nắng, một hồi nữa sẽ phải đi gặp đại phu mất."

    Tính tình Anh tỷ nhi vốn thoải mái, chốc lát liền đem những điều không thoải mái bỏ ra sau đầu, thay đổi sắc mặt, kéo tay Linh tỷ nhi tiến vào thư phòng.

    Thái tử cùng Dương ca nhi đang nhìn nhau chằm chằm, thì thấy Anh tỷ nhi sắc mặt phơn phớt hồng, như quả táo chín mọng, khả ái lại mê người, nhìn là rất muốn cắn một ngụm ah, bên trong ánh mắt hắn liền mang theo tia vui vẻ, Anh tỷ nhi chạm phải đáy mắt ôn nhuận chứa một đóm lửa nhỏ ở bên trong của thái tử, trong lòng liền rơi lộp bộp, vội vàng đảo ánh mắt, trên khuôn mặt lướt qua một tia không được tự nhiên, thái tử cảm thấy kỳ quái, từ khi Anh tỷ nhi sinh ra đến giờ, hắn vẫn thường dẫn nàng đi chơi, Anh tỷ nhi vô cùng thẳng thắn và hào phóng, cũng không làm thái độ õng ẹo, hôm nay tại sao... Lại xem xét phía dưới cổ nàng, không thấy tiểu thỏ ngọc đưa tặng nàng vừa rồi, trong tâm liền có chút ít phát lạnh, lông mày kiếm hơi nhăn lại.

    Dương ca nhi lại không kiên nhẫn, đứng lên nói với Anh tỷ nhi: "Ngươi là đang bị mẹ cấm túc đó, ngươi không chịu phạt thì cũng thôi đi, gan cũng lớn quá, lại chạy đến bên ngoài thư phòng, coi chừng mẹ biết, sẽ phạt càng lợi hại hơn."

    "Không ai nhìn thấy đâu, ngươi không nói, ta không nói, Linh tỷ tỷ cũng không nói, làm sao mà mẹ biết được." Anh tỷ nhi thờ ơ trề miệng nói.

    "Ngươi không sợ ta sẽ nói sao?" Ca ca tỷ tỷ đều nói xong rồi, nhưng lại không có phần của mình, thái tử cảm thấy buồn cười, tiểu cô nương hình như không được cao hứng, không biết là lại gây chuyện ở đâu rồi.

    "Điện hạ làm sao mà bán đứng muội muội được, nếu là Dương ca ca chắc sẽ lỡ lời, nhưng điện hạ cũng không có khả năng sẽ bỏ Anh muội muội chịu phạt, đúng không?" Linh tỷ nhi không đợi Anh tỷ nhi đáp lời, lại nghiêng qua cười cười liếc nhìn Anh tỷ nhi, nói với thái tử, đôi mắt thật to chứa ý cười nồng đậm.

    Lời này thái tử nghe thấy rất dễ chịu, không khỏi liếc nhìn Linh tỷ nhi nhiều hơn một cái, đối với Anh tỷ nhi nói: "Là như vậy sao?" Lúc nói chuyện, trong mắt chứa đầy sủng nịch vui vẻ.

    Anh tỷ nhi nhéo cái mũi của mình làm mặt xấu với thái tử, bộ dáng cực kỳ giống tiểu hồ ly, lại lui đến phía sau Dương ca nhi nói: "Đó là đương nhiên ah, điện hạ giống như ca ca, ngươi rất thương ta, dù ta không tin ca ca cũng sẽ tin ngươi nha."

    Thái tử nghe ánh mắt ngưng đọng, trong tâm thoáng qua một tia gợn sóng, Anh tỷ nhi còn nhỏ, đối với chuyện tình cảm sẽ rất hồ đồ, sẽ xem hắn là ca ca, bất quá, như vậy cũng tốt ah, dù sao hắn trước cứ giữ lấy, kiên nhẫn đợi nàng trưởng thành, người khác nha, ai cũng đừng mơ tưởng tiếp cận nàng, từ khi hắn bắt đầu hiểu chuyện, hắn đã đưa ra quyết định, Anh tỷ nhi, là của hắn.

    Những năm này, phụ hoàng càng không che giấu tâm tư nữa rồi, tình ý đối với Vương thẩm ngay cả hắn cũng nhìn thấy, mẫu hậu lại càng có thể nhìn ra, cũng may Vương thẩm khôn khéo, đem quan hệ của Giản thân vương phủ cùng hoàng thất xử lý thoả đáng, cũng không quá thân cận, lại không bất hòa, trong lúc thân cận, nhiều nhất, chính là dựa vào tiểu bối như hắn để duy trì, còn chính mình thì mấy tháng mới tiến cung một lần.

    Mà Giản thân vương thúc nữa, thì càng tuyệt, chỉ cần là Vương thẩm tiến cung, hắn chính là nghĩ ra tất cả biện pháp để ở cùng một chỗ, cho dù đang lúc có chuyện phải làm, hắn cũng có thể nghĩ cách để phân thân, không phải Lãnh khiêm thúc thúc, thì là Bạch đại nhân, tóm lại, giữa Vương thẩm cùng phụ hoàng, những năm này đều rất bình tĩnh, thái tử thường thường có thể thấy trong mắt phụ hoàng có một chút không cam lòng, hắn... Không muốn giống như phụ hoàng, chỉ cần là mình thích, dù khó khăn cỡ nào, cũng phải đạt được.

    Thái tử cười đến ôn nhuận, giống như gió xuân thổi qua mọi người, Linh tỷ nhi giật giật tay Anh tỷ nhi nói: " Anh muội muội của chúng ta thật đúng là biết nói chuyện đó, trách không được điện hạ thiên vị cưng chìu muội muội, có cái gì tốt cũng chỉ thưởng cho muội muội, không giống tỷ tỷ ta, ngu xuẩn ngốc nghếch, Dương ca ca, ngươi sau này cần phải chăm sóc ta, ta chỉ có một mình ngươi là ca ca thôi đó." Lời nói giận dỗi, ánh mắt xinh đẹp lưu luyến trên người thái tử, thần sắc tức giận cũng rất khả ái.

    Thái tử bị nàng nói vậy thì ngượng nhùng, liền tháo xuống một khối ngọc bội trên người mình: "Linh muội nói đùa, lúc trước không phải không có dịp gặp mặt sao? Cái này là vật ta thường đeo trên người, thưởng cho ngươi đó."

    Linh tỷ nhi con mắt sáng ngời, bước lên phía trước tạ lễ, một đôi tay trắng như ngọc cẩn thận nhận lấy ngọc bội thái tử đưa cho nàng, cung kính lại thành thực, bên môi dẫn theo nụ cười cuốn hút, cẩn thận đem ngọc bội cất vào.

    Anh tỷ nhi nhìn liền cười nói: "Vậy thì tốt rồi, thái tử ca ca cũng tặng lễ vật cho ngươi ah, sau này không cần nói hâm mộ ta nữa."

    Thái tử nghe thấy lại liếc nhìn Linh tỷ nhi, mỉm cười, không nói chuyện.

    Linh tỷ nhi đúng lúc cũng nhìn lại, bốn mắt nhìn nhau, thái tử tao nhã di chuyển ánh mắt, lại nhìn lại, liền giúp đỡ Anh tỷ nhi nói: "Bất kể như thế nào, thái tử ca ca có cái gì tốt, sẽ dành cho muội muội ngươi trước tiên, chính là Anh muội muội ngươi có cái gì tốt, chỉ cần nhớ kỹ thái tử ca ca là ta đây thì tốt rồi."

    Anh tỷ nhi nghe xong thì hướng hắn nhếch mũi, nhe răng nói: "Ê răng ah, ê răng, ca ca, ngươi không thấy ê răng sao?" Nói xong, thì cười khanh khách đứng dậy.

    Dương ca nhi bất đắc dĩ mà gõ đầu nàng, nhưng vẫn tiếp lời: "Hôm nay nóng bức, ngươi đến chổ ca ca đây là có chuyện gì?"

    "Đương nhiên là có chuyện ah, bằng không thì, cũng không mạo hiểm đến tìm ngươi rồi, bất quá..." Vừa nói đến chuyện đó, Anh tỷ nhi liền có chút hưng phấn, thần sắc cũng trở nên thần thần bí bí, nói một nửa,thấy thái tử ở đây, lại dừng lại.

    Thái tử thấy liền nhăn lông mày, trong lòng có chút mất mát, Linh tỷ nhi lại thu nụ cười lại, nói: "Vốn là ta đến cầu xin ca ca làm một việc này, điện hạ nếu là chịu giúp, thì sẽ rất tốt, nhất định sẽ chơi rất vui đấy."

    Thái tử nghe thấy thì thích thú, mất mát trong lòng cũng đã biến mất, có thể tham dự chuyện của Anh tỷ nhi, hắn rất thích.

    "Là cái gì, nhanh nói đi." Dương ca nhi lại khó có được sự trầm ổn, hiện tại lại biến thành trái cầu không ngừng chuyển động, lại vụng trộm chạy đến trong thư phòng, tất nhiên là không tiện để người lớn biết, cái chuyện này nên thận trọng một chút mới được ah.

    Linh tỷ nhi liền đem sự tình chính mình cùng Anh tỷ nhi đã thương lượng nói ra, thái tử nghe thấy nhíu mày, hắn thực sự tham dự không tốt lắm, tính tình Anh tỷ nhi dù có chút tùy tiện, nhưng vẫn phân biệt được nặng nhẹ, trách không được, nàng mới vừa rồi không muốn nói với mình, nay kéo mình vào, có một số việc sẽ thay đổi, mà sự tình lại liên quan đến mặt mũi hoàng gia, nếu như chỉ là Dương ca nhi cùng mấy tiểu hài tử tham dự, thì cho dù nháo cỡ nào, cũng có thể nói là tiểu hài tử không hiểu chuyện, chơi nháo mà thôi, còn mình đã mười lăm tuổi, lại là thân phận thái tử, chỉ cần có một chút sai lầm, sẽ có ngự sử, đại thần buộc tội...

    "Thái tử ca ca ah, mới vừa rồi công chúa tỷ tỷ không biết sao lại vào phòng ta khóc rất lâu, cũng không biết là có tức giận gì hay không, ngươi nhanh đi xem nàng một chút đi." Anh tỷ nhi thấy sắc mặt thái tử không tốt lắm, liền cố ý chuyển đề tài.

    Thái tử nghe được thì trong nội tâm ấm áp, bình thường ở trước mặt hắn, Anh tỷ nhi tuy nói năng tùy ý, nhưng cũng chưa từng làm hắn khó xử, hiện tại rõ ràng chính là giải vây cho hắn đây mà.

    "Phải không? Dương ca nhi, ngươi lại làm nàng tức giận?" Thái tử ra vẻ tức giận nói.

    "Ách, nàng không phải..." Dương ca nhi nghe thấy cũng có chút ít lo lắng, lại có chút đau đầu, trưởng công chúa này ah, có phải cũng quá tùy hứng hay không, bất quá chỉ là một câu nói lúc tức giận mà thôi, cũng không thể lấy đó mà khóc ah, một lát nữa nàng hồi cung, Hoàng hậu nương nương thấy sẽ lòng đau, mẫu thân lại mắng mình cho coi.

    "Không có chuyện gì, ta đi khuyên bảo là được rồi, ngươi ở lại giúp các muội muội đi." Thái tử vỗ vỗ vai Dương ca nhi, cười đến nho nhã, cảm kích nhìn Anh tỷ nhi liền đi ra ngoài.

    Linh tỷ nhi cũng cười hành lễ với thái tử, âm thanh mềm mại đáng yêu nói: "Trong lòng muội muội rất muốn mẫu thân hạnh phúc, nếu điện hạ có rảnh, xin giúp muội muội hoàn thành tâm nguyện."

    Thái tử nghe liền quay đầu lại..., cười nhạt nói: "Việc này Dương ca nhi nhất định sẽ có biện pháp." Đang nói, liền không chần chờ nữa, bước đi ra cửa.

    Linh tỷ nhi ánh mắt buồn bã, thu lại tinh thần, trở lại bắt đầu thương lượng với huynh muội Dương ca nhi.

    Thái tử vừa đi ra khỏi thuỳ hoa môn, liền thấy trưởng công chúa ngây ngốc ngồi ở bên trong đình bên cạnh Thuỳ hoa môn, còn may, bà tử giữ cửa của Giản thân vương phủ thấy nàng cô đơn, sau khi khuyên nàng vài lần không được, liền đưa nước đá đến bên trong đình, lại bưng hoa quả ướp lạnh đến, để cho trưởng công chúa giải khát.

    Thái tử thấy liền có chút đau lòng, tâm tư của muội muội nhà mình, hắn đương nhiên biết rõ, Dương ca nhi từ nhỏ là người không chững chạc, tâm tư lại nhiều, muội muội sợ là khó nắm bắt được hắn, hơn nữa, với tính tình của Vương thẩm, hay nói là cả đời một đôi người, xem trình độ nàng cùng Vương thúc ân ái liền đã biết, nếu thật là như vậy, muội muội gả cho Dương Ca nhi ngược lại là đều tốt nhất, thế nhưng, nữ nhi của Lãnh khiêm thì sao? Nàng cùng Dương Ca nhi là thanh mai trúc mã, đứa bé kia tâm cơ nhiều, tâm tính lại cao, hơn nữa cùng Dương Ca Nhi ngày ngày ngẩng đầu không thấy thì cúi đầu vẫn thấy, gần gũi nhau nhiều ah, sợ là muội muội sẽ bị tổn thương.
     
  5. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Phiên Ngoại 20

    Sau khi thái tử cùng trưởng công chúa đi, Anh tỷ nhi liền trở về nhà, Linh tỷ nhi đã nhận được câu trả lời của Dương ca nhi, cũng trở về.

    Đêm hôm đó sau khi trở về, Cẩm Nương thấy bài tập về nhà của Anh tỷ nhi, lại chỉ thấy một đám được thêu lên hoa không giống hoa, cỏ không giống cỏ, một đống hồng hồng lục lục gì gì đó, không khỏi tức giận, đang muốn kêu Anh tỷ nhi đến hỏi, nhìn lại, đã sớm không thấy bóng dáng Anh tỷ nhi, trong lòng thừa biết rằng nàng lại là trốn đến chỗ của Vương phi, không khỏi vừa tức giận vừa bất đắc dĩ.

    Lãnh Hoa Đình vừa đúng lúc cũng từ bên ngoài tiến vào, thấy sắc mặt Cẩm Nương bối rối, liền cười hỏi: "Hôm nay lại vì chuyện gì? Cửa hàng bên ngoài làm ăn cũng rất tốt ah, tại sao lại tức giận đến như vậy?"

    Cẩm Nương nghe thấy liền trợn trắng mắt nhìn hắn, "Bất quá là khó chịu một chút, thì có thể tức giận thành cái dạng gì? Nữ nhi bảo bối của chàng ah, nàng chính là cố tình làm cho ta tức giận, chàng nhìn xem, nàng thêu cái này là cái gì đây? Đã học mấy tháng rồi, cứ tiếp tục như thế, tương lai làm sao mà gả ra ngoài được đây."

    Lãnh hoa Đình một nghe không khỏi nở nụ cười, ôm lấy eo Cẩm Nương, đầu tựa trên vai của nàng nói: "Nương tử lại nói vớ vẩn, Anh tỷ nhi của chúng ta vừa có văn vừa có võ, như hoa như ngọc, người đến cầu thân sợ là muốn đạp nát cửa nhà chúng ta đây này. Không phải là nữ hồng kém một chút ít thôi sao, tương lai đưa cho nàng mười cửa hàng may mặc, nàng muốn mặc quần áo dạng gì thì sẽ mặc cái dạng đấy, còn cần đến chính mình thêu sao?"

    Cẩm Nương nhanh chóng bị Lãnh Hoa Đình làm cho tức chết, chính hắn cứ cưng chìu Anh tỷ nhi như vậy, mới để Anh tỷ nhi có chổ dựa dẫm mà không biết sợ, chính mình tận tình khuyên bảo, Anh tỷ nhi cũng không chịu nghe lấy nửa câu, tức chết người ta mà.

    "Ta là sợ tương lai của nàng bị người nhà chồng xem thường ah, nữ hài tử, một chút nữ hồng cũng không biết, thì phải làm thế nào đây." Cẩm Nương oán giận nói, thật là đối với nữ nhi duy nhất này của chính mình có chút bất đắc dĩ.

    "Nữ nhi bảo bối của ta ai dám xem thường, ai xem thường là ta giết người đó, con rể tương lai của ta tiến vào cửa, điều thứ nhất ta hỏi hắn, là có chán ghét Anh tỷ nhi nhà ta sẽ không biết nữ hồng không, nếu chán ghét, thì hắn nhanh nhanh biến đi." Trên khuôn mặt tuấn mỹ Lãnh Hoa Đình mang theo sự xấu xa, giống như tất cả những phụ thân khác, đối với nữ nhi nâng niu ở trong lòng bàn tay, tương lai phải gả làm vợ người khác, hắn thật 120 lần không mong ý, cái người mà chê bai bảo bối của hắn, thì làm sao mà hắn không tức giận, trước mắt dường như xuất hiện một tên tiểu tử miệng còn hôi sữa, dắt tay Anh tỷ nhi đi ra khỏi phủ... Nữ nhi sẽ biến thành người của nhà khác...

    Cẩm Nương nhịn không được hồi thần gõ đầu Lãnh Hoa Đình: "Nào có phụ thân nào như chàng vậy, nữ nhi lớn rồi thì phải gả đi, nữ hồng là cái mà mỗi nữ nhi phải học." Cái người cuồng ái nữ (yêu thương con gái điên cuồng), vừa nghe nữ nhi phải gả đi liền tức giận, Cẩm Nương cũng muốn cố ý trêu chọc hắn, thấy hắn trưng ra khuôn mặt tức giận nhiễm đỏ, thật tại là thưởng tâm duyệt mục (hài lòng và thú vị) ah.

    "Hừ, ta không gã nữ nhi đi lấy chồng, ta tuyển con rể. Xem ai dám khi dễ bảo bối nhà ta." Lãnh Hoa Đình quả nhiên không chịu được kích thích, chỉ đùa nghịch một chút, cũng may nữ nhi còn nhỏ, bằng không thì, có phụ thân như vậy, ai dám đến cửa cầu thân đây.

    "Chàng muốn bắt rể? Chỉ sợ là không thể được đâu, theo ta thấy, thái tử giống như là đối với Anh tỷ nhi nhà ta có ý tứ, chàng dám để thái tử đến nhà chàng làm con rể?" Nói ra việc này, trong lòng Cẩm Nương cũng rất lo lắng, nàng lại một mực phản đối nữ nhi của chính mình gả vào hoàng gia, nàng muốn một đời một thế một đôi người, nữ nhi đương nhiên cũng không thể cùng nữ nhân khác chia sẻ một trượng phu.

    "Thái tử? Đứa nhỏ đó cũng không tệ, trầm ổn đứng đắn, có trí tuệ lại có khí chất, hơn nữa, cũng rất sủng Anh tỷ nhi của chúng ta, ngược lại có thể cân nhắc." Lãnh Hoa Đình ngược lại rất thích thái tử, quan trọng nhất là, thái tử hiểu Anh tỷ nhi, có thể bao dung khuyết điểm của Anh tỷ nhi, như thế hắn rất coi trọng.

    "Hừ, thái tử là tốt, nhưng mà Hoàng cung cũng không phải chỗ tốt, chàng đành lòng được đem nữ nhi vào Hoàng cung, để nàng cùng hàng trăm hàng ngàn nữ nhân tranh giành một nam nhân sao? Ta quyết không đồng ý." Cẩm Nương nghe thấy liền tức giận, tư tưởng Lãnh Hoa Đình có lúc vẫn không thể đồng bộ với nàng.

    "Vậy cũng được, ta đã quên mất điểm này rồi, thái tử tương lai sẽ làm hoàng đế, nào có đạo lý nào mà hoàng đế chỉ có một nữ nhân, không được, chính xác là không được ah." Lãnh Hoa Đình nghe được liên tục gật đầu, lại lo lắng nói: "Nhưng mà bọn hắn thường ở cùng một chỗ, nếu nảy sinh tình cảm, Anh tỷ nhi của chúng ta lại nguyện ý, vậy phải làm sao bây giờ?"

    Cẩm Nương cũng đang bị việc này làm cho đau đầu, tròng mắt đảo đảo nói: "Hoàng Thượng không phải nói, muốn xây dựng lại xưởng dệt bố ở Giang Nam sao? Chúng ta đến Giang Nam đi thôi."

    Lãnh Hoa Đình nghe được mặt mày hớn hở, hắn đã sớm muốn đến Giang Nam rồi, càng muốn chuyển cả nhà về Giang Nam, trong kinh thành, hai đứa nhỏ cùng mấy đứa nhỏ trong hoàng gia quấy phá cùng một chỗ, mà Hoàng Thượng hôm nay cũng không che giấu phần tâm ý kia đối với Cẩm Nương, điều này làm cho hắn cực kỳ tức giận, nếu không để ý đến an nguy của gia tộc Giản thân Vương này, hắn đã sớm từ quan, chỉ làm một Vương gia nhàn tản, dẫn vợ con đi du sơn ngoạn thuỷ.

    Nhưng Cẩm Nương lại thẳng thừng từ chối không chịu mở xưởng dệt, chỉ dùng biện pháp cũ duy trì cơ khí vận chuyển của căn cứ, hắn cũng hiểu rõ nổi khổ tâm của Cẩm Nương, liên hệ cùng hoàng gia chính là nguyên nhẫn dẫn đến chuyện mang khổ vào mình, sợ là sợ hoàng thượng này cũng giống như tiên hoàng, làm cái việc qua sông hủy cầu (giống như qua cầu rút ván), tá ma sát lư (nghĩa tương tự như được chim quên ná, được cá quên cơm), hôm nay nàng nghĩ thông suốt, vừa vặn mượn cái cớ này rời xa kinh thành, thật là quá tốt.

    "Ừ, đi Giang Nam, ngày mai ta vào triều xin Hoàng thượng hạ chỉ, cả nhà chúng ta đều chuyển đi, đem bọn nhỏ ly khai, tránh khỏi bọn hắn suốt ngày ồn ào ở cùng một chỗ, tương lai muốn tách ra càng khó khăn hơn."

    "Một nhà A Khiêm cũng đi theo chúng ta thì tốt rồi, ta rất thích Uyển tỷ nhi, ta thấy Dương ca nhi cũng rất thích nàng ấy, tương lai, không chừng nàng lại là con dâu của ta." Cẩm Nương thích thú, công chúa vẫn đuổi theo Dương ca nhi, từ nhỏ đã thích Dương ca nhi, trước kia còn là đứa nhỏ, không hiểu chuyện, không nghiêm túc, nhưng bây giờ đều lớn rồi, qua vài năm nữa là đến tuổi cưới gả, Cẩm Nương mặc dù không muốn can dự quá nhiều vào chuyện hôn sự của bọn nhỏ, nhưng vẫn không thích cùng hoàng gia kết thân.

    "Đứa nhỏ kia xác thực nhìn rất hiểu chuyện, nhưng ta luôn cảm thấy nàng có tâm tư quá nặng, sau này sợ là ở chung không tốt lắm, nàng sẽ rất khó làm mẹ chồng ah." Lãnh Hoa Đình ngược lại không bài xích Uyển tỷ nhi, nhưng muốn nàng làm con dâu, vẫn có chút không thích.

    "Nhiều nhất thì tương lai của chúng ta, ta cũng không phải mẹ chồng ác độc, lại nói, Dương ca nhi của chúng ta là người gì? Nó là nhân vật không chịu thua thiệt, Uyển tỷ nhi bất quá có chút tâm tư, có thể sống cùng hắn đấy? Chàng có thể đừng bị dáng vẻ của Dương ca nhi lừa được không, kỳ thật ah, bên trong lòng nó rất sang, bất quá cũng chỉ là sủng Uyển tỷ nhi mà thôi, chuyện hôn sự của mấy đứa nhỏ, cũng phải xem duyên phận, nếu như hợp ý bọn nó, gia thế cũng khá, thì cứ để bọn chúng quyết định đi." Cẩm Nương không nghĩ như vậy, cái tiểu yêu nghiệt nhà mình, so với cha của hắn còn phúc hắc hơn, chỉ là bề ngoài không lộ ra mà thôi.

    "Ừ, đi Giang Nam cũng tốt, chỉ là không biết đại tẩu có muốn đi cùng chúng ta hay không, Linh tỷ nhi hôm nay cũng lớn rồi, không biết nàng muốn ở trong kinh thành tìm một nhà cho Linh tỷ nhi hay là ở Giang Nam, cũng may A Tốn đã ở Giang Nam, có hắn giúp cũng tốt." Lãnh Hoa Đình nhớ tới Thượng Quan Mai cũng có chút khổ sở, mười năm rồi, tính tình nàng vẫn vậy, Lãnh Tốn cũng là người chung tình, vậy mà mười năm cũng không cưới vợ, thật sự là khó ah, mà Thượng Quan Mai lại không biết quý trọng, vì những cái hư danh kia, đáng giá sao?

    Mười ngày sau, hai người đang ở trong phòng trò chuyện, thì Hạo ca nhi bước vào, vừa vào cửa, liền rất quy củ mà hành lễ với Cẩm Nương cùng Lãnh Hoa Đình, lại nói: "Phụ thân, nhi tử mới từ nhà của bá nương trở về, nghe nói Tốn bá bá muốn thành thân."

    Ách! A Tốn muốn thành thân? Lãnh Hoa Đình cùng Cẩm Nương đồng thời ngơ ngẩn, vội vàng hỏi Hạo ca nhi: "Con nghe ai nói? A Tốn không phải chưa trở lại kinh thành sao?"

    "Nói là Tốn bá bá truyền tin về, cùng nữ nhi của Tri phủ Giang Nam thành thân, hôn sự làm tại Giang Nam luôn, cả nhà Khiêm thúc cũng nói muốn đi đến đó." Hạo ca nhi nhìn mi thanh mục tú, con mắt giống Cẩm Nương nhất, trong trẻo sáng sủa, thuần tịnh mà ôn cùng (thuần khiết, thanh tịnh, ấm áp, hòa nhã).

    Còn thực sự có chuyện quan trọng như vậy sao? Lãnh khiêm cũng biết rồi hả? Cẩm Nương cùng Lãnh Hoa Đình hai mặt cùng dò xét lẫn nhau, xem ra, A Tốn cũng đã lạnh tâm rồi, mười năm, cả đời người có mấy cái mười năm ah, bất quá, Thượng Quan Mai mà biết sẽ rất thương tâm a, Cẩm Nương có chút ít phiền não, nàng rõ ràng là thích A Tốn, lại càng thà chết giữ gìn, những danh tiếng phù phiếm kia, được rồi, bây giờ thì A Tốn thành lão công người khác rồi, nàng nếu muốn tìm nam nhân tốt như vậy, sợ là kiếp này rất khó ah.

    Cẩm Nương trong lòng quan tâm Thượng Quan Mai, liền nói với Lãnh hoa Đình một tiếng, rồi đứng dậy đi đến tiểu viện của Thượng Quan Mai, Thị Thư đang ở trong phòng lau nước mắt, thấy Cẩm Nương đến, vội vàng ra đón, lại vào pha trà.

    Thượng Quan Mai lại ngơ ngác ngồi ở trong phòng, như mất hồn, trong tay còn cầm một lá thư, nước mắt thi nhau chảy xuống.

    Cẩm Nương nhìn thấy không khỏi thở dài, sớm biết có hôm nay, lúc đó cần gì phải như vậy?

    Đang muốn khuyên Thượng Quan Mai, ai biết Thượng Quan Mai đột nhiên đứng dậy, kiên định mà nhìn Cẩm Nương nói: "Đệ muội, ngươi bảo Vương gia cấp cho ta một đoàn nhân mã, ta muốn tự mình đi xem, ta tự mình hạ lễ cho hắn."

    Ách, như có nóng vội quá không? Cẩm Nương không khỏi sợ hãi mở to mắt, trong mười năm này Thượng Quan Mai một mực giữ khư khư, tính tình hoàn toàn không thay đổi, suốt ngày ngồi ở trong phòng không phải xem sách chính là thêu thùa, ngay cả các phu nhân trong kinh thành tự hội cũng không tham gia, cả người giống như chôn một nửa dưới đất, không có một điểm sinh khí, hôm nay thấy dáng vẻ tức giận của nàng, cả mặt mày đều bắt đầu sáng sủa, nàng, sợ là đã nghĩ thông suốt rồi.

    "Nhưng mà, đại tẩu, ngươi hiện giờ xuất hiện, không phải làm Lãnh Tốn khó xử sao? Mười năm này, hắn đau khổ chờ ngươi, từ đầu tới giờ cũng không ép buộc ngươi, cho ngươi thời gian mười năm, chính là ngươi đã trễ rồi, chính mình từ chối hắn ngoài cửa, hôm nay lại ầm ầm đi như vậy, cũng không tốt đâu." Có muốn hay không cũng không thay đổi được gì?

    "Trên thư hắn nói, là mười lăm tháng tám mới gửi sính lễ, hiện giờ chính là tháng sáu, chỉ cần hắn một ngày chưa thành thân, hắn chưa được tính là của người khác đâu, ta... Ta muốn cướp hắn trở về." Thượng Quan Mai con mắt lóe sáng, Cẩm Nương phảng phất lại thấy được sức sống của quận chúa nương nương mười năm về trước bắn ra bốn phía.

    "Vậy thì tốt, ta sẽ nói với Vương gia, chỉ là, đại tẩu ah, ngươi lần này cũng không thể lại tổn thương trái tim của A Tốn lần nữa, cũng không thể nửa đường bỏ cuộc." Cẩm Nương vỗ vỗ vai Thượng Quan Mai, có chút không yên lòng nói.

    "Yên tâm đi, ta nghĩ thông suốt rồi, đời người khó được gặp được một người toàn tâm toàn ý đối với ta như thế, trước kia là tự mình không hiểu không quý trọng, không có phúc khí, hôm nay dù chỉ là một tia hi vọng, ta cũng muốn tranh thủ." Thượng Quan Mai kiên định nói.

    Cẩm Nương nghe thấy liền xoay người đi ra ngoài.

    Thượng Quan Mai lập tức chuẩn bị vào phòng thu thập vật dụng, vừa đi vào phòng trong, phía sau cửa đột nhiên bị chắn lại, thân thể rơi vào một vòng tay vững chãi, chắc nịch: "Tiểu Mai, tiểu Mai, ngươi cuối cùng cũng chịu đáp ứng gả cho ta rồi sao?" Phía sau Lãnh Tốn kích động thanh âm đè nén, hắn không biết đã núp ở trong phòng Thượng Quan Mai khi nào.

    Ngoài cửa, Linh tỷ nhi cùng Anh tỷ nhi, còn có Dương ca nhi cao hứng lén lút đi ra chính phòng của Thượng Quan Mai, ba tiểu gia hỏa vừa ra cửa đã đập tay với nhau, nhỏ giọng nói: "Thành công roài."
     

Chia sẻ trang này