TỔNG TÀI NGUY HIỂM: NHA ĐẦU, EM BỊ BẮT RỒI

Thảo luận trong 'Ý tưởng viết truyện' bắt đầu bởi rosenovel, 11/8/17.

  1. rosenovel

    rosenovel Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    3/5/17
    Bài viết:
    1,192
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    TỔNG TÀI NGUY HIỂM: NHA ĐẦU, EM BỊ BẮT RỒI!


    Thẩm Tinh Không 17 tuổi, sau khi cha cô gặp sự cố và bị mất tích thì cô bị đưa tới người chú trên danh nghĩa là Thẩm Chi Diệu để tiếp nhận sự giám hộ. Người đàn ông lạnh lùng và trầm lắng đó lớn hơn cô vừa tròn 12 tuổi, là một tay chơi của giới thương nghiệp và cả chính trị. Anh đối với cô là một lòng muốn bảo vệ cho cô nhưng cô lại chỉ hận và sợ anh, bất kể giờ phút nào cũng chỉ muốn thoát khỏi anh. Cô đã chạy trốn cùng với người tiền bối mà cô mến mộ, anh đã nhìn cô bằng ánh mắt nghiêm khắc, thả chó mastiff hung dữ ra để cắn nát tay chàng trai kia. Khi cô tưởng rằng cuối cùng bản thân mình cũng đã gặp được tình yêu của đời mình thì anh đứng bên cạnh nhìn cô với ánh mắt lạnh lùng, khi cô đang ở trong giờ phút hạnh phúc nhất thì anh đã dùng chân tướng tàn nhẫn nhất để đẩy cô xuống địa ngục! Sinh nhật lần thứ 18, cô đã bị tình yêu làm cho bị tổn thương nghiêm trọng. Khi mà con tim cô gần như bị vỡ vụn ra thì anh ném cô vào bồn nước tắm đầy ắp nước lạnh, anh lạnh lùng bóp tay vào cổ cô, anh gằn giọn nói: “Tối nay, tôi sẽ tặng cô một món quà để thành người....” Nỗi đau đớn chỉ bằng một phần nghìn của sự nhục nhã, món quà của anh, lại là vào cái ngày mà cô trưởng thành, tuyệt vọng đó anh đã biến cô trở thành người phụ nữ của mình....

    NGUỒN: rosenovel.com
     
  2. rosenovel

    rosenovel Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    3/5/17
    Bài viết:
    1,192
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    CHƯƠNG 1: CHẠY TRỐN


    Bầu trời tối đen như mực, những khối mây đen như đang chạy và va vào nhau tạo ra những tiếng sấm chớp.


    Ngay thời điểm đó, một cơn mưa lớn đổ xuống.


    Căn biệt thự của Thẩm gia trong cơn mưa bão hiện ra càng thêm sừng sững và trang trọng.


    Buộc sợi dây giầy thể thao vào thật chặt, Tinh Không buộc mái tóc của mình gọn lên, mở cửa sổ tầng hai ra, vứt chiếc ga giường được buộc vào chân giường xuống dưới, cô đeo chiếc ba lô lớn vào lưng, bám vào sợi dây được làm từ ga giường đó rồi leo xuống dưới.


    Tiếng sấm vang lên ầm ầm, con tim cô đập thình thịch mỗi lúc một nhanh hơn.


    Cơn mưa quá lớn, nước mưa tạt vào mặt cô rát cả hai má, nhưng trong lòng cô đang rất phấn khích, cho dù bản thân cô biết, lúc này cô càng lúc càng sợ hãi hơn.


    Đôi đồng tử mắt lạnh lùng như đã đóng băng đó hiện lên trong đầu cô, bàn tay cô mềm nhũn ra, tuột khỏi sợi dây và ngã xuống đất.


    Cũng may khoảng cách tới đất không quá xa, phía dưới lại là thảm cỏ, Tinh Không bò dậy, chẳng quan tâm tới quần áo đang ướt, trong đêm mưa gió cô vẫn cố gắng chạy về phía hàng rào sắt, mấy tuần trước cô đã mượn chiếc kéo cắt của người làm vườn, cô đã lén lút cắt đi một thanh sắt, lúc này cô đã thuận lợi luồn mình qua hàng rào, cô không dám chậm trễ một giây phút nào, cô sải bước chạy về nơi có ánh đèn ở con phố ở phía đối diện.


    Người đàn ông với thân hình gầy gò đứng ở đó, nhìn bộ dạng Tinh Không nhếch nhác chạy lại, anh vội vàng đem chiếc áo mưa khoác lên người cô, dùng bàn tay ấm áp lau đi những giọt nước mưa trên mặt cô, khuôn mặt cũng khó che giấu được sự phấn khích, anh ôm lấy cô: “Tinh Không, chúng ta tự do rồi! sau này anh sẽ đối xử thật tốt với em.”


    Tinh Không liếc mắt nhìn người đàn ông đó, không quá vui mừng, cô kéo tay anh, thúc giục: “Tiền bối, thôi đừng nói nữa, chúng ta chạy nhanh lên, không tới mười phút là người nhà sẽ phát hiện ra em biến mất!”


    Trì Hạo nắm lấy bàn tay yếu mềm của Tinh Không, nhìn vào khuôn mặt ngây thơ của cô, anh dường như lờ mờ nhìn thấy tương lai tươi đẹp của mình.


    Đại tiểu thư của Thẩm gia, người thừa kế của tập đoàn quốc tế Tín Dương, chỉ nghĩ tới những điều này thôi, anh đã liền cảm thấy dòng máu trong cơ thể như đang sôi lên sùng sục, đưa cô gái này đi, tới lúc gạo nấu thành cơm rồi, còn sợ gì bản thân không lên được như diều gặp gió.


    Kéo tay cô phấn khích, Trì Hạo đưa cô chạy về phía trước: “Anh đã mua vé tàu rồi, chúng ta sẽ rời khỏi nơi đây nhanh thôi!”


    Tinh Không không nói gì, một tiếng sấm nổ vang trời trên đầu làm cho cô cảm thấy bất an trong lòng.

    Cập nhật nhanh nhất tại website: www.rosenovel.com


    Cô quay đầu nhìn lại căn biệt thự của Thẩm gia trong cơn mưa gió, trong lòng cô lúc này rất hỗn loạn, lần này, thật sự có thể thoát khỏi người đó hoàn toàn sao....


    Tinh Không cùng với Trì Hạo chạy về phía trước, cơn bão thổi qua tai giống như một con thú gầm thét giận dữ.


    Qua được một lúc, con tim cô run lên, bởi vì cô phân biệt rõ ràng được tiếng chó sủa quen thuộc đó.


    Cơ thể đột nhiên run lên, Tinh Không sắp khóc cả ra, cô kéo Trì Hạo, hét lên sợ hãi: “Tiền bối, người đó hình như tới rồi, người đó tới rồi!”


    Trì Hạo bị chìm vào trong sự vui sướng nên cũng chẳng để ý xem cô đang sợ điều gì, chỉ biết đưa cô chạy đi: “Đi theo anh, không sao đâu, anh sẽ bảo vệ cho em, có ai tới anh cũng sẽ bỏ em lại đâu!”


    Tinh Không chỉ cảm thấy phía trước càng ngày càng tối đen lại, hai chân cũng không còn sức lực gì, nhớ tới ánh mắt u ám và xấc xược của người đó, cô không thể không dừng bước lại, cô đẩy Trì Hạo ra: “Tiền bối, anh mau đi đi!”


    “Đi? Anh phải đưa em đi....” Trì Hạo tuyên bố hùng hồn, nhưng chưa dứt lời, anh liền cảm thấy phía sau lưng đột nhiên nhói đau, sau đó anh bị một cú đánh mãnh liệt làm cho ngã xuống....


    Bên tai là tiếng kêu the thé của Tinh Không, người đàn ông bị ấn xuống đất, hai vai bị thứ gì đó như đang bị cắn xé vào tạo ra một cơn đau dữ dội, anh kêu lên đau đớn, quay đầu lại liền nhìn thấy hai con chó mastiff hung dữ đang chằm chằm nhìn vào mình.

    NGUỒN: rosenovel.com
     
  3. rosenovel

    rosenovel Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    3/5/17
    Bài viết:
    1,192
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    CHƯƠNG 2: CHÓ ĂN THỊT NGƯỜI


    Tinh Không nhìn hai con chó mastiff đen xì to lớn, đột nhiên cô loạng choạng vài bước rồi ngã rụp người xuống, cô quay đầu lại thì liền nhìn thấy một chiếc Rolls-Royce đang bám theo mà gần như không gây ra bất kì tiếng động gì.


    Lại thêm với tiếng sấm sét, làm cho khuôn mặt Tinh Không trắng bệch cắt không còn giọt máu.


    Cô nhìn cửa xe được mở ra, một người đàn ông với tầm vóc cao lớn mặc một bộ vest đen bước xuống trước, mở ra một chiếc ô lớn, sắc mặt nghiêm khắc như thể mãi mãi sẽ không thay đổi. Tinh Không nhìn chằm chằm anh ta, anh ta chỉ khẽ cúi đầu xuống, cung kính đợi chủ nhân của anh ta bước xuống xe.


    Tinh Không nghiến răng, mím môi nhìn anh ta với ánh mắt thù hận, được một lát, một đôi giày da sáng bóng được đặt từ trên xe xuống. Sau đó, một người đàn ông cao lớn vạm vỡ từ trên xe bước ra, đứng ở đó, hơi lạnh phát ra từ cơ thể người đó dường như xua tan đi cơn mưa gió, giống như một ngọn núi đang ép xuống mỗi dây thần kinh trên cơ thể cô.


    Người đàn ông đó mặc một bộ vest màu xám bạc, trên chiếc nơ màu đỏ sẫm còn gắn những viên kim cương li ti, đôi mắt với đồng tử đen kịt lại giống như màn đêm, chiếc mũi cao và thẳng, đôi môi mỏng mím lại, dường như đang mang theo một sự phẫn nộ, nhưng Tinh Không nhìn không xa được như thế, cô chỉ cảm thấy thần sắc của người đó được giấu trong mái tóc bù rù và cơn mưa đêm, làm cho người khác càng cảm thấy anh ta cao thâm, thần bí.


    Tối hôm nay....anh ta rõ ràng là đang ở trong buổi yến tiệc, tại sao lại tới đây thế này?


    Nhìn vào đôi môi mỏng đang nhếch cười vì phẫn nộ của người đó, Tinh Không đột nhiên rùng mình một cái.


    Con chó mastiff gầm lên tiếng gầm phấn khích và khát máu, nó dùng móng vuốt sắc nhọn của mình không ngừng cào về phía trước – nơi có con mồi đang chậm chạp cố gắng bò lên, thỉnh thoảng lại hú lên ghê rợn, dường như đang cầu xin chủ nhân một bữa ăn thịnh soạn.


    Thẩm Chi Diệu đứng dưới chiếc ô giơ tay ra ngoắc ngoắc ngón tay trỏ nhìn về phía Tinh Không đang run rẩy trong mưa rồi nói với ngữ khí rất nhẹ nhàng: “Lại đây, Tinh Không, cẩn thận cảm cúm.”


    Tinh Không nhìn anh ta, chỉ cảm thấy bản thân tê cứng đi, dây thần kinh trên đầu giật lên đùng đùng, cô lùi về phía sau: “Cháu không muốn trở về, cháu muốn cùng với tiền bối rời đi! Chú tha cho anh ấy đi....”


    Thẩm Chi Diệu nheo mắt lại, thần sắc vẫn nghiêm nghị, anh ta từ từ quay đầu lại, dùng ánh mắt yêu thương nhìn vào hai con chó mastiff đang há hốc mồm ra kia và nói nhẹ nhàng: “Muốn ăn thì ăn đi.”


    “Không!” cùng với tiếng gào thét thảm thiết của Trì Hạo là tiếng sủa phấn khích của hai con chó mastiff, chúng đang giằng mình về phía trước, há miệng với hàm răng trắng bóng hướng về phía người đàn ông gầy gò ốm yếu như thể muốn cắn nát anh ta.


    Tiếng gầm của hai con chó và tiếng kêu của người đàn ông hòa trộn với nhau giống như tiếng kêu của ma quỷ, lại vang lên trong màn đêm mưa gió làm cho người khác cảm thấy vô cùng kinh hoàng.


    Rất nhanh sau đó Tinh Không liền ngửi thấy mùi tanh của máu làm người khác thấy buồn nôn, nước mắt lăn dài trên má, cô quỳ chạy tới chân Thẩm Chi Diệu van vài: “Tha cho anh ấy đi, cầu xin chú, anh ấy sẽ bị chó của chú cắn chết mất!”


    Thẩm Chi Diệu với khuôn mặt lạnh lùng, ánh mắt nhìn qua Tinh Không, hướng về phía chàng trai người dính bê bết máu nói với giọng nói lạnh lùng: “Cậu, còn muốn đưa Tiểu Tình chạy chốn không?”


    Chàng thanh niên đó bị dọa cho hồn bay phách lạc, hai con chó đã cắn gần như nát cánh tay anh, anh đau đớn kêu lên: “Không dám nữa, Thẩm tiên sinh tôi không dám nữa! Là Tinh Không cô ấy cầu xin tôi đưa cô ấy đi! Tôi không có gan để đối đầu với anh đâu, cầu xin anh tha cho tôi, Thẩm tiên sinh.....a....! Tinh Không, cứ anh đi! Cứu anh!”


    Thở dài một tiếng, Thẩm Chi Diệu đưa bàn tay ra túm lấy cổ Tinh Không kéo cô vào dưới ô, chẳng thèm quan tâm tới cả người cô đang ướt như chuột lột, anh ta ôm lấy cô: “Tiểu Tình, cháu xem, người đàn ông như thế này, sao có thể tin tưởng được....”


    Tinh Không nhắm chặt hai mắt lại, sợ hãi nghe tiếng hai con chó đang nhai thịt của chàng trai.


    Tiền bối.....


    Người đàn ông muốn lấy cúp giải thưởng hội họa cao nhất để giành tặng cho cô....tay của anh....


    Kêu lên đau khổ một tiếng, Tinh Không quỳ thẳng lưng trước mặt Thẩm Chi Diệu, cô khóc: “Chú ơi, là lỗi của cháu, cháu nhất thời ham chơi nên đã cùng anh ấy chốn ra ngoài chơi, cháu không có ý ở bên cạnh anh ấy đâu....cầu xin chú tha cho anh ấy! nếu cứ thế này anh ấy sẽ chết mất!”

    NGUỒN: rosenovel.com
     
  4. rosenovel

    rosenovel Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    3/5/17
    Bài viết:
    1,192
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    CHƯƠNG3: NGƯỜI ĐÀN ÔNG NGUY HIỂM


    Cơn mưa vẫn chưa ngớt.


    Trời dường như bị thủng vậy.


    Tinh Không từ trong nhà tắm đi ra, trên người cô quấn một chiếc áo tắm dày, đi dưới chân là một đôi dép đi trong nhà, cô vẫn không kìm được mà rùng mình một cái, trong đêm mưa gió này cô đã bị nước mưa lạnh làm cho run từ trong ra ngoài.


    Nhìn Thẩm Chi Diệu đứng dựa vào cửa sổ, mặc trên mình bộ đồ ở nhà đã được thay ra, người cô lại run lên không kiểm soát được.


    Người đàn ông này cao 1m85, Tinh Không cũng đã 17 tuổi, cô đã là một cô gái yêu kiều, nhưng trước mặt anh ta, cô vẫn phải tỏ ra kính cẩn mới được.


    Anh ta cho người khác cảm giác kìm nén giống như chiều cao của anh ta vậy, dù là mặc chiếc quần dài bằng bông màu xám không hề có cảm giác hung hăng nhưng khuôn mặt lạnh lùng của anh ta vẫn làm cho người khác không dám nhìn thẳng vào mặt anh ta.


    Nước từ mái tóc rớt xuống cổ, Tinh Không cảm thấy lạnh cả người.


    Ngón tay dài thon thả đang gấp một bức thư viết trên tờ giấy màu hồng nhạt thành một chiếc máy bay, Thẩm Chi Diệu liếc mắt lên nhìn Tinh Không, anh ta phi chiếc máy bay về phía Tinh Không, chiếc máy bay bay qua vai của cô.


    Nó rơi xuống đất, cô nhìn vào, dường như cô nghẹt thở tại giây phút đó.


    Đó là bức thư tình cô viết cho học trưởng, ở trong đó cô viết, cô đã nhận đủ sự giáo dục hà khắc của Thẩm gia rồi, khẩn cầu anh đưa cô chạy chốn....


    Thẩm Chi Diệu rời khỏi cửa sốt, một tay cho vào trong túi quần, từ từ tiến đến bên cạnh Tinh Không, ánh mắt ngờ vực nhìn cô, dùng ngón tay thon dài của mình đỡ cằm cô lên, nhìn chằm chằm vào cô: “Nói xem, ở bên cạnh chú đáng sợ như thế cơ à? lại có thể đến mức gọi một thằng bé vắt mũi chưa sạch đưa đi?”


    Tinh Không hai tay nắm chặt vào nhau, mùi nước hoa hăng hắc từ trên cơ thể anh ta làm cho cô nghẹt thở, cô rủ mắt xuống: “Cháu...xin lỗi....là cháu đã mải chơi....”


    Nhìn vào đôi mắt muốn né tránh đi của cô, Thẩm Chi Diệu nheo mắt lại, thần sắc phức tạp khó đoán: “Ham chơi có thể, nhưng cũng chỉ có mức độ của nó thôi....ông nội cháu và ba cháy đã giao cháu cho ta, ta phải có trách nhiệm chứ.....Tiểu Tình, nếu còn có lần sau thì ta sẽ phạt nặng.”


    Ba.....


    Ông nội.....


    Cơ thể Tinh Không cứng đơ lại, một lúc sau cô mới run run vâng một tiếng.


    Thẩm Chi Diệu nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trắng bệch của cô: “Xem cháu kìa, mau uống thuốc rồi ngủ đi, sau này đừng có giở cái tính trẻ con này ra với ta.”


    Tinh Không cúi đầu xuống, mím chặt môi coi như là ngầm chấp nhận.


    Thẩm Chi Diệu nhìn cô, ánh mắt sâu như biển nhưng không một gợn sóng, chỉ nói lạnh nhạt: “Ngủ sớm đi!”


    Tinh Không cúi đầu, còn chưa kịp nói gì liền nghe thấy phía ngoài người giúp việc gõ cửa: “Tiên sinh, Lạc tiểu thư đến rồi ạ, cô ấy đang đợi tiên sinh ở thư phòng.”


    Thẩm Chi Diệu ừm một tiếng sau đó sắc mặt lại trở nên lạnh lùng, liếc nhìn Tinh Không một cái rồi quay người đi ra khỏi cửa.


    Nhìn thấy cánh cửa được đóng lại, Tinh Không dường như không kiểm soát được cảm xúc của bản thân, cô túm lấy một cong ấu bông, nắm lấy hai tai nó rồi đập xuống đất, cô nghiến chặt răng lại: “Giả tạo, ác quỷ, hung thủ giết người!”


    Giải tỏa được nỗi tức giận lên cong gấu bông, cô phát hiện đầu mình choáng váng, không còn chút sức lực nào, cô thả mình lên giường, nhìn lên trần nhà, đôi mắt cô bắt đầu ướt đi....


    Cô khóc thút thít, lấy tay che mắt lại: “Ba....con phải làm thế nào bây giờ....con chạy không thoát rồi.....”

    NGUỒN: rosenovel.com
     
  5. rosenovel

    rosenovel Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    3/5/17
    Bài viết:
    1,192
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    CHƯƠNG 4: VỆ SĨ A TIẾN


    Nức nở một lúc, cô đột nhiên cảm thấy bản thân mình như bị bao trùm bởi bóng tối, ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy người đàn ông mặc bộ vest đen đứng trước mặt, cái bộ dạng mặt lạnh như tiền của anh ta làm cho cô cảm thấy thật đáng ghét.


    Bàn tay cô túm lấy cáu gối, Tinh Không đập mạnh về phía anh ta: “A Tiến đáng chết! Có phải chính anh đã nói ra bí mật của tôi!”


    A Tiến cũng không né đi, chiếc gối của Tinh Không đập mạnh vào ngực anh, có điều sức lực của người đàn ông này là rất khỏe, kể cả có mười người cũng chẳng đẩy ngã được anh, còn hành động của cô thì chẳng là gì.


    A Tiến không nói gì, rút ra từ trong túi một hộp thuốc, nhìn cô nói: “Tiểu thư, uống thuốc, cô bị ngấm nước mưa rồi.”


    Tinh Không đập tay vào hộp thuốc: “Cút ra ngoài, tôi bị dính nước mưa là nhờ vào phúc của anh đấy!”


    A Tiến là vệ sĩ lúc nào cũng theo sát bên mình của Thẩm Chi Diệu, nghe nói mấy năm trước Thẩm Chi Diệu đã cứu mạng tất cả mọi người nhà anh ta, vì thế người đàn ông này đã nguyện làm thân trâu ngựa cho Thẩm Chi Diệu, bảo anh ta giết người hay tự sát anh ta cũng sẽ làm mà không chớp mắt.


    Bức thư được Thẩm Chi Diệu gập làm máy bay kia là bức thư mà Tinh Không đưa cho tiền bối trong buổi họp mặt giao lưu sinh viên, bởi vì ngày hôm đó người tham gia khá đông vì thế Thẩm Chi Diệu đã bảo A Tiến tới để bảo vệ cô.


    Tinh Không biết, nhất định là anh ta đã nhìn trộm cô và tiền bối nói chuyện với nhau, nhìn trộm thấy cô trao bức thư tình đó cho tiền bối, còn về phần làm sao anh ta có được bức thư, cô nghĩ nhất định là đã dùng những thủ đoạn hèn hạ, hạ lưu.


    Nghĩ thôi cô đã thấy tức giận, Tinh Không túm lấy cánh tay của A Tiến, cắn mạnh vào.


    Liếc mắt lên nhìn anh ta, anh ta ngay đến cả nheo mày cũng không có, nhưng Tinh Không đã cảm nhận thấy vị máu rồi, lúc này mới phát hiện ra bản thân mình đã dùng lực rất mạnh, cô vội vàng bỏ anh ta ra, nhưng phát hiện anh ta vẫn với khuôn mặt lạnh lùng nhìn không ra sự vui mừng hay tức giận.


    Nhìn vết máu trên tay anh ta, Tinh Không hức một tiếng: “Đau có một chút thế này đã là gì, so với tiền bối.... tay của anh ấy đã bị chó cắn nát rồi! anh ấy là thiên tài hội họa đấy anh biết không hả? anh và Thẩm Chi Diệu giống nhau, đều là những đồ khốn nạn không có tính người!”


    Lúc này A Tiến mới có nét biểu cảm trên mặt, anh ta nheo mày lại nhìn cô chằm chằm: “Không được nói lời bất kính với tiên sinh.”


    Tinh Không hiếm lắm mới thấy anh ta nói với ngữ khí dữ dằn, nhưng lại không sợ anh ta, cô trừng mắt lên: “Tôi cứ nói đấy thì sao hả! anh đi mách lẻo đi! Để anh ta thả chó ra cắn chết tôi cũng được!”


    A Tiến mím môi lại, nheo mày càng chặt hơn, cuối cùng chỉ nhẹ nhàng cúi người nhặt hộp thuốc đó lên, đưa lại cho cô: “Tiểu thư uống thuốc đi, cẩn thận không cảm cúm.”


    Tinh Không nhìn thấy anh ta là thấy tức giận rồi, đẩy anh ta ra, kéo chăn chìm vào người, gầm lên: “Ốm chết thì chôn, anh đừng có quản tôi, đi ra ngoài đi!”


    A Tiến nhìn cô chằm chằm nói: “Cái tên khốn nạn ban nãy không đáng để cô thế này.”


    “Cút đi!” Tinh Không lại gầm lên.


    Thấy cô không có ý ngồi dậy, một lúc lâu sau A Tiến mới đặt hộp thuốc trên đầu giường: “Ốm rồi người cảm thấy khó chịu là bản thân cô, cô nghỉ ngơi đi, chúc cô ngủ ngon.”


    A Tiến vừa đóng cửa lại thì liền nghe thấy tiếng vật gì đó đập vào cánh cửa gỗ.


    Anh ta thở dài bất lực, anh ta biết rằng vị đại tiểu thư này lại vứt thuốc đi đây mà!


    *******


    Trong thư phòng.


    Người đàn ông đứng thẳng lưng cao ngạo trước cửa sổ, tay đang kẹp lấy một ly rượu vang, màu đỏ sầm của rượu trong ly trở nên lấp lánh dưới ánh sáng trong phòng.


    Cánh tay thon gọn trông giống như một con rắn của mỹ nhân đang quấn lấy vòng eo săn chắc của anh ta, đôi chân dài mặc quần tất màu đen không an phận đang chà sát vào hai bên đùi của Thẩm Chi Diệu, cô gái nói với giọng nũng nịu: “Trong buổi yến tiệc anh bỏ đi vội vàng như thế, lại đi gặp cái con hồ ly tinh đó à?”


    Thẩm Chi Diệu nhẹ nhàng lắc lắc ly rượu trên tay, ánh mắt trùng xuống: “Trong số những cô gái anh quen biết, ngoài em ra làm gì có ai xứng với cái danh hồ ly tinh?”

    NGUỒN: rosenovel.com
     

Chia sẻ trang này