TỔNG TÀI NGUY HIỂM: NHA ĐẦU, EM BỊ BẮT RỒI

Thảo luận trong 'Ý tưởng viết truyện' bắt đầu bởi rosenovel, 11/8/17.

  1. rosenovel

    rosenovel Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    3/5/17
    Bài viết:
    1,192
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    CHƯƠNG 29: CÙNG CHEN XE BUS


    Chiếc xe lái ra khỏi cổng của Thẩm gia.


    Cả chặng đường hai người ngồi phía ghế sau đều giữ sự im lặng.


    Thẩm Tinh Không cảm thấy nóng chết đi được, cái thời tiết này mặc áo khoác, Thẩm Chi Diệu sợ cô không nổi được rôm à?


    Tranh thủ lúc anh đang gọi điện thoại, cô đã cởi chiếc áo khoác ra đặt ở một bên.


    Vừa nói chuyện điện thoại xong, anh đang định nói gì thì Thẩm Tinh Không chỉ cảm thấy chiếc xe đột nhiên dừng lại, người ngồi trong xe liền nghiêng về phía trước.


    Thẩm Chi Diệu nheo mày lại, rõ ràng là không vui: “Chuyện gì thế?”


    Tài xế ngồi phía trước toát mồ hôi hạt ra, tối qua anh ta bị lôi đi tiếp khách đã uống hơi nhiều, quên mất không kiểm tra xem xăng trong bình còn đủ hay không! kết quả rất không may, xe hết xăng rồi, bây giờ cũng may mà chỉ chết máy ở trên đường.


    Sắc mặt Thẩm Chi Diệu rất khói coi, tài xế cảm thấy bản thân mình sắp bị ánh mắt lạnh lùng của anh làm cho đóng băng rồi, chỉ nghe thấy tiểu thư phía sau lên tiếng: “Cháu tự đi trước đây, cháu kíp giờ.”


    Thẩm Chi Diệu nhìn Thẩm Tinh Không bước xuống xe, nheo mày lại cũng xuống, anh nói vẻ không mấy vui vẻ: “Có biết đường đi không?”


    Cập nhật nhanh nhất tại website: www.rosenovel.com


    Thẩm Tinh Không nhìn anh: “Cháu sẽ bắt xe.”


    Thẩm Chi Diệu để cô đứng ở lề đường, bản thân mình thì đứng ở chỗ dành cho người đi bộ sang đường, anh nói lạnh lùng: “Cứ đứng ở đây, bây giờ là giờ cao điểm buổi sáng, bắt được xe thì chú cũng phục cháu đấy.”


    Thẩm Tinh Không tức giận, vẫn đứng ở lề đường ngả người ra vẫy, thế nhưng quả nhiên đúng như anh nói, chiếc xe nào cũng đã ngồi kín khách rồi.


    Chẳng bao lâu Thẩm Chi Diệu liền quay trở lại chỗ A Tiến đang đứng cạnh xe đưa tay ra nói: “Đưa tôi tiền lẻ.”


    A Tiến nhìn anh, đoán ra ý đồ của anh: “Tiên sinh, như thế không an toàn.”


    Thẩm Chi Diệu khẽ nheo mày: “Đưa tôi...cách có mấy bến, tôi đưa nó đi, cậu gọi xe khác tới.”


    A Tiến suy nghĩ vài giây, rút tiền lẻ ra đưa cho Thẩm Chi Diệu nhưng vẫn có vẻ không đồng tình lắm.


    Cởi chiếc áo vest phẳng lì ra, cởi cúc tay của chiếc áo sơ mi trắng, Thẩm Chi Diệu quay người đi về phía Thẩm Tinh Không.


    Thẩm Tinh Không nhìn anh, còn chưa kịp phản ứng lại, chỉ cảm thấy bàn tay nóng lên, bản thân liền bị Thẩm Chi Diệu kéo đi.


    “Đi mau lên, xe tới rồi....”


    Thẩm Tinh Không bị anh kép chạy tới trước chiếc xe bus đang chật ních người chen lên.


    Hai người len được lên xe, đi xuống phía dưới đuôi xe rồi mới dùng lại, Thẩm Tinh Không thở hổn hển, bàn tay vẫn bị anh nắm lấy toát cả mồ hôi ra.


    Cô có chút căng thẳng, Thẩm Chi Diệu từ trước tới nay chưa bao giờ nắm lấy tay cô, nếu có thì chỉ có khi còn nhỏ, bàn tay anh rất khô ráp, có vết chai sạn, nhưng lại ấm tới mức làm người khác thấy nóng....


    Thẩm Chi Diệu bỏ tay cô ra, kéo cô tới trước phía trước mình, hai tay vòng lên, khóa cô ở trong vòng tay anh. Trên xe mọi người chen chúc xô đẩy nhưng đều được anh ngăn lại hết.


    Người càng lúc càng đông, Thẩm Tinh Không chưa bao giờ ngồi xe bus, không biết sao lại nhiều người thế này, tuy là rất chật, rất đáng sợ nhưng chốn trong vòng tay anh cũng lại rất an toàn.


    Cô nhìn Thẩm Chi Diệu, ánh mắt anh đang mơ hồ nhìn ra phía ngoài cửa sổ, trán anh vì vừa nãy kéo cô chạy mà xuất hiện lấm tấm những hạt mồ hôi, ánh mắt anh rất sâu, sâu giống như biển, Thẩm Tinh Không chỉ nhìn được một nửa mặt anh, khuôn mặt anh rất hoàn mỹ, mỗi một bộ phận trên khuôn mặt đó dường như được điêu khắc mà thành vậy...


    Thẩm Tinh Không có chút tò mò, cha mẹ anh là người như thế nào nhỉ? Sao lại có thể nờ để một đứa trẻ đẹp thế này ở cô nhi viện chứ...


    Ý nghĩ của cô đã chạy đi quá xa, Thẩm Tinh Không vội vàng lắc đầu trở về với thực tại.


    Mỗi một điểm dừng, người lên lại càng đông hơn, Thẩm Chi Diệu không thể không gồng hai cánh tay lên để giành lấy chút không gian cho Tinh Không, tuy là không nhiều nhưng cũng đủ để không cho người khác chạm vào cô.


    Thẩm Tinh Không hơi cúi mặt xuống, hít thở hơi thở đặc biệt trên cơ thể anh.

    NGUỒN: rosenovel.com
     
  2. rosenovel

    rosenovel Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    3/5/17
    Bài viết:
    1,192
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    CHƯƠNG 29: CÙNG CHEN XE BUS


    Chiếc xe lái ra khỏi cổng của Thẩm gia.


    Cả chặng đường hai người ngồi phía ghế sau đều giữ sự im lặng.


    Thẩm Tinh Không cảm thấy nóng chết đi được, cái thời tiết này mặc áo khoác, Thẩm Chi Diệu sợ cô không nổi được rôm à?


    Tranh thủ lúc anh đang gọi điện thoại, cô đã cởi chiếc áo khoác ra đặt ở một bên.


    Vừa nói chuyện điện thoại xong, anh đang định nói gì thì Thẩm Tinh Không chỉ cảm thấy chiếc xe đột nhiên dừng lại, người ngồi trong xe liền nghiêng về phía trước.


    Thẩm Chi Diệu nheo mày lại, rõ ràng là không vui: “Chuyện gì thế?”


    Tài xế ngồi phía trước toát mồ hôi hạt ra, tối qua anh ta bị lôi đi tiếp khách đã uống hơi nhiều, quên mất không kiểm tra xem xăng trong bình còn đủ hay không! kết quả rất không may, xe hết xăng rồi, bây giờ cũng may mà chỉ chết máy ở trên đường.


    Sắc mặt Thẩm Chi Diệu rất khói coi, tài xế cảm thấy bản thân mình sắp bị ánh mắt lạnh lùng của anh làm cho đóng băng rồi, chỉ nghe thấy tiểu thư phía sau lên tiếng: “Cháu tự đi trước đây, cháu kíp giờ.”


    Thẩm Chi Diệu nhìn Thẩm Tinh Không bước xuống xe, nheo mày lại cũng xuống, anh nói vẻ không mấy vui vẻ: “Có biết đường đi không?”


    Cập nhật nhanh nhất tại website: www.rosenovel.com


    Thẩm Tinh Không nhìn anh: “Cháu sẽ bắt xe.”


    Thẩm Chi Diệu để cô đứng ở lề đường, bản thân mình thì đứng ở chỗ dành cho người đi bộ sang đường, anh nói lạnh lùng: “Cứ đứng ở đây, bây giờ là giờ cao điểm buổi sáng, bắt được xe thì chú cũng phục cháu đấy.”


    Thẩm Tinh Không tức giận, vẫn đứng ở lề đường ngả người ra vẫy, thế nhưng quả nhiên đúng như anh nói, chiếc xe nào cũng đã ngồi kín khách rồi.


    Chẳng bao lâu Thẩm Chi Diệu liền quay trở lại chỗ A Tiến đang đứng cạnh xe đưa tay ra nói: “Đưa tôi tiền lẻ.”


    A Tiến nhìn anh, đoán ra ý đồ của anh: “Tiên sinh, như thế không an toàn.”


    Thẩm Chi Diệu khẽ nheo mày: “Đưa tôi...cách có mấy bến, tôi đưa nó đi, cậu gọi xe khác tới.”


    A Tiến suy nghĩ vài giây, rút tiền lẻ ra đưa cho Thẩm Chi Diệu nhưng vẫn có vẻ không đồng tình lắm.


    Cởi chiếc áo vest phẳng lì ra, cởi cúc tay của chiếc áo sơ mi trắng, Thẩm Chi Diệu quay người đi về phía Thẩm Tinh Không.


    Thẩm Tinh Không nhìn anh, còn chưa kịp phản ứng lại, chỉ cảm thấy bàn tay nóng lên, bản thân liền bị Thẩm Chi Diệu kéo đi.


    “Đi mau lên, xe tới rồi....”


    Thẩm Tinh Không bị anh kép chạy tới trước chiếc xe bus đang chật ních người chen lên.


    Hai người len được lên xe, đi xuống phía dưới đuôi xe rồi mới dùng lại, Thẩm Tinh Không thở hổn hển, bàn tay vẫn bị anh nắm lấy toát cả mồ hôi ra.


    Cô có chút căng thẳng, Thẩm Chi Diệu từ trước tới nay chưa bao giờ nắm lấy tay cô, nếu có thì chỉ có khi còn nhỏ, bàn tay anh rất khô ráp, có vết chai sạn, nhưng lại ấm tới mức làm người khác thấy nóng....


    Thẩm Chi Diệu bỏ tay cô ra, kéo cô tới trước phía trước mình, hai tay vòng lên, khóa cô ở trong vòng tay anh. Trên xe mọi người chen chúc xô đẩy nhưng đều được anh ngăn lại hết.


    Người càng lúc càng đông, Thẩm Tinh Không chưa bao giờ ngồi xe bus, không biết sao lại nhiều người thế này, tuy là rất chật, rất đáng sợ nhưng chốn trong vòng tay anh cũng lại rất an toàn.


    Cô nhìn Thẩm Chi Diệu, ánh mắt anh đang mơ hồ nhìn ra phía ngoài cửa sổ, trán anh vì vừa nãy kéo cô chạy mà xuất hiện lấm tấm những hạt mồ hôi, ánh mắt anh rất sâu, sâu giống như biển, Thẩm Tinh Không chỉ nhìn được một nửa mặt anh, khuôn mặt anh rất hoàn mỹ, mỗi một bộ phận trên khuôn mặt đó dường như được điêu khắc mà thành vậy...


    Thẩm Tinh Không có chút tò mò, cha mẹ anh là người như thế nào nhỉ? Sao lại có thể nờ để một đứa trẻ đẹp thế này ở cô nhi viện chứ...


    Ý nghĩ của cô đã chạy đi quá xa, Thẩm Tinh Không vội vàng lắc đầu trở về với thực tại.


    Mỗi một điểm dừng, người lên lại càng đông hơn, Thẩm Chi Diệu không thể không gồng hai cánh tay lên để giành lấy chút không gian cho Tinh Không, tuy là không nhiều nhưng cũng đủ để không cho người khác chạm vào cô.


    Thẩm Tinh Không hơi cúi mặt xuống, hít thở hơi thở đặc biệt trên cơ thể anh.

    NGUỒN: rosenovel.com
     
  3. rosenovel

    rosenovel Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    3/5/17
    Bài viết:
    1,192
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    CHƯƠNG 30: “CHÚ HAI...” “CỐ CHỊU ĐI....”


    Người càng lúc càng đông, Thẩm Tinh Không dựa người vào thành xe, an nhiên chốn trong vòng tay của Thẩm Chi Diệu.


    Thẩm Chi Diệu không nhìn cô, sau khi anh thu ánh mắt đang nhìn ra phía ngoài cửa sổ về thì liền nheo mày lại.


    Cổ áo cô rộng, chiếc áo khoác lại vứt ở trên xe, so với vóc dáng người đàn ông thì căn bản là phải liếc ánh nhìn xuống.


    Bất giác bốn phía có vài người đàn ông đều hướng ánh mắt về phía cô, vô tình hoặc cố ý đang nhìn phong cảnh phía cô.


    Thẩm Chi Diệu đột nhiên tức giận, Thẩm Tinh Không thì vẫn ngốc nghếch không biết gì, chiếc áo nội y màu trắng tinh bên trong đã bị người khác nhìn thấy rồi.


    Cơ thể anh đứng thẳng lên, ghé sát vào phía trước cơ thể Tinh Không.


    Thẩm Tinh Không bị ép vào rất chật, hai cánh tay đặt trước lồng ngực anh, mặt cô đỏ lên, không biết làm thế nào liền nói: “Chú Hai....”


    Thẩm Chi Diệu rất muốn đánh người, anh gằn giọng nói: “Sao thế?”


    Thẩm Tinh Không như sắp nghẹt thở, cô nói: “cháu sắp không có cách nào để thở được rồi....chú có thể....”


    “Cố chịu đi!” anh nói vẻ không vui.


    Thẩm Tinh Không bị tiếng nói gằn giọng đó của anh làm cho không dám lên tiếng nữa, cả một chặng đường bị chèn tới mức sắp nghẹt thở cả đi, cơ thể cô và cơ thể anh dính sát vào nhau, sự đụng chạm đó khiến cho nhiệt độ như tăng cao lên và Thẩm Tinh Không không thể không rùng mình.


    Thẩm Tinh Không dựa vào trước ngực anh, cảm nhận rõ ràng được cảm giác an toàn mà anh đem lại, cơ thể anh rất săn chắc, đó là cơ thể của một người đàn ông cường tráng và trưởng thành, con tim Thẩm Tinh Không đập nhanh như trống trận, làm cho cô có một cảm giác hoảng hốt như thể không có cách nào thoát ra khỏi hơi thở và nhiệt độ cơ thể ấm áp của anh....


    Trước khi Thẩm Tinh Không sắp chết nghẹt cả đi thì cuối cùng cũng đã tới điểm tập kết.


    Xuống xe, bộ dạng của cô và Thẩm Chi Diệu đều rất bệ rạc.


    Cô còn may, quần áo mặc trên người đều là loại khá thoải mái, chỉ có Thẩm Chi Diệu là đáng thương, chiếc áo sơ mi trắng của anh nhăn nhúm lại không nói, lại còn thêm vài vết tay bám vào bẩn bẩn.


    Thẩm Tinh Không muốn cười nhưng lại không dám, đeo chiếc ba lô lên, nhìn anh: “Vậy cháu đi đây.”


    Thẩm Chi Diệu nhìn cô chằm chằm rồi dùng khăn tay lau mồ hôi trên mặt cô đi, anh nói với ngữ khí nhẹ nhàng: “Chú ý an toàn, đừng chạy lung tung.”


    Thẩm Tinh Không gật đầu.


    Thẩm Chi Diệu đem chiếc khăn tay đặt vào trong lòng bàn tay cô, nắm lấy tay cô rồi lại nhìn bàn tay cô nằm gọn thỏn trong bàn tay to lớn của mình, anh đơ người ra rồi gọi cô: “Tiểu Tinh....”


    Thẩm Tinh Không đột nhiên thấy có chút thương cảm, bản thân cũng cảm thấy bối rối, cô vội càng giật tay mình ra, vẫy tay chào: “Cháu phải đi tập hợp đây, chú Hai, tạm biệt.”


    Thẩm Chi Diệu đứng đó bất động không nói gì, nhìn cô hân hoan quay người chạy về phía các bạn, trong lòng có một cảm giác không thoải mái, anh muốn bảo cô đừng đi tham gia cái hoạt động cắm trại vô vị đó, anh có thể đưa cô đi Mỹ, đi Châu Âu, đi Nhật Bản, đi đâu cũng được, chỉ cần cô đừng giống như bây giờ, đầu cũng không quay lại mà rời khỏi ánh mắt của anh....


    A Tiến bước từ trên xe xuống, lặng lẽ đi tới phía sau Thẩm Chi Diệu, nhìn ánh mắt trầm mặc và sâu thẳm của anh, thấp giọng khẽ gọi: “Tiên sinh, xe tới rồi.”


    Thẩm Chi Diệu nhìn A Tiến rồi hỏi: “Có phải tôi đã quản lý cô ấy chặt quá không?”


    A Tiến quay đầu sang nhìn, chỉ thấy Thẩm Tinh Không vui mừng hân hoan giống như một con hươu non chạy tới chỗ tập hợp, anh biết tiên sinh có chút thất vọng, liền lắc đầu: “Không, anh đã dạy dỗ tiểu thư rất tốt, cha cô ấy nhìn thấy cũng sẽ an tâm.”


    Thẩm Chi Diệu hơi nheo mắt lại, dưới ánh sáng mặt trời khuôn mặt anh tú của anh càng trở nên mê hoặc.


    “Đi thôi....” anh lặng lẽ quay đầu đi về phía chiếc xe.


    A Tiến đi theo phía sau cung kính.


    *****


    Thẩm Tinh Không ngơ ngác.


    Tưởng Thu Muội đã hẹn với cô rồi mà vẫn không thấy tới, xe chuẩn bị chạy thì Tưởng Thu Muội gửi tới một tin nhắn: Tinh Tinh, hôm qua tớ cùng các bạn ở Hội vẽ tranh đi bar, say tới bây giờ mới tỉnh, không kịp tới rồi, tớ không đi nữa, cậu chơi vui vẻ nhé, tiện thể tìm lấy một đối tượng khả quan nhé...xin lỗi!


    Cập nhật nội dung nhanh nhất tại website: www.rosenovel.com


    Thẩm Tinh Không rất muốn quăng chiếc điện thoại đi rồi gầm lên đồ Tưởng Thu Muội đáng chết, cô ở trên xe không quen biết một ai, nếu nhưng không phải là có Tưởng Thu Muội đi cùng thì cô cũng đã không đi chơi với một đoàn người mà toàn người lạ, cô muốn xuống xe!


    Đang định đứng lên thì chiếc xe liền từ từ khởi động, cô vội vàng đứng bật dây, chiếc ghế trống bên cạnh đột nhiên có một người ngồi xuống.


    Cô phẫn nộ nhìn người đó, cái đầu đội chiếc mũ lưỡi chai từ từ ngẩng lên, để lộ ra một khuôn mặt với một nụ cười rạng ngời.

    NGUỒN: rosenovel.com
     
  4. rosenovel

    rosenovel Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    3/5/17
    Bài viết:
    1,192
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    CHƯƠNG 31: LÀ TỰ CẬU CÙNG TÔI XUỐNG XE


    Thẩm Tinh Không coi như buổi cắm trại lần này là một chuyến đi chết.


    Cô cắm tai nghe vào tai, kéo chiếc mũ lưỡi chai xuống sát mắt, ngay đến việc cô không phải một người thích đeo kính mà cũng đã đeo vào để che đi đôi mắt, mục đích chính là có thể giữ khoảng cách với những người xung quanh.


    Lục Diễn Trạch biết cô đang tức giận, bản thân cậu cũng không nói gì nữa, cúi đầu xuống đọc một cuốn truyện tranh, cũng đeo tai nghe vào và hưởng thụ hành trình thú vị.


    Phong cảnh bên ngoài cửa xe dần dần thay đổi từ các tòa nhà cao tầng trở thành màu xanh tươi mới của đồng quê.


    Không khí trong lành cũng làm cho tâm trạng của Thẩm Tinh Không thoải mái hơn một chút, có điều cả xe đều là những người lạ, lại còn ngồi bên cạnh là kẻ cô chẳng ưa gì này làm cho cô cảm thấy cuộc hành trình càng nguy hiểm.


    Buổi trưa, chiếc xe đỗ lại điểm nghỉ ngơi, học sinh đều xuống xe đi vào khách sạn ăn cơm.


    Thẩm Tinh Không chẳng có hứng thú ăn uống gì, cô ngồi trên xe bất động.


    Cô luôn do dự liệu có nên chạy xuống khỏi xe và tự mình quay về cho xong không, nguyên nhân của việc cô đang đấu tranh mà không đi đó là khó khăn lắm mới cầu xin ông nội xin chú Hai để cho cô có một cơ hội ra ngoài đi chơi, nếu bỏ cuộc như thế này thì đúng là tiếc lắm.....


    Tiếng bước chân vang lên rầm rầm, cô mở mắt ra, liền nhìn thấy một cơ thể cao lớn đứngbên cạnh ghế, người đó đội chiếc mũ bóng chày, đang cười như không cười nhìn bản thân mình.


    Thẩm Tinh Không có chút bực mình, trừng mắt lên nhìn anh ta: “Nhìn cái gì mà nhìn!”


    Lục Diễn Trạch ngoạm một miếng táo, nhìn cô cười: “Nóng tính thật đấy....cậu không đói? Phía dưới bữa trưa rất thịnh soạn, học sinh Triển Đức đúng là có tiền thật.”


    Thẩm Tinh Không mặc kệ cậu ta, quay mặt sang một bên.


    Lục Diễn Trạch nhướn nhướn mày rồi tự nói: “Sớm biết là thế này tôi tội gì phải chịu khổ chứ, Tưởng Thu Muội gọi tôi tới đi cùng cậu, cậu xem cậu dường như cũng chẳng cần đến tôi đi cùng, chẳng bằng tôi quay về cho xong.”


    Thẩm Tinh Không nhìn cậu ta: “Thu Muội bảo cậu tới? Cậu việc gì phải nghe cô ấy?”


    Lục Diễn Trạch ném quả táo lên rồi lại đỡ lấy: “Đúng thế, việc gì tôi phải nghe cô ấy chứ? Cô ấy bị người của Hội vẽ tranh chúng tôi kéo đi uống rượu, thấy cô ấy không có cách nào tới được, tôi vốn rất ngại, bây giờ xem ra thì chẳng cần phải thế nữa.”


    Nói xong, con người này vậy mà lại quay người đi rồi xuống xe.


    Thẩm Tinh Không có chút hốt hoảng, nơi này ngoài cậu ta ra thì đúng là cô không quen biết ai cả, cô hốt hoàng vậy là liền cùng cậu ta chạy xuống xe.


    Cô đi theo cậu ta, gọi: “Này, đi xa thế này rồi, cậu định về thế nào hả?”


    Lục Diễn Trạch không quay đầu: “Phía dưới mũi là một cái mồm, hỏi thì biết chứ sao.”


    Thẩm Tinh Không không ngờ cái tên tiểu quỷ này lại nói kiểu đấy với mình, cô tức giận chỉ muốn có cái gì đó trong tay đập cho cậu ta một cái, hai người đi được một đoạn, đột nhiên nghe thấy tiếng xe ô tô ở phía sau khởi động, sau đó, rất thảm, đó là chiếc xe đã rời đi rồi.


    Hai người nhìn nhau, khi phản ứng lại thì vội vàng cùng nhau đuổi và kêu lên đợi đợi....


    Cập nhật nội dung nhanh nhất tại website: www.rosenovel.com


    Đuổi theo một lúc, Thẩm Tinh Không sắp hộc cả máu ra rồi, bởi vì toàn là những cậu ấm cô chiêu, vì thế những người đi chơi thế này thực tế cũng có một số kẻ là để kiếm cớ đi chơi cái khác, nhà trường không phải là không quản nổi mà không muốn tự chuốc họa vào thân, vì thế người đến người đi đều là tự nguyện.


    Thẩm Tinh Không biết sẽ chẳng có ai chú ý tới bọn họ cả, cô thở hổn hền vì mệt rồi ôm bụng mắng: “Đồ đáng chết .... Lục Diễn Trạch!”


    Lục Diễn Trạch cũng mệt chẳng khác gì cô, cậu ta nhìn cô, giơ tay lên tỏ vẻ cậu là người vô tội: “Là tự cậu cùng tôi xuống xe mà.....” Thẩm Tinh Không nhìn cậu ta ăn mặc cùng với khuôn mặt anh tú sáng ngời, cô chỉ cảm thấy bản thân mình hoa hết cả mắt choáng váng.....

    NGUỒN: rosenovel.com
     
  5. rosenovel

    rosenovel Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    3/5/17
    Bài viết:
    1,192
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    CHƯƠNG 32: GHÉ THĂM TÙ NHÂN


    Tại NewYork.


    Trên tầng cao nhất của khách sạn.


    Cảnh đêm rực rỡ, từ đây nhìn xuống, dường như phía dưới mới là những ngôi sao chi chít lấp lánh.


    Lạc Đơn Thụy tắm xong, thay một bộ váy ngủ bằng vài tuyn mỏng te, cô ta vừa lau mái tóc vẫn còn ướt vừa tiến lại gần, từ phía sau ôm vào eo Thẩm Chi Diệu, những ngón tay linh hoạt kéo chiếc áo sơ mi bên trong thắt lưng ra, giọng nói đầy gợi cảm: “A Diệu, không mệt à?”


    Thẩm Chi Diệu đưa tay xuống cầm lấy tay cô ta rồi kéo cô ta vào lòng, hai tay anh men theo bờ vai cô ta và trượt xuống dưới mãi cho tới khi hai bàn tay đó vòng vào vòng eo thon thả của cô ta, ánh mắt liếc xuống nhìn cô ta và nói: “Anh sợ em càng mệt hơn thôi....”


    Lạc Đơn Thụy mềm nhũn người ra, quàng lấy cánh tay anh lắc qua lắc lại nói thì thầm vẻ nũng nịu: “A Diệu....đã lâu lắm rồi....anh không yêu thương em gì cả....”


    Thẩm Chi Diệu cúi đầu xuống hôn lên tai cô ta, lưỡi anh liếm quanh tai cô rồi thì thầm: “Ồ, anh lại không hiểu ý em rồi.”


    Lạc Đơn Thụy cắn môi, không nhịn được hơi thở dồn dập, cô ta thì thầm: “A Diệu...A Diệu....nhẹ chút thôi....”


    Thẩm Chi Diệu đè cô ta lên giường, bàn tay giật mạnh chiếc váy ngủ của cô ta ra, nụ hôn điên cuồng làm cho người khác muốn ngạt thở, Lạc Đơn Thụy rất nhanh đã sắp không chịu được rồi, cô ta thì thầm bên tai anh xin tha.


    Chẳng được bao lâu, cả người cô ta đã ướt đẫm mồ hôi và được anh đưa vào giai đoạn cao trào nhất, rôi sau đó cơ thể run rẩy lên một hồi và ngủ thiếp đi.


    Thẩm Chi Diệu lập tức chạy đi tắm, thay chiếc áo sơ mi và chiếc quần âu sạch sẽ xong, anh cầm lấy điện thoại, sắc mặt trở về với sự lạnh lùng: “Lái xe ra cửa sau.”


    Đi xuống từ chiếc thang máy, Amanda mặc mộ bộ váy liền thân màu đen xanh nhìn thấy người đàn ông bên cạnh mình có vẻ mệt mỏi, cô khẽ cười và hỏi: “Ông chủ, anh rất mệt.”


    Thẩm Chi Diệu lắc lắc đầu rồi nói: “Cô thử ngồi máy bay mười mấy tiếng đồng hồ rồi lại làm cho một cô gái hôn mê đi xem có thể đứng vững được không.”


    Amanda khẽ cười, nói vẻ trêu đùa: “Tôi không có bản lĩnh để làm cho một cô gái hôn mê đi.”


    Thẩm Chi Diệu quay mặt sang nhìn cô thư ký: “Đúng, cô chỉ có bản lĩnh để bị người khác làm cho hôn mê đi thôi.”


    Amanda đỏ mặt lên, rụp hai hàng mi xuống không dám nhìn anh: “Anh thật là đáng ghét....”


    Thẩm Chi Diệu khẽ nhếch môi lên nhưng không phải là cười, thần sắc anh vẫn rất lạnh lùng.


    Ra khỏi thang máy, hai người đi theo lối dành cho khách quý ra tới cửa sau, vệ sĩ mặc đồ đen sau khi chắc chắn rằng không có ai bám theo thì mới mở cửa xe, đón Thẩm Chi Diệu lên xe.


    Amanda ngồi bên cạnh anh, hai người cùng ngồi xe và chiếc xe hòa vào với những dòng xe trên đường phố trong cảnh đêm.


    Hai giờ đồng hồ sau.


    Chiếc xe được lái vào khu vực vùng ngoại ô, những bụi cây cao lớn bên đường càng làm cho nhà tù được bảo vệ chặt chẽ này thêm vài phần tăm tối.


    Cập nhật nội dung nhanh nhất tại website: www.rosenovel.com


    Sau khi xuống xe, Amanda nhìn hàng rào chắn cao lớn bằng sắt đó dưới ánh trăng lờ mờ, cô không thể không cảm thấy lạnh hết sống lưng.


    Thẩm Chi Diệu liếc nhìn cô rồi nói: “Đi thôi.”


    Trong phòng thăm viếng.


    Một người đàn ông với mái tóc lất phất bạc mặc trên người bộ quần áo tù nhân với khuôn mặt hốc hác đi ra, Thẩm Chi Diệu ngẩng đầu lên nhìn ông ta.


    Bước chân người đàn ông có phần chậm chạp, tiến lại gần, ngồi xuống, nhìn Thẩm Chi Diệu từ trên xuống dưới, ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa ghen tỵ: “Thẩm Chi Diệu, có phải những thứ của tôi cậu đều hưởng thụ quá thoải mái rồi không?”


    Thẩm Chi Diệu khẽ nhếch môi lên, cười cợt nhả: “Cũng được, thỉnh thoảng cũng cảm thấy chán ngán.”


    Người đàn ông hai tay nắm chặt thành nắm đấm, nhìn tập tài liệu trong tay thư ký: “Còn muốn tôi ký cái gì nữa.”


    Thẩm Chi Diệu nhìn ông ta lạnh nhạt, dường như đang rất thích thú với bộ dạng thất vọng đau khổ của ông ta lúc này: “Cổ phần bị phân tán, tôi đã tìm lại được một ít, có điều đều là những thuộc hạ cũ của ông, bọn họ chỉ nghe ông thôi. Ông viết một bức thư, bảo bọn họ biết điều một chút.”


    NGUỒN: rosenovel.com
     

Chia sẻ trang này