Tổng Tài, Ly Hôn Đi!

Thảo luận trong 'Hiện đại' bắt đầu bởi rosenovel, 5/5/17.

  1. rosenovel

    rosenovel Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    3/5/17
    Bài viết:
    1,192
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    总裁,离婚吧!.jpg

    Tóm tắt:


    Hai năm trước, cô gả vào nhà họ Cảnh dưới ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người, một bước lên trời làm phượng hoàng.

    Nhưng không ai ngờ rằng hai năm sau, người phụ nữ đã có chồng là cô, vẫn còn trong trắng...

    Hôm đó cô bị mẹ chồng và em gái chồng hãm hại, đẩy cho một người đàn ông khác – Mộ Dạ Bạch, tổng tài khu vực Châu Á-Thái Bình Dương của tập đoàn Mộ Thị.

    .......

    “Cố Thiên Tầm, tuy rằng tôi không yêu gì cô, nhưng dù sao cô cũng là người của Cảnh Nam Kiêu này, thế nên cô tốt nhất nên biết thân biết phận đi!”

    Sau ngày hôm đó, chồng cô đã cảnh cáo bên tai rằng: “Đừng có mà cắm sừng cho tôi, nếu không tôi sẽ cho cô chết rất bi thảm đấy.”

    Thật là quá lắm rồi!

    Tên khốn đó thật quá đáng! Đã cắm sừng cho mình, sắp biến cô thành con hươu rồi còn dám đưa ra yêu cầu như thế ?!

    Vì vậy.....

    Đã không làm thì thôi, đã làm phải làm cho oanh liệt! Cô cũng học bài của hắn một lần, xem ai sợ ai!

    Nguồn: http://www.rosenovel.com/Book/index/book_id/41879
     
  2. rosenovel

    rosenovel Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    3/5/17
    Bài viết:
    1,192
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    CHƯƠNG 001: MẸ CHỒNG VÀ CHỊ DÂU


    Đêm khuya, trong khách sạn quốc tế Á Hoàn thuộc tập đoàn Á Minh.

    “Mẹ, mẹ có chắc là phòng này không?” Cô gái trẻ dìu một cô gái khác đang trong trạng thái say bất tỉnh nhân sự, hỏi người phụ nữ bên cạnh, đôi mắt long lanh nhìn lướt lên số phòng, 2401.

    Người phụ nữ trung niên xinh đẹp đó đi lên trước “Đúng, chính là phòng này rồi. Đưa nó vào, ném lên giường.”

    Giây lát sau, Cố Thiên Tầm bị cô gái trẻ Cảnh Dao ném như ném bao cát lên chiếc giường lớn.

    Vừa lúc nãy trong buổi tiệc sinh nhật của em chồng, người vốn không có tý tửu lượng nào như cô bị chuốc cho say mèm, không hề hay biết rằng mình đã rơi vào bẫy của mẹ chồng và em chồng.

    Người phụ nữ trung niên xinh đẹp Trần Di đưa ánh mắt lạnh lùng nhìn cô con dâu đang nằm trên giường, dặn cô con gái “Tiểu Dao, thay bộ đồ ngủ vào cho chị dâu con!”

    Vẫn là mẹ nghĩ chu đáo. Sáng mai khi phóng viên ập đến, chắc sẽ có một màn kịch hay để xem rồi!”, nói xong cô ta liền thay đồ ngủ cho Cố Thiên Tầm. Khách quan mà nói Cố Thiên Tầm thực sự rất xinh đẹp, da trắng như ngọc, dáng người thanh mảnh, ngay cả phụ nữ như Cảnh Dao còn không khỏi ghen tỵ chép miệng một cái.

    Thật ra xét về bề ngoài, cô cũng không phải không xứng với anh trai, nhưng mà nói về gia thế thì…

    Nhà cửa sạch bách, sao có thể sánh được với nhà họ Cảnh chứ. Lại còn không được cái tích sự gì, kết hôn đã hai năm rồi mà vẫn không sinh được lấy một đứa con.


    “Được rồi được rồi, mau đi thôi!” Trần Di giục cô con gái, đợi cô ta ra ngoài rồi mới đưa chìa khóa phòng cho cô ta, hỏi lại: “Gã ta đã đến chưa?”

    “Đang trên đường đến rồi ạ”

    “Con nói với hắn, bằng mọi cách phải giữ cho được Cố Thiên Cầm trong căn phòng đó cho đến sáng mai khi phóng viên đến!”

    “Con gái mẹ ra tay mà mẹ còn không yên tâm à? Con đã sắp xếp đâu vào đấy rồi. Lần này bắt tận tay day tận mặt, xem bố còn nói được gì nữa. Cuộc hôn nhân giữa cô ta và anh con tan tành là cái chắc rồi!” Cảnh Dao đắc ý nói, cảm thấy thủ đoạn của mình và mẹ thật quá cao tay.

    “Đúng, đúng, con gái mẹ là giỏi nhất, tinh nhanh nhất !”

    Hai người phụ nữ cười nói rời đi, không ai để ý đến cô gái uống say bất tỉnh nằm trên giường.

    …………

    Cố Thiên Tầm ngủ say li bì, đệm giường khách sạn 5 sao có khác, mềm mại êm ấm như nằm trên mây, dễ chịu quá, cô lật người ngủ tiếp.

    Không biết sau đó bao lâu, chuông cửa reo lên. Trong đêm khuya như thế này thật kỳ lạ quá. Cố Thiên Tầm bị đánh thức thì rất khó chịu, định mặc kệ. Nhưng người bên ngoài vẫn không chịu thôi. Chuông reo không ngừng.

    Không lẽ chồng quên đem theo chìa khóa ?

    Nghĩ đến chồng mình, cho dù cô đang ê ẩm cả người cũng vẫn miễn cưỡng bò dậy. Bước thấp bước cao đi ra mở cửa.

    Người đứng bên ngoài không phải chồng cô, mà là nữ phục vụ của khách sạn.

    Nguồn: http://www.rosenovel.com
     
  3. rosenovel

    rosenovel Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    3/5/17
    Bài viết:
    1,192
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    CHƯƠNG 002: BỒN CẦU TRONG PHÒNG QUÝ KHÁCH BỊ TẮC RỒI


    “Ơ không phải chồng?” Cố Thiên Tầm mắt nhắm mắt mở nhìn cô nhân viên trước mặt. Giọng nói cô sau khi say rượu nghe dịu dàng hơn trong đêm. “Cô tìm tôi có chuyện gì không?”

    Cô nhân viên khách sạn cười lịch sự mang vẻ ái ngại, giải thích với cô: “Xin lỗi quý khách, muộn như thế này rồi còn làm phiền quý khách. Tại vì bồn cầu ở phòng này mới bị tắc vẫn chưa sửa xong. Là lỗi của lễ tân khách sạn không biết đã để quý khách ở phòng này!”

    Cố Thiên Tầm đưa tay lên định nói không sao thì cô nhân viên nhẹ nhàng nói thêm: “Để bù lại sai sót của chúng tôi, giám đốc khách sạn chúng tôi đã sắp xếp quý khách sang phòng hạng sang nhìn ra biển, nếu quý khách đồng ý thì giờ có thể thu dọn đồ đạc và đi theo tôi ạ. ”

    “Ừ, được… không vấn đề gì…” thật ra cô chẳng nghe ra được đối phương đang nói gì, chỉ mơ màng gật đầu. Say như thế này rồi ai nói gì cũng gật.

    Cô nhân viên đưa thẻ phòng cho Cố Thiên Tầm, rồi dẫn cô đi. Vẫn là tầng 24 nhưng là phòng 2415.

    Vừa đi được một đoạn thì bộ đàm trên người cô nhân viên kêu, có chuyện gấp cần cô đi giải quyết.

    “Xin lỗi quý khách, hiện giờ tôi không thể đưa quý khách đến phòng được.” Cô nhân viên bày tỏ thành khẩn xin lỗi.

    Cố Thiên Tầm trước giờ luôn là người rất dễ tính, cho dù đang say rượu đi không vững rồi vẫn cố đứng thẳng, vẫy tay cười, “Yên tâm, tôi có thể tự đi được. 2415 đúng không… tôi không đi lạc đâu.”

    …………….

    Không còn cách nào khác, cô nhân viên xin lỗi rồi đi. Cố Thiên Tầm bám vào tường chân thấp chân cao đi, nhưng một hàng, hai hàng rồi ba hàng nối nhau… cô hơi chóng mặt.

    Cô chẳng biết chuyện gì đang xảy ra nữa, bước vào phòng, đến đèn cũng không bật, nằm uỵch xuống giường.

    “Ôi thoải mái quá…” cô lồm cồm trèo lên giường, kêu lên một tiếng thoải mái rồi nhắm mắt ngủ.

    Phòng nhìn ra biển làm gì cơ chứ, đối với cô lúc này điều đấy chẳng có gì thú vị cả, cô chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon cho đến sáng!

    …………

    Bên ngoài hành lang của khách sạn, ánh sáng màu vàng từ những chiếc đèn lồng thể hiện rõ sự hào hoa đẹp đẽ. Tiếng bước chân cộp cộp từ ngoài tiến vào, lúc này một đám người bước ra từ trong thang máy, khí thếđi vào.

    Nổi bật nhất trong đám người đó là một người đàn ông mặc bộ vest may thủ công, đơn giản mà sang trọng, cả người toát lên vẻ quyền lực. Dưới ánh đèn, những đường nét góc cạnh trên gương mặt như bức tượng điêu khắc, đẹp không tỳ vết.

    Nguồn: http://www.rosenovel.com
     
  4. rosenovel

    rosenovel Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    3/5/17
    Bài viết:
    1,192
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    CHƯƠNG 003: KẺ ĐIÊN LẠ MẶT

    “Được rồi, không cần đi theo tôi nữa”. Khi sắp sửa bước đến trước cửa phòng, anh ta đứng lại, một tay đút túi áo, xoay người quay lại nhìn đám người kia một cách lãnh đạm rồi nói ngắn gọn: “Đều về hết đi”.

    Tất cả đều đi rồi, người đàn ông trẻ liền mở cánh cửa dày đó rồi bước chậm rãi vào. Anh không bật đèn ngay, chỉ tháo đồng hồ ra một cách nho nhã rồi nới lỏng cà vạt, sau đó bước vào phòng tắm.

    Một lúc sau, dáng người cao mảnh bước ra từ trong phòng tắm đi vào phòng ngủ tối, mùi thơm thanh nhã toát ra sau khi tắm bay nhẹ trong không trung. Anh có chút mệt, nằm xuống giường định ngủ, bỗng phát hiện ra mình đè lên một cơ thể mềm mại bên dưới, liền cau mày nhìn.

    Phụ nữ. Lại còn là một cô gái có thân hình mảnh mai xinh đẹp.

    Sau khi suy đoán, anh liền đưa tay ra vặn công tắc bật đèn ngủ. Đôi mắt đen nhìn chăm chú vào cô gái trên giường. Làn da trắng muốt mịn màng cảm giác mỏng mảnh như thủy tinh, sau khi say rượu lại phảng phất màu hồng nhạt, thanh tân diễm lệ. Khuôn mặt nhỏ cỡ bằng bàn tay anh, đường nét không đến mức tuyệt sắc giai nhân, nhưng lại thanh tú khác thường.

    Anh đưa ngón tay dài mảnh khảnh của mình nâng cằm cô gái lên, ghé sát gương mặt xuống nhìn cô: “Rốt cuộc cô là ai?”

    “Đừng ồn nữa…” Đang ngủ bị đánh thức, cô đưa tay gạt tay anh ra khỏi mặt mình, nhưng anh quyết không buông tay, gạt mấy cái không gạt được cô mới miễn cưỡng mở mắt ra, cố tập trung nhìn vào gương mặt đối diện, cũng không biết cô có nhìn rõ không nữa, cô bật cười đột nhiên ngồi dậy, vòng tay ra ôm chặt lấy anh.

    Cơ thể cao lớn của anh khựng lại, đôi mắt sẫm màu của anh nhìn một lượt, rõ là cô đang say khướt rồi, thế nhưng mùi rượu nồng còn lưu lại trên người cô không những không khiến cho người ta cảm thấy phiền ghét mà là mùi hương thơm ngọt.

    “Cô biết mình đang làm gì không?” anh tóm lấy đuôi tóc cô, kéo đầu cô ra khỏi ngực mình. Trong không gian tĩnh mịch đêm khuya, giọng nói trầm ấm từ anh phát ra đầy nam tính khiến người khác xao xuyến.

    “Ừ…” cô gật gật đầu, cười, rồi đột ngột đưa môi mình phủ lên môi anh. Bờ môi mềm phảng phất hương thơm khiến anh lặng đứng, cô nói qua kẽ môi, “anh là chồng em…”

    Rõ là điên mà!

    Anh cau mày định đẩy cô ra, nhưng lại bị cô ôm chặt như con bạch tuộc, đôi tay mảnh dẻ vòng lấy cổ anh, ôm chặt cứng như thể sợ anh đi mất.

    Anh bị ôm đến mức thở không ra, đôi mắt sẫm màu có chút xao động, sau đó cô gái nhìn anh ánh mắt hằn đỏ chất chứa đầy ấm ức.
    “Sao anh lại đối xử như vậy với em? Tại sao cứ tránh em như thế? Rốt cuộc em đã làm sai chuyện gì… khiến anh trừng phạt em như vậy?” hỏi dồn dập một lúc như muốn phát tiết hết những khổ não trong lòng ra, nước mắt giàn giụa, nghẹn ngào.

    Cô gái này!

    Bộ dạng của oán phụ chốn thâm cung, rốt cuộc là định làm gì?

    Nguồn: http://www.rosenovel.com
     
  5. rosenovel

    rosenovel Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    3/5/17
    Bài viết:
    1,192
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    CHƯƠNG 004: CÔ ĐÃ NGỦ VỚI HẮN RỒI


    Bất cứ người đàn ông nào cho dù giỏi kiềm chế đến mấy thì trong hoàn cảnh này cũng không chịu nổi sự khiêu khích như vậy. Thân dưới anh căng cứng, trở nên phình ra, dựng đứng.

    “Tiểu yêu tinh, đêm nay là do cô chọc vào tôi đấy nhé!”, anh hạ giọng, những dục cảm kìm nén bấy lâu tràn lên trong đáy mắt, bàn tay ấm nồng nắm lấy sự mềm mại của cô, nắn chúng theo các hình thái khác nhau.

    “A…” cô không nhịn được kêu lên những tiếng ân a, trong trạng thái say mèm lúc đó cô chỉ cảm thấy cảm giác này thật lạ lẫm, nhưng có lẽ vì đang say nên cô trở nên mạnh bạo hơn, chỉ nghe theo tiếng gọi của cơ thể.

    Bàn tay nhỏ lần tìm theo bản năng, mò vào trong áo ngủ của anh ta. Màu mắt anh trở nên sẫm lại, xoay người một cái, đè lên thân người mềm mại của cô. Ngón tay dài nâng cằm cô lên, đôi môi anh ngậm lấy môi cô đầy mạnh mẽ, khiến những tiếng ân a của cô bị nuốt gọn.

    Quả như những gì anh đã nghĩ…

    Cô ngọt ngào khiến người khác không cưỡng lại được.

    Không chờ thêm được nữa, anh mút lấy đôi môi mọng và chiếc lưỡi hồng như cánh hoa đào của cô, đưa lưỡi của mình vào khoang miệng cô. Cô như đứa trẻ mới lớn, dường như rất thích thú trước trò đùa này, nhẹ nhàng ngậm lấy anh, tham lam mút hít lấy.

    Những động chạm nóng bỏng đó dường như làm anh phát điên lên.

    Anh thở hắt ra, bắt đầu hối hận vì bị cô gái này true chọc, khiến cho bản thân trở nên “cầm thú” như thế. Anh trút bỏ áo ngủ, quyết đoán tuột áo cô đến lưng, ngón tay dài của anh lần xuống dưới, chạm vào ẩm ướt nóng bỏng khiến anh biết được cô đã sẵn sàng.

    ……………

    Đầu đau như búa bổ, lưng đau vai mỏi.

    Tiếng nước chảy róc rách bên tai.

    Cố Thiên Tầm từ từ mở mắt ra, trước mắt cô là chum đèn pha lê sang chảnh của khách sạn.

    Một màu mơ hồ…..

    Cô khó chịu nhắm mắt lại.

    Những mảnh kí ức còn sót lại như những thước phim gãy, bắt đầu vụt qua trong đầu cô.

    Đột nhiên như nhớ ra điều gì đó, mặt cô trắng bệch, hoảng hốt ngồi bật dậy.

    Tấm chăn tuột xuống, để lộ ra bộ áo ngủ xộc xệch trên người cô, khiến cô kinh ngạc thảng thốt.

    Sao mình lại ở đây? Mà sao lại … thay đồ ngủ được? Hơn nữa lại còn xộc xệch những dấu tích như thể vừa làm… chuyện đó.

    Không! Không không! Hiện nay tất cả đều không quan trọng! Quan trọng là… người đàn ông trong phòng tắm kia có phải là Cảnh Nam Kiêu hay không! Lòng cô hoang mang hoảng loạn, không dám nghĩ lại chuyện tối qua nữa. Giờ phút này ửa phòng tắm đột nhiên mở ra.

    “Tỉnh rồi à?” Một câu hỏi bâng quơ. Anh bước ra khỏi phòng tắm, trên người độc một chiếc khăn quấn ngang.

    So với sự hoảng hốt của Cố Thiên Tầm sau khi nhìn thấy gương mặt tuấn tú của anh xong thì anh ta ngược lại lại ung dung bình tĩnh. Anh bình thản đeo đồng hồ, đưa ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ. Ánh nhìn sâu thẳm, đáy mắt nồng nàn, khiến đôi mắt như chất chứa tầng tầng lớp lớp khói sương, khiến anh càng trơ nên bí ẩn.

    “Anh… anh là ai?” Cố Thiên Tầm lắp bắp, trong lòng tuyệt vọng như vừa bị rơi xuống hố băng.

    Không phải Cảnh Nam Kiêu… không phải chồng cô! Lẽ nào, đêm qua… cô đã ngoại tình? Vừa mới an phận làm phu nhân họ Cảnh được có hai ngày đã rượu say thất tiết…

    Người đàn ông từ từ quay người lại, ánh mắt sâu thẳm đó nhìn thẳng vào mắt cô, như nhìn thấu những đau khổ, ân hận bất an trong lòng cô.

    Nguồn: http://www.rosenovel.com
     

Chia sẻ trang này