Uyển Vân - Hoa Tuyết Tử [ 50 Chương ]

Thảo luận trong 'Xuyên Không' bắt đầu bởi Soái Ca, 25/10/16.

  1. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 42 : Giang Thiên Hành.

    “Hiên Viên Vũ, ngươi còn giấu ta chuyện gì nữa sao ??? ” Uyển Vân nhìn Hiên Viên Vũ, nghiêm túc hỏi.

    ‘ Hiên Viên Vũ, tốt nhất ngươi nên biết điều, nói hết một lần, nếu ngươi còn dám giấu ta, ta không dám đảm bảo, ta sẽ ‘ hành hạ ’ ngươi ra sao đâu ??? ’.

    “ Ân, hết rồi. ta có thể đảm bảo ” Hiên Viên Vũ gật đầu khẳng định lại lần nữa.

    Bên dưới bọn thuộc hạ nhìn thấy chủ tử nhà mình như thế, không khỏi một trận ngạc nhiên. Bọn họ đi theo Hiên Viên Vũ bao nhiêu năm nay, chưa bao giờ thấy y đối với nữ nhân nào ôn nhu nhu thế, chứ đừng nói là làm nũng, ‘ xem ra vị phu nhân này chính là một ngoại lệ duy nhất a ’. Mấy người trong đầu đều cùng lúc xuất hiện một ý nghĩ như thế.

    “ Ân, xem như ngươi biết điều ” Uyển Vân hài lòng cười vui vẻ.

    “ Bất quá, bọn họ thân thủ cũng không sai, so với mấy hộ pháp của Huyền cung, tuyệt không thua kém ” sau đó xoay người đánh giá mấy hắc y bên dưới.

    Mấy hắc y nghe xong lời nàng, không khỏi khó hiểu, ‘ vị phu nhân này thì có quan hệ gì đến Huyền cung cơ chứ ???’.

    “ Phu nhân là Huyền cung cung chủ ” nhận thấy nét nghi hoặc trên mặt thuộc hạ mình, Hiên Viên Vũ lên tiếng vì họ giải đáp.

    Mấy hắc y nghe xong lời này, không khỏi ngẩng đầu nhìn Uyển Vân. ‘ Nữ tử này chính là Huyền cung cung chủ trong truyền thuyết sao ??? Thật là khó tin mà, bất quá nếu vương gia đã nói thế, thì họ tin vậy ’.

    “ Khi nào thì huynh bắt đầu trở thành Dạ Ảnh Lâu, Lâu chủ ??? ” Uyển Vân nhìn Hiên Viên Vũ tò mò hỏi, nam nhân này có thể dưới mắt người trong thiên hạ, thành lập nên Dạ Ảnh lâu hùng mạnh như vậy, quả thật là khiến nàng cảm thấy ngạc nhiên mà.

    “ Năm năm trước ta đã bắt đầu gây dựng Dạ Ảnh Lâu. Năm năm nay, nhờ sự giúp đỡ của thuộc hạ thân tín, ta mới có thể phát triển Dạ Ảnh Lâu có ngày hôm nay ” Hiên Viên Vũ nói đến đây không khỏi nhìn về mấy hắc y bên dưới, y sẽ không quên, chính những người này đã giúp y xây dựng nên thế lực hùng mạnh như vậy, và cũng chính những người này đã nhiều lần cứu mạng của y, vì y vào sinh ra tử.

    ‘ Chỉ cần các người vĩnh viễn không phản bội ta, thì ta vẫn có thể như cũ, trọng dụng các ngươi, để các ngươi hưởng vinh hoa phú quý, đảm bảo cho người nhà các ngươi an nhà suốt đời ’.

    Nhận thấy ánh mắt của Hiên Viên Vũ, mấy hắc y đều ngẩng đầu nhìn thẳng vào y, trong lòng họ vương gia chính là thần của họ, là người mà họ tin tưởng tôn trọng nhất, vì người này, họ có thể bất chấp tất cả thậm chí hy sinh tính mạng của mình cũng không hối tiếc.

    Nhận thấy được ánh mắt của chủ tớ bọn họ, Uyển Vân không khỏi mỉm cười. ‘ Có thể có được tình cảm như thế, ăn ý như thế, điều này chứng tỏ giữa họ nhất định đã trải qua sinh tử cùng nhau, giữa bọn họ hiện giờ đã hình thành nên một sự hiểu ý, cùng tin tưởng, mà người ngoài không thể nào hiểu được ’.

    Nghĩ đến đây, Uyển Vân không khỏi vì Hiên Viên Vũ vui mừng, có được thuộc hạ trung tâm như thế, Hiên Viên Vũ quả thật rất tài giỏi, cũng rất bản lĩnh, và cũng rất may mắn a.

    “ Gần đây trong giang hồ có chuyện gì sao ??? ” Hiên Viên Vũ ôm lấy Uyển vân nhẹ giọng hỏi.

    “ Bẩm Lâu chủ, một tháng sau sẽ diễn ra Đại hội võ lâm, nghe nói lần này không chỉ có người của chính đạo tham gia, mà ngay cả người của ma giáo cũng được mời ” một hắc y cung kính đứng ra bẩm báo.

    “ Ân. Còn gì nữa sao ??? ” Hiên Viên Vũ gật đầu tiếp nhận, hỏi tiếp.

    “ Gần đây trên giang hồ xuất hiện một nam tử rất kỳ lạ, người này dù chỉ mới hơn hai mươi, nhưng mà cả đầu tóc đều bạc trắng, chẳng khác nào người đã ngoài tám mươi. Người này võ công cao cường, xuất thần nhập hóa, nhưng hành sự lại rất cổ quái, lúc chính, lúc tà, nhưng bất luận là ma giáo hay chính đạo, y đều không giúp, tạm thời vẫn chưa điều tra được y là ai ” một hắc y khác đem sự tình mà mình điều tra ra bẩm báo.

    “ Là đại ca ” hắn vừa dứt lời, Uyển Vân đã giật mình kinh hô.

    “ Nàng nói, người đó chính là đại ca của nàng sao ??? ” Hiên Viên Vũ lúc này nhớ đến Uyển vân trước đây quả thật từng nhắc đến người này.

    “ Ân. Đại ca chấp nhận lần nữa bước chân vào giang hồ, điều này xem ra huynh ấy đã buông bỏ xuống được quá khứ rồi, thật tốt quá ” Uyển Vân nghĩ vậy, không khỏi vui vẻ mỉm cười.

    “ Phu nhân, bên cạnh công tử ấy còn đi theo một vị cô nương. Hơn nữa vị công tử ấy dường như rất quan tâm đến cô nương ấy. Lần trước cô nương này bị giang hồ Song Ưng bắt đi, vị công tử này vì cứu cô nương ấy, đã trực tiếp ra tay lấy mạng của Song Ưng, vì vậy đã đắc tội với Giang Nam Ngũ Quái ” một hắc y khác đứng ra bổ sung thêm tin tức.

    Giang hồ Song Ưng vốn là hai trong số Giang Nam Ngũ Quái, mà ở Giang Nam, quả thật những người này cũng có thế lực nhất định, không thể xem thường. Cho nên cũng rất ít ai trên đất Gian Nam mà sám đắc tội với họ.

    “ Vân nhi, đại ca nàng rốt cuộc là ai vậy ” Hiên Viên Vũ nghĩ một lúc, không khỏi tò mò hỏi.

    “ Giang Thiên Hành ” Uyển Vân cúi đầu nhẹ giọng khẽ nhắc đến cái tên này.

    Mọi người nghe được lời nàng, không khỏi một trận đứng hình, ngay cả Hiên Viên Vũ cũng không tránh khỏi ngạc nhiên.

    Giang Thiên Hành, thiên hạ đệ nhất sát thủ, ba năm trước nổi danh khắp thiên hạ, nhất chiêu đoạt mệnh, xưa nay chưa từng thất thủ, nhưng mà sau đó, lại phải lòng đại tiểu thư của Trấn Viễn tiêu cục, bị cha nàng ta phản đối, hai người vị thế bỏ trốn.

    Không ngờ vì thế mà tiêu đầu của Trấn Viễn tiêu cục cùng vị hôn phu của vị đại tiểu thư kia lại cấu kết nhau, dùng tính mạng của mẫu thân nàng ta uy hiếp, buộc nàng ta hạ độc Giang Thiên Hành.

    Một bên là người yêu, một bên là mẫu thân, vị đại tiểu thư kia rốt cuộc lựa chọn tự sát để bảo toàn cả hai bên. Giang Thiên Hành vì quá đau lòng, sau một đêm tóc đều bạc trắng, sau đó đã huyết tẩy cả Trấn Viễn tiêu cục cùng gia đình hôn phu của vị tiểu thư kia, rồi biến mất khỏi giang hồ.

    Tuy nhiên cái tên này cho đến bây giờ vẫn khiến cho người trên giang hồ nghe đến đều phải sợ hãi. .

    “ Vân nhi, có khi nào vị công nương đi cùng đại ca lại chính là nguyên nhân khiến cho huynh ấy phấn chấn trở lại không ??? ” Hiên Viên Vũ suy nghĩ một hồi nhìn Uyển vân hỏi lại,

    “ Ý huynh là… đại ca lại lần nữa động chân tình ” Uyển Vân đối với việc này có chút khó tin, dù sao tình cảm của đại ca đối với đại tẩu xưa nay luôn sâu đậm, có khả năng này sao ???.

    “ Ân, ta nghĩ vậy ” Hiên Viên Vũ gật đầu khẳng định suy nghĩ của mình.

    “ Ta cũng không rõ nữa ” chuyện này quả thật làm Uyển Vân có chút mơ hồ.

    “ Thế thì điều tra chẳng phải sẽ biết rõ sao ??? ” Hiên Viên Vũ nói đến đây, nhìn về mấy hắc y bên dưới. Mấy hắc y hiểu ý, xoay người rời đi.

    Uyển Vân cúi đầu, trong mắt chợt lóe một tia khó hiểu, lại ẩn ẩn vui mừng. ‘ Nếu đại ca thật sự có thể làm lại từ đầu, thì thật là chuyện tốt quá rồi ’.
     
  2. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 43 : Gặp lại.

    Sáng sớm, trên sơn đạo, một chiếc xe ngựa thong thả hướng theo Thành Tung Châu, nơi diễn ra đại hội võ lâm mà thẳng tiến.

    Bên trong xe, Hiên Viên Vũ lúc này đang ôm lấy Uyển Vân, thay nàng điểu chình tư thế, để nàng có thể ngủ ngon hơn. Cả tối hôm qua, Uyển Vân đều vì suy nghĩ chuyện của Giang Thiên Hành mà trằn trọc khó ngủ, khiến cho Hiên Viên Vũ nhìn thấy mà đau lòng không thôi.

    Giờ đây lại nhìn nàng rốt cuộc cũng chịu chợp mắt, thì hỏi sao y không canh giữ cẩn thẩn, để tránh quấy rầy giấc ngủ của nàng được cơ chứ ???.

    Lúc này, tại một nơi khác của sơn đạo, một nam một nữ đang dừng chân bên suối, dùng bình hứng đầy nước để tiếp tục một ngày hành trình của họ.

    Nữ tử thân vận lục y, dung mạo dù không xinh đẹp, nhưng cũng có thể xem như thanh tú, điều đáng chú ý là nữ tử này có một đôi mắt rất to, đen lay láy, khiến người nhìn vào đều không khỏi yêu thích.

    Nam tử thì đạm mạc, tuyệt luân như trích tiên hạ phàm, một thân bạch y tung bay theo gió. Tuy nhiên có một vấn đề chính là dù nhìn bề ngoài chỉ mới hơn hai mươi, nhưng tóc của nam tử này đều đã bạc trắng xóa, khiến người nhìn vào đều không khỏi khó hiểu.

    “ Thiên Hành, chúng ta lên đường thôi ” lục y nữ tử mỉm cười, nhìn về phía bạch y nam tử lên tiếng.

    “ Ân ” bạch y nam tử thản nhiên gật đầu đứng dậy. Sau đó cả hai nhanh chóng bước vào sơn đạo, tiếp tục hành trình.

    ……………

    Trưa, mặt trời lên cao, ánh nằng chói chang, thời tiết hôm nay vô cùng trong lành, rất thích hợp cho việc du ngoạn, tuy nhiên mọi người tiến đến Thanh Thạch trấn này, ai cũng mang tâm trạng phòng bị cùng lo sợ.

    Nguyên nhân ư ???.

    Vì Thanh Thạch trấn chính là lộ tuyến muốn đến Tung Châu thì phải đi qua nên không ít cao thủ võ lâm đều có mặt tại đây giờ phút này. Khiến người trong trấn, ai cũng lo sợ, rằng mình sẽ làm chuyện gì đó mà chuốc họa vào thân.

    Người trong võ lâm lúc này, thì tâm trạng lại cũng không thua kém, vì tụ hội võ lâm cũng là thời cơ để mọi người kết bằng hữu, thanh toán nợ nần, đặc biệt lần này có cả ma giáo tham dự, nên tinh thần của mọi người đều đạt đến cảnh giới cao độ.

    “ Thiên Hành, chúng ta đến Thanh Thạch trấn rồi, hay là đi tìm một quán trọ nghỉ ngơi qua đêm nha ??? ” lục y nữ tử, nhìn bạch y nam tử, sau đó lại nhìn đền thị trấn trước mặt nêu ý kiến.

    “ Hảo ” bạch y nam tử gật đầu nhẹ, thanh âm vô ba lên tiếng đáp.

    Hai người vừa bước vào quán trọ thì đã có người nhận ra thân phận của Giang Thiên Hành, nên bắt đầu cảnh giới đứng lên, bên cạnh cũng có người nhận ra lục y nữ tử, nên cũng trực tiếp tránh xa.

    Trong suy nghĩ giờ đây của mọi người. ‘ Hai kẻ này, một là Thiên Hạ Đệ Nhất Sát Thủ, một là Thiên Hạ Đệ Nhất Độc Y, cả hai tính tình đều quái gở như nhau, ra tay đều tàn nhận độc ác, giờ lại còn đi chung, quả thật rất xứng đôi nha ’.

    Đang lúc Giang Thiên Hành còn đang chờ đợi tiểu nhị chuẩn bị phòng cùng thức ăn, thì bên ngoài lại có thêm mấy vị khách nữa tiến vào. Dẫn đầu là một thanh y nam tử, cùng một phấn y nữ tử, bên cạnh còn đi theo mấy hắc y nhân, vừa nhìn đã biết những người này đều không đơn giản.

    “ Đại ca ” phấn y nữ tử vừa nhìn thấy Giang Thiên Hành thì ngay lập tức vui mừng hô.

    Giang Thiên Hành xoay người nhìn lại, khi nhìn đến phấn y nữ tử, thì trên gương mặt băng sương ngàn năm, không khỏi để lộ một nụ cười ôn nhu hiếm hoi, khiến cho lục y nữ tử, cùng người của võ lâm trong quán đều trợn mắt há hốc mồm.

    “ Vân nhi ” Giang Thiên Hành nhìn phấn y nữ tử khẽ gọi, sau đó lực chú ý lại chuyển sang thanh y nam tử bên cạnh nàng.

    “ Người này chắc là tướng công của muội rồi ??? ”. Giang Thiên Hành nhìn thanh y nam tử nhẹ điểm đầu, xem như chào hỏi.

    “ Ân, đúng vậy. Đại ca, người này là ??? ” phấn y nữ tử nhìn đến lục y nữ tử bên cạnh Giang Thiên Hành thì không khỏi thắc mắc, dù nàng biết trước bên người đại ca gần đây xuất hiện thêm một nữ nhân, nhưng khi chứng kiến tận mắt, vẫn không khỏi khiến cho nàng sửng sốt một phen.

    “ Thiên Hạ Đệ Nhất Độc Y, Lục Thanh Tuyền ” Giang Thiên Hành nhìn lục y nữ tử, rồi quay đầu đối với phấn y nữ tử giải thích.

    “ Thanh Tuyền, người này là sư muội, cũng là muội muội của ta, Nhan Uyển Vân ” Giang Thiên Hành đối với lục y nữ tử, giới thiệu thân phận của phấn y nữ tử.

    “ Thiên Vân quận chúa, Nguyên Niên đệ nhất tài nữ. Nói vậy người bên cạnh đây chính là Tứ vương gia Hiên Viên Vũ rồi ” Lục Thanh Tuyền nhìn Uyển Vân, rồi lại nhìn Hiên Viên Vũ cười nói.

    Đối với tài nghệ của hai người này, cùng nhân duyên của họ, sớm đã lan truyền khắp Tứ quốc từ lâu, bất quá hôm nay được gặp mặt, quả thật làm Lục Thanh Tuyền cũng phải công nhận. ‘ Hai người này cùng một chỗ rất đẹp đôi ’.

    “ Người này chắc hẳn là đại tẩu tương lai rồi ” Uyển Vân cũng đối với Lục Thanh Tuyền ‘ lễ phép ’chào hỏi lại.

    Nhưng này vừa dứt lời, đã dẫn đến Lục Thanh Tuyển sắc mặt lập tức hồng một mãnh, ngượng ngùng cúi đầu không dám nói. Còn Giang Thiên Hàn thì lại xoay người sang một bên, nhưng có thể thấy rõ, y cũng đang có chút ngại đối mặt với Uyển Vân.

    “ Đến, đại tẩu, muội thật sự rất tò mò quá trình hai người gặp nhau nha, kể cho muội nghe đi ” không đợi Lục Thanh Tuyền phản bác, Uyển Vân đã lôi nàng ta tiến về phía căn phòng mà tiểu nhị vừa thu dọn xong cho họ.

    Phía sau bỏ lại hai nam nhân nhìn nhau lắc đầu cười khổ, không biết nói gì hơn. Giang Thiên Hành nhìn Hiên Viên Vũ, quăng cho y một ánh mắt đồng tình. ‘ Sau này xem ra đệ phiền phức dài dài rồi ’.

    Hiên Viên Vũ cười nhìn Giang Thiên Hành như đáp. ‘ Đệ đã chuẩn bị sẵn tâm lý từ ngày đầu tiên nhận định nàng ấy rồi ’.

    Bất quá dù trao đổi ánh mắt như thế, gần như không hề để tâm đến bên ngoài. Tuy nhiên đối với ánh mắt đang chăm chú nhìn mình như con mồi trong góc kia, thì hai người vẫn có thể cảm nhận được, chẳng qua là họ không muốn vạch trần mà thôi, vì họ biết, nếu họ vạch trần, chắc chắn sẽ bị hai tiểu nữ nhân kia trách một phen, vì không để lại cho hai người họ ngoạn.

    Cho nên, vì thảo niềm vui cho giai nhân trong lòng, họ đành nhẫn nhịn một chút vậy, xem như là mượn những tên không biết sống chết kia, làm quà mà mua lấy nũ cười của hồng nhan đi.
     
  3. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 44 : Tập kích lúc đêm khuya.

    Đêm, yên tĩnh không tiếng động.

    Uyển Vân giờ đây nằm trong lòng Hiên Viên Vũ, nơi mà nàng gần đây hầu như đã quá quen thuộc, gần như không có nó, hay thiếu đi hơi thở ấm áp từ chủ nhân của nó, thì nàng sẽ không được ngủ ngon giấc. Nhưng giây phút này, thì nàng lại hoàn toàn không hề chợp mắt được, chỉ vì sau khi trò chuyện cùng Lục Thanh Tuyền, rốt cuộc nàng cũng đã có thể trút được gánh nạng về chuyện của ca ca suốt hai năm nay. Thử hỏi vui mừng như thế, nàng làm sao có thể ngủ cho được a ???.

    Thì ra nửa năm trước, Lục Thanh Tuyền bị kẻ thù truy giết, tình cờ chạy đến mộ của đại tẩu, sau đó được đại ca ra tay cứu giúp, kết quả hai người lúc đầu từ một đôi oan gia, chung sống lâu dần nảy sinh tình cảm.

    Lúc đầu đại ca còn vị đại tẩu mà e ngại, bất quá Lục Thanh Tuyền cũng không phải hạng nữ nhân dễ từ bỏ, nàng ta đã dùng ba tháng thời gian, rốt cuộc cũng thuyết phục được đại ca bước ra khỏi quá khứ, làm lại từ đầu.

    Lục Thanh Tuyền nói rất đúng, đại ca cứ ẩn mình trong nổi khổ thương nhớ thê tử như thế, cũng là một nguyên nhân khiến cho đại tẩu không thể an tâm rời đi. Chi bằng hãy để đại ca thoát ra khỏi nó, tự mình tìm lại hạnh phúc, đại tẩu trên trời linh thiêng, chắc hẳn cũng sẽ hy vọng như thế a ??!!.

    “ Sao thế ??? ” đang lúc Uyển Vân còn chìm trong suy nghĩ của mình, thì bên cạnh, một giọng nam trầm ấm vang lên đánh vỡ yên tĩnh.

    “ Không có gì, tại muội đột nhiên nghĩ đến chuyện của đại ca thôi, hiện giờ xem ra đại ca đã có thể hạnh phúc được rồi, nếu mấy lão bất tử trên Thánh Linh sơn Thánh Địa mà biết, chắc hẳn sẽ rất vui ” Uyển Vân mỉm cười đáp lời.

    “ Mấy lão bất tử ??? ” Hiên Viên Vũ nhíu mày nghi vấn.

    “ Thế gian đều cho rằng Huyền cung lợi hại nhất là Cung chủ cùng các vị hộ pháp và đường chủ, chì cần tiêu diệt bọn ta, thì sẽ có thể tiêu diệt Huyền cung. Nhưng họ lại không biết, thực lực thực sự của Huyền cung chính là nằm trên Thánh Linh sơn Thánh Địa kia, nơi đó chính là nơi bế quan của tam vị Cung chủ đời trước của Huyền cung. Người đời đều cho rằng họ đã chết, nhưng thật chất không phải thế a. Hơn nữa ngoài trừ ba người họ ra, trên đó còn là nơi ẩn cư của rất nhiều thế ngoại cao nhân khác, cộng lại cũng gần ngàn người, và tất cả họ đều được xem như đã chết, nhưng mà người đời lại không biết, họ không những không chết, mà còn hợp sức sáng lập Huyền cung, để làm nơi cho hậu nhân của họ dung thân ” Uyển Vân nhìn Hiên Viên Vũ từ tốn giải thích.

    Nhưng những lời của nàng, lại như oanh tạc trong đầu Hiên Viên Vũ, y thật sự không thể nào ngờ rằng, thì ra sau lưng Huyền cung lại còn có một bí mật kinh thiên động địa đến vậy a.

    “ Cho nên, huynh tuyệt đối không được ức hiếp muội nha, nếu không huynh chết chắc ” đang lúc Hiên Viên Vũ còn đang thất thần, thì Uyển Vân lại lên tiếng trêu ghẹo.

    “ Tuyệt không thể nào có chuyện đó ” Hiên Viên Vũ đây là khẳng định, cũng là tự hứa với bản thân. Bất luận vì công, vì tư, y cũng tuyệt sẽ không bao giờ khiến cho Vân nhi của y đau lòng.

    “ Vũ ” Uyển Vân nghe xong lời này, ánh mắt tràn ngập thâm tình liền chăm chú nhìn kỹ Hiên Viên Vũ, như thể sợ bỏ sót bất kỳ chi tiết nào trên mặt y vậy.

    “ Vân nhi ” Hiên Viên Vũ ôm lấy thân mình nhỏ nhắn củ Uyển Vân, sau đó nhẹ nhàng đặt lên môi nàng một nũ hôn.

    Hai người cứ như thế trầm luân và thề giới riêng, truyền thụ hơi ấm cho nhau, nhưng đang lúc bầu không khí lãng mạn như thế, thì lại bị mấy tên không biết sống chết ngăn cản.

    Hiên Viên Vũ cùng Uyển Vân nhìn nhau, nhưng vẫn giả vờ tiếp tục xem như không hề hay biết. Trong chốc lát bên ngoài cửa, năm hắc y nhân xông vào, không nói hai lời, liền cầm kiếm nhắm ngay Hiên Viên Vũ và Uyển Vân đâm tới.

    Hiên Viên Vũ cùng Uyển Vân liền trở mình, né tránh kiếm, sau đó bắt đầu phản công, chẳng mấy chốc trong phòng đã tràn ngập tiếng va chạm đánh nhau. Trong lúc đang giao đấu, Hiên Viên Vũ thậm chí còn ra thấy bên phòng thuộc hạ của y cùng Giang Thiên Hành cũng có tiếng va chạm của binh khí, nhưng những phòng khác thì im lặng vô cùng, xem ra chỉ có họ bị tập kích a.

    Dù hắc y nhân võ công cao cường, nhưng so với Hiên Viên Vũ cùng Uyển Vân thì lại thua xa, chẳng mấy choc đã rơi vào thế hạ phong, nhưng mấy hắc y lại trong chốc lát dùng độc dược giấu trong xương ngón tay bẻ gãy, dược lực nhanh chóng chạy toàn thân, độc phát thân vong.

    Hiên Viên Vũ cùng Uyển Vân thấy thế, nhanh chóng ra ngoài xem tình hình. Phòng của thuộc hạ Hiên Viên Vũ cũng tương tự tình trạng như thế, nhưng may mắn không ai bị thương, còn Giang Thiên Hành cùng Lục Thanh Tuyền thì hiện giờ vẫn còn cùng hắc y nhân giao đấu.

    Hiên Viên Vũ cùng Uyển Vân nhìn tình hình thì cũng đã đoán ra được, những người này chính là vì Lục Thanh Tuyền mà đến, họ chỉ là bị liên lụy mà thôi.

    Và mấy hắc y này không ai khác, chính là mấy người ngồi trong góc, nhìn lén bọn họ lúc ban ngày, bất quá lúc đó họ vẫn không hề biết rằng, thì ra bọn người này lại nhằm vào Lục Thanh Tuyền mà đến.

    Nhìn Giang Thiên Hành cùng Lục Thanh Tuyền cùng kề vai sát chiến, phối hợp ăn ý đánh bại từng hắc y một, Uyển Vân không khỏi mỉm cười, ‘ hai người này quả là rất xứng đôi a ’.

    Võ công của Giang Thiên Hành cùng độc công của Lục Thanh Tuyền đều thuộc hàng cao thủ trên giang hồ, nên chẳng mấy chốc, những hắc y kia dều bị đánh bại, và cũng giống như những hắc y đã chết trước, những hắc y này cũng bẻ gạy ngón tay, để dùng độc tự tử.

    Lục Thanh Tuyền nhìn đến mấy hắc y hành động như thế, sắc mặt không khỏi âm trầm xuống, bất quá nếu nàng đã không muốn nói, thì họ cũng sẽ không ép buộc.

    Một đêm dù không yên tĩnh, nhưng nói chung là vẫn có thể miễn cưỡng trôi qua. Sáng sớm bầu không khí trong lành, ánh nắng chói chang, đoàn người lại tiếp tục theo hướng đại hội võ lâm mà đến.

    Bất quá trên đường, Lục Thanh Tuyền vẫn không nói lời nào, mọi người đều nhìn ra nàng có tâm sự, nhưng không ai lên tiếng hỏi, vì họ biết nàng đang cần thời gian. Giang Thiên Hành nắm lấy đôi tay nhỏ bé của Lục Thanh Tuyền, không tiếng động an ủi, đây là chuyện duy nhất mà y có thể làm cho nàng hiện giờ.

    …………….

    Đại hội võ lâm, ba năm một lần, tổ chức vô cùng hoành tráng, kể cả triều đình và quan viên địa phương đều rất quan tâm đếm vấn đề này.

    Năm nay nơi diễn ra đại hội lại là Tung Châu, nơi có nhiều danh thắng của thiên hạ, và nơi lần này sẽ diễn ra đấu võ không phải nơi nào xa lạ, chính là Thiên Đình Hồ, cảnh đẹp đệ nhất của Tung Châu.

    Dù chưa đến ngày diễn ra đại hội, nhưng cao thủ võ lâm đã tụ tập đầy đủ tại nơi đây, không chỉ người trong chính đạo võ lâm, mà ngay cả người của ma giáo cũng có mặt.

    Tuy nhiên vì để giữ gìn trật tự, hay là vì nguyên nhân không rõ khác, mà năm nay người hai phái gặp nhau, lại vô cùng bình tĩnh, im lặng đến dị thường, hoàn toàn không giống thường lệ, gặp là đánh, chuyện này dù làm nhiều người xem bất ngờ, bất quá lại không ai dám lên tiếng hỏi về vấn đề này cả.
     
  4. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 45 : Đại hội võ lâm ( Thượng ).

    “ Đại hội võ lâm năm nay xem ra có nhiều náo nhiệt hơn hẳn mọi năm a ” Lục Thanh Tuyền nhìn đến mấy nhân sĩ võ lâm ngồi bên dưới, mà không khỏi cười lạnh.

    Hôm nay họ vừa đến nơi thì đã được quan viên địa phương tiếp đón, do Hiên Viên Vũ cùng Uyển Vân thân phận đều đặc thù nên họ không thể nào ở lại phòng trọ mà phải dọn đến phủ nha. Tuy nhiên vì để nắm rõ tình hình, nên cả bốn người quyết định ra ngoài dùng bữa.

    Đại hội võ lâm không chỉ là nơi tụ hội của nhân sĩ giang hồ, mà còn là nơi giao đấu một mặt khác của Tứ quốc. Tứ quốc ba năm một lần, cũng lợi dụng cơ hội này để tranh tài, đồng thời còn là dò la thực lực của nhau, cho nên đại hội võ lâm ngoài các gọi là nơi giao tranh của người giang hồ, còn có thể xem là chiến trường thứ hai của Tứ quốc.

    “ Ân, Tam quốc còn lại cũng đều đã có động tĩnh. Bất quá Thác Ngân lần này dường như an phận không ít ” Giang Thiên Hành ngước mắt nhìn đến Hiên Viên Vũ nhẹ giọng nói, dường như đây là muốn thông báo cho y biết.

    “ Ta đã rõ, mấy ngày trước hoàng huynh cũng đã báo tin, Thiên Kỳ cũng đang trên đường đến đây ” Hiên Viên Vũ gật đầu, tỏ vẻ cảm tạ.

    “ Vũ, Lạc Thiên Kỳ bên cạnh còn có ai đi theo sau không ??? ” lúc này, Uyển Vân như nhớ ra gì đó thì mỉm cười nhìn Hiên Viên Vũ hỏi.

    “ Ân, có một nữ tử, bất quá lại che mặt, nên tạm thời vẫn không rõ là ai ” Hiên Viên Vũ dù không hiểu tại sao Uyển Vân lại hỏi thế, nhưng vẫn trả lời.

    “ Nga ” Uyển Vân nghe vậy, không khỏi nở một nụ cười đầy toan tính.

    Mọi người nhìn thấy thế, không khỏi rùng mình, vì ai cũng biết rõ cá tính của Uyển Vân, mỗi khi nàng cười như thế, báo hiệu rằng sắp có kẻ phiền phức tới nơi rồi đây.

    …………………..

    Thấm thoát, đại hội chỉ còn ba ngày nữa là diễn ra. Mấy hôm nay ngoại trừ một số ban phái nhỏ, có chút mâu thuẫn ra, ngoài ra cũng không hề có chuyện gì lớn, đáng để mọi người chú ý, nên tạm thời các thế lực lớn đều án binh bất động.

    Hôm nay vẫn như mọi ngày, đám người của Uyển Vân đang dùng bữa tại tửu lâu, đồng thời quan sát tình hình đại hội võ lâm thì một nam một nữ từ ngoài cửa tửu lâu bước vào.

    Nam tử một thanh lam y phiêu dật, dáng người lại cao to lại toát ra khí chất cao nhã, nhìn thế nào cũng là con nhà thư hương hơn là một vị võ tướng. Nữ tử một thân hoàng y thanh thoát trong làn gió nhẹ, dưới sa mạn ẩn ẩn ý cười, bám theo nam tử.

    Không cần nhiều lời Uyển Vân cùng Hiên Viên Vũ liền nhận ra người mới tới là ai. Nam tử không ai khác chính là đại tướng quân uy chấn một phương Lạc Thiên Kỳ và nữ tử kia chính là Thác Ngân nhị công chúa Thượng Quan Ngọc.

    Chắc hẳn đối người khác mà nói sẽ không hiểu tại sao công chúa nước láng giềng lại đi chung với đại tướng quân của chúng ta nhưng Uyển Vân thì hiểu rất rõ. Trong lần đi sứ lần trước, khi Thác Ngân thua trận trước Nguyên Niên quốc, nhị công chúa Thượng Quan Ngọc không tùy đoàn sứ giả về nước mà là bám lấy Lạc Thiên Kỳ.

    Người sáng mắt đều nhận thấy được vị nhị công chúa này là động tâm với vị tướng quân tài ba của Nguyên Niên quốc kia. Chẳng qua là vẫn mạnh miệng, nói rằng do không phục khi thua trận, muốn đi theo để tìm cơ hội quyết đấu mà thôi.

    Nếu cuộc hôn nhân này mà thành thì chính là một chuyện cực kỳ tốt nha. Giao hảo của hai nước sẽ càng thêm bên chắc. Nên đối với việc này Hiên Viên Trạch lại vô cùng ủng hộ, thậm chí còn âm thầm thúc đầy quan hệ cả hai, nếu không hai người họ đã không có ngày hôm nay.

    “ Vương gia, vương phi, hai người đã ở ???” Lạc Thiên Kỳ cũng đã nhìn thấy đoàn người của Uyển Vân, tiến tới chào hỏi.

    “ Thiên Kỳ ngươi cũng đã tới, người một nhà cả, không cần quá câu nệ, ngồi đây.” Hiên Viên Vũ luôn quý trọng người huynh đệ này của mình, thấy y cuối cùng cũng tìm được tri kỷ, thì trong lòng cũng thay y vui mừng.

    “ Ai da, ta thấy ai đây ta ??? Không phải là nhị công chúa của Thác Ngân sao???” đúng lúc này, Uyển Vân lên tiếng nửa đùa nửa , nở nụ cười hỏi nhưng nụ cười của nàng khiến cho toàn bộ người trên bàn cảm giác có người sắp gặp họa.

    “ Thiên Vân quận chúa, à không, vương phi, đã lâu không gặp.” Thượng Quan Ngọc gặp ai kia lên tiếng trêu ghẹo nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh chào hỏi lại.

    “ Chậc, đi theo tên đầu gỗ này riết rồi ăn nói cũng khách sáo quá đi.” Uyển Vân vẫn không buông tha cho ‘đồng chí’ của mình tiếp tục trêu đùa nàng.

    Lạc Thiên Kỳ nghe Uyển Vân nói thế nét mặt có phần không tự nhiên, Hiên Viên Vũ thì vẻ mặt nghẹn ý cười, hắn biết huynh đệ này của hắn làm người có chút cứng ngắc, nhưng Vân nhi cũng không cần thẳng thắn vậy chứ ???.

    “ Uyển Vân, lâu ngày không gặp, có cần chọc nhau vậy không ???” Thượng Quan Ngọc bắt đầu đáp trả lại Uyển Vân.

    “ Có phu quân rồi con người cũng trở nên khác hơn nha.” Thượng Quan Ngọc nhìn Hiên Viên Vũ sau đó lại nhìn đến Uyển Vân điềm đạm đáp trả.

    “ Nha, điều đó đương nhiên a. Ngươi không nghe nói ??? Nữ tử sau khi thành thân, đều là như bước sang một cuộc đời mới sao ??? Đương nhiên là sẽ có thay đổi rồi. Yên tâm, khi ngươi thành thân thì cũng vậy thôi, không cần phải vội, nhanh thôi ” Uyển Vân mỉm cười, nhìn Thượng Quan Ngọc nháy mắt, lại vô tình nhìn sang Lạc Thiên Kỳ, giọng điều hàm ý vô cùng rõ ràng.

    “ Nói bậy ” Thượng Quan Ngọc nghe xong, không khỏi ngượng ngùng, cúi đầu.

    Hiện giờ mặt nàng đã đỏ cả lên rồi. Nhưng đồng thời trong lòng nàng cũng cảm khái. ‘ Nàng xem ra không là đối thủ của Uyển Vân rồi a. Lần này đấu khẩu cũng là nàng thua hết, lần này cứ tưởng sẽ lấy lại được uy phong, nào ngờ lại… Hazz, xem ra Uyển Vân quả là ‘khắc tinh’ của nàng rồi đây ’.

    Mọi người xung quanh nhìn biểu hiện của Thượng Quan Ngọc như thế, lại nhìn đến Lạc Thiên Kỳ vẻ mặt cũng tỏ vẻ xấu hổ, không khỏi càng thêm cười to, nhất thời không khí chỗ của họ trở nên náo nhiệt dị thường.

    “ Hai vị này chắc là Giang Thiên Hành, cùng Lục Thanh Tuyền rồi ” lúc này Lạc Thiên kỳ bắt đầu chuyển đề tài, nhìn đến một cặp kim đồng, ngọc nữ khác trong bàn.

    “ Ân ” Giang Thiên Hành cùng Lục Thanh Tuyền mỉm cười gật đầu, xem như đáp lễ.

    Đối với hành động này, Lạc Thiên Kỳ cũng không mấy để ý. Dù sao y cũng rất rõ, với địa vị của hai người này trong giang hồ, vốn không cần đáp lại y. Gật đầu nhẹ, thì xem như đã là nể tình lắm rồi.

    Bất quá khi nghĩ đến Giang Thiên Hành lại là sư huynh của Uyển Vân, thì điều này lại khiến Lạc Thiên Kỳ có phần tò mò. Không biết rốt cuộc là sư phụ thế nào mà có thể dạy dỗ ra đệ tử như thế.

    Nhưng lại nhớ đến lời của Hiên Viên Trạch, cùng vẻ mặt tin tưởng của Hiên Viên Vũ, thì Lạc Thiên Kỳ lại quyết định từ bỏ việc thăm dò, vì y tin tưởng, Hiên Viên Vũ cùng Hiên Viên Trạch tuyệt sẽ không nhìn sai.

    Nên y quyết định không hề quan tâm đến chuyện này nữa. Mà lại đem tâm ý, đặt lên người tiểu nữ nhân bên cạnh. Hiện giờ là gì có chuyện gì so với chuyện này quan trọng hơn a. Cả hai huynh đệ nhà Hiên Viên đều đã tìm được cho mình hồng nhan tri kỷ. Thì y cũng nhất định phải nhanh tay, không thể nào chịu thua họ mới được.
     
  5. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 46: Đại hội võ lâm (trung)

    Cuối cùng thì ngày đại hội võ lâm cũng đã đến, võ lâm đại hội lần này diễn ra tại Vô Hà Sơn Trang, thiên hạ đệ nhất trang, đồng thời trang chủ của Vô Hà Sơn Trang cũng chính là đương kim minh chủ hiện giờ.

    Sáng sớm, các nhân sĩ võ lâm đã tựu tập tề đủ tại Vô Hà Sơn Trang, đương nhiên đoàn người của Uyển Vân cùng với đại diện của tam quốc khác cũng đã tới đủ, bởi vì quan hệ đặc thù nên đoàn người của Uyển Vân cùng với tam quốc khác được xếp ngồi trên hàng ghế khách quý, cùng ngồi với họ chính là các chưởng môn đức cao vọng trọng trong giang hồ, bọn họ có nhiệm vụ giám sát và làm trọng tài trong ngày đại hội hôm nay.

    Các môn phái còn lại thì tụ tập đứng bên dưới, vây quanh võ đài, nơi sẽ diễn ra các trận đối chiến giữa các môn phái. Người của ma giáo lần này cũng đến, nhưng sự xuất hiện của họ không được người trong võ lâm hoan nghênh. Cả hai đang đứng trong tư thế sẵn sàng khai chiến với nhau. Lúc này, trang chủ Vô Hà sơn trang và cũng là đương nhiêm võ lâm minh chủ, Hà Thanh Sơn đứng ra xóa tan bầu không khí vô cùng căng thẳng kia.

    “ Các vị võ lâm bằng hữu, hoan nghênh các vị đến dự đại hội võ lâm lần này. Như các vị đã biết, Hà mỗ năm nay đã ngoài thất tuần, cũng đã không được như năm xưa nữa rồi. Thiết nghĩ, đã không còn đủ sức gánh vác chức vụ minh chủ võ lâm nữa, nên lần này triệu tập đại hội võ lâm là hi vọng tìm được một tân nhiệm minh chủ có đủ tài đức thay thế Hà mỗ.” Hà Thanh Sơn nói ra mục đích của lần đại hội lần này.

    Lời vừa nói ra đã khiến không khí sôi nổi lên, Hà Thanh Sơn vốn là người đức cao vọng trọng, người trong giang hồ đều là người người nể phục, ngài đã tiếp nhận chức vị minh chủ võ lâm được 30 năm, quần hùng trong thiên hạ không ai không phục, không những thế trong suốt 30 năm ngài lãnh đạo nhân sĩ võ lâm, ma giáo cũng ít làm càn, không gây chiến với võ lâm như xưa, phải nói ngài là một vị minh chủ anh minh nhất trong suốt thế hệ minh chủ. Việc ngài muốn thoái vị tìm người nhân tài khác phải nói là một thiên đại sự.

    Những người trong tam quốc cũng bắt đầu rục rịt, nhìn chằm chằm vào chiếc ghế võ lâm minh chủ.

    Riêng đám người của Uyển Vân thì vẫn một bộ vân đạm phong khinh, dường như mọi chuyện đều không có gì trọng yếu.

    “ Các vị, cũng nhưng thông lệ của mọi đợt tuyển chọn lần trước. ai muốn tham gia ứng tuyển vị trí minh chủ thì mời lên lôi đài ứng chiến, người đả bại mọi địch thủ và có nhân phẩm được mọi người ở đây công nhận thì chính là minh chủ tân nhiệm.” Hà Thanh Sơn nói rõ thể lệ cuộc thi, rồi hô hiệu lệnh bắt đầu.

    Người đại diện cho các môn phái từ từ bước lên võ đài, bắt đầu quyết đấu. nhưng lúc này chỉ là những môn phái nhỏ, các đại môn phái vẫn án binh bất động chưa có ai xuất thủ.

    Được một lúc lâu thì các đệ tử của các đại môn phái cũng bắt đầu xuất trướng. Cuộc chiến giành vị trí minh chủ võ lâm càng lúc càng kịch tính. Các đối thủ đều không ai nhường ai nhưng vẫn giữ được phong độ võ lâm chính phái, người bị đánh rớt xuống lôi đài chỉ đơn giản là bị thương, chưa có ai thương vong.

    “ Ta thấy tên Thiếu Hoa phái Thanh Thành có nhiều triển vọng lắm nga.” Uyển Vân một bên quan sát một bên bình luận.

    “ Vân nhi…” Hiên Viên Vũ thấy Uyển Vân thưởng thức nam nhân khác, liền hé ra mặt khó chịu.

    “ Uyển Vân, ta thấy ngươi rõ là gả cho một bình dấm chua nha.” Thượng Quan Ngọc thấy thế không ngần ngại sáp một cước trêu ghẹo.

    Lạc Thiên Kỳ, Giang Thiên Hành, Lục Thanh Tuyền đều là một bộ nén cười, ánh mắt nhìn vào nam nhân vật chính.

    Còn Uyển Vân và Hiên Viên Vũ vẻ mặt hắc tuyến trừng mắt Thượng Quan Ngọc.

    “ Thấy chưa, rõ là tướng phu thê nha. Hành động mà cũng giống hệt nhau.” Thượng Quan Ngọc đúng là không sợ chết tiếp tục chọc ghẹo.

    “ Thiên Kì, quản nữ nhân của ngươi.” Hiên Viên Vũ ngắn gọn bỏ lại một câu, tiếp tục xem diễn biến trận đấu.

    “…” Lạc Thiên Kì biểu tình ngượng ngụng xoay đi chỗ khác. Thượng Quan Ngọc cũng đồng dạng im lặng xuống, hai rặng mây hồng ửng đỏ trên gò má.

    Uyển Vân dường như báo được thù, vui sướng khi ngươi gặp họa.

    Và đúng như những gì Uyển Vân đã nói khi nảy. Lương Thiếu Hoa, đại thiếu gia của phái Thanh Thành đả bại quần hùng, không còn đối thủ, một mình đúng trên lôi đài chờ người khiêu chiến.

    “ Nếu không còn ai lên đả lôi đài, thì ta xin tuyên bố…” Hà Thanh Sơn vừa muốn đứng ra chủ trì đại cuộc, nhưng vừa nói nửa chừng liền bị ngừi cắt ngang.

    “ Khoan đã, muốn làm võ lâm minh chủ ??? Còn phải hỏi qua ta đã.” Một giọng nó âm lãnh từ dưới lôi đài vang lên, ngay tức khắc sau đó, một bóng người phi thân lên trên lôi đài.

    Người vừa đến không ai khác chính là giáo chủ của Thiên Ma giáo, Lôi Ngự Tiêu, hắn cả người vận hắc y, vẻ mặt âm tà, nở nụ cười khinh bỉ nhìn Lương Thiếu Hoa.

    “ Ma giáo to gan, dám cả gan trong này làm loạn.” Lương Thiếu Hoa không nó nhiều lời xong lên công kích Lôi Ngự Tiêu.

    “ Bằng ngươi ??? ” Lôi Ngự Tiêu vẻ mặt khinh thường nhìn hướng Lương Thiếu Hoa lao tới.

    Cả hai người như thể bị cuốn vào nhau, phía trên đài giờ đây chỉ còn lại hai đạo bóng trắng ẩn hiện, va chạm vào nhau, không còn phân biệt được ai là ai. Bất quá điều này làm cho mọi người bên dưới đều không khỏi thán phục về võ công của hai người. ‘ Quả thật là anh hùng xuất thiếu niên mà ’.

    “ Oanh ” đang lúc này, một đạo kình phòng từ hướng khác bay đến, nhắm ngay hướng hai người đang quyết đấu mà đánh tới.

    Hai đạo bóng trắng lập tức tách ra, lúc này Lương Thiếu Hạo chính là bị trọng thương nằm bên trên đài tỷ thí, vết thương nhìn qua không hề nhẹ, nếu không kịp chữa trị, rất có thể sẽ mất mạng.

    “ Ma giáo to gan, dám mưu toan đánh lén ” có người trong võ lâm nhẫn không được lên tiếng, vì cho rằng đây là do ma giáo giở trò quỷ.

    Những người khác cũng gật đầu phụ họa, thậm chí người của Tam quốc khác dù không phục vì thua, nhưng vẫn công bằng nói lý, có đồng suy nghĩ với người của võ lâm, nên cũng lên tiếng chỉ trích Ma giáo.

    “ Hừ, chỉ cần thắng, thì có thể bất chấp thủ đoạn, các người không phải cũng từng thế sao ??? ” Lôi Ngự Tiêu nhìn lướt qua dưới đài một vòng, khinh thường hừ lạnh, ánh mắt hoàn toàn chính là xem thường, không hề để võ lâm nhân sĩ vào mắt.

    “ Ngươi…” võ lâm nhân sĩ nhìn thái độ ngạo mạn của Lôi Ngự Tiêu không khỏi tức giận nghiến răng nghiến lợi. Bất quá lại không phản bác, vì họ quả thật cũng đã từng làm những chuyện như thế.

    “ Hừ ” chứng kiến người võ lâm không còn phản bác, Lôi Ngự Tiêu càng thêm lạnh lùng, thái độ rõ ràng một bộ, ‘ ta chính là dùng chiêu của các ngươi trị các ngươi đấy, thì sao nào ??? ’.

    Khiến chúng đồng đạo võ lâm đều tức giận đến tái mặt. Lúc này, giữa lôi đài lại vang lên một tiếng cười lớn, tiếng cười đầy sảng khoái, lại kèm theo chế nhạo, cùng khinh thường, thậm chí bên trong còn vận dụng nội lực, khiến nhiều người công lực kém, vì chịu không nổi mà đã ôm lấy đầu đau đớn, dường như có vẻ khó chịu vô cùng.
     

Chia sẻ trang này