Thuần Thú Sư - [ Nhân thú ] - Dạ Tử Vũ - [ 66 Chương ]

Thảo luận trong 'Xuyên Không' bắt đầu bởi Soái Ca, 3/10/16.

  1. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 55 Kinh tâm động phách

    Kết quả, chờ lúc tất cả mọi người nghỉ ngơi, một nữ thú nhân bên cạnh nàng rất bội phục nói: “Thú nhân trẻ tuổi kia quả thật không tồi, nhưng cho dù ngươi đưa thịt cho hắn ăn, cũng không thể làm phối ngẫu của hắn.”

    Y Na hiểu được, nàng đã phạm sai lầm.

    Nhưng mà, nàng nghĩ đến bộ dáng ghen tức vừa rồi của Tử Hổ thật cũng thật đáng yêu, không khỏi muốn thử xem lần sau lúc ăn thịt lại đem ném cho nam thú nhân khác một ít, xem hắn sẽ thế nào.

    Nhưng nàng lại có chút không dám, bởi vì sợ Tử Hổ tức giận sẽ liên can đến mạng người.

    Vẫn là yên tĩnh chút đi!

    Y Na muốn yên tĩnh, nhưng nàng phát hiện nam thú nhân độc thân vừa mới nhận được thịt lúc nãy đang liếc mắt đưa tình với nàng, còn làm động tác quái dị để nàng chú ý tới.

    Hiểu lầm a, hiểu lầm vô cùng lớn.

    Y Na không nói gì, muốn giải thích, nhưng mà tin tưởng chẳng những giải thích không thông, còn có thể bị Tử Hổ trừng chết. Tử Hổ sắp ngủ, thấy nam thú nhân phóng ánh mắt cầu yêu, hắn rống lên một tiếng giống như uy hiếp. Nam thú nhân kia vội vàng cúi đầu đi ngủ.

    Tới buổi tối, Y Na thấy được một hiện tượng rất thú vị, là toàn bộ nam thú nhân biến thành hình thú, làm thành một vòng bao quanh nữ thú nhân nghỉ ngơi.

    Mà bọn họ lại chia làm từng vòng cường tráng, rồi nhỏ yếu, Tử Hổ đương nhiên là ở vòng ngoài cùng.

    Y Na phát hiện thì ra nữ các thú nhân cũng không thể biến thành hình thú, các nàng ngồi hoặc nằm, Y Na bị vây ở bên trong, nằm trên da thú, cũng không cảm thấy quá lạnh.

    Sáng sớm hôm sau, lúc ăn thịt, Y Na phát hiện nam thú nhân kia còn đang với nháy mắt nàng. Nàng nhăn nhó khóe miệng, trong lòng nói: “Ngươi thật đúng là vì háo sắc mà quên mãnh hổ bên cạnh.”

    Ai ngờ, bên này nàng còn chưa chuẩn bị cầm thịt dư trong tay ném cho Tử Hổ, hắn đã sớm nuốt sạch thịt của hắn, đứng chờ.

    Tư thế áp bức, nếu nàng lại ném thịt cho người khác, ta liền liều mạng với nàng.

    Nàng lập tức hiểu được một chút, nghiêm chỉnh không nhìn ngang ngó dọc nữa!

    Hôm nay thời tiết xem ra lại sắp đổ tuyết.

    Hút một ngụm không khí lạnh như băng, Y Na được Tử Hổ quấn da thú ôm vào trong lòng hắn.

    Từ sau phong ba tặng thịt dư, Tử Hổ hình như vô cùng lo lắng đối với phối ngẫu này, lúc nào cũng dùng chính sách theo dõi 24/24. Chỉ cần Y Na vừa liếc mắt, hắn lập tức rống nam thú nhân kia.

    Y Na run rẩy, nghĩ thầm rằng vị này nếu ở hiện đại nhất định là đạt cấp bậc thùng dấm chua.

    Nữ nhân thích xem nam nhân ghen vì mình, cô ấy sẽ có một loại cảm giác vô cùng thỏa mãn. Y Na chính là như vậy, vì bớt nhàm chán của chuyến trú đông, có khi nàng sẽ cố ý nhìn say đắm nam thú nhân nào đó.

    Hai ngày sau nàng thu được một kết luận, là nếu cứ như vậy thì chỉ càng làm khổ mình, vì nàng không thể nhìn ngắm chỗ nào khác ngoài thân hình của Tử Hổ.

    Vì thế Y Na thu suy nghĩ đó lại, nhưng trong lòng lại thỏa mãn.

    Mấy ngày nay bông tuyết bay không ngừng, Y Na cảm giác cảm xúc của các thú nhân có chút biến động, Tử Hổ vốn là ở phía trước đội ngũ. Ngày nào đó lại thối lui đến giữa đội ngũ, hình như là để bảo vệ Y Na.

    Y Na cảm thấy kỳ quái, trời tuyết sẽ có thứ gì công kích bọn họ sao?

    Sự thật chứng minh là có!

    Thú nhân không có thiên địch cường đại gì đặc biệt, mà có kẻ địch lớn nhất là ông trời.

    Rõ ràng vốn không một tí gió, lại đột ngột nổi lên một trận gió xoáy.

    Gió rất lớn, cuốn cả tuyết lên, khiến các thú nhân không thể đi ra một tấc.

    Y Na được bảo vệ ở trong lòng Tử Hổ, ngay cả như vậy, nàng cũng cảm giác được áp lực tương đối lớn. Cho dù Tử Hổ dùng thân thể ngăn trở áp lực từ chung quanh, nhưng có khi nàng vẫn bị xung lượng khổng lồ đè ép, thở không nổi.

    Ở dưới áp lực thật lớn, các thú nhân rốt cục ngừng lại.

    Bọn họ nằm tại chỗ, co rút càng lúc càng sát nhau.

    Y Na cảm thấy hô hấp càng lúc càng khó khăn, nàng bấu chặt Tử Hổ, mà Tử Hổ lấy tay vỗ đầu nàng. Hắn là đang an ủi nàng, mà nàng hiểu rất rõ. Bọn họ bây giờ là chiến đấu với ông trời, xem năng lực sinh tồn của bọn họ mạnh hơn hay là thời tiết lợi hại hơn.

    Nàng cũng không thấy mệt, bởi vì cùng Tử Hổ sinh tử, sẽ không có bao nhiêu đáng sợ. Nhưng thật ra cảm thấy có một tia tiếc nuối, đó là oan uổng cho em bé cọp một chút, bởi vì bé còn chưa nhìn đến thế giới này, cho nên có chút tàn khốc!

    Bốn phía đột nhiên yên tĩnh đến đáng sợ, tiếng la, tiếng khóc của thú nhân nhỏ nháy mắt biến mất, cái gì cũng nghe không thấy. Y Na cảm thấy trong trời đất, trừ bỏ tiếng tim đập mạnh mẽ của Tử Hổ, cơ hồ cái gì cũng không tồn tại, ngay lúc nàng cho rằng ngay cả tiếng tim đập của Tử Hổ cũng bắt đầu mỏng manh, thân thể đột nhiên buông lỏng, một ngụm không khí lạnh như băng tràn vào phổi làm cho nàng mãnh liệt ho khan lên.

    Ho xong mới chú ý, chung quanh đã là một mảnh trắng xoá, thậm chí đến cây cối cũng không tồn tại. Mà Tử đang thở từng ngụm từng ngụm, hắn ôm nàng vào trong ngực, còn dùng sức bao kín nàng.

    Y Na biết là hắn sợ mình tổn thương do giá rét, nhưng nàng lại chú ý tới hai cánh tay Tử Hổ đều đông lạnh đến xanh tím. Nàng có chút muốn khóc, nhưng thời tiết lạnh như vậy, nếu khóc sẽ tổn thương da do giá rét. Nàng đã sắp là mẹ của em bé, không thể cứ làm cho người ta lo lắng.

    Cố nén khóc, nàng sờ sờ cánh tay của Tử Hổ.

    Tử Hổ kéo tay nàng xuống, lại nhét trong áo da thú của hắn, sau đó đi trong tuyết.

    Hắn không có đi giúp người khác, mà Y Na cũng không có tâm tư bảo hắn đi giúp người khác.

    Sau khi bọn họ đi qua, có rất nhiều thú nhân cũng đi ra khỏi đám tuyết. Y Na ở trong lòng Tử Hổ nghe được có nữ thú nhân đang kêu khóc, nếu không đoán sai hẳn là có mấy thú nhân nhỏ hít thở không được hoặc là bị đông chết. Tại dạng thời tiết này, có rất ít thú nhân nhỏ có thể sống sót.

    Vừa mới nãy nếu không phải Tử Hổ dùng thân thể bảo vệ nàng, chỉ sợ bây giờ Y Na đã biến thành một khối thi thể.

    Lúc mặt trời lại lên, bọn họ tới bên ngoài một tòa thành đá. Y Na cũng được Tử Hổ thả ra hoạt động một chút!

    Nàng xem đã không thấy các thú nhân nhỏ, mà nữ thú nhân cũng hình như thiếu hai người. Thú nhân trẻ tuổi được nàng cho thịt cũng không thấy, nàng nghĩ đại khái là thất trong lạc gió tuyết, hoặc là sinh mệnh đã bị đoạt mất.

    Lần đầu tiên nhận thức thế giới này thì ra tàn khốc như thế, nàng bắt đầu cảm thấy sợ hãi.

    Một bàn tay khoát lên trên vai nàng, sau đó một khối thịt nóng hầm hập đưa tới.

    Nhìn đến bàn tay tím đỏ kia, Y Na lại cảm thấy kỳ thật hết thảy cũng không quan trọng, cả đời mình có người này làm bạn đời là rất tốt rồi. Nàng tiếp nhận thịt, ăn từng ngụm từng ngụm, hoàn cảnh càng ác liệt, nàng càng phải kiên cường.

    Nghĩ như thế, nàng ăn luôn toàn bộ thịt vốn không thể ăn hết, sau đó vỗ vỗ bụng mình cười sáng lạn với Tử Hổ.

    Tử Hổ rất vừa lòng gật đầu, sau đó cũng cười. Tuy rằng mặt hắn cười giống như run rẩy, nhưng Y Na cảm thấy rất thỏa mãn.

    Lại qua ba ngày, bọn họ rốt cục đi tới một chỗ hơi bằng phẳng một chút. Nơi này đã tụ hợp nhiều thú nhân, bọn họ tụ tập từng nhóm nhỏ dùng các tảng đá to vây xung quanh nơi này, sau đó nam thú nhân biến thành hình thú, nữ thú nhân cùng thú nhân nhỏ tụ ở bên trong.

    Sau đó đốt lửa, làm cho chung quanh ấm áp một chút.

    Y Na biết nhiệt độ không khí nơi này cao hơn trên núi rất nhiều, nếu không bọn họ cũng sẽ không tụ ở chỗ này sống qua mùa đông. Nhưng có một chuyện làm cho nàng rất kinh ngạc, đó là thì ra thú nhân cũng có lúc quần cư.
     
  2. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 56 Ưu khuyết điểm của quần cư

    Thú nhân quần cư có lợi rất nhiều!

    Tỷ như, ấm áp!

    Tưởng tượng một chút, một đống động vật to đùng xù lông, mà bạn thì ngủ ở giữa bọn họ?

    Mỗi ngày ôm mèo to ngủ, bởi vì trừ bỏ ngủ không có chuyện khác để làm.

    Nhưng là, cũng có rất nhiều khuyết điểm.

    Tỷ như, bạn phải giải quyết chuyện vệ sinh trước mặt nhiều nam thú nhân và Tử Hổ. Tiểu thì còn may, nếu là đại, nàng rất có loại xúc động muốn chui xuống đất.

    Tỷ như, cơ hồ mỗi ngày có thể nhìn đến vợ chồng nhà người khác thân thiết. Tình cảm mãnh liệt cứ bắn ra bốn phía, nhưng mà người xem trừ bỏ nàng hình như không có ai khác.

    Cho nên, lúc đang Y Na nhìn chằm chằm một đôi vợ chồng đang ân ái, xem bốn phía, lần đầu tiên cảm thấy bộ dáng mình giống đứa trẻ mới vào đời, gặp cái gì cũng tò mò.

    Tử Hổ không dám thân thiết cùng nàng, trừ bỏ hôn môi cùng liếm bụng nàng, những nơi khác hình như đã trở thành vùng cấm.

    Y Na cảm thấy Tử Hổ rất khẩn trương, hình như không giống nam thú nhân khác tùy ý đối đãi với phối ngẫu như vậy. Hắn làm cho nàng trộm cao hứng hồi lâu.

    Nhưng mà, nàng cảm thấy có một chút kỳ quái.

    Đó là nàng chưa từng cảm thấy có một chút khó chịu, thậm chí ngay cả nôn mửa choáng váng đầu cái gì cũng không cảm thấy. Nhưng thật ra ăn nhiều hơn, sức ăn gấp đôi bình thường.

    Trước kia ngay cả nửa cái chân trước cũng ăn không vô, bây giờ có thể nuốt sạch, thậm chí còn chưa no.

    Bầy động vật hoặc là trốn vào núi sâu, hoặc là đã đi ngủ đông.

    Bây giờ các thú nhân tìm thức ăn đã tương đối khó khăn, bọn họ tới chỗ quần cư liền đi săn. Hơn nữa thức ăn đều đặt ở bên cạnh những kẻ mạnh, thẳng đến khi bọn họ muốn ăn mới đem đi nướng. Nếu làm sai chỉ sợ sẽ phát sinh một trận đại chiến.

    Còn may là, ít nhất đến bây giờ chưa phát sinh tranh chấp.

    Có lẽ, còn chưa đến lúc. Bởi vì thức ăn miễn cưỡng cũng đủ dùng, bây giờ Tử Hổ ăn chỉ bằng một nửa lúc trước, bộ lông cũng khôi phục màu sắc trước kia, hoàn toàn không có chút sắc thái phấn hồng mê người.

    Y Na cho rằng thân thể hắn đã chuyển sang trạng thái bán ngủ đông, lúc không đi săn chỉ nằm ở một nơi không nhúc nhích, thậm chí ngay cả tim đập cũng chậm hơn bình thường một chút.

    Nàng biết lúc này thú nhân hẳn là tận lực dự trữ năng lượng để ứng phó thời tiết cùng đói khát, Y Na chưa có vượt qua mùa đông ở đây cho nên không biết sẽ có bao nhiêu khổ sở. Cho nên, nàng đang nghĩ lung tung.

    Sờ sờ bụng mình, là một mảnh bằng phẳng, Y Na thậm chí bắt đầu hoài nghi nơi đó có con mèo nhỏ hay không. Nếu không có, Tử Hổ chăm sóc mình như vậy làm nàng có chút băn khoăn. Dù sao, thú nhân khác không có mang theo phối ngẫu và thú con kè kè bên mình.

    Chỉ có Tử Hổ không giống, có lẽ có liên quan tới việc nàng là con người.

    Y Na ăn xong thịt liền được Tử Hổ ôm vào trong ngực ngủ, nàng dùng sức sờ sờ bụng, sau đó nói: “Nơi này thực có sao? Bé cọp con của chàng?”

    “Có.” Tử Hổ rất kiên quyết trả lời.

    “Nhưng, không có phản ứng gì.” Cho dù vậy cũng rất tốt, nhưng không cần im lặng như vậy a!

    “Phản ứng?”

    “Chính là không thoải mái, ói ra, hoặc là buồn nôn.”

    “Vì sao?”

    “Bởi vì, có em bé không đều là như thế sao?”

    “……” Vẻ mặt Tử Hổ mờ mịt, xem ra hắn cũng không biết.

    Y Na thở dài, nhưng lại không thể nói ra rõ ràng, đành ngủ trong lòng Tử Hổ.

    Lại qua hơn mười ngày, Y Na đột nhiên cảm thấy nàng béo ra rất nhiều. Rõ ràng nhất là bộ ngực cỡ B, bây giờ đã thăng cấp!

    Còn bụng nữa, rõ ràng chỉ có hai tháng, nhưng đã nổi lên rồi.

    Nàng bắt đầu sợ hãi. Đứa con này hai tháng đã lớn như vậy, rốt cuộc là có mấy đứa, to bao nhiêu đây!

    Nghĩ đến trong thế giới của mình, cọp là động vật đa bào thai, hơn nữa Tử Hổ lại làm nhiều như vậy, không chừng trong bụng mình có nhiều bé. Nếu mỗi bé đều sinh trưởng nhanh, chỉ sợ còn chưa sinh ra đã nứt vỡ bụng mình rồi.

    Thời đại này lại không có phương pháp đẻ mổ, vậy chẳng phải nàng chết chắc sao?

    Sờ sờ bụng, nhìn nhìn thái độ Tử Hổ, luyến tiếc xa rời hắn!

    “Tử Hổ, trước kia có nữ nhân loại sinh con cho thú nhân không?”

    “Có.”

    “Thật sao?” Y Na thấy may mắn mình đã hỏi như vậy, nếu có liền chứng minh nhân loại có thể sinh con với thú nhân, mình sẽ không có chuyện.

    “Ừ.”

    “Vậy nữ nhân kia thì sao?”

    “Đã chết.”

    Tâm Y Na chợt lạnh, mình nghĩ quá đơn giản rồi. Nàng nén nước mắt, nhẹ nhàng bắt lấy Tử Hổ cơ hồ ngày ngày đêm đêm đều ở bên người nàng nói: “Tử Hổ, nếu em chết, chàng phải chăm con cho tốt, biết chưa?”

    Tử Hổ hoảng sợ, hắn đột nhiên nhảy lên ngửi Y Na từ đầu đến cuối, sau đó mới yên tâm nói: “Nàng không có bị thương, sẽ không chết.”

    Nhìn đến bộ dáng hắn khẩn trương, Y Na vừa vui vừa buồn, miễn cưỡng cười nói: “Vậy là tốt rồi.”

    “Nữ nhân kia bị thương mới chết, nàng sẽ không.” Tử Hổ vỗ vỗ đầu Y Na nói.

    Y Na ngẩn ra, Tử Hổ không thường quan sát để ý lòng người, nhưng bây giờ hắn lại chú ý tới nguyên nhân nàng thương tâm. Nàng ôm chặt Tử Hổ, trong lòng thầm nghĩ, nếu vì nam nhân này sinh đứa con, cho dù chết cũng đáng.

    Hôm nay Tử Hổ tay không mà về, mà các thú nhân khác cũng như thế. Xem ra là tới thời khắc thiếu thức ăn rồi.

    Y Na vẫn ăn con mồi Tử Hổ bắt được vào hai ngày trước, hiện giờ cũng chỉ còn lại nội tạng cùng da lông. Nàng làm cho Tử Hổ ăn nhưng hắn cũng không ăn, cứ như vậy suốt hai ngày không ăn thứ gì.

    Y Na rất lo lắng Tử Hổ cứ tiếp tục tuyệt thực như vậy, nhưng mà còn may bọn họ có mang theo thức ăn đông lạnh. Lần đầu tiên nàng lấy ra một khối thịt đông, sau đó đưa Tử Hổ nướng.

    Tử Hổ nướng thịt liền giao cho Y Na, còn mình ăn hết rồi nội tạng động vật còn dư. Trước kia hắn cũng không ăn, nhưng mà lần này lại ăn sạch sẽ.

    Tuy rằng không hợp khẩu vị, nhưng Y Na biết nội tạng đó cũng đủ Tử Hổ chống đỡ một đoạn thời gian. Khối thịt đông cũng không lớn, nếu trước đây nhất định nàng ăn không hết, nhưng bây giờ vừa vặn cho nàng ăn no. Nhưng mà, Y Na ăn một nửa, sau đó đem một nửa kia đưa cho Tử Hổ nói: “Em ăn no, chàng ăn đi!” Làm trụ cột gia đình, bây giờ nên bảo tồn thể lực hẳn là Tử Hổ mới đúng.

    Nhưng Tử Hổ lại đẩy thịt trở về, hắn sờ sờ bụng Y Na nói: “Y Na ăn thay nó.”

    Y Na vẫn cảm thấy mình là không hay khóc, nhưng nhìn đến biểu tình Tử Hổ như vậy, nước mắt bộp một tiếng rớt xuống. Nàng vừa khóc vừa cầm thịt nói: “Ừm, em ăn thay bé, nhất định phải làm cho bé sinh ra khỏe mạnh.”

    Nàng biết, thú nhân không có nhờ con cái dưỡng già. Bọn họ rất đơn thuần hy vọng lũ trẻ sống tốt, thậm chí có thể vì lũ trẻ mà hy sinh tính mạng của mình.

    Đối với mặt Tử Hổ, Y Na cảm thấy mình rất không xứng làm mẹ. Bởi vì nàng nghĩ, hình như chỉ là sống chết của mình!

    Gần đây trong đàn thú thường truyền ra kêu rên, Y Na thường bị giật mình nửa đêm khi đang ngủ say. Thẳng đến buổi sáng ngày hôm sau, nàng mới nhìn thấy thì ra là có vài thú nhân trẻ con bị lạnh đói mà chết.

    Y Na bắt đầu lo lắng, bây giờ Tử Hổ đi săn ba ngày cũng không có con mồi, bọn họ chỉ dựa vào thịt đông mang đến để không bị đói chết.

    Ngay cả nàng, một ngày cũng chỉ ăn một chút mà thôi.

    Nhưng theo tình huống bây giờ, nếu các thú nhân không săn được con mồi, như vậy có thể sẽ bởi vì đói khát mà phát sinh bạo lực không?

    Đầu tiên, bọn họ có thức ăn, có thể sẽ trở thành mục tiêu!
     
  3. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 57 Dã thú ác đấu

    Nhưng mà, Y Na đã nghĩ nhiều.

    Thú nhân có quy củ, cho dù không ngừng có thú nhân nhỏ đói chết cùng nam nữ thú nhân ốm đói, nhưng chuyện cướp đoạt đồ của người khác không có phát sinh.

    Thú nhân sẽ không giành, cũng không nghĩ tới việc giành.

    Vào một buổi sáng tương đối sáng sủa, đàn thú bắt đầu bất an.

    Y Na thấy toàn thân Tử Hổ đột nhiên dựng đứng lông lên, không nhúc nhích nhìn một phương hướng.

    Nhất định là có nguy hiểm tới gần, Y Na cũng khẩn trương lên.

    Tử Hổ gầm nhẹ một tiếng với Y Na, biết nàng nghe không hiểu, lại bồi thêm một câu: “Bảo vệ mình.” Thú nhân từ trước đến nay rất lo lắng cho phối ngẫu của mình, vẫn ở bên cạnh bảo vệ. Nhưng Tử Hổ đột nhiên bảo nàng tự bảo vệ mình, vậy là sắp sửa phát sinh chuyện rất nghiêm trọng, ngay cả hắn cũng không có biện pháp bảo vệ nàng như trước kia.

    Y Na thấy rất nhiều nam thú nhân đi ra ngoài, biết bọn họ cũng không có vứt bỏ nữ thú nhân mà là dùng sinh mệnh của mình để bảo vệ các nàng.

    Vì làm cho Tử Hổ an tâm, Y Na nhìn vào đôi mắt dã thú xinh đẹp của Tử Hổ dùng sức gật đầu, sau đó cầm đao xương trong tay.

    Tử Hổ rống to tận trời, sau đó xông ra ngoài đứng ở trước đội ngũ.

    Đúng rồi, hắn không chỉ là thú nhân, mà còn là vương. Cho nên, hắn chọn vị trí là nơi nguy hiểm nhất.

    Y Na sờ sờ bụng mình, đứng ở bên trong các nữ thú nhân. Bây giờ nàng phải làm không phải là bảo vệ người khác, lại càng không là cậy mạnh, nàng phải làm là bảo vệ bé cọp nhỏ trong bụng mình. Vì thế, dùng các nữ thú nhân này che dấu thân nàng.

    Nhưng mà, nữ các thú nhân cũng không chờ chết giống như bình thường, mà đều vươn răng nanh cùng móng vuốt chuẩn bị đấu. Xem ra, các nàng cũng muốn liều mạng.

    Đang nghĩ ngợi, thấy đám tuyết xa xa hóa thành sương khói màu trắng, dựa theo phạm vi thấy được, đại khái có mấy trăm người hoặc là nhiều hơn.

    Đến gần, mới thấy bên trong trắng xoá lộ ra màu đen. Trong đen trắng lại mang theo tiếng thú rống. Loại tiếng hô này Y Na vô cùng rõ ràng, là tộc sói.

    Thanh thế lớn như vậy, chẳng lẽ tộc sói cũng giống thú nhân quần cư trong mùa đông, mà vì thiếu thức ăn cho nên mới mạo hiểm công kích thú nhân.

    Nhưng bên này cũng lâm vào tình huống không có thức ăn, chẳng lẽ bọn chúng muốn……

    Y Na cảm thấy lạnh toàn thân, nàng nghĩ đến là người ăn thịt người.

    Đúng rồi, bây giờ không có con mồi, như vậy đương nhiên sẽ đem thú nhân trở thành mục tiêu công kích.

    Mà thú nhân cũng như thế, chỉ sợ cũng đem lũ sói đến công kích trở thành thức ăn.

    Như thế, hai bên ai thắng ai là kẻ mạnh, ai bại thành thức ăn!

    Đang nghĩ ngợi, chỉ thấy bầy sói gầm lớn một tiếng vọt đến.

    Tử Hổ mang theo các thú nhân nghênh diện vọt lên!

    Đây là một hồi chiến tranh không có chiến lược, có chỉ có dục vọng nguyên thủy nhất.

    Y Na không dám nhìn, bên tai chỉ nghe tiếng thú rống cùng rên rĩ! Nhưng lại lo lắng cho Tử Hổ, cắn chặt răng ngẩng đầu tìm kiếm Tử Hổ ở trong bầy thú nhân.

    Đột nhiên, bên người có một tiếng rên rĩ, nàng cả kinh lui về sau một bước, tránh ở sau tảng đá.

    Thì ra không biết khi nào có con sói trộm tiến vào, hơn nữa cắn cổ họng một nữ thú nhân lôi đi. Bây giờ sói đã không có tạp niệm gì với giống cái, lôi đi ra ngoài sẽ lập tức ăn luôn. Cho dù có nhiều nam thú nhân vây quanh ở bên ngoài như vậy, nhưng luôn có sói vọt vào.

    Nữ thú nhân kia kêu một tiếng, chết đi.

    Các nam thú nhân đánh trả muốn cướp lại thi thể, nhưng lập tức có bầy sói nhảy ra ngăn cản bọn họ. Bây giờ Y Na biết vì sao Tử Hổ không thể bảo vệ mình, dưới tình huống hỗn loạn như vậy chỉ có thể tự mình bảo vệ mình. Nàng cắn chặt răng tận lực tránh ở nơi kín đáo, nắm đao xương trong tay, chỉ cần có sói chạy tới nàng liền chuẩn bị công kích.

    Nhưng nàng không nghĩ tới là bầy sói chỉ công kích một chút, chốc lát sau bầy sói đột nhiên lui lại. Đương nhiên, bọn chúng lôi mấy thi thể thú nhân vừa ăn vừa chạy đi.

    Đồng thời, cũng có mấy thi thể sói bị giữ lại.

    Y Na mau nhảy ra, hai chân run rẩy, kêu tên Tử Hổ.

    Kêu hai tiếng không có đáp lại, nàng sợ tới mức cơ hồ khóc thành tiếng. Còn may, một đôi cánh tay ôm chặt nàng, sau đó một ngụm máu tươi bị người dùng miệng đối miệng đút cho nàng.

    Đối với mùa đông mà nói, máu tươi như vậy là thực phẩm tốt nhất.

    Y Na không có nhổ ra, nàng tự bức mình nuốt xuống, sau đó ôm chặt Tử Hổ nói: “Chàng có sao không, có bị thương hay không?”

    Trên người Tử Hổ có máu, trải qua kiểm tra, máu này đại khái đều là máu sói. Đồng thời trong tay hắn còn nắm nửa thi thể con sói.

    Y Na nhìn đến hắn không có việc gì thật vô cùng cao hứng, dựa vào hắn trên người khóc nói: “Thật tốt quá, chàng không sao, thật tốt quá.”

    Tử Hổ vỗ vỗ lưng nàng, hình như đang an ủi. Sau đó không quan tâm tình huống chung quanh, bắt đầu xé thịt tươi đút Y Na.

    Y Na làm sao nuốt nổi thịt tươi, vẫn lắc đầu không ăn.

    Tử Hổ đại khái hiểu được, hắn xếp dọn củi lửa một chút, sau đó đặt thịt sói lên nướng.

    Y Na cho rằng trong các động vật, thịt sói là khó ăn nhất, nhưng mà bây giờ với bọn họ mà nói, cũng là không tồi.

    Lần này tộc sói công kích làm cho các thú nhân ăn no nê một chút, bọn họ có thể kiên trì một đoạn thời gian ngắn, cho dù bắt không được con mồi cũng sẽ không bị đói chết.

    Bên này Y Na còn có chút thịt dự trữ cho nên cũng không lo lắng nhiều, nhưng Tử Hổ sợ nàng ăn không đủ, luôn nghĩ mọi phương pháp làm cho nàng ăn nhiều. Mà nàng sợ hắn đói, lỡ lần sau tộc sói công kích, hắn không có sức lực, như vậy rất nguy hiểm.

    Cho nên hai người ăn thịt đông dưới tình huống đẩy qua đẩy lại, Y Na phải lừa Tử Hổ mới có thể làm cho hắn ăn một chút.

    Kế tiếp, cách mỗi năm sáu ngày sói sẽ đến quấy rầy một lần, Y Na đã biết phương pháp trốn tránh, nàng vì con cùng tánh mạng của mình, sẽ không để cho sói tha mình đi.

    Mà Tử Hổ dựa vào sự dũng mãnh của hắn, mỗi lần chỉ thương bị một ít! Nhưng mà, bởi vì mỗi lần đều có nữ thú nhân hoặc nam thú nhân mất đi sinh mệnh, cho nên lúc thú nhân khác rên rĩ Tử Hổ luôn rất khẩn trương ôm Y Na, giống như sợ nàng cũng sẽ bị sói tha đi.

    Y Na vỗ ngực hắn nói: “Tử Hổ, em sẽ cố gắng tự bảo vệ mình và con, chàng yên tâm.”

    Tử Hổ hét lớn một tiếng tận trời giống như kiêu ngạo!

    Bây giờ Y Na hiểu được vì sao nam thú nhân muốn tìm nữ thú nhân cường tráng làm vợ, cũng không phải hoàn toàn vì sinh ra đứa con cường tráng, bọn họ cũng cần các nàng có thể tự bảo vệ mình ở trong hoàn cảnh ác liệt, như thế mới sẽ không vì các nàng chết đi mà thương tâm.

    Đúng, các thú nhân sẽ thương tâm, nhất là khi phối ngẫu của bọn họ chết đi.

    Bọn họ có lẽ còn không hiểu được cái gì là tình yêu, nhưng mà hàng đêm rên rĩ vì phối ngẫu đã chết. Mỗi lúc này Y Na liền cảm thấy vạn phần may mắn vì mình có thể ở bên cạnh Tử Hổ.

    Cứ như vậy qua một tháng, thời tiết rõ ràng có chuyển biến.

    Tuyết không rơi nữa, các thú nhân bắt đầu bắt được con mồi.

    Tộc sói cũng không lại đến tập kích, nhưng các thú nhân trẻ tuổi độc thân dần rời khỏi đội ngũ.

    Mùa đông thiếu thốn, Y Na chỉ béo ra một ít, nhưng bộ ngực lại to ra nhiều, gần đây Y Na cảm thấy bộ ngực vừa trướng vừa đau, vừa mới hơn ba tháng mà bộ ngực bắt đầu biến hóa sao? Ban đêm đang lúc nàng ngủ say, đột nhiên cảm thấy trước ngực có cảm giác mát, nhưng lại vô cùng ấm áp.

    Mở to mắt liền 囧, bởi vì Tử Hổ đang cúi đầu bú trên ngực nàng.

    “Chàng làm cái gì vậy?” Y Na cảm thấy hình như có thứ gì đó từ trong cơ thể bị hút ra vô cùng không thoải mái, nàng nhẹ nhàng đẩy Tử Hổ, làm cho đầu hắn rời khỏi bộ ngực.

    Tử Hổ ngẩng đầu lên, Y Na rõ ràng nhìn đến bên môi Tử Hổ lộ ra một vết màu trắng nhạt, là sữa sao?

    Mới ba tháng sao có thể?

    Y Na không tin, nàng tự bóp nhẹ ngực nàng một cái.

    Phụt!

    Một dòng chất lỏng màu trắng ngà phun ra!

    Nàng kinh ngạc, cằm thiếu chút nữa rơi trên mặt đất, sớm như vậy đã có sữa? Không tin lại bóp bóp bộ ngực, nhưng mà lần này nơi đó chảy ra vài giọt sữa, còn hơi đau.

    Y Na nhíu nhíu mày, nghĩ đến mình nhéo mạnh mới đau. Nhưng Tử Hổ lấy tay của nàng ra, sau đó cúi đầu bú tiếp.

    Lúc này nàng mới hiểu, thì ra vừa mới nãy Tử Hổ là giúp nàng làm cho nơi đó lưu thông lên.

    Như vậy ngực sẽ không đau như khi bị bóp ra sữa, mặt khác cũng có thể hút sữa ra giúp ngực bớt căng trướng.

    Lúc này Tử Hổ mới bắt đầu thu dọn đồ đạc, xem ra là muốn rời khỏi nơi thú đàn tụ tập này.

    Không giống như khi cùng đến, bọn họ tách ra đi riêng lẻ.

    Y Na được Tử Hổ ôm trong lòng, xuất phát đi lên núi.

    Nhưng vài ngày gần đây, tới buổi sáng bộ ngực nàng sẽ vô cùng trướng, nếu cử động hơi mạnh, nơi đó sẽ tự động chảy sữa, nhiều lúc làm ướt cả người nàng.

    Lúc này Tử Hổ ngửi được mùi sẽ dừng lại, cực kỳ kiên nhẫn liếm sạch sẽ những vết màu trắng trên người nàng, liếm sạch toàn bộ ngực nàng mới tiếp tục đi.

    Y Na rõ ràng cảm thấy rất 囧, nhưng lại vô cùng thoải mái, có lúc liếm liếm làm nàng ngủ mất.

    Sau nghĩ nghĩ, nàng cảm thấy gần đây giấc ngủ càng ngày càng tốt, thường không tự chủ được ngủ mất. Chất lượng giấc ngủ cũng tốt, ngay cả mộng cũng không có.

    Tử Hổ hình như rất gấp, trừ bỏ khi ăn hoặc là giải quyết vấn đề sinh lý, hắn đều chạy. Thời tiết tuy đã ấm áp, nhưng Y Na vẫn cảm thấy lạnh, cho nên cũng cực muốn trở lại trong động.

    Cứ như vậy, ngay cả buổi tối bọn họ cũng không nghỉ ngơi, chạy về núi. Có lúc gặp được thú nhân đi ngang qua, Tử Hổ cũng gầm nhẹ vài tiếng, ngay cả cước bộ cũng không dừng một chút.

    Qua mấy ngày, Y Na rốt cục về tới trên núi sau hai tháng rời đi.

    Nàng đột nhiên nghĩ đến, hình như năm trước chính là lúc này gặp được Tử Hổ, thì ra là lúc hắn là rời khỏi chỗ quần cư trở về, mới cướp được nàng làm phối ngẫu.

    Nhưng mà, thời tiết lúc đó hình như ấm áp hơn bây giờ một chút.

    Hoặc là nói Tử Hổ vì mau chóng trở về nên tiết kiệm thời gian đi đường?

    Tử Hổ vừa lên núi, liền thu dọn sơn động một chút. Nhưng mà lần này hắn lại đặt Y Na trong cái động nhỏ mới làm bên vách, sau đó đốt lửa sưởi ấm phía ngoài.
     
  4. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 58 Bé cọp con

    Y Na nằm một chút liền phát hiện Tử Hổ đã bắt con mồi trở về, hắn nướng thịt chín nhưng không cho nàng tự ăn mà là cùng nhau ngồi ở trên giường lông chim cực ấm áp đút nàng ăn.

    “Tử Hổ, tuy chàng như vậy làm cho em cảm giác thật cao hứng, nhưng em có thể tự ăn……” Y Na mới vừa nói xong, một miếng nhỏ thịt lại đặt ở trong miệng nàng.

    Nàng đành phải nuốt xuống, nhưng thiếu chút nữa nuốt không nổi, bởi vì Tử Hổ vừa đút vừa quấy rầy nàng. Hắn dùng một tay nhẹ nhàng vuốt ve bụng nàng, sau đó chậm rãi sờ xuống phía dưới, sờ đi xuống nữa liền phạm quy……

    Còn may, ở lúc mấu chốt tay hắn đổi phương hướng lại sờ lên trên.

    “Tử Hổ bây giờ chàng sờ cũng vô dụng, cục cưng còn nhỏ…… gì……” Nàng đang nói bỗng đau bụng, không khỏi kinh ngạc cúi đầu, bởi vì trong nháy mắt hình như thấy có thứ gì đạp tay Tử Hổ một chút, giống như chống cự.

    Hình như Tử Hổ cũng hoảng sợ, tay nâng lên sau đó lại chậm rãi đè xuống.

    Em bé đạp?

    Lúc này mới không đến bốn tháng a!

    Y Na cũng không ăn, dùng ánh mắt hoài nghi nhìn chằm chằm bụng mình.

    Đại khái là bởi vì bị tay Tử Hổ ép rất không thoải mái, cái bụng nhỏ của nàng không vừa lòng, lại hung hăng đạp một chút.

    Lần này hai người đều thấy được, mà Y Na cũng cảm giác được. Nàng đau đến kêu ‘a’ một tiếng một, sau đó nhíu mày nói: “Sao đạp kịch liệt như vậy chứ, đau quá!”

    Tử Hổ cười to vỗ tay, nói rất nhanh hai chữ: “Tốt lắm.”

    Y Na cười khổ nói: “Chàng chẳng lẽ là cố ý chọc bé? Nhưng bé vừa động em liền đau, như vậy còn tốt sao?”

    Tử Hổ nghĩ nghĩ, thu tay lại, nói: “Không tốt.” Sau đó lại bắt đầu đút Y Na ăn.

    Nhưng Y Na lại tò mò, nàng sờ bụng mình, nhưng sờ soạng nửa ngày lại không có một chút phản ứng, thật sự là kỳ quái!

    Ăn no, Y Na muốn đi lại một chút.

    Tử Hổ tự nhiên là đi cùng, hắn dùng một tay đỡ Y Na sợ nàng ngã sấp xuống.

    Cuối cùng, biến thành Y Na ngồi ở trên vai Tử Hổ tản bộ, cảm giác này thật sự là muốn bao nhiêu kỳ quái có bấy nhiêu kỳ quái.

    Y Na hít một hơi, sau đó nói: “Tử Hổ, đặt tên gì cho con đây?”

    Tử Hổ nói: “Phải sinh ra mới có thể gọi tên.”

    “Là vậy à!” Y Na bắt đầu nghĩ nàng căn bản là không có kinh nghiệm chăm sóc trẻ con, không biết mình có thể làm ra một đống chuyện bị chê cười hay không.

    Mặt khác, sinh con cũng là vấn đề. Nàng không thể biết sản kì của mình, cho nên không thể chuẩn bị lúc nào sẽ sinh.

    Nhưng mà, chăn nệm của trẻ con hẳn là chuẩn bị trước đi!

    “Tử Hổ, về sau chàng phải săn nhiều rắn để lấy da.”

    “Được!” Tử Hổ không hỏi nguyên nhân, Y Na cũng không giải thích.

    Da rắn vừa mềm mại vừa nhẹ nhàng thích hợp đắp cho trẻ con, bây giờ tuy bọn họ còn dư một ít, nhưng mà hình như không đủ.

    Y Na đang tính toán, một trận gió thổi qua. Nàng đánh bò cạp: “Rất lạnh.”

    Tử Hổ liền ôm nàng mang về trong động, cũng nói: “Nằm xuống nghỉ ngơi.”

    Y Na bị hắn ôm không có biện pháp, đành phải nhắm mắt nghỉ ngơi.

    Trở về đã hơn mười ngày, Tử Hổ thu dọn trong ngoài động rất tốt. Kỳ quái là, hắn còn dựng thêm nhiều tảng đá bên cạnh vách núi, hình như sợ thứ gì rớt xuống.

    Y Na vừa may da rắn vừa nghĩ, có phải Tử Hổ chuẩn bị quá sớm hay không, mấy tháng nữa mới sinh ra bé cọp con, lại mấy tháng nữa bọn chúng mới có thể chạy loạn chung quanh!

    Cúi đầu nhìn bụng mình, gần đây hình như không to thêm. Nhưng mà nàng biết đứa nhóc bên trong khỏe mạnh, bởi vì thỉnh thoảng bé sẽ chen chân đạp nàng, đến nằm mộng cũng có thể đau tỉnh.

    Nàng vỗ vỗ bụng nói: “Lại khi dễ mẹ, coi chừng lúc đi ra mẹ vỗ mông con……”

    Bên trong hình như có cảm ứng, dùng sức đạp hai cái.

    Y Na hít vào một hơi, tiểu gia hỏa này còn không cho người khác nói!

    Xem ra, là đứa con tính tình không tốt.

    Nàng mỉm cười, tiếp tục đùa nghịch da rắn, cái này làm chăn thật sự là quá tốt.

    Đột nhiên, phía dưới có một mảnh ấm áp, nàng ngẩn ra sờ vào, không phải máu, có chút nước màu vàng nhạt!

    Đây là cái tình huống gì?

    Đang nghĩ ngợi, bụng bỗng đau lên.

    “A…… Tử Hổ……” Sẽ không phải sanh non đi, Y Na sợ tới mức sắp rớt nước mắt.

    Tử Hổ nghe được tiếng kêu vội chạy tới, hắn cúi đầu ngửi ở dưới thân Y Na một chút, sau đó rất khẩn trương chạy một vòng trên mặt đất mới ôm lấy Y Na chạy vào trong động.

    Y Na cảm thấy bụng đau quăn, nói: “Sẽ không sanh non đi, bé rõ ràng rất khỏe mạnh……”

    Tử Hổ đặt ở nàng trên giường lông chim, sau đó an ủi liếm hai má nàng.

    Tiếp theo Tử Hổ kéo hai chân Y Na, cởi ra toàn bộ váy áo của nàng.

    “Thế nào, có phải có vấn đề gì hay không?” Bây giờ Y Na lại không cảm thấy đau như vậy, mở miệng hỏi.

    Tử Hổ nhẹ nhàng vuốt dọc theo bụng Y Na, sau đó vươn ngón tay nhẹ nhàng kéo cái gì đó.

    Y Na cảm giác bụng vốn yên tĩnh đột nhiên cuộn lên như nổi sóng. Nàng khẩn trương nắm chặt một tay Tử Hổ, muốn hỏi xem cái gì xảy ra. Nhưng, hình như có thứ gì từ trong cơ thể mình chảy ra.

    Là đứa con, không giữ được sao?

    Đang muốn khóc, nhưng nhìn đến ánh mắt Tử Hổ vô cùng hưng phấn.

    Trong đầu Y Na vòng vo cái ý tưởng, bây giờ chẳng lẽ là mình đang sinh con?

    Đang nghĩ ngợi, bụng lại quặn lên, tiếp theo thứ gì đó lại chảy ra.

    Nháy mắt, toàn thân Y Na giống như mất đi sức lực ngã vào trên giường, thở dốc từng ngụm từng ngụm, nàng thấy Tử Hổ cúi đầu hình như cắn đứt cái gì, sau đó lại đi rửa sạch.

    Nàng nhắm mắt chờ khôi phục sức lực liền vịn vách động ngồi dậy, sau đó há to miệng chỉ vào hai bé cọp con trên mặt đất, đầy người là lông, miệng còn vươn đầu lưỡi hồng hồng, run giọng hỏi: “Này…… Đây là em sinh sao?”

    Tử Hổ đem bảo bối đặt ở giữa bọn họ, sau đó dùng lông chim quấn quanh thân mình nhỏ nhắn của các bé. Làm xong hết thảy, hắn bổ nhào vào bên người Y Na cuồng hôn nàng hai cái, tiếp theo bắt đầu lau rửa hạ thể của nàng!

    Y Na run rẩy, này là nàng sinh, nàng sinh không phải người, mà là hai động vật toàn thân là lông!

    Vốn hoài nghi nếu sinh ra giống như nàng, vậy cục cưng không thể cường đại như thú nhân bình thường. Nhưng mà bây giờ xem ra là mình lo lắng nhiều, bởi vì gien Tử Hổ rất mạnh, hai bé này giống hắn như đúc, ngay cả một chút bộ dáng nhân loại cũng không có.

    Tử Hổ lau rửa cho nàng xong, liền đỡ nàng nằm xuống, sau đó đem hai đứa nhỏ đang lảo đảo thăm dò chung quanh như đang tìm hiểu cái gì, đặt ở trong lòng nàng.

    Y Na nghĩ đến tình huống tiếp theo khi mình dùng sữa mẹ nuôi nấng hai động vật nhỏ mà rối rắm một chút, nhưng mà nhìn đến ánh mắt tha thiết của Tử Hổ, đành đưa núm vú vào trong miệng hai con cọp con.

    Vô lực nhu nhược bú từng chút làm tâm nàng hơi bị cảm hóa, cho dù hình dạng bên ngoài không giống, các bé đều là con nàng sinh ra.

    Cọp con sức ăn ít, rất nhanh các bé liền ngủ mất.

    Tử Hổ thật cẩn thận đem các bé từ trên người Y Na đặt xuống giường, hai đứa nhóc kia hoàn toàn không sợ lạnh, thân thể thân mập mạp, miệng vươn đầu lưỡi nhỏ hồng ngủ đến ngon lành.

    Y Na rốt cục sinh ý tưởng sờ sờ bọn họ, ngón tay vừa nhẹ nhàng đụng liền cảm thấy mềm mại ấm áp, không khỏi nói: “Rất nhỏ……” Đang nói, bé cọp con bị nàng sờ nhẹ run cái lổ tai, móng vuốt nhỏ dùng sức co co, vừa lúc đá vào một cái miệng khác.

    Bé kia hé miệng không nhúc nhích, cứ như vậy ngậm chân anh em ngủ ngon.

    Y Na thiếu chút nữa bật cười, các bé như vậy thật sự là rất đáng yêu.

    Nàng chỉ vào các bé nói: “Các bé là nam hay nữ?”

    Tử Hổ chỉ vào con chen chân vào miệng con kia nói: “Nàng là giống cái sinh ra trước, hắn là giống đực sinh ra sau.”

    “Cũng chính là, bé gái là chị, bé trai là em?”

    “Chị?” Thú nhân không đặt tên cho nữ thú nhân, cho nên chỉ có anh em không có chị em.

    Y Na nhìn hắn khi dễ đứa chị nói: “Đúng vậy, bây giờ chàng nên đặt tên đi!”

    Tử Hổ nhìn đứa em, nói: “Văn Hổ.” (‘Văn’ là đường vân)

    Lúc này Y Na mới chú ý tới trên đầu đứa em ngoài chữ ‘vương’ (王) còn có hoa văn nhạt như hình hoa cúc rất đẹp, nhưng đứa chị không có.

    “Tốt lắm, vậy đứa chị thì sao?”

    “Nữ thú nhân không có tên.”

    “Con gái chúng ta phải có.”

    “Được, con gái sinh ra chính là hình thú, về sau nhất định là nữ thú nhân lợi hại, vậy kêu con gái là ‘chị’.” Tử Hổ rất đứng đắn nói.

    “Chị không phải tên, là cách xưng hô.” Y Na không nói gì, nhưng mà nghĩ xong lại nói: “Kêu A Tỷ đi.” Tại thế giới này cho dù có tên chỉ sợ cũng không có thú nhân kêu, không bằng kêu như vậy cho dễ nhớ.

    Tử Hổ gật đầu, chỉ vào hai nhóc nói: “Văn Hổ, A Tỷ.”

    Y Na gật đầu, sau đó cảm thấy vô cùng buồn ngủ, liền chậm rãi vừa ngủ vừa cười.

    Lại nói các bé cọp con lớn nhanh đến làm cho người ta sợ hãi, năm ngày các bé đã mở to hai mắt sau đó có thể bò chung quanh.

    Có lúc sẽ bị vướng lông chim, nhưng các bé không thèm để ý cứ tiếp tục bò.

    Thẳng đến bò ra xa, Y Na mới ôm các bé trở về.

    Tử Hổ rất thích các bé bò loạn, có lúc nếu các bé yên tĩnh quá mức, hắn sẽ lấy ngón tay chọc chọc các bé.

    Y Na lắc đầu, nào có người cha như vậy, hy vọng con mình bướng bỉnh.

    Vốn ngủ ngon, bây giờ tốt lắm, toàn bộ đuổi theo ngón tay Tử Hổ chơi.

    Các bé vừa mới học đi, móng vuốt nhỏ đã bấu ngón tay Tử Hổ giống như bắt giữ con mồi lại. Kết quả bắt không được té lăn lông lốc ở trên giường lông chim. Lông các bé dày như vậy, xem ra chuẩn bị chăn da rắn hoàn toàn vô ích.

    Y Na lúc đầu là thở dài, nhìn xong lại cười khanh khách.

    Nàng phát hiện Tử Hổ cũng không phải cứ trốn, có lúc sẽ cống hiến ngón tay ra làm cho các bé cắn được. Vì thế hai nhóc ôm ngón tay Tử Hổ đến khi chung quanh dính đầy nước miếng.

    Dã tính trời sinh, xem ra các bé quả thật không có một chỗ giống nàng.

    Y Na có chút mất mát, nhưng mà cũng có chút yên tâm, bởi vì các bé có thể bình an sinh tồn tại thế giới này.

    Nhìn con chơi đùa, nàng lại bắt đầu nổi lên máu vú em.

    Y Na thích ngồi đút sữa, nàng ôm hai nhóc vào trong ngực, sau đó nhìn các bé bận rộn chơi đùa.
     
  5. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 59 Về vấn đề biến hóa

    Lại tuyết rơi, hẳn là trận tuyết cuối cùng của mùa đông này.

    Lông của cọp con vừa dài vừa dày, giống hệt cọp đồ chơi lông xù vô cùng đáng yêu, Y Na sắp xem các bé trở thành thú cưng rồi.

    Tử Hổ nói bây giờ các bé có thể đi ra ngoài động, Y Na rất giật mình, bởi vì các bé sinh ra đến bây giờ vừa mới hơn mười ngày thôi. Quan trọng là nàng còn đang ở cữ, cũng bị Tử Hổ dẫn theo đi ra.

    Nhưng mà, nàng hoàn toàn không có cảm giác không thích ứng, thậm chí rất thích hít thở không khí mới mẻ.

    Xem ra tới thế giới này thân thể đã thay đổi nhiều, không đủ tháng đã sinh hai cục cưng, bây giờ lại ngay cả trong tháng cũng có thể đi ra. Đây có tính là đột biến không?

    Ngồi xem hai con cọp nhỏ ở trên tấm da thú đã trải cẩn thận, các bé mở mắt ra nhìn đến cha mẹ, cho nên rất cố gắng muốn đi đến bên cạnh Y Na.

    Y Na lo lắng các bé lạnh, nhưng Tử Hổ cũng không cho nàng ôm. Còn cố ý làm cho nàng lui xa xa, làm hai thú con phải dùng sức đi đến chỗ nàng.

    Y Na biết Tử Hổ làm như vậy là vì rèn luyện các bé, nhưng thời tiết lạnh như vậy các bé có thể sao?

    Kết quả nhìn nửa ngày, hai bé cọp con không có bị đông lạnh, ngược lại càng đi càng hăng hái. Các bé còn dùng cái mũi nhỏ linh mẫn ngửi ngửi thăm dò xung quanh.

    Y Na cũng yên tâm, liền ngồi ở trong lòng Tử Hổ nhìn các bé.

    “Phải ở bên ngoài bao lâu, mặt trời hạ xuống sẽ rất lạnh.”

    “Chờ con mệt mỏi.”

    Sự thật nói lên cọp con rất dễ mệt, các bé chơi một hồi cũng từ từ nhắm hai mắt lại, bởi vì có chút lạnh cho nên liền co thành một cục ngủ.

    Y Na cười nói: “A, ngủ rồi.”

    Tử Hổ gật đầu, ôm hai đứa nhóc, đặt ở Y Na trong lòng nói: “Cho con ăn no.”

    Y Na gật đầu, nàng ôm lũ nhóc vào trong động, sau đó cởi da thú cho chúng bú. Tử Hổ thì đốt lửa vừa ngắm ba mẹ con!

    Bú sữa xong hai nhóc ngủ đến ngon lành, Y Na đặt các bé ở trên giường lông chim, sau đó hỏi Tử Hổ: “Các bé lúc nào có thể biến thành bộ dáng con người?”

    “Một tuổi.”

    “Lâu như vậy?”

    “Nữ thú nhân mới sinh vốn là bộ dáng hình người, nhưng A Tỷ có chút không giống.”

    “Vậy về sau có thể có vấn đề gì hay không?”

    “Truyền thuyết, nữ thú nhân trước kia cũng có năng lực đi săn như nam thú nhân, nhưng bởi vì phải cho thú con bú cho nên dần dần biến thành dạng như bây giờ.”

    “Nói cách khác, con gái của chúng ta về sau sẽ rất lợi hại?” Y Na có chút hưng phấn, nàng rất không muốn con gái mình quá yếu đuối, tại thế giới này, sức mạnh nói lên hết thảy.

    Một năm có lâu quá hay không?

    Y Na vốn rất mất mát, nhưng mà nghĩ lại có chút vui mừng. Bởi vì này hình dạng thú con thật sự là rất đáng yêu, nhìn một năm cũng tốt.

    Lại qua vài ngày, thú con thả đi ra đã có thể tự do đi lại ở trên da thú. Cứ việc các bé đi rất chệnh choạng, còn thường ngã sấp xuống, nhưng mà rất có tính bền, ngã sấp xuống liền đứng lên!

    Các bé đôi khi còn dùng móng vuốt nhỏ cào đối phương, giống như chơi đùa, lại giống như đang rèn luyện bản lĩnh.

    Mấy việc này Y Na đã xem nhiều, nhưng nàng rất có kiên nhẫn quan sát các bé. Kết quả phát hiện, chủ động công kích lại là A Tỷ. Bé hoàn toàn không cần biết em trai là ngủ hay là thức, tóm lại chỉ cần bé muốn chơi sẽ đưa móng vuốt đi chụp em trai, quấy rầy đến nó không chịu nổi phiền phức đánh trả mới thôi.

    “A Tỷ cố lên, đả đảo em trai.” Y Na là phái nữ đương nhiên nên cổ vũ cho con gái, nhưng Tử Hổ lại hy vọng con trai có thể trở thành nam tử hán, vì thế cũng nói: “Nam thú nhân không thể thua, Văn Hổ…… cố lên!”

    “A Tỷ cố lên mới đúng, đừng cho nam nhân đánh bại.”

    “Văn Hổ cố lên.”

    Hai nhóc vốn quay cuồng ở trên da thú đột nhiên đều ngẩng đầu, chớp hai đôi mắt mênh mông sương mù đáng yêu nhìn cha mẹ, hình như đối với hành vi này có chút khó hiểu.

    Ách……

    Y Na cùng Tử Hổ đồng thời dừng thanh âm, nàng cực lực mỉm cười nói: “Các con tiếp tục, cha mẹ đang cổ vũ.”

    Nhìn nửa ngày, hai nhóc vẫn không hiểu được, sau đó lại mặc kệ mọi thứ, chơi tiếp.

    Vẫn là A Tỷ khơi mào chiến tranh, mà Văn Hổ rất bất đắc dĩ dùng móng vuốt cào lại. Đại chiến bắt đầu, cha mẹ hai người lại vừa xem cuộc chiến vừa bình luận.

    Mấy điều này bây giờ trở thành một phần thú vị nhất trong cuộc sống bọn họ, Tử Hổ cũng không coi ăn thịt là niềm vui lớn nhất, mà là vừa ăn thịt vừa nhìn hai cục cưng của mình.

    Các bé không có mọc răng, nhưng có lúc Tử Hổ sẽ đưa thịt tới.

    Hai đứa nhóc đã biết đó là thức ăn, rõ ràng ăn không được, nhưng vẫn ôm đến cướp đi vô cùng kịch liệt.

    Vừa thấy các bé giành thức ăn, bộ ngực Y Na sẽ từ từ trướng lên, nàng xoa xoa sau đó nói: “Là lúc nên bú sữa rồi!” Ôm lấy một bé vào trong lòng.

    Cọp con bây giờ đã lớn hơn, cho nên Y Na chỉ có thể ẵm từng bé một cho bú.

    So với đứa chị, đứa em dài hơn một chút, cho nên Y Na muốn cho con gái bú nhiều một chút. Nhưng mới vừa ôm đứa chị lên, bé bắt đầu phản kháng, ra sức vùng khỏi người Y Na, tiếp tục lao vào giành thịt.

    Y Na nghĩ tính cách hai đứa nhóc này có phải hơi bạo lực hay không, tuy rằng nàng cũng không phản đối phụ nữ cường đại, nhưng tranh cường háo thắng như vậy chỉ sợ đứa em sẽ bị thương.

    Tử Hổ thấy A Tỷ quá mệt mỏi, cầm lấy cái đuôi bé, kéo bé ra.

    Nhưng A Tỷ căn bản là không chịu buông tha, tiếp tục đi hướng về phía trước.

    Tử Hổ thật ra rất thích tính cách như vậy, vừa buông bé ra vừa cong khóe miệng cười khẽ.

    “Giống nàng.” Từ Hổ nói.

    “Là sao? Làm sao giống?”

    “Thích đấu……”

    Y Na không nghĩ tới hình tượng của mình ở Tử Hổ trong lòng là như thế này, nói: “Em cũng không đấu với chàng.”

    Tử Hổ nói: “Lúc đầu mang nàng trở về nàng có đấu.”

    Y Na hồi tưởng chuyện trước kia, mỉm cười, sau đó lại ôm lấy em trai nói: “Dù sao đã sinh hai đứa con, đấu nữa cũng không có ý nghĩa.”

    Tử Hổ ngồi bên người Y Na, sờ sờ một bên ngực không có bị lũ nhỏ ngậm, sau đó ngừng hồi lâu mới nói: “Rất lớn.”

    Y Na cố ý hỏi: “Như vậy, thoải mái không?” Nàng muốn nghĩ hỏi là có cảm giác không? Nhưng dù sao ở trước mặt con cái không thể nói ra như vậy.

    Cứ việc như thế, Tử Hổ cũng nghe ra.

    Hắn ôm lấy Y Na, nói: “Thoải mái.” Sờ biến thành niết, niết biến thành nhu. Nhưng sức lực Tử Hổ rất lớn, động tác của hắn làm nơi đó chảy sữa ra.

    Dựa theo thói quen của thú nhân, chỉ cần nam thú nhân muốn sẽ từ từ mà động dục. Y Na cũng không nghĩ đang ở thời kỳ có sữa nuôi hai con mà còn sinh thêm hai đứa nữa, nàng né tránh nói: “Bây giờ không được.”

    Tử Hổ gầm nhẹ một tiếng, u buồn vô tận.

    Y Na cảm thấy buồn cười, con mới lớn như vậy hắn đã manh động. Nhưng mà, như vậy quả thật làm cho nàng không thể không để ý.

    Buông hai đứa con đã ngủ xuống, Y Na quay lại ôm đầu Tử Hổ nói: “Ngoan, chờ một chút.” Nói xong mình lại đỏ mặt, thì ra, trong lòng trong nàng cũng hy vọng có thể cùng mèo to ôn tồn.

    Tử Hổ được một chút ngon ngọt liền cao hứng lên, hắn đuổi bọn nhỏ về động, sau đó liền quấn quít lấy Y Na cùng hắn tiến vào trong rừng rậm. Đương nhiên, bọn họ sẽ không đi xa!

    Y Na cũng đã lâu không có đi ra, vì thế rất mau đáp ứng yêu cầu của hắn.

    Cái gọi là thế giới hai người chính là như thế đi, Y Na ngồi ở trên lưng cọp, mà hắn mang theo nàng đi ra. Tới một chỗ có thể nghỉ ngơi, Tử Hổ đã buông Y Na, còn mình thì lăn lộn trên mặt cỏ khô bên chân nàng.

    Y Na thở dài vô hạn, xem ra con mèo to là này làm nũng với mình.

    Nàng ngồi xổm xuống lấy ngón tay chọc chọc cái bụng Tử Hổ, cười nói: “Hai nhóc kia không biết bao giờ sẽ giống như chàng, bày ra tư thế này lấy lòng em, thật là chờ mong.” Nghĩ ba con mèo một to hai nhỏ lăn lộn ở bên người mình, Y Na ngứa tâm lên.

    Tử Hổ dừng quay cuồng, liếm ngón tay nàng, sau đó cọ cọ, liền nheo mắt lại.

    Vốn tưởng rằng sẽ lãng mạn, sao lại biến thành chợp mắt rồi?

    Nhưng mà như vậy cũng không sai, rất im lặng rất hài hòa.

    Hơn nữa thời tiết cũng càng ngày càng ấm áp, ngồi như vậy cũng không lạnh.

    Bọn họ ngồi hồi lâu mới trở về, kết quả vừa vào động liền nhìn đến cọp con không biết khi nào đã tỉnh lại, cũng đi ra trong huyệt động. Các bé giương móng vuốt nhỏ gầm rú, hình như đang gọi cha mẹ về.

    Y Na vội vàng chạy tới ôm các bé, nói: “Thật xin lỗi thật xin lỗi, mẹ ở đây không có việc gì.” Xem ra các bé rất sốt ruột, kêu lớn tiếng như vậy.

    Cọp con cọ người Y Na, sau đó liền tiến vào trước ngực nàng đi tìm thứ có thể an ủi tâm linh.

    Y Na không nói gì, xem ra là thức ăn có lực hấp dẫn lớn. Nàng ngồi xuống cho con bú.

    Cọp con không giống nhân loại, các bé hai giờ phải ăn một lần, cho nên buổi tối Y Na rất ít khi ngủ ngon.

    Đến lúc này Tử Hổ cũng sẽ thức dậy, hắn giúp nàng chăm hai bé, thậm chí chủ động ẵm con đưa lên ngực nàng……

    Có chồng như vậy, Y Na thật sự là cảm động.

    Hôm nay một ngày là đáng kỷ niệm, cọp con mọc răng. Em trai Văn Hổ lần này chiếm quyền ưu tiên, mọc ra cái răng nanh nhỏ sớm hơn chị nửa ngày.

    Bên ngoài tuyết đã bắt đầu tan, cho nên cọp con có thể đi ra ngoài động chơi.

    Bởi vì mọc răng cho nên các bé ngứa răng, cơ hồ là gặp cái gì cắn cái đó. Y Na đành trông chừng không cho các bé cắn thứ không nên cắn, tỷ như tảng đá……

    Nếu cắn có thể sẽ làm răng bị thương, cho nên vừa thấy lũ nhóc cắn tảng đá nàng sẽ quát bảo ngưng lại.

    Cọp con có thể nghe hiểu tiếng nàng quát, hình như cũng rất nghe lời, chỉ cần nàng vừa quát sẽ dừng lại, nhưng không đến một phút đồng hồ sẽ lại phóng đi cắn.

    Rơi vào đường cùng, Y Na giặt sạch một tấm da thú, sau đó đặt ở trong động cho các bé cắn chơi. Da thú rất mềm, sẽ không làm đau răng, cọp con cắn rất thích thú, có lúc còn giành da thú.

    Hai chị em đôi khi còn cắn lẫn nhau, tuy cắn mạnh cũng sẽ không làm bị thương đối phương, bởi vì răng ngắn ngủn không có chút tác dụng nào.

    Có lúc các bé còn đột nhiên há mồm cắn mẹ mình, hoặc là tay hoặc là chân. Bởi vì Y Na vừa mới nướng thịt, trên tay dính mùi thịt, hai chị em liền một trái một phải ôm tay của nàng liếm.

    Y Na cảm thấy trong lòng bàn tay nhột nhột, không khỏi cười khanh khách lên.
     

Chia sẻ trang này