Thuần Thú Sư - [ Nhân thú ] - Dạ Tử Vũ - [ 66 Chương ]

Thảo luận trong 'Xuyên Không' bắt đầu bởi Soái Ca, 3/10/16.

  1. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 60 Tranh thức ăn

    Bé cọp con vừa mọc răng đã muốn ăn thức ăn.

    Tuy sữa của Y Na là món chính của các bé, nhưng các bé sẽ cướp thịt cắn ăn lúc cha mẹ ăn cơm.

    Mỗi lúc này Tử Hổ cũng không hờ hững, một mình mình ăn, mà hắn sẽ biến thành cọp, đặt thịt ở trên da thú.

    Hai bé cọp con cũng học bộ dáng của hắn nằm rạp trên mặt đất, sau đó vươn đầu cắn xé thịt. Nhưng răng nhỏ của các bé cắn không nổi, vì thế vừa cắn vừa nghểnh cổ.

    Y Na nhịn không được liền cười ha ha, sau đó hai đứa nhóc quay đầu lại nhìn mẹ, không biết nàng đang cười cái gì.

    “Ách, các con tiếp tục tiếp tục……”

    Cọp con cũng không để ý nàng, quay đầu lại tiếp tục gặm.

    Kết quả là, gặm xong rồi Y Na còn phải rửa miệng cho các bé, bởi vì thịt gặm không được còn chảy nước miếng làm ướt lông, muốn bao nhiêu bẩn có bấy nhiêu bẩn.

    “Hai con mèo bẩn……” Y Na ai oán, nhưng Tử Hổ ở bên cạnh lại nghiêm trang nói: “Là cọp.”

    Y Na cười nói: “Em biết, là cọp không phải mèo, chỉ là bộ dáng giống như mèo, đáng yêu……”

    “Là cọp.” Tử Hổ lại nhắc lại một lần.

    “Đã biết, là cọp.” Nàng đột nhiên chú ý tới lông cổ Tử Hổ hơi hơi hồng, ngẩn ra, hắn như vậy chẳng lẽ lại động dục?

    Nghĩ nghĩ, bây giờ đúng là lúc xuân về, hắn động dục cũng là bình thường.

    Nhưng, nhưng……

    Hai đứa trẻ còn đang bú sữa, nàng cố hết sức cũng chỉ có thể nuôi hai đứa thôi! Hơn nữa trước kia thấy các nữ thú nhân, không đều là ôm con hình người sao? Bọn họ vẫn đang bú sữa, vậy là đã hơn một tuổi.

    Đang nghĩ ngợi, Tử Hổ đã cọ lên, vì thế trong lòng nàng ôm hai đứa, bên cạnh dính sát một đứa, rất bất đắc dĩ. Vì sao cọp lại thích làm nũng vậy, nhỏ còn chưa tính, to cũng là như thế.

    Chờ mấy bé con bú no đi ngủ, Tử Hổ đem các bé thả vào trong động nhỏ, sau đó nằm rạp trên mặt đất lộ cái bụng ra.

    Y Na nghĩ hắn muốn phơi cái bụng, ai ngờ Tử Hổ dùng móng vuốt vỗ vỗ cái bụng mình, hướng về phía Y Na lầm bầm vài tiếng.

    Nàng lập tức hiểu được, đây là muốn cho nàng nằm lên!

    Trước kia bởi vì nằm ở mặt trên rất thoải mái, nàng làm nũng với Tử Hổ đòi nằm lên. Nhưng bây giờ đã làm mẹ người ta, cứ như vậy được không đây?

    Nhưng Tử Hổ nhìn tha thiết, nàng đành phải co rút khóe miệng lập tức trèo lên.

    Không tồi, vẫn thoải mái giống như trước đây. Y Na dùng sức cọ cọ, nghe được Tử Hổ cũng phát ra tiếng rầm rì thoải mái.

    Tiếng kêu giống mèo này khiến Y Na ngứa tâm, bèn dùng miệng cắn bộ ngực hắn.

    Toàn thân Tử Hổ cứng đờ, hắn đột nhiên ôm lấy Y Na, nghiêng người.

    Chờ khi Y Na mở to mắt, thấy Tử Hổ không biết lúc nào đã biến thành hình người. Hai mắt hắn tràn ngập chờ mong, lại cúi đầu liếm cổ Y Na.

    Đây là khêu gợi trần trụi a, trong đầu Y Na lập tức nghĩ đến tình hình hai người hoan ái trước đây, thân thể cùng tâm lý nháy mắt sinh ra cộng hưởng, liền giơ giáo đầu hàng.

    Tử Hổ nhân cơ hội xâm nhập, đánh quân địch đến ngay cả sức phản kháng cũng không có mới bỏ qua. Chờ bọn họ xong việc, đương nhiên đứng dậy chỉ có Tử Hổ.

    Nhìn cửa động, bốn con mắt nhỏ tròn tròn đang nhìn qua bên này, nhưng mà hình như bị dọa, tránh ở trong động không đi ra.

    Y Na đỏ hết mặt, nàng không nghĩ tới sẽ làm cho cục cưng của mình xem hiện trường phim người lớn này. Làm sao bây giờ, nàng miễn cưỡng phủ thêm quần áo đi tới cửa động, giải thích: “Ách, vừa mới……” Chưa nói xong chỉ thấy hai bé cọp con đột nhiên bổ nhào vào bên người nàng, sau đó nhẹ nhàng liếm lên tay cùng chân của nàng, còn phát ra tiếng ô ô giống như khóc.

    Tình hình có chút cổ quái a, chẳng lẽ lũ trẻ nghĩ rằng mình và Tử Hổ lúc nãy là đánh nhau, mà kẻ bại là nàng, cho nên đây là đang an ủi nàng sao?

    Cảm động một chút, dù sao bọn nhỏ là quan tâm mẹ chúng.

    Y Na bế bọn chúng lên nói: “Mẹ không có việc gì.”

    Sau đó nàng thấy hai bé cọp con quay sang nhìn Tử Hổ gầm gừ, thanh âm đặc biệt có uy hiếp, không khỏi ngẩn ra, hai đứa nhóc này là muốn bảo vệ nàng. Nhưng mà hình như tìm lầm đối tượng, cha lũ trẻ vừa mới nãy cũng không phải làm chuyện thương tổn nàng.

    Nàng lấy ngón tay ấn thái dương, không biết nên làm ra phản ứng gì.

    Tử Hổ rất bình tĩnh, đi lên một tay xách lũ trẻ trở về động, sau đó tựa đầu vào trong lòng Y Na làm nũng.

    Cái này cũng quá bá đạo đi, trước kia còn cảm thấy hắn nhất định là người cha tốt, nhưng bây giờ xem ra người cha lòng dạ hẹp hòi.

    Gió xuân ấm áp, thỉnh thoảng có chim chóc bay đến trên tường rào ríu rít kêu.

    Nhưng vừa qua khỏi giữa trưa, chân trời liền nổi mây đen. Y Na cảm giác là trời muốn mưa, vội vàng đem da thú đang phơi vào nhà.

    Hai bé cọp con đang đùa giỡn bên ngoài, động tác các bé bây giờ đã rất nhanh nhẹn, lúc đánh nhau đôi khi sẽ va vào tường rào, hoặc vào tảng đá.

    Y Na sợ các bé đau, đã dùng da thú bao lên tường rào và mấy tảng đá.

    Nhưng Tử Hổ cũng không đồng ý, lúc nàng mới bao xong, đều bị hắn kéo xuống. Y Na cho rằng hắn làm như vậy là vì rèn luyện năng lực hai bé cọp con, nhưng có lúc nàng nhìn thấy trên đầu hoặc trên móng vuốt của con xuất hiện vết thương, thật sự đau lòng.

    Nhưng mà hai đứa nhóc hình như không thèm để ý, liếm liếm cọ cọ, nên làm cái gì thì làm cái đó, một chút cũng không chậm trễ.

    Xem ra, lũ trẻ sẽ khỏe mạnh lớn lên.

    Mưa rơi ở trên đầu, nàng mới phát hiện nãy giờ mình xem con đến ngây người, vội vàng cuốn da thú cuốn chạy vào trong động, vừa chạy vừa la lớn: “Hai đứa nhóc các con mau trở lại, không thấy trời mưa sao?”

    Hai đứa nhóc lần đầu tiên nhìn đến trời mưa, đầu tiên là ngẩn ra, sau đó nghe được mẹ kêu liền chạy vào trong động. Mà lúc này Tử Hổ lại dùng sức gầm rú, Y Na mới nhớ tới trời mưa là cơ hội săn rùa đất.

    Hai bé cọp con thấy cha kêu tận trời, các bé cũng đứng ở cửa động học tập theo. Nhưng mà thanh âm non nớt nghe rất buồn cười.

    Hơn nữa, lũ trẻ học gầm rú hình như còn hơi sớm, thế cho nên lúc cao nhất bị lạc giọng. Không những vậy, A Tỷ còn cúi đầu ho khan hai tiếng, xem ra là bị sặc rồi.

    Y Na cảm thấy lũ trẻ rất đáng yêu, liền cúi đầu ôm các bé hôn chụt chụt hai cái lên mặt.

    Hai bé cọp con hình như rất không bình tĩnh, từ trong lòng nàng giãy dụa đi ra tiếp tục học Tử Hổ gầm rú.

    Chung quy vẫn là dã thú a!

    Nhưng mà học tập theo Tử Hổ cũng không sai, ít nhất có thể học được bản lĩnh sinh tồn tại thế giới này.

    Tử Hổ kêu trong chốc lát đã hưng phấn phóng ra tường rào, hai đứa nhóc hướng về phía bóng dáng của cha gầm rú, hình như muốn cùng đi ra ngoài.

    Y Na kéo hai cái đuôi nhỏ quay về nói: “Mấy đứa trở về cho mẹ, mưa lớn như vậy đi ra ngoài sẽ bị bệnh.”

    Các bé bây giờ còn chưa có nhiều sức lực, bị Y Na kéo lại liền ủ rũ đứng ở cửa động.

    Y Na cảm thấy buồn cười, bắt đầu lấy thịt ra nướng, mùi thịt rất nhanh hấp dẫn hai bé cọp con. Hai nhóc quay lại, không nhìn hàng rào nữa mà là nhìn đống lửa.

    Nàng nghĩ lúc Tử Hổ trở về thịt hẳn là chín, lại thấy hai đứa nhóc xuất thần xem đống lửa, không khỏi mỉm cười.

    Chờ thịt chín một lớp bên ngoài, nàng dùng đao xương cắt hai miếng nhỏ, sau đó đưa cho các con dùng để luyện răng.

    Hai bé cọp con vô cùng hưng phấn nhận thịt cắn xé, mà Y Na tiếp tục canh chừng thịt trên đống lửa chờ Tử Hổ trở về.

    Thịt còn chưa có chín hết, Tử Hổ đã trở lại. Toàn thân hắn ướt nhẹp, miệng tha một con rùa đất trưởng thành hình như đã chết.

    Cọp con nhìn thấy cha trở về, lại thấy được con mồi, không thèm để ý thịt nữa, chạy vội ra ngoài, trong miệng mấy bé gầm gừ con mồi đã chết, sau đó cắn trái cắn phải, giống như con mồi này cần các bé giết.

    Xem ra thú nhân phát triển trước tiên là thú tính, nếu không vì sao lũ trẻ lại cảm thấy hứng thú với con mồi như vậy.

    Tử Hổ kéo rùa đất vào trong động, sau đó biến thành hình người làm thịt.

    Nhưng thật ra hắn không vội xử lý rùa đất, mà để tùy ý cho hai đứa nhóc cắn đến đầy mặt và đầu cổ là máu.

    Y Na sợ dơ con, nhưng Tử Hổ cũng không cho nàng đi quấy rầy lũ nhóc.

    Y Na đành phải vừa ăn trong tay thịt vừa nói: “Thịt chín cắn còn không được mà đi cắn thịt tươi, thật là!”

    Tử Hổ nói: “Rất nhanh là có thể cắn rồi.”

    Y Na cười nói: “Em đột nhiên nghĩ đến lúc chàng còn nhỏ cũng như thế, liền cảm thấy rất thú vị.”

    Tử Hổ có chút ngượng ngùng, đúng, mặt hắn có chút ửng đỏ, ánh mắt nhìn thịt không dám đối diện với Y Na. Trải qua thời gian dài hiểu biết, Y Na cho rằng biểu tình này chính là ngượng ngùng.

    Nàng cười khúc khích, không nghĩ tới Tử Hổ cũng có lúc ngượng ngùng.

    Một nhà bốn miệng cuối cùng ăn xong bữa tối, Tử Hổ bắt đầu thu dọn rùa đất. Trong nháy mắt, mai rùa đất bị hắn lấy ra, sau đó ném hai bé cọp con vào bên trong.

    Nơi đó thành chỗ các bé vui chơi, bởi vì Tử Hổ cố ý để vài miếng thịt nhỏ dính trong mai rùa, các bé liền nhào vào cắn cắn.

    Phương pháp tốt như thế, Tử Hổ không chậm trễ việc chính, lại có thể rèn luyện kỹ thuật cho hai bé cọp con. Y Na vừa trải da thú vừa nghĩ!

    Đột nhiên, nàng nghe được hai đứa nhóc phát ra tiếng kêu không giống bình thường, hình như là tiếng rên. Nàng hoảng sợ chạy đến mai rùa nhìn, chỉ thấy hai đứa nhóc giãy loạn cả lên. Cụ thể là, A Tỷ hoàn toàn đè em trai Văn Hổ xuống, dùng sức gặm cắn cái mông của em.

    Mà em trai cũng không yếu thế, miệng ngậm cái đuôi A Tỷ không buông.

    Y Na kéo A Tỷ ra nói: “Nơi này không thể cắn bậy……” A Tỷ căn bản không nghe, tiếp tục ôm em trai gặm cắn.

    Khi nàng đang cảm giác không có biện pháp, Tử Hổ điên cuồng hét lên một tiếng. Hai đứa nhóc lập tức run run, đều buông đối phương ra.

    Y Na lau mồ hôi, con cái đánh nhau là rất bình thường, nhưng nàng cũng không biết làm sao can ngăn.

    “Các con rất không hiểu chuyện, chị em sao lại đánh nhau, muốn đánh cũng phải đánh người ngoài a!” Nàng thuyết giáo một trận, nhưng hai bé cọp con lại giống như nghe không vào, lắc lắc đầu không để ý tới đối phương.

    “Rốt cuộc là làm sao vậy?” Y Na bất đắc dĩ hỏi Tử Hổ.

    Tử Hổ lại nói: “Tranh đồ ăn.”

    “Gì, không ăn mà cũng tranh sao?” Nghĩ nghĩ, dã thú chính là thích dùng phương pháp như vậy chứng minh mình cường tráng, xem ra lũ trẻ không phát triển theo hướng con người a!
     
  2. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 61 Chơi xuân

    Du xuân là việc gần đây Y Na vẫn hy vọng, Tử Hổ vốn đã nói qua vài ngày sẽ dẫn mẹ con bọn họ đi ra ngoài, nhưng chờ thật nhiều ngày cũng không thấy hắn đưa đi. Nàng nghĩ, đại khái là bởi vì gần đây thời tiết không tốt, cho nên tiếp tục chờ!

    Rốt cục, ở một ngày đẹp trời, Tử Hổ nói: “Chúng ta đi thôi!”

    Y Na vô cùng cao hứng cầm da thú, hai bé cọp con sẽ đi theo Tử Hổ.

    Nàng cũng không có ôm con đi, bởi vì Tử Hổ đã nói, muốn cho con tự đi.

    Cọp con lần đầu tiên ra khỏi cửa, bộ dáng hình như có chút sợ hãi. Các bé cơ hồ là dán bên chân Y Na, nhìn chung quanh vừa mới mẻ vừa khẩn trương.

    Y Na cảm thấy vướng chân, nhưng mà cái này cũng chứng minh các bé rất ỷ lại nàng, trong lòng cao hứng. Nhưng Tử Hổ cũng không cao hứng, rống lũ trẻ một tiếng, hai bé cọp con sợ tới mức lui hai bước, tự mình đi đường.

    Lũ trẻ thật ra rất nghe lời Tử Hổ, mà bình thường nàng nói hoặc quát, hai đứa nhóc con này xem như gió bên tai, trừ phi động tay, nếu không mấy nhóc nhất định không nghe. Chẳng lẽ đây là cái gọi là con hư tại mẹ?.

    Nhưng Tử Hổ lại dùng phương pháp giáo dục này, làm cho con về sau có thể tự bảo vệ mình, mới có thể bình an sinh tồn ở thế giới này.

    Y Na nghĩ, tại phương diện này mình vốn thiếu kinh nghiệm, hết thảy theo hắn đi!

    Nhưng mà, nàng lại thầm muốn ở bên cạnh bảo vệ con, không để con bị thương tổn quá lớn!

    Bởi vì có mấy nhóc đi theo cho nên bọn họ đi rất chậm, đến giữa trưa mới đi được một nửa. Y Na nhìn đến hai đứa nhóc đã mệt đến thở hồng hộc, nói: “Nghỉ ngơi một chút đi!”

    Tử Hổ gật đầu, chọn gốc cây to ngồi xuống.

    Y Na trải da thú trên mặt đất, sau đó lấy nước hoa quả và thịt đã chuẩn bị sẵn ra. Nàng đặt nước trái cây ở trong chén đá cho cọp con uống, sau đó lại cầm khối thịt đưa cho Tử Hổ làm đồ ăn vặt.

    Xem như ăn cơm dã ngoại đi, không khí cũng không sai, Y Na cầm chén nước trái cây uống, cười nói: “Thời tiết tốt như vậy, một nhà ngồi ở chỗ này nghỉ ngơi rất thoải mái, em còn muốn nằm xuống đây.” Nói xong liền nằm xuống, ngửa mặt lên trời nhìn phiến lá cây che bầu trời, khóe miệng hơi hơi nhếch lên.

    Hai cái bé cọp con thấy nàng nằm xuống liền nhào tới, bốn bàn móng vuốt nhỏ bắt tới quần áo da thú của nàng.

    “A, các con làm cái gì…… Trước khi đi không phải mới vừa bú xong sao?”

    Hai đứa nhóc làm sao chịu nghe, tiếp tục cào. Không có biện pháp, Y Na đành cởi áo cho lũ trẻ bú.

    Lúc này mấy nhóc đã khác trước kia, bú xong sẽ không lập tức ngủ. Tử Hổ thấy con bú xong, liền thúc giục lên đường. (Mình thì cứ tưởng Tử Hổ cũng nhào vào.. Đỏ mặt!)

    Bọn họ đến suối nước nóng, có thể tắm rửa, phong cảnh cũng không sai.

    Cọp con chưa biết rừng rậm, cho nên đây là bước đầu tiên cho lũ trẻ quen thuộc thế giới này.

    Vốn tưởng rằng các bé không đi được xa như vậy, nhưng không nghĩ tới hai nhóc vẫn đi theo bọn họ.

    Cứ như vậy đến suối nước nóng, cọp con liền cao hứng chạy tới vũng nước. Nhưng các bé cũng không dám xuống nước, mà ở bên cạnh đi tới đi lui.

    Y Na còn nghĩ làm cho con quen thuộc dần dần, nhưng Tử Hổ lại vươn tay túm một cái quăng hai nhóc vào bên trong suối nước nóng.

    Cọp con chưa bao giờ vào suối nước lập tức lắp bắp kinh hãi, các bé vừa kêu vừa giãy, còn không dừng truyền ra âm thanh cầu cứu hướng Y Na.

    Nàng đau lòng, muốn đi kéo hai con ra.

    Nhưng Tử Hổ không cho, hắn quay đầu lại ôm Y Na, rất ôn nhu thay nàng cởi quần áo.

    Y Na khóc không ra nước mắt nói: “Lũ trẻ sẽ chết đuối.”

    Tử Hổ nói: “Sẽ không.”

    Cho dù hắn nói sẽ không, nhưng Y Na vẫn lo lắng, chỉ hy vọng hắn nhanh cởi quần áo mình xong rồi nhảy xuống cứu con.

    Nhưng chờ nàng chạy đến bên cạnh suối nước nóng, chỉ thấy hai bé cọp con nổi bồng bềnh ở trên mặt nước. Đương nhiên hai nhóc không phải là bị chết trôi, mà là không biết làm sao đã học xong phương pháp bơi lội nổi lên. Hơn nữa còn bơi du ngoạn về phía trước.

    Đại khái là mới biết được mình biết bơi, cho nên hai đứa nhóc thích đến quên trời quên đất.

    Không ai dạy lại không ai làm mẫu, làm sao các bé học được?

    Y Na khó hiểu, nhưng nhìn Tử Hổ không có chút giật mình, không khỏi nghĩ, có phải thú nhân trời sinh sẽ biết bơi, căn bản là không cần phải học hay không?

    Nhưng vừa nãy rất nguy hiểm, thật sự là dọa nàng nhảy dựng.

    Nhẹ nhàng thở ra, Y Na cũng đi vào bên trong suối nước nóng.

    Xem hai đứa nhóc vô cùng cao hứng, Y Na dựa ở Tử Hổ ngực nói: “Hai bé thật sự là thiên tài.”

    “Thiên tài?”

    “Chính là mới sinh ra đã biết nhiều thứ, học cũng mau hơn người khác rất nhiều.”

    “Đây là các con vốn biết.”

    “Là sao? Thú nhân còn biết cái gì?”

    “Đi săn.”

    “Nhưng con còn quá nhỏ học không được.”

    “Có thể xem.”

    “Chàng muốn dẫn con đi xem chàng săn sao?”

    Tử Hổ không có nói, nhưng có thể nhìn ra là có ý này. Hắn giúp Y Na gội đầu, hơn nữa rất cẩn thận sửa sang mái tóc.

    Tóc Y Na đã dài qua thắt lưng, Tử Hổ rất nhiều lúc muốn thay nàng cắn đứt, nhưng nàng cũng không muốn cho hắn cắn hư tóc mình, vì thế nói cái gì cũng không đồng ý.

    Lúc sau Tử Hổ liền thay nàng tắm, tắm rất cẩn thận.

    Y Na nhắm mắt lại hưởng thụ, nhưng chỉ chốc lát sau hai bé cọp con đã đi lại đây. Tử Hổ gầm nhẹ, hai nhóc liền tự động bơi ra.

    Cọp con học được giũ lông, hơn nữa còn biết liếm khô người.

    Lúc sau, hai bé lại mơ màng ngủ mất.

    “Thật sự là vô tư lự!” Nhưng mà tại dạng thế giới này, tuy rằng sinh tồn là việc rất tàn khốc, nhưng quả thật rất vô tư lự, có lẽ sẽ gặp một ít nguy hiểm, nhưng không phiền lụy!

    Nghĩ đến cuộc sống hiện đại, tuy rằng nàng là học sinh, nhưng áp lực học tập, ánh mắt người khác đều làm cho người ta lúc nào cũng có loại cảm giác hít thở không thông. Nhưng thời đại này không giống, nàng không có áp lực.

    Nhất là có Tử Hổ bảo vệ, nàng cảm thấy bây giờ mình vô cùng hạnh phúc.

    Về phần cái mất, bây giờ nàng cũng chỉ có thể thở dài, nhân sinh có được tất có mất a!

    Tử Hổ ôm nàng, sau đó từ phía sau hôn cổ nàng.

    Cũng không biết lúc nào hắn học được kỹ năng hôn làm cho Y Na cao hứng. Cho nên có lúc vô sự, hoặc là lúc suy nghĩ chuyện kia, hắn sẽ học tập nam nhân hiện đại hôn nàng rất nhiều.

    Có lúc kích động, từ hôn sẽ biến thành liếm.

    Y Na kỳ thật không quen làm như vậy ở trước mặt con, tuy rằng biết bây giờ con còn nhỏ, căn bản là cái gì cũng không hiểu được.

    Nhưng Tử Hổ hoàn toàn không thèm để ý, hoặc là nói tất cả thú nhân hoàn toàn không thèm để ý.

    Nàng cảm thấy mình hẳn là nên mau chóng thích ứng cuộc sống của thú nhân, đã là người một nhà, nàng không thể sống ở trong thế giới quá khứ của mình.

    Cho nên, nàng ôm chặt Tử Hổ, rất thuận theo hắn, cùng làm một lần tình cảm mãnh liệt lúc dã ngoại.

    Bọn nhỏ đại khái là quá mệt mỏi, cho nên khi bọn họ xong việc chuẩn bị trở về, hai đứa nhóc vẫn ngủ thật say.

    Y Na muốn ôm con trở về, nhưng Tử Hổ không đồng ý, hắn nói phải đợi con tỉnh lại mới đi trở về.

    Được rồi, đây lại là một phần huấn luyện.

    Lúc mặt trời sắp sửa xuống núi, hai nhóc rốt cục tỉnh lại. Bộ dáng mơ mơ màng màng nhìn chung quanh đặc biệt thú vị.

    Tử Hổ gầm nhẹ, hai bé cọp con liền đi theo sau hắn.

    Sau đó là Tử Hổ đi đầu, Y Na đi cuối cùng, hai nhóc đi giữa hướng về sơn động.

    Không biết vì sao Y Na nghĩ tới mình đã đi vào thôn quỷ, bởi vì thấy phía trước có vài đốm mắt sáng lòe.

    Tử Hổ đang đi đột nhiên ngừng, hắn quay đầu lại kêu. Y Na biết đây là tín hiệu nguy hiểm, vì thế vừa muốn ôm cọp con nhóm giấu đi, lại phát hiện hai bé tự động chui vào nằm trong bụi cỏ thật cao.

    Thân hình Y Na rất cao không thể giấu ở trong cây cỏ, vì thế nàng trèo lên cây, trốn trong tán lá dày đặc.

    Tiếng kêu của con gì mà cọp nghe được phải né tránh? Y Na có chút hoài nghi, càng thêm lo lắng cho lũ nhỏ nấp ở trong bụi cỏ.

    Nhưng cho dù từ trên cao nhìn xuống, nàng cũng vô pháp nhìn đến bóng dáng hai nhóc. Cũng không biết vì sao các bé có thể nấp tốt như vậy, ở trong cây cỏ vẫn không nhúc nhích.

    Bình thường, trẻ con chưa đến một tuổi có thể làm được loại chuyện này sao?

    Nghĩ lại, trẻ con một tuổi quả thật làm không được, nhưng là cọp con một tuổi là có thể. Bọn họ là động vật, cho nên sinh ra chỉ biết bảo vệ mình.

    Điểm ấy làm cho nàng vui mừng, nhưng đồng thời lại cảm thấy con mình rất không giống người thường, từ khi quyết định mang thai nàng đã nghĩ dùng toàn lực bảo vệ con mình, cho nên bây giờ trong lòng không khỏi vắng vẻ.

    Xa xa truyền đến tiếng dã thú kêu, lúc này Y Na lập tức liền biết âm thanh của dã thú đó là ai, chính là sói. Bây giờ là mùa xuân, là lúc chúng nó động dục muốn đi tứ phía tìm người giao phối, trách không được đụng tới bọn chúng ở chỗ này.

    Tử Hổ lần này không rống, mà cũng núp vào, hình như tính toán phục kích.

    Dù sao bầy sói hoạt động theo quần thể, cho nên muốn tấn công bọn chúng sẽ rất nguy hiểm. Nếu bọn chúng chỉ đi ngang qua, vậy không cần ra tay.

    Y Na cho rằng Tử Hổ lựa chọn rất chính xác, ít nhất lúc có cọp con ở đây hẳn là nên làm như thế.

    Đang nghĩ ngợi, gặp một đám bóng dáng đen đen vừa cướp đoạt cái gì chạy tới nơi này. Y Na căng thẳng, tuy nàng đã gặp sói nhiều lần, nhưng vẫn không thể bình tĩnh.

    Sói rất đoàn kết, chúng nó rất ít lục đục trong bầy, bây giờ không biết chúng đang tranh nhau là vì cái gì.

    Khi Y Na thấy rõ thứ chúng cướp, máu toàn thân đều lạnh đi, trái tim co rút lại, thậm chí ngay cả hô hấp cũng quên!

    Trong bầy sói đông nghìn nghịt có một bóng dáng màu xám trắng, nàng bị giành đến cướp đi ở bên trong bầy sói, thỉnh thoảng phát ra rên rĩ. Nhưng lũ sói căn bản không để ý, chỉ dựa vào bản năng mà làm việc.
     
  3. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 62 Máu lạnh sao?

    Y Na chưa bao giờ biết mình có thể bình tĩnh như vậy!

    Bình tĩnh đến gần như máu lạnh!

    Phía dưới đang phát sinh một sự kiện X tập thể cực kỳ bi thảm, nạn nhân là cô gái một thú nhân.

    Nàng hình như chưa quá lớn, bộ lông không dài cũng không đen, đại khái là vừa mới trưởng thành đi!

    Bầy sói chỉ lo phát tiết thú tính ở trên người nàng, cũng mặc kệ nàng có bao nhiêu thống khổ. Tóm lại Y Na nhìn đến nàng hình như hôn mê đi, nhưng một con sói vẫn tiếp tục chiếm đoạt trên người nàng.

    Cơ hồ là không hề thương tiếc, nữ thú nhân kia lại kêu rên một tiếng tỉnh lại.

    Y Na nhìn đến phía dưới nàng đã tràn đầy XX. Không biết nàng sẽ sinh mấy con sói, nhưng là điều kiện tiên quyết là nàng còn có thể sống sót. Chúng nó mang nữ thú nhân chạy đi.

    Chuyện xảy ra chưa tới 30 phút, nhưng Y Na lại cảm thấy giống như vượt qua một ngày dài. Nàng có chút cảm kích Tử Hổ lúc trước có thể toàn lực bảo vệ nàng, nếu không mình nhất định sẽ bị chết thảm.

    Nhảy xuống cây, tâm tình nàng vẫn rất áp lực, Tử Hổ từ bụi cỏ trong ôm lấy hai bé cọp con rất trấn định đặt ở phía trên bả vai, một bàn khác tay đưa hướng Y Na, hình như biết nàng sợ hãi.

    Y Na đưa tay qua, nhưng dưới chân lại trượt thiếu chút nữa ngã sấp xuống.

    Cúi đầu thấy gặp mình đạp phải tinh dịch lũ sói, bên trong còn dính màu đỏ, xem ra là máu nữ thú nhân kia.

    Nàng gục ở trước ngực Tử Hổ, bọn họ quả thật không thể cứu cô gái thú nhân kia, bởi vì bọn họ phải lo cho người nhà.

    Ý là, khi bọn họ phải hành động đầu tiên phải nghĩ đến người nhà của mình.

    Y Na được Tử Hổ dùng một tay ẵm lên chạy nhanh về nhà họ, nghĩ có lẽ hắn sợ bầy sói lại quay lại.

    Y Na nhẹ giọng hỏi: “Nữ thú nhân kia không có việc gì đi?”

    Tử Hổ nói: “Thú nhân có thể sinh con cho sói, nàng hẳn là sẽ không chết.”

    Nghĩ đến cũng lạ, tuy rằng nàng là nữ nhân nhưng cũng là thú nhân, thân thể tất nhiên rất cường tráng. Tuy rằng bị luân phiên X, nhưng hẳn là sẽ rất nhanh khôi phục. (Chữ ‘X’ mình đánh không nổi)

    Nhưng mà nghe giọng điệu của Tử Hổ, hình như loại này chuyện rất dễ dàng phát sinh. Quan trọng là chồng của nữ thú nhân, có thể bởi vì nàng từng bị này chuyện loại mà chán ghét nàng hay không?

    Ở trong thế giới nhân loại, nam nhân không cho phép vợ mình phát sinh chuyện như vậy.

    Nhớ rõ thú nhân hình như có chút không giống, vì thế Y Na hỏi Tử Hổ: “Nếu em bị sói bắt, phải làm sao bây giờ?”

    Tử Hổ rất nhanh tiếp lời: “Nghĩ biện pháp chạy.”

    “Chạy không thoát thì sao?”

    “Nhất định phải còn sống.”

    Y Na không hỏi nữa, nàng mỉm cười, bởi vì so sánh với loại chuyện mất mặt này, thú nhân càng thêm hy vọng phối ngẫu của mình có thể còn sống.

    Sau khi trở về, Tử Hổ lại sửa sang tường rào chung quanh một chút, sau đó ngay cả cánh cửa gỗ vô cùng chắn chắn cũng bị hắn thay mới, đại khái là sợ bầy sói không biết khi nào sẽ chạy vào.

    Nhưng thật ra Y Na có chút không yên, bởi vì từ sau khi nàng sinh con, thân thể vẫn rất im lặng, kinh nguyệt không đến. Chuyện này nàng cũng không sốt ruột, chỉ sợ đến lúc này sẽ không tiện.

    Lại qua hai tháng, nàng biết mình lo lắng là dư thừa.

    Bởi vì có một ngày Tử Hổ nói cho nàng, nữ thú nhân phải chờ thời kỳ có sữa chấm dứt mới lại có thể động dục.

    Điều này chứng minh thân thể nàng đã dung hợp cùng thế giới này, đang chậm rãi thích ứng thế giới này.

    Tỷ như nói, gần đây nàng cùng Tử Hổ giao hợp đã rất ăn ý.

    Trước kia chỉ có thể nói là rất kích thích, nhưng gần đây cũng không đơn giản như vậy. Nàng đã cảm nhận được khoái cảm, đây là chuyện trước kia chưa từng phát giác đến.

    Cứ như vậy hai người liền bắt đầu không biết tiết chế, dù sao bây giờ cũng không phải lo lắng chuyện lại trúng thầu.

    Tuy rằng thường thường bọn họ sẽ lựa chọn làm việc sau khi cọp con nhóm ngủ, nhưng chưa xong chuyện cọp con đã tỉnh lại. Có vài lần, hai đứa nhóc nhảy vọt vào. Y Na không biết sao lại thế này, muốn cho Tử Hổ dừng lại, nhưng đúng là lúc hắn khoái hoạt, làm sao chịu nghe.

    Lúc sau nàng mới biết được, thì ra hai nhóc chỉ đến bú sữa mà thôi.

    Loại tình hình ba con hổ ghé vào trên người chính là bộ dáng gì? Y Na cảm thấy囧, đặc biệt 囧, nhưng chồng nhà mình không chịu thua kém a, chính là lưu luyến đến trình độ coi như không có gì, sau đó da mặt người nào đó cũng dày theo.

    Hôm nay, Y Na vừa ôm hai bé cọp con đặt xuống, vừa nói: “Tốt lắm, các con đều ăn no rồi, lập tức rời khỏi mẹ đi.”

    Tử Hổ đột nhiên ngẩng đầu, còn rất thật sự nói: “Ta không có.”

    Lời này rõ ràng là nói với hai nhóc, hắn còn sủa bậy!

    Mặt Y Na đỏ hoàn toàn, bất đắc dĩ nói: “Được rồi, chàng tiếp tục ăn.”

    Tử Hổ rất vừa lòng những lời này, quả nhiên tiếp tục ‘ăn’ thật. Mà hai đứa nhóc cũng no rồi, liếm liếm ‘thức ăn’ dính mép, sau đó quay cuồng chạy đi chơi.

    Y Na không biết Tử Hổ khi nào mới ăn no, nhưng mà nàng đã no rồi. Đang lúc cảm thấy bụng đã trướng, Tử Hổ mới ngừng lại. Hắn khoái hoạt liếm liếm Y Na, tỏ vẻ hắn ăn thật sự thỏa mãn. Y Na không có nửa phần sức lực, nàng gần đây lại nuôi cọp con ăn, lại nuôi cọp cha ăn, thân thể đã vận động quá độ rồi.

    Đang lúc nàng nằm trên mặt đất chuẩn bị ngủ một giấc, bên ngoài tường rào đột nhiên truyền đến tiếng thú nhân tru lên. Nàng ngẩn ra ngẩng đầu lên, hỏi Tử Hổ: “Là ai?”

    Tử Hổ liếc mắt bên ngoài một cái, không nói, cúi đầu tự tại phơi nắng.

    Y Na tò mò, theo lý nói nếu có thú nhân khác xông vào địa bàn Tử Hổ, hắn đã sớm chạy ra đi liều mạng, nhưng bây giờ hắn lại giống như hoàn toàn không để ý đối phương xâm nhập.

    Nàng ngồi dậy mặc áo da đi ra phía ngoài nhìn, liếc mắt một cái liền nhận ra người ở bên ngoài đúng là nữ thú nhân vài ngày trước đó bị bầy sói cướp, mà bụng nàng bây giờ hơi hơi to, cũng có ngực, vậy là đã mang thai con của sói, hơn nữa là muốn sinh đi?

    Vừa mới hơn hai tháng, chẳng lẽ sói sinh còn nhanh hơn cọp sao? Hoặc là, chỉ có thế giới này mới là như thế!

    Nàng vốn định đi ra ngoài giúp nữ thú nhân này, nhưng Tử Hổ lại đột nhiên giữ chặt nàng.

    Y Na nói: “Nàng ấy không có nguy hiểm gì đi?”

    Tử Hổ không nói, nhưng biểu tình của hắn có thể nói cho nàng tình huống cũng không lạc quan! Chẳng lẽ là khó sinh sao?

    Đang nghĩ ngợi, chỉ nghe nữ thú nhân kia quát to một tiếng, tiếp theo phía dưới liền có một vật chảy ra. Bên ngoài nó bao một lớp màng hơi mỏng, bên trong có thứ gì dùng sức giãy dụa, màng liền tróc ra. Một con sói con chui ra trước mặt Y Na, bộ dáng đen đen có chút đáng yêu.

    Nữ thú nhân cũng không có vội vả đi rửa sạch, bởi vì tiếp theo con sói thứ hai thứ ba lại lục tục chui ra.

    Cao sản a, làm sao có thể nuôi lớn chứ?

    Y Na đang buồn bực nghĩ, chỉ thấy con sói thứ tư thứ năm cũng chui ra.

    Một thai năm con, thật là lợi hại. Trách không được số lượng sói nhiều như vậy.

    Lúc này nữ thú nhân mới lau sạch thân thể, sau đó hình như đối với mấy đứa con mới sinh này vô cùng yêu thương. Nàng giúp chúng nó rửa sạch thân thể, sau đó muốn dùng sữa nuôi chúng nó.

    Nhưng mới vừa ôm một con sói nhỏ, chợt nghe nàng ‘a’ một tiếng.

    Y Na hoảng sợ, tiếp theo thấy cánh tay nữ thú nhân kia bị sói con ngoạm một miếng thịt. Mà bốn con sói khác hình như cũng ngửi được mùi máu tanh, chủ động há mồm cắn mẹ mình.

    Tâm lạnh, đây là nguy hiểm theo lời Tử Hổ nói đi!

    Nhưng nữ thú nhân như không nghĩ chạy trốn, nàng còn lo cho con mình. Cho nên vừa tránh vừa cẩn thận không làm bị thương sói con.

    Tình thương của mẹ thật vĩ đại, thà rằng hy sinh mình cũng không nguyện thương tổn con mình.

    Y Na đau lòng, nàng quay đầu lại nhìn hai bé cọp con đang ngoạm thịt chơi đùa, sau đó đi ra bên ngoài, chạy đến cửa, mở cửa ra kéo nữ thú nhân vào.

    Nhưng trên đùi nàng có một con sói con cắn chặt, Y Na ác lên, đưa chân đá con sói bay ra ngoài.

    Nữ thú nhân hình như đau lòng, nhưng vẫn cùng Y Na chạy vào.

    Nàng cách tường rào nhìn con mình bên ngoài, trong yết hầu phát ra âm rên rĩ.

    “Mấy con sói con làm sao bây giờ?” Là giết chết hay là nhìn chúng nó đói chết?

    Tử Hổ nói: “Rất nhanh sẽ có sói lại đây đón chúng nó.”

    Quả nhiên, qua một giờ, một đám sói chạy về nơi này. Tru lên vài tiếng, lũ sói con ngay cả quay đầu lại nhìn mẹ một cái cũng không thèm, theo bầy sói chạy mất.

    Nữ thú nhân không ngừng rên rĩ, nhưng chúng nó đã một đi không trở lại.

    Làm mẹ chính là kết quả này, Y Na lắc đầu.

    Tử Hổ sẽ không cho phép nàng kia ở cửa động nhà mình lâu, cho nên rất nhanh phát ra tiếng gầm đuổi đi.

    Tuy Y Na cho rằng nàng đi ra ngoài, đại khái rất có thể sẽ bị bầy sói từng có quan hệ với nàng ăn luôn, nhưng mà quy củ thế giới này chính là như thế.

    Nhưng nữ thú nhân cũng không đi, nàng vừa trốn tránh Tử Hổ, vừa đem ánh mắt nhắm ngay hai con của Y Na. Chẳng lẽ bởi vì mới mất con mà muốn tìm con người khác thay thế sao? Quả nhiên Y Na nghĩ đúng, bởi vì nữ thú nhân này đưa bộ ngực hướng hai bé cọp con thấp giọng kêu.

    Cọp con nghe hiểu, nhưng các bé nhưng không có đi tới chỗ nữ thú nhân mà là nhảy tới bên Y Na, kéo áo nàng, đưa miệng ngậm lấy!

    Nhưng hai bé cũng không đói, cho nên ngậm trong chốc lát lại nhảy xuống đi chơi.

    Nữ thú nhân đại khái biết các bé sẽ không để ý mình, vì thế đành bị Tử Hổ rống to đuổi đi ra ngoài.

    Y Na thật ra rất muốn giữ nàng lại, nhưng mà lại sợ nữ thú nhân này sẽ động tâm đoạt con mình. Nhìn bóng lưng nàng, Y Na hỏi: “Nàng có thể bị sói ăn hay không?”

    Tử Hổ nói: “Bây giờ chỉ cần nàng xuống núi, rất có thể sẽ bị thú nhân mang đi.”

    Chỉ cần bị thú nhân mang đi là an toàn, Y Na chỉ hy vọng nàng sẽ đi xuống núi, không cần nhớ mấy con sói con không lương tâm kia.
     
  4. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 63 Tạm biệt Vân Thụ

    Tuy rằng không biết nữ thú nhân có xuống núi hay không, nhưng một nhà Tử Hổ lại phải xuống núi.

    Lần này bởi vì Y Na đã bàn bạc kỹ với Tử Hổ, cho nên làm chút công việc chuẩn bị.

    Vì vậy tuy mùa hè có chút khô hạn, nhưng thức ăn phong phú, cho nên rất thích hợp cho cọp con lớn lên.

    Bây giờ các bé đã cao tới đầu gối Y Na, tuy rằng Tử Hổ nói cần thời gian một năm mới có thể hóa thành hình người, nhưng gần đây nàng phát hiện có lúc nửa đêm đang ngủ, hai đứa nhóc sẽ đột nhiên biến thành hình dạng hai đứa bé khoảng hai tuổi.

    Tử Hổ thật cao hứng, biểu hiện này nói lên cọp con đã thành thục. Trên cơ bản sau khi biến thành hình người, liền chứng minh cọp con có thể học đi săn.

    Y Na học tập tinh thần nữ thú nhân, ôm em bé cọp đi đường.

    Nhưng trời quá nóng, ôm trong chốc lát nàng liền cảm thấy khó chịu.

    Tử Hổ nhìn đến bộ dáng nàng khó chịu sẽ tiếp nhận cọp con ẵm đi, nhưng bởi vì trên người hắn cũng có lông, cho nên còn đổ mồ hôi nhiều hơn Y Na.

    Y Na lại đau lòng Tử Hổ, vì thế lại giành ẵm cọp con.

    Không có biện pháp, đi đêm hai bé không quen. Hơn nữa đường tối, lỡ đi lạc là không xong.

    Rốt cục tới ban ngày, Tử Hổ mang cả ba lên cây.

    Y Na sợ hai bé ngã xuống, vì thế dùng dây da thú cột cọp con vào trên lưng Tử Hổ.

    Trong lúc đó hai bé bởi vì bướng bỉnh mà ngã xuống một lần, kết quả được Tử Hổ lôi lên. Y Na vuốt ngực, nói: “Các con về sau không được đứng ở mép cây biết chưa?”

    Hai bé cọp con gật đầu, sau đó ngoan ngoãn nằm úp sấp xuống.

    Tử Hổ lần này lại mang theo mấy con động vật nhỏ có thể uống máu, bây giờ hắn càng thêm chú ý chuyện ăn uống của Y Na, nếu nàng đói chính là đói cả một nhà ba người, đây là chuyện không thể chịu nổi.

    Lần này Y Na ngoan ngoãn uống máu, sau đó hai bé cọp con lại bắt đầu bú sữa mẹ. Chờ các bé ăn no đi ngủ, Tử Hổ liền ôm Y Na làm động tác thân mật.

    Hai người vừa mới chuẩn bị tiến thêm một bước, chợt nghe phía dưới có đàn thú đi qua.

    Thanh âm oanh oanh liệt liệt qua đi, Y Na ôm Tử Hổ nói: “Kỳ thật từ trên mặt nhìn xuống, cũng là phong cảnh không tồi.”

    Tử Hổ không có trả lời nàng, lại bắt đầu sờ mó.

    Y Na nhìn trên cây này cũng không rộng, vừa động rất có thể sẽ làm hai nhóc bừng tỉnh, vì thế nhẫn tâm đẩy hắn nói ra: “Nghỉ ngơi đi!”

    Tử Hổ học được không bắt buộc người khác, cho nên bình thường là hắn chờ Y Na đồng ý, hoặc là thân thể nàng đồng ý mới làm. Đây là tôn trọng, Y Na cho rằng hắn đã học được cái gì gọi là tôn trọng người khác.

    Đương nhiên, người này cũng chỉ có một mình nàng mà thôi.

    Mùa hè năm nay, bọn họ lại đến nơi ở năm trước. Tử Hổ bắt đầu đi chung quanh đánh dấu lạnh địa, mà Y Na thì làm cái giường trên cây, chuẩn bị một chỗ vững chắc cho bé hai cọp khỏi ngã xuống. Bốn phía dùng cây gỗ vây quanh, như vậy có thể bảo vệ các bé.

    Tử Hổ rất đồng ý nàng làm như vậy, chủ động giúp nàng.

    Chuẩn bị tốt, nàng cảm thấy giống như đã hoàn thành một tòa biệt thự.

    Hoàn thành xong, nàng lau mồ hôi nói: “Lần này cục cưng hẳn là an toàn.”

    Tử Hổ sờ sờ đầu nàng, Y Na híp mắt hưởng thụ.

    “Ta đi săn thú vật, lại đi đến chỗ nhân loại đổi lấy một ít đồ đạc.” Bây giờ Tử Hổ muốn đi làm cái gì đều sẽ nói với Y Na.

    Y Na gật gật đầu nói: “Cùng đi đi.” Nàng cũng muốn nhìn xem nhân loại có phải bộ lạc năm trước hay không.

    Kết quả khi bọn họ đi tới, quả nhiên là bộ lạc năm trước, mà thủ lĩnh bộ lạc vẫn là Vân Thụ.

    Nhưng mà, bây giờ hắn hoàn toàn không giống lúc trước, bởi vì bên cạnh có một bà bầu đi theo.

    Mà bên cạnh bà bầu còn có một nữ nhân ôm con.

    Nàng xoa thái dương, xem ra Vân Thụ này cũng giống người khác, cưới con gái tộc trưởng còn chưa đủ, lại làm một nữ nhân khác to bụng.

    Nhớ rõ lúc trước tộc trưởng nói hắn không có năng lực XXX cùng nữ nhân, nhưng nhìn tình hình này, hình như năng lực vô cùng cường đại a!

    “Chúng ta tới đổi đồ đạc.” Y Na ôm hai bé cọp con, nghĩ thầm, rằng mình cũng cường đại không kém, người ta mới sinh ra một đứa, mà nàng đã có hai đứa biết chạy lon ton.

    Vân Thụ bảo người khác đem đồ vật tới, sau đó nói: “Tùy ngươi chọn.”

    Có thể nhìn thấy Vân Thụ, trong lòng nàng cũng cao hứng, tuy rằng nhìn đến hắn một thê một thiếp, trong lòng không được tự nhiên, nhưng không ảnh hưởng đến tâm tình nàng chọn đồ.

    Nhưng mà, nàng phát hiện đồ cũ rất nhiều, mà đồ mới rất ít.

    “Ngươi gần đây không có làm thứ gì sao?” Y Na kỳ quái hỏi.

    Vân Thụ nói: “Gần đây không có thời gian.”

    Đúng vậy, thời gian đều dùng để chơi trò mập mờ với mấy em rồi. Y Na nhìn nhìn nữ nhân đứng sau Vân Thụ, nàng vuốt bụng, sau đó một tay còn ôm lấy cổ Vân Thụ.

    Nàng xinh đẹp hơn con gái tộc trưởng rất nhiều!

    Hơn nữa tính theo thời gian, hẳn là sau khi con gái tộc trưởng mang thai, nàng mới ở cùng Vân Thụ, cho nên mới biến thành tình huống bây giờ.

    Y Na chọn chút đồ, sau đó bảo Tử Hổ đưa thịt.

    Vân Thụ nhìn thấy hai bé cọp con, nói: “Bọn họ rất cường tráng.”

    Y Na nói: “Con của ngươi cũng rất được.”

    Vân Thụ gật gật đầu, sau đó nói: “Ngươi còn cần hạt mầm không, ta còn mang theo một ít.”

    Lúc này Y Na mới nhớ tới hạt mầm cất ở trong động, nàng vẫn quên chưa có lấy ra, cũng không biết biến thành bộ dáng gì nữa.

    Mà nguyên nhân nàng quên, chính là hai bé cọp con đang đứng ở bên cạnh mình tò mò nhìn chung quanh.

    Lấy hạt mầm, sau đó cáo biệt Vân Thụ về nhà.

    Ai ngờ ngủ một buổi tối, buổi sáng ngày hôm sau phát hiện hai bé cọp con biến thành một bé trai và một bé gái.

    So sánh với con người bình thường, trên người hai bé lông dài hơn một chút.

    Tử Hổ phi thường cao hứng, bắt động vật nhỏ cho hai bé cắn. Bây giờ hai bé đã mọc ra bốn năm cái răng, cho nên có thể cắn chút thịt vụn.

    Bây giờ thức ăn rất phong phú, cho nên không cần lo lắng lũ trẻ bị đói.

    Y Na gần đây được Tử Hổ đút ăn rất no, sữa cũng càng ngày càng nhiều.

    Nhưng mà có chỗ khó xử, chính là răng cọp con hơi cứng, lúc bú sẽ không tự giác cắn nàng một chút, có lúc cắn đến chảy máu.

    Vì thế Tử Hổ rất giận, rống hai nhóc vài tiếng, lúc đầu còn hữu dụng, nhưng lúc hai đứa nhóc vừa bú vừa mơ mơ màng màng sẽ mở miệng cắn người.

    Vì thế, thời gian vài ngày ngắn ngủn, trên ngực nàng đã có mấy vết thương.

    Tử Hổ nổi giận, cho nên chờ hai nhóc bú no sắp ngủ liền nâng hai nhóc đặt vào giường cây mà Y Na đã chuẩn bị.

    Nhưng hai bé ngủ trên giường cây có chút không quen, trong chốc lát ngồi lên, trong chốc lát lại nằm úp sấp. Thẳng đến Tử Hổ rống, hai bé mới thành thành thật thật nằm ngủ.

    Thời tiết càng ngày càng nóng, từ sau khi cọp con có thể biến thành hình người, trên cơ bản là ban ngày biến thành hình người, buổi tối mới biến thành bộ dáng con cọp, như vậy sẽ không quá nóng.

    Mà Tử Hổ, chỉ cần là xuống cây liền biến thành mèo to, tuy nóng đến lè lưỡi thở phì phì, nhưng vẫn không thay đổi hình dạng dã thú.

    Y Na cho rằng, hắn như vậy là vì nếu gặp phải thú triều, động tác có thể nhanh hơn một chút.

    Lần này nàng cũng không muốn gặp lại tình huống ngã khỏi cây giống lần trước, cho nên ngày ngày nàng cũng cột mình vào trên cây, tận lực làm trạch nữ.

    Mà Tử Hổ làm chuyện mình phải làm, thức ăn đều nướng tốt mới đưa đến trên cây.

    Trong thời gian ngắn ngủn hai nhóc đã học xong ăn thịt, cho nên bộ dạng lớn nhanh hơn.

    Bây giờ Y Na muốn ôm hai nhóc một lúc đã không đủ sức, chỉ có thể ôm một nhóc thôi.

    Nhưng mà, bây giờ đã nhìn ra bé nào mạnh hơn bé nào yếu hơn.

    A Tỷ cường thế hơn, cho dù bú sữa hay là ăn thịt, luôn áp em trai gắt gao. Nhưng mà thân thể em trai Văn Hổ không có yếu hơn chị, chỉ là khí thế lại vẫn kém hơn một chút.

    Xem ra thú nhân không có chăm sóc em trai hay em gái, hơn nữa đến bây giờ Y Na cũng không biết vì sao em trai sợ chị.

    Nàng hỏi Tử Hổ, Tử Hổ cũng không biết.

    Cuối cùng, việc này trở thành bí ẩn đầu tiên khi nàng đi vào trong thế giới thú nhân.

    Bí ẩn chính là bí ẩn, bây giờ Y Na cũng không có gì tâm tư đi nghiên cứu nó.

    Mùa hè bởi vì có hai bé cọp con cho nên qua mau, rất nhanh Y Na bọn họ liền thu dọn đồ đạc đi về.

    Bởi vì có kinh nghiệm năm trước, cho nên Y Na cùng Tử Hổ tận lực tránh mọi loại chuyện bất hạnh có thể phát sinh.

    Nhưng còn có một chuyện ngoài ý muốn, đó là trên đường trở về A Tỷ đột nhiên mất tích.

    Y Na gấp đến muốn chảy nước mắt, ở cái dạng thế giới này nếu lạc đường chỉ sợ sẽ phát sinh chuyện không thể vãn hồi.

    Tử Hổ đem hai mẹ con lên cây, sau đó dặn bọn họ không được xuống dưới.

    Mà hắn nhảy xuống đi ra ngoài rống to, thanh âm có chút gấp, đại khái là gọi A Tỷ về.

    Y Na ôm Văn Hổ, nước mắt không nhịn được xuống rơi xuống, nàng nhớ rõ trước khi ngủ còn ôm hai con gắt gao, làm sao tỉnh lại lại mất một đứa.

    Nếu A Tỷ xảy ra chuyện gì…… Nàng không thể tưởng tượng.

    Cũng không biết qua bao lâu, Tử Hổ vẫn không có tin tức.

    Có phải lúc đi tìm đã xảy ra chuyện gì không, sao ngay cả Tử Hổ cũng không thấy?

    Run rẩy, trái tim băng giá, nếu không phải đang ôm con trai trong lòng, cơ hồ nàng sẽ không khống chế được.

    Thấy mặt trời sắp dâng lên, tâm Y Na siết chặt. Nàng nghĩ, chỉ cần mặt trời mọc, nàng liền nhảy xuống cây đi tìm bọn họ. Nếu mất đi bọn họ, mình còn sống cũng không có ý nghĩa.

    Đang lúc nàng tuyệt vọng, chỉ thấy ở phương xa có một bóng dáng chạy tới hướng nàng.

    Là Tử Hổ!

    Xa xa, nàng nhận ra bóng dáng liền nhảy xuống cây đi đón, thấy Tử Hổ ôm A Tỷ trong tay, bé đang ngủ.

    Nhìn đến hai người vô sự, nàng nhẹ nhàng thở ra, sau đó buồn bực hỏi: “Con đi đâu vậy?”

    Tử Hổ nói: “Ngủ trong bụi cỏ cách đây không xa, đại khái là đi ra ngoài lạc đường tìm không ra đường về.”

    Y Na rất muốn mắng bé, nhưng nghĩ nghĩ, dù sao cũng là đứa trẻ, lại đang ngủ.

    Tử Hổ đột nhiên nói: “Nơi này đau đi!” Hắn vuốt chỗ ngực mình nói.

    Y Na nghĩ, hắn đại khái là muốn hỏi nàng có lo lắng không, bởi vì lo lắng tim sẽ đau. Nàng gật đầu nói: “Rất đau.”

    Tử Hổ nói: “Nếu không thấy nàng, nơi này của ta cũng rất đau.”

    Y Na ngẩn ra, sau đó ôm lấy hắn nói: “Tử Hổ……” Xem ra là hắn rất quan tâm mình, hoặc là nói hắn rất yêu mình. Nàng rất cảm động, sau đó hai người mỗi người ôm một bé cọp con đi về nhà.
     
  5. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 64 Giáo dục không dễ dàng

    Hai đứa nhóc lớn rất nhanh, lúc biến thành hình người đã là ở tuổi đi nhà trẻ, hẳn là thời khắc phải giáo dục.

    Y Na nôn nóng muốn truyền thụ toàn bộ tri thức của mình cho các bé, nhưng đối phương nhận hay không nhận là vấn đề rất quan trọng.

    Bé cọp con rất không an phận, cho dù đang ngoan ngoãn ngồi nghe nàng nói chuyện, nhưng mọi lúc có thể nổi hứng đánh nhau ầm ĩ.

    Chờ nàng lôi cổ hai nhóc ra, dạy cái gì đã quên sạch.

    Lại có, bé cọp con vừa an tĩnh liền thích ngủ.

    Cho nên, đang lúc vì hai bé không có đánh đấm mà cao hứng quay đầu lại đánh giá, cả hai đã ngủ ngon thành hai đống.

    Y Na tức giận đến nổi điên, vì thế chỉ vào Tử Hổ nói: “Bọn họ…… Bọn họ……”

    Tử Hổ lắc lắc đầu cọp cực đại lắng nghe, hắn gần đây hay nghe phu nhân nhà mình ai oán, nhưng khi nàng nói chuyện, biểu tình rất phong phú, xem thật thích.

    “Y chang chàng.” Y Na run lên, nửa ngày cũng không biết nói cái gì, đành phun ra một câu khinh thường.

    Tử Hổ rống lên một tiếng, phát biểu một chút ý kiến không biết là có ý gì kia, lại cúi đầu tiếp tục phơi nắng ngủ.

    Y Na cơ hồ không còn lời nào để nói, nàng bắt đầu nghĩ phải dạy từ chỗ nào.

    Đầu tiên hẳn là vấn đề lễ phép, các bé vẫn tiểu tiện lung tung, bây giờ tuy rằng không tiểu trong động, nhưng khi tìm chỗ đi vệ sinh, cũng không thèm tránh mặt người ta, điểm ấy hẳn là phải dạy.

    Vấn đề lễ phép thứ hai là, hai đứa nhóc này buổi tối không có gì làm liền xông vào phòng cha mẹ. Khiến nàng cùng Tử Hổ đang lúc làm chuyện kia thường nhìn thấy bọn họ ở cửa động, đột nhiên chạy đến, còn nhìn đến trường hợp xấu hổ nhất.

    Tuy rằng mấy chuyện này Tử Hổ không thèm để ý, nàng cũng không thể không để ý, dù sao hai con càng lúc càng lớn.

    Tiếp theo……

    Về sau……

    Tổng kết xong, Y Na quyết định bắt đầu dạy dỗ.

    Các bé cọp không dễ dạy, cho nên chỉ là chuyện WC nàng đã phải dạy ba ngày.

    Mà việc xông vào phòng, đại khái là sửa không được.

    Nhưng mà, hai bé học tập kỹ xảo đi săn thì có mười phần thiên phú.

    Mới học vài ngày, cùng Tử Hổ đi ra ngoài không tới nửa giờ đã tha về một con thú nhỏ, xem thần sắc đắc ý của Tử Hổ, hẳn là tự hai bé săn được.

    Y Na có chút không tin, hỏi: “Tự lũ trẻ bắt?”

    Tử Hổ nói: “Rất lợi hại, còn biết phối hợp.”

    Y Na cảm thấy chỉ số thông minh của cọp con có chút giống nhân loại, ít nhất thú nhân khác sẽ không biết phối hợp bắt con mồi.

    Nhưng mà, Tử Hổ không trọng nam khinh nữ, mang theo con gái đi săn, điểm ấy ngoài dự kiến của Y Na.

    Xem ra, các thú nhân cũng không phải cố ý không cho nữ thú nhân đi săn, có lẽ là trời sinh các nàng như thế, hoặc có lẽ là nguyên nhân khác.

    A Tỷ nhà bọn họ lại không giống nữ thú nhân khác, phi thường cường đại a.

    Nhìn tình huống bé khi dễ em trai là có thể nghĩ đến, nếu tương lai gả bé ra ngoài, như vậy nam thú nhân chỉ sợ không chịu nổi.

    Ít nhất, hắn muốn làm trụ cột gia đình cũng sẽ rất tốn sức lực.

    Nếu lũ trẻ có thể săn thú, có phải nên dạy võ phòng thân cho hai nhóc không?

    Y Na bảo hai nhóc biến thành hình người, bắt đầu dạy đứng trung bình tấn, nhưng hai bé cọp con thích dùng hình cọp đánh nhau hơn. Nàng nổi giận, dùng roi vút vào tảng đá nói: “Cẩn thận mẹ đánh hai đứa.”

    Hai bé cọp con lập tức không náo loạn, mà Tử Hổ không tán thành cách dùng hình phạt về thể xác, hướng Y Na gầm nhẹ một tiếng, đại khái là bảo nàng không nên ra tay.

    Y Na cắn răng nói: “Chàng đi phơi da thú đi, nếu không buổi tối chàng ngủ ngoài động.”

    Tử Hổ rất thông minh, cân nhắc lợi hại một chút liền xoay người đi phơi da thú, đối với tín hiệu cầu cứu như sét đánh của hai bé cọp con, hắn coi như mắt điếc tai ngơ.

    “Đứng yên cho mẹ, móng vuốt không cần lộn xộn.”

    A Tỷ ngao một tiếng, muốn phản kháng.

    Y Na trừng mắt nói: “Tối nay không muốn ăn thịt sao?”

    A Tỷ muốn ăn, cho nên không hé răng.

    Một lát sau, Văn Hổ ngao một tiếng.

    Y Na nói: “Không muốn đi săn thú sao?”

    Văn Hổ thích theo cha Tử Hổ chạy chung quanh, bởi vì bé thấy được Tử Hổ nghe lời Y Na, cho nên cũng không hé răng.

    Y Na giữ roi, rốt cục làm cho hai nhóc im lặng một hồi, lần này quá trình giáo dục đại thành công.

    Nàng vui mừng trong lòng, chuẩn bị dạy hai nhóc đánh quyền.

    Trung bình tấn chủ yếu là luyện tập tính nhẫn nại, nhưng bé cọp con tính nhẫn không cao.

    Hay là dạy vài chiêu võ đi, nếu cứ tiếp tục trung bình tấn, lũ nhóc nhất định sẽ phát điên.

    Đúng như Y Na nghĩ, hai nhóc rất hăng hái học.

    Vừa học đánh quyền cùng đá chân, hai bé liền rất chăm chỉ, thậm chí biến thành hình cọp giương móng vuốt nhỏ quyết đấu.

    Buổi sáng, hai nhóc đánh nhau hồi lâu, Y Na nhìn nửa ngày, cảm thấy chúng chơi rất là vui.

    Mà phương pháp giáo dục của Tử Hổ rất thực tế, hắn đi ra ngoài bắt động vật còn sống về, sau đó thả ở trong sân cho hai nhóc đuổi cắn.

    Đương nhiên, đây đều là động vật ăn cỏ không có tính uy hiếp.

    Hai bé cọp con đương nhiên không có dùng bài quyền để đánh nhau với con thú, mà theo bản năng chạy tới chạy lui đuổi theo. Con thú kia là thú trưởng thành, cho nên rất giảo hoạt. Nó chạy trốn làm cho hai bé cọp con vội đến rối tung.

    Y Na cùng Tử Hổ ngồi vừa nướng thịt vừa nhìn hai nhóc.

    “Chàng bắt về cho hai nhóc một món đồ chơi rất thú vị rồi.” Xem ra đủ cho hai nhóc chơi vài ngày.

    “Đừng cho nó chết đói.”

    “Được!” Y Na gật đầu, dù sao trong sân nàng đã trống chút cây hoa cỏ, tin tưởng là đủ cho nó ăn.

    “Các con mệt chưa? Ăn thịt đi.”

    Hai cọp con đã đói bụng, liền đã chạy tới ăn vô cùng gấp gáp.

    Các bé bây giờ tuy còn bú sữa, nhưng thịt đã trở thành món ăn chính. Y Na thật cao hứng, bởi vì có lúc nàng cả ngày nàng quên cho bú, mà hai bé cũng sẽ không bị đói.

    Nhưng mà, thời gian không thể lâu hơn hai ngày, nếu không hai nhóc sẽ đói đến kêu oa oa. Bởi vì thịt vẫn hơi khó tiêu hóa.

    Quá trình nuôi con rất quan trọng, Y Na rất muốn làm một người mẹ tốt!

    Nhưng mà, nàng lại phát hiện kinh nguyệt đến rồi.

    Bọn họ còn nhỏ, lại đang bú sữa, kinh nguyệt đến có sớm quá không?

    Y Na rối rắm, Tử Hổ cao hứng. Hắn nói: “Chỉ cần nàng lại mang thai, như vậy cọp con sẽ dừng bú sữa mẹ.”

    Y Na nói: “Vậy không lẻ sẽ nuôi bốn con sao?”

    Tử Hổ nói: “Hai con lớn dần tự nhiên sẽ rời khỏi.”

    Nghĩ đến con rời khỏi, Y Na luyến tiếc, cho nên nàng quyết định không cần sinh thêm cục cưng.

    Tử Hổ cầu yêu không được, chỉ có chịu đựng.

    Đáng tiếc nhịn vài ngày mà thôi, ở buổi chiều tối nào đó Tử Hổ đánh lén Y Na. Lúc đầu nàng còn tức giận, nhưng sau lại bị Tử Hổ đánh đến giao thương đầu hàng.

    Tử Hổ tại phương diện này có thiên phú cực cao, Y Na cũng không dám đem kỹ xảo mình nhìn đến nghe được trước kia nói cho hắn nghe, nhưng cho dù không nói, hắn đã chậm rãi áp dụng rồi.

    Còn may, hai đứa nhóc ban ngày bởi vì đuổi bắt con mồi quá mệt mỏi, cho nên đến buổi tối, cho dù Tử Hổ cùng nàng nháo như thế nào cũng không thức giấc.

    Y Na nhẹ nhàng thở ra nói: “Nếu có gắn cửa thì tốt rồi.”

    Tử Hổ biết cửa là vật gì, nói: “Có thể gắn.”

    Y Na vui vẻ nói: “Thật sao?”

    Tử Hổ gật đầu, ngày hôm sau hắn mà bắt đầu dùng gỗ hợp lại buộc thành một cái cửa, sau đó đào một cái lỗ nhỏ ở trong động, lại cắm một thân cây vào, dùng dây mây buộc cửa vào cây, hình thành một cái cửa phòng.

    Con thú kia cuối cùng cũng bị hai nhóc xé xác, Y Na tận mắt nhìn thấy. Kỳ quái là, nàng cũng giống Tử Hổ, không có cảm thấy con động vật kia đáng thương, mà cao hứng vì con mình đang lớn dần.

    Hai bé cọp con sau khi ra tay không có vội vàng xé thịt ăn, mà là học bộ dáng Tử Hổ rống to tận trời. Hai nhóc cao hứng, chạy loanh quanh trong sân kêu.

    Y Na bất đắc dĩ chỉ vào hai nhóc nói: “Hai đứa sẽ kêu như vậy đến lúc nào?”

    Tử Hổ nói: “Mệt mỏi.”

    Y Na xoa đầu, nói: “Vậy thi thể kia thì sao?”

    Tử Hổ nói: “Đó là con mồi của hai đứa, phải để hai đứa nướng.”

    Y Na ngồi ở trong lòng Tử Hổ nói: “Được rồi, từ bây giờ chúng ta bắt đầu nhờ con cái nuôi rồi.” Không nghĩ tới hưởng phúc sớm như vậy, nhanh như vậy con cái đã đem thịt tới mời ăn rồi.

    Thịt ăn rất ngon, hôm nay Y Na không ăn ít. Tử Hổ cũng là như thế, ăn không ít, bộ dáng hắn ăn hình như còn ngon hơn thịt do hắn nướng.

    Y Na biết tâm tư hắn, hai người nhìn nhau, trong mắt đều là an ủi.

    Mà có một điểm làm cho Y Na giật mình, đó là hai con lớn nhanh vượt quá tưởng tượng cửa nàng. Từ lúc có thể bắt con mồi, hai nhóc liền điên cuồng đi săn.

    Nhất là Văn Hổ, thái độ thú nhân vương giả trời sinh rốt cục biểu hiện ra.

    Có lúc thậm chí bé đi ra ngoài săn một mình, tuy đi không xa, nhưng đủ để cho người than sợ hãi.

    Về phần A Tỷ, đại khái là đã có thân hình của bé gái, bé tuy rằng cường hãn nhưng hình như không có nhiều hứng thú đối với việc đi săn, mà rất thích cùng Y Na học tập võ thuật.

    Bây giờ nhìn đến, hai bé cọp con sau khi biến thành hình người, bộ dáng giống Y Na nhiều hơn. Lông trên người hai bé không quá dày, nhất là A Tỷ chỉ có vài sợi lông nhợt nhạt. Nhưng biến thành cọp, lại vẫn dày đến đáng sợ.

    Đương nhiên, thân hình A Tỷ bây giờ đã giống như một bé gái bảy tám tuổi, sức lực vô cùng khỏe, có thể ném bay cả tảng đá.

    Bé học được gieo trồng cây bắp, thu hoạch trái bắp, Văn Hổ cũng biết, nhưng mà không khéo bằng A Tỷ.

    Lúc này đã vào đông, bọn họ bắt đầu tồn trữ thịt cho mùa đông.

    Bởi vì sợ hai con đông lạnh, cho nên Y Na muốn chuẩn bị da thú ấm áp cho các bé.

    Nàng nghiên cứu qua, chỉ có da sói là ấm áp nhất, nhưng lại cứng hơn các loại da khác.

    Vì làm cho người nhà có thể bình an vượt qua mùa đông, cho nên Y Na đã nghĩ ra một phương pháp rất hay. Nàng may da chim vào da sói xem như lớp lót, sau đó nhồi lông chim vào trong bên trong. Áo da thú hai tàng như vậy, mặc vào rất ấm, lại rất êm.
     

Chia sẻ trang này