TỔNG TÀI NGUY HIỂM: NHA ĐẦU, EM BỊ BẮT RỒI

Thảo luận trong 'Ý tưởng viết truyện' bắt đầu bởi rosenovel, 11/8/17.

  1. rosenovel

    rosenovel Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    3/5/17
    Bài viết:
    1,192
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    CHƯƠNG 25: ĐÓI CHẾT TÔI CHỊU TRÁCH NHIỆM


    Đặt chiếc ba lô xuống, cô quay đầu lại nhìn Thẩm Chi Diệu.


    Năm năm trước anh vừa mới 24 tuổi, khi đó cha cô vì tham gia một hoạt động thể thao ngoài trời và đã gặp phải sạt núi, bị đất đá đè lên, ngay tới cả thi thể cũng không tìm thấy. ông nội cô vì người con trai duy nhất gặp chuyện nên đã ngã bệnh trong có một đêm, cùng với đó là cả Thẩm gia và tập đoàn Tính Dương đều rơi vào tình cảnh khó khăn.


    Thẩm Chi Diệu khi đó vừa mới tốt nghiệp đại học đã tiếp quản trọng trách là quản lý Thẩm gia và công ty, Thẩm Tinh Không vì nghịch ngợm nên đã không thể ở bên cạnh ông nội khi đó đang cần nghỉ ngơi và phục hồi sức khỏe, vậy là Thẩm Chi Diệu liền trở thành nơi duy nhất tiếp nhận cô.


    Ngày hôm đó cô cũng đeo một chiếc ba lô màu hồng nhạt, được người làm đưa tới trước xe của Thẩm Chi Diệu, bộ dạng anh lúc đó thực ra cô cũng không còn nhớ rõ nữa, ấn tượng duy nhất đó là, con người này rất nghiêm khắc.


    Anh nhỏ hơn ba cô chưa tới mười tuổi nhưng cảm giác sự anh nghiêm khác hơn cha cô tới mức đáng sợ.


    Kí ức của cô đối với ánh mắt của anh vẫn như những ngày đầu, vẫn lạnh lùng và sâu thẳm như thể chưa bao giờ thay đổi.


    Cập nhật nội dung nhanh nhất tại website: www.rosenovel.com


    Anh muốn cô không sợ như vậy nữa bèn cầm một con gấu bông tới cho cô.


    Thẩm Tinh Không nhìn chăm chứ lên trên giường, đó chính là con gấu bông đáng thương thường bị cô cầm ra để trút giận.


    Thẩm Chi Diệu nhìn cô chu đôi môi căng hồng lên, sắc mặt với làn da trắng hồng mịn màng. Bây giờ cô khỏe mạnh hơn nhiều rồi, dưới chính sách nghiêm khắc của anh, bây giờ những thói quen trong cuộc sống hàng ngày của cô khoa học như một cuốn sách.


    Thẩm Tinh Không bị anh nhìn tới nỗi cảm thấy không được tự nhiên nữa, cô vừa hắng hắng giọng vừa đi tới bên giường thu dọn đồ đạc.


    Thẩm Chi Diệu không thường xuyên vào phòng cô, do đó anh cũng tiện thể nhìn quanh, bước loanh quanh, anh đi tới trước bàn học của cô, cầm một quyển sách bên trong có những bức tranh vẽ.


    Anh lật vái trang ra xem rồi anh nói thờ ơ: “Mr.Z?”


    Thẩm Tinh Không đơ người ra, rồi cô quay đầu nhìn anh: “Chú biết?”


    Thẩm Chi Diệu nhìn bộ dạng ngạc nhiên của cô, anh từ từ đặt cuốn sách xuống, khẽ nói: “Đồ chơi trẻ con...”


    Thẩm Tinh Không mím môi mỉm cười, trong lòng thầm nghĩ, quả nhiên là khác thế hệ nhau.


    Thẩm Chi Diệu dựa người vào tường, nhìn cô chằm chằm: “Cháu thích xem tranh vẽ kiểu này à?”


    Thẩm Tinh Không không quay đầu lại, cô nhún vai trả lời: “Cũng được ạ, dù sao thì cũng chỉ là thú vui của trẻ con thôi.”


    Thẩm Chi Diệu khẽ mỉm cười, nhìn Thẩm Tinh Không, quả nhiên vẫn là cái tính cách của trẻ con, anh còn nhớ khi cô vừa tới, đúng kiểu thiên kim tiểu thư, kén ăn, nghịch ngợm, tùy hứng, không chịu nghe lời của bất kì một ai.


    Anh bực mình đã nhốt cô vào một căn gác, để bỏ đói cô một ngày một đêm, khi thả cô ra, cô đã khóc khàn hết cả giọng đi, khi đó cô nhìn anh với ánh mắt hận thù, những kèm với đó là sự sợ hãi. Anh đã đứng ở cửa căn gác, đứng đó và nói với tất cả những người mang đồ ăn đồ uống tới cho cô: “Bây giờ tôi đang dạy dỗ nó, không tới ngày mai thì không được phép mở cửa, đói chết thì tôi chịu trách nhiệm.”


    Tuy là tức giận muốn trừng trị cô, nhưng nhìn cô khi được thả ra và ăn cơm đúng như một kẻ chết đói thì anh thực sự thấy thương cô.


    Một cô gái như vậy, cô căn bản không biết thế nào là khổ, thực ra anh cũng mong cô sẽ mãi mãi không biết thế nào là khổ....


    Những năm nay, nhìn cô lớn lên từng chút một, nhìn cô dần dần trở nên tốt hơn, trong tim anh có một cảm giác của cái gì đó đang tồn tại rất đặc biệt, đó là cái cảm giác được cần đến....


    Ngoài cửa Lạc Đơn Thụy đứng dựa ngoài đó, lại thấy ánh mắt thâm sâu đến đáng sợ đó của Thẩm Chi Diệu.....


    Trong lòng cô ta cảm thấy rất khó chịu, ngón tay cô ta gõ vào cửa: “A Diệu, chúng ta nên đi rồi.”


    Thẩm Chi Diệu thu ánh mắt về mà không chút giật mình, anh từ từ đứng thẳng lên, nhìn Thẩm Tinh Không: “Thu dọn xong rồi thì sớm nghỉ ngơi đi, ra ngoài đi chơi là sẽ mệt đấy.”


    Thẩm Tinh Không nhìn Lạc Đơn Thụy đứng ở trước cửa phòng mình liền cảm thấy ngứa mắt, cũng không đáp lại lời của Thẩm Chi Diệu, cô cứ làm việc của mình thôi.


    Thẩm Chi Diệu cũng chẳng so đo gì với cô, mặc kệ Lạc Đơn Thụy khóc vào cánh tay mình, hai người cùng nhau rời đi.


    Thẩm Tinh Không nhìn ra cửa làm mặt xấu, rồi cô quay người nhảy lên giường, giáng một cú đấm vào mắt của con gấu bông.

    NGUỒN: rosenovel.com
     
  2. rosenovel

    rosenovel Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    3/5/17
    Bài viết:
    1,192
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    CHƯƠNG 25: ĐÓI CHẾT TÔI CHỊU TRÁCH NHIỆM


    Đặt chiếc ba lô xuống, cô quay đầu lại nhìn Thẩm Chi Diệu.


    Năm năm trước anh vừa mới 24 tuổi, khi đó cha cô vì tham gia một hoạt động thể thao ngoài trời và đã gặp phải sạt núi, bị đất đá đè lên, ngay tới cả thi thể cũng không tìm thấy. ông nội cô vì người con trai duy nhất gặp chuyện nên đã ngã bệnh trong có một đêm, cùng với đó là cả Thẩm gia và tập đoàn Tính Dương đều rơi vào tình cảnh khó khăn.


    Thẩm Chi Diệu khi đó vừa mới tốt nghiệp đại học đã tiếp quản trọng trách là quản lý Thẩm gia và công ty, Thẩm Tinh Không vì nghịch ngợm nên đã không thể ở bên cạnh ông nội khi đó đang cần nghỉ ngơi và phục hồi sức khỏe, vậy là Thẩm Chi Diệu liền trở thành nơi duy nhất tiếp nhận cô.


    Ngày hôm đó cô cũng đeo một chiếc ba lô màu hồng nhạt, được người làm đưa tới trước xe của Thẩm Chi Diệu, bộ dạng anh lúc đó thực ra cô cũng không còn nhớ rõ nữa, ấn tượng duy nhất đó là, con người này rất nghiêm khắc.


    Anh nhỏ hơn ba cô chưa tới mười tuổi nhưng cảm giác sự anh nghiêm khác hơn cha cô tới mức đáng sợ.


    Kí ức của cô đối với ánh mắt của anh vẫn như những ngày đầu, vẫn lạnh lùng và sâu thẳm như thể chưa bao giờ thay đổi.


    Cập nhật nội dung nhanh nhất tại website: www.rosenovel.com


    Anh muốn cô không sợ như vậy nữa bèn cầm một con gấu bông tới cho cô.


    Thẩm Tinh Không nhìn chăm chứ lên trên giường, đó chính là con gấu bông đáng thương thường bị cô cầm ra để trút giận.


    Thẩm Chi Diệu nhìn cô chu đôi môi căng hồng lên, sắc mặt với làn da trắng hồng mịn màng. Bây giờ cô khỏe mạnh hơn nhiều rồi, dưới chính sách nghiêm khắc của anh, bây giờ những thói quen trong cuộc sống hàng ngày của cô khoa học như một cuốn sách.


    Thẩm Tinh Không bị anh nhìn tới nỗi cảm thấy không được tự nhiên nữa, cô vừa hắng hắng giọng vừa đi tới bên giường thu dọn đồ đạc.


    Thẩm Chi Diệu không thường xuyên vào phòng cô, do đó anh cũng tiện thể nhìn quanh, bước loanh quanh, anh đi tới trước bàn học của cô, cầm một quyển sách bên trong có những bức tranh vẽ.


    Anh lật vái trang ra xem rồi anh nói thờ ơ: “Mr.Z?”


    Thẩm Tinh Không đơ người ra, rồi cô quay đầu nhìn anh: “Chú biết?”


    Thẩm Chi Diệu nhìn bộ dạng ngạc nhiên của cô, anh từ từ đặt cuốn sách xuống, khẽ nói: “Đồ chơi trẻ con...”


    Thẩm Tinh Không mím môi mỉm cười, trong lòng thầm nghĩ, quả nhiên là khác thế hệ nhau.


    Thẩm Chi Diệu dựa người vào tường, nhìn cô chằm chằm: “Cháu thích xem tranh vẽ kiểu này à?”


    Thẩm Tinh Không không quay đầu lại, cô nhún vai trả lời: “Cũng được ạ, dù sao thì cũng chỉ là thú vui của trẻ con thôi.”


    Thẩm Chi Diệu khẽ mỉm cười, nhìn Thẩm Tinh Không, quả nhiên vẫn là cái tính cách của trẻ con, anh còn nhớ khi cô vừa tới, đúng kiểu thiên kim tiểu thư, kén ăn, nghịch ngợm, tùy hứng, không chịu nghe lời của bất kì một ai.


    Anh bực mình đã nhốt cô vào một căn gác, để bỏ đói cô một ngày một đêm, khi thả cô ra, cô đã khóc khàn hết cả giọng đi, khi đó cô nhìn anh với ánh mắt hận thù, những kèm với đó là sự sợ hãi. Anh đã đứng ở cửa căn gác, đứng đó và nói với tất cả những người mang đồ ăn đồ uống tới cho cô: “Bây giờ tôi đang dạy dỗ nó, không tới ngày mai thì không được phép mở cửa, đói chết thì tôi chịu trách nhiệm.”


    Tuy là tức giận muốn trừng trị cô, nhưng nhìn cô khi được thả ra và ăn cơm đúng như một kẻ chết đói thì anh thực sự thấy thương cô.


    Một cô gái như vậy, cô căn bản không biết thế nào là khổ, thực ra anh cũng mong cô sẽ mãi mãi không biết thế nào là khổ....


    Những năm nay, nhìn cô lớn lên từng chút một, nhìn cô dần dần trở nên tốt hơn, trong tim anh có một cảm giác của cái gì đó đang tồn tại rất đặc biệt, đó là cái cảm giác được cần đến....


    Ngoài cửa Lạc Đơn Thụy đứng dựa ngoài đó, lại thấy ánh mắt thâm sâu đến đáng sợ đó của Thẩm Chi Diệu.....


    Trong lòng cô ta cảm thấy rất khó chịu, ngón tay cô ta gõ vào cửa: “A Diệu, chúng ta nên đi rồi.”


    Thẩm Chi Diệu thu ánh mắt về mà không chút giật mình, anh từ từ đứng thẳng lên, nhìn Thẩm Tinh Không: “Thu dọn xong rồi thì sớm nghỉ ngơi đi, ra ngoài đi chơi là sẽ mệt đấy.”


    Thẩm Tinh Không nhìn Lạc Đơn Thụy đứng ở trước cửa phòng mình liền cảm thấy ngứa mắt, cũng không đáp lại lời của Thẩm Chi Diệu, cô cứ làm việc của mình thôi.


    Thẩm Chi Diệu cũng chẳng so đo gì với cô, mặc kệ Lạc Đơn Thụy khóc vào cánh tay mình, hai người cùng nhau rời đi.


    Thẩm Tinh Không nhìn ra cửa làm mặt xấu, rồi cô quay người nhảy lên giường, giáng một cú đấm vào mắt của con gấu bông.

    NGUỒN: rosenovel.com
     
  3. rosenovel

    rosenovel Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    3/5/17
    Bài viết:
    1,192
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    CHƯƠNG 26: GIA NHẬP VÀO HỘI VẼ TRANH?


    Đi ra từ phòng Thẩm Tinh Không, Thẩm Chi Diệu đưa tay rút điện thoại ra, Lạc Đơn Thụy không thể không bỏ tay anh ra.


    Cắn chặt môi, cô ta nhìn người đàn ông lạnh nhạt bên cạnh mình: “A Diệu, có phải em nói không tốt về Tinh Không làm cho anh tức giận rồi không? em không có ý bắt nạt con bé đâu, em chỉ là....giống như anh, muốn tốt cho con bé, nó cũng là cháu gái em mà!”


    Thẩm Chi Diệu cười như không cười, cái bộ dạng lạnh lùng thà không cười còn hơn, nụ cười đó làm cho Lạc Đơn Thụy có cảm giác sợ hãi trong lòng.


    “Em hiểu rất rõ....” anh liếc nhìn màn hình điện thoại, chuẩn bị gọi điện đi: “Người hiểu biết thì sẽ không làm những chuyện hồ đồ, Tinh Không là của anh, em nên biết không ai có tư cách để chỉ điểm hay nói này nói nọ cô ấy....”


    Khuôn mặt nũng nịu của Lạc Đơn Thụy đột nhiên đơ ra, nhìn theo bóng dáng anh đang nhanh chân bước xuống lầu. Tinh Không là của anh? Là gì của anh? Là cháu gái! Anh đúng là đồ khốn!


    Thẩm Chi Diệu vẫn còn đang gọi điện thoại: “Amanda, giúp tôi xem xem, ở New York làm xong mọi chuyện thì có còn thời gian để tôi đi tới Nam Kinh một chuyến không?......Không có gì, chỉ là đi tìm chút đồ, cô giúp tôi sắp xếp.”


    Lạc Đơn Thụy kìm nén nỗi tức giận trong lòng, trên khuôn mặt lại nở nụ cười như thường, bước chân đuổi theo, lại quàng tay vào tay Thẩm Chi Diệu, chu mỏ lên nói: “A Diệu, anh đã nói là cùng người ta đi shopping ở New York mà, sao lại còn sắp xếp thời gian đi Đông Kinh, chắc không phải là có người phụ nữ nào khác đang đợi anh chứ? Anh mà làm thế là quá đáng đấy nhé!”


    Thẩm Chi Diệu cười thờ ơ, véo vào má cô ta rồi trả lời: “Anh đi Nhật để tìm một số thứ, bên cạnh anh chỉ có một người là em, em còn không biết à?”


    Lạc Đơn Thụy thấy anh ta cười, liền nhõng nhẹo hức một tiếng rồi ngả người vào lòng anh ta, trong lòng lại đang nghĩ, bên cạnh anh chỉ có một người là em? Có mà quỷ mới tin! Người đàn ông này đối với cô ta lúc thờ ơ lúc ngọt ngào, lúc nói chuyện còn chẳng nhẹ nhàng bằng khi nói chuyện với thư ký của anh.


    Tức thì tức vậy, Lạc Đơn Thụy vẫn giống như một con mèo ngoan ngoãn dựa vào lòng anh ta.


    *****


    Ngày hôm sau tại phòng học.


    “Em không đi.” Thẩm Tinh Không cũng không ngẩng đầu lên mà từ chối thẳng thừng lời mời của trợ ký hiệu trưởng.


    Trợ lý với khuôn mặt đau khổ nói: “Thẩm tiểu thư, cô có thể xem xét, suy nghĩ một chút không, con gái mà biết vẽ thì đúng thật là văn nhã biết bao.”


    Tưởng Thu Muội đứng bên cạnh thì đang ghen tỵ, cố gắng để khuyến khích: “Tại sao cậu không đi! Đồ Tinh Tinh tát chết, bao nhiêu người đâm đầu vào mà không vào được đấy!”


    Thẩm Tinh Không lườm cô bạn một cái, thích xem tranh của Mr.Z là một chuyện, vào trong Hội vẽ tranh để làm người mẫu lại là một chuyện khác, nếu như để Thẩm Chi Diệu biết thì chắc chắn là anh sẽ đánh gãy chân cô.


    Cập nhật nội dung nhanh nhất tại website: www.rosenovel.com


    Trợ lý hiểu trưởng đã nhìn ra được sức ảnh hưởng của Tưởng Thu Muội đối với Thẩm Tinh Không, anh ta liền nâng mắt kính lên vẻ suy nghĩ rồi nói: “Thẩm tiểu thư, nếu như cô đồng ý gia nhập vào Hội vẽ tranh thì bạn của cô chúng tôi cũng có thể đặc cách nhận vào, như vậy thì hai người cũng có bạn đi cùng, như vậy có được không?”


    Tưởng Thu Muội liền lập tức bị viên pháo bọc đường này thu hút, ngay lập tức sau đó liền dùng mọi cách để thuyết phục, ép buộc Thẩm Tinh Không.


    Một buổi chiều mà cô bị giày vò sắp thủng màng nhĩ tai ra rồi. Gần đến giờ tan học, Thẩm Tinh Không cuối cùng cũng phải đầu hàng, trợ lý hiệu trưởng nói, kéo cô vào Hội vẽ tranh là vì diện mạo của cô có thể kích thích linh cảm sáng tạo của Lục Diễn Trạch, cô đưa tay sờ lên mặt mình, cô rất muốn hỏi xem diện mạo của bản thân rốt cuộc có chỗ nào kích thích được người khác?

    NGUỒN: rosenovel.com
     
  4. rosenovel

    rosenovel Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    3/5/17
    Bài viết:
    1,192
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    CHƯƠNG 27: CÁI ĐƯỢC GỌI LÀ KHƠI GỢI CẢM HỨNG


    Tại phòng vẽ tranh.


    Thẩm Tinh Không ngồi trên ghế sô pha trong trạng thái thận trọng.


    Lục Diễn Trạch ngồi trước khung vẽ tranh, đang chậm rãi gọt đầu bút chì.


    Thẩm Tinh Không không phải là người dễ căng thẳng, nhưng trước mặt cậu, cô lại có một cảm giác như đang bị nhìn thấu. Điều này làm cho cô rất dễ cảm thấy bức rức khó chịu.


    Tưởng Thu Muội thì đã bị những người khác lôi đi tham quan Hội vẽ tranh, thế là cũng liền đi luôn, để lại một mình cô.


    Căn phòng im lặng tới mức có chút kì lạ.


    Thẩm Tinh Không nhìn cậu nam sinh này, cậu là kiểu con trai có diện mạo rất dễ lọt vào mắt người khác.


    “Tôi nói.....” cậu đột nhiên liếc mắt lên, ánh mắt sâu thẳm: “Nhìn đủ rồi thì trả lời tôi, có đồng ý buổi chiều hàng ngày đến đây làm người mẫu cho tôi một tiếng không, không cần làm gì cả, chỉ cần để cho tôi vẽ cậu....việc này, không phải ai cũng có cơ hội đâu.”


    Thẩm Tinh Không bị cậu phát hiện ra bản thân mình đang nhìn cậu, cô mím chặt môi, nhưng lại thấy bất mãn trước ngữ khí tự cao tự đại của cậu, cô vẫn nhìn cậu vênh mặt lên nói: “Tôi có điểm nào để hợp để vẽ vào tranh? Tôi không cảm thấy nhìn tôi có gì đặc biệt.”


    “Không có gì đặc biệt....” cậu không chút khách khí, đặt bút xuống nhìn cô rồi tiến lại gần, Thẩm Tinh Không đột nhiên co người lại, cả cơ thể cô cứng đơ lại, Lục Diễn Trạch cúi người xuống nhìn cô chằm chằm, đột nhiên, anh đưa tay ra đỡ lấy cằm cô, khẽ cười: “Chính là muốn vẽ cậu, chẳng có lí do nào khác. Đồng ý với tôi đi, không vất vả cũng không phiền phức, cậu có thể làm gì cũng được, để cho tôi nhìn thấy cậu là được.”


    Thẩm Tinh Không cảm thấy trong lời nói của cậu dường như còn có ý khác, toàn thân cô nổi da gà lên, cô muốn thoát khỏi ngón tay cậu đang nâng cằm mình lên liền nói: “Nhà tôi quy tắc rất nghiêm, tôi không thể về muộn được.”


    Lục Diễn Trạch nhìn hai hàng mi mắt của cô rủ xuống, đôi bờ vai cứng đờ lại, cậu liền bật cười: “Cậu rất căng thẳng?”


    “Còn lâu!”


    “Thẩm Tinh Không, cậu biết không?” Lục Diễn Trạch vẫn nhìn cô chằm chằm rồi nói: “Trì Hạo là lớp đàn em của tôi, chúng tôi đã hẹn nhau, năm nay sẽ cùng thi đấu giành huy chương vàng giải Cò trắng. Thế nhưng cô biết cậu ấy bây giờ không có cách nào để vẽ nữa rồi, tôi phải giành được giải thưởng đó để tặng cho cậu ấy.”


    Thẩm Tinh Không vừa nghe thấy tên Trì Hạo cô liền đớ người ra, cô cắn chặt môi, sống mũi cay cay. Cô không phải là kẻ máu lạnh, cô biết tình hình của Trì Hạo xấu thế nào, thế nhưng ngoài việc áy náy ra cô chẳng làm được gì khác.


    Lục Diễn Trạch nhìn vào ánh mắt cô, cậu nheo mắt lại, bỏ cô ra, đứng thẳng người lên, hai tay cho vào túi quần: “Tôi đến không phải là để tìm ra ai là người đúng ai là người sai, cậu ấy là lớp đàn em của tôi, đương nhiên tôi sẽ quan tâm tới cậu ấy nhiều hơn rồi.....Nói trắng ra thì cậu cũng chẳng phải thuộc dạng rất xinh đẹp, tôi vẽ ai cũng thế thôi, chỉ là tôi muốn nhìn thấy cậu, mỗi khi nhìn thấy cậu tôi lại nhớ tới Trì Hạo, nhớ tới cảnh cậu ấy nằm ở trên giường mà không có cách nào cầm bút vẽ được, cậu có biết cái cảm giác đó không? cái cảm giác mà muốn đem hết sinh lực của mình ra, muốn cố gắng hết sức để giành chiến thắng làm cho cậu ấy vui, vì thế, nhìn thấy cậu là tôi có cảm giác như mình không khống chế được sự nóng vội, thôi thúc tôi làm việc.”


    Thẩm Tinh Không vẫn cắn chặt môi, trừng mắt nhìn cậu ta: “Cậu muốn dùng tôi và cậu để cùng giày vò nhau? Đây chính là cái mà cậu gọi là khơi gợi cảm hứng à?”


    Lục Diễn Trạch nhún vai: “Gần gần như thế. Cậu áy náy đúng không, áy náy thì hãy giúp tôi có được cúp vàng, tặng cho Trì Hạo đang nằm trên giường bệnh, như vậy thì cậu cũng có thể nhẹ nhõm hơn một chút.”


    Thẩm Tinh Không cảm thấy thật hoang đường, cách nghĩ trong đầu cậu ta cô không có cách nào để đồng ý, cô đứng lên đi ra ngoài: “Tôi không giúp được cậu đâu, tôi sợ mình sẽ điên mất....”


    Lục Diễn Trạch đưa tay ra kéo cô lại, vì cậu ta giật lại bất ngờ làm cho cô đứng không vững mà ngã vào lòng cậu ta.


    Cập nhật nhanh nhất tại website: www.rosenovel.com


    Cô tròn xoe hai mắt, hơi thở như ngừng lại, sống lưng cô cứng đờ ra.


    Lục Diễn Trạch vòng tay qua eo cô, hít thở mùi cơ thể tự nhiên trên người cô, hai mắt cậu ta hơi nheo lại, nâng cằm cô lên, càng muốn nuốt chửng hương vị trên môi cô.


    Thẩm Tinh Không đã cảm thấy độ nóng của cơ thể cậu ta truyền sang người mình, tim cô đập thình thịch, đột nhiên đẩy cậu ra ta ra, cô phẫn nộ trợn mắt nhìn vào đôi mắt đắc ý của cậu ta: “Tôi sẽ không tới nơi này để chịu sự giày vò của cậu đây! Mấy ngày nữa tôi phải đi tham gia hoạt động ngoài trời của nhà trường, cậu tự đi mà tìm bừa lấy một người mà cậu có thể giày vò để mà vẽ, việc của Trì Hạo tôi cảm thấy rất có lỗi, tùy cậu muốn nghĩ thế nào thì nghĩ, tôi đi đây....”


    Lục Diễn Trạch không nói gì, để mặc cô rời đi, lặng lẽ đi về phía trước khung vẽ, cậu cầm lấy bút chì vẽ lên giấy nhưng không tập trung, cậu tự lẩm bẩm một mình: “Đi đâu chứ? Thế giới này nhỏ như vậy....”

    NGUỒN: rosenovel.com
     
  5. rosenovel

    rosenovel Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    3/5/17
    Bài viết:
    1,192
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    CHƯƠNG 28: TIỄN CÔ ĐI


    Thời gian cách ngày xuất phát đi cắm trại càng lúc càng gần.


    Tâm trạng Thẩm Tinh Không có phần uể oải, cái con người Lục Diễn Trạch đó thật đáng ghét, cô phát hiện ra cậu ta rất không giống với hình ảnh lý tưởng mà bản thân cô nghĩ về Mr.Z. người đó một khi có nét biểu cảm, buồn vui phẫn nộ chân thực thì liền không giống với sự tưởng tượng của cô về một con người hoàn mỹ không khuyết điểm gì.


    Cô ghét cậu ta nhìn bản thân mình như thế, cũng ghét cái cách mà cậu ta cần cô tới bên cạnh cậu ta – đơn thuần là muốn dùng cô để khởi gợi cảm hứng sáng tác của cậu ta – nghe có vẻ tổn thương người khác đến nhường nào.


    Buổi chiều cô lượn vài vòng rồi ngồi trong vườn hoa, ngày mai là xuất phát đi cắm trại rồi, thực ra đến lúc rời xa ngồi nhà này, con tim cô lại có chút thất vọng là lo lắng.


    Nhìn cô ngồi ở đó cả buổi chiều, A Tiến bưng một cốc hoa trà tới, đưa cho cô, thấp giọng khẽ gọi cô: “Tiểu thư, cẩn thận phơi nắng lại ốm.”


    Thẩm Tinh Không uống một ngụm trà, nhìn A Tiến: “A Tiến, tôi để tiền bối đưa tôi đi, đó có phải là một hành vi rất xấu không? tôi hại tay anh ấy tàn phế rồi, có phải tôi rất đáng hận không....”


    A Tiến nhìn khuôn mặt nhăn nhó của cô anh nói: “Cậu ta không nói một lời nào liền đưa con gái nhà người ta đi, cũng không phải xuất phát từ tấm lòng chân thật, cậu ta bị phế một cánh tay là còn nhẹ đấy.”


    Thẩm Tinh Không nhìn ánh mắt đột nhiên trở lên thù hận của A Tiến, cô bĩu bĩu môi: “anh và Thẩm Chi Diệu đều là những người bạo lực....haiz, nói gì thì nói tôi cũng cảm thấy bản thân mình rất xấu xa...thôi bỏ đi, tôi không hỏi anh nữa, Thẩm Chi Diệu có việc gì không? tôi thấy cái người phụ nữ đó sao mà cả ngày từ sáng tới tối cứ ra ra vào vào thế?”


    A Tiến nhìn bộ dạng chẳng vui vẻ gì của cô, trả lời: “Tiên sinh phải đi New York, Lạc tiểu thư cũng cùng đi.”


    Thẩm Tinh Không lắc đầu vẻ buồn rầu, cô cực kì không thích Lạc Đơn Thụy, có những người phụ nữ xinh đẹp mà ngay tới cả con gái cũng muốn ngắm nhìn, Lạc Đơn Thụy cũng cinh đẹp, lại còn là em họ của một chủ tịch tập đoàn tài chính, có mối quan hệ khá rộng trong giới kinh doanh, có điều, Thẩm Tinh Không nhìn thấy cô ta liền cảm thấy sợ hãi và muốn tránh xa, không biết lý do là gì.


    Thẩm Tinh Không ngồi trên chiếc xích đu, nhìn chiếc xe của Thẩm Chi Diệu đang từ từ được lái vào cửa, A Tiến thì đứng ở bên cạnh, lặng lẽ nhìn cô.


    Ánh mặt trời mùa hè nhưng rất vừa phải, không hề có một chút nóng bức nào.


    *****


    Ngày hôm sau, sáng sởm Thẩm Tinh Không đã dậy rồi, cô thu dọn xong, đeo chiếc ba lô lên vai và đi xuống tầng ăn sáng.


    Người đi cắm trại không đông, mấy lớp cộng vào cũng không quá 50 người. Bọn họ chơi chán những hoạt động thế này rồi, chỉ có cô là hồi hộp trước cái việc đi cắm trại rất bình thường thế này.


    Thẩm Chi Diệu đang ăn sáng, nhìn thấy cô liền dừng lại mọi động tác.


    Hôm nay Thẩm Tinh Không mặc một chiếc áo phông trễ cổ mày cam rộng rãi, phía dưới là một chiếc quần sooc bò, đôi chân thẳng và trắng nõn rất thu hút ánh nhìn của người khác. Thẩm Chi Diệu nhìn cô ăn mặc như vậy liền nheo chặt mày lại.


    Thẩm Tinh Không đưa chiếc ba lô cho người làm, ngồi xuống bàn ăn uống sữa.


    Thẩm Chi Diệu quay đầu nhìn người làm rồi nói: “Làm cho tiểu thư một chiếc áo khoác ngoài.”


    Cập nhật nhanh nhất tại website: www.rosenovel.com


    Thẩm Tinh Không nhìn anh: “Hôm nay 30 độ.”


    “Buổi sáng lạnh.” Anh không dễ để cãi lại như thế.


    Thẩm Tinh Không rất muốn bảo anh ra ngoài xem xem lạnh chỗ nào, bên ngoài nóng tới mức trứng sắp nở ra được rồi ấy!


    Nhìn cô lặng lẽ ăn bữa sáng, Thẩm Chi Diệu suy nghĩ một lát rồi nói: “Đợi lát nữa đi cùng chú, chú tiện đường đưa cháu tới điểm tập trung.”


    Thẩm Tinh Không đương nhiên sẽ không cho rằng anh không nỡ chia tay mà tiễn cô đi như thế, chắc là anh chưa bao giờ nhìn thấy cô đi mà khiến anh vui như vậy nên mới cố tình đưa cô đi.

    NGUỒN: rosenovel.com
     

Chia sẻ trang này