Thứ Nữ – Bất Du Vịnh Tiểu Ngư [ 166 Chương + 23 NT ]

Thảo luận trong 'Xuyên Không' bắt đầu bởi Nhược Lan, 7/10/16.

  1. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Phiên Ngoại 21

    Một tháng sau, Giản thân vương phủ cuối cùng cũng bắt đầu hỉ sự, Thượng Quan Mai dùng thân phận tỷ tỷ của Giản thân vương phi gả cho Tổng Đốc Giang Nam Lãnh Tốn làm vợ, một đôi uyên ương số khổ cuối cùng cũng tu thành chính quả, ngày Thượng Quan Mai xuất giá, Linh tỷ nhi mặc quần áo mới tinh, lúc nhìn mẫu thân lên kiệu hoa, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng cười đến sáng lạn. Nhưng lúc vừa quay người đi, trong mắt lại ngập tràn nước mắt.

    Trước khi Thượng Quan Mai xuất giá, bèn yêu cầu Linh tỷ nhi sau này cùng theo nàng gả đến nhà Lãnh Tốn gia, nhưng Linh tỷ nhi lại chết sống cũng không chịu, ngày đó, nàng quỳ cả ngày trước linh bài của Lãnh Hoa Đường và Ngọc Nương, nàng đã sớm biết thân thế của mình, nhưng tất cả mọi người lớn nhỏ trong phủ cũng chỉ nói, cha mẹ của nàng là bởi vì bệnh mà chết, tính cách của cha mẹ cũng được Cẩm Nương bịa ra một câu chuyện thê mỹ cảm động để tuyên dương, nàng cũng đã nhận thức cha mẹ đều là người thiện lương có bản lĩnh, chỉ là vận mệnh không tốt với họ, nên khiến họ đoản mệnh.

    Linh tỷ nhi từ nhỏ đã được Thượng Quan Mai nuôi lớn, xem Thượng Quan Mai như mẹ ruột, Thượng Quan Mai cũng đối xử với nàng thật lòng thật dạ, hai mẹ con cảm tình rất sâu, Linh tỷ nhi thấy Thượng Quan Mai cùng Lãnh Tốn thống khổ, chứng kiến hai người bọn họ rõ ràng có tình cảm với nhau, lại bởi vì một chút thế tục quy củ mà không thể ở cùng nhau, cho nên, mới suy nghĩ biện pháp tác hợp mẫu thân cùng Lãnh Tốn, nàng đầu tiên là để Dương ca nhi tìm người giả mạo chữ viết của Lãnh Tốn, viết một phong thư cho Thượng Quan Mai, nói dối rằng Lãnh Tốn muốn lấy người khác, lại để cho Lãnh Tốn nhanh trở về, ẩn nấp ở bên trong mật đạo của Lãnh Hoa Đường năm ấy, lắng tai nghe tiếng lòng của Thượng Quan Mai, lúc này mới giúp cho hai người khổ sở thành một đôi.

    Hôm nay Thượng Quan Mai gả đi, Linh tỷ nhi càng trở nên cô đơn, trong lòng nàng vẫn nhận định chính mình là nữ nhi của Giản thân vương phủ, không cùng mẫu thân gã ra ngoài mà bỏ rơi gia tộc. Hơn nữa, trong trái tim nho nhỏ của nàng vẫn không buông xuống được một người, chỉ có ở lại Giản thân vương phủ, mới có cơ hội cùng người kia gặp gỡ.

    Sau khi Thượng Quan Mai gả đi, Cẩm Nương lại phái thêm một ít người cho Linh tỷ nhi sai khiến, yêu cầu chiếu cố việc ăn uống và cuộc sống hàng ngày của Linh tỷ nhi, Linh tỷ nhi đối với Cẩm Nương cũng kính trọng và vâng lời, nàng cũng biết, sau khi mẫu thân gả đi, nơi nàng có thể dựa vào, cũng chỉ có Nhị thúc cùng Nhị thẩm, huống chi, Nhị thẩm còn là dì của nàng.

    Lãnh Hoa Đình cuối cùng cũng thỉnh cầu Hoàng thượng xin đi Giang Nam, Hoàng Thượng rất vui, nhiều năm trước kia hắn vẫn trông mong Cẩm Nương có thể xây dựng một trụ sở mới cho Đại Cẩm, nhưng Cẩm Nương một mực từ chối, trong đó nguyên do hắn cũng rõ ràng một chút, Cẩm Nương sợ chính mình lại giống như lão hoàng đế, sẽ nghi kỵ hai vợ chồng, nhưng chính hắn cũng có tư tâm, hắn không muốn để Cẩm Nương rời khỏi kinh thành quá lâu, cho nên, một mực cũng không thúc ép, hôm nay Cẩm Nương đã chủ động đưa ra đề nghị, hắn vẫn lấy quốc gia đại sự làm trọng, huống chi, xây dựng trụ sở xong, thì cũng chỉ ba năm, đến lúc đó, lại kêu cả nhà tiểu Đình trở về là được. Chỉ cần bọn hắn một nhà không rời khỏi Đại Cẩm, thế nào cũng tốt cả.

    Hoàng Thượng khi ấy liền đồng ý Lãnh Hoa Đình, một nhà Lãnh Hoa Đình liền bắt đầu chuẩn bị lên đường đi Giang Nam, sau khi hạ triều, Hoàng Thượng trở về hậu cung, vừa đến trong cung hoàng hậu ngồi xuống, thì có người truyền báo thái tử đến, Hoàng thượng cho người mời thái tử vào.

    Thái tử tiến vào, sau khi hành lễ, lại nói với Hoàng Thượng: "Nhi thần muốn cùng Giản thân vương đi Giang Nam, học tập cải tạo thuỷ lợi cùng cơ giới, tương lai tìm cách đem những kỹ thuật nắm trong tay hoàng gia."

    Hoàng Thượng dùng ánh mắt lợi hại nhìn thái tử, ánh mắt hàm chứa ý dò xét, thái tử vẫn bộ dáng vân đạm phong khinh cúi thấp đầu, con mắt nhìn chòng chọc vào chân, quyết không ngẩng đầu đối mắt cùng Hoàng Thượng.

    Hoàng hậu ngược lại nở nụ cười, nhìn thoáng qua nhi tử, đau lòng cùng cảm động, Hoàng Thượng thu ánh mắt trở về, lại thở dài nói: "Ngươi nếu thật muốn học, việc này hàng năm ngươi có thể tìm Vương thẩm của ngươi học, hơn mười năm qua cũng chưa nghe ngươi nói muốn học, hôm nay một nhà bọn hắn muốn xuống phương nam, ngược lại ngươi rất là lo lắng."

    Thái tử nghe được mặt trở nên hồng, lại cúi đầu, thế nào cũng không cùng đối mắt với Hoàng Thượng, cũng không hề nói chuyện, cúi người, bảo trì tư thế hành lễ không thay đổi, lại làm Hoàng Thượng tức giận thiếu điều muốn gõ đầu hắn, "Ngươi cũng đã biết ngươi là thái tử, hôm nay đã mười lăm tuổi rồi, không ở cạnh trẫm học tập chính sự, lại muốn đi Giang Nam, ngươi... Thực làm trẫm thất vọng."

    Thái tử lúc này mới ngẩng đầu lên, con mắt sáng long lanh, sắc mặt lại có chút hồng hồng: "Phụ hoàng, nhi thần tâm ý đã quyết, cầu phụ hoàng thành toàn."

    "Ngươi... Trừ phi ngươi không cần thái tử vị này, bằng không thì, đừng bao giờ ... cùng trẫm muốn nhắc lại việc này nữa." Hoàng Thượng nghe được giận dữ, đứng lên, phất tay áo muốn đi.

    Hoàng hậu nhìn thấy nóng nảy, vội vàng trừng mắt liếc thái tử, chạy đến trước mặt hoàng thượng: "Hoàng Thượng, chút ít tâm tư kia của Kiền nhi ngài còn nhìn không thấu sao? Hắn chính là không nỡ xa Anh tỷ nhi ah, những năm này, hắn cố trông nôm, che chở, cưng chìu Anh tỷ nhi, so với trưởng công chúa còn muốn cưng chiều hơn."

    Hoàng Thượng nghe thấy liền quay đầu trừng mắt liếc thái tử, lắc lắc đầu, thở dài nói: "Ngươi cũng biết, Vương thẩm ngươi vì sao nhiều năm như thế không đi Giang Nam, đến bây giờ lại đi?"

    Thái tử nghe thấy mặt trắng bệt, nhưng vẫn cắn răng không nói chuyện.

    Hoàng Thượng nhịn không được liền vỗ đầu thái tử nói: "Ngươi tính tình quật cường cũng không biết là giống ai, hai vợ chồng Vương thúc cùng Vương thẩm của ngươi tình cảm so với vàng còn cứng hơn, Vương thẩm ngươi chỉ cầu một đời một thế một đôi người, trong mắt nàng không cho phép chứa dù chỉ nửa hạt cát, tính tình kia của nàng, làm sao mà để Anh tỷ nhi gả vào hoàng gia? Ngươi thân làm thái tử, tương lai nhất định sẽ có nữ nhân tam cung lục viện, Vương thẩm ngươi tuyệt đối không cho phép như vậy, lại nói, tính tình kia của Anh tỷ nhi vô cùng nhất tự nhiên thanh thoát không ràng buộc, làm sao chịu được quy cũ trong cung, nàng cũng không thích hợp làm Thái Tử Phi của ngươi ah."

    Thái tử nghe được cả người chấn động, bướng bỉnh quỳ gối trước mặt hoàng thượng: "Phụ hoàng, nhi thần là thật tâm thích Anh tỷ nhi, nhi thần tin tưởng, Anh tỷ nhi cũng nhất định sẽ thích nhi thần, cầu phụ hoàng thành toàn."

    Thái tử cái gì cũng đều tốt, chỉ là có cái tính cứng đầu, Hoàng Thượng cũng không có biện pháp với hắn, kỳ thật, nếu nói ra, Hoàng Thượng cũng rất nguyện ý cùng Giản thân vương phủ kết thông gia, tuy nói cả hai cùng là tôn thất, nhưng bởi vì cách vài đời rồi, sớm thoát năm đời, cũng không cũng coi là cận thân, Tông Nhân Phủ đối với việc này cũng không quá phản đối, giống như Lãnh Hoa Hiên cưới Lãnh Uyển cũng là một chuyện, nhưng là, hắn đã tìm hiểu qua Cẩm Nương rồi, biết rõ Cẩm Nương sẽ không đáp ứng, cần gì phải cưỡng cầu, hắn đối với thái tử ôm rất nhiều hy vọng, thái tử hiền đạt tinh cán (hiền lành, thấu tình đạt lý, tinh anh, mẫn cán), làm vua rốt tốt, Đại Cẩm giao trên tay thái tử chỉ có càng thêm củng cố, nhưng là, hắn không muốn bức Cẩm Nương ah...

    "Kiền ca nhi, không phải phụ hoàng không thành toàn, mà là... Vương thẩm của ngươi, nàng không thích hoàng gia, sợ là muội muội của ngươi cùng Dương ca nhi, cũng là rất khó, Vương thẩm của ngươi, chính là nhìn mọi chuyện quá thông thấu, nàng thầm nghĩ muốn bình an vui thích, đối với Hoàng quyền cùng tiền vàng đều rất đạm bạc, nàng không muốn cùng hoàng gia thiết lập quan hệ, vì vậy sẽ không có khả năng cùng chúng ta kết thân đâu, ngươi vẫn nên sớm chết đi phần tâm tư này đi ah."

    Hoàng Thượng giống như dỗ dành khuyên bảo nói.

    Thái tử bướng bỉnh cúi xuống, nghe lời này của Hoàng Thượng, thì ngẩng đầu lên, trong mắt là kiên quyết, "Phụ hoàng, nếu như, mình đi nói chuyện với thẩm nương, nếu nàng đem Anh tỷ nhi gả cho ta, tương lai, trong hậu cung của ta, chỉ có một mình Anh tỷ nhi thôi, nếu không sẽ không thích nữ nhân nào khác, nàng biết thì sẽ đáp ứng ta."

    "Làm càn, như thế là ảnh hưởng đến huyết mạch của hoàng gia, ngươi sao lại có thể như vậy được?" Hoàng Thượng tức giận thiếu điều muốn lấy chân đạp thái tử.

    Nhưng trong tâm lại cảm động sự kiên trì của thái tử, hắn này cả đời này có một việc vẫn còn tiếc nuối, nếu như nhi tử có được sở nguyện, hắn cũng vui mừng ah.

    "Không được, Kiền nhi, có đạo lý nào mà thái tử chỉ lấy một người, tương lai ngươi kế thừa đại thống cũng quyết không thể chỉ có một mình hoàng hậu, như thế là quá bất hiếu rồi, còn có quy chế của tổ tiên nữa." Hoàng hậu cũng nói.

    Mọi người đang bàn bạc, thì trưởng công chúa không biết từ đâu cũng biết tin tức này, cũng ầm ầm tiến vào, miễn cưỡng hành lễ, thấy ca ca quỳ xuống, nàng cũng quỳ theo: "Phụ hoàng, nhi thần cũng muốn đi theo đến Giang Nam, Dương ca nhi như con ngựa hoang, nếu ta không giữ chặt hắn, lòng của hắn sẽ bay đi, nhi thần cũng không muốn để Dương ca nhi vui vẻ bên người khác."

    Hoàng Thượng nghe được phẫn nộ, nổi giận nói: "Lớn mật, ca ca ngươi đã hồ đồ, ngươi cũng đến giúp vui."

    Vành mắt Công chúa phiếm hồng, muốn khóc, nhỏ giọng đến bên cạnh Hoàng Thượng, ôm lấy chân hoàng thượng nói: "Phụ hoàng xưa nay hiểu rõ nhi thần nhất, tâm tư nhi thần ngài cũng minh bạch, nhi thần, từ nhỏ liền thích Dương ca nhi, mặc dù Dương ca nhi không thích nhi thần tùy hứng hung hãn, nhưng nhi thần có thể sửa, có thể học hiền lương đoan trang, tính tình không còn con nít nữa, có thể chỉ làm dân chúng bình thường, không cần làm công chúa, không ở trước mặt hắn mà lên mặt, không ở trước mặt hắn mở kiêu căng, ta..."

    "Đứa nhỏ của ta, ngươi là kim chi ngọc diệp ah, ngươi... Vì cái gì muốn ủy khuất chính mình như thế, hảo nam nhi trong thiên hạ còn rất nhiều, làm sao mà chỉ có thể yêu mình hắn?" Hoàng hậu nghe được cái mũi cũng chua xót, chính mình cưng chìu hài tử như châu như ngọc, lại muốn hèn mọn như thế trước mặt người của Giản thân vương phủ.

    "Hoàng Thượng, ngài là cửu ngũ chí tôn, Giản thân vương phủ bọn hắn lại như thế nào, cũng chỉ là Vương gia, ngài hạ chỉ, chiêu Dương ca nhi làm phò mã, cưới Anh tỷ nhi làm Thái Tử Phi, xem bọn hắn dám không chịu đáp ứng, đó chính là hoàng mệnh." Hoàng hậu thật không nỡ để hai đứa con trai con gái của mình chịu thiệt, mặt lạnh nói với hoàng thượng.

    Hoàng Thượng trừng mắt liếc hoàng hậu, hai tiểu hài tử làm càn, nàng cũng theo, thiệt là...

    Bất quá, đúng thế, lấy việc này thử vợ chồng tiểu Đình cũng tốt, bọn hắn một mực có lòng nhàn vân dã hạc, một lòng chỉ muốn rời khỏi triều đình, trãi qua cuộc sống thảnh thơi, nhưng mà, nhân tài như thế, làm sao có thể bỏ qua đây?

    Cẩm Nương biết được Hoàng Thượng đồng ý chuyện đi Giang Nam, cả nhà liền hứng khởi, cùng nhau bắt đầu chuẩn bị, sau khi Anh tỷ nhi cùng Dương ca nhi biết rõ, cũng vui vẻ không kìm chế, hưng phấn bắt đầu thu thập, chỉ có Linh tỷ nhi, vài lần nàng bồi hồi trước phòng Cẩm Nương, dáng vẻ giống như muốn nói, lại giống như không.

    Cẩm Nương biết được liền kêu nàng vào, hỏi nàng nguyên nhân, Linh tỷ nhi nói: "Vốn là muốn theo thẩm nương cùng nhau đi Giang Nam, nhưng là, Linh tỷ nhi bỏ không được phụ thân và mẫu thân, muốn ở lại kinh thành giữ đạo hiếu cho bọn hắn."

    Cẩm Nương nghe được trong nội tâm liền cảm động, Linh tỷ nhi từ nhỏ liền hiểu chuyện lại nghe lời, trái tim nhỏ bé có thể một lòng hiếu thảo, cũng là chuyện tốt, nhưng sau khi Thượng Quan Mai gả đi, cũng là đi Giang Nam, cả nhà mình vừa đi, thì chỉ còn lại một mình tiểu cô nương nàng ở lại trong phủ, chuyện này làm sao được đây? Thượng Quan Mai đã uỷ thác cho nàng chiếu cố Linh tỷ nhi thật tốt.
     
  2. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Phiên Ngoại 22

    Edit: Tiểu Tuyền

    Anh tỷ nhi nghe được tự nhiên cũng không chịu , nàng kéo lấy tay Linh tỷ nhi khuyên nhủ một trận, nhưng Linh tỷ nhi vẫn không chịu, điều này khiến cho Cẩm Nương rất khó xử, giữ đạo hiếu cho cha mẹ quả là lý do khó từ chối, Linh tỷ nhi mới mười ba tuổi, không có người lớn ở bên cạnh chiếu cố, ở kinh thành làm sao mà sinh sống cho tốt chứ?

    Như thế Cẩm Nương liền để cho Anh tỷ nhi lặng lẽ thám thính, nhìn xem nguyên nhân cuối cùng mà Linh tỷ nhi không muốn đi theo là cái gì.

    Việc này của Linh tỷ nhi khiến Cẩm Nương rất khó xử, nhưng cả nhà cũng không có vì một mình nàng mà trì hoãn hành trình, cũng may cách thời gian lên đường còn có mấy ngày, những chuyện cần chuẩn bị rất nhiều, cho nên, vẫn còn có thời gian từ từ khuyên bảo.

    Cẩm Nương đang ở trong phòng thu thập, thì phía ngoài có tiểu nha đầu vội vàng chạy đến nói: "Phu nhân, trong cung có người đến, bảo ngài lập tức tiến cung."

    Cẩm Nương nhăn lông mày một cái, sau đó nhanh chóng quay đầu ... Hỏi Mãn nhi: "Vương gia ở đâu? Chỉ truyền một mình ta tiến cung sao?"

    Mãn nhi đã sớm gả đi, gả một quản sự ở cửa hàng bên ngoài phủ, nhưng Cẩm Nương đã dùng quen nàng, nên vẫn đem nàng ở lại bên cạnh để sai bảo, trải qua mười năm, cũng đã thành người thiếp thân tâm phúc nhất của Cẩm Nương, nàng thấy cẩm Nương hỏi, bận rộn cười nói: "Chỉ nói mời ngài, không nói mời Vương gia đâu."

    Cẩm Nương nghe xong lông mày nhíu càng chặt hơn, Mãn nhi bận rộn hỏi nha đầu báo tin kia: "Vị chủ tử nào trong cung tuyên chiếu thế?"

    Tiểu nha đầu kia nhanh chóng trả lời: "Hồi tỷ tỷ, là người trong cung của Hoàng hậu nương nương, nô tỳ nhìn có chút quen mặt."

    Cẩm Nương nghe thấy lúc này mới thả lỏng, bất quá vẫn nói với Mãn nhi: "Một hồi ta sẽ mang theo tiểu nha đầu tiến cung, ngươi cứ ở trong phòng chờ Vương gia, nhất thiết phải nói rõ, là Hoàng hậu nương nương gọi ta tiến cung nói chuyện a."

    Mãn nhi mím miệng, nhẫn nhịn cười đáp ứng, rồi đẩy lấy Cẩm Nương ra khỏi phòng: "Ngài đừng có bận tâm những chuyện vụn vặt đó nữa, Vương gia không phải là người bất thông tình lý như vậy, Hoàng Mệnh khó cãi, coi như là hoàng thượng gọi, thì cũng không thể trách ngài cái gì a?"

    Mặt Cẩm Nương hồng một chút, giơ tay lên muốn đánh Mãn nhi, cô nàng này hiện tại càng ngày càng to gan rồi, lời này cũng dám nói ra chế giễu nàng.

    Vào trong đi thay một than triều phục, Cẩm Nương dẫn theo hai tiểu nha đầu ra khỏi cửa, ngồi xe ngựa tiến cung.

    Hoàng hậu ở Khôn Ninh cung tiếp kiến nàng, lúc Cẩm Nương đi vào, hoàng hậu đang trong cung đi trở về, làm như có cái gì tâm sự khó có thể giải quyết, nhìn thấy Cẩm Nương đến, thì bước lên phía trước cầm lấy tay Cẩm Nương, "Đệ muội, muội đến rồi."

    Cẩm Nương bận rộn muốn hành lễ, thì hoàng hậu kéo tay nàng nói: "Ta và ngươi tựa như tỷ muội vậy, ở đây cũng chỉ có hai người chúng ta, đừng có quá câu nệ những lễ nghi đau đầu kia."

    Cẩm Nương vẫn còn là kiên trì đem lễ làm xong, mới đứng lên theo hoàng hậu cùng nhau tiến vào nội điện, ở trên tú đôn ngồi xuống, sau đó có cung nhâng đem trà dâng đến, Cẩm Nương thân thể ngồi xong liền nghiên người, đem trà để ở trên bàn nhỏ bên cạnh. Đợi chờ hoàng hậu lên tiếng.

    "Đệ muội nha, sao ngươi lại đột nhiên muốn đi Giang Nam, quả thật là khó xử chết ta." khuôn mặt của Hoàng hậu nương nương nóng vội, nàng cùng Cẩm Nương nói chuyện liền không có dung danh xưng bổn cung, đã nói chuyện bình thường.

    Cẩm Nương có chút không hiểu, một nhà mình muốn đi Giang Nam, không phải là hoàng thượng hi vọng sao? Có thể xây dựng một trụ sở mới để kiếm tiền thêm nha.

    Hoàng hậu nhìn cẩm Nương không hiểu ý của nàng, thì không thể làm gì khác hơn là thở dài nói: " Vợ chồng các ngươi ra sức làm việc cho quốc gia, hoàng thượng nhà ta vô cùng cao hứng , chẳng qua là, các ngươi vừa đi, mấy hài tử cũng sẽ mang đi theo, Kiền nhi cùng Ngọc nhi chúng ta có thể bị khổ sở, mấy hài tử từ nhỏ đã cùng nhau chơi đùa lớn lên, lần này chia tách sẽ mất vài năm, cũng không thể không làm, hai đứa nó theo hoàng thượng náo loạn, Kiền nhi thế nhưng nói muốn theo một nhà các ngươi đi, nói là muốn học kỹ thuật, nhưng ý đồ thật sự, thì người làm mẫu thân như ta còn không biết sao, nó còn không phải là không nỡ rời xa mấy hài tử nhà các ngươi sao?"

    Cẩm Nương nghe xong thì tim đập lỗi nhịp, thầm nghĩ, những gì nên đến sẽ đến a, nàng chính vì muốn chia cắt mấy hài tử mới tính toán đi Giang Nam , chẳng lẽ, vẫn trốn đi không được sao?

    Trong lòng khó xử, trên khuôn mặt lại nhẹ nhàng cười: "Thái tử điện hạ là đang cùng nương nương nói đùa thôi, hắn là quân một nước, muốn học cũng nên học bản lãnh trị quốc, theo ta đi thì không được, ta chỉ có những kỹ năng kỳ quái thôi a."

    Hoàng hậu cười nói: "Ngươi cũng không cần tự hạ thấp mình, những kỹ thuật kia của ngươi là căn cơ của Đại cẩm đó, sự xem trọng của hoàng thượng đối với ngươi vẫn không thay đổi qua, chẳng qua là đúng như ngươi nói vậy, Kiền nhi là quân một nước, nhiệm vụ quan trọng của hắn chính là làm thế nào thống trị cả quốc gia, một quốc Quân sao có thể tùy tiện rời khỏi kinh thành chứ?"

    Lời nói này rất có lý, Cẩm Nương chỉ có thể gật đầu, thật không biết hoàng hậu đem nàng gọi đến đây cuối cùng là có ý gì, chẳng lẽ để mình đi khuyên thái tử, nếu như chỉ là khuyên nhũ, vậy cũng được không có gì, nếu là. . . . . .

    Hoàng hậu thấy Cẩm Nương không đón ra ý trong lời nói, cũng không biết phải làm như thế nào nói tiếp, nhất thời hoàn cảnh có chút lúng túng, Cẩm Nương nhìn vậy liền thử hỏi: "Nương nương có phải là muốn thần đi khuyên thái tử hay không. . . . . ."

    Hoàng hậu nghe vội vàng gật đầu, trong lòng lại là khổ não, Cẩm Nương rõ ràng là người rất thông tuệ , sao lúc này lại không hiểu ý của mình chứ. Bất quá, nếu người đã gọi tiến cung đến, thì vẫn phải nói rõ mới tốt, dù sao cũng phải thử một lần tâm ý của nàng ấy mới được.

    "Đệ muội a, tình cảm Kiền nhi đối với Anh tỷ nhi ngươi cũng hiểu rõ, hắn sở dĩ muốn theo đi Giang Nam còn không phải là vì Anh tỷ nhi sao."

    Cuối cùng cũng nói thẳng rồi, cẩm Nương nhất thời cảm thấy đầu rất đau a, trong lòng của nàng rất không mong Anh tỷ nhi gả tiến Hoàng cung , nói thật, Kiền ca nhi là một đứa bé tốt, nhưng mà Hoàng cung chính là chỗ ăn thịt người, kiếp trước nàng đã xem quá nhiều truyện cung đấu, thủ đoạn giết người không thấy máu, cơ hồ ngày ngày đều tiến hành, nàng cũng chỉ một nữ nhi bảo bối là Anh tỷ nhi, làm sao đành lòng để con đến đây, nhưng mà lời này phải nói thế nào cùng hoàng hậu đây?

    Cẩm Nương hắng giọng một cái, có chút khó xử, nhưng khó xử cũng muốn nói a, "Nương nương, thái tử điện hạ văn tài vũ lược, bề ngoài tuấn dật phi phàm, Anh tỷ nhi nhà ta a, chính là tiểu nha đầu lỗ mãng, sợ là không thích hợp ở bên trong cung viện a."

    Hoàng hậu cũng rất tán đồng điểm này, nhưng thái tử cứ chết cũng để ý, nếu là có thể nói thông, thì nàng cũng không cần mời Cẩm Nương tiến cung mà nói rồi, hoàng hậu không đường chọn lựa đành nói: "Nhưng tính tình Kiền nhi ngươi cũng biết, hắn từ nhỏ đã thích Anh tỷ nhi, những cô gái khác cũng vào không được mắt của hắn đi, ngươi cũng nhìn thấy đó, hắn đã mười lăm tuổi, ta vốn tính toán ở năm nay tuyển chánh phi cho hắn, nhưng hắn lại liều mạng không chịu, ta muốn chọn cho hắn mấy người tốt làm Thị thiếp, hắn ngay cả đụng cũng không chịu đụng một cái, ngươi nói. . . . . ."

    Cẩm Nương nghe thấy cũng đau đầu, nói thật ra nàng rất thích thái tử , nếu hắn không phải là sanh ở nhà đế vương, thì quả thật là người thích hợp nhất với Anh tỷ nhi rồi, hắn tính tình ôn hòa, lại có mưu có kế, khôn khéo có khả năng, khó được nhất chính là, đối với Anh tỷ nhi sủng lên trời, thay vào những nam tử khác, thật ít ai chịu được tính tình kia của Anh tỷ nhi, nhưng mà, nghe giọng nói của hoàng hậu, thật giống như cũng không quá thích Anh tỷ nhi, Thái Tử Phi tương lại phải được tuyển vào cung, là nhất quốc chi mẫu sau này, nghĩ đến người phải làm mẫu nghi thiên hạ , thì nàng đối với Anh tỷ nhi vẫn có chút dung túng, mặc nó tùy tính phát triển, nhưng. . . . . . giáo dục hài tử như thế, thật không thích hợp làm hoàng hậu a.

    Suy nghĩ kỹ thật lâu, cẩm Nương mới thử nói: "Hai cái hài tử đều còn nhỏ mà, Anh tỷ nhi mới mười tuổi, thái tử điện hạ tuy nói tuổi lớn hơn một chút, nhưng cũng không vội ở nhất thời sao, nương nương ngài quá nóng lòng chút ít rồi, chúng ta sau khi chia ra, không chừng, sau khi chúng lớn lên, sẽ có ý nghĩ khác hơn, Anh tỷ nhi hiện tại cũng không quá biết chuyện nam nữ, nếu không, hãy chờ cả nhà ta từ Giang Nam trở về rồi nói lại?"

    Hoàng hậu nghe cẩm Nương nói vậy cũng thấy có đạo lý, chẳng qua là, nàng đang muốn lên tiếng, thì thái tử đang đứng ở phía ngoài đã tiến vào, hành lễ xong, hắn hướng Cẩm Nương xá một cái: "Thẩm Nương, Kiền nhi biết đều người nghi ngại, Kiền nhi cũng biết nguyên tắc của người, mẫu hậu hôm nay nếu cùng đã ngài đem lời nói thật ra, thì Kiền nhi cũng sẽ đem lời trong lòng để bày tỏ, bất kể tương lai như thế nào, trong lòng của Kiền nhi chỉ có một mình Anh tỷ nhi, Kiền nhi không sợ vi phạm tổ chế, tương lai, nếu Anh tỷ nhi tiến cung, hậu cung của Kiền nhi cũng chỉ có một mình nàng, nhưng Kiền nhi sợ là Anh tỷ nhi đi ở Giang Nam qua lâu, sẽ quên mất Kiền nhi a." Thái tử tuy tuổi còn nhỏ, nhưng hắn tính tình trầm tĩnh ổn trọng, cũng không dễ dàng nói ra lời thật, Cẩm Nương nhìn khuôn mặt nghiêm nghị của thái tử, nhìn thấy sự kiên quyết ẩn sâu trong mắt của hắn, trong lòng có chút cảm động, nhưng vẫn không có lên tiếng, lúc này, trưởng công chúa cũng đi vào, cẩm Nương vừa nhìn liền đau đầu rồi, trưởng công chúa thích Dương ca nhi là toàn kinh thành đều biết, nhưng Dương ca nhi thật giống như đối với Uyển tỷ nhi có tình ý a.

    Hiện trường thoáng cái liền loạn hẳn nên, Cẩm Nương nhất thời cũng không biết phải trả lời hai đứa bé cùng hoàng hậu như thế nào, chỉ phải đẩy sang nói muốn cùng Lãnh hoa Đình thương lượng một chút, liền muốn cáo từ thối lui khỏi, lúc này, thái tử lại cản nàng, nói đã cho người đi mời Vương thúc rồi, xem ra, tên tiểu tử này, không nhận được câu trả lời sẽ không bỏ qua.

    Không bao lâu, Lãnh hoa Đình dẫn hai hài tử tiến cung, sau khi hắn hiểu mọi chuyện, lông mày cũng nhăn lại, bất quá, hắn so sánh với Cẩm Nương càng rõ rang hơn, hắn trực tiếp đối với hoàng hậu nói: "Việc này đúng là người lớn chúng ta quá ép buộc rồi, cứ để bọn nhỏ tự quyết định đi, chẳng qua là bọn nhỏ vẫn còn nhỏ, chúng ta trước tiên đem lời nói uyển chuyển một chút, nếu không sợ tương lai bọn chúng đổi ý sẽ không tốt."

    Hoàng hậu nghe thấy cũng cảm thấy có lý, liền gật đầu đồng ý, Lãnh hoa Đình trước hết hỏi Dương ca nhi: "Ngươi có nguyện ý cùng công chúa đính hôn không?"

    Dương ca nhi cũng mười ba tuổi rồi, đương nhiên cũng hiểu chút ít tình hình, hắn nhìn về phía khuôn mặt trưởng công chúa đang nóng lòng nhìn hắn, đôi mắt to tựa hồ cũng muốn ngấn lệ, trong lòng hắn chấn động, tuy nói hắn rất thích trêu chọc nàng, nhưng lúc nhìn thấy nàng khóc, trong lòng vẫn khó chịu , nhưng mà, có nên cưới nàng không, vậy còn Uyển tỷ nhi thì sao đây? Dương ca nhi do dự, người cả phòng đều nhìn hắn, thật lâu, hắn mới hít thật sâu một hơi, hỏi trưởng công chúa: "Ta. . . . . . cũng thích ngươi, chẳng qua là, ngươi là công chúa, ngươi nếu gả cho ta, ta sẽ không giống người khác đối xử với ngươi, ngươi cũng biết, Uyển tỷ nhi nàng. . . . . ."

    "Ta biết, ngươi cũng thích nàng, ta không ngần ngại, ta. . . . . . Ta không có ở đây trước mặt ngươi ra giá công chúa nữa, ngươi. . . . . . Ngươi không nên bỏ lại ta, cùng lắm sau này ta sẽ cùng Uyển tỷ nhi chung sống hòa bình là tốt rồi, ta sẽ không khi dễ nàng." Công chúa không đợi Dương ca nhi nói xong liền khóc nói, nàng thật tại là sợ Dương ca nhi cự tuyệt nàng, tương lai nàng sẽ không có cơ hội nữa.

    Hoàng hậu cũng là đã sớm biết tình nghĩa và quan hệ của Uyển tỷ nhi cùng Dương ca nhi, nghĩ lại lời nói trước đó của Lãnh hoa Đình, là do bọn nhỏ tự quyết định, nếu nàng không chịu, thì quá không giữ lời, hơn nữa, cái này cũng không phải là quyết định cuối cùng, vì bọn nhỏ đều còn nhỏ, ít nhất phải ba năm sau mới có thể chính thức thành thân, mọi chuyện đều có chuyển cơ, hoặc là, tương lai nếu Dương ca nhi thật có thể thành nhân tài, chỉ cần công chúa nguyện ý, thì nàng cũng không tiện phản đối , hoàng hậu cũng là người có tầm nhìn xa trông rộng, nên biết hạnh phúc của nữ nhi mới là quan trọng nhất.

    Cho nên, hoàng hậu cũng không thế nào phản đối, Dương ca nhi nghe công chúa nói thế bên miệng liền lộ ra nụ cười, cầm khăn giúp công chúa lau lệ, cười nói: "Ngươi thật thích khóc, sau này ít khóc chút đi, ai nói ngươi khi dễ nàng, nàng cũng không phải là người dễ trêu , sau này phải biết khôn một chút, đừng để nàng khi dễ người là tốt rồi, nhưng mà ta cũng sẽ bảo vệ ngươi."

    Hoàng hậu nghe lời này trong lòng càng hài lòng, theo những lời nghe thấy , kỳ thật Dương ca nhi vẫn rất bảo vệ công chúa , công chúa dù sao cũng là hoàng gia , nàng cũng không sợ cô gái khác sẽ khi dễ công chúa, bất quá, có lời này của Dương ca nhi, nàng càng vui hơn mà thôi.

    Công chúa nghe bận rộn gật đầu, lại là nói: "Ta biết, lòng của nàng mắt của nàng so với ta nhiều hơn, có một số việc, kỳ thật ta cũng nhìn ra được, chỉ là ta không thích suy nghĩ mà thôi, bất quá, Uyển tỷ nhi đối với Dương ca ca cũng là thật lòng , sau này, chúng ta chỉ cần đồng lòng, tất cả đều vì tốt cho ngươi, sẽ không gây nhau nữa, ngươi yên tâm đi."

    Cẩm Nương nghe được thì hắc tuyến, không nghĩ đến công chúa lại rộng lượng cùng thông tình đạt lý như thế, nàng tự hỏi mình quả thật không cách nào cùng cô gái khác chia sẽ người chồng, còn phải hòa thuận chung sống, nên trong lòng không khỏi than thở, đối với công chúa càng thêm cái vài phần tình cảm.

    Dương ca nhi nói chuyện xong, Lãnh hoa Đình Hựu hỏi Anh tỷ nhi, thái tử liền ngăn lại: "Vương thúc, bây giờ ngài không nên hỏi nàng, nàng còn nhỏ, không hiểu được việc này, bất quá, ta sẽ đợi nàng, sẽ cố gắng đợi nàng, tương lai, cho dù trong lòng của nàng có người khác, ta cũng sẽ đoạt nàng trở lại."

    Lãnh Hoa Đình nghe được liền cười ha ha, hắn thích tính tình của Kiền ca nhi, vui hơn khi hắn có phần tự tin này, nên không khỏi nhìn về phía Cẩm Nương, hắn biết cẩm Nương xem trọng một đời một thế một đôi người, nhưng mới vừa rồi nàng không có phản đối Dương ca nhi cưới hai cô gái, chẳng qua là làm cha mẹ đều sẽ ích kỷ, nhi tử mình có thể hưởng tề nhân chi phúc thì không sao , nhưng lại không muốn để nữ nhi bị khổ này, cho nên, sầu lo trong lòng nàng cũng là lo lắng của hắn.

    Cẩm Nương cũng cảm thấy thái tử như thế khiến nàng cảm động, nhưng nàng vẫn hỏi Anh tỷ nhi: "Nương lần này sẽ không ép con, Hoàng cung là chỗ thế nào chắc con cũng biết, tương lai Kiền ca nhi phải làm hoàng đế , hoàng đế tựu nhất định sẽ có tam cung lục viện, tần phi mỹ nhân, nếu con làm hoàng hậu, mà muốn độc bá hậu cung, thì sẽ bị chúng đại thần chỉ trích , con. . . . . . Còn muốn không?"

    "Nương à, nào có phức tạp như người nghĩ vậy, tương lai, nếu thái tử ca ca thích người khác, nhiều nhất con cùng hắn xa nhau là được, hơn nữa có ca ca ở đây, chính mình cũng có thể nuôi sống mình, không sợ a, không sợ, nếu là tương lai con không nỡ xa thái tử ca ca, hết thảy đau khổ đều do hắn gây nên, là do con tự mình muốn vậy, cũng không trách được ngài đúng không?" Anh tỷ nhi lại rất gọn gàn dứt khoác, một khuôn mặt bất mãn không cần , nhưng mà khi nói thái tử sẽ vui vẻ cùng người khác, ánh mắt đen bóng của nàng sang lên nhìn thái tử .

    Hoàng hậu nghe xong không khỏi cười, mấy đứa bé này thật có chủ kiến , trắng đen rõ rang cũng là kiêu ngạo của nữ nhân.

    Việc này nói đến vậy rồi, thì cũng quyết định như thế, xem như là vui vẻ cả đôi đường. Không bao lâu sau một nhà Cẩm Nương, liền dời đến Giang Nam, mà Linh tỷ nhi, tự nhiên cũng vẫn theo đi Giang Nam, phân tâm tư của nàng, có thể thành công hay không, cũng phải nhìn tạo hóa cảu chính nàng nữa, bất quá, sau khi Anh tỷ nhi biết việc này, cũng đã hỏi qua thái tử, thái tử nghe xong rất kinh ngạc, chỉ nói một câu, "Trừ muội ra, ta nhìn ai cũng là một dáng vẻ, không có gì khác biệt."
     
  3. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Phiên Ngoại 23

    Lãnh Hoa Đình cùng Cẩm Nương dẫn Dương ca nhi và Anh tỷ nhi trở về phủ, dọc theo đường đi, Dương ca nhi một bộ dáng tâm sự nặng nề, Cẩm Nương nhìn thấy mà buồn cười, Dương ca nhi suy cho cùng cũng là đứa nhỏ, mới mười ba tuổi, nhanh như vậy đã bắt tuyển chọn thê tử tương lai , xác thực có chút khó xử hắn, hơn nữa, trẻ con tâm tính cũng không trưởng thành, chuyện tình cảm cũng không phải chỉ đơn giản là thêm hay bớt người, đến tột cùng hắn sẽ thích ai vẫn còn chưa biết được.

    Vỗ vỗ bả vai Dương ca nhi, Cẩm Nương cười hỏi: "Thế nào, thoáng cái được rồi hai nàng dâu vui đến ngốc rồi hả?"

    Dương ca nhi nhíu mày chu miêng nói: "Nương. . . . . ." hai má hồng lên, cúi đầu xuống, có chút không được tự nhiên, vẫn còn dáng vẻ tâm thần không yên .

    Cẩm Nương nhìn thấy liền có chút ít thương yêu, đang muốn lên tiếng, thì Lãnh hoa Đình lại lắc lắc đầu, "Hắn còn nhỏ, chuyện trọng đại, sợ là hắn trong lòng hắn còn không suy nghĩ cẩn thận đâu, nàng cũng đừng buộc hắn, mới vừa rồi hoàng thượng hoàng hậu cũng không lời nói ấn định, tương lai như thế nào vẫn để bọn chúng từ từ quyết định đi."

    Anh tỷ nhi lại là có chút khinh thường nhìn Dương ca nhi một cái nói: "Ca ca khi nào trở nên đàn bà thế, ngươi thích công chúa tỷ tỷ thì chọn công chúa tỷ tỷ, thích Uyển tỷ tỷ thì chọn Uyển tỷ tỷ, một chân đạp hai điều thuyền như vậy là sao?" Quay đầu qua, nàng giận nhìn Cẩm Nương một cái nói: "Nương à người làm việc cũng quá không công bình rồi, ngài từ nhỏ liền giáo dục nữ nhi, phải có tự ái tự trọng, nếu gả thì phải gả cho người chung tình chung thủy, người phản đối nam tử tam thê tứ thiếp, phụ thân đối với Nương thật là tốt, chúng con đều nhìn thấy được, cũng rất hâm mộ người, thế nào đến trên người ca ca, ngài liền thay đổi chứ, làm sao có thể để ca ca vừa cưới công chúa, vừa cưới Uyển tỷ tỷ, như thế đối với công chúa và Uyển tỷ tỷ thật không công bình. . . . . ."

    Cẩm Nương nghe được liền chấn động, trong lòng cũng áy náy, có lẽ là do tấm lòng cha mẹ, làm người mẹ, đạo lý lớn đềuhiểu, nhưng đến trên người con gái nhà mình, thì sẽ vì tư lợi, mà phạm phải hồ đồ, nghĩ lại hai cái cô bé kia mình đều thích, cả hai đều có cá tính, đều có chỗ khả ái, nhưng cũng đều có các khuyết điểm, tương lai cuộc sống để bọn nhỏ tự mình chọn thôi. . . . . .

    "Dương ca nhi, Anh tỷ nhi nói vậy cũng đúng, trên chuyện này, Nương quả thật chỉ nghĩ đến lợi ích của các con, mà không có suy nghĩ thay công chúa và Uyển tỷ nhi, nương vốn cũng không muốn ai trong hai đứa có bất kỳ chuyện thương tâm nào. . . . . . Nương. . . . . . Xác thực cũng còn nhớ là con có thể chỉ cưới một người thôi, trong suy nghĩ của nương tình cảm chỉ có thể là duy nhất , nếu như thích một người, cũng sẽ không có nhiều tấm lòng, đi vui vẻ với mốt người khác. . . . . . Con hiểu ý nương không ?"

    Dương ca nhi cúi đầu càng thêm thấp rồi, đôi mày rậm thanh tú giống Lãnh hoa Đình đang nhíu chặt, Cẩm Nương thở dài một hơi, không quấy nhiễu hắn nữa, có một số việc, nên để chính hắn suy nghĩ cẩn thận mới được.

    Lãnh hoa Đình lặng lẽ kéo tay áo của Cẩm Nương, Cẩm Nương mới vừa nói, thích một người, thì không có lòng dạ để dung nạp những người khác, lời nói này để hắn nghe thấy rất là vui vẻ, tuy Cẩm Nương nói thế có lẽ chỉ muốn muốn dạy dỗ Dương ca nhi mà thôi, lại không nghĩ đến, lời này bị Lãnh hoa Đình nghe, chính là lời nói tỏ tình dễ nghe nhất thiên hạ, bọn họ là vợ chồng nhiều năm, giờ phút này hắn vẫn cảm xúc mênh mông, tình ý trong mắt lưu chuyển, chăm chú nhìn lại thấy nhi nữ đang quan tâm nhìn mình, lại nhìn thấy phong vận của thê tử, thì càng xem càng vui vẻ, năm ấy chỉ mang lòng đùa cợt mà cưới cô gái này, thế nhưng đã trở thành tình yêu cả đời hắn, là duyên phận, cũng là vận may a.

    Cẩm Nương bị ánh mắt nóng bỏng kia nhìn chăm chú thì có chút e thẹn, không khỏi nhìn nhi nữ một cái, rồi không được tự nhiên mà rụt tay, yêu nghiệt này, đang ở trước mặt bọn nhỏ, cũng không biết thu liễm một chút, hoàn toàn không có dáng vẻ phụ thân thường ngày, để bọn nhỏ phát hiện, có thể bị mất thể diện đó.

    Lãnh Hoa Đình lại là thản nhiên cười, trên tay tăng thêm lực đạo, đem cẩm mẹ ôi tay cầm được chặt hơn rồi, phảng phất lúc đó cả cũng không nguyện ý nữa rời khỏi.

    Anh tỷ nhi cũng cảm giác được tình ý giữa cha mẹ, trong lòng trái lại rất cao hứng, bên tai lại nghĩ tới thái tử nói, hắn. . . . . . Tương lai cũng sẽ đối đãi nàng như phụ thân đối với Nương sao? Tương lai, mình cũng có thể có một tướng công chung tình trước sao như một không?

    Trở lại trong phủ, một nhà bốn miệng vừa lúc đụng phải Hạo ca nhi đang đến cửa nghênh đón, trong mấy hài tử, Cẩm Nương đối với Hạo ca nhi luôn mềm lòng nhất, hài tử này từ nhỏ liền không khiến người khác phải lo lắng, cho tới bây giờ cũng không ầm ĩ không nháo, tuổi nho nhỏ liền lộ ra vẽ trầm tĩnh cẩn thận, lại mang một bộ dáng ôn nhuận nho nhã, suốt ngày đều mĩm cười thân thiết ấm áp, đối với ai cũng không phát ra tính tình, trên dưới trong phủ, nhị thiếu gia là được lòng người nhất, ở trong phủ người có duyên được yêu thích, không ai mà không thích chính là Hạo ca nhi .

    Tiểu Hạo ca nhi thấy cha mẹ huynh tỷ cùng nhau trở về, thì cười ra đón, cung kính hành lễ cho Lãnh hoa Đình cùng Cẩm Nương, hài tử mười tuổi liền cho người ta cảm giác Ngọc thụ lâm phong, tuấn mỹ vô trù, Cẩm Nương càng nhìn con trai của mình càng thuận mắt, không đợi Hạo ca nhi cúi thắt lưng xuống, nàng liền đem hắn ôm vào trong lòng, ở trên trán hắn hôn mạnh một cái, đáng thương Tiểu Hạo ca nhi ôm lấy tráng, bộ dáng vẻ người lớn trước sau như một nhất thời bị mẹ hắn hôn mà tan vỡ, không đường chọn lựa chỉ phải nghiên đầu, giận nói: "Nương à, trẻ thơ mười tuổi, đã không phải là tiểu hài tử rồi."

    Cẩm Nương nhìn bộ dạng Hạo ca nhi dở khóc dở cười, dáng vẻ thì buồn bực vạn phần , nàng cười đến không khép miệng, nàng ưa thích nhất là nhìn dáng vẻ của Hạo ca nhi bị mình phá vỡ, tiểu hài tử nha, thì nên hoạt bát ngây thơ một chút, tuổi còn nhỏ, mà giống như Tiểu đại nhân, không thấy mệt sao?

    Dương ca nhi một tay kéo tay Hạo ca nhi xuống, thuận tay đem hắn từ trong lòng Cẩm Nương giải cứu đi, "Tiểu đệ hôm nay sao được về sớm như thế?"

    Hạo ca nhi cảm kích liếc nhìn Dương ca nhi, trên khuôn mặt liền hồi phục nụ cười ôn nhuận, nhỏ giọng nói: "Tiên sinh hôm nay đưa bài tập về nhà ta đã làm xong, Linh tỷ tỷ nàng ở trong phòng cha mẹ đợi đó, hình như là có việc gấp gì, ta cho là bá mẫu bên kia xảy ra chuyện gì, cho nên, liền đến bên này chờ mọi người."

    Anh tỷ nhi nghe thì nhanh chóng tiến lên kéo tay Hạo ca nhi nói: "Linh tỷ tỷ vẫn không chịu theo nhà chúng ta cùng nhau đi Giang Nam sao? Tiểu đệ, chúng ta lại đi khuyên Linh tỷ tỷ đi, để nàng một mình ở kinh thành, trong lòng cha mẹ khẳng định sẽ không yên."

    Ba đứa bé cười cùng nhau chạy rước, Cẩm Nương lông mày nhăn nhíu, Linh tỷ nhi không chịu đi Giang Nam, thật ra là chuyện gì, cũng không biết đứa bé kia đến tột cùng là nghĩ như thế nào, lại không chịu đi Tôn gia, hôm nay lão thái thái thân thể còn khỏe mạnh, mẹ mình đã sớm phù chánh, thành chính thất của phụ thân , nếu Linh tỷ nhi đi Tôn gia, sẽ rất được chiếu cố, nhưng hài tử này. . . . . . Nhìn mới mười hai tuổi, nhưng lại chút lòng dạ, nếu nàng không muốn nói ra, người khác rất khó biết, hơn nữa, nàng vẫn biết điều hiểu chuyện, mình luôn thương tình nàng không phụ không mẫu, cho nên đặc biệt thương nàng, nếu nàng chịu đem ý nghĩ trong lòng nói rõ thì còn dễ một chút, nhưng mà, nghĩ mọi biện pháp, cũng không hỏi được nguyên do.

    Linh tỷ nhi thấy Anh tỷ nhi cùng huynh đệ Dương ca nhi vui vẻ trở về, thì liền cười hỏi: "Muội muội cao hứng như thế, chắc lại được Hoàng hậu nương nương thưởng tứ tốt gì rồi?"

    Anh tỷ nhi đối với việc trong hoàng cung thưởng đồ cũng không quá để ý, từ nhỏ đã bị thưởng quen rồi, nhiều lần nên thấy bình thường, bất quá, Linh tỷ nhi cũng rất ít nhận được hoàng thất ban thưởng, nên vừa nghe nàng nói như thế, thì nhanh chóng đem mấy vòng tay mình được trong cung ban thưởng ra, chân thành địa nói: "... đây này, tỷ tỷ nhìn xem thích cái nào, thì lấy chút ít đi đi."

    Anh tỷ nhi rất hào phóng, từ nhỏ được cái gì liền đem chia một chút cho Linh tỷ nhi, Linh tỷ nhi cũng thường sẽ chọn một vài món mà mình thích, những chuyện này vốn cũng không có vấn đề gì, nhưng mà lúc này, Linh tỷ nhi nghe thấy lời này hai má liền tái đi, trong mắt xẹt qua một tia u ám, cười khổ nói: "Đây là nương nương thưởng cho ngươi, ta không tiện lấy, muội muội vẫn nên thu hồi về đi, nhất là đồ Kiền ca ca đưa cho ngươi, ngươi nên cẩn thận cất giữ mới đúng."

    Anh tỷ nghe thì cảm thấy kỳ quái, cho là Linh tỷ nhi đang khách khí, hai tay cầm đồ liền đưa tới phía trước: "Thái tử ca ca hôm nay không có tặng ta cái gì cái gì, hắn. . . . . ." Nói đến chỗ này, Anh tỷ nhi nhớ tới hôm nay ở trong cung, lúc thái tử nói những lời kia, nàng dù sao cũng là con gái, lần đầu tiên có nam tử đối với mình nói những lời biểu lộ dù sao cũng sẽ xấu hổ .

    Linh tỷ nhi nhìn Anh tỷ nhi xưa nay đại đại liệt liệt nhưng khi nói đến thái tử , hiếm thấy vẻ xấu hỗ này, trong lòng liền chấn động, sắc mặt xanh hơn một chút, nụ cười đều có chút cứng lại: "Hắn như thế nào, chẳng lẽ Kiền ca ca lại đi khi dễ ngươi sao?"

    Anh tỷ nhi nghe được thì xấu hỗ hơn, đưa thứ trong tay hướng Linh tỷ nhi nhét, rồi xoay người bỏ chạy, vừa chạy vừa nói: "Nha, dù sao cái này cũng đưa cho ngươi, hắn. . . . . . Hắn như thế nào cũng không liên quan đến ta."

    Nhìn bóng lưng Anh tỷ nhi đi xa, Linh tỷ nhi có chút hoảng hốt, quay đầu nhìn thấy ánh mắt trong suốt của Dương ca nhi, bên trong còn chứa một tia tìm tòi nghiên cứu, ánh mắt nàng lóe lên, "Ca ca sắpđi Giang Nam rồi, nhưng mà Kiền ca ca cùng công chúa muội muội thì sao?"

    "Đúng vậy a, Linh muội cũng theo chúng ta đi đi, thái tử cùng công chúa cũng sẽ cùng cả nhà chúng ta Giang Nam đó." Dương ca nhi nhìn Linh tỷ nhi chằm chằm, rồi tùy ý nói.

    Linh tỷ nhi nghe được ánh mắt liền lóe lên, nghi ngờ hỏi: "Thái tử cũng sẽ đi? Sao có thể chứ, hắn không phải giúp lấy hoàng thượng quản lý việc triều chính sao?"

    Dương ca nhi nghe thấy thì cười to: "Hắn a, có người không nỡ rời xa, vì nàng, thái tử cũng không muốn làm nữa."

    Hạo ca nhi nghe thấy cũng hồ đồ, tin tức này quá mức chấn động, hắn không khỏi nhìn Dương ca nhi một cái, một bộ dáng trong lòng hiểu rõ, bộ dạng già dặn nói: "Thật sự sao? Kiền ca ca là vì tỷ tỷ mà muốn đi Giang Nam a."

    Linh tỷ nhi nghe lời này, cũng không ở lại nổi nữa, xoay người liền đi ra ngoài.
     
  4. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Phiên Ngoại 24

    Edit: Tiểu Tuyền

    Lúc này, Cẩm Nương cùng Lãnh hoa Đình tiến vào phòng, nhìn Dương ca nhi đang nhíu mày, Cẩm Nương liền nói: “Nhi Tử, còn có mấy ngày thôi là đi, nếu thật sự muốn chờ ngươi thành thân, ít nhất phải mất năm năm sau này, ngươi còn có năm năm thời gian để chọn lựa mà.”

    Dương ca nhi rất bất đắc dĩ nhìn Cẩm Nương một cái, “Nương, con nghĩ, con biết Linh tỷ nhi vì sao không chịu theo cả nhà đi Giang Nam liễu.”

    “Vì sao?” Lãnh Hoa Đình cùng Cẩm Nương cơ hồ đồng thời phát hỏi.

    “Bởi vì, nàng thích Kiền ca nhi, nàng là vì Kiền ca nhi mới muốn ở lại kinh thành , nếu không, bá mẫu thương nàng như vậy, nàng nên đi cùng bá mẫu để đoàn tụ mới đúng, lại bất luận thế nào khuyên cũng không chịu theo chúng ta đi. . . . . . Bất quá, chắc là ngày mai nàng sẽ thay đổi chủ ý đây.” Giọng nói của Dương ca nhi có chút lạnh, Anh tỷ nhi là muội muội của hắn, tuy nói Linh tỷ nhi cũng là muội muội, nhưng nếu như nàng có suy nghĩ muốn hại Anh tỷ nhi, vậy thì người làm ca ca như hắn sẽ không chút nào do dự mà bảo vệ Anh tỷ nhi.

    Cẩm Nương cùng Lãnh hoa Đình nghe lời này, sắc mặt đều chìm xuống, cẩm Nương nhíu mày nhìn về phía Lãnh hoa Đình: “Tướng công, việc này chàng thấy thế nào?”

    Lãnh hoa Đình tĩnh táo lắc lắc đầu nói: “Nàng ấy càng có ý nghĩ này, thì phải càng phải thừa dịp tình cảm chưa sâu nghĩ cách nàng ấy bỏ cuộc mới được, nàng cũng biết, phụ thân nàng ấy có thân phận. . . . . . thân thế như vậy, hoàng gia sẽ không thể nào tiếp nhận , tốt … hơn đừng để nàng ta hãm sâu vào, không bằng sớm đi khuyên tỉnh lại.”

    Cái chuyện này đã dậy lện rồi còn có thể khuyên tỉnh ? Cẩm Nương ở trong lòng khó xử, nghĩ đến nếu là Thượng Quan Mai ở đây, lấy tình cảm mẹ con nhiều năm của nàng cùng Linh tỷ nhi, chắc nàng cũng có thể khuyên được, bất quá, cũng may Linh tỷ nhi cũng còn nhỏ, còn có cơ hội để nàng bỏ đi tâm tư này, nên lúc này, bất kể như thế nào, cũng phải đem Linh tỷ nhi mang theo đến Giang Nam, cũng không thể tùy ý nàng làm càn nữa, sợ nhất chính là nàng sẽ đi theo con đường của Ngọc Nương.

    Dương ca nhi biết việc này cha mẹ sẽ tìm cách giải quyết, hắn cũng không suy nghĩ nữa, cùng cha mẹ cáo từ xong, liền lui ra ngoài, đi không bao xa, liền đụng phải Uyển tỷ nhi.

    Uyển tỷ nhi cũng biết chuyện hắn hôm nay tiến cung, thấy Dương ca nhi đến, thì liền cười như không cười nhìn hắn nói: “Ta có phải là nên hành lễ với ca ca không? Nghe người ta nói, Hoàng hậu nương nương đã quyết định ca ca làm phò mã rồi.”

    Lời này nghe thấy có mùi vị chua, ánh mắt sâu thẳm của Dương ca nhi nhìn về phía Uyển tỷ nhi, nghĩ đến tính tình công chúa thẳng thắng,thì không khỏi vênh càm nói, “Uyển muội muội, Nương ta nói ta còn nhỏ, hiện tại nói đến việc này, chẳng phải quá sớm một chút sao?”

    Uyển tỷ nhi nghe liền hừ lạnh một tiếng nói: “Người của huynh còn không đi, liền có người đem tin tức truyền từ trong cung đến, ca ca nếu có chuyện tốt, thì cần gì phải lừa dối ta, ta chúc phúc cho huynh là được, chẳng lẽ , ta lại đi tìm huynh ồn ào sao ?”

    Dương ca nhi nghe được thì có chút giận, “Ngươi đã biết tin tức rồi, vậy thì đã biết tâm ý của ta, cũng nên hiểu, ta không nói dối, cái gì chúc mừng vô lễ …, sau này không nên nói nữa mới tốt.”

    Uyển tỷ nhi nghe được thì ánh mắt sáng lên, lại không chịu ở trước mặt Dương ca nhi mất khí thế, chịu thua, nên nói: “Người truyền tin tức tự nhiên là chỉ nghe vài chữ vài câu , huynh. . . . . . Tâm ý của huynh ta làm sao hiểu, ngươi cũng không có cùng ta nói rõ ràng.”

    “Chỉ nghe có vài chữ vài câu, ngươi liền tin mười phần, còn đến trước mặt của ta đến hưng sư hỏi tội, Uyển muội, ngươi cũng quá nhạy cảm rồi, ngươi mới bao nhiêu tuổi chứ, vẫn nên bớt can thiệp vào việc này mới tốt, dù sao chúng ta đều còn nhỏ, chuyện tương lai ai cũng không thể nói rõ được?” Dương ca nhi có chút không đường chọn lựa, nhưng giọng điệu lại chân thành.

    Ai biết Uyển tỷ nhi nghe xong thì vành mắt nhi một hồng, lời này của Dương ca nhi thì khác hẳn ngày thường, ý trong lời nói của hắn rõ ràng nghiêng về công chúa, trong lòng nàng hoảng hốt, nước mắt liền chảy ra, nhìn kỹ Dương ca nhi một cái, rồi bưng lấy miệng, quay người chạy đi.

    Dương ca nhi nhìn bóng lưng di chuyển xa xa, trong tim đột nhiên cảm thấy có chút phiền não, thấp đầu, sau đó hướng trong phòng mình đi tới.

    Không qua hai ngày, thái tử liền dẫn trưởng công chúa cùng nhau đến Giản Thân Vương Phủ, thái tử vừa đến, Dương ca nhi liền đem hắn mời đi, hai người cho tất cả tùy tùng lui xuống, một mình ở trong phòng nói chuyện, Dương ca nhi vào thẳng điểm chính hỏi: “Ngươi chỉ thích một mình muội muội của ta đúng không?”

    Thái tử lông mày nhăn một cái, hỏi: “Tâm sự của ta ngươi không phải đã sớm hiểu sao? Thế nào còn hỏi lại ta? Cũng là ngươi, hừ, đứng núi này trông núi nọ, muốn hưởng tề nhân chi phúc à.”

    Dương ca nhi mặt hồng một cái, phất phất tay nói: “Chuyện của ta, trước để xuống rồi nói lại, ngươi hiện tại cần phải nói rõ rang với ta, có phải đối với cô nương khác cũng có ý hay không? Nếu phải, thì sớm để cho biết ta, muội muội nhà ta cũng tiện tính toán khác .”

    Thái tử luôn luôn hòa nhã, nghe xong lời này cũng tức giận, cười lạnh nhìn Dương ca nhi nói: “Ta tự hỏi đối với Anh tỷ nhi chung tình như một, nhưng còn ngươi, vừa cùng Hoàng muội của ta thân mật đồng thời, lại cùng Uyển tỷ nhi dây dưa không rõ, ngươi không đứng đắn như thế, là việc mà quân tử nên làm sao?”

    Dương ca nhi nghe được thái tử nói chỉ thích một mình Anh tỷ nhi, trong lòng thở ra một hơi, lại bị thái tử làm cho có chút ngượng ngùng, thấp đầu, ngại ngùng không tiện trả lời thái tử, trong lòng thuẫn nặng nề, hắn quả thực cũng không biết mình đến tột cùng là thích ai nhiều hơn, bây giờ nếu để hắn chọn, quả thật là chọn không ra.

    Thái tử nhìn ánh mắt mê mang của Dương ca nhi, thì không khỏi lắc lắc đầu, trong lòng biết hắn có thể không hiểu rõ tâm ý của mình, nên trịnh trọng hỏi: “Ta hỏi ngươi, nếu như một ngày kia, hoàng thượng hạ chỉ, muốn trưởng công chúa đi hòa thân, lúc đó ngươi sẽ như thế nào?”

    “Vậy sao được, nàng. . . . . . Nàng là vợ của ta.” Dương ca nhi vừa nghe, liền tức giận tiếng lớn nói.

    “Nhưng mà Hoàng Mệnh khó cãi, ngươi có thể làm sao?” Thái tử tựa tiếu phi tiếu nhìn hắn nói.

    “Vậy cũng không được, công chúa nàng. . . . . . Chính nàng cũng không nguyện ý, sao các ngươi có thể làm cho nàng đau lòng chứ?” Dương ca nhi thật nóng nảy, gân xanh trên trán cũng đều có chút nổi lên.

    “A, ngươi sợ nàng đau lòng cái gì?” Thái tử cười đến giảo hoạt, sau đó lại hỏi: “Hoặc là Uyển muội muội của ngươi cũng bị Lãnh Khiêm hứa gả cho người khác thì sao đây?”

    Dương ca nhi trầm mặc một lát, sau đó suy nghĩ thật lâu mới nói: “Nàng. . . . . . vậy trước phải xem người gả là người thế nào, nếu là như không có bản lĩnh, gia cảnh lại bình thường, thì không thể để cho nàng gả đi.”

    Thái tử nghe xong, thì thở dài một hơi, cười vỗ vỗ bả vai Dương ca nhi nói: “Ngươi hiện tại còn nhỏ, chờ qua vài năm nữa, ngươi sẽ biết tâm ý của mình.”

    Hai tháng sau, một nhà Giản Thân Vương Phủ cuối cùng cũng lên đường đi đến Giang Nam, Linh tỷ nhi kể từ thái tử tìm nàng nói chuyện qua một lần, liền không có đề cập việc muốn ở lại kinh thành nữa, mà Lãnh khiêm cũng không để Uyển tỷ nhi theo một nhà Cẩm Nương đi Giang Nam, mà đem nàng để ở lại kinh thành, đương nhiên, công chúa cũng không đi theo, chẳng qua là Dương ca nhi trước khi lên đường một ngày, đã tự mình đi vào trong cung, đem con diều mình tự làm đưa cho công chúa, công chúa vừa khóc vừa cười , tống biệt Dương ca nhi.

    << Phiên Ngoại hoàn >>
     
  5. thuanthienpvc

    thuanthienpvc Thần nghiện

    Tham gia ngày:
    10/3/18
    Bài viết:
    78
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    16
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyên cung cấp thùng rác nhựa:

    Thùng rác nhựa treo đôi dung tích 80 lít

    Thùng rác nhựa nắp kín dung tích 90 lít

    Thùng rác nhựa nắp hở dung tích 90 lít

    Thùng rác nhựa TR 240 L nắp kín

    Thùng rác nhựa TR 240 L nắp hở

    Thùng rác nhựa TR 120 L

    Thùng rác nhựa 120 lít

    Thùng rác nhựa có nắp 240 lít

    Thùng rác nhựa TR 60L

    Thùng rác composite 1000 lít

    Thùng rác nhựa H127

    Thùng rác nhựa

    Thùng rác nhựa đạp nhỏ

    Thùng rác nhựa

    Thùng rác TR 006

    Thùng rác

    Thùng rác lật trung 40 lít

    Thùng rác 9L

    Thùng rác 60 lít

    Thùng rác đen 120 lít

    Thùng rác lật trung 40 lít

    Thùng rác 9 lít

    Thùng rác cá heo

    Thùng rác gấu trúc

    Thùng rác chuột túi

    Thùng rác cá chép

    Thùng rác mickey

    Thùng rác 1000 lít



    CÔNG TY TNHH PHÁT TRIỂN SẢN XUẤT THƯƠNG MẠI THUẬN THIÊN
    (THUAN THIEN PRO CO.,LTD)
    Địa chỉ: Số 07, Lô M Khu Dân Cư Thới An, Đường Lê Thị Riêng, phường Thới An, Quận 12, TP Hồ Chí Minh (Tìm vị trí)

    Mã số thuế: 0313728887 (31/03/2016)

    Người ĐDPL: Võ Văn Quyết

    Ngày hoạt động: 05/04/2016

    Giấy phép kinh doanh: 0313728887

    Website: thuanthienpvc.com - ĐT: (08) 22117699
     

Chia sẻ trang này