Trời Sinh Lạnh Bạc - Tinh Không Thuyết [ 80 Chương ]

Thảo luận trong 'Xuyên Không' bắt đầu bởi Nhược Lan, 3/10/16.

  1. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    [​IMG]

    Trời Sinh Lạnh Bạc

    Tác giả: Tinh Không Thuyết
    Nguồn convert: Box Convert TTV
    Edit: Ladybjrd
    Chặt chém: Ladybjrd
    Link: ladybjrd.wordpress.com

    Giới thiệu:

    ( tình hình là bên Lady ta tìm không ra cái văn án, nên lấy cái văn án của bản convert bỏ đỡ vào cho mọi người đọc tạm, sorry nha [​IMG] )

    Khi yêu, có thể dung túng mọi cách, mặc ngươi tự do qua lại trên trời;

    Nhưng khi ta nhắm mắt lại, lặng yên buông tha, mới phát hiện, ngay cả oán hận cũng cảm thấy dư thừa.

    Thế mới biết, nguyên lai ta, trời sinh lạnh bạc, cả đời khóc cười bất quá tùy tâm sở dục.

    Nhưng, Tiểu Thất, ngươi có biết hay không, ngươi đối toàn thế giới mà nói, chính là một người, nhưng đối với một người mà nói, ngươi cũng là toàn thế giới!

    Nữ chính không phải trời sinh lạnh bạc, nàng chỉ mệt mỏi, rất mệt mỏi, khi bị những người nàng yêu thương, những người đàn ông nàng tin tưởng trao gửi cuộc đời mình, vứt bỏ.










     
  2. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Chương 1. Luân hồi

    Chưa từng tin tưởng vào cái gọi là luân hồi, cho nên Kỳ An mở to mắt, đối với cảnh mưa máu đầy trời chỉ cảm thấy đây là một giấc mộng, một giấc mộng hoang đường. Hoàn toàn không biết mọi chuyện xảy ra như thế nào, chỉ biết là trong nháy mắt, cả thế giới bỗng thay đổi. Cố chấp nhắm mắt lại, lại khô khốc vô lệ. Ông trời đối đãi với cô đúng là không tệ, ngay cả chết cũng phải an bài cho khúc chiết như vậy.

    Kiếp trước, cha mẹ ly dị, rồi đều nhanh chóng có tổ ấm mới, chỉ có nàng là dư thừa. Người khác đều có cha mẹ để làm nũng, cô chỉ có thể cúi đầu, mượn gió thổi làm khô đi dòng lệ; tới bây giờ không tỏ ra ủy khuất, chẳng qua là không muốn làm cha mẹ phải suy nghĩ. Cô cố gắng học tập, cố gắng lớn lên, khát vọng có được một gia đình của chính mình.

    Cho tới khi anh xuất hiện, hiền hậu cười, nụ cười đã thâu tóm hết những bất an trong cô. Hai người mến nhau, rồi kết hôn. Bảy năm đã qua đi. Cô toàn tâm toàn ý yêu, cùng anh sánh vai đi qua khó khăn, từ khi anh chỉ là một viên chức nhỏ bé cho đến khi trở thành thành viên không thể thiếu của công ty, rồi thì thành lãnh đạo, sau đó là có tình nhân…

    Đến nay cô còn nhớ rõ, anh về nhà, xoa xoa tay, có chút khẩn trương, lại có chút không kìm nén được vui sướng, “Kỳ An, cô ấy mang thai rồi. Em yên tâm, đứa bé cũng sẽ là con em, anh sẽ mua cho mẹ con cô ấy một căn nhà khác, sẽ không xuất hiện trước mặt em.”

    Anh nói, “Kỳ An, cô ấy rất ngoan rất hiền, là một cô gái rất tốt, cô ấy sẽ không tranh giành với em bất cứ thứ gì.”

    Anh nói, “Kỳ An, cô ấy rất đáng yêu, là một cô gái tốt, đừng hận cô ấy.”

    Anh nói, “Kỳ An, anh sẽ không bỏ rơi em, em là vợ anh, điều này vĩnh viễn sẽ không thay đổi.”

    Anh còn nói rất nhiều, rất nhiều, Kỳ An không thể nhớ hết.

    Kỳ An nén lòng, mờ mịt không biết phải làm thế nào.

    Mẹ vuốt đầu cô, nước mắt chảy dài, “Ly hôn? Như vậy sao được! Đàn bà con gái mà ly hôn thì có khác gì một cái khăn lau bị vứt bỏ, còn ai quý ai trọng nữa. Không giống như đàn ông đã ly hôn, người giỏi giang vẫn thừa khả năng tìm cho mình một cô gái trẻ trung xinh đẹp, người không giỏi giang thì con lại không muốn. Huống chi người sau này đâu chắc chắn sẽ ở bên con đến già. Hơn nữa, các con ly hôn rồi thì con cái phải làm sao bây giờ?”

    Bạn bè nói, “Kỳ An, cậu thật ngốc, ly hôn chính là tạo thêm tiện nghi cho cô ả kia. Huống hồ cậu cũng không còn ít tuổi gì nữa, cũng không nên ngây thơ tin vào tình yêu nữa, hãy giữ chặt lấy Trương Sở Du đi. Ít nhất thì cậu mới chính là người vợ danh chính ngôn thuận của anh ta.”

    Nhưng, có thể như vậy sao? Chồng của cô, một nửa thời gian là ở bên người khác, một nửa thời gian giành cho cô, như vậy cũng có thể sao?

    Thà một lần đau triệt nội tâm, sau đó dù có cô độc mà già đi thì vẫn là duy trì nguyên trạng, còn hơn cứ ngày ngày dày vò, ngày ngày chết lặng như vậy.

    Kỳ An cuối cùng cũng quyết định, cô nói, “Sở Du, chúng ta ly hôn đi. Em sẽ nuôi Sở Sở.”
    Trương Sở Du nhìn cô, trong mắt đong đầy hoài nghi lẫn khó tin, “Kỳ An, em sao vậy? Anh đã nói rồi, cô ấy đi theo anh cũng sẽ không ảnh hưởng đến em. Anh vẫn giống như trước đây, chăm sóc em và Sở Sở. Ly hôn, em sẽ ra sao?”

    Kỳ An chậm rãi cúi đầu, nếu như ngày ngày đêm đêm phải đau đớn, không bằng đau một lần cho xong.

    Trương Sở Du thở dài, tỏ vẻ không đành lòng, “Em hãy nghĩ lại đi, anh qua bên kia ở vài ngày. Sau khi anh về chúng ta sẽ bàn lại.”

    Đáng tiếc cô không đợi được anh trở về. Một trận động đất đã chôn vùi tất cả. Trương Sở Du nếu có trở về nhìn, chẳng qua cũng chỉ thấy một thị trấn đã thành bình địa, vợ và con anh ta đã vĩnh viễn vùi sâu trong lòng đất.

    Nếu cứ như vậy kết thúc thì tốt quá, Kỳ An không ngừng thở dài. Trong trận động đất kinh khủng kia, cô ôm chặt con gái, từ từ chìm vào bóng tối, đến khi tỉnh lại, đã đến một thế giới khác.

    Đây là thế giới cô chỉ thấy trong phim cổ trang. Vừa đến thế giới này, đập vào mắt cô là cảnh đao quang kiếm ảnh, một màn gió tanh mưa máu. Cảm thấy lưng đau, hóa ra là một nam nhân đang một tay ôm ngang lưng cô, tay kia quơ đại đao, di chuyển khó khăn.

    Tên phóng tới, nam nhân kia dùng đao để chắn, ngăn không được, liền dùng thân thể đón lấy. Nhìn thấy mũi tên phóng tới phía hắn, Kỳ An cảm thấy cho dù nằm mơ cũng thực khiến cho người ta đau lòng, nàng mở miệng định nói, lúc này mới phát hiện thanh âm đã suy yếu gần như không còn phát ra tiếng động gì, “Ngươi, thả ta xuống.”

    Nam nhân đó quay đầu lại, vết máu loang lổ trên mặt, miễn cưỡng vẫn có thể nhìn ra đôi mắt trong veo trong đó, “Tiểu Thất, đừng sợ, tiểu ca đưa ngươi ra ngoài.” Bàn tay nắm thật chặt, tiếp tục hướng tới trước.

    Ngay lúc Kỳ An nghĩ rằng hắn không thể chống đỡ được nữa thì một đạo kỵ binh tiến tới. Ô y thiết kỵ, khí thế bừng bừng, đầu lĩnh chính là một nam tử khí vũ bất phàm, người ngay lập tức nhảy xuống ngựa, tay đỡ lấy bọn họ, “Tiểu Lục, ngươi thế nào?”

    Nam tử cõng Kỳ An thân mình đã mềm nhũn, gục trên người hắn, miễn cưỡng cười nói, “Ngươi đã đến thì tốt rồi, tiểu Thất giao cho ngươi.” Hắn đem Kỳ An phóng tới trong lòng người kia, kéo tay nàng, “Tiểu Thất, ngươi xem, ta đã nói nhất định có thể đưa ngươi thoát ra.”

    Ngón tay đặt lên mạch hắn, lòng Kỳ An chấn động, nhìn về phía hắn, nửa ngày mới run rẩy môi nói, “Tiểu Thất đã chết, ta không phải tiểu Thất của ngươi.”

    Nam tử nhẹ nhàng nở nụ cười, làm như bất đắc dĩ, làm như không tha, “Tiểu ca để tiểu Thất bị thương, cho nên tiểu Thất tức giận sao?”

    “Ta không phải tiểu Thất.” tiểu Thất của hắn đã chết rồi, hiện tại còn sống là cô, Kỳ An.

    Nam tử cười cười, cố hết sức nhìn về phía thanh niên tướng quân thân mặc áo giáp kia, “Hoài Lễ, tiểu Thất nhà chúng ta giao cho ngươi.” Thanh niên tướng quân gật gật đầu, mắt hướng sang một bên, không đành lòng nhìn lại.

    Ánh mắt nam tử đi xuống, hắn lôi kéo tay Kỳ An, “Tiểu Thất, gọi ta một tiếng tiểu ca đi, được không?”

    Kỳ An mím miệng, nhãn tình nam tử đóng lại, nhắm chặt lại…

    “Tiểu ca!” Kỳ An kêu lên, một giọt nước mắt rơi xuống.

    Nam tử kia mắt nhắm nghiền, không tỉnh lại nữa, trên khóe miệng còn đọng lại nụ cười.

    Sau khi vương triều mới lên được mười năm thì tàn dư của triều đại cũ sau nhiều năm ẩn nấp đột nhiên nổi dậy phản loạn, vây công một trấn quan trọng ở biên cương. Đại tướng quân Tiêu Dục vì bảo vệ cho dân chúng an toàn rút khỏi mà chết trận trong thành, người Tiêu gia đều tử vong, duy chỉ có nhất nữ* Tiêu Thất được Lạc Hoài Lễ, con trai của binh bộ thượng thư đương triều cứu thoát, nhưng cũng trọng thương hôn mê, một tháng sau mới tỉnh lại, thần trí mơ hồ không rõ.

    Tiêu-Lạc hai nhà vốn quen thân, sớm đã có hôn ước. Tiêu gia cả nhà trung liệt, Hoàng thượng hạ chỉ phong Tiêu Thất làm công chúa khác họ, đưa vào trong cung để hoàng hậu tự mình chiếu cố. Sau ba năm giữ đạo hiếu sẽ cùng Lạc Hoài Lễ hoàn thành hôn ước.

    Kỳ An nghĩ, nhất định là ông trời cảm thấy việc cô ly hôn là một quyết định sai lầm, cho nên nếu cô không thể nhận được chế độ một vợ một chồng thì đem luôn cô đến nơi này, cho cô chịu cảnh ba vợ bốn nàng hầu đều danh chính ngôn thuận. Nếu như quen với cảnh vô số nữ nhân cùng chia sẻ một trượng phu rồi, xem cô còn cái gì không vừa ý nữa.

    Một đời này cô kêu Tiêu Thất. Một Kỳ An có cha mẹ ly dị biến thành Tiêu Thất cha mẹ song vong.
    ———

    *nhất nữ: người con gái duy nhất trong gia đình
     
  3. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Chương 2: Bắt đầu

    Điều làm Kỳ An không thể ngờ chính là cho dù cả nhà Tiêu gia chỉ còn lại mình cô gái tiểu Thất mồ côi, người mà ngay cả mặt mũi gia nhân Tiêu gia ra sao cũng không biết, lại nhận đủ mọi loại quan tâm.

    Hoàng thượng ôm nàng, nước mắt chảy quanh, “Tiểu Thất, về sau ngươi hãy coi trẫm là cha, ai dám khi dễ ngươi, trẫm sẽ giúp ngươi trút giận.” Tục truyền, Tiêu lão tướng quân và Hoàng thượng từ nhỏ đã lớn lên bên nhau, giao tình không nhạt.

    “Tiểu Thất, nhị ca ngươi khuất bóng thì đã có ta!” Đại lý tự khanh Mạc Nhược thương tiếc nhìn nàng.

    “Hừ, nói với ngươi thì có ích lợi gì. Tiểu Thất, không cần hắn xen vào, có chuyện gì bản cung sẽ thay ngươi ra mặt.” Vị ra vẻ khinh thường Mạc Nhược nghe nói tên là Hiên Viên Ký, thái tử đương triều, là đồng môn với lão đại Tiêu gia, từ nhỏ đã cùng hắn học võ công, cưỡi ngựa.

    Càng không nói tới trong hoàng cung, có không biết bao nhân sĩ không biết tên từng được Tiêu tướng quân quan tâm trợ giúp. Có những người cao lớn thô kệch lại động một tí rơi nước mắt ngay trước mắt nàng, khóc cho Tiêu gia gia tướng.

    Kỳ An bất đắc dĩ nhận hết thảy những thứ mà thân phận mới này mang lại cho nàng. Có nhiều đêm, nàng nhớ tới chồng và con gái ở kiếp trước, đau đớn đến tận cùng, chỉ có thể không ngừng tự thuyết phục chính mình, hãy để Kỳ An qua đi, hiện tại còn sống chỉ là Tiêu Thất mà thôi.

    Nàng là Tiêu Thất, là nữ nhân nhỏ nhất Tiêu gia, là nữ nhân được sủng ái nhất tiểu Thất. Hiện giờ người nhà mất đi, nàng lại nhận được vô số sủng ái và thương tiếc.

    Nàng không hề rơi lệ, nàng đối với Tiêu gia có cảm kích, đối với việc cả nhà họ thương vong thảm thiết, nàng rung động tiếc nuối, nhưng thủy chung không có thiết thân bi thương. Nhưng ở trong mắt người khác thì nó lại biến thành kiên cường, biến thành cố nén bi thống mà thoát thai hoán cốt.

    Vị hôn phu của Tiêu Thất, Lạc Hoài Lễ kia thường thở dài, “Tiểu Thất, ngươi khóc đi, sẽ không sao. Tiêu bá phụ trên trời có linh sẽ không trách ngươi.” Hắn vẫn biết gia huấn của Tiêu gia là “chỉ cho đổ máu không cho rơi lệ”, mắt thấy tiểu Thất trở nên trầm mặc hướng nội, chuyện cũ trước kia toàn bộ quên hết thì càng thêm lo lắng nàng sẽ không qua được kiếp nạn này.

    May mà vết thương trên lưng chuyển biến tốt đẹp, tiểu Thất cũng chậm chạp tốt lên, tuy rằng vẫn trầm mặc ít nói nhưng cuối cùng vẫn là khôi phục huyết sắc. Trí nhớ mất rồi thì thôi, dù sao chỉ cần người còn sống thì có thể tạo ra trí nhớ mới.

    Kỳ An, hay giờ là tiểu Thất, lúc có thể đi lại thì chỉ ưa thích an tĩnh một mình nằm phơi nắng ở hoa viên.

    Nghĩ tới tương lai, nếu như đã biến thành Tiêu Thất, như vậy tất cả những bi thống cùng rối rắm của Kỳ An đều có thể từ bỏ sao?

    Cảm thấy quyển sách trên mặt bị ai nhẹ nhàng cầm lấy, Kỳ An mở mắt ra, ánh vào tầm mắt là khuôn mặt Lạc Hoài Lễ đang tươi cười. “Tiểu Thất, sao lại ngủ ở ngoài này, cảm lạnh thì phải làm sao?”

    Kỳ An nhìn thấy hắn thì mỉm cười, “Sẽ không, mặt trời rất ấm.”

    Lạc Hoài Lễ lắc đầu, đột nhiên cúi người ôm lấy nàng, Kỳ An khẽ kêu một tiếng, thân thể cứng đờ, đôi mắt ngơ ngác nhìn Lạc Hoài Lễ, hắc bạch phân minh.

    Lạc Hoài Lễ vừa bước vào phòng vừa cúi đầu xuống nói với nàng, “Tiểu Thất, nếu không phải tại cuộc chiến kia thì nàng giờ này đã sớm là thê tử của ta.”

    Kỳ An cụp mắt xuống, không nói lại. Thê thì thế nào, thê không bằng thiếp, thiếp không bằng thâu, thâu được không bằng thâu không.

    Chế độ một vợ một chồng còn làm cho Trương Sở Du không để ý đến nàng, huống chi chế độ chồng chung?

    Lạc Hoài Lễ phong độ nhẹ nhàng, tuổi trẻ tài cao, không biết là rể hiền trong mắt bao nhiêu người. Kỳ An rõ ràng hơn ai hết rằng nàng không thể hy vọng xa vời, cũng không dám hy vọng xa vời.

    Nếu như trong hiện đại, Tống Kỳ An còn có thể mong gặp được một nam nhân chung tình, thì giờ đây, Tiêu Thất ngay cả hy vọng ấy cũng không dám có. Người nào cũng thấy đó là một chuyện tự nhiên, thiên kinh địa nghĩa, nếu nàng chấp nhất thì ngược lại sẽ trở thành lạc lõng.

    Cho nên khi hoàng hậu nói lấy Lạc Hoài Lễ là may mắn của nàng, nàng chỉ cười cười, không nói gì cả.

    Kỳ thật có đôi khi nàng nghĩ mình nguyện đi theo một nam nhân không quá vĩ đại như vậy, vì như thế sẽ không có ai đến tranh đoạt cùng nàng. Nếu như lúc trước, Trương Sở Du nghèo khó, chẳng có gì trong tay thì liệu nữ tử thiện lương, chỉ cần tình yêu không cần danh phận kia có nguyện ý chia sẻ trượng phu với nàng không?

    Cực khổ kiểu gì cũng có thể chịu được, chỉ có tình yêu là nàng không thể thỏa hiệp.

    Cho nên, nàng thà cô đơn.

    Trên thế giới này nàng không có một người thân, không có một bằng hữu, thậm chí không có được một người hiểu được nàng. Mỗi khi nghĩ đến điều này, nàng lại cảm thấy bi thương. Nếu sớm biết mất đi Trương Sở Du sẽ trở nên cô độc như vậy, liệu nàng có đủ dũng khí chia tay không?

    Đông cung.
    Hiên Viên Ký thấy Mạc Nhược thất thần liền tiến lại gần, “Ta nói, Đại Lý Tự Khanh đại nhân, tốt xấu gì thì ngươi cũng phải nhìn thẳng vào thái tử ta một chút đi, ta hỏi ngươi một câu mà đã phải lặp lại ba lần rồi. Xin hỏi, có phải là muốn ta nói lại lần thứ tư không?”

    Mạc Nhược bình tĩnh ngước mắt lên, “Đúng, lần thứ tư đi.”

    Hiên Viên Ký nuốt trụ, trừng mắt một lúc thì thất bại thở dài, “Ngươi nói đi, rốt cuộc là chuyện gì mà có thể làm khó được đệ nhất tài tử của chúng ta vậy?”

    Mạc Nhược đứng dậy, chắp tay sau đít, thong thả bước ra ngoài đại sảnh, “Ta muốn đi ngắm hoa sen.”

    Hiên Viên Ký sắc mặt ngưng lại, thật lâu sau mới nói, “Đúng, nên đi xem.”

    Chập choạng tối, Mạc Nhược đi tới Lê Tam cung, nơi Kỳ An đang ở.

    “Tiểu Thất, ngươi có nhớ lúc trước khi thành bị tấn công, có việc gì khác thường xảy ra hay không?”

    Kỳ An lắc đầu, “Ta không nhớ rõ.” Cho dù là có thì cũng đã theo Tiêu Thất rời đi, cùng nhau tiêu thất rồi.

    Mạc Nhược đi tới, vung tay kéo Kỳ An từ trên ghế xuống, nghiêm trang bảo, “Tiểu Thất, ngươi làm sao vậy?” Mạc Nhược sắc mặt ngưng trọng, “Trong khoảng thời gian gần đây, ta chưa từng nhìn thấy ngươi cười. Nhị ca ngươi từng nói, tiểu Thất nhà hắn ngưng tụ nụ cười của cả nhà, khuôn mặt của nàng từ nhỏ lúc nào cũng như đang cười. Ta vốn nghĩ ngươi cần thời gian điều chỉnh nhưng sao lại lâu vậy?”

    Kỳ An đẩy tay hắn ra, “Thực xin lỗi, nhưng ta không phải là Tiêu Thất mà ngươi nói.”

    Trong phòng trở nên yên tĩnh, Mạc Nhược nhìn nàng, cả nửa ngày mới từ từ mở miệng, “Như vậy tiểu Thất, ngươi muốn làm gì? Hay là có muôn ta dùng chút tài cán của mình làm giúp ngươi cái gì không?”

    Nhãn tình hắn bộc lộ chân tình, Kỳ An không nói gì, quay đầu đi chỗ khác.

    “Tiểu thất, không thể sa sút như vậy được, nói cho ta biết, ta sẽ làm điều gì đó cho ngươi. Nhị ca đi rồi, từ nay về sau ta chính là ca ca của ngươi.”

    Cha mẹ không thể dựa vào, trượng phu không thể tin cậy. Vậy thì ca ca, ca ca có khả năng gì khác chứ? “Như vậy, ta muốn học y. Ngươi có thể an bài không?”

    Trước ánh mắt kinh ngạc của Mạc Nhược, Kỳ An thanh lãnh nở nụ cười. Nếu như ai cũng không thể dựa vào thì chỉ có thể dựa vào chính mình mà thôi. Nàng ở hiện đại chỉ là một người bình thường, bây giờ lại sống trong một thế giới kỳ quái như vậy, tự nhiên cũng sẽ không có năng lực hô phong hoán vũ, võ không đủ tự bảo vệ mình, văn không thể an bang, tất cả đều tầm tầm như nhau. Cũng may ngày trước có học y, giờ lại học tiếp, cho dù một ngày nào đó bị vô tình vứt bỏ thì cũng có thể miễn cưỡng tự nuôi thân.

    Trong phim truyền hình, các đại hiệp cả ngày bay tới bay lui, hiệp can nghĩa đảm, tựa hồ hoàn toàn không khổ sở lo lắng kế sinh nhai, tự nhiên sẽ có bạc bay đến tay. Nàng cũng không ngu ngốc mà tin vào đó, nàng biết, người còn sống là còn phải kiếm tiền.

    Dưới sự an bài của thái tử Hiên Viên Ký, Kỳ An chính thức bái thái y đứng đầu Hồ Khiêm làm sư. Theo như thái tử thổi phồng lên thì vị Hồ thái y này là một tay châm cứu xuất thần nhập hóa, xương cong có thể bẻ thẳng, cốt dài có thể thu ngắn. Căn cứ vào y học hiện đại, Kỳ An không dám tin tưởng hoàn toàn, nhưng nàng vốn tôn trọng y học nên cũng không dễ dàng hoài nghi.

    Tuy nhiên, chỉ gặp lão nhân kia một lần, Kỳ An liền tin tưởng hoàn toàn.

    Nói lại ngày đó, khi Hiên Viên Ký đưa Kỳ An tới cửa nhà lão, lão còn đang ngủ. Lão dám để cho thái tử điện hạ lẫn công chúa mới tấn phong đứng chờ dưới nắng đúng một canh giờ.

    Hiên Viên Ký cười cười nói nói, tựa hồ không cảm thấy bất kỳ thứ gì không ổn ở đây. Sau khi gặp mặt lão nhân thì câu nói đầu tiên chính là, “Mạo muội tới đây là do bản cung không phải!”

    Lão nhân không thèm quan tâm đến lý lẽ, chỉ mở to một đôi đôi mắt nhỏ tí, nhìn Kỳ An từ trên xuống dưới, “Trước kia có học y chưa?”

    Kỳ An thành thành thật thật gật đầu.

    “Ba!” một tiếng, lão nhân nhảy dựng lên, một chưởng chụp lên đầu nàng, “Đem hết tất cả những gì học trước kia quên đi, lấy những điều lão phu dạy làm chuẩn, đã hiểu chưa?”

    Kỳ An chịu một chưởng, vẻ mặt đau khổ, mơ màng gật đầu.

    “Tốt!” lão nhân rất vừa lòng, lại vỗ vỗ lên đầu nàng, thanh giọng nói, “Lão phu cần phải nói trước, ta sẽ loại ngươi nếu ngươi quá ngốc nghếch hoặc quá thông minh; vì nếu ngươi quá ngốc nghếch thì sẽ lãng phí thời gian của ta, còn nếu quá thông minh thì sẽ phí thời gian của ngươi. Trước tiên thử học ba tháng, lão phu sẽ xem xét ngươi, không cần biết ngươi là cái gì đại tướng quân chi nữ, cái gì công chúa, toàn bộ đều không cần.”

    Hiên Viên Ký làm bộ như không phát hiện ra mặt Kỳ An đang đỏ lên, chỉ cười gượng hai tiếng, “Tiểu Thất không quá thông minh cũng không thực ngốc, vừa vặn phù hợp!”

    “Hừ!” lão nhân hừ mũi.

    Trước khi rời đi còn tóm Kỳ An lại, nói một câu, “Lão phu chưa bao giờ thu nữ đệ tử, việc ngươi bái sư, ngươi biết ta biết, thái tử điện hạ biết, còn những người khác, không được phép biết.”

    Kỳ An gật đầu, lại lắc đầu, “Nhưng Mạc đại ca đã biết rồi.”

    Lão nhân trừng mắt, “Quên đi, dù sao tên tiểu tử dối trá Mạc gia kia âm hồn không tiêu tan, nơi nơi đều có hắn, sớm muộn rồi cũng sẽ biết.”

    Nàng rất muốn cùng hắn thảo luận lý luận và thực tiễn về y học nhưng lại không thể. Lão đã nói đem toàn bộ sở học trước kia quên hết, thì tốt nhất là quên đi. Nàng tin tưởng vào năng lực của lão.

    Trên đường về, Kỳ An trở nên trầm mặc.

    Hiên Viên Ký không kiên nhẫn được, nói với nàng, “Hồ thái y có quan hệ rất tốt với hoàng thất. Có vô số thế gia quý tộc muốn đem nữ nhân đến chỗ Hồ thái y học tập để lấy đường tắt gả nhập hoàng gia. Lúc trước đã từng xảy ra một số chuyện nên hắn từng tuyên bố trước mặt mọi người là sẽ không thu nữ đệ tử nữa. Hắn sợ tin tức thu ngươi làm đồ đệ truyền ra sẽ lại làm ‘giang hồ dậy sóng’.”

    Nói xong, hắn chờ mong nhìn Kỳ An.

    Kỳ An gật gật đầu, “Nga!” tỏ vẻ minh bạch.

    Thái tử lúc này mặt đen một nửa, đợi thêm một lúc, lại thấy Kỳ An chỉ lo ngắm cảnh ven đường thì rốt cuộc không nhịn được, “Tiểu Thất, ngươi không hỏi vì sao mà lão ta nguyện ý thu ngươi làm đồ đệ sao?”

    Kỳ An quay lại, cười mà như không cười, “Thái tử ca ca, ngươi đang đợi ta khen ngươi phải không?”

    Hiên Viên Ký nhìn ánh mắt Kỳ An, rầu rĩ đáp, “Không có. Chẳng qua ta thấy lạ sao tiểu Thất lại không hỏi nguyên nhân.”

    Nguyên nhân đơn giản như vậy còn cần phải hỏi sao? Kỳ An cười khẽ.

    Hiên Viên Ký nhìn nàng, đột nhiên khóe miệng cong lên, “Tiểu Thất, ngươi cười!”

    Kỳ An sửng sốt, Hiên Viên Ký vỗ vỗ đầu nàng, “Tiêu gia tiểu Thất rốt cục cũng nở nụ cười.”

    Nụ cười kia tươi mát tựa như trần gian nở rộ ngàn hoa, Hiên Viên Ký bắt đầu hiểu ra, vì sao mà mấy vị công tử Tiêu gia lại sủng nịnh vị muội muội này như vậy, tất cả đều là vì nụ cười này của nàng.

    Kỳ An vén màn kiệu, vươn nửa người ra, nói với thị vệ đi bên cạnh, “Vị đại ca này, có thể dạy ta cưỡi ngựa không?”

    Cưỡi khoái mã bay nhanh như gió, giơ roi ngao du sơn thủy từng là giấc mơ thời thiếu nữ của nàng. Ai có thể ngờ giờ lại có thể thực hiện?

    Kỳ An hất đám tóc hỗn độn vì gió ra sau, ánh mắt hứng khởi nhưng lại lặng yên không sóng.
     
  4. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Chương 3: Đi ngang qua


    Trên con đường nhỏ vang lên tiếng vó ngựa, trên lưng ngựa là một người tóc đen như mun, dung mạo tuyệt thế. Trong ánh mắt lạnh lùng có vài phần khí thế, càng thêm vẻ khí vũ hiên ngang, oai hùng bất phàm.

    “Vương gia!” Một người từ trong rừng tiến ra, quỳ gối bên đường.

    Vó ngựa cất cao, tựa như sẽ dẫm nát người kia, nhưng người trên ngựa lại không chút hoang mang dật dây cương, con ngựa hý dài một tiếng, quay vòng qua một bên, ngừng lại.

    Hiên Viên Sam lập tức nhảy xuống, đứng trước mặt người đang quỳ.

    “Vương gia, Đại Lý Tự Khanh truyền tin đến, nói Tiêu tướng quân chết đúng là có nguyên nhân khác nhưng vẫn chưa điều tra rõ, thỉnh vương gia nói tốt vài câu trước mặt Hoàng thượng, cần phải cam đoan vị tướng mới là người của chúng ta.” Hắn lấy ra phong thư trong lòng, hai tay dâng lên quá đầu.

    Hiên Viên Sam tiếp nhận, xem nhanh qua một lần rồi tùy tiện sờ lên, giấy viết thư dường như là tuyết phiến phi hạ.

    Hắn nhìn thấy người trước mặt vẫn quỳ, tay trái liền giơ lên. Khinh Ngũ, người nãy giờ vẫn đứng cạnh hắn, hỏi, “Vương gia hỏi ngươi, Tiêu gia gia tướng có biết tin tức này không?”

    “Trước mắt thì dường như chưa biết.”

    Khinh Ngũ nhìn mặt chủ tử của mình, lại hỏi tiếp, “Vậy Tiêu Thất kia đâu?”

    “Ở trong cung, để hoàng hậu và Đông cung thái tử tự mình chiếu cố.”

    Hiên Viên Sam nhẹ nhàng gật đầu, Khinh Ngũ vội vàng kéo ngựa lại, một bên nói với người đang quỳ, “Tạm thời đừng để người Tiêu gia nghe phong thanh gì cả, đại loạn trước mắt chưa định, Tiêu gia lại mất người tâm phúc, nếu để các võ tướng loạn lên thì sẽ không tốt.”

    Hiên Viên Sam xoay người lên ngựa, cũng không liếc mắt đến người trên đất một cái, hai chân kẹp bụng ngựa, phóng vút đi.

    Người quỳ dưới đất lúc này mới ngẩng đầu lên, lau mồ hôi trên trán, thở nhẹ ra. Con người thật sự không thể quá hoàn mỹ, vị đệ đệ này của đương kim Hoàng thượng là vị Vương gia duy nhất có thể tùy ý xuất nhập kinh thành, thiên nhân chi tư, cơ trí hơn người, nhưng lại bị câm điếc. Cũng may mắn là hắn bị câm điếc nên tài năng mới không bị cố kỵ, được Hoàng thượng sủng ái tín nhiệm.

    Hiên Viên Sam cũng không thèm để ý đến việc hắn không thể nói, từ sau khi bị trúng độc lúc năm tuổi thì đã không thể nói chuyện. Có thể nghe thấy người khác nói, Khinh Ngũ lại cực kỳ hiểu tâm tư hắn, thường thường chỉ cần nhìn tư thế là biết hắn muốn nói gì. Mấy năm nay việc ‘nhìn người đoán ý’ đã thành thói quen.

    Ngựa vừa mới chạy được vài bước, Hiên Viên Sam đột nhiên nắm chặt dây cương, Khinh Ngũ cảnh giác nhìn ra bốn phía, “Vương gia?”

    Hiên Viên Sam nhìn lên một cây rậm rạp ven đường, giữa đám cành lá xanh tốt có thể nhìn thấy được bóng quần áo hồng nhạt.

    Kỳ An không thể lại một lần nữa bội phục vận khí không hay ho của chính mình.

    Sư phụ nói, “Tiêu gia tiểu Thất, ngươi đi đảo qua đám tảo.”

    Sư phụ nói, “Tiểu Thất gì gì kia, mau đi lên núi cùng sư phụ. Đi thực địa nhiều sẽ hiểu được dược tính và cách sử dụng của nhiều loại thuốc.”

    Cho nên nàng mới kiệt sức theo phía sau, không biết tại sao lão nhân kia lại có thể đi đứng nhẹ nhàng như thế, người mấy chục tuổi rồi mà đi đường núi cứ nhẹ như lông hồng. Nàng lại thở hổn hển theo sau, bĩu môi đuổi theo lý tưởng.

    Bốn phía đều là sơn thanh thủy tú, phong cảnh không tồi, nàng vén váy lững thững đi lên núi. Cuối cùng là… lạc!

    Nàng quyết định tìm đường xuống núi theo một dòng suối nhỏ. Đang nhàn nhã đi dạo, bỗng nhìn thấy một đại thụ hình thù kỳ quái, cành lá sum suê tươi tốt, thật là một nơi tốt để nghỉ ngơi. Nhẹ nhàng trèo lên, đu đu lắc lắc, cành cây thật là rắn chắc, lá cây thực sum xuê. Ân, không tồi, du du thiu thiu, nàng ngủ.

    Cho nên mới nói, nàng không rõ vì sao mà chỉ ngủ một giấc thôi cũng bị người ta bắt đi.

    Bịch một tiếng, đã bị đặt xuống trước mặt ai đó. Kỳ An đứng dậy nhìn, người kia bạch y tóc đen, tuấn mỹ bức người. Vì thế phải cảm thán, cổ đại không bị ô nhiễm, quả nhiên khắp nơi đều là mỹ nhân.

    Đáng tiếc nàng lại không hứng thú, tầm mắt nhanh chóng rời khỏi khuôn mặt đó, “Ta chẳng qua chỉ ngủ một giấc trên cây thôi.” Ngụ ý là cái gì nàng cũng không nghe thấy, không nhìn thấy.

    Hiên Viên Sam ngồi trên lưng ngựa nhìn xuống nữ nhân đang chật vật giải thích trên đất, không hề động lòng, nhưng Khinh Ngũ bên cạnh thì đưa mắt đánh giá kỹ Kỳ An, trong lòng âm thầm thấy kỳ lạ. Thật hiếm thấy, cư nhiên lại có một nữ nhân chỉ liếc mắt qua vương gia một cái rồi rời đi, mặt không đỏ, cũng không té xỉu, không kêu lên sợ hãi, giống như là liếc mắt qua một người bình thường vậy.

    Khinh Ngũ quay đầu nhìn lại Vương gia nhà mình. Không tồi, vẫn là phong hoa tuyệt đại, không hề thay đổi, như vậy là thẩm mỹ của nữ nhân này có vấn đề? Nhìn lại, nhãn tình nàng kia linh động như vậy, không phải là người mù chứ? Ngẫm lại càng cảm thấy được đạo lý, ông trời để Vương gia của hắn phong trần tuấn lãng lại không thể nói, thì nữ tử đang trên mặt đất này linh khí bức người, nên là người mù mới đúng. Như vậy mới có vẻ lão thiên công bằng, sẽ không đặc biệt thiên vị ai, thế thì tâm lý mới cân bằng, thiên hạ êm ả.

    Hiên Viên Sam cũng không để ý suy đoán của hắn, nha đầu kia rõ ràng không phải người mù, vì thế ngón trỏ động động, Khinh Ngũ thở dài, sau đó lớn tiếng nói, “Trói lại!”

    Kỳ An cũng không biết lúc này báo danh Tiêu Thất ra có hữu dụng hay không, cũng không rõ đối phương là đối tượng nào. Nam nhân có bộ dạng quá hoàn mỹ, bình thường cũng không làm cho người khác cảm thấy an toàn.

    Vì thế nàng không phản kháng, ngoan ngoãn để bị trói, bị ném lên ngựa.

    Vắt người trên lưng ngựa không cần nói cũng biết rất thống khổ, Kỳ An cố gắng động đậy, cố gắng cân bằng lại cơ thể, một bên kêu lên với người bên cạnh, “Vị đại ca này, ngươi có thể để ta ngồi thẳng lên không, chứ như thế này rất dễ bị sung huyết não, biến thành ngốc nghếch.”

    Thị vệ liếc mắt nhìn chủ tử, trên mặt hắn không có biểu tình gì, vì thế chỉ làm như không nghe thấy.

    Cũng may Kỳ An vốn không nghĩ rằng câu nói đầu tiên sẽ có hiệu quả nên tiếp tục nói: “Thị vệ đại ca, nếu ta biến thành ngốc nghếch, ngươi sẽ phải chăm sóc cho ta, chăm sóc cho một kẻ ngốc thật sự rất thống khổ…”

    Thị vệ cảm thấy choáng váng, nhìn thấy mấy người đi bên cạnh cũng đều là vẻ mặt ẩn nhẫn. Đã đi theo Vương gia nhiều năm, bọn họ đã sớm có thói quen kiệm lời, chưa từng có người nào bên Vương gia lại huyên thuyên không ngừng như vậy.

    Hắn tay ấn chuôi kiếm, “Không được phiền toái như vậy.”

    “Cái gì?’ Kỳ An ngửa đầu, ngươi bớt kiệm lời giúp ta có được không!

    “Một kiếm đi xuống sẽ không còn thống khổ.”

    Kỳ An nháy mắt mấy cái, “Vậy được rồi, ngươi một kiếm đi xuống đi.” Nhắm mắt lại, quả nhiên lại không một tiếng động.

    Tên thị vệ nhìn chủ tử vẻ cầu cứu, Hiên Viên Sam bình tĩnh nhìn về phía trước, im lặng như đã tiến vào lưỡng vong cảnh giới. Tên thị vệ phải chuyển hướng nhìn sang người phát ngôn của chủ tử.

    Tiếp thu tín hiệu cầu cứu, Khinh Ngũ cũng chỉ có thể quay ra trưng cầu ý kiến Vương gia. Bắt gặp sắc mặt Hiên Viên Sam, hắn dường như không thể tin được, dụi dụi mắt, hắn không nhìn lầm chứ, khóe miệng nhếch lên thế kia, có phải là đang tủm tỉm cười không?

    Nhéo đùi một cái, “Ai ui!” Đau quá, hóa ra không phải là mộng, Khinh Ngũ nhanh chóng phản ứng, “A Đinh, mau đặt nàng ngồi thẳng lên.”

    Kỳ An điều chỉnh tư thế một chút. Hoàn hảo! Cho dù có chết cũng không thể chết lúc máu đang chảy ngược được.

    Thắng làm vua, thua làm giặc. Mạnh được yếu thua.

    Kỳ An chấp hành một cách nghiêm túc câu nói này, cho nên không hề mở miệng giải thích nữa, biểu hiện phi thường hợp tác. Hiên Viên Sam vẫn bình tĩnh, nhưng Khinh Ngũ thì không. Suốt đường đi hắn liên tiếp đánh giá, phi thường kỳ quái sao Kỳ An này lại câm miệng. Nụ cười của Vương gia thật đáng tiếc lại không thấy nữa.

    Cả đường không nói gì, lúc vào đến cửa thành, Hiên Viên Sam liếc mắt nhìn Kỳ An một cái, quay ngựa lại chạy đi hướng khác.

    Kiến thức cổ đại của Kỳ An ít ỏi, nàng bị người ta nhốt lại, tùy ý quan sát một chút liền không biết đông tây gì nữa.

    Cảm giác thất bại. Chỉ là ngủ một giấc trên cây, cũng bị cấm sao?

    Cũng may hoàn cảnh của nhà tù này không tệ lắm, Kỳ An nhìn xung quanh một vòng. Ân, sạch sẽ khô ráo, không như những nhà tù thông thường. Ấn ấn bụng, không ăn một bữa coi như giảm béo vậy, nhưng không rửa mặt thì không tốt cho da chút nào.

    Nhắm mắt lại, nàng nhẹ nhàng nói, “Sở Sở bảo bối, ngủ ngon.” Trong mộng, có thể được nhìn thấy nữ nhi hay không? Chỉ mong được thấy nàng mà không phải thấy cha của nàng.

    Khinh Ngũ đứng trước mặt vương gia, lần đầu tiên cảm thấy đại não tê liệt.

    “Vương gia, nàng ngủ.”

    Hiên Viên Sam kinh ngạc nhìn hắn.

    Khinh Ngũ lần này không lý giải ý tứ của hắn, hay đúng hơn là không hiểu ý hắn. Hiên Viên Sam nâng bàn tay tôn quý mà một năm khó được một lần khoa lên, “Nàng không khóc? Không hét? Chỉ ngủ thôi sao?”

    Khinh Ngũ há mồm kinh ngạc, không thể ngờ vương gia lại dùng ngôn ngữ cử chỉ vì một người nào đó ngoài Hoàng thượng. Nhưng khi chạm phải cái nhìn âm trầm của chủ tử thì vội vàng định lại thần sắc, “Không khóc, không hét, cái gì cũng không liền ngủ, ân, còn giống như đang cười nữa.”

    Hiên Viên Sam nhếch miệng, tay lại nhẹ nhàng giơ lên, “Nàng là ai?”

    “Còn chưa tra ra. Nhưng mà Vương gia, ngài muốn xử trí nàng thế nào, giết, hay là thả?”

    Lần đầu tiên, Hiên Viên Sam không muốn đưa ra lựa chọn.
     
  5. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Chương 4: Khinh ly


    Kỳ An mở to mắt, như có như không thở dài, lại là một đêm không mộng mị.

    Nàng đứng dậy, đi đến cạnh cửa, nhẹ nhàng gõ gõ, “Có người không?”

    Tiếng trả lời rất nhanh truyền đến, “Chuyện gì?”

    “Nếu như tiện thì có thể mang cho ta một chậu nước rửa mặt không, nước không nóng quá không lạnh quá, 30 độ là tốt rồi. Đương nhiên nếu như tiện hơn thì mang thêm một chậu nước lạnh nữa, cám ơn!”

    Lặng im một lát, rồi có một thanh âm vang lên, thoáng mang theo nghi hoặc, “30 độ nghĩa là sao?”

    Một chút, Kỳ An khụ một tiếng, “Ách, cái đó, chính là không cần quá nóng, khỏa tay vào thấy không khác biệt lắm với độ ấm của tay là được.”

    Ngoài phòng thật lâu không truyền lại tiếng trả lời, nàng tạm thời cho rằng bọn họ đều nghe hiểu đi.

    Cửa mở ra, ánh sáng đột nhiên chiếu vào. Kỳ An đưa tay che mắt. Có vài người tiến vào.

    Kỳ An nháy mắt mấy cái, bất động thanh sắc, nàng cũng không nghĩ chỉ mỗi việc đưa một chậu nước rửa mặt mà phải làm phiền đến nhân vật cấp cao như vậy. Địch bất động ta cũng không động, Kỳ An nghĩ, sau đó tự thân rửa mặt, trước dùng nước ấm rửa sạch sẽ, sau dùng nước lạnh vỗ vỗ lên.

    Hiên Viên Sam thấy nữ tử kia hoàn toàn không để ý tới mình và đám người vừa đến, chỉ chăm chăm sửa sang dung nhan của mình. Khinh Ngũ ở bên cạnh thì bĩu môi, sửa soạn thì có ích gì, dù sao cũng sẽ không lọt vào mắt vương gia nhà hắn.

    Hiên Viên Sam quay đầu nhìn nhìn Khinh Ngũ, Khinh Ngũ hiểu ý, tiến lên từng bước hỏi, “Ngươi tên là gì?”

    “Tống Kỳ An.” Đây là hoàn toàn trả lời theo bản năng, cũng không phải nàng muốn giấu diếm gì đó.

    Hiên Viên Sam nhíu mày, Khinh Ngũ vội vàng lắc đầu, “Chưa từng nghe qua.”

    Kỳ An cố không tỏ ra coi thường, hắn muốn biết thì tự đi mà tra chứ! Lúc này nàng mới cảm thấy có điểm không thích hợp, vị đại nhân ra vẻ cao cao tại thượng này dường như có điểm kỳ quái a!

    Nàng đưa ánh mắt hồ nghi đảo quanh người Hiên Viên Sam, Hiên Viên Sam cũng nghênh đón ánh mắt nàng, nhãn tình không biểu hiện gì.

    Khinh Ngũ hiển nhiên là công phu tĩnh dưỡng còn chưa đủ, tiến lên chặn trước mặt Kỳ An, “Ngươi không biết xấu hổ sao, sao lại nhìn chằm chằm vào chủ tử ta như thế?”

    Hiên Viên Sam không động đậy, hắn biết, ánh mắt nàng kia có hoài nghi, có tò mò, nhưng tuyệt không có vẻ kinh diễm hay là ái mộ.

    Kỳ An nháy mắt mấy cái, giống như đã đưa ra kết luận, “Ngươi không thể nói?”

    Khinh Ngũ mặt đỏ phừng phừng, “Không thể nói cái gì? Chủ tử ta văn võ song toàn, thông minh tuyệt đỉnh, phong hoa tuyệt đại…” đáng tiếc là hắn quá bất bình cho chủ tử mà nói năng trở nên lộn xộn, ‘phong hoa tuyệt đại’ mà đặt trên người một nam tử thì có hơi…

    Không để ý tới Khinh Ngũ, kẻ đang điên cuồng huơ chân múa tay muốn giữ gìn hình tượng hoàn mỹ cho chủ tử, Kỳ An chỉ nhìn chằm chằm vào Hiên Viên Sam, hỏi, “Vậy có nghe thấy ta nói không?”

    Hiên Viên Sam nhìn nàng một hồi lâu rồi mới nhẹ nhàng gật đầu.

    Kỳ An cười tươi, “Vậy là tốt rồi, nếu ngươi không thể nói thì ta nói, ta không hề nghe thấy chuyện gì của ngươi cả. Đó là sự thật.” Nàng thu lại nụ cười, lễ phép hỏi, “Như vậy xin hỏi, ta có thể đi rồi chứ?”

    Trong phòng đột nhiên an tĩnh. Khinh Ngũ há miệng ra nửa ngày mới ngậm lại được. Quái nữ nhân này, lại có thể coi sự thiếu hụt của chủ tử hắn giống như quần áo thiếu đi một sợi vải vậy. Chẳng lẽ không hề cảm thấy chút nào tiếc hận, hay là chán ghét?

    Không có ai trả lời, Kỳ An lại hỏi lại, “Ta có thể đi rồi chứ?”

    Khinh Ngũ hếch cằm lên, “Tên kia, chủ tử của chúng ta không thể nói.” Cho nên ngươi không cần phải phản ứng như vậy chứ?

    Kỳ An gật gật đầu, “Ta biết, vậy ta có thể đi rồi chứ?” Giọng nàng đã không còn nhẫn nại.

    Khinh Ngũ nhìn về phía Hiên Viên Sam cầu cứu, hắn hoàn toàn không phải là đối thủ của nữ nhân này.

    Hiên Viên Sam nhẹ lắc lắc đầu, Khinh Ngũ sửng sốt, lắc đầu thế này là ý tứ gì, mười mấy năm qua, đây là lần đầu tiên hắn hoàn toàn không hiểu ý chủ tử.

    Hiên Viên Sam hoa tay múa chân. Đó là một đôi tay thon dài tao nhã, nhưng Kỳ An lại không có tâm tình thưởng thức, suy sụp hạ vai xuống, “Ta nói gì ngươi cũng không thèm nghe, không để ta rời đi thì muốn gì chứ?”

    Những ngón tay chợt cứng đờ trên không trung, Hiên Viên Sam quay đầu thật chậm về phía Kỳ An, trong đôi mắt thần sắc phức tạp. Khinh Ngũ cũng vô cùng kinh ngạc, run run chỉ tay vào Kỳ An, kêu to lên, “Ngươi, ngươi hiểu chủ tử ta đang nói gì?” Hắn nhớ năm đó, để hiểu được ý tứ của chủ tử nhà mình, hắn đã phải tìm tòi học hỏi suốt một năm trời, hơn nữa, hắn và chủ tử lớn lên cùng nhau, sớm chiều ở chung, mới miễn cưỡng có thể tâm ý tương thông. Nữ nhân này mới ngắn ngủn có một ngày, sao lại có thể hiểu được?

    Khinh Ngũ không thể nói nên lời, Kỳ An lập tức nhìn về phía Hiên Viên Sam, hai tay vũ động trong không trung, “Ta muốn về nhà.”

    Vẫn cảm thấy việc không thể nói, chỉ có thể khoa tay múa chân là một loại khuất nhục, cho nên trừ phi đứng trước mặt hoàng huynh, Hiên Viên Sam rất ít khi sử dụng ngôn ngữ của người câm điếc. Khinh Ngũ hiểu tâm ý của hắn, mặc dù cũng có lúc “dịch hiểu” lệch lạc, nhưng cũng không quá xa, cho nên hắn đã sớm có thói quen trầm mặc. Giờ nữ tử trước mặt sử dụng ngôn ngữ của người câm điếc, hắn lại không thấy khó coi. Hiên Viên Sam an tĩnh nhìn mười ngón tay nàng đang linh động tung bay tại không trung, trong lòng lại sóng ngầm cuồn cuộn.

    Mắt thấy vẫn không có được câu trả lời thuyết phục, Kỳ An tiếp tục khoa tay múa chân, “Ta thật sự không nghe, không thấy bất cứ cái gì hết, các ngươi rốt cục muốn thế nào mới tin tưởng ta?”

    Hiên Viên Sam rốt cục nâng tay lên, trước ánh mắt không thể tin nổi của Khinh Ngũ, nhẹ nhàng nhếch khóe miệng, “Ngươi có biết ta là ai không?”

    Ai biết hắn là cái khỉ gì chứ! Kỳ An mất kiên nhẫn ngồi xuống, nhịn xuống tức giận, mở miệng, “Vị đại ca này, chúng ta mới lần đầu gặp mặt, ngươi cũng không phải là đại minh tinh, ai biết được ngươi là ai chứ.”

    Khóe miệng nhẹ nhàng cong lên, ngón tay của Hiên Viên Sam tao nhã đưa ra đáp án, “Như vậy, ngươi liền không thể đi.”

    Mẫu hậu có nói qua, nếu có một ngày hắn gặp được một nữ tử không vì thân phận của hắn mà hoa mắt, không vì vẻ ngoài của hắn mà si mê, không vì chỗ thiếu hụt của hắn mà ghét bỏ, không vì hắn miệng không thể nói mà thương hại, thì nhất định phải bắt lấy, tuyệt đối không thể buông tay.

    Kỳ An cũng không biểu hiện gì thêm, chuyển sang nói với Khinh Ngũ, “Nếu không cho ta đi, phiền ngươi chuẩn bị điểm tâm cho ta, ta đói bụng rồi.”

    Khinh Ngũ chỉ cảm thấy mọi việc xảy ra sáng nay nhất định đều là mộng ảo, cho nên hắn mới gặp hết thảy quái dị như vậy! “Nga!”, đáp ứng một tiếng, hắn mông lung đi ra.

    Hiên Viên Sam nhếch nhếch lông mày, Khinh Ngũ vốn xưa nay chỉ nghe mệnh lệnh của hắn lại cư nhiên không để ý đến bản thân đang bên cạnh hắn không có ý chỉ gì, đi nghe lời của một người khác.

    “Ta đưa ngươi về nhà!” trước con mắt mở lớn của Kỳ An, Hiên Viên Sam nở nụ cười, đưa nàng về nhà, sau đó sẽ ra quyết định.

    Có lẽ đầu của cổ nhân cấu tạo không giống người hiện đại nên không thể theo lẽ thường mà phỏng đoán.

    Kỳ An bĩu môi, bất kể hắn nghĩ gì, quan trọng là có thể để nàng về là tốt rồi.

    Hiên Viên Sam chậm rãi trở lại phòng ngủ, nửa ngày sau trong phòng mới truyền ra động tĩnh. Khinh Ngũ đang cầm ấm trà, đứng im không nhúc nhích, vừa rồi hắn không hiểu sai chứ, vương gia muốn hắn đem đến trang phục đẹp mắt một chút ư?

    Trang phục đẹp mắt một chút? Trời sắp mưa sao? Một người luôn luôn tối khinh thường tướng mạo của chính mình, cư nhiên có một ngày lại chú ý thế! Khinh Ngũ đáng thương hôm nay chịu nhiều đả kích như vậy, đã cảm thấy không chịu nổi rồi.

    Mọi thứ chuẩn bị xong xuôi, Hiên Viên Sam đứng bên một con ngựa, thấy Khinh Ngũ dẫn Kỳ An bước tới gần, khóe miệng không kìm được mỉm cười.

    Đáng tiếc là có vài thời điểm, ông trời luôn ghét bỏ những kẻ vận khí tốt, một con ngựa phi như bay đến, đứng sừng sững trước mặt Hiên Viên Sam, đưa tới một phong thư.

    Hiên Viên Sam biến sắc mặt, cất thư vào lòng, khó xử nhìn về phía Kỳ An.

    Kỳ An ngoài cười nhưng trong không cười, “Vị đại nhân này, đừng nói là ngươi đổi ý, không thả ta đi nha, bổn cô nương ghét nhất là kẻ không giữ chữ tín.”

    Hiên Viên Sam vung tay lên, ý bảo Khinh Ngũ, “Đưa nàng trở về.” Sau đó nhìn thật sâu vào Kỳ An rồi quay người lại, vội vã đi vào trong phủ.

    Khinh Ngũ không đưa Kỳ An đi được bao xa, vừa đến một ngõ nhỏ, Kỳ An liền khẽ kêu lên một tiếng. Xe ngựa dừng lại, Kỳ An liền nhảy xuống, lập tức chạy về phía một người đằng trước.

    Hiên Viên Ký giữ chặt lấy nàng, gấp gáp nói, “Ngươi chạy đi đâu vậy? Ngươi có biết ta tìm ngươi một ngày rồi không? Ngươi làm cho bao nhiêu người lo lắng chết đi được có biết hay không?”

    Kỳ An lấy tay xoay mặt hắn theo hướng khác, “Không phải ta đã trở lại sao? Đi về trước rồi nói.” Ngàn vạn lần không thể để hắn và bọn Khinh Ngũ gặp nhau, bằng không sẽ lộ ra chuyện nàng là Tiêu Thất mà không phải Kỳ An. Tuy rằng không phải cố ý, nhưng đối với bọn họ mà nói thì đó đúng là một lời nói dối. Có thể thấy được nam nhân kia không phải nhân vật đơn giản, điều nàng hiện tại muốn nhất chính là đơn giản, cho nên nhiều một chuyện không bằng ít một chuyện, mà tốt nhất là vĩnh viễn không cần có chuyện.

    Khinh Ngũ ngăn thị vệ lại, không đi lên, chỉ đứng nhìn thái tử điện hạ ôm nữ nhân kia lên ngựa, nghênh ngang mà đi.

    Đêm khuya, Hiên Viên Sam đứng trước cửa sổ, nghe Khinh Ngũ báo lại, “Vương gia, vị cô nương kia là nữ nhân của thái tử điện hạ. Lúc thái tử điện hạ nhìn thấy cô nương trên đường cái thì rất là kinh hỉ, ôm nàng cùng ngồi trên một con ngựa. Nô tài nghĩ không cần phải gây ra những hiểu lầm không cần thiết nên không lộ diện.”

    An tĩnh đến kinh ngạc. Ngừng một chút, Khinh Ngũ kêu lên, “Vương gia?”

    Hai con mắt tối như mực, Hiên Viên Sam nhìn ra ngoài cửa sổ, không thấy đến một ánh sao, mãi sau hắn mới khoát tay áo, ý bảo Khinh Ngũ đi xuống. Nữ nhân trong thiên hạ đều có thể tranh thủ, nhưng nếu là nữ nhân của cháu ruột, lại biến thành cấm kỵ.

    Khinh Ngũ đi vài bước lại quay đầu lại nhìn, chỉ cảm thấy giờ khắc này, bóng dáng chủ tử thật cô đơn. Hắn không khỏi bật cười tự gõ đầu mình, chủ tử không phải vốn vẫn độc thân hay sao, sao hôm nay lại thấy khác đi chứ! Lúc đi tới cửa rồi lại không nhịn được quay lại lần nữa, trong người cảm thấy là lạ, hình như là đau lòng.
     

Chia sẻ trang này