TỔNG TÀI GIAN ÁC

Thảo luận trong 'Hiện đại' bắt đầu bởi rosenovel, 4/6/17.

  1. rosenovel

    rosenovel Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    3/5/17
    Bài viết:
    1,192
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    CHƯƠNG 159: ANH PHẢI ĐI RỒI


    Vườn hoa hồng.


    (Cập nhật nhanh nhất tại website: http://www.rosenovel.com/)


    Tiêu Dật Nhiên vào bếp làm bữa tối thịnh soạn, yên lặng đợi hai mẹ con về ăn cơm.


    “ Ba.......” Vừa vào cửa Tiểu Tiểu Bân đã chạy bổ nhào vài lòng Tiêu Dật Nhiên .


    “ Bảo bối yêu quý của ba!” Tiêu Dật Nhiên vừa nói vừa bế Tiểu Tiểu Bân lên.


    Hàn Gia Lệ nhìn bàn ăn đầy những món thịnh soạn có chút giật mình, nhìn anh cười tươi như hoa: “ Hôm nay là ngày gì thế? Sao anh lại đích thân xuống bếp thế này?”


    Tiêu Dật Nhiên điềm nhiên cười nói: “ Không phải ngày gì, chỉ là muốn ba người chúng ta cùng ăn một bữa cơm mà thôi.”


    Nghe thấy lời anh nói, trong lòng Hàn Gia Lệ có chút bất an, cô lờ mờ cảm thấy bữa cơm này sẽ là bữa cơm cuối cùng của bọn họ.


    Cô ra sức lắc đầu, muốn dứt bỏ suy nghĩ đó đi, cô vui vẻ ngồi xuống bàn ăn, sau đó ngẩng đầu nhìn Tiêu Dật Nhiên : “ Cảm ơn bữa tối của anh, vậy thì em phải ăn nhiệt tình thôi!”


    “ Ăn nhiều chút! Còn đây nữa, những thứ này phải ăn hết nhé.” Anh xót xa nhìn hai người trước mặt, hai người này luôn được anh coi như người nhà của mình.


    “ Ba, ba cũng ăn đi.” Tiểu Tiểu Bân vừa nói vừa gắp miếng trứng hấp trong bát mình đặt vào bát của Tiêu Dật Nhiên .


    Trong lòng Tiêu Dật Nhiên có cảm giác ấm áp dâng trào, đột nhiên cảm thấy không phí công thương yêu thằng bé! Anh nhìn cậu bé cười chiều chuộng.


    “ Tiểu Tiểu Bân, tối nay ngủ cùng ba..........” Anh vừa nói vừa nhìn cậu bé, rồi gắp miếng trứng hấp cho vào trong miệng.


    “ Vâng, được ạ, con muốn tối nào cũng ngủ với ba!”


    Tiêu Dật Nhiên không nói gì, chỉ cười trừ, chỉ sợ sau này không có cơ hội này nữa, không phải là thứ của anh thì dù cho có nỗ lực thế nào cũng sẽ không có được, dù cho thời gian năm năm trôi qua kết quả vẫn thế, chuyện đã đến nước này, vậy thì đối với hai mẹ con cũng nên trả về cho chủ cũ thôi?


    “ Tiểu tử thối này, trong lòng chỉ có ba, con quá đáng như thế không sợ mẹ giận sao?” Hàn Gia Lệ nhìn cậu nhóc bên cạnh, bộ dạng ghen tức.


    “ Mẹ là xấu xa!” Vừa nghĩ lại chuyện vừa nãy trong phòng bệnh, mặt Tiểu Tiểu Bân lại sa sầm xuống.


    Hàn Gia Lệ chán nản lắc lắc đầu.


    Bữa cơm này có chút nặng nề, ăn cơm xong, Tiêu Dật Nhiên đưa Tiểu Tiểu Bân đi ngủ, sau khi ru cậu nhóc ngủ, anh nhẹ nhàng hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp trai của cậu bé, sau đó đứng dậy chậm chậm đi ra phía ngoài biệt thự.


    Hàn Gia Lệ cũng chưa ngủ, cô dường như đoán được gì đó, nhìn thấy Tiêu Dật Nhiên khuôn mặt trầm lặng đứng trong vườn phía dưới lầu, cô lấy một chiếc áo khoác màu đen trên ghế sofa rồi đi về phía anh.


    Cô không lên tiếng, chỉ nhẹ nhoàng phủ chiếc áo lên người anh.


    “ Sao em lại ra đây?” Tiêu Dật Nhiên ngoảnh đầu nhìn cô, khóe miệng nở nụ cười dịu dàng.


    “ Có chút không yên tâm về anh.” Hàn Gia Lệ quay đầu nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh, ánh mắt có chút mơ hồ. Cô thật sự không hy vọng anh có chuyện.


    Tiêu Dật Nhiên cười khẩy mấy tiếng: “ Anh không sao, em yên tâm đi.”


    “ Anh phải đi rồi sao?” Hàn Gia Lệ cuối cùng cũng bật ra câu hỏi này, thực ra bao nhiêu năm ở cạnh, cô hiểu anh.


    Tiêu Dật Nhiên vẫn cười, quả nhiên, nhất cử nhất động của anh cũng không giấu được cô, cho nên đành nói thẳng ra vậy.


    “ Anh dự định quay về Dubai..........”


    Khoảnh khắc nghe thấy anh nói muốn rời đi, tim Hàn Gia Lệ nhói chặt lại, hồi lâu cô mới bật được một câu từ trong miệng : “ Anh thật sự muốn đi sao? Tiểu Tiểu Bân sẽ không nỡ rời xa anh.”


    “ Thế còn em thì sao?” Tiêu Dật Nhiên chỉ im lặng nhìn cô, tất cả đều thẳng thắn như thế.


    Hàn Gia Lệ cúi đầu, có chút ngại ngùng: “ Em......em cũng không nỡ rời xa anh........”


    Nghe thấy câu nói này, khóe miệng Tiêu Dật Nhiên nhếch lên cười mãn nguyện, ít nhất, câu nói không nỡ rời xa này của cô khiến anh biết năm năm này tất cả những gì anh làm đều có ý nghĩa.


    “ Gia Lệ.......anh nghĩ khi anh buông tay, anh biết em cũng đã nỗ lực với anh, có lẽ không phải là của anh thì dù anh có miễn cưỡng thế nào cũng không phải là của anh! Cho nên....khi em hồi phục trí nhớ, anh nên để hai mẹ con em trở về với chủ nhân vốn dĩ, cảm ơn hai mẹ con đã cùng anh trải qua thời khắc năm năm tươi đẹp nhất, anh sẽ luôn nhớ trong lòng.” Anh giả bộ điềm nhiên nhìn cô, nhưng cô cảm nhận được trong giọng nói của anh đang nghẹn ngào.


    “ Tiêu Dật Nhiên .........” Hàn Gia Lệ lúc này không biết nói gì mới được, chỉ là nghiêng đầu im lặng nhìn anh, trong lòng như bị đè bởi tảng đá nặng, rất khó chịu.


    Anh ngắt ngang lời cô nói: “ Anh cố ý không nói với Tiểu Tiểu Bân, chính là sợ thằng bé sẽ không để anh đi, anh đã viết một bức thư cho nó, đến lúc đó em sẽ đưa cho nó nhé, Tiêu Dật Nhiên anh cả đời này coi thằng bé là con trai của mình, còn biệt thự này......cũng để lại cho hai mẹ con, sau này có gì khó khăn thì đi tìm Tịch Dương, cậu ấy sẽ giúp đỡ em.......” Anh đã vì cô mà nghĩ xong tất cả, không ngừng vạch ra kế hoạch tương lai cho cô, anh lúc nào cũng cẩn thận như thế.


    “ Tiêu Dật Nhiên , anh có thể đừng đi không?” Cô vẻ mặt cầu cứu nhìn anh.


    Tiêu Dật Nhiên bình tĩnh lắc lắc đầu với cô: “ Xin lỗi Gia lệ, anh không phải thánh nhân, em để anh ích kỉ một lần đi, anh sợ tiếp tục ở lại đây anh sẽ không khống chế nổi trái tim mình, anh......” Đó là tâm trạng gì mà lúc này anh thật sự không biết biểu đạt bằng ngôn ngữ thế nào, cảm giác buông tay người mình yêu còn khó chịu hơn mất đi.


    Hàn Gia Lệ cúi đầu, cũng không nói gì nhiều, mãi hồi lâu, cô mới ngẩng đầu nhìn anh: “ Chăm sóc tốt bản thân.”


    Tiêu Dật Nhiên hiểu ý gật đầu với cô: “ Anh.....có thể ôm em một chút được không? Coi như là lần ôm cuối cùng........” Anh nhìn cô chờ đợi.


    Hàn Gia Lệ cười gật đầu với anh, cô biết mình nợ anh quá nhiều, nếu như cả đời này không thể báo đáp, vậy thì để đến kiếp sau đi!


    Tiêu Dật Nhiên bước đến trước mặt cô, dang tay ôm cô vào lòng, anh muốn khoảnh khắc đó mãi mãi để mùi hương quen thuộc trên người cô giữ lại trong lòng mình.


    “ Tiêu Dật Nhiên , cảm ơn anh.” Cô im lặng dựa đầu lên vai anh, lẩm bẩm nói.


    “ Tiêu Dật Nhiên anh cả đời này đáng tiếc nhất chính là không lấy được em làm vợ, không thể làm ba của Tiểu Tiểu Bân.”


    “ Xin lỗi.......” Đối diện với người đàn ông này, ngoài xin lỗi ra cô còn có thể nói được gì nữa.


    Tiêu Dật Nhiên nhẹ nhàng buông cô ra: “ Được rồi, em ngủ sớm đi, đêm cuối cùng anh đi ngủ cùng Tiểu Tiểu Bân, sau này không nhìn thấy thằng bé nữa rồi.” Tiêu Dật Nhiên đột nhiên bước lên trước kéo lấy tay áo anh: “ Tiêu Dật Nhiên , đêm nay ba chúng ta ngủ cùng nhé.”


    Tiêu Dật Nhiên cười đưa tay xoa đầu cô: “ Được thôi, giữ lại hồi ức đẹp nhất.”


    Ánh trăng hắt lên mặt nước, hắt lên trên mặt họ, Tiêu Dật Nhiên lật tới lật lui mà không tài nào ngủ được, im lặng nhìn hai người ngủ ngon trên giường, dường như muốn đem hai người khắc trong đầu mình như hình với bóng! Qua đêm nay là anh không thể nhìn thấy họ nữa rồi.


    Đưa tay nhẹ vuốt ve má Hàn Gia Lệ : “ Gia Lệ....anh sẽ luôn khắc ghi em trong lòng.”

    Nguồn: http://www.rosenovel.com/
     
  2. rosenovel

    rosenovel Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    3/5/17
    Bài viết:
    1,192
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    CHƯƠNG 160: CÁI CHẾT CỦA CÔ TA


    Khi Hàn Gia Lệ tỉnh dậy đã không còn thấy bóng dáng Tiêu Dật Nhiên ở bên cạnh, Tiểu Tiểu Bân còn đang ngủ say, cửa sổ trong phòng mở hé một nửa, gió nhẹ thổi đung đưa chiếc rèm lụa.


    (Cập nhật nhanh nhất tại website: http://www.rosenovel.com/)


    Đột nhiên nhớ ra gì đó, Hàn Gia Lệ dường như phát điên nhảy xuống giường, căng thẳng chạy trong chạy ngoài biệt thự tìm khắp một lượt. Trong bếp bữa sáng trên bàn vẫn còn nóng hổi, nhưng bóng Tiêu Dật Nhiên đã không thấy nữa.


    Hàn Gia Lệ ngồi thất thểu trên bậc thềm, anh ấy....thật sự đã đi rồi sao?


    Khoảnh khắc đó, Hàn Gia Lệ cảm thấy trong lòng mình dường như thiếu mất gì đó, ngoảng đầu đờ đẫn nhìn bữa sáng thịnh soạn trên bàn, phát hiên jbên trên có một tờ giấy viết mấy chữ.


    Cô nhanh nhẹn đứng dậy, cầm lấy tờ giấy đó, phía dưới tờ giấy còn có một bức thư, là viết cho Tiểu Tiểu Bân.


    “ Đây là bữa sáng cuối cùng làm cho hai mẹ con, công việc em bận như thế, sau này nhớ đừng quên ăn sáng, không tốt với dạ dày.” Chỉ đơn giản một câu nói mà khiến khóe mặt Hàn Gia Lệ cay cay.


    Cô cắn chặt môi, cố gắng không để nước mắt rơi xuống, đối với Tiêu Dật Nhiên , có quá nhiều lời có quá nhiều cảm kích mà không tài nào nói ra được.


    Dù không yêu cô vẫn luôn hy vọng giữ anh lại bên mình, đây không phải quá ích kỉ hay sao, rốt cuộc tình cảm cô đối với anh là gì, thậm chí đến bản thân cô cũng không biết.


    Cô nhắm mắt lại, cuối cùng, giọt nước mắt long lanh trào ra trong khóe mắt.


    “ Mẹ, ba đâu ạ?” Đang nghĩ thì Tiểu Tiểu Bân mặc bộ quần áo ngủ, dụi dụi mắt bước từng bước từ trên lầu đi xuống.


    Hàn Gia Lệ vội vàng gạt nước mắt đi, trong lòng do dự không biết có nên nói cho Tiểu Tiểu Bân biết việc Tiêu Dật Nhiên đã rời đi không.


    “ Ba đi đâu rồi ạ?” Tiểu Tiểu Bân nhìn bữa sáng trên bàn, cầm lấy một chiếc bánh mỳ cho vào miệng cắn.


    “ Tiểu Tiểu Bân........” Hàn Gia Lệ có chút ngập ngừng nhìn cậu bé.


    Nhìn thấy khóe mắt đỏ của Hàn Gia Lệ , Tiểu Tiểu Bân cau mày, chạy đến trước mặt cô: “ Mẹ, mẹ làm sao thế?”


    Hàn Gia Lệ quỳ người xuống ôm Tiểu Tiểu Bân vào lòng: “Ba con.........đi Dubai rồi.”


    Vừa nghe thấy lời này, Tiểu Tiểu Bân kích động đẩy cô ra: “ Mẹ nói gì ạ? Ba sẽ không nói gì với con mà cứ thế đi chứ, mẹ, nhất định là mẹ khiến ba giận rồi.”


    Hàn Gia Lệ đứng lên đưa bức thư trong tay vào tay cậu bé: “ Đây là thư ba viết cho con, mẹ có nói ba đừng đi, nhưng cũng không ngăn được.......”


    Tiểu Tiểu Bân không nói gì, ở trước mặt Hạ Lâm ấm ức cắn cắn môi, nước mắt ầng ậng xoay chuyển trong khóe mắt, run rẩy mở bức thư mà ba viết cho cậu ra, cẩn thận xem.


    Sau khi đọc xong, cuối cùng cậu bé không kiềm chế được khóc òa lên, bức thư trong tay bị nước mắt cậu bé làm cho ướt hết.


    Hàn Gia Lệ xót xa ôm đầu cậu bé vào lòng: “ Đừng khóc Tiểu Tiểu Bân, ba con có nói không muốn con khóc.”


    Tiểu Tiểu Bân ngẩng đầu lên, nước mắt liên tục rơi xuống: “ Hu hu, mẹ, chúng ta cũng quay về Dubai tìm ba nhé, con không thích ở đây, con muốn đi tìm ba.......” Tiểu Tiểu Bân khóc càng nức nở hơn.


    “ Đừng khóc nữa Tiểu Tiểu Bân, chúng ta không thể quay về Dubai, con khóc nữa ba sẽ đau lòng đấy.”


    “ Mẹ, nhất định là mẹ không cần ba, cho nên ba mới đi một mình như thế, mẹ, mẹ xấu lắm, ba đối với chúng ta tốt như thế, tại sao mẹ lại đối với ba như thế chứ ? Con phải đi tìm ba về.......” Cậu bé khóc càng to hơn, tâm trạng Hàn Gia Lệ lúc này cũng khó xử không biết làm thế nào.


    “ Được rồi, con đừng khóc nữa, ba nói chỉ cần con ngoan, ba sẽ nhanh về thăm con.” Hàn Gia Lệ đành phải dỗ dành cậu bé như thế.


    Ai mà biết vừa nghe thấy lời này, Tiểu Tiểu Bân bỗng dưng nín khóc, mặc dù cậu bé biết Hàn Gia Lệ là chỉ dỗ dành nên nói thế, nhưng cậu bé nhớ lại Tiêu Dật Nhiên đã từng nói một câu, nam tử hán không được lúc nào cũng nước mắt nước mũi tèm nhem, đàn ông động một tí là khóc sau này sẽ không khá lên được, cậu bé phải nghe lời ba dạy.


    “ Được rồi, lại đây ăn sáng đi, đây là bữa sáng ba con chuẩn bị trước khi rời đi.” Hàn Gia Lệ nhẹ nhàng bế lấy cậu bé lên, sau đó đặt ngồi xuống bàn ăn.


    Ai mà biết Tiểu Tiểu Bân vẫn xị mặt, trượt từ trên ghế xuống: “ Con không ăn, sau này cũng chẳng có cơ hội ăn bữa sáng do ba làm nữa.” Sau đó cong môi quay người chạy về phòng của mình, mặc cho Hàn Gia Lệ gõ cửa thế nào cũng không mở.


    Hàn Gia Lệ đứng ngoài cửa lắc đầu không biết làm sao.


    ............


    Trong bệnh viện, An Tử Thành đang buồn chán nằm trên giường bệnh đọc báo, nhất thời lấy ra điện thoại muốn gọi điện cho Hàn Gia Lệ , mới có một ngày không gặp mà khó chịu như cách xa ba mùa thu, nhưng không biết tại sao, hắn cũng không có dũng khí gọi điện cho cô, cúi đầu, trong đầu hiện ra hình ảnh Hàn Gia Lệ , không biết giờ này cô đang làm gì?


    “ Thành Gia, xảy ra chuyện rồi!” Đúng lúc này, Mã Phi hoảng hốt đẩy cửa vào, thở hổn hển nhìn An Tử Thành , trên tay cầm chặt một tờ giấy.


    An Tử Thành ngẩng đầu lên, liếc nhìn anh ta, điềm tĩnh nói: “ Việc li hôn........làm đến đâu rồi?”


    “ Thành Gia, xảy ra chuyện rồi, bên tòa án vừa thông báo việc li hôn với Bạch Phi Phi đã hoàn tất, Bạch Phi Phi không chịu nổi cú sốc này nên sau đó đã tự át rồi. Người bây giờ đã tắt thở rồi, bệnh viện thông báo người nhà qua đó giải quyết thủ tục, nhưng Triệu Mẫn không biết đi đâu mà tìm không thấy tung tích, Thành Gia.....làm thế nào đây?” Mã Phi cuống quýt đứng ngồi không yên.


    An Tử Thành vừa nghe Mã Phi nói thế, vò chặt tờ báo trong tay. Sau đó ném tờ báo đi rồi nhảy xuống giường: “ Cậu nói cái gì? Phi Phi tự sát rồi?” hắn không dám tin lùi về sau mấy bước, sau đó đẩy Mã Phi ra, lập tức chạy nhanh ra ngoài cửa.


    “ Thành Gia, anh đợi chút!” Mã Phi không yên tâm về sức khỏe của An Tử Thành , cũng chạy theo ngay sau đó.


    Khi An Tử Thành đến thì xác chết của Bạch Phi Phi đã bị đẩy đến nhà xác, tại vì không ai đến nhận nên đã bị cho vào danh sách đen.


    An Tử Thành run rẩy đưa hai tay kéo tấm vải trắng che mặt cô ta ra, mùi khó chịu lập tức phả và mũi, nghe bác sĩ nói, Bạch Phi Phi do uống lượng lớn axit nên mới bị sốc mà chết, cộng với cả vụ nổ lần trước khiến cô ta bị hủy hoại nhan sắc, Bạch Phi Phi bây giờ đã không còn ra tạng người nữa, tại vì axit đã ăn sâu đốt nóng toàn bộ ngũ tạng, nếu như không xử lý xác thì sẽ thối rữa rất nhanh.


    An Tử Thành ngoảnh đầu, nhẹ nhàng che lại tấm vải trắng lên mặt cô ta, cơ thể có chút bàng hoàng lùi về sau mấy bước.


    “ Thành Gia.......anh không sao chứ?” Mã Phi dìu lấy hắn, chỉ sợ hắn ngã ra đất.


    An Tử Thành xua xua tay với anh ta : “ Cậu đi xử lý đi, bỏ tiền ra an táng cho cô ta nhé.”


    “ Tôi biết rồi, Thành Gia mau về phòng bệnh nghỉ ngơi đi.” Mã Phi liếc nhìn xác chết của Bạch Phi Phi , quay người dìu hắn ra khỏi nhà xác.

    Nguồn: http://www.rosenovel.com/
     
  3. rosenovel

    rosenovel Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    3/5/17
    Bài viết:
    1,192
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    CHƯƠNG 161: KẾT THÚC


    “ Tôi biết rồi, Thành Gia mau về phòng bệnh nghỉ ngơi đi.” Mã Phi liếc nhìn xác chết của Bạch Phi Phi , quay người dìu hắn ra khỏi nhà xác.


    (Cập nhật nhanh nhất tại website: http://www.rosenovel.com/)


    Khi An Tử Thành quay về phòng vẫn còn cảm thấy khó tin, khuôn mặt biến dạng của Bạch Phi Phi vẫn phảng phất trong đầu hắn.


    “ Anh gặp ma à?” Hàn Gia Lệ đứng dựa người vào cửa, cô hầm một nồi canh gà, ai ngờ mang đến phòng bệnh lại không thấy người đâu.


    An Tử Thành bị dọa cho giật nảy mình, ngẩng đầu nhìn Hàn Gia Lệ, nụ cười rạng rỡ trên môi: “ Em thật là không có lương tâm, đến bây giờ mới đến thăm anh.”


    Hàn Gia Lệ khoanh hai tay trước ngực, giễu cợt nhìn An Tử Thành : “ Nói......đi đâu tán gái rồi?”


    An Tử Thành cười nham hiểm, bước nhanh đến bên cạnh cô, đưa tay vòng qua vai cô: “ Anh muốn tán tỉnh nhất là em, em để anh tán tỉnh chứ?”


    Hàn Gia Lệ nhấc đôi giày cao gót lên dẫm vào chân hắn một cái: “ Muốn tán tôi thì hỏi con trai tôi trước đi!”


    An Tử Thành cười trừ: “ Con trai em không phải là con trai anh sao?” Hắn vừa nói vừa bước về phía cạnh bàn, nhìn bình giữ nhiệt đặt trên bàn: “ Em tự tay hầm canh gà cho anh à?”


    Hàn Gia Lệ không quan tâm, bĩu môi nói với hắn: “ Còn lâu ấu, là tôi và con trai tôi ăn còn thừa nên nhân tiện gói lại cho anh.”


    An Tử Thành thầm cười trong lòng, mở nắp bình giữ nhiệt ra, dùng thìa xúc một muỗng canh gà đưa vào miệng, chầm chậm thưởng thức mùi vị của nó.


    “ Mùi vị rất ngon!”


    “ Ăn hết là được, tôi đi đây.” Hàn Gia Lệ vừa nói vừa cầm túi trên bàn quay người bước ra phía cửa định đi.


    “ Rầm!” Vừa nghe thấy cô muốn đi, An Tử Thành nhanh chân lẩn ra cửa, sau đó đóng chặt cửa lại.


    “ Anh chán quá rồi, ở đây nói chuyện với anh một lúc nhé.”


    Hàn Gia Lệ lườm hắn một cái: “ Xin anh, tôi còn phải đi làm nữa, hơn nữa Tiểu Tiểu Bân ở nhà không ai chăm sóc, tôi rất bận?”


    “ Gia Lệ........” Hắn cúi đầu, trong mắt đột nhiên có gì đó nặng trĩu.


    “ Sao thế?” Cô hơi kỳ nhìn hắn.


    “ Anh vừa nhận mệnh lệnh của Soma, anh phải rời khỏi đây, về Mỹ. Anh muốn.......mang theo em cùng Tiểu Tiểu Bân về đó.” Mặc dù An Tử Thành rất muốn đưa hai người họ đi cùng, nhưng trong lòng hắn chưa đủ lí do thuyết phục được Hàn Gia Lệ và Tiểu Tiểu Bân cùng đi.


    Nghe thấy lời này, Hàn Gia Lệ đột nhiên im lặng, mãi lâu sau mới nói với hắn: “ Bao giờ thì anh về?”


    “ Không có một thời gian nhất định, cho nên anh mới muốn em và con cùng đi với anh.”


    Hàn Gia Lệ ngoảnh đầu, dường như chẳng nghĩ đã từ chối luôn, tại vì cô biết nếu như anh ta thật sự yêu cô, dù cho cô không đi theo anh ta, anh ta vẫn sẽ quay về.


    “ Em không muốn rời khỏi đây, công việc của em đang thuận buồm xuôi gió, em không muốn bỏ lại tất cả, hơn nữa......Tiểu Tiểu Bân không thích Mỹ, nó có lẽ cũng sẽ không muốn đi.”


    Biết là cô sẽ nói như thế, An Tử Thành bước nhanh đến trước mặt cô, đưa tay giữ lấy vai cô: “ Gia Lệ.........em đi theo anh nhé, anh không yên tâm để hai mẹ con em ở đây, hơn nữa.........anh sẽ nhớ hai người.”


    Hàn Gia Lệ ngẩng đầu khoanh hai tay trước ngực, kiên định nhìn hắn: “ Em và con sẽ không đi, nhưng em sẽ đợi anh quay về, nếu như sợ em chạy theo người khác thì sớm quay về.”


    Nghe thấy thế, cuối cùng An Tử Thành cũng mỉm cười, đây là quyết định của cô, vậy thì sẽ tôn trọng cô.


    “ Em không sợ anh có người khác, sau đó không về nữa sao?” Hắn nhét hai tay vào túi quần, hỏi ngược lại cô.


    Hàn Gia Lệ nhún nhún vai với hắn, sau đó cũng cười lên: “ Tùy anh, đó là tổn thất của anh.”


    ..........


    Nửa năm sau.


    “ Này, thợ trang điểm, Hàn tiểu thư trôi phấn rồi, mau dặm thêm đi.......” Người đẹp MC nhìn thời gian, vội vàng hét lên với nhân viên.


    “ Đến đây đến đây......” Một người con gái cuống quýt chạy đến, cầm bút vẽ lông mày trên bàn rồi vẽ lông mày cho cô.


    Hàn Gia Lệ mặc kệ cho họ làm, dù sao tiết mục kiểu như thế này cô tham gia quá nhiều rồi, thậm chí còn biến thành chuyện như cơm bữa rồi.


    Mới chỉ có nửa năm ngắn ngủi, danh tiếng của cô không khác gì minh tinh trong nước, thậm chí còn có thương gia mời cô làm người đại diện, thế là Hàn Gia Lệ bây giờ một chân dẫm vào thế giới văn học, một chân dẫm vào làng giải trí.


    “ Ánh đèn chuẩn bị thế nào rồi? Không còn vấn đề gì nữa chúng ta có thể bắt đầu được rồi.” MC vừa nói vừa chỉnh lại trang phục của mình, sau đó chầm chậm bước lên sân khấu.


    MC sau khi nói một vài lời dẫn, sau đó Hàn Gia Lệ được mời lên sân khấu với thân phận là khách mời.


    Hàn Gia Lệ mặc chiếc váy ngắn màu trắng cúp ngực, xinh đẹp trang nhã lại lịch sự.


    “ Hàn tiểu thư, sự nghiệp bây giờ của cô bây giờ cực kỳ hưng thịnh, có ý định rời bỏ thế giới văn học để chuyển sang làng giải trí không?” MC hỏi cô.


    Hàn Gia Lệ cười dịu dàng: “ Tôi không thể rời bỏ thế giới văn học được, tại vì tôi quá thích và đam mê, hơn nữa tôi cũng đã làm quen rồi, cho nên bây giờ làng giải trí đối với tôi mà nói chỉ là làm thêm mà thôi.”


    “ Ha ha, xem ra Hàn tiểu thư đúng là trung thành với thế giới văn học, có điều, hôm nay mời Hàn tiểu thư đến đây không phải chỉ đơn giản như thế, tiết mục của chúng tôi còn có một món quà bất ngờ tặng cho Hàn tiểu thư.” MC cuối cùng cũng nói đến tiết mục quan trọng nhất của chương trình.


    Hàn Gia Lệ kỳ lạ nhìn người dẫn chương trình, cô cau mày nghĩ, điều bất ngờ sao? Tại sao lúc tập duyệt không có phần này? Chương trình này rốt cuộc đang làm gì thế?


    “ Món quà bất ngờ gì vậy?” Hàn Gia Lệ ngạc nhiên nhìn MC, tại vì còn phải ghi hình nên cũng không hỏi nhiều.


    MC không trả lời cô, chỉ quay về phía sau vỗ vỗ tay.


    Rất nhanh, có hai cô gái xinh đẹp đẩy một chiếc hộp lớn ra.


    Nhìn chiếc hộp đó, miệng Hàn Gia Lệ há ra, mắt trợn tròn đầy ngạc nhiên nhìn MC: “ Đây....đây.........món quà bất ngờ to thế sao.”


    Mc cười đứng dậy kéo cô đi đến bên cạnh chiếc hộp: “ Đây là phần quan trọng trong tiết mục của chúng tôi, vẫn nên để Hàn tiểu thư tự tay mở chiếc hộp đó đi.”


    Không biết tại sao trong đầu Hàn Gia Lệ lúc này đột nhiên hiện ra cảnh tượng trong một chương trình cô đã từng xem, sau khi mở chiếc hộp ra, sẽ xuất hiện một con rắn, hoặc là một con chó điên?


    Nhưng cô vẫn tươi cười ấn hai tay trên nắp hộp: “ Ha ha, thật là bất ngờ, cảm ơn chương trình đã chuẩn bị cho tôi món quà này, sau đây, chúng ta cùng xem xem bên trong là gì nhé?” Hàn Gia Lệ nói còn chưa dứt, cô đã dùng lực xé nắp hộp đó ra.


    Chính khoảnh khắc đó, trong chiếc hộp đột nhiên có ánh đèn sáng lấp lánh, ngay sau đó một người từ trong chiếc hộp đứng lên.


    Hàn Gia Lệ giật nảy mình, sợ hãi tránh sang một bên. Cho đến khi đứng vững mới nhìn rõ người đàn ông cầm bó hoa hồng đứng trong chiếc hộp.


    “ An Tử Thành !” Hàn Gia Lệ ngạc nhiên nhìn người đàn ông trước mắt.


    An Tử Thành mỉm cười với cô, mặc bộ quần áo gió màu đen khỏe khắn trông rất bảnh trai.


    “ Hàn Gia Lệ , đồng ý lấy anh nhé?” Hắn cầm chặt bó hoa hồng trong tay, nhìn người phụ nữ trước mắt mà kiên định nói.


    Hàn Gia Lệ thất thần lùi về sau mấy bước, đột nhiên đối diện với cảnh tượng này, cô vẫn chưa chuẩn bị tâm lí.


    “ Đồng ý anh ấy đồng ý anh ấy!” Mọi người hô hào cổ vũ nhiệt tình.


    Cuối cùng Hàn Gia Lệ định thần lại, nhìn hắn mỉm cười, sau đó chạy nhanh lên trước dang tay ôm chặt lấy cổ An Tử Thành .


    “ Anh về rồi?Anh thật sự về rồi sao? Anh thật sự muốn lấy em?” Cô vui sướng không biết nên nói gì, chỉ ôm chặt lấy cổ hắn mà nhảy nhót sung sướng.


    An Tử Thành ném bó hoa trong tay đi, ôm chặt cô vào lòng, cúi đầu thầm thì bên tai cô: “ Tại vì quá nhớ em, cho nên không chịu được phải quay về, Gia Lệ......chúng ta kết hôn nhé, anh không muốn rời xa em nữa.”


    Nghe thấy những lời này, khóe mắt Hàn Gia Lệ ướt ướt, cô không nói gì, chỉ là gật đầu lia lịa với hắn.


    “ Anh yêu em...........” Ba chữ này liên tiếp lặp lại bên tai cô, kiên định như một lời thề.


    “ Em cũng yêu anh.”


    An Tử Thành ấm áp cười với cô, cúi đầu khẽ hôn lên môi cô.


    Hàn Gia Lệ hạnh phúc nhắm mắt lại, nồng nhiệt đáp trả nụ hôn của hắn, lúc này, trước sóng truyền hình, hàng nghìn hàng vạn người làm chứng cho tình yêu của bọn họ.


    Dưới sân khấu sôi nổi hẳn lên, những tiếng la hét hò hét không ngừng, nghe nói, tiết mục hôm đó đã đạt tỷ suất người xem cao nhất.


    .............


    Trước màn hình tivi, Tiểu Tiểu Bân ngồi trên ghế sofa nhìn hai người ôm rồi hôn nhau say đắm, không nén được cười trộm, thực ra An Tử Thành rời xa nửa năm này, hắn luôn liên hệ với Tiểu Tiểu Bân.


    Hắn không ngừng nỗ lực muốn kéo gần lại khoảng cách giữa hai ba con. Thời gian dài rồi, thật sự cảm nhận được thật lòng của hắn, Tiểu Tiểu Bân cũng đón nhận hắn, chỉ là cậu bé không ngờ ba sẽ cầu hôn mẹ bất ngờ như thế, mẹ nhất định không biết, thực ra chủ ý này là do cậu bé nghĩ ra.


    Mẹ, mẹ yêu người đàn ông này, sau này nhất định phải hạnh phúc hạnh phúc nhiều nhé!


    Nghĩ đến đây, lại không kìm được mà che mồm cười.


    Ở một nơi khác, Tiêu Dật Nhiên im lặng nhìn hai người trên màn hình tivi, khóe miệng nhếch lên nở nụ cười ấm áp, sau đó đứng dậy tắt màn hình tivi.


    “ Gia Lệ, chúc mừng em!” Anh thầm nói lời chúc mừng trong lòng.


    Đã không thể có được, vậy thì rộng lượng chúc cô ấy hạnh phúc đi!


    Quay người đi ra khỏi phòng, anh muốn chuẩn bị cho cô một món quà cưới đặc biệt, sau đó gửi về nước.


    Mấy ngày sau, An Tử Thành tổ chức hôn lễ xa hoa lộng lẫy với cô, khiến hàng ngàn phụ nữ ngưỡng mộ, mức độ xa hoa của hôn lễ khiến người ta phải trầm trồ.


    Hắn làm tất cả mọi điều chỉ hy vọng có thể bù đắp năm năm trước, những tổn thương mà hắn làm với cô, sau này mỗi ngày, hắn sẽ dùng hành động chứng minh tình yêu của hắn.


    “ Ba mẹ, đêm nay nỗ lực nhé, sinh cho con một em gái!” Tiểu Tiểu Bân từ ngoài cửa thò đầu vào phòng tân hôn, nhìn hai người trong phòng rồi nháy nháy mắt.


    Lời còn chưa dứt, Hàn Gia Lệ đã cầm chiếc gối trong tay ném về phía đó: “ Nhóc con, con mau ra ngoài đi.........”


    Tiểu Tiểu Bân đón được chiếc gối đó: “ Mẹ, mẹ cũng nóng vội quá rồi đấy? Được rồi được rồi, không làm phiền hai người nữa, con đi xuống lầu mua bánh kem ăn đây, ba, cố lên nhé!” Nói xong cậu bé đã mất hút sau cánh cửa.


    An Tử Thành lắc lắc đầu không biết làm sao: “ Tên tiểu tử này bị em chiều hư rồi.”


    Hàn Gia Lệ bực tức nhìn hắn, ngẩng đầu nói: “ Đây gọi là cha nào con nấy.”


    “ Này.......đó cũng có một nửa của em đấy?” An Tử Thành còn chưa nói xong, Hàn Gia Lệ đã nhảy sang một bên.


    Hắn đột nhiên dừng lại, cười đen tối móc móc tay với cô: “ Lại đây.........”


    Hàn Gia Lệ bất giác lùi về sau mấy bước: “ Lại đó làm gì?”



    An Tử Thành khoanh hai tay trước ngực, nhìn cô cười gian xảo: “ Đêm động phòng hoa trúc, em nói xem sẽ làm gì?”


    “ Anh.........tránh xa em ra..........” Nhìn hắn lúc này như sói đói, Hàn Gia Lệ thật sự cảm thấy mình như lên nhầm thuyền.


    “ Anh phải nhịn năm năm rồi, không thể nhịn được nữa?” Hắn khoanh tay trước ngực, vẻ mặt đùa giỡn nhìn cô.


    “ Nhịn năm năm rồi, vậy thì anh nhịn thêm một đêm nữa đi.”


    An Tử Thành bắt đầu mất kiên nhẫn: “ Em gái Hàn, em qua đây........hay là anh qua?”


    Hàn Gia Lệ lại lùi về sau mấy bước: “ Anh.......anh không được qua đây.........”


    An Tử Thành cười xấu xa bổ nhào về phía cô: “ Em gái Hàn, chúng ta đã có con rồi, đừng xấu hổ nữa, mặc dù năm năm chưa làm rồi.”


    PS: Xin lỗi cả nhà, vốn dĩ có dự định viết dài hơn chút, có điều do yếu tố công việc, ngày kia bắt đầu ngắt mạng rồi, sợ cả nhà đợi lâu, cho nên cũng nhanh chóng kết thúc, đã nghĩ ra rất nhiều bối cảnh nhưng chưa dùng đến, cảm thấy có chút hối tiếc. Nếu như cả nhà cảm thấy kết thúc có chút sơ sài, vậy thì Tây Tử cũng chỉ có thể nói với mọi người lời xin lỗi. Chúc cả nhà đọc tiểu thuyết vui vẻ!


    Nguồn: http://www.rosenovel.com/
     
  4. thuanthienpvc

    thuanthienpvc Thần nghiện

    Tham gia ngày:
    10/3/18
    Bài viết:
    78
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    16
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyên nhựa DANPLA:

    Tấm nhựa PP Danpla thường
    Tấm nhựa PP Danpla chống tĩnh điện
    Thùng nhựa PP Danpla thường
    Thùng nhựa PP Danpla chống tĩnh điện
    Vật tư, phụ kiện

    LIÊN HỆ:

    CÔNG TY TNHH PHÁT TRIỂN SẢN XUẤT THƯƠNG MẠI THUẬN THIÊN (THUAN THIEN PRO CO.,LTD)
    Địa chỉ: Số 07, Lô M Khu Dân Cư Thới An, Đường Lê Thị Riêng, phường Thới An, Quận 12, TP Hồ Chí Minh
    Mã số thuế: 0313728887 (31/03/2016)

    Người ĐDPL: Võ Văn Quyết

    Ngày hoạt động: 05/04/2016

    Giấy phép kinh doanh: 0313728887

    Website: thuanthienpvc.com - ĐT: (08) 22117699
     
  5. thuanthienpvc

    thuanthienpvc Thần nghiện

    Tham gia ngày:
    10/3/18
    Bài viết:
    78
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    16
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyên cung cấp Màn xốp PE:


    Màng stretch film (màng quấn)
    Màn xốp Foam
    Màn xốp hơi
    Màn xốp hơi chống tĩnh điện
    ...

    CÔNG TY TNHH PHÁT TRIỂN SẢN XUẤT THƯƠNG MẠI THUẬN THIÊN
    (THUAN THIEN PRO CO.,LTD)
    Địa chỉ: Số 07, Lô M Khu Dân Cư Thới An, Đường Lê Thị Riêng, phường Thới An, Quận 12, TP Hồ Chí Minh (Tìm vị trí)

    Mã số thuế: 0313728887 (31/03/2016)

    Người ĐDPL: Võ Văn Quyết

    Ngày hoạt động: 05/04/2016

    Giấy phép kinh doanh: 0313728887

    Website: thuanthienpvc.com - ĐT: (08) 22117699 -
    Hotline: 0916.809.179 ( Zalo )
     

Chia sẻ trang này