Trốn Thê Của Thất Vương - Phong Sanh Sanh [ 110 Chương ]

Thảo luận trong 'Xuyên Không' bắt đầu bởi Nhược Lan, 7/9/16.

  1. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    [​IMG]

    Trốn Thê Của Thất Vương


    Tác giả: Phong Sanh Sanh
    Thể loai: Xuyên không
    Tình trạng:hoàn thành
    Nam chính: Hiên Viên Ảnh
    Nữ chính: Kim Mịch Nhi
    editor: keodang91
    nguồn: duongtrucninh2404.wordpress.com


    Giới thiệu:


    Tác giả Phong Sanh Sanh vừa giới thiệu đến với bạn đọc một truyện xuyên không mới với những tình tiết hài hước, gây cười. Truyện làm bạn đọc phải bật cười nhẹ với tính cách của những nhân vật, ngang bướng có, tình cảm cũng có nhưng mà đôi lúc lại rất bá đạo. Đọc truyện Trốn Thê Của Thất Vương để cùng trải nghiệm những điều thú vị này.

    Nha..aa….a… Này cũng rất là hỉ kịch nha, cư nhiên bị ngất do kinh nguyệt đến cũng có thể xuyên qua, tác giả cũng thật là biết an bài, hahaa.
    Một chút cũng không buồn cười, ta, Kim Mịch Nhi. Chính là cái quỷ không hay ho trong truyền thuyết bị xuyên qua kia. Là đúng vậy, ta rất muốn được xuyên qua, nhưng không phải xuyên qua trong tình huống này nha! Ta muốn mang theo một đống kẹo chocolate, máy chơi game, máy vi tính, còn có rất nhiều thứ ta muốn mang,nhưng hiện tại, nhìn xem ta tùy thân có cái gì? Cái gì cũng không có.

    Ba ngày trước, ta cũng mấy tỷ muội trong trường, vào WC thay đổi một cái băng vệ sinh mà thôi. Đột nhiên trước mắt tối sầm, lúc mở mắt ra thì đã đi đến nơi này. Liếc mắt nhìn lại, cả người chính là nguyên thủy rừng rậm, ai đáng giận như vậy đem ta ném đến nơi này? Ba ngày trèo đèo vượt núi, vào thời điểm ta sắp mang cái mạng này gia nhập địa phủ thì gặp một người, chuẩn xác nói là một người mặc cổ trang. Hắn vừa nhìn thấy ta cũng không động, trong mắt có vẻ kinh ngạc khó có thể che dấu.
    Ta kêu to một tiếng –“Đại ca! đây là khi nào, còn diễn cái gì nha! Cứu người quan trọng hơn nha, không gặp mĩ nữ ta bao giờ sao chứ?” trước mắt lại tối sầm.

    Liệu chuyện gì sẽ tiếp diễn nữa đây, liệu còn bao nhiêu thử thách mà cô phải vượt qua nữa mời bạn đón đọc truyện để tìm ra câu trả lời
     
  2. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Mở đầu



    Nha..aa….a… Này cũng rất là hỉ kịch nha, cư nhiên bị ngất do kinh nguyệt đến cũng có thể xuyên qua, tác giả cũng thật là biết an bài, hahaa.

    Một chút cũng không buồn cười, ta , Kim Mịch Nhi. Chính là cái quỷ không hay ho trong truyền thuyết bị xuyên qua kia. Là đúng vậy, ta rất muốn được xuyên qua, nhưng không phải xuyên qua trong tình huống này nha! Ta muốn mang theo một đống kẹo chocolate, máy chơi game, máy vi tính, còn có rất nhiều thứ ta muốn mang,nhưng hiện tại, nhìn xem ta tùy thân có cái gì? Cái gì cũng không có.

    Ba ngày trước, ta cũng mấy tỷ muội trong trường, vào WC thay đổi một cái băng vệ sinh mà thôi. Đột nhiên trước mắt tối sầm, lúc mở mắt ra thì đã đi đến nơi này. Liếc mắt nhìn lại, cả người chính là nguyên thủy rừng rậm, ai đáng giận như vậy đem ta ném đến nơi này? Ba ngày trèo đèo vượt núi, vào thời điểm ta sắp mang cái mạng này gia nhập địa phủ thì gặp một người, chuẩn xác nói là một người mặc cổ trang. Hắn vừa nhìn thấy ta cũng không động, trong mắt có vẻ kinh ngạc khó có thể che dấu.

    Ta kêu to một tiếng –“Đại ca! đây là khi nào, còn diễn cái gì nha! Cứu người quan trọng hơn nha, không gặp mĩ nữ ta bao giờ sao chứ?” trước mắt lại tối sầm. ( Cho ta được phép chen miệng một tí, nữ chính của chúng ta là một người cực kì cực kì tự tin, nên mọi người sau khi đọc có chỗ nào thấy khó chịu xin….cứ tự nhiên ném đá. ^^)

    Mở mắt, đập vào mắt là đầy trời lụa trắng.Phong cách này cũng quá quỷ dị đi.

    -“Ngươi tỉnh” Một thanh âm cực kì ám ách, phảng phất như lâu rồi chưa từng mở miệng nói chuyện.

    -“Là anh cứu ta?” Là người mặc cổ trang kia, hắn hôm nay mặc một kiện áo dài màu trắng. Sauk hi xem xét ta cũng không nói, xoay người rời đi. Này là cái thế giới gì, cái gì cũng đều kì quái!

    -“Ta đang nói chuyện với anh nha” Ta giương cao giọng.

    -“Trong này chỉ có ta” Tiếng nói như lâu không nói lại vang lên.

    -“Đại ca, có thể mạo muội hỏi một vấn đề sao?” Ta siểm nị khuôn mặt tươi cười.

    -“Nói”

    -“Ách! Anh đang quay phim sao?” Đồng thời chú ý biểu tình của hắn.

    -“Ta nghe không hiểu ngươi nói gì”

    Xong rồi, xong rồi. Ta thực là xuyên qua.

    -“Ta không phải đại ca, năm nay…” Nói xong còn dừng một chút –“Ta đã có sáu mươi ba tuổi” ( *trố mắt* tin được không đây?)

    -“Ngươi lừa quỷ a! Còn sáu mươi ba! Ta xem, ba mươi sáu còn không sai biệt lắm” Bổn cô nương hoàn toàn không tin.

    -“Cô”

    -“Có gì ăn không?” Thanh âm của ta nhược nhược hỏi.

    -“Không có”

    -“Cái gì, như thế nào không có. Anh không ăn cái gì sao?” Ta tức giận không thôi.

    Chỉ thấy lão già kia gật gật đầu, nghiêm trang nói –“Ta đã có ba mươi mấy năm chưa ăn cái gì, chỉ trông vào chút mật ong cùng dã quả để no bụng.”

    -“Không phải đâu!Anh nghĩ đến anh là tiểu long nữ sao!”

    Ta thật đúng là không hay ho. Người ta xuyên qua đều không phải gặp được chân mệnh thiên tử, quá cuộc sống vô ưu hạnh phúc sao. Như thế nào ta người này, liền gặp một lão quái vật, còn không có cơm ăn.

    -“Khái, khái, khái, khái” phát giận trong chốc lát ta mới phát hiện ta cũng không biết nấu cơm.

    -“Ông nội, hay ngài cũng cho ta một ít mật ong cùng dã quả đi, ta cũng không biết nấu cơm.”

    Ta rõ ràng thấy lão già này có gương mặt tuổi trẻ, ẩn ẩn có gân xanh nảy lên. Chính là không biết bởi vì “ông nội”, hay là bởi vì ta chậm hiểu. Hắc hắc, thực xin lỗi người xem, chính, nhưng là người ta thật là không biết nấu cơm thôi.

    Nghỉ ngơi mấy ngày sau, ta liền vội vàng rời đi. Ở đây không có cái gì, chỉ có thể mang một chút mật ong dã quả, ta có tâm muốn trộm gì thì cũng không có mà trộm. Ta nghĩ đã thông suốt, không phải là xuyên qua sao! Ta sẽ, không tin bằng sinh viên trường y của xã hội hiện đại như ta lại không thể thu thập nổi một đám cổ nhân. Kết luận chính là, ta, Kim Mịch Nhi, phải hoàn toàn bắt đầu cuộc sống mới trong xã hội cổ đại này. Tiếp tục hướng mục tiêu duy nhất trong nhân sinh của ta đi tới, tiền tiền, tiền, tiền a!
     
  3. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    C1: Xuống Núi


    -“Ngươi phải xuống núi” Không phải câu hỏi.

    -“Ngài như thế nào biết?” Ta thập phần buồn bực, chẳng lẽ ý tưởng của ta hiện rõ như vậy sao?

    Hắn không nói.

    Nhìn thấy hình dáng hắn không nói lời nào, ta đột nhiên cảm thấy có chút không thích cảm giác này. Lão gia này tên gọi Tư Đồ Khâm. Mấy ngày nay hắn chưa cho ta ăn cơm, cũng rất ít cùng ta nói chuyện. Thời điểm ta sinh khí đều gọi hắn lão gia này. Nhưng là ta cảm giác được hắn thích ta, tựa như một người phụ thân.

    -“Khối ngọc bội này, ngươi hãy cầm trên người, nó có thể giúp ngươi gặp dữ hóa lành”

    Lần đầu tiên xét người này,trong ngực cảm giác có điểm quái dị.Tiếp nhận ngọc bội, nắm trong tay, nghĩ thấy có một dòng nhiệt lưu. Phảng phất như từ trăm ngàn năm trước. Vừa thấy nó đã biết nó tuyệt không phải tục vật, cảm giác ôn nhuận,màu xanh ẩn ẩn, mặt trên khắc hình tiểu thú chưa bao giờ gặp qua, tựa như hồ ly lại không giống hồ ly. Rõ ràng là vật chết, lại cho người ta có cảm giác như có sinh mệnh, cảm thấy nó như là của ta, như là cùng ta chia lìa đã lâu rốt cuộc lại trở về bên người.

    -“Ngọc này, vốn dĩ đã mất tích thật lâu, thẳng đến ngày đó gặp ngươi mới tìm lại được, nghĩ đến ngươi cùng nó có duyên. Thế giới bên ngoài tuy phấn khích nhưng hiểm ác, ngươi phải cẩn thận một chút.” Nói xong, lại sờ sờ ngực, lấy ra một quyển sách.

    -“Trên người ta có quyển y thư, nếu ngươi có phong hàn hay không khỏe, làm theo trong sách là được, nhất định sẽ khỏi” Nghe vậy, ta nhịn không được cái mũi đau xót.

    -“Ngài cùng ta đi thôi” Ta bật thốt lên.

    Thấy khóe môi của hắn cười nhợt nhạt, cũng không mở miệng, ánh mắt nhìn về phía đó không xa. Sau nửa ngày mới mở miệng nói –“Người đó ở kia, ta cũng ở kia”

    Ta nghĩ người nào,tất nhiên là nữ tử âu yếm của hắn. Là vì người ta nên mới ẩn cư núi rừng này sao? Không nghĩ tới một lão nhân ít lời lại là một si tình chủng. Xem ánh mắt triền miên, ưu thương kia, thật làm nàng buồn.

    Ta cũng không hỏi nhiều, dù sao ngày mai phải rời khỏi, chính là trong lòng không khỏi cảm than, thế gian này vì sao luôn có những cặp tình nhân không thể thành đôi. Trong gió truyền đến một tia thở dài, không biết là hắn hay là ta. Trong lòng thầm hạ quyết tâm, mặc kệ ở đâu, cả đời này nhất định phải tìm được tình yêu, nhất định phải thành đôi với người ta yêu.

    Biết ta ghét nhất bị cái gì sao? Xuống núi. Cái loại cảm giác đi xuống không thể khống chế này thật chán ghét cực kì.

    -“A….” Ta kêu to –“Cứu mạng a…”

    Đáng tiếc ta chỉ phát hiện có thanh âm của ta vọng lại. Thật là không thể tìm giúp đỡ. Ai ! Đường, chỉ có thể chính mình đi.

    -“A…” Lại một tiếng thét lên, ta rốt cuộc ổn định thân mình. Lau đi mồ hôi lạnh, cứ như vậy đi xuống cũng không phải biện pháp, cắn răng một cái, đi đường vòng.

    -“A….”Chim thú bốn phía. Hãn, không nên khủng bố như vậy đi.

    Liền như vậy, cùng với thanh âm của chính mình thét lên, ta rốt cuộc đi xuống chân núi, thân mình mềm nhũn ngồi dưới đất. Ngây người nửa ngày, ta mới nhìn xung quanh. Còn phải tiếp tục đi đường a.

    Ta mặc thân nam trang mà Tư Đồ Khâm đưa cho, tóc dài cũng búi cao, làm theo phong cách ăn mặc của thiếu niên. Đột nhiên xa xa đi đến một chiếc xe ngựa,thật sự là xe ngựa. ta vội vàng đi đến.

    Người mã phu giương giọng hỏi –“Tiểu ca, nơi này cách Thần Châu có bao nhiêu ngày đi đường?”

    Hỏi đường, tìm ta hỏi đường, ta lập tức bị sét đánh, trực tiếp không nói gì.

    Chỉ thấy người nọ than thở -“Thật là không hay ho, thật vất vả gặp được một người, cư nhiên là câm điếc.” Nói xong tuyệt trần mà đi.

    Ta, ta, ta đây là chọc ai nha. Ai, mặc kệ như thế nào, trước tìm một chỗ ăn cơm đã, ăn cơm, ăn cơm, ăn cơm. Ta chỉ có nhân dân tệ, không có bạc, trên người cũng không có thứ có thể cầm cố, này nên làm như thế nào cho phải. Mặc kệ, nghe khẩu khí người hỏi đường kia, không xa chắc có thành thị kêu Thần Châu, ta đi, ta đi, ta đi, aa, rốt cuộc thấy bóng dáng thành thị kia.

    Nhìn thấy đám người chung quanh mặc cổ trang, đột nhiên có cảm giác ngốc lăng, cho tới bây giờ ta mới rốt cuộc tin tưởng rằng ta chân thật xuyên qua.
     
  4. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    C2: Ăn cơm bá vương


    Nghĩ tới nghĩ lui, bổn tiểu thư nghĩ ra một cái biện pháp không phải là biện pháp. Hắc hắc, thì phải là ăn-cơm-bá-vương ( ăn cơm không trả tiền). Một khi đã phải làm, muốn ăn bá vương liền phải tìm địa điểm tốt, dù sao đều phải làm, muốn ai đánh, không bằng tìm một nơi ngon.

    “Cô…..” Bụng ta phát ra một tiếng thanh thúy –“Kêu cái gì kêu, ngươi nghĩ rằng ta không nghĩ ăn sao?” Ta ôm oán đi.

    “Cô…”Bụng lại kháng nghị, xem ra nhanh tìm một tửu lâu mới được.

    Đột nhiên, trước mắt sáng ngời,Vân Hành Thực Phủ, xem trang hoàng cũng không tệ lắm. Còn có một chút hương vị phong nhã, nghĩ đến giá cả xa xỉ, bổn cô nương ở nơi này dùng cơm.

    -“Công tử, một mình sao?” Tiểu nhị nhiệt tình nghênh đón.

    -“Không được sao?” Ta hỏi lại, dù sao lát nữa sẽ bị các ngươi mắng, bây giờ phải ra oai một chút.

    Tiểu nhị nhanh cười đáp –“Nơi đây, nơi đây, công tử thỉnh đi bên này. Công tử muốn gọi cái gì?”

    -“Ân, Chiêu bài của các ngươi là cái gì?”

    -“Chúng ta…” Hắn đang muốn nói lại dừng một phen, ta vừa thấy biểu tình không đúng, chạy nhanh đánh gãy –“Đem các đồ ăn chiêu bài của các ngươi đến, cũng gọi vài món khẩu vị thanh đạm đi đến, động tác phải nhanh.”

    -“Được” Tiểu nhị vội vàng đi xuống.

    Ta thở dài một hơi, hoàn hảo, xem biểu tình kia của hắn nếu chờ hắn nói xong thì làm gì còn được ăn.

    -“Cấp khách quan mang đồ ăn đến” Thanh âm của tiểu nhị kia thật dài –“Thanh chưng lư ngư, bảy sắc thủy tinh giáo, cúc hoa cua hoàng canh…” ( ta không biết món gì, giữ nguyên tác phẩm)

    Nước miếng của ta một trận cuồng lưu, cầm lấy đũa bắt đầu ăn bữa cơm đầu tiên, ô ô ô…. Như thế nào lại có loại cảm giác muốn khóc nha! Chẳng qua này có thể trách ta sao? Cũng không ngẫm lại, ta cùng lão gia kia làm tiểu long nữ bao lâu nha! Ta dễ dàng sao chứ? Ta một chút cũng không có bận tâm hình tượng thục nữ, bắt đầu lang thôn hổ yết ăn. Hoàn hảo ta mặc nam trang. Nếu không những người này thấy một vị mĩ nữ ăn cơm như vậy, không ngất xỉu cũng bị dọa chạy. Nhưng thế này cũng hấp dẫn không ít ánh mắt, đặc biệt là ánh mắt từ lầu hai kia.

    Trên lầu hai

    -“Biểu ca, ngươi mau xem vị tiểu thiếu gia kia” Nàng băng bó miệng cười khẽ nói.

    Chỉ thấy nam tử kia tập trung nhìn vào, khóe miệng cong lên lộ ra một nụ cười.

    -“Ánh mắt để đâu, kia cũng không phải tiểu thiếu gia gì, kia rõ ràng là một cô nương” Chẳng qua nhìn cách nàng ăn, cũng không nhịn được tiếp tục cong lên khóe miệng.

    -“Cái gì?” Lăng Ba Nhi cả kinh –“Hắn là nữ tử?”

    Ta chậm rãi quay đầu nhìn trừng mắt trở lại, lấy ánh mắt nói :Xem cái gì xem, chưa thấy mĩ nữ ăn cơm sao? Kinh hãi cái gì. Người nọ phảng phất đọc được ánh mắt của ta, thu hồi ánh mắt.

    Ta giận, ta thực giận. Ăn cơm bá vương vốn định thừa dịp mọi người không chú ý liền chuồn đi. Ai biết, ta không cẩn thận tuyển một tửu lâu quá mức cao cấp, cư nhiên còn có một tiểu nhị đứng một bên phục vụ cho ta, hãn. Hiện tại xem ra cũng không thể chạy được, vạn nhất bọn họ đánh ta thật thì làm sao bây giờ? Kia cũng chỉ có thể nói ta thật không hay ho. Ta tiếp tục ngồi một chút cho tiêu hóa, miễn cho chưa kịp tiêu hóa hấp thụ lại bị đánh đến đi ra. Sau nửa ngày, ta rốt cuộc lấy dũng khí.

    -“Tiểu nhị ca” Thanh âm của ta thực nhược.

    -“Công tử chuyện gì, cứ việc phân phó” Tiểu nhị thập phần khách khí.

    -“Kỳ thật ta..” Ta gãi da đầu –“Kỳ thật ta…hôm nay ra đường quên mang bạc” ta một hơi nói xong, hắn khẳng định muốn phát giận a.

    Chỉ thấy tiểu nhị cười cười, nhưng không tức giận.

    Ta cũng nhanh cùng hắn cười, chẳng lẽ được vận như vậy?

    -“Công tử khẳng định là không cùng tiểu điếm nói giỡn?” tiểu nhị cười nói.

    -“Ta, thực không có, ta nói đều là thật” Ta nhún vai, thực bất đắc dĩ.

    -“Kia công tử ý nói là ngươi không có bạc, không thể trả tiền sao?”

    Ta gật gật đầu.

    Chỉ thấy tiểu nhị kia thay đổi nét mặt, đang muốn làm khó dễ.
     
  5. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    C3-Hóa Lành


    Đột nhiên, trên bàn ta xuất hiện một thỏi bạc lớn.

    -“Năm mươi hai, đủ sao?” Một nam thanh dễ nghe, ta vừa ngẩng đầu vừa thấy bên cạnh có một siêu cấp đại soái ca, mỗi người đều nói cổ đại nhiều dễ nhìn, thật không nói sai a. Tiểu nhị kia vội vàng cúi người.

    -“Nguyên lai là Sở công tử, đủ rồi, đủ rồi. Này có thừa. Vị tiểu công tử này là bằng hữu của ngài?”

    Chỉ thấy dễ nhìn cũng không nói chuyện, chính là đánh giá ta. Là ánh mắt vừa nãy. Trong đầu ta lập tức xuất hiện một chữ -Phiếu cơm.

    Bên người hắn còn có một cô gái xanh đẹp, bên người đi theo hai nha hoàn, rất có phong phạm khuê tú, cũng không nói chuyện nhìn ta. Hắn quay đầu đối cô gái kia nói –“Đi thôi” Một hàng người cứ như vậy rời đi.

    Ta trừng mắt nhìn tiểu nhị -“Mau đưa tiền dư trả ta”

    Tiểu nhị nhìn ta –“Nhưng là, nhưng là…”

    -“Hãy bớt sàm ngôn đi, mau đưa” Ta vội, phiếu cơm khả năng đã không thấy tăm hơi.

    Lấy bạc tiểu nhị đưa, ta vội vàng chạy ra ngoài. May mắn còn đi chưa xa, ta chạy nhanh tiếp tục đuổi kịp.

    -“Sở công tử” Ta kêu to.

    -“Chuyện vừa rồi, cám ơn anh”

    Hắn mỉm cười.

    -“Ta nên như thế nào báo đáp anh?”

    Lại là mỉm cười, xem ra hắn thực thích cười.

    -“Cô nương, không cần ghi tạc trong lòng, chính là rat ay giúp đỡ một chút mà thôi.”

    Trong lòng ta không khỏi cả kinh, hóa ra hắn đã sớm biết ta là nữ tử.

    -“Thật không dám nói dối, tiểu nữ tử gần đây có chút chuyện. Kỳ thật là muốn hỏi phủ nhà công tử có tuyển người làm không?” Ta nói thẳng.

    -“Biểu ca, cứu người thì cứu cho chót, không bằng cho cô nương này vào làm trong phủ đi.

    Thấy hắn hơi hơi trầm ngâm –“Cũng tốt” liền như vậy, ta tiến Sở phủ.

    Tiến phủ mới biết, nguyên lai Lăng Ba Nhi nói chuyện giúp ta ngày ấy không chỉ là biểu muội của hắn mà còn là vị hôn thê của Sở Dịch, lợi dụng khoảng thời gian này ta tìm hiểu hết thảy tin tức mới hiểu được.

    Một cái thời đại không từng tồn tại trong lịch sử, một cái vương triều kì dị -Đông Dương vương triều. Quốc quân là một người tinh thông thiên cổ, là một đấng minh quân, Đông Dương vương triều này dưới sự cai quản của hắn có thể nói là đi vào thời kì thịnh thế. Dân chúng an cư lạc nghiệp, phiên bang tiểu quốc hàng năm tiến cống, cung phụng Đông Dương vương triều này là thượng quốc.

    Cho nên người của Đông Dương vương triều này, lấy quốc quân làm kiêu ngạo.

    Thần Châu là một thành của Giang Nam, có điểm giống Hàng Châu hiện đại. Là một địa phương cảnh mĩ người càng mĩ, mượn người bên cạnh là một ví dụ nha. Vị Lăng Ba Nhi này tính tình thật sự tốt, ngay cả nha hoàn của nàng cũng xuất trần động lòng người. Mệt ta trước kia còn tự tin có phong vị mĩ nữ.
     

Chia sẻ trang này