Tương Tư Bất Hối - Tiểu Lị Tử [ 74 Chương + 4 NT ]

Thảo luận trong 'Xuyên Không' bắt đầu bởi Lạc Tử, 13/10/16.

  1. Lạc Tử

    Lạc Tử Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    1/6/16
    Bài viết:
    1,258
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Giới tính:
    Nữ
    [​IMG]

    Tương Tư Bất Hối

    Tác giả: Tiểu Lị Tử
    Editor: Sunny Cà Chua, Uyển Như, Phụng Tử Yên
    Thể loại: Truyện nữ tôn, cực sủng, nữ chủ si tình, nam chủ cường, giang hồ.
    Nguồn: sunnycachua.wordpress.com


    Giới thiệu:


    Mị, con gái của một trùm mafia Ý,đang trên máy bay thì gặp không tặc nên “bất đắc dĩ” xuyên về quốc gia theo chế độ nữ tôn.

    Ở đây, nàng là một cô bé 6 tuổi, chính lúc đó nàng đã gặp người con trai mình yêu thương cả cuộc đời.

    Tóm tắt sơ lược:

    Shirley- Một sát thủ thời hiện đại, trong một lần đi máy bay đã xuyên qua về quốc gia có chế độ nữ tôn, có bộ dạng như một khất cái 7,8 tuổi và lấy tên là Mị. Ở đây, lần đầu tiên gặp nam chủ – vị tướng quân nam phẫn nữ trang kiên cường tài giỏi – được người người ca ngợi là Bắc Cương chiến thần, vì tưởng nàng là khất cái nên đã cho nàng tiền, và định mệnh cũng bắt đầu từ đó…

    Nàng bắt đầu hành trình chinh phục trái tim của người con trai lạnh lùng mà cương nghị kia, suốt hơn mười năm ròng đi theo chàng âm thầm giúp đỡ và bảo vệ, làm mọi việc chỉ để đặt được tâm nguyện của chàng, thậm chí không màng đến bản thân, chỉ cần chàng hạnh phúc là đủ…

    Cuối cùng, nàng cũng đã có thể chân chính được bên chàng….

    Liệu tình yêu của nàng có được chàng đáp trả, liệu vị tướng quân lạnh lùng cương nghị kia có đồng ý mở cửa trái tim để đón nàng ?
     
  2. Lạc Tử

    Lạc Tử Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    1/6/16
    Bài viết:
    1,258
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 1

    Cha của ta là mafia Ý, là một người cha nghiêm khắc.

    Mẹ ta là một nữ nhân Đông Phương xinh xắn lanh lợi, tóc đen mắt đen.

    Mẹ đem cha luyện từ cương biến thành nhu của riêng nàng.

    Vì thế, hai người chỉ có ta là nữ nhi duy nhất.

    Shirley [tên của tỷ đó], trăm phần trăm kế tục cha huyết thống là ta cả đời vĩnh viễn phải mệt mõi, ta thích được như người mẹ Phương Đông nữ tính quyến rũ hơn. Không cam lòng, ta nhờ mẹ đặt cho mình một cái tên Phương Đông – Mị.

    Ở lúc ta năm tuổi, ta theo cha huấn luyện trở thành người nối nghiệp của người, các đứa nhỏ khác ngày nghỉ cùng cha mẹ đi chơi trò chơi ở công viên, ta bị cha ném vào tổng bộ doanh trại huấn luyện ; Các bằng hữu mỗi ngày về nhà có thể lên icq, msn ,skype, ta lại bị chương trình học quấy rầy: Quyền mưu, tài chính, quản lý; Nghỉ đông nghỉ hè, bạn học tham gia trại hè, vạch ra các kế hoạch du lịch , ta bị cha giao cho người bạn tốt của ông để đến FBI, đoàn bộ đội đặc chủng , đoàn lính đánh thuê để huấn luyện [oa~ cha của tỷ thật là lãnh nha~~].

    Ta từng nghĩ quá, cha rốt cuộc là bồi dưỡng người nối nghiệp hay là huấn luyện đệ nhất sát thủ của thế giới đây chứ?

    Bất quá thượng có chính sách, hạ có đối sách.

    Nhờ kiên trì năn nỉ mẹ, ta đã được học tập tiếng Trung, nghe, nói, đọc [ bao gồm chữ phồn thể ], viết [ kiêm luyện thư pháp ]. Ta không những không bài xích, mà ngược lại rất hứng thú, đáng tiếc thời gian có hạn, chưa từng học quá lịch sử của Trung Quốc bao giờ.

    Bản lĩnh mạnh nhất của ta là truy tìm tung tích, bởi vì ta thường hay phóng bồ câu của cha tới Trung Quốc để học tập cổ nhạc, bất luận loại nhạc khí nào, ta đều có thể dễ dàng chơi. [ wow~~~ tỹ giõi thật nha]

    Lúc ta học tiểu học, viết một bài văn, làm cho cha đem ta ném tới tổng bộ hung hăng huấn luyện ba ngày, làm ta mệt thật giống cẩu. Viết văn đề mục tên là [ giấc mơ của ta ]: Của ta giấc mộng là làm nhạc sĩ, tốt nhất là nhạc sĩ cung đình, mỗi ngày đàn hát thổi khúc, còn có thể lấy tiền lương.

    Ở lúc cha ta chuẩn bị đến thí nghiệm năng lực của ta , ta thuận tiện đánh tráo trang phục cùng mẹ vòng quanh thế giới, ta sớm bị đã bị người luyện thành tinh , nên liền dễ dàng chạy nhanh thoát khỏi nơi đó.

    Mục tiêu: Trung quốc.

    Trên máy bay.

    Cái gì? Cướp máy bay? Khủng bố phần tử?

    Nhìn người đứng ở phải trước, tay run run, giơ lựu đạn……

    Ta không nói gì……

    Bản năng nhận diện của ta lại hoạt động, hình như là ngạn ngữ trung quốc thì phải?

    Bất quá nếu là sát thủ chuyên nghiệp ta cũng không sợ…… Nhưng là……

    Đừng run lên nữa, muốn rớt…

    Bạch quang hiện lên……

    Cha, người hiện tại bắt đầu bồi dưỡng người thừa kế một lần nữa , hẳn là còn kịp.

    Đây là di ngôn cuối cùng của ta trong đầu……

    [Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Ta ngồi ngay tại thế giới nữ tôn nơi này , viết thể loại đã làm ta nghiền...... ]
     
  3. Lạc Tử

    Lạc Tử Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    1/6/16
    Bài viết:
    1,258
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 2.


    Không gian xung quanh lặng yên như tờ.. Mị vô lực ôm đầu ngồi xổm bên góc tường , ai oán nghĩ……
    Nhớ rõ hình như là do bị đói nên tỉnh ngủ, khi tỉnh lại thì thấy chính mình đang ngồi ở góc của một cái hang tối lý, nàng bất giác cuộn người ôm chính mình, nhưng là vẫn như cũ là thấy lạnh..
    Nàng cuối cùng đã có màu mắt đen, mái tóc cũng đen, nhưng lúc này, nhìn xuống chính mình, tiểu thân thể này bất quá sáu tuổi……
    Trước kia dù có trong hoàn cảnh tốt xấu gì đi nữa cũng là nàng ấm no không lo, nàng còn chưa từng vì tiền phát sầu, hiện tại nàng đã biết như thế nào là “một văn tiền bức tử một hảo hán” [ tỷ tự nhận mình là hảo hán *cười té ghế* ]
    Nơi này cảnh quan với cái gì kêu là tuồng cổ trang lúc nhỏ nàng cùng mẹ thường xem không sai biệt lắm, nghe nói triều đại này tên là Tống triều, bất quá trung quốc có ra sao qua năm ngàn năm, nàng cho tới bây giờ sẽ không muốn làm rõ ràng quá…… Nhưng là ít nhất nàng biết ngày xưa đều là nam tôn nữ ti, nhưng cứ nhìn nơi này, trên đường qua lại toàn là các đại nương, a di, các cô nương, hỏi ra thì nàng rốt cục hiểu được nơi này là nữ nhân làm chủ, có điểm may mắn, nàng tuy là có một nửa dòng máu là người Trung Quốc, nhưng là không có cách nào giống với nữ tử cổ đại hiền lương thục đức như mẹ miêu tả vậy .
    Của nàng chức nghiệp ở đây là khất cái, bất quá sau này không tính dựa vào nghề này để sinh tồn. Hôm qua có người đòi thu bảo hộ phí, đúng là hắc đạo a! Cho tới bây giờ, xã hội nơi nào tất nhiên cũng tồn tại a ~~~~ bất quá nàng dùng phương pháp như thế thảm thiết thoát ly, gì chứ bọn hắc đạo còn muốn chui đầu vô lưới.
    Làm nhạc sĩ, nàng trong mắt sang lên, lại lập tức tiếp tục ôm đầu, nàng ở trong này làm sao có được nhạc khúc, lại cũng không biết dùng nơi này khuôn nhạc.
    Ai! Nàng ai oán than thầm…………
    “Đinh đang”
    Một thanh âm thanh thúy đánh gãy ai oán của nàng , không có phản ứng , nàng nhìn trước mặt là hai cái đồng tiền, phía trước đồng tiền có một đôi giày bố tràn đầy bụi đất màu đen; Ngẩng đầu, quần áo màu trắng ; Lại ngẩng đầu, lại nhìn thấy một đôi con ngươi đen thâm thúy , mâu trung lóe ra sự ôn nhu. Ngồi xổm trước mặt nàng là một người thân vận trang phục màu trắng , một cái nam nhân anh tuấn tuấn tú , nam nhân? Nàng nheo nheo mắt, người trước mặt toát ra một cỗ anh khí là không sai, không phải nam tử triều đại này hội có được, cũng không làm nàng nhận không được hắn là một thiếu niên.
    Chỉ liếc mắt một cái, nàng khẳng định hắn là cái thiếu niên.
    Chỉ liếc mắt một cái, hắn liền bị khắc vào ở long trong của nàng.
    Chỉ liếc mắt một cái, nàng đã biết lời mẹ nói cái gì gọi là nhất kiến chung tình.
    Chỉ liếc mắt một cái, nàng đã gặp của nàng kiếp, tình kiếp.
    Từ lâu, nàng đã thích nam tử Đông Phương, nhìn nam nhân này nàng đúng là không thể cưỡng lại được sự thu hút của hắn.
    “Đợi chút”, nàng nhặt lên đồng tiền trước mặt , lưu luyến gọi thiếu niên đang đứng dậy rời đi .
    Thiếu niên xoay người, ngẩng đầu nhìn nàng , thân hình thon dài, thân thể cường tráng, một thân áo trắng, trong tay nắm một cái túi màu đen, trong túi ngân quang ẩn hiện, đứng ở giữa ngõ nhỏ yên lặng , phía sau là dòng người đi lại, ồn ào náo động náo nhiệt đường cái.
    “Ta không phải khất cái” ,nàng mở ra bàn tay nho nhỏ , trong lòng bàn tay có hai cái đồng tiền. [ lúc đầu nhận là khất cái giờ lại bảo không a~ tỷ sợ mất mặt trước mặt ca phớ hôn *hí hí*]
    “Nga? Không phải sao?”
    Thiếu niên nhìn trước mắt cả người dơ bẩn tiểu cô nương, duy chỉ có một đôi mắt phượng hẹp dài không chút nào né tránh nhìn chính mình.
    Nàng lấy ra từ trong long hai căn hồng thằng hôm qua nhặt được trên đường , phân biệt xỏ vào đồng tiền, xỏ thành hai cái đồng tiền tâm kết đơn giản , đưa qua một cái cấp thiếu niên, thiếu niên không nói, giơ tay tiếp nhận, nhíu mày xem nàng.
    “Tên của ngươi?“Nàng cầm trong tay một đồng khác, ngẩng đầu hỏi hắn, giọng điệu kiên định, không cho hắn phản bác.
    “Thiết Diễm.“Thiếu niên khóe miệng khẽ mở.
    “Thiết Diễm, chờ ta mười sáu tuổi sẽ thú ngươi.”, mắt phượng của Mị xin đẹp cười, giơ giơ lên đồng tâm kết đồng tiền trong tay , “ Đây là sính lễ.”
    Nói xong, xoay người, tiêu sái rời đi.
    Giữa ngõ nhỏ , một thiếu niên tay cầm đồng tiền, khóe miệng cứng đờ, ngây ngốc đứng ở trong gió.
    [Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Bối cảnh bối cảnh bài này chỉ do ta muốn làm, không có tích cực lắm!!]
     
  4. Lạc Tử

    Lạc Tử Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    1/6/16
    Bài viết:
    1,258
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 3



    Mị đứng ở trước cửa Xuân Phong lâu , nhìn ba chữ to trên tấm biển , cũng may văn tự này thông dụng, giống với những gì nàng được học từ mẹ.

    Ở trên đường suôn sẻ có được vài người cho tiền , ngồi vài ngày góc tường, nghe nói Xuân Phong Lâu có một hoa khôi, cầm kĩ siêu tuyệt, như vậy khẳng định có nhạc phổ [bản nhạc].

    Mục tiêu kế tiếp: Xuân Phong lâu.

    Đi đến thợ may mua hai bộ quần áo, còn lại tiền cho khất cái gia gia nhìn nàng lớn lên , tắm rửa chính mình, thay đổi một thân quần áo, ở trong nước tắm thuận tiện nhìn kỹ một chút, có thể nhận thấy, không có gì bất thường, than thể cũng không có cao lớn thô kệch, tóc đen mắt đen, nàng thực vừa long nha.

    Hiện tại là ban ngày, của lớn Xuân Phong lâu đóng chặt , nàng tiến lên, hai tay dùng sức đập cửa.Một lúc lâu sau, một cái trung niên nam tử thoạt trông có vẻ còn buồn ngủ, sắc mặt tái nhợt mở ra một cánh cửa, nhìn nhìn, đang muốn đóng cửa, bỗng ngước xuống phía dưới nhìn thử, chợt thấy một tiểu cô nương nhỏ nhắn xinh đẹp đang đứng trước cửa.

    “Ta tìm đến việc”. Không đợi nam tử mở miệng, nàng trực tiếp giải thích ý đồ mình đến đây, “Chỉ cần bao ăn bao ở, không cần tiền công”

    “Ngươi có thể làm cái gì?”Namtử buồn ngủ nói, nhìn xuống [ mỗ nữ [ bà già], ta hận từ này ] tiểu cô nương ánh mắt đang nhìn thẳng vào hắn .

    “Ta cái gì cũng đều đã từng làm.”

    “Hảo”

    “A!” Đơn giản như vậy, nàng đã dần bớt lo lắng nha~.

    “Ha ha” Nhìn bộ dạng ngốc nghếch của nàng, nam tử chợt nở nụ cười.

    Xuân Phong lâu hậu viện.

    Mị chạy nhanh, đứng ở dưới gốc cây, gọi tới gọi lui, thải đến thải đi.

    Là ai nói trà lâu là nơi có nhiều tin tức nhất nha~. Xuân phong lâu xác thực có một hoa khôi, cầm kĩ siêu tuyệt, bất quá là vài năm trước, giờ đã già đi, quá khí.

    Ai! Già đi…… Mới hai mươi tuổi đã kêu già đi…… Rõ ràng là cái dung mạo tuyệt thế, mặt mày như họa nam tử…… Cuộc sống mưa gió đã muốn làm tiêu hết cao ngạo của hắn…… Chỉ còn một thân tịch liêu……

    Tiểu thân thể của nàng thực hoàn hảo, tiểu bộ dáng chính là cái đứa nhỏ sáu tuổi , một phen khẩn cầu, Du Nhiên đã vui vẻ đồng ý dạy nàng nhạc khúc, cũng thường chỉ điểm cầm kĩ của nàng , cuộc sống của nàng cũng là thật dễ chịu.

    Ở trong lâu một tháng, nàng cũng rõ ràng hiểu biết triều đại nơi này .

    Tống triều Anh Tông năm thứ ba.

    Nữ tôn nam ti, triều đại này nam tử so với nữ tử, không hề có địa vị, giống như hàng hóa cho cha mẹ, thê chủ, chủ nhân mua bán. Tam tòng tứ đức, phu đức dung công [giống công dung ngôn hạnh nha~],đều phải theo:Namtử sinh ra không có họ, sau khi lập gia đình nếu thê chủ cho phép thì khả quan hơn sẽ thê họ [ ý là họ của thê chủ đó]; Còn có trong thạch sùng sa truyền thuyết [ thủ cung sa]. Tất cả những gì nữ nhân phải chịu, tại đây nam nhân phải gánh hết. [hí hí=]) ta khoái ta khoái nha;;) Ôi nghĩ lại ta cũng biến thái hết sức;]] Mỗi tháng đều có thời gian hành kinh, kinh nguyệt tự từ thân chảy ra, thân thể suy yếu, thể hàn khí hư; Nam tử đêm đầu tiên sẽ có lạc hồng [ hí hí, cái này chắc nàng nào cũng biết r nha~~]; Nam tử tính dục không mạnh, khi sinh hoạt vợ chồng nếu vào nơi kia của nữ tử, sẽ gặp thống khổ không chịu nổi. Nhưng việc làm cho nàng trố mắt nhất chính là nam tử sinh con ,OMG, như thế nào sinh nha? Cho dù nàng hỏi như thế nào , Du Nhiên như thế nào cũng không chịu nói , nàng gặp ai cũng liền hỏi, thế cho nên một sau một đoạn thời gian, nam tử trong lâu thấy nàng liền tự động lảng tránh, nàng đành phải thôi.

    Nàng cầm quần áo chuẩn bị phơi,tiểu cánh tay của nàng a, đau…… phải nhẫn…… Cố gắng…… Làm xong…… Vận động…… Gân cốt muốn giãn nha……

    Đón dương quang ấm áp , lại nghĩ tới bóng dáng màu trắng của y, không khỏi ngây ngô cười hắc hắc .

    Đây là thu hoạch được của nàng .

    Thiết Diễm là Trấn Bắc tướng quân, con của Thiết Dũng thất nữ của Trung Hiếu vương phủ, chiến mã: Đạp tuyết vô ngân[ không để lại dấu chân], binh khí: Ngân thương Tia Chớp ; Mười hai tuổi gia nhập quân doanh; Mười bốn tuổi đảm nhận nhiệm vụ, đánh người Kim ở phía Nam, lấy tám trăm quân tiêu diệt hai ngàn quân địch; Mười sáu tuổi tham gia Hà Gian chi chiến, Thiết Dũng lúc này bệnh nằm trên giường không thể lĩnh quân, từ nay do muội muội tin tưởng nắm giữ ấn soái, kết quả một trận chiến Hà Gian , người Kim mai phục, thất nữ từ nay chỉ còn hai người, cuối cùng, vị muội muội vạn tiễn xuyên tâm mà chết, [vậy là còn một người thôi đó==”]hai vạn tướng sĩ huyết nhiễm sa trường. Hoàng Thượng phong Thiết Dũng vì trung hiếu cho nước, ngự ban thưởng Long Đầu Quải trượng, trên đánh hôn quân, dưới đánh gian thần, sáu người Thiết gia nữ nhi huyết nhiễm chiến trường, đổi lấy một cái phong hào, một đền thờ cả nhà trung liệt [ Tác giả Mỗ nữ: Như thế nào lại giống như một bộ tuổng cổ trang ta đã từng xem a]. Thiết Diễm mười chín tuổi dẫn quân đi thảo nguyên bình loạn, kim nhân tù binh hơn bốn vạn người , một trận chiến thành danh, Tống Anh Tông phong là Trấn Bắc tướng quân; Nay trong Trung Hiếu Vương phủ chỉ có Thiết Dũng phụ phu, đứa con mồ côi của lục nữ, cháu gái Thiết Loan, tôn tử Thiết Nguyệt, lục nữ Thiết Quảng trấn thủ Bắc Cương. Thiết Diễm hồi kinh trước một tháng sẽ thụ phong sau.

    Tống triều Bắc Cương từ khi khai quốc tới nay đều nhờ Thiết gia trấn thủ, qua mấy thế hệ máu tươi đã tạo ra Tống triều Thiết Dũng giang sơn, chưa bao giờ làm cho người Kim vượt qua biên giới, trải qua nhiều vị hoàng đế cai trị, “thân tiểu nhân, xa hiền thần”, sự anh minh sớm không còn nữa, trong triều gian thần xem Thiết gia là cái đinh trong mắt, cắt xén quân lương, giảm bớt tăng binh… Dù vậy, lần này Thiết Diễm thắng trận trở về, đem người kim đuổi sâu về phía bên kia biên giới, trở thành người kim nhân nghe tin đã sợ mất mật: Bắc Cương chiến thần. [ hắc hắc;;] Ai bảo Thiết ca của ta không có tài chứ;;) ta thấy huynh ấy cực kỳ tài giỏi nha~ Vừa là mỹ nam, lại vừa tài gioi~~ oa oa~~ Mị tỷ thiệt có phước! ]

    Nhưng Mị không nghĩ như thế, nàng càng thêm đau lòng cho hắn, thân là nam nhi, đạt được thành tựu hôm nay , không biết hắn đã chịu bao nhiêu đau khổ.

    Ngày đó Thiết Diễm xuất phát , nàng núp trên nóc nhà, lập tức nhìn thấy một thân màu trắng chiến giáp hiên ngang, tư thế oai hùng, trong lòng lặng yên vì hắn cầu nguyện, nguyện cho hắn được bình an.

    Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Việc tiến hành truyện nữ tôn rốt cuộc đã ổn rồi!!!
     
  5. Lạc Tử

    Lạc Tử Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    1/6/16
    Bài viết:
    1,258
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 4

    Nghĩ đến Thiết Diễm, Mị không khỏi ở trong lòng sôi nổi, còn lẩm bẩm miệng nói thầm :“Nhanh chút lớn lên, nhanh chút lớn lên……”

    Đang vui vẻ, lại nghe một tiếng cười khẽ, trong mũi tràn ngập một mùi máu tươi, dừng lại, nhìn về phía góc trong viện tối như mực , chậm rãi tới gần.

    Trước mắt là một nữ nhân đang ngồi dựa vào góc tường, trước ngực một mảnh vết máu, bên miệng cũng có vết máu.

    Nàng xoay người giơ cao đèn lồng, ngồi xổm bên người nữ nhân kia đánh giá, tay nhỏ bé nâng cằm.

    “Tiểu oa nhi, nhìn cái gì đâu?” Nữ nhân nói, khóe miệng có máu màu đỏ tươi tràn ra.

    “Có nên cứu ngươi hay không.” Cau mày, nhìn nữ nhân một thân huyết đõ thẫm , nội thương, nàng cũng sẽ không trị, xem nàng như vậy, phỏng chừng nàng có thỉnh đại phu, đại phu cũng không thể trị hảo.

    “Nga!” Nữ nhân trong mắt hiện lên một tia hứng thú,” Thì sao?“

    “Ta đồ ăn không đủ, cũng không có tiền thỉnh đại phu, ngươi đây là nội thương, sẽ không dễ trị, nhiều nhất giường của ta tặng cho ngươi nghỉ ngơi.“

    “Điều kiện của ngươi là gì.”

    “Ăn ít, sau khi lành vết thương phải rời đi, đem giường đưa trả ta.”

    Cứ như vậy đi a~.

    *** ***

    Mị long vui rạo rực tiến vào trong phòng, cũng chưa nhìn đến nữ nhân đang ngồi khoanh chân vận khí điều trị vết thương, đã lập tức đi vào phía trước cửa sổ, thật cẩn thận đem đàn tranh Du Nhiên cấp cho nàng đặt lên trên bàn, đây chính là do Du Nhiên xem nàng thật sự chú tâm học tập, cố ý tặng cho nàng nha~.

    Khoanh chân ngồi ở phía trước , di, không đủ cao, bất đắc dĩ quỳ đứng lên, hai tay đặt trên cầm, thử cảm giác một chút, ân, không sai cảm giác thật tốt, .

    Miệng nàng bất giác hơi nhếch lên, ngón tay vũ động, tiếng đàn lưu động, quanh quẩn ở bên trong ngôi nhà nhỏ, tiếng đàn thật hay nha, ân, có thể bừa bãi phóng túng tấu lên cảm giác như thật, thật là thích a!

    “Tiểu oa nhi thích dùng cầm à?” Nữ nhân trên giường trên khuôn mặt nhỏ nhắn nở rộ vui sướng, nhịn không được hỏi.

    “Ân, là nhạc khí thì ta đều thích.” Nàng thuận miệng đáp, vẫn đang đắm chìm ở trong tiếng đàn.

    “Vật kia đều là nam nhân sử dụng nha.”

    Nữ nhân trong giọng nói có chút khinh thường.

    “Tranh ~~” Tiếng đàn dừng một chút, nàng giương mắt nhìn nữ nhân, liếc mắt một cái nói,“Không có nam nhân, sẽ không có ngươi.”

    Nữ tử nghẹn lời. [ há há=]] ta khoái ta khoái]

    Lấy của ta mấy ngày đồ ăn, hại ta đói bụng, ngay cả nói chuyện cũng không nổi nha. Mị oán thầm.

    “Tiểu oa nhi nói có lý.”

    Không sai, biết sai liền sửa, vậy lại đói mấy ngày đi, dù sao đi đến chỗ Du Nhiên cũng có thể có chút điểm tâm mà ăn.

    “Tiểu oa nhi không hiếu kỳ ta là ai?”

    “Mầm mống của cái chết là hiếu kỳ.” Nàng cúi đầu tiếp tục đùa nghịch cầm của nàng , khi nào phải mượn tỳ bà của Du Nhiên đến chơi đùa mới được.

    “Ha ha ~~, ngươi tuy là tiểu oa nhi nhưng lại thật thú vị. Tên gọi là gì?” Không ngờ ở cùng nhau mấy ngày như thế, hai người cẫn không biết tên lẫn nhau.

    “Mị.”

    “Thật giống tên của nam nhi nha .” Nữ tử nhìn từ trên xuống dưới tiểu oa nhi thanh tú trước mắt ,“Ngươi thật là nữ nhân sao?”

    “Bảo đảm là thật.” Nàng đem cầm đặt ở cạnh cửa sổ, chuẩn bị đi ra ngoài kiếm đồ ăn.

    “Tiểu oa nhi lại đây.”

    “Gì chứ?” Đứng ở trước mặt nữ nhân , nàng bỗng nhiên không thể động, Mị chỉ cảm thấy đỉnh đầu nóng lên, một cỗ nhiệt lưu từ đỉnh đầu chảy xuống, toàn thân không thể nhúc nhích, miệng không thể nói.

    Nữ nhân này làm gì chứ? Giết người diệt khẩu? Nàng bắt đầu cảnh giác, im lặng[ tác giả: Ngươi như vậy khẳng định ngươi có thể không im lặng sao?], ô ô ô…… Nàng còn chưa có thú Diễm nha…… Diễm của ta…… Một màu đen buông xuống……

    *** ***

    Một đêm không trăng.

    Xuân Phong lâu hậu viện, ngoài phòng bếp.

    Một cái thân thể bé bé lén lút ôm một cái gì đó trong lòng, lắc mình vào phòng.

    “Này, sư phó, ngươi có khỏe không?” Người vào đúng là Mị.

    “Còn chưa có chết.” Nữ nhân, Đoàn Trân đáp, thanh âm mỏng manh.

    Mị đem vật trong lòng lấy ra, vừa mới tỉnh lại sai giờ điểm không bị nàng hù chết. Một cái dung mạo tuấn tú nữ nhân đột nhiên biến thành một cái tóc bạc da mồi lão thái bà, trước sau tương phản cũng quá lớn.

    “Ta, Đoàn Trân, Hỗn Nguyên Cung cung chủ.” Thanh âm thật dị thường,“Tiểu oa nhi chưa từng nghe qua Hỗn Nguyên Cung?”

    “Không, ta chỉ muốn biết ngươi vì sao lại như vậy? Ngươi đối ta là muốn làm cái gì?” Đừng nói truyền cái gì nội công cho ta, thiên hạ không có ai ăn không phải trả tiền cơm trưa.

    “Lần này ta bị thương tâm mạch, thời gian đã không còn nữa, ta đã đem Hỗn Nguyên Công của ta truyền cho ngươi. Dù sao ta cũng sống được bao lâu.”

    Mị nhìn nhìn nữ nhân kia, hỏi “Ngươi sống đã bao lâu?” Nàng đối với người này cảm thấy có vẻ hứng thú.

    “Ta nghĩ, năm nay hẳn là một trăm tám mươi ba tuổi.”

    “……” Yêu quái! “Ngươi này cái gì Hỗn Nguyên Công sẽ không là có thể giúp giữ nhan sắc chứ?”

    “Tiểu oa nhi đoán đúng rồi.”

    “Ta không cần, ta năm nay mới sáu tuổi, ngươi đã đem dung nhan của ta không thể biến đổi, ta còn muốn thú phu lang nha.”

    “Ha ha, tiểu oa nhi dự đoán được xa, yên tâm, Hỗn Nguyên Công chính là ở trong cơ thể ngươi , chờ sau khi ngươi đem nó toàn bộ hóa thành chính mình công lực, lúc đó có thể giữ mãi nhan sắc.”

    Vậy cũng được đi, dù sao nàng thầm nghĩ cũng chĩ làm nhạc sĩ mà thôi; Không đúng, nàng là phải biến lớn nha, nếu không về sau như thế nào bồi phu quân trên chiến trường a [ ngươi phu quân ở đâu đâu?], vậy điểm hóa nội công đi, đủ dùng thì tốt rồi.

    “Ngươi muốn ta giúp ngươi làm cái gì?” Nghĩ thông suốt, nàng cũng liền thấy sảng khoái.

    “Tiểu oa nhi nhưng thật sảng khoái, ta muốn ngươi bái ta làm thầy.”

    “Sau đó thì sao? Ngươi không phải muốn ta làm cái gì cung chủ đi? Cái kia cung là sao? Không phải là xã hội đen chứ?” Nàng thật vất vả ném một cái gánh nặng, sẽ không như vậy xui xẻo lần nữa chứ!

    “Xã hội đen? Tiểu oa nhi ý tứ là hắc đạo? Đương nhiên không phải, ta Hỗn Nguyên Cung là xuống núi cứu người……” Chắc không phải ni cô am đi, xem nàng đầu tóc, nga, đầu bạc, chẳng lẽ là đạo cô? Có thể thú phu quân không? [Ngươi đã vậy còn nghĩ sẽ thú phu quân... Không biết nói gì...] “Không phải người xuất gia, chính là không nguyện trung thành gì chủ quân [ hình như là hoàng thượng],” Hình như là nhìn ra nàng suy nghĩ cái gì.

    Uống một ngụm trà, tiếp tục nói.

    “Có câu không biết tiểu oa nhi nghe qua chưa a , “Hỗn nguyên thiết kỵ hiện thế chung loạn thế phủ”

    “Không, có ý tứ gì?”

    “Ta Hỗn Nguyên Cung cũng không nguyện trung thành gì quân chủ, nhưng nếu có người có thể làm Hỗn Nguyên Cung yêu thích, Hỗn nguyên thiết kỵ sẽ trợ người đó nhất thống thiên hạ.”

    “Hỗn nguyên thiết kỵ có bao nhiêu người?”

    “Mười tám nhân”

    “Nhiều năm như vậy trôi qua, đều là thành lão thái bà rồi a?”

    “Ha ha, trước khi mỗi đại Hỗn nguyên thiết kỵ thoái ẩn, đều đã huấn luyện một cái đồ đệ.”

    Choáng váng, như thế nào nghe cũng chính là cái có vẻ cường hãn hắc đạo, cũng không thể không cần a!

    “Nơi này có Hỗn Nguyên Công tâm pháp, ngươi muốn ấn pháp tu luyện giúp chuyển hóa Hỗn Nguyên Công trong cơ thể , còn có Hỗn Nguyên Công bí tịch, đều giao cho ngươi.” Một cái gánh nặng lại đã đến nàng trước mắt.

    “Vì sao là ta?” Nàng nếu không truyền công cho Mị hẳn là không có tử nhanh như vậy, ít nhất đủ thời gian cho nàng chậm rãi tìm đồ đệ.

    “Ta cùng tiểu oa nhi là hữu duyên,” Nói nhiều rồi, có chút mệt mỏi,“Tiểu oa nhi, lại nói cho ngươi cái bí mật, Hỗn Nguyên Công một khi tu luyện, sẽ vòng đi vòng lại, vĩnh không ngừng gia tăng, giết người càng nhiều, công lực đề cao càng nhanh, nói cách khác, ngươi giết người càng nhiều, lại càng có thể hóa công.”

    Choáng váng, này không phải ma công sao, nàng không muốn làm đại ma đầu…… Nhớ tới lúc trước cũng bị một đám giang hồ nhân sĩ đuổi giết, không được, sẽ liên lụy phu quân [ ngươi cũng chưa lấy phu quân không cần suy ngh nhiều vậy nhaĩ...... Vô lực ing].

    “Các vị đại cung chủ tuyển đệ tử rất cẩn thận, nghiêm khắc khảo hạch, tuyệt đối không thể truyền cho người tâm thuật bất chính. Tiểu oa nhi là ngoại lệ đó.”

    “Sư phó nâng đỡ rồi,” Nàng làm sao thoạt nhìn chính trực được a.

    “Tiểu oa nhi cấp sư phó làm chút rượu và thức ăn đi, tốt xấu gì cũng không thể làm quỷ đói .”

    “Hảo, ngươi chờ.” Vì thế, xuất môn, làm tặc.
     

Chia sẻ trang này