Tương Tư Bất Hối - Tiểu Lị Tử [ 74 Chương + 4 NT ]

Thảo luận trong 'Xuyên Không' bắt đầu bởi Lạc Tử, 13/10/16.

  1. Lạc Tử

    Lạc Tử Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    1/6/16
    Bài viết:
    1,258
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 65

    Mặt trời mới mọc, lại là một ngày mới

    Mị sáng sớm liền tại trong phòng bếp Yến vương phủ bận việc , đầu bếp trong phủ Yến vương đều tự nhường bếp lại cho nàng nấu, còn cam tâm tình nguyện theo ở phía sau trợ bêp, mắt ai nấy sáng như sao nhìn nàng nấu ăn, âm thầm ghi nhớ cách thức ở trong lòng.

    Mai Thư Nhã đứng ở cửa phòng bếp, nhìn một hồi, từ từ đi vào, tự động ngồi xuống một cái ghế sạch trong phòng bếp, một tay nâng cằm, phượng mắt hẹp dài chuyển động theo bóng dáng của Mị, cả người toát ra phong tình quyến rũ, khiến tất cả người ở đây, trừ Mị ra ai cũng nhìn hắn không rời.

    Mị nhìn nam nhân im lặng mới xuất hiện ở phòng bếp kia, thở dài, cái bộ dạng này chắc chắn là chờ ăn đồ ăn sáng, miệng cong thành như vậy, còn không chịu xuống bếp, cái…này nam nhân là như thế nào sống đến bây giờ a?

    Nàng nhìn một chút cháo trong nồi, hình như vẫn còn đủ, liền bới thêm một chén cháo, lấy ra vài dĩa thức ăn, dù sao món này cũng là vì khẩu vị của Diễm nhà nàng mà làm, nàng bỏ thêm một cái trưng vào chén cháo, sau đó đẩy tới trước mặt hắn.

    Mai Thư Nhã đầu tiên là đánh giá chén cháo một phen, gật đầu, nhìn cũng không tệ lắm, lúc này mới chậm rãi cầm lấy thìa, múc một muỗng, ăn một chút, cuối cùng, lại cầm lấy chiếc đũa, mỗi chén thức ăn trên bàn đều thử một miếng, sau đó nhìn về phía Mị, “Tài nấu nướng của con thật đúng là khá tốt.”

    Âm thanh trong trẻo mềm mại đáng yêu, phong tình tứ tán cùng nụ cười yếu ớt,khiến các vị đầu bếp trong phòng bếp cứng đờ ,toàn bộ hoá đá. Bản thân hắn lại hồn nhiên như không có cảm giác gì, tao nhã bắt đầu hưởng dụng đồ ăn sáng .

    Mị bị vị phu thân miệng dẻo như đường này khiến cho dở khóc dở cười, coi như hắn là khen nàng làm tốt lắm, vì vậy, để hắn tiếp tục dùng bữa, nàng tiếp theo thu xếp đồ ăn sáng cho Thiết Diễm .Khi Mị bưng khay,mâm trở lại trước cửa viện thì vừa vặn gặp Triệu Lang cùng Yến vương.

    “Tỷ tỷ đến có chuyện gì sao?” Bọn họ không phải bề bộn nhiều việc sao? Sao lại nhằm lúc tướng công nhà nàng chuẩn bị ăn sáng mà tới a!

    “Không có gì, lúc này rảnh, tới thăm trấn quốc tướng quân một phen .”

    “A, Diễm không biết có tỉnh chưa, cùng nhau vào đi.” Mị vừa nói vừa xoay người, đột nhiên, thân hình lập tức bay vào phòng.

    Triệu Lang cùng Yến vương chỉ cảm thấy thấy hoa mắt, liền mất đi bóng dáng của Mị, Triệu Lang nhún nhún vai, tự giác đi về phía bên trong viện , Yến vương đi cùng ở phía sau, bọn họ thật vẫn là không cách nào quen tốc độ di chuyển của nàng nha.

    Hai người mới tiếp cận cửa phòng, liền nghe thấy được thanh âm nôn dữ dội của Thiết Diễm, Triệu Lang lắc đầu, thở dài, nguyên lai nam nhân khi mang thai vất vả như vậy, nàng vẫn là lần đầu tiên mới biết, mặc dù nàng đã có mấy hoàng nữ cùng hoàng tử, trong lòng liền muốn về hoàng cung thăm bọn chúng nhanh nhanh một chút.

    Nhìn nhìn lại Yến vương bên người liên tiếp nhìn về phía nội thất, thần sắc có chút lo âu , Triệu Lang cúi mắt, hoàng di vẫn không chịu hết hy vọng sao?

    Nàng lần luyến tiếc, tình ý đối với hắn, thật hiếm thấy, nhưng nếu là cùng so sánh với Mị, cũng là thật không bì kịp a! Huống chi, hôm nay tâm trấn quốc tướng quân đã sớm dành cho Mị, sợ là lại càng không hiểu rõ tâm tình của hoàng di rồi.

    Đợi khi nội thất lý dần dần an tĩnh lại, Cốc Tây liền đi ra mời vào, hai người lúc này mới đứng dậy, tiến vào nội thất.

    Đi vào nội thất, thấy Mị ngồi ở bên giường, Thiết Diễm sắc mặt tái nhợt tựa vào đầu giường, thấy mặt Triệu Lang liền muốn đứng dậy, “Thần…”

    Mới nói một tiếng, liền bị Mị bác bỏ, “Thần cái gì mà thần, chàng hảo hảo nằm cho tốt, tỷ tỷ sẽ không để ý đâu.”

    “Đúng vậy, tướng quân thân thể không khỏe, những lễ tiết nào thể miễn liền miễn .” Triệu Lang đã sớm biết thảm trạng nôn ọe của Thiết Diễm, tất nhiên không nỡ để hắn chịu khổ.

    Yến vương chưa từng thấy bộ dáng yếu ớt của Thiết Diễm như vậy, vì vậy, liền trợn mắt nhìn tên đầu sỏ gây nên kia liếc mắt một cái.

    Mị trực tiếp nhìn thẳng vào bạch nhãn của nàng, Thiết Diễm là phu quân của nàng, tự nàng có cách giúp hắn, không cần nàng kia làm bộ đến bênh vực kẻ yếu.

    Ánh mắt hai nữ nhân đấu nhau kia,Thiết Diễm không có phát hiện, thân thể không khỏe khiến hắn cực kỳ hư nhược rồi, ý thức hắn gần như đã mơ hồ, hắn cố nén cảm giác khó chịu, trong lòng chỉ là nghĩ không muốn để nàng lo lắng.

    Thiết Diễm tìm kiếm bàn tay của Mị đặt trên giường, trong bụng có chút áy náy, hắn cũng không muốn như vậy, nhưng… Nhìn một chút đồ ăn trên khay,mâm do nàng sáng sớm rời giường thay hắn đi chuẫn bị, mà rõ ràng nàng lại là người không thích dậy sớm.

    Mị quay lại cầm tay hắn, không biết hắn đang suy nghĩ cái gì, chỉ nói, “Tỷ tỷ bọn họ là đến xem chàng.”

    Thiết Diễm mỉm cười, hướng Triệu Lang cùng Yến vương ngồi ở bên cửa sổ gật đầu, cung kính nói, “Thần tạ ơn Hoàng thượng quan tâm, tạ ơn Yến Vương điện hạ quan tâm.”

    “Tướng quân không cần phải khách khí…” Triệu Lang còn chưa có nói xong, chỉ thấy Thiết Diễm sắc mặt đột nhiên chuyển biến, một tay để lên ngực, gấp gáp thở.

    “Diễm…” Mị thấy hắn cực lực ẩn nhẫn, trong lòng không đành lòng, “Muốn phun liền phun đi, nôn oẹ vốn là như thế, không nên nhịn.”

    Thiết Diễm khẽ lắc đầu, lại cuối cùng vẫn không chịu nổi, nghiêng thân ói ra, cả người phục ở trên đùi Mị.

    Yến vương thấy vậy có chút giật mình, này, cũng quá quá khoa trương đi, mấy lao dịch trong phủ nàng, cho tới bây giờ cũng không gặp ai vất vả như Thiết Diễm a.

    Mị chỉ là vỗ về lưng hắn, đợi được hắn đuối sức phục ở trên đùi nàng mà thở, lúc này mới đem hắn đở lên, tiếp nhận nước do Cốc Tay đưa sang để hắn súc miệng.

    Thiết Diễm vô lực đem cái trán để tại đầu vai của Mị, cúi đầu thì thầm có mị mới có thể nghe rõ, “Mị, không có việc gì, ta nghỉ ngơi một chút là tốt.”

    “Ân.” Biết hắn cứng đầu, Mị cũng không nói nhiều, chỉ là vỗ về hắn, một lần lại một lần.

    Nhìn hai người đối diện , Triệu Lang nhẹ nhàng đúng lên, “Hoàng di, hai người kia, sợ là không muốn có người thứ ba chen vào đâu .”

    Khi nói chuyện, nàng liền nghĩ tới Lăng Oanh bên người Mai Thư Nhã , cái…kia nam nhân kia ánh mắt nhìn Mị đồng dạng là loại dây dưa đau khổ a! Không biết muội muội phải như thế nào xử lý a? Nàng sẽ không phải là mặc kệ chứ?

    Trăng treo trên ngọn cây, lại là một đêm khuya.

    Mị một mình một người ngồi ở bàn đá trong viện, nàng đã ở cùng Thiết Diễm, cho đến khi hắn ngủ, mới tới trong viện, uống rượu một mình, nghĩ như thế nào mới có thể đem thân thể Thiết Diễm dưỡng hảo, đây thật là một vấn đề nan giải.

    Cho đến khi trước mặt một người ngồi xuống, lúc này nàng mới cảnh giác ngẩng đầu,nàng cư nhiên suy nghĩ đến quá mắc nhập thần, không có chú ý, người ngồi đối diện đúng là Mai Thư Nhã.

    “Như thế nào lại một người uống rượu?” Mai Thư Nhã nâng tay, lấy bầu rượu, tay vừa chuyển, liền lấy ra một cái chén bạch ngọc trong suốt từ trong áo ra, “Có muốn tâm sự không?”

    Mị nhìn hắn trực tiếp rót một chén, nhấp một ngụm, nhìn đôi mặt phượng hẹp dài của hắn nâng lên, cực kỳ giống như một con mèo, nàng không khỏi cười ra tiếng, hắn lại nhấp một ngụm, thật sự bộ dạng cùng chính mình rất giống đi, nếu không phải kiếp trước tất cả nàng đều nhớ rõ, nàng sẽ tuyệt đối tin tưởng hắn là phụ thân của mình, dù sao, hắn cùng nàng cũng là giống nhau như vậy .

    Bất quá, nàng sẻ không để ý nhiều như vậy, mặc dù cho tới bây giờ hắn mới nhận thức nàng là nữ nhi của hắn, nàng cũng sẽ không truy cứu.

    “Nếm thử cái này.” Mị tránh né vấn đề hắn hỏi, đem thức ăn trước mặt đẩy tới trước mặt hắn, đưa qua chiếc đũa.

    “Lo lắng tướng quân phu quân của con sao?” Mai Thư Nhã cũng không khách khí mà ăn, lại cũng không có buông tha nàng, “Chuyên hắn có bầu đúng không?”

    “Ân.” Mị chậm rãi uống cạn rượu trong chén, lại châm tiếp một chén.

    “Minh Phong đánh một chưởng sợ là động thai khí của hắn, mới có thể nôn oẹnhư thế.” Mai Thư Nhã uống rượu, thản nhiên nói, “Độc dược kia còn ảnh hưởng tới hắn nữa. Nếu là không muốn hắn như thế, con nấu vài liều thuốc cho hắn ngủ là tốt rồi.”

    “Thân thể của hắn đối kháng thuốc, lượng thuốc quá lớn, sẽ bị thương cục cưng, sau này còn khổ hơn.” Mị rốt cục thở dài, lẩm bẩm nói. Hắn nói đều là tình hình thực tế, lại cũng đều là việc nàng khó giải quyết nhất.

    “Kia, cũng chỉ có thể dựa vào chính hắn .” Mai Thư Hùng rất có hứng ăn, nha đầu kia thức ăn làm thật sự là không tệ, cái miệng của hắn sau này sợ là càng muốn ăn không ngừng a .

    Mị trầm mặc, uống một hơi cạn sạch rượu, đúng vậy, chỉ có thể dựa vào chính hắn, nàng biết, nàng cũng tin tưởng, lấy ý chí của hắn, hẳn là có thể chống đỡ được thôi.

    Nhưng nhìn hắn khổ cực cùng gượng gạo bản thân như vậy, cố gắng ăn tất cả thực vật, uống xong tất cả chén thuốc, càng khiến nàng đau lòng hơn.

    Trước kia là sợ hắn khẩu vị không tốt, luôn tận khả năng chuẩn bị các loại thức ăn nhỏ dễ ăn cho hắn, hy vọng hắn ăn nhiều một chút; hiện tại, nàng đã có thễ đo lường được khẩu vị của hắn, đã có thể chuẩn bị lượng thức ăn vừa phải, chỉ là sợ hắn vì không muốn cô phụ tâm tư nàng, lại khổ cực đều phải ăn sạch, cái nam nhân ngốc kia a!

    “Ngươi thương nam nhân kia như vậy , có thể hay không rất kỳ quái.” Mai Thư Nhã âm thanh bình thường, nghe không ra đầu mối.

    “Nơi nào kỳ quái?” Mị liếc hắn một cái, hắn hỏi cái dạng vấn đề này mới kỳ quái a.

    “Nam nhân bất quá chỉ dùngđể nối dõi tông đường mà thôi, không phải sao?” Mai Thư Nhã cầm chén bạch ngọc, ánh mắt có chút mông lung.

    Mị không biết hắn nghĩ tới điều gì, bất quá hắn nói cứ như… Chẳng lẽ hắn trước kia…

    “Nam nhân của ta là người ta yêu cùng sủng nhất, huống chi, cha cảm giác được nối dõi tông đường hữu dụng với hài nhi sao?”

    “Ha hả, trái lại, cha quên mất con đã ở rể.” Mai Thư Nhã nhẹ nhàng mà cười,nhưng sầu bi vẫn tràn ngập quanh hắn , “Con không sợ có lỗi với tổ tông, cũng không muốn nhận tổ quy tông?”

    ” Ta từ khi sinh ra đã tự làm chủ cuộc đời mình, tổ tông cũng không liên quan nữa rồi.” Mị không muốn nói quá nhiều, nhìn bộ dáng của hắn không biết đang nghĩ cái gì, nàng thật không quá thích bộ dáng hắn tinh thần sa sút như vậy , vẫn là bộ dáng của yêu nghiệt tương đối thích hợp với hắn hơn.

    Huống chi, tổ tông tựa hồ không có gì ảnh hưởng gì tới nàng, không phải đều chết hết rồi đi đầu thai rồi sao, nàng tại sao phải nhận chứ?

    “Ta từ khi sinh ra đã tự làm chủ cuộc đời mình… Ta làm chủ…” Mai Thư Hùng có chút sợ sệt.

    “Hai ngày sau cha cùng ta quay về kinh đi, đi gặp Lạc Lạc.” Mị nói sang chuyện khác, nàng thật không muốn đụng vào vết thương lòng của nam nhân này.

    “A… Tốt!”

    “Nói đến Lạc Lạc…” Mị thấy hắn vẫn đang có chút phiền muộn, liền bắt đầu chậm rãi nói về Lạc Lạc , vừa nói buông lỏng mi, khóe mắt ôn nhu cùng vui vẻ triền miên, giọng điệu nàng càng ngày càng ôn nhu, hấp dẫn Mai Thư Nhã chú ý, nghe nàng tự thuật, nhìn vẻ mặt nàng thỏa mãn kiêu ngạo , hắn ở trong lòng hỏi chính mình, hắn, có phải hay không đã bỏ lỡ rất nhiều điều…

    Hai ngày này, ban ngày Mị cùng Thiết Diễm, cùng hắn ăn cơm, cùng hắn giải buồn, khi thì cùng hắn tản bộ; ban đêm, nàng cũng không lại ngồi một mình, nàng sẽ làm vài món nhắm, chờ Mai Thư Nhã đến đây đối ẩm.

    Nam nhân có thể làm cho nàng lo lắng mà xuống bếp, hắn là người thứ ba, hai người kia tự nhiên là phu quân của nàng cùng nhi tử bảo bối .

    Qua một đêm, Mai Thư Nhã đang đối ẩm nhàn nhạt nói một câu, “Tâm tư đồ nhi của cha, hẳn là con hiểu?”

    “Thì sao?” Mị cũng nhàn nhạt đáp, nàng không thèm để ý tâm tư người khác , trong lòng của nàng không có chỗ cho nam nhân nào khác.

    “Không có gì, chỉ là, không nên gây tổn thương hắn nữa, hắn cũng là người có số khổ thôi.” Mai Thư Nhã tựa hồ hiểu được nàng rất cố chấp, hắn không bắt buộc nàng đón nhận, chỉ hy vọng nàng có thể khuyên hắn một chút, không nên gây tổn thương cho đồ đệ của hắn nữa.

    Mị trầm mặc, nàng kia phải như thế nào, nếu không có chút hi vọng nào, không bằng hung hăng cự tuyệt, cho hắn rút lời, nhưng… Aiz! … Nàng thở dài nói, “Ta sẽ cố gắng.”

    Chuyện như vậy, nàng cũng không dám cam đoan…
     
  2. Lạc Tử

    Lạc Tử Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    1/6/16
    Bài viết:
    1,258
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 66

    Hoàng thượng chiến thắng quay về kinh, thanh thế tất nhiên có chút đồ sộ, dọc đường dân chúng tràn ra khắp các đường hẻm mà hoan nghênh.

    Nhưng Triệu Lang đang ngồi trong long xa lại vô cùng nhớ chiếc xe ngựa nhỏ nhắn kia a.

    Nhớ tới lúc lên đường, Mị nói sẽ mang theo Thiết Diễm cùng thầy trò Mai Thư Nhã từ từ theo sau, nàng không thể đi theo hướng của đại quân mà phải chọn con đường ít gồ ghề hơn, sợ Thiết Diễm chịu không được xóc nảy trên đường.

    Nàng cũng biết Mị yêu phu quân đến nghiện, mà bộ dáng thê thảm của Thiết Diễm nàng cũng gặp qua, thật sự không được tốt lắm; lại nhìn thập bát kỵ đi theo bên cạnh long xa, nàng trong lòng vẫn là có chút cảm khái(bùi ngùi), bởi vì lo lắng cho an nguy của mình, Mị đã để thập bát kỵ hộ tống mình dọc đường, còn nàng thì nói là bên cạnh mình có Diễm Ảnh cùng ám vệ, vậy là đủ rồi.

    Aiz, Mị đi chậm như vậy, mà nàng lại cũng không biết Mị đi đường nào, không có nàng làm bạn thật đúng là nhàm chán a!

    Trên đường, một chiếc xe ngựa chậm rãi mà đi, xe ngựa bề ngoài mặc dù đơn giản, nhưng vừa nhìn liền biết là xe ngựa của nhà giàu, không phải loại bình thường

    Người lái xe đúng là Cốc Đông, cùng cưỡi kỵ mã đi theo, là Cốc Nam, Cốc Tây cùng Cốc Bắc.

    Trong xe ngựa rộng rãi , Mị ngồi dựa vào tấm đệm mềm mại , nằm trong lòng là Thiết Diễm mơ màng ngủ say . Ở giữa là một cái bàn, bên trên là đồ ăn vặt cùng các loại trái cây rực rỡ muôn màu.

    Mai Thư Nhã dựa vào đệm, vừa thong thả ăn đồ ăn vặt, vừa đánh giá chiếc xe ngựa, trong xe còn có một giá sách, trong lòng không khỏi kêu lên, người này thật đúng là biết hưởng thụ, trong xe có sách, có bàn cờ,vừa có thức ăn lại còn cả thức uống.

    Bên trong xe ngựa này không giống các xe ngựa khác, cửa vào trong xe cũng đã được thay bằng cửa gỡ có thể chắn gió, bên trong bày đệm chăn đủ loại dày mỏng, xung quanh đều đặt đệm ngồi, ở giữa lại còn có một cái bàn ăn lớn.

    Phía dưới xe ngựa có thiết kế kiên cố, lại bỏ thêm một cái hỏa lò, mặc dù xe ngựa có xóc nảy cũng sẽ không rớt than ra ngoài, bên trong xe lúc nào cũng ấm áp thoải mái,không có một chút gió lạnh nào có thể xâm nhập.

    Chỉ là loại sách này, Mai Thư Nhã thật không hứng thú, trả lại vào chỗ cũ của giá sách, hắn nhìn sơ qua một lần, aiz, đều là binh thư mưu lược, hắn không có có hứng thú. Nhìn nhìn lại đồ đệ Lăng Oanh bên người , đôi mắt nhìn chăm chú Mị ngồi đối diện đến ngẩn người, không khỏi thở dài, lại là một người si tình a.

    Mị nhìn Mai Thư Nhã đang chán chường nhìn giá sách, thăm dò nhìn mặt hắn, cũng không muốn làm phiền hắn, trong lòng là Thiết Diễm toàn thân vô lực vừa nôn mửa cháo gà mới ăn xong đang ngủ say.

    Như vậy cũng tốt, nàng vốn lo lắng xe ngựa xóc nảy sẽ làm tăng thêm bệnh trạng nôn ọe của hắn, thân thể hắn dựa vào trong lòng của nàng cũng là gầy đi không ít, bụng cũng đã to lên, hắn cũng đã mang thai ba tháng , tuy nói là bởi vì bị một chưởng của Minh Phong làm động thai khí, mới có thể nôn ọe, nhưng bị nặng như vậy thật làm nàng lo lắng.

    Đứa con sắp chào đời này không nhu thuận như Lạc Lạc, khiến Thiết Diễm chật vật như thế, nếu là nữ nhi, nhất định phải bồi dưỡng thật tốt một phen, Mị oán hận nghĩ, nếu nàng không phải là một nữ nhân tài ba xuất chúng sau này, làm sao chưa ra đời đã ầm ĩ hồ nháo như vậy? Nếu là người tài ba, cũng không thể lãng phí,nàng nhất định sẽ hảo hảo mà đem nàng “khổ luyện” thành tài.

    Rốt cục, sau khi Mai Thư Nhã nhìn hết tựa sách trên giá xong, dần dần bắt đầu cảm giác được nhàm chán , hắn chán chường nằm dài trên bàn. Bộ dáng phong tình vạn chủng kia, khiến Mị cảm giác có chút quái dị, dù sao khuôn mặt kia cùng mình quá mức giống nhau, khiến nàng thật nhìn không quen lắm.

    “Nhàm chán như vậy, đánh cờ đi.” Mị chỉ chỉ bàn cờ đặt trên kệ.

    “Ta không biết.” Mai Thư Nhã mặt nhăn mày nhíu, chán ghét nói, tiện tay lấy một miếng điểm tâm, cắn một miệng nhỏ, tiếp theo mới lại cắn một miếng lớn.

    Mị đã biết thói quen của hắn , ăn cái gì cũng vậy, miếng đầu tiên luôn cắn nhỏ để nếm thử, nếu thích thì mới tiếp tục ăn.

    “Vậy, để hài nhi dạy cho phụ thân chơi trò này rất đơn giản nha?” Mị đưa tay thay hắn rót một chén trà, tay nghề điểu khiển xe của Cốc Đông càng ngày càng tốt, bình ổn vững vàng .

    “A, rất đơn giản sao?” Mắt Mai Thư Nhã sáng rực lên , hắn chán ghét nhất là làm mấy chuyện phức tạp khó khăn nha.

    “Ân, vô cùng đơn giản.” Mị ý bảo hắn lấy ra bàn cờ vậy, trải ra xong , liền bắt đầu giảng cách chơi cờ ca rô, tất cả là do nàng trước kia nhìn mẹ chơi trên internet mà học lỏm được vài chiêu.

    “Cứ như vậy?” Mai Thư Nhã ngẩng đầu, có chút kinh ngạc hỏi lại, “Nam cái này cứ đặt vậy là thắng?”

    “Đúng vậy, tùy tiện người muốn đặt như thế nào liền đặt như vậy, ngang cũng được, thẳng cũng được, xéo cũng được.” Mị nhường hắn quân trắng đi trước.

    Mai Thư Nhã hứng trí bừng bừng đi bước đầu tiên, hai người liền như vậy chơi tiếp, Lăng Oanh cũng xích lại gần một chút, hứng thú nhìn. (Giong một đại gia đình quá a :”> )

    “Di? Tại sao có thể như vậy? Ta không phát hiện a.” Mai Thư Nhã ảo não ném cờ vào hộp, than thở nói, “Không được, chơi thêm ván nữa.” (Haha, bác này cũng có tính hiếu thắng của con nít này =))

    “Hảo!” Nhìn bộ dáng của phụ thân giận dỗi như trẻ con, Mị cười vui vẻ, liền bồi hắn chơi đùa vài ván nữa.

    “Mị…” Thiết Diễm vốn vẫn ngủ ở trong lòng nàng tựa hồ bị đánh thức , mơ mơ màng màng gọi người đang ôm hắn .

    “Diễm.” Mị bỏ xuống con cờ trong tay, cúi đầu kiểm tra Thiết Diễm trong lòng đang từ từ mở mắt ra , “Lại khó chịu sao?”

    “Không, ta tốt lắm.” Thiết Diễm nắm tay Mị ngồi dậy, “Các ngươi chơi cờ vây?” Hắn nhìn cờ trên bàn, kinh ngạc hỏi, hắn chưa bao giờ từng thấy nàng chơi cờ bao giờ.

    “Không phải, chúng ta chơi cờ năm quân( cờ ca rô đó)” Mai Thư Nhã xếp cờ vào trong hộp, thay Mị trả lời hắn, sau đó lại giục Mị, “Tiếp đi, tiếp đi.”

    “Ác? Đó là cái gì?” Thiết Diễm khuynh thân nhìn về phía mặt bàn, có chút tò mò, hắn chưa từng nghe qua cái gì là cờ năm quân.

    “Chàng thích? Ta dạy cho chàng.” Mị dìu hắn ngồi đàng hoàng, sửa lại đệm chăn, chính mình liền ngồi xếp bằng tại một bên, có cái gì có thể giúp hắn quên cũng tốt.

    “Hảo.” Thiết Diễm cười, trong mắt có chờ mong, tinh tế nghe Mị giảng giải một lượt, liền cùng Mai Thư Nhã chơi thử.

    Thiết Diễm dù sao cũng có đã từng chơi cờ vậy,sau một ván liền mò lấy bí quyết, qua vài ván, thua ít, thắng nhiều hơn, bộ dáng càng ngày càng buồn bực bộ của Mai Thư Nhã càng khiến Mị củng Lăng Oanh không nhịn được cười.

    Bên trong xe truyền ra tiếng cười, khiến cho Cốc Đông đang đánh xe cũng vui vẻ cười một tiếng, Cốc Tây cùng Cốc Bắc cũng bèn nhìn nhau cười, hy vọng từ đây sẽ mại mãi yên bình như vậy. Nơi dừng chân của đám người Mị không phải là dịch quán như Triệu Lang, mà là một khách điếm của Hỗn Nguyên cung.

    Đám người Mị ở một viện riêng, tất cả đồ bên trong phòng đều đầy đủ, tất cả đều cố gắng sắp xếp tốt nhất, chủ tử nhà mình khó có dịp đi thăm, tất nhiên bọn họ là phải chuẩn bị chu toàn.

    Thiết Diễm uống thuốc bổ do nàng nấu mỗi ngày, bắt đầu cuộc sống hằng ngày bình thường, Cốc Đông cùng ám vệ từ sơm đã đi chuẩn bị, những khách điếm sẽ nghỉ ngơi dọc đường cũng đều kêu người bắt đầu chuẩn bị , để chờ khi chủ tử tơi liền an tâm mà nghỉ ngơi.

    Mà mỗi lần Mị cùng Mai Thư Nhã cùng nhau đi vào trong điếm thì đều sẽ khiến mọi người chú ý, trình độ hai người này giống nhau không thua gì sanh đôi, huống chi sư môn của Mai Thư Nhã võ công quái dị, khiến gương mặt của hắn tựa như chỉ có hai mươi tuổi, càng là giống nhau đến dị thường .

    Lăng Oanh mỗi lần đối với việc như vậy đều sẽ thờ ơ, yên lặng đứng bên hai người đứng bên hai người như đóa hồng lạnh lùng buổi sớm.

    Mà đương sự hai người cũng dường như không thấy có việc gì, cho dù bị người ta đánh giá.

    Mai Thu Nhã cũng là vừa lòng mặt mày hớn hở, nhiều năm như vậy , lần đầu tiên đi xa liền được sống tốt như vậy; chẳng những có mỹ vị món ngon, còn có giường cao gối mềm.

    Ở trên xe, Thiết Diễm thường hay chơi cờ năm quân vơi Mai Thư Nhã, mỗi lần Mai Thư Nhã không thắng, liền ném con cờ không chịu chơi với Thiết Diễm, Mị sẽ lại cùng hắn đánh cờ.

    Mị đánh cờ, cũng đơn giản là bởi vì rèn luyện suy nghĩ, trò chơi này, trước kia cha nàng cũng đã từng mời đệ nhất kỳ thủ tới, dốc lòng truyền thụ cho nàng.

    Mà tâm tính của Mị lại rất tùy ý không thích bị bó buộc, hạ kỳ toàn là tùy theo ý mình, không hề có chiến lược gì, sư phụ dạy kỳ cho nàng cũng không cách nào bình luận được thuật đánh cờ của nàng, chỉ có thể nói câu “Tâm tính trẻ con nên mới như thế.”

    Nhưng cùng với Thiết Diễm đánh cờ Mị cũng không thể quá mức tùy ý , nam nhân này làm mọi việc đều rất chăm chú, nếu là thuật đánh cờ của chính mình quá mức tùy ý, khiến hắn lo lắng mình đánh quá tệ sẽ không tốt.

    Vì vậy,nàng liền cùng với Thiết Diễm đánh cờ, hạ xuống hạ xuống, trong lòng nàng liền kêu lên, quân cờ của hắn tha hộ mà tung hành xâm nhập, đến khi sắp tàn cuộc mới lộ ra ý đồ, mỗi một quân cờ đều ẩn chứa binh pháp bày trận a.

    Mị hạ kỳ lại chỉ là tùy tâm mà tới, tìm kiếm nhược điểm, sau đó đánh vào đó, dù trận pháp có chu toàn cỡ nào cũng sẽ có chỗ yếu.

    Hai người đánh cờ, cũng có thua có thắng, chẳng phân biệt được cao thấp, Thiết Diễm lại biết Mị lo cho thân thể của hắn, không có đem hết toàn lực, mà thuật đánh cờ của nàng cũng là hắn chưa bao giờ từng gặp qua, vì vậy, hắn tựa như võ lâm cao thủ rốt cục lại tìm được một quyển bí tịch mà mình tha thiết ước mơ, mà nàng, nhạc sĩ lại như có được một quyển nhạc phổ đã sớm thất truyền, hắn cuối cùng cũng tìm được một người không giống người thường đối thủ.

    Từ đó, mỗi lần ở trên xe, Thiết Diễm đều sẽ lôi kéo Mị cùng hắn đánh cờ, bộ dáng hứng thú của hắn, khiến Mai Thư Nhã thực lấy làm kỳ lạ, nam nhân trậm mặc ít noi kia, khi hắn đánh cờ thì y như nhập sa trường, đánh cờ thì y như gặp đại địch, có lúc thì lại vẫn mơ hồ lộ ra một cổ sát khí a.

    Nhìn nam nhân này đem bàn cờ tường thành hai quân đang đấu trận, Mai Thư Nhã âm thầm lắc đầu, nam nhân bề ngoài hừng hực anh phí như vậy thực hiếm thấy, tuy nói hôm nay sắc mặt có tái nhợt chút, nhưng dịch nhân nào gặp khí thế áp đảo kia, làm sao có thể đem hắn cùng các tiểu nam nhân yếu ớt khác so sánh được.

    Nhưng nhìn Mị ngồi ở bên cạnh hắn, thấy hắn nhíu mi trầm tư , liền đưa qua một chút điểm tâm, hoặc là một chén thuốc trà, khiến hắn tại lúc bất tri bất giác (không có ý thức) kia ăn, ánh mắt êm dịu của nàng, khiến Lăng Oanh một bên không thể rời mắt.

    Hắn kỳ thật cũng là dị thường mâu thuẫn, nàng hấp dẫn hắn ở tình yêu của nàng đối với nam nhân kia, tình yêu của nàng khiến hắn đau lòng, hắn cũng muốn tình yêu của nàng chỉ dành cho hắn; hắn đến tột cùng muốn như thế nào cho phải?

    Ánh mắt phức tạp của hắn, Mị không phải không có cảm giác, nhưng hôm nay nàng nếu nói cái gì cũng đều sẽ không hợp, vì vậy, lựa chọn phớt lờ, hiện tại, còn không phải thời cơ a!

    Lăng Oang quái dị như vậy , coi như Thiết Diễm có ngốc, cũng không có khả năng phát hiện không được, mà nhiệt tình đánh cờ của hắn, cũng tùy thời dần dần mất đi, bệnh trạng nôn ọe vốn đã chuyển biến tốt đẹp , dĩ nhiên trở nên thường xuyên hơn.

    Thiết Diễm thay đổi lại làm cho Mị lại lần nữa lòng tràn đầy sầu lo, cách kinh thành càng ngày càng gần, nhưng Thiết Diễm lại bởi vì nôn oẹ mà vô lực ăn cơm, càng ngày càng suy yếu.

    Hắn là làm sao vậy? Đến khi đặt chân vào khách điếm, Mị liền ngồi một mình trong viện tinh tế tự đánh giá, nàng thay hắn bắt mạch, trừ thân thể hư nhược, thì tâm thần của hắn không được tốt lắm, đây là mạch tượng do ưu tư quá nặng. Hắn đang lo lắng cái gì?

    Đột nhiên, Mị đặt ly rượu xuống, đứng dậy đi vào trong phòng.

    Cũng lúc đó, Thiết Diễm tỉnh, đang cố gắng muốn ngồi dậy , Mị bước nhanh tiến lên, giúp hắn đứng lên.

    “Làm sao vậy?” Mị nhẹ giọng hỏi, tinh tế dò xét mặt mày hắn, hắn trước đây dù có khổ cực đến mấy cũng có thể ngăn chận cơn ói, cố gắng ăn cơm, hôm nay, chuyện gì khiến hắn tâm thần đại loạn?

    “Mị, ” Thiết Diễm không biết vì sao không ngủ yên, trong lòng hoảng hốt, tỉnh lại không thấy nàng tại trong phòng, lúc này mới nghĩ muốn đứng dậy tìm nàng, “Như thế nào còn không ngủ?”

    Hắn không biết muốn như thế nào mở miệng hỏi nàng, hắn còn nhớ rõ ban đầu trên đại điện, nàng sống lưng thẳng tắp, ngẩng cao đầu, nói với hắn cả đời chỉ cùng hắn một đôi, nhớ kỹ đêm thành thân đó, bóng đêm yên lặng vẫn không che được vẻ tươi cười sang rỡ trên mặt nàng; hắn nhớ kỹ mỗi lần hoan ái, nàng đều ghé vào lỗ tai hắn mềm mại đáng yêu gọi tên của hắn.

    Nàng từ lâu đã ở trong lòng hắn, hắn bắt đầu không xác định, bắt đầu lo lắng, lo lắng nàng cuối cùng sẽ không còn yêu nam nhân đã sớm không còn trẻ như hắn nữa, lo lắng nàng vẫn thích những nam nhân mềm mại đáng yêu hơn hắn.

    Hắn…

    “Diễm? Diễm?” Mị thấy hắn cái gì cũng không nói, chỉ là ngơ ngác nhìn nàng sững sờ như vậy , vẻ mặt dĩ nhiên có chút đau khổ, hắn rốt cuộc làm sao vậy?

    “Mị…” Chỉ khi nhẹ giọng gọi nàng như vậy, trong lòng vẫn còn vương vấn cảm giác hoảng hốt khi vừa tỉnh lại không gặp nàng, Thiết Diễm phát hiện nước mắt chính mình dĩ nhiên khống chế không được, hai dòng lệ chậm rãi chảy xuống, nhất thời khiến Mị khiếp sợ…
     
  3. Lạc Tử

    Lạc Tử Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    1/6/16
    Bài viết:
    1,258
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 67

    “Diễm, “ Thấy hắn rơi lệ , Mị vội vàng khuynh người trước mặt hắn, cũng đồng thời đưa tay lau đi nước mắt của hắn, “Làm sao vậy? Gặp ác mộng sao?”

    Thiết Diễm không nói, để mặt tựa vào đầu vai nàng, cố gắng hít sâu, bình ổn chính mình.

    Mị cũng không biết hắn là làm sao vậy, chỉ có thể nhẹ nhàng vỗ về mái tóc đen của hắn, suy nghĩ một chút, chậm rãi nói, “Diễm, có cái gì không thể nói với ta sao?” Nàng dừng một chút, lại nói tiếp, “Ta thật sự đoán không ra chàng đang phiền não cái gì, không biết chàng đang lo lắng cái gì, nhưng, ta lo lắng cho chàng lắm, ta…” Nàng ôm cánh tay đang buộc chặc của hắn , cũng không biết phải như thế nào nói ra nỗi lòng của bản thân.

    Nếu như không thể thật sự bạch đầu giai lão cùng hắn, nàng cũng muốn thời gian bên nhau, hắn tin tưởng chính mình.

    Nàng từng cho rằng mình võ công cái thế không cần sợ bất cứ thứ gì, nhưng nàng phát hiện, nàng vẫn còn biết sợ, những chuyện liên quan tới hắn, nàng đều sẽ sợ, sợ đến nỗi không dám nghĩ, nếu mất đi hắn, nàng phải như thế nào mà sống…

    Thiết Diễm đưa tay ôm nàng, nàng nói như vậy khiến hắn cảm giác tâm an, nàng vẫn luôn quan tâm hắn, không phải sao?

    Kỳ thật hắn biết, biết nàng lo lắng cho hắn nhiều bao nhiêu, tất cả lòng của nàng cơ hồ đều đặt trên người hắn, bởi vì hắn thường hay nôn ọe, nên lại khiến nàng lo lắng không thôi.

    Vốn đường quay về kinh chỉ cần đi một tháng, mà bởi vì cố kỵ hắn, còn là thường xuyên không cách nào đúng hạn chạy tới khách sạn kế tiếp là vì mới giữa trưa Mị liền bảo dừng xe để hắn nghỉ ngơi. Kết quả, gần hai tháng, bọn họ mới sắp tới Kinh thành.

    Mà bụng của hắn lúc đầu còn nhỏ, hôm nay đã lớn hơn gấp vài lần, nếu là một bào thai, thì bụng của hắn so với bình thường lớn hơn rất nhiều, Mai Thư Nhã từng nghi có lẽ là hắn sẽ sinh đôi. (Vâng, sinh đôi :”> )

    Chỉ có nàng, nàng lo lắng thân thể của hắn không thể chịu đựng được.

    Lăng Oanh cố gắng tiếp cận , nàng tựa hồ cũng không từng để ý, cũng không từng đáp lại, hơn phân nửa thời gian của nàng đều ở cùng hắn nói chuyện.

    Nhưng hắn vẫn lo lắng, dù sao, nam nhân phong hoa tuyệt đại giống như Lăng Oanh như vậy , lại có mấy nữ nhân có thể cự tuyệt đây? Nếu cự tuyệt, lại có thể cự tuyệt bao lâu chứ?

    Nàng có thể vẫn yêu hắn như vậy bao lâu chứ? Suy nghĩ miên man như vậy một hồi, cho đến khi bỗng thây trên gương mặt ấm áp, gọi trở về suy nghĩ của hắn, lúc này hắn mới cảm giác được hai gò má chính mình ấm áp mà ươn ướt, hắn, cư nhiên lại rơi lệ sao? Hắn, cư nhiên không chút nào phát giác.

    Nhìn Mị thay hắn lau đi nước mắt mị, nhìn trong mắt nàng tràn đầy nhu tình cùng lo lắng, Thiết Diễm nghiêng người, hôn môi nàng, thở dài, vẫn là loại mềm mại ấm áp trong trí nhớ ; giống như qua khứ, hắn chỉ có như vậy mới có thể cảm giác được chính mình là có được nàng, nàng là thuộc về hắn.

    “Diễm.” Mị đỡ lấy Thiết Diễm, ngửa người ra sau, nhìn hắn chảy nước mắt mà hôn chính mình,môi của hắn khô nứt, hắn tại trên môi nàng mà thở dài, đều khiến tâm nàng co quắp đến phát lạnh.

    Vì sao phải như vậy hôn nàng, vì sao phải chảy nước mắt, thở dài mà hôn nàng, vì… Mị thân thể chấn động, trong đầu hiện lên một cái ý niệm, chẳng lẽ là… Bởi vì… Lăng Oanh?

    “Diễm.” Mị đở lấy hắn, muốn lại lần nữa hôn Thiết Diễm, thấy rõ trong mắt của hắn bất an, thấy rõ hắn xấu hổ, thấy rõ hắn khát vọng, nàng thở dài , lại lần nữa kêu một tiếng “Diễm.”

    Mị buông lỏng tay đang ôm hắn, mặc hắn lại lần nữa hôn lên môi nàng, tay trượt xuống phía dưới, nâng lưng hắn, ổn định hơi thở không yên của hắn, hưởng thụ được cảm giác chủ động khó có của hắn.

    Thiết Diễm mút môi Mị, thử thăm dò đưa đầu lưỡi vào, Mị phối hợp mở miệng, mặc hắn thăm dò đi vào, hắn có chút ngập ngừng dừng lại, lại thăm dò sâu thêm một chút, liền dừng lại, không biết phải như thế nào tiếp theo .

    Mị quấn quanh lưỡi hắn, càng gia tăng sự ngọt ngào của nụ hôn, nàng hình như đã lâu rồi không có hôn hắn như vậy a!

    Thiết Diễm mềm nhũn tựa vào trên người Mị, ôm lấy tay Mị , bắt đầu có chút vụng về cởi trang phục của thê chủ.

    “Ngô… Diễm… Ngô…” Mị lùi lại một chút, nghĩ muốn ngăn cản động tác của Thiết Diễm , hắn hiện tại thân thể hư nhược, như thế nào có thể…

    Nhưng, Thiết Diễm bướng bỉnh không chịu thối lui, lại lần nữa để môi lên môi của nàng, tay không có chút khí lực lại kiên định cởi ra ngoại bào của nàng, mò mẫm tìm cách thoát dây lưng của nàng.

    Hắn bướng bỉnh như vậy , khiến Mị nghĩ tới đêm đó động phòng , hắn bướng bỉnh muốn cùng nàng hoàn thành đêm động phòng hoa chúc, thật là một người bướng bỉnh, không đạt mục đích sẽ không bỏ qua.

    Mặc hắn hôn, hơi thở của hắn quay chung quanh nàng, khiến thân thể của nàng cũng dần dần nóng lên, “Diễm… Không được… Thân thể của chàng…” Mị vỗ về mặt của hắn, hô hấp dồn dập, đôi mắt van xin nhìn Thiết Diễm.

    Thiết Diễm hạ xuống cảm giác hỏa thiêu trên mặt , cố gắng cỡi dây lưng của nàng, nhưng ngón tay vẫn vô lực cứng đờ không làm gì được, hắn giơ lên đôi mắt vẫn đang ướt át nhìn phía Mị.

    Ánh mắt xin giúp đỡ của hắn khi Mị hoàn toàn rơi vào tay giặc , nàng thoát giày, nghiêng người trên giường, hạ màn.

    Thiết Diễm lẳng lặng ngồi ở trong giường, đưa mắt nhìn tâm màn buông xuống đem nơi này cách biệt hoàn toàn với bên ngoài,bên trong chỉ có hai người, bờ môi hơi mở như khêu gợi, đôi mắt do vừa khóc nên còn hơi đỏ, tuấn mỹ tuyệt luân, tất cả càng khiến Mị bị mê hoặc đến khó kìm chế.

    “Mị…” Thiết Diễm nhìn Mị, cố gắng mỉm cười, bất an trong lòng khi Mị ôm hắn vào lòng, tất cả đều tiêu tán .

    Nhẹ nhàng mà gắt gao ôm lấy Thiết Diễm, Mị ôn nhu hôn hắn, Thiết Diễm bởi vì mang thai mà thân thể càng mẫn cảm hơn trước vô lực để nàng hôn.

    Cách lớp quần, Mị đụng chạm đến phân thầnbừng bừng phấn chấn của hắn , “Mị…” Thiết Diễm bởi vì nàng đụng chạm mà run rẩy, hôn lên mặt của nàng.

    Mị ôm thân thể nóng bỏng của hắn, một bên hôn, một bên rút đi quần áo hắn , một tay xoa cái bụng tròn xoe của hắn, Thiết Diễm đỏ mặt, thở gấp gáp, khuôn mặt nóng hồng chôn vào hõm vai nàng.

    “Để chàng chịu khổ cực rồi .” Mị thương tiếc cúi người hôn cái bụng tròn tròn của hắn.

    “Sẽ không, ta rất vui vẻ mà.” Rất vui vẻ vì có hài tử của nàng, rất vui vẻ, vì nàng đã cho ta có được những hài tử đáng yêu như vậy.

    “Đứa ngốc…” Mị cười quyến rũ, cúi đầu hàm trụ hạt đậu đỏ trước ngực hắn, nhẹ nhàng trêu chọc. (Á =)) *đỏ mặt* )

    “Ngô…” Thiết Diễm lại bởi vì động tác của nàng mà khẽ ngẩng đầu lên, thân thể đổ hướng cánh tay của nàng, hắn cảm thấy một dọng khí nóng chạy loạn khắp người, trong nháy mắt, hắn đứa tay cầm tay còn lại của Mị đặt trên ngực mình, ý bảo nàng khiêu khích một khỏa đậu đỏ khác, khi mang thai không ngờ thân thể hắn lại mẫn cảm như vậy a.

    Thiết Diễm giờ phút này trừ ra cảm giác khó chịu mềm nhũn dựa vào nàng, cái gì cũng không làm được, chỉ có thể cùng phối hợp với môi lưỡi của nàng cùng đầu ngón tay có chút bá đạo trước ngực.

    Cảm giác được hắn động tình, cảm giác được hắn cho dù đã ý thức hôn mê, vẫn bướng bỉnh ôm cánh tay của nàng, trong cơ thể Mị trừ ra khoái cảm vô tận, liền dâng lên thương tiếc thật sâu .

    Nhẹ nhàng kéo Thiết Diễm vào trong lòng, khiến hắn nằm nghiêng ở trên giường, sau đó kéo qua đệm chăn lót dưới hạ thân hắn, nàng không muốn đụng vào bụng của hắn, sau đó liền nhẹ nhàng xả hết y phục của mình.

    Mị trèo lên trên người Thiết Diễm , cúi đầu thở hổn hển mà hôn hắn, từ cánh môi mềm đến hai dấu sưng đỏ phập phồng trước ngực, trong đầu nhớ đến biểu tình mời gọi của hắn với nàng, không khỏi càng chìm sâu vào tình dục, mút, cắn đến nơi đó đến sưng đỏ.

    Thiết Diễm thở gấp , đứt quãng khẩn cầu nàng, “Không nên… Mị… Nơi đó… Không… Ân…” Âm thanh cầu xin liền im bặt khi Mị chuyển sang khòa đậu đỏ khác.

    Mị một tay dao động trên cái lưng mẫn cảm của hắn, khẽ vuốt, trước sau công kích khiến Thiết Diễm thống khổ, đôi mắt lại dần ngấn nước.

    Đến khi Mị thẳng người lên, ngồi xuống thì Thiết Diễm bỗng dưng run rẩy kịch liệt, tứ chi cũng có chút co quắp, thút thít mà rên khóc. (Ai biểu anh “mời” chị =))

    Mị khuynh thân nhìn Diễm kích động đến sắp ngất, nhịn xuống ý muốn tiếp tục làm, cúi người sát tai hắn, nói nhỏ, “Diễm sợ cái gì?” Phải sử dụng phương thức quen thuộc , thanh âm quen thuộc ép hỏi hắn, khiến Mị trong lòng có một chút cay đắng.

    Nàng cũng không muốn dùng thủ đoạn như vậy buộc hắn nói ra, nhưng càng lo lắng cho tính tình ngang bướng của hắn, nàng đành phải dùng thôi a.

    “Sợ nàng… Không…yêu… ta … nữa…, hảo… sợ… a…” Cùng với giọng nói nghẹn ngào của hắn, nước mắt lại lần nữa lăn xuống.

    “Diễm, không khóc, ” Mị vội vàng lau nước mắt của hắn, “Sẽ không đâu, ta như thế nào sẽ không thích chàng, trừ Diễm ra, ai ta cũng không thích.”

    “Thật sự?” Thiết Diễm ánh mắt mơ hồ không rõ nhìn nàng, bướng bỉnh như trẻ con mà hỏi, “Kia… Lăng oanh thì sao? Hắn… đẹp… như vậy… lại còn… Aaa…”

    Tiếng chất vấn của Thiết Diễm biến mất, Mị khiêu khích được điểm mẫn cảm của hắn, nàng lại muốn rồi. Nhưng động tác lại rất ôn nhu, sợ sẽ làm bị thương đến hắn cùng đứa con.

    Nhìn khuôn mặt thon gầy tuấn tú tái nhợt nhiễm đỏ ửng , trong lòng Mị lại bắt đầu khởi động ham muốn, đứa ngốc nàya, ghen cũng ngốc như vậy, chỉ biết làm khổ chính mình, cứ để ở trong lòng, liền ngay cả thân thể của mình cũng không quan tâm, chỉ biết dùng loại phương pháp ngốc nghếch kia dày vò bản thân.

    Thiết Diễm cảm giác được thân mình chính mình phảng phất như muốn bốc cháy, huyết dịch cũng sôi trào, hỏa diễm trong cơ thể hình như muốn hắn bị đốt thành tro, chất chồng cùng với khoái cảm tăng vọt , ý thức hắn dần dần mơ hồ, nhưng bên tai vẩn còn văng vẳng câu vừa rồi của Mị, “Trừ Diễm ra, ai ta cũng không thích.”

    Cảm giác ngọt ngào thâm nhập nội tâm , khiến hắn càng thêm kích động, càng thêm mẫn cảm, càng thêm không cách nào tự kềm chế, trong đầu trừ những lời này của nàng thì chỉ còn tình dục…

    Đến khi tất cả kết thúc thì, Thiết Diễm đã sớm ý thức lẫn lộn , mơ mơ màng màng cố gắng xích tới gần hơi thở đã sớm quen thuộc kia, bên tai nghe thấy lời nói mềm nhẹ của nàng, “Đứa ngốc, tin ta được không? Diễm là phu quân duy nhất của ta, người yêu duy nhất, sẽ không có Diễm thứ hai đâu, ta chỉ muốn cùng Diễm, sống đến đầu bạc giai lão.”

    “Ân.” Hắn mơ mơ hồ hồ đáp lời, trong lòng thả lỏng, chỉ cảm thấy buồn ngủ nặng nề, lẩm bẩm nói, “Hảo, sống đến đầu bạc giai lão.” Lập tức liền tiến vào mộng đẹp. Ngày hôm sau, Mị tại ánh mắt chế nhạo của Mai Thư Nhã ôm Thiết Diễm còn ngủ gật lên xe ngựa, để hắn an an ổn ổn ngủ ở bên cạnh chính mình , sau đó dặn dò Cốc Đông đi chậm một chút.

    Mà chính Mị cũng dựa vào vách tường xe , nhắm mắt dưỡng thần. Tối hôm qua cùng hăn ngủ muộn, cũng không thấy hắn có bệnh trạng nôn oẹ nữa , vẫn còn ngủ thật sự an ổn, xem ra là tâm bệnh mà thành.

    Giống như bình thường, Mị theo thường lệ làm lơ ánh mắt của Lăng Oanh, vẻ mặt như thường, nhưng trong tâm lại có chút phiền não, hắn không có nói cái gì, nàng cũng khôngthể làm gì a. Nam nhân kia rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì a?

    Liền im lặng một hồi, Mị bị Thiết Diễm bên người kinh động, thấy hắn từ từ mở mắt ra, hắn nhìn Mị, mặt có chút đỏ, nhẹ giọng hỏi, “Mị, có… gì ăn không?”

    Mị vừa nghe đến lời của hắn, nhãn tình sáng lên, “Chàng đói bụng?”

    “Ân.” Thiết Diễm gật đầu, không biết vì sao, vừa tỉnh, dĩ nhiên liền cảm giác được bụng đói khó nhịn, mấy tháng qua, đây vẫn là lần đầu tiên cảm giác được cơn đói a.

    “Có, có đây.” Mị vội vàng đở hắn ngồi dậy, từ trong tủ lấy ra thức ăn, dọn xong thức ăn, liền lấy ra vài cái chén.

    Thiết Diễm vẫn thật là đói bụng, cầm lấy chiếc đũa liền bắt đuầ ăn, Mị thấy hắn khẩu vị tốt như vậy , ý cười trong mắt nồng đậm, đổ ra một chén cháo gà, hai tay cùng cầm, vận hành nội lực , chỉ chốc lát sau chén cháo liền nóng hôi hổi. (Võ công cao chỉ dùng để… hâm cháo == )

    Nhìn hắn ăn sạch tất cả thức ăn, uống hết canh, cuối cùng, tựa vào trên vách xe, ánh mắt khép hờ, tựa hồ lại mệt rã rời, Mị lắc đầu thở dài, đở hắn nằm xuống. Một lát sau, hắn liền hô hấp trầm ổn mà ngủ thiếp đi.

    Tự ngày hôm đó, khẩu vị của Thiết Diễm dị thường tốt, cho dù là cái gì đều sẽ ăn hết, nhưng sau đo liền ngủ say đến kỳ lạ.

    Cho đến ba ngày sau, hắn sau khi ăn no rồi, ngồi ở bên trong xe cùng Mị nói chuyện phiếm , mỗi lần thấy hắn vẻ mặt hoảng hốt nhìn hướng Lăng Oanh, Mị sẽ chủ động ôm hắn, kéo lại thần trí của hắn, khiến hắn không có thời gian suy nghĩ miên man .

    Liền lại đi như vậy nửa tháng, xe ngựa rốt cục đã vào thành , nhìn ngã tư đường và đường cái hai bên phồn hoa , hai người rốt cục cũng có cảm giác về đến nhà .

    Khi xe ngựa chậm rãi chạy nhanh đên gần Thiết phủ, một tiếng la tinh tế ôn nhu truyền đến, “Nương… Phụ thân…”
     
  4. Lạc Tử

    Lạc Tử Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    1/6/16
    Bài viết:
    1,258
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 68

    “Là Lạc Lạc.” Thiết Diễm kích động cầm tay Mị , đưa tay vén lên màn xe, nghĩ muốn ra ngoài xem thử , bộ dáng run rẩy kia hù dọa Mị vội vàng dìu hắn ngồi xuống.

    “Chàng ngồi đàng hoàng đi, ta đi xem một chút.” Mị vừa nói, vừa đi ra khỏi xe, thật xa liền nhìn thấy một tiểu bóng dáng xiêu xiêu vẹo vẹo hấp tấp chạy tới.

    Mị trong lòng vừa nhảy lên một cái, liền phi thân lên, rơi tại bên tiểu bóng dáng cách đó không xa, ngồi xổm xuống, giang hai tay ôm bóng dáng kia, trực tiếp để tiểu oa nhi kia dựa vào mình.

    Tiểu oa nhi Lạc Lạc nhào tới trong lòng nàng, lập tức ôm Mị lên tiếng khóc lớn, vừa khóc vừa nói, “Nương hư lắm… Ô ô… Không được bỏ rơi Lạc Lạc… Ô ô… Lạc Lạc rất nhớ nương…”

    Bộ dáng ủy khuất của hắn khiến trong lòng Mị phát lạnh, nàng dùng sức ôm hắn , nâng lên khuôn mặt non nớt nhỏ nhắn, “Nương không phải không cần Lạc Lạc, nương cũng rất nhớ Lạc Lạc, Lạc Lạc đừng khóc có được hay không? Nương thương Lạc Lạc lắm.”

    Lạc Lạc khóc thút thít đem khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào trong lòng Mị, đem nước mắt nước mũi đều cọ tại y phục của nàng, bàn tay nhỏ bé nắm vạt áo Mị , nghẹn ngào nói, “Lạc Lạc cũng muốn phụ thân .”

    “Nương mang ngươi đi tìm phụ thân được không?” Mị đẩy hắn ra , cọ cọ cái mũi nhỏ của hắn.

    “Hảo.” Lạc Lạc nở nụ cười, cánh tay nhỏ bé vòng qua cổ Mị .

    Mị ôm lấy tiểu thân thể của hắn, bảo theo An thúc đi về trước, sau đó xoay người, tung người trở về bên xe ngựa, hạ thấp người tiến vào trong xe, đem Lạc Lạc đặt ở bên người Thiết Diễm .

    “Phụ thân.” Lạc Lạc ngã vào trong lòng Thiết Diễm , tại trong lòng hắn giống như một con chó nhỏ mà cọ cọ, “Phụ thân xấu lăm… Ô ô… Cả người cũng không cần Lạc Lạc … Ô ô… Lạc Lạc nhớ phụ thân lắm ….”

    Mị mắc cười, tiểu gia hỏa này, liền ngay cả lời kịch cũng không thay đổi, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn nước mắt ròng ròng của hắn, tựa hồ gầy đi một chút, cái miệng nhỏ nhắn của hắn cũng đã bị thức ăn của nàng dưỡng đến nếu không phải thức ăn do nàng nấu liền không chịu ăn, trước kia vốn đã ăn ít, bây giờ còn kén ăn, về nhà phải hảo hảo bồi dưỡng phụ tử hai người a.

    Nhìn Thiết Diễm ôm Lạc lạc, trong mắt ngấn lệ, nàng không khỏi thở dài; nhìn bộ dáng hắn dè dặt ôm lạc lạc , tuyệt không để ý tiểu nhân nhi kia tại trên người hắn xoa nước mắt nước mũi; rõ ràng thương hài tử như vậy, nhưng lại cái gì cũng không nói được.

    Thiết Diễm chỉ là ôm tiểu thân thể mềm nhũn của nhi tử , gương mặt ôn nhu cọ cọ vào đỉnh đầu nhi tử , trong lòng vô cùng mềm mại, vô hạn thỏa mãn.

    Thấy Lạc Lạc tiểu gia hỏa này càng cọ càng hăng say, Mị lập tức ôm lấy hắn , “Đừng ép sát người phụ thân quá.”

    Lạc Lạc lúc này mới nhìn chăm chú bụng của Thiết Diễm , một hồi lâu sau, mới quay đầu hỏi Mị, “Nương, là muội muội sao?”

    “Làm sao ngươi biết?” Mị cùng Thiết Diễm nhìn nhau, kinh ngạc nhìn tiểu nhân nhi.

    “Cùng Tiểu Mãn ca ca rất giống nhau mà.” Tay nhỏ bé của Lạc Lạc xoa xoa trên bụng Thiết Diễm , tò mò nhìn, “Muội muội, muội muội…”

    Mị nhìn Lạc Lạc, lau khô nước mắt trên mặt hắn, chỉnh lại trang phục bị hắn làm nhăn, sau đó,ẵm hắn đối mặt với Mai Thư Nhã.

    “Lạc Lạc, gọi ngoại công.” Hình như là phải kêu ngoại công đi? Mị cũng không muốn suy nghĩ nhiều, bởi vì từ lúc Lạc Lạc đi vào, ánh mắt của Mai Thư Nhã liền không có rời đi quá tiểu nhân nhi này.

    “Ngoại công?” Tiểu Lạc Lạc nhìn chăm chú Mai Thư Nhã, dung nhan cùng Mị có một không hai kia, khiến Lạc Lạc cảm giác được rất thân thiết, không còn cảm giác nhát gan sợ người lạ, nhào vào trong lòng Mai Thư Nhã, gọi , “Ngoại công.”

    Mai Thư Nhã mềm yếu nhu nhược, phong tình vạn chủng, bị Lạc Lạc một tiếng “Ngoại công” này mà mắt ngân ngân nước, chảy xuống hai bên gò má. Khi Mị từ trên xe ngựa đỡ Thiết Diễm xuống thì đám người Vương quân bị cái bụng to tướng của Thiết Diễm dọa cho hoảng sợ.

    Mà tiểu Lạc Lạc nhìn Mị đở Thiết Diễm, cũng nhu thuận ôm cổ Mai Thư Nhã, dựa vào trong ngực của hắn, tha thiết mong chờ nhìn nương cùng phụ thân.

    Mị ôm lấy Thiết Diễm đi vào trong phủ, Thiết Diễm giấu mặt vào ngực nàng, né qua ánh mắt chế nhạo chính mình của phụ thân cùng các tỷ phu , còn có Thiết Nguyệt tiểu tử kia đang cười trộm.

    Vào phủ, Mị nhìn thầy trò Mai Thư Nhã bên người, đối với đám người Vương quân nói một câu, “Bọn họ sẽ ở trong phủ, làm phiền phụ thân cho người thu xếp một phen.”

    Dứt lời, liền đi vào trong phủ , mọi người thấy dung mạo cảu Mai Thư Nhã , trong lòng đã đoán ra một hai, mà Mai Thư Nhã lại bởi vì Mị tự nhiên như vậy gọi Vương quân một tiếng “Phụ thân”, trong mắt có chút buồn bả.

    “Ngoại công.” Tiểu Lạc Lạc ôm Mai Thư Nhã lắc lắc, Mai Thư Nhã giật mình, phượng mắt chuyển sang đôi mắt hắc bạch phân minh của Lạc Lạc, lúc này mới cười nhạt, đuổi kịp cước bộ của Mị .

    Mị đem Thiết Diễm trực tiếp ôm vào trong viện, Cốc Tây Cốc Bắc đã sớm đi trước một bước trở về, thu thập sạch sẽ chờ bọn người nàng.

    Lạc Lạc bị Mai Thư Nhã ôm vào trong phòng , vừa nhìn thấy Mị, liền duỗi thẳng tiểu cánh tay, trong miệng càng không ngừng la hét, “Nương, ôm một cái, nương, ôm.”

    Mị vừa đưa tay định ôm tiểu tử kia, Lạc Lạc liền ôm nàng, khuôn mặt nhỏ nhắn chôn ở trong lòng nàng, bộ dáng như thế nào cũng không chịu buông tay . Lạc Lạc như vậy lại khiến tâm Mị đau thêm vài lần.

    Lạc Lạc dính nàng như vậy, mấy tháng không gặp, hắn đã biết chạy, Mị nhớ ra mới vừa tiểu thân thể xiên xiên vẹo vẹo lao tới xe ngựa , bất giác liền buộc chặc cánh tay, ôm chặt tiểu nhân nhi trong lòng , hôn nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn giấu ở trong lòng nàng , nói, “Lạc Lạc để cho phụ thân tắm rửa đã, buổi tối sẽ cùng nương và phụ thân cùng nhau ngủ, có được hay không?”

    “Hảo.” Lạc Lạc ngẩng đầu, nhìn Mị, lộ ra nét tươi cười hài lòn, cái miệng nhỏ nhắn chu ra, tại trên mặt Mị hôn “chụt” một cái, Mị cũng cúi đầu hôn khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn, hứng chơi đùa bắt đầu nổi lên, ngươi hôn ta một cái, ta liền hôn lại ngươi một cái.

    Thiết Diễm nhìn bọn họ, trong mắt hạnh phúc tràn ngập, khóe môi là nụ cười sủng nịch mà bất đắc dĩ .

    Mai Thư Nhã nhìn hai người kia đứng ở trong phòng chơi đùa, ánh nắng mặt trời chiêu vào trong phòng như chỉ vây quanh mẫu tử bọn họ, trong mắt của hắn nổi lên một tầng rung động, trong tim của hắn tràn đầy cay đắng…

    Cùng Lạc Lạc chơi đùa, Mị một mực đều âm thầm chú ý nam nhân này, mới vừa rồi khuôn mặt buồn bả của hắn, nàng không phải không có phát hiện, hiện tại trong lòng hắn ẩn tàng cay đắng nàng cũng hiểu rõ vì sao.

    Nhưng, hắn mỗi lần nhớ lại quá khứ thì cả người bi thương phảng phất là từ trong cốt nhục lan tràn ra, khiến nàng không đành lòng đi xé rách vết thương của hắn, khiến thương thế của hắn càng thêm tổn thương.

    Nàng cho hắn thời gian cùng không gian, cho hắn làm ra lựa chọn, nàng sẽ không buộc hắn nhận thức nàng, nàng sẽ chậm rãi chờ quyết định của hắn.

    Mị một tay ôm Lạc Lạc, đi tới bên người Mai Thư Nhã, ôm vai hắn, tự nhiên mà tùy ý nói, “Đi nghỉ ngơi đi, nghỉ ngơi tốt sau đó cùng nhau dùng bữa tối, ta sẽ ra sau.”

    Mai Thư Nhã cười cười, còn không trả lời, tiểu Lạc Lạc cũng là nghe hiểu, dựa vào bả vai Mị, cười híp mắt, “Hảo, ngoại công, thức ăn nương làm Lạc Lạc thích nhất đó.”

    Mị cúi đầu dùng cái mũi cọ cọ khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn, đau lòng nói, “Tiểu tham miêu, nương khuất mặt, có phải hay không không có ăn cơm thật ngon , ngươi gầy đi nhiều đó.”

    “Lạc Lạc có ăn.” Lạc Lạc nhỏ giọng nói, đầu lại giấu vào hõm vai Mị.

    “Ta đây đi nghỉ ngơi .” Nụ cười của Mai Thư Nhã lại lần nữa mềm mại đáng yêu hiện lên trên mặt, âm thanh dễ nghe khiến Lạc Lạc quay đầu, nhìn về phía hắn.

    “Lạc Lạc, hôn nhẹ ngoại công một cái.” Mị lắc lắc tiểu nhân trong lòng.

    Lạc Lạc nghe lời khuynh thân tại trên mặt Mai Thư Nhã hôn một cái, thanh tú hướng Mai Thư Nhã cười.

    Mai Thư Nhã sờ sờ hắn khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn, xoay người đi ra ngoài, đứng ở cửa mà cười thầm, nàng khiến Lạc Lạc gọi hắn là ngoại công, kỳ thật, …Nàng không phải… không nhận hắn. Mị để Lạc Lạc cùng Thiết Diễm ngủ một lát, Lạc Lạc trái lại nằm bên cạnh bên ngườiThiết Diễm, cách bụngThiết Diễm, đưa tay nhỏ bé xoa xoa trên gương mặt gầy gò của Thiết Diễm , “Phụ thân, gầy.”

    Một câu nói, mắt Thiết Diễm liền có chút ươn ướt, đứa con trai này, không được gặp hắn lâu như vậy,thật rất nhớ; khi nhìn thấy thì, lại nghĩ muốn cũng giống như Mị, ôm hắn hôn nhẹ như vậy , sau đó nói rất nhớ hắn. Nhưng, chính mình trừ…ra ôm hắn, cái gì cũng nói không ra lời.

    Lạc Lạc bò đến trước mặt Thiết Diễm , thăm dò hôn nhẹ trên gương mặt hắn , “Lạc Lạc hảo nhớ phụ thân.”

    Thiết Diễm một tay ôm chầm Lạc Lạc, nhẹ nhàng mà xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt của hắn, cuối cùng cúi đầu nói, “Phụ thân cũng nhớ Lạc Lạc a!”

    “Phụ thân, ngủ.” Lạc Lạc dùng tay nhỏ bé vỗ bả vai Thiết Diễm , thật giống như khi Mị vỗ vai hắn khi dỗ hắn ngủ.

    Thiết Diễm cười, nguyên lai những cử chỉ thương yêu của Mị hắn vẫn nhớ kỹ, hắn nhớ kỹ nương là như thế nào dỗ hắn, hôm nay lại dùng để dỗ phụ thân của mình.

    Cùng nhau ngủ, đầu dựa sát vào nhau, hai cánh tay quàng sang người nhau, đây sẽ lại là một hình ảnh Mị không bao giờ quên được.

    Nàng không một tiếng động ngồi vào bên giường, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của nhi tử đỏ bừng , nhìn bên môi mỉm cười của Thiết Diễm , đây sẽ là tất cả của nàng a .

    Nàng đưa tay giúp hai người nằm hảo dưới chăn, lẳng lặng nhìn khuôn mặt gầy gò của Diễm, yên lặng nhìn một hồi, xoay người ra ngoài, nàng hiện tại muốn làm chính là dưỡng mập phụ tử hai người. Bữa tối, Thiết phủ trên bàn lại ngồi đầy người, là vì có cả thầy trò Mai Thư Nhã.

    Nhìn một bàn thức ăn đầy đủ màu sắc hương vị , Mai Thư Nhã nhìn về phía Mị, ánh mắt quái dị đi rất nhiều, nữ nhân này không chỉ thích ở trong nhà bếp, mà cònrất co tài nấu nướng , đặc biệt là thức ăn bày ở trước mặt Thiết Diễm, Tiểu Mãn, Lạc Lạc cùng một tiểu tử khác, càng là tinh sảo không thể phản đối .

    Thiết Dũng sau khi gắp miếng đầu tiên, mọi người nhao nhao hướng tới thức ăn mình thích mà gắp, mà Mị cũng chỉ gắp mấy thứ tại đĩa trước mặt mình cho Mai Thư Nhã .

    Mai Thư Nhã chỉ là yên lặng thưởng thức, không nói gì. Lại là một cái đĩa nữa đưa tới, đều là món ăn hắn thích, hắn có chút mơ hồ , chỉ có thể hít sâu, cố gắng ăn, ánh mắt liều mạng mà nhìn thức ăn, những thức ăn này đều là mỹ vị, nước mắt cố gắng kiềm nén cũng là muốn chảy xuống rồi.

    Hắn sai lầm rồi, hắn thật sự làm sai rồi , nhưng cái gì mất đi đã mất rồi, hắn, vẫn còn có cơ hội đền bù sao? Hắn, vẫn còn có cơ hội có được lại hạnh phúc sao?

    Nụ hôn của Lạc Lạc ẩm ướt vẫn còn phảng phất ở trên mặt của hắn, trên đầu vai còn có thể cảm giác được độ ấm khi Mị ôm ắn, nàng, có trách hắn không? Tại sao? Nàng cho tới bây giờ cũng không hỏi gì. Chẳng lẽ nàng thật sự không thèm quan tâm như vậy ?

    Nhưng, hắn thật sự sợ, sợ sẽ nhìn thấy ánh mắt thất vọng của nàng, vẻ mặt thương tâm của nàng, sợ nàng sẽ khơi dậy nỗi đau đó của hắn, khiến cho hắn mất đi cảm giác ấm áp cuối cùng…

    “Ngoại công, ăn đi.” Tiếng nói thanh tú tinh tế cắt đứt suy nghĩ rối loạn của Mai Thư Nhã, giương mắt lên liền nhìn thấy tiểu cánh tay kia đưa tới trước mặt hắn một miếng thịt.

    Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đầy chờ mong kia, Mai Thư Nhã há mồm ăn thức ăn trước mặt , cười cười nhìn Lạc Lạc, “Ân, ngon lắm.”

    Nhìn nét tươi cười thanh tú của Lạc Lạc, nhìn tiểu thân thể nhào vào trong lòng hắn, Mị cười đến ôn nhu, Mai Thư Nhã cảm giác được, có lẽ, hắn có thể thử xem, có lẽ, cũng không khó khăn như vậy.
     
  5. Lạc Tử

    Lạc Tử Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    1/6/16
    Bài viết:
    1,258
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 69

    Trở lại Thiết phủ ngày hôm sau, Mị đi gặp Triệu Lang, liền bị nàng chế nhạo một phen, đường đi một tháng mà nàng đi gần ba tháng, nếu không phải Thiết gia già trẻ vẫn còn ở kinh thành, nàng còn tưởng rằng nàng mang theo Thiết Diễm bỏ trốn a!

    Bỏ trốn? Hừ, Diễm bị bệnh như vậy, nàng còn có thời gian suy nghĩ cách bỏ trốn hay sao?

    Mị càng ngày càng bận rộn , mỗi ngày đều ra ngoài tìm dược vật về bồi bổ cho một lớn một nhỏ ở trong phủ, Lạc Lạc luôn dán nàng do mấy tháng không gặp, nên bây giờ càng tranh thủ dính nàng hơn, lúc nào cũng theo sau lưng nào bi bi bô bô.

    Thiết Diễm cũng là càng bồi bổ càng ốm, khẩu vị của hắn trái lại rất tốt, so sánh ngày thường ăn cũng hơn rất nhiều, nhưng không biết vì sao, bụng càng lúc càng lớn, mà người lại gầy xuống.

    Mới đầu Mị mỗi bữa tối đều sẽ cùng hắn đi tản bộ, đở sống lưng thon gầy của hắn mà trong lồng ngực nàng không ngừng đau lòng.

    Thiết Diễm cũng là nghe theo thu xếp của Mị, ăn cơm, tản bộ, ngủ, bởi vì hắn biết nàng đau lòng hắn, biết nàng lo cho hắn.

    Đến khi hắn có mang tám tháng, thân thể Thiết Diễm liền đã nặng hơn, không cách nào xuống giường , Mị xin nghỉ ở trong nhà cùng hắn, cùng Lạc Lạc ở bên giúp hắn giải buồn; Vào đông, bên ngoài gió lạnh đến thấu xương, bên trong phòng lại luôn ấm áp hoà thuận vui vẻ, có phu cùng hài nhi, khiến Mị cảm giác được cuộc đời như thế này đã rất hạnh phúc rồi.

    Còn có một người, cũng khiến Mị quan tâm, là Mai Thư Nhã.

    Tự khi trở về phòng bữa tối đêm đó, hắn lúc nào cũng tâm sự nặng nề, gương mặt mang nét tươi cười phong tình vạn chủng không còn nữa, thay thế chính là vẻ mặt lúc nào cũng ủ rủ cau mày; tiếng nói như chuông bạc, trong trẻo mềm mại đáng yêu không còn nữa, thay thế chính là lúc nào cũng trầm mặc.

    Trừ khi đối với Lạc Lạc, hắn sẽ cười, cũng thường đi gặp mặt Lạc Lạc nói chuyện, nhưng mỗi khi Lạc Lạc cùng mình chơi đùa, hắn sẽ yên lặng nhìn Lạc Lạc đến ngẩn người.

    Đêm nay, Mị đợi khi Thiết Diễm cùng Lạc Lạc ngủ rồi, đem một mâm thức ăn cùng mỹ tửu ( rượu ngon) ,đi vào viện phòng thầy trò Mai Thư Nhã.

    Nhìn thấy dưới ánh trăng, một bóng dáng màu trắng đang múa kiếm, ngân quang(ánh sáng bạc) theo gió thổi bay bay, người kia , đúng là Lăng Oanh.

    Nói thật, Mị kỳ thật cảm giác được kiếm pháp Lăng Oanh rất tinh diệu, thân pháp lại tuyệt đẹp thướt tha, ở trong bóng đêm càng thêm mờ ảo như tiên; không biết là người như thế nào, có thể sáng chế ra kiếm pháp linh động mờ ảo như thế .

    Lăng Oanh dừng múa, thu kiếm, quay người lại, liền nhìn thấy một bộ lam bào, là người hắn luôn luyến tiếc trong lòng nhưng không cách nào tiếp cận, lúc này, nàng, ở ngay trước mắt của hắn.

    Mắt đẹp lưu động, nhìn thấy khay trong tay Mị , đáy mắt liền buồn bả, mặt không chút thay đổi nói, “Nàng là đến tìm sư phụ?”

    “Ân.”

    Tựa như mặt trăng treo trên bầu trời, thanh nhã mà thuần khiết, mặt nhý bạch ngọc, môi như hoa anh đào, thân thể thon dài, Mị muốn không thừa nhận cũng không được, nam nhân này, bất luận là ở thế giới này hay thế giới kiếp trước của nàng, đều là đại mỹ nhân phong hoa tuyệt đại, gió lạnh ban đêm thổi bay vạt áo hắn , theo gió lay động, càng giống nhý tiên tử lạc chốn phàm trần.

    Lãng Oanh không muốn nhìn nàng mặt không chút thay đổi như vậy, không muốn nhìn nàng mà im lặng không nói gì, nhưng, hắn cùng nàng tựa hồ như chưa bao giờ nói chuyện, cũng không có giao dịch gì; hắn cũng không biết trong lòng mình tình cảm càng lúc càng nồng đậm với nàng hơn.

    Mị cũng chỉ là yên lặng đứng, không có chủ động mở miệng, không muốn cho hắn bất kỳ hy vọng gì, nàng quyết định duy trì tình trạng này, không phải không muốn cự tuyệt, chỉ là nhớ ra hắn là đồ đệ duy nhất của Mai Thư Nhã, nhớ ra hôm đó Mai Thư Nhã thỉnh cầu, cho nên, nàng lựa chọn trầm mặc.

    “Chi nha ~” Thanh âm mở cửa thanh phá vỡ không gian tĩnh mặc giữa hai người, Mai Thư Nhã nhìn Lăng Oanh một chút , đối với Mị thở dài nói, “Vào đi.” Bên trong phòng, bên ánh nến, Mai Thư Nhã cùng Mị ngồi đối diện nhau, Mị tay cầm bạch ngọc hồ (bình bạch ngọc), một dòng nước chảy vào trong chén, thoáng chốc mùi rượu bay bốn phía.

    Phượng mắt xinh đẹp của Mai Thư Nhã có chút nheo lại, Mị cũng là mỉm cười, đã biết rượu này có thể khiến hắn có được niềm vui.

    “Ðây chính là rượu tiến cống do hài nhi hôm nay từ chỗ hoàng thượng lấy đến.” Mị giọng điệu mang chút đắc ý.

    Mai Thư Nhã nâng chén, uống một hơi cạn sạch, đoạt qua bầu rượu trong tay Mị , lại lần nữa thay chính mình rót đầy.

    Mai Thư Nhã cứ như vậy một chén lại một chén uống hết, cho đến khi Mị đưa tay tiếp nhận bầu rượu, thở dài nói, “Như vậy sẽ hại đến thân thể đó.”

    “Con biết , biết rất rõ ràng…” Mai Thư Nhã mở ra đôi mắt đỏ ửng, nhìn phượng mục của Mị vẫn bình tĩnh nhìn hắn, hơi thở của hắn có chút hỗn loạn, “Con vì sao không hỏi? Vì sao không thèm để ý? Con không muốn biết sao? Ai là…của con…”

    “Hài nhi thật sự không muốn biết, cũng không cần biết, con chỉ biết là, con hiện tại có một người phụ thân, như vậy cũng đủ rồi không phải sao?” Mị thay hắn gắp chút thức ăn vào chén.

    Bất quá người phụ thân trước mắt này, nàng thật sự không thể không quan tâm được, chẳng lẽ đây là cốt nhục tình thâm sao

    “Đúng vậy, con còn có một người phụ thân, còn có cả phu quân, nhi tử. Con…” Mai Thư Nhã cười cay đắng, trong mắt nổi lên một tầng rung động

    Nhìn dáng vẻ của hắn, Mị đã biết, nam nhân này sợ là căn bản không biết lại nghĩ linh tinh cái gì, nghĩ muốn giúp hắn, không khỏi lại lần nữa thật sâu thở dài, “Hài nhi là nói, con chỉ biết là, con hiện tại có một người phụ thân tên Mai Thư Nhã thôi.”

    Mai Thư Nhã mãnh liệt ngẩng đầu, lệ đã ở trong nháy mắt này chảy xuống, nàng nói cái gì? Nước mắt mơ hồ, chỉ thấy ánh nến đối diện lập lòe, nữ tử nhìn hắn cười đến bất đắc dĩ

    “Con…” Mai Thư Nhã kinh ngạc nhìn Mị lau đi lệ của hắn, nhưng không biết nên nói gì.

    “Nếu như chuyện quá khứ khiến người thống khổ, cũng không cần lại… nhớ tới nữa, con cũng không phải thật muốn biết đâu. Chỉ là khuôn mặt của người, bắt con không nhận người, cũng thật là trái đạo lý đi?” Mị nhìn bộ dáng ngốc ngốc của hắn, trêu nói.

    “Hừ…” Mai Thư Nhã chụp tay nàng, tự mình lau khô nước mắt, trên mặt nở một nụ cười, giờ khắc này, hắn lại là Mai Thư Nhã,nam nhân chân thành đầy phong tình , “Con dám không nhận thử xem.” Phượng mắt khẽ chuyển, bạch nhãn quyến rũ khẽ cười.

    Cười – quyến rũ , năng lực khôi phục của phụ thân thật tốt, người khi nãy nước mắt chảy dài, điềm đạm đáng yêu, lập tức liền biến mất .

    “Bất quá, con không trách ta sao?” Mai Thư Nhã vẫn là hỏi ra nỗi lòng quấn quanh chính mình trong lòng nhiều ngày, không cách nào xóa bỏ.

    “Trách người cái gì?” Mị hạ mắt, nhìn chính chén thứ đầu tiên nãy giờ của mình, hắn mới vừa rồi một mạch liền uống hết không sai biệt lắm nửa bình, xem ra đây đúng là rượu ngon rồi.

    “Con thật sự không hiểu sao?” Mai Thư Nhã cũng để nàng rót đầy ly rượu một lần nữa, giọng điệu có chút buồn bã .

    “Người hối hận sao?” Mị thưởng thức rượu trong chén, nhàn nhạt hỏi han.

    “Hối hận…” Mai Thư Hùng mắt buồn bả, nhìn chén bạch ngọc gần ngay trước mắt , “Ta có quay lại đi tìm con, nhưng….cũng không thấy.” Hắn ngẩng đầu cười khổ một phen, “Đây là lão Thiên phạt ta, phạt ta như vậy vứt bỏ con.”

    “Nếu lão Thiên đã phạt qua, con còn cần gì phải hận người nữa.” Mị lúc này mới nhìn Mai Thư Nhã nói

    “Nếu như ta nói, ta là người giết nương của con thì sao?” Mai Thư Nhã thần sắc nghiêm túc, nhìn chăm chú Mị, mơ hồ có chút quyết tuyệt.

    “Thì sao? Người có lý do của mình không phải sao?” Mị liền ngay cả mày cũng không động một phen, nếu không phải từng trải qua đau khổ, hắn lại như thế nào trong mắt hàm chứa tang thương nhưng vẫn cố cười quyến rũ, phong tình vạn chủng, bất quá chỉ là một tầng áo giáp bằng đồng, cố che chở vết thương toác hoác bên trong.

    “Con…” Mai Thư Nhã trợn to phượng mắt, hắn không ngờ nàng lại đón nhận chuyện này một cách quá mức đương nhiên , hắn lăn lộn khó ngủ, không cách nào nói ra được, nàng liền một câu nói như vậy , toàn bộ đón nhận.

    Hạ xuống ngạc nhiên trong lòng bắt đầu khởi động, hắn cuối cùng cũng là thản nhiên cười một tiếng, giọng điệu dễ dàng mang chút trêu chọc, “Nếu là nương con biết con ở rể, đời đời con cháu từ đó thừa kế huyết mạch của người khác, không biết sẽ tức giận như thế nào đây!”

    “Con mặc kệ nàng, huống chi nàng đã sớm không biết đi nơi nào đầu thai rồi, quản không được con đâu.” Mị nhìn nam nhân đang nở nụ cười đầy lực sát thương này, giọng điệu cũng hòa nhã hơn nhiều, rốt cục nói ra , nàng cũng không cần luôn quan tâm hắn dạo này luôn khác thường , xem ra, yêu nghiệt lại đã trở về .

    Một đêm này, phụ tử hai người nâng cốc cười nói vui mừng, tiếng cười liên tục truyền ra.

    Lăng Oanh ngủ ở bên cạnh, nghe trận trận tiếng cười truyền đến , trong lòng cũng thay sư phụ vui mừng; dù sao sư phụ nuôi dưỡng hắn từ nhỏ lớn lên , hắn đã sớm coi là người như phụ thân của mình.

    Hắn nhắm mắt lại, trong đầu tất cả đều là bóng dáng nữ tử xinh đẹp mềm mại kia , không khỏi cười khổ, chẳng lẽ, ngay cả trong mộng cũng không cách nào chạy thoát sao?

    Kể từ đêm đó, sau khi giải được khúc mắc trong lòng Mai Thư Nhã , hắn đều bảo Lăng Oanh đến viện của Mị mời nàng sang đối ẩm. Cái miệng kia của hắn cũng chỉ có tay nghề nấu ăn của Mị là thỏa mãn được mà thôi.

    Mị cũng rất chiều theo ý hắn, dù sao hôm nay Thiết Diễm đi ngủ rất sớm, nàng cũng đã làm tốt ăn khuya, đi tìm Mai Thư Nhã đối ẩm; mà Mai Thư Nhã cũng đã dần dần phát giác, nữ nhi này đối với hắn có một chút quen thuộc, cũng có được một chút xa lạ lạnh nhạt.

    Hắn cũng phát hiện, chính mình tựa hồ cũng có quyến luyến nàng, có cảm giác như mình có thân nhân, có… nhà.

    Mai Thư Nhã cũng thường thấy mị xuống bếp cùng Thiết Diễm, hắn kỳ thật một mực không biết rõ lựa chọn của Mị, theo hắn biết, nam nhân này so sánh với đại đa số nữ nhân trên thế gian đều mạnh hơn rất nhiều, khí thế hắn che chở cho hoàng đế lúc đó, trong trí nhớ của hắn mãi mãi khắc sâu.

    Cuối cùng, hắn càng quan sát thật lâu, càng cảm thấy được nam nhân này rất đần độn, lại ít nói, cũng không biết cách biểu đạt, đầu óc cứng nhắc, tính tình cũng có chút bướng bỉnh, nữ nhi của mình rốt cuộc coi trọng hắn chỗ nào chứ ?

    Nhưng, đối với Mị thì, nam nhân này từ đáy mắt đến đuôi lông mày đều tràn đầy ôn nhu, cái loại ôn nhu có thể khiến lòng nàng êm dịu, mỗi lần ôm nhi tử thì đáy mắt tràn đầy sủng nịch, trìu mến, vầng sáng tình thương của một người phụ thân khiến hắn cũng có được nhu trường của nam nhi.

    Mỗi lần nhìn nam nhân khó đoán này, hắn đều phát hiện một chút ưu điểm, cũng rõ ràng hơn một chút, cũng hiểu rõ hơn một chút về hắn.

    Một ngày kia, Mai Thư Nhã theo thường lệ ôm Lạc Lạc, cùng Thiết Diễm, trong phòng chỉ có tiếng cười “khanh khách” của Lạc Lạc , non nớt nói bi bô, cùng tiếng cười mềm mại đáng yêu của Mai Thư Nhã. Thiết Diễm chỉ là nằm bên cạnh ở trên giường, Mị có nói cho hắn khúc mắc của Thư Nhã phụ thân , cũng có nói cho hắn, Thư Nhã phụ thân cần tình cảm gia đình nhiều như thế nào.

    Nam nhân đẹp, tốt như vậy, là ai không tiếc thương mà thương tổn hắn chứ? Nụ cười trước mắt xinh đẹp như vậy , hắn không cách nào tưởng tượng bộ dáng rơi lệ của hắn.

    Suy đi nghĩ lại, hắn đột nhiên cảm giác được trong bụng mơ hồ có chút đau đớn, giữa hai chân cũng có chút khó chịu, hắn ẩn nhẫn cảm nhận đau đớn từ từ tăng lên, bình tĩnh nhìn Mai Thư Nhã nói, “Làm phiền phụ thân đi nói cho Mị một tiếng, ta… sắp sinh .”

    Mai Thư Nhã đang đùa với Lạc Lạc bỗng dưng ngẩng đầu, nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của Thiết Diễm, có chút không tưởng tượng được tại sao giọng điểu của hắn lại bình tĩnh như vậy, nhưng đôi mắt phủ một tầng nước của Thiết Diễm, lại làm cho hắn đang ôm Lạc Lạc lập tức phi thân ra khỏi phòng…
     

Chia sẻ trang này