Uyển Vân - Hoa Tuyết Tử [ 50 Chương ]

Thảo luận trong 'Xuyên Không' bắt đầu bởi Soái Ca, 25/10/16.

  1. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 47 : Đại hội võ lâm ( Trung ).

    “ Ma giáo cũng quá ngông cuồng đi ??? ” một nữ tử vận hồng y, mang mạn sa hiện lên lôi đài.

    Võ lâm nhân sĩ khi thấy hồng y nữ tử hiện lên lôi đài, trong lòng thán phục không thôi, bọn họ đều nghĩ nữ tử kia có thể là một thế hệ nữ anh trong chốn giang hồ. tầm mắt mang vẻ bội phục nhìn về phía hồng y nữ tử kia.

    “ Hừ, chỉ là một nữ nhân mà cũng muốn đấu với bản tọa ??? Tiếp chiêu.” Lôi Ngự Tiêu híp mắt, giọng nói băng hàn lần nữa vang lên.

    Hai người vừa dứt lời liền lao vào quyết đấu, một hồng y, một hắc y cứ thế đan vào nhau mà giao chiến, toàn thể mọi người đều tập trung nhìn trên lôi đài, không một ai chú ý đến một làn sương nhẹ từ từ lan tỏa trong khuôn viên quảng trường phát ra từ người của hồng y nữ tử kia, nhanh chóng bao phủ khắp mọi nơi.

    Trên hàng ghế khách quý, Uyển Vân cười đầy ẩn ý, nắm lấy tay của Hiên Viên Vũ. Ánh mắt của Lục Thanh Tuyền khi nhìn thấy hồng y nữ tử thì liền hiện lên một tia hận ý. Nhưng bọn họ lại không vội ra tay mà chờ đợi người kia đi bước tiếp theo.

    Khi mọi người nhìn đến giáo chủ ma giáo đang chật vật tránh thoát đường kiếm của hồng y nữ tử thì trong lòng cảm thấy cao hứng vô cùng, càng thêm ra sức cổ vũ cho hồng y nữ tử. Bỗng nhiên, một số võ lâm nhân sĩ có tu vi thấp đồng loạt choáng váng, có dấu hiệu muốn ngã xuống. Những người có tu vi cao hơn liền nhanh chóng bế khí, điều tức, nhưng họ vừa vận dụng nội lực liền ói ra ngụm máu.

    “ Chuyện… gì đã xảy ra???” trưởng môn phái Nhạn Sơn vừa thổ huyết xong, khí sắc tái nhợt, nêu lên nghi vấn, đây cũng là nghi vấn của nhưng người ở đây.

    “ Ma… giáo, chắc hẳn là bọn chúng đã giở trò.” Một người khác liền nêu lên suy nghĩ của mình.

    Đúng lúc này, hai người trên lôi đài liền ngừng chiến, cả hai cùng cất giọng cười to càng khiến cho võ lâm nhân sĩ càng thêm ngỡ ngàng cùng nghi hoặc. Trong lúc đó, võ lâm nhân sĩ đã bị người của ma giáo vây khốn, lúc này tình thế như cá nằm trên thớt, tùy thời đều mất mạng mà vong.

    “ Ha…ha…ha… ha…”

    “ Ha… ha… ha…”

    “ Bọn người chính đạo ngu ngốc, các ngươi tưởng ta giúp các ngươi thật sao??? Đúng thật ngây thơ. Ta chỉ là cố ý kéo dài thời gian cho độc dược phát tác mà thôi.” Hồng y nữ tử ‘ hảo tâm’ nói, trong giọng nói mang theo sự khiêu khích.

    “ Bây giờ các ngươi hãy ngoan ngoãn mà thần phục dưới trướng của Ma giáo đi.” Lôi Ngự Tiêu tiếp lời, vẻ mặt tà ngạo, đắc thắng.

    “ Các ngươi mơ tưởng, cho dù bọn ta còn một hơi sức cũng chống đối với ngươi tới cùng.” Hà Thanh Sơn tuy đã trọng thương nhưng khí thế hiên ngang nói.

    “ Đúng vậy.” mọi người lúc này cũng hưởng ứng theo.

    “ Các ngươi còn sức phản kháng sao ??? ” hồng y nữ tử khinh thường nhìn đáng người bọn họ chật vật trên đất.

    Lúc này đây, hầu hết mọi người đều toàn thân vô lực, nằm dài trên đất. nhiều người tu vi võ công thấp do cố ý vận dụng nội công mà khí huyết công tâm, chết ngay tại chỗ. Nhìn cảnh tượng đó, bọn người ma giáo rất là hưng phấn cùng ngạo mạn, chính đạo từ nay chỉ có thể phục tùng ma giáo bọn họ. Đúng ngay lúc bọn họ đắc ý nhất, đang dương dương tự đắc thì lại xảy ra một trạng huống bất ngờ khác.

    “ Lục Mộng Tuyền, ngươi dường như xem nhẹ ta ??? ”. Giọng nói mang đầu hận ý và căm phẫn của Lục Thanh Tuyền bỗng nhiên vang lên.

    “ Ngươi ??? Ngươi không trúng Thoái Cốt Tán của ta ??? ” Lục Mộng Tuyền khi nhìn thấy Lục Thanh Tuyền vẫn thần thanh khí sáng, ngữ điệu quyết liệt nói chuyện cùng nàng ta thì vô cùng bất ngờ.

    “ Bất ngờ cái gì ??? Danh hiệu ‘ Thiên Hạ Đệ Nhất Độc Y’ của ta là giả sao??? ” Lục Thanh Tuyền giọng điệu vẫn quyết liệt nói.

    “ Hừ, tiện nhân, đã thế thì ta đây sẽ cho ngươi biết ai mới chính là Thiện Hạ Đệ Nhất Độc Y.” Lục Mộng Tuyền vừa nghe Lục Thanh Tuyền nhắc đến năm chữ ‘Thiên Hạ Đệ Nhất Độc Y’ trong mắt liền hiện lên tia bất mãn.

    Từ nhỏ đến lớn, dù hai người là tỷ muội, nhưng phụ thân luôn chỉ để ý đến tiện nhân này, mà bỏ mặt nàng. Rõ ràng nàng mới là trưởng nữ, là nữ nhi của chính thất. Còn Lục Thanh Tuyền chỉ là nữ nhi của hồ ly tinh kia sinh ra, nhưng bất luận chuyện gì phụ thân cũng đều thiên vị nàng ta.

    Khi mẫu thân cùng mẫu thân Lục Thanh Tuyền cãi nhau, phụ thân luôn bênh vực hồ ly tinh kia. Đến khi cả hai bắt đầu học tập công phu cùng độc dược, thì phụ thân luôn giành thời gian giáo Lục Thanh Tuyền, mặc nàng tự sinh tự diệt.

    Cho đến khi trưởng thành, mẫu thân vì uất hận nhiều năm qua đời, phụ thân chỉ vì hồ ly tinh kia bị ốm, mà không đến một lần tham dự lễ tang, tất cả những uất ức mà nàng cùng mẫu thân phải chịu, đều do mẫu tử Lục Thanh tuyền gây ra, nàng suốt đời sẽ không quên, nên nàng ngay từ lúc đó, đã lập lời thề, nhất định nàng sẽ báo thù.

    Khi nàng thành công, nàng đã không ngần ngại ra tay giết đi phụ thân cùng hồ ly tinh kia, truy sát Lục Thanh Tuyền, giành đi Độc Thanh cốc. Nhưng chỉ cần Lục Thanh Tuyền còn sống thì nàng chưa từng một lần an tâm, nên nàng cũng đã không ngừng tay.

    Kết quả nàng lại phát hiện, tiện nhân kia không những không chết, mà còn lại tìm được người tâm đầu ý hợp, hơn nữa người này còn rất xuất chúng, điều này làm nàng không cam tâm, nên nàng quyết định hủy diệt hết thảy, nàng nhất định sẽ khiến Lục Thanh Tuyền phải đau khổ, có như vậy mới có thể giải tỏa hận thù trong lòng nàng.

    “ Hừ, Lục Thanh Tuyền, cho dù ngươi không trúng độc thì đã sao ??? Ngươi hôm nay cũng đừng hòng thoát khỏi tay ta ” Lục Mộng Tuyền nhìn Lục Thanh Tuyền oán hận lên tiếng.

    Sau đó ngay lập tức công kích về phía nàng ta.

    Hai đạo bóng dáng nhanh chóng đan vào nhau, không còn phân biệt rõ ai là ai. Bất quá không ai chú ý, lúc mọi người đều đang tập trung nhìn vào cuộc giao đấu, thì Ảnh Nhất cùng Ảnh Nhị lại xoay người âm thầm, cầm lấy hai gói thuốc bột, theo hướng chiều gió mà thả khắp lôi đài.

    Uyển Vân nhìn đến Ảnh Nhất cùng Ảnh Nhị đã hoàn thành nhiệm vụ, thì không khỏi nở nụ cười, sau đó bắt đầu theo dõi tiếp trận giao tranh trên đài.

    Bên này Lôi Ngự Tiêu nhìn đến hai người giao đấu, đôi mày khẽ chau, bất quá hắn vẫn không ra tay, vì hắn có lòng tin vào Lục Mộng Tuyền, nhất định nàng ta sẽ làm được.

    Và quả nhiên như hắn dự đoán, chẳng bao lâu, Lục Thanh Tuyền dần rơi vào thế hạ phong. Giang Thiên Hành bên dưới thấy thế, nhanh chóng phi thân lên đài trợ giúp.

    Bên này Lôi Ngự Tiêu cũng không ngồi yên, cũng gia nhập cuộc chiến. Bốn bóng dáng lại lần nữa đan vào nhau, một hồi tranh đấu lại cứ thế tiếp tục.
     
  2. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 48 : Đại hội võ lâm ( Hạ).

    Trận chiến càng ngày càng ác liệt, không chỉ Lục Thanh Tuyền yếu thế rơi vào thế hạ phong mà cả Giang Thiên Hành cũng rơi vào trường hợp như thế. Điều này khiến cho Uyển Vân có cảm giác bất khả tư nghị.

    Một hồi chiến, cả Lục Thanh Tuyền và Giang Thiên Hành đã bị đánh bay ra xa. Xem ra là bị thương không nhẹ.

    “ Ha… Ha…. Tiện nhân, ngươi thấy chưa ??? Rốt cuộc ngươi cũng thua vào tay ta, bất quá ta chưa vội giết ngươi, ta sẽ cho ngươi xem, ta như thế nào ngồi vào vị trí cốc chủ Độc Thanh Cốc, thống nhất võ lâm… ha… ha…” Lục Mộng Tuyền cuồng ngạo cười to khi thấy cái gai trong mắt nàng ta cuối cùng cũng bại trong tay nàng ta.

    Nàng ta vui sướng nhìn Lục Thanh Tuyền cả người đầy máu, và cả người yêu của nàng cũng chịu chung số phận, đây là điều nàng ta chờ đã lâu. Chờ để phục thù cho mẫu thân, những gì của mẫu tử nàng ta đều bị mẫu tử Lục Thanh Tuyền cướp mất, từ tình thương của phụ thân đến vị trí cốc chủ Độc Thanh Cốc, nhưng nay nàng ta đã lấy lại hết. người chiến thắng chính là nàng ta mà không phải tiện nhân kia… ha…ha… nàng ta sung sướng cười khoái trá.

    Chính vì điều này mà Lục Mộng Tuyền đã không ngần ngại tu luyện “ Luyến Thiên Nhân”. Một ma công vốn dành cho nữ tử, đã thất truyền từ lâu và cũng là một ma pháp bị cấm tu luyện. Bởi vì người luyện ma công này sẽ phải hoan ái với một trăm nam nhân để hấp thu dương khí của họ, bồi bổ âm khí của bản thân. Người bị hấp thụ dương khí chỉ có một kết cục, chính là tử. Phải nói môn tà công này cực kì tàn nhẫn và huyết tinh nên cũng rất ít người muốn luyện nó.

    “ Mộng Tuyền, ngươi làm tốt lắm. ngay lập tức, võ lâm giang hồ chính là vật nằm trong túi của ta, ngươi có thể ra đi được rồi!” Lôi Ngự Tiêu thấy toàn bộ người ở đây đều đã bị chế phục liền quay sang trở mặt.

    Hắn thân thủ như tia chớp, xuất ra toàn lực tung chưởng vào người của Lục Mông Tuyền, nhưng hắn lại thất bại rồi. Lục Mộng Tuyền được tà công bảo vệ, một chưởng kia của hắn đã bị đánh bật ngược trở về, đả thương chính hắn.

    “ Tại sao lại như vậy???” Lôi Ngự Tiêu vẻ mặt không tin, trừng mắt nhìn Lục Mộng Tuyền.

    “ Ha… ha… Lôi Ngự Tiêu, ngươi nghĩ ta ngu ngốc đến mức không có chuẩn bị sao ??? Thật ra… không ngại nói cho ngươi biết, từ lúc ban đầu hợp tác với ngươi, chính là lợi dụng thế lực ma giáo của ngươi đến bắt người cho ta tu luyện tà công mà thôi. Rồi lại lợi dụng ngươi đánh bại người trong võ lâm nhằm cho ta đỡ phần lực thôi, ngươi chẳng qua… ta xem như một con chó thôi. Dám cắn ta ??? đã biết lợi hại đi ??? ”.

    “ Có phải hiện giờ toàn thân rất đau phải không ??? Đó là vì ta đã bỏ xà cổ vào người của ngươi, chỉ cần ngươi có tâm phản bội, những con rắn đó sẽ sinh sôi trong cơ thể ngươi, từ từ mà gậm nhắm tâm can của ngươi, hiện giờ là lúc chúng phát huy tác dụng đó.” Lục Mộng Tuyền ngạo nghễ mà trào phúng cười, mắt lạnh nhìn Lôi Ngự Tiêu đang đau khổ vật vã dưới chân nàng ta.

    “ Ngươi này… tiện nhân ác độc, ngươi chết không được tử tế.” Lôi Ngự Tiêu đau khổ vô cùng, vẻ mặt buộc chặt, không kêu thành tiếng. Hắn không muốn khuất phục dưới tay của nàng ta như thế.

    “ Hừ, ta độc ác chẳng lẽ ngươi không sao ??? Nếu ngươi ngoan ngoãn không động ta, ta còn có thể niệm tình hợp tác mà bỏ qua cho ngươi một mạng… Thế nhưng… ngươi này tên không biết sống chết. Dám đánh ta sao ??? Không biết xem mình có bao nhiêu cân lượng.” Lục Mộng Tuyền tung một cước, đá Lôi Ngự Tiêu xuống đài.

    Đám người ma giáo bất mãn khi thấy giáo chủ chịu nhục như thế nhưng không đủ can đảm chống đối Lục Mộng Tuyền, chỉ có thể nhắm mắt làm ngơ, xem như không biết.

    “ Lôi Ngự Tiêu, Lôi đại giáo chủ, ngươi xem, ngươi có thuộc hạ như thế thật sự ta rất đồng cảm với ngươi nga.” Lúc này, dưới đài, một giọng nữ mang theo tia trào phúng cũng vang lên, người vừa lên tiếng không ai khác chính là Uyển Vân.

    “ Ngươi… cả ngươi cũng không trúng độc???” Lục Mộng Tuyền thật sự không thể tin gắt gao nhìn Uyển Vân.

    Công phu dụng độc của nàng ta khó người bì lại, cho dù nàng ta tiện nhân Lục Thanh Tuyền không trúng độc thì có thể lí giải được, thế nhưng ngay cả nữ tử trước mắt nàng ta cũng không hề trúng độc ??? Đây…là chuyện gì xảy ra ???.

    “ Đừng ngạc nhiên thế, không thì chuyện kế tiếp càng làm ngươi tức chết đó.” Uyển Vân cười duyên mắt đối mắt nhìn Lục Mộng Tuyền.

    Uyển Vân vừa dứt lời, phẩy tay ra hiệu, lập tức, chúng võ lâm nhân sĩ, bộ dáng không sức sống, tứ chi mềm nhũn khi nãy liền trở nên sinh long hoạt hổ, quay ngược lại chế phục đám người của ma giáo.

    “ Điều này… sao có thể ??? ” Lục Mộng Tuyền nhìn cảnh tượng trước mắt mà há hốc mồm, nàng ta không thể tin đều vừa nhìn thấy. bọn người này lại…

    “ Ngạc nhiên lắm phải không ??? Trong lúc ngươi bận rộn chiến đấu bên trên, dưới này ta giúp bọn họ giải độc, ngượng ngùng, độc ngươi mang đến hôm nay dùng đối phó bọn họ, trùng hợp là ta có thuốc giải. Đã phá hỏng hảo sự của ngươi. Ngại quá.” Uyển Vân vẫn mang giọng điệu trêu tức, ý đồ không làm Lục Mộng Tuyền tức ói máu là không ngừng mà.

    “ Ngươi… rốt cuộc ngươi là ai ??? ” Lục Mộng Tuyền rốt cuộc cũng tìm về giọng nói của mình, ánh mắt căm phẫn cùng lửa giận nhìn Uyển Vân hỏi.

    “ Ta a ??? Ta tên Nhan Uyển Vân.” Nàng rất hợp tác khai báo.

    “ Nhan Uyển Vân, Thiên Vân quận chúa, đồng thời cũng là Tứ vương phi của Nguyên Niên quốc ??? ” nàng ta theo phản xạ nói.

    Cái tên Nhan Uyển Vân này thì người nào trong tứ quốc lại không biết, nàng chính là kỳ nữ tử của tứ quốc, tài hoa hơn người. Nhưng dù sao quận chúa cũng chính là quận chúa mà thôi, cho dù có Tứ vương gia chống lưng lại làm sao có bản sự lớn như thế ??? Lục Mộng Tuyền lúc này khá là nghi hoặc.

    “ Ô, ngươi cũng biết à ??? Xem ra Nhan Uyển Vân ta cũng rất nổi tiếng nhỉ ??? Bất quá… ta còn có một thân phận nữa, thì phải là cung chủ của Huyền cung a. Huyền cung chắc ngươi cũng biết chứ ???” Uyển Vân thanh âm ‘ từ tốn’ hỏi.

    Lời nàng vừa nói ra làm cho toàn bộ người trong võ lâm một phen xôn xao. Cung chủ của Huyền cung a, là ngươi nào vậy ??? Thì phải nói chính là người nắm trong tay tổ chức lớn mạnh nhất giang hồ, được mọi người ngầm nhìn nhận là bá chủ của võ lâm. rất may là người của Huyền cung tuy lớn mạnh lại không có dã tâm nên càng khiến cho người trong võ lâm càng thêm kính phục. Nay có thể thấy chân diện mục của cung chủ Huyền cung quả là càng khiến họ đại khai nhãn giới.

    Nàng chỉ là một tiểu cô nương, tuổi chưa tới hai mươi, nhưng lại nắm trong tay thiên hạ đệ nhất môn phái, thì thực lực của nàng cường đại đến thế nào a ??? Bọn họ lần này chỉ biết, ma đầu kia, tử kì đã tới.

    Bất quá lời này của Uyển Vân lại khiến Tam quốc khác đều xuất hiện suy nghĩ riêng, bởi vì nếu Nguyên Niên nay đã cùng Huyền cung kết thông gia, thì xem ra họ cần đánh lại bàn tính bấy lâu nay, để tránh mất cả chì lẫn chài mới được.
     
  3. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 49: Đại kết cục ( Thượng ).

    “ Cung chủ Huyền cung thì thế nào ??? Ngươi cũng chỉ có thể là thủ hạ bại tướng dưới tay ta mà thôi.” Lục Mộng Tuyền tà nghễ tuyên bố.

    Mời vừa rồi, khi nghe Uyển Vân chính miệng nói nàng là Cung chủ Huyền cung, nàng ta có phần chấn kinh, nhưng nhanh chóng đã khôi phục lại nguyên bản tà nghễ, cuồng ngạo của mình, nàng ta nay một thân tà công bất khả chiến bại, dã tâm thống nhất võ lâm, há lại sợ một Cung chủ của Huyền cung ??? Hiện tại ai ngăn cản nàng ta đều không được, tất cả chỉ có một con đường… chết. Nghĩ đến đây trong mắt nàng ta càng thêm thị huyết và đỏ ngầu đến đáng sợ.

    “ Chậc, khẩu khí đúng là lớn. thật sự nghĩ luyện thành ‘ Luyến Thiên Nhân’ liền xem mình lớn nhất ??? Thật đáng thương, ngây thơ đến đáng thương, Lục Mộng Tuyền, ngươi cũng quá tự tin đi.” Uyển Vân lại một lần nữa khiếu khích, giọng nói vân đạm phong khin vô cùng, như thể đây chẳng có chuyện gì là lớn cả.

    “ Hừ, có bản lĩnh thắng ta rồi nói.” Lục Mộng Tuyền bị lời Uyển Vân nói chọc không nhẹ, nàng lại có bản lĩnh biết công phu của mình ??? Giỏi lắm, tiếp chiêu rồi nói sau. Nàng ta không suy nghĩ nhiều liền lập tức hướng Uyển Vân đánh tới.

    Lại một lần nữa hồng y cùng bạch y va nhau, cuống vào giao chiến bên trong. Cả hai đều xử xuất toàn bộ thực lực, Lục Mộng Tuyền ra tay ngoan tuyệt, cực vì độc ác, mỗi chiêu thức đều muốn dồn Uyển Vân vào tử lộ. Nhưng Uyển Vân đều xinh đẹp hóa giải chiêu thức. Từng chiêu trong lúc đó của Lục Mông Tuyền đều bị từng chiêu thức biến hóa như vũ của Uyển Vân giải khai. Cả người Uyển Vân dường như tỏa ra hào quang, xinh đẹp làm người ta đui mù hai mắt, lấn át đi cảm giác bóng tối mà Lục Mộng Tuyền mang lại.

    Hiên Viên Vũ vẫn đứng dưới lôi đài, ánh mắt ôn nhu dán lên người của Uyển Vân, môi mỏng câu khởi mỉm cười. Dù y biết đối thủ lần này thật sự rất mạnh, nhưng y lại càng tin tưởng Vân nhi của y đủ sức đối phó với ma nữ kia. Vì vậy, y mới an tâm để cho nàng ấy ứng chiến, còn mình đứng một bên quan sát, tuy nghĩ là nghĩ thế nhưng Hiên Viên Vũ vẫn đang trong tư thế phòng bị, sẵn sàng ứng chiến trợ giúp Uyển Vân bất cứ lúc nào.

    Và đúng như y dự đoán, tà công của Lục Mộng Tuyền lấy cương là chính, nhưng chiêu thức vô cùng ngoan độc nhưng trước Huyền công của Uyển Vân thì còn thua xa, cái gọi là lấy nhu chế cương, chiêu thức Uyển Vân, từng chiêu, từng chiêu mềm mại như lụa khắc chế hoàn toàn chiêu thức của Lục Mộng Tuyền.

    Trên lôi đài, cuộc chiến vẫn tiếp diễn, nhưng lúc này đây, mọi người đều dễ dàng nhận thấy, Lục Mộng Tuyền dần dần đã ở thế hạ phong, toàn thân chật vật, đầu tóc đã bị Uyển Vân đánh rối tung.

    “ Cung chủ Huyền Cung, xem ngươi có bản lĩnh. Tiếp chiêu.” Lục Mộng Tuyền giờ phút này dù hiểu rõ trạng huống của mình nhưng vẫn ngoan cố chống cự, điên cuồng tung các đòn hiểm hướng Uyển Vân đánh tới. nhưng nàng ta đã thất vọng rồi, Uyển Vân vẫn hoa lệ mà phá giải, sau đó bất ngờ xoay tròn đường kiếm, tạo thành một đường lốc xoáy, hướng ngay ngực của Lục Mộng Tuyền đâm tới. đường kiếm đánh nhanh bất ngờ khiến Lục Mộng Tuyền chống đỡ không kịp mà phải nhận lấy cả thanh kiếm đâm vào lồng ngực, miệng không ngừng hộc máu mà chết đi.

    “ Ta có chết cũng có ả tiện nhân kia cùng nam nhân của ả chôn cùng… ha… ha…” đây là những lời cuối cùng trước khi Lục Mộng Tuyền chết đi, đã nói như thế.

    Sau khi giải quyết xong Lục Mộng Tuyền, Uyển Vân nhanh chóng đến trước mặt của Giang Thiên Hành cùng Lục Thanh Tuyền thay hai người bọn họ bắt mạch, Uyển Vân nhíu mày, cảm thấy không ổn.

    Quả thật hai người bọn họ trong lúc giao chiến với Lục Mộng Tuyền, không những bị nàng ta đả thương còn bị nàng ta hạ ‘ Đoạt Hồn Tán. Một trong thập đại kỳ độc vốn đã thất truyền, muốn giải độc này không phải không được, nhưng cần rất nhiều dược liệu quý hiếm và dược dẫn. Tất cả dược liệu có thể nơi khác không có nhưng Huyền cung đương nhiên là có. Có điều chỉ sợ nước xa không cứu được lửa gần.

    Trong lúc Uyển Vân đang suy tư ngẫm nghĩ, như một trận cuồng phong lướt qua mọi người, không biết từ đâu lại xuất hiện một lão giả đầu tóc bạc phơ, dáng vẻ khác thường đứng trước mặt của Uyển Vân cùng Giang Thiên Hành.

    “ Ta đã bói ra tiểu tử này có chuyện. Quả không sai mà.” Lão giả giọng nói từ tốn lại không thiếu mất uy nghiêm, đánh giá thần sắc Giang Thiên Hành.

    “ Sư bá ??? ” Uyển Vân nhìn đến lão giả, không khỏi ngạc nhiên kinh hô.

    Một tiếng vừa thốt ra làm những người ở đây càng bất ngờ không thôi. Lão giả này những nhân sĩ trẻ tuổi thì có thể không biết, nhưng các trưởng lão của các môn phái, người có danh vọng trong võ lâm ai mà không nhận ra, người vừa mới tới này chính là hai mươi năm trước lừng lẫy trong chốn giang hồ, ‘ Kiếm thánh’ Thương Ngạo Trần.

    Vị ấy chính là bật kì tài luyện kiếm lúc bấy giờ, có thể nói là khắp võ lâm, không ai có thể cùng ngài so quá mười chiêu kiếm, không những thế Thương Ngạo Trần còn tinh thông kỳ môn độn giáp, ngũ hành bát quái trận. Chỉ là không nghĩ tới, ngài ấy ẩn cư hai mươi năm nay lại lần nữa trọng xuất giang hồ, lại còn có quan hệ với Cung chủ Huyền cung ??? Có phải này đại biểu cho thế lực to lớn của Huyền cung mà bọn họ chưa tham được sâu cạn???

    “ Ân, mấy hôm trước ta xem tinh tượng, tính được tiểu tử này có hồng loan tinh động, ta như trút được phiền não nhiều năm, nhưng bên cạnh đó lại thấy mệnh tượng của tiểu tử cực vì suy yếu nên mới xuất sơn xem xem, đúng như ta dự đoán, tiểu tử này đã gặp chuyện… Hazz…” Thương Ngạo Trần thẳng thắn nói rõ lý do hôm nay đến đây, một bên vì Giang Thiên Hành bắt mạch.

    “ Đoạt Hồn Tán sao ??? Người ra tay cũng rất thâm hiểm, trong vòng 3 canh giờ nếu không có thuốc giải sẽ thất khứu chảy máu, ngũ tạng thối rữa mà thân vong. Cũng may, ta đến kịp.” nói xong, Thương Ngạo Trần lấy từ một bình sứ màu bạc hai viên thuốc, lần lượt uy cho Giang Thiên Hành cùng Lục Thanh Tuyền.

    Sau khi hai người uống xong giải dược, khí sắc liền trở nên hồng hào hơn, không còn tái nhợt như trước.

    “ Sư phó, người đã tới rồi???” tuy đã uống giải dược, nhưng Giang Thiên Hành lúc này còn rất suy yếu, giọng nói không có lực, hướng sư phó của mình nói.

    “ Ân, độc trong người hai ngươi chưa giải hoàn toàn, lát nữa ta sẽ thi châm cho cả hai, giải trừ độc tố còn sót trong cơ thể, điều dưỡng thêm một tháng là có thể khang phục như xưa.”

    “ Đa tạ sư phó.” Giang Thiên Hành ánh mắt cảm kích cùng tôn trọng nhìn sư phó của mình.

    “ Đa tạ tiền bối.” Lục Thanh Tuyền cũng rất cảm kích cảm tạ Thương Ngạo Trần.

    “ Đây có lẽ là thê tử tương lai của tiểu tử này phải không ??? Khá lắm.” Thương Ngạo Trần nhìn lướt qua Lục Thanh Tuyền, cảm nhận không sai, đối với nhi tức tương lai này, ông xem khá là ưng ý.

    Sau một hồi náo loạn, người của võ lâm nhân sĩ đều tạm thời quay về nơi ở của mình chuẩn bị cho một đợt đại tấn công tiêu diệt tổng đàn Ma giáo. Còn Giang Thiên Hành và Lục Thanh Tuyền được Thương Ngạo Trần đưa đi liệu thương.

    …………………………

    Hơn nửa tháng trù bị và điều dưỡng nguyên khí, đoàn người võ lâm hợp sức tấn công tổng đàn của Ma giáo, một lần tiêu diệt sạch sẽ dư đảng còn sót lại của Ma giáo. Dưới sự biểu hiện trong lần đại hội võ lâm lần này, mọi người đều đồng loạt nhất trí tiến cử Uyển Vân ngồi vào ghế võ lâm minh chủ nhưng đã bị nàng từ chối.

    Ba tháng sau

    Hôm nay cả kinh thành đều một mảnh vui mừng, mọi người đều biết nói, hôm nay là ngày đại hôn của đại tướng quân Lạc Thiên Kỳ cùng nhị công chúa Thượng Quan Ngọc, là đại hỷ sự của cả hai nứơc Nguyên Niên và Thác Ngân. Đây là trận hôn sự được mọi người quan tâm nhất, vì thông qua cuộc hôn sự này cả hai nước sẽ càng gắn bó với nhau hơn. Và việc Lạc Thiên Kỳ trở thành phò mã của Thác Ngân cũng không ảnh hưởng danh vọng của y tại Nguyên Niên quốc, vì Hiên Viên Trạch hoàn toàn tin tưởng sự trung thành của y đối với Nguyên Niên quốc, nên Hiên Viên Trạch hoàn toàn an tâm về trận hôn sự này. Nếu nói hắn có cảm nhận gì thì đó là niềm vui khi huynh đệ của hắn cuối cùng cũng thành gia lập thất mà thôi.

    Song song với cọc hôn sự của Lạc Thiên Kỳ chính là mối hôn sự của Giang Thiên Hành cùng Lục Thanh Tuyền. Qua trận sinh tử tại đại hội võ lâm lúc trước, Giang Thiên Hành càng xác định tình cảm của mình đối với Lục Thanh Tuyền hơn, và nghĩ là làm, y liền cầu hôn với Lục Thanh Tuyền. Kết quả cuối cùng chính là lại cùng tổ chức hôn sự cùng lúc với Lạc Thiên Kỳ.
     
  4. Soái Ca

    Soái Ca Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    6/4/16
    Bài viết:
    1,911
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 50 : Đại kết cục ( Hạ).

    Cả hai tân nương đều sẽ xuất giá từ Tứ vương phủ của Hiên Viên Vũ.

    Vì sao lại chọn Tứ vương phủ là nơi xuất giá của bọn họ???

    Đơn giản vì đây là ý nguyện của tân nương tử a. Trong suốt thời gian đại hội võ lâm diễn ra, Uyển Vân, Thượng Quan Ngọc cùng Lục Thanh Tuyền phải nói là tâm đầu ý hợp, nói chuyện rất ăn ý nên đã kết bái làm tỷ muội với nhau. Vì vậy, Thượng Quan Ngọc và Lục Thanh Tuyền không những chọn thành thân cùng một ngày mà còn cùng một nơi mà cùng nhau gả đi.

    Lúc này, hai vị tân nương tử của chúng ta đang cùng Uyển Vân ở tại Vân Tâm Các, nơi dành cho khách quý của Tứ vương phủ.

    “ Hai người đẹp trang điểm lên càng đẹp, tối nay, đại ca cùng tên Lạc Thiên Kỳ kia nhất định sẽ kinh diễm không thôi!!!” Uyển Vân một bên giúp hai người trang điểm, một bên trêu chọc.

    “…” Lục Thanh Tuyền gò má hơi ửng đỏ, ngượng ngùng không nói.

    “ Uyển Vân chết tiệt, hôm nay còn có tâm trạng trêu ghẹo bọn ta, không phải ngươi cũng đã có kinh nghiệm thành thân sao ??? ” Thượng Quan Ngọc mang theo tâm trạng căng thẳng cùng hồi hộp mà phản bác lại Uyển Vân.

    “ Ai ui, không phải ngươi cũng đã mặc hỷ phục qua hết một lần sao ??? Kinh nghiệm bái đường cũng đã có, còn căng thẳng ??? ” Uyển Vân nhìn dáng vẻ của Thượng Quan Ngọc như thế không khỏi càng thêm trêu chọc.

    “ Lần đó không tính, ngươi biết lần đó là ngươi lập kế lừa Thiên Kỳ.” Thượng Quan Ngọc chu mỏ cãi lại.

    “ Ngươi cũng phối hợp không phải sao ??? Không nghĩ tới Lạc đại tướng quân của chúng ta lại vì hồng nhan mà có thể đi cướp dâu nha !!! Hảo kích thích.” Uyển Vân cười cười, nhớ lại tình cảnh của một tháng trước.

    ……………………….

    Hai tháng trước

    “ Lạc Thiên Kỳ !!! ” Thượng Quan Ngọc vẻ mặt đau khổ gọi tên Lạc Thiên Kỳ.

    Sau đại hội võ lâm, đoàn người của Uyển Vân đều trụ tại biệt viện của Hiên Viên Vũ. Lúc này, mọi người đang dùng bữa sáng thì Thượng Quan Ngọc vẻ mặt thỉu não bước ra đại sảnh. Điều này khiến cho ai đó nhíu mày suy tư.

    “ Ân ??? ” Lạc Thiên Kỳ vẻ mặt nghi vấn nhìn đối diện Thượng Quan Ngọc.

    “ Ta phải quay về Thác Ngân !!! ” Thượng Quan Ngọc khó khăn thông báo cho Lạc Thiên Kỳ .

    “ Công chúa đi đường thượng lộ bình an.” Tim hơi đau nhói, nhưng hắn vẻ ngoài vẫn giả bộ bình thản như cũ, hào phóng chúc Thượng Quan Ngọc đi đường thuận lợi, như thể không hề luyến tiếc nàng.

    Mấy tháng này, nàng đi theo hắn, bày tỏ tình cảm cùng hắn, hắn đều biết rõ. Nhưng nàng lại là công chúa phiên bang, hắn lại là thần tử của Nguyên Niên quốc, làm sao mà dám đáp lại tình cảm của nàng ??? Hôm nay nghe nàng nói phải đi, hắn trong lòng rất khó chịu, muốn mở miệng giữ nàng lại nhưng lại không thể thốt nên thành lời, chỉ có thể nói như thế.

    “ Ngươi… cái tên đầu gỗ này !!! ” Thượng Quan Ngọc nhìn thái độ lạnh nhạt của Lạc Thiên Kỳ thì vô cùng tức giận, bỏ chạy ra khỏi biệt viện.

    ………………

    Không lâu sau, từ Thác Ngân truyền đến tin tức nhị công chúa Thượng Quan Ngọc sẽ thành thân cùng con trai của Uy Viễn Hầu, một trong tứ đại gia tộc của Thác Ngân quốc. Uyển Vân không lâu trước đó liền nhận được thiếp mời.

    “ Hazz, cứ nghĩ có thể làm hồng nương, se một cặp nhân duyên tốt đẹp, nhận được hồng bao. Nhưng ta dường như đã lầm rồi. Vũ, chúng ta chuẩn bị đi Thác Ngân.” Uyển Vân cầm thiếp cưới, bâng quơ nói. ánh mắt lại nhìn về phía tên nam nhân nào đó vẻ mặt tái nhợt đang ngồi thẩn thờ trên ghế, kéo tay Hiên Viên Vũ rời đi.

    Hoàng cung Thác Ngân quốc

    “ Nhất bái thiên địa.”

    “ Nhị bái cao đường”

    Tiếng công công cứ lanh lảnh vang lên, không khí xung quanh một mảnh vui mừng, nhưng chỉ có tân nương, dưới lớp khăn hồng voan là đang âm thầm rơi lệ.

    ‘ Hắn không đến, hắn vì quốc gia hắn mà không cần đoạn tình cảm này. Ván đặt cược này nàng thua rồi sao??? ’ Thượng Quan Ngọc đau lòng không thôi.

    “ Phu thê giao bái ” đúng lúc lễ bái thứ ba sắp hoàn thành, Thượng Quan Ngọc muốn buông xuôi đoạn tình cảm này của mình thì một bóng dáng cao lớn phi thân vào, kéo khăn voan trên đầu của Thượng Quan Ngọc xuống, kéo nàng về phía mình, phá tan nghi thức hôn lễ.

    Hắn cả người uy nghi, lại có nét nho nhã của thư sinh, đôi mắt thâm tình nhìn Thượng Quan Ngọc, trên mặt hiện lên tia phong trần mệt mỏi, không phải Lạc Thiên Kỳ thì còn ai vào đây nữa ???.

    “ Ta không cho phép nàng gả cho người khác, nàng có muốn gả thì chỉ có thể gả cho ta.” hắn bá đạo, nắm lấy hai vai của nàng mà nói.

    “ Thiên… Kỳ ??? ” Thượng Quan Ngọc không tin vào mắt mình, cứ nhìn chằm chằm vào Lạc Thiên Kỳ, chỉ sợ nàng đang nhìn thấy ảo ảnh.

    Cả hai cứ như thế nhìn đối phương không rời mắt, không còn quan tâm đến chung quanh, cứ như cả thiên hạ chỉ có hai người mà thôi.

    “ Lạc Thiên Kỳ to gan, dám sấm hoàng cung Thác Ngân ta, phá hủy hôn lễ của công chúa ta, người đâu bắt hắn.” Thác Ngân hoàng đế ngồi trên ngôi cao, vẻ mặt không biết là hỉ hay giận ra lệnh.

    Lập tức, ngự lâm quân hoàng gia liền đi vào bao vây lấy hai người.

    “ Không phụ hoàng, phụ hoàng luôn biết nhi thần yêu duy nhất chỉ có Lạc Thiên Kỳ mà thôi. Nhi thần sẽ không gả cho tiểu hầu gia. Nhi thần mong phụ hoàng thành toàn.” Thượng Quan Ngọc che trước người Lạc Thiên Kỳ, ngước nhìn phụ hoàng của mình đang ngồi trên bệ rồng nói.

    “ Hắn lãnh binh diệt đại quân Thác Ngân ta, hắn chính là kẻ địch của chúng ta. Sao có thể yêu ??? Bất quá, ta có thể tha cho hắn một con đường sống rời khỏi đây.” Thác Ngân hoàng đế vẫn như cũ không phân rõ cảm giác nói.

    “ Phụ hoàng…” Thượng Quan Ngọc vẻ mặt cự tuyệt.

    “ Không, nếu rời đi ta phải mang theo Ngọc nhi, bằng không thà chết ở đây ta cũng không rời đi.” Lạc Thiên Kỳ vẻ mặt kiên quyết kéo Thượng Quan Ngọc về phía mình nhìn thẳng Thác Ngân đế nói.

    “ Hảo, ngươi đã muốn chết, ta sẽ thành toàn cho ngươi, đừng hòng ta đồng ý cho ngươi mang Ngọc nhi rời đi.” Thác Ngân hoàng đế cũng là vẻ mặt kiên quyết.

    “ Người đâu, chuẩn bị một bình rượu độc.”

    “ Phụ hoàng…” Thượng Quan Ngọc ánh mắt cầu xin, cầu nhìn Thác Ngân hoàng đế.

    Chốc lát sau, tiểu công công liền mang ra một cái khay, trên khay đựng một bình rượu cùng một chiếc ly.

    “ Trong bình rượu đã pha sẵn một chất kịch độc, ngươi nếu uống hết bình rượu này, trẫm sẽ cho ngươi cùng Ngọc nhi rời đi nơi này.” Thác Ngân hoàng đế lạnh lùng nói.

    “ Hảo.” Lạc Thiên Kỳ không nhiều lời liền cầm lên bình rượu mà uống hết. Thượng Quan Ngọc dù muố ngăn cản, nhưng đã không còn kịp nữa rồi.

    “ Ta có thể dẫn Ngọc nhi đi chưa ??? ” Lạc Thiên Kỳ trút bình rượu ngược xuống, chứng tỏ đã uống xong, nắm tay Thượng Quan Ngọc, ý muốn rời đi.

    Chỉ thấy lúc này, Thác Ngân hoàng đế cất giọng cười to, khiến người ta lấy làm khó hiểu. Cùng lúc ấy, trong hàng khách quý, cũng có một nữ tử nở một nụ cười gian trá, hai người đối mắt nhìn nhau, ngầm hiểu cười.

    …………………..

    “ Người còn dám nói, ngươi cùng với phụ hoàng ta đánh cược với nhau lại không nói cho ta biết, hại ta thương tâm muốn chết.” Thượng Quan Ngọc nhớ tới chính mình bị Uyển Vân cùng phụ hoàng chính mình cấp lừa lại muốn phát hỏa, lấy tay vỗ lên vai của Uyển Vân.

    Nào ngờ vừa vỗ vai nàng một cái, Uyển Vân đã ôm miệng ngồi xổm xuống nôn khan.

    “ Uy, ngươi sao thế ??? Ta chỉ vỗ có một cái nga, không đến nỗi bị nội thương đi??? ” Thượng Quan Ngọc thấy thế không khỏi quan tâm, cũng ngồi xổm theo, vỗ vỗ lưng của nàng.

    “…” Uyển Vân không nói gì, tiếp tục nôn.

    Lục Thanh Tuyền thấy dường như có gì đó không đúng, nhíu mày liễu, nghi vấn cầm tay Uyển Vân bắt đầu bắt mạch.

    “ Uyển Vân, ngươi có.” Lục Thanh Tuyền nhẹ nhàng cho một đáp án.

    “ Có ??? ”. Thật sao ??? Uyển Vân cũng nghi hoặc, liếc xuống bụng vẫn đang bằng phẳng của mình. Hài tử của nàng cùng Hiên Viên Vũ ??? Nghĩ đến đây, môi nàng không tự giác mà hiện lên ý cười hạnh phúc.

    “ Oa, chúc mừng, chúc mừng nga. Chúng ta hôm nay là tam hỉ lâm môn sao ??? Ta muốn làm can nương của hài tử nga.” Thượng Quan Ngọc vừa nghe thế cũng là kinh hỉ không thôi. Hôm nay đúng là ngày hoàng đạo, tin tức tốt không ngừng mà đến nga.

    “ Kiệu hoa đã đến rồi, hai vị tân nương đã chuẩn bị xong chưa ạ ??? ” Hỉ nương mặt hoan hỉ tiến vào hối thúc đám người của Thượng Quan Ngọc.

    Uyển Vân giúp hai người phủ khăn voan, cùng hỉ nương giúp đỡ các nàng thượng kiệu hoa. Hôn lễ lần lượt diễn ra mỹ mãn, hai vị tân lang quan bị tân khách không ngừng kính rượu, vẻ mặt luôn mang theo ý cười cùng thỏa mãn nhận mệnh.

    Tại lúc tiệc vẫn còn diễn ra sôi nổi, Uyển Vân cùng Hiên Viên Vũ lặng lẽ nắm tay cùng nhau hướng tứ vương phủ đi đến. Nàng có một tin vui muốn thông báo cho hắn a.

    …………………………

    Chín tháng sau

    Đêm nay, tứ vương phủ từ trên xuống dưới một mảnh hỗn loạn, người trên kẻ dưới trong vương phủ đều tất bật không thôi. Lý do rất đơn giản, tứ vương phi của bọn họ đang lâm bồn a. Mới vừa rồi còn đang yên giấc, bọn họ đều bị một tiếng thét lớn của vương gia làm cho hoảng sợ a.

    “ Sao lâu như thế còn chưa ra ??? ” Hiên Viên Vũ tâm trạng rối bồi, đi tới đi lui, lo lắng không thôi. Mấy lần xúc động muốn xông đi vào nhưng đều bị Giang Thiên Hành cản lại, không cho đi vào a.

    “ Sinh hài tử là phải như vậy a, ngươi đừng có nhao nhao lên như vậy được không??? ” Thượng Quan Ngọc một bên ôm cái bụng hở ra, chứng tỏ cũng là một phụ nữ có thai, một bên ‘ khuyên răn’ ai đó vì sốt ruột mà hành động như người điên.

    “ Nàng la to như thế thì hỏi làm sao ta bình tĩnh cho được???” Hiên Viên Vũ bất kể, rống lên.

    “ Lần trước, lúc hoàng tẩu của ngươi sinh thái tử, ta nhớ ngươi rất là bình tĩnh mà trấn an hoàng huynh của ngươi nha. Tới phiên mình đụng chuyện lại lôi thôi như thế. Ngươi cũng quá buồn cười đi.” Thượng Quan Ngọc bị hắn rống giận, nhưng vẫn không từ bỏ tiếp tục nói. Tiểu đầu thì chui rút trong lòng của Lạc Thiên Kỳ, tỏ vẻ mình có bao nhiêu ủy khuất.

    “ Ngươi…”

    “ Oa.. Oa…” đúng lúc này, tiếng trẻ sơ sinh cất lên, cắt ngang bầu không khí đang náo loạn.

    “ Sinh… sinh cuối cùng cũng sinh rồi!!!” Hiên Viên Vũ mừng đến rơi nước mắt muốn vọt vào phòng trong lại bị bà mụ ngăn lại.

    “ Chúc mừng vương gia là một tiểu vương gia, trong bụng vương phi vẫn còn một hài tử, vương gia ngài chưa thể vào ạ ??? ” bà mụ bế tiểu vương gia trên tay liền đi ra ngoài thông báo cho Hiên Viên Vũ, hài tử thì được giao cấp cho bà vú đứng chờ sẵn ngoài cửa phòng, rồi bà mụ lại đi vào hỗ trợ tiếp.

    Không lâu sau tiếng khóc của tiểu hài tử lại vang lên, lần này là một tiểu quận chúa.

    “ Chúc mừng vương gia, là một tiểu quận chúa. Vương phi đã sinh một cặp long phượng thai.” Hai bà đỡ lần lượt đi ra, hướng Hiên Viên Vũ chúc mừng.

    Hiên Viên Vũ ôm lấy hai hài tử vào lòng, dù động tác còn non nớt, nhưng nói chung là tạm ổn, y không hề chần chờ nữa, mà lập tức xông ngay vào phòng. Khi nhìn đến Uyển Vân đang nằm trên giường, lúc này vì mệt mỏi mà toàn thân dường như mất hết khí lực, thì không khỏi một trận đau lòng.

    “ Đa tạ nàng, Vân nhi ”. Đa tạ nàng đã yêu ta, đã chọn ta, đã cho ta một gia đình hạnh phúc, cùng hai hài tử đáng yêu. Đa tạ nàng.

    “ Chàng nghĩ ra tên cho con chúng ta chưa ??? ” Uyển Vân nhìn y, mỉm cười thỏa mãn, làm sao mà nàng không biết câu nói kia là có ý gì a.

    “ Nam hài là Hiên Viên Ngạo, còn nữ hài là Hiên Viên Ái Vân. Hai bọn chúng, một đứa là kiêu ngạo của chúng ta, một đức chính là tượng trưng cho tình yêu của ta ” Hiên Viên Vũ không hề do dự lên tiếng đáp lại, chuyện này y vốn là đã suy nghĩ từ trước cả rồi mà.

    Uyển Vân nghe xong lời y, không khỏi phốc xuy mỉm cười. Bất quá nàng cũng không có ý kiến, vì nàng cũng rất thích hai cái tên này a. Mọi người đứng bên cạnh cũng không làm phiền họ, mà chỉ im lặng đứng nhìn. Hiện tại ai ở đây cũng đều có đôi có cặp có đôi cả, hạnh phúc của họ cũng xem như trọn vẹn một nữa rồi, chỉ cón chờ một sinh mệnh mới chào đời mà thôi.

    Hiên Viên Vũ cùng Uyển Vân đối diện nhìn nhau, lại nhìn đến hai hài tử, nét hạnh phúc trên mặt không hề che dấu. Họ từ âm thầm giao đấu đến khi yêu nhau, thành thân, trải qua bao chuyện, rốt cuộc cũng có được gia đình mỹ mãn. Mà giờ đây lại có thêm hai sinh mệnh mới gia nhập, thì họ dường như cũng biết được một điều là, hạnh phúc của họ chỉ là mới bắt đầu, nó vẫn còn rất dài, rất dài nữa …

    Hết chương 50.

    ______[ TOÀN VĂN HOÀN]______
     
  5. thuanthienpvc

    thuanthienpvc Thần nghiện

    Tham gia ngày:
    10/3/18
    Bài viết:
    78
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    16
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyên cung cấp thùng rác nhựa:

    Thùng rác nhựa treo đôi dung tích 80 lít

    Thùng rác nhựa nắp kín dung tích 90 lít

    Thùng rác nhựa nắp hở dung tích 90 lít

    Thùng rác nhựa TR 240 L nắp kín

    Thùng rác nhựa TR 240 L nắp hở

    Thùng rác nhựa TR 120 L

    Thùng rác nhựa 120 lít

    Thùng rác nhựa có nắp 240 lít

    Thùng rác nhựa TR 60L

    Thùng rác composite 1000 lít

    Thùng rác nhựa H127

    Thùng rác nhựa

    Thùng rác nhựa đạp nhỏ

    Thùng rác nhựa

    Thùng rác TR 006

    Thùng rác

    Thùng rác lật trung 40 lít

    Thùng rác 9L

    Thùng rác 60 lít

    Thùng rác đen 120 lít

    Thùng rác lật trung 40 lít

    Thùng rác 9 lít

    Thùng rác cá heo

    Thùng rác gấu trúc

    Thùng rác chuột túi

    Thùng rác cá chép

    Thùng rác mickey

    Thùng rác 1000 lít



    CÔNG TY TNHH PHÁT TRIỂN SẢN XUẤT THƯƠNG MẠI THUẬN THIÊN
    (THUAN THIEN PRO CO.,LTD)
    Địa chỉ: Số 07, Lô M Khu Dân Cư Thới An, Đường Lê Thị Riêng, phường Thới An, Quận 12, TP Hồ Chí Minh (Tìm vị trí)

    Mã số thuế: 0313728887 (31/03/2016)

    Người ĐDPL: Võ Văn Quyết

    Ngày hoạt động: 05/04/2016

    Giấy phép kinh doanh: 0313728887

    Website: thuanthienpvc.com - ĐT: (08) 22117699
     

Chia sẻ trang này