Tuyệt đối xâm chiếm - Thiên Nhất [10 chương + 2 phiên ngoại hoàn]

Thảo luận trong 'Truyện Đam Mỹ' bắt đầu bởi Administrator, 13/4/15.

  1. nqdung

    nqdung Administrator

    Tham gia ngày:
    7/4/15
    Bài viết:
    4,427
    Đã được thích:
    44
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nam
    Tuyệt đối xâm chiếm Chương 10

    Tềnh hềnh là chương cuối của TĐXC đã lên xóng, hêm bít ai sẽ bắt được tem của nó đây. Kaka.

    Tất cả các thíu nơm, thíu lữ, các bậc già trẻ gái trai, kính mong hãy đọc dòng này trước. Chuẩn bị sẵn khăn giấy, xô nước và vài bịch máu để bên cạnh na. 24 trang word của ta đó.

    Quyết thắng và chào thân ái!!!

    =)))))))))~

    10.

    Lần đầu tiên Phương Lâm Phàm đến muộn, cùng Dương trợ lý bước nhanh vào văn phòng.

    Quần lót ướt đẫm dinh dính, tiểu huyệt còn lưu lại cảm giác bị Hồ Thiên Quảng đâm rất nhanh, toàn thân đều đắm chìm trong dư vị cao trào do chỉ giao (dùng tay), tuy rằng mặt đã được lau khô, nhưng môi còn mùi tinh dịch của Hồ Thiên Quảng, Phương Lâm Phàm không kiềm được liếm liếm môi, mùi tinh dịch tiến vào trong miệng, là hương vị của Hồ Thiên Quảng, làm cho thân thể cậu càng ngày càng nóng, khát vọng được Hồ Thiên Quảng cưỡng chế xé quần áo của cậu giống như trước, đem cậu áp trên bàn làm việc, không để ý đang là giờ làm việc, mạnh mẽ thao cậu, bắt buộc tiểu huyệt của cậu phải chứa đầy tinh dịch của hắn đi họp, thậm chí ở toilet, phòng họp, nơi nguy hiểm như thang máy cũng cắm vào tiểu huyệt của cậu, trên đùi dính đầy tinh dịch của Hồ Thiên Quảng.

    Phương Lâm Phàm nheo mắt, biểu tình mê muội, qua tây trang vuốt ve nơi bị Hồ Thiên Quảng sờ lúc trên tàu điện, tình dục như bị châm lửa, dừng không được động tác với vào trong quần lót, xoa nắn tính khí cương cứng.

    “A… A Quảng…” Kêu tên nam nhân mình yêu, Phương Lâm Phàm chỉ mới kêu danh tự, chân đã mềm nhũn, cởi thắt lưng, kéo quần xuống, thả ra tính khí trong chiếc quần lót ướt dính, hai tay cùng cầm tính khí xoa bóp, khoái cảm phía trước không thỏa mãn được thân mình đã quen được nam nhân thô bạo cuồng thao, tiểu huyệt phía sau mấp máy theo khoái cảm, Phương Lâm Phàm lấy một cái bút máy từ trong túi, dính đầy tinh dịch của mình, tưởng tượng cái mát xa hình bút máy là côn thịt cương lớn của Hồ Thiên Quảng, thong thả cắm vào tiểu huyệt cơ khát, đỡ lấy bàn làm việc lắc lư mông chọc ngoáy tiểu huyệt của chính mình.

    Bút máy tinh tế căn bản không thể nhồi đủ tiểu huyệt, Phương Lâm Phàm nhớ rõ Hồ Thiên Quảng đem một cái gậy tẩm quất chạy bằng điện để ở ngăn kéo cuối cùng, cậu chịu đựng khoái cảm do bút máy di động trong tiểu huyệt, cả người run rẩy vươn tay, kéo ra ngăn kéo cuối cùng, quả nhiên dưới đống văn kiện tìm được cái gậy tẩm quất màu đen kia.

    Phương Lâm Phàm khó dằn nổi liếm đỉnh gậy tẩm quất, cẩn thận làm ướt món đồ chơi sắp tiến vào tiểu huyệt cậu, đưa gậy ra phía sau, kéo bút máy ra, gậy tẩm quất xoay tròn đâm vào tiểu huyệt, khoái cảm bắt đầu gia tăng ma sát vách tường mềm mại, ấn chốt mở, gậy rốt cuộc cũng thống vào, khoái cảm giống như luồng điện nhanh mà mãnh liệt lan ra toàn thân.

    “A Quảng… A Quảng… Ưm a… A Quảng…” Phương Lâm Phàm kêu lên một tiếng mềm mại, thong thả đưa đẩy gậy tẩm quất, quần lót kéo đến đùi banh ra hai bên, tính khí theo đong đưa của mông run rẩy bật lên, dâm dịch chảy ra linh khẩu, ngưng tụ thành một giọt nước trong suốt, chậm rãi nhỏ xuống, rơi lên quần âu tuột ở mặc cá chân.

    Hương vị tinh dịch của Hồ Thiên Quảng trên môi tựa hồ càng ngày càng đậm, Phương Lâm Phàm liếm lại liếm, cả người kích động đến run lên.

    Hương vị của A Quảng, còn có rãnh mông bị A Quảng bắn qua, ngón tay đâm vào lỗ nhỏ, đều làm cho Phương Lâm Phàm trầm mê, dùng gậy tẩm quất đâm càng ngày càng nhanh vào tiểu huyệt của mình, nội bích ướt át chảy ra dịch ruột non, phần đầu gồ ghề nghiền nát vách tường nóng bỏng, từng đợt kích thích nội bích, nội bích màu đỏ hút lấy gậy tẩm quất, không cần xem, Phương Lâm Phàm cũng biết bộ dáng lúc này của mình dâm loạn như thế nào.

    “A a… A Quảng… Thật thoải mái a! Anh làm tôi thoải mái muốn chết!”

    Phương Lâm Phàm hơi mở mắt, xuyên qua kính mắt mông lung nhìn cánh cửa phía trước, nếu có thể, cậu khát vọng Hồ Thiên Quảng đột nhiên xuất hiện, đem một mặt dâm đãng nhất của mình hiện ra trước mặt Hồ Thiên Quảng, để cho Hồ Thiên Quảng hiểu được, cậu chỉ dâm đãng vì hắn, tiểu huyệt có thể lấy lòng bộ vị nam tính chỉ cho một mình hắn tiến vào, cũng chỉ có một mình hắn bắn tinh vào trong, nhưng Hồ Thiên Quảng sẽ không xuất hiện, cậu chỉ có thể dùng gậy tẩm quất tạm thời giảm bớt dục hỏa.

    Chính là gậy tẩm quất không phải thịt heo lớn cường tráng của Hồ Thiên Quảng, Phương Lâm Phàm không cảm giác được nhiệt độ của côn thịt, không cảm giác được côn thịt nhảy lên, không cảm giác được sức sống của côn thịt trong nội bích của mình, càng không thể đạt được khoái cảm kịch liệt khi tinh dịch nóng bỏng bắn vào nội bích.

    Bàn tay Phương Lâm Phàm túm lấy văn kiện trên bàn, ngón tay yếu ớt xé ra, Phương Lâm Phàm nằm trên đống văn kiện, nước mắt động tình dính đầy trên kính, cậu nhắm mắt lại, gậy tẩm quất thô to màu đen đâm ngập cán vào tiểu huyệt, điên cuồng chấn động.

    “A a a… A Quảng… Tôi không được!” Khoái cảm mãnh liệt làm cho cậu suýt nữa không cầm được gậy tẩm quất, Phương Lâm Phàm thét lên xoay thắt lưng co chặt mông, kiễng chân nâng cao mông, khoái cảm không thể ngăn cản lan tràn trong óc, có thể nghe được tiếng vang ong ong của gậy tẩm quất, cảm nhận được chấn động của gậy ma sát.

    Phương Lâm Phàm kêu tên Hồ Thiên Quảng, cuối cùng kẹp chặt đùi, co rút nội bích cắn chặt gậy tẩm quất, làm cho gậy tẩm quất kịch liệt chấn động điểm mẫn cảm.

    “A a a —— A Quảng, tôi bắn!” Hét lên một tiếng, Phương Lâm Phàm bật ngửa đầu, lập tức ngồi lên ghế, gậy tẩm quất hoàn toàn tiến vào tiểu huyệt, tính khí ngẩng cao phun ra một cỗ tinh dịch, một giọt tinh dịch bắn vào mặt cậu, kính mắt, tóc cùng âu phục, chất lỏng màu trắng ngà chảy dọc mắt kính, hai mắt thất thần ướt át chảy xuống nước mắt, cả hai loại đều chảy xuống khuôn mặt tuấn mĩ nhã nhặn của cậu.

    Gậy tẩm quất còn chấn động trong tiểu huyệt, tính khí phun ra một giọt tinh dịch cuối cùng, thần sắc Phương Lâm Phàm hoảng hốt, gọi theo bản năng: “A Quảng…”

    Cậu hi vọng làm cho cậu cao trào không phải gậy tẩm quất, mà là Hồ Thiên Quảng.

    Tàu điện buổi tối không đông người như ban ngày, hành khách có thể đếm được bằng đầu ngón tay ngồi rải rác trên ghế, ngồi trên ghế trong một góc tối phía cuối xe là một nam nhân cao lớn cằm xanh do cạo râu, áo ba lỗ, quần bò, dép lê, cách ăn mặc tùy ý làm nổi bật đường cong duyên dáng của cơ thể.

    Hắn nheo mắt nhìn chằm chằm nam nhân mặc âu phục đứng phía trước, nam nhân mặc âu phục dựa lưng vào tay vịn, sợi tóc mềm mại vén sau tai, vành tai nho nhỏ thích hợp cắn một ngụm, cái cổ thon dài trắng nõn, hạ tầm mắt xuống chút nữa, âu phục màu đen được cắt vừa vặn làm hiện ra chiếc eo gầy, chiếc mông cong vểnh được quần âu bao quanh tựa như muốn câu dẫn ánh mắt nam nhân, làm cho người ta xúc động muốn lột quần cậu ta xuống.

    Nam nhân mặc âu phục đẩy kính mắt, động tác nho nhỏ này ở trong mắt Hồ Thiên Quảng lại hấp dẫn vô cùng, hạ thể lập tức cương cứng, thúc giục hắn mau hành động.

    Hồ Thiên Quảng không có một chút nóng nảy, xoa xoa cằm tiếp tục dùng ánh mắt thị gian nam nhân mặc âu phục, cẩn thận tự hỏi phải làm thế nào mới có thể làm tình trên tàu điện, lại không cho mấy hành khách vướng bận này nhìn thấy cái mông cong đáng yêu của giám đốc.

    Phương Lâm Phàm từ lúc vào tàu điện không dám lộn xộn, cũng không dám xoay người đối diện với ánh mắt nhiệt tình của Hồ Thiên Quảng, chính là cậu có thể cảm nhận được ánh mắt trắng trợn phía sau, từng chút từng chút một lột quần áo của cậu, âu yếm lưng cậu, vuốt ve mông cậu, ma sát đùi trong của cậu, tình triều mãnh liệt cuồn cuộn lan ra toàn thân cậu, hơn nữa lúc ở văn phòng cậu đã làm tốt việc khuếch trương, lúc này gel trơn giống như tinh dịch bắn ở trong tiểu huyệt, thong thả chảy ra, cảm giác chảy ra đó làm cho cậu mẫn cảm dị thường, chỉ là tầm mắt của Hồ Thiên Quảng cũng đủ làm cho tiểu huyệt co rút không ngừng, tính khí phía trước đứng thẳng trong quần lót, nếu không phải có máy tính xách tay ở trước đũng quần, có thể nhìn thấy rõ ràng chỗ đũng quần âu nổi lên một khối.

    Phương Lâm Phàm cắn chặt môi, sợ Hồ Thiên Quảng còn chưa đụng đến, mình đã bởi vì thân thể mẫn cảm mà rên rỉ ra tiếng trước, hy vọng mình có thể nhẫn nại đến lúc Hồ Thiên Quảng chạm vào cậu.

    Đợi lại chờ, Hồ Thiên Quảng vẫn không động, ngược lại mặt cậu đã đỏ ửng, khóe mắt ướt át, cảm giác trước sau càng ngày càng rõ ràng.

    Phương Lâm Phàm nhịn không được quay mặt qua, ánh mắt Hồ Thiên Quảng càng làm càn, chỉ chỉ phía dưới, sau đó nâng tay lên, tay trái nắm thành hình tròn, tay phải vươn hai ngón tay, hai ngón tay cắm vào trong vòng tròn, làm ra vận động pít-tông vừa nhìn liền hiểu được, tính ám chỉ làm cho cả người Phương Lâm Phàm kích động, hé miệng thở dốc, vội vàng quay mặt đi, trong đầu lại hiện lên hình ảnh Hồ Thiên Quảng từ phía sau tiến vào cậu, tiểu huyệt không khỏi co lại càng chặt, tính khí trướng đến phát đau.

    Trong chốc lát Hồ Thiên Quảng sẽ làm như thế nào? Vẫn là giống như buổi sáng ma sát rãnh mông của cậu, ngón tay di chuyển trong lỗ nhỏ của cậu sao?

    Không…

    Cậu khát vọng tiếp xúc trực tiếp nhất, nhưng cậu không dám ở trước mặt người khác biểu đạt nhu cầu của mình, trừ phi là hai người cùng nhau, cậu sẽ tận lực thỏa mãn yêu cầu của Hồ Thiên Quảng.

    Đang lúc Phương Lâm Phàm sắp nhẫn nại không được, nam nhân đang ngồi rốt cuộc có hành động, hắn lặng lẽ tới gần Phương Lâm Phàm, chậm rãi tiếp cận cổ Phương Lâm Phàm, hô hấp nóng bỏng cố ý phun lên bên tai mẫn cảm cùng cổ, tay khẽ chạm vào mông Phương Lâm Phàm, theo rãnh mông đi xuống, đứng ở giữa hai chân.

    Hết thảy đều như không hề phát ra tiếng động như vậy, chỉ có tiếng hít thở hỗn loạn của hai người.

    Hồ Thiên Quảng cầm lấy cái chìa khóa trên thắt lưng, trong chùm chìa khóa có mắc một con dao nhỏ sắc bén, thoạt nhìn không phát hiện, bình thường là công cụ gọt hoa quả thật là tốt, hiện tại lại có tác dụng thật lớn.

    Để dao ở đũng quần, Hồ Thiên Quảng vươn đầu lưỡi, khẽ liếm lỗ tai Phương Lâm Phàm, tay dùng sức một chút, đầu dao nhọn hung hăng cắt mở đũng quần, Phương Lâm Phàm hoảng sợ, cảm giác được có thứ mang hình dáng dao vạch lên mông.

    “Anh…” Cậu vừa định hỏi Hồ Thiên Quảng muốn làm gì, Hồ Thiên Quảng lại ghé vào lỗ tai cậu thấp giọng trách cứ: “Mẹ nó! Cậu không thể mua quần áo tiện nghi chút sao? Cắt mãi không được!”

    Lúc này Phương Lâm Phàm mới hiểu được Hồ Thiên Quảng muốn cắt đũng quần âu, “Không… Không được cắt!” Toàn thân quần áo đều mặc gọn gàng, đũng quần lại xuất hiện một cái lỗ, bại lộ nơi bí mật nhất của cậu, Phương Lâm Phàm theo bản năng sợ hãi, bắt lấy cái tay đang cầm dao, Hồ Thiên Quảng không hề để ý đến cản trở của cậu, cắt đũng quần âu kia, đỉnh dao xuyên qua quần lót đâm vào tiểu huyệt ướt át.

    “Không buông tay tôi sẽ dùng dao chọc vào cậu!” Nói xong, con dao càng làm quần lót tiến vào tiểu huyệt một chút, quần lót ma sát đến nội bích mẫn cảm làm cho Phương Lâm Phàm có cảm giác, bên tai hồng đến tiên diễm, toàn thân run rẩy rất nhỏ, phát hiện biến hóa của cậu, Hồ Thiên Quảng cười tà, cẩn thận chuyển động dao, quần lót đi vào càng sâu, khẩn trương của Phương Lâm Phàm biến thành khoái cảm, chỉ thấy quần lót bị dao đâm lõm vào, Phương Lâm Phàm cắn chặt môi kêu lên một tiếng đau đớn, tay chân như nhũn ra bắn tinh.

    “Dâm phụ, như vậy đã bắn.” Hồ Thiên Quảng rút dao ra, cố ý dùng dao khều quần lót, từng chút một chút kéo quần lót đang ở trong tiểu huyệt ra, quần lót màu trắng ướt đẫm, lại đẩy ra thì thấy, tiểu huyệt màu đỏ run rẩy chảy ra một lượng lớn gel trơn, chậm rãi chảy xuống âm nang đang phát trướng.

    Phương Lâm Phàm cảm thấy thẹn hơi hơi nhếch cao cái mông, lúng túng cúi đầu, “A Quảng, không nên nhìn…”

    Cậu không thể không chú ý xung quanh còn có người, chính là Hồ Thiên Quảng hoàn toàn không để ý đến, cẩn thận thưởng thức tiểu huyệt ướt sũng, dường như sợ không đủ, đầu dao nhọn thật cẩn thận kéo huyệt khẩu ra, xúc giác lạnh lẽo làm cho Phương Lâm Phàm sợ đến mức không dám làm ra một cử động nhỏ, tiểu huyệt càng khẩn trương co rút lại, tràng thịt mấp máy bóp ra càng nhiều gel trơn.

    Xem đủ cảnh đẹp, Hồ Thiên Quảng cầm dao cắt mở quần lót, “Về nhà sẽ chậm rãi xem, chuyện chính yếu hiện tại chính là thao cậu, bằng không cậu thực nghĩ lão tử nói được mà không làm được.”

    “Không… Không có…” Phương Lâm Phàm nhắm mắt lại, không cho mình chú ý tới sẽ có người nhìn thấy mình, nâng cái mông chảy gel trơn lên, đũng quần âu màu đen không hề che được, tiểu huyệt nằm giữa cái mông trắng nõn mở ra, khát cầu thịt heo lớn cho ăn, “A… A Quảng…”

    Hồ Thiên Quảng vỗ vỗ cái mông cong dâm đãng này, ngón cái đè lên tiểu huyệt, lướt mắt nhìn quanh hành khách đang nhìn lén mà không dám ra tiếng, không khách khí quát: “Nhìn cái gì? Chưa thấy ai làm tình sao? Dương vật ngứa thì về nhà tìm cái động mà sáp đi! Lại nhìn lén, động của lão tử sẽ áp vào mặt các người!”

    Bị hắn quát, tất cả mọi người rụt cổ, giả bộ ngủ thì giả bộ ngủ, giả bộ nhìn ngoài cửa sổ thì nhìn ngoài cửa sổ, giả bộ nhìn trần thì nhìn trần… Tóm lại, không có ai nhìn trộm nam nhân anh tuấn tục tằng kia thao nam tử mặc âu phục tuấn mỹ như thế nào, làm cái gì đều được, chính là ánh mắt có thể không nhìn, nhưng lỗ tai cũng không thể không nghe.

    “A…”

    Lấy ra côn thịt trong quần bò đụng tới huyệt khẩu vừa mềm vừa ướt, Hồ Thiên Quảng ôm eo Phương Lâm Phàm, dùng sức va chạm, vi một tiếng, gel trơn phun ra, tư vị tuyệt vời khi bị côn thịt thô to cường tráng nhồi vào làm cho Phương Lâm Phàm kích động kêu lên, bản năng co lại tiểu huyệt không cho côn thịt rời đi, tham lam mấp máy nội bích, giữ lại côn thịt bên trong.

    Hồ Thiên Quảng bị cậu hút thích muốn chết, côn thịt hung hăng nhắm thẳng vào chỗ sâu nhất, Phương Lâm Phàm nhịn xuống khoái cảm bén nhọn, tay cầm theo máy tính xách tay miễn cưỡng che miệng, Hồ Thiên Quảng giật lấy máy tính vứt xuống dưới chân, ngón tay với vào trong miệng cậu, bức tiếng rên rỉ phát ra.

    “Kêu dễ nghe một chút.” Hồ Thiên Quảng ra lệnh.

    “A a…” Thanh âm nam trung dễ nghe êm tai vô cùng, đầu lưỡi câu dẫn liếm đầu ngón tay trong miệng, đầu ngón tay Hồ Thiên Quảng tê dại, gảy cái lưỡi mềm kia, chơi đến mức miệng Phương Lâm Phàm giàn giụa nước bọt, khóe miệng, cằm, cổ đều đầy nước.

    “Dâm phụ, cậu thực con mẹ nó khiếm thao!” Côn thịt rút hết ra, lại đâm đến tận rễ, đâm vừa nhanh lại mạnh, Hồ Thiên Quảng ngại phiền toái xé âu phục của Phương Lâm Phàm, cúc áo kim loại bắn ra, mở vạt áo sơmi với vào trong ngực cậu, vội vàng vuốt ve da thịt bóng loáng của cậu, môi lưỡi ở bên tai cùng trên cổ cậu kích thích ôn nhu lại mãnh liệt.

    Phương Lâm Phàm vốn là người mẫn cảm, tay Hồ Thiên Quảng kích thích mỗi một điểm mẫn cảm trên ngực cậu, bắt buộc cậu buông ra cảm giác thẹn thùng cuối cùng, “A Quảng… A Quảng… Khó chịu…”

    Còn phải khó chịu chút nữa, vị giám đốc này của hắn mới có thể phát ra tiếng kêu tốt nhất, Hồ Thiên Quảng mãnh lực đâm vào điểm mẫn cảm trong cơ thể, Phương Lâm Phàm phe phẩy đầu, thân thể nghiêng về phía trước muốn rời khỏi kích thích trực tiếp nhất, Hồ Thiên Quảng nắm chặt thắt lưng của cậu không cho cậu thoát đi, rất nhanh thay đổi hướng hạ khố, đỉnh quy đầu đâm mạnh vào nội bích, ma sát tràng thịt, va chạm điểm mẫn cảm, lưng Phương Lâm Phàm tê dại, tính khí hồng nhuận chảy ra càng nhiều dâm dịch, lúc này quy đầu lại đâm vào điểm mẫn cảm ma sát.

    “Từ bỏ, từ bỏ! Muốn bắn!” Phương Lâm Phàm không khống chế được nói ra cảm giác của mình, tính khí nhếch cao sắp phun trào.

    Hồ Thiên Quảng cố ý tra tấn cậu, vào lúc cậu sắp cao trào nhất rút côn thịt ra, tiểu huyệt Phương Lâm Phàm bỗng nhiên hư không, chỉ thiếu một chút là có thể bắn tinh, tính khí chỉ có thể nhỏ dâm dịch, “A Quảng, cắm vào.” Cậu cầu xin, khuôn mặt từ trước đến nay luôn lạnh lùng đoan trang giờ tràn ngập ham muốn bất mãn.

    Hồ Thiên Quảng cũng không thèm nhìn đến chờ đợi của Phương Lâm Phàm, tiếp tục bón cho tiểu huyệt, “Lão tử mệt rồi, muốn thì tự mình lấy.”

    Phương Lâm Phàm xoay người, ôm cổ hắn, cánh môi mềm mại hôn lên miệng của hắn, đi theo cước bộ của hắn đến chỗ ngồi gần nhất.

    Đẩy Hồ Thiên Quảng lên ghế, Phương Lâm Phàm vừa cởi cúc áo sơmi, vừa ngồi lên đùi Hồ Thiên Quảng, “Ân…” Khuôn mặt tuấn tú trắng nõn giờ đỏ ửng, cả người ngồi lên côn thịt, đôi kính mờ càng phát ra mông lung, ánh mắt dài nhỏ ướt át nhìn chằm chằm Hồ Thiên Quảng, khàn khàn hỏi: “A Quảng, thoải mái không?”

    “Cậu động sẽ càng thoải mái.” Hồ Thiên Quảng chọc chọc cái mông của cậu, thấy cậu không chịu nổi thở dốc, cảm giác càng thêm thích.

    “Sờ chỗ này của tôi trước.” Phương Lâm Phàm cầm tay Hồ Thiên Quảng, đặt ở trước ngực mình, để cho hắn sờ đầu vú của mình, sau đó hai tay khoát lên vai hắn ra sức nâng thắt lưng, say mê khép nửa con ngươi, hưởng thụ khoái hoạt từ việc khống chế côn thịt ma sát trong tiểu huyệt của mình, “A… A Quảng… Lớn quá…”

    “Lớn mà cậu còn tìm nam nhân khác, chờ về đến nhà, tôi sẽ làm cho cậu biết ai mới là nam nhân của cậu.” Hồ Thiên Quảng nắm cằm Phương Lâm Phàm, hôn cậu thật sâu, tính trừng phạt cướp đi hô hấp của cậu.

    Hôn sâu đến hít thở không thông làm cho Phương Lâm Phàm hoa mắt mê muội, hấp thu dưỡng khí Hồ Thiên Quảng truyền lại cho cậu, lắc lư cái mông, côn thịt theo động tác lắc lư của cậu, lần lượt xâm nhập vào đũng quần đang mở, đáy quần lót bị cắt thỉnh thoảng bay lên, hiện ra hình ảnh tiểu huyệt dâm đãng phun ra nuốt vào côn thịt.

    “Không có tìm… Không có tìm… A a… A Quảng, tôi muốn bắn trước, về nhà sẽ nói cho anh… Ngô… Tôi thực chịu không được!” Phương Lâm Phàm hoàn toàn chìm đắm trong cực lạc của tình ái, giải thích không rõ ràng chuyện của mình.

    “Trước cho cậu bắn, về nhà sẽ cẩn thận xem lại!” Ngữ khí Hồ Thiên Quảng hung ác, lại vừa vô cùng ôn nhu hôn Phương Lâm Phàm, xoa nắn tính khí của cậu, để cho cậu nhanh bắn tinh, về nhà sẽ lại trừng phạt dâm phụ này!

    “A ——” Kích thích từ tiểu huyệt cùng tính khí làm cho Phương Lâm Phàm ngồi lên côn thịt, nghiền nát khố bộ của Hồ Thiên Quảng, côn thịt cứng rắn quấy loạn, quy đầu ma sát điểm mẫn cảm, thích đến mức Phương Lâm Phàm liều mạng dập mạnh xuống khố bộ, hoảng hốt nói: “A Quảng… Thật thoải mái! Lỗ… Lỗ nhỏ tê quá… Tôi thực sắp bắn rồi…”

    “Một chút mà cũng không chịu được! Lão tử còn rất cứng, cậu đã sắp bắn! Dựa vào cái gì!” Hồ Thiên Quảng hung ác bóp mông cậu, đau đớn cũng biến thành kêu rên sảng khoái, bắn thẳng ra, tiểu huyệt phía dưới cắn chặt côn thịt, thích đến mức làm Hồ Thiên Quảng không khống chế được mình, xoay người đem Phương Lâm Phàm đặt lên ghế, đùi kéo ra hai bên, côn thịt hùng hổ xỏ xuyên qua tiểu huyệt, “Mẹ nó, lão tử thao chết cậu! Cho cậu tìm nam nhân! Cho cậu còn lén tôi ra bên ngoài tìm nam nhân!”

    “Không… Không cần… Tôi không có!” Phương Lâm Phàm còn chưa hoàn hồn từ trong cao trào, côn thịt như mưa rền gió dữ hung ác đâm vào tiểu huyệt của cậu, nơi vô cùng non mềm kia lại không hề cảm thấy một chút bài xích, ngược lại còn yêu thích nam nhân thô bạo hung ác thao cậu.

    Nam nhân vừa ghen lại vừa tị không nghe được biện giải của cậu, dùng lực lượng của mình trừng phạt việc “ngoại tình” của Phương Lâm Phàm, trong tàu điện, dưới ánh mắt nhìn lén của mọi người, trừng phạt giám đốc tuấn mỹ mới rồi còn mặc âu phục phẳng phiu, đeo kính mắt vẻ mặt bình tĩnh, côn thịt tím đỏ tráng kiện không lưu tình đâm chọc vào bộ vị yếu ớt nhất của giám đốc, làm cho lý trí của giám đốc không còn mà hồ ngôn loạn ngữ (nói năng lung tung), thét chói tai phun ra tinh dịch, làm cho nơi đó co rút lại, nam nhân mới thống tiến đến chỗ sâu nhất, dùng tinh dịch nóng bỏng của mình bón no lỗ nhỏ khi không có hắn liền… “ngoại tình”.

    Người bên ngoài không nhìn thấy kịch liệt giao hợp của hai người, lại có thể từ ngôn ngữ cùng động tác của bọn họ, cùng với tiếng nước vang xì xì và tiếng dập vào thịt ba ba vang lên, liền rõ ràng hai nam nhân này làm kịch liệt thế nào, nếu nam nhân mặc tây trang hơi có động tác phản kháng, sẽ bị nam nhân mặc áo ba lỗ đặt ở tư thế ngồi không thể động, chuyện duy nhất có thể làm là ngoan ngoãn để cho hắn thao mình.

    Hai tay Phương Lâm Phàm ôm lấy lưng hắn, kêu hắn A Quảng A Quảng, khàn khàn, nghẹn ngào, dễ nghe, kêu tên hắn, hôn lớp râu dưới cằm hắn, “Còn muốn… Còn muốn anh yêu tôi… Đừng buông…”

    “Dâm phụ! Làm sao lão tử có thể gặp loại người dâm đãng như cậu được!” Đặt ở trên người Phương Lâm Phàm, hôn mặt của cậu, Hồ Thiên Quảng đem tinh dịch của mình phun hết vào tiểu huyệt, bộ vị kết hợp ướt dính không thôi, đũng quần âu bị mở ra vẫn đang là hình ảnh tiểu huyệt bị côn thịt liên tục trừng phạt.

    “Ngô… Lại dùng lực… Dùng sức thao tôi!”

    Không biết xử lý thế nào cảm tình của mình với Hồ Thiên Quảng, hiện tại điều Phương Lâm Phàm có thể nghĩ đến chính là lúc làm tình làm cho hắn yêu thương mình, cậu mới có thể ảo tưởng Hồ Thiên Quảng có lẽ sẽ thích cậu, chờ đến lúc chấm dứt cơn tình ái này, cậu liền khôi phục vẻ bình tĩnh, không hề tưởng niệm một nam nhân căn bản không phải đồng loại của cậu.

    Tưởng tượng qua đêm nay sẽ chân chính tách ra, Phương Lâm Phàm cắn đầu vai Hồ Thiên Quảng mới không cho nước mắt chảy ra, cuốn lấy thắt lưng rắn chắc của Hồ Thiên Quảng, làm cho côn thịt lần lượt xỏ xuyên qua tiểu huyệt của mình, đem mặt dâm đãng nhất của mình ra cho nam nhân.

    Có lẽ về sau cậu sẽ không còn gặp được “Hồ Thiên Quảng” thứ hai nữa.

    Phương Lâm Phàm là bị Hồ Thiên Quảng ôm ra khỏi tàu điện, cậu có thể tưởng tượng được, trên báo sáng mai sẽ đăng tin tức ở trang nhất “Đồng tính luyến ái ngang nhiên làm tình trên tàu điện.”

    Kỳ thực trong tâm lý Phương Lâm Phàm cực kỳ sợ hãi, mặt vùi sâu vào lòng ngực Hồ Thiên Quảng, dưới ánh đèn đường mờ nhạt, ánh sáng mông lung chiếu vào người trong lòng ngực, hơi lộ ra hai má trắng nõn cùng bộ dáng gầy yếu, hoàn toàn không còn bộ dáng dâm đãng như lúc làm tình với Hồ Thiên Quảng trên tàu điện, thân hình run rẩy tựa như đang tìm kiếm cái ôm có thể an ủi cậu, điều này làm Hồ Thiên Quảng ý thức được mình đã làm quá, không nên nhất thời bị dục niệm làm choáng váng đầu óc, hắn có thể để Phương Lâm Phàm ngồi bên cạnh mình, trộm lấy tay vuốt ve cậu, làm cho cậu khó nhịn cao trào, lại dùng ngôn ngữ khiêu khích cậu.

    Chính là lúc Phương Lâm Phàm xuất hiện trên tàu điện, nhìn đến khuôn mặt lãnh đạm bình tĩnh của cậu, trong óc Hồ Thiên Quảng chỉ hiện lên trừng phạt, trước mặt người khác thao cậu, nhưng lại không muốn thân thể cậu bị người khác nhìn thấy, cắt một lỗ hổng ở đũng quần, thuận tiện cho việc cắm vào.

    Thích xong rồi, xuống xe, Hồ Thiên Quảng mới bắt đầu nhớ đến việc làm kinh thế hãi tục của mình.

    Kéo đầu Phương Lâm Phàm, Hồ Thiên Quảng nhìn thấy kính mắt mênh mông sương mù của cậu, quả nhiên, hai mắt dưới kính hồng hồng, môi sắp rách da, Hồ Thiên Quảng đau lòng cúi đầu hôn lên bờ môi của cậu, tách răng nanh ra, đầu lưỡi cẩn thận liếm qua dấu răng trên môi, “Cậu thấy khó chịu thì cắn tôi, đừng làm khổ mình.”

    Phương Lâm Phàm không nói, mím môi trầm lặng, Hồ Thiên Quảng không thích sự trầm mặc của cậu, đem cậu đẩy vào cột đèn đường, ngọn đèn mờ nhạt làm cho khuôn mặt trắng nõn có cảm giác đẹp mông lung, Hồ Thiên Quảng vuốt ve bờ môi của cậu, chậm rãi hôn lên, nhẹ nhàng gặm cắn cánh môi mềm mại, sờ lên đầu vú dưới chiếc áo sơmi hơi mở, thong thả xoa nắn.

    “Ân…” Phương Lâm Phàm rên rỉ một tiếng, đầu vú cứng lên dưới đầu ngón tay Hồ Thiên Quảng, ngón tay đè lên đầu vú day nhẹ, đầu vú nho nhỏ càng ngày càng cứng.

    Hồ Thiên Quảng hôn xuống, mút lấy hầu kết đang chuyển động, Phương Lâm Phàm nuốt nước miếng, hoặc là rên rỉ đều có thể rõ ràng cảm giác hầu kết của mình được môi lưỡi mút vào, “A… A Quảng…”

    “Nơi này không có ai, cứ chậm rãi hưởng thụ.” Hồ Thiên Quảng liếm liếm hầu kết dính đầy nước miếng của Phương Lâm Phàm, vừa nói vừa hôn xuống dưới, xương quai xanh, đầu vai hơi lộ dưới cổ áo sơmi, lưu lại từng dấu hôn đỏ thẫm, bàn tay thô ráp của Hồ Thiên Quảng vuốt ve qua lại đầu vai cùng xương quai xanh của cậu, cuối cùng nắm đầu vú hai bên, nhẹ nhàng vân vê hai điểm mẫn cảm.

    Phương Lâm Phàm nắm chặt góc áo sơmi của mình, dựa vào cột đèn nhẹ giọng rên rỉ, lúc Hồ Thiên Quảng ngậm lấy một bên đầu vú, rốt cuộc cậu lớn tiếng kêu rên, “Bên cạnh… Bên cạnh cũng muốn mút…”

    Hồ Thiên Quảng thay phiên mút hai bên đầu vú, đầu vú bị mạnh mẽ hút vào sinh ra cảm giác sưng đỏ, Phương Lâm Phàm động tình ôm lấy đầu hắn, dán sát vào cái miệng của hắn, đem đầu vú của mình hướng vào trong miệng của hắn, trong khoang miệng ướt át, đầu lưỡi đảo quanh đỉnh đầu vú, lập tức liếm láp ma sát đỉnh vú, chấn động dường như tê dại lan ra, chân Phương Lâm Phàm dường như đứng không vững, đũng quần rách không thể che đậy rãnh mông, quần lót cũng bị dao cắt đứt, tính khí không hề bị trói buộc nhếch cao, đỉnh nấm đỏ bừng chảy ra dâm dịch.

    Hồ Thiên Quảng cầm tính khí của cậu, cười nói: “Vẫn là kéo xuống tốt hơn.”

    “Ân…” Phương Lâm Phàm lên tiếng trả lời.

    Hồ Thiên Quảng tháo thắt lưng, kéo khóa, hạ thể Phương Lâm Phàm chậm rãi lộ ra, xuất hiện vô cùng hấp dẫn trước mắt Hồ Thiên Quảng, Hồ Thiên Quảng lập tức hôn lên ngực cậu, bàn tay to từ thắt lưng âu yếm đến mông, mềm nhẹ xoa nắn hai cánh mông co giãn, đầu ngón tay như có như không lướt qua tiểu huyệt dính đầy tinh dịch của mình, tiểu huyệt mẫn cảm khẽ rụt lại, mông cũng căng thẳng, rên rỉ của Phương Lâm Phàm lộ ra vài phần khó chịu.

    Hồ Thiên Quảng từng chút từng chút liếm xuống dưới, đầu lưỡi khéo léo chuyển động trong lỗ rốn, tính khí Phương Lâm Phàm lại cứng một ít, tựa hồ hấp dẫn Hồ Thiên Quảng nhanh chóng yêu thương nó, Hồ Thiên Quảng lại dùng mặt ma sát bụng, râu ở cằm vô cùng thân thiết cọ đau bụng, nhiều điểm tê dại mang theo đau đớn làm cho bụng căng thẳng.

    Lệ quang trong mắt Phương Lâm Phàm ngưng tụ, ngón tay run rẩy vuốt ve mặt Hồ Thiên Quảng, nghẹn giọng nói: “A Quảng, liếm phía dưới của tôi.”

    Búng búng tính khí đang chảy không ngừng, Hồ Thiên Quảng ác ý hỏi: “Cái này của cậu ở dưới, lỗ nhỏ đằng sau cũng ở dưới, cậu muốn tôi liếm cái phía dưới nào?”

    Phương Lâm Phàm bị những lời này kích thích, kích động cầm tính khí của mình đưa đến bên miệng Hồ Thiên Quảng, tham lam trả lời: “Đều muốn liếm.”

    Nói xong, không đợi Hồ Thiên Quảng đồng ý, Phương Lâm Phàm đẩy thắt lưng, tính khí chen vào miệng Hồ Thiên Quảng.

    Ba ——

    Một tiếng giòn vang, một cái tát vang dội đánh vào mông Phương Lâm Phàm, trừng phạt Phương Lâm Phàm không được đồng ý đã tự ý hành động, Phương Lâm Phàm run rẩy thân mình tinh dịch đặc dính chảy đầy đùi trong, Hồ Thiên Quảng nhất thời mềm lòng, trong lòng mắng chết tiệt, ngậm nhanh tính khí của Phương Lâm Phàm.

    Được sự cho phép của Hồ Thiên Quảng, Phương Lâm Phàm đong đưa thắt lưng, xỏ xuyên trong miệng hắn.

    Bỗng nhiên, có hai ngón tay đâm mạnh vào tiểu huyệt hư không, động tác đong đưa của Phương Lâm Phàm dừng lại, Hồ Thiên Quảng nhân cơ hội đoạt quyền chủ động, ngón tay tìm được điểm mẫn cảm, liền mãnh lực công kích, kiếm linh khẩu tính khí, làm cho trước sau Phương Lâm Phàm đều cố không được, nắm chặt tóc hắn.

    “A a a… Không nên đụng nơi đó! Ngón tay… Ngón tay lấy ra!”

    Chẳng những không lấy ra, ngược lại đâm càng sâu, xỏ xuyên tiểu huyệt nhanh đến đáng sợ, ma sát điểm mẫn cảm, cự tuyệt của Phương Lâm Phàm không có chút tác dụng, khó chịu ngẩng đầu, ánh mắt mất đi tiêu cự, trên mặt dần dần lộ ra thần sắc cuồng loạn, theo bản năng tách chân ra, nâng thắt lưng để cho Hồ Thiên Quảng liếm tính khí của mình, cũng đem tiểu huyệt của mình đưa cho Hồ Thiên Quảng chọc ngoáy.

    Hồ Thiên Quảng đương nhiên sẽ không bỏ qua cho cậu, kéo một cái giày da của cậu, lột một bên ống quần, nâng chân lên, hôn môi gặm cắn đùi trong non mịn, da thịt chỗ này mẫn cảm dị thường, hơi dùng lực một chút cũng làm cho Phương Lâm Phàm có khoái cảm liên tục, phối hợp nâng cái chân kia lên, cảnh sắc dâm mĩ giữa hai chân kích thích tính dục của nam nhân.

    Vốn dĩ Hồ Thiên Quảng muốn liếm Phương Lâm Phàm đến bắn, nhưng nhìn đến tiểu huyệt dính tinh dịch của mình, hắn không thể nhịn được nữa, đứng lên, tụt quần bò, côn thịt bật ra, hắn liền kéo cái chân kia, đỉnh quy đầu đầy tinh dịch ma sát làm cho huyệt khẩu hơi ướt át, rồi mới tiến công tiểu huyệt.

    “Cậu ngại ngón tay nhỏ, đúng không? Vậy tôi sẽ dùng cái thô hơn để thao cậu!” Hồ Thiên Quảng thở hổn hển nói, côn thịt hồng đến phát tím vừa kéo ra liền dính đầy tinh dịch, vừa tiến vào liền đẩy tinh dịch ra, tiểu huyệt bị côn thịt kéo căng sung sướng cắn chặt vật cương cứng thật lớn này, huyệt khẩu căng không còn một khe hở, tất cả nếp uốn đều san bằng, mới có thể chứa được dương vật cực lớn này.

    “Không phải… A ——” Bị côn thịt lớn như vậy đâm vào huyệt động nho nhỏ, quy đầu cứng rắn ma sát điểm mẫn cảm, Phương Lâm Phàm nức nở thét chói tai, một câu cũng không nói xong.

    Kéo chân kia, Hồ Thiên Quảng ôm hai chân Phương Lâm Phàm, đem cả người cậu đặt trên cột điện hung hăng mà ra vào.

    Phương Lâm Phàm ôm sát Hồ Thiên Quảng, hai chân vòng quanh thắt lưng hắn, “Hôn tôi.”

    Nam nhân không hề khống chế sự thô bạo của mình ra sức thao thân hình thon dài của cậu, lại ôn nhu hôn bờ môi của cậu, cậu chủ động vươn đầu lưỡi câu dẫn đầu lưỡi của nam nhân, đổi lấy sự kịch liệt va chạm cùng ma sát, mông bị đâm đến run lên, mà tiểu huyệt thích đến phát cuồng, mấp máy bóp chặt quy đầu, dâm dịch từ tính khí dính đầy cơ bụng nam nhân, làm cho Phương Lâm Phàm muốn phun tinh dịch lên cơ bụng rắn chắc của nam nhân, vì thế lắc mông, cái đỉnh ẩm ướt ma sát cơ bụng.

    “Chết tiệt! Lần này lão tử lại bắn sớm hơn cậu!” Hồ Thiên Quảng hung hăng nâng khuôn mặt tuấn mĩ của Phương Lâm Phàm lên, thấy ánh mắt cậu mê ly, sắc mặt ửng hồng, hai phiến môi hồng nhuận khẽ mở, đầu lưỡi như ẩn như hiện, lập tức, động tác chậm rãi của Hồ Thiên Quảng liền tăng tốc, côn thịt cực đại nhiều lần đâm vào chỗ sâu trong nội bích.

    “Ô… A Quảng… Sâu một chút…” Ma sát kích liệt bên trong tạo ra khoái cảm đáng sơ, tính khí của Phương Lâm Phàm chảy ra một tia tinh dịch, chỉ thiếu chút nữa cậu có thể bắn tinh dịch lên bụng Hồ Thiên Quảng, tưởng tượng đến hình ảnh cơ bụng Hồ Thiên Quảng dính đầy tinh dịch của mình, Phương Lâm Phàm kích động hôn vành tai Hồ Thiên Quảng, ở bên cổ cọ xát, yêu cầu: “Thao tôi… Dùng sức thao tôi… Ưm… A a… Lại dùng lực… Lại sâu một chút thao tôi!”

    Những lời này của Phương Lâm Phàm là cổ vũ lớn nhất, Hồ Thiên Quảng đâm thẳng vào chỗ sâu nhất trong nội bích, gầm nhẹ: “Lão tử thao chết cậu!”

    Khoái cảm ở trong mạch máu chạy nhanh, đến tận xương tủy, Phương Lâm Phàm gặm cắn bả vai Hồ Thiên Quảng, khổ sở túm lấy lưng Hồ Thiên Quảng, ưỡn cong ngực, hung khí hãm sâu trong tiểu huyệt dường như thật sự muốn thao tử cậu, một giây cũng không ngừng, càng lúc càng lớn, càng lúc càng cương đâm vào tiểu huyệt nhu nhược, đâm sâu vào nội bích không theo kịp tốc độ ma sát.

    “A a… Thao tử tôi… Tôi sắp… Tôi sắp bắn!”

    “Nói mau ông xã thao chết em, thao cho em bắn!” Côn thịt dùng sức khuấy loạn tiểu huyệt, Hồ Thiên Quảng ở thời điểm Phương Lâm Phàm không còn lý trí ra lệnh.

    “Ông xã thao chết em, nhanh lên thao cho em bắn!” Phương Lâm Phàm rơi xuống vực sâu dục vọng khóc lóc kêu to, vô ý thức đụng đến hạ thể của mình, cực lực kéo căng tiểu huyệt, để cho thịt heo lớn của nam nhân có thể đi vào sâu hơn.

    “Bà xã ngoan, hiện tại ông xã sẽ bắn cho cưng! Cưng cần phải ăn sạch sẽ tinh dịch của ông xã nha.” Hồ Thiên Quảng vỗ vỗ cái mông của cậu.

    “Ân.” Phương Lâm Phàm theo bản năng gật đầu, co lại mông chuẩn bị ăn sạch sẽ tinh dịch của ông xã.

    Cậu co chặt mông, Hồ Thiên Quảng thích đến mắng to: “Dâm phụ.”

    Lập tức cuồng đâm mãnh chọc, Phương Lâm Phàm sắp đạt cao trào kẹp chặt thắt lưng hắn, tiểu huyệt màu đỏ sớm bị đâm thành màu thịt đỏ thối nát, tinh dịch cũng sớm bị đâm thành chất lỏng trong suốt, căn bản không rõ không phải dâm dịch của Phương Lâm Phàm, không phải tinh dịch, chỉ nhìn rõ nơi kết hợp của hai người tràn ra thủy quang, côn thịt dữ tợn nổi đầy gân xanh giống như muốn phá hư tiểu huyệt, ra sức đâm chọc.

    “Ông xã… Ông xã… Em không được…” Tính khí của Phương Lâm Phàm cứng đến sắp nổ, linh khẩu hơi hơi mở ra, cũng sắp bắn tinh, “Nhanh một chút nữa… Sâu chút nữa… Ông xã… Em sắp bắn…”

    Hồ Thiên Quảng cũng sắp bắn, cố một hơi cuối cùng, ôm lấy mông của cậu, háng dính sát vào mông, va chạm rất nhanh vào tiểu huyệt, ở chỗ sâu trong của nội bích gắt gao kẹp chặt quy đầu, tràng thịt ép chặt linh khẩu, thúc giục côn thịt liều mạng ma sát chúng, va chạm chúng.

    “A… Ông xã ——” Phương Lâm Phàm thất thanh thét chói tai, tinh dịch bắn thẳng lên bụng Hồ Thiên Quảng.

    Nội bích cắn chặt côn thịt tạo ra khoái cảm làm cho Hồ Thiên Quảng dùng sức chọc hai ba cái, mới bắt đầu bắn tinh.

    Tinh dịch ở chỗ sâu bên trong bắn ra, tinh dịch nóng bỏng kích thích nội bích, cảm giác kích thích rất mạnh, bị bắn tinh mạnh mẽ làm cho đùi Phương Lâm Phàm run lên, tiểu huyệt co rút tựa như cái miệng nhỏ nhắn hé ra, mút vào quy đầu, tham lam hút lấy tinh dịch còn chưa bắn xong.

    “Ưm a a… Ông xã đừng bắn nữa! Thật là khó chịu!”

    “Nuốt toàn bộ vào!” Hồ Thiên Quảng không cho phép cậu cự tuyệt, chậm rãi đưa đẩy, đem tinh dịch của mình chiếu vào bụng Phương Lâm Phàm không cho một giọt chảy ra, bị chọc lại bị cắn, Phương Lâm Phàm trải qua cực độ mẫn cảm không chống đỡ được kích thích như vậy, run rẩy không ngừng.

    Một lúc sau, Phương Lâm Phàm mềm nhũn dựa vào vai Hồ Thiên Quảng, dồn dập hô hấp.

    Ba ——

    Nhẹ nhàng rút ra, phát ra tiếng côn thịt rút khỏi tiểu huyệt rất nhỏ, tinh dịch quá nhiều nhỏ từng giọt lên mặt đất, tiểu huyệt màu đỏ cố gắng co vào, lại bóp ra càng nhiều tinh dịch, tinh dịch màu trắng làm cho tiểu huyệt có vẻ dâm mị lạ thường, trên mặt ửng hồng, đầu vú sưng như châu, ánh mắt hoảng hốt ướt át dưới thấu kính, đều làm cho nam nhân lại sinh thú tính.

    Đêm đã khuya, vẫn nên về nhà làm tình tốt hơn, bằng không giám đốc sẽ sinh bệnh.

    Hồ Thiên Quảng nghĩ thầm, nhặt giày da, xách cặp máy tính, nhặt quần áo đắp lên người giám đốc, kéo dép lê, ôm giám đốc bước từng bước về nhà mình.

    Phương Lâm Phàm là bị Hồ Thiên Quảng ôm thẳng đến cửa nhà, Hồ Thiên Quảng vừa với tay tìm chìa khóa, vừa nói: “Về đến nhà rồi.”

    Lần đầu tiên đến nhà Hồ Thiên Quảng, hưng phấn cùng kinh hỉ làm cho Phương Lâm Phàm nhịn không được trộm ngước lên, nhìn lén nhà Hồ Thiên Quảng.

    Không bằng biệt thự nhỏ hai tầng của Phương Lâm Phàm, phòng ở hơn 30m2 kia của Hồ Thiên Quảng ở một người thì dư dả, ở hai người thì nhỏ như ổ chó, may mắn cũng coi như gọn gàng, nếu không thì đúng với tên ổ chó.

    Phương Lâm Phàm không kịp xem vài lần, Hồ Thiên Quảng bỏ xuống máy tính cùng quần áo, vài bước liền tiến vào phòng ngủ, đem cậu đặt lên giường, lập tức cũng đi lên giường.

    Giường đơn chỉ đủ cho một người làm cho ánh mắt của Phương Lâm Phàm không chỗ tránh, vươn cánh tay che mặt, không dám nhìn khuôn mặt tục tằng anh tuấn trước mặt, lại càng không dám nhìn lồng ngực cường tráng, bởi vì Hồ Thiên Quảng có một loại hấp dẫn trí mạng với cậu, chỉ liếc mắt một cái cũng có thể khiến cho cậu biến thành dâm thú động dục.

    “Giám đốc, nhìn cậu che mắt, toàn thân chỉ mặc một chiếc áo sơmi, bộ dáng thực gợi tình, còn phát run, có phải là một loại phương pháp ám chỉ khát cầu tôi làm cậu không?” Hồ Thiên Quảng vuốt ve thân hình cậu, bàn tay thô ráp âu yếm ngực cùng bụng cậu, nhẹ nhàng xoa nắn rãnh mông cùng đùi trong của cậu.

    Phương Lâm Phàm run mạnh hơn, không thể không chú ý tới mỗi một phần da thịt nóng lên khi bàn tay kia ma sát qua.

    Hồ Thiên Quảng dừng động tác, ôm Phương Lâm Phàm nằm lên giường, Phương Lâm Phàm ghé vào trên người hắn trước sau không có bỏ cánh tay đang che mắt, Hồ Thiên Quảng kéo tay cậu ra, phát hiện đôi mắt dưới đôi kính chẳng những hồng hơn nữa còn ướt, đáng thương giống như ai vừa bắt nạt cậu.

    Hồ Thiên Quảng thừa nhận quả thật mình có ức hiếp Phương Lâm Phàm, còn vô cùng thích ức hiếp, nghĩ muốn ức hiếp vài lần nữa.

    “Giám đốc, nếu cậu khóc, tôi sẽ dùng cái này ra sức ức hiếp cậu.” Côn thịt giữa háng đỉnh đỉnh âm nang của Phương Lâm Phàm.

    Phương Lâm Phàm xoay người, khàn khàn hỏi: “A Quảng, thích… thích trêu chọc tôi sao?” Chân chính muốn hỏi là thích cậu sao? Không phải ức hiếp, nhưng đến bên miệng lại không dám nói ra.

    Vỗ vỗ cái mông trắng nõn cong cong, Hồ Thiên Quảng lại ôn nhu trả lời: “Đương nhiên thích.”

    Thật tốt, A Quảng nói thích cậu.

    Trong mắt càng ngày càng ướt, Phương Lâm Phàm lừa mình dối người vui mừng, không cho nước mắt bi ai rơi xuống, nhìn chằm chằm ánh mắt Hồ Thiên Quảng nói: “Tôi cũng thích anh.”

    Nói xong hai chân quỳ ở hai bên hông của Hồ Thiên Quảng, cầm đỉnh côn thịt của mình, dùng côn thịt thong thả ma sát âm nang, di động về phía trước một chút, Phương Lâm Phàm xoay xoay thắt lưng, tính khí ma sát qua lại linh khẩu trên quy đầu, Hồ Thiên Quảng phát ra tiếng hừ rầu rĩ, vẫn không nhúc nhích nhìn chăm chú vào động tác dâm đãng của Phương Lâm Phàm.

    “A… A Quảng, thoải mái không?” Phương Lâm Phàm rên rỉ hỏi.

    “Thoải mái, giám đốc cậu lại xoa xoa đi.” Côn thịt của mình bị tính khí ma sát, Hồ Thiên Quảng thoải mái nhu nhu mông cậu.

    “Ân.” Phương Lâm Phàm hơi hơi nâng thắt lưng, đỉnh của tính khí đặt trên đỉnh quy đầu cực đại của côn thịt, đem dâm dịch của mình bôi loạn lên quy đầu, cũng đem chất nhầy ở quy đầu bôi lên đỉnh tính khí, Phương Lâm Phàm liếm liếm ngón tay dính chất lỏng của hai người, đôi mắt hơi khép lộ ra thần sắc say mê, hai tay nắm lấy tính khí của hai người ma sát, làm cho tính khí của đối phương đều dính đầy chất lỏng trong suốt giao hòa của hai người.

    “Giám đốc, thích quá.” Hồ Thiên Quảng phối hợp lắc lư phần hông, tính khí ma sát trong tay Phương Lâm Phàm, kích thích tình dục của hắn.

    “Tôi cũng rất thích, ngô…” Phương Lâm Phàm hơi hé môi, tính khí run rẩy ma sát linh khẩu côn thịt, thích đến mức làm cho Hồ Thiên Quảng đụng đến tiểu huyệt giữa rãnh mông.

    “Giám đốc, tôi cũng cho cậu thích.”

    “Nha… Không… Sẽ bắn ra mất! A a…” Đầu ngón tay ma sát nội bích mẫn cảm một chút, khoái cảm nhất thời dâng trào, Phương Lâm Phàm nắm không chặt tính khí của hai người, hầu như lực chú ý đều ở kích thích phía sau.

    “Giám đốc, không cho phép không chuyên tâm.” Hồ Thiên Quảng đánh cái mông của cậu coi như nhắc nhở.

    Phương Lâm Phàm miễn cưỡng đem lực chú ý quay về, dùng tính khí của mình tận tình hầu hạ côn thịt của Hồ Thiên Quảng, mà Hồ Thiên Quảng luôn cố ý kích thích tuyến tiền liệt của cậu, cậu chịu không nổi cắn chặt môi, ngón tay Hồ Thiên Quảng ra vào trong tiểu huyệt càng lúc càng nhanh, tiếng nước xì xì vang vọng trong phòng ngủ nho nhỏ, thật là dâm mĩ.

    “A… Đừng chọc! Tôi thực sắp bắn ra!” Phương Lâm Phàm không thể chuyên tâm, xiết chặt đỉnh tính khí của mình, đồng thời ma sát quy đầu càng nhanh, linh khẩu chạm vào linh khẩu, dâm dịch chảy ròng, tiểu huyệt bị đâm cũng chảy ra tinh dịch màu trắng, “A Quảng, tôi chịu không nổi! Tôi muốn bắn!”

    “Vậy cậu liền bắn cho lão tử xem.” Đầu ngón tay hung hăng lướt qua điểm mẫn cảm, Hồ Thiên Quảng cảm giác bên trong chặt lại.

    Phương Lâm Phàm không hề nhẫn nại dục vọng bắn tinh, linh khẩu liều mạng ma sát quy đầu, chỉ chốc lát sau, tinh dịch lao ra cổng niệu đạo, từng đợt từng đợt phun lên quy đầu, tiểu huyệt lập tức nuốt lấy ngón tay càng sâu, “A —— A Quảng ——”

    Hồ Thiên Quảng quấy loạn tiểu huyệt đang co rút, “Đói thành như vậy, muốn ông xã bón cho cưng không?”

    “Muốn.” Cao trào làm cho tiểu huyệt càng thấy hư không, Phương Lâm Phàm không hề phản kháng quỳ lên giường, ôm lấy đùi, banh cái mông trắng nõn ra, lộ ra tiểu huyệt cơ khát dâm đãng, “Ông xã bón em.”

    Nhìn thấy tiểu huyệt co rút không thôi, côn thịt của Hồ Thiên Quảng trướng thêm vài phân, côn thịt vốn thật lớn lại càng thêm dữ tợn, nhất là quy đầu, lớn đến đáng sợ, có thể bị côn thịt lớn như vậy đâm vào tiểu huyệt, Phương Lâm Phàm lại chỉ cảm thấy hưng phấn, tính khí kích động thành lớn, đem tiểu huyệt phía dưới càng mở ra, huyệt khẩu mở rộng cầu Hồ Thiên Quảng bón cho cậu.

    “Động này của cưng rất háo sắc, vừa thấy đại gia hỏa tôi đã muốn ăn, tôi còn không cắm vào, đã bắt đầu nuốt nước miếng.” Hồ Thiên Quảng đem côn thịt đâm lên tiểu huyệt, còn chưa tiến vào, tiểu huyệt đã muốn tham lam co rút lại nuốt quy đầu to lớn của hắn, lại như thế nào cũng nuốt không được, côn thịt đẩy về phía trước một chút, quy đầu kéo căng huyệt khẩu nhỏ xinh ra, nếp uốn toàn bộ biến mất, huyệt khẩu co lại cắn chặt quy đầu, quy đầu một chút một chút chen vào tiểu huyệt, tiểu huyệt cũng một chút một chút nuốt vào quy đầu, cho đến thân côn thịt.

    “Ưm a a… Ông xã, thật thoải mái!” Phương Lâm Phàm cảm giác được nội bích bị kéo căng phình lên, cậu có thể cảm giác được quy đầu ma sát vách động của mình, càng vào bên trong, càng có thể cảm giác được thoải mái khi bị kéo căng, “Ông xã… Ông xã… Em thích… Em thích anh a!”

    “Tôi cũng thích em, thực con mẹ nó thoải mái.” Hồ Thiên Quảng rút ra một nửa côn thịt, lại lập tức đâm toàn bộ vào, vẫn đâm đến chỗ sâu trong, khoái cảm kịch liệt không giống với lúc thong thả tiến vào làm cho Phương Lâm Phàm thét chói tai, “Bà xã, muốn ông xã bón cho cưng chậm một chút, hay là bón cho cưng nhanh như vậy.”

    “Nhanh lên… Nhanh lên!” Thần sắc Phương Lâm Phàm hỗn loạn trả lời.

    “Chính là ông xã thích chậm một chút.” Hồ Thiên Quảng cố ý chậm rãi đưa đẩy.

    “Không… Em thích nhanh lên…” Tốc độ thong thả tựa như khổ hình, cậu thích Hồ Thiên Quảng thật nhanh thao cậu, làm cho cậu tận tình hưởng thụ sự sung sướng đầm đìa mồ hôi của tình ái.

    “Tôi chính là muốn chậm, em không thích tôi sẽ không bón cho em.” Hồ Thiên Quảng uy hiếp.

    Phương Lâm Phàm hít mũi, không dám kháng nghị nữa.

    Lúc này, Hồ Thiên Quảng rút hết côn thịt ra, nắm ngay quy đầu của mình đâm thẳng vào huyệt khẩu, sau đó rút ra, lại đâm vào lại rút ra, thưởng thức tiểu huyệt hé miệng khi rút ra, căng ra khi cắm vào, chính là không chịu đâm hết vào.

    “Ưm…” Phương Lâm Phàm phát ra tiếng rên rỉ khó chịu, nâng thắt lưng nghĩ muốn nuốt hoàn toàn côn thịt vào, mới vừa nuốt vào một nửa, côn thịt lại rút ra bên ngoài cơ thể, tiểu huyệt khó nhịn co rút lại, “Sâu một chút… Sâu một chút a!”

    Lập tức, côn thịt hung tợn đâm vào, vẫn đâm đến chỗ sâu nhất, khoái cảm kịch liệt làm cho Phương Lâm Phàm run lên, phản ứng mãnh liệt cong gập ngón chân.

    “Ông xã làm em thích đến khó chịu?” Hồ Thiên Quảng ra sức đâm chọc.

    “Rất thích rất thích! Ông xã thao em thích muốn chết!” Phương Lâm Phàm vặn vẹo mông, hai mắt thất thần trả lời, thân hình mẫn cảm bày biện ra phản ứng hoàn mỹ làm cho Hồ Thiên Quảng vô cùng hưởng thụ khoái cảm thao cậu, kéo chân cậu, mê say liếm cắn mút vào cẳng chân của cậu, âu yếm đùi trong mẫn cảm.

    “Ưm… A…” Nhìn thấy Hồ Thiên Quảng liếm chân của mình, Phương Lâm Phàm sung sướng nắm lấy bàn tay đang sờ đùi cậu, ngón tay vuốt một đầu ngón tay thô ráp, “A… Ưm… A… Dùng… Dùng sức thao em…”

    Nháy mắt, Hồ Thiên Quảng ôm lấy đùi cậu, mãnh lực cuồng thao cậu, nhiều lần đụng vào điểm mẫn cảm, nhiều lần đâm đến chỗ sâu bên trong, Phương Lâm Phàm kịch liệt vặn vẹo giãy giụa, không chịu nổi tốc độ đâm chọc nhanh như vậy, mỗi lần khi đầu sắp đụng vào đầu giường, đã bị Hồ Thiên Quảng kéo lại.

    Hồ Thiên Quảng nắm chặt thắt lưng cậu, phòng ngừa cậu bị đánh lên đầu giường, cuối cùng rõ ràng đứng ở dưới giường, đem cậu kéo đến bên giường, ra sức thao tiểu huyệt.

    “A a a…” Trong óc Phương Lâm Phàm trống rỗng, chỉ phát ra tiếng kêu khàn khàn, thân thể theo va chạm của Hồ Thiên Quảng mà xóc nảy, huyệt động nho nhỏ chỉ còn lại bản năng nuốt vào côn thịt, tính khí trừ bỏ phân bố dâm dịch, cũng chỉ còn lại dục vọng bắn tinh.

    “Lão tử giết chết em!” Hồ Thiên Quảng hung mãnh hôn lên đôi môi đang không ngừng kêu rên của Phương Lâm Phàm, bàn tay cực lực tách hai cánh mông ra, côn thịt ra sức đâm mạnh vào chỗ sâu nhất.

    “Giết chết em! Mau giết chết em!” Phương Lâm Phàm sớm bị thao đến thần trí không rõ, Hồ Thiên Quảng nói cái gì thì chính là cái đó.

    “Mẹ kiếp! Dâm phụ!”

    Bàn tay ép lên ngực trái, Hồ Thiên Quảng giống như muốn bóp ra sữa từ đầu vú, đầu núm nhỏ xinh bị mút vừa sưng vừa cứng, nhan sắc đỏ tươi diễm lệ, hút xong một bên lại hút bên kia.

    Chỉ chốc lát sau, đầu vú sưng lớn phiếm thủy quang đứng thẳng trên bờ ngực phập phồng, Phương Lâm Phàm bấu chặt cánh tay Hồ Thiên Quảng thét chói tai đạt cao trào.

    “Mẹ nó, lỏng một chút! Em sắp hút chết lão tử!” Hồ Thiên Quảng đánh lên mông cậu, Phương Lâm Phàm ngược lại càng hút chặt, Hồ Thiên Quảng hưng phấn giận dữ, “Cho em hút, lão tử cho em hút đủ!”

    Côn thịt tàn nhẫn đâm lung tung vào tiểu huyệt đang cao trào, vẻ mặt Phương Lâm Phàm cuồng loạn kêu la, Hồ Thiên Quảng ra sức tiến lên, thao cậu đến căn bản không thể hoàn hồn từ trong cao trào.

    “Bà xã có nghĩ ăn tinh dịch của ông xã không?” Hồ Thiên Quảng rất thích ở lúc Phương Lâm Phàm không thể khống chế được nhất đưa ra vấn đề rất phóng đãng.

    “Muốn… Muốn ăn… A… Cho em!”

    “Mặt trên muốn ăn hay là phía dưới muốn ăn.”

    Phương Lâm Phàm nghiêm mặt, nhìn như tự hỏi, kỳ thật là biểu hiện trong óc trống rỗng không thể tự hỏi.

    “Không trả lời vậy cho miệng trên của em ăn!” Hồ Thiên Quảng rút côn thịt ra, túm tóc của cậu, đem mặt cậu đưa đến háng của mình, “Nuốt vào cho lão tử!”

    Tinh dịch nhất thời phun ra, Phương Lâm Phàm theo tiềm thức hé miệng, một ít tinh dịch bắn vào trong miệng cậu, cậu nuốt tinh dịch vào, liếm sạch sẽ tinh dịch bắn lên môi.

    Nhìn thấy tinh dịch đặc dính của mình bắn lên thấu kính chảy đến trên mặt, Hồ Thiên Quảng xúc động di chuyển côn thịt, bài trừ vài giọt tinh dịch cuối cùng bôi lên bờ môi cùng đầu vú của cậu.

    Phương Lâm Phàm nhìn chằm chằm côn thịt còn chút tinh dịch màu nhũ bạch trên linh khẩu, quyến rũ cười nói: “Ông xã, phía dưới cũng muốn ăn, bón cho em.”

    “Hỗn đản!” Bị cậu làm hại, côn thịt vừa cứng vừa to không chút lưu tình đâm mạnh vào tiểu huyệt, Hồ Thiên Quảng vừa tức vừa giận, cuồng dã thao Phương Lâm Phàm, “Lão tử phải thao đến mức em không bắn được cái gì! Nhìn em còn dám muốn lão tử bón cho em nữa không!”

    “Lớn quá… A! A! Ông xã thật là lợi hại a!” Đáp lại Hồ Thiên Quảng chỉ có dâm thanh loạn ngữ, Hồ Thiên Quảng hận không thể làm đến mức cậu kêu cũng không kêu được.

    Phương Lâm Phàm chỉ nhớ rõ mình không ngừng cao trào bắn tinh, côn thịt một khắc cũng không ngừng thao tiểu huyệt của cậu, cậu bắn không ra một giọt tinh dịch, côn thịt vẫn tinh lực dư thừa thao cậu như cũ.

    “Không cần bắn! Em bắn không được!” Phương Lâm Phàm phe phẩy đầu, nước mắt từng giọt lăn xuống, đấm vào ngực Hồ Thiên Quảng cầu xin.

    Hồ Thiên Quảng xoa nắn tính khí của Phương Lâm Phàm, ôn nhu nói: “Bắn không được thì bắn nước tiểu, tôi sẽ liếm sạch sẽ cho em.”

    Đây là một loại hấp dẫn, hấp dẫn Phương Lâm Phàm không hề cố kỵ đem một mặt không biết xấu hổ bày ra trước mặt hắn, mà từ trước đến nay Phương Lâm Phàm không thể cự tuyệt hạ thể của mình bị Hồ Thiên Quảng cẩn thận liếm sạch sẽ, “Ưm…” Phương Lâm Phàm từng có kinh nghiệm bắn tinh trước đó bấu lấy tay hắn, mở ra cặp đùi đang run rẩy, mặc cho côn thịt nam nhân ngoáy loạn trong tiểu huyệt đang ướt đẫm của cậu.

    Cậu dịu ngoan làm cho Hồ Thiên Quảng càng ngày càng muốn bắt nạt cậu, làm cho cậu hoàn toàn tan vỡ khóc kêu.

    Ôm lấy Phương Lâm Phàm, Hồ Thiên Quảng ngồi trên giường, Phương Lâm Phàm theo đó ngồi lên đùi hắn, lưng dựa vào ngực hắn.

    Hồ Thiên Quảng ôm lấy hai đùi Phương Lâm Phàm, côn thịt ma sát huyệt khẩu của cậu, “Nhìn phía trước.”

    Phương Lâm Phàm ngẩng đầu nhìn về phía trước, rõ ràng nhìn thấy phía trước cửa tủ quần áo được khảm một tấm gương, gương chiếu ra cậu đang mở rộng hai chân ngồi trong lòng Hồ Thiên Quảng, côn thịt thừa dịp lúc cậu xuất thần đâm thẳng vào trong tiểu huyệt, hình ảnh bị tiến vào rành mạch.

    “Đối với gương bắn nước tiểu có cảm giác không?” Hồ Thiên Quảng nói nhẹ bên tai cậu.

    Những lời này tiến vào trong lỗ tai, Phương Lâm Phàm thanh tỉnh, “Không, A Quảng… Không thể!”

    Chính là côn thịt nhanh chóng đưa đẩy, Hồ Thiên Quảng cắn lỗ tai của cậu, liếm bên tai của cậu, “Thả lỏng, không có gì, chỉ có một mình tôi mới có thể thao em đến bắn nước tiểu, ai cũng không được phép nhìn bộ dáng em bắn ra.”

    “A!” Vì làm cho Phương Lâm Phàm thả lỏng, luật động của Hồ Thiên Quảng cũng có kỹ xảo, dùng môi lưỡi trấn an hai má, lỗ tai cùng cổ của cậu, bàn tay kết hợp âu yếm đùi, Phương Lâm Phàm vẫn là giãy giụa, hai tay che hạ thể của mình, không nghĩ nhìn thấy hình ảnh mình bị Hồ Thiên Quảng thao đến bắn nước tiểu, nhưng kỹ xảo luật động cùng âu yếm của Hồ Thiên Quảng lại khiến cho thân thể cậu dần dần đi ngược lại lý trí của cậu.

    “Ưm… Ưm… Không… A a…”

    “Tự mình sờ sờ phía trước.” Hồ Thiên Quảng thấy ánh mắt hoảng hốt của cậu, hấp dẫn dẫn đường.

    “Được…” Phương Lâm Phàm nghe lời lấy ngón tay kích thích tính khí, tính khí trướng trướng bắn không ra cái gì, Phương Lâm Phàm híp mắt nhìn mình trong gương, bàn tay đang đùa tính khí bất tri bất giác đi xuống phía dưới, vuốt ve chỗ kết hợp, “A Quảng, yêu em…”

    Hồ Thiên Quảng đi vào càng sâu, khố bộ vặn vẹo một trận, quy đầu mát xa điểm mẫn cảm, Phương Lâm Phàm vặn vẹo thắt lưng kêu rên, “Còn muốn… Còn muốn anh yêu em!”

    Hồ Thiên Quảng ra sức một cái, không có nửa điểm ôn nhu thao cậu, “Dâm phụ chết tiệt!”

    Phương Lâm Phàm bắt lấy cánh tay Hồ Thiên Quảng, không hề phản kháng mở ra hai chân, cho dù nhìn thấy mình nhục nhã bắn nước tiểu ở trong gương, cậu cũng sẽ không phản kháng Hồ Thiên Quảng, chỉ cần Hồ Thiên Quảng vui vẻ, thích cậu một chút, cậu sẽ rộng mở thân mình lấy lòng Hồ Thiên Quảng.

    Nhìn gương, tiểu huyệt không biết thẹn ngược lại vô cùng có cảm giác, dâm lãng phun ra nuốt vào côn thịt tím đỏ, tính khí vểnh cao, linh khẩu hơi hơi mở ra, vài tia dâm dịch chảy xuống từ linh khẩu.

    “Giám đốc, tôi yêu em.”

    Lý trí như cánh cung vô tình đứt đoạn, Phương Lâm Phàm trừng lớn ánh mắt, toàn thân run rẩy kịch liệt, “A ——”

    Chất lỏng màu vàng đậm trong suốt đầu tiên chảy ra một ít, Hồ Thiên Quảng đâm mạnh vài cái, chất lỏng màu vàng đậm phun ra linh khẩu tính khí, Phương Lâm Phàm đạt cao trào càng kịch liệt run rẩy, chất lỏng màu vàng đậm kích tình bắn ra linh khẩu, nội bích co rút bóp chặt quy đầu, quy đầu hưng phấn run rẩy, hung hăng đâm vào tiểu huyệt, một lát đã bị nội bích mấp máy kịch liệt làm cho bắn tinh.

    Tinh dịch nóng bỏng bùng nổ đập mạnh vào vách tràng, dịch nước tiểu bắn không xong của Phương Lâm Phàm chảy xuống từng giọt, nam nhân ôm lấy mông cậu, cậu liếc mắt một cái liền nhìn thấy hình ảnh tiểu huyệt của mình đang chảy ra tinh dịch, “Không ——” hình ảnh hẳn là cảm thấy thẹn ngược lại làm cho thân thể mình đặt tới cảm giác hoàn mỹ nhất.

    “Giám đốc, nơi này của em thật xinh đẹp, không ai xinh đẹp hơn em.” Hồ Thiên Quảng mê luyến tán thưởng, qua gương Phương Lâm Phàm thấy hắn ôn nhu hôn lên từng giọt lệ trên khuôn mặt mình, biểu tình mê luyến không có một tia giả dối.

    Thật muốn vào giây phút này thời gian ngừng trôi, không cướp đi mê luyến của nam nhân này đối với cậu.

    “Ôm em.” Phương Lâm Phàm nhắm mắt lại, ngay sau đó, đôi tay đang ôm đùi cậu rơi xuống lưng, Hồ Thiên Quảng gắt gao ôm chặt cậu từ phía sau, dường như muốn ôm chặt cậu đưa vào trong thân thể của mình, xoay qua khuôn mặt đang khóc kia, hôn lên nước mắt mặn chát, hôn lên đôi môi mềm mại, xâm chiếm cậu.

    Trong bụng tràn đầy tinh dịch nam nhân, sinh ra cảm giác phát trướng, hai mắt Phương Lâm Phàm hoàn toàn thất thần, vô lực thở dốc, rên rỉ khàn khàn, sớm bị nam nhân làm đến cả người mềm nhũn mồ hôi chảy ròng ròng, thân mình chỉ cần chạm nhẹ một cái liền mẫn cảm run rẩy, tùy tiện đâm một chút, còn có chất lỏng màu vàng đậm chảy ra linh khẩu, nhưng nam nhân vẫn không chịu buông tha cậu, kéo đùi sang hai bên, côn thịt vẫn đang ở bên trong tiểu huyệt ấm áp ướt sũng lại rất nhanh tiến lên.

    “Rất thích! Giám đốc, lỗ nhỏ của em càng thao càng chặt, làm tôi sướng muốn chết!” Côn thịt bị huyệt động nho nhỏ cắn chặt quả thực là hưởng thụ cực lạc, nam nhân thích đến mãnh lực va chạm cánh mông đã sớm đỏ bừng, “Tôi lại sắp bắn!”

    “Không cần… Đừng bắn… Bụng rất trướng… Rất trướng a! A…” Phương Lâm Phàm nói xong thì vỡ tan ra, một bàn tay lập tức đặt ở trên bụng cậu, ma sát cái bụng ăn no phình ra, Hồ Thiên Quảng cười đắc ý, tiến lên càng lúc càng mạnh, côn thịt đâm càng sâu, đem tinh dịch của mình thống tiến vào sâu trong nội bích.

    Niêm mạc mẫn cảm tê dại, rõ ràng có thể cảm giác được tinh dịch chảy len lỏi xung quanh khi côn thịt ma sát vách tràng, bụng càng to lên.

    “Ưm… Lỗ nhỏ tê quá…” Phương Lâm Phàm đè lên bàn tay đặt trên bụng, ngữ khí mềm mại cầu xin nghe vào trong tai Hồ Thiên Quảng trở thành một loại hấp dẫn khác, trở tay bắt lấy tay Phương Lâm Phàm.

    Mười ngón tay đan vào nhau, gắt gao quấn cùng một chỗ, Hồ Thiên Quảng hạ thấp người, nhìn chằm chằm vào mắt Phương Lâm Phàm, yêu cầu nói: “Nói em yêu tôi, cả đời em chỉ là người của tôi.”

    “Em yêu anh, cả đời em chỉ là người của anh…” Côn thịt hung mãnh công kích tiểu huyệt, từng trận khoái cảm làm cho đầu óc trống rỗng không còn suy nghĩ, Phương Lâm Phàm chỉ dựa vào bản năng lặp lại, khóe miệng chảy ra nước bọt trong suốt.

    “Nói tiếp Hồ Thiên Quảng là nam nhân duy nhất của tôi, mông của tôi chỉ có thể để cho Hồ Thiên Quảng thao.” Hồ Thiên Quảng hung hăng véo mông Phương Lâm Phàm, không cho phép cậu rơi vào khoái cảm không biết là địa ngục hay là thiên đường.

    Nghe được tên “Hồ Thiên Quảng” này, Phương Lâm Phàm hưng phấn nắm chặt năm ngón tay của hắn, “Hồ Thiên Quảng là nam nhân duy nhất của tôi, mông của tôi chỉ có thể để cho Hồ Thiên Quảng thao… Nha a ——” côn thịt như tưởng thưởng rút hết ra, xì một tiếng, lại đâm mạnh vào tiểu huyệt mẫn cảm đến cực điểm, tinh dịch vẩy ra, thân mình dâm đãng lập tức cong lên, “A Quảng… A Quảng… Em yêu anh… Lại đâm em… A… Lỗ nhỏ chỉ cho anh đâm!”

    “Giám đốc, tôi cũng yêu em, tôi muốn đem ‘tình yêu’ của tôi bắn đầy bụng em, muốn em vĩnh viễn nhớ kĩ chỉ có tôi mới có thể thao em!” Vừa nói xong, Hồ Thiên Quảng điên cuồng đâm chọc, côn thịt sắp bắn tinh cứng rắn vô cùng, nhiều lần vô cùng chuẩn xác ngoáy trong vào điểm mẫn cảm, khoái cảm đáng sợ cắn nuốt Phương Lâm Phàm, khóc lóc tan vỡ, móng tay bấu vào cánh tay Hồ Thiên Quảng, từng vết cào đỏ sẫm hiện lên trên cánh tay màu đồng cổ của Hồ Thiên Quảng.

    “Giám đốc, tôi bắn cho em!” Bụng Hồ Thiên Quảng căng thẳng, quy đầu xâm nhập trong nội bích sảng khoái ngoáy lộn khuấy loạn tràng thịt, “A… Quá sung sướng, thực không nghĩ bắn! Nhưng vì bón ăn no lỗ nhỏ vừa dâm vừa đãng của em, tôi bắn có vẻ tốt hơn.”

    Vừa dứt lời, Phương Lâm Phàm chỉ cảm thấy có một lực đánh sâu vào đưa cậu đẩy lên chỗ rất cao, kia đã không đơn thuần chỉ là khoái hoạt thỏa mãn tính dục, trộn lẫn với sung sướng khi bị người âu yếm bắn tinh.

    Hồ Thiên Quảng thong thả rút ra côn thịt, tiểu huyệt co rút từng cái từng cái, từng dòng tinh dịch từ tiểu huyệt không thể khép lại chảy xuống giường.

    Hồ Thiên Quảng cúi đầu, chậm rãi hôn lên đôi môi hơi mở của Phương Lâm Phàm.

    “Ưm…”

    Phương Lâm Phàm phun ra một tiếng rên rỉ rất nhỏ, đầu lưỡi ôm lấy đầu lưỡi với vào trong miệng.

    Kính mắt đặt trên mặt cậu, gương mặt ửng hồng tuấn tú lộ ra hơi thở nồng đậm tình mầu, khóe mắt đỏ hồng, hai con mắt dài nhỏ lóe lệ quang, làm cho tim Hồ Thiên Quảng cảm thấy yêu thương, mềm nhẹ hôn cậu, tay lại nhẹ nhàng vuốt ve rãnh mông cậu, xoa nắn tính khí mềm nhũn, ngón tay đùa bỡn tiểu huyệt.

    Phương Lâm Phàm ở trong hôn môi cùng âu yếm của Hồ Thiên Quảng, mệt mỏi dần dần ngủ say, không biết khi nào Hồ Thiên Quảng ôm mình đi tắm.

    Ngày hôm sau lúc tỉnh lại, Phương Lâm Phàm là ghé vào lòng ngực Hồ Thiên Quảng mở to mắt, đầu tiên nhìn đến chính là ánh mắt của Hồ Thiên Quảng.

    “Giám đốc, tỉnh, giờ đi làm của em đã sớm qua hai giờ, lập tức sắp giữa trưa, em muốn ăn cái gì? Tôi làm cho em.” Hồ Thiên Quảng cười tủm tỉm nói, bàn tay di chuyển trên cánh mông cong của Phương Lâm Phàm.

    Phương Lâm Phàm không nói được một lời, bỏ chăn ra trực tiếp xuống giường, chịu đựng đau đớn nóng rát ở mông, vẻ mặt lạnh lùng lau khô mắt kính đeo vào, sau đó tìm quần áo của mình, áo vest còn có thể mặc, quần âu không thể mặc, quần lót cũng không thể mặc, cậu cầm lấy quần bò của Hồ Thiên Quảng xỏ chân vào.

    Lưng quần quá lớn làm thế nào cũng kéo không chặt, lỏng lẻo rơi xuống trên hông, rãnh mông như ẩn như hiện, Hồ Thiên Quảng nhìn thấy cậu rút thắt lưng ở quần âu thắt chặt quần bò, lại nhìn cậu tìm không thấy tất, chân không đeo giày da.

    “Giám đốc, cậu dùng xong sex doll là tôi thì đã nghĩ vỗ mông chạy lấy người sao?” Hồ Thiên Quảng cười lạnh hỏi.

    Phương Lâm Phàm quay sang, ánh mắt dưới thấu kính khôi phục nét bình tĩnh cũng lý trí bình thường, nêu không phải áo vest nhiều nếp nhăn, cùng quần bò không vừa người, ai nhìn vẻ mặt của cậu cũng không nhìn ra cậu cơ hồ bị một người nam nhân chà đạp một đêm.

    “Đây chẳng qua là một đêm tình giải quyết nhu cầu sinh lý mà anh tình tôi nguyện, nếu anh muốn tiền, hiện tại tôi sẽ viết chi phiếu cho anh.” Phương Lâm Phàm nâng mặt lên, từ trong túi áo vest lấy ra một quyển chi phiếu trống cùng bút máy.

    “Mẹ nó!” Hồ Thiên Quảng bắt đầu giận dữ, nắm lấy cổ áo vest, cả giận nói: “Lão tử là yêu cậu thích cậu, bằng không như thế nào lại muốn cậu gọi tôi là ông xã!”

    Lỗ tai Phương Lâm Phàm ong ong vang lên, còn không tiêu hóa được câu nói của Hồ Thiên Quảng, Hồ Thiên Quảng lôi kéo cậu ngồi trên giường, đặt cậu lên đùi, kéo quần xuống, đánh bốp bốp lên mông, đánh cho cái mông trắng nõn phiếm hồng, “Phương Lâm Phàm, lão tử lặp lại một lần nữa, lão tử yêu em, em phải làm bà xã của lão tử, em không chịu lão tử liền thao đến lúc em phải đồng ý, bằng không em đừng nghĩ có thể chạy ra cánh cửa này.”

    Phương Lâm Phàm không thể tin được vào lỗ tai mình, “Không phải anh nhất thời hứng khởi sao?”

    “Em xem bộ dáng tôi giống nhất thời hứng khởi sao?” Hồ Thiên Quảng xoa xoa cánh mông bị mình đánh đỏ ửng, nhẹ nhàng mát xa tiểu huyệt sưng đỏ do sử dụng quá độ, thấp giọng nói: “Làm bà xã của tôi đi, tôi sẽ đối tốt với em cả đời.”

    Đây đối với Phương Lâm Phàm là hấp dẫn trí mạng, cậu cự tuyệt không được, lắc đầu nghĩ muốn cự tuyệt, bỗng nhiên, môi Hồ Thiên Quảng bao trùm tiểu huyệt, đầu lưỡi ôn nhu liếm từng nếp uốn, thậm chí kéo ra liếm bên trong huyệt khẩu, giảm bớt đau đớn của Phương Lâm Phàm, thừa dịp lúc Phương Lâm Phàm bị khoái cảm chiếm giữ tâm thần, túm xuống cà vạt của cậu, thoải mái trói chặt hai tay cậu.

    Ôm Phương Lâm Phàm ngồi lên đùi mình, Hồ Thiên Quảng dùng hết sức khả năng của mình âu yếm điểm mẫn cảm toàn thân cậu.

    Tay bị trói ở phía sau, Phương Lâm Phàm không thể ôm lấy hắn, cũng không thể an ổn ngồi trên đùi hắn, Hồ Thiên Quảng lại cố ý không ôm cậu, cậu chỉ có thể dựa vào lòng ngực của hắn thở dốc, chịu đựng khoái cảm do bàn tay thô ráp ma sát từng tấc da thịt.

    “Ưm… A…”

    “Có làm bà xã của tôi không?” Hồ Thiên Quảng hỏi.

    Phương Lâm Phàm nâng mắt lên, mông ma sát háng của hắn, thần sắc do dự, cuối cùng hôn lên cằm Hồ Thiên Quảng, thanh âm nhỏ đến đáng thương nói: “A Quảng… Nếu anh nghĩ muốn chơi đùa thì không nên muốn nói với em là anh yêu em, em cũng có thể bảo trì quan hệ tình dục với anh, bởi vì em yêu anh, là thật yêu anh, đừng làm cho lòng em càng lún càng sâu, em sẽ điên mất.”

    Hồ Thiên Quảng ôm lấy mặt cậu, hôn thật sâu bờ môi của cậu, cởi tay cậu, “Ngu ngốc, không có gì phải sợ.”

    Tay đạt được tự do, Phương Lâm Phàm gắt gao ôm cổ hắn, giọng có vẻ run rẩy nói: “Em còn sợ hãi, anh là người duy nhất em chân chính yêu từ lúc phát hiện tính hướng của mình, A Quảng, nếu anh không thương em liền trực tiếp nói cho em biết, em sẽ thả anh đi, cho anh trở về cuộc sống bình thường.”

    Phương Lâm Phàm nói những lời này lòng cảm thấy đau cực kỳ, Hồ Thiên Quảng hừ mạnh một tiếng, “Thả tôi, em sẽ đi tìm nam nhân khác thao mông của em, đem cái động tôi đã dùng qua cho nam nhân khác đâm, đem lão Nhị tôi liếm qua cho nam nhân khác liếm, đem thân mình tôi đã sờ qua cho nam nhân khác sờ, đem biểu tình hỏng mắt tôi đã xem qua cho nam nhân khác xem, sau đó banh mông ra khóc cầu nam nhân khác thao chết em, lão tử mới có thể bị em bức điên đấy! Tinh anh nam nhân chết tiệt, lão tử mới là nam nhân của em!”

    Khóe miệng Phương Lâm Phàm cong lên thành một nụ cười, khóe miệng hơi hơi nhếch lên trông rất đẹp mắt, hai má ma sát hấp dẫn cằm hắn, tự tay cởi ra quần áo của mình “Ưm, A Quảng mới là nam nhân của em, đừng cho nam nhân khác có cơ hội nhìn đến bộ mặt dâm đãng của thân thể này, mời anh tận tình yêu nó.”

    Trong ngực nhiều điểm ứ ngân, núm vú vẫn sưng đỏ như cũ, mông mặc quần bò lại không mặc quần lót, toàn thân Phương Lâm Phàm đều có dấu vết mãnh liệt yêu thương của nam nhân, chiếu thẳng vào da thịt trắng nõn, dụ dỗ dục vọng độc chiếm, cùng với thú tính của nam nhân.

    “A Quảng, em đói bụng, chừng nào thì anh bón em?”

    Hồ Thiên Quảng nhìn miệng của cậu, lại xem phía dưới cậu, vô cùng vô cùng muốn trước tiên bón ăn no cái miệng nhỏ nhắn phía dưới luôn ăn không no của cậu, chính là sắp đến giữa trưa, hai người ngay cả điểm tâm cũng chưa ăn, nếu hiện tại lại làm, Phương Lâm Phàm sẽ không thể chịu được.

    “Rốt cuộc là mặt trên hay mặt dưới của em đói?”

    “Đều đói.” Tính khí đâm đâm vào bụng Hồ Thiên Quảng, có thể tưởng tượng được muốn bón thế nào.

    “Chỉ có thể làm một lần, biết không?” Hồ Thiên Quảng cảnh cáo nói.

    “Ưm.” Phương Lâm Phàm chủ động hôn lên hắn, núm vú trên ngực ma sát cơ ngực rắn chắc của Hồ Thiên Quảng, lớn mật vuốt ve tấm lưng rộng lớn của hắn, giống như một con mèo khêu gợi, híp mắt lại, ở trong lòng ngực nam nhân gãi gãi, làm cho nam nhân nổi lên thú tính ôm lấy mông cậu mãnh liệt thao lộng.

    Ôm chặt lưng Hồ Thiên Quảng, mặt Phương Lâm Phàm lộ ra nụ cười, cọ xát cổ Hồ Thiên Quảng, Hồ Thiên Quảng bị cậu trêu càng khó nhịn, hôn cái trán bóng loáng của cậu.

    Nam nhân ôn nhu lại thô lỗ này sau cùng cũng đã chân chính thuộc về cậu.

    ~~ Hoàn ~~
     
  2. nqdung

    nqdung Administrator

    Tham gia ngày:
    7/4/15
    Bài viết:
    4,427
    Đã được thích:
    44
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nam
    Tuyệt đối xâm chiếm Phiên ngoại 1

    Tâm tình Hồ Thiên Quảng vô cùng vui sướng, một chút cũng không so đo việc một người lúc công tác thì bình tĩnh ổn trọng nhưng không hề biết chuyện nhà như Phương Lâm Phàm đem quần áo chẳng phân biệt màu sắc nhét vào trong máy giặt, đương nhiên, mới vừa nhét vào liền bị Hồ Thiên Quảng lấy hết ra phân loại một lần nữa, bằng không quần áo thực sự sẽ bị giặt thành những màu sắc khó nói, không thể mặc được.

    Ấn trên ấn dưới, Hồ Thiên Quảng ôm lấy Phương Lâm Phàm từ phía sau, trên người Phương Lâm Phàm mặc áo lót màu tối của hắn, tuy rằng áo lót khá lớn, nhưng hai cái tiểu đầu vú này vểnh vểnh, Hồ Thiên Quảng muốn không chú ý cũng khó, nhịn không được cách áo lót vuốt ve hai đầu vú kia, ngửi hương vị bột giặt giống hắn trên người Phương Lâm Phàm, còn có hương vị sữa tắm giống nhau.

    Trước kia hắn không phát giác hương vị này có chỗ nào đặc biệt, nhưng khi ở trên người Phương Lâm Phàm lại đặc biệt thơm, dễ ngửi làm cho hắn ngạc nhiên.

    Phương Lâm Phàm mặc hắn ôm, khép nửa mắt hưởng thụ vòng ôm ấm áp rộng lớn, hô hấp sau cổ trêu chọc da thịt mẫn cảm, khiến cho cậu càng sát vào Hồ Thiên Quảng.

    Hồ Thiên Quảng ôn nhu hôn cổ cùng lỗ tai cậu, bàn tay thong thả cởi thắt lưng quần bò, chậm rãi rút thắt lưng ném lên đất, lưng quần quá rộng tụt xuống thắt lưng, thắt lưng gầy nhỏ lập tức hiện ra, quần bò tụt đến hông loáng thoáng có thể thấy quần lót màu đen.

    Lúc này, trên người Phương Lâm Phàm không còn một thứ nào thuộc về mình, áo lót của Hồ Thiên Quảng, quần bò của Hồ Thiên Quảng, dép lê của Hồ Thiên Quảng, đến ngay cả quần lót luôn bên người cũng đều là của Hồ Thiên Quảng, cho dù là người của cậu cũng chỉ thuộc về Hồ Thiên Quảng.

    Thò tay vào trong quần bò, bàn tay của Hồ Thiên Quảng ôm lấy bộ vị hở ra ngoài quần lót, vừa hôn Phương Lâm Phàm vừa nhẹ nhàng xoa nắn, Phương Lâm Phàm mẫn cảm thở ra vài tiếng thở dài dường như rên rỉ, xoay qua nhìn thấy vẻ mặt tươi cười của Hồ Thiên Quảng, Hồ Thiên Quảng lúc này không khách khí hôn lấy bờ môi của cậu.

    Nụ hôn này cũng không kịch liệt, tràn ngập ôn nhu trao đổi, truyền lại một loại hơi thở ngọt ngào của người yêu, cho nên động tác xoa nắn của Hồ Thiên Quảng cũng không trở nên kịch liệt, càng nhiều chính là yêu thương âu yếm, tình ái này ngược lại rất đơn thuần làm cho Phương Lâm Phàm càng dễ dàng động tình, hô hấp của Phương Lâm Phàm hơi hơi hỗn loạn, thấu kính phủ một tầng sương trắng, khóe mắt hồng hồng ướt át, khuôn mặt trắng nõn hiện lên một tia đỏ ửng.

    “Đừng đùa.” Hạ thân kích thích, cùng với hôn môi của Hồ Thiên Quảng đều biến thành khát vọng của thân thể, Phương Lâm Phàm nắm lấy cánh tay đang ôm trên lưng, nhắm mắt lại nhẫn nại vuốt ve thứ đang kích thích đùi cậu, đùi trong non mịn chịu không được mát xa của bàn tay thô ráp, cái tay kia chen vào đũng quần lót, thưởng thức âm nang của cậu, cảm giác hai viên cầu trướng to ép chặt vào nhau làm cho cậu nhẹ giọng rên rỉ, tính khí bị trói buộc bên trong quần lót sinh ra trướng đau rất nhỏ.

    “Lại để cho tôi đùa đùa đi.” Thân mình mẫn cảm của con mồi tự tiến vào lãnh địa của mình này có thể thỏa mãn cảm giác thành tựu của giống đực, Hồ Thiên Quảng như thế nào có thể bỏ qua cho cậu? Bàn tay tiếp tục xâm phạm nơi riêng tư của cậu.

    “Ưm…” Phương Lâm Phàm hơi ngửa mặt, trên khuôn mặt tuấn mỹ lộ ra thần sắc không biết là thống khổ hay là thống khoái, đôi môi khẽ cắn làm cho người khác tâm động, Hồ Thiên Quảng thở dồn dập, bàn tay ôm trên lưng tiến vào trong ngực, bàn tay dày ấm âu yếm mỗi một tấc da thịt, làn da vốn dĩ ấm áp chỉ bị hắn mò trong chốc lát đã trở nên nóng bỏng, núm vú ở dưới tay hắn dựng lên, một ngón tay đè lên núm vú bên kia, xoa nắn vân vê.

    “A…” Tay Phương Lâm Phàm nắm chặt lấy Hồ Thiên Quảng, Hồ Thiên Quảng nhân cơ hội liếm vành tai cậu, người trong lòng ngực bắt đầu run rẩy, hơi hé miệng khó nhịn, sương mù trên thấu kính càng ngày càng đậm, khóe mắt hồng hồng kia càng trở nên ướt át.

    Kéo quần bò xuống, Hồ Thiên Quảng túm luôn quần lót, tính khí kia rốt cục thoát khỏi trói buộc, Hồ Thiên Quảng cầm tính khí, cười hì hì nói với Phương Lâm Phàm: “Kỳ thật của em cũng không nhỏ đâu, nhưng còn kém tôi xa nha!”

    Ngay lập tức cả vành tai của Phương Lâm Phàm càng đỏ, mím chặt môi không hé răng, đồng thời tính khí trong tay Hồ Thiên Quảng cũng càng cứng hơn.

    “Từ trong ra ngoài của em đều là của tôi, cư nhiên còn thẹn thùng, cẩn thận tôi cưỡng gian em.” Thấy mặt cậu đỏ, Hồ Thiên Quảng mắt đầy ý xấu đùa giỡn cậu.

    Phương Lâm Phàm xoay mặt lại, nhẹ nhàng hôn lên bờ môi của hắn một chút, động tác này đại biểu ngầm đồng ý.

    “Chết tiệt! Tôi thực sẽ đùa đến phá hỏng em!” Hồ Thiên Quảng kéo ngực, đặt Phương Lâm Phàm lên máy giặt hôn lưng cậu, hôn ngân đỏ sẫm trải dọc đến rãnh mông, nhiều điểm thủy quang in đầy phía sau lưng cùng sau eo.

    Bắt lấy cái mông tuyết trắng, Hồ Thiên Quảng cắn một ngụm vào một bên mông, đau đớn rất nhỏ cùng tê dại làm cho Phương Lâm Phàm không tự chủ được nâng mông lên, Hồ Thiên Quảng cắn rất mạnh, dấu răng rõ ràng dừng ở trên cái mông cong vểnh, tiểu huyệt giữa kẽ mông co rút vào phía trong, biểu hiện chủ nhân đã nhẫn nại không được.

    “A Quảng ôm em…” Vẫn bị đùa bỡn làm Phương Lâm Phàm nhịn không được, vặn vẹo thắt lưng dụ dỗ Hồ Thiên Quảng, tiếng nói khàn khàn lộ ra nồng đậm tình dục.

    Hồ Thiên Quảng chỉ mặc một cái quần lót gắt gao nắm lấy eo Phương Lâm Phàm, dùng tay ma sát rãnh mông qua quần lót, vừa ma sát vừa cởi quần bò của cậu, hai chân thon dài trắng nõn hơi hơi tách ra, Phương Lâm Phàm thở dốc vặn vẹo mông phối hợp ma sát của Hồ Thiên Quảng, Hồ Thiên Quảng nóng vội lấy ra côn thịt, nắm quy đầu, từng chút từng chút ma sát rãnh mông, để cho chất nhầy của mình bôi lên rãnh mông, làm ướt tiểu huyệt.

    Tiểu huyệt đã có thói quen tiến vào rất nhanh trở nên ướt mềm, Phương Lâm Phàm ghé lên máy giặt cúi đầu rên rỉ, tính khí đã sớm ướt đẫm, tiểu huyệt lại dâm đãng co rút lại, tựa hồ muốn nuốt hết chất nhầy quy đầu dùng để bôi trơn tiểu huyệt, “A Quảng, tiến vào…”

    Phương Lâm Phàm cầu xin, Hồ Thiên Quảng nhẹ nhẹ đâm vào, Phương Lâm Phàm banh thẳng thắt lưng, thở hào hển chờ đợi côn thịt thật lớn nhồi vào mình.

    “Giám đốc, tôi xem không thấy mặt của em.” Hồ Thiên Quảng xoay mặt cậu qua, hôn lên môi cậu, lớp râu thô ngạnh của nam nhân đâm đau cậu, nhưng cậu chỉ cảm thấy bị đâm đến thoải mái, cả người tê dại nâng mặt lên, để cho Hồ Thiên Quảng hôn cằm cùng cổ cậu, Hồ Thiên Quảng liếm một chút quả khế đang chuyển động của cậu, hôn cọ lên sau tai cậu.

    Muốn nhìn tất cả bộ dáng động tình của Phương Lâm Phàm, Hồ Thiên Quảng lật cậu qua.

    Sắc mặt Phương Lâm Phàm đỏ ửng, hai tay dựa vào máy giặt thở dốc, hai mắt phiếm ra lệ quang dưới thấu kính nhìn thẳng vào Hồ Thiên Quảng cũng đang thở dốc, tay chậm rãi cầm côn thịt cứng rắn thật lớn ở giữa háng của Hồ Thiên Quảng, khó kìm lòng nổi, dùng tính khí cương cứng của mình chạm vào côn thịt tím đỏ này, đem chất lỏng trong suốt giống như nước miếng của mình bôi lên trên cơ thể người này.

    Nháy mắt, Hồ Thiên Quảng bị cậu tháo kíp nổ bản tính thô lỗ dã man, túm lấy tóc trên đầu cậu, bắt buộc cậu nâng mặt lên, hung ác hỏi: “Không phải em muốn chết chứ?”

    “Ừ.” Phương Lâm Phàm ánh mắt mê ly, đôi môi màu đỏ khẽ mở phun ra một chữ cũng đủ làm cho Hồ Thiên Quảng hoàn toàn yêu thương cậu.

    Hồ Thiên Quảng lập tức ôm lấy cậu để lên máy giặt, “Em muốn chết cũng phải nhìn lão tử có bỏ được hay không.”

    Khóe miệng Phương Lâm Phàm hiện ra một nụ cười, vui sướng nhợt nhạt kích động trái tim Hồ Thiên Quảng, “A Quảng, anh yêu em không?”

    “Yêu, yêu em yêu đến nỗi không thấy em thì cả ngày nghĩ đến em, nhìn thấy em muốn thao chết em lại luyến tiếc, nếu là trước kia đánh chết lão tử cũng không tin mình sẽ yêu một người đàn ông!” Hồ Thiên Quảng nắm cằm cậu, trừng mắt trả lời cậu, lập tức hung ác hôn lên, ra lệnh: “Kéo áo lên, lão tử muốn đùa núm vú của em.”

    Phương Lâm Phàm nhẹ nhàng kéo áo lót, áo lót màu tối kéo đến phía trên núm vú, không biết là do chấn động của máy giặt, hay là bởi vì hưng phấn, ngực Phương Lâm Phàm rất nhanh đã run rẩy, núm vú dưới ánh mắt không kiêng nể gì của Hồ Thiên Quảng lặng lẽ biến ngạnh, màu cũng thâm hơn.

    Phương Lâm Phàm cụp mắt, không dám nhìn ánh mắt nóng bỏng trắng trợn của Hồ Thiên Quảng, bị ánh mắt như vậy nhìn chăm chú, hẳn là phải cảm thấy hưng phấn mới đúng, nhưng cậu trừ bỏ ngại ngùng chính là càng ngày càng hưng phấn, hưng phấn đến mức ngay cả tính khí đều bắt đầu chảy ra dâm dịch dính dính, theo bản năng co chặt mông lại ngăn cản tiểu huyệt đồng thời dục vọng muốn được thao càng ngày càng lớn.

    Hai đầu ngón tay kẹp lấy núm vú, ngón tay thô ráp đầy vết chai nghiền xoa xoa đầu vú mẫn cảm, “Ưm a…” Phương Lâm Phàm khép hờ ánh mắt, tay Hồ Thiên Quảng dính một chút nước miếng của mình, cảm giác ướt át của nước làm cho Phương Lâm Phàm càng có cảm giác, không thể xem nhẹ cảm giác ẩm ướt của núm vú, “A… A Quảng… Xoa mạnh một chút… A…”

    Giây tiếp theo, Hồ Thiên Quảng hơi chút tăng thêm lực đạo véo lên đầu vú, Phương Lâm Phàm thấp giọng thét chói tai, biểu tình trên mặt cơ hồ thất thần, cắn chặt môi lại buông ra, tính khí dưới hạ thân nhỏ dâm dịch như nước mắt, trên máy giặt bị bỏ quên, Hồ Thiên Quảng đứng giữa hai chân mở rộng của cậu, quy đầu đâm vào tính khí cùng âm nang của cậu, Phương Lâm Phàm kìm lòng không được di chuyển về phía trước một ít, dùng hai tay chống đỡ thân mình, sau đó nâng mông lên, mời gọi Hồ Thiên Quảng đâm vào cậu.

    Hồ Thiên Quảng đùa núm vú của cậu, thưởng thức biểu tình khó nhịn của cậu, rõ ràng là một người đàn ông, khi không chiếm được thỏa mãn lại toát ra vẻ mặt yếu ớt, thật sâu câu dẫn xúc động muốn xâm phạm cậu của người đồng tính.

    “A Quảng…” Phương Lâm Phàm gọi hắn, “Cắm vào đi.”

    Hồ Thiên Quảng chẳng những không đâm vào, ngược lại véo thật mạnh vào núm vú non mềm của cậu, khoái cảm mãnh liệt làm cho gương mặt tuấn mỹ kia ngẩng mạnh lên, khóe mắt đỏ bừng cơ hồ nhỏ nước mắt, Hồ Thiên Quảng tiến đến miệng của cậu liếm liếm, “Tôi còn đùa em chưa đủ.”

    “Ưm…” Phương Lâm Phàm phát ra tiếng rên rỉ như nức nở lại như sung sướng, côn thịt thẳng tắp mài nhẵn huyệt khẩu, quy đầu vừa cứng vừa lớn trêu đùa chen vào một chút lại nhanh chóng rời đi, mỗi lần đều làm cho Phương Lâm Phàm ăn không được.

    Phương Lâm Phàm bị Hồ Thiên Quảng làm cho thở hồng hộc, lo lắng thúc giục, mỗi lần được đáp lại đều là những cái đâm sâu làm cho cậu sắp hỏng mất.

    Cắn một ngụm vào đầu vai Hồ Thiên Quảng, Phương Lâm Phàm cắn rất mạnh, bất mãn với trêu đùa của Hồ Thiên Quảng, khàn khàn yêu cầu: “Cho em.”

    “Nói em yêu tôi liền cho em.” Yêu cầu của Hồ Thiên Quảng kỳ thật rất đơn giản, chính là muốn làm cho cậu cam tâm tình nguyện đi theo hắn, không có cái gọi là người thứ ba, cùng hắn ổn định cuộc sống, ban ngày hai người cùng đi làm, buổi tối cùng nhau tắm rửa ngủ nghỉ, trong mắt trong lòng đều chỉ có hắn.

    “Em yêu anh… Aha…” Lời còn chưa dứt, bộ vị giống đực cường tráng của nam nhân lấy tốc độ cực độ thong thả tiến vào tiểu huyệt của Phương Lâm Phàm.

    “Tiếp tục nói em yêu tôi.” Hồ Thiên Quảng ra lệnh, chỉ cần Phương Lâm Phàm không nói, hắn liền dừng tiến vào.

    “Em yêu anh… Em yêu anh…” Nơi duy nhất có thể cho đồng tính tiến vào bị mạnh mẽ mở ra từng chút từng chút, tách ra tràng thịt, Phương Lâm Phàm kích động đến phát run, thân thể bị nam nhân đẩy về phía sau, chống vào máy giặt nhìn khuôn mặt tục tằng của nam nhân đang không ngừng xâm phạm cậu.

    Nam nhân anh tuấn dùng phương pháp trực tiếp nhất làm cho cậu thấy rõ người xâm phạm cậu là ai, cho đến khi nhồi hết vào cậu, vẫn không nhúc nhích hỏi: “Thích tôi thao em không?”

    “Thích…” Phương Lâm Phàm gật đầu.

    “Tôi cũng thích thao em.” Hồ Thiên Quảng rút côn thịt ra, ngay lập tức lại cắm mạnh vào, côn thịt xâm nhập càng sâu, dường như muốn xâm nhập luôn cả linh hồn của Phương Lâm Phàm.

    Hắn cũng không biết đồng tính luyến ái trong lúc đó trao đổi như thế nào, có phải cũng dùng xưng hô ông xã bà xã gọi đối phương không, dùng phương thức của mình yêu Phương Lâm Phàm, thô lỗ thao Phương Lâm Phàm, tay lại ôn nhu âu yếm khuôn mặt Phương Lâm Phàm, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt tuấn mỹ, trêu chọc sống mũi mềm mại, dùng ngón tay lau đi nước mắt sắp chảy xuống từ khóe mắt.

    “A…” Phương Lâm Phàm bị động tác cuồng mãnh của hắn làm cho phát run, hai tay cơ hồ chống không được thân mình.

    Buồng vệ sinh có hơn ba mươi mét nhỏ thế nào không nghĩ cũng biết, máy giặt chỉ có thể để sát vách tường, tay Phương Lâm Phàm mềm nhũn, dựa vào vách tường, hai tay Hồ Thiên Quảng chống tại hai sườn cậu, háng càng ra sức đong đưa trước sau, mười phần cưỡng bức yêu cầu: “Lại gọi cho tôi nghe, tôi thích nghe tiếng kêu trên giường khi bị tôi thao của em.”

    Tiểu huyệt vì những lời này mà càng trở nên không biết thẹn, co rút vách tường nghênh đón, mị hoặc nam nhân dùng thịt heo lớn tráng kiện va chạm tiểu huyệt, gân xanh nổi lên ma sát vách tường, khoái cảm đáng sợ làm cho tiếng rên rỉ của Phương Lâm Phàm dần lớn hơn, không có nửa điểm thẹn thùng ôm chặt thắt lưng rắn chắc của nam nhân, tính khí khoái hoạt chảy ra chất lỏng.

    Không biết là ai không cẩn thận đụng tới nút khởi động, hai người đang đắm chìm trong tình ái bị chấn động mãnh liệt của máy giặt làm bừng tỉnh một ít, Phương Lâm Phàm vì khẩn trương, nội bích co chặt lại, thích làm Hồ Thiên Quảng kéo ra một chút lại dùng sức tống vào tiểu huyệt, máy giặt chấn động truyền đến một loại cảm giác kỳ dị, trong tiểu huyệt ẩm ướt mềm mại kia đều có thể cảm giác được cỗ chấn động kia, làm cho khoái cảm của hai người gia tăng mãnh liệt.

    Phương Lâm Phàm luống cuống tay chân muốn ấn nút dừng lại bị Hồ Thiên Quảng giữ tay, cuồng dã đâm chọc tiểu huyệt chẳng những chặt lại hơn nữa còn chấn động, tiến đến bên tai Phương Lâm Phàm cố ý nói: “Giám đốc, em khó chịu sao? Có chấn động a, chẳng lẽ không thích như khi em dùng mát xa lớn tự an ủi sao?”

    Phương Lâm Phàm đỏ mặt, Hồ Thiên Quảng hung hăng đụng một chút vào điểm mẫn cảm, cậu lập tức không khống chế được thét chói tai, “A —— đừng —— em không quen!”

    Hồ Thiên Quảng nghe xong tốc độ đâm chọc chậm lại, “Vậy từ từ quen.”

    Nói xong lại thong thả thúc vào tiểu huyệt, mỗi một lần đều ôn nhu va chạm vào điểm mẫn cảm, làm cho Phương Lâm Phàm sớm thích ứng với sự chấn động dưới mông.

    Từng đợt chấn động kỳ thật không nhanh như mát xa lớn, nhưng Phương Lâm Phàm rõ ràng cảm nhận được hoạt động rút ra cắm vào trong tiểu huyệt của côn thịt, một cảm giác ngọt ngào của người được yêu chảy vào trong lòng, cậu ôm cổ Hồ Thiên Quảng, không hề chớp mắt nhìn chằm chằm vào mắt Hồ Thiên Quảng, “A Quảng, hôn em một chút sẽ để cho anh thao em.”

    “Hẳn là em hôn tôi một chút tôi sẽ giữ em!” Hồ Thiên Quảng không cho cậu chiếm một chút tiện nghi, côn thịt cố ý ngoáy loạn, quy đầu ma sát điểm mẫn cảm, quả nhiên người trong lồng ngực lãng kêu một tiếng, Hồ Thiên Quảng nhân cơ hội hôn cậu, đem tiếng kêu dâm đãng của cậu nuốt sạch vào nụ hôn, làm cho cậu kêu không ra tiếng, nghênh đón va chạm dã man của hắn, chảy lệ cào rách tấm lưng rộng lớn, co rút cao trào bắn tinh.

    Tinh dịch nhũ bạch bắn đầy bụng Hồ Thiên Quảng, Hồ Thiên Quảng giữ hai tay Phương Lâm Phàm làm cho cậu không thể lộn xộn, côn thịt vừa cứng lại vừa thô thao nhanh mạnh vào tiểu huyệt đang run rẩy qua huyệt khẩu, hạ thấp người ngậm vào một bên núm vú, hút mạnh vào.

    “A —— không ——” Phương Lâm Phàm run rẩy càng ngày càng mạnh, đỉnh tính khí còn dính tinh dịch run rẩy ngẩng đầu, nhưng cậu không thể động đậy, hai đùi muốn giãy giụa lại một lần nữa ôm lấy thắt lưng đang đong đưa điên cuồng của đối phương.

    “Giám đốc, hiện tại em chính là bà xã của tôi, không kiên nhẫn thao như vậy là không được.” Hồ Thiên Quảng liếm một chút núm vú bị hắn mút đến sưng lên, cười tủm tỉm nói.

    Hồ Thiên Quảng từng làm ở công trường, đã làm công nhân khuân vác nên khí lực cường tráng, Phương Lâm Phàm suốt ngày đi xe, ngồi trong phòng điều hòa ở công ty, thân thể chỉ dùng đầu óc không cần thể lực mà kiếm tiền, kết cục tự nhiên đều là bị thao đến cao trào hết lần này đến lần khác, thét chói tai đạt cao trào, hoàn toàn thua dưới thân Hồ Thiên Quảng, cho đến lần sắp bắn tinh thứ hai, Hồ Thiên Quảng cũng sắp bắn tinh đè ép thân thể cậu, đặc biệt động tình hôn lần lượt khắp mặt cậu, gặm cắn cổ cùng ngực cậu.

    Ngân cũ chưa đi, ngân mới đã đến, Phương Lâm Phàm ôm lấy đầu Hồ Thiên Quảng, sụp đổ nói: “Không được… Anh bắn tinh nhanh lên… A… Đừng đâm nữa!”

    Chính là Hồ Thiên Quảng hoàn toàn không để ý đến thân hình mẫn cảm không chịu nổi eo bị mút vào bị gặm cắn như thế, cầm lấy hai đùi cậu gác lên vai, bàn tay banh ra hai cánh mông sớm bị đâm đến đỏ bừng, thở dốc thao tiểu huyệt còn không biết thẹn hơn chủ nhân, “Tinh anh nam nhân chết tiệt… Giám đốc… Phương Lâm Phàm… Lâm Phàm… Bà xã!”

    Từ lúc ban đầu là xưng hô miệt thị mang theo xem thường, đến vô cùng thân mật là “Lâm Phàm”, lại đến xưng hô Hồ Thiên Quảng cũng không dễ dàng gọi, xưng hô chỉ dùng để gọi bạn đời là “bà xã”, cảm giác thỏa mãn cả thể xác và tinh thần này càng thêm mãnh liệt, tràn ngập toàn thân Phương Lâm Phàm, Hồ Thiên Quảng tháo kính mắt của cậu, hôn lên khóe mắt đỏ au, cùng với đuôi lông mày.

    “Anh yêu em…” Nam nhân dùng lời yêu tràn đầy tình cảm nhẹ nhàng thổi vào lỗ tai, cùng đem tình yêu nồng đậm hóa thành va chạm mãnh liệt nhất, chà đạp tiểu huyệt sưng đỏ không chịu nổi, làm cho Phương Lâm Phàm không nói nổi một lời, chỉ có thể lên tiếng kêu dâm đãng, hai đùi bủn rủn ra sức ôm lấy thắt lưng càng động càng nhanh của nam nhân.

    Cơ hồ sắp thao chết cậu, Hồ Thiên Quảng liều mạng chen vào chỗ sâu trong nội bích, xâm chiếm thân hình không hề che giấu nhục dục của Phương Lâm Phàm, dịch ruột non dính đầy côn thịt, Hồ Thiên Quảng mê luyến hôn đi nước bọt trên khóe miệng Phương Lâm Phàm, Phương Lâm Phàm gắt gao bóp chặt tay hắn, vẫn như cũ không chịu nổi khoái cảm còn mạnh mẽ hơn thủy triều.

    “Ưm a a…” Trên mặt tràn đầy thống khổ ngọt ngào, cậu ngửa mặt lên, lộ ra cần cổ bị Hồ Thiên Quảng xâm phạm không chút khách khí.

    “Muốn ông xã bắn cho cưng không?” Hồ Thiên Quảng hỏi, ngón tay vuốt ve đôi môi màu đỏ đầy nhục dục.

    “Muốn! Muốn!” Phương Lâm Phàm khóc trả lời, háng Hồ Thiên Quảng dính sát vào mông cậu, côn thịt đâm thật mạnh vào nội bích yếu ớt.

    Quá sâu… Sâu đến đáng sợ!

    Mặc kệ là người của cậu, hay là trái tim của cậu đều bị nam nhân này triệt để xâm phạm, không một tia dư thừa, mà hôn môi cùng vuốt ve ôn nhu của nam nhân đã kéo cậu vào vực sâu tình dục không thể vãn hồi, yêu thương thô bạo tiểu huyệt nhỏ xinh của cậu, cuối cùng rốt cuộc cắm xuống, tinh dịch nồng đậm nóng bỏng phun đầy nội bích mẫn cảm, tình cảm nồng cháy kia làm cho cậu cảm thấy tinh dịch đang phun vào nội bích kia nóng đến mức sắp hòa tan cậu, thân thể bắt đầu run rẩy, tiểu huyệt co rút hút lấy côn thịt đang không ngừng phun tinh dịch, tính khí cương cứng lại một lần nữa đem tinh dịch bắn lên bụng nam nhân cậu yêu nhất.

    Nghe tiếng thét chói tai vụn vỡ của Phương Lâm Phàm khi cao trào, Hồ Thiên Quảng hôn lên cậu thật sâu, côn thịt hưởng thụ huyệt khẩu mấp máy kịch liệt khi cao trào của cậu, cùng tư vị tuyệt vời của tiểu huyệt chứa đầy tinh dịch của mình.

    Phương Lâm Phàm không còn sức lực ôm lấy Hồ Thiên Quảng, tay nắm lấy tay hắn, hơi hơi ngẩng đầu cùng hắn hôn môi, hôn mặt hắn, nhấm nháp mùi vị mồ hôi trên mặt hắn.

    Hồ Thiên Quảng dùng tư thế này ôm lấy cậu, đi từng bước một về phía cửa phòng đang mở.

    Tắt đi nút khởi động đã bị người nào đó trộm ấn ở máy giặt, hôm nay chính thức vứt đi.
     
  3. nqdung

    nqdung Administrator

    Tham gia ngày:
    7/4/15
    Bài viết:
    4,427
    Đã được thích:
    44
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nam
    Tuyệt đối xâm chiếm Phiên ngoại 2

    Lúc nghỉ trưa, Hồ Thiên Quảng nhận được điện thoại của giám đốc, lấy tốc độ nhanh như gió lao về phía phòng của giám đốc.

    Phương Lâm Phàm xoay xoay bút máy, nhẹ nhàng gõ xuống bàn làm việc, hai mắt dưới thấu kính nhìn chằm chằm mặt bàn thủy tinh trong suốt, chờ Hồ Thiên Quảng đẩy cánh cửa khép hờ ra, cậu mới ngẩng đầu, biểu tình bình tĩnh giống như bình thường, nhưng đứng bên cạnh cậu lại là Dương trợ lý.

    Lúc hai người một mình gặp nhau, Dương trợ lý cũng đến đây?

    Trong lòng Hồ Thiên Quảng thấy kỳ quái, giống như bình thường khách khí cười với Dương trợ lý, Dương trợ lý cũng đáp lại hắn một nụ cười lễ phép.

    Lúc này, đôi mắt lạnh lùng của Phương Lâm Phàm hiện lên một tia tức giận, nhưng cậu che giấu tốt lắm, nhưng động tác đẩy kính mắt lại tiết lộ tâm tư của cậu.

    “Dương trợ lý, cậu ra ngoài trước đi.”

    “Vậy làm phiền giám đốc xem xong tài liệu sớm một chút, hai giờ tôi lại đến.” Dương trợ lý buông tài liệu, mỉm cười nói, chỉ chốc lát sau đã biến mất khỏi ánh mắt của hai người, thuận tiện đóng cửa lại.

    Để tài liệu sang một bên, Phương Lâm Phàm đưa ra một danh sách có vẻ bình thường, đổ xuống trước mặt Hồ Thiên Quảng, âm thanh lạnh lùng nói: “Anh nhìn danh sách này trước.”

    Cái gì danh sách?

    Hồ Thiên Quảng khó hiểu cầm bản danh sách kia lên, chỉ nhìn lướt qua, liền giật mình kinh ngạc.

    Đây là danh sách báo cáo, ngày nào tháng nào, hắn cùng Phương Lâm Phàm làm tình ngoài trời, lại ngày nào tháng nào, Phương Lâm Phàm bị hắn buộc phải đi xe công cộng, sau đó bị quấy rầy.

    Cái này cũng không tính gì, chân chính là duy nhất một lần ở tàu điện, Hồ Thiên Quảng ỷ vào là tuyến xe cuối, ít người, lại đều là người xa lạ, không sợ gặp phải người quen, làm tình tại chỗ với Phương Lâm Phàm.

    “Phí tổn thất tinh thần là giá hữu nghị, đều viết trên đó.” Mặt Phương Lâm Phàm không chút thay đổi mà nói.

    Hồ Thiên Quảng đảo mắt xuống, bị nhiều số 0 như thế làm hoa mắt, nhảy lên đập mạnh bàn làm việc quát: “Cái này gọi là giá hữu nghị hả?”

    Phương Lâm Phàm không hề bị khí thế của hắn dọa, dừng lại động tác xoay bút máy, cặp mắt nhìn không ra cảm xúc nhìn Hồ Thiên Quảng đang giận dữ, lạnh lùng nói: “Đây đã là giảm giá rồi.”

    Hồ Thiên Quảng cơ hồ hộc máu, nếu 100 vạn nhân dân tệ là đã giảm giá, hắn đi nhảy lầu cũng không có nhiều tiền như vậy.

    “100 nhân dân tệ!” Nói xong, lấy ra một tờ 100 tệ đầy nếp nhăn từ trong túi.

    “Cái kia của anh chỉ trị giá 100 tệ thôi sao?”

    Những lời này làm cho động tác hào khí muốn đem tờ tiền đỏ thẫm kia đập lên bàn cứng ngắc lại, đập xuống sẽ thừa nhận mình là một sex doll, nhưng lại là một sex doll chỉ trị giá 100 tệ, nếu không đập xuống, mình sẽ không nuốt được cục nghẹn này.

    Ở trên tàu điện chơi đùa quả thật là mình không đúng, chính là thói quen chủ nghĩa đại nam nhân làm Hồ Thiên Quảng không thể để mất mặt, hung hăng đút tiền vào trong túi, nghiến răng nghiến lợi mắng: “Mặc kệ cậu là cái kẻ có tiền! Lão tử không bán!”

    Lại lấy tờ danh sách kia nhét vào trong túi, cậy mạnh nói: “Không phải là 100 vạn nhân dân tệ sao! Lão tử sẽ đưa!”

    Vừa nói xong, Hồ Thiên Quảng lao ra văn phòng, vừa rời văn phòng, hắn vội vàng lấy tờ danh sách kia ra, ánh mắt như phun hỏa trừng mắt nhìn một hàng chữ phía dưới số tiền 100 vạn nhân dân tệ: bán hay không bán?

    Ra là thế! Người này muốn hẹn hò với hắn cứ việc nói thẳng, cư nhiên muốn dùng tiền mua hắn, mẹ kiếp! Làm cho người ta khó chịu!

    Mà người trong văn phòng cầm di động, ấn dãy số quen thuộc, đầu bên kia truyền đến tiếng gầm rú như sét đánh: “Nói lại lần nữa xem, lão tử không bán!”

    “100 vạn nhân dân tệ, anh mua tôi.”

    Đối phương bỗng trầm mặc, trầm mặc đến mức làm cho đầu ngón tay Phương Lâm Phàm phát run, lúc nghĩ mình cũng sẽ rơi vào vùng trầm mặc kia, đối phương rốt cuộc nói một câu: “Mua, nhưng tiền trả theo kỳ, một năm 1 vạn nhân dân tệ, 100 vạn nhân dân tệ chính là một trăm năm, cậu chờ được không?”

    Khóe miệng Phương Lâm Phàm xuất hiện một nụ cười như có như không, “Em chờ anh.”

    Hồ Thiên Quảng tắt máy, bên tai vẫn như cũ quanh quẩn đoạn đối thoại vừa rồi.

    “… 100 vạn nhân dân tệ chính là một trăm năm, cậu chờ được không?”

    “Em chờ anh.”

    Phương Lâm Phàm giảo hoạt, nói chi đến một trăm năm, một khắc hắn cũng không chờ được.

    Yêu – kì thật là một loại giam cầm tàn nhẫn, đem đối phương nhốt vào khu vực của mình, ngay cả hô hấp đều bị xâm phạm, giám đốc lạnh lùng cao cao tại thượng kia lại cam tâm tình nguyện bị hắn giam cầm, mà chính hắn cũng bị giam cầm bên trong tình yêu của cậu.

    ~~ Toàn văn hoàn~~

    Tung bông tung lá mừng một bộ tiếp tục hoàn nào.

    Ta vui quớ, ta hạnh phúc quớ.

    Kakakaka.
     

Chia sẻ trang này