Trời Sinh Lạnh Bạc - Tinh Không Thuyết [ 80 Chương ]

Thảo luận trong 'Xuyên Không' bắt đầu bởi Nhược Lan, 3/10/16.

  1. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Ngoài ý muốn



    Lúc Kỳ An mở mắt, đèn đã đốt sáng trưng.

    Chuyện xảy ra hôm qua tựa hồ như một giấc mộng, tỉnh lại đã ở trong căn phòng quen thuộc.

    Ngón tay vừa động mới phát hiện trên tay hơi nặng, vừa quay đầu đã thấy một mái đầu đen nhánh.

    Dường như nhận thấy động tĩnh của nàng, Hiên Viên Sam ngẩng đầu lên, nắm tay nàng, ánh mắt lưu chuyển đầy vui mừng.

    Nàng nhìn thấy hắn, thiển thiển cười.

    Hiên Viên Sam chậm rãi cúi người xuống, ghé mặt sát mặt nàng, cho đến lúc cả hai có thể nghe thấy cả tiếng thở của nhau. Hắn mặt mày như họa, cười tươi khóe miệng, kêu “Kỳ An!”

    Rõ ràng không có thanh âm mà lại cảm thấy được lời nói kia tràn đầy vui sướng.

    “Kỳ An!” hắn thì thào gọi, nhẹ nhàng nhắm mắt.

    “Thực xin lỗi!” nàng nói.

    Hiên Viên Sam mở mắt, có chút khó hiểu nhìn nàng.

    Kỳ An nâng tay ôm thắt lưng hắn, “Đều ta tại ta không sớm phát hiện đã có bầu, mới thiếu chút nữa làm hại cục cưng. Tuy nhiên…” sắc mặt nàng đỏ lên, tiếng nói cực nhỏ, “Ta không ngờ rằng mới một lần đã… Hơn nữa, hơn nữa hắn lại không làm ầm ĩ gì cả, làm ta không có cảm giác gì.”

    Bàn tay nhẹ nhàng xoa lên bụng nàng, Hiên Viên Sam tươi cười, “Đó là đương nhiên, hắn làm sao làm ầm ĩ phiền tới mẫu thân, hắn là hài tử của ta mà!”

    “Chàng cho rằng hắn giờ đã biết đau lòng cho người khác sao?” Kỳ An trừng mắt liếc hắn, cười mắng.

    Hiên Viên Sam không nói gì, chỉ ôm nàng.

    “Kỳ An, ta sẽ tới chỗ Hoàng thượng xin hôn thư, đợi bọn Tiêu Vinh tới kinh thành, chúng ta sẽ thành thân!”

    Kỳ An nhìn hắn “Bọn họ sẽ đồng ý chứ?”

    Những người đó, dòng họ hoàng thất, sĩ tộc đại phu. Hiên Viên Sam dù có kinh tài tuyệt diễm cũng khó ngăn miệng chúng nhân.

    Thân vương chính phi lại là kẻ bị chồng ruồng bỏ, làm sao có thể?

    Nụ cười trên mặt Hiên Viên Sam không thay đổi, “Tất cả đã có ta!”

    Kỳ An đưa tay giữ mặt hắn, “Chàng nói cho ta nghe đi!”

    Nàng không muốn để một mình hắn chịu trách nhiệm. Thêm một người, cho dù không thể giúp đỡ gì, coi như là chia sẻ cũng tốt.

    Hiên Viên Sam mím môi, không nói gì.

    Kỳ An chăm chú nhìn hắn một hồi, bỗng nhiên nhăn mặt, vỗ vỗ bụng.

    “Kỳ An?” Hiên Viên Sam vội vàng xoay người ngồi dậy, mặt biến sắc.

    “Ôi ta đau bụng, tâm tình không tốt là đau bụng!” sau đó liếc mắt nhìn Hiên Viên Sam.

    Thần sắc trên mặt Hiên Viên Sam thay đổi mấy lần, cuối cùng buồn cười liền cười ha hả, mày kiếm dương lên.

    “Bộ dáng vừa rồi của nàng nên gọi Lãng nhi đến xem!”

    Kỳ An không thấy có gì không đúng, liền nói khoác không biết ngượng, “Lãng nhi đến xem cũng không có gì ngạc nhiên, chiêu này của hắn cũng là học từ nương hắn là ta!”

    Sau một lúc cười đùa, Hiên Viên Sam mới trả lời nàng,

    “Hoàng huynh sẽ không gây khó dễ. Những người khác thì nghĩ thế nào cũng mặc kệ, hừ!” Hiên Viên Sam nhướng mày, “Năm nay thiên tai, vùng Giang Hoài mùa màng thất bát!”

    Kỳ An mở to hai mắt, “Chàng nói đất phong của chàng thất thu?”

    Hiên Viên Sam cười, trong vẻ tươi cười lại ẩn ẩn lạnh lùng, “Cứ báo ba năm thất thu, cần cứu tế một nửa quốc khố, xem những người kia còn có thể kêu gào gì nữa?”

    Kỳ An nuốt nước bọt, “Ngay cả Hoàng thượng chàng cũng dám uy hiếp?”

    “Ta sao lại đi uy hiếp hoàng huynh, chắc là hoàng huynh dùng lý do này uy hiếp những người đó!”

    “Nếu bọn họ vẫn khăng khăng giữ nguyên tắc, không chịu bỏ qua thì sao? Chàng cũng biết, có vài người rất cố chấp, thà chết chứ không chịu khuất phục!” Kỳ An tiếp tục hỏi.

    “Nếu quả thật quá phiền toái…” Hiên Viên Sam cười, cầm tay nàng, “Vậy thì bỏ qua đi, chỉ là một Vương gia mà thôi, ai thích làm thì làm.”

    Như vậy cũng được sao? Kỳ An nhìn vẻ bình tĩnh thong dong trên mặt hắn, không khỏi nở nụ cười, quả nhiên là cố chấp hơn bình thường.

    Tuy nhiên, nàng thích, “Được!” nàng nói.

    “Tiểu Thất, ngươi tìm ta?” Hồ thái y hấp tấp chạy tới.

    Hiên Viên Sam cực bất mãn trừng mắt nhìn Hồ thái y, uổng cho hắn thân làm đại phu, lại là sư phụ người ta, chẳng lẽ không biết phụ nữ có thai cần an tĩnh hay sao? Hắn lớn tiếng như vậy còn không ồn phiền Kỳ An sao?

    Kỳ An đáp lời, “Sư phụ!”

    Hồ thái y đã đặt tay lên tay nàng, nửa ngày sau mới nói, “Không có gì mà, tiểu Thất ngươi bảo ta tới làm gì?”

    Kỳ An cười cười, “Hiên Viên, chàng ra ngoài một lát, ta có chuyện muốn nói với sư phụ.”

    Hiên Viên Sam nhíu mày, ngồ yên không động đậy.

    “Hiên Viên!” Kỳ An lắc lắc tay hắn.

    Hiên Viên Sam giơ tay lên, “Chuyện về thân thể nàng sao? Ta muốn nghe, ta không muốn lo lắng.”

    Kỳ An lắc đầu, “Không phải, là việc khác.”

    Mắt Hiên Viên Sam hiện lên một chút ảm đạm, nhưng vẫn đi ra ngoài.

    “Nói đi, có chuyện gì, sao lại phải bắt hắn tránh mặt?” Hồ thái y vuốt vuốt râu.

    Kỳ An dừng một chút, cao giọng gọi, “Trường Khanh!”

    “Dạ!” tiếng Trường Khanh vang lên cạnh cửa.

    “Ta có việc cần nói với sư phụ.” Kỳ An chỉ nói một câu liền nghe thấy tiếng bước chân Trường Khanh rời đi. Sau một lát, trên nóc nhà có gió thổi qua, rồi lập tức khôi phục yên tĩnh.

    Kỳ An lúc này mới cười đáp, “Ta đã tìm được phương pháp điều trị cho Hiên Viên!”

    ————

    Hiên Viên Sam không biết bọn họ thảo luận chuyện gì, hắn đứng trong sân nghe thấy tiếng ghế dựa đổ xuống đất đánh rầm.

    Hắn khẩn trương bước vài bước về phía phòng, lại ngừng lại, nghiêng tai lắng nghe, tựa hồ có tiếng gì khác.

    Tuy nhiên, một lát sau lại vang lên thanh âm Hồ thái y, cực kỳ kinh ngạc, “Cái gì?”

    Nửa ngày sau, cửa phòng mở ra, Hồ thái y quả thực nhảy từ trong phòng ra, “Không được! Không đồng ý! Lão phu tuyệt đối không đồng ý!”

    Hiên Viên Sam mở to hai mắt nhìn, bởi vì Kỳ An còn không đi giày cũng đuổi theo ra, túm lấy tay áo Hồ thái y, lắc lắc, “Sư phụ, người đừng có xúc động như vậy. Sư phụ cẩn thận nghĩ mà xem, có sư phụ ở đó, ta làm sao có chuyện gì được?”

    Mặt Hồ thái y đỏ lên, “Không đồng ý! Kiên quyết không đồng ý!”

    Một bên giật áo ra khỏi tay Kỳ An, một bên đi ra ngoài.

    Lúc đối diện với Hiên Viên Sam, khí huyết trên mặt lại càng cuồn cuộn dâng trào, chỉ vào mặt Hiên Viên Sam mà mắng, “Lúc trước nhìn thấy đã không vừa mắt, hiện giờ nhìn thấy, hừ hừ, cũng không khá hơn chút nào!”

    Hiên Viên Sam sờ sờ mặt, có chút mờ mịt, nhưng phản ứng vẫn rất nhanh, tiến lên ôm lấy Kỳ An, dùng áo dài che chân nàng, liếc mắt nhìn nàng vẻ không đồng ý.

    Kỳ An cũng không kịp nói gì với hắn, hai mắt chỉ ngóng theo Hồ thái y ngoài cửa, “Sư phụ, người dùng góc độ người làm y nhìn xem sao!”

    “Ta trước tiên vẫn là sư phụ ngươi!” Hồ thái y quát, tức giận chạy ra ngoài.

    “Sư phụ!” Kỳ An ở phía sau kêu to, nhìn hắn vẫn đi ra không quay đầu lại, thở dài một tiếng, “Hóa ra có chút tiếc nuối, đúng là cả đời không thể bù lại. Sư phụ, ta chỉ là làm sai một lần, người lại muốn cuộc sống sau này của ta mỗi lần đối mặt đều thấy áy náy!”

    Cước bộ Hồ thái y chậm lại.

    Kỳ An tiếp tục nói, “Mà thôi, mà thôi, nửa đời trôi qua, tuổi già sẽ nhanh đến. Nhiều nhất là về sau nén giận, ngoan ngoãn phục tùng, coi như là thiếu nợ hắn!”

    Hồ thái y cũng từ từ quay lại, đứng trước mặt Kỳ An, râu vẫn còn run run, hiển nhiên là tức giận. Thở hổn hển một hồi, mới quát, “Ai nói ngươi thiếu nợ hắn? Ngươi không thiếu nợ ai hết, ai dám để ngươi oan ức?”

    Rồi đẩy cửa đi vào, quay đầu bảo, “Ngươi còn không lại đây từ từ giảng cho lão phu?”

    Kỳ An cười, giật nhẹ ống tay áo Hiên Viên Sam, “Để ta xuống!”

    Hiên Viên Sam mơ hồ đặt Kỳ An lên giường, lại bị Hồ thái y đuổi ra ngoài.

    “Bọn họ làm cái quỷ gì trong đó vậy?” Hiên Viên Sam hỏi Khinh Ngũ.

    Khinh Ngũ sờ sờ mũi, quay đầu hỏi Trường Khanh bên cạnh, “Bọn họ làm cái quỷ gì trong đó vậy?”

    Trường Khanh liếc hắn một cái, “Tiểu thư đang nói chuyện, Hồ thái y đang nghe!”

    Khinh Ngũ nhất thời chết đứng.

    Trong lúc đó, Hồ thái y tiếp tục xem mạch Kỳ An, xác nhận rồi lại xác nhận, mới nói, “Ngươi khẳng định không sao?”

    Kỳ An cười, vỗ về bụng, “Cục cưng chưa thành hình, sinh chung sẽ không bám vào, lại cùng cốt nhục với hắn, lúc này dẫn sinh chung trong cơ thể hắn ra là tốt nhất.”

    Hồ thái y thở dài, “Thân thể ngươi vốn khỏe mạnh, cũng không có gì đáng lo, nhưng trải qua chuyện hôm qua, thai vị sai lệch, có chút hung hiểm.”

    Kỳ An lắc đầu, “Không sao. Chúng ta phong bế huyệt trên tay, tự nhiên sẽ không ảnh hưởng đến cục cưng.”

    “Vậy còn ngươi, dẫn sinh chung sẽ chịu đau đớn toàn tâm, ngươi có thể chịu được, giữ cho lòng thanh tĩnh? Nhất là lúc này ngươi đang mang thai, sẽ yếu đi.”

    Kỳ An cúi đầu, trên mặt hiện lên vẻ ảm đạm, “Ta chịu được.”

    “Tiểu Thất, ngươi cũng biết, nếu ngươi bị động, chẳng những không dẫn sinh chung ra được mà còn ảnh hưởng đến thai nhi trong bụng.”

    Kỳ An xiết chặt tay, “Sư phụ, ta từng chịu đau thương hơn thế này nhiều, ta đương nhiên chịu được.”

    Ánh mắt Hồ thái y ngưng trụ.

    Kỳ An nhìn đầu ngón tay đã trắng bệch, “Sư phụ, ta chịu được.”

    Nàng đương nhiên chịu được đau đớn, cho dù đau tới khắc cốt, nàng vẫn có thể mỉm cười.

    “Hiên Viên Sam, chỉ mong hắn đáng giá để ngươi làm thế!” Tay Hồ thái y chậm rãi chụp lên đầu nàng.
     
  2. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Nhất định



    Hoàng thượng nhìn phong thư trong tay, nửa ngày sau mới đứng dậy.

    Trên tờ giấy chỉ có một câu, “Hôn kỳ của tiểu thư đã tới, trừ Tiêu Quý lưu thủ, chúng tướng thỉnh chỉ hồi kinh, mong Hoàng thượng ân chuẩn.”

    Một hồi lâu sau, Hoàng thượng lại đi trở về bên cạnh bàn, cầm lấy bút lông viết một chữ thật to, “Chuẩn!”

    —————–

    Một ngày này, trời trong nắng ấm.

    Lãng nhi ngồi trong lòng Kỳ An, trong mắt tràn đầy ngạc nhiên, “Nương, ở đây có tiểu muội muội sao?”

    Kỳ An buồn cười vuốt tóc hắn, “Sao Lãng nhi biết được là tiểu muội muội?”

    Lãng nhi cẩn thận sờ một chút, vừa chạm vào lại rụt tay rất nhanh, “Lãng nhi muốn có muội muội, nương có thể sinh một muội muội không?”

    “Chuyện đó nương không quyết định được.”

    “Người có thể quyết định là phụ thân sao?” Lãng nhi chớp chớp mắt, “Phụ thân hiểu rõ nương nhất, nương nói cho phụ thân biết nương muốn sinh một muội muội, phụ thân nhất định sẽ phóng một muội muội vào trong bụng nương. Nương, nương đi nói với phụ thân được không?”

    “Lãng nhi!” Kỳ An ôm chầm hắn, lau mồ hôi trên mặt hắn, “Không thể như vậy nha, mặc kệ là đệ đệ hay muội muội đều là con của nương. Lỡ đó là một tiểu đệ, hắn nghe thấy Lãng nhi nói sẽ rất buồn a!”

    Lãng nhi nghiêm mặt nửa ngày, cúi đầu đặt tay lên bụng Kỳ An, “Cục cưng đừng buồn nha, ca ca thương ngươi!”

    Sau đó, ghé vào tai Kỳ An, nhỏ giọng nói, “Nương, nếu là một đệ đệ, chúng ta về sau lại sinh thêm một muội muội được không?”

    Kỳ An hôn nhẹ lên mặt hắn, “Tại sao Lãng nhi lại muốn có muội muội?”

    Lãng nhi suy nghĩ hồi lâu mới cố gắng kiễng chân ôm cổ nàng, vỗ vỗ lưng nàng, “Bởi vì nương luôn nhớ tới Sở Sở tỷ tỷ, nên chúng ta muốn có muội muội, sẽ gọi nàng là Hiên Viên Sở Sở. Như vậy, chúng ta không có Sở Sở tỷ tỷ thì sẽ có Sở Sở muội muội, nương sẽ không phải khóc nữa.”

    Trong lòng ấm áp, Kỳ An ôm chặt Lãng nhi. Một lâu sau mới buông ra, nhéo nhéo má hắn, “Lãng nhi, nương rất vui. Nhưng Sở Sở tỷ tỷ là Sở Sở tỷ tỷ, muội muội là muội muội, về sau Lãng nhi nhà chúng ta vừa có Sở Sở tỷ tỷ lại có cả muội muội, nhất định sẽ rất hạnh phúc. Nếu Sở Sở tỷ tỷ biết Lãng nhi đem tên nàng cho người khác sẽ nói Lãng nhi không ngoan đó!”

    Sở Sở vĩnh viễn chiếm một vị trí bất biến trong lòng nàng, không thể thay thế, cũng không muốn thay thế.

    Nỗi đau mất đi Sở Sở chính là quá khứ không thể xóa nhòa. Nàng sẽ nhìn thẳng vào, sẽ nhớ tới để càng quý trọng hạnh phúc hiện tại.

    Nên nàng nói, “Giờ phút này, người ta yêu nhất chính là tiểu Lãng nhi nhà chúng ta!”

    “Lãng nhi sớm biết mà!” Lãng nhi thỏa mãn reo lên. Nương đương nhiên yêu hắn nhất, hắn luôn biết mà.

    “Tiểu thư!” Quản gia lau mồ hôi chạy tới.

    Sắc mặt Trường Khanh biến đổi, hắn cảm thấy mỗi lần lão quản gia tiến vào với vẻ mặt này, chắc chắn là không có chuyện gì tốt.

    “Tiểu thư, Lạc Hoài Lễ tướng quân tới chơi.”

    Lạc Hoài Lễ? Mí mắt Trường Khanh giật một cái, không biết vì sao cảm thấy thanh kiếm bên người có chút nóng nảy.

    “Hắn có chuyện gì?” Kỳ An quay đầu hỏi. Nếu như việc không quan trọng, thật sự là không muốn gặp hắn.

    Quản gia nhìn Lãng nhi trong lòng nàng, liên tục lau mồ hôi, “Lạc tướng quân nói hắn muốn gặp Lãng nhi thiếu gia.”

    Kỳ An nhìn hài tử một cái, không nói gì.

    “Nương?” thấy nàng trầm mặc, Lãng nhi cúi đầu gọi một tiếng.

    Kỳ An mím môi, xoa xoa đầu hắn. Quản gia đứng yên một bên nhìn thần sắc nàng.

    Kỳ An thở dài, quay đầu nói, “Để hắn vào đi!”

    Cho dù vợ chồng đã ly hôn, cho dù không muốn Lãng nhi gặp hắn, nhưng hắn cũng có quyền thăm hỏi chứ?

    Lạc Hoài Lễ đi vào, vẫn còn ặc triều phục, anh khí bức người. Ngay cả Lãng nhi cũng trộm liếc mắt đánh giá vài lần mới lùi lại trong lòng Kỳ An.

    “Tiểu Thất!” Lạc Hoài Lễ cười nhìn Kỳ An rồi mới quay sang nhìn Lãng nhi, nụ cười trên mặt trở nên sáng ngời, “Lãng nhi!” hắn chờ mong nhìn Lãng nhi.

    “Lạc thúc thúc!” Lãng nhi kêu một tiếng, quang mang trong mắt hắn thoáng tối sầm, rồi lại khôi phục rất nhanh, cười lên, “Ngoan!”

    Sau đó là lặng im, lặng im khiến người ta khó chịu.

    “Lãng nhi!” Lạc Hoài Lễ đến gần vài bước, ngồi xồm xuống, “Ta có thể ôm con một cái không?”

    Lãng nhi không động đậy, chỉ không ngừng nhìn hắn.

    Kỳ An đánh giá thần sắc hắn một chút, hỏi “Ngươi định đi đâu?”

    Lạc Hoài Lễ quay đầu, nửa ngày mới nhẹ nhàng cười, trong tiếng cười chứa đựng chua sót, “Tiểu Thất, đúng là nàng hiểu ta.”

    Kỳ An không nói gì, hai tay vội vàng vuốt vuốt nếp nhăn trên quần áo Lãng nhi.

    Lạc Hoài Lễ cũng không tiếp tục, nói tiếp chỉ thêm đau lòng mà thôi.

    Hắn nói nhanh, “Vài vị tướng Tiêu gia lĩnh chỉ hồi kinh, trong quân thiếu người, Hoàng thượng điều động người bổ sung, ta cũng ở trong số đó.”

    Hồi kinh? Kỳ An nhìn Trường Khanh, Trường Khanh lại nhìn chằm chằm mặt đất, nghiên cứu mấy con kiến đang bò qua.

    Kỳ An day trán, không phải là nguyên nhân nàng vừa nghĩ tới chứ? Quân Tiêu gia là vì hôn lễ của nàng? Nàng vốn nghĩ Tiêu Vinh chỉ chọn vài đại biểu đến thôi, hiện tại xem ra động tĩnh vô cùng lớn đây. Thật đau đầu! Có đôi khi không thể không nói, đám già trẻ kia tùy hứng đúng là làm người ta phát điên. Ai nói bọn họ cơ trí bình tĩnh, lấy một chọi trăm? Thật sự hoài nghi, không biết quân đội kia dũng mãnh thiện chiến như thế nào, lại trừng mắt nhìn Trường Khanh một cái.

    Trường Khanh là ai? Đó chính là người ở bên nàng nhiều nhất, lập tức hiểu ý nàng, “Tiểu thư, hiện giờ cũng không có chiến sự, Tiêu thúc thúc bọn họ rời đi một thời gian cũng không sao. Huống chi, đã có các phó tướng ở lại, nếu mọi chuyện xảy ra đều phải dựa vào bọn Tiêu thúc thúc, hừ, như vậy bọn người kia cũng phải rèn rũa thêm nữa.”

    Lạc Hoài Lễ lại nhìn về phía Lãng nhi, nói, “Ta đi, ba tháng sau sẽ về.”

    “Sao lại lâu như vậy?” Kỳ An có chút kinh ngạc.

    Lạc Hoài Lễ cười cười, “Còn có vài việc muốn làm. Sẽ rất lâu không gặp được, Lãng nhi, có thể ôm ta một cái không?”

    Kỳ An cúi đầu, không hỏi vì sao hắn lại rời đi lúc này, cũng không hỏi bằng vào thân phận của hắn, loại chuyện này không cần hắn đích thân làm.

    Lạc Hoài Lễ cũng không nói, là hắn tự nguyện xin đi.

    Nhìn thê tử mình yêu sâu sắc từng bước một rơi vào vòng tay người khác, hắn không tự tin có thể chịu được nỗi đau xót này.

    Lại nhớ tới lúc trước, khi hắn và Long Liên thành thân, tiểu Thất làm sao có thể cười mà nhìn; nghĩ đến lúc hắn ôm Long Liên vào lòng, tiểu Thất trằn trọc thế nào. Đúng là không tự mình trải qua sẽ vĩnh viễn không hiểu được.

    Trong lòng có chút chua chát, Kỳ An đứng dậy, nói với Lãng nhi, “Lãng nhi ở đây chơi cùng Trường Khanh thúc thúc một lát, nương hơi mệt, nương về phòng trước.”

    Lãng nhi nhìn Lạc Hoài Lễ một cái, miệng liền mếu, kéo áo Kỳ An, “Nương, Lãng nhi cùng nương và tiểu bảo bảo đi ngủ!”

    Kỳ An giật mình quay đầu đi, “Lãng nhi, ôm thúc thúc một cái được không?”

    Lãng nhi nhìn nàng, sụt sịt mũi, đi tới trước mặt Lạc Hoài Lễ.

    Lạc Hoài Lễ giang tay ôm hắn, ôm thật chặt, mắt cay cay, có cái gì đang muốn trào ra.

    Tiểu hài tử bé bỏng trong lòng đúng là nên được bảo vệ thật tốt, sao hắn lại bỏ lỡ?

    “Lãng nhi, Lãng nhi…” hắn gọi, thanh âm dần dần khàn khàn.

    Lãng nhi không rên một tiếng, ngoan ngoãn để hắn ôm.

    Một hồi lâu sau Lạc Hoài Lễ mới bình tĩnh lại, hôn một cái lên trán Lãng nhi, buông hắn ra, “Lãng nhi, con phải ngoan ngoãn nghe lời nương, ta trở về sẽ tới thăm con.”

    Lãng nhi nhìn hắn, đôi mắt to chớp chớp, “Lãng nhi từ trước tời giờ đều rất ngoan, vẫn rất nghe lời nương.”

    “Đúng! Lãng nhi đương nhiên rất nghe lời!” Không nghe lời, là hắn. Lạc Hoài Lễ hít sâu một hơi, đứng dậy, “Tiểu Thất, cám ơn nàng. Ta đi trước!”

    “Ân!” Kỳ An cúi đầu lên tiếng.

    Lạc Hoài Lễ xoay người sải bước rời đi. Hắn đi rất nhanh, không hề quay đầu lại. Nhưng tấm lưng thẳng và cứng rắn kia lại chứa đựng vài phần hiu quạnh.

    Kỳ An không nhìn hắn. Có một số việc, một số người, một khi bỏ qua, sẽ thật sự biến mất.

    Lãng nhi là bảo bối của nàng, là bảo bối nàng vượt qua tuyệt vọng bi thương mà có.

    ————-

    Trong cung, hoàng hậu chủ động cầu kiến Hoàng thượng, quả là việc hiếm có.

    Hoàng thượng ngồi ngay ngắn trước bàn, hoàng hậu đứng bên cửa sổ.

    Nửa ngày, hoàng hậu phá vỡ trầm mặc, tươi cười dịu dàng đoan trang.

    “Người điều binh khiển tướng chỉ là để chủ tướng Tiêu gia có thể hồi kinh tham dự hôn lễ Tiêu Thất.”

    “Người không than một tiếng, đồng ý hôn thư của Vương gia, áp chế tất cả phản đối.”

    “Người thậm chí lấy quốc khố làm vũ khí đánh bại vài vị can gián.”

    Hoàng thượng không thay đổi thần sắc, chỉ nói, “Hoàng hậu muốn nói trẫm sủng hoàng đệ quá mức rồi?”

    Hoàng hậu hơi cong khóe miệng, giống như nàng bao năm qua vẫn vậy, chỉ là lúc này thêm vào ít nhiều mỏi mệt.

    Nàng nhìn cung điện liên miên không dứt ngoài cửa sổ, nơi nơi tráng lệ, lại lạnh tới mức làm người ta muốn khóc.

    “Thật là quá vất vả!”

    Hoàng hậu nói, “Một năm, hai năm, mười năm, hai mươi năm, phải cần bao nhiêu năm để một người có thể hoàn toàn quên đi một người?”

    “Người có thể nói cho thần thiếp biết không? Hoàng thượng!”

    Hoàng thượng chậm rãi thở ra một hơi, tựa hồ sợ nếu thở nhanh quá sẽ kinh động đến cái gì.

    Hắn đều đều nói, “Trẫm không biết hoàng hậu đang nói gì, trẫm làm như vậy là vì hoàng đệ.”

    “Vương gia?” hoàng hậu cười cười, “Có lẽ thế!”

    Thật lâu sau, hoàng hậu mới nói, “Hôm nay Liên nhi đến chùa Pháp Hoa gọt tóc tu hành.”

    Gân xanh trên trán Hoàng thượng nổi lên, không nói gì.

    Hoàng hậu không nhìn hắn, trên thực tế nếu nàng có nhìn cũng không nhìn ra cái gì.

    Hắn vui, hắn buồn, từ trước tới giờ vẫn không chân thật thể hiện trước mặt nàng. Cái hắn cho nàng nhìn là đế vương vui, đế vương buồn.

    Nàng nói, “Người thiếu Long gia!”

    Hoàng thượng không phản bác.

    Hoàng hậu cười, “Người hiện tại nên biết, nếu như là nàng, sẽ phản ứng thế nào chứ?”

    Hai mắt nhắm lại, giấu đi tất cả cảm xúc.

    Biết rõ Lạc Hoài Lễ và Tiêu Thất tình thâm ý trọng, lại vẫn đồng ý nàng tứ hôn cho Long Liên.

    Bằng vào sự bảo vệ hắn giành cho Tiêu Thất, lại có thể đồng ý việc tứ hôn này, lúc ấy nàng cảm kích hắn quan tâm tới Long gia, cũng mừng thầm, có phải nàng đã bắt đầu có một vị trí nhỏ nhoi trong lòng hắn?

    Sau đó, biến cố liên tiếp làm người ta không kịp trở tay.

    Cho đến hôm nay, Liên nhi không chỗ dung thân, nàng mới biết được, hóa ra từ đầu tới cuối nàng vẫn không thắng được người kia.

    Hắn chẳng qua là muốn nhìn xem nữ nhân của nàng, nếu gặp người cùng chung chồng thì sẽ lựa chọn thế nào nhằm suy đoán nguyên nhân năm đó nàng nhất quyết không gả cho hắn.

    Nàng cũng mới biết được, cho dù là Liên nhi không phạm vào chuyện này, hắn cũng tuyệt đối không làm nữ nhi của nàng ta bị ủy khuất. Kết cục của Liên nhi cũng không chắc sẽ tốt hơn bây giờ.

    Đây là quân vương, đem hạnh phúc cả đời người khác ra đùa bỡn, chỉ để giải tỏa nghi hoặc năm đó, lạnh lùng đến mức này, tàn nhẫn đến độ này!

    Nhưng cũng có thể chỉ vì nữ nhi nàng ta phong quang xuất giá mà hưng sư động chúng; cũng có thể không để ý danh dự hoàng tộc, chỉ cần nữ nhi của nàng được hạnh phúc.

    Cũng là quân vương này, có thể tùy hứng đến vậy, si tình tới vậy!

    Nam tử nhà Hiên Viên, dòng họ tôn quý nhất hoàng triều, hóa ra không chỉ đại biểu cho quyền thế và đấu tranh, lạnh lùng sát trạc, còn đại biểu cho thâm tình cố chấp của thế gian.

    Chỉ là, liệu có gặp được nữ tử khiến bọn họ chấp nhất không mà thôi.

    Lúc hoàng hậu chậm rãi đi ra ngoài, Hoàng thượng mới mở miệng, không một từ dư thừa, “Hoàng hậu, Quý thị giao cho ngươi.”

    Hoàng hậu ngừng bước.

    Hoàng thượng gõ gõ tay lên bàn, “Nữ tử Quý thị, ngươi xem xem có chỗ nào thích hợp, tác chủ hôn phối đi! Lâu nay thời tiết đẹp, nếu như hôn sự quá xa, cũng nên sớm lên đường.”

    Nâng lên một sấp thẻ tre thật dày, “Chọn người ở trong này là tốt rồi.”

    Người mà hoàng đệ hắn tự mình lựa chọn, hẳn là nhân vật trăm dặm mới tìm được một, cũng không bôi nhọ mặt mũi Quý thị gia tộc.

    Nụ cười trên môi Hoàng thượng dường như sâu hơn một chút.
     
  3. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Dạ vũ



    Bỗng nhiên, Kỳ An mở mắt.

    Đêm thực an tĩnh, trong bóng tối không một tiếng động.

    “Chiến Liệt?” Kỳ An gọi một câu.

    Không có tiếng đáp, chỉ mơ hồ nghe thấy tiếng chó sủa xa xa.

    Kỳ An nhắm mắt lại, không thèm nói gì nữa.

    Chiến Liệt xoay người nhảy xuống, tay áo bay bay, không gây một tiếng động.

    Dưới ánh trăng, hắn từng bước đến gần giường, sau đó ngồi xổm xuống, có thể cảm giác được Kỳ An đang lo lắng, lại không dám tới gần.

    “Vương gia?” Phượng Định tiến lên từng bước, nhìn sắc mặt vương gia.

    Hiên Viên Sam khoát tay bảo không cần tiến lên. Nhìn rõ thân hình người kia, căng thẳng trong hắn mới tiêu trừ, nếu là hắn ta thì sẽ không thương tổn Kỳ An.

    Tiếng gọi mềm nhẹ của Kỳ An hắn cũng nghe thấy rõ ràng.

    Đứng trong sân nửa ngày, hắn xoay người rời đi, lúc gần đi ra lệnh cho Khinh Ngũ, “Lúc hắn đi nhớ tiếp đón cẩn thận cho ta!”

    Dám thương nữ nhân của hắn sẽ phải trả giá.

    Hắn đã đồng ý không động đến tính mạng hắn, mà đám người Phượng Định cũng không thể lấy đi mạng hắn mà không kinh động Kỳ An, nhưng vũ lực cũng không thể không có.

    Nhất là, nửa đêm còn dám tới phòng Vương phi tương lai của hắn?

    Nếu như không phải là Chiến Liệt “ngây thơ không hiểu thế sự”, Hiên Viên Sam lạnh lùng nghĩ, hắn sẽ làm cho hắn có đến mà không có về.

    Vương phủ mười tám vệ kiếm trận đã nhiều năm chưa được thực chiến.

    ———–

    “Nếu ta không cần quan tâm cái gì, khi đó đưa ngươi đi thì sao?”

    “Nếu chúng ta đi rồi, ta lại không cho ngươi quay lại thì sao?”

    “Nếu như ta cướp tất cả những người muốn ngươi, làm thành phân bón thì sao?”

    Chiến Liệt ghé vào giường nói, như là nói cho mình nghe, cũng như là nói cho nàng nghe.

    Kỳ An nhắm mắt lại, hô hấp vững vàng tựa như đã ngủ.

    Chiến Liệt mở bàn tay ra, dưới ánh trăng vẫn có thể nhìn thấy hình dáng ngón tay thon dài.

    Chậm rãi nắm lại lại mở ra, hắn nói, “Nếu ta bắt được sẽ không buông tay thì sao?”

    Tay chậm rãi hạ xuống, đặt lên giường, hắn nói, “Kỳ An, nếu như ta làm vậy, ngươi sẽ thế nào?”

    “Sẽ thế nào?”

    Trong bóng tối không nhìn thấy vẻ mặt hắn, chỉ nghe hắn không ngừng hỏi.

    “Sẽ vĩnh viễn không tha thứ cho ngươi!” tiếng Kỳ An vang lên, nhàn nhạt không chút tức giận.

    Ánh mắt Chiến Liệt buồn bã, khóe miệng cong lên thành một nụ cười tự giễu. Quả nhiên như thế!

    “Nhưng ta vẫn hy vọng ngươi sống thật tốt, giống như bộ dáng ta kỳ vọng trước kia, tiên y nộ mã, tư thế oai hùng, bừng bừng phấn chấn, một nữ tử lan chất tuệ tâm.”

    Kỳ An nghiêng đầu nhìn bóng dáng hắn ghé vào giường, đáy lòng có cả giác chua chát.

    Nhìn hắn, nàng lại nhớ tới quá khứ, mặt ngoài kiên cường độc lập cũng không giấu được khát vọng yên ổn ấm áp tận đáy òng. Rõ ràng là miệng cười lại vẫn có thể thấy trong đáy mắt có chút yếu ớt.

    “Chiến Liệt, ngươi hãy sống tốt, sống hạnh phúc.”

    Chiến Liệt nhắm mắt, xiết chặt nắm tay, “Vậy Kỳ An, Kỳ An muốn đi đâu?”

    “Mỗi người đều có nhà của riêng mình, ta không muốn đi đâu cả, chỉ muốn ở nhà mình thôi.”

    “Trong nhà Kỳ An, không thể có ta sao?”

    “Đương nhiên có thể, nếu như ngươi đồng ý, ta sẽ yêu thương chăm sóc ngươi như tỷ tỷ ruột.”

    Chiến Liệt cúi đầu cười rộ lên, “Nhưng, Kỳ An, ta đã là đệ đệ của người khác, ta không muốn làm đệ đệ của ngươi nữa.”

    Lại một lúc lâu, thanh âm Chiến Liệt vang lên, “Vì sao không thể là ta?”

    Trả lời hắn, chỉ là im lặng.

    “Vì sao không thể? Kỳ An, lấy vị trí một nữ nhân, nói cho ta biết!”

    “Kỳ An, ta muốn biết.”

    Kỳ An vẫn không nói gì, Chiến Liệt nắm tay, ngẩng đầu lên, “Kỳ An, ngươi mến ta đúng không?”

    Nàng cùng hắn ngắm hoa đào, nấu cơm cho hắn, nàng mắng hắn đánh hắn, đau lòng vì hắn, hắn nghĩ, đây chính là yêu thích.

    “Kỳ An, ta mến ngươi, ngươi cũng mến ta chứ?”

    “Thích, ta thích!” Kỳ An rốt cục mở miệng, hơi thở dài, “Ta thích thiếu niên trong sáng trong rừng đào, thích cặp mắt trong trẻo hồn nhiên kia, thích hắn gọi ta là Kỳ An, tin tưởng ta, làm nũng ta, ngay cả khi hắn bắt người làm phân bón có nguyên nhân hợp tình hợp lý, đều khiến ta cảm thấy hắn đáng yêu.”

    Chiến Liệt cúi đầu, khàn khàn hỏi, “Vậy vì sao ngươi không thể lựa chọn hắn?”

    Kỳ An nhìn đỉnh màn, “Ta thích, nhưng lại không đủ để yêu. Có lẽ cũng có đôi lúc, nhưng cho dù là yêu, cũng không đủ để trao gửi trọn đời. Ta là một nữ tử ích kỷ, mỗi một lần ra quyết định đều cân nhắc liệu có bị thương tổn hay không. Nhưng lúc nhìn thấy hắn, ta lại không sợ hãi, ta biết tuy rằng hắn hành vi cổ quái nhưng lại thật thà hơn ai hết. Cho nên ta tin tưởng thiếu niên trong Đào Hoa cốc kia sẽ không gạt ta, khi dễ ta. Cũng có lẽ, lúc đó ta đã hạ quyết tâm, không cần phải hồi báo, không có kỳ vọng, cũng sẽ không thất vọng thương tâm.”

    “Nhưng,” nàng hít sâu một hơi, “Những ưa thích và an tâm này còn chưa kịp lớn lên thành tình yêu, ta đã rơi vào thâm tình của một người khác. Hắn sẽ không giơ tay lên mà thề yêu ta, bảo vệ ta, chỉ dùng hành động thực tế để bao dung ta. Cho dù ta thiên tính lạnh bạc, hắn cũng dùng ngọn lửa của mình để từ từ sưởi ấm.”

    “Cho nên, Chiến Liệt ngươi xem, người thích hợp sẽ không tới sớm một bước, cũng không muộn một bước, gặp nhau đúng lúc mới chân chính thuộc về nhau.”

    Chiến Liệt đứng dậy, đi vài bước lại dừng lại, quay lưng về phía nàng hít sâu một hơi, “Tiêu Thất, ngươi sắp gả cho hắn, ngươi hãy bảo trọng. Kỳ An vĩnh viễn là Kỳ An của một mình ta. Từ nay về sau, với ta mà nói, ngươi chính là Tiêu Thất.”

    Phảng phất như đột nhiên trưởng thành, thanh âm thanh nhã của hắn đã mất đi, trở nên trầm thấp hữu lực.

    Kỳ An cười cười, “Như vậy cũng tốt, Chiến Liệt!”

    Chiến Liệt như vậy mới chân chính là Đào Hoa công tử cười tủm tỉm mà giết người, có đủ năng lực tự bảo vệ mình.

    Chiến Liệt như vậy, nàng cũng không cần vướng bận nữa.

    Chiến Liệt dừng một chút rồi đi ra ngoài.

    Hắn đã không còn gì nữa, không có nàng, hắn chỉ còn lại ca ca. Chỉ có ca ca, cho dù có một ngày không thích không yêu hắn nữa, cũng không thể thoát khỏi thân phận ca ca hắn.

    Không còn người vừa rơi nước mắt vừa đánh hắn, cũng không có người vừa thở dài vừa mỉm cười nấu cơm chải đầu cho hắn, cũng sẽ không có người nào chịu đau đớn toàn tâm mà vẫn mỉm cười trị thương cho hắn nữa.

    Không còn người vì hắn mà làm những chuyện đó nữa, nên hắn chỉ có thể tự mình lớn lên.

    Hắn kỳ thật vẫn không nói cho nàng biết, hắn không phải là thiếu niên không hiểu thế sự, hắn là nam nhân trưởng thành. Thiếu niên trong sáng không nhiễm bụi trần trong mắt nàng, chẳng qua bởi vì nàng thích cho nên hắn nguyện ý bày ra trước mặt nàng mà thôi.

    Hắn cũng không nói cho nàng hắn từ lúc nào đã biết hắn và nàng sẽ không chung đường, chỉ là hắn không muốn buông tay cho nên giả vờ như không biết.

    Nhưng mọi chuyện trên đời, làm sao có thể nói rõ ràng trong một ngày?

    Kỳ An, đến ngày nào đó, ngươi phải nhớ kỹ, ngươi đã nói mến ta. Cho dù vĩnh viễn không tha thứ ta cũng vẫn mến ta.

    Ra cửa phòng liền cảm nhận hơi gió sắc bén, Chiến Liệt không ngẩng đầu, phi thân nghênh đón.

    Phượng Định và Trường Khanh cũng phi thân đến, không thấy có gì không đúng, là do người kia xâm nhập trước, không đúng sao?

    Đào Hoa công tử trong truyền thuyết là một tay ám khí xuất thần nhập hóa, đào hoa đầy trời, tuyệt mỹ xa hoa, đoạt mệnh trong tích tắc.

    Trong mắt Trường Khanh và Phượng Định, đóa đóa hoa đào đang bay xuống kia đều mang theo sát ý sắc bén, không dám có chút lơ là.

    “Vương gia?” Khinh Ngũ đứng xa xa nhìn, “Có cần thêm viện trợ không?”

    Hiên Viên Sam chắp tay sau lưng, lắc lắc đầu.

    Cho dù là Chiến Liệt, gặp Trường Khanh và Phượng Định liên thủ cũng sẽ phải mệt nhọc.

    Trường Khanh vung kiếm đâm thẳng vào xương vai hắn, Chiến Liệt hừ lạnh văng kiếm hắn ra, lảo đảo lui về phía sau vài bước.

    Ánh mắt Phượng Định chợt lóe, đao ảnh bay tới.

    “Bang!” một tiếng, thanh âm kim loại va chạm, là Trường Khanh chặn đao, hắn nhìn Chiến Liệt, “Ngươi đi đi!”

    Chiến Liệt giữ vai, không động đậy.

    Trường Khanh rút kiếm về, “Ngươi làm tiểu thư đổ máu, đây là ta trả lại cho nàng.”

    —————-

    Kỳ An đứng sau cửa, nước mắt từng giọt từng giọt chảy xuống.

    Bởi vì hoa đào đầy trời kia giống như nước mắt rơi xuống, lả tả rơi rụng.

    Cửa bị người nhẹ nhàng đẩy ra, nàng rơi vào một cái ôm ấm áp.

    Hiên Viên Sam ôm lấy nàng, cẩn thận đặt nàng lên giường, lại đắp chăn lên mới nhẹ nhàng lau đi nước mắt nàng.

    Nàng nhìn hắn, muốn nói gì đó. Hắn lại cúi đầu xuống, in trên môi nàng, trằn trọc mút vào, ôn nhu say lòng người.

    Hắn tiến gần sát tai nàng, “Ta biết, hắn đến để nói tạm biệt.”

    Bởi vì hiểu, cho nên tin tưởng, nàng không cần phải nói gì cả.

    —————-

    “Tiểu thư, ngươi nói cưỡi ngựa xuất giá được không? Hẳn là đủ uy phong!” Tiêu Phú đề nghị.

    “Không được!” Đề nghị này bị từ chối tức khắc, Tiêu Hoa vỗ bàn, “Tân nương đều ngồi kiệu hoa, tiểu thư cưỡi ngựa còn không bị chê cười sao? Hay là chúng ta làm kiệu hoa thật đẹp, kêu bọn tiểu bối hái hoa tươi toàn thành đến gắn lên, nhất định rất đẹp!”

    “Quá tục khí, cũng không phải cầu phúc Hoa thần nương nương…” lại bị phản đối.

    Kỳ An mở to hai mắt ra nhìn, nói xen vào, “Các vị thúc thúc, không cần phức tạp vậy chứ? Hiên Viên đã chuẩn bị kiệu hoa rồi, hẳn là không kém quá đâu.”

    “Không được!” mấy vị tướng quân nhất tề quát, đây là lần đầu tiên họ nhất trí ý kiến từ lúc bắt đầu thảo luận về hôn sự của nàng đến giờ.

    Kỳ An ngậm miệng, lặng lẽ sờ bụng. Không được thì không được, lớn tiếng như vậy làm gì, dọa cục cưng rồi!

    Tiêu Hoa nhảy dựng lên, “Tiểu thư thành thân, sao có thể qua loa như vậy!”

    “Đúng!” Tiêu Phú tiếp lời, “Tiểu thư nhà ta nhất định phải phong phong quang quang xuất giá, làm tân nương xinh đẹp nhất trên đời này!”

    “Bốp!”, đầu hắn đã bị đập, “Oa!” Tiêu Hoa quay lại, “Lão đại, sao ngươi lại đánh ta?”

    “Không đánh ngươi thì đánh ai?” Tiêu Vinh tức giận quát, “Tiểu thư ngươi có lúc nào không phải là tiểu thư xinh đẹp nhất trên đời này? Lời nên nói thì không nói, không đáng bị đánh sao?”

    Kỳ An buồn cười lắc đầu.

    Trường Khanh hoắc mắt đứng dậy, “Các vị thúc thúc cứ chậm rãi thảo luận, tiểu thư muốn đi tản bộ.”

    Tiêu Vinh liên tục gật đầu, “Tản bộ đi, tản bộ đi, hôm nay đi nhiều một chút, ngày mai mới có tinh thần.”

    Trường Khanh kéo Kỳ An đi được vài bước đã nghe sau lưng nổi lên tiếng thảo luận sôi nổi.

    Kỳ An thực muốn thở dài, hôm nay tản bộ và tinh thần ngày mai hình như không có gì liên quan?

    Đi một lúc, Kỳ An mới cười nhìn Trường Khanh, “Hôm nay hình như tâm tình Trường Khanh rất tốt?”

    “Ân! Nhóm thúc thúc tâm tình cũng tốt lắm!” Trường Khanh đáp.

    Kỳ An chậm rãi bước đi, cảm thấy ánh mặt trời hôm nay ôn nhu lạ thường.

    Vì nghi thức ngày mai, nàng đã rời đến ở nhà cũ của Tiêu Lục, hiện giờ đi dạo ngắm nghía một chút, thấy tuy rằng có nhỏ hơn so với vương phủ nhưng cũng có thi vị riêng.

    “Tiểu thư nhất định sẽ hạnh phúc!” Trường Khanh sau lưng khẽ nói một câu.

    “Đúng vậy, nhất định sẽ hạnh phúc.” Kỳ An ngẩng đầu, trong gió có hương hoa thoang thoảng.

    —————

    “Tiểu Thất, Lục ca không có gì cho muội, nghe nói phàm là nữ tử xuất giá đều có mẫu thân cầu tống tử phù. Đây là Lục ca cầu cho muội, muội hãy mang theo.”

    Tiêu Lục đặt một lá bùa vào tay nàng, đè chặt lại.

    “Lục ca?” Kỳ An ngây ngốc nhìn hắn, hắn, một đại nam nhân lại chạy tới Tống tử Quan Âm kia xin Tống tử phù?

    Tiêu Lục né tránh ánh mắt nàng, bên tai hơi hồng lên, hắng giọng một tiếng, “Ta đi lúc sớm!”, ngụ ý nói lúc ấy ít người.

    Kỳ An nhịn cười, cúi thấp đầu một hồi lâu mới nói, “Cám ơn, ca ca!”

    Tiêu Lục chớp mắt, cố gắng không để ý cảm giác khó chịu trong lòng.

    “Còn đây là ta lấy ở chỗ Chiến Liệt. Nghe nói bột nước yên chi của Đào Hoa cốc rất tươi đẹp, sắc thái vô cùng tốt, tiểu Thất muội xem có thích không.”

    Kỳ An nhìn hắn, gật đầu thật mạnh, “Thích, muội rất thích.”

    Mắt hơi hồng hồng, cảm thấy trong lòng tràn ra vui sướng.

    Thân là ca ca, có thể cẩn thận đến thế này đã là đủ.

    Tiêu Lục bỗng nhiên đứng lên, ôm nàng.

    “Lục ca?” Kỳ An hơi hơi ngửa đầu, muốn nhìn mặt hắn.

    Tiêu Lục đè đầu nàng lại, “Tiểu Thất, để ca ca ôm một cái.”

    Kỳ An không hề động, an tĩnh dựa vào ngực hắn.

    “Tiểu Thất, làm sao bây giờ? Muội còn chưa xuất giá mà ta đã thấy không nỡ rồi. Ngày mai, sẽ giao muội cho một người hoàn toàn khác, từ nay về sau Tiêu gia tiểu Thất sẽ biến thành Hiên Viên gia tức phụ. Sau khi muội thành thân ta cũng rời đi cùng Tiêu Vinh, về sau muội nhất định phải bảo trọng. Ca ca không ở đây, muội phải chăm sóc mình thật tốt. Có chuyện gì thì nhất định phải tới tìm ta, cho dù gả đi rồi thì muội cũng vĩnh viễn là muội muội ta yêu quý nhất.”

    “Được!” thanh âm Kỳ An nghèn nghẹn.

    Tiêu Lục buông nàng ra. Muội muội phải lập gia đình rồi, Tiêu Lục cười rộ lên, trên mặt hắn lộ vẻ ôn nhuận hiếm thấy, cho nên không nỡ cũng phải buông ra.
     
  4. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Thành thân



    Lúc này đây, không còn là mệnh của phụ mẫu, cho nên dù có sai lầm cũng không thể thoái thác;

    Lúc này đây, không còn là hoàng chỉ tứ hôn, cho nên thiếu đi chút lễ nghi tôn quý, nhưng lại hơn vài phần ấm áp bình thản;

    Trước mắt một mảnh đỏ rực, Kỳ An an tĩnh ngồi.

    Đợi hắn đến, cũng là đợi khát vọng hai kiếp người của nàng: một mái nhà.

    Trường Lan giúp nàng bước ra ngoài.

    Đi ra khỏi khuê phòng, qua đình viện dài thật dài, cũng là đi qua quá khứ.

    Trong đại sảnh, Tiêu Lục ngồi trên ghế chủ vị. Cha mẹ mất, trưởng huynh không còn, hắn là thân nhân duy nhất của tiểu Thất, cũng là đường lui duy nhất của nàng. Lặng lẽ xiết chặt bàn tay nhìn muội muội đang đi tới.

    Lặng yên khẩn trương còn có Hiên Viên Sam. Mặt ngoài vân đạm phong thanh cũng không giấu được hai tay ướt mồ hôi dưới áo.

    Hắn từng trải qua vô số chuyện, trong hoàng cung cũng nhìn cảnh giết người không thấy máu thành quen, sau khi lớn lên, làm vương, có đất phong, đối mặt với bao chuyện khó khăn, vất vả có, phiền lòng có, nhưng hắn chưa từng khẩn trương bao giờ.

    Nhưng hôm nay, hắn khẩn trương tới mức như không bước đi được.

    “Mạc Nhược, ngươi nói lúc này có phải là điểm đến cuối cùng của tiểu Thất?” Thái tử nhìn vương thúc ngọc thụ lâm phong đứng trong đám người, nhàn nhạt hỏi một câu.

    Mạc Nhược cười khẽ, tao nhã thay đổi tư thế, “Lúc này nếu như lại là sai lầm thì để ta cưới nàng thôi!”

    Thái tứ liếc hắn một cái, “Hắn sẽ đội đất lên liều mạng với ngươi!”

    Mạc Nhược gãi đầu, mắt cũng không chớp, “Ta cầu còn không được!”

    Đại sảnh ồn ào sau khi Kỳ An tiến vào thì đột nhiên tĩnh lại.

    Gả y đỏ thắm, dáng người mềm mại thướt tha, lúc bước đi uyển chuyển duyên dáng.

    Thái tử ngắm nhìn, đột nhiên cong khóe miệng.

    Tiểu Thất tươi cười sáng lạn, người trước mặt bị nụ cười của nàng hấp dẫn. Không nén được khẩn trương trong lòng, cơ hồ ngay lúc Kỳ An bước vào, Hiên Viên Sam đã bước tới phía nàng.

    Muốn giữ nàng trong tay mới có cảm giác hạnh phúc này chân thật.

    Kỳ An sau khi giật mình thì không nhịn được hé miệng cười khẽ. Nam nhân kia, từ trước tới giờ luôn lạnh lùng, lại đổ mồ hôi ướt cả tay.

    Không có cao đường, Kỳ An chỉ xoay người hành lễ với Tiêu Lục, Hiên Viên Sam cũng cúi người thật sâu. Cảm tạ người Tiêu gia lúc không có hắn đã chăm sóc nàng thành một nữ tử tinh tế sâu sắc như vậy;

    Đợi Kỳ An xoay người lại, Tiêu Vinh cùng chúng tướng đã quỳ xuống làm Kỳ An sợ tới mức chân mềm nhũn, nếu không có Hiên Viên Sam nhanh tay đỡ lại, phỏng chừng nàng cũng đã quỳ xuống.

    Động tác này của nàng cũng khiến Hiên Viên Sam toát mồ hôi, cứ theo tư thế kia, nàng mà quỳ sụp xuống chắc cũng sẽ làm hài tử trong bụng chóng mặt mất.

    Mọi người quỳ quay người về hướng bắc.

    Tiêu Vinh sau khi quỳ xuống, chưa nói gì đã “thùng thùng thùng” khấu đầu ba cái, mới cao giọng, “Tướng quân, phu nhân, trước kia không tính, tiểu thư hiện giờ mới là chân chính lấy chồng. Xin tướng quân yên tâm, A Vinh sẽ bảo vệ tốt cho tiểu thư.”

    Tay vừa nhấc, mọi người lại đồng loạt đứng dậy, động tác đơn giản gọn gàng không có chút lộn xộn.

    “Tiểu thư!” Tiêu Vinh hơi cúi người, “Chúng ta tiễn tiểu thư!”

    Kỳ An nghĩ hắn nói tiễn, là tiễn nàng ra cửa. Nàng lại không biết lại là tiễn thế này.

    Nàng ngồi trong kiệu, thật vất vả mới không khóc thành tiếng. Nàng ngồi rất vững vàng, giống như ngồi trên mặt đất vậy, bởi vì kiệu phu của nàng chính là tứ đại tướng lãnh đi theo Tiêu Dục lúc trước.

    Ngoại trừ Tiêu Quý được thay thế bởi Trường Khanh, không thiếu một ai.

    Tiêu Vinh, Tiêu Phú, Tiêu Hoa, Tiêu Trường Khanh, không hề nhìn nhau, động tác lại cực kỳ ăn ý.

    Bằng vào tu vi của bọn họ, cho dù có nâng một cỗ kiệu trên đường núi cũng như giẫm trên đất bằng, huống chi trong kiệu chính là tiểu thư của bọn họ.

    Giờ này khắc này bọn họ không phải là tướng quân danh chấn một phương, bọn họ chỉ là những thiếu niên bên người lão tướng quân năm đó.

    Lão tướng quân không còn, bọn họ tiếp tục che chở tiểu thư, tiễn tiểu thư trên đường về nhà chồng.

    Trong mắt Tiêu Vinh có lệ quang nhưng không hề khóc. Hắn là đang nhớ tới năm đó, tướng quân từ chiến trường trở về, để nguyên áo giáp tới hôn nhẹ lên gương mặt tiểu nữ nhân đang ngủ say rồi mới đi tắm rửa thay quần áo.

    Lại nhớ tới vị tướng quân luôn bình tĩnh, lâm nguy mà không loạn nhưng gặp khi tiểu thư oa oa khóc lớn thì lại sợ tới mức tay chân luống cuống, không ngừng dỗ dành, “Tiểu Thất, tiểu Thất à, con muốn gì thì nói đi, cha sẽ nghe lời con, con đừng khóc nữa!”

    Nếu dỗ không được thì sẽ lau mồ hôi trên trán, quay đầu quát, “A Vinh, mau đưa sáu tên tiểu tử thối kia lại đây, nói rằng muội muội đang khóc.”

    Sau đó một lát, sáu công tử sẽ người cầm thương người mang kiếm từ sáu nơi chạy lại.

    Sau một trận rối loạn, tiểu thư sụt sịt mũi, ngừng khóc, lão tướng quân mới có thể vỗ lưng hắn mà nói, “A Vinh, ngươi nhớ để ý tiểu Thất giúp ta, nàng khóc thì ngươi hò hét giúp ta, được không?”

    Giờ phút này, lão tướng quân, người có nhìn thấy không, tiểu thư mà A Vinh che chở đang đi đến hạnh phúc của nàng?

    ————

    Ngã tư đường, người đến xem chật như nêm cối, lễ cưới này thật không giống người thường.

    Không có hỉ nhạc, chỉ có tiếng trộng trận vang lên;

    Không có đồ cưới, lại dẫn theo một dàn quân đội, bước đi không tiếng động, tinh quang nội liễm, thần thái phấn khởi;

    Không có nghi thức kéo dài vài dặm, chỉ có tân lang áo đỏ đi bên cạnh kiệu đang không ngừng ngóng nhìn;

    Cho dù tôn quý như thái tử cũng cởi bỏ triều phục, thu lại vẻ cao quý, chỉ tươi cười ấm áp bình thản.

    Cho nên có người nói, ngày Tiêu gia tiểu Thất xuất giá, ngay cả mặt trời chói chang cũng thu lại phong mang.

    Trên một mái nhà nơi ngã tư đường, một thiếu niên đang ngồi im không tiếng động.

    Vẫn một thân hồng y, giờ phút này xem ra lại giống như ánh tà dương, sắc đỏ đẹp đến động lòng người.

    Hắn chỉ an tĩnh ngồi nhìn kiệu hoa từng bước tới gần, đi qua, sau đó đi xa.

    Hắn hơi hơi cúi đầu, ở nơi huyên náo phồn hoa này lại có chút yên tĩnh.

    Vươn tay ra, lại chậm rãi thu về, hắn khép hai chân, vòng tay bó gối.

    Như vậy, sẽ không cảm thấy lạnh nữa chứ?

    Lúc hạ kiệu, khăn voan che mắt, Kỳ An có chút lảo đảo liền được Hiên Viên Sam vốn vẫn để mắt chú ý nàng nắm lấy tay.

    Đợi tới khi nàng đứng thẳng lên, hắn mới nhẹ nhàng thở phào, tại giờ khắc này mới thấy được hai mươi mấy năm tập võ nghệ thật không uổng phí.

    Nhất bái thiên địa, hai tay Hiên Viên Sam đều giữ lưng nàng, cơ hồ muốn thay nàng gánh vác hết sức nặng thân thể. Gương mặt Kỳ An dưới khăn đỏ lên, có thể nghe thấy cả tiếng cười trộm của Mạc đại ca, nàng chỉ là đang mang thai, không phải là tàn phế, được không?

    Nhị bái cao đường, hai người cúi xuống;

    Phu thê giao bái, hắn cũng rất nhanh lẹ đỡ nàng.

    Sau đó, tay hắn nắm chặt tay nàng không hề bỏ ra.

    ————–

    Kỳ An ngồi trên giường, Hiên Viên Sam rất nhanh đã tới.

    Kỳ An giật mình, theo lẽ thường, hắn không phải là đang bị chuốc rượu ở bên ngoài trước khi được vào tân phòng sao?

    Hơn nữa, nàng trộm liếc mắt quan sát, những người kia ở đâu chứ?

    Hiên Viên Sam đương nhiên thấy rõ ràng động tác của nàng.

    Nhưng hắn không định nói cho nàng biết hắn dùng mười tám hộ vệ ngăn cản đám người kia như thế nào, huống chi còn có vài vị tướng quân Tiêu gia ở đó, không có nhiều người có thể lọt qua được.

    Hắn làm sao có thể để nàng mang trên người một đống trang sức nặng trịch một mình chờ trên giường chứ?

    Cho tới bây giờ, chỉ có hắn chờ nàng.

    Hắn sợ nàng chờ lâu sẽ bất an.

    Nhẹ nhàng nâng khăn trùm đầu lên, nhìn thấy Kỳ An xấu hổ cười yếu ớt, gương mặt hồng hồng, trong ánh nến càng trở nên ôn nhu như vẽ.

    Hiên Viên Sam vươn hai tay, nhẹ nhàng ôm nàng, để hơi thở ấm áp của nàng phả bên gáy.

    Hắn cúi đầu xuống, ngửi mùi thơm thanh nhã trên tóc nàng, mắt nhắm lại.

    Không cần nói gì, không cần làm gì, cho dù chỉ ôm như vậy cũng đủ để an ủi nửa đời cô tịch của hắn, để hắn sống hết quãng đời còn lại.

    Thật lâu sau Hiên Viên Sam mới buông nàng ra, nhè nhẹ vỗ về khuôn mặt nàng, ánh mắt nhu hòa.

    Kỳ An cảm thấy trên mặt nóng bừng như sắp bị thiêu cháy, quay đầu không dám nhìn hắn.

    Ngón tay hơi ngừng lại một chút, một lát sau có hơi thở nóng rực phả vào má nàng.

    Kỳ An cuống quýt lấy hai tay giữ mặt hắn, “Chờ một chút!”

    Hiên Viên Sam dừng lại.

    Kỳ An liếc hắn một cái, nhẹ giọng nói, “Ta hiện tại, không được.”

    Thân thể nàng hiện giờ không thể “gánh vác” chuyện nam nữ kịch liệt như vậy. Huống chi, Hiên Viên Sam mới nếm thử một ần, lại có võ công cao cường, càng khó khống chế.

    Im lặng một lát, hắn nói bên tai nàng, “Được!”

    Sau đó ôm lấy nàng, nghiêng người nằm xuống.

    Kỳ thật chỉ cần là nàng, cho dù không làm gì, hắn cũng thỏa mãn rồi.

    Kỳ An quay đầu lại, nhẹ giọng nói, “Hiên Viên, liệu có người tới nghe lén không?”

    Hiên Viên Sam cũng nghiêng đầu qua, bốn mắt nhìn nhau, hắn sung sướng cong khóe miệng, há miệng nói: “Không có!” Cho dù là có cũng sẽ bị người của hắn bắt ném ra ngoài đường.

    “Hiên Viên, ta tìm được cách chữa giọng nói cho chàng rồi!”

    Nét tươi cười trong nháy mắt đọng lại, thân mình Hiên Viên Sam cứng đờ, hắn nhớ tới vài ký ức buồn.

    Kỳ An tiếp tục nói, “Máu của ta có thể dẫn sinh chung ra, ta và sư phụ đã bàn bạc rồi, có tài nghệ châm cứu của ta và y thuật của hắn, ta và cục cưng sẽ không gặp nguy hiểm.”

    An tĩnh một hồi lâu, Hiên Viên Sam mới thả lỏng thân mình, hắn mở miệng, “Không cần!”

    “Tại sao?” Kỳ An nóng nảy, “Ta đã nói ta và cục cưng sẽ không sao, chàng còn không tin ta sao? Làm sao ta có thể để cục cưng mạo hiểm chứ?”

    Hiên Viên Sam nắm tay nàng, không nói gì.

    Kỳ An lắc lắc tay hắn, “Hiên Viên?”

    Hiên Viên Sam mím môi.

    “Hiên Viên?” Kỳ An lại gọi.

    Hiên Viên Sam rốt cục cũng nói, “Không cần, có nàng hiểu ta nói là được rồi.”

    Kỳ An tức giận xoay người, đưa lưng về phía hắn.

    Hiên Viên Sam đưa tay đặt lên người nàng, nhẹ nhàng lắc lắc.

    Kỳ An chỉ đơn giản là nhắm mắt lại, che hai tai, không để ý tới hắn.

    Hiên Viên Sam hết lay lại lắc.

    Lúc này Kỳ An mới mở miệng, “Hiên Viên, chàng không nói được, ta sẽ tức giận, ta sẽ không để ý chàng nữa.”

    Thật lâu sau, Hiên Viên Sam mới bất đắc dĩ thở dài, lấy ngón tay viết lên lưng Kỳ An, “Ta nói.”

    Kỳ An vội vàng xoay người lại nhìn hắn, hai mắt sáng long lanh.

    Hiên Viên Sam bình tĩnh nhìn nàng, “Đổi đau đớn của nàng lấy thanh âm cho ta, ta không cần.”

    Bộ dáng máu chảy đầm đìa lúc nàng trị liệu cho Chiến Liệt đến giờ vẫn ám ảnh trong hắn, nghĩ đến là toàn thân đau đớn, làm sao hắn có thể để nàng vì hắn mà chịu loại khổ sở này thêm nữa?

    Kỳ An lại quay đầu đi, từ từ nhắm mắt nói, “Lý do này ta không chấp nhận.”

    Nàng thở phì phì tức giận, “Ta đau một lần có thể mang lại tiếng nói cho chàng cả đời, loại giao dịch có lời thế này chàng cũng không làm?”

    Nàng ôm bụng, “Hiên Viên, nếu như chàng không đưa ra được lý do thuyết phục ta, ta sẽ tức giận, ta mà tức giận thì cục cưng cũng tức giận.”

    Hiên Viên Sam sửng sốt, cục cưng bé như vậy cũng tức giận sao?

    Kỳ An tựa hồ hiểu ý tứ của hắn, nói tiếp, “Cục cưng của ta, ta nói hắn tức giận hắn sẽ tức giận.”

    Hiên Viên Sam dời mắt đi chỗ khác.

    Kỳ An kéo hắn lại, “Hiên Viên, chúng ta giờ đã là phu thê. Phu thê thì phải thẳng thắn, thành thật đối đãi nhau. Chàng có chuyện gì thì nói cho ta, ta sẽ chia sẻ cùng chàng.”

    Phu thê! Phu thê!

    Hai tiếng này thật làm người ta an tâm.

    Hiên Viên Sam rốt cục nói “Kỳ An, nàng chưa từng nghe câu ‘quân tâm khó dò’ sao?”

    Kỳ An ngẩn ra.

    Hiên Viên Sam mỉm cười, cầm tay nàng, “Hoàng huynh hôm nay sủng ta tin ta, đương nhiên vì ta là bào đệ của hắn, nhưng đồng thời cũng là bởi vì miệng ta không thể nói, tuyệt đối không thể uy hiếp đến đế vị của hắn. Do vậy, hắn dễ dàng tha thứ cho sự cố chấp của ta, cũng dễ dàng dung tha những hành vi bất kính của ta.”

    “Nhưng tiểu Thất, nàng là Tiêu gia tiểu Thất. Cái tên Tiêu gia chính là một thần thoại trong lòng quân nhân. Tiêu gia nắm giữ quân đội tinh nhuệ nhất, ta lại có đất phong rộng lớn, hai chúng ta kết hợp, hôm nay hoàng huynh có thể là thật tâm thành toàn. Nhưng thân là đế vương, có nhiều việc không thể lường trước, nếu như có người gièm pha bên tai, cũng sẽ chậm rãi nảy sinh nghi kỵ.”

    “Tiểu Thất, ta thà rằng cả đời khiếm khuyết mà có thể gần gũi hạnh phúc với nàng cũng không muốn mạo hiểm để đế vương cố kỵ, mạo hiểm gây thêm sóng gió.”

    Hắn chính là người hy vọng có thể nói được hơn bất cứ ai.

    Như vậy thì khi nàng nhắm mắt lại, hắn cũng có thể dùng ngôn từ để an ủi;

    Hắn cũng có thể gọi nàng Kỳ An, chính miệng hỏi nàng có phải đang không khỏe, có lạnh hay không, có đói không…;

    Lúc hắn không cẩn thận làm nàng tức giận mà không để ý tới hắn, hắn có thể lớn tiếng giải thích mà không cần gấp gáp tới độ chân tay luống cuống;

    Về sau bọn họ có hài tử, hắn có thể dạy hài tử nói chuyện, dạy hài tử học chữ, dạy tất cả những gì hắn được làm và không được làm;

    Hắn cũng sẽ giống như nương của hài tử, ca hát dỗ hắn ngủ, ôm hắn kể chuyện xưa.

    Hạnh phúc như vậy hắn càng quý trọng, nguyện cả đời cùng nàng gần nhau.

    Hắn đương nhiên tin tưởng hắn sẽ làm mọi thứ để bảo vệ nàng.

    Nhưng hắn lớn lên trong hoàng tộc, đã nhìn hết những tính toán nghi kỵ, càng hiểu được tâm tư đế vương.

    Vì tình yêu, hắn tình nguyện cả đời không thể nói.
     
  5. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Ly biệt



    Hiên Viên Sam cuối cùng vẫn không đồng ý để Kỳ An cứu trị.

    Hắn thân là hoàng tộc, hiểu rõ hơn ai hết đạo lý sinh tồn trong hoàng thất.

    Kỳ An có chút đau lòng, nhẹ nhàng cầm tay hắn, “Có được tôn quý gấp đôi người khác lại mất đi nhiều thứ tốt đẹp khác!”

    Hiên Viên Sam khép hờ mắt, nói, “Lời ta nói, chỉ cần nàng có thể hiểu, những người khác thì có quan trọng gì?”

    Ngừng một chút, hắn mở to mắt nhìn bụng nàng, tay kia sờ sờ, “Về phần hắn, sinh ra là hài tử của Hiên Viên Sam ta, đó là số mệnh hắn phải thừa nhận.”

    Hắn cũng vậy, không thể lựa chọn vận mệnh của mình.

    Vốn trời sinh tính đa nghi và bản năng tính kế đã sớm xâm nhập cốt tủy, cho nên hắn rất khát khao sự chân thật.

    May mà, hắn gặp nàng.

    ————–

    Chuyện của tiểu Thất rốt cục cũng xong, còn lại chính là ly biệt.

    Về Tiêu Lục, Kỳ An sớm có chuẩn bị tâm lý cho nên cũng không bất ngờ.

    Chỉ là còn có một người khác khiến nàng cảm thấy trở tay không kịp.

    Kỳ An trầm ngâm thật lâu, rốt cục lắc đầu, “Ta không đồng ý.”

    Trường Khanh không hề ngẩng đầu đứng phía sau nàng, Tiêu Vinh và Tiêu Lịch đứng trước mặt nàng, tiến lên vài bước, quỳ xuống,

    “Tiểu thư, Lãng nhi thiếu gia là tướng tài trời sinh, theo chúng thần tôi luyện vài năm, đối với tiểu thiếu ta tất nhiên là vô cùng hữu ích.”

    “Không!” Kỳ An lắc đầu, “Ta sẽ không để Lãng nhi rời xa ta.”

    Tiêu Lịch ngẩng đầu lên, “Tiểu thư, con đường của Lãng nhi thiếu gia cuối cùng vẫn là hắn phải tự mình đi.”

    Kỳ An không trả lời, chỉ lắc đầu, “Cho dù có ngày như vậy, cũng là chờ cho đến khi hắn lớn.”

    Nàng biết tầm quan trọng của việc dạy dỗ từ nhỏ, cũng hiểu hết những chờ mong của bọn họ, nhưng mà Lãng nhi chỉ mới năm tuổi, sao có thể đặt nhiều kỳ vọng lên vai hắn như vậy?

    “Tiểu thư, Lãng nhi thiếu gia là hài tử của người, cũng là cốt nhục Tiêu gia. Nếu lúc trước không có biến cố thì thôi, tương lai của tiểu thiếu gia đều do gia tộc phụ thân hắn lo liệu. Nhưng hiện giờ, thân phận của tiểu thiếu gia hoàn toàn thuộc về Tiêu gia, sẽ không có bất cứ trói buộc nào khác.”

    Lần này nói chính là Tiêu Vinh, ánh mắt hắn trầm tĩnh, đi tới bên người Tiêu Lịch, kéo hắn lại, tiếp tục nói, “Chúng ta tin tưởng Vương gia đối với tiểu thư tình thâm nghĩa trọng, nhưng tiểu thư nghĩ đối với Lãng nhi thiếu gia thì sao? Vương gia cho dù có thương có yêu thế nào cũng không thể giống như phụ thân ruột thịt, liệu có tức giận mắng mỏ, thậm chí động tay động chân?”

    Trong lòng Kỳ An do dự, lại quay đầu không nhìn ánh mắt như hiểu tất thảy của Tiêu Vinh.

    ————–

    Lúc Hiên Viên Sam hồi phủ, tự nhiên có người bẩm báo chuyện này với hắn.

    Khi hắn vội vàng chạy tới, Kỳ An đang ôm Lãng nhi ngồi trong sân.

    Thân ảnh mẫu tử gắn bó dưới ánh trăng, mông lung mỹ lệ. Hắn bước chậm lại, đứng trong bóng tối.

    “Nương?” Lãng nhi ngẩng đầu lên, “Nương sao vậy? Sao hôm nay lại không nói gì?”

    “Lãng nhi, nương có chuyện muốn hỏi con.”

    Nhìn đôi mắt sáng long lanh của hài tử, trong phút chốc lại không biết bắt đầu thế nào.

    “Nương muốn hỏi gì? Nương hỏi đi! Nương hỏi đi!”

    Kỳ An vỗ nhẹ lên khuôn mặt tròn của hắn, “Lãng nhi, Lãng nhi thích cái gì, hoặc là Lãng nhi có từng nghĩ lớn lên sẽ làm gì không?”

    Tựa hồ không hề nghĩ nhiều, Lãng nhi giờ tay lên hô to, “Lớn lên Lãng nhi sẽ bảo vệ nương!”

    Không khỏi bật cười, cảm thấy thật ấm áp Kỳ An hôn nhẹ lên trán hắn, “Vậy ngoài việc bảo vệ nương, Lãng nhi còn muốn làm gì?”

    “Còn muốn đưa nương đi xem tháp Lôi Phong. Tháp Lôi Phong đè nặng lên Bạch nương nương!”

    “Lãng nhi, ngoài những chuyện liên quan đến nương, Lãng nhi sẽ tự mình đi đâu? Lớn lên muốn trở thành người như thế nào?”

    Lãng nhi nghiêng đầu nghĩ ngợi, “Lãng nhi muốn làm đại tướng quân lợi hại giống như ngoại công. Không, phải lợi hại hơn cả ngoại công!”

    Kỳ An buông Lãng nhi ra, chậm rãi ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt hắn, “Muốn trở thành tướng quân giống như ngoại công sẽ rất vất vả.” nàng xòe tay hắn ra vuốt ve vết chai nhỏ trên bàn tay mềm mại của hắn, “Vết chai này sẽ không biến mất, mà sẽ càng ngày càng nhiều hơn.”

    Lãng nhi chớp chớp mắt, nửa ngày sau mới lắc lắc tay nàng nói, “Nương, nương quên rồi sao? Nương nói làm việc mình thích thì sẽ không quản ngại vất vả!”

    Trong mắt bỗng ươn ướt, bảo bối trước giờ vẫn đặt trong lòng bàn tay, bảo bối nàng luôn nghĩ sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh lại trong nháy mắt sẽ rời xa.

    “Lãng nhi, về sau nếu có người hỏi tên, tên Lãng nhi chính là Tiêu Lãng.”

    Lãng nhi nhìn nàng không hiểu, nhưng vẫn gật gật đầu.

    “Trường Khanh!” sau khi cho Lãng nhi ngủ, Kỳ An gọi.

    Trường Khanh cúi người xuống ôm Lãng nhi, “Dạ, tiểu thư.”

    “Ngươi nói với Tiêu thúc thúc, chờ đến khi Lãng nhi mười bốn tuổi, ta sẽ để hắn đến quân doanh.”

    Mười bốn tuổi ở hiện đại mà nói vẫn chưa thành nhân, nhưng với bối cảnh đặc thù nơi đây, ngần ấy tuổi đã là lớn.

    Khóe miệng Trường Khanh có ý cười, “Dạ, tiểu thư!”. Cái làm hắn khâm phục nhất là Tiêu thúc thúc đã sớm dự đoán được kết quả này.

    —————

    Tiêu Lịch thân là thống lĩnh cấm quân, tự nhiên sẽ ở trong kinh, mặt khác, Tiêu Hoa cũng được giữ lại, dù sao trong các chuyện quan trọng cũng có chuyện của tiểu thiếu gia, không phải sao?

    Chuyện Tiêu Lục phải rời kinh tự nhiên lan truyền khắp trong triều.

    “Công chúa?” nhìn thấy Linh Chiêu đột nhiên tới, Tiêu Lục ngây ngẩn cả người.

    Nhìn xung quanh đã chuẩn bị đầy đủ, Linh Chiêu ảm đạm cười, “Tất cả đều đã chuẩn bị rồi sao?”

    “Dạ!” Tiêu Lục đáp.

    Sau đó lại không biết nói gì, giữa hai người chỉ còn lại trầm mặc.

    “Tiểu Lục, chúng ta sao lại biến thành thế này?” Linh Chiêu nhìn ánh nến, chậm rãi mở miệng.

    Tiêu Lục nhìn ra ngoài cửa, không nói gì.

    “Tiểu Lục, người có từng yêu ta?” khóe miệng chứa chút tự giễu, Linh Chiêu hỏi.

    Tiêu Lục mấp máy môi, lại hỏi một chuyện khác, “Linh Chiêu, ngươi biết ta trước kia không? Ta trước khi mất trí nhớ?”

    Ánh mắt thoáng ngưng đọng, Linh Chiêu hỏi hắn, “Ngươi nhớ được chuyện gì rồi?”

    Tiêu Lục lắc đầu, “Bọn họ đều nói trước kia ta yêu Trường Lan, nhưng hiện giờ nhìn thấy nàng lại không thấy thân cận. Sau khi mất đi trí nhớ, ta nghĩ rằng đã mến ngươi, nhưng giờ phải rời xa cũng không biết thế nào là bi thương. Ta nghĩ, ta trước kia như thế nào, có phải là cũng như bây giờ, lãnh tâm bạc tình?”

    Linh Chiêu chậm rãi nở nụ cười, lãnh tâm bạc tình ư? Tựa hồ có chút đạo lý!

    “Tiểu Lục, nếu như vẫn lãnh tâm bạc tình cũng là chuyện tốt.”

    —————-

    Tiêu Lục đưa Trường Lan về chỗ Kỳ An, đứng trước mặt nàng, trên mặt phảng phất nét cô đơn chính hắn cũng không biết.

    “Tiểu Thất, trí nhớ của ta đã không tìm lại được, mà tình yêu qua đi, cũng trở thành quá khứ. Trường Lan vẫn nên đi theo muội, ta không muốn chậm trễ nàng.”

    Kỳ An nhìn ra cửa sổ, Trường Lan và Trường Khanh đang đứng trong sân, cũng không nhìn về phía này.

    Mấy ngày nay Trường Lan gầy sọp đi.

    “Lục ca, ca đối với Trường Lan thật sự không có chút cảm giác nào sao?”

    Tiêu Lục quay đầu nhìn nàng, “Quá khứ có yêu nàng không thì ta không biết, nhưng hiện tại, ta biết ta không yêu.”

    Thật ra thêm một nữ nhân cũng không có gì to tát, đêm đó trước khi Linh Chiêu đi cũng nói, có Trường Lan đi theo hắn mọi chuyện cũng sẽ tốt hơn rất nhiều.

    Đúng là không có gì! Hắn cũng nghĩ như vậy, nhưng hình ảnh tiểu Thất ôm Trường Lan khóc hôm đó bỗng nhiên hiện ra trong đầu.

    Vì thế, hắn lắc đầu, “Không, đó là Trường Lan của tiểu Thất.”

    Cho nên, không thể phụ.

    Thầm hít sâu một hơi, hắn cười, giang tay ra, “Lại đây cho Lục ca ôm một cái, bằng không về sau muốn ôm cũng không được.”

    Mũi Kỳ An cay cay, chậm rãi đi tới.

    Khoảnh khắc ôm muội muội vào lòng, vẻ tươi cười trên mặt Tiêu Lục tan biến, hắn cúi đầu ngửi mùi hương ấm áp quen thuộc.

    “Hẹn gặp lại, tiểu Thất!”

    Hiên Viên Sam bước vào phòng, ngẩn người.

    Nghe thấy tiếng bước chân, Tiêu Lục ngẩng đầu lên, thấy hắn thì cười, buông tiểu Thất ra.

    Hiên Viên Sam cũng gật đầu, bước tới đỡ lấy Kỳ An.

    Kỳ An trừng mắt liếc hắn, mặt hơi nóng lên, khẽ nói, “Ta không sao!”

    Hiên Viên Sam cười khẽ, tay đặt trên người nàng vẫn không nhúc nhích.

    Tiêu Lục rời tầm mắt, nói, “Tiểu Thất, ta đi!”

    Mãi đến khi bóng áo xanh của hắn biến mất ngoài cửa, Hiên Viên Sam mới quay đầu lại, trên mặt có chút suy nghĩ.

    ————-

    Tiêu Lục đi rồi, Chiến Liệt cũng đã biến mất.

    Chiến Liệt gửi tới cho nàng một gói quà nặng, nói là lễ vật tặng nàng.

    Mở ra, là một bao hoa đào đã hong khô, lả tả rơi xuống.

    “Kỳ An! Kỳ An! Kỳ An!”

    Mở tờ giấy bên trong ra, trên đó tràn ngập tên nàng, ngoài ra không có gì khác.

    Nàng không khóc, bởi Hiên Viên Sam đã đứng bên người. Hắn ôm chặt nàng, “Kỳ An, chờ hài tử ra đời chúng ta trở về đất phong.”

    Nếu như đây là kết cục cho hai người, từ nay về sau sẽ là hạnh phúc.

    —————-

    Trong một năm này đã xảy ra quá nhiều chuyện.

    Có lẽ mọi người phải ở trong hoàn cảnh quen thuộc mới có thể tìm lại chính mình, Tiêu Lục gửi thư nói võ công của hắn bắt đầu chậm rãi khôi phục, quan hệ với mọi người Tiêu gia đã gần gũi hơn;

    Tú nữ tổng tuyển cử kết thúc, Hoàng thượng phong phi cho hai người, còn lại đều được tứ hôn hoặc trả về.

    Hiên Viên Sam nói với Kỳ An, Quý Vũ đã rời khỏi kinh thành, ngụ ý là hai người sẽ không còn gặp lại nữa.

    Kỳ An từng hỏi hắn về quan hệ giữa Quý Vũ và hắn, có phải khi còn bé có gì ám muội, nếu không người ta sao có thể tâm tâm niệm niệm nhiều năm như vậy?

    Ai đó cau mày suy nghĩ thật lâu, rốt cục nói với nàng, “Có, nàng từng phá hỏng đồ của ta, thiếu nợ người khác đương nhiên là phải tâm tâm niệm niệm nhớ kỹ!”

    Đây không phải là chuyện dĩ nhiên sao? Hiên Viên Sam cực kỳ khó hiểu nhìn nàng.

    Vì thế Kỳ An thở dài, tiến sát vào lòng hắn, đúng là trước đây hắn chẳng có tí tế bào lãng mạn nào.

    Một năm này, trưởng tử của Hiên Viên Sam ra đời, Hoàng thượng mừng rỡ, ban tên Hiên Viên Thu Thành, phong làm thế tử.

    Đồng thời hạ chỉ nhập Tiêu Lãng vào gia phả Tiêu thị.

    Kỳ An nhận thánh chỉ cũng không nói gì, chỉ cảm thấy Hoàng thượng thực khó hiểu, đặt cho hài tử cái tên như của ông già, vì thế vỗ vỗ đầu Lãng nhi, “Về sau gọi đệ đệ là Bảo Nhi!” tên này gọi lên nghe thực thân thiết.

    Đoán rằng Hiên Viên Sam cũng sẽ không phản đối, dù sao hắn cũng không nói được mà. Lại không biết sau lưng, Khinh Ngũ đang khóc lóc kể lể với Hiên Viên Sam, “Ôi, đường đường thế tử của chúng ta lại bị gọi là Bảo Nhi, sau này lớn lên còn không bị người ta cười cho sao? Hiên Viên Bảo Nhi? Hiên Viên Bảo Nhi? Có thể nghe lọt tai sao?” Nói xong, càng thêm muốn khóc.

    “Vương gia, người phải làm chủ cho tiểu thế tử!”

    Hiên Viên Sam mặt mày rạng rỡ, “Đã đường đường là thế tử nên tự mình làm chủ. Nếu hắn có thể thì cứ tự mình kháng nghị với mẫu thân.”

    Khinh Ngũ trợn tròn mắt, “Nhưng tiểu thế tử còn chưa đầy tháng mà!”

    “Vậy mới nói, tiểu hài tử chưa tròn tháng, gọi là Bảo Nhi thì có gì không tốt?”

    Thế giới rốt cục an tĩnh!
     

Chia sẻ trang này