Thuần Thú Sư - [ Nhân thú ] - Dạ Tử Vũ - [ 66 Chương ]

Thảo luận trong 'Xuyên Không' bắt đầu bởi Soái Ca, 3/10/16.

  1. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    [​IMG]

    Thuần Thú Sư

    Tác giả: Dạ Tử Vũ
    Thể loại: xuyên không, nhân thú


    Giới thiệu:



    Y Na vừa mới giảm béo thành công đang chuẩn bị thông báo cho người yêu ngoài ý muốn bị cuốn vào dị thế!

    Đầu tiên, nàng bị tinh tinh bắt!

    Tiếp theo, nàng cùng cọp ở chung!

    Lại có, đột nhiên có con báo đến cầu yêu!

    Vì thế dã thú đại loạn đánh nhau!

    Có người nói, được một người nam nhân theo đuổi là hạnh phúc, được hai nam nhân theo đuổi là siêu hạnh phúc, được nam nhân theo đuổi thành đàn chính là hạnh phúc trong hạnh phúc! Chính là, nàng lại được một đám dã thú theo đuổi, thì tính là cái gì? Có ai có thể nói cho nàng không, có ai không có ai không?

    Không cam lòng cứ như vậy trở thành kẻ yếu bị giành giật, nàng muốn cho mọi người biết, nữ sinh giảm béo thành công các ngươi không cản nổi, không cản nổi!
    Editor cảnh báo: truyện này H rất… khó nói!!! Đọc kỹ hướng dẫn sử dụng trước khi dùng. Đây là một truyện thú nhân thú vị, nếu bỏ các yếu tố H, thì có thể nói là một cuộc sinh tồn ở thời cổ đại, nam chủ sủng nữ chủ, rất dễ thương. Có thể so sánh với truyện 'Thú' của Ngô Niệm.
     
  2. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 1 Trở thành nữ nô

    Chuyện xưa phải kể từ chỗ nào đây?

    Nếu đi tìm căn nguyên nguồn gốc, vậy đầu tiên Liễu Y Na cảm thấy chính mình không nên tâm huyết dâng trào đi thi vào cái trường trung học trọng điểm gì đó.

    Giả như, nàng không có đi thi vào cái trường trung học đó, như vậy làm sao sẽ gặp đến tiền bối khác phái làm cho tim nàng đập thình thịch?

    Giả như, nàng không có cảm thấy được thầm mến thì thật vất vả cho nên muốn đi thông báo, cũng sẽ không ngại vì mình rất ‘đầy đặn’ mà quyết định giảm béo xong mới đến thông báo.

    Giả như, không phải bởi vì giảm béo ba năm thành công, đến lúc tiền bối đã trở thành sinh viên hàng hải hẹn nàng gặp mặt ở bờ biển, làm sao sẽ nhìn thấy một cô bé con té xuống biển, mà nổi máu thánh mẫu đi giúp người ta.

    Y Na nhìn những ‘con người’ tụ tập trước mắt, trong lòng vô cùng sợ hãi, đây là muốn ăn nàng luôn phải không? Thân hình bọn họ cao đến kinh ngạc, lại giống như không phải con người, cách ăn mặc cũng cực kỳ đặc biệt. Có một số, còn đeo đủ loại đầu lâu động vật trên cổ, cũng may là không có đầu người, nếu không nàng sớm đã dọa đến té xỉu !

    Cực kỳ may là, khi bọn họ nhìn thấy nàng, tựa như chỉ vào quần áo của nàng, lại tựa như phủ định cái gì đó, sau đó đều lắc đầu thở dài giải tán!

    May là, bọn họ biết dùng ngôn ngữ nói chuyện, không phải dã thú gì đó! Hơn nữa có một chút giống với tiếng Trung, có cùng một loại cách thức diễn đạt, nếu nói chậm một chút nàng còn có thể nghe hiểu vài phần, nói quá nhanh nàng liền nghe không hiểu lắm.

    Giống như hiện tại con tinh tinh lông trắng hung hăng trừng mắt nhìn nàng một cái, nói một đoạn với tốc độ rất nhanh.

    Y Na phân tích, đại khái là đang mắng nàng.

    Nàng lại không trêu ai chọc ai, mới vừa bị hắn xách lên khỏi mặt nước còn không đến nửa giờ. Ngay cả một chút thức ăn này nọ cũng chưa cho nàng ăn, đã bị xách tới nơi này, bị người ta vây nhìn, hiện tại còn mắng nàng, quả thật là dị tộc, không thể nói lý a!

    Nàng không biết rốt cuộc mình đã đi đến loại thế giới nào, chỉ biết là đã xuyên qua.

    Rõ ràng hẹn tiền bối gặp mặt, giấc mộng lập tức sắp thành hiện thực, hiện tại lại bị một đám người quái dị trói đứng lại, nàng càng nghĩ càng buồn bực, mấy lần muốn khóc, lại bởi vì nơi này toàn các loại người quá mức kỳ quái, cho nên không thể nào khóc ra.

    Trên con đường cát bụi đầy trời có ba người đi tới, Y Na thấy bọn họ so với mấy vượn người này thì giống người hơn một chút.

    Đương nhiên chỉ là bộ lông, những chỗ khác, như hình thể vẫn cao hơn so với nhân loại bình thường rất nhiều.

    Tóc bọn họ đều rối tung lên, một tóc tím, một tóc vàng, một tóc đen. Trên mặt đều có chút lông tơ, nhưng cũng có thể nhìn đến làn da cùng ngũ quan.

    Không giống với mấy người vượn bên cạnh nàng, trên mặt giống như Tôn Ngộ Không, ngoại trừ mắt cùng mũi, mấy chỗ khác đều bị bộ lông chiếm đóng.

    Còn có một chút rất kỳ quái, Y Na phát hiện bọn họ cùng những người khác nơi này đều khoác da thú trên người, trên lưng buộc da thú, ngay cả trên chân cũng là da thú.

    Nàng thấy vô cùng kinh ngạc, bởi vì nơi này chắc là không có vải bố gì đó, cho nên mọi người đều mặc quần áo làm từ đủ loại da thú.

    Đang nghĩ ngợi, người tóc vàng đột nhiên nhảy lại đây, đúng vậy, hắn là nhảy, hơn nữa động tác thập phần nhanh nhẹn. Hắn đột nhiên túm lấy Y Na, xoay nàng qua trái lại qua phải. Sau đó hắn quẹt ngón tay trên mặt hắn một cái, mặt quay về phía sau cười cái gì đó.

    Y Na muốn giãy, nhưng mới bị sặc nước không có khí lực, hơn nữa sức của hắn cũng quá lớn.

    Đang nghĩ ngợi, đột nhiên thân thể bị hắn ném bay, còn không kịp thét chói tai, đã bị người tóc đen nắm trong tay. Hắn cúi đầu nhìn nhìn nàng, vẫn như cũ lắc đầu, sau đó lại duỗi tay ra ném nàng cho vị tóc tím kia. Đáng tiếc vị tóc tím căn bản không có động tay, lãnh ngạo nhìn chỗ khác.

    Y Na bay qua mặt hắn, trực tiếp đáp xuống trên mặt đất.

    Nàng ăn một miệng cát, cả người đau muốn chết.

    Đầu tiên nàng dùng tay trái sờ sờ tay phải, nhìn một cái xem mình có phải xuyên qua thành quả cầu hay không, cho nên mới bị người ta ném đi như vậy. Hoàn hảo, tay trái cùng tay phải đều có năm ngón tay. Cái này chứng minh nàng vẫn là người.

    Phun cát trong miệng sạch sẽ, chợt nghe người tóc vàng chậm rãi nói: “Đáng tiếc…..” Vài từ sau nàng nghe không rõ lắm, bất quá đoán ý tứ là nàng không đẹp.

    Không đẹp thì không đẹp, nếu là trước kia Y Na có lẽ không tự tin như vậy, chính là vừa mới giảm béo thành công cho nên nàng tự thấy tướng mạo cũng dễ nhìn, nhất định quan niệm thẩm mỹ của những người này không giống người thường mới có thể như thế.

    Đang nghĩ ngợi, đột nhiên nghe có tranh cãi ầm ĩ, sau đó cái người vượn kia có vẻ rất cao hứng chạy hướng một người vượn có thân hình nhỏ hơn hắn một chút, là một nam nhân có chút gầy yếu. Nam nhân kéo da thú trên lưng xuống, sau đó chỉ chỉ Y Na, hơn nữa thử nhe răng với nàng.

    Hắn có một đầu tóc màu rám nắng hổn độn, tuy rằng so với người khác gầy yếu hơn một chút, nhưng đối với Y Na mà nói, vẫn không phải hình thể người bình thường. Nàng thấy trên mặt người vượn lộ ra một loại biểu tình khác, có thể gọi là cao hứng.

    Hắn tùy tay xách Y Na như xách đồ vật giao cho người vượn kia nói: “Nữ nô này hiện tại là của ngươi.” Những lời này nói khẳng định cực kỳ, cho nên tốc độ cũng không mau.

    Y Na nghe hiểu, nàng đã bị người ta bán, còn thành nữ nô của kẻ khác. Nữ nô là như thế nào nàng không hiểu, nhưng cũng không muốn trở thành nữ nô chút nào, vì thế nàng lắc đầu từ chối.

    Bất đắc dĩ tay bị cột chặt, nàng không còn khí lực. Càng thêm đáng giận chính là, người nọ tiếp nhận xong liền khiêng nàng trên bả vai, phát ra một tiếng hô đắc ý xong liền chỉ núi đá gần đó mà đi đến.

    Nàng không biết hắn muốn đem mình đi đâu, đáy lòng nảy lên bất an, nhìn đám người còn lại cầu cứu.

    “Cứu mạng, van cầu các ngươi cứu ta, ta không muốn đi cùng hắn…… Cứu mạng……”

    Đáng tiếc bọn họ ngay cả liếc mắt cũng không thèm liếc nàng một cái.

    Y Na hiện tại đã không có tâm tư quan sát xung quanh, bởi vì đầu của nàng treo ở phía sau lưng nam nhân tóc bờm ngựa này, vừa vặn nhìn thấy hắn vừa đi vừa kéo da thú trên thân xuống.

    Bịch một tiếng, da thú bị hắn ném xuống đất. Nàng nhìn thấy cái mông nam tính đầy lông mao. Dài rộng, rắn chắc, thoạt nhìn rất có lực.

    Y Na muốn khóc, nàng đã biết nữ nô có nghĩa gì rồi.

    Đây chắc là nam nhân vừa mới tiến hóa thành loài người, có lẽ vội vả muốn nữ nhân, cho nên mua nàng. hơn nữa còn chưa có đi tới núi đá đã muốn làm cái chuyện kia.

    Lớn như vậy, nàng thật ngoan ngoãn, đến ngay cả hôn cũng chưa từng thử một lần.

    Bây giờ đã thấy được mông nam nhân, kế tiếp còn sắp bị hắn đè xuống ăn luôn sao?

    Đầu tiên, thân hình hai người chênh lệch quá lớn. Nàng chỉ cao có một mét sáu lăm, mà đối phương chỉ sợ không phải một mét chín thì cũng là hai mét. Theo thân hắn cao như thế có thể phán đoán ra cái nơi kia của hắn lớn bao nhiêu, vậy nàng chẳng phải cũng bị tàn phá thê thảm sao?

    Trơ mắt, mấy người dị thế này xem ra đều vô cùng lạnh lùng, như vậy chỉ có thể dựa vào chính mình cứu lấy mình. Nghĩ như vậy, Y Na trấn định lại. Ba năm trước nàng cố giảm béo, quá trình đó cũng giúp rèn luyện sức khỏe cùng tính tình của nàng.

    Nàng nắm chặt tay thành quyền, thành quả này không thể uổng phí, nhất định phải để cho người khác biết cô gái giảm béo các ngươi không đụng nổi!

    Nam nhân đi đến một tảng đá lớn, đặt nàng xuống đất, sau đó ném da thú trên thân xuống, đột nhiên nằm úp sấp áp lên.

    Nàng hoảng sợ, vội vàng trấn định cười nói: “Bị trói, không thoải mái, ngươi hiểu không? Có thể cởi ra, như vậy chúng ta sẽ thoải mái một chút.”  

    Nam nhân ngẩn ra, sau đó suy nghĩ một chút, tựa hồ đã hiểu. Hắn cười ha ha, Y Na nhân cơ hội nhìn bốn phía, thậm chí nhìn thấy có hai nam nhân ở bên cạnh bọn họ, nhưng chắc là chỉ nghĩ liếc mắt bọn họ nơi này một cái, nên làm cái gì liền làm cái đó đi.

    Xem ra, ở nơi này mấy kiểu chiến đấu dã ngoại vô cùng bình thường, không thể trách bọn họ đứng nhìn.

    Cười xong, nam nhân liền duỗi tay kéo Y Na lại, sau đó ngón tay nới lỏng mấy sợi dây trói nàng.

    Y Na vừa mới xoa xoa tay, đã thấy nam nhân bổ nhào đến đè nàng xuống đất, tiếp theo thô bạo xé áo khoác nhung của nàng. Đây chính là quà tặng sinh nhật mẹ nàng đưa cho của nàng, rất đắt tiền.

    Nàng vừa sợ vừa giận, quay đầu tránh thoát đầu lưỡi liếm tới của nam nhân. Đột nhiên một ngón tay chỉ sau lưng hắn nói: “Xem kìa, máy bay……”

    Hắn đương nhiên không hiểu tứ của nàng, nhưng theo phản xạ quay đầu lại nhìn. Thừa dịp này Y Na vung hay ngón tay, chọc thẳng vào mắt hắn, nói: “Ta chọc con mắt……” Chiêu phòng thân nàng học giỏi nhất.

    Nhớ lúc trước, người khác học mấy chiêu phòng thân là vì phòng thân, còn nàng là vì giảm béo. Cho nên so với người khác càng cố gắng hơn, tự nhiên cũng học giỏi nhất.

    Chính là, nàng quên thân thể nam nhân này cấu tạo không giống người bình thường. Hai mắt cách nhau khá xa, ngón tay của nàng chỉ chọc được vào con mắt trái của hắn.

    Tròng mắt là nơi mềm yếu nhất trên cơ thể, nam nhân kia lập tức đau đến kêu to nhảy dựng lên.

    Y Na chỉ biết hắn phản ứng như vậy, mình sẽ đồng thời nhảy ra ngoài. Tuy rằng hiện tại thể lực không đủ, nhưng chỉ cần bình tĩnh hành động vẫn có thể thoát ra. Nàng hít vào một hơi, chuẩn bị công kích lần tiếp theo.

    Nam nhân tóc bờm ngựa bị nàng chọt bị thương, lập tức phẫn nộ, rống to lên một tiếng, con mắt lành đột nhiên biến thành đồng tử của dã thú. Giống như mèo, đồng tử có hình dạng đứng thẳng.

    Y Na đã sớm đoán được bọn họ có thể không phải người, nhưng đột nhiên đồng tử biến thành dọa người như vậy, nàng không khỏi thối lui hai bước mới đứng vững.

    Nam nhân không để cho nàng có cơ hội đứng vững, đột nhiên vung tay tát một cái. Y Na biết bàn tay này nếu đánh tới, nàng không chết cũng trọng thương. Vội lấy lại tinh thần, nhanh chóng ngồi chồm hổm né xuống.

    Nam nhân dáng người cực cao, cho nên muốn chụp được nàng thì phải hơi cúi đầu mới có thể.

    Hơi do dự, lực đạo liền không mạnh, tốc độ cũng không nhanh như vừa mới nãy.

    Y Na liền lợi dụng điểm ấy né cái tát của hắn, liếc mắt thấy được hai khối ‘quả đào’ cực đại ngang qua tầm mắt. Không khỏi nghĩ đến một chiêu, nhấc chân đá tới nơi đó, ngoài miệng còn không quên thói quen kêu một tiếng: “Hầu tử thâu đào!” (Theo google, hầu tử thâu đào là tên một chiêu võ rất ác, bắt chước tư thế hái đào của Tôn Ngộ Không, thò tay bóp… Nghe nói nạn nhân trúng chiêu trong khoảnh khắc choáng váng mặt mày, trời đất đảo lộn. Đau thật.)
     
  3. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 2 Giành đến cướp đi

    Một chiêu này là bởi vì nàng cùng sư phụ dạy võ phòng thân nghĩ tới trong khi đấu, bởi vì vô luận như thế nào nàng cũng không thắng được vị sư phụ đó, liền suy nghĩ đến chiêu này.

    Hơn nữa kỳ quái chính là trăm lần như một, nàng quát to một tiếng ‘hầu tử thâu đào’, vị sư sự đó theo bản năng sẽ nhìn tay nàng, cho nên nàng liền sửa thành dùng chân đi ‘thâu đào’.

    Kết quả làm cho vị sư phụ đó yên lặng không nói gì, hai mắt lệ rưng rưng tiễn nàng ra trường, cũng nói với hiệu trưởng, nếu hiệu trưởng lại phê chuẩn nàng vào trường học, hắn nhất định từ chức.

    Hiện tại nam nhân kêu rên ôm lấy nơi bi thương của mình lăn lộn trên mặt đất, tuy nói hình thể hai người rất chênh lệch, nhưng đó cũng là nơi yếu ớt nhất của nam nhân, bị Y Na đạp một cước thật mạnh như vậy lập tức muốn thành thái giám rồi.

    Y Na thấy hắn ngã xuống, nhẹ nhàng thở ra, vội vàng nhân cơ hội chạy đi.

    Lại nghe nam nhân kia đột nhiên ngửa mặt lên trời tru lên một hồi, nàng cả kinh, hay là hắn kêu đồng bọn tới? Quả nhiên, phía trước xuất hiện hai nam nhân chặn đường.

    Y Na thấy bọn họ xoa hai tay mở hai chân, giống động tác của động viên bóng rổ phòng ngừa cầu thủ đối phương chạy tới. Ngay cả lo lắng cũng không có thời gian, liền trượt người chui qua chân một nam nhân chạy tiếp.

    Đồng thời cũng 囧 một chút, bởi vì nam nhân nơi này không có mặc quần lót. Vừa trượt, nhìn thấy một mảnh đen tuyền, nàng cơ hồ ngã xuống đất hôn mê, ôi bi thương quá, một đời trong sạch của nàng, cứ như vậy mà bị hủy!

    Hai nam nhân không nghĩ tới nàng phản ứng nhanh như vậy, xoay lại muốn chộp tới. Y Na quay lại liền tung trái tung phải một quyền, đạp vào khớp sau gối của hai nam nhân. Bọn họ chỉ cảm thấy chân mềm nhũn, khuỵu gối quỵ xuống.

    Y Na hiện tại thực cảm kích chính mình học nhiều công phu như vậy, vốn ở niên đại hòa bình chỉ có thể dùng để rèn luyện thân thể, chưa từng nghĩ đến sẽ có một ngày đánh người hữu dụng như thế. Khi nàng chưa kịp cảm động, đã thấy phía trước bốc lên một mảnh cát bụi. Vội vàng ổn định thân mình, đã thấy mười mấy nam nhân chạy tới, trong đó còn có ba nam nhân thập phần cường tráng kia.

    Rồi sau đó, cái tên tóc bờm ngựa cùng hai gã đứng chặn cũng đuổi theo. Lần này là trước có sói sau có cọp, nguy hiểm!

    Y Na thấy tên tóc bờm ngựa ngay cả da thú cũng không thèm mặc, trần trụi nổi giận đùng đùng đuổi theo nàng.

    Đối với ‘tiểu đệ’ của hắn, nàng tự động không dám nhìn, chỉ nhìn thân trên của hắn.

    Hắn chỉ vào nàng, rống lớn vài tiếng, lại nói lớn tiếng mấy câu. Tiếp theo hướng Y Na chộp tới.

    Lần này chộp không phải là thắt lưng của nàng mà là tóc của nàng.

    Y Na lui về phía sau một bước, phát hiện nàng đã không còn chỗ chạy, chỉ cầu tên đó sẽ không bởi vì tức giận mà đánh bị thương mình.

    Nếu thực sự như vậy, đành phải liều mạng. Tuy thắng là không có khả năng, nhưng còn có thể thừa dịp náo loạn để đào tẩu.

    Nam nhân kia oa oa kêu to, móng tay sắc bén như của động vật đã sắp phóng đến trước mắt.

    Phía sau Y Na là hai nam nhân, nàng không nghĩ chủ động dâng tặng chính mình cho người ta bắt giữ, liền vươn tay tát tay của hắn.

    Một tiếng ‘bốp’ vang lớn, mấy nam nhân hình như đều giật mình. Mà Y Na thu tay về xoa ở sau lưng, đau quá, da này tựa hồ là da con nhím, đánh vào đau muốn khóc.

    Tên bóc bờm ngựa xấu hổ quá hóa giận, tiếp theo lại chụp tới.

    Y Na đang nghĩ ngợi, dùng phương pháp gì mới đánh bại được hắn, thì đột nhiên xuất hiện một bàn tay trắng chắn trước mặt nàng. Nếu cái tay kia không có lông tơ màu trắng vàng tinh tế, nàng còn cho rằng đó là tay của một người bình thường.

    Là nam nhân tóc tím, hắn muốn làm cái gì?

    Vừa mới nãy lúc nàng kêu cứu mạng, bọn họ chỉ thờ ơ, sao hiện tại đột nhiên ra tay ngăn trở.

    Bất quá nàng xem ánh mắt đối phương, cảm thấy được hình như nó tỏa sáng, tựa hồ như muốn ăn tươi nuốt sống nàng.

    Không sai, tên tóc bờm ngựa nhíu mày gầm nhẹ một tiếng. Nam nhân tóc tím cũng rống lại một tiếng, thanh âm trầm thấp, giống như âm thanh khiêu chiến của động vật.

    Bọn họ rống, nam nhân tóc vàng bên kia cũng rống theo.

    Kế tiếp, lại có năm ba nam nhân cũng phát ra tiếng rống âm điệu khác nhau nhưng ý tứ thì giống.

    Y Na không hiểu, nàng không biết ngôn ngữ động vật, làm sao có thể hiểu được.

    Vì thế ánh mắt liếc trái liếc phải chuẩn bị thừa dịp náo loạn mà bỏ trốn, chính là đột nhiên xuất hiện thêm một kẻ bên cạnh. Chỉ cảm thấy hai tay căng thẳng, cả thân hình nàng liền bị bắt lấy. Tiếp theo nàng bị nam tử mặc áo da thú đen trói một bên.

    Còn may lần này trói nàng là da thú, cho nên không đau giống dây mây. Làm cho nàng khó hiểu chính là nam nhân này gầm rú là có ý tứ gì, bọn họ muốn làm cái gì? Bất quá, nàng rất nhanh biết ý bọn họ.

    Đấu thú, hơn nữa là vật lộn, không lưu tình chút nào.

    Nam nhân đánh nhau nàng đã gặp nhiều, nhưng đánh ác như vậy nàng mới lần đầu nhìn thấy. Hơn nữa mấy nam nhân này đều có sức lực rất lớn, một quyền liền có thể đánh nát xương cốt đối phương, thậm chí đánh chết.

    Rất nhanh, trong mũi của nàng đầy mùi máu.

    Không dám nhìn nữa, nàng quay đầu sang một bên. Rốt cuộc đây là cái thế giới gì, vì sao có thể nói đấu liền đấu, lại trói một tên nhỏ bé ốm yếu như nàng ở một bên nhìn. Muốn nàng làm nhân chứng sao? Nàng chưa có qua lớp đào tạo trọng tài nào hết.

    Âm thanh đánh nhau càng ngày càng nhỏ, nhưng Y Na vẫn không dám nhìn tới, thầm nghĩ phải đào tẩu như thế nào. Đột nhiên nàng cảm thấy mình bị một cái bóng rất lớn bao trùm, khi ngẩng đầu gặp một bóng dáng màu tím đứng ở phía trước nàng.

    Da thú trên người hắn đã bị xé rách hơn phân nửa, lông nhung trước ngực cũng dính máu.

    Nhưng hắn lại tràn đầy kiêu ngạo cùng hưng phấn, nói với Y Na ba chữ, tốc độ rất chậm cho nên nàng hiểu.

    Hắn nói là: “Ta thắng……” Sau đó đột nhiên xách Y Na lên, không cần dùng sức đã nâng nàng qua đỉnh đầu, lớn tiếng gầm rú lên.

    Mấy nam nhân bên cạnh gầm nhẹ lên vài tiếng! Giống như tán thưởng hắn.

    Đầu óc Y Na có chút mơ hồ, nhớ rõ mới vừa rồi nàng vẫn là bị người đá tới đá lui như trái bóng, làm sao bây giờ lại biến thành cúp vô địch được nâng thấp nâng cao rồi. Đang lúc nàng bị nâng đến choáng váng đầu là lúc, nam nhân tóc tím buông nàng, sau đó lắc lắc đầu.

    Đây là ý gì, nặng quá không nâng nổi?

    Y Na đang đoán, liền thấy nam nhân tóc tím nói cái gì đó với nam nhân tóc đen. Hắn gật gật đầu, sau đó rời đi.

    Nam nhân tóc tím lại đưa Y Na đến chỗ núi đá, chọn một chỗ bằng phẳng thả nàng xuống.

    Y Na muốn khóc, thì ra là thay đổi nam nhân mà thôi. Trốn thoát từ trong tay nam nhân kia, kết quả lại rơi vào tay nam nhân này, lần này này tựa hồ không dễ đối phó như nam nhân tóc bờm ngựa rồi. Chỉ cần so hình thể mà nói, tên này cường tráng hơn tên kia không biết bao nhiêu.

    Sớm biết sẽ bị quái vật phá thân, không bằng tuyển cái tên kia gầy một chút thì tốt hơn.

    Nhưng nàng đã hiểu lầm, nam nhân tóc tím cũng không có đụng nàng, mà là nhìn chung quanh tìm mồi lửa.

    Chỉ chốc lát sau, nam nhân tóc vàng cũng đến, hắn bị thương nặng, nửa bên mặt sưng lên, nhưng tựa hồ cũng không có oán hận nam nhân tóc tím, ngược lại hắn còn chỉ trỏ mặt Y Na.

    Nam nhân tóc tím thỉnh thoảng nhìn nàng, sau đó đột nhiên đi tới, dùng thanh âm trầm ổn hỏi nàng cái gì đó. Y Na thật sự nghe không hiểu, lắc lắc đầu.

    Nam nhân tóc tím đại khái nghĩ nàng sợ, cho nên đã tháo da thú cột trên người nàng xuống. Y Na lắc lắc cánh tay, cảm thấy được bây giờ đào tẩu là không có khả năng, chỉ có thể tìm cơ hội. Vì thế chỉ ngồi dậy, thân hình lui về phía sau bước ra một chân, chỉ cần nếu có cái gì phát sinh ngoài ý muốn, nàng lập tức đào tẩu.

    Nam nhân tóc tím tựa hồ cảm thấy bất mãn vì nàng không nói, vì thế lại hỏi rất nhanh một câu.

    Y Na sợ hắn thật sự tức giận mà hợp sức với nam nhân tóc vàng động thủ, vì thế cố gắng cùng hắn trao đổi. Nàng chậm rãi nói: “Ngươi có thể nói chậm một chút không? Ta nghe không hiểu……”

    Còn may, nam nhân tóc tím tựa hồ hiểu được lời của nàng. Hắn bắt đầu tận lực nói chậm, hỏi: “Ngươi là nữ nô của ai, con ngươi đâu?”

    Y Na nghe lùng bùng đầu óc, nàng giống phụ nữ đã sinh con sao? Rõ ràng chỉ có mười bảy tuổi, lại bị người ta hỏi, con đâu? Nếu là bạn, bạn sẽ có cảm tưởng gì? Đúng vậy, hiện tại Y Na rất muốn phát điên, chính là đối mặt với hai tên không phải đồng loại của mình, nàng chỉ có thể nhẫn nại.
     
  4. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 3 Tử Hổ

    Y Na lo lắng ít nhất hai mươi giây phải trả lời như thế nào, lại nhìn thấy nam nhân tóc tím đã có chút không kiên nhẫn, nghiền mặt đất gầm nhẹ một tiếng, nàng mới đáp: “Ta còn chưa kết hôn…… Ở đây chắc phải nói là thành thân đúng không? Tóm lại, ta còn chưa có lập gia đình cho nên……” Các bạn hẳn là biết, đối với một cô gái chưa chồng mà hỏi vấn đề đứa nhỏ, đây là chuyện tình thất lễ đến cỡ nào.

    “Con ngươi ở nơi nào mau nói, ngươi bảo hộ nó không được.” Giọng của nam nhân tóc tím vô cùng trầm thấp, hẳn là tức giận.

    Y Na cảm thấy nói chuyện cùng bọn họ phải thẳng nói thẳng, vì thế thẳng thừng nói: “Ta không có con.”

    Nam nhân tóc tím ngẩn ra, biểu tình thoải mái lên. Nhưng là nam nhân tóc vàng ở phía sau lắc đầu, sau đó nâng ngón tay chỉ bộ ngực Y Na nói một chuỗi từ.

    Nam nhân tóc tím quả nhiên nhìn bộ ngực của nàng, sau đó tay nắm chặt.

    Y Na không nghĩ tới nam nhân này lại quang minh chính đại nắm bộ ngực nữ nhân, nhéo, cấu, cào, sau đó nhíu mày. Này thật sự là rất tổn thương tự tôn, ít nhất kích cỡ của nàng cũng là bình thường, cũng không phải bằng phẳng như sân bay mà đả thương người như vậy. Nàng thẹn quá hóa giận, tay nắm tay nam nhân tóc tím gỡ ra.

    Nam nhân tóc tím lại nói một chuỗi nàng nghe không hiểu, tiếp theo đánh một quyền trên mặt đất, cát bụi bay loạn. Y Na cảm thấy hắn là đang uy hiếp nàng, chính là vì cái gì? Đang muốn hỏi, liền nghe nam nhân tóc tím chậm rãi nói: “Rõ ràng đang ở thời kỳ có vú, cũng dám gạt ta.”

    Y Na thật hết chỗ nói rồi, nàng cho dù suy nghĩ miên man cũng chưa từng nghĩ tới sẽ bị một người nam nhân chất vấn chuyện có đứa nhỏ hay không. Nếu không như thế, hắn còn nắm, cấu, cào bộ ngực nữ tử, sau đó nói nàng là đang thời kỳ có vú. Đây là ô nhục, ô nhục vô cùng.

    Nàng cơ hồ thẳng lưng lên, lớn tiếng nói: “Ngươi mới đang thời kỳ có vú, cả nhà ngươi đều đang thời kỳ có vú. Nữ nhân chỗ các ngươi thời kỳ có vú sẽ không có sữa sao? Mới vừa rồi ngươi sờ soạng, nơi này của ta không phải nên chảy sữa sao?” Ưỡn ngực chứng minh chính mình ‘trong sạch’ không có sữa.

    Không nghĩ tới chính là, động tác nam nhân tóc tím cực nhanh, đột nhiên ra tay, một tay giữ chặt lấy nàng trên mặt đất, sau đó một tay lại nắm ngực của nàng lần nữa, lần này còn dùng sức nhéo nhéo. Khí lực hắn rất lớn, Y Na chỉ cảm thấy ngực nàng một trận hít thở không thông, thiếu chút nữa hôn mê đi. Còn may, sau khi phát hiện quả thật không có sữa chảy ra, nam nhân tóc tím buông tay, hơn nữa còn kéo nàng đứng lên như cầm con búp bê dựa vào vách đá.

    Hắn nói gì đó với nam nhân tóc vàng, nam nhân kia cũng cực kỳ tò mò nhìn Y Na vài lần, sau đó cả hai không hề nói gì nữa.

    Y Na sớm đã tức giận đến hết chỗ nói rồi, chính mình hôm nay bị một tên khác loài ăn đậu hủ hai lần, thù này không báo không là thiếu nữ. Đang nghĩ ngợi, gặp người tóc đen xuất hiện. Mà trong tay hắn lại xách một con quái vật có đầu vừa giống dê vừa giống ngựa.

    Hắn buông quái vật, sau đó lột da. Y Na phát giác hắn căn bản không có dùng dao, mà là dùng móng tay thoải mái rọc bụng quái vật, sau đó móc nội tạng ra. Hắn vất vài thứ sang một bên, xé từng khối thịt ra.

    Tiếp theo nam nhân tóc vàng tiếp nhận, lấy một cành cây đã tước nhọn xiên thịt, nướng trong lửa.

    Y Na thấy rất kỳ quái, bởi vì lấy nhánh cây này thịt nướng, chỉ sợ thịt chưa chín, nhánh cây đã cháy rụi. Nhưng rõ ràng là nàng lo lắng nhiều. Bởi vì nhánh cây kia tựa hồ không bị lửa thiêu, chờ thịt đã phát ra mùi thơm, nó vẫn không có bị cháy.

    Nam nhân tóc tím kể từ sau khi nam nhân tóc đen trở về liền ngồi ở bên người Y Na, thịt nướng xong hắn đem khối thịt thơm phức giơ lên trước mặt nàng.

    Y Na nhìn thấy khối thịt trước mắt lớn như quả bong bóng mà run rẩy, bởi vì nàng giảm béo đã muốn hoàn toàn thành người của chủ nghĩa đồ chay, hiện tại ăn khối thịt này, không biết nàng phải thu thêm bao nhiêu cân. Bất quá chịu sức ép lâu như vậy nàng quả thật đói bụng, tiếp nhận lấy, cắn một ngụm.

    Kỳ quái, thịt còn có vị muối. Hay là, lúc nãy nam nhân tóc vàng bỏ gì đó đen đen vào, nàng còn tưởng là thuốc độc, thì ra là muối.

    Bất quá, ăn được mấy miếng nàng ăn không vô nữa. Bởi vì nàng phát hiện thịt này cũng không có chín, hai miếng sau còn có máu loãng, nàng ăn không vô. Vì thế, cắn sang chỗ khác, hai miếng lại có máu. Ngẩng đầu nhìn ba nam nhân, nam nhân tóc vàng cùng tóc đen đều không có đụng thịt, mà nam tử tóc tím đang chăm chú tự nhiên ăn.

    Hắn hoàn toàn không để ý thịt có máu loãng hay không, ăn ngon lành. Y Na cắn được miếng thứ năm, hắn đã ăn hai khối thịt to như trái banh. Sau đó tựa hồ no rồi, liền đem thịt thừa thả vào đống lửa.

    Lúc này, hai nam nhân kia mới bắt đầu ăn. Bọn họ ăn rất nhanh, lúc ăn cũng không có nói nhiều. Y Na nghĩ tới dã thú quần cư, tựa hồ là thủ lĩnh ăn thịt trước mới đến phiên phía dưới ăn. Chắc là nam nhân tóc tím có địa vị rất cao.

    Đang nghĩ ngợi, liền gặp nam nhân tóc tím nâng nâng thịt trong tay nàng, ý tứ là kêu nàng tiếp tục ăn.

    Y Na thấy máu loãng thật sự ăn không vô, hơn nữa chính mình quả thật no rồi. Nàng đem thịt cũng thả lại vào đống lửa, nói: “Ta đã no rồi.”

    Nhưng nam nhân tóc tím cố chấp lấy thịt lại, ra lệnh nói: “Ăn đi, ngươi rất nhỏ gầy .”
    Y Na không nói gì, nàng thật vất vả mới giảm cân đến hình thể này. Mà hiện tại, lại bị người ta nói rất nhỏ gầy. Nàng nhìn nhìn khối thịt, nhắm mắt lại cắn một ngụm, sau đó cơ hồ chỉ nuốt chứ không dám nhai, lại đem thịt thả vào đống lửa.

    Lúc này nam nhân tóc vàng đã ăn xong, hắn xoa xoa miệng nhìn Y Na, chậm rãi nói: “Nàng ăn ít như vậy, không có sức mạnh nhưng có thể đánh bại ba nam tử?”

    Y Na phát hiện ngôn ngữ bọn họ dùng cũng không quá giống nhau, cho nên câu này hẳn là nàng hiểu đúng một nửa.

    Nam nhân tóc tím cầm khối thịt trong đống lửa ra, trực tiếp đưa đến bên miệng Y Na. Nàng bất đắc dĩ vỗ vỗ bụng nói: “Còn ăn như vậy sẽ vỡ bụng chết.” Động tác như vậy đại khái có thể cho thấy nàng ăn rất no, cho nên nam nhân tóc tím buông thịt xuống, nhưng vẻ mặt thập phần bất mãn.

    Y Na mới mặc kệ hắn là bất mãn hay là vừa lòng, nàng thầm nghĩ phải đi về, ít nhất cũng phải thông báo chuyện tình cảm với tiền bối mới được.

    Nhưng phải làm sao mới trở về đây, nàng hoàn toàn không có biết.

    Đúng lúc này, nàng nghe được một câu làm cho nàng muốn lập tức bay khỏi thế giới này, nam nhân tóc vàng nói: “Tử Hổ, nếu ngươi giao phối với nàng sinh con nhất định sẽ rất cường đại, bởi vì tuy nàng thoạt nhìn nhỏ yếu, lại có thể đánh bại nam nhân.”

    Giao phối? Hai chữ này bay vòng vòng ở trong đầu Y Na sau đó ngừng lại, làm cho nàng hiểu được cái gì gọi là động vật rất trực tiếp.

    Vốn là rất muốn tức giận, nhưng nghe thấy nam nhân tóc tím, cũng chính là người tên Tử Hổ đột nhiên nhìn trời gầm nhẹ một tiếng, tựa hồ thập phần vui sướng. Hắn liếc mắt Y Na một cái, sau đó thập phần đắc ý đích rống tiếp!

    Y Na cuối cùng hiểu được vì cái gì nam nhân này phải đoạt lấy nàng đến đây, nguyên nhân là nhìn thấy nàng đánh bại hai đồng loại của bọn họ. Thế giới này, chẳng lẽ là tôn sùng sức mạnh?

    Y Na thật sự nhịn không được muốn đả kích bọn họ một chút, nói: “Thực xin lỗi, vị Tử Hổ tiên sinh này, ta không tính sinh con cho ngươi.”

    Tử Hổ đột nhiên đứng lên, biểu tình tức giận, tiếp theo là gầm một tiếng thật dài. Y Na thực bình tĩnh nói: “Ta nghe không có hiểu.”

    Nam nhân tóc vàng thiên về trao đổi ngôn ngữ, mặt hắn không chút thay đổi nói: “Tử Hổ là vương của thú tộc, thừa kế máu mạch thần thú. Cũng là nam nhân cường tráng nhất trong thú tộc, ngoài hắn, ngươi còn muốn lựa chọn nam nhân khác để sinh con sao?”

    Những lời này làm cho Y Na hiểu được một chút, nữ nhân ở đây có mong muốn lớn nhất là sinh con cho nam nhân cường tráng. Chính là, nàng bây giờ còn chưa có trưởng thành, đừng nói sinh con cái gì, ngay cả nói chuyện yêu đương còn bị cho là sớm! Tử Hổ lại đột nhiên rống giận tận trời, sau đó cúi đầu. Y Na nghĩ đến hắn sẽ giết chết mình, lại thấy hắn nhìn nàng một cái, sau đó xách một tảng đá lớn bên cạnh đặt trước mặt nàng. Đột nhiên cánh tay giơ lên, đánh xuống một quyền.

    Tảng đá liền thành công vỡ thành trăm mảnh!

    Cái này xem như ‘tỏ tình yêu đương’? Nếu cái này xem như tỏ tình, thì thật sự là bi kịch trong lịch sử tiến hóa của nhân loại.

    Tình huống không thể vãn hồi, Y Na sợ hắn lại đấm thêm một tảng đá để phô diễn thân hình cường tráng, vì thế xoa dịu, tự giới thiệu nói: “Ta tên là Y Na.”

    Ba nam nhân đều sợ run một chút, nam nhân tóc vàng hỏi: “Ngươi có tên?”

    “Có, từ nhỏ đã có.” Điểm ấy nếu bị phủ nhận, chỉ sợ mẹ nàng sẽ thương tâm khóc một ngày một đêm. Bất quá, hiện tại nàng đột nhiên mất tích, không biết mẹ phải khóc thương bao lâu.

    “Là ai đặt tên cho ngươi?” Nam nhân tóc vàng nhìn nhìn Tử Hổ, trầm giọng hỏi.

    “Là mẹ ta…… Là nữ nhân sinh ra ta.”

    “Lại có nữ nhân đặt tên cho con gái mình, thật sự là nữ tử kỳ quái.” Nam nhân tóc vàng nói.
    Có cái gì kỳ quái chứ, nghe ý tứ bọn hắn là nữ tử thế giới này không có tên. Nàng muốn hỏi, lại cảm thấy chuyện không liên quan đến mình thì ít hỏi vẫn tốt hơn.

    Kế tiếp, nàng nghe được nam nhân tóc vàng cùng tóc đen nói tên, bọn họ một người tên là Thì Thần (nghĩa là canh giờ), một người tên là Khắc Hùng (nghĩa là gấu chó).

    Trời tối dần, bọn họ đem da thú trải trên mặt đất, giống như quyết định nghỉ ngơi tại đây!

    Y Na phát hiện Tử Hổ chưa từng rời khỏi nàng, hiện tại lại dùng thân hình thật lớn vây lấy nàng dựa vào tảng đá. Nàng nằm trên một khối da thú, suy nghĩ chờ bọn hắn ngủ sẽ đào tẩu. Đầu tiên nghĩ mình xuyên qua nước biển tới đây, không chừng cũng có thể xuyên qua nước mà trở về.
     
  5. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 4 Con cọp háo sắc

    Đáng tiếc, nàng quên đối phương là dã thú.

    Rõ ràng thấy bọn họ đều ngủ, vừa mới chuẩn bị đi, cái lưng lại trầm xuống nằm úp sấp trên mặt đất. Nàng hoảng sợ, ngẩng đầu nhìn thấy Tử Hổ nheo mắt nhìn nàng một cái, sau đó tựa hồ không có để ý nàng đào tẩu mà nhắm mắt lại tiếp tục ngủ.

    Y Na rối rắm, một bàn tay thô ấn trên lưng nàng, cho dù sức mạnh gấp đôi cũng không có biện pháp đứng lên. Nàng chỉ có thể nằm úp sấp, ai oán trong chốc lát rồi chậm rãi ngủ thiếp đi. Bất quá, ban đêm ở thế giới này lại lạnh như vậy. Giữa chừng nàng bị lạnh mà tỉnh ngủ, hắt xì hai cái. Bàn tay to trên lưng giật giật, trực tiếp nàng ôm nàng vào trong lồng ngực hắn.

    Trên người hắn khoác da thú, cho dù là ‘nơi ấy’ cũng có lông rậm, cho nên Y Na ấm áp hơn rất nhiều. Bất quá, bị nam nhân ôm ngủ như vậy, nàng cảm giác vô cùng không thoải mái. Nhưng rất mệt nhọc, đột nhiên được ôm vào nơi thoải mái, liền chậm rãi ngủ say.

    Trong mộng, nàng cùng tiền bối gặp mặt, sau đó ngồi trên một cái thuyền nhỏ du ngoạn. Nhưng mà thuyền lại xóc nảy. Từ trên xuống dưới lắc lên lắc xuống nàng càng ngày càng khó chịu, nhất là bộ ngực tựa hồ bị cái gì cạ đến, thật sự đau.

    Chậm rãi mở mắt ra, phát giác chỉ là giấc mộng mà thôi, không khỏi thất vọng.

    Lúc này nàng phát hiện tình cảnh chính mình, trách không được sẽ mơ thấy ngồi thuyền điên như vậy, thì ra là bị tử hổ vác nàng chạy. Tốc độ hắn rất nhanh, Y Na chỉ cảm thấy phong cảnh nhanh lui về phía sau, lổ tai chỉ có tiếng gió vù vù.

    Bộ ngực của nàng rất không thoải mái, cho nên cố tách người, vỗ lưng hắn nói:“Ngươi thả ta xuống dưới, tự ta có thể đi.”

    Đối phương tựa hồ không tình nguyện gầm nhẹ một tiếng, tiếp tục chạy.

    Y Na cảm giác đại não đã muốn tụ máu, đến ánh mắt bắt đầu hoa lên, dùng một bàn tay đặt ở trước ngực, miễn cho bị bả vai hắn cạ đến, lớn tiếng nói: ”Ít nhất ngươi đổi tư thế đi, ta sắp ói rồi.”

    Tử Hổ liền dùng sức kéo một cái, ôm nàng trong lồng ngực hắn. Bất quá chỉ dùng một cánh tay ôm mông nàng.

    Y Na không thể không dùng hai tay ôm lấy cổ hắn cho khỏi ngã xuống, lúc này nhân cơ hội quan sát, lại không thấy hai nam nhân kia, bọn họ đi đâu?

    Mà người này mang nàng đi nơi nào?

    Bọn họ đi suốt hai ngày, trên đường dừng lại nghỉ ngơi vài lần. Phần lớn là Y Na thật sự chịu không nổi cắn lại cào hắn, hắn mới dừng lại. Những lúc này, nàng chú ý quan sát địa hình để chạy trốn.

    Nhưng vô luận nàng làm cái gì Tử Hổ đều phải đi theo, chiêu viện cớ đi tiểu đối với hắn hoàn toàn vô dụng. Thậm chí Y Na còn làm chuyện tình vô cùng mất mặt, chính là làm trò ào ào trước mặt một đại nam nhân, cái này thật sự là làm cho nàng có loại xúc động muốn giết người.

    Quan trọng nhất là, đối phương tựa hồ cũng không để ý mấy chuyện này, thậm chí còn dùng sức hít khụt khịt tựa hồ như phân biệt mùi.

    Loại hành vi dã thú này làm cho Y Na rối rắm cả buổi, mặt cháy sạch có thể nấu chín trứng chim. Đây là biến thái quấy nhiễu tình dục, đúng không?

    Nhưng là, nàng lập tức biết sự tất yếu của hành vi này.

    Như hiện tại, Y Na thừa dịp Tử Hổ đánh lửa không chú ý đột nhiên cầm cây gỗ cháy đánh hắn. Cây gậy bị Tử Hổ trực tiếp ngăn lại, nhưng mục tiêu của nàng không phải đả thương hắn, mà là châm lửa da thú trên người hắn. Bởi vì mặt trên da thú đều là lông rậm, quả nhiên liên bắt lửa.

    Tử Hổ ngẩn ra, hai tay phủi da thú cháy. Tay hắn giống như không sợ lửa, trực tiếp dập tắt lửa.

    Nhưng Y Na thừa dịp này, đã chạy ra thật xa .

    Sau khi nghe được một tiếng dã thú gầm rú truyền đến, tiếng kêu rất giống tiếng cọp. Cảm giác được chim chóc chung quanh kinh sợ bay đi, đến dã thú nấp ở bốn phía cũng bất an. Chúng nó nhao nhao ở bốn phía, thỉnh thoảng Y Na cảm thấy bên người có cái gì đó lủi qua, nhưng động tác quá nhanh nàng nhìn không rõ.

    Nhưng còn may, nàng nhớ rõ phương hướng trở về chỗ tảng đá kia, nếu không thật sự thảm .

    Một đường không ngừng chạy trốn, thời gian đã rất lâu, tin tưởng hắn sẽ không đuổi tới đi! Y Na muốn ngồi xuống nghỉ ngơi trong chốc lát, bởi vì hai cái đùi của nàng đã run lên, chạy nữa chỉ sợ sẽ rút gân .

    Đối với đôi chân của mình nàng rất tự tin, từ sau khi giảm béo, nàng chính cao thủ chạy đua ma-ra-tông của trường. Đang lúc nàng đắc ý, sau lưng lại cảm nhận được một cỗ áp lực, nàng máy móc quay đầu lại.

    Một thân hình thật lớn đột nhiên từ trong rừng cây chạy ra, nàng còn không có thấy rõ là cái gì, người đã bị gục trên mặt đất.

    Chậm rãi mở to mắt, nàng cảm giác được trái tim sắp nhảy ra ngoài lồng ngực. Cho dù không cần nhìn, cũng biết đối phương là cái gì đó cực kỳ đáng sợ. Đúng là nhìn đến, Y Na chỉ nhìn một cái đã muốn nhắm mắt .

    Cọp!

    Con cọp chân chính!

    Trên trán có một chữ vương màu tím.

    Răng nanh cọp dài như dao phải không? Móng vuốt cọp sắc bén như kiếm phải không? Con cọp thật sự lớn như vậy sao? Đại não của nàng kịp thời suy nghĩ, thầm nghĩ mình chết chắc rồi.

    Nhưng con cọp lại không nhúc nhích, Y Na nhìn thấy nước miếng nó rơi xuống làm ướt ngực áo sơ mi của mình. Bởi vì nút cài áo khoác đã bị tên nam nhân tóc bờm ngựa kéo đứt, cho nên nàng chỉ có thể để phanh. Hiện tại tính mạng quan trọng, quần áo dơ gì đó, nàng ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ.

    Con cọp kia uy hiếp hướng nàng rống một tiếng, làm cho tim Y Na vốn sắp sửa ngừng đập liền lập tức dừng hẳn. Cho dù lá gan nàng có lớn hơn, loại quái vật này người bình thường đều không thể chống lại. Người ta đều nói trước khi chết các hồi ức sẽ hiện lên trong đầu, nhưng hiện tại trong đầu Y Na trống rỗng.

    Đột nhiên, trong yếu hầu con cọp phát ra âm thanh gầm gừ.

    Xong rồi, nó ăn từ bộ ngực sao?

    Xem ra là như thế, đầu lưỡi nóng hầm hập của nó bắt đầu liếm cổ cùng bộ ngực của nàng.

    Y Na không dám động, nàng không biết nó khi nào thì sẽ đột nhiên cắn nát cổ họng của nàng.

    Đầu lưỡi nóng ẩm liếm láp, Y Na cảm giác cảm giác ngực áo mình đã ướt đẫm. Nàng mặc áo sơ mi trắng, nếu có nam nhân ở đây nhất định rất xấu hổ, còn may là chỉ có dã thú, không có nam nhân.

    Bất quá, con cọp này rất là háo sắc.

    Nó lại thích liếm bộ ngực của nàng, hơn nữa thích dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng khều. Nàng cảm thấy hơi ngứa, trong lòng vốn đang bất mãn chờ chết, ngươi muốn ăn thì ăn đi, làm gì chơi đùa như vậy?

    Chẳng lẽ, đây là tâm tính mèo bắt chuột không lập tức giết chết mà phải đùa bỡn một phen sao?

    “Bựt!” Bởi vì đầu lưỡi con cọp rất có lực, làm đứt một cái nút trước ngực nàng. Y Na ngẩn ra, không thể không nhỏm đầu nhìn ngực mình.

    Áo sơ mi đã ướt đẫm, gắt gao dính vào làn da. Phấn hồng bên trong nịt ngực đã lộ ra, như ẩn như hiện rất có hương vị dụ dỗ. Mà cái nơi nút áo bị đứt mở ra, vừa vặn ở phía trên nịt ngực. Xuyên thấu qua nó, có thể nhìn đến đường rãnh cạn giữa hai khỏa trắng hồng!

    Con cọp nhìn chằm chằm một chút, mắt nheo lại bắt đầu liếm xuống phía dưới nút thắt một chút.
     

Chia sẻ trang này