Trốn Thê Của Thất Vương - Phong Sanh Sanh [ 110 Chương ]

Thảo luận trong 'Xuyên Không' bắt đầu bởi Nhược Lan, 7/9/16.

  1. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Chương 99: Không Bằng Quy Khứ


    -“Vậy ngươi liền chậm rãi quỳ đi! Bổn cung còn muốn đi chiếu cố Ảnh nhi” Nhìn thấy bóng dáng rời đi của hoàng hậu, trong lòng ta âm thầm đập nàng một quyền.

    -“Tiểu Lục, còn thất thần làm gì! Còn không may phù tiểu thư nhà ngươi đứng lên” Kháo! Bụng quá lớn thật sự không có phương tiện a.

    -“Nhưng là tiểu thư không phải muốn quỳ không dậy cảm động hoàng hậu nương nương sao?”

    -“Nhìn trái tim bằng đá kia của bà ta có thể cảm động sao chứ? Một khi nàng ta đã không nhận bộ này, ta làm chi phải tiếp tục diễn”

    Vân Dật trực tiếp hết chỗ nói, hắn vốn định muốn khuyên nàng như thế nào đứng lên. Kết quả chính là nàng diễn trò?

    -“Tiểu thư, nếu vương gia thực mất trí nhớ thì làm sao bây giờ?”

    -“Thiết, mất trí nhớ liền mất trí nhớ! Mỹ nữ giống ta nếu hắn mất trí nhớ một trăm lần cũng sẽ đồng dạng yêu ta” Lấy ngón giữa bắn bắn cái trán Tiểu Lục –“Đổng?”

    -“Nga”

    -“Có mỹ nữ như người?”

    -“Ngươi không nói sẽ chết a?” Này, này, tử Kinh Dao, ta đều nhanh quên sự tồn tại của nàng. Không phải từ trước đến giờ cũng không nói chuyện sao chứ?

    Ta tự mình du đãng trong hoàng cung, người còn đứng đây nhưng cảnh sắc đã không giống. Thật là thời gian dài ở trong hoàn cảnh như vậy, con người cũng tự nhiên khó có thể thu liễm thiên tính có sẵn. Ngươi sẽ phát hiện người trong cung này có điểm giống nhau kinh người, bởi vì bọn họ đều là từ một mô hình mà ra, nhưng may mắn còn có các âm hiểm.

    -“Chủ tử, chúng ta muốn đi nơi nào?” Vân Dật đến trước mặt ta không để cho ta bỏ qua.

    -“Đi nơi nào? Ta cũng không biết” đúng a! Hoàng cung này tuy rộng, nhưng không có nơi nào thuộc loại ta.

    Nhà của ta là Thất vương phủ, nhưng hiện tại nơi đó cũng không coi như là nhà của ta.

    Nhịn không được khinh cười, nguyên lại thiên hạ to lớn như vậy nhưng không nơi nào cho ta cảm giác là nhà a!

    Có trong nháy mắt, ta thậm chí nghĩ, nếu có thể xuyên trở về thì thật tốt.

    Trở về ít nhất có thể mổ sinh. Ta tự giễu cười.

    Ta có điểm mệt, một tháng này không được nghỉ ngơi quá, thật sự mỏi mệt.Cứ không có mục đích đi lại như vậy, không quay đầu lại cũng không chuyển biến.

    Đi thẳng, đi thẳng…

    -“Vương phi…”

    -“Tiểu thư…” Bên tai truyền đến tiếng mọi người kinh hô.

    Ý thức rất rõ ràng, thân thể cũng không nghe sai sử. Ta biết, ta ngất xỉu.

    Trước mắt một mảnh hắc ám, thân mình nhẹ phiêu phiêu, cảm giác kia thực quen biết. Chẳng lẽ ta thực phải trở về?

    -“A…tiểu thư”

    Tiểu thư như thế nào càng ngày càng trắng, như thế nào trở nên trong suốt giống nước a?

    Hiên Viên Ảnh lạnh lùng nhìn mấy nữ tử kì quái kia, nàng rốt cuộc là ai.

    Vì sao thời điểm trước mắt nàng, trong lòng hắn lại dị thường phiền muộn. Lúc nàng không ở trước mắt, hắn lại cực kì bất an. Cho nên hắn không để ý miệng vết thương trên đầu còn ẩn ẩn đau, lặng yên không tiếng động đuổi tới. Hắn rốt cuộc là vì ai, vì sao Vân Dật cùng Kinh Dao đều không li nàng một bước. Bọn họ không phải hộ vệ bên người mình sao?

    Thân mình có chút rung động, nàng ngất xỉu, Hiên Viên Ảnh cảm thấy tâm ẩn ẩn đau. Cảnh tượng trước mắt làm hắn bất an, nàng suy yếu nằm trên mặt đất sắc mặt tái nhợt như vậy. Thân thể thế nhưng chậm rãi mất đi nhan sắc trở nên trong suốt như sắp biến mất.

    Một loại cảm giác rối rắm không tên nổi lên trong lòng hắn, hắn không biết làm sao vậy, chỉ nghe trong lòng có một thanh âm điên cuồng gào thét bên tai, bắt lấy nàng, bắt lấy nàng…
     
  2. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Chương 100: Bản Năng


    Thân thể có chút dựa theo ý thức, hắn nhanh chóng bay đến hướng đó. Một tay bắt lấy thân hình chặt chẽ ôm trong ngực –“Không cho phép! Bổn vương không cho phép”

    Một tiếng rống cuồng loạn vang lên bên tai ta.

    Ta nhíu nhíu mày, là ai?

    -“Bổn vương mệnh lệnh ngươi, không được trốn” Là Ảnh, là Hiên Viên Ảnh.

    Lại nhìn thấy ngươi, đem bộ dáng của ngươi khắc tại trong lòng. Chẳng sợ ngươi đã quên ta. Ta giãy dụa muốn mở mắt, lại chảy xuống một giọt lệ vô lực.

    Hiên Viên Ảnh chỉ cảm thấy giọt lệ kia như rơi vào trong lòng hắn làm lòng hắn đau lên một trận, lưu lại vết sẹo thật sâu.

    Hoàn hảo, hoàn hảo đến kịp. Nhìn thấy thân thể của nàng chậm rãi trỏ nên chân thật, loại cảm giác đau lòng chậm rãi bình phục. Không có nửa phần do dự, ôm lấy nàng hướng đến thái y viện.

    -“Thái y, mau!”

    -“Thất điện hạ, người như thế nào chạy đi. Này, đây là làm sao vậy? Mau buông, làm lão thần kiểm tra” Hiên Viên Ảnh cẩn thận đem Mịch nhi buông.

    -“Nga!” Lưu thái y một mặt gật đầu một mặt bắt mạch.

    -“Nàng rốt cuộc làm sao vậy?”

    -“Nương nương là tâm thần không yên. Sắp lâm bồn, cần phải điều dưỡng”

    Tâm thần không yên sẽ toàn thân trong suốt tựa như sắp biến mất?

    -“Vương gia, người nhớ đến nương nương là ai sao?” Vân Dật có chút kích động hỏi. Kinh Dao cùng Tiểu Lục cũng lấy ánh mắt chờ mong nhìn về phía Hiên Viên Ảnh.

    -“Thực không có” Hắn nhàn nhạt nói.

    -“Kia người?” Vân Dật gấp đến độ muốn xông lên nói cho hắn, nàng là thê tử hắn yêu nhất a.

    -“Bổn vương chính là thân thể không chịu khống chế, không phải cố ý muốn cứu nàng”

    -“Tiểu Lục” Ta giống như nghe được thanh âm của Hiên Viên Ảnh.

    -“Tiểu thư…” Tiểu Lục nhanh chóng nói.

    -“Vương phi nương nương, ngài đã tỉnh. Thân mình của ngài nên điều dưỡng, nếu không…”

    -“Vương phi? Nàng là vương phi của ai?” Hiên Viên Ảnh nhíu mày.

    -“Hừ!” Ta nhẹ giọng xuy cười.

    -“Ngươi cười cái gì?” Hắn có chút rối rắm nhìn về phía ta.

    Chăm chú nhìn vào mắt hắn, Ảnh đáng thương, ta làm chàng buồn rầu sao?

    -“Đúng a, Ta rốt cuộc là vương phi của ai?” Nước mắt từ trong mắt ta chảy xuống –“Ngươi hỏi một vấn đề thật huyền ảo, hiện tại ta khó có thể trả lời cho ngươi. Ta chờ ngươi, đợi một ngày ngươi đến nói đáp án cho ta”

    -“Tiểu Lục, chúng ta đi thôi”

    -“Đi đâu vậy? Thái y nói ngươi phải điều dưỡng, ngươi không có nghe sao?” Lại là biểu tình lạnh như băng, kháo, vừa thấy liền nổi lửa giận.

    Nhìn dạng kia của hắn, mất trí nhớ? Nhẫn, nhẫn! Ta nhẫn! Tha thầm hô, khẩu khí vui vẻ trở lại –“Đúng a! Ta không có nghe thấy” Thấy hai con mắt nổi lên hai luồng ngọn lửa, ta nhất thời có cảm giác thành tựu.

    -“Kia hiện tại nghe rõ cho bổn vương, ta nói – không-được-đi” Hắn một lần nói lại.

    -“Ngươi không chuẩn?”

    Hắn cao ngạo nâng đầu lên cho ta xem đường cong hoàn mỹ của chiếc cằm.

    Ta cười ngồi ở trước bàn, nhẹ cắn một ngụm táo. –“Ngươi là ai a? Ngươi lấy gì không cho phép? Đang kể chuyện cười sao? Nếu đúng vậy, vậy bổn tiểu thư nói cho ngươi, cực kì nhàm chán. Không phải, ngươi mất trí nhớ nghe không hiểu. Như vậy, một chút cũng không buồn cười” Ta tràn ngập kiên nhẫn giải thích, chuyển nhìn về phía Tiểu Lục.

    -“Chúng ta đi” Cố ý không liếc hắn một cái.
     
  3. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Chương 101: Vương Phi Của Ai?


    -“Ngươi lại khiêu chiến tính nhẫn nại của bổn vương” Hắn cúi đầu gần sát ta, trên mặt gợi lên tươi cười mị hoặc.

    Thiết! Lại chiêu này, quá cũ. Nhưng là quả tim trong lồng ngực vẫn thực không khí phách đập mạnh a! Ta hai tay đè nặng trái tim! Thời khắc mấu chốt người có để yên cho ta hay không a!

    -“Được rồi, ta thừa nhận lúc ngươi cười lên rất tuấn tú” Ai ngờ gia hỏa thuần tình này lại nổi lên hại phiến mây đỏ trên mặt –“Làm chi có biểu tình này a! Biến thành giống như ta ăn đậu hủ của ngươi a”

    -“Ăn…ăn đậu hủ…Ngươi nữ nhân này…..” Nàng thật cái gì cũng dám nói a!

    Ta hướng hắn thè lưỡi tặng kèm một cái mặt quỷ. Lôi kéo Tiểu Lục chuẩn bị đi.

    -“Người đến” Hiên Viên Ảnh sớm cắn răng nghiến lợi.

    Lúc này học thông minh thôi! Biết nói không bằng ta trực tiếp hạ lệnh. Ân, trẻ em có thể dạy. Nhìn thị vệ bốn phía, hai tay ta xoa xoa, nghênh ngang mà đi ra ngoài.

    -“Ta nói với các ngươi nha! Ta là dựng phụ, không cẩn thận là nhất thị nhị mệnh a” –“Đến lúc đó phu quân ta tìm các ngươi tính sổ….sách sách sách” Mọi người ở đây trừ một nam nhân mất trí nhớ, có ai không biết phu quân ta là ai. Bọn họ nhìn Hiên Viên Ảnh, lại nhìn ta, đều buông vũ khí quỳ xuống.

    -“Nga a a aa a..” Thắng lợi! Ta cuồng tiếu đi ra ngoài.

    Nhìn Hiên Viên Ảnh sớm vì tiếng phu quân trong miệng Kim Mịch Nhi mà cuồng uống dấm chua. Nhìn bóng dáng nữ nhân kia, Hiên Viên Ảnh tiến lên hét lớn tiếng chất vấn nói –“Phu quân ngươi là ai, cũng không quản được ngươi điên nữ nhân này. Nếu ngươi dám bước thêm một bước bổn vương liền lập tức lấy mệnh của hắn” Mọi người vây xem hết chỗ nói rồi, toàn bộ một đầu đổ mồ hôi lạnh. Xem ra Thất vương gia chỉ có thể tự sát. ( ha ha ha ha, ta chịu không nổi, edit tới chỗ này ta cười lăn lộn, ôi ta suýt thì chết vì cười)

    Ta gật gật đầu, ôn ôn nói –“Có giỏi liền làm đi” Nhìn thấy lồng ngực hắn phập phồng lợi hại,xem ra tức giận không nhẹ a! Nói thật, lòng ta còn cực thích a! Vương phi của ai? Ta xoa xoa bụng, đây là nói tiếng người sao chứ? Thật làm ta thương tâm a! Nói cho ngươi…. Vương phi thực tức giận, hậu quả thực nghiêm trọng!

    -“Ngươi này dã man nhân, ngươi làm gì?” Hắn cư nhiên đem ta ôm lấy đi vào trong phòng, hắn không phải mất trí nhớ sao? Như thế nào còn nhớ rõ chiêu này?

    -“Trực giác nói cho ta, đối phó ngươi chỉ có thể dã man” Trực giác đáng chết! Ta ra sức đá động hai chân. Chỉ nghe thấy hắn học khẩu khí ôn ôn của ta nói –“Đừng lộn xộn, ngươi là dựng phụ a, để ý nhất thi nhị mệnh”

    -“Trước khi bổn vương rời đi, ngươi nằm ở trong thái y viện cho ta”

    -“Ngươi điên a! Ngươi không phải thấy ta liền chán ghét sao chứ? Đem ta ở tại trong này làm gì, là muốn bổn tiểu thư làm điên thần kinh của ngươi, tiêu tiền của ngươi, đả kích tâm tự tin của ngươi sao?” Không được, là thanh âm khóa cửa–“Này, uy, mở cửa cho ta! Uy!…”

    -“Ngươi thành thật nói cho ta, phu quân của nàng ta rốt cuộc là ai?” Cách một vách tường Hiên Viên Ảnh đang ép hỏi Vân Dật đáng thương.

    Vân Dật vô số lần hỏi trời, vì sao người không hay ho luôn là hắn, hắn lung lay đầu –“Gia, ta chỉ có thể nói đây là một vấn đề huyền ảo”

    -“Đừng có học khẩu khí của nữ nhân kia nói với ta, ta muốn đáp án! Ta muốn lấy mạng phu quân của nàng ta nàng ta cũng không có phản ứng, cảm tình của bọn họ không tốt sao?”

    -“Gia! Này…” Vân Dật cảm thấy trên đầu xuất hiện mấy đám mây đen, trên lưng toát ra mồ hôi lạnh. Cái này nên bảo hắn như thế nào trả lời a.

    -“Thất điện hạ, Tiểu Lục cách vách nói muốn một ít tiêu dạ cùng cổ cầm ( đàn )” Vân Dật xoa xoa mồ hôi lạnh trên trán, chuyển nhìn về phía Hiên Viên Ảnh.Chỉ thấy hắn khinh hiên bạc thần –“Mang đến”

    Sách sách! Gia cũng thật sự là không biết sống chết nha. Lấy hiểu biết của hắn đối với vương phi, những ngày tiếp theo của gia hắn là qua không tốt.
     
  4. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Chương 102: Harry Luis


    -“Ai nha! Thất điện hạ, ngài đây là làm sao vậy. Đêm qua không có nghỉ ngơi sao? Mẹ của ta, Ta cho tới bây giờ cũng không biết trên đời còn không có đôi mắt đen như vậy a” Ta biết rõ còn cố tình nhìn Hiên Viên Ảnh hỏi. Sách sách sach! Thật giống một con mèo đen tuấn tú.

    Hắn hung hăng nhìn ta –“Đêm qua ngươi đàn khúc gì, quả thực chính là…”

    -“Ta biết ngươi muốn nói đó là thiên âm thôi! Khúc nhạc đó là khúc nhạc nổi danh vũ trụ, người hát khúc đó gọi là Harry Luis….Harry Luis….”ta dắt giọng điên cuồng gào thét, từ trước mặt hắn thổi qua –“Harry Luis….Harry Luis….”

    Vân Dật sáng sớm liền tiến cung xem Hiên Viên Ảnh, bị hai con mắt hắc của hắn dọa sốc, này, này quả thực rất buồn cười thôi! Mỹ nam tử cư nhiên biến mất không còn.

    -‘Gia, người đây là?”

    -“Tử nha đầu kia liên tiếp hát suốt bảy ngày cái gì kêu “Harry Luis” vừa đến nửa đêm liền giống như quỷ khóc sói tru, quả thực chính là ma âm xuyên não”

    Vân Dật băng bó miệng không dám nói.

    -“Như thế nào? Ngươi đang cười trộm?”

    -“Ta không có” Nhẫn thật vất vả a!

    -“Gia! Hay là hồi phủ đi”

    -“Không, một ngày còn không khôi phục trí nhớ bổn vương sẽ không ra khỏi thái y viện” Thái y nói, hắn quên đi một người quan trọng nhất đối với hắn, bởi vì quý trọng cho nên quên.

    Hiên Viên Ảnh nhìn về phía trong viện, là nàng sao? Nha đầu kia lại ôm cổ cầm đi ra. Chẳng biết nàng ta lấy ở đâu ra nhiều khí lực như vậy, không phải có thai sao chứ? Thấy thế nào cũng là bộ dáng khỏe mạnh sinh long hoạt hổ. Hiên Viên Ảnh làm chuẩn bị nghênh đón ma âm xuyên não. Nhưng trong gió lại truyền đến tiếng nói mềm mại”

    -“Bầu trời tối đen cô độc lại chậm rãi cát

    Có người đích tâm lại bắt đầu đau

    Yêu rất xa thật lâu không tái kiến

    Liền như vậy thế nhưng cũng có thể còn sống

    Ngươi nghe tịch mịch ca hát nhẹ nhàng đích hung hăng đích

    Tiếng ca là này ma tàn nhẫn làm cho người ta nhịn không được rơi lệ thành hà

    Ai nói đích nhân phi phải khoái hoạt không thể

    Giống như khoái hoạt tùy vào nhân lựa chọn

    Tìm không thấy đích người kia tới hay không ni

    Ta phải là ai đích ai là ta đích

    Ngươi nghe tịch mịch tại ca nhẹ nhàng đích hung hăng đích

    Tiếng ca là này ma tàn nhẫn làm cho người ta nhịn không được rơi lệ thành hà

    Ngươi nghe tịch mịch tại ca hát ôn nhu đích điên cuồng đích

    Bi thương càng ngày càng khắc sâu ai có thể giúp cái việc làm hắn đình ni

    Bầu trời tối đen đắc tượng không tái trời đã sáng

    Minh không rõ thiên cũng không sao cả

    Liền lẳng lặng đích xem thanh xuân nan y nan xá

    Lệ hay là nhiệt đích nước mắt lạnh”

    Như khóc như tố, bài hát làm cho trong lòng hắn trăm ngàn mối thắt tiếng nói mềm mại tựa như tiếng khóc nồng đậm thương tâm. Là ai làm nàng bi thương như vậy, hắn thật muốn đem tên đó ra chém.

    -‘Vân Dật, ngươi nói có trách hay không, cho dù mỗi ngày cùng nàng ầm ỹ cũng được, chỉ cần nhìn thấy nàng ta liền thực an tâm”

    -“Gia, ta nhìn người thật sự là tẩu hỏa nhập ma”

    Xem ra vương phi nói là đúng “ Mỹ nữ giống ta cho dù hắn mất trí nhớ một trăm lần cũng sẽ lại yêu ta”
     
  5. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Chương 103: Đêm Trăng Tới Chơi


    Hiên Viên Ảnh nằm ở trên giường, khúc hát ưu thương kia luôn vang trong đầu hắn.

    Nữ nhân kia rốt cuộc làm sao vậy, bài hát nàng ta hát tựa như khắc tại trong đầu hắn xua không đi. Dần dần bóng dáng của nàng trở nên mơ hồ, rõ ràng mặc một bộ đồ màu xanh có vẻ thanh tân động lòng người, miệng còn la hét gì đó, hắn nghe không rõ, mà khi hắn gần sát nàng nàng lại đột nhiên toàn thân trong suốt biến mất.

    Không kịp vạch bỏ tấm chăn trên người, Hiên Viên Ảnh động thân một cái như một cơn gió lao đến phòng cách vách.

    Từ cửa sổ nhẹ nhàng nhảy, hắn thực khẩn thiết muốn gặp lại bóng dáng biến mất trong mộng của hắn.

    Giờ phút này nàng đang nằm ở trên giường ngủ thật ngon. Một mái tóc đen dài từ trên giường rơi đến tận đất.

    Hiên Viên Ảnh không khỏi cười, xem ra nữ nhân này ảnh hưởng hắn không chỉ có một ít như vậy.

    Thật sự là không có thiên lý, làm cho người khác ngủ không yên như vậy, nàng lại tự tại ngủ đến cuồng chảy nước miếng. Nhịn không được ngồi bên giường, dựa theo ánh trăng tinh tế nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn.

    Đang muốn vươn tay vuốt đi mấy sợi tóc che khuất mặt nàng thì nàng đột nhiên xoay người một cái. Tình cảnh trước mắt làm Hiên Viên Ảnh nhịn không được có chút yêu thương. Xem ra vải dệt gối đầu này quá mức thô làm cho nửa mặt của nàng đều in vết giống hoa văn vải dệt.

    Nhẹ nhàng vỗ về hai má của Mịch nhi có chút đỏ lên, ngửi được hương vị sạch sẽ nhàn nhạt trên người nàng, Hiên Viên Ảnh cảm thấy trong lòng có một cỗ cảm giác bình tĩnh cùng thoải mái không nói lên lời, cảm giác kia vừa lạ lẫm lại vừa quen thuộc.

    Nhẹ nhàng nâng lên chiếc đầu nho nhỏ của nàng, làm cho nàng gối trong khuỷu tay của hắn. Chỉ thấy cô gái nhỏ tạp tạp cái miệng phát ra thanh âm, điều chỉnh một chút tư thế, bãi ra một hình chữ ‘đại’. Làm cho Hiên Viên Ảnh buồn cười lung lay đầu, lấy chính ống tay áo của mình lau đi nước miếng bên môi nàng.

    Ngẩng đầu nhìn trăng trên bầu trời đêm nói nhỏ -“Bổn vương làm như thế này có tính hay không tự mình chuốc lấy khổ?” Nữ nhân này thật là vô tâm không phế a

    Hôm sau

    -“Gia!” Phát sinh chuyện tốt gì –“Tối hôm qua nghỉ ngơi tốt lắm thôi” Vân Dật sách sách cười, đôi mắt hắc lớn như vậy đã không có.

    Hiên Viên Ảnh cười cười, chính mình cũng thấy kì quái. Ở trên giường nàng cả một đêm, hôm nay cả người liền đau nhức, nhưng hắn lại được một đêm ngủ ngon, thần thanh khí sảng.

    -“Vân Dật…hắn có phải cùng trí nhớ mất đi của ta có quan hệ?”

    -“hắn? Gia, thuộc hạ không biết ngài nói người nào”

    Hiên Viên Ảnh tà cười nhìn về phía Vân Dật, Vân Dật cảm thấy một trận gió lạnh cả người.

    -“Gia, vấn đề này, cùng với hỏi ta, không bằng đến hỏi nàng” Cùng với hỏi nàng, không bằng hỏi chính người. Đương nhiên những lời này hắn không dám nói ra. Vạn nhất vương gia lại đối hắn cười thì làm sao bây giờ.

    -“Kia ngươi cùng ta đi”

    -“Vì sao?”

    Hiên Viên Ảnh lãnh mặt –“Nói lại lần nữa xem”

    Vân Dật làm lành cười –“Ha ha ha ha, thuộc hạ nói là vì sao lại không”

    Cách một bức tường.

    Tiểu viện của Mịch nhi hiện tại đang ngồi một vị khách không mời mà đến.

    -“Di nương nói, chờ Thất biểu ca dưỡng khỏe thân thể một chút sẽ để cho hắn đến nghênh thú ta. Biểu ca không nhớ rõ ngươi, ngay cả ông trời cũng giúp ta”

    Kháo! Cố ý chạy tới hướng ta thị uy sao? Cho ta là người chết sao? Đến a! ai sợ ai.

    -“Nga” Ta đem Thiên Long lệnh đùa nghịch trong tay, cũng không xem nàng.

    -“Ta cũng không muốn nói lời vô nghĩa với ngươi, lần này ta đến là muốn lấy lại thứ nên thuộc về ta”

    -“Cái này buồn cười, ta nhưng thật ra không biết ngươi muốn lấy lại cái gì” Ta nhíu lông mi, ý bảo hắn nói hết.
     

Chia sẻ trang này