Tổng Tài, Ly Hôn Đi!

Thảo luận trong 'Hiện đại' bắt đầu bởi rosenovel, 5/5/17.

  1. rosenovel

    rosenovel Dân mới

    Tham gia ngày:
    3/5/17
    Bài viết:
    1,192
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    CHƯƠNG 253 ANH THỰC SỰ MUỐN CÓ EM, NGÀY NÀO CŨNG MUỐN


    “Không phải tớ lo điều này, tớ chỉ lo cậu bị người ta lừa mà thôi. Những phòng trà, câu lạc bộ đó đều là chỗ những người giàu có ra vào, cuộc sống của bọn họ ảo và phủ bại lắm. Cậu cũng biết đấy. Tớ chỉ sợ cậu sẽ bị cuốn vào đó...”

    Dương Nguyệt cúi đầu, hồi lâu không lên tiếng, cô chỉ nhìn vào ánh sáng nhỏ lóe lên trên màn hình điện thoại.

    “Dương Nguyệt, cậu đừng trách tớ lắm lời, tuy tớ biết cậu không phải loại con gái hám tiền nhưng người trong ngành nghệ thuật như chúng mình đều gặp biết bao cám dỗ ở bên ngoài, nhất là cậu lại là hoa khôi của trường mình. Bùi Cẩm Xuyên thực sự rất tốt, đẹp trai, thành tích học tập cũng khá, gia thế... tuy là cái này còn chưa biết, nhưng nhìn thì thấy có vẻ không tệ đâu, cậu đừng tìm người khác nữa, nếu tớ là cậu thì chỉ cần có Bùi Cẩm Xuyên thôi cũng đã thấy thỏa mãn rồi! Ầy!”

    Hướng Nam lúc nào cũng nói toàn là ưu điểm của Bùi Cẩm Xuyên.

    Cô ấy dường như có thể ca ngợi cậu ta lên mây.

    Dương Nguyệt biết cô ấy chỉ có ý tốt muốn nhắc nhở mình.

    Bọn họ học cùng cấp 3 rồi giờ lại là bạn cùng trường đại học, cuộc sống đơn giản, chưa từng bước ra cuộc sống xô bồ bên ngoài xã hội.

    Đối với Hướng Nam thì cuộc sống ngoài đó rất phức tạp, bụi bặm, cô đều đầy ắp sự dè chừng, hoài nghi.

    Nên cô luôn nhắc nhở mình phải hết sức cẩn thận.

    “Cậu yên tâm, những gì cậu nói tớ đều hiểu.” Dương Nguyệt rút sạc ra, không sạc điện nữa. “Ngày mai tớ sẽ đem trả lại cái này.”

    “Thực ra tớ không phải có ý đó...” Không ngờ cô lại nghĩ chuyện nọ xọ chuyện kia, Hướng Nam ngược lại cảm thấy bất an.

    Dương Nguyệt cười, vỗ vỗ vai cô. “Đi lấy cái Nokia lần trước cậu không dùng nữa cho tớ mượn với. Nhưng ngày mai tớ phải đi làm lại sim rồi.”

    Chiếc sim cũ đã bị cắt nhỏ lại, không lắp vào điện thoại Nokia được.

    Thấy cô cười, lúc này Hướng Nam mới thở phào nhẹ nhõm, mau chóng đi lục tìm ngăn tủ.

    ............

    Ngày hôm sau.

    Ánh nắng mặt trời mùa đông rất đẹp, Dương Nguyệt thay quần áo, quàng khăn vào liền đi ra cửa hàng sim thẻ ở gần trường.

    Dùng sim mới và chiếc điện thoại cũ của Hướng Nam.

    Nhìn những phím chữ to bè cứng cằn đó, cô bỗng cảm thấy trong lòng thoải mái hơn. Mấy ngày nay còn đang lo không biết Cẩm Xuyên hỏi đến thì giải thích thế nào.

    Giờ đến cả giải thích cũng không cần nữa rồi.

    Tâm trạng thoải mái hơn một chút, cô gọi điện thoại cần chuyển phát nhanh, cuối cùng đến một cuộc điện thoại cũng không gọi cho Lý Vũ Sâm, cứ thế gửi trả về công ty anh.

    Đương nhiên là thay sim mới thì cũng không còn điện thoại của anh nữa.

    Giờ điều duy nhất có thể làm đó là cố gắng kiếm tiền, trả lại cho anh.

    Đến trưa, vừa đi ăn cơm trưa với Hướng Nam ở trong căn tin, Bùi Cẩm Xuyên liền gọi điện đến.

    “Điện thoại của em toàn tắt máy vậy.” Bùi Cẩm Xuyên cuối cùng cũng thở phào ra được.

    “Tối qua điện thoại hết pin rồi ạ.”

    “Sao muộn vậy mà em còn chưa về ký túc? Làm anh lo cả đêm.”

    Dương Nguyệt nhìn sang Hướng Nam đang ngồi đối diện, nói. “Tối qua em có hẹn với bạn học cũ ở bên ngoài, vì vậy...”

    Cô không quen nói dối.

    Nếu như lúc này Bùi Cẩm Xuyên ngồi cạnh cô, chắc hẳn nhìn một cái là biết được ngay cô đang có tật giật mình.

    “Em không sao thì tốt. Sau này trước khi đi đâu thì gọi cho anh, nếu muộn quá anh sẽ đến đón em.”

    Bùi Cẩm Xuyên luôn luôn tin tưởng bạn gái 100%, chưa từng hoài nghi bất cứ chuyện gì. Điều này lại càng khiến Dương Nguyệt thấy bứt rứt hơn.

    Cô không có cảm giác muốn ăn gì cả, dùng đũa lật miếng trứng chiên. “Không phải anh đang bận thi cao học sao? Đừng lo lắng mấy chuyện lặt vặt của em nữa.”

    “Chuyện của em sao có thể coi là chuyện lặt vặt chứ. Em ăn cơm chưa?”

    “Đang ăn, còn anh?” Không còn nói về chuyện tối qua nữa khiến Dương Nguyệt thầm thở phào.

    “Vừa ra khỏi phòng thí nghiệm, giờ anh chuẩn bị đi ăn đây.”

    “Vâng, anh ăn nhiều vào nhé. Lần trước gặp anh gầy đi nhiều đấy. Đừng chỉ bận rộn học hành mà không lo đến sức khỏe.”

    Hướng Nam ngồi đối diện nghe thấy câu này liền quay sang nhìn cô.

    Nhìn thấy ánh nhìn thắc mắc của Dương Nguyệt, cô vội cúi đầu xuống không nói gì.

    Đầu dây bên kia, Bùi Cẩm Xuyên mỉm cười, sung sướng. “Nguyệt Nguyệt, anh càng ngày càng nhận thấy em rất có tư chất làm vợ rồi đấy. Đợi em tốt nghiệp xong anh sẽ cưới em về ngay.”

    Cô chỉ cười, không nói đồng ý cũng không từ chối.

    Tắt điện thoại xong, Hướng Nam làm như bâng quơ hỏi. “Sao vậy? Cẩm Xuyên gầy đi rất nhiều rồi sao?”

    Dương Nguyệt không nghĩ ngợi nhiều, gật đầu thật thà nói. “Có một chút.”

    “Anh ấy học hành rất vất vả.” Hướng Nam nghĩ ngợi một lúc. “Như vậy đi, mấy ngày trước mẹ tớ có gửi cho tớ một ít đồ dinh dưỡng bồi bổ cơ thể, dù gì tớ cũng không ăn hết, hay là cậu đem một ít cho Cẩm Xuyên đi.”

    “Vậy sao được chứ?”

    “Sao lại không được? Tớ ăn không hết, để đó lãng phí lắm. Cứ quyết định như vậy đi!”

    Hướng Nam trước giờ nói là làm, Dương Nguyệt cũng không từ chối nữa, chỉ đành gật đầu.

    “Phải rồi, Nam Nam, gần đây tớ muốn tìm việc, cậu chơi thân với hội học sinh, hay cậu giúp tớ hỏi một chít nhé, nếu chỗ nào cần người thì bảo tớ. Bất kể công việc gì cũng được.” Dương Nguyệt nói.

    Cô rất cần tiền.

    Không những cần tiền để cho em trai cô chữa bệnh, còn cả khoản tiền ngày trước mượn của Lý tiên sinh nữa cô cũng cần trả lại.

    “Cậu đã có công việc hiện nay rồi, còn phải đi học nữa, cậu sao chịu nổi chứ?” Hướng Nam lo lắng.

    “Không sao, tớ tự biết sắp xếp thời gian mà.”

    Hướng Nam gật đầu. “Được, vậy tớ sẽ hỏi hộ cậu.”

    ..............

    Suốt cả tuần liền điện thoại đều trong trạng thái im lặng.

    Dương Nguyệt đã tra mã đơn vận chuyển, rõ ràng điện thoại đã có người ký nhận rồi.

    Cô vốn nghĩ là Lý Vũ Sâm sẽ gọi cho mình một cuộc điện thoại nhưng không ngờ là không có cuộc gọi nào hết.

    Cô nghĩ đúng là như những gì mình đoàn, người đó thật là dứt khoát, im lặng biến mất, đến một chút lưu luyến cũng không hề có, dường như tất cả mọi chuyện trước đây đều chỉ là một giấc mơ vậy.

    Tiền cô kiếm được gửi cho mẹ một phần, phần còn lại tiết kiệm.

    Hôm đó lại là cuối tuần.

    Buổi tối.

    Như thường lệ, Dương Nguyệt đến phòng trà kéo đàn.

    Khung cảnh ở đây sáng rỡ khác thường.

    Cô lặng yên ngồi dưới mấy chậu cây cảnh trong phòng, đặt chiếc đàn vi-ô-lông lên vai, chú tâm kéo một bản nhạc.

    Những người đi lại đều là đại gia thuộc tầng lớp thượng lưu.

    “Lý tổng, nào, mời đi lối này.” Giọng của giám đốc đột nhiên vang đến dội vào tai cô.

    Cô ngước mắt lên vô tình chạm ngay phải bóng dáng quen thuộc đó.

    Anh đứng một mình dưới ánh đèn. Áo sơ mi trắng, bộ vest màu ghi nhạt trông rất chững chạc tự tin.

    Dường như phát giác ra ánh mắt cô, anh quay mặt nhìn về phía cô.

    Cô kéo sai một nốt.

    Vội vàng cúi xuống chú tâm vào để tránh sai thêm.

    “Vũ Sâm, em đợi anh lâu lắm rồi.”

    Một giọng nữ nhiệt tình vang đến, là của một cô gái trẻ bước ra từ một trong những phòng Vip ra, thân mật khoác lấy tay anh.

    Thân hình cô ta nóng bỏng, khí chất ngời ngời. Mỗi ánh mắt, cử chỉ đều quyến rũ chết người.

    “Mọi người đều đang đợi anh đấy, mình cùng vào đi.”

    “Được, chúng ta đi thôi.” Lý Vũ Sâm mỉm cười, phong độ khoác tay cô gái đó bước vào trong phòng.

    Dương Nguyệt cúi đầu kéo đàn, từ đầu đến cuối đều không ngẩng lên.

    ...............

    Trong phòng VIP, tiếng người cười nói tụm lại một chỗ, ai nấy đều rất hứng khởi.

    Lý Vũ Sâm vừa bước vào, mọi người lục tục đứng dậy chào hỏi, bắt chuyện.

    Người rót rượu, người chọn bài.

    Người bên cạnh đưa rượu cho anh, anh cũng không nói gì, chỉ đưa tay ra nhận lấy.

    Một hơi uống cạn.

    “Vũ Sâm, uống ít thôi, không phải anh bị đau dạ dày à?”

    Cô gái vừa nãy nhìn thấy, không nén được bèn khuyên.

    “Ồ, có người lo lắng rồi kìa?” Người bên cạnh cười.

    “Hai người bắt đầu từ khi nào vậy?”

    Cô gái vừa nãy là hot girl trong nhóm, Diệu Vi.

    Đúng là tên giống như người, tính cách cô ấy nóng như lửa vậy, người khác không dễ mà động vào.

    Ai nấy đều biết cô đã thầm yêu trộm nhớ Lý đại thiếu gia từ rất lâu rồi.

    “Các anh đừng có mà nói xàm.” Diệu Vi hiếm hoi cũng biết đỏ mặt.

    Lý Vũ Sâm cười phẩy phẩy tay. “Được rồi, ai thích uống rượu thì uống đi, ai hát thì hát đi, đừng có lôi tôi ra trêu chọc nữa.”

    Anh vừa nói dứt lời thì mọi người đều không thể không rời sự chú ý đi chỗ khác.

    Nhưng đề tài tán gẫu của đàn ông luôn không thoát khỏi phụ nữ được.

    “Này, lúc mới vào các cậu có để ý thấy không? Ở ngoài sảnh có cô bé kéo đàn đó, nhìn trông cũng xinh đẹp đấy chứ.”

    Có người đột nhiên hỏi.

    “Đương nhiên để ý rồi. Trong nõn nà ra phết! Nhìn có vẻ chưa đủ tuổi thành niên.”

    “Chưa đủ tuổi thành niên? Haha, chưa đủ tuổi thành niên chơi nó mới thích.”

    “Đù, cậu thật là biến thái.”

    “Tý nữa tớ ra theo đuổi cô ta, các cậu cứ đợi mà xem, sau này có mà ghen tỵ!”

    Mọi người cùng cười ồ lên, mấy người ngồi trên sofa trêu đùa nhau nằm ngồi nghiêng ngả.

    “Anh có tâm sự sao?” Diệu Vi đột nhiên hỏi Lý Vũ Sâm lúc này đang im lặng ngồi một góc.

    Cô vừa nói dứt lời thì ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Lý Vũ Sâm.

    Đúng thật.

    Trong bầu không khí náo nhiệt như thế này chỉ có một mình anh là trông rất âm trầm hiện rõ.

    “Không có.” Dưới ánh mắt tò mò của mọi người, cuối cùng anh từ từ lên tiếng, mặt vẫn cứng đờ.

    Nhìn đám bạn một cái, anh đặt ly rượu xuống bàn. “Tôi đi ra ngoài một lúc, mọi người cứ chơi đi.”

    “Ầy, Vũ Sâm!”

    Diệu Vi định đuổi theo nhưng anh không ngoảnh đầu lại mà đẩy cửa bước ra ngoài.

    “Cậu ấy bị sao vậy nhỉ?” Có người hỏi.

    “Nhìn như thể bị thất tình ý.”

    Lý Vũ Sâm một mình bước ra ngoài, châm một điếu thuốc rồi đứng dựa vào tường hút.

    Đám bạn này đều không phải người tốt lành gì nên anh chưa từng đưa cô đi cùng lúc chơi bời với bọn họ.

    Giờ ngược lại bị bọn họ để ý đến rồi.

    Haizzz...

    Đúng thật là nha đầu rất có sức hút.

    .............

    Dương Nguyệt kéo dàn xong, có phần mệt mỏi đứng dậy.

    Giám đốc bước đến hỏi. “Hôm nay cô sao vậy? Toàn kéo sai nhạc.”

    “Xin lỗi, giám đốc. Tôi... xin lỗi.” Cô lí nhí nói.

    Ngoài việc xin lỗi ra thì cô không nói được gì khác.

    Giám đốc thở dài.

    Cô bé này còn ít tuổi, khuôn mặt lại ngây thơ trong sáng, bộ dạng cúi đầu ngượng ngùng vô cùng dịu dàng, đáng thương như chú thỏ con vậy, đừng nói là mắng, ngay cả vài lời nói nặng ông giám đốc cũng không nỡ thốt ra.

    “Tôi biết là cô vì chuyện gì.” Giám đốc nói như người từng trải qua. “Những người như Lý tổng, cô đừng để vào lòng làm gì. Bọn họ á... đều là gái dâng tận miệng, làm sao biết được thế nào là dụng tâm đối tốt với một người?”

    Nghe giám đốc nói vậy, trong lòng Dương Nguyệt càng thêm loạn.

    “Giám đốc, ông hiểu lầm rồi.” Cô vội vàng giải thích. “Tôi chỉ là có chút chuyện...”

    Đúng vậy, cô sao có thể vì người đó mà tối nay lại bất thường như vậy chứ?

    Bọn họ, sớm đã chẳng còn quan hệ gì rồi.

    Không, đúng hơn là từ trước đến giờ chưa từng có quan hệ gì.

    “Nếu là hiểu lầm thì tốt. À phải rồi, không phải cô nói với tôi là muốn nghĩ cách kiếm thêm tiền sao?” Giám đốc nói. “Vừa nãy phòng 3018 nói muốn cô vào chào hỏi mọi người một chút, chỉ riêng tiền tip cho cô đã là từng này rồi.”

    Giám đốc giơ lên 5 ngón tay.

    “Chỉ cần vào chào hỏi thôi?” Dương Nguyệt hỏi lại lần nữa.

    “Đều là người trưởng thành cả, làm gì cũng đều biết giới hạn. Chỉ cần cô không muốn thì cho dù bọn họ có muốn cũng chẳng làm gì được cô.”

    Dương Nguyệt nghe giám đốc nói vậy, yên tâm hơn gật đầu. “Vâng, vậy tôi đi.”

    Vì tiền, cô cũng chẳng có gì để phải sĩ diện nữa.

    Cô cất đàn vào túi rồi đeo lên lưng, mặc chiếc váy trắng, bước vào phòng 3018.

    Vừa bước vào đã thấy khói thuốc mù mịt.

    Cô nhẫn nhịn, khẽ gõ cửa, giọng mềm mại nói. “Xin hỏi, mọi người gọi tôi phải không?”

    “Tôi! Tôi gọi cô!” Nhìn thấy cô, ai nấy đều sáng mắt lên.

    Lập tức có người đứng dậy khỏi sofa, tay cầm một xấp tiền quơ quơ. “Em gái bé nhỏ, lại đây!”

    “Này, là tôi gọi trước cơ mà!” Có người đứng dậy, rút ra nhiều tiền hơn. “Đến đây đến đây, lại đây em ơi!”

    Dương Nguyệt siết chặt quai túi đàn trên vai, hít sâu vào một hơi, đang định bước lên phía trước.

    Eo cô bỗng nhiên bị một người chắc chặt lấy từ đằng sau.

    Bàn tay to đặt ở hai bên hông cô.

    Cô kinh ngạc kêu lên một tiếng, bị kéo lùi ra phía sau vài bước, túi đàn va phải một bờ ngực vững chắc.

    Chiếc đàn cũng bị trượt khỏi tay, suýt nữa thì rơi xuống đất, cô vội vàng tóm lấy.

    “Tại sao lại ở đây? Tìm anh sao?” Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai cùng với hơi thở đầy nam tính quyện với mùi thuốc lá.

    Tim cô bỗng đập loạn nhịp.

    “Này, tiểu nha đầu, còn đứng ở cửa làm gì thế? Đến lấy tiền đi này, tôi cho cô tiền bo!”

    Dưới ánh đèn mờ ảo, người bên trong không nhìn thấy cử chỉ của hai bọn họ. Chỉ thấy cô đứng đó không nhúc nhích nên bắt đầu mất kiên nhẫn nói.

    Cô cảm nhận rõ ràng được ánh mắt phía sau mình như đông cứng lại.

    Cô cắn môi, gạt bàn tay trên hông mình ra.

    Anh thu cánh tay kéo người cô quay lại, ánh mắt chất vấn. “Em đang làm gì vậy hả?”

    “Anh không nhìn thấy rất rõ ràng sao? Bọn họ gọi em đến nói chuyện, cho em tiền tip.” Cô cau mày nói.

    Gạt tay anh ra rồi đi vào.

    Có người đưa tiền cho cô, cô nhận lấy. Không chỉ 500 tệ.

    Lý Vũ Sâm giật lấy, vứt xoẹt lên bàn.

    Anh hất mạnh tay, tiền bỗng chốc bay tứ tung, vài tờ rơi xuống đất.

    Cô trừng mắt nhìn anh đầy tức giận.

    “Anh làm gì thế?”

    “Đi ra!” Lý Vũ Sâm chỉ gầm lên hai từ, giọng đầy u uất.

    Lúc này, cả đám người đã nhìn ra có gì đó không ổn, lập tức dừng lại mọi hành động.

    Trực giác phụ nữ mách bảo Diệu Vi, cô lập tức bước lên trước, đứng cạnh Lý Vũ Sâm.

    Ánh mắt nhìn vào hai người.

    “Vũ Sâm, có chuyện gì vậy? Sao anh lại hung dữ như vậy với một tiểu nha đầu chứ?”

    Lý Vũ Sâm không để ý đến cô ta, thậm chí còn không thèm nhìn lấy một cái, chỉ nhìn chằm chằm vào Dương Nguyệt.

    Dương Nguyệt bị anh nhìn vậy thì cảm thấy có chút khó chịu.

    Cô không nói gì, chỉ cúi đầu định đi cầm lấy số tiền đó.

    Lý Vũ Sâm nổi trận lôi đình, kéo tay cô lại, đùng đùng đi ra ngoài.

    “Này, anh bỏ tay ra! Lý Vũ Sâm!” Cô giật tay ra nhưng giật cũng vô ích.

    Cô nổi giận, cơn tức xông lên bèn giơ chân đá anh.

    Nhưng chân còn chưa kịp giơ lên đã bị anh quay người lại, hai tay đưa lên, nâng chân cô lên, ôm bổng cả người cô.

    Giống như ôm một đứa bé vậy.

    Cô ngẩng đầu lên, khuôn mặt anh liền áp vào ngực cô.

    Mặt cô đỏ bừng, vừa xấu hổ vừa tức giận đấm vào vai anh. “Bỏ em xuống!”

    Nhưng không có sự đáp lời.

    Cửa đóng sầm lại một tiếng lớn, hai người biến mất. Còn lại trong phòng là một đám người đang mắt tròn mắt dẹt.

    “Đây... chuyện này là sao?”

    “Nha đầu đó là người của anh ta?”

    “Tôi bảo, Diệu Vi, cô làm gì vậy? Người của mình bị người khác cướp mất rồi còn đứng đờ ra đó làm gì?”

    “Các người câm mồm lại!” Diệu Vi mắng bọn họ rồi cầm túi đuổi theo.

    ...........

    Lý Vũ Sâm cứ như vậy ôm cô ra khỏi nơi đó.

    Nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của giám đốc, Dương Nguyệt thật không biết giấu mặt đi đâu.

    Vừa ra khỏi, anh ném cô vào trong chiếc Audi Q7 của mình.

    Cô giãy giụa một lúc, cuối cùng bị anh vòng hai tay ra sau.

    “Em muốn xuống xe.”

    “Ngồi yên đấy cho anh! Anh đưa em về trường!” Anh nói đầy bá đạo.

    “Anh không có tư cách quản chuyện của tôi.” Dương Nguyệt đã nhìn thấy cô gái đằng sau lưng anh, cô gào to lên.

    Anh đã có bạn gái thì không nên lằng nhằng với cô mới phải.

    Cả cô và Lý Vũ Sâm làm như vậy đều thật không ra gì.

    “Không có tư cách quản chuyện của em? Sao hả? Vẫn muốn quay về cầm lấy mấy đồng bạc đó hả?” Lý Vũ Sâm đứng trước cửa xe, nhìn chằm chằm cô từ trên xuống dưới, lạnh lùng nói.

    Ánh mắt có phần chế nhạo.

    Sự chế nhạo trong ánh mắt anh khiến cô rất khó chịu, tim cô cũng thắt lại đầy khó chịu.

    “Phải, tôi chính là muốn quay lại cầm lấy số tiền đó đấy. Trước đây dùng tiền của anh, giờ lại nhận tiền của bọn họ, đối với tôi thì chẳng có gì khác nhau cả. Nếu anh cảm thấy khinh thường tôi thì ngay từ đầu đã không nên tiếp cận tôi rồi.”

    “Trong mắt em, tôi và bọn chúng không khác gì nhau sao? Dương Nguyệt, em đem tôi ra so sánh với bọn chúng sao?” Lý Vũ Sâm tức đến mức muốn bốc khói lên đầu.

    Chỉ là một cô nhóc, kém anh gần 10 tuổi, anh sao có thể chấp nhất cô chứ?

    Nhưng ngọn lửa trong lòng anh đều do cô khơi ra.

    “Không có gì khác cả.”

    Cô còn có thể trả lời một cách bình thản như vậy.

    Tim Lý Vũ Sâm thấy tim thắt lại. “Có biết mấy kẻ đó gọi em vào, cho em tiền để làm gì không? Dương Nguyệt, bọn chúng muốn *** em!”

    Dương Nguyệt trợn tròn mắt, đầy bi thương.

    Dường như cô không ngờ cái từ thô lỗ đó lại phát ra từ miệng anh.

    Mắt cô ngân ngấn nước.

    “Có hiểu muốn *** em là ý gì không? Chính là bọn chúng muốn lên giường với em, thèm muốn em vì em trẻ trung non nớt, ngây thơ, trong sáng, đã hiểu chưa?! Em bước vào đó là có ý gì? Đi vào hang cọp hoặc là nói cách khác chính là dâng mỡ đến miệng mèo!!!”

    Dương Nguyệt tức giận, mắt cô đỏ hoe.

    “Phải, tôi dâng mỡ đến miệng mèo. Nhưng anh thì khác gì bọn họ chứ?” Cô nói trong nước mắt, quay đầu gạt nước mắt, không muốn thể hiện mình yếu đuối trước mặt anh. “Anh cho tôi tiền để tôi ở bên cạnh anh, chính vì mục đích gì? Lẽ nào anh không tham lam giống bọn họ hay sao?”

    Lý Vũ Sâm bị cô hỏi như vậy thì ngưng bặt.

    Trong khoảnh khắc, không khí như đông cứng lại.

    Đóng thành băng.

    Anh không nói gì, chỉ nhìn cô.

    Ánh mắt thâm trầm nặng nề đó khiến cô co người lại, nước mắt bỗng chốc rơi tràn xuống khóe mắt.

    Anh bỗng cúi đầu, trong khi cô còn đang kinh ngạc chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì anh đã ôm lấy mặt cô, hôn lên đó.

    Đôi môi anh áp xuống môi cô.

    Lạnh ngắt.

    Mang theo cả mùi thơm nồng nồng của rượu.

    Dương Nguyệt bị dọa cho sợ hãi.

    Hơi thở cô bỗng như ngừng lại.

    Muốn đẩy anh ra nhưng chiếc lưỡi anh đã bá đạo tiến vào sâu trong miệng cô, cùng với việc khiến cô ngừng thở còn khiến cô mất hết sức lực.

    Anh hôn nồng nhiệt và mạnh mẽ như muốn phát tiết hết những cảm xúc u uất trong lòng.

    “Vũ Sâm...” Sau lưng tiếng Diệu Vi vang lên đầy đau lòng.

    Giây phút đó, Dương Nguyệt như thể bị sét đánh trúng, bừng tỉnh lại, đẩy mạnh anh ra.

    Cô thở hồng hộc.

    Hơi thở của anh cũng hỗn loạn.

    Trong mắt anh, bao cảm xúc phức tạp đan xen vào nhau.

    Cô còn đang định nói gì đó thì đã bị anh cúi đầu cắn mạnh một cái.

    Đau đến mức cô kêu lên một tiếng, bịt chặt miệng.

    “Em nói không sai, nghĩ cũng không sai. Anh và bọn họ đều như nhau...” Anh thở mạnh, ánh mắt như rực lửa, muốn nuốt chửng lấy cô vậy.

    “Anh cũng như bọn chúng thôi, không phải người tốt.”

    Dương Nguyệt nhìn anh, tim đập thình thịch loạn nhịp.

    Tuy vừa nãy anh nói anh và bọn họ không khác gì nhau, nhưng...

    Cô biết đó chỉ là lời nói tức giận của anh.

    Trong lòng cô, những người xa lạ đó không giống anh.

    Không giống ở điểm nào? Cô cũng không biết.

    “Bé con, em đã biết rõ vậy rồi thì, anh cũng nói rõ ràng cho em biết: Anh thực sự muốn có em! Từ khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy em, anh đã luôn nghĩ đến chuyện này! Đêm hôm kia muốn, đêm hôm qua cũng muốn, đêm hôm nay cũng vậy...”

    “Anh đừng nói nữa!” Môi anh bị cô đưa tay ra bịt chặt.

    Cô kinh hoàng nhìn vào anh, ánh mắt hoảng hốt.

    Anh tóm lấy tay cô.

    Nguồn: http://www.rosenovel.com/
     
  2. rosenovel

    rosenovel Dân mới

    Tham gia ngày:
    3/5/17
    Bài viết:
    1,192
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    CHƯƠNG 253 ANH THỰC SỰ MUỐN CÓ EM, NGÀY NÀO CŨNG MUỐN


    “Không phải tớ lo điều này, tớ chỉ lo cậu bị người ta lừa mà thôi. Những phòng trà, câu lạc bộ đó đều là chỗ những người giàu có ra vào, cuộc sống của bọn họ ảo và phủ bại lắm. Cậu cũng biết đấy. Tớ chỉ sợ cậu sẽ bị cuốn vào đó...”

    Dương Nguyệt cúi đầu, hồi lâu không lên tiếng, cô chỉ nhìn vào ánh sáng nhỏ lóe lên trên màn hình điện thoại.

    “Dương Nguyệt, cậu đừng trách tớ lắm lời, tuy tớ biết cậu không phải loại con gái hám tiền nhưng người trong ngành nghệ thuật như chúng mình đều gặp biết bao cám dỗ ở bên ngoài, nhất là cậu lại là hoa khôi của trường mình. Bùi Cẩm Xuyên thực sự rất tốt, đẹp trai, thành tích học tập cũng khá, gia thế... tuy là cái này còn chưa biết, nhưng nhìn thì thấy có vẻ không tệ đâu, cậu đừng tìm người khác nữa, nếu tớ là cậu thì chỉ cần có Bùi Cẩm Xuyên thôi cũng đã thấy thỏa mãn rồi! Ầy!”

    Hướng Nam lúc nào cũng nói toàn là ưu điểm của Bùi Cẩm Xuyên.

    Cô ấy dường như có thể ca ngợi cậu ta lên mây.

    Dương Nguyệt biết cô ấy chỉ có ý tốt muốn nhắc nhở mình.

    Bọn họ học cùng cấp 3 rồi giờ lại là bạn cùng trường đại học, cuộc sống đơn giản, chưa từng bước ra cuộc sống xô bồ bên ngoài xã hội.

    Đối với Hướng Nam thì cuộc sống ngoài đó rất phức tạp, bụi bặm, cô đều đầy ắp sự dè chừng, hoài nghi.

    Nên cô luôn nhắc nhở mình phải hết sức cẩn thận.

    “Cậu yên tâm, những gì cậu nói tớ đều hiểu.” Dương Nguyệt rút sạc ra, không sạc điện nữa. “Ngày mai tớ sẽ đem trả lại cái này.”

    “Thực ra tớ không phải có ý đó...” Không ngờ cô lại nghĩ chuyện nọ xọ chuyện kia, Hướng Nam ngược lại cảm thấy bất an.

    Dương Nguyệt cười, vỗ vỗ vai cô. “Đi lấy cái Nokia lần trước cậu không dùng nữa cho tớ mượn với. Nhưng ngày mai tớ phải đi làm lại sim rồi.”

    Chiếc sim cũ đã bị cắt nhỏ lại, không lắp vào điện thoại Nokia được.

    Thấy cô cười, lúc này Hướng Nam mới thở phào nhẹ nhõm, mau chóng đi lục tìm ngăn tủ.

    ............

    Ngày hôm sau.

    Ánh nắng mặt trời mùa đông rất đẹp, Dương Nguyệt thay quần áo, quàng khăn vào liền đi ra cửa hàng sim thẻ ở gần trường.

    Dùng sim mới và chiếc điện thoại cũ của Hướng Nam.

    Nhìn những phím chữ to bè cứng cằn đó, cô bỗng cảm thấy trong lòng thoải mái hơn. Mấy ngày nay còn đang lo không biết Cẩm Xuyên hỏi đến thì giải thích thế nào.

    Giờ đến cả giải thích cũng không cần nữa rồi.

    Tâm trạng thoải mái hơn một chút, cô gọi điện thoại cần chuyển phát nhanh, cuối cùng đến một cuộc điện thoại cũng không gọi cho Lý Vũ Sâm, cứ thế gửi trả về công ty anh.

    Đương nhiên là thay sim mới thì cũng không còn điện thoại của anh nữa.

    Giờ điều duy nhất có thể làm đó là cố gắng kiếm tiền, trả lại cho anh.

    Đến trưa, vừa đi ăn cơm trưa với Hướng Nam ở trong căn tin, Bùi Cẩm Xuyên liền gọi điện đến.

    “Điện thoại của em toàn tắt máy vậy.” Bùi Cẩm Xuyên cuối cùng cũng thở phào ra được.

    “Tối qua điện thoại hết pin rồi ạ.”

    “Sao muộn vậy mà em còn chưa về ký túc? Làm anh lo cả đêm.”

    Dương Nguyệt nhìn sang Hướng Nam đang ngồi đối diện, nói. “Tối qua em có hẹn với bạn học cũ ở bên ngoài, vì vậy...”

    Cô không quen nói dối.

    Nếu như lúc này Bùi Cẩm Xuyên ngồi cạnh cô, chắc hẳn nhìn một cái là biết được ngay cô đang có tật giật mình.

    “Em không sao thì tốt. Sau này trước khi đi đâu thì gọi cho anh, nếu muộn quá anh sẽ đến đón em.”

    Bùi Cẩm Xuyên luôn luôn tin tưởng bạn gái 100%, chưa từng hoài nghi bất cứ chuyện gì. Điều này lại càng khiến Dương Nguyệt thấy bứt rứt hơn.

    Cô không có cảm giác muốn ăn gì cả, dùng đũa lật miếng trứng chiên. “Không phải anh đang bận thi cao học sao? Đừng lo lắng mấy chuyện lặt vặt của em nữa.”

    “Chuyện của em sao có thể coi là chuyện lặt vặt chứ. Em ăn cơm chưa?”

    “Đang ăn, còn anh?” Không còn nói về chuyện tối qua nữa khiến Dương Nguyệt thầm thở phào.

    “Vừa ra khỏi phòng thí nghiệm, giờ anh chuẩn bị đi ăn đây.”

    “Vâng, anh ăn nhiều vào nhé. Lần trước gặp anh gầy đi nhiều đấy. Đừng chỉ bận rộn học hành mà không lo đến sức khỏe.”

    Hướng Nam ngồi đối diện nghe thấy câu này liền quay sang nhìn cô.

    Nhìn thấy ánh nhìn thắc mắc của Dương Nguyệt, cô vội cúi đầu xuống không nói gì.

    Đầu dây bên kia, Bùi Cẩm Xuyên mỉm cười, sung sướng. “Nguyệt Nguyệt, anh càng ngày càng nhận thấy em rất có tư chất làm vợ rồi đấy. Đợi em tốt nghiệp xong anh sẽ cưới em về ngay.”

    Cô chỉ cười, không nói đồng ý cũng không từ chối.

    Tắt điện thoại xong, Hướng Nam làm như bâng quơ hỏi. “Sao vậy? Cẩm Xuyên gầy đi rất nhiều rồi sao?”

    Dương Nguyệt không nghĩ ngợi nhiều, gật đầu thật thà nói. “Có một chút.”

    “Anh ấy học hành rất vất vả.” Hướng Nam nghĩ ngợi một lúc. “Như vậy đi, mấy ngày trước mẹ tớ có gửi cho tớ một ít đồ dinh dưỡng bồi bổ cơ thể, dù gì tớ cũng không ăn hết, hay là cậu đem một ít cho Cẩm Xuyên đi.”

    “Vậy sao được chứ?”

    “Sao lại không được? Tớ ăn không hết, để đó lãng phí lắm. Cứ quyết định như vậy đi!”

    Hướng Nam trước giờ nói là làm, Dương Nguyệt cũng không từ chối nữa, chỉ đành gật đầu.

    “Phải rồi, Nam Nam, gần đây tớ muốn tìm việc, cậu chơi thân với hội học sinh, hay cậu giúp tớ hỏi một chít nhé, nếu chỗ nào cần người thì bảo tớ. Bất kể công việc gì cũng được.” Dương Nguyệt nói.

    Cô rất cần tiền.

    Không những cần tiền để cho em trai cô chữa bệnh, còn cả khoản tiền ngày trước mượn của Lý tiên sinh nữa cô cũng cần trả lại.

    “Cậu đã có công việc hiện nay rồi, còn phải đi học nữa, cậu sao chịu nổi chứ?” Hướng Nam lo lắng.

    “Không sao, tớ tự biết sắp xếp thời gian mà.”

    Hướng Nam gật đầu. “Được, vậy tớ sẽ hỏi hộ cậu.”

    ..............

    Suốt cả tuần liền điện thoại đều trong trạng thái im lặng.

    Dương Nguyệt đã tra mã đơn vận chuyển, rõ ràng điện thoại đã có người ký nhận rồi.

    Cô vốn nghĩ là Lý Vũ Sâm sẽ gọi cho mình một cuộc điện thoại nhưng không ngờ là không có cuộc gọi nào hết.

    Cô nghĩ đúng là như những gì mình đoàn, người đó thật là dứt khoát, im lặng biến mất, đến một chút lưu luyến cũng không hề có, dường như tất cả mọi chuyện trước đây đều chỉ là một giấc mơ vậy.

    Tiền cô kiếm được gửi cho mẹ một phần, phần còn lại tiết kiệm.

    Hôm đó lại là cuối tuần.

    Buổi tối.

    Như thường lệ, Dương Nguyệt đến phòng trà kéo đàn.

    Khung cảnh ở đây sáng rỡ khác thường.

    Cô lặng yên ngồi dưới mấy chậu cây cảnh trong phòng, đặt chiếc đàn vi-ô-lông lên vai, chú tâm kéo một bản nhạc.

    Những người đi lại đều là đại gia thuộc tầng lớp thượng lưu.

    “Lý tổng, nào, mời đi lối này.” Giọng của giám đốc đột nhiên vang đến dội vào tai cô.

    Cô ngước mắt lên vô tình chạm ngay phải bóng dáng quen thuộc đó.

    Anh đứng một mình dưới ánh đèn. Áo sơ mi trắng, bộ vest màu ghi nhạt trông rất chững chạc tự tin.

    Dường như phát giác ra ánh mắt cô, anh quay mặt nhìn về phía cô.

    Cô kéo sai một nốt.

    Vội vàng cúi xuống chú tâm vào để tránh sai thêm.

    “Vũ Sâm, em đợi anh lâu lắm rồi.”

    Một giọng nữ nhiệt tình vang đến, là của một cô gái trẻ bước ra từ một trong những phòng Vip ra, thân mật khoác lấy tay anh.

    Thân hình cô ta nóng bỏng, khí chất ngời ngời. Mỗi ánh mắt, cử chỉ đều quyến rũ chết người.

    “Mọi người đều đang đợi anh đấy, mình cùng vào đi.”

    “Được, chúng ta đi thôi.” Lý Vũ Sâm mỉm cười, phong độ khoác tay cô gái đó bước vào trong phòng.

    Dương Nguyệt cúi đầu kéo đàn, từ đầu đến cuối đều không ngẩng lên.

    ...............

    Trong phòng VIP, tiếng người cười nói tụm lại một chỗ, ai nấy đều rất hứng khởi.

    Lý Vũ Sâm vừa bước vào, mọi người lục tục đứng dậy chào hỏi, bắt chuyện.

    Người rót rượu, người chọn bài.

    Người bên cạnh đưa rượu cho anh, anh cũng không nói gì, chỉ đưa tay ra nhận lấy.

    Một hơi uống cạn.

    “Vũ Sâm, uống ít thôi, không phải anh bị đau dạ dày à?”

    Cô gái vừa nãy nhìn thấy, không nén được bèn khuyên.

    “Ồ, có người lo lắng rồi kìa?” Người bên cạnh cười.

    “Hai người bắt đầu từ khi nào vậy?”

    Cô gái vừa nãy là hot girl trong nhóm, Diệu Vi.

    Đúng là tên giống như người, tính cách cô ấy nóng như lửa vậy, người khác không dễ mà động vào.

    Ai nấy đều biết cô đã thầm yêu trộm nhớ Lý đại thiếu gia từ rất lâu rồi.

    “Các anh đừng có mà nói xàm.” Diệu Vi hiếm hoi cũng biết đỏ mặt.

    Lý Vũ Sâm cười phẩy phẩy tay. “Được rồi, ai thích uống rượu thì uống đi, ai hát thì hát đi, đừng có lôi tôi ra trêu chọc nữa.”

    Anh vừa nói dứt lời thì mọi người đều không thể không rời sự chú ý đi chỗ khác.

    Nhưng đề tài tán gẫu của đàn ông luôn không thoát khỏi phụ nữ được.

    “Này, lúc mới vào các cậu có để ý thấy không? Ở ngoài sảnh có cô bé kéo đàn đó, nhìn trông cũng xinh đẹp đấy chứ.”

    Có người đột nhiên hỏi.

    “Đương nhiên để ý rồi. Trong nõn nà ra phết! Nhìn có vẻ chưa đủ tuổi thành niên.”

    “Chưa đủ tuổi thành niên? Haha, chưa đủ tuổi thành niên chơi nó mới thích.”

    “Đù, cậu thật là biến thái.”

    “Tý nữa tớ ra theo đuổi cô ta, các cậu cứ đợi mà xem, sau này có mà ghen tỵ!”

    Mọi người cùng cười ồ lên, mấy người ngồi trên sofa trêu đùa nhau nằm ngồi nghiêng ngả.

    “Anh có tâm sự sao?” Diệu Vi đột nhiên hỏi Lý Vũ Sâm lúc này đang im lặng ngồi một góc.

    Cô vừa nói dứt lời thì ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Lý Vũ Sâm.

    Đúng thật.

    Trong bầu không khí náo nhiệt như thế này chỉ có một mình anh là trông rất âm trầm hiện rõ.

    “Không có.” Dưới ánh mắt tò mò của mọi người, cuối cùng anh từ từ lên tiếng, mặt vẫn cứng đờ.

    Nhìn đám bạn một cái, anh đặt ly rượu xuống bàn. “Tôi đi ra ngoài một lúc, mọi người cứ chơi đi.”

    “Ầy, Vũ Sâm!”

    Diệu Vi định đuổi theo nhưng anh không ngoảnh đầu lại mà đẩy cửa bước ra ngoài.

    “Cậu ấy bị sao vậy nhỉ?” Có người hỏi.

    “Nhìn như thể bị thất tình ý.”

    Lý Vũ Sâm một mình bước ra ngoài, châm một điếu thuốc rồi đứng dựa vào tường hút.

    Đám bạn này đều không phải người tốt lành gì nên anh chưa từng đưa cô đi cùng lúc chơi bời với bọn họ.

    Giờ ngược lại bị bọn họ để ý đến rồi.

    Haizzz...

    Đúng thật là nha đầu rất có sức hút.

    .............

    Dương Nguyệt kéo dàn xong, có phần mệt mỏi đứng dậy.

    Giám đốc bước đến hỏi. “Hôm nay cô sao vậy? Toàn kéo sai nhạc.”

    “Xin lỗi, giám đốc. Tôi... xin lỗi.” Cô lí nhí nói.

    Ngoài việc xin lỗi ra thì cô không nói được gì khác.

    Giám đốc thở dài.

    Cô bé này còn ít tuổi, khuôn mặt lại ngây thơ trong sáng, bộ dạng cúi đầu ngượng ngùng vô cùng dịu dàng, đáng thương như chú thỏ con vậy, đừng nói là mắng, ngay cả vài lời nói nặng ông giám đốc cũng không nỡ thốt ra.

    “Tôi biết là cô vì chuyện gì.” Giám đốc nói như người từng trải qua. “Những người như Lý tổng, cô đừng để vào lòng làm gì. Bọn họ á... đều là gái dâng tận miệng, làm sao biết được thế nào là dụng tâm đối tốt với một người?”

    Nghe giám đốc nói vậy, trong lòng Dương Nguyệt càng thêm loạn.

    “Giám đốc, ông hiểu lầm rồi.” Cô vội vàng giải thích. “Tôi chỉ là có chút chuyện...”

    Đúng vậy, cô sao có thể vì người đó mà tối nay lại bất thường như vậy chứ?

    Bọn họ, sớm đã chẳng còn quan hệ gì rồi.

    Không, đúng hơn là từ trước đến giờ chưa từng có quan hệ gì.

    “Nếu là hiểu lầm thì tốt. À phải rồi, không phải cô nói với tôi là muốn nghĩ cách kiếm thêm tiền sao?” Giám đốc nói. “Vừa nãy phòng 3018 nói muốn cô vào chào hỏi mọi người một chút, chỉ riêng tiền tip cho cô đã là từng này rồi.”

    Giám đốc giơ lên 5 ngón tay.

    “Chỉ cần vào chào hỏi thôi?” Dương Nguyệt hỏi lại lần nữa.

    “Đều là người trưởng thành cả, làm gì cũng đều biết giới hạn. Chỉ cần cô không muốn thì cho dù bọn họ có muốn cũng chẳng làm gì được cô.”

    Dương Nguyệt nghe giám đốc nói vậy, yên tâm hơn gật đầu. “Vâng, vậy tôi đi.”

    Vì tiền, cô cũng chẳng có gì để phải sĩ diện nữa.

    Cô cất đàn vào túi rồi đeo lên lưng, mặc chiếc váy trắng, bước vào phòng 3018.

    Vừa bước vào đã thấy khói thuốc mù mịt.

    Cô nhẫn nhịn, khẽ gõ cửa, giọng mềm mại nói. “Xin hỏi, mọi người gọi tôi phải không?”

    “Tôi! Tôi gọi cô!” Nhìn thấy cô, ai nấy đều sáng mắt lên.

    Lập tức có người đứng dậy khỏi sofa, tay cầm một xấp tiền quơ quơ. “Em gái bé nhỏ, lại đây!”

    “Này, là tôi gọi trước cơ mà!” Có người đứng dậy, rút ra nhiều tiền hơn. “Đến đây đến đây, lại đây em ơi!”

    Dương Nguyệt siết chặt quai túi đàn trên vai, hít sâu vào một hơi, đang định bước lên phía trước.

    Eo cô bỗng nhiên bị một người chắc chặt lấy từ đằng sau.

    Bàn tay to đặt ở hai bên hông cô.

    Cô kinh ngạc kêu lên một tiếng, bị kéo lùi ra phía sau vài bước, túi đàn va phải một bờ ngực vững chắc.

    Chiếc đàn cũng bị trượt khỏi tay, suýt nữa thì rơi xuống đất, cô vội vàng tóm lấy.

    “Tại sao lại ở đây? Tìm anh sao?” Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai cùng với hơi thở đầy nam tính quyện với mùi thuốc lá.

    Tim cô bỗng đập loạn nhịp.

    “Này, tiểu nha đầu, còn đứng ở cửa làm gì thế? Đến lấy tiền đi này, tôi cho cô tiền bo!”

    Dưới ánh đèn mờ ảo, người bên trong không nhìn thấy cử chỉ của hai bọn họ. Chỉ thấy cô đứng đó không nhúc nhích nên bắt đầu mất kiên nhẫn nói.

    Cô cảm nhận rõ ràng được ánh mắt phía sau mình như đông cứng lại.

    Cô cắn môi, gạt bàn tay trên hông mình ra.

    Anh thu cánh tay kéo người cô quay lại, ánh mắt chất vấn. “Em đang làm gì vậy hả?”

    “Anh không nhìn thấy rất rõ ràng sao? Bọn họ gọi em đến nói chuyện, cho em tiền tip.” Cô cau mày nói.

    Gạt tay anh ra rồi đi vào.

    Có người đưa tiền cho cô, cô nhận lấy. Không chỉ 500 tệ.

    Lý Vũ Sâm giật lấy, vứt xoẹt lên bàn.

    Anh hất mạnh tay, tiền bỗng chốc bay tứ tung, vài tờ rơi xuống đất.

    Cô trừng mắt nhìn anh đầy tức giận.

    “Anh làm gì thế?”

    “Đi ra!” Lý Vũ Sâm chỉ gầm lên hai từ, giọng đầy u uất.

    Lúc này, cả đám người đã nhìn ra có gì đó không ổn, lập tức dừng lại mọi hành động.

    Trực giác phụ nữ mách bảo Diệu Vi, cô lập tức bước lên trước, đứng cạnh Lý Vũ Sâm.

    Ánh mắt nhìn vào hai người.

    “Vũ Sâm, có chuyện gì vậy? Sao anh lại hung dữ như vậy với một tiểu nha đầu chứ?”

    Lý Vũ Sâm không để ý đến cô ta, thậm chí còn không thèm nhìn lấy một cái, chỉ nhìn chằm chằm vào Dương Nguyệt.

    Dương Nguyệt bị anh nhìn vậy thì cảm thấy có chút khó chịu.

    Cô không nói gì, chỉ cúi đầu định đi cầm lấy số tiền đó.

    Lý Vũ Sâm nổi trận lôi đình, kéo tay cô lại, đùng đùng đi ra ngoài.

    “Này, anh bỏ tay ra! Lý Vũ Sâm!” Cô giật tay ra nhưng giật cũng vô ích.

    Cô nổi giận, cơn tức xông lên bèn giơ chân đá anh.

    Nhưng chân còn chưa kịp giơ lên đã bị anh quay người lại, hai tay đưa lên, nâng chân cô lên, ôm bổng cả người cô.

    Giống như ôm một đứa bé vậy.

    Cô ngẩng đầu lên, khuôn mặt anh liền áp vào ngực cô.

    Mặt cô đỏ bừng, vừa xấu hổ vừa tức giận đấm vào vai anh. “Bỏ em xuống!”

    Nhưng không có sự đáp lời.

    Cửa đóng sầm lại một tiếng lớn, hai người biến mất. Còn lại trong phòng là một đám người đang mắt tròn mắt dẹt.

    “Đây... chuyện này là sao?”

    “Nha đầu đó là người của anh ta?”

    “Tôi bảo, Diệu Vi, cô làm gì vậy? Người của mình bị người khác cướp mất rồi còn đứng đờ ra đó làm gì?”

    “Các người câm mồm lại!” Diệu Vi mắng bọn họ rồi cầm túi đuổi theo.

    ...........

    Lý Vũ Sâm cứ như vậy ôm cô ra khỏi nơi đó.

    Nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của giám đốc, Dương Nguyệt thật không biết giấu mặt đi đâu.

    Vừa ra khỏi, anh ném cô vào trong chiếc Audi Q7 của mình.

    Cô giãy giụa một lúc, cuối cùng bị anh vòng hai tay ra sau.

    “Em muốn xuống xe.”

    “Ngồi yên đấy cho anh! Anh đưa em về trường!” Anh nói đầy bá đạo.

    “Anh không có tư cách quản chuyện của tôi.” Dương Nguyệt đã nhìn thấy cô gái đằng sau lưng anh, cô gào to lên.

    Anh đã có bạn gái thì không nên lằng nhằng với cô mới phải.

    Cả cô và Lý Vũ Sâm làm như vậy đều thật không ra gì.

    “Không có tư cách quản chuyện của em? Sao hả? Vẫn muốn quay về cầm lấy mấy đồng bạc đó hả?” Lý Vũ Sâm đứng trước cửa xe, nhìn chằm chằm cô từ trên xuống dưới, lạnh lùng nói.

    Ánh mắt có phần chế nhạo.

    Sự chế nhạo trong ánh mắt anh khiến cô rất khó chịu, tim cô cũng thắt lại đầy khó chịu.

    “Phải, tôi chính là muốn quay lại cầm lấy số tiền đó đấy. Trước đây dùng tiền của anh, giờ lại nhận tiền của bọn họ, đối với tôi thì chẳng có gì khác nhau cả. Nếu anh cảm thấy khinh thường tôi thì ngay từ đầu đã không nên tiếp cận tôi rồi.”

    “Trong mắt em, tôi và bọn chúng không khác gì nhau sao? Dương Nguyệt, em đem tôi ra so sánh với bọn chúng sao?” Lý Vũ Sâm tức đến mức muốn bốc khói lên đầu.

    Chỉ là một cô nhóc, kém anh gần 10 tuổi, anh sao có thể chấp nhất cô chứ?

    Nhưng ngọn lửa trong lòng anh đều do cô khơi ra.

    “Không có gì khác cả.”

    Cô còn có thể trả lời một cách bình thản như vậy.

    Tim Lý Vũ Sâm thấy tim thắt lại. “Có biết mấy kẻ đó gọi em vào, cho em tiền để làm gì không? Dương Nguyệt, bọn chúng muốn *** em!”

    Dương Nguyệt trợn tròn mắt, đầy bi thương.

    Dường như cô không ngờ cái từ thô lỗ đó lại phát ra từ miệng anh.

    Mắt cô ngân ngấn nước.

    “Có hiểu muốn *** em là ý gì không? Chính là bọn chúng muốn lên giường với em, thèm muốn em vì em trẻ trung non nớt, ngây thơ, trong sáng, đã hiểu chưa?! Em bước vào đó là có ý gì? Đi vào hang cọp hoặc là nói cách khác chính là dâng mỡ đến miệng mèo!!!”

    Dương Nguyệt tức giận, mắt cô đỏ hoe.

    “Phải, tôi dâng mỡ đến miệng mèo. Nhưng anh thì khác gì bọn họ chứ?” Cô nói trong nước mắt, quay đầu gạt nước mắt, không muốn thể hiện mình yếu đuối trước mặt anh. “Anh cho tôi tiền để tôi ở bên cạnh anh, chính vì mục đích gì? Lẽ nào anh không tham lam giống bọn họ hay sao?”

    Lý Vũ Sâm bị cô hỏi như vậy thì ngưng bặt.

    Trong khoảnh khắc, không khí như đông cứng lại.

    Đóng thành băng.

    Anh không nói gì, chỉ nhìn cô.

    Ánh mắt thâm trầm nặng nề đó khiến cô co người lại, nước mắt bỗng chốc rơi tràn xuống khóe mắt.

    Anh bỗng cúi đầu, trong khi cô còn đang kinh ngạc chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì anh đã ôm lấy mặt cô, hôn lên đó.

    Đôi môi anh áp xuống môi cô.

    Lạnh ngắt.

    Mang theo cả mùi thơm nồng nồng của rượu.

    Dương Nguyệt bị dọa cho sợ hãi.

    Hơi thở cô bỗng như ngừng lại.

    Muốn đẩy anh ra nhưng chiếc lưỡi anh đã bá đạo tiến vào sâu trong miệng cô, cùng với việc khiến cô ngừng thở còn khiến cô mất hết sức lực.

    Anh hôn nồng nhiệt và mạnh mẽ như muốn phát tiết hết những cảm xúc u uất trong lòng.

    “Vũ Sâm...” Sau lưng tiếng Diệu Vi vang lên đầy đau lòng.

    Giây phút đó, Dương Nguyệt như thể bị sét đánh trúng, bừng tỉnh lại, đẩy mạnh anh ra.

    Cô thở hồng hộc.

    Hơi thở của anh cũng hỗn loạn.

    Trong mắt anh, bao cảm xúc phức tạp đan xen vào nhau.

    Cô còn đang định nói gì đó thì đã bị anh cúi đầu cắn mạnh một cái.

    Đau đến mức cô kêu lên một tiếng, bịt chặt miệng.

    “Em nói không sai, nghĩ cũng không sai. Anh và bọn họ đều như nhau...” Anh thở mạnh, ánh mắt như rực lửa, muốn nuốt chửng lấy cô vậy.

    “Anh cũng như bọn chúng thôi, không phải người tốt.”

    Dương Nguyệt nhìn anh, tim đập thình thịch loạn nhịp.

    Tuy vừa nãy anh nói anh và bọn họ không khác gì nhau, nhưng...

    Cô biết đó chỉ là lời nói tức giận của anh.

    Trong lòng cô, những người xa lạ đó không giống anh.

    Không giống ở điểm nào? Cô cũng không biết.

    “Bé con, em đã biết rõ vậy rồi thì, anh cũng nói rõ ràng cho em biết: Anh thực sự muốn có em! Từ khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy em, anh đã luôn nghĩ đến chuyện này! Đêm hôm kia muốn, đêm hôm qua cũng muốn, đêm hôm nay cũng vậy...”

    “Anh đừng nói nữa!” Môi anh bị cô đưa tay ra bịt chặt.

    Cô kinh hoàng nhìn vào anh, ánh mắt hoảng hốt.

    Anh tóm lấy tay cô.

    Nguồn: http://www.rosenovel.com/
     
  3. rosenovel

    rosenovel Dân mới

    Tham gia ngày:
    3/5/17
    Bài viết:
    1,192
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    CHƯƠNG 254 ANH VÀ NGƯỜI KHÁC KHÔNG GIỐNG NHAU


    “Anh đừng nói nữa!” Môi bị cô đưa tay ra bịt chặt. Cô kinh hoàng nhìn thằng vào anh, ánh nhìn trân trân. Anh túm lấy tay cô.

    Cô lập tức nói, nước mắt không ngừng lăn xuống. “Anh đừng nói những lời này nữa, tôi không muốn nghe!”

    “Tôi biết anh và bọn họ không giống nhau. Anh là người tốt, anh... không có ý đồ xấu xa như vậy.”

    Như thể tự mình nói với mình, cô phản bác lại lời anh nói, vừa như giải thích hộ anh.

    Tay cô bị anh nắm lấy, ngón tay khẽ run lên.

    Diệu Vi bước đến.

    “Lý Vũ Sâm, anh làm vậy là sao hả?”

    Khuôn mặt cô ta rất khó coi, khí thế đùng đùng.

    Cô ta liếc mắt qua Dương Nguyệt lúc này vẫn còn đang nước mắt giàn giụa, ánh mắt như thể muốn xé cô ra làm trăm mảnh.

    Lý Vũ Sâm cau mày, buông tay Dương Nguyệt ra, cúi xuống nhìn cô nói. “Ngoan ngoãn đợi ở đây, anh đưa em về.”

    Dương Nguyệt không nói gì, anh đóng cửa xe lại cho cô.

    Cánh cửa đóng lại, Dương Nguyệt ngồi trong xe như ngăn cách hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

    Hai người họ ở ngoài đang nói gì với nhau, cô đều không nghe thấy.

    Lý Vũ Sâm dựa vào thành xe, cô cũng không thấy được nét mặt anh.

    Nét mặt cô gái kia vừa kích động vừa có vẻ như bị tổn thương, Dương Nguyệt nhìn thấy rất rõ ràng. Thỉnh thoảng cô ta lại ném về phía cô ánh nhìn sắc lạnh khiến cô giật thột mình.

    Không tránh khỏi cảm giác mình rất có lỗi.

    Những lời Lý Vũ Sâm vừa nói với cô cứ không ngừng tái hiện lại trong đầu, khiến tim cô hỗn loạn.

    Cô hoảng loạn, chống chếnh như thể đang ở giữa biển, bất cứ lúc nào cũng có thể chìm xuống.

    Hít sâu vào một hơi, Dương Nguyệt quay mặt đi, không nhìn ra ngoài cửa nữa. Cô nắm chặt lấy tay cầm túi xách đàn như thể đó là nơi cuối cùng để bấu víu vào.

    Không lâu sau, cánh cửa chỗ ghế lái mở ra, Lý Vũ Sâm khom người bước vào.

    Dương Nguyệt khe khẽ ngẩng lên nhìn anh một cái, chỉ thấy thần sắc anh bình tĩnh, không có gì khác lạ.

    Cô quay sang nhìn bên ngoài cửa, cô gái vừa nãy đứng trong màn đêm, sắc mặt xám xịt.

    Ánh mắt đó như lưỡi dao xuyên qua lớp kính mà chọc thẳng vào tim cô.

    Cô đột nhiên nhớ đến bạn trai cô – Bùi Cẩm Xuyên.

    “Đi đâu bây giờ?” Lý Vũ Sâm khẽ hỏi.

    Cô tháo dây an toàn xuống. “Không cần anh đưa đi, tôi tự bắt xe về cũng được.”

    Lý Vũ Sâm không nói gì, chỉ cạch một tiếng, khóa cửa xe lại.

    Cô khẽ nhíu mày. “Lý tiên sinh?”

    “Thắt dây an toàn vào.”

    Lý Vũ Sâm nói như ra lệnh, nhìn thấy cô lặng yên bất động, anh khởi động xe. “Anh không thích nói lại lần thứ hai.”

    “Sao lúc nào anh cũng bá đạo như thế hả? Bắt nạt em vì em ít tuổi, ngây ngô không biết gì?”

    Dương Nguyệt không vui nhưng vẫn ngoan ngoãn kéo dây an toàn ra, đóng khóa lại.

    Nét mặt Lý Vũ Sâm lúc này mới dãn ra một chút. “Phải, em ít tuổi, không hiểu chuyện cho nên chuyện tối nay anh vì anh là người lớn đại lượng nên mới không chấp em.”

    “Anh không chấp nhặt em, nhưng cô gái kia chắc chắn không bỏ qua cho em dễ dàng vậy đâu.”

    Cô có chút bất an.

    Ánh mắt nhìn vào gương chiếu hậu.

    Chiếc gương nhỏ phản chiếu hình ảnh Diệu Vi vẫn đứng ở chỗ cũ.

    Lý Vũ Sâm chỉ liếc qua một cái rồi rất nhanh nhìn về đằng trước.

    “Đây là chuyện của anh, cái đầu nhỏ của em cố mà chăm chỉ học hành, đừng lo mấy cái chuyện vớ vẩn này.”

    “Cô ấy là bạn gái anh sao?”

    Anh khẽ nhướn mày. “Sao hả?”

    “Chẳng sao cả, nếu cô ấy là bạn gái anh, anh không nên đối xử với cô ấy như vậy. Người anh nên đưa về là cô ấy mới phải, chứ không phải là em.”

    Lý Vũ Sâm mím môi, mặt cứng đờ lại. “Đây là chuyện của anh, không cần em quản.”

    Dương Nguyệt không nói gì nữa.

    Đúng thật là cô có quản hơi nhiều.

    “Điện thoại sao lại trả lại anh?” Sau vài phút trầm lặng, anh đột nhiên hỏi.

    Cô cúi đầu. “Em không muốn khiến bạn thân em hiểu lầm.”

    “Là không muốn khiến bạn thân hiểu lầm hay không muốn bạn trai hiểu lầm?”

    Cô ngừng một lúc, khẽ nói. “Càng không muốn khiến anh ấy hiểu lầm.”

    Bàn tay đặt trên vô lăng của Lý Vũ Sâm siết chặt. Anh nhìn cô vài cái rồi cuối cùng cũng không nói gì nữa.

    Đúng lúc này tiếng chuông quen thuộc của chiếc điện thoại Nokia vang lên.

    Dương Nguyệt rút điện thoại ra, nhìn màn hình rồi lại nhìn sang anh một cái, không nghe điện thoại ngay.

    “Anh sẽ không lên tiếng đâu.”

    Anh nói vậy rồi cô mới dám nhấn nút nghe rồi đưa lên tai.

    Cô không lên tiếng mà đợi người bên kia nói trước.

    “Nguyệt Nguyệt, em có ở ký túc không?”

    “Ừm, em sắp về đến ký túc rồi. Anh bị cảm đấy à?” Giọng mũi anh nghẹn nghẹn, nghe thoáng qua là biết ngay.

    “Có lẽ tối qua mặc ít quá, không sao đâu, được nghe giọng em là ổn rồi.”

    “Này, Cẩm Xuyên, 39.5 độ rồi, cậu bị sốt cao rồi!” Bên kia, giọng bạn cùng phòng với cậu vang lên dội vào điện thoại.

    “Anh bị sốt à?” Cô lo lắng cau mày.

    “Đừng nghe cậu ta nói linh tinh. Này, cậu đi ra đi, đừng đứng đây nói linh tinh nữa!” Cậu bạn ở cùng bị cậu đuổi ra ngoài phòng không chút khách sáo.

    “Anh đợi một lát, em mua thuốc cảm đến cho anh.”

    Lý Vũ Sâm cau mày, im lặng.

    “Ừm, được, anh nghỉ trước đi, em đến rồi sẽ gọi điện cho anh...”

    Tiểu nha đầu nói vài tiếng nữa rồi cuối cùng mới chịu tắt máy.

    “Lý tiên sinh, xin lỗi. Làm phiền anh dừng lại bên đường. Em không cần anh đưa về trường nữa.” Cô tháo dây an toàn ra.

    “Địa chỉ.”

    “Hả?”

    Anh lạnh mặt nói. “Địa chỉ của bạn trai em.”

    Cô ngây người ra chốc lát rồi lập tức xua tay, ánh mắt đầy cảnh giác. “Không cần, anh không cần đưa em..”

    “Muộn vậy rồi, con gái con lứa đứng lề đường bắt taxi còn ra kiểu gì nữa!”

    “....” Cô cắn cắn môi, nhìn anh không chịu.

    “Cứ coi anh như tài xế xe taxi là được, dù thế nào thì cũng an toàn hơn người xa lạ chứ.” Anh cương quyết.

    Tài xế taxi?

    Có tài xế taxi nào đẹp trai, gia thế khủng như vậy không?

    Hơn nữa...

    “Em chưa từng thấy xe taxi nào là Audi Q7.”

    “Giờ không phải nhìn thấy rồi sao? Đọc địa chỉ đi.” Anh chỉnh lại thế ngồi, ngừng một lúc rồi bổ sung thêm. “Anh tự biết chừng mực, sẽ không để cho cậu ta nhìn thấy đâu.”

    Câu này đã nói trúng tim đen của cô, khiến cô lúng túng.

    Cuối cùng cô cũng đành nói địa chỉ nhà Bùi Cẩm Xuyên thuê.

    Sau đó...

    Suốt cả dọc đường cả hai đều không nói gì nữa, chỉ lúc đi ngang qua hiệu thuốc cô mới bảo anh dừng xe lại.

    Anh xuống xe mua thuốc hạ sốt, rồi tiếp tục lái xe về hướng nhà Bùi Cẩm Xuyên.

    Anh dừng xe tại bên ngoài khu phố, đậu xe vào dưới bóng cây bên đường để tránh người khác nhìn thấy.

    “Em xuống xe đây.” Dương Nguyệt nói rồi định đẩy cửa đỉa, chợt nghĩ ra điều gì đó, cô quay đầu lại nhìn anh. “Em quên mất còn một chuyện nữa.”

    “Chuyện gì?”

    “Anh có thể đọc cho em số tài khoản ngân hàng của anh được không? Em muốn đem tiền...”

    “Em đi đi.” Lý Vũ Sâm ngắt lời cô. “Muốn trả tiền để lần sau nói.”

    Lần sau?

    Lần sau là bao giờ?

    Lý Vũ Sâm không chịu nói cho cô biết, cô cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ đành xuống xe.

    Lần này không quay đầu lại, mà vội vàng bước vào bên trong khu phố.

    ..............

    Bóng cô biến mất, Lý Vũ Sâm dựa vào ghế, suy nghĩ mông lung.

    Anh rút ra một điếu thuốc rồi châm lửa.

    Mùi thuốc rất nồng.

    So với anh thì cuộc sống của cô nhóc này thật đa sắc màu.

    ..........

    Căn hộ nhỏ mà Bùi Cẩm Xuyên đang ở là cậu và hai người bạn khác cùng thuê.

    Ba phòng ngủ, một phòng khách, mỗi người một phòng.

    Dương Nguyệt gõ cửa, một cậu gầy gầy ra mở cửa. Nhìn thấy túi đựng đàn sau lưng cô liền kêu lên. “Này! Cẩm Xuyên, em dâu đến thăm cậu này.”

    Bùi Cẩm Xuyên đang quấn mình trong chăn, xỏ đôi dép đi trong nhà chạy ra.

    Đó là một cậu bé có gương mặt trong sáng, lúc này đang sốt cao nên mặt hơi đỏ rần.

    “Em thật chạy đến đây à?” Cậu nhìn sang Dương Nguyệt vừa kinh ngạc vừa vui mừng.

    “Em mang thuốc đến cho anh, sợ anh sốt cao lại ốm nặng hơn.”

    “Mau đi vào đây.” Bùi Cẩm Xuyên nắm tay, đưa cô vào phòng. Nhìn cô một cái, khẽ cau mày. “Sao em lại mặc ít như vậy mà chạy ra đường chứ?”

    Cô mặc chiếc váy trắng, khoác áo len to bên ngoài.

    Bùi Cẩm Xuyên xót ruột, bèn bỏ chăn ra, quấn lên người cô.

    Nguồn: http://www.rosenovel.com/
     
  4. rosenovel

    rosenovel Dân mới

    Tham gia ngày:
    3/5/17
    Bài viết:
    1,192
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    CHƯƠNG 255: NHÀ NGHỈ LÀ NƠI NHIỀU CÁM DỖ


    Bùi Cẩm Xuyên xót ruột, bỏ chăn ra quấn lên người cô.

    “Anh đừng lo cho em, mau quấn chăn cho mình đi.” Dương Nguyệt nhìn thấy cậu chỉ mặc mỗi chiếc áo may ô mỏng liền đưa chăn cho cô.

    Bùi Cẩm Xuyên sướng rơn, vội quấn một vòng chăn khiến cả hai cùng quấn chặt vào nhau trong chiếc chăn.

    “Như thế này thì không ai lạnh nữa.” Bùi Cẩm Xuyên áp sát vào người cô, hơi thở nóng rẫy của cậu phả bên tai Dương Nguyệt. “Tiểu Nguyệt Nguyệt, giờ chúng ta đã cùng chung chăn gối rồi, sau này em phải chịu trách nhiệm với anh đấy.”

    Cô chỉ khẽ cười, không nói gì.

    Cậu bạn cùng phòng với Bùi Cẩm Xuyên trêu chọc. “Khoác cùng một tấm chăn mà đã coi cô ấy là người của cậu rồi sao? Vậy thì cậu sớm đã là người của tôi rồi!”

    “Đúng vậy, em gái à, em đừng để bị cậu ta dụ ngọt. Hai đứa vẫn còn chưa ... gì đó thì không tính!” Cậu ta vừa nói vừa nhìn hai cây đũa với vẻ mặt nham hiểm.

    Mặt Dương Nguyệt nóng bừng.

    Cô đột nhiên nghĩ đến chuyện tối hôm đó mình và Lý Vũ Sâm suýt nữa thì xảy ra chuyện... mà chợt lúng túng có tật giật mình.

    Rõ ràng là mình đang ở bên Bùi Cẩm Xuyên, sao lại nghĩ đến người khác chứ?

    “Đừng nghe bọn họ nói bậy.” Cái chủ đề này đối với Bùi Cẩm Xuyên và Dương Nguyệt vẫn chưa phải lúc.

    Tai Bùi Cẩm Xuyên đỏ ran, lúng túng ho khan một tiếng. “Đi thôi, Nguyệt Nguyệt, vào phòng anh.”

    “Vâng.”

    Dương Nguyệt đi cùng cậu vào phòng xong đóng cửa lại.

    Cuối cùng chỉ còn lại hai người nên những xấu hổ vừa nãy cũng dần tan biến.

    “Anh mau đi mặc áo vào đi.” Dương Nguyệt vừa nói vừa sờ thử lên trán cậu đo nhiệt độ.

    Trán cậu nóng ran khiến cô kinh ngạc thở hắt ra. “Anh bị sốt cao quá!”

    “Chỉ hơi sốt thôi.” Cậu khoác áo lên.

    Lúc trước cả người đều mệt mỏi không chút sức lực, nhưng giờ nhìn thấy cô rồi thì bỗng nhiên cảm thấy khỏe mạnh như thường.

    “Anh ngồi đấy, em đi rót cho anh cốc nước để anh uống thuốc.”

    Dương Nguyệt cầm chiếc cốc của anh đi rót nước ở bình nước bên cạnh.

    Nước mới rót được một nửa thì ánh mắt cô vô tình nhìn sang góc tường.

    Trong góc tường chất đống một loạt đồ dinh dưỡng tẩm bổ. Nhãn hiệu này không hề rẻ, cô biết đó là loại mà mẹ Hướng Nam gửi cho cô ấy.

    “Nhìn gì vậy?” Bùi Cẩm Xuyên thấy cô đơ người ra bèn hỏi.

    “Ừm, không có gì.” Cô quay lại, tiếp tục rót nước.

    Ánh mắt Bùi Cẩm Xuyên cũng nhìn theo hướng vừa nãy cô nhìn, rồi quay sang nói với cô. “Lát nữa khi nào em về thì mang giúp anh mấy đồ đó về nhé.”

    Dương Nguyệt đưa cốc nước vào tay cậu rồi lấy thuốc ra, đặt vào lòng bàn tay. Cô nhìn cậu một cái rồi nói. “Em không ăn đâu.”

    “Ai cho em ăn chứ?” Bùi Cẩm Xuyên nhận lấy cốc nước, khẽ thổi. “Đó là Hướng Nam bạn cùng phòng với em đem đến đấy.”

    “Cậu ấy đem đến?” Dương Nguyệt kinh ngạc.

    Cô cũng không biết hai người bọn họ từ lúc nào trở nên thân thiết như vậy.

    Hướng Nam thường xuyên gặp Bùi Cẩm Xuyên nhưng cô nghĩ rằng là vì có cô nên bọn họ mới gặp nhau chứ không hề gặp riêng hai người.

    “Hôm qua đem đến tặng. Em mang về đi, trước giờ anh đều không ăn cái này.”

    Dương Nguyệt không hề nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ nói. “Cậu ấy cũng chỉ là có ý tốt thôi. Lúc nói chuyện với anh cậu ấy thấy em nói là anh gầy đi rồi nên mới muốn cho anh ít đồ tẩm bổ. Dù thế nào đi nữa thì anh cũng nên nhận lấy đi. Giờ em mà mang về cậu ấy hỏi đến chẳng lẽ em lại nói là anh không chịu ăn đồ cô ấy tặng?”

    Nghĩ đã thấy không ổn.

    Bùi Cẩm Xuyên cũng biết làm vậy khiến cô khó cử, chỉ nói với Dương Nguyệt. “Thôi được, vậy cứ để đó vậy.”

    .............

    Bùi Cẩm Xuyên uống thuốc hạ sốt xong, quay về giường nằm liền đổ mồ hôi.

    Dương Nguyệt lấy khăn lau mồ hôi cho cậu, đợi đến khi cậu ngủ rồi đầu hạ sốt, cô mới bước ra ngoài.

    “Em dâu à, giờ này cô còn định về à?” Bên ngoài phòng khách, hai cậu bạn đang đánh dota khuya hỏi.

    “Đúng đấy, hay là cô ở lại đi? Đã muộn như vậy rồi đi về không an toàn.”

    Hai người đó rõ ràng là đang mưu lợi cho Bùi Cẩm Xuyên.

    Dương Nguyệt đỏ mặt, làm như không hiểu, chỉ lắc đầu nói “Thôi ạ” rồi vội vàng đi ra.

    Hơn hai tiếng đồng hồ trong đó, giờ đã qua 12h đêm rồi.

    Cô đeo theo túi đàn trên lưng đi ra, gió lạnh thổi đến khiến cô không khỏi rùng mình.

    Đeo túi đàn, cô đi ra khỏi khu nhà.

    Ra đến ngoài đường rồi bèn đứng bắt xe ở đó, nhưng không ngờ chiếc Q7 lặng lẽ đỗ bên đường dưới ánh đèn đêm khuya khiến cô sững sờ.

    Là anh sao?

    Sao có thể như vậy chứ?

    Đã lâu như vậy rồi, anh lái xe đi từ lâu rồi mới phải.

    Dương Nguyệt không dám chắc nhưng vẫn bước lại gần chiếc xe. Đến khi chỉ còn cách chiếc xe tầm 1 mét nữa cô nheo mắt, nhờ ánh đèn đường mà nhìn biển số xe.

    Những chữ số quen thuộc đó bỗng chốc khiến tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

    Cô kinh ngạc ngẩng đầu lên, cánh cửa xe ghế lái bỗng mở ra, Lý Vũ Sâm bước xuống xe.

    Anh dụi tắt điếu thuốc vào chiếc gạt tàn bên trong rồi nhìn cô. “Còn ngây ra đó làm gì? Lên xe đi.”

    Giọng anh bình thản khác thường.

    Như màn đêm lúc này vậy.

    Dưới ánh đèn đường trong đêm, khuôn mặt lập thể của anh như in trong mắt cô. Tuy ánh đèn khuya rất mờ ảo nhưng cô lại nhìn thấy rõ ràng khuôn mặt đó đến kỳ lạ.

    Như ma xui quỷ khiến, cô nghe lời lên xe.

    Trong khoang xe, mùi thuốc lá thoang thoảng.

    Sắc mặt anh cũng không tốt lắm.

    “Đã muộn vậy rồi, sao anh còn ở đây?” Dương Nguyệt cuối cùng không nhịn được, khẽ hỏi.

    “Con gái đêm hôm ra đường không an toàn.” Anh nói ngắn gọn.

    Tim Dương Nguyệt bỗng thắt lại.

    Vậy nên...

    Anh vẫn luôn ở đây để chờ cô?

    “Sao anh biết là em sẽ đi ra? Cũng có thể là đêm nay em sẽ không về nữa mà...” Cô chỉ thuận miệng hỏi.

    Mắt Lý Vũ Sâm tối sầm lại, ném sang cô một cái nhìn khó chịu.

    Ánh mắt đó khiến Dương Nguyệt chấn động, cô đột nhiên ý thức được câu vừa nãy mình không nên nói.

    Lông mi cô khẽ run lên, nhỏ giọng giải thích. “...Em không phải có ý đó.”

    “Anh không biết là em có ra hay không.” Lý Vũ Sâm thu ánh nhìn lại.

    Vậy anh còn đợi?

    Nếu cả đêm không đi ra thì anh sẽ đợi cả đêm sao?

    Trong lòng Dương Nguyệt bỗng chốc cảm thấy rất hỗn loạn, có gì đó khiến tim cô không ngừng đập loạn nhịp, cô không biết phải làm sao cho phải.

    Cô cắn môi, không nói nên lời.

    Lý Vũ Sâm liếc nhìn đồng hồ trên tay. “Đã quá 12h đêm rồi, cổng trường em đã khóa rồi, giờ em định thế nào?”

    Anh vừa nói xong thì Dương Nguyệt mới phát hiện hóa ra đúng là đã quá 12h thật.

    Băn khoăn.

    Lo lắng.

    Cô bất giác ngẩng đầu lên nhìn về khu nhà của Bùi Cẩm Xuyên.

    Cũng không thể ở lại đó được.

    Lý Vũ Sâm thấy cô đưa mắt nhìn về phía đó, không nói gì chỉ khởi động xe.

    “Anh đưa em về cổng trường đi.” Cô nói.

    “Em ngủ giữa đường hay là dựa cửa sắt hả?”

    Cô không nhịn được cười. “Cửa sắt có thể ngủ được sao?”

    “Thử thì biết.”

    “Hứ, em mới không thèm.” Cô hất hất cằm. “Cạnh trường em có rất nhiều nhà khách, em ngủ đó cũng được.”

    Nhà khách?

    Lý Vũ Sâm bặm môi. “Một cô bé như em sao không chú ý đến cái gì lại đi chú ý đến cái này chứ?”

    “Anh nghĩ gì vậy hả?” Cô lập tức giải thích. “Mấy nhà nghỉ đó đều có biển hiệu to như vậy, em có không muốn nhìn thấy cũng khó.”

    “Em từng ở đó chưa?”

    Nghĩ đến những chuyện không vui ngày trước ở đó, Dương Nguyệt có ý né tránh câu hỏi. “Đây là chuyện riêng tư của em, em có quyền không trả lời. Hơn nữa anh hỏi con gái một câu như vậy rất không lịch sự đấy.”

    Lý Vũ Sâm tặc tặc lưỡi. “Nếu em đi qua chắc biết mấy nhà nghỉ ở gần trường đó môi trường rất tệ. Em chủ động bảo ra đó nghỉ, anh đoán là em chưa ở đó bao giờ.”

    “Người ta mở nhà nghỉ kinh doanh, sao có thể rất tệ được chứ? Hơn nữa những người khác không phải cũng đến nghỉ ở đấy đó sao?”

    “Đó là do thanh thiếu niên, khí huyết bừng bừng, không chống lại được sự cám dỗ nên mới đi đến những nơi như thế. Vì vậy...” Lý Vũ Sâm quay đầu lại, thấy gương mặt nhỏ của cô đang đỏ ửng lên bèn thôi không nói nữa.

    Dương Nguyệt nhìn anh một cái rồi vội quay mặt đi như thể đang kháng nghị lại cách nói này của anh.

    Tâm trạng Lý Vũ Sâm đột nhiên vui vẻ.

    Cô ở trong đó hơn hai tiếng đồng hồ, anh suy nghĩ lung tung, tâm trạng vô cùng u ám.

    Nhưng nhìn bộ dạng cô xấu hổ, ngây thơ lúc này, trong lòng anh bỗng cảm thấy như được giải tỏa khỏi những lo lắng vừa nãy.

    Cô nhóc này vẫn còn quá nhỏ.

    ...........

    Thật sự đã quá muộn rồi, đồng hồ sinh học cơ thể như đang giục giã cô đến giờ đi ngủ, cô dựa vào thành ghế, ngủ thiếp đi.

    Lý Vũ Sâm lái xe vào gara, quay đầu lại nhìn sâu vào cô. Sau đó anh vòng qua bên dưới cẩn thận ôm cô ra khỏi xe.

    Hai chân cô mặc váy nên để trần, cũng may trong xe có máy sưởi nên không bị lạnh cóng.

    Anh khóa xe lại rồi bước vào thang máy trong biệt thự.

    Ánh sáng trong thang máy khiến cô đột ngột tỉnh giấc. Cô nheo mắt một lúc mới thích ứng được ánh sáng đèn, rồi từ từ mở mắt ra.

    Nguồn: http://www.rosenovel.com/
     

Chia sẻ trang này