Tương Tư Bất Hối - Tiểu Lị Tử [ 74 Chương + 4 NT ]

Thảo luận trong 'Xuyên Không' bắt đầu bởi Lạc Tử, 13/10/16.

  1. Lạc Tử

    Lạc Tử Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    1/6/16
    Bài viết:
    1,258
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 70

    Trên bầu trời từ từ bay xuống những bông tuyết, bay lả tả theo gió.

    Thiết phủ, trong sân, có mấy người tới tới lui lui trong một tiểu viện, bận rộn không ngớt.

    Bên trong phòng, Mai Thư Nhã ôm Lạc Lạc ngồi ở ngoại thất, Thiết Dũng, Vương Quân tất cả cũng ngồi ở một bên, trên mặt thần sắc lo âu, Thiết Diễm đã đau đớn một ngày một đêm , nội thất lại im lìm , không có một tiếng vang, khiến mọi người không khỏi lo lắng.

    Tiểu Lạc Lạc tựa hồ cũng biết những thứ gì, chỉ là ngồi ở trong lòng Mai Thư Nhã, trong tay gắt gao nắm ống tay áo Mai Thư Nhã, như thế nào cũng không chịu rời đi.

    Trong nội thất, Mị quì ngồi ở trên giường, trên trán đầy mồ hôi, ánh mắt lo lắng nhìn hai mắt nhắm chặt của Thiết Diễm, mặt hắn trắng như tờ giấy, hắn hai chân mở rộng ra nằm ở trên giường, một ngày một đêm đau bụng sinh đã sớm đem hắn hành hạ đến không có khí lực , hai tay đặt bên người vô lực nhúc nhích, liền ngay cả khí lực nhúc nhích đều đã biến mất hầu như không còn .

    Trước đây, hắn gắt gao cắn răng nhịn xuống đau đớn, thật sự đau đến không chịu được, mới có thể cúi đầu rên vài tiếng, lúc này hắn ý thức mơ hồ , nhưng không có khí lực lên tiếng , chỉ có thể hé miệng phát ra hơi thở không tiếng động.

    Mặc dù nàng dùng kim châm phong huyệt đạo của hắn, cũng không cách nào ngừng đau đớn của hắn, ngược lại thì, nàng càng lo lắng Kim Châm sẽ làm bị thương đến hắn hơn, nên cuối cùng đều toàn bộ rút…ra.

    Mị phát hiện bụng của hắn, là do thai nhi quá lớn, mà sản đạo của hắn lại quá nhỏ, sẽ khó sanh; nàng cố gắng lấy tay mở lớn sản đạo cho hắn, cái loại… xé rách đau nhức nầy đem Thiết Diễm đang gần như hôn mê tỉnh lại, hừ nhẹ một tiếng.

    “Diễm… Diễm…” Mị ôn nhu gọi hắn, nhưng động tác cũng không có dừng lại, nàng thật sự lo lắng, hắn suy yếu như vậy, muốn như thế nào đem cục cưng sinh hạ đây. Mặc dù nàng đã bảo Cốc Tây chuẩn bị tốt công cụ, nhưng, không đến bước cuối cùng, nàng vẫn không muốn động đao.

    “Diễm, chàng có thể nghe được lời nói của ta sao?” Mị một tay cố gắng chống đỡ mở to hậu đình, tay kia tại trên bụng của hắn nhẹ nhàng lưu động, điều chỉnh thai vị.

    “Ân.” Thiết Diễm hừ nhẹ, suy yếu cơ hồ đều nghe không được, Mị khuynh thân, dùng tay đặt trên bụng hắn, vận khí vào trong cơ thể hắn, ước chừng trong chốc lát, thấy hắn mở ra đôi mắt phủ một tầng sương, tựa hồ đã có chút tinh thần.

    “Diễm, đến khi ta bảo chàng dùng sức, chàng nhất định phải dùng sức nhé.” Mị thấy hắn gật đầu, dừng một chút, ánh mắt nhìn vào mắt hắn, trịnh trọng nói, “Diễm, nếu là phải chọn chọn, ta sẽ bảo trụ chàng…” Nhìn thấy trong mắt của hắn trong nháy mắt dâng lên cầu xin cùng lo lắng, nàng cứng rắn nói tiếp, “Chàng nếu là muốn đứa bé này, nhất định phải chống đỡ, nhưng đối với ta, chàng mới là là tối trọng yếu, hiểu không?”

    Thiết Diễm trong mắt lóe ra lệ quang, trong chớp mắt chảy xuống, hắn gật đầu sau đó nhắm mắt lại, yên lặng cắn môi, không lên tiếng nữa.

    Mị lật tay lại lần nữa lấy ra kim châm, nghĩ muốn chậm lại nổi thống khổ của hắn, tiếp theo, tay nàng bắt đầu tại trên bụng của hắn thôi động, đồng thời quát, “Diễm, …”

    Thiết Diễm thân hình mãnh liệt rung động, mặc dù có kim châm giúp đỡ, nhưng vẫn là có thể cảm giác được đau đớn đến tận xương tủy, hắn nhớ cho kỹ mới vừa rồi Mị hình như đã nói, dùng hết tất cả khí lực đè ép thai nhi trong bụng, hắn muốn đứa bé này, đây là con cái của bọn họ, bất luận là đứa nào, hắn cũng không thể bỏ được.

    Hắn cố gắng tập trung tinh thần, cùng với mệnh lệnh của Mị mà hô hấp, dùng sức muốn đem đứa con đẩy ra bên ngoài cơ thể.

    Có khả năng do đau đớn quá lớn lên cùng thời gian, đã sớm làm hắn hao hết thể lực, đến khi trước mắt lại một lần nữa tối sầm lại, hắn vẻn vẹn chỉ có thể theo phản xạ mà hô, “Ta muốn con, không nên…” Lời còn chưa dứt, liền hôn mê bất tỉnh.

    Thiết Diễm đem hết toàn thể lực kêu to một tiếng, nghe vào trong tai Mị chỉ là một tiếng vô lực rên lên, nhưng nàng vừa nghe đã hiểu hắn lo âu, nàng đè ép bụng của hắn, tay kia định tiếp tục hướng thân thể của hắn ở chỗ sâu trong tìm kiếm, nhưng đau nhức như vậy cũng không cách nào làm cho Thiết Diễm tỉnh táo, chỉ là thân thể theo bản năng run rẩy mà thôi.

    Ngồi ở một bên, Cốc Tây trong mắt khó nén lo lắng, không ngừng đưa tay lau đi mồ hôi lạnh trên mặt Thiết Diễm .

    Mị rốt cục mò được đầu cảu thai nhi, nàng chậm rãi lục lọi đến cánh tay thai nhi, bả vai, ngẩng đầu nhìn Thiết Diễm hơi thở yếu ớt , nàng hít sâu, bắt đầu đem thai nhi từ trong sản đạo kéo, hướng ra phía ngoài chậm rãi kéo ra, đến khi thai nhi rốt cục toàn bộ đã ra ngoài, nằm ở trong tay Mị.

    Mị mới vừa rồi thật dài thở ra một hơi, nhìn thoáng qua, là nữ nhi, nữ nhi này thật là một con ma tinh mà! Nàng hung hăng đánh trên mông tiểu oa nhi một cái.

    “Oa “

    Âm thanh tiếng khóc mạnh mẽ vang lên, trong phòng ngoài phòng môi người đều thở dài một hơi.

    Mị đem nữ oa giao cho Cốc Tây, để hắn thay nàng tẩy trừ, mặc quần áo, sau đó ôm đi ra ngoài cho Trung Hiếu vương phụ phu cùng Mai Thư Nhã nhìn.

    Sau đó nàng tự mình giúp Thiết Diễm tẩy rửa, trong lòng không khỏi càng đau lòng vì thân thể gầy gò của hắn, tất cả sức nặng trước kia đều là của tiểu ma tinh kia.

    Đợi khi tất cả đều xong, Thiết Diễm vẫn không có tỉnh táo, Mị căn dặn Cốc Bắc coi chừng dùm hắn, chính mình đi tới ngoại thất, nhìn thấy mọi người vây quanh tiểu oa nhi kia, ngay cả Lạc Lạc cũng giơ ra cánh tay nhỏ bé, hô to muốn ôm muội muội.

    Nhưng vừa thấy Mị đi ra, tiểu tử kia lập tức sửa lại phương hướng, quơ tiểu cánh tay; Mị tiếp nhận hắV , ôm vào trong ngực, lúc này mới nhìn về phía oa oa mũm mĩm trong lòng Vương Quân .

    “Nữ oa này hảo khỏe nha.” Vương quân nhìn nữ oa trong lòng, tiếu ý ngập tràn, mặc dù Cốc Tây có nói Thiết Diễm đang ngủ , nhưng hắn vẫn là hỏi một câu, “Diễm nhi như thế nào?”

    “Còn chưa tỉnh, thân thể của hắn yếu lắm.” Nhìn một chút tiểu nữ oa kia, đều là tại nàng háo ăn, mập mạp như vậy, hèn gì ra không được.

    Thiết Dũng cũng rất vui vẻ, đưa tay đùa với nữ oa hai mắt nhắm nghiền bộ dạng muốn ngủ kia, nhìn thoáng qua Mị, hỏi, “Tên của nó…”

    “Tự nhiên là do mẫu thân đặt đi, tên của Lạc Lạc cũng không phải do mẫu thân đặt sao.” Mị cảm giác được Lạc Lạc trong lòng dần dần yên tĩnh, tiểu nhân nhi nằm ở trên vai nàng ngủ thiếp đi.

    Lạc Lạc không chịu quay về phòng ngủ của mình, chết sống cũng muốn ở trong lòng Mai Thư Nhã, lúc này nhìn thấy Mị, cuối cùng không nhịn được mà buồn ngủ .

    “Có phải vẫn mang… họ Thiết?” Thiết Dũng nhìn một chút Mai Thư Nhã một bên, hỏi có chút do dự.

    “Đương nhiên, ” Mị đem Lạc Lạc ôm vào trong ngực, khiến tiểu tử kia ngủ thoải mái chút, “Con nói rồi, đời đời con cháu sẽ thừa kế huyết mạch Thiết gia .”

    “Vậy, gọi kêu Thiết Ý tốt không?” Thiết Dũng nói ra cái tên đã sớm nghĩ ra, tên của nam hài cùng nữ hài, nàng thật sớm đã nghĩ tốt lắm, chỉ là không biết biết phụ thân Mị có hay không muốn nàng nhận tổ quy tông, dù sao lần này cũng là một nữ nhi.

    “Hảo.” Mị đáp lời, lại bị Lạc Lạc trong lòng dù đã ngủ thiếp đi vẫn còn mở miệng gọi một tiếng “Nương” mà nở nụ cười.

    Nàng ngẩng đầu nhìn Mai Thư Nhã, thấy hắn chỉ là thăm dò nhìn Thiết Ý, căn bản không có để ý tới bọn họ nói gì; Vương Quân thấy hắn thích, liền đem Thiết Ý bỏ vào trong ngực của hắn, Mai Thư Nhã như có niềm vui bất ngờ, liền ôm Thiết Ý, nhìn Vương Quân một chút .

    “Đây chính là ngoại tôn của ngươi a.” Vương Quân cười nói, tiếp theo hai người liền thấu đáo cùng nhau đánh giá Thiết Ý, nói nàng lớn lên sẽ giống như Mị, nói nàng tướng tá rất tốt, nói nàng… Hai nam nhân tìm được đề tài chung, trò chuyện liên tục.

    “Tiểu Mãn nơi đó như thế nào?” Mị thấy Thiết Dũng chen vào giữ hai nam nhân đang ôm cháu gái không lọt , vẻ mặt bất đắc dĩ, liền chủ động cùng nàng bắt chuyện .

    “Ân, Thiết Loan coi chừng dùm ni, Thiết Sâm cũng rất tốt.” Nói tên cháu cố gái, Thiết Dũng liền cười tươi.

    “Thiết Loan có làm được không? Nếu không con sẽ bảo Cốc Bắc đi hỗ trợ?” Mị thật đúng là có điểm lo lắng , nha đầu Thiết Loan kia nào biết chiếu cố người khác, làm sao mà chú ý tới một đứa bé chưa đầy tháng được .

    “Kia không cần, phụ thân ngươi đã bảo Đại ngọc, Tiểu ngọc quá đi hỗ trợ rồi .” Đại ngọc Tiểu ngọc là hai tiểu thị bên người Vương Quân, “Trời không còn sớm , các ngươi dùng đồ ăn rồi nghỉ ngơi đi!”

    Thiết Dũng nhìn một chút sắc trời tối dần ngoài phòng , nghĩ bọn họ lo lắng, bận rộn từ tối hôm qua đến giờ, liền ngay cả điểm tâm sáng cũng không từng dùng quá; nói xong, liền mang theo Vương Quân lưu luyến không rời trở về phòng.

    Mai Thư Nhã cũng đưa Thiết Ý cho Cốc Tây, nói là phải đi về nghỉ ngơi thật tốt , trước khi đi vẫn còn nói với Mị một câu, “Nhớ làm nhiều thức ăn một chút.” Hai ngày này, hắn đều là cùng những người khác trong vương phủ cùng nhau dùng cơm, mặc dù so với bên ngoài ngon hơn rất nhiều, nhưng so với Mị làm vẫn còn kém một chút. Mị lại lần nữa tiến vào trong phòng thì liền đặt Lạc Lạc tới giường bên cạnh, cài hảo áo ngủ bằng gấm cho hắn; lại tiếp nhận Thiết Ý trong tay Cốc Tây , khiến nàng ngủ ở bên cạnh người Thiết Diễm .

    Sau đó chính mình ngủ ở bên cạnh, đem thân thể lạnh như băng của Thiết Diễm ôm vào lòng, lần này có thai, hắn là càng ăn càng ốm, hôm nay ôm vào trong ngực cũng chẳng thấy mập nữa. Người, tự khi đau bụng sinh bắt đầu, liền tay chân lạnh như băng. Từ bây giờ bắt đầu hảo hảo cho hắn bồi bổ , tiểu Lạc Lạc đã bị nàng bồi bổ đến mập mạp trắng trẻo, phụ thân hắn lại như thế nào có thể bỏ qua.

    “Ngô, Mị.” Trong lòng, Thiết Diễm tựa hồ bắt đầu khôi phục ý thức , âm thanh rất yếu ớt, thân thể đột nhiên run lên, “Con…”

    “Con thật tốt, đừng lo lắng.” Mị vỗ về hắn, nói, “Là nữ oa, ngủ ở bên cạnh chàng đó!”

    Biết hắn nhớ đến lúc trước khi hôn mê nàng đã nói những lời lạnh lùng kia với hắn, liền có chút tự trách lúc ấy đừng làm vậy để buộc hắn.

    “Nữ oa?” Thiết Diễm thì thào.

    “Ân, mẫu thân đã đặt tên, gọi Thiết Ý.” Thân thể hắn không kiềm chế mà run rẩy , mềm nhũn,nhưng cũng đã không còn cảm giác lạnh như băng lúc đầu.

    “Thiết Ý… Ý…” Thiết Diễm an tâm, âm thanh có chút mơ hồ , dường như là lại muốn ngủ.

    “Diễm, chàng có đói bụng không?” Mị thấp giọng hỏi, mặc dù biết hắn mệt chết đi, nhưng hai ngày nay hắn cũng không ăn cái gì cả.

    “Không a, hảo mệt…”

    “Vậy uống điểm cháo gà đi?” Trong bếp chắc cũng còn cháo gà đi! Mị không đợi Diễm đáp lời, phiên thân xuống giường, động tác nhanh nhẹn đi đem bát cháo gà lại đây.

    Mị đem chén đặt trên đầu giường, đở Thiết Diễm, khiến hắn đang nửa ngủ nửa tỉnh dựa vào mình, từ từ giúp hắn uống, cho đến khi chén cháo gà hết, mới buông tha cho Thiết Diễm đang mơ mơ màng màng .

    Trở lại trên giường, Mị lại ôm Thiết Diễm, sau khi uống cháo gà nóng, hắn hình như ấm lên rất nhiều.

    “Hảo muốn nhìn một chút Ý.” Thiết Diễm nói.

    “Ngày mai nhìn, Tiểu Ý cũng đang ngủ mà.” Mị có chút buồn cười ôm hắn.

    Thiết Diễm thật lâu cũng không có lên tiếng, tại lúc Mị cho là hắn đã ngủ, lại nghe thấy hắn nói thật nhỏ, “Hảo.” Thân thể lập tức mềm nhũn xuống, ngủ say.

    Nàng cười quyến rũ , nhắm mắt lại, giằng co hai ngày, nàng cũng hơi mệt rồi .

    Đêm đó, trên cái giường thật to trong phòng, có phu quân của nàng, một đứa bé được chiều chuộng cùng nữ nhi vừa mới ra đời của nàng…
     
  2. Lạc Tử

    Lạc Tử Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    1/6/16
    Bài viết:
    1,258
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 71

    Thiết Diễm sáng sớm ngày thứ hai vừa mở mắt, câu nói đầu tiên là muốn nhìn nữ nhi.

    Mị thấy hắn tinh thần tốt hơn nhiều, bảo Cốc Tây ôm Thiết Ý đến, bỏ vào trong ngực của hắn.

    Sau khi sinh, thân thể Thiết Diễm có chút ôm không nói tiểu oa oa mập mạp, nặng trịch này, Mị ôm Thiết Ý ngồi ở bên người Thiết Diễm , để hắn tinh tế đánh giá Thiết Ý.

    Thiết Diễm tinh tế tại trên mặt oa oa dò xét, một lần lại một lần, ôn nhu mà vui mừng nói, “Mị, nàng lớn lên với nàng sẽ giống nhau như đúc a!”

    Mị nghe vậy cúi đầu nhìn hồi lâu, như thế nào cũng không nhìn ra nơi nào giống như nàng, nàng nơi nào có mập mạp đô con như vậy chứ, “Có sao? Ta nhìn thế nào không ra.”

    Lại lần nữa đánh giá thì, oa oa trong lòng đột nhiên mở ra mắt, đó là một đôi phượng mắt Mị quen thuộc, hắc bạch phân minh y như nàng, một giây sau, oa oa lại lần nữa lớn tiếng khóc nỉ non, đê-xi-ben cao đến nỗi khiến Mị nhíu mày, nha đầu kia thật sự là nháo mà.

    “Nàng như thế nào lại khóc rồi.” Thiết Diễm có chút kinh hoảng, bất luận hắn lâm trận đối địch như thế nào đều luôn trấn định, tỉnh táo; Nhưng mỗi lần tiểu tử nhà mình vừa khóc, hắn sẽ luống cuống tay chân.

    “Không có việc gì, hẳn là là đói bụng.” Mị ôm oa oa nhẹ nhàng mà vỗ vỗ, chậm rãi đem nàng đặt ở trong lòng Thiết Diễm , Thiết Diễm cũng tự giác giải khai quần áo.

    Tiểu oa nhi tự giác tìm được đậu đỏ của Thiết Diễm , lập tức dừng khóc, dùng sức mút vào; khuôn mặt nhỏ nhắnđỏ lên , khiến Thiết Diễm không khỏi mỉm cười.

    Mị ngồi ở một bên, ánh mắt lom lom nhìn bọn họ, phượng mắt ngâm đen thâm thúy, nhìn không rõ, đoán không ra; nói không rõ, nét không rõ.

    Đợi đến khi tiểu tử kia ăn no ,ngậm đậu đỏ của phụ thân ngủ, Thiết Diễm rốt cục phát hiện Mị nãy giờ cũng không tới gần mình, vừa nhấc đầu, liền nhìn thấy đôi mắt sâu thẳm của nàng, trong mắt nàng như thay đổi bất ngờ, sương mù dày đặc bao phủ, hắn cố cách nào cũng không nhìn thấy được gì, nàng như vậy, hắn, chưa bao giờ từng gặp qua.

    “Mị…” Thiết Diễm mở miệng gọi nàng, bộ dáng nàng phảng phất như tùy thời đều sẽ theo gió biến mất khiến hắn hoảng hốt, nàng làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì sao?

    Mị bởi vì hắn kêu mà hoàn hồn, khuynh thân ôm Thiết Ý, thuận tay chỉnh hảo quần áo cho Thiết Diễm; tránh né ánh mắt tìm kiếm của Thiết Diễm , đem Thiết Ý đang ngủ say bỏ vào trong nôi, sau đó lấy một miếng vải tơ tằm đắp lên người tiểu oa oa.

    Miếng vải tô tằm này là do hộ pháp của Hỗn Nguyên cung đưa, mềm nhẹ giữ ấm, sẽ không đè nặng cục cưng; ám vệ đưa tơ tằm tới chính là nói như vậy.

    “Mị…” Thiết Diễm lại lần nữa hô, Mị lại hướng hắn cười một tiếng, nhìn như tự nhiên hỏi han, “Diễm, ăn vài thứ đi! Thân thể chàng cần phải bồi bổ vài thứ mới tốt.”

    Thiết Diễm yên lặng nhìn nàng nửa ngày, chậm rãi gật đầu, nàng không muốn nói, như vậy, hắn sẽ chờ đến khi nàng muốn giải bày.

    Mị vội vàng đi ra phòng, căn dặn Cốc Tây Cốc Bắc chuẩn bị cháo gà, đồ ăn sáng, chỉ chốc lát sau, đem vào trong phòng, đặt tại trên giường, bàn nhỏ trước mặt Thiết Diễm để đầy thức ăn.

    Thiết Diễm nhìn đồ ăn trước mắt rực rỡ muôn màu, tinh sảo mỹ vị thực vật, kinh ngạc không thôi, nàng như thế nào lại chuẩn bị nhiều như vậy, coi như chính mình muốn cần tiến bổ, nhưng này so với ngày thường thật không biết hơn bao nhiêu lần, hắn, như thế nào có thể ăn được hết chứ.

    Mị tựa hồ nhìn ra hắn sầu lo, múc một chén cháo, chậm rãi thổi, thử lại độ ấm, lúc này mới đưa tới bên môi Thiết Diễm.

    Thiết Diễm há mồm uống xong, ánh mắt khóa lại trước mắt Mị, tổng cảm giác được nàng có chút không giống bình thường, có chút tâm sự, không chừng là mệt mỏi cũng nên; hắn cố gắng muốn đọc được gì đó trong mắt nàng, cố gắng tìm đáp án, lại như thế nào cũng không thể được, miệng cũng là theo bản năng uống xong cháo gà Mị đưa tới , ăn thức ăn Mị đưa đến bên môi.

    Chờ hắn lấy lại tinh thần, nhìn thấy chính là mắt Mị đã có lại sự vui vẻ , mà thức ăn trên bàn cũng cơ hồ gần hết, hắn lúc này mới cảm giác được trong bụng phồng lên, tựa hồ là ăn nhiều lắm.

    Mị hài lòng khiến hắn nuốt xuống lời từ chối trên môi, hắn thích nhìn bộ dáng nàng hoan hỉ không lo ; hắn mặc dù ngốc, nhìn không ra tâm sự của nàng, nhưng nếu hắn có thể giúp nàng giải ưu, hắn liền cố gắng ăn hết để giúp nàng vui.

    Biết nàng kỳ thật rất lo lắng, lo lắng hắn gầy gò, lo lắng hắn suy yếu; kia hắn liền cố gắng dưỡng hảo chính mình, khiến nàng an tâm cũng tốt lắm. Thời gian trải qua rất bình thản, mỗi ngày đều cơ hồ đều giống nhau, nhìn thấy đều là củng một người; nhưng thời gian này lại làm cho mỗi người đều nhận thức ra hạnh phúc nhàn nhạt quanh quẩn xung quanh , không muốn rời xa.

    Thiết Diễm rốt cục có thể đi ra ngoài phòng , mỗi ngày tiến bổ mặc dù không khiến hắn đẫy đà hơn, nhưng đã có khí lực ôm Thiết Ý tại trong viện đi lại, phía sau là Lạc Lạc lung lay lúc lắc đi theo hô muốn xem muội muội.

    Mị cũng trở lại cung đình , gần cuối năm, các loại quan yến, tư yến nhạc thiếp ào ạt mà tới, mặc dù đã sơ tuyển rất nhiều, vẫn còn là không cách nào từ chối hết được.

    Còn có trước đây, bữa tiệc mừng tháng trăng tròn của Thiết Ý , nghe Lục tỷ phụng chỉ quay về kinh nói, quy mô cảu bữa tiệc đã vượt qua của hoàng nữ rồi; hôm đó những người ra đón khách là Lục tỷ, Thiết Loan cùng Mị

    Đã bao lâu không thấy nàng nhàn nhã đánh đàn , hắn hỏi tại sao thì nàng sẽ nói hôm nay sẽ cùng Thư Nhã phụ thân cùng nhau đối ẩm.

    Thiết Diễm biết chính mình đối với tình cảm rất đần độn, không cách nào nói hắn rốt cục có bao nhiêu yêu nàng, không cách nào làm cho nàng biết, nàng đối với mình lại rất quan trọng; tự hôm đó nàng ngã vào trong lòng hắn, không một tiếng động, cái loại đau đớn đến cực hạn đó đã khắc vào cốt nhục của hắn, không cách nào quên lãng; hắn cùng với nàng hàng đêm làm bạn, hắn như thế nào thấy nàng khác thường lại không phát hiện..

    Mỗi khi nửa đêm tỉnh lại, không cần mở mắt, là có thể cảm giác được ánh mắt của nàng, cảm nhận được nàng run rẩy vỗ về tay của hắn; mỗi khi hắn cố nén cảm giác no căng trong bụng, ăn sạch tất cả thực vật, nàng sẽ thở phào nhẹ nhõm, hài lòng đứng lên; nàng như vậy, khiến hắn mê hoặc, cũng khiến hắn lo lắng.

    Tâm sự của nàng, nàng sầu lo, thân là phu quân nàng, hắn cái gì cũng không biết, cái gì cũng không thể làm.

    Nhìn một chút sắc trời, Thiết Diễm biết, Mị đã trở về, nàng mỗi ngày đều sẽ rất đúng lúc hồi phủ thế hắn chuẩn bị thức ăn, hắn từ trong lương đình trong viện đứng dậy, ôm Thiết Ý, nắm tay Lạc Lạc, trở lại trong phòng, nàng không thích hắn ngồi ở ngoài viện, sợ hắn bị nhiễm phong hàn.

    Thiết Diễm vốn không cho là đúng, nhưng sau khi sinh xong, tới thời kỳ kinh nguyệt, hắn đau bụng như xé, không cách nào đứng dậy được, Mị mới bất đắc dĩ nói cho hắn, từ sau khi ở phía sau núi Phượng Khê, hắn bởi vì mang thai nên thân thể suy yếu, hàn khí nhập thể, mới có thể làm cho hắn đau đớn như thế .

    Nhớ tới lúc ấy, nàng dùng Hỗn Nguyên công một lần đả thông huyết mạch khắp nơi tại trong cơ thể của hắn , giảm bớt đau đớn; hắn ngược lại cảm giác được không có gì , nếu không có những khoảng thời gian ở Phượng Khê sơn , hắn lại như thế nào sẽ biết chính mình lại yêu nàng đến sinh tử không rời như vậy, hắn lại như thế nào sẽ biết, vì yêu hắn, nàng đã hy sinh không biết bao nhiêu thứ.

    Trong lòng, Thiết Ý đột nhiên oa oa khóc lên, kéo về Thiết Diễm đang suy nghĩ thất thần, cúi đầu nhìn thấy Lạc Lạc phục ở trên đùi hắn mà ngủ gục.

    Hắn biết Thiết Ý vì sao khóc, lúc này, phỏng đoán là đói bụng, Thiết Diễm bảo Cốc Tây một bên hỗ trợ ôm đi Lạc Lạc, chính mình giải khai quần áo, cho tiểu oa nhi trong lòng khóc nháo uống sữa.

    Hắn sữa tươi cũng không nhiều, căn bản là không đủ no cho nữ nhi, cũng may Mị tìm tới sữa trâu, khiến nàng có thể uống tới no căng.

    Nhìn nữ nhi mút vào, cái loại…nầy cảm giác quen thuộc, khiến Thiết Diễm nhớ ra Mị, nữ nhân khiến hắn lo lắng nhất.

    Đột nhiên, trong lòng hắn tuôn ra một loại cảm giác kỳ quái, khiếnhắn không tự chủ được ngẩng đầu, đứng ngoài cửa, là nữ nhân hắn đang mong nhớ, hôm nay nàng nhìn hắn, trong mắt ôn nhu như nước, nhưng lại mơ hồ mang theo vài phần mệt mỏi.

    Thiết Diễm quay đầu đi, cái loại…nầy ánh mắt, hắn cũng không xa lạ, hắn thủy chung không cách nào tự nhiên trả lời ánh mắ tnày của nàng , mặc dù, hắn cũng khát vọng nàng tới gần, hắn rất nhớ cảm giác được nàng ôm vào lòng.

    Mị ôm Thiết Ý trong lòng Thiết Diễm bởi vì mút vào không được sữa tươi mà bắt đầu khóc , đi ra nội thất giao cho Cốc Bắc, sau đó, liền xoay người trở lại trong phòng, nhìn thấy Thiết Diễm đang chỉnh lại quần áo.

    Mị đứng bên giường, ngăn lại tay đang kéo vạt áo của Thiết , thấp giọng khẽ gọi, “Diễm…”

    Một tiếng này, khiến Thiết Diễm mặt đỏ ửng, nhìn hướng Mị, lại thấy một sự chân thật đáng tin “Mị… Hiện tại… Trời còn sớm…”

    Này một câu giống như cự tuyệt, lại khiến Mị muốn cười, nàng ngã vào lòng Thiết Diễm, bả vai lay động, một loại tiếng cười như chuông bạc tại bên trong phòng vang lên.

    Thiết diễm có chút không rõ, nàng làm sao vậy? Cười vui như vậy, nhưng cánh tay hắn vòng qua eo nàng lại không cảm thấy được gì, hắn kiên định đem nàng ấp vào trong ngực.

    Cười cười, Mị tại trong ngực của hắn dần dần yên tĩnh trở lại, chỉ cần một câu nói, hắn liền đã hiểu ý tứ của nàng, chỉ cần một câu nói… Hắn như thế, nàng như thế nào có thể mất đi hắn đây, hắn như vậy, nàng như thế nào có thể rời xa.

    Mị đưa tay quay về ôm hắn, rúc vào trong ngực của hắn, tham lam hít sâu hơi thở thuộc về hắn , tâm tư lộn xộn dần dần lắng đọng xuống, cuộc đời này có thể làm bạn với hắn, có lẽ, nàng cũng không mong gì hơn.

    Sinh cũng vui , tử cũng không sao! Nếu kiếp nầy tất cả hạnh phúc của nàng đều quanh quẩn tại trên người của hắn, như vậy, nàng sẽ không cần gì thêm; tình này, thượng cùng bích lạc hạ hoàng tuyền ( Bích lạc: bầu trời, hoàng tuyền: dòng sông dưới địa phủ. Nôm na là tình này sống cùng trời và chết cùng đất), hắn vĩnh viễn là phu quân của nàng.

    Nguyên lai, nàng không ngờ được nàng lại thương hắn đến như vậy, nàng, kiếp trước là một người từ xã hội hiện đại, đã từng cho rằng sẽ không có nam nhân nào đáng để nàng yêu, hiện tại dĩ nhiên sẽ bởi vì một người đàn ông mà liều mình bảo vệ.

    Nguyên lai, tình yêu vượt qua sinh của cha mẹ , vẫn còn khắc vào linh hồn của nàng, khiến nàng cũng đã yêu nam nhân ngốc nghếch này đến tận xương tủy; mặc dù không được tự nhiên, cũng là dị thường khả ái.

    Thiết Diễm ôm Mị an tĩnh khác thường trong lòng , có chút thấp thỏm, nàng làm sao vậy? Sinh khí sao? Hay là… Hắn đoán không ra tâm tư thông minh cơ xảo khéo léo của nàng ; hắn quay đầu đi, cúi mắt, nghĩ muốn thấy rõ vẻ mặt của nàng, lại vừa đúng lúc nàng ngẩng đầu lên

    Trong mắt nàng lưu chuyển sự quen thuộc ôn nhu cùng thương tiếc, ánh mắt của nàng rõ ràng rất thoải mái, bờ môi vui vẻ có cực hạn ôn nhu, gương mặt tú trí có một loại khí chất siêu thoát, dùng từ xinh đẹp không đủ để hình dung nàng bây giờ.

    Thiết Diễm bị sự nhu mì của nàng mê hoặc, có chút không cách nào kiềm chết mà nhìn nàng dần dần tới gần tầm mắt, quên lãng tất cả, trong mắt của hắn chỉ có một mình nàng.

    Mị nhìn nam nhân ở trước mắt, nam nhân của nàng, hắn có bề ngoài rất kiên cường, nhưng lại có một tâm hồn ôn nhu; hắn tuy ở chiến trường hắc ám, nhưng lại có một linh hồn thuần khiết nhất ; hắn là tướng quân tốt nhất , thần tử tối trung thành , cũng là tối vụng về phụ thân; hắn là phu quân trung thành nhất đáng tin nhất , cũng là người không kém biết biểu đạt nhất… Một người đàn ông như vậy , tại thế giới nữ tôn này, là sự tồn tại mâu thuẫn nhất.

    Ý thức hiện đại của nàng, khiến nàng yêu vẻ ngoài anh tuấn của hắnyêu nét kiên cường, yêu cách hắn ẩn nhẫn, yêu khí chất hiên ngang của hắn; mà dù từ nhỏ hắn đã không bị luật lệ nữ tôn quốc ăn nhập đến tận xương, nhưng hắn vẫn rất ôn nhu, nhu thuận, trong lòng của nàng, hắn rất quyến rũ.

    Ngẩng đầu lên, nhìn lướt qua dung nhan gầy gò của hắn, trong mắt hắn có chút mơ hồ, nàng chậm rãi tiến gần bạc môi mềm mại mà bản thân luôn lưu luyến…
     
  3. Lạc Tử

    Lạc Tử Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    1/6/16
    Bài viết:
    1,258
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 72

    Thiết Diễm bị môi Mị mê hoặc, quên đi thời gian, quên đi tất cả, chỉ có thể cảm giác được nàng tại môi hắn mà hôn, cảm giác được hơi thở nóng rực của nàng phun tại trên da thịt của mình, toàn thân khẽ run lên.

    Thiết Diễm tất cả chú ý đều tập trung ở tại trên môi cùng đầu lưỡi của nàng, cùng với động tác nàng thăm dò đi vào của nàng, thân thể hắn dần dần như nhũn ra, chậm rãi nhắm mắt lại, gắt gao ôm lấy nàng trong lòng.

    Thiết Diễm vô ý thức tùy ý để đầu lưỡi của mình quấn quanh Mị, trước ngực bị tay nàng mơn trớn, hắn tại bên môi Mị rên một tiếng, lúc này mới phát hiện quần áo của mình vẫn chưa được kéo lại.

    Mà Mị cũng là chăm chăm nhìn ngực của hắn, nheo lại phượng mục ngập trán hơi nước, mới vừa rồi rõ ràng đã không còn sữa tươi, bây giờ đậu đỏ lại chảy ra chút sữa tươi, dính ướt đầu ngón tay của nàng. (*Phun máu*)

    Mị chậm rãi đem ngón tay vân vê nơi đó, trong nháy mắt gương mặt Thiết Diễm chuyển sang màu mận chín, nhắm mắt lại, quay đầu đi, không dám nhìn nữa động tác mập mờ kia,sau một khắc lại thở gấp mở to mắt, thân thể buộc chặt về phía sau, hai tay nắm chặt.

    Nàng dĩ nhiên… Dĩ nhiên… Giống như tiểu hài tử mút vào đậu đỏ của hắn, cái loại cảm giác này không giống với cảm giác lúc Lạc Lạc và Tiểu Ý mút, mà giống như kinh mạch toàn thân trong nháy mắt nóng lên, khiến trong cơ thể không cách nào kiềm chế mà dâng lên xúc động quen thuộc.

    “Mị…” Cùng với một tiếng kêu gọi của Thiết Diễm , thân thể hắn bỗng nhiên mềm nhũn xuống, cái loại cảm giác phảng phất như hồn phách đều phải bị mút vào khiến hắn cả người đều vô lực ngã vào lòng Mị, không động đậy, trong đầu trống rỗng.

    Mị cũng không cách nào suy nghĩ được , mê muội mút vào, cái loại hương vị ngọt ngào này khiến nàng không cách nào dừng lại, mút vào liên tục, trong tai tựa hồ chảy xuôi tiếng rên quyến rũ của Thiết Diễm, nàng ôm chặt hắn, liếm cắn, không có ý thức đến người trong lòng thỉnh thoảng co rút, cùng không cách nào ngăn chặn tiếng thét chói tai cũng dần dần biến thành tiếng rên rỉ.

    Đợi đến khi nàng rốt cục thỏa mãn , hai khỏa đậu đỏ từ lâu đã sưng đỏ dị thường, mà Thiết Diễm đã sớm liền ngay cả tiếng rên cũng phát không ra, yếu ớt thở hào hển, cả người sớm bị nàng hành hạ không có chút phản kháng khí lực nào.

    Thiết Diễm toàn thân tản ra một loại trí mạng dụ dỗ, quần áo nữa mở giống như một sợi dây bó buộc dây dưa ở phía sau, lộ ra ngực cùng tiểu phúc, dây đai rơi một bên, tiết khố đã sớm bị cởi, đôi chân thon dài dưới trường bào như ẩn như hiện.

    Mị khuynh thân hôn lên đôi môi đang thở dốc của hắn, lại lần nữa đem hắn hôn đến thở hồng hộc, toàn thân nóng lên; nàng đưa tay thăm dò dưới thân hắn , liền mở to mắt, nơi đó đã sớm đứng thẳng từ khi nào.

    “Mị… Mị… Mị…” Thần trí mơ hồ, Thiết Diễm duy nhất nhớ kỹ chỉ có cái tên này, cũng chỉ có thể gọi tên nàng, nghĩ muốn nàng thương tiếc ôn nhu một chút, nghĩ muốn thuộc về tất cả của nàng.

    Lần này đây, Mị thể hiện tất cả ôn nhu, ôn nhu hôn, từ môi lan tràn đến toàn thân của hắn, hai tay ôn nhu nhẹ vỗ về thân thể hắn run rẩy như lá mùa thu rụng .

    Thiết Diễm bởi vì nàng ôn nhu mà tim đập nhanh, bởi vì nàng ôn nhu mà thiêu đốt, bởi vì nàng ôn nhu mà nước mắt lưng tròng, khàn khàn âm thanh, cuối cùng ôn nhu của nàng khiến hắn toàn thân tê liệt

    Cảm giác hòa trộn như vậy khiến hai người đều thở dốc; cơ thể gần nhau như vậy, khiến hai người cảm giác được tựa như tâm hai người cũng dán vào nhau; da thịt ma sát, mùi hương cơ thể quyện vào nhau, tiết tấu đều đặn..

    Cực Lạc tuyệt đẹp đến không cách nào hình dung như vậy, khiến hai người đều quyến luyến không thôi, không muốn tách ra; vì vậy, trong phòng, hai người tại hạnh phúc, thật lâu thật lâu sau, ôm nhau cùng nhau rơi vào mộng đẹp. Tự hôm đó , Mị đã trở lại như trước kia, nàng vẫn rất sủng Lạc Lạc, cũng thỉnh thoảng trêu cợt Tiểu Ý mập mạp , mỗi lần đều chọc đến khi Tiểu Ý nước mắt lưng tròng, lại ôm nàng cười giỡn chơi đùa, khiến Tiểu Ý tại trong lòng nàng “Khanh khách” cười.

    Mặc dù mỗi lần đều sẽ bị nương chọc đến khóc òa, nhưng Tiểu Ý vẫn thật là thích Mị; mỗi lần gặp nàng đều sẽ triển lộ tươi cười ngọt ngào, chờ nương cùng nàng cùng nhau chơi đùa.

    Ban đêm, nàng so với trước kia càng thêm như lửa nóng , mỗi lần đều sẽ thiêu đốt toàn bộ ý thức của hắn, tùy nàng điên cuồng; Thiết Diễm mỗi lần tỉnh lại đều sẽ ngượng đến nổi không dám nhìn mặt nàng.

    Bởi vì nàng, Thiết Diễm không cách nào lại dậy sớm như trước đây, luyện võ tựa hồ biến thành một chuyện rất khó, bất đắc dĩ, hắn không thể làm gì khác hơn là đến trường luyện võ muộn mà luyện thương; đối với quyết định của hắn, Mị cũng không có phản đối, chỉ là dặn dò hắn một vừa hai phải, không nên luyện quá mức là tốt rồi.

    Vì vậy, hắn mang theo thương, nhìn Lạc Lạc xa xa cùng Mị cùng nhau đùa với Thiết Ý, cũng mới nghĩ ra dạo này nàng hình như lại có sở thích mới.

    Mị trước kia mặc dù cũng thường hay thay hắn nấu nướng, nhưng không đam mê phải giống như hiện tại, nàng nói, cái này gọi là dưỡng sinh.

    Nàng tìm khắp mọi nơi, vơ vét các loại sách thuốc hiếm quý,sau đó sẽ tiến vào thư phòng, tập trung nghiên cứu; đồ ăn hôm nay của hắn càng thêm phong phú, mà ngay cả khi hắn trở lại quân doanh, mỗi ngày Cốc Tây Cốc Bắc cũng sẽ dâng lên đặc chế đồ ăn do Mị làm, còn muốn hắn nhất định đều ăn xong mới được về.

    Mặc dù mỗi tháng hắn cần nằm trên giường tĩnh dưỡng ba ngày, hắn cũng không phải bệnh gì nặng lắm, nhưng phụ thân nói, nam nhân mỗi tháng đến 3 ngày đó đều phải tỉnh dưỡng, rất bình thường.

    Nhưng nàng tại sao lại quá mức để ý? Luôn nói thân thể của hắn quá mức đối kháng thuốc, luôn muốn nghiên cứu ra biện pháp có thể làm cho hắn hấp thu thuốc tốt một chút, luôn bởi vì thân thể hắn không cách nào đẫy đà hơn mà nhíu mày; tại sao bồi bổ như thế nào cũng vẫn gầy như cũ?

    “Muốn biết nàng đang lo lắng cái gì sao?” Phía sau vang lên âm thanh tựa như chuông bạc , rất dễ nghe , còn không xoay người, Thiết Diễm đã biết người đó là Lăng Oanh.

    Nam nhân dung mạo tuyệt đẹp, phong hoa tuyệt đại, vẫn còn là lần đầu tiên chủ động cùng hắn nói chuyện, hắn luôn trầm mặc, lạnh lùng không để người khác tiếp cận; nhưng lúc nhìn Mị, trong mắt lại có một cỗ lửa nóng khó nén, hòa tan tất cả thái độ lạnh như băng trước kia.

    Biết hắn quan tâm thê của mình, biết hắn yêu Mị, nhưng, Mị lại từ chối nam nhân khiến bao nữ tử trong thiên hạ mê đắm này; đồng tình cũng chỉ là đồng tình, hắn cũng không cách nào nhượng Mị cho hắn được, bởi vì hắn cũng rất yêu thê của hắn, yếu đến mặc dù có “hạ hoàng tuyền” cũng chỉ muốn người đi theo Mị là một mình hắn.

    Thiết Diễm trầm mặc nhìn Lăng Oanh, ở dưới bầu trời này, đồng dạng là hai nam nhân vận bạch y nhưng khí chất hoàn toàn không giống nhau, liền như vậy yên lặng nhìn nhau , giống như đánh giá, giống như giằng co.

    Gió thổi động bọn họ vạt áo, một người một thân trang phục tỏa ra anh khí bức người, bóng dáng cao ngất như cây tùng; một người quần áo tung bay, sợi tóc khẻ lay động theo làn gió.

    “Nàng, đang lo lắng cái gì?” Thiết Diễm thản nhiên hỏi nghi hoặc trong lòng, hắn không che dấu, không kiên dè, khiến trong mắt Lăng Oanh có một chút buông lỏng.

    Nam nhân này nguyên lai thành thật như vậy ! Lăng Oanh vẻ mặt không thay đổi, nam nhân này đích thật là không giống người thường, hắn cũng khâm phục sự kiên cường của người kia, nhưng lại không thích cách hắn ẩn nhẫn, không thích cách sống áp lực của hắn, còn muốn liên lụy Mị thay hắn chống đở tất cả, chỉ vì trong lòng hắn có nhà cùng nước.

    Tại trong mắt hắn, Mị rất ủy khuất,tình yêu của nàng rất không đáng giá, nữ tử như vậy tại sao lại phải vì một nam nhân như vậy mà hy sinh bản thân; hắn không hiểu, tại sao một người như nam nhân kia lại có thể nhận được tình yêu của nàng, hắn không cam tâm, hắn luôn hỏi chính mình một vấn đề, “Nếu là nàng gặp hắn trước , như vậy, tất cả có thể hay không không giống với bây giờ?”

    “Đi hỏi sư phó, có lẽ hắn sẽ nói cho ngươi.” Lăng Oanh nhìn một chút ba bóng dáng ở xa xa kia cười đùa , trong mắt ánh lên vẻ cực kỳ hâm mộ, hắn thật lâu ngắm nhìn, đem nó khắc ở trong lòng, sau đó xoay người rời đi, hắn sẽ không nói cho hắn, nhưng là hắn nghĩ muốn nhìn hắn vì nàng làm một chuyện gì đó. Trong viện, một bóng dáng cao ngất mang theo một cây ngân thương đứng ở giữ trời gió lạnh lạnh thấu xương, trên mặt của hắn tinh tế nổi da gà, nhưng dáng người vẫn oai phong, kiên định như đá.

    Thiết Diệm cùng với Lăng Oanh đi tới trong viện, bởi vì không muốn quấy rầy Mai Thư Nhã luyện công, lại cũng không có cùng Lăng Oanh cùng nhau vào phòng; chỉ là như vậy yên lặng đứng yên cùng đợi.

    “Chi ~” Thanh âm mở cửa khiến Thiết Diễm xoay người, nhìn thấy vẻ mặt bất đắc dĩ của Mai Thư Nhã hướng hắn thở dài.

    “Vào đi!” Mai Thư Nhã nghiêng thân, mời Thiết Diễm đi vào phòng ấm áp .

    “Tọa đi!” Mai Thư Nhã có chút buồn cười nhìn nam nhân như bức tượng nghe theo khẩu lệnh mà hợp tác này , như thế nào thành thật thành như vậy a, khó trách Mị xem hắn như bảo bối mà che chở, nếu không thì có lẽ ai cũng sẽ khi dễ hắn được a. (S: chưa chắc a~ haha)

    “Tìm ta có việc?” Mai Thư Nhã cầm cái chén, rót trà nóng đưa qua, “Uống đi cho ấm thân thể, nếu như con bị đông lạnh, ta cũng không có cách nào giải thích với thê chủ của con đâu.”

    Mai Thư Nhã trêu chọc khiến mặt Thiết Diễm có chút phiếm hồng, hắn cầm chén trà, vài hớp liền uống xong, sau đó bình tĩnh nhìn về phía Mai Thư Nhã, hỏi, “Phụ thân biết Mị làm sao không?”

    Ánh mắt thản nhiên, thuần tinh khiết tịnh, vô cùng trong suốt; nhưng hắn là thật sự lo lắng, thật sự sầu lo; không nói, không có nghĩa là sẽ không làm; Mai Thư Nhãdo dự , nên nói cho hắn sao?

    Ánh mắt sáng quắc, kiên định kia khiến hắn đau đầu, nam nhân này tính tình bướng bỉnh, hắn cũng từng thấy quá, tâm tư của Mị hắn cũng là biết đến.

    “Hảo!” Mai Thư Nhã cắn cắn môi, nhìn lại Thiết Diễm, “Con có biết Mị luyện loại công phu gì không?”

    Thiết Diễm ngẩn ra, này có cái gì quan hệ sao? Hắn lắc đầu, hắn chỉ biết là công lực của Mị dị thường cao thâm, nhưng cũng chưa bao giờ chủ động hỏi quá, Mị cũng tựa hồ chưa bao giờ từng muốn nói cho hắn.

    “Nàng luyện Hỗn Nguyên công.” Mai Thư Nhã thở dài, chậm rãi nói, “Sau khi công lực đại thành, dung nhan sẽ mãi không thay đổi, cho đến khi công lực tự tiêu tán mà chết.”

    Thiết Diễm nhìn Mai Thư Nhã, nửa ngày sau, trong mắt có chút hiểu, nhớ ra lúc nửa đêm hôm đó, ánh mắt quấn quít cùng run rẩy của nàng, rốt cục rõ ràng vì sao nàng lại tâm sự nặng nề, rốt cục rõ ràng vì sao nàng luôn muốn mình ăn hết mới hài lòng.

    Nguyên lai, này, lo lắng , sầu lo của nàng, rối rắm một đời, là làm sao cả đời có thể bên hắn…

    Thiết Diễm trong mắt thoáng hiện các loại đầu mối khiến Mai Thư Nhã thấy không rõ lắm, sau đó, bình tĩnh trở lại, trong mắt của hắn có rõ ràng chờ mong.

    “Có cái gì là con có thể làm không?”

    “Con muốn cái gì?”

    “Con muốn tâm nguyện của nàng có thể đạt thành.”

    “… Con…Xác định không?”

    “Ân!”

    Mai Thư Nhã không nói, nếu như hắn ngăn người này, kết quả có như thế nào, hắn cũng không biết, dù sao, phương pháp kia chưa từng có người thử nghiệm quá.

    Nhưng, đối diện nam nhân trong mắt cầu xin cùng kiên định lại làm cho hắn dao động , tình yêu của hắn, nguyên lai cũng là thâm trầm như vậy , nhưng, có đủ cho hắn thành công sao?

    “Con có lẽ cũng rõ hậu quả đi!” Mai Thư Nhã cảnh cáo hắn một câu, chậm rãi đem phương pháp nói ra.

    “Giúp con, gạt nàng.” Thiết Diễm sau khi nghe xong, chỉ nói một câu, hắn rất rõ ràng, nếu là nàng biết, là tuyệt đối sẽ không cho phép…
     
  4. Lạc Tử

    Lạc Tử Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    1/6/16
    Bài viết:
    1,258
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 73

    Thời gian trôi qua, đảo mắt đã ba năm.

    Năm đó, Lạc Lạc bốn tuổi, Tiểu Ý ba tuổi.

    Người hai tiểu oa nhi yêu nhất là Mị, sợ nhất cũng là Mị, người tôn kính nhất chính là phụ thân Thiết Diễm ; bởi vì nếu chỉ cần phụ thân bắt đầu nghiêm giọng, nương sẽ liền hung hăng phạt bọn họ.

    Lạc Lạc bị nương đánh vào tay, Tiểu Ý bị nương phạt ở trong sân chạy bộ, Tiểu Ý mới ba tuổi, chân rất ngắn, chạy không tới vài bước liền thở hồng hộc , nước mắt lưng tròng, vẻ mặt đáng thương, nhưng cũng không dám khóc, cũng không dám ngừng.

    Cho đến khi Thiết Diễm tiến lên ôm lấy nàng, bất đắc dĩ nhìn Mị, lúc này mới miễn phạt cho nàng; vì vậy hai tiểu tử kia cũng biết, nơi trốn tránh mẫu thân trừng phạt tốt nhất, chính là được phụ thân ôm trong ngực. (S: chẹp, 2 đứa nhóc này có tương lai đó nha =))

    Một ngày kia, Mị từ trong cung trở lại Thiết phủ mang về đến một tiểu cô nương toàn thân đều bị thương, đưa cho Cốc Đông bảo nàng thay nàng kia tắm rửa sạch sẽ.

    Đến khi Cốc Đông mang một nữ oa gương mặt sáng sủa tiến vào trọng viện, khoảng chừng mười tuổi, nàng có một đôi mắt quật cường cùng gương mặt lạnh như băng. (S: có khi nào sau này làm người yêu của bé LL không ta :”> )

    Mị ôm Lạc Lạc ngồi ở một bên, nhìn tiểu cô nương trên mặt không chút thay đổi kia , nói, “Hắn chính là chủ tử của ngươi, cũng là người ngươi phải liều mình bảo vệ người, rõ ràng rồi sao?”

    “Vâng” Thiếu nữ lạnh lùng đáp, đánh giá ngồi ở Lạc Lạc trước mặt nàng cách đó không xa .

    “Ngươi sau này kêu hắn là Lạc Lạc đi!” Mị mắt nàng nghiêm túc mà ngưng trọng, “Cho dù ngươi quá khứ như thế nào đi nữa, hôm nay, người ngươi phải bảo vệ , chỉ có một, chính là hắn, Thiết Lạc.”

    Lạc Lạc bởi vì sinh non, kinh mạch bị hao tổn, không thể tập võ; Mị đã bảo Diễm Ảnh bắt đầu thế hắn huấn luyện ám vệ, hôm nay tại trên đường gặp tiểu cô nương này, ánh mắt quật cường không chịu khuất phục của nàng hấp dẫn Mị, khiến nàng cứu nàng, mang về trong phủ; nàng muốn đích thân đem nàng huấn luyện thành thiếp thân thị vệ của Lạc Lạc; dù sao, nàng cũng không cách nào một đời đều coi chừng hắn được.

    Nàng muốn, là chờ khi nàng cùng Thiết Diễm bạc đầu răng long, bọn nhỏ có thể hạnh phúc không lo; nàng làm những chuyện nàng nên làm, còn lại liền xem tạo hóa của bọn họ như thế nào.

    “Nương, của ta đâu? Tiểu Ý cũng muốn!” Tiểu Ý ba tuổi ngã đến trên đùi Mị kêu lên.

    “Con nha!” Cười quyến rũ, nàng đánh đánh cái mũi nhỏ của tiểu oa nhi trên đùi, “Chính mình tự học giỏi, sau này bảo vệ ca ca đi!”

    “Hảo…” Tiểu Ý “Khanh khách” cười, giơ cánh tay nhỏ bé lên nắm lấy tay của Lạc Lạc “Tiểu Ý bảo vệ ca ca!” (S: aaaa dễ thương quá )

    Lạc Lạc nhìn thiếu nữ xa lạ trước mắt , có chút rụt rè dựa vào trong lòng Mị, khi nghe muội muội non nớt hô lại mỉm cười, đối với muội muội gật đầu.

    Thiết Diễm hồi phủ sau khi gặp Lạc Lạc, con ngươi đen thâm thúy mang theo chút hiểu rõ, nhìn Mị liếc mắt một cái, liền không có nói cái gì nữa, chỉ là căn dặn Thiết Mạnh (tiểu cô nương mới tới thì phải) hảo hảo chiếu cố Lạc Lạc. Ba năm qua, đã xảy ra rất nhiều chuyện.

    Lăng Oanh đi, rời đi Thiết phủ, nói là muốn xông xáo giang hồ, tận tình sơn thủy; hắn rời đi làm cho Mị thở dài một hơi.

    Thiết Nguyệt cũng lập gia đình , người này là chính hắn chọn, tự nhiên cũng nữ nhân bị hắn khi dễ đến đáng thương.

    Thiết Quảng cùng Thiết Loan cũng bị điều trở lại kinh thành, huấn luyện tân binh.

    Này ba năm, phát triển nhanh nhất cũng là tình cảm của Thiết Diễm cùng Mai Thư Nhã, Thiết Diễm không có việc gì lúc nào cũng thường đi trong phòng Mai Thư Nhã nói chuyện phiếm, hai người bọn họ có thể trò chuyện chung một chỗ, Mị cũng vui vẻ rất nhiều.

    Này ba năm thời gian, bình bình nhàn nhạt, nhưng cũng rất ấm áp, khiến Mị dị thường thỏa mãn, liền ngay cả nàng cũng không tin chính mình có thể như vậy dễ dàng nhàn nhã mà sống, thời gian cực khổ trước kia tựa hồ đã qua rất lâu rồi .

    Bất quá, xem ra cùng với Tiểu Ý từ từ lớn lên, nàng vẫn còn phải nhớ lại đến, Thư Nhã phụ thân nói, xương cốt của nha đầu kia thật đúng là kỳ tài luyện võ, mà trí thông minh của Tiểu Ý cũng thật phi thường tốt, có thể thật tốt bồi dưỡng một phen.

    Thiết Diễm thân thể đã khôi phục , nhưng lại vẫn còn là một bộ gầy gò bộ dáng, những…này thuốc bổ thật sự là không biết đi nơi nào. Nhưng thân thể như vậy lại được Thiết Nguyệt lòng tràn đầy khâm phục, hắn luôn lo lắng thân mình mập ra, biến dạng thì trông rất khó coi.

    Mị lúc ấy nghe xong sửng sốt thật lâu, lúc này mới phản ứng lại, nàng dĩ nhiên không có cảm giác được quái dị, xem ra, nàng đã sớm thích với thế giới nữ tôn nam ti này ; cho nên mới hội như vậy sủng phu quân cùng nhi tử, nghĩ muốn được huấn luyện nữ nhi.

    Nguyên lai, tại trong của ý thức, nữ nhân không phải là kẻ yếu thế; lại còn biết sủng ái nam nhân nhà mình ; nàng thật đúng là ở nơi nào cũng đều gặp người tốt a!

    Bất quá, da thịt của Thiết Diễm, cùng với thời gian trôi qua, cũng là ngày càng mịn màng, hơn nữa hắn lại lần nữa trở về quân doanh, dầm mưa dải nắng, khiến da thịt của hắn hiện màu tiểu mạch, lộ ra sự khỏe mạnh sáng bóng, mỗi lần Thiết Diễm như vậy đều sẽ khiến Mị mê luyến đến không khống chế được; nàng vui mừng hơn rất nhiều, càng thêm mê muội, tại trong mắt nàng cũng chỉ là hơi thở gợi cảm hắn. Một ngày kia, Mị lại là thật sớm trở lại trong phủ, cùng Lạc Lạc, Tiểu Ý chơi một hồi, liền mang theo hai tiểu tử kia vào trong phòng bếp chuẩn bị bữa tối .

    Hai cái tiểu tử kia không muốn rời đi bên người nàng, quấn quít lấy nàng đòi phải giúp nàng, Mị liền cho hai người một cái tiểu bồn, hai cái tiểu ghế, mời hai tiểu tử kia tọa ở nơi này rửa thức ăn, kết quả hai người vui cười, quần áo ướt nhẹp, bị Mị giao cho Cốc Tây cùng Cốc Bắc mang đi tắm và thay quần áo.

    Nhưng, bữa tối ở trên bàn, Nguyệt Nhi chống tay ngáp dài, hai tiểu tử kia đã ăn xong nên ngủ say, lại vẫn là không thấy bóng dáng Thiết Diễm hồi phủ, đã xảy ra chuyện gì ?

    Mị thấp thỏm lo âu , có chút bất an tại trong phòng ngồi đợi, hắn rất ít về muộn như vậy, mặc dù có việc, cũng sẽ sai người trở về cho nàng biết một tiếng.

    Mị trong lúc vô tình liếc liếc mắt trên giường, một phong thư lòi ra dưới gối, nàng xông đến bên giường, nhìn thấy bên ngoài phong thư đề tên của Mị, nét chữ mạnh mẽ hữu lực kia , đúng là của Thiết Diễm.

    Nàng vội vàng mở ra, bên ngoài phong thư cùng bên trong cùng một nét chữ, lại chỉ có sáu chữ: “Ít ngày nữa gặp lại, đừng chờ!”

    Thiết Diễm biết được thời gian làm việc và nghỉ ngơi của nàng, nên đem giấy viết thư để ở chỗ này, hắn đã đoán chắc canh giờ nàng phát hiện , hắn muốn gì chứ? Nếu không phải có chuyện gì nguy hiểm, lại như thế nào sẽ tận lực gạt nàng?

    Nghĩ tới đây, Mị vội vàng vọt ra cửa, trong lòng suy nghĩ, còn có Diễm Ảnh; nhưng vừa ra khỏi cửa phòng, liền nhìn thấy bảy tên Diễm Ảnh quỳ gối trong viện.

    “Đã xảy ra chuyện gì?” Mị âm thanh trầm xuống, Diễm Ảnh vì lại ở chỗ này?

    Xích căn bản không dám ngẩng đầu, đồng dạng trầm giọng đáp, “Tướng quân tại trong quân trướng tính kế, tìm người giả trang, đã lừa gạt chúng ta, sau đó liền biến mất .”

    “Thỉnh Cung Chủ trách phạt.” Bảy người trăm miệng một lời nguyện lĩnh phạt, đều tự trách do chính mình thất trách.

    “Phạt?” Mị âm thanh có chút trong trẻo lạnh lùng, liều mạng nói cho bản thân trước tiên phải tỉnh táo lại, cố gắng bình ổn khủng hoảng trong lòng, “Hảo, ta phạt các ngươi lập tức tìm trở về cho ta .”

    “Vâng” Bảy người đồng thanh lên tiếng, lời còn chưa dứt, trong viện liền chỉ còn lại có Mị một mình một người.

    Hắn là đi nơi nào? Mị tinh tế tự đánh giá, hắn có chuyện gì trọng yếu, lại muốn dùng kế tránh né Diễm Ảnh; tránh né Diễm Ảnh chính là không muốn làm cho nàng biết; không muốn làm cho nàng biết, nhất định không phải việc nhỏ rồi.

    Mị tối lo lắng nhất, chính là đứa ngốc này sẽ tự thương tổn chính mình, nhưng đến tột cùng là chuyện gì sẽ làm hắn thận trọng như thế ?

    Lòng tràn đầy những dấu chấm hỏi khiến Mị tâm tư càng thêm rối loạn , nàng định trở lại trong phòng, ngồi xếp bằng ở trên giường, nhắm mắt, ngồi xuống, yên lặng vận khí tịnh tâm; một lát sau, rốt cục tâm tư cũng dần dần bình tĩnh trở lại, não cũng chậm rãi yên tĩnh trở lại.

    Nàng không ngừng suy nghĩ, nghĩ muốn tìm ra dấu vết, suy nghĩ mãi, cho đến phía chân trời trắng bệch từ từ chuyển sang phiếm hồng, nàng đột nhiên tự trên giường đứng lên, đi thẳng vào viện phòng Mai Thư Nhã, gõ cửa, không có ai đáp lại, nàng liền đẩy cửa mà vào.

    Đập vào mắt, là suốt một gian phòng sạch sẽ , nàng trực tiếp xông vào nội thất, trên giường đệm chăn chỉnh tề, không có một bóng người; lấy tay sờ thử, một mảnh lạnh lẻo.

    Nói cách khác, Thư Nhã phụ thân cũng là một đêm không về, hai người dĩ nhiên cùng nhau mất tích.

    Nàng đã tổng cảm giác được vì sao kỳ quái, trong ngày thường luôn đúng hạn đến ăn cơm , Mai Thư Nhã hôm qua dĩ nhiên không có xuất hiện, nàng chuyên tâm nhớ tới Thiết Diễm, lại không có phát hiện hắn cũng mất tích.

    Nhớ ra ba năm này, hai người bọn họ hòa hợp, có phải hay không xảy ra cái gì nàng không biết đến chuyện? Nam nhân đơn thuần kia dĩ nhiên cũng lừa gạt nàng, một lần dấu diếm đến ba năm.

    Mị trong lòng từ từ dấy lên lửa giận, ánh mắt nàng lại dần dần quy về bình tĩnh , lại lần nữa mở ra giấy viết thư trong tay , đừng chờ? Đừng chờ? Hắn lừa gạt nàng như vậy , bảo nàng như thế nào đừng chờ?

    Mị chậm rãi bước đi thong thả ra khỏi phòng, thấp khẽ gọi, “Cốc Đông.”

    Cốc Đông từ một bên hiện ra, khom người nói, “Tiểu thư.”

    ” Tất cả ám vệ đều đi tìm người, phải nhanh!” Mị bộ dáng bình tĩnh khiến Cốc Đông thay Thiết Diễm chảy mồ hôi, tiểu thư như vậy đã thật lâu chưa từng gặp qua , không biết nam nhân kia có thể thừa nhận lửa giận của nàng hay không.

    Thiết Diễm đã mất tích gần một tháng , liền ngay cả ám vệ đều không thể tìm được, hắn là phi thiên, hay là độn thổ đây ? Liền ngay cả Thư Nhã phụ thân cũng cùng nhau mất tích một tháng.

    Mị ngồi ở trongviện , mấy ngày liên tiếp ăn không vô, ngủ không được, khiến ánh mắt của nàng có chút tiều tụy, trong mắt tơ máu gắn đầy; lửa giận trong lòng sớm đã bị lo âu lo lắng mà thay thế.

    “Nương.” Tiếng nói ôn nhu tinh tế kéo lại thần trí của Mị, trong lòng ngã vào một tiểu thân thể ôn nhu mềm nhũn , nàng cúi đầu, nhìn thấy Lạc Lạc trong mắt lo lắng .

    Mị cười cười, cúi người ôm lấy hắn, vỗ vỗ, nhìn thấy Tiểu Ý núp ở một bên, nàng quay đầu, hướng nàng giơ tay.

    Tiểu Ý lập tức vui mừng nhảy vào trong lòng nàng, Mị đem nàng cũng đặt trên đùi, hôn nhẹ, nhìn nàng càng ngày càng giống như mình, nhớ ra bộ dáng Tiểu Ý mập mạp , khi đó, Thiết Diễm thường nói Tiểu Ý lớn lên sẽ giống như nàng, nàng đã không cho là đúng.

    Nguyên lai, tiểu nha đầu này cơ hồ đã thành phiên bản của nàng, không biết sau khi trưởng thành, cùng nàng, còn có Thư Nhã phụ thân đứng chung một chỗ sẽ thành cảnh tượng gì.

    Trong lòng hai tiểu nhân trái lại khiến Mị thư giãn một chút, Lạc Lạc rụt rè ngẩng đầu nhìn Mị, nhỏ giọng hỏi han, “Nương, phụ thân đâu? Lạc Kạc cùng Ý rất nhớ phụ thân .”

    “Nương, phụ thân là tướng quân, không có việc gì đâu.” Tiểu Ý vừa nói lại làm cho Mị kinh ngạc , tiểu gia hỏa này dĩ nhiên biết nàng lo lắng cái gì? Lại là một nha đầu tâm tư linh động.

    Ôm chặt hai tiểu tử kia, Mị ôn nhu nói, “Đúng vậy, phụ thân là tướng quân, không có việc gì. Hắn chỉ là xa nhà một thời gian, rất nhanh sẽ trở về.”

    Có bọn họ làm bạn, Mị cảm giác được thời gian tựa hồ đi nhanh một chút; thu xếp hảo hai đứa con ngủ một chút, nàng không hề buồn ngủ tại trong viện chậm rãi đi lại .

    Ban đêm gió mát lồng lộng, nâng lên vạt áo nàng, Mị đột nhiên dừng lại cước bộ, một đạo nhân ảnh rơi tại trước người nàng.

    “Bẩm Cung Chủ, tìm được chánh quân.”

    “Ở nơi nào?” Mị trong thanh âm khó có thể che dấu kích động.

    “Tại…”

    Trong nháy mắt, bóng dáng Mị liền biến mất ở trong viện, biến mất tại trong màn đêm …
     
  5. Lạc Tử

    Lạc Tử Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    1/6/16
    Bài viết:
    1,258
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 74

    Nơi này, rừng cây che phủ, ngọn núi cao ngất, thác nước tự đỉnh núi trút xuống trắng noãn, xuống dưới hồ liền vẩy ra bọt nước, hơi nước nặng nề bao phủ xung quanh, tựa như Tiên Cảnh.

    Bên hồ, một bóng dáng bạch y nhẹ nhàng lay động, nam nhân dung nhan nhu mì ngồi xếp bằng nhắm mắt, ngồi thẳng trên tảng đá lớn; gió vừa động, hai ống tay áo tung bay, tựa như tiên nhân trên chín tầng trời, như tinh linh trong rừng biến ảo, cùng cảnh đẹp nơi này như hòa vào nhau, cảnh đẹp ý vui.

    Hắn mặc dù ngồi xếp bằng tại trên tảng đá lớn bên suối, nhưng những bọt nước văng trúng người hắn đều bị dội trở về, đúng là không có dính một giọt nước nào trên áo.

    Nam nhân đúng là cha của Mị, Mai Thư Nhã.

    Đột nhiên, một đạo bóng dáng màu lam xuất hiện giữa không trung, bên trên tảng đá lớn, bên cạnh Mai Thư Nhã, người này đúng là Mị cả đêm vội vàng chạy tới.

    Nàng tóc tai bừa bộn, sắc mặt tiều tụy, cũng không thèm che giấu âu lo, lửa giận tràn ngập trong mắt; phượng mắt lạnh lùng ngắm hướng Mai Thư Nhã, trầm giọng nói, “Hắn đâu?”

    Mai Thư Nhã chậm rãi mở mắt ra, nhàn nhạt nhìn lướt qua Mị, thật đúng là chưa bao giờ gặp qua bộ dáng mạnh mẽ như vậy của nàng, nhàn nhạt nói, “Bây giờ còn không phải lúc!”

    “Hắn, đâu?” Mị âm thanh cao vút, nói năng cũng sắc bén hơn nhiều, dày vò quá lâu khiến nàng đã sớm hoàn toàn biến mất kiên nhẫn .

    “Nhỏ giọng chút.” Mai Thư Nhã liếc mắt nhìn nàng, nói tiếp, “Nếu không sợ quấy nhiễu hắn, khiến hắn tẩu hỏa nhập ma, con có thể lại hét lên.”

    Mị mặt âm trầm xuống, hai tay nắm thành quyền để tại bên người, phượng mắt tại bốn phía đánh giá, nhìn thấy tảng đá lớn đối diện màu đen có một cái động khẩu, mở miệng hỏi, “Hắn ở chỗ kia?” Mặc dù trong lòng đã sớm bị lửa giận thiêu đốt, nhưng thanh âm của nàng vẫn là đè thấp rất nhiều.

    “Phải “

    “Hắn luyện công gì? Tại sao muốn luyện công?” Đây mới là chuyện Mị muốn biết nhất, thương pháp của Thiết Diễm liền ngay cả Thiết Quảng cũng không cách nào địch được, mà hắn cũng không phải người trong giang hồ, còn muốn luyện công gì đây?

    Mai Thư Nhã tao nhã đứng lên, xiêm áo bị gió thổi bay loạn, ánh mắt rơi tại bọt nước không ngừng vẩy ra, chậm rãi nói , “Hắn luyện chính là một bộ tâm pháp sư phó của ta tự nghĩ ra khi lâm chung , người luyện tâm pháp này nếu không phải người trong bổn môn , thì có khả năng tập tâm pháp này , có thể đem công lực vốn có chuyển hóa thành công lực của bổn môn, tu luyện lâu dài có thể trẻ mãi không già.”

    Mị nghe được hắn nói đến “trẻ mãi không già”, lông mày dần dần càng nhíu càng chặt, nàng đã sớm đã nghĩ rằng, sẽ không để hắn một người lạc hoàng tuyền, nàng tự cho là trước đây che dấu rất tốt, chưa từng biểu lộ ra, hắn dĩ nhiên phát hiện, lại còn vững vàng ghi tạc trái tim.

    “Tại sao sẽ tẩu hỏa nhập ma?” Mị âm thanh bình thản xuống.

    Mai Thư Nhã bên môi vương lên một nụ cười khổbất đắc dĩ, “Bởi vì không có người từng tu luyện quá, hắn là người đầu tiên, ta cũng không biết có thành công hay không , nhưng hắn vẫn là nguyện ý thử một lần.”

    “Thử một lần?” Mị lặp lại ba chữ này, hắn nếu là không nói, Thiết Diễm lại như thế nào sẽ biết có một bộ tâm pháp như vậy.

    ” Cho hắn biết, là bởi vì là ta biết chân tình của hắn ; truyền cho hắn tâm pháp, là bởi vì là cảm động thâm tình hắn đối với con; nam nhân quật cường kia, thật đúng là làm cho người ta không thể không khuất phục.” Mai Thư Nhã vui vẻ nói.

    “Hắn bắt đầu luyện từ lúc nào?” Mắt Mị nhìn hướng động khẩu đen ngòm kia, tựa hồ nghĩ muốn vọt thẳng vào trong động , nhìn thấy nam nhân nàng quan tâm cả tháng nay.

    “Ba năm trước đây.” Mai Thư Nhã đáp, dừng một chút, lại nói, “Mới đầu là uống thuốc khống chế nội tức vốn có trong cơ thể hắn , cuối cùng là tu luyện tâm pháp, gần nhất tâm pháp của hắn đã có chút thành tựu, mà giai đoạn tiêu công là tối trọng yếu, ta thật vất vả tìm chỗ yên lặng này để hắn tiêu công, hắn vì tránh né con, quả thực mất không ít tâm tư a!”

    Nói tới đây, Mai Thư Nhã nhẹ giọng nở nụ cười, cũng là bởi vì là hắn, nữ nhân khôn khéo này mới không có phát hiện hắn lừa gạt, tiếng cười sau khi biến mất, hắn thu hồi ánh mắt nhìn về phía Mị, khóe môi vui vẻ vẫn còn nguyên, “Đã biết là con vẫn sẽ tìm tới nơi này mà.”

    Bỗng dưng, hắn đột nhiên dừng lại lời nói, một lát sau, chậm rãi nói, “Thành rồi, hắn luyện thành rồi, nam nhân nhà ngươi này nghị lực thật đúng là làm cho người ta bội phục a!” Nhìn một chút Mị đang nửa tin nửa ngờ, liền sẳng giọng, “Ta giúp hắn tu tập tâm pháp, đã sớm mượn công lực của hắn để thông suốt tâm ý hai người, chỉ cần hắn tu thành, ta cũng có thể có cảm ứng, giờ con có thể đi tìm hắn rồi .”

    Mị một câu cũng không nói, thân hình bất động, cả người liền di chuyển đến cái động khẩu, công lực xuất thần nhập hóa như vậy khiến Mai Thư Nhã cũng không khỏi kinh ngạc .

    “Diễm!” Mị đứng ở động khẩu khẽ gọi một tiếng, Mai Thư Nhã nói như vậy, nàng thà rằng tin là có, sợ sẽ quấy nhiễu hắn, cẩn thận gọi nhỏ một.

    Một lúc lâu không thấy đáp lại, Mị định đi vào bên trong động, mới chỉ bước vào một bước, liền nghe thấy Thiết Diễm quát khẽ, “Không nên đi vào!”

    Mị đang dương dương tự đắc, nghe âm thanh của hắn mười phần khỏe mạnh, xem ra hẳn là vấn đề không lớn, nhưng cũng không thấy tận mắt hắn, nàng như thế nào cũng không kiên định được, “Vậy, chàng ra đi.”

    “…” Đáp lại nàng, là sự trầm mặc của Thiết Diễm .

    “Nếu chàng không đi ra, thì ta vào, Diễm, chàng chọn đi!” Giọng điệu của Mị khiến Diễm không cách nào cự tuyệt cự tuyệt, có chút nôn nóng, hắn làm sao vậy? Có cái gì không ổn sao? Hắn vì sao do dự như vậy ?

    Lại là một đoạn tĩnh mặc, Mị đứng thẳng lưng, thẳng tắp nhìn chăm chú vào trong động, một bóng người mơ hồ đứng ở nơi đó.

    “Mị.” Thiết Diễm cúi đầu gọi tên nàng, nàng lại nghe ra trong giọng nói của hắn có lo lắng cùng e ngại, hắn sợ cái gì? Nàng chỉ muốn biết, hắn rốt cuộc xảy ra chuyện gì ? Nàng muốn nhìn hắn, nếu như không thể bạch đầu giai lão; cũng nhất định sẽ cùng nhau tử.

    “Diễm, lại đây.” Mị âm thanh kiên định bất dung cự tuyệt.

    Nhưng, khi Thiết Diễm dần dần tới gần, cả người đi vào trong ánh sáng thì, phượng mắt của Mị cũng là dần dần mở to, tất cả lo lắng, lo âu, tức giận, toàn bộ biến thành hơi nước nồng đậm , tại trong chớp mắt nàng nhìn thấy hắn, từ từ chảy xuống.

    Anh tuấn phong độ như trước, đôi mắt thâm thúy như mực, sóng mũi thẳng thắn cương nghị , bạc môi đạm sắc , màu da tiểu mạch sáng bóng; nhưng là, sợi tóc theo gió phiêu diêu cũng đã chuyển màu bạc trắng, mái tóc đen bóng của hắn, toàn bộ đều hóa thành màu bạc.

    “Mị, đừng nhìn.” Thiết Diễm xoay mặt, có chút buồn bả, chính mình vốn là đã xấu, hôm nay, sợ là càng xấu đi!

    Lời của hắn vừa dứt, trong lòng lại hung hăng bị một người ôm lại, người kia gắt gao ôm cổ hắn, trên cổ liền cảm giác được một hơi thở nóng rực.

    Nàng, đang khóc? Khi Thiết Diễm phản ứng lại, vội vàng trở tay ôm lấy nàng trong lòng, bối rối nói, “Mị, nàng… Như thế nào… Nàng… Đừng khóc… Đừng…”

    Mị gắt gao ôm nam nhân khiến nàng đau lòng như cắt này, nước mắt không cách nào đình chỉ rơi xuống, nghe thấy hắn vụng về kinh hoảng an ủi, tại trong ngực của hắn nói, “Đứa ngốc, chàng là đứa ngốc, tại sao muốn như vậy? Có biết hay không ta sẽ lo lắng? Có biết hay không ta sẽ đau lòng? Tại sao ngu như vậy?”

    Cánh tay Thiết Diễm ôm nàng càng ngày càng gấp , đem nàng cả người đều giấu vào trong lòng, tại bên tai nàng cúi đầu nói một câu, “Ta chỉ là muốn cùng nàng sống trọn đời.”

    Một câu nói, khiến Mị càng thêm không cách nào ngừng nước mắt, nam nhân này không chỉ là một nam nhân ngu ngốc bình thường, tấm lòng của hắn, nàng làm sao không thương hắn đây ?

    Đợi đến khi Mị rốt cục dừng lại nước mắt, ngẩng đầu, nhìn thấy Thiết Diễm bộ dáng thở dài một hơi , nàng không khỏi buồn cười, đưa tay thay hắn chỉnh lại mái tóc bạc rối tung , một sợi rồi một sợi, tỉ mỉ, sau đó xé một mảnh y phục của mình thành dây cột tóc, thay hắn buộc chặt.

    Mị mắt tinh tế dò xét suy nghĩ trên mặt Thiết Diễm, tay nhẹ nhàng vỗ về da thịt bóng loáng đi rất nhiều của hắn, lại cười nói, “Diễm nhà ta như thế nào lại trở thành một đại soái ca thế này.”

    Thiết Diễm bị nàng nói một câu mà đỏ mặt, ánh mắt hắn nhưng không cách nào đem thương tiếc cùng tình yêu nồng đậm trong trong phượng mắt kia dời đi, cho đến khi Mị ghé vào lỗ tai hắn hỏi một câu, “Trong thạch động này có giường không? Phu nhân của chàng rất nhớ chàng nha.”

    Hắn bên tai nóng rần lên, chỉ có thể khẽ gật đầu, liền bị nàng lôi kéo, đi vào trong động. Đó là một thạch động rộng rãi sạch sẽ , ánh sáng mặt trời hắt vào trong động, đem hai người bao phủ trong ánh sáng nóng ấm.

    Mị thoải mái mà híp mắt, toàn thân vô lực ngã vào lòng Thiết Diễm, hưởng thụ ánh nắng ấm áp.

    “Mị, nàng không hỏi vì sao sao?” Thiết Diễm tựa vào bên gáy nàng, âm thanh có chút khàn khàn.

    “Không hỏi ” Mị cởi ra áo ngoải của hai người, đẩy ra hai bên tóc bạc của Thiết Diễm , để ở trong tay vân vê thưởng thức, “Chỉ cần chàng đáp ứng ta, sau này sẽ không lại làm chuyện nguy hiểm như vậy nữa.”

    Thiết Diễm dừng một chút, không có lên tiếng, Mị lại thở dài một hơi, đã biết hắn sẽ không đáp ứng, tình cảnh như vậy xuất hiện vô số lần, nhưng, nàng chưa từng bắt hắn hứa qua.

    Đang nghĩ ngợi muốn như thế nào buộc hắn đáp ứng chính mình, Thiết Diễm đang giả vờ ngủ say dựa vào nàng lại đột nhiên phục ở bên giường mà nôn khan.

    Cuối cùng, hai người chăm chăm nhìn nhau một hồi, Mị vội vàng kéo tay Thiết Diễm tay, để trên mạch môn… Đây là… Hỉ mạch! Hắn, lại có cục cưng sao?

    Thiết Diễm mới đầu kinh ngạc, sau đó là đón nhận, tiếp theo, đáy mắt đã không cách nào che dấu vui sướng, khiến Mị cũng không tự chủ được cùng với hắn hài lòng mà đứng lên.

    *** ***

    Mấy tháng sau, Thiết phủ.

    Trong tiểu viện lại là một phen bận rộn.

    Ngoại thất là Trung Hiếu vương phụ phu , Mai Thư Nhã nắm tay Lạc Lạc cùng Tiểu Ý , Thiết Nguyệt cùng Thiết Loan phụ phu cùng lúc về nhà mẹ đẻ.

    Bên trong phòng, Thiết Diễm vẫn là hai chân mở rộng ra, mặt trắng như tờ giấy.

    “Diễm, … Lại… Đúng… Cứ như vậy… Ra rồi , ra rồi …”

    “Oa…” Một tiếng khóc hữu lực vang lên, “Là nhi tử, Diễm, chúng ta lại có nam tử …”

    “A…” Thiết Diễm nhịn trong bụng đau đớn, rên một tiếng, mặc dù đã sinh , hắn vẫn còn là dị thường khó chịu.

    “A…” Cùng với tiếng hô đau của Thiết Diễm, Mị lại lần nữa cúi người nhìn vào, “Còn có một đứa… Diễm…”

    Nhiều lần gây sức ép, Thiết Diễm lại lần nữa sinh một nữ nhi.

    Thiết Diễm vô lực cử động, cho dù Mị đem hắn thanh lý sạch sẽ rồi, để hắn dựa vào ngồi ở trên giường, bên người là long phượng thai nhi nữ vừa mới được Thiết Dũng đặt tên , nhi tử gọi Thiết Tinh, nữ nhi gọi Thiết Tuệ. (S: 4 đứa con~)

    Mị ngồi ở bên cạnh người hắn , bên người là Lạc Lạc cùng Tiểu Ý quấn quít lấy không chịu đi , bọn họ muốn nhìn thành viên mới nhà mình .

    Mị đưa tay kéo tay Thiết Diễm , chậm rãi nói, “Diễm, cám ơn chàng, cho ta nhiều người nhà như vậy , cho ta, một ngôi nhà đúng nghĩa.”

    Thiết Diễm chỉ là cười nắm chặt tay Mị, hai người bèn nhìn nhau cười , trong mắt không che giấu nỗi niềm hạnh phúc…

    Đôi phu phụ truyền kỳ, từ thiên cổ đến nay có một không hai, truyền kỳ Mị cùng Thiết Diễm, chuyện xưa của bọn họ lại như trước được tiếp tục mãi mãi…

    HẾT
     

Chia sẻ trang này