TỔNG TÀI NGUY HIỂM: NHA ĐẦU, EM BỊ BẮT RỒI

Thảo luận trong 'Ý tưởng viết truyện' bắt đầu bởi rosenovel, 11/8/17.

  1. rosenovel

    rosenovel Dân mới

    Tham gia ngày:
    3/5/17
    Bài viết:
    1,192
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    CHƯƠNG 33: ĐỪNG ĐỤNG VÀO CON GÁI TÔI!


    Người đàn ông có chút sợ hãi: “Cậu điên rồi! Sao cậu có thể để bọn họ biết là tôi vẫn còn sống!”


    Thẩm Chi Diệu hơi nheo mày lại nhưng vẫn cười: “Là những thuộc hạ cũ của bản thân ông, vậy mà ông còn sợ bọn họ sẽ bán đứng ông?”


    Người đàn ông đập tay xuống bàn: “Đồ điên! Cậu giúp tôi bao nhiêu năm như thế, cậu không sợ việc sắp thành mà lại hỏng à! Cậu không sợ Thẩm gia bị tiêu diệt hết sao? Cậu không sợ cậu công ty cậu khổ sở để kinh doanh sẽ bị hủy hoại à?”


    Thẩm Chi Diệu vẫn cười lạnh nhat: “Sợ chứ! Vì thế mới bảo ông ký, tôi vốn dĩ có thể dùng những thủ đoạn cứng nhắc.....tôi sẽ làm cho nó trở thành di chúc nhiều năm trước của ông, có chuyên gia khảo định chữ kí chứng mình.”


    Người đàn ông nghiến răng lại, rồi vẫn làm đúng như lời Thẩm Chi Diệu nói là viết một bức thư.


    Viết xong rồi, ông ta trừng mắt nhìn Thẩm Chi Diệu một lúc sau mới hỏi: “Mọi người trong nhà....thế nào rồi?”


    “Lão gia cũng ổn, cơ thể chỉ mắc bệnh nhẹ, không có bệnh gì nghiêm trọng cả. Chị Hai vẫn thế, bao nhiêu năm rồi không thay đổi.”


    “Vậy....” người đàn ông cúi đầu xuống: “Tinh Không thì sao.....con bé thế nào rồi....”


    Ánh mắt Thẩm Chi Diệu liền trở nên lạnh lùng: “Con bé ở bên cạnh tôi, rất tốt.”


    “Sao nó lại ở bên cạnh cậu?” người đàn ông có chút kích động: “Con bé là một đứa con gái, nó còn chưa kết hôn, hai người ở bên nhau thế là thế nào? Tại sao không thể để nó ở bên cạnh ông nội nó, hoặc là để nó ở trong trường cũng được! Tôi không cho phép cậu ở gần nó như thế!”


    Thẩm Chi Diệu bật cười: “Anh cả à, bây giờ lại còn nói là không cho phép, không thấy nực cười à? Tôi làm gì với con bé ông tưởng là ông còn có bản lĩnh mà không cho phép à?”


    Người đàn ông đập mạnh tay xuống bàn: “Thẩm Chi Diệu, đồ thú tính! Mày dám động vào Tinh Không tao nhất định không tha cho mày!”


    Thẩm Chi Diệu ra hiệu cho Amanda thu bức thư về, rồi bản thân đứng lên chậm rãi, cười cười nhìn người đàn ông với khuôn mặt tức giận trước mặt: “Anh cả, nghỉ ngơi đi, cẩn thận cao huyết áp.”


    “Không được phép động vào Tinh Không.”


    “Nói cho anh biết....” Thẩm Chi Diệu đứng trước bàn, hai tay cho vào túi quần, cười khểnh nói: “Hôm nay khi tôi đưa đi chơi, cùng nhau ngồi xe bus, người đông đúc chật ních, tôi ôm con bé vào lòng, đột nhiên phát hiện nó không còn là con bé nữa mà lớn thật rồi, đã dậy thì thật rồi, lúc đó tôi cảm thấy, giữ lại con bé là đúng. Anh nói xem có đúng không anh cả?”


    Người đàn ông tháo giày ra ném về phía Thẩm Chi Diệu, lớn tiếng mắng: “Mày là đồ cầm thú, mày đừng có mà động vào con gái tao!”


    Thẩm Chi Diệu cười lạnh lùng nghiêng người né đi: “nghỉ ngơi đi, nếu tôi nói với Tinh Không việc ông đã làm ông tưởng rằng con bé còn nhận ông làm cha à? Tôi khuyên ông hãy thụ hình cho nghiêm túc đi, qua kiếp nạn này rồi, ngày tháng tiếp theo của mọi người sẽ đều dễ sống hơn.”


    Đưa Amanda cùng rời đi, phía sau lưng người đàn ông vẫn gầm lên.


    Ra khỏi cổng của nhà tù, Thẩm Chi Diệu thở dài một tiếng.


    Amanda ôm lấy tài liệu, nhìn anh: “Ông chủ, anh vẫn ổn chứ?”


    Thẩm Chi Diệu nhay nhay dây thần kinh ở hai bên thái dương rồi đi về phía xe, cười cười: “Về ngủ thôi, bằng không người hôn mê là tôi mất.”


    Cập nhật nội dung nhanh nhất tại website: www.rosenovel.com


    Amanda cười, cùng anh sải bước rời đi.


    *****


    Ôm lấy ba lô, Thẩm Tinh Không ở phía sau Lục Diễn Trạch, hai người men theo con đường nhìn không thấy điểm đầu đâu từ từ đi.


    Thỉnh thoảng có một chiếc xe chạy qua, Thẩm Tinh Không giơ tay ra vẫy liên hồi biểu thị rằng đối phương hãy dừng xe lại, nhưng chẳng có ai để ý tới cô.


    Cô rất bực, nhìn Lục Diễn Trạch thư thả thong dong như người đang đi bộ ngắm cảnh, cô điên tiết: “Xin cậu cũng nghĩ cách đi có được không hả?”


    Lục Diễn Trạch khoanh tay lại, quay đầu nhìn cô: “Đại tiểu thư, cậu gọi điện cho tài xế nhà cậu tới đón chẳng phải là xong rồi à? Việc gì phải đi bộ với tôi thế này.”

    NGUỒN: rosenovel.com
     
  2. rosenovel

    rosenovel Dân mới

    Tham gia ngày:
    3/5/17
    Bài viết:
    1,192
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    CHƯƠNG 33: ĐỪNG ĐỤNG VÀO CON GÁI TÔI!


    Người đàn ông có chút sợ hãi: “Cậu điên rồi! Sao cậu có thể để bọn họ biết là tôi vẫn còn sống!”


    Thẩm Chi Diệu hơi nheo mày lại nhưng vẫn cười: “Là những thuộc hạ cũ của bản thân ông, vậy mà ông còn sợ bọn họ sẽ bán đứng ông?”


    Người đàn ông đập tay xuống bàn: “Đồ điên! Cậu giúp tôi bao nhiêu năm như thế, cậu không sợ việc sắp thành mà lại hỏng à! Cậu không sợ Thẩm gia bị tiêu diệt hết sao? Cậu không sợ cậu công ty cậu khổ sở để kinh doanh sẽ bị hủy hoại à?”


    Thẩm Chi Diệu vẫn cười lạnh nhat: “Sợ chứ! Vì thế mới bảo ông ký, tôi vốn dĩ có thể dùng những thủ đoạn cứng nhắc.....tôi sẽ làm cho nó trở thành di chúc nhiều năm trước của ông, có chuyên gia khảo định chữ kí chứng mình.”


    Người đàn ông nghiến răng lại, rồi vẫn làm đúng như lời Thẩm Chi Diệu nói là viết một bức thư.


    Viết xong rồi, ông ta trừng mắt nhìn Thẩm Chi Diệu một lúc sau mới hỏi: “Mọi người trong nhà....thế nào rồi?”


    “Lão gia cũng ổn, cơ thể chỉ mắc bệnh nhẹ, không có bệnh gì nghiêm trọng cả. Chị Hai vẫn thế, bao nhiêu năm rồi không thay đổi.”


    “Vậy....” người đàn ông cúi đầu xuống: “Tinh Không thì sao.....con bé thế nào rồi....”


    Ánh mắt Thẩm Chi Diệu liền trở nên lạnh lùng: “Con bé ở bên cạnh tôi, rất tốt.”


    “Sao nó lại ở bên cạnh cậu?” người đàn ông có chút kích động: “Con bé là một đứa con gái, nó còn chưa kết hôn, hai người ở bên nhau thế là thế nào? Tại sao không thể để nó ở bên cạnh ông nội nó, hoặc là để nó ở trong trường cũng được! Tôi không cho phép cậu ở gần nó như thế!”


    Thẩm Chi Diệu bật cười: “Anh cả à, bây giờ lại còn nói là không cho phép, không thấy nực cười à? Tôi làm gì với con bé ông tưởng là ông còn có bản lĩnh mà không cho phép à?”


    Người đàn ông đập mạnh tay xuống bàn: “Thẩm Chi Diệu, đồ thú tính! Mày dám động vào Tinh Không tao nhất định không tha cho mày!”


    Thẩm Chi Diệu ra hiệu cho Amanda thu bức thư về, rồi bản thân đứng lên chậm rãi, cười cười nhìn người đàn ông với khuôn mặt tức giận trước mặt: “Anh cả, nghỉ ngơi đi, cẩn thận cao huyết áp.”


    “Không được phép động vào Tinh Không.”


    “Nói cho anh biết....” Thẩm Chi Diệu đứng trước bàn, hai tay cho vào túi quần, cười khểnh nói: “Hôm nay khi tôi đưa đi chơi, cùng nhau ngồi xe bus, người đông đúc chật ních, tôi ôm con bé vào lòng, đột nhiên phát hiện nó không còn là con bé nữa mà lớn thật rồi, đã dậy thì thật rồi, lúc đó tôi cảm thấy, giữ lại con bé là đúng. Anh nói xem có đúng không anh cả?”


    Người đàn ông tháo giày ra ném về phía Thẩm Chi Diệu, lớn tiếng mắng: “Mày là đồ cầm thú, mày đừng có mà động vào con gái tao!”


    Thẩm Chi Diệu cười lạnh lùng nghiêng người né đi: “nghỉ ngơi đi, nếu tôi nói với Tinh Không việc ông đã làm ông tưởng rằng con bé còn nhận ông làm cha à? Tôi khuyên ông hãy thụ hình cho nghiêm túc đi, qua kiếp nạn này rồi, ngày tháng tiếp theo của mọi người sẽ đều dễ sống hơn.”


    Đưa Amanda cùng rời đi, phía sau lưng người đàn ông vẫn gầm lên.


    Ra khỏi cổng của nhà tù, Thẩm Chi Diệu thở dài một tiếng.


    Amanda ôm lấy tài liệu, nhìn anh: “Ông chủ, anh vẫn ổn chứ?”


    Thẩm Chi Diệu nhay nhay dây thần kinh ở hai bên thái dương rồi đi về phía xe, cười cười: “Về ngủ thôi, bằng không người hôn mê là tôi mất.”


    Cập nhật nội dung nhanh nhất tại website: www.rosenovel.com


    Amanda cười, cùng anh sải bước rời đi.


    *****


    Ôm lấy ba lô, Thẩm Tinh Không ở phía sau Lục Diễn Trạch, hai người men theo con đường nhìn không thấy điểm đầu đâu từ từ đi.


    Thỉnh thoảng có một chiếc xe chạy qua, Thẩm Tinh Không giơ tay ra vẫy liên hồi biểu thị rằng đối phương hãy dừng xe lại, nhưng chẳng có ai để ý tới cô.


    Cô rất bực, nhìn Lục Diễn Trạch thư thả thong dong như người đang đi bộ ngắm cảnh, cô điên tiết: “Xin cậu cũng nghĩ cách đi có được không hả?”


    Lục Diễn Trạch khoanh tay lại, quay đầu nhìn cô: “Đại tiểu thư, cậu gọi điện cho tài xế nhà cậu tới đón chẳng phải là xong rồi à? Việc gì phải đi bộ với tôi thế này.”

    NGUỒN: rosenovel.com
     
  3. rosenovel

    rosenovel Dân mới

    Tham gia ngày:
    3/5/17
    Bài viết:
    1,192
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    CHƯƠNG 34: CÙNG NHAU NGỒI XE CÔNG NÔNG.


    Thẩm Tinh Không chẳng thèm gọi điện về.


    Nếu để cô nói tôi là kẻ ngu ngốc, tôi đã xuống xe cùng với một tên tiểu tử đáng ghét, kết quả là xe lái đi mất và tôi bị bỏ lại trên đương? Nếu phải nói thế thì cô còn lâu mới gọi!


    Lục Diễn Trạch đi cũng có chút mệt, quay đầu lại nhìn Thẩm Tinh Không, cô ôm một chiếc ba lô rất to, nhìn thì có vẻ nặng, trán cô ướt đẫm mồ hôi, chiếc áo sơ mi cũng ướt một mảng ở trên cổ vì mồ hôi toát ra.


    Nhìn bộ dạng bước đi mệt mỏi của cô, Lục Diễn Trạch liền quay lại vài bước, cướp lấy chiếc ba lô, nâng lên nâng xuống rồi nói: “Cậu mang một túi vàng miếng đi đấy à?”


    Thẩm Tinh Không lườm cậu ta: “Tôi mang một ba lô lựu đạn đấy!”


    Lục Diễn Trạch nhìn bộ dạng nóng nực của cô, đảo mắt nhìn bốn phía xung quanh, phát hiện từ phía xa có một chiếc xe công nông đang lề dề tiến lại gần, cậu hất mặt lên ra hiệu cho Thẩm Tinh Không rồi nói: “Này, nế như cậu muốn về nhà tôi không ngăn cậu đây. Tôi cũng khuyên cậu mau mau mà về, ở ngoài không bằng ở nhà đâu, người như cậu thì làm sao mà chịu khổ được.”


    Thẩm Tinh Không nghe cái ngữ khí cậu ta nói như thể đang muốn đuổi người vậy, cô nhìn cậu ta: “Thế còn cậu thì sao?”


    Lục Diễn Trạch nhún vai: “Tôi không định về nhanh như thế, ở gần đây cảnh sắc khá đẹp, tôi ở đây hóng gió thêm một lúc.”


    Thẩm Tinh Không suy nghĩ một lát, nhìn cậu ta: “Khó khăn lắm tôi mới có cơ hội ra ngoài đi chơi, còn lâu tôi mới quay về thế này!


    Lục Diễn Trạch nheo mày nhìn cô, cái khuôn mặt bé bỏng ngây thơ đó như đang viết lên hai chữ bướng bỉnh vậy, cô nói khó khăn lắm cô mới có cơ hội ra ngoài?

    Anh nhìn vào trong ánh mắt cô, đúng là có chút buồn thương vì cô đơn.


    Nếu là như vậy thì thật là đáng thương.....


    Lục Diễn Trạch đi tới bên đường, đưa tay ra vẫy vẫy chiếc xe công nông, một ông già với khuôn mặt kham khổ đen thui dừng xe lại, từ ống xả của chiếc xe phải ra luồng khói đen xì đặc mùi xăng dầu.


    Thẩm Tinh Không bịt mũi lại, ho lên vài cái.


    Lục Diễn Trạch tiến lên phía trước, người đàn ông lớn tuổi và cậu nói chuyện rất vui vẻ với nhau.


    Chẳng bao lâu sau, Lục Diễn Trạch nhìn cô vẫy tay, Thẩm Tinh Không chạy nhanh lại gần, nghe thấy cậu nói: “Có muốn đi không? đi thì lên xe.”


    Thẩm Tinh Không nhìn đống cỏ chất đầy phía sau xe, cô đơ người ra nhìn Lục Diễn Trạch, muốn hỏi cậu, thế này thì lên ngồi thế nào?


    Trong lúc cô đơ người ra đó, liền thấy Lục Diễn Trạch kéo dây chạc đang buộc những đống cỏ ra, cậu ta giống như một con khỉ nhanh nhẹn nhảy lên xe, Thẩm Tinh Không tưởng rằng cậu ra sẽ bỏ lại mình, cô bật khóc, giậm chân nói: “Lục Diễn Trạch, sao cậu có thể tự mình bỏ đi như thế!”


    Lục Diễn Trạch khẽ cười, từ phía trên giơ tay xuống, hướng về phía Thẩm Tinh Không.


    Thẩm Tinh Không thút thít, nắm lấy tay cậu, rồi được cậu kéo lên trên.


    Ngồi xuống với bộ dạng nhếch nhác, chiếc xe công nông nổ máy với tiếng động rất lớn, chậm chạp bò trên đường rời đi.


    Thẩm Tinh Không cầm lấy chiếc khăn tay mà Thẩm Chi Diệu đưa để lau mặt, ngồi trên những thứ này, cảm giác thật mới lạ, cô nhìn đông nhìn tây, cười he he: “Giống kiểu xe mui trần....chúng ta đi đâu đây?”


    Lục Diễn Trạch nhìn bộ dạng hân hoan của cô, khẽ cười mỉa mai: “Quả nhiên là đại tiểu thư, cái gì cũng đều cảm thấy mới lạ.”


    Thẩm Tinh Không hức một tiếng: “Cậu không phải là đại thiếu gia chắc! Tôi nghe Tưởng Thu Muội nói, tổ tiên nhà cậu từng có người làm thủ tướng nữa!”


    Cập nhật nội dung nhanh nhất tại website: www.rosenovel.com


    Lục Diễn Trạch liếc nhìn cô: “Nói linh tinh, nhà tôi có người từng làm Thiên Hoàng, cậu cũng tin chắc?”


    Thẩm Tinh Không bĩu môi: “Dù gì thì cũng đều là đồ tiểu quỷ....”


    Lục Diễn Trạch lườm cô rồi chẳng thèm để ý tới cô nữa, thả mình nằm xuống đống cỏ, nhắm mắt lại.


    Thẩm Tinh Không nhìn đổng cỏ phía dưới, dùng tay sờ vào, đều là bụi đất, cô nhìn bộ đồ sạch sẽ của bản thân mình, cô không thể không do dự. Nhưng động tác này Lục Diễn Trạch đều biết trước cả rồi, cậu bĩu môi, khuông mặt đầy sự chế giễu. Thẩm Tinh Không thấy cậu ta cười mình, cô nghiên răng lại, cũng nhắm mắt rồi ngả người vào đống cỏ.


    Mùi thơm của cỏ non làm co Thẩm Tinh Không cảm thấy thật nhẹ nhàng. Ánh nắng mặt trời ấm áp chiếu xuống cơ thể, chiếc xe lắc lư càng làm cho người ra khổ sở. Thẩm Tinh Không nghe tiếng kêu ầm ầm của chiếc xe nhưng cũng không cảm thấy rất khó chịu.


    Lục Diễn Trạch mở mắt ra, thấy cái bộ dạng như thể đang hưởng thụ đó của cô, khẽ cười rồi nói: “Tôi hỏi rồi, bác ấy nói, chỗ bọn họ đang làm du lịch trang trại, có phòng cho ở, đêm nay chúng ta sẽ dừng chân tại đó, nếu cậu không đồng ý thì mau nói để tôi nghĩ cách đưa cậu đi.”


    Thẩm Tinh Không bĩu môi, nói kiên định: “ Ai bảo tôi sẽ đi chứ!”

    NGUỒN: rosenovel.com
     
  4. rosenovel

    rosenovel Dân mới

    Tham gia ngày:
    3/5/17
    Bài viết:
    1,192
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    CHƯƠNG 35: NÔNG TRẠI


    Ngồi xe công nông, hai người nhàn nhã đi tới điểm đích....


    Thẩm Tinh Không trong lòng đầy hi vọng, cô nhoi người lên nhìn nơi được gọi là “khu du lịch trang trại” rồi cô và Lục Diễn Trạch bốn mắt nhìn nhau.


    Một căn nhà gạch không lớn với hai phòng, hàng rào bao quanh một cái sân nhỏ, bên trong là một cánh đồng rau phong phú, trong sân còn có gà và chó đang chạy.


    Đại thúc dừng xe lại, vừa lau mồ hồi vừa nhìn hai người nói nhiệt tình: “Mau xuống xe đi! Để bác gọi vợ bác ra làm cơm quê cho hai đứa.”


    Lục Diễn Trạch đấp lại một tiếng rồi xuống xe trước, rồi cậu đưa tay ra đỡ Thẩm Tinh Không xuống.


    Thẩm Tinh Không phủi bộ quần áo dính đầy bụi, cô nhìn chàng trai với đầy vẻ hứng thú: “Cơm quê là cơm thế nào?”


    Lục Diễn Trạch nhìn cô vẻ chế giễu: “Tôi là đồ tiểu quỷ, tôi không biết.”


    Thẩm Tinh Không trợn mắt lên: “Đồ nhỏ nhen.”


    Lục Diễn Trạch chẳng quan tâm tới cô, cho tay vào túi quần, thong dong đi về phía nơi đưuọc gọi là “phòng cho khách.”


    Hai căn phòng, phòng phía trên đã được chủ nhà ở kín rồi, phòng phía dưới thì nhỏ tí teo. Thẩm Tinh Không đi vào trong, nhìn thấy Lục Diễn Trạch đang ngồi trên cạnh một tấm phản với một cái bàn nhỏ đang ăn cơm, cô rất muốn đá cho cậu một cái, cô nghiến răng hỏi: “Tối nay...ở đây sao?”


    Lục Diễn Trạch cắn một miếng ớt xanh: “Nếu không thế thì thế nào nữa?”


    Thẩm Tinh Không cắn môi, mặt cô hơi đỏ lên...


    Lục Diễn Trạch liếc nhìn cô một cái rồi lại đập tay xuống tấm phản: “Yên tâm đi, tôi không phải hạng người thèm khát ăn tạp đâu... cái phản này rất rộng, tôi sẽ nằm gọn vào một bên.”


    Thèm khát không ăn tạp?


    Thẩm Tinh Không rất muốn hỏi cậu ta có phải cậu ta đang an ủi mình không?


    Vì buổi trưa không ăn cơm, lại đi một đoạn đường dài như thế, Thẩm Tinh Không đói chết đi được, tuy là cái bát bằng sứ đã bạc màu và có vết chấm đen nhìn không thiện cảm lắm, thức ăn cũng lại chỉ có khoai tây, cà tím và ớt cùng với hành tây nhưng cô và Lục Diễn Trạch ngồi trên phản đã mỗi người ăn hai bát cơm to.


    Lục Diễn Trạch nhìn Thẩm Tinh Không ăn ngồm ngoàm rất ngon miệng, cậu liền cười mỉm, nhường lại cho cô miếng trứng cuối cùng: “Cậu cũng được lắm, tôi cứ tưởng cậu chê những thứ này không ăn đấy.”


    Thẩm Tinh Không và nốt miếng cơm trong bát: “Cậu nhìn tôi hơi phiến diện đấy, tôi không phải là người kén ăn đâu.”


    Tất cả đều là do Thẩm Chi Diệu rèn luyện.


    Lục Diễn Trạch nhìn cô và trong đầu nghĩ, có lẽ đúng là bản thân mình đã nhìn cô phiến diện, cô có một chút khác so với trong tưởng tượng của cậu.


    Thẩm Tinh Không ăn no rồi, nằm xuống tấm phản, no tới mức không động đậy được nữa, vỗ tay vào bụng nói: “Du lịch nông trại là thế này à? Sao không thấy có khách du lịch nhỉ?”


    Lục Diễn Trạch cũng nằm xuống, xoa xoa cái bụng như cái trống: “Đại thúc nói phải thì là phải, bác ấy phải nuôi cả nhà, cũng không dễ dàng gì.”


    Thẩm Tinh Không đại ý hiểu được ý của cậu ta, cô ồ một tiếng rồi nói: “Vậy thì trước khi đi chúng ta đưa cho bác ấy nhiều tiền một chút, bác ấy lớn tuổi thế rồi mà vẫn còn phải chạy long đong....”


    Lục Diễn Trạch nhìn cô, dường như có chút ngạc nhiên.


    Cập nhật nội dung nhanh nhất tại www.rosenovel.com


    Thẩm Tinh Không buồn ngủ lắm rồi, cô hai mắt đã díu vào nhau nhưng vẫn đưa tay ra chạm vào miệng cậu “nước sốt này đại thiếu gia, không ngờ cậu cũng khá như tôi....”


    Lục Diễn Trạch đơ người ra, chỉ cảm thấy lồng ngực đột nhiên căng phông lên.


    Lại nhìn cô, Thẩm Tinh Không đã quay người sang một bên, gối lên chiếc áo khoác của cậu mà ngủ.


    “Ăn xong là ngủ, cậu đúng là đồ lợn....” Lục Diễn Trạch lẩm bẩm, đứng lên thu dọn cái bàn để trên phản, từ trong tủ rút ra một cái chăn mỏng, đắp lên người cô. Cậu suy nghĩ, lại rút ra một cái gối, khẽ khàng đặt xuống dưới đầu cô.


    Nhìn cô ngủ rất ngon lành, Lục Diễn Trạch nhìn cô không rời mắt, nhìn vào khuôn mặt với diện mạo xinh đẹp của cô tới nỗi thất thần.

    NGUỒN: rosenovel.com
     

Chia sẻ trang này